Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khởi Đầu Từ Cái Chết - Diana Rowland

Angel Crawford là một nhân vật cá biệt và nổi loạn. Cô nghiện bia rượu, các loại thuốc hỗ trợ và thay công việc như thay áo vì tính khí bất thường cùng thái độ làm việc thiếu nghiêm túc. Mẹ Angel mất sớm và cô sống cùng ông bố nghiện ngập bất cần đời. Ngoài ra, Angel còn có cậu bạn trai sống trong ngôi nhà lưu động và sửa ô tô để kiếm sống, cũng là dân nghiện thuốc và cần sa giống như cô. Sau một đêm phê rượu và thuốc ở quán bar quen thuộc, Angel tỉnh dậy trong bệnh viện với những ký ức máu me ghê rợn về một tai nạn giao thông thảm khốc đã xảy ra với mình vào đêm hôm trước. Tuy vậy, ngoài việc không còn mảnh quần áo nào trên người thì cô lại không hề có một vết xây xước. Báo cáo của bệnh viện cho thấy cô đã bị sốc vì dùng thuốc quá liều. Angel rời khỏi bệnh viện cùng một lá thư sắp xếp công ăn việc làm mà một kẻ nặc danh đã để lại cho cô. Angel được thu xếp vào làm việc ở Nhà xác của Viện Kiểm thi của thị trấn. Nhiệm vụ của cô là đánh xe đi thu gom các xác chết bước đầu được xác định là đã qua đời một cách không bình thường, đưa về nhà xác và sau đó phụ mổ cho bác sĩ pháp y phẫu thuật tử thi để tìm ra nguyên nhân cái chết. Trong quá trình làm việc ở nhà xác, Angel dần dần kinh hoàng nhận ra mình là một thây ma khi cô khám phá ra mình thèm muốn và sẵn sàng làm mọi chuyện để có thể đánh chén những bộ não trong những xác chết mà cô phải xử lý. Khi cơn bàng hoàng trôi qua, Angel bắt đầu lên kế hoạch dự trữ thứ đồ ăn mang tính sống còn đối với mình, đồng thời cô cũng nhận ra rằng kẻ nặc danh đã để cô lại trong bệnh viện lúc đầu chính là kẻ phải chịu trách nhiệm đối với việc biến đổi cô thành thây ma. Thị trấn Tucker Point bắt đầu xuất hiện những xác chết lạ thường, những xác chết mất đầu hoặc bị tổn thương nặng phần đầu. Toàn bộ Viện Kiểm thi cũng như Sở cảnh sát bị đặt vào tình trạng báo động trước khả năng đối đầu với một kẻ giết người hàng loạt. Riêng Angel có những lập luận của riêng mình và cô khẳng định đã xuất hiện một kẻ săn thây ma trong thị trấn. Càng nhiều các vụ án xảy ra, Angel càng dần tiếp cận với sự thật. Cuối cùng, sự thật kinh hoàng và không ngờ nhất đã được phơi bày. *** Mày phải chết rồi mới đúng”, mụ y tá vừa nói vừa chỉnh gì đó trên dây truyền dịch của tôi. Mụ ta không béo mà là vạm vỡ, với đôi mắt tô vẽ lem nhem cùng mái tóc nhuộm màu cam ánh đỏ kinh tởm. Khi tôi không đáp lại ngay lập tức, mụ ta liền liếc về phía tôi như để đảm bảo là tôi đã thực sự tỉnh và nhận thức được rồi. “Mày thừa biết như thế nhỉ?”, mụ ta gặng hỏi. “Mày còn sống là phúc tổ rồi.” “Ờ... ô kê”, tôi lầm bầm. Tôi sờ tay lên phần bụng bên dưới lớp chăn rồi cau mày hỏi, “Tôi bị hôn mê hay gì à?”. Đôi môi mỏng dính của mụ ta mím lại. “Bất tỉnh ấy hả? Không. Người ta đưa mày đến cách đây vài giờ.” Mụ ta dừng lại, chống hai tay lên hông. “Mày bị sốc thuốc.” Tôi xoa một tay lên mặt, lắc đầu. “Đâu, tôi bị tai nạn ô tô mà”, tôi khăng khăng. “Tôi nhớ là mình bị thương.” Phải không nhỉ? “Bị chảy máu”, tôi thêm vào, thấy bớt chắc chắn hơn khi sờ soạng lên cái bụng vẫn còn nguyên vẹn lần nữa. Mụ y tá khịt mũi thô thiển. “Người mày chả có vết xước nào cả. Chỉ tưởng tượng là giỏi.” Mắt mụ ta nheo lại ra vẻ coi thường và chê trách. Tôi đếch quan tâm. Tôi đã quen bị người khác nhìn kiểu đó rồi. Thủy tinh, máu và kim loại. Một cơ thể nát vụn bên cạnh tôi. Răng và cơn đói. Từng miếng thịt bị xé ra... Gáy tôi đổ mồ hôi lạnh. Chuyện đó sao có thể là ảo giác được? Ảo giác phải dị hợm, mơ hồ và lộn xộn chứ. Tôi biết thế vì đã vài lần bị ảo giác rồi. Mụ y tá hắng giọng ra vẻ khó chịu rồi giật lấy tờ biểu đồ ở chân giường. “Cô em da trắng vô danh. Hừmmm. Cưng có nhớ họ tên không hả?” Mụ ta đảo mắt quay lại nhìn tôi và ném cho tôi nụ cười mật ngọt ác ý, chẳng có lấy một chút quan tâm thực sự nào trong đó. “Có, tôi biết rõ cái tên chết tiệt của mình chứ”, tôi gầm gừ. “Angel Crawford.” Tôi muốn thêm vào rằng, Và bà có thể viết lại cái tên ấy bằng cây bút chì bị cắm vào đít bà ấy, nhưng rồi vẫn kìm lại được. Tôi biết là y tá có quyền năng làm cuộc đời người ta te tua hơn vốn dĩ, và rõ ràng con mụ khốn kiếp này nghĩ rằng chỉ còn cách một bước nữa thôi, tôi sẽ thành vai chính trong một show Maury Povich[1] đặc biệt. Con mụ già chết tiệt. Tôi á, còn phải cách ít nhất hai bước nữa nhá. Mụ y tá khịt mũi như kiểu chẳng thực lòng tin tôi đủ nhanh nhạy hay tỉnh táo để biết mình là ai. “Xem trong người mày có những gì nào - THC, hydrocodone, alprazolam, codeine...” Mụ ta lép bép thêm tên vài loại thuốc dài ngoằng và rùng rợn nữa trong khi tôi quắc mắt ghê tởm nhìn mụ. Rồi mụ ném cho tôi ánh mắt chất chứa vẻ thỏa mãn ngạo mạn, treo lại tấm biểu đồ và vênh váo lạch bạch rời khỏi phòng trước khi tôi kịp đáp trả. Cũng tốt, vì điều tôi muốn nói với mụ ta sẽ phù hợp với show Jerry Springer[2] hơn là Maury Povich. Cơn giận của tôi teo quắt lại ngay khi mụ y tá bỏ đi, choáng ngợp bởi cảm giác bối rối và nỗi sợ hãi đến buồn nôn. Tôi nhấc chăn lên để tận mắt chứng kiến, một lần nữa, là mình vẫn còn nguyên vẹn. Tôi vật vã tìm cách lý giải mọi chuyện. Tôi nhớ là có máu. Rất nhiều máu. Có một vết rách gì đó dài ngang bụng, và tôi vẫn còn lưu giữ cái ký ức buồn nôn khi thấy một đầu xương trắng lởm chởm thò ra từ đùi, máu phun khắp mọi nơi. Nhưng giờ chẳng có gì bất thường cả. Không xây xát, không bầm tím. Da thịt trên người bình thường đến hoàn hảo. Một cơn hôn mê sẽ giải thích được chuyện đó, phải không nhỉ? Đại loại là vài tháng gì đó, đủ thời gian để tôi lành lặn trở lại. Nhưng mà tôi cũng chẳng có vết sẹo nào. Tôi thở dài rồi lại thả đầu xuống gối. Tôi không bị hôn mê. Mụ y tá không nói dối, cũng chẳng làm gì khiến đầu óc tôi loạn cả lên. Không, tôi chỉ đơn giản là một kẻ bỏ đi. Sốc thuốc. Tuyệt! Ôi chao, đây là một mức độ thấp kém mới đối với tôi. Và cũng chẳng khá khẩm gì hơn, khi việc tôi tụt xuống đến mức độ này là chuyện hoàn toàn có thể hiểu được. Điều có thể gây sốc duy nhất là việc này đã chẳng xảy ra sớm hơn. Tôi không nhớ là mình đã nốc thuốc nhiều đến mức như mụ y tá lắm điều đã nói, nhưng hiện giờ chuyện tôi đang ở trong phòng cấp cứu đã đủ minh chứng cho điều đó rồi. Mụ y tá cũng chẳng thay đổi kết quả xét nghiệm của tôi làm gì. Tất cả là do chính tôi gây ra, hệt như từ trước đến giờ. Tôi bị cảm giác suy kiệt rã rời nuốt chửng khi nhìn chằm chằm lên trần nhà ốp gạch lốm đốm. Bên kia cửa, tôi có thể nghe thấy âm thanh huyên náo của một cái cáng được đẩy ngang qua và những giọng nói cất lên với vẻ quan tâm ngắn ngủi. Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Một nhân viên xã hội hay nhà tâm lý học nào đó sẽ đến và bảo rằng tôi cần phải đi cải tạo, tư vấn hay mấy trò mả mẹ như thế, đó là một gợi ý ngu xuẩn vì tôi chẳng có tiền hay bảo hiểm quái gì. Hoặc tệ hơn, tôi sẽ bị bắt giam bảy mươi hai tiếng để “đánh giá thần kinh”, vì rõ ràng tôi là mối nguy hiểm đối với chính bản thân mình, và rất có thể tôi sẽ tàn đời trong một buồng bệnh từ thiện tởm lợm nào đó. Đừng có mơ tôi sẽ chịu đựng điều đó. Lúc này tôi cảm thấy tuyệt đối bình thường, và còn rất sẵn sàng cuốn xéo khỏi nơi này. Tôi đá chăn ra và trượt khỏi giường. Nền gạch trơn lạnh dưới đôi chân trần. Tôi cần giày và quần áo. Tôi đang mặc chiếc váy bệnh viện ngu ngốc, còn quần áo của tôi thì dính đầy máu đến nỗi nếu mặc vào, tôi sẽ thu hút mọi sự chú ý khi cố ra khỏi đây... Tôi lắc đầu. Không, vụ máu me chỉ là một ảo giác. Chẳng có dấu hiệu gì cho thấy quần áo của tôi có ở trong phòng. Không có buồng thay, chỉ có một cái tủ và đống thiết bị y tế rùng rợn. Tôi đang dợm bước về phía chiếc tủ thì kịp nhớ ra bộ truyền dịch mà chỉ thêm một bước nữa, tôi sẽ vô tình giật nó khỏi cánh tay, rồi mất vài giây cố quyết định xem liệu mình có thể mang cái túi ấy theo cùng thay vì rút kim ra hay không. Tôi sợ kim tiêm kinh lên được, nhưng cứ để nguyên đấy hẳn sẽ tồi tệ hơn là tự mình rút ra. Đệch mợ, đó là lý do duy nhất khiến tôi chẳng bao giờ đụng đến những thứ thuốc mạnh hơn như heroin hay meth. Nhát chết đến mức chẳng dám cắm kim tiêm vào người để được tận hưởng cơn phê kiểu đó. Thuốc viên thì dễ dàng. Hơn nữa tôi có thể tự trấn an rằng tôi chẳng phải là con nghiện thực thụ. Thế mà giờ tôi suýt sữa đã tự giết chết mình, chẳng khác gì bị sốc heroin. Gạt ý nghĩ khó chịu đó ra khỏi đầu, tôi lột lớp băng dính trên cánh tay rồi nghiến răng rút kim truyền ra. Tôi chuẩn bị tinh thần trước cơn buồn nôn luôn tấn công bất cứ khi nào nhìn thấy máu, đặc biệt là máu của mình, nhưng thật nhẹ nhõm làm sao khi tôi chẳng đau đớn gì và cũng không cảm thấy nôn nao. Một giọt máu nhỏ xíu tuôn ra từ vết chích, nên tôi dùng viền váy lau đi trước khi kịp nhớ ra là đáng lẽ mình phải thấy buồn nôn mới đúng. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi có ảo giác về chuyện mình bị bê bết máu? Chẳng có mấy thứ khiến tôi phát hoảng đâu, ngoài chuyện đó. Cửa phòng lại mở ra làm tôi giật thót, đánh rơi đống dây truyền với vẻ mặt đỏ bừng tội lỗi khi một y tá khác bước vào. Người này trẻ hơn mụ vừa nãy nhiều, có lẽ mới ngoài đôi mươi, với mái tóc vàng cột đuôi gà bóng mượt và kiểu gương mặt tươi tắn không trang điểm mà tôi ước gì mình cũng có. Tôi mà để mặt mộc thì trông như con chết trôi, và dù tóc tôi cũng màu vàng, nhưng thực ra là do tôi tự nhuộm lấy, cũng có nghĩa nó là một đống bùi nhùi xoăn tít, xơ xác. Mắt cô y tá liếc sang bộ truyền dịch bị bỏ rơi, song có vẻ như cô ta chẳng bực bội gì khi thấy tôi đã tháo nó ra. “Tôi muốn đảm bảo là cô đã tỉnh táo và tươm tất”, cô ta nở nụ cười thân thiện hơn tôi trông đợi. “Có hai cảnh sát đang muốn nói chuyện với cô.” Một cơn rùng mình khiếp sợ bắn xuyên qua tôi. “V... vì sao?”, tôi hỏi, mặc dù khá chắc chắn là mình biết lý do. Họ ở đây để tống tôi vào khám. Tay sĩ quan quản thúc tôi phát hiện ra tôi lại dùng thuốc và khoảng thời gian tạm tha của tôi đã chấm dứt. Hoặc là họ muốn tôi chỉ nơi tôi đã mua thuốc. Hẳn tôi đã trắng bệch cả ra vì cô y tá đóng cửa lại và mỉm cười trấn an tôi. “Họ chỉ muốn nói chuyện với cô thôi. Cô sẽ không sao đâu. Ngồi xuống đây”, cô ta nói, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đẩy tôi xuống giường. Cô ta không bắt tôi phải nằm mà chỉ kéo chăn vòng quanh giường sao cho che hết phần người dưới và đôi chân trần của tôi. “Thế tốt hơn. Tôi biết là mình sẽ không đời nào nói chuyện được với bất kỳ loại quan chức nào trong tình trạng bán khỏa thân”, cô ta nháy mắt với tôi. Vẻ dễ chịu không ngờ của cô ta làm tôi hơi chới với, đặc biệt là sau vẻ thù địch công khai của mụ y tá trước đó. “Quần áo của tôi đâu hết rồi?” ... Mời các bạn đón đọc Khởi Đầu Từ Cái Chết của tác giả Diana Rowland.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

eBook Vượt Qua Sóng Dữ - Dạ Thu full prc, pdf, epub [Kinh dị]
Vượt Qua Sóng Dữ       Thông Tin   Tác giả: Dạ Thu Thể loại : Kinh dị, truyện ma, truyện ngắn, văn học việt nam, văn học phương đông Nguồn: Sưu tầm Edit ebook: Kayako Saeki Đăng:  Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com     Giới Thiệu   Tác giả Dạ Thu đã gửi đến bạn đọc một truyện mới với nhiều tình tiết đầy và những bất ngờ thú vị; không phải là truyện với quá nhiều chi tiết ảo tưởng mà là truyện với những nhân vật lẫn cách xây dựng tình huống đều khiến bạn đọc không thể rời mắt. Nếu ưa khám phá và cảm giác mạnh có lẽ độc giả sẽ yêu thích truyện Vượt Qua Sóng Dữ; nhan đề truyện phần nào đã cho bạn đọc thấy được những thử thách đang ở phía trước; liệu còn gì nữa đây ??? Đêm đã khuya. Dãy rừng cao su vắng ngắt, tĩnh lặng. Ánh đèn đường hắt ra một vệt sáng phía bìa rừng. Còn phía trong thì tối thăm thẳm. Hoàn toàn vắng bóng người. Bỗng từ phía đường quốc lộ, một bóng người lặng lẽ tiến vào phía rừng cao su. Anh ta đi giữa hai hàng cây, dáng hơi khệnh khạng. Có lẽ đó là một thanh niên đi nhậu về lúc nửa đêm. Thật ra anh ta không say, cái dáng khệnh khạng đó là do đường đi tối, đất lại nhấp nhô, có lúc anh ta vấp dúi sắp ngã. Nhưng rồi anh ta lại đứng dậy đi tiếp. ... Chiến đã nghĩ ra cách hay nhất trong đầu. Nhưng chưa tiện nói ra với mọi người. Phải, rồi thì anh cũng sẽ tìm cách phanh phui bí mật của nhà ông Cả Trạch, xem nó có liên quan gì với bóng ma giữa rừng cao su lạnh lẽo này. Liệu tất cả chỉ là ảo tưởng, là chiêu trò đang cần khám phá hay thực sự là một câu chuyện kinh dị, câu trả lời vẫn nằm trong truyện kinh dị đầy bí ẩn này.
Mỗi Đêm Một Câu Chuyện Kinh dị - Vương Vũ Chấn
Mỗi Đêm Một Câu Chuyện Kinh Dị       Thông Tin   Tác giả: Vương Vũ Chấn   Thể loại: Kinh dị, Truyện ma, Văn học phương đông Dịch: Lê Duyên Hải NXB: Văn hóa Nguồn: luv-ebook.com  Edit ebook: Kayako Saeki     Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com       Luu ý: Truyện này được nhà xuất bản văn hóa chọn lọc ra những  câu truyện hay và xuất bản, hiện nay có phiên bản thứ 2 cũng được đặt tên theo mỗi đêm một câu truyện kinh dị cùng tác giả được bạn Bánh Tiêu dịch nhưng không liên quan đến truyện này va hoàn toàn khác biệt, vì thế tránh việc này nên viết lưu ý để tránh số bạn hiểu lầm và thắc mắc.     Giới Thiệu: Tuyển tập Mỗi Đêm Một Câu Chuyện Kinh Dị của tác giả Vương Vũ Chấn gồm 20 truyện ngắn quái dị được kể trong 20 đêm, là những câu chuyện kỳ quái rùng rợn, hấp dẫn, lôi cuốn người đọc. Những câu chuyện kỳ quái này không chỉ đơn thuần mang tính kinh dị khiến người đọc “sởn tóc gáy” mà còn trực tiếp đề cập đến những nguy cơ đe dọa đời sống xã hội như tính ác, sự băng hoại đạo đức, những thủ đoạn, lòng tham, thù hận... của con người. Bản chất ma quỷ, sự biến dạng nhân cách của những kẻ đang tồn tại hữu hình còn đáng sợ hơn những hồn ma bóng quế của cõi hư vô.   Cách viết giàu kịch tính, đẩy mâu thuẫn đến cao trào rồi đột ngột mở nút thắt của Vương Vũ Chấn khiến người đọc không thể rời mắt khỏi cuốn sách, hồi hộp nín thở dõi theo diễn biến truyện qua từng trang viết. Các câu chuyện trong cuốn sách đặt ra cho chúng ta tính cấp thiết phải đấu tranh để duy trì nền tảng đạo đức, tính thiện và những giá trị nhân bản của cuộc sống.  
Hoàng Tuyền Dẫn Lộ Nhân Hệ Liệt - Nạp Lan Nguyên Sơ
Thông Tin   Tên truyện:   Hoàng Tuyền Dẫn Lộ Nhân hệ liệt Tác giả:   Nạp Lan Nguyên Sơ Thể loại:   Ma quái, Kinh dị, Linh thú, Hiện đại, Văn học phương đông Dịch:   Bánh Tiêu Nguồn:  banhtieu137.blogspot.com Edit ebook:   Kayako Saeki Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới Thiệu Quyển 1: Đoạn Long Đài (断 龙台 )   Giới Thiệu: Lời dẫn   ---o0o--- Trong thang máy tràn ngập một cổ mùi cá chình thối, trên thảm thấm ướt vết nước bẩn không rõ lai lịch, mọi thứ này đều do nhân viên nhà ăn tầng 24, bởi vì sự tồn tại của nó, trong thang máy mỗi ngày đều phải vận chuyển lượng lớn xác động vật. "Con mẹ nó tòa nhà lớn như vậy cư nhiên chẳng phân biệt được thang khách với thang chuyên vận chuyển hàng hóa." Bóng dáng một người nam nhân xuất hiện trong thang máy, hắn nín thở một hơi, tận lực không để vị cá chình tiến vào lỗ mũi, thò tay sờ soạng từ nút tầng lầu tìm tầng 18, trên nút tầng trệt cư nhiên còn che một lớp mỡ động vật mỏng, nam nhân chán ghét xuất ra khăn tay đem ngón trỏ lau lau. Nơi phục vụ công cộng tầng 18 có một máy in HP đã dùng nhiều năm, trước đó vài ngày rốt cục nhắm mắt xuôi tay, hắn phụng mệnh đi xử lý chút việc hậu sự cho nó, thuận tiện cài cho máy tính của vài vị thím lớn tuổi chương trình diệt virus. Vừa nghĩa tới mấy bác gái hoàn toàn không hiểu máy tính lại quấn quít lấy hắn đưa ra nhiều vấn đề chả hiểu ra sao   về máy tính, đầu của hắn liền giống như tiến vào một tổ ong vò vẽ lớn, không ngừng ông ông tác hưởng. Thang máy nhẹ rung lên, bắt đầu trượt xuống dưới, ngọn đèn phát ra ánh sáng mờ nhạt bao phủ lấy nam nhân, thang máy chạy xuống mang đến đôi chút mất trọng lượng làm hắn hơi buồn ngủ, hoàn hảo từ tầng 23 đến tầng 18 cũng không tốn nhiều thời gian, bằng không hắn rất có thể cứ như vậy đứng trong thang máy tiến nhập mộng đẹp. Đinh linh. . . . . .Cửa thang máy tầng 18 mở ra, hắn nhu nhu mí mắt, chậm rãi bước ra khỏi buồng thang máy, trong nháy mắt bước ra cửa thang máy đó, hắn tựa hồ trông thấy giữa một loạt nút tầng kia, nút tầng 12 đang phát sáng.       Quyển 2:  Tà Binh Phổ ( 邪兵谱 )       Giới Thiệu:   Người dẫn đường xuống hoàng tuyền, môt nghề nghiệp thần bí cổ xưa, thầy trò truyền thừa, đại đại tương truyền. Người gánh vác chức nghiệp này, hành tẩu ở âm dương   Khu vực màu xám nơi hai giới chạm nhau, nơi cùng linh vật khác chạm nhau, đến chỗ nào thường có huyết quang tai ương, từ xưa liền bị coi là bất tường người, thế nhân nhiều tị nhi viễn chi. Mấy ngàn năm sau đó, người dẫn đường xuống hoàng tuyền tiến vào xã hội hiện đại, đối mặt những ẩn tàng tại nơi tăm tối bóng ma của cao ốc, hắn lại nên làm như thế nào?    Lời tựa   Xem hình dáng nó như núi cao, như vực thẳm; Xem hoa văn nó sừng sững uy nghiêm, như sóng nước chảy; Hoa văn từ nét vẽ mà ra, thậm chí từ phần sống lưng đến tận cùng, như ngọc trai không chút tì vết, nét như nước chảy không ngừng!  
Đạo Mộ Chi Tế Phẩm - Do Đại Đích Yên
ĐẠO MỘ CHI TẾ PHẨM       Thông Tin Tác phẩm: Đạo Mộ Chi Tế Phẩm Tiếng Trung : 盗墓之祭品 Tác giả : Do Đại Đích Yên Thể loại : Trộm mộ, Đam mỹ, Kinh dị, Ma quái, Oan gia, 1×1, HE , Văn học phương đông Chuyển ngữ : QT Tình trạng bản gốc : Hoàn 5 quyển(157 chương)+5 phiên ngoại Edit : A Bích Beta : ilysm Ebook: kayako saeki Nguồn : anhhoachibich.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu     Trong lúc mạng sống bị đe dọa nghiêm trọng, Trần Ngọc bất chợt rút ra được kết luận:  đời này cậu quá mức xui xẻo, toàn gặp bất hạnh, còn thảm hơn cả đống rác trong xó bếp a! Đụng trúng một cái bánh tông bự*, cậu nhịn; Vấp phải lời nguyền còn tới tấp hơn cả vận đào hoa, cậu cũng nhịn; Gặp phải một tên tự xưng là ‘chủ nhân’ của cậu….. Lật bàn, coi lão tử là “sủng vật” sao? Cái gì? Không phải sủng vật, mà là tế phẩm? Đốt bùa, ném gạo nếp, múa kiếm gỗ đào, ngươi nha đi chết đi! —————– *Bánh tông bự: tiếng lóng lưu hành trong giới trộm mộ, chỉ cương thi, ma ác, (theo Ma thổi đèn) nguyên văn “喜 欢包装成粽子的僵尸 ”