Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quái Đàm - Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản

Ở Nhật, kem đá, cá vàng, chuông gió, pháo hoa và lễ hội các xứ là những thứ có tính đặc trưng của mùa hè, đem mát lành và thơ mộng đến làm dịu không khí oi nồng. Nhưng ngoài những thứ nghe rất tao nhã ấy ra, Nhật Bản còn một cách làm mát truyền thống, đó là truyện ma quái. Truyện ma quái được lồng vào rất nhiều hình thức sinh hoạt hè, như kịch kabuki, tấu nói rakugo, trò chơi gọi ma bách vật ngữ. Và đơn giản nhất, là ngồi quây quần với nhau, mỗi người kể một câu chuyện thật rùng rợn, sao cho sống lưng lạnh toát, mồ hôi dầm dề, cứ tự làm mát như thế đến khuya, tiết trời dịu đi là có thể ngủ được. Ma quái ở Nhật không chỉ có linh hồn người chết, mà còn đồ vật-thực vật-hiện tượng tự nhiên thành tinh, lảng vảng ở nhân gian với tâm tư mục đích vô cùng đa dạng, bày ra những trò rất đỗi ly kì. Tất cả những truyện như thế được xếp vào một thể loại, gọi là QUÁI ĐÀM (chuyện về ma quái hoặc sự lạ). Nhờ những hoạt động mùa hè ấy, và nhờ cả những bản chép tay quý báu của các tác giả dân gian, kho tàng quái đàm Nhật Bản được lặng lẽ lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nhưng cũng trong rất nhiều thế hệ, chúng chỉ đi loanh quanh ở các thành trấn thôn làng trên đảo quốc này. Phải bước sang thế kỉ 20, kho tàng ấy mới lần đầu phát sáng ra ngoài biên giới, rọi sang châu Âu châu Mỹ, nhờ công sức của một tác giả phương Tây là Lafcadio Hearn. Ông đã lắng nghe bao truyện xưa tích cũ trên khắp đất Nhật, chắt lọc những điển lạ lùng nổi tiếng nhất và tiến hành nhuận sắc, tái hiện trên giấy bằng những kiến giải và cảm xúc của mình, để tạo ra một tác phẩm rồi đây sẽ trở thành nguồn mạch cho thể loại quái đàm cận đại Nhật Bản. Tác phẩm đó là QUÁI ĐÀM ~ Chuyện yêu quái và dị trùng Nhật Bản, triệu hồi những yêu quái nổi tiếng như quỷ ăn thịt người, yêu quái cổ dài, vô diện, nàng tuyết… tập hợp những điển tích lạ như uyên ương, Hoichi cụt tai, giấc mơ hóa kiến, kèm một bản ballad dịu dàng hoài niệm về cổ tích phương Tây, cuối cùng là ba tùy bút về thế giới côn trùng, trong đó khéo léo đan cài nhiều cảm nhận về hội họa, âm nhạc, tôn giáo, tiến hóa sinh vật và triết học. Từ sau QUÁI ĐÀM của Hearn, ma mãnh chúng nó không chịu ở yên đồng sâu nước đọng, mà chuyển về làm ma đô thị, ma trường học… không chỉ trườn bò trên câu chữ, mà vươn lên phim ảnh, kịch nghệ, diễn xướng, bò ra cả màn hình, cuối cùng biến thành một thứ văn hóa kinh dị riêng. Tác phẩm này cũng đã được chuyển thể thành phim, thành nguồn tham chiếu không thể thiếu khi cần tìm hiểu về yêu ma xứ Phù Tang. QUÁI ĐÀM ~ Chuyện yêu quái và dị trùng Nhật Bản của Lafcadio Hearn  nằm trong tủ sách kinh điển của IPM, sẽ có dạng bìa cứng ở lần đầu phát hành và bìa mềm từ lần thứ hai trở đi. *** Có lẽ "Quái đàm" không phải món ngon dành cho kẻ vội vàng, vì nó đúng như đầu đề "Quái đàm" - đàm luận về quái, hay câu "Chuyên yêu quái và dị trùng Nhật Bản". Cuốn sách chia ra làm hai phần, 17 truyện đầu tiên về yêu quái, 3 chương cuối về dị trùng. Những câu chuyện ngắn, ghi chép gãy gọn, nếu đọc nhanh sẽ khó đọng lại gì. Thực lòng rất khó đánh giá "Quái đàm" có phải một cuốn sách hay hay không, nếu mê kinh dị, thì cuốn sách không quá hấp dẫn, những câu chuyện khá ngắn, nội dung đơn giản. Nhưng nếu muốn tìm hiểu về văn hóa, những câu chuyện kỳ bí của Nhật, thì đây có thể là một cuốn sách hay đáng đọc. "Quái đàm" có phần hơi giống Truyền kỳ mạn lục, đều là những ghi chép những truyện kỳ bí trong dân gian, so ra, nếu Quái đàm nhỉnh hơn Truyền kỳ mạn lục ở những câu chuyện có đầu có kết hơn, cũng có phần dễ hiểu hơn, cũng có những lời bình, trích dẫn của tác giả ở phần dị trùng. Không chỉ trong mắt người phương Tây mà thực ra người phương Đông cũng cảm thấy nền văn hóa của mình rất kỳ bí. Nhưng nhìn chung, dù có khác ở vài điểm, nhưng nếu đặt lên bàn cân thì những câu chuyện truyền miệng từ xa xưa đều có rất nhiều điểm giống nhau. Cuốn Quái đàm này cũng có ghi chép lại một số truyện, có liên quan tới văn hóa Trung Hoa. Bản in lần đầu của "Quái đàm" có bìa cứng và áo, bìa cứng bên trong khá đẹp, có điều cảm giác giấy hơi mỏng, và cuốn sách này cũng chỉ dày gần 200 trang, đọc chút là hết. Điểm: 7.5/10 *** Review sách Quái Đàm Lafcadio Hearn để hiểu thêm về dòng chảy văn hóa Nhật Bản. Quái Đàm là một tác phẩm văn học đặc biệt, tạo nên từ sự cống hiến và sự tổng hợp của tác giả Lafcadio Hearn, một người mê mẩn văn hóa truyền thống Nhật Bản đến mức kết hôn với một phụ nữ Nhật, nhập quốc tịch vào đất nước này và có tên Nhật riêng là Koizumi Yakumo. Nội dung của truyện Quái Đàm tập trung vào những câu chuyện cổ truyền về yêu ma quỷ quái đã tồn tại từ thời cổ đại trong dân gian Nhật Bản. Tập truyện được chia thành hai phần: phần Yêu quái và phần Dị trùng. Với tác phẩm Quái Đàm, Lafcadio Hearn đã đưa độc giả vào một thế giới đa sắc, đa màu sắc của những câu chuyện kỳ ảo đậm đà truyền thống Nhật Bản. Truyện đưa chúng ta vào những hình ảnh về yêu quái, hiện tượng và con người mà chúng ta thường nghe được nhưng không phải ai cũng hiểu rõ về sự tồn tại và hoạt động của những yêu quái đó. Chẳng hạn như những câu chuyện về loài hoa anh đào, biểu tượng của Nhật Bản, và lòng kiên cường của người Nhật trong hình tượng việc hi sinh của một bà vú để cứu người con gái trẻ, hoặc hình bóng của một người đàn ông sẵn lòng đánh đổi cuộc sống của mình để bảo vệ sinh mệnh của loài hoa. Đó là những câu chuyện đáng sợ về con lửng có thể biến hình thành người nhưng thiếu hoàn toàn ngũ quan, hoặc về những yêu quái cổ dài dụ dỗ con người và ăn thịt. Còn có câu chuyện về Yuki, một nàng tuyết mang trong lòng tình yêu và hận thù, hay về Aoyagi, một cô gái liễu đầy tình yêu đối với một samurai tài ba… Quái Đàm – Truyện yêu ma quỷ quái lưu truyền trong dân gian nước Nhật Giới thiệu tác giả Quái Đàm – Lafcadio Hearn Lafcadio Hearn (1850-1904) là nhà báo và nhà văn gốc Hy Lạp, đã dành nhiều năm nghiên cứu về những câu chuyện yêu ma vô cùng hấp dẫn của Nhật Bản và cho ra đời tác phẩm Quái đàm. Lafcadio Hearn đã thay đổi tên thành Koizumi Yakumo sau khi cưới vợ là một người phụ nữ Nhật Bản và nhập quốc tịch vào Nhật Bản. Hearn có một cuộc đời đa sắc, đa văn hóa. Ông lớn lên ở Ireland và sau đó di cư sang Mỹ. Sau khi làm việc như một nhà báo tại Mỹ, ông đã có cơ hội du học và làm việc ở Nhật Bản từ năm 1890. Tại Nhật, Hearn đã phát triển sự đam mê với văn hóa truyền thống và thần thoại Nhật Bản. Ông đã tìm hiểu và sưu tầm rất nhiều câu chuyện cổ truyền, truyền thuyết và truyện dân gian Nhật Bản. Công lao lớn nhất của tác giả Quái Đàm Lafcadio Hearn là viết và dịch nhiều tác phẩm văn học về Nhật Bản, giúp đưa văn hóa Nhật Bản đến với công chúng quốc tế. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là “Kwaidan: Stories and Studies of Strange Things” (Quái Đàm – Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản), xuất bản năm 1903. Lafcadio Hearn đã đóng góp quan trọng vào việc giới thiệu và khám phá văn hóa Nhật Bản đến với thế giới phương Tây. Ông đã tạo nên sự kết hợp độc đáo giữa tư duy phương Tây và truyền thống phương Đông trong những tác phẩm của mình, và trở thành một trong những tác giả tiên phong trong việc khám phá và phân tích văn hóa Nhật Bản. Sách Quái Đàm và chuyện Yêu Quái Dị Trùng Nhật Bản Là tác phẩm kết tinh từ công sức sưu tầm, tập hợp, nhuận sắc của tác giả Lafcadio Hearn, một người yêu văn hóa cổ truyền Nhật Bản vô ngần. Bao chứa trong Quái Đàm chính là mạch nguồn những câu chuyện cổ liêu trai về yêu ma quỷ quái lưu truyền trong dân gian nước Nhật từ cổ chí kim. Tập truyện được chia ra làm hai phần: phần Yêu quái và phần Dị trùng. Có thể nói sách hay Quái Đàm là “Liêu Trai Chí Dị” phiên bản Nhật. Tuy nhiên, Liêu Trai Chí Dị của tác giả Bồ Tùng Linh xoay quanh nhiều về những câu chuyện tình nam nữ, người âm kẻ dương cách trở với những pha 18+ dày đặt đến kì cục, thì Quái Đàm chỉ đơn thuần là sưu tầm lại những câu chuyện về yêu quái và dị trùng ở khắp nơi trên đất nước Nhật Bản mà tác giả đã gom nhặt từ những người địa phương. Mặc dù cuốn này khá ít truyện nhưng phần nào khiến đọc giả hiểu thêm 1 chút về truyện yêu quái và dị trùng trong văn hóa Nhật Bản. Ở Nhật, truyện ma quái được lồng vào rất nhiều hình thức sinh hoạt hè, như kịch kabuki, tấu nói rakugo, trò chơi gọi ma bách vật ngữ. Và đơn giản nhất, là ngồi quây quần với nhau, mỗi người kể một câu chuyện thật rùng rợn, sao cho sống lưng lạnh toát, mồ hôi dầm dề, cứ tự làm mát như thế đến khuya, tiết trời dịu đi. Ma quái ở Nhật không chỉ có linh hồn người chết, mà còn đồ vật-thực vật-hiện tượng tự nhiên thành tinh, lảng vảng ở nhân gian với tâm tư mục đích vô cùng đa dạng, bày ra những trò rất đỗi ly kì. Nhờ những hoạt động mùa hè ấy, và nhờ cả những bản chép tay quý báu của các tác giả dân gian, kho tàng quái đàm Nhật Bản được lặng lẽ lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nhưng cũng trong rất nhiều thế hệ, chúng chỉ đi loanh quanh ở các thành trấn thôn làng trên đảo quốc này. Phần Quái Đàm – Yêu Quái gần với thể ghi chép một cách chân thực các câu chuyện được truyền miệng còn phần Quái Đàm – Dị Trùng ghi chép các tích truyện xưa chỉ là yếu tố phụ trợ cho những bình luận, triết lý, chiêm nghiệm của riêng tác giả. Vì thế, chất Nhật cổ xưa, liêu trai huyễn ảo vừa thể hiện ở không gian cổ tích, huyền thoại vừa thể hiện ở cách nhìn nhận của con người vào sâu lớp trầm tích văn hóa dân gian. Đặc biệt, bản thân Lafcadio Hearn còn có sự sáng tạo huyền thoại cho riêng bản thân trong chính tác phẩm ông sưu tầm, biện giải ở truyện Hoa hướng dương. Đọc review sách Quái Đàm sẽ biết đây không chỉ là sự ghi chép một cách giản đơn tất cả những gì Lafcadio Hearn sưu tầm được trong dân gian. Ở tác phẩm này có sự gia công, gọt giũa, nhuận sắc viên ngọc thô từ những câu chuyện liêu trai truyền miệng. Để từ đấy, tạo lên một tập truyện vừa mang âm hưởng cổ xưa, cũng vừa mang nét hiện đại đương thời “tác phẩm dung hòa được hình thức hiện đại với chất liệu cổ điển, chan chứa mỹ cảm Đông – Tây, vừa có giá trị thưởng thức vừa có giá trị kiến thức”. Cũng bởi vậy, Quái đàm không chỉ là tập hợp những câu chuyện dân gian về một thời đã qua, do những con người vô danh kể lại mà còn là câu chuyện hôm nay, trong trục thời gian vẫn đang tiếp diễn. Truyện Quái đàm và dòng chảy văn hóa Nhật Bản Quái Đàm là tập hợp những truyện kỳ ảo về yêu ma và dị trùng. Nhưng sâu trong tác phẩm ấy là dòng chảy lịch sử cũng như đời sống, tâm thức con người Nhật Bản qua các thời kỳ. Và chính yếu tố lịch sử cùng yếu tố con người càng làm đậm sâu thêm tính đặc trưng riêng biệt cho mỗi câu chuyện xuất hiện trên trang sách. Đó là truyện về thời loạn Jisho – Juei với cuộc chiến giữa hai gia tộc Genji và Heike cùng những hệ lụy cuộc chiến đó gây ra với đời sống con người Nhật Bản dẫu chiến trận có kết thúc. Đó là thời loạn Eikyo đã xuất hiện một vị samurai kiệt xuất Isogai làm việc cho gia tộc Kikuji. Sau khi gia tộc sụp đổ, Isogai trở thành một vị sư mang dòng máu ngang tàng, kiên cường của người samurai năm nào. Hay đó là thời Bummei (1469 – 1486) đã diễn ra mối tình cảm động giữa người samurai trẻ tuổi Tomotada với nàng liễu Aoyagi khiến lãnh chúa cũng phải cảm động mà tác thành cho hai người… Từ những câu chuyện kỳ ảo về yêu ma và dị trùng đó, người xưa đã gián tiếp phê phán những cuộc chiến tranh phong kiến đẫm máu. Mặc dù chiến tranh đã xa xôi, nhưng hồn ma của quá khứ vẫn tiếp tục tồn tại và ảnh hưởng đến cuộc sống người dân, bất kể thời đại hay mức độ chúng ta “không nghe, không thấy”. Các câu chuyện cũng vẽ lên hình ảnh của con người Nhật Bản, sống đắm mình trong lịch sử với ý chí, nghị lực và tình thương, theo nguyên tắc “đạo” đã được ghi dấu mãi mãi. Ví dụ như câu chuyện về chàng mù Hoichi, tài năng và bất hạnh, nhưng dù bị yêu quái cắt mất đôi tai, anh ta vẫn quyết không than khóc. Có cả những samurai và những người theo đạo võ sĩ sẵn sàng hi sinh tính mạng vì người khác. Có những đôi vợ chồng trung thành, vượt qua ranh giới và định kiến để tìm kiếm hạnh phúc hoặc giữ trọn vẹn tình yêu của họ. Đồng thời, thông qua Quái đàm, độc giả cũng có thể hiểu sâu hơn về phong tục, tập quán và đời sống của người Nhật trong lịch sử. Nơi đó có truyền thống kể chuyện kèm theo nhạc đàn biwa, lễ nghi đối với người đã khuất hoặc nguyện vọng của người sống tới kiếp sau. Tất cả này tạo nên một Quái đàm, đúng như nhận định: “Không chỉ chứa đựng tinh túy của văn học dân gian, Quái đàm còn phác họa diện mạo lịch sử Nhật Bản thông qua một số sự kiện và nhân vật đáng chú ý.” Hay nói cách khác, Quái đàm như một mảnh ghép chứa đựng những dấu vết quá khứ của đất nước Nhật. Thật vậy, qua tác phẩm Quái đàm, Lafcadio Hearn đã đưa độc giả từ một quốc gia khác, sống trong một nền văn hóa khác, đến một thế giới phong phú, đa dạng của truyền thuyết kỳ ảo đậm chất truyền thống của Nhật Bản. Những hình ảnh yêu quái, hiện tượng, con người mà chúng ta thường nghe kể, nhưng không phải ai cũng hiểu rõ về tính cách và hoạt động của những yêu quái đó. Đó là các câu chuyện về hoa anh đào, biểu tượng của Nhật Bản, về lòng kiên cường của con người Nhật trong hình tượng bà vú hy sinh để cứu người con gái trẻ hoặc người đàn ông sẵn sàng đánh đổi mạng sống để bảo vệ hoa anh đào. Đó là những câu chuyện đáng sợ về con lửng biến hình thành người nhưng không có mắt, mũi, miệng hoặc về những yêu quái dài có khả năng lừa dối và ăn thịt con người. Đó là câu chuyện về Yuki, nàng tuyết mang lòng yêu hận, hay chuyện Aoyagi, nàng liễu đầy tình yêu với samurai tài ba. Phải đến thế kỷ 20, những kho tàng đó mới được khám phá bên ngoài biên giới, lan rộng đến châu Âu và châu Mỹ, nhờ Lafcadio Hearn, một tác giả phương Tây. Ông lắng nghe những truyền thuyết cổ xưa trên khắp Nhật Bản, chọn lọc những câu chuyện nổi tiếng nhất và tái hiện chúng trên trang giấy bằng những giải thích và cảm xúc của mình, tạo ra một tác phẩm sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho thể loại quái đàm hiện đại của Nhật Bản. Kết luận review truyện Quái Đàm Như đã đề cập, Quái Đàm không chỉ đơn thuần là một sưu tập ghi chép của Lafcadio Hearn về những câu chuyện dân gian. Trong tác phẩm này, có sự khéo léo, chỉnh sửa và tinh tế để tạo nên một tập truyện kết hợp giữa sự cổ xưa và cái mới, kết hợp hài hòa hình thức hiện đại với tinh thần cổ điển. Tác phẩm này mang trong mình sự kết hợp của cảm nhận Đông – Tây, mang đến giá trị vừa về mặt thẩm mỹ vừa về mặt kiến thức. Quái Đàm – Lafcadio Hearn không chỉ đơn thuần là một tập hợp các câu chuyện dân gian về quá khứ, kể lại bởi những người vô danh, mà còn là một câu chuyện ngày nay, trong bối cảnh thời gian vẫn đang diễn ra. Mọi sự tinh tế và tạo hình trong tác phẩm này đã biến Quái Đàm trở thành một tác phẩm vừa dành cho hiện tại và cả tương lai. Bởi vì con người, bất kể sống ở thời đại nào, đều cần một nguyên tắc để không bị lạc lối, và cần trân trọng tình yêu và ý nghĩa trong cuộc sống, bởi cuối cùng, phú quý và vinh hoa chỉ là những giấc mộng thoáng qua. Và xã hội, cộng đồng loài người luôn tiến bộ để đạt đến sự hoàn thiện, cả về tổ chức và đạo đức cá nhân. Quái Đàm kể về những yêu ma nhưng nó cũng kể về con người như thế. Mời các bạn mượn đọc sách Quái Đàm - Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản của tác giả Lafcadio Hearn & Khánh Linh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kết Hôn Âm Dương
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Kết Hôn Âm Dương của tác giả 0 Giờ Sáng. Kết Hôn Âm Dương được tác giả 0 Giờ Sáng thể hiện với nội dung cốt truyện mới lạ, lời văn ma mị nhưng vẫn có sự mềm mại. Đặc biệt bộ truyện dưới sự truyền tải khéo léo của tác giả về một hủ tục ghê rợn của người Trung Quốc, chính những điều này đã làm nên thành công của bộ truyện.   Review truyện Kết hôn âm dương của 0 giờ sáng: Đánh giá Nội dung: Kết hôn âm dương xoay quanh câu chuyện cuộc đời của cô gái tên là La Hi - có học thức và một cuộc sống yên bình rạng rỡ. Cô quen với Từ Dương, ngày tết cùng anh về quê anh chơi cũng là ra mắt gia đình bạn trai. Vừa gặp lần đầu mà mẹ Từ Dương tặng cô hai chiếc phong bao lì xì, một bao màu đỏ bé và một bao màu đen to. Bi kịch sảy đến từ lúc cô bị thúc dục mở bao lì xì ra, sau đó là một loạt biểu cảm khó hiểu của ba mẹ Từ Dương, cùng với đó là những hành động cùng câu hát giao của người chị gái không được bình thường của anh như muốn ngầm báo với La Hi điều gì đó. Đến lúc cô nhận ra thì quá muộn, khi cô lên tiếng muốn hủy hôn thì bị bắt nhốt dưới tầng hầm cùng với 12 chiếc quan tài và 13 bài vị của những người vợ trước của Từ Dương, chiếc bài vị thứ 13 kia chính là tên của cô. Để bảo toàn tính mạng, cô quyết định trở thành vật hiến tế cho Âm lão gia và để cho anh ta chiếm đoạt cơ thể mình. Biết được những điều giữa cô và Âm lão gia, Từ Dương vẫn muốn lấy cô nhưng khi biết đã bị người khác cưỡng bức thì hắn tra tấn cô, mẹ hắn cũng tức giận muốn giết chết cô nhưng vì được Âm lão gia can thiệp bảo vệ nên bảo toàn được tính mạng. Nhưng cuối cùng thì La Hy vẫn bị mẹ Từ Dương đẩy xuống núi âm hồn, bị Hắc Bạch Vô Thường đưa về địa phủ, ở đây vô tình gặp lại Âm lão gia được anh ta đưa về nhà chăm sóc dưỡng thương. Từ sau khi bị Ác Linh chém đôi, Từ Dương luôn bám theo định giết hại cô nhưng bị Âm lão gia bắt lấy và giao cho La Hy nhưng cô sơ ý để hắn chạy thoát. Hắn giết người vô cớ, chính vì điều này cô phải đi tìm nửa thân còn lại của hắn và rồi phải quay lại từ gia, đối mặt với 12 oan hồn vợ trước của Từ Dương và bị mẹ hắn tấn công, may thay vẫn được Âm lão gia, cha mẹ gọi hồn về cùng với oan hồn của một người vợ trước của Từ Dương cứu. Lúc này cô đang mang thai con của Âm lão gia, quyết biến đứa con trong bụng mình thành quỷ nên cô đã ăn rất nhiều thịt ma và chọc giận Âm lão gia để anh ta rời bỏ cô. Tiếp diễn bộ truyện vẫn là cuộc hành trình dài mà La Hy cùng người con của mình sẽ phải đối mặt, sự xuất hiện của Âm lão gia đối với La Hy trong những lần cô đứng trước cửa tử có phải là anh ta cũng đã có tình cảm sâu nặng với cô hay không? Có thể đánh giá đây là bộ truyện khá hay, bị cuốn ngay từ nội dung mở đầu. Phản ánh mặt trái của những hủ tục ghê rợn, ngay từ mở đầu câu chuyện tác giả đã cho độc giả cảm nhận được sự u ám đến nổi da gà qua những biểu hiện và hành động của ba mẹ, chị gái của Từ Dương. Cùng với đó độc giả có thể cảm nhận được tình cảm của Âm lão gia giành cho La Hy mặc dù mối quan hệ của hai người không được thể hiện rõ ràng nhưng Âm lão gia luôn giành cho cô tình cảm yêu thương, cưng chiều hết mực đối với La Hy. Bộ truyện sẽ phù hợp với những bạn thích các thể loại kiểu trinh thám, kinh dị, truyện ma vì truyện có nhiều yếu tố kinh dị và u ám nếu không chịu được nhiệt thì sẽ hơi ghê đấy nha! *** Ngày Tết, tôi theo Từ Dương về nhà anh. Lần đầu gặp mặt, bố mẹ anh đã cho tôi hai phong bao lì xì, một lớn một nhỏ, một đen một đỏ. Lúc đó tôi rất ngạc nhiên, tại sao hai người cùng lúc cho lì xì, lại khác xa nhau đến thế? Nhưng mẹ của Từ Dương nói đó là tập tục của vùng này, nên tôi cũng không tiện hỏi thêm gì nữa. Cũng nghĩ việc chỉ có thế, nhưng không ngờ là mẹ của Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì trước mặt mọi người, tôi lúc đó hơi không vui lắm, làm gì có cái lý nào vừa nhận được lì xì đã mở ngay trước mặt người cho thế này? Ngay cả trẻ con đến Tết cũng biết phải đợi người lớn đi khỏi rồi mới len lén mở lì xì ra xem. Nhưng mẹ của Từ Dương lại nói: Mở phong bao lì xì này ra, sau này dù có làm người hay làm ma thì vẫn là người của nhà họ Từ. Tôi đưa ánh mắt cầu cứu về phía Từ Dương, Từ Dương lại chỉ đứng một bên cười, gật gật đầu với tôi, để tôi làm theo lời của mẹ anh. Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành mở bao lì xì nhỏ màu đỏ ngay trước mặt người lớn. Phong bao lì xì nhỏ màu đỏ là của mẹ Từ Dương lì xì cho tôi. Từ ngoài sờ thì thấy, bên trong là một tờ giấy mỏng tang, mở ra thì tôi cũng không bất ngờ lắm, đó là một tờ 100 tệ. Tôi cũng không chê quà gặp mặt hơi mỏng, bởi vì nó là của mẹ Từ Dương cho tôi, bao lì xì của bố Từ Dương là “phong bao màu đen” thì lại quá long trọng – dày như viên gạch vậy đó! Cũng không biết bên trong đựng bao nhiêu tiền, có khi phải đến ba bốn vạn tệ. Nhưng đúng lúc tôi định mở phong bao “màu đen”, thì một bóng người bất ngờ chạy ra, nhào vào lòng mẹ Từ Dương, nũng nịu kêu bụng đói muốn ăn cơm. Đây là chị của Từ Dương, cũng là chị chồng tương lai của tôi. Chị ấy có hơi đáng thương, nghe nói hồi nhỏ bị ốm sốt một trận, sốt cao làm ảnh hưởng đến não, từ đó trí não chỉ như trẻ lên năm mà thôi, điên điên khùng khùng, cả ngày không biết làm gì. Sắc mặt mẹ của Từ Dương bỗng biến đổi. Tôi có cảm giác, bà ấy không chịu đựng được đứa con gái ngây ngô của mình, đẩy cô ấy đến mấy lần, còn một mực giục tôi mở phong bao lì xì của bố Từ Dương ra xem, càng giục càng gấp, gấp như muốn nhanh chóng đi đầu thai đến nơi. Tôi hơi không vui, cảm thấy bà ấy đối xử với con gái có chút bạc bẽo, đúng lúc tôi muốn bà ấy chăm sóc chị chồng tương lai của tôi một chút đã thì mẹ Từ Dương đã không chịu đựng được, liền đẩy mạnh một cái, không ngờ đẩy cô ấy vào người của bố Từ Dương. Thùng!!! Khi bố Từ Dương ngã xuống đất, một âm thanh nặng nề phát ra. Từ Dương và mẹ anh liền biến sắc. Tôi đang muốn chạy lại đỡ, họ bèn đột nhiên chạy đến nhấc bố Từ Dương lên trước, cũng chẳng biết họ có phải cố ý hay không, khi đỡ ông ấy lên còn để lưng ông ấy đối mặt với tôi. Dù có như thế đi chăng nữa, tuy tôi cũng đang hốt hoảng, nhưng vẫn nhận ra sắc mặt của bố Từ Dương từ đầu đến giờ đều không hề biến đổi. Thường thì người già xương cốt rệu rã, có ngã một cái thì cũng không phải vừa, nhưng bố Từ Dương lại không hề kêu lấy một tiếng! “Dương à, con đưa bố con về phòng đi, mẹ đi làm cơm cho chị con ăn.” Mẹ Từ Dương vội vã chỉ đạo, cũng không quan tâm đến việc giục tôi mở phong bao lì xì nữa, liền đi ngay vào bếp. Tôi vốn dĩ muốn cùng Từ Dương đưa bố anh vào phòng nhưng sắc mặt anh có vẻ là lạ, cứ tránh cánh tay của tôi, cũng không cho tôi động vào người ông, còn nói một mình anh ấy có thể chăm sóc được bố, sau đó thì đỡ bố anh và mau chóng đi mất. Len lén nhìn bóng hai người họ rời đi, mà trong lòng tôi cảm thấy buồn buồn. Lần về cùng Từ Dương này, tôi cũng đã chắc chắn sẽ lấy anh, hơn nữa cũng muốn bên anh trọn đời, nhưng Từ Dương đến bố anh còn không để tôi chạm tới, lúc anh gạt tay tôi coi tôi cứ như người ngoài vậy. Bây giờ thì không còn ai, bên cạnh cũng chỉ còn có bà chị điên điên khùng khùng, tôi định bụng mở phong bao lì xì ra xem rốt cục bố Từ Dương cho mình bao nhiều tiền, nếu nhiều quá thì tôi sẽ trả lại. Bố Từ Dương nhìn gầy gò như khúc củi, sắc mặt như người bệnh, còn cho tôi quà ra mắt nhiều như thế này, vậy không bằng dùng số tiền này để bố Từ Dương đi chữa bệnh. Nhưng khi tôi bắt đầu mở phong bao, chị chồng tương lai bỗng nhiên nắm chặt lấy tay tôi! Cô ấy dùng hết sức nắm chặt tay tôi, làm cho tôi đau thấu cả xương! “Nếu muốn sống mà rời khỏi đây thì đừng mở cái phong bao này ra!” Chị chồng tương lai cứ như biến thành một người khác, ánh mắt sắc lẹm, âm thanh ghìm xuống khe khẽ, đâu phải điệu bộ của người điên như lúc nãy? Cô ấy giả vờ điên! Mà câu nói này có nghĩa là gì? Tôi vừa muốn hỏi thêm chút gì nữa, Từ Dương liền đi ra. Sắc mặt chị chồng tương lai đột nhiên biến đổi, lại bày ra một điệu cười điên dại, cướp lấy phong bao lì xì đen trên tay tôi, vừa hét vừa chạy xa: “Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát! Sinh ra là người, chết là ma…” Nghe thấy bài đồng dao như vậy, tôi ngạc nhiên hết sức, trước đó chị ấy rõ ràng là người bình thường, hay trong câu hát đồng dao đó có nhắc nhở tôi gì đó? Vừa nghĩ vậy, đột nhiên kết nối với những cảm giác trước đó mà tôi cảm thấy, nhà Từ Dương có thể không đơn giản như tôi nghĩ! Từ Dương nhanh chóng tiến lại gần tôi, sắc mặt nghiêm trọng làm tôi thấy sợ: “Sao em lại đưa phong bao đó cho chị ấy?” Lúc này trong lòng tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ngoài mặt lại giả vờ như không có chuyện gì: “Là chị ấy cướp trong tay em, làm sao em biết chị ấy sẽ cướp đi chứ!” “Để anh đi lấy phong bao lì xì về.” Từ Dương nhấc chân định chạy luôn theo. Tôi ngay lập tức kéo tay anh: “Không sao đâu, đều là người nhà cả, tiền trong tay ai cũng giống nhau cả thôi mà?” Từ Dương nói: “Chị anh là người điên, làm sao đưa tiền cho người điên được? Không được, để anh chạy theo lấy lại!” Tôi liền kéo anh: “Dương, lời chị anh vừa nói là như thế nào?” Mặt Từ Dương biến sắc, hơi né tránh ánh mắt của tôi, anh nói: “Làm gì có ý gì, em đừng nghĩ linh tinh, cũng không biết kẻ thất đức nào dạy chị ấy nói những lời xằng bậy đó, từ nhỏ tới lớn đã nói đi nói lại câu ấy, có lúc lên cơn, một ngày nói đến vài ba chục bận.” Nói xong, anh hất mạnh tay của tôi ra, chạy theo hướng chị chồng tương lai. Lúc tôi gặp lại chị chồng cũng là thời gian ăn tối. Trông chị ấy không được ổn cho lắm, mặt mũi thâm sì sưng húp, nhìn là biết vừa bị đánh, chị ấy chỉ nhìn tôi lấy một cái rồi cúi đầu ăn cơm, sau đó không ngẩng đầu lên nữa. Từ Dương thì lại mang phong bao lì xì về, đặt ngay ngắn trước mặt tôi, trước mặt bố mẹ anh, giục tôi mau chóng mở ra. Tôi lại bị vào thế không có đường lùi. Thật không biết vì sao, họ lại cứ bắt tôi phải mở phong bao lì xì trước mặt họ. Tôi nhìn trộm chị chồng một cái, muốn tìm chút thông tin gì đó từ chỗ chị ấy, nhưng chị ấy chỉ cúi đầu vừa và cơm vào mồm, còn vừa cười ngu ngốc, tiếng cười đó cũng giống như một tiếng trước đây lúc Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì như lời mẹ anh nói. Này cô, tôi đã sắp xếp hết cho cô rồi! Tôi cúi thấp đầu nhìn chăm chăm vào phong bao màu đen, nghĩ xem mình có nên lấy mạng ra để thử, mở cái phong bao xem bên trong rốt cục là thứ gì? Mà lúc đó, tôi phát hiện ra, phong bao màu đen này dường như khác so với cái phong bao trước. Cái phong bao màu đen trước không hề có hoa văn gì. Mà chiếc phong bao lần này lại có một vài hoa văn, mà màu sắc của hoa văn với màu của phong bao tương đối giống nhau, nếu không chú ý sẽ không thể phát hiện ra. Hóa ra là đã bị đổi rồi. Chị chồng vẫn cứ cười một cách quái dị. Tôi hơi yên tâm nên mở phong bao ngay trước mắt cả nhà Từ Dương. Mời các bạn mượn đọc sách Kết Hôn Âm Dương của tác giả 0 Giờ Sáng.
Hệ Thống Nhà Ma
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Hệ Thống Nhà Ma của tác giả Tôi Biết Sửa Điều Hòa. Sau lần mất tích đầy bí ẩn của cha mẹ mình, Trần Ca tiếp quản hệ thống nhà ma ế ẩm của gia đình trong công viên vui chơi giải trí. Bất ngờ vào một đêm nọ, anh nghe thấy tiếng chuông thông báo phát ra từ một chiếc điện thoại trong hệ thống nhà ma của mình, điều kỳ dị ở chỗ chiếc điện thoại ấy lại chính là thứ mà cha mẹ Trần Ca mang theo trước khi mất tích. Điều bí ẩn dần dần lộ ra từ những thông báo tin nhắn đến chiếc điện thoại kia. Các nhiệm vụ nâng cấp hệ thống nhà ma bắt đầu được gửi đến từng ngày. Mỗi nhiệm vụ sẽ có bối cảnh bí ẩn và đầy ma quái mà anh phải khám phá và vượt qua. Dần dần các hiện tưởng siêu nhiên kỳ bí cũng như những vụ án bí ẩn tưởng chừng như ma làm có lời giải đáp. Vượt qua hết những thử thách này anh bắt đầu tìm ra được câu trả lời cho thế giới ma quái cũng như tìm được tung tích của cha mẹ mình.  *** Tóm tắt Hệ Thống Nhà Ma là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, kinh dị, hài hước của tác giả Tôi Biết Sửa Điều Hòa. Câu chuyện xoay quanh Trần Ca, một chàng trai trẻ tiếp quản hệ thống nhà ma ế ẩm của gia đình mình. Sau khi nhận được một chiếc điện thoại bí ẩn, Trần Ca bắt đầu nhận được các nhiệm vụ nâng cấp hệ thống nhà ma. Mỗi nhiệm vụ sẽ đưa anh đến một bối cảnh bí ẩn và đầy ma quái, nơi anh phải đối mặt với những hiện tượng siêu nhiên kỳ bí cũng như những vụ án bí ẩn tưởng chừng như ma làm. Review Hệ Thống Nhà Ma là một cuốn tiểu thuyết khá hấp dẫn với cốt truyện lôi cuốn, tình tiết bất ngờ và nhân vật được xây dựng thú vị. Tác giả đã thành công trong việc tạo ra một thế giới ma quái đầy bí ẩn và rùng rợn, nơi những hiện tượng siêu nhiên được giải thích một cách hợp lý. Nhân vật Trần Ca là một nhân vật chính rất đáng yêu và đáng mến. Anh chàng này tuy không có tài năng gì đặc biệt nhưng lại có một trái tim nhân hậu và lòng dũng cảm. Trần Ca cũng rất thông minh và nhanh trí, giúp anh vượt qua được nhiều thử thách khó khăn. Ngoài cốt truyện và nhân vật, Hệ Thống Nhà Ma còn gây ấn tượng với lối viết hài hước và dí dỏm của tác giả. Những câu chuyện ma quái được kể lại một cách rất đáng yêu và thú vị, khiến người đọc không thể nhịn cười. Đánh giá chung Hệ Thống Nhà Ma là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, kinh dị, hài hước rất đáng đọc. Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn những giây phút giải trí thú vị và những trải nghiệm mới mẻ trong thế giới ma quái. Một số điểm cộng của cuốn sách: Cốt truyện lôi cuốn, tình tiết bất ngờ Thế giới ma quái được xây dựng chi tiết và hợp lý Nhân vật chính đáng yêu và đáng mến Lối viết hài hước và dí dỏm Một số điểm trừ của cuốn sách: Một số tình tiết chưa được giải thích rõ ràng Kết luận Hệ Thống Nhà Ma là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại trinh thám, kinh dị, hài hước. *** Giới thiệu về nam chính Trần Ca:​ Nghề nghiệp: Ông chủ hệ thống nhà ma Nhiệm vụ: Phá các vụ trọng án trong quá khứ, giúp các linh hồn còn oán niệm vất vưởng ở trần gian được siêu thoát Con người: Đẹp trai, thích livestream trên Tiktok, khả năng tư duy logic cực đỉnh, có trái tim ấm áp đối với các nhân viên trong ngôi nhà ma Nếu như bạn đang tìm mộ bộ truyện kết hợp giữa trinh thám cùng linh dị thì có lẽ Hệ thống nhà ma là một sự lựa chọn tuyệt vời nhất. Riêng bản thân mình đã đọc qua rất nhiều truyện về thể loại trinh thám, linh dị, kinh dị và dần theo thời gian thì mình càng "khó tính" dần hơn trong việc chọn truyện để đọc; nhưng có lẽ Hệ thống nhà ma lại hoàn toàn khác, có rất nhiều lý do để mình đề cử bộ truyện này đến với mọi người:​ Trước hết, với kinh nghiệm nhiều năm đọc qua các bộ truyện trinh thám linh dị của mình thì Hệ thống nhà ma là bộ truyện mà mình cảm thấy hay nhất đến thời điểm hiện đại. Nếu là fan cứng dòng linh dị khi đọc qua các truyện Người tìm xác hay Hồ sơ bí ẩn vì nhiều nguyên nhân khác về văn phong hay kết truyện mà cảm thấy có chút hụt hẫng thì Hệ thống nhà ma lại là "cơn gió lạ" cho các tín đồ truyện tâm linh, trinh thám. Nội dung truyện Hệ thống nhà ma bắt đầu từ việc Trần Ca - ông chủ của một ngôi nhà ma sắp phải đóng cửa trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở thành phố Cửu Giang. Cha mẹ đột nhiên mất tích từ nửa năm trước chỉ để lại ngôi nhà ma, vì để tưởng nhớ cha mẹ mà Trần Ca quyết định nghỉ việc, dốc sức để kinh doanh ngôi nhà ma với những dụng cụ cũ nát, lỗi thời đứng trước tình cảnh sắp phải đóng cửa. Ngay tại ngôi nhà ma này Trần Ca đã tìm được chiếc điện thoại màu đen có một ứng dụng duy nhất có biểu tượng ngôi nhà ma của anh - chiếc điện thoại cũ màu đen cũng chính là chiếc điện thoại bố mẹ anh cầm theo trước khi mất tích và đây cũng là manh mối duy nhất liên quan đến bố mẹ anh. Cuộc sống dần thay đổi từ khi Trần Ca có được chiếc điện thoại màu đen này, các vụ trọng án quỷ dị trong thành phố đã bị trôi vào quên lãng vì không ai có thể phá giải, những oán niệm vẫn còn vương vấn trên cõi trần gian mà không thể tan biến sẽ được thông báo cho Trần Ca thông qua chiếc điện thoại màu đen. Anh sẽ phải là người nhận nhiệm vụ đến nơi xảy ra án mạng, thông qua những lời oán khuất của ma quỷ và manh mối còn lại ở hiện trường để phá giải vụ án thành công. Chiếc điện thoại màu đen rất công bằng, mỗi một nhiệm vụ sau khi hoàn thành sẽ có được phần thưởng tương ứng và tùy thuộc vào mức độ khó của nhiệm vụ. Những phần thưởng từ nhiệm vụ của chiếc điện thoại màu đen là gì mà có thể khiến ngôi nhà ma của Trần Ca sắp phải đóng cửa dần trở thành ngôi nhà ma nổi tiếng nhất thành phố Cửu Giang đến sau này còn trở thành đối thủ nặng ký của nhà ma khu vui chơi Tương lai ảo - nơi có nhiều kỹ thuật công nghệ vô cùng hiện đại. Điều mình cảm thấy rất thích ở bộ truyện này là ngay cả những người mới đọc truyện về lịnh dị cũng có thể đọc được, nếu như các nhiệm vụ trong điện thoại màu đen - các cảnh tượng sử dụng số sao để phân chia độ khó dễ và nhà ma của Trần Ca cũng sử dụng hệ thống chấm điểm theo số sao này. Theo tiến trình của truyện mà đọc giả có thể củng cố dần tâm lý của mình khi bắt đầu từ những nhiệm vụ liên quan đến vụ án về tàn hồn, chấp niệm dần đến lệ quỷ, nửa áo đỏ, áo đỏ và trên cả áo đỏ.. Ở Hệ thống nhà ma mỗi một ma quỷ đều có "câu chuyện xưa" của riêng mình, có thiện có ác, những nhân viên trong nhà ma của Trần Ca về sau đã tạo ra nhiều tình cảnh "khó đỡ" cho khách tham quan, không quá máu me đáng sợ như ma quỷ trong tưởng tượng của mọi người. Điểm đặc biệt nhất trong truyện có lẽ là chính bản thân Trần Ca - người với một quá khứ đầy bí ẩn, hiện tại lại có "mối tình" với một lệ quỷ sắp trên áo đỏ là Trương Nhã. Với những thông tin ít ỏi từ chiếc điện thoại màu đen đem lại, bằng khả năng phán đoán, các manh mối có được, sự lý trí của bản thân đôi lúc là những tình cảm chân thành đã giúp Trần Ca trong những lần cận kề cái chết có thể tìm ra đường sống và hoàn thành các nhiệm vụ; dần dần tiếp cận quá khứ của bản thân và manh mối về bố mẹ. Cho đến thời điểm hiện tại, truyện còn rất nhiều "câu đố" có lẽ sẽ sớm được giải đáp trong những chương tiếp theo: Đến tận cùng chiếc điện thoại màu đen đó từ đâu mà có? Một Trương Nhã đã sắp trên cả áo đỏ với một quá khứ còn nhiều bí ẩn như: Trương Nhã có từng "đẩy cánh cửa" nào hay chưa? Tại sao Trương Nhã lại đến thành phố đỏ như máu và cô đã gặp chuyện gì ở đó? Trương Nhã có gì đặc biệt để chiếc điện thoại màu đen cho cô hẳn một giao diện riêng biệt? Tương lai của cô cùng Trần Ca sẽ như thế nào khi chuyện tình người - ma? Bố mẹ của Trần Ca đến cuối cùng đã đi đâu? Trần Ca có phải đã quên đi điều gì trong quá khứ? Có phải Trần Ca đã từng đẩy tận ba cánh cửa khi sắp rời Thông linh trong trường ma, lúc nắm lấy cánh cửa cảnh tưởng đó: Trong lúc bàng hoàng, Trần Ca dường như nhìn thấy ba cánh cửa đang đứng nghiêm chỉnh trong tâm trí mình. Nếu từ những chương trước đoán một cánh cửa ở chiếc gương ngay phòng vệ sinh tầng 1 của ngôi nhà ma - cánh cửa mà bác sĩ Cao khi bước vào đã phát điên? Một cánh cửa trong chung cư Giang Nguyên - nơi ở trước đây của Trần Ca vậy còn một cánh cửa nữa là ở đâu? Trần Ca trong quá khứ có thật sự từng bị giết hai lần cùng một người? Đứa trẻ ở Nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng mới mang tên "Hàng xóm" có phải Trần Ca khi còn nhỏ hay không khi: "Chú à, ký ức xuất hiện là do mọi người nhưng loài người lại muốn quên lãng chúng nó, ký ức có tức giận không?" Khi được vị bác sĩ đến từ Tân Hải hỏi nếu một ngày bản thân phát hiện mình bị quên trong thành phố đỏ như mái đó và không bao giờ trở lại được, cháu vẫn có thể cười như bây giờ sao? Đứa trẻ đó đã suy nghĩ rất lâu rồi mới nói: "Nếu có một ngày cháu thực sự bị lãng quên trong cơn ác mộng, cháu sẽ vẽ một cửa sổ trên đại dương đen đó, và mở một cánh cửa trong thành phố đỏ như máu, cháu sẽ để cho tất cả những kẻ đã quen với bóng tối nhìn thấy ánh sáng." Đọc đến đoạn này mình cũng nghĩ là Trần Ca vì Trần Ca hiện tại đã làm được như vậy, mặc dù không phải nơi thành phố đỏ như máu mà là những cảnh tượng trong cửa và ngôi nhà ma của Trần Ca là "ánh sáng" của "những kẻ đã quen với bóng tối". Thành phố đỏ như máu liệu có phải là điểm cuối cùng của thế giới sau cửa, thế giới khác? Điểm tuyệt vời nhất là hiện tại truyện đã ra kha khá chương nên khi "nhảy hố" mọi người không cần phải hóng chương. Nhưng cũng có điểm trừ là truyện có rất nhiều chi tiết có liên quan đến nhau nên khi chờ chương lâu khả năng cao sẽ quên nội dung trước đó của truyện, khiến những chương sau này nhiều đoạn đọc sẽ khó hiểu. Truyện còn truyền tải rất nhiều như: Tình thân, bạo lực học đường, sự đố kỵ của con người, cạnh tranh trong kinh doanh.. hy vọng các bạn có thể chậm rãi đọc để cảm nhận được hết ý nghĩa tác giả muốn truyền tải.   Mời các bạn mượn đọc sách Hệ Thống Nhà Ma của tác giả Tôi Biết Sửa Điều Hòa.
Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư
Thể loại: Trọng sinh, Xuyên không, Huyền học, Linh dị, Hài hước, Truyện sủng, Thị giác nam chủ, Bình dân sinh hoạt…  Văn án: Văn Trạch Tài là một thầy đoán mệnh, tức vừa là thầy tướng vừa là thầy tử vi. Thầy tướng là xem tướng mạo đoán vận mệnh. Thầy tử vi là dựa vào các thuật bói toán để tiên đoán tương lai và hoá giải kiếp nạn.Văn Trạch Tài vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình xuyên về thập niên 70 trở thành một nam thanh niên trí thức. Điều đáng nói nam thanh niên trí thức này vốn là một gã chó chui gầm chạn, lại còn hay đánh vợ đánh con, có thể nói không có khốn nạn hơn chỉ có khốn nạn nhất! Thở dài ngao ngán, đã tới nước này Văn Trạch Tài chỉ còn cách tự lực cánh sinh, dùng chính nhân phẩm của bản thân làm thay đổi cách nhìn của mọi người, đồng thời dựa vào bản lĩnh đoán mệnh giúp người nhà thoát nghèo làm giàu. “Văn thanh niên trí thức trong thôn mấy người còn đánh vợ con không?” “Cái gì mà Văn thanh niên trí thức, giờ người ta đã là Văn đại sư rồi!” “Hả?!” Chú ý: 1. Thị giác nam chủ. 2. Nam chủ là đại sư đoán mệnh, từ trong thôn cho đến trong thành. 3. Niên đại văn tư giả thiết hư cấu nhiều, dân thích săm soi không nên vào, hy vọng mọi người vui vẻ đọc truyện. Tag: Trọng sinh,Ngọt văn,Sảng văn,Niên đại văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Văn Trạch Tài ┃Cái khác: Sinh hoạt bình dân, ngọt văn,.... *** Tóm tắt: Văn Trạch Tài, một thầy đoán mệnh ở thế kỉ 21, trọng sinh về thập niên 70 và xuyên vào thân xác của một nam thanh niên trí thức. Nam thanh niên này vốn là một kẻ tệ bạc, đánh vợ đánh con, khiến cả thôn đều ghét bỏ. Văn Trạch Tài quyết tâm thay đổi bản thân, dùng năng lực đoán mệnh của mình để giúp người nhà thoát nghèo làm giàu, đồng thời lấy lại thiện cảm của mọi người. Đánh giá: Truyện có cốt truyện khá ổn, với sự kết hợp hài hòa giữa yếu tố trọng sinh, xuyên không, huyền học, linh dị và hài hước. Văn Trạch Tài là một nhân vật đáng yêu, có tính cách lương thiện và luôn cố gắng hết sức để thay đổi bản thân. Anh cũng là một thầy đoán mệnh tài giỏi, có thể giúp mọi người giải quyết những vấn đề trong cuộc sống. Các nhân vật phụ trong truyện cũng được xây dựng khá tốt, mỗi người đều có những nét tính cách riêng và góp phần tạo nên sự thú vị cho câu chuyện. Ưu điểm: Cốt truyện ổn, có sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố. Nhân vật chính đáng yêu, có tính cách lương thiện. Các nhân vật phụ được xây dựng tốt. Truyện có nhiều tình tiết hài hước, mang lại tiếng cười cho người đọc. Nhược điểm: Một số tình tiết hơi phi lý, không hợp với thực tế. Kết luận: Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư là một truyện khá hay, phù hợp với những bạn yêu thích thể loại trọng sinh, xuyên không, huyền học, linh dị và hài hước. Đánh giá điểm: Nội dung: 8/10 Nhân vật: 7/10 Tình tiết: 7/10 Nghệ thuật: 6/10 Tổng điểm: 7/10 *** Vừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá! Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu! Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt. Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?” Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này. Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà. Nhưng! Không nhìn thì thôi, nhìn kỹ mới phát hiện ra vấn đề, một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng đó là… anh đang nằm trong một gian nhà lá xiêu xiêu vẹo vẹo tưởng chừng sắp sập đến nơi! âm thanh ồn ào ở bên ngoài vẫn chưa dứt, lần này tới lượt một người đàn ông lên tiếng: “Con nhìn đi, Hiểu Hiểu gầy trơ cả xương, rồi nhìn những vết thương trên người con đi. Như thế này mà vẫn còn muốn sống cùng với cái tên táng tận lương tâm kia nữa hả?” Bởi vì giọng ông ta quá to quá hùng hổ khiến Văn Trạch Tài nằm trong này cũng phải giật mình đánh thót! Má ơi, tình huống máu chó gì đây? Ngay sau đó anh lại nghe thấy một giọng nữ khàn khàn cất lên: “Cha, mẹ, con sẽ nghiêm túc suy nghĩ lại. Nếu Văn Trạch Tài còn đánh con một lần nữa, con sẽ lập tức ly hôn.” Ly hôn? Văn Trạch Tài vừa nghe thấy hai chữ này là cả người tê rần, trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng suýt chút nôn hết cả ra. Nhưng chưa kịp định thần lại thì trong đầu bỗng ập tới một loạt ký ức không thuộc về chính mình. Văn Trạch Tài, nam thanh niên trí thức tới từ Liêu Thành (1), tướng mạo đẹp trai, dẻo mồm dẻo miệng, có ăn có học. Vì vậy khi bị điều xuống nông thôn tham gia sản xuất, rất nhiều thôn nữ chưa lập gia đình tranh nhau để ý tới hắn. Là trai thành phố tất nhiên hắn cực kỳ dị ứng và coi thường những cô gái nông thôn quê mùa, ít học. Tuy nhiên ngờ đâu công việc đồng áng quá nặng nhọc, làm quần quật từ sáng tới tối mà hết ngày vẫn chưa hết việc, thế là hắn liền ngấp nghé con gái đội trưởng đội sản xuất, nếu có thể thành công chui vào làm rể nhà ông ta quả đúng là thượng sách. Kiên trì theo đuổi ròng rã suốt một năm trời, cuối cùng hắn cũng cưới được Điền Tú Phương về làm vợ. Nào ngờ thay sự tình không theo kế hoạch, sau khi kết hôn chẳng có bất cứ một đãi ngộ nào, hắn vẫn phải tiếp tục làm việc như thường. Văn Trạch Tài cảm thấy bực bội vô cùng, đã thế cái đám thanh niên trí thức cứ suốt ngày chế nhạo hắn trộm gà không thành lại còn mất luôn nắm thóc. Bực mình vì bị hố cộng thêm việc thấy cô vợ có thể làm được bảy phần công điểm mỗi ngày thế nên hắn bèn lươn lẹo giờ thủ đoạn hòng trốn việc. Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi qua, tới tận khi Điền Tú Phương hạ sinh cho Văn Trạch Tài một cô con gái xinh xắn, hắn vẫn không sửa đổi tính tình, thậm chí mỗi khi bực dọc trong người sẽ sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với hai mẹ con. Sở dĩ hắn ra tay đánh vợ đánh con còn một nguyên nhân khác đó là lúc này bên trên ban hành chính sách mới, cho phép khôi phục thi đại học. Chỉ cần nghĩ tới chuyện thi đỗ đại học, quay trở về thành phố sống những ngày tháng ung dung tự tại là Văn Trạch Tài sướng rần người. Mỗi lần cao hứng hắn lại ra ngoài tìm đám bạn lưu manh uống rượu. Và lần này cũng vậy, khi hắn lết về được đến nhà thì người ngợm đã say mèm, nhìn thấy Điền Tú Phương đang lúi húi làm việc, Văn Trạch Tài càng thêm điên tiết, hắn lập tức lao vào đánh cô tới tấp. Thấy mẹ bị đánh, Hiểu Hiểu năm tuổi quýnh quáng chạy lại ôm lấy chân cha định ngăn cản. Ai dè Văn Trạch Tài giơ chân đá nó ngã lăn ra đất. Nhìn thấy con gái bị ngã, Điền Tú Phương dường như mất hết lý trí, cô lập tức lao vào phòng chứa củi rút lấy một thanh gỗ giáng thẳng xuống đầu Văn Trạch Tài. À, hoá ra là bị ăn đập! Rồi, giờ thì Văn Trạch Tài đã hiểu tại sao mình nằm ở đây rồi! Lúc này, ngoài sân bỗng nhiên im phăng phắc, không còn bất cứ tiếng mắng chửi hay khóc lóc gì nữa, chắc có lẽ vợ chồng Điền đội trưởng đã rời đi. Văn Trạch Tài một bên thầm mắng nguyên chủ quá khốn nạn, một bên nhắm mắt lại nhẹ nhàng nâng tay phải lên bấm đốt ngón tay, miệng lẩm nhẩm tự xem cho mình một quẻ. Tổ tiên của Văn Trạch Tài chính là đệ tử chân truyền của Chu Dịch, một môn phái đoán mệnh đã ở ẩn từ lâu đời. Và đây cũng chính là nghề kiếm cơm của Văn Trạch Tài ở thời hiện đại. Bấm một quẻ, Văn Trạch Tài phát hiện ra nguyên chủ chính là mình của kiếp trước- của kiếp trước- của kiếp trước- trước …trước… trước… nữa…. Chết tiệt! Hay cho một nam thanh niên trí thức tự nhận ba tốt, lừa quỷ à, Văn Trạch Tài giận tím tái mặt mày. Vậy nên khi Điền Tú Phương nín thở rón rén bước tới kiểm tra liền phát hiện Văn Trạch Tài đổ đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt bi ai thống khổ. Điền Tú Phương hoảng hốt vô cùng, lắp ba lắp bắp mãi mới thành chữ: “Văn…Văn Trạch Tài…” Sợ hãi là đúng rồi vì một gậy này chính tay cô đánh xuống, nếu hôm nay Văn Trạch Tài chết có nghĩa cô đã phạm tội giết người, phải ngồi tù. Cô không sợ tội cũng chả sợ đi tù, cuộc đời này đã đủ thống khổ và tuyệt vọng rồi, có ngồi tù cũng chẳng vấn đề gì, nhưng còn con gái, con gái phải làm sao bây giờ? Văn Trạch Tài cố gắng khống chế tinh thần, hơi hơi nghiêng đầu nhìn đối phương. Trước mắt anh là một cô gái gầy gò tới đáng thương, tuy mặt mũi đang xám ngắt vì vừa trải qua một cú sốc kinh hoàng thì vẫn không che lấp được đường nét thanh tú cùng ngũ quan hài hoà. Sực nhớ tới thân phận hiện giờ của mình, tuy nói là kiếp trước của kiếp trước trước trước, nhưng phải công nhận mình khốn nạn thật, Văn Trạch Tài giật giật khoé miệng: “Tú, Tú Phương, có nước không?” Điền Tú Phương sửng sốt, đã nhiều năm, rất nhiều năm rồi cô không nghe Văn Trạch Tài kêu tên mình. Phút ngỡ ngàng qua đi, cô lập cập nói “Tôi đi lấy ngay” rồi xoay lưng hấp tấp chạy ra khỏi phòng. Văn Trạch Tài nặng nề khép mi mắt lại. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng lập tức được phân gia ra riêng. Bố mẹ hắn ở thành phố biết chuyện con trai mình cưới một cô vợ nông dân thì vô cùng tức giận, thẳng thừng tuyên bố từ con, từ đó về sau không gửi cho hắn bất cứ thứ gì nữa. Không có tiền trong tay, hai vợ chồng đành nhờ bà con làng xóm hỗ trợ dựng tạm một căn nhà lá ba gian. Điền Tú Phương xuống bếp lấy nước rồi bưng tới đặt trên tủ gỗ cạnh giường, cô không đỡ anh ngồi dậy. Tủ gỗ không cao, dựa sát mép giường, Văn Trạch Tài chỉ cần duỗi tay ra là có thể dễ dàng lấy được chén nước. Văn Trạch Tài chậm rãi ngồi dậy, nhìn hai bàn tay Điền Tú Phương đang siết chặt lấy nhau, anh hỏi: “Hiểu Hiểu thế nào rồi?” Vì quá căng thẳng, Điền Tú Phương càng siết tay chặt hơn, thậm chí cô không dám nhìn thẳng mà rũ mắt đáp: “Nó ngủ rồi.” Ban nãy, anh trai Điền Tú Phương nghe tiếng Hiểu Hiểu khóc lạc cả giọng nên vội vã chạy sang xem có chuyện gì. Ai ngờ vừa bước vào sân, đập vào mắt anh là cảnh tượng vô cùng kinh hoàng, cháu gái khóc ngất, trên đầu em rể toàn máu là máu, em gái thì hoảng loạn ngồi bệt xuống đất. Điền Kiến Quốc lập tức ôm đứa bé tới bác sĩ trong thôn, cũng may thôn y nói không có gì đáng ngại. Sau khi về nhà con bé liền ngủ thiếp đi. “Là anh sai, xin lỗi em…” Văn Trạch Tài ngượng ngùng đỏ mặt nói lời xin lỗi. Nghe thấy câu này, Điền Tú Phương càng khiếp sợ hơn nữa. Nhưng chỉ trong tích tắc đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cô bất giác lắc đầu cười khổ: “Anh không cần phải nói vậy, yên tâm đi, tôi và con gái sẽ không làm ảnh hưởng tới việc thi đại học của anh.” Dứt lời cô xoay người, liêu xiêu bước ra khỏi phòng. Văn Trạch Tài lúc này mới nhớ tới khi “hắn” đánh vợ và con đã nói rất nhiều lời khó nghe, chủ yếu là yêu cầu hai mẹ phải biết an phận, nếu dám kéo chân sau gây trở ngại việc thi đại học thì đừng trách hắn không khách khí. Chứ bình thường mày khách khí à?! Thằng khốn! Thở dài một hơi, Văn Trạch Tài bưng chén nước trên tủ gỗ đầu giường uống một hơi cạn sạch. Việc quan trọng bây giờ là phải dưỡng thương thật nhanh, rồi sau đó đối xử thật tốt với hai mẹ con Điền Tú Phương. Nói đến cùng thì kiếp trước kiếp này chung quy cũng chính là mình, tự mình gây nghiệt, không thể trốn tránh. Tuy phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng nếu lấy hết sức ra thì cũng không đùa được đâu, tỷ như vết thương lần này của Văn Trạch Tài không nhẹ tí nào, phải ba ngày sau anh mới có thể xuống giường, chầm chậm đi lại hoạt động nhẹ nhàng trong sân. Liên tiếp mấy ngày nay, Văn Trạch Tài để ý thấy lịch làm việc của Điền Tú Phương đều kín mít từ sáng sớm tới tối mịt. Mỗi sáng thức dậy cô sẽ mang Hiểu Hiểu đi gửi ở nhà Điền đội trưởng đến tối mới đón về. Còn trong ngày, ngoài những lúc nấu cơm cô đều luôn chân luôn tay làm hết việc này tới việc kia, gần như không có thời gian nghỉ ngơi thư giãn. Thú thực khi thấy người phụ nữ vất vả quần quật cả ngày trời, tối về lại cặm cụi cơm nước cho mình, Văn Trạch Tài cảm thấy khó chịu cực kỳ. Mời các bạn mượn đọc sách Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư của tác giả Túy Cai Ngoạn Tử.
Lạc Trong Núi Ai Lao
Gần đây giới giải trí nổi lên một làn sóng huyền học, vì vậy một chương trình giải trí thám hiểm đã được tổ chức. Tổ tiết mục mời hai đại sư phong thủy đến trấn giữ, một người là đại sư ở Hong Kong, một người là tôi. Tất cả mọi người đều cười nhạo tôi trẻ tuổi, bọn họ không biết, tôi là truyền nhân duy nhất của Địa sư. *** Địa Sư Kiều Mặc Vũ hệ liệt (hay còn gọi là Thiếu Nữ Địa Sư Hệ Liệt) là một hệ liệt tiểu thuyết ngôn tình hiện đại của tác giả Zhihu (Sữa Chua Vị Xoài). Hệ liệt gồm 17 tập, được xuất bản từ năm 2016 đến nay. Địa Sư Kiều Mặc Vũ kể về Kiều Mặc Vũ, một nữ sinh trung học có năng lực đặc biệt. Kiều Mặc Vũ là một cô gái xinh đẹp, thông minh và tài năng. Cô có khả năng nhìn thấy và điều khiển các linh hồn.  Các tập: 1/ Đại Chiến Tuyệt Sát 2/ Âm Thi Hồng Kông 3/ Hồi Dương Thảo 4/ Lạc Vào Núi Ai Lao 5/ Lời Nguyền Trong Ngôi Mộ Cổ 6/ Hang Rắn Ở Thành Phố Quỷ 7/ Trống Da Người Tây Tạng 8/ Quỷ Thành Phong Đô 9/  Thủy Hầu Tử Ở Hồ Bà Dương 10/ Đại Chiến Xuất Mã Tiên 11/ Giáng Đầu Sư Ở Quảng Tây 12/ Đại Chiến Dã Nhân Cốc 13/ Linh Hồn Của Bút Tiên 14/ Lâu Đài Ma Anh Quốc (Cùng Lục Linh Châu Khám Phá Lâu Đài Ma Ở Anh Quốc) 15/ Đại Chiến Âm Dương Sư 16/ Nữ Đồng Nghiệp Trà Xanh Bị Quỷ Ám (Kiều Mặc Vũ Là Khách Mời) 17/ Ngôi Sao Tái Sinh Đã Trở Lại Nhận xét Địa Sư Kiều Mặc Vũ hệ liệt là một hệ liệt tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được đánh giá cao về nội dung và cách viết. Hệ liệt có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết ngọt ngào, lãng mạn. Đặc biệt, hệ liệt đã khai thác một đề tài mới lạ là đề tài về địa sư, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Đánh giá Nội dung: 9/10 Nhân vật: 8/10 Cách viết: 8/10 Tổng thể: 8/10 *** Tôi tên là Kiều Mặc Vũ, là sinh viên năm nhất đại học Nam Giang, cũng là truyền nhân duy nhất của Địa sư lúc bấy giờ.   Địa sư, cổ đại gọi là thầy phong thủy nhưng không phải thầy phong thủy nào cũng được gọi là Địa sư.   Tục ngữ có câu, nhất đẳng Địa sư xem tinh đấu, nhị đẳng Phong thủy sư tìm thủy khẩu, tam đẳng tiên sinh dò đường đi*. Hiện tại, phần lớn người hành nghề trên thế giới này đều là thầy phong thủy bình thường. Ở cổ đại, những người có thể xem thiên văn, hiểu vọng khí thuật** đều nhậm chức ở Khâm Thiên Giám, cống hiến cho gia đình Đế Vương.   *Theo mình tìm hiểu thì đây là câu nói mô tả 3 cấp bậc của địa sư thời xưa. Trước khi xây dựng, xây mồ hoặc làm gì liên quan đến tâm linh, người tôi thường sẽ cần Địa sư, thầy phong thủy hoặc tiên sinh dò đường để nhìn trời đoán dị tượng, tìm cửa sông (nơi dòng nước bắt đầu chảy vào), và cần người dò đường tìm nơi tốt. Tùy theo trường hợp mà tìm người, Địa sư là cấp bậc cao nhất, có thể cân tất cả luôn.   **Vọng khí thuật là phương pháp quan sát chiêm tinh để đoán điềm lành và điềm dữ. Người tu luyện vọng khí thuật tới một trình độ nhất định thì sẽ cảm nhận được năng lượng "may mắn của trời đất" hay còn gọi là "vận khí", từ đó phán đoán được vận khí vượng hay suy để mà làm việc, đương nhiên họ cũng có thể xem cho người khác.   [Theo mình sưu tầm và tìm hiểu là vậy. Bạn nào có hiểu biết thêm về hai định nghĩa trên thì nhắn cho đảo nha, tụi mình sẽ bổ sung nè, xin cám ơn rất nhiều ^_^]   Tổ tiên họ Kiều nhà tôi chính là Giám Chính* Khâm Thiên Giám, cũng là môn chủ gia truyền của Phong Môn.   *Là chức quan ngũ phẩm, đứng đầu Khâm Thiên Giám. Các thứ tự lần lượt là Giám Chính (ngũ phẩm), Giám phó (lục phẩm), Ngũ quan chính (lục phẩm). Theo wiki.   Sau khi từ Tương Tây trở về, tôi đến nhà của hotboy Giang Hạo Ngôn ăn cơm. Tôi phát hiện bác cậu ấy cũng ở đó, bên cạnh còn có một cô gái trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp.   Giang Hạo Ngôn giới thiệu với tôi, cô ấy tên là Triệu Tư Tư, là chị họ của cậu. Năm trước cô ấy mới debut, bây giờ là diễn viên vô danh tiểu tốt của giới giải trí.   Lần này hẹn tôi ăn cơm là muốn nhờ tôi hỗ trợ chị họ cậu.   Thì ra là khoảng thời gian trước, đài truyền hình Giang Nam làm một show bắt ma, họ đã đưa một loạt các ngôi sao trong giới vào thăm ngôi nhà ma, chương trình đã gây tiếng vang lớn trong một đêm. Chỉ trong vòng một đêm mà đã xuất hiện đủ các thể loại show dựng lên theo phong trào, nào là nhà ma này, nghĩa trang kia. Công ty của Triệu Tư Tư cũng không chịu thua kém, họ vội vã bày ra một show thám hiểm.   Show này mời sáu minh tinh, ba nam ba nữ cùng đi đến khám phá một địa danh nổi tiếng rùng rợn. Sự khác biệt của show này với các show khác chính là tổ tiết mục mời hai vị đại sư huyền học tham gia chung.   "Ài, bọn họ trẻ người non dạ, không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy mạo hiểm mới thú vị. Nhưng những người từng trải như chúng ta mới biết chuyện tâm linh không đùa được đâu. Kiều đại sư, tôi chỉ có một đứa con gái là Tư Tư, chỉ có ngài đi theo thì tôi mới yên tâm được."   Bác Giang thở dài, vừa nói lời chân thành vừa cầm tay của tôi, còn tiện thể nhét một tấm chi phiếu vào tay tôi nữa.   Tôi vốn muốn từ chối, cú điện thoại lần trước của Đồng Phúc Sinh kia vẫn còn khiến tôi như bị mắc xương cá trong cổ họng. Tôi vẫn luôn cảm thấy thằng nhóc này đang theo dõi tôi, sau này nó sẽ tiếp tục gây sự cho mà xem. Nhưng mà nhìn vào phần "tình cảm" của bác Giang trong tay, tôi chỉ đành gật đầu một cách khó xử.   Cũng không phải chỉ vì tiền bạc đâu, Triệu Tư Tư là một cô gái nhỏ vừa xinh đẹp vừa trẻ tuổi, tôi không đành lòng nhìn cô ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn.   "Kiều đại sư, nói lời phải giữ lấy lời. Bên phía trường học cứ giao cho tôi sắp xếp, tôi mua vé máy bay đi Vân Nam cho hai người."   Tôi sửng sốt, trong lòng hiện lên cảm giác bất an.   "Dì nói địa điểm thám hiểu ở Vân Nam hả? Chỗ nào ở Vân Nam vậy dì?"   Triệu Tư Tư: "Vân Nam, núi Ai Lao."   Mời các bạn mượn đọc sách Lạc Trong Núi Ai Lao của tác giả Zhihu (Sữa Chua Vị Xoài).