Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Biên Giới Vô Hình

Vĩnh Huy giật mình choàng tỉnh, tiếng chuông điện thoại réo vang kéo anh khỏi giấc mơ quái ác. Anh bước xuống giường khi trái tim trong ngực anh đập thình thịch và hơi thở hổn hển. Vĩnh Huy vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng nhưng anh chẳng nhớ mình thấy gì mà sợ hãi đến thế. Tuy nhiên anh vẫn đưa tay nhấc điện thoại lên như một phản xạ và liếc nhìn vào chiếc đồng hồ dạ quang, cây kim ngắn đã vượt qua con số một. Ai lại gọi mình vào giờ này chứ? Vĩnh Huy gấp gáp nói nhanh vào máy: - Alô! "Đoành!" Một tiếng nổ vang trong ống nghe khiến anh bàng hoàng ngơ ngác. Có chuyện gì đang xảy ra ở đầu dây phía bên kia, không kiềm được sự nôn nóng, anh hét to vào ống nghe: - Alô! Không ai trả lời nhưng có những hồi chuông văng vẳng vọng lại cùng tiếng chó tru nghe thật man dại. Vĩnh Huy rùng mình, anh áp sát ống nghe vào tai, cố nhận rõ những gì bên kia nhưng chỉ nghe tiếng mưa gió rít bên tai. Anh đứng bất động nhìn dãy số hiện ra trên máy với đầu óc căng thẳng tột cùng. Số máy điện thoại vừa gọi đến anh hoàn toàn xa lạ khi đã rà soát lại trí nhớ của mình... Nhưng tại sao ai đó lại gọi anh? Kẻ đó ở đâu và điều gì đã đến cùng với chuỗi âm thanh quái đản chẳng báo hiệu điều gì tốt lành? Vĩnh Huy nhếch môi dập ống nghe xuống. Nhưng rồi anh lại nhấc lên khi nghĩ giữa đêm khuya như thế không phải bỗng dưng có người gọi cho mình... phải chăng đấy là lời cầu cứu?... Hay người vừa gọi là... Nhấn mạnh số máy của tổng đài, Vĩnh Huy giật mình khi nhận được giọng nói của cô gái trực: - Số máy ông vừa hỏi là của tu viện Thérésa. Vĩnh Huy ngạc nhiên: - Ồ! Cám ơn cô. Anh ngắt máy và nhìn ra bên ngoài. Trời đang mưa, những hạt nước theo gió đập mạnh vào kính cửa chảy ngoằn ngoèo dưới những ánh chớp lóe sáng từ màn đêm cùng tiếng sóng ầm ầm vỗ vào ghềnh đá. Tu viện Thérésa ở gần eo biển bên kia đồi, Vĩnh Huy từng có lần đến đó. Anh đâu quen ai ở đây, sao bỗng có người gọi mình như thế? Màn đêm đen tối và thời tiết bên ngoài khiến anh thoáng chút đắn đo. Nhưng không hiểu tại sao trong thâm tâm anh muốn mình phải đến đó. Dường như có một mãnh lực vô hình nào đang thôi thúc Vĩnh Huy. Khoác nhanh chiếc áo đi mưa và luồn nhanh cây đèn pin vào túi, Vĩnh Huy đẩy cửa bước ra ngoài mặc cho gió mưa quật vào mặt. Cảm giác lạnh buốt làm Vĩnh Huy thoáng rùng mình, anh kéo cao cổ áo và chui vào chiếc Mazda. Vĩnh Huy bậm môi và cho xe lướt qua những đoạn đường trơn trượt dù biết như thế sẽ nguy hiểm với mình nhưng anh vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Nếu anh đến chậm, sau này sẽ ân hận. Luồng ánh sáng từ chiếc Mazda trườn tới trước như cố xé toạc màn đêm đen và đoạn đường đẫm nước. Vĩnh Huy ghìm chặt tay lái, chỉ cần một sơ suất nhỏ với tốc độ liều lĩnh thế này thì mọi chuyện sẽ chấm hết. Khi cây kim ngắn trên mặt đồng hồ chỉ số hai, dưới những tia chớp từ bầu trời, tu viện Thérésa hiện ra trong tầm mắt. Vĩnh Huy cảm thấy lòng nhẹ nhõm dù đầu vẫn căng thẳng chưa biết mình phải đối diện với chuyện gì khi đến nơi. Đang căng mắt nhìn tới trước, anh giật mình khi thấy một bóng người chạy dưới cơn mưa với vẻ hốt hoảng, ngược về phía anh. Đúng là có chuyện không bình thường rồi. Vĩnh Huy nhả chân ga, chiếc Mazda chạy chậm dần. Ánh đèn xe đập thẳng vào mặt kẻ ấy. Vĩnh Huy sững sờ khi nhận ra đó là một cô gái, nét mặt hoảng loạn... tóc bết vào mặt vì gió mưa và giống hệt Chiêu Dung, người yêu của anh đã mất tích trong một tai nạn đắm tàu... Ồ! Lẽ nào là nàng? Vĩnh Huy mừng rỡ giậm thắng. Chiếc Mazda ngừng lại... Cô gái dường như muốn chạm vào đầu xe và ngước ánh mắt vô hồn nhìn về phía ánh đèn rồi té quỵ xuống mặt đường lênh láng nước. Đẩy mạnh cửa Vĩnh Huy lao ra ngoài, anh cúi xuống nâng cô gái lên rồi bế vào trong xe. Thật không ngờ... là em thật sao! Vĩnh Huy lầm bầm một mình, liếc nhìn nét mặt thanh tú tuyệt đẹp và bộ ngực phập phồng qua làn hơi thở trong bộ quần áo ướt sũng nước. Cô bị ngất vì lạnh, nhưng điều gì đã xảy ra trước đó. Tình cảnh bất ngờ làm anh lúng túng vì cô sẽ cảm lạnh mất. Vĩnh Huy lôi cái khăn trong cabin ra lau cho cô rồi vội vàng lấy cái áo của mình đang mặc choàng lên người cô. Cô gái khẽ cựa mình trên băng ghế, đó là dấu hiệu tốt mà nãy giờ Vĩnh Huy vẫn chờ đợi. Vĩnh Huy khẽ khàng: - Chiêu Dung! Có thật là em còn sống hay không? Cô gái vẫn im lìm trong cơn mê thiêm thiếp mặc những lời ngớ ngẩn của Vĩnh Huy. Bên ngoài, giông gió ầm ì, mưa như trút. Bốn bề sấm chớp chẳng làm anh lo lắng bằng chuyện gì đã xảy đến với Chiêu Dung...? Nhếch môi cay đắng, Vĩnh Huy nhấn ga cho chiếc Mazda trở về đường cũ. Mời các bạn đón đọc Biên Giới Vô Hình của tác giả Trần Hồng Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bức Họa Chết Người - Agatha Christie
Bức Họa Chết Người là một tiểu thuyết trinh thám của Agatha Christie xuất bản đầu tiên ở Anh năm 1968. Câu chuyện bắt đầu khi Tuppence để ý đến một bức tranh được thừa kế từ người dì của Tommy, một bức tranh sơn dầu vẽ một nhà bên cạnh một con kênh và cây cầu. Chắc chắn rằng mình đã từng thấy hình ảnh này ở đâu đó, cô quyết định tiến hành điều tra và theo dõi. Và cũng chính lúc đó, cô đã vô tình bước vào câu chuyện của một loạt vụ án giết trẻ em bí ẩn xảy ra trong thị trấn từ nhiều năm trước... Năm 2005, cuốn tiểu thuyết được dựng thành phim bởi đạo diễn người Pháp, Pascal Thomas với tiêu đề Mon petit doigt m'a dit...Cuốn tiểu thuyết cũng được chuyển thể trong series phim truyền hình trong năm 2006 mang tên Marple: By the Pricking of My Thumbs bởi đạo điễn Peter Medak. Mời các bạn đón đọc Bức Họa Chết Người của tác giả Agatha Christie.
Bí Mật Trong Chiếc Vali - Agatha Christie
Đây là cuốn đầu tiên của Agatha Christie về nhân vật Miss Marple. Ở làng St. Mary Mead, không ai bị ghét bằng ông đại tá Lucius Protheroe. Thậm chí chính mục sư của làng còn bảo rằng nếu giết ông ta đi có khi còn là tốt cho xã hội. Thế rồi ông ta chết thật, xác được tìm thấy trong chính thư phòng của ông mục sư - mà có tới hai người nhận tội.... Đây là vụ án đầu tiên của Bà Marple, mặc dù nhân vật này đã được nhắc tới vài lần trong các tiểu thuyết trước đó. Mời các bạn đón đọc Bí Mật Trong Chiếc Vali của tác giả Agatha Christie.
Bi Kịch Về 3 Cái Chết - Agatha Christie
Một trong những cuốn sách về Thanh tra Hercule Poirot. Trích đoạn: ''Ông Satterthwaite ngồi chót vót trên cao Chòi Canh theo dõi khách mời. Ngài Charles Cartwright đang men theo lối mòn từ ven biển đi lên.  Chòi Canh làm theo dạng nhà ván gỗ kiểu mới, không xây gạch, không làm đầu hồi, chủ nhân nó quý lắm. Đó là công trình kiên trúc toàn một màu trắng - người xem có thể nhâm cái vẻ đồ sộ bề ngoài của nó. Xây dựng ở vị trí địa lôi, có tầm cao bao quát khu vực cảng Loomouth. Đứng ở một góc trên cao có bao lơn chắn ngang nhìn xuôi xuống theo đường thẳng đứng mặt biển. Tính theo đường ô-tô thì chòi canh cách thị trấn hơn cây số. Đường đi vòng vo leo dốc đến nơi có độ cao hơn mặt nước biển. Đi bộ phải mất hết chừng bảy phút, ngài Charles Cartwright lủi thủi một mình mon men theo đường mòn tới nơi.  Charles có thân hình chắc nịch, da sạm nắng, đứng tuổi. Ngài mặc chiếc quần vải flannel màu xám, áo len trắng dài tay. Dáng đi lắc lư, hai bàn tay nắm hờ lại, chân cứ bước tới. Mười người hết chín ai cũng đoán ra: “Một lão già hải quân hồi hưu - quả thật không sai”. Chỉ riêng một người, khác hơn mấy người kia lưỡng lự chưa dám tin. Thế rồi bỗng nhiên hình ảnh từ đâu lại hiện về chẳng đâu xa ngay trên boong tàu - Không phải là con tàu ta vẫn thường nhìn thấy - con tàu thu nhỏ có rèm che bằng chất liệu chắc bền - một gã đàn ông tên là Charles Cartwright đứng đó sừng sững dưới ánh nắng không phải tử mặt trời, hai tay nắm hờ với dáng điệu thong thả nói năng chậm rãi - cái giọng điệu người đi biển, của người phong lưu nghe thật dõng dạc. '' *** Mời các bạn đón đọc Bi Kịch Về 3 Cái Chết của tác giả Agatha Christie.
Gương Vỡ - Agatha Christie
Tác phẩm Gương vỡ của Agatha Christie Xuất bản lần đầu tiên: 12 tháng 11, 1962 Tác giả: Agatha Christie Phần trước: Chuyến tàu 16h50 Phần tiếp theo: A Caribbean mystery Mời các bạn đón đọc.