Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nụ Hôn Tử Thần - Sherrilyn Kenyon

Wulf là một chiến binh Viking cổ mang trong mình một khả năng vừa hữu ích vừa là gánh nặng khiến cho người thường nhanh chóng quên anh. Không ai có thể nhớ được anh ngay sau 5 phút anh rời đi. Thật dễ dàng cho những mối tình một đêm, nhưng thật khó để có những mối quan hệ lâu dài, và nếu không có tình yêu đích thực thì anh sẽ không bao giờ lấy lại được linh hồn. Cuối cùng, anh gặp được Cassandra, người phụ nữ duy nhất nhớ ra anh, thật ra là một nàng công chúa chịu lời nguyền bị giống loài của anh săn đuổi – và không thuộc về anh. Vậy nên, anh và cô phải vượt qua những lời nguyền cổ xưa, những lời sấm, và dòng máu trực hệ của những vị thần Hy Lạp để tìm được hạnh phúc.  Thứ duy nhất có thể giải thoát cho Thợ săn đêm là tình yêu của một người phụ nữ. Thật khó đối với một Thợ săn chịu lời nguyền khiến người ta quên đi ngay sau 5 phút anh rời đi. Wulf đành chấp nhận số phận này, anh chỉ còn một người bạn đồng hành nhớ ra anh: cậu Hộ vệ và cũng là hậu duệ duy nhất còn sống của anh. Anh đã không tin vào tình yêu cho đến khi anh gặp được Cassandra, nó khiến cho nỗi thương cảm trong anh dâng lên quá mức chịu đựng. Anh gặp lại cô trong những giấc mơ khó hiểu, trừ việc đó không phải là giấc mơ, và Cassandra cũng không phải người thường. Tập truyện thứ tư của series Thợ săn đêm – Nụ hôn tử thần đã thể hiện được tài năng của tác giả Sherrilyn Kenyon qua việc thể hiện những tình huống bình thường bằng một góc nhìn mới mẻ. Trong tập truyện này, Sherrilyn Kenyon đã làm hài lòng người hâm mộ bằng những khung cảnh lãng mạn tràn ngập tình yêu, những tình huống hài hước, và cả những anh chàng nóng bỏng. *** Các bạn có bao giờ muốn biết cuộc sống bất tử là sao không? Thế nào là những chuyến hành trình trong đêm săn đuổi ma cà rồng làm hại con người? Thế nào là giàu có kếch sù, sức mạnh vô hạn? Cuộc sống của tôi là thế đấy, u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Tôi đóng vai người hùng với hàng vạn người, nhưng lại chẳng người nào biết tôi là ai. Và tôi yêu cuộc sống như thế đến từng khoảnh khắc. Có lẽ tôi sẽ chẳng thay đổi cách nghĩ kia cho đến một đêm nọ, khi tôi thức giấc trong tình trạng bị còng tay với cơn ác mộng tồi tệ nhất: một người phụ nữ bảo thủ trên người vận áo sơ mi. Hoặc nếu nói như Amanda thì là mọi cái cúc trên chiếc sơ mi đều kín bưng đến tận cằm. Cô ấy thông minh, quyến rũ, hóm hỉnh và chẳng hề muốn dính líu đến những chuyện tâm linh huyền bí – nói cách khác, đó chính là tôi. Sự say mê tôi dành cho Amanda Deveraux đi ngược lại với mọi quan điểm mà tôi luôn ủng hộ: Ấy là chưa đề cập đến lần cuối cùng tôi rơi vào lưới tình mà cái giá phải trả không những là sinh mệnh, mà còn là cả tâm hồn của tôi. Chưa kể mỗi lần nhìn cô ấy, bản thân tôi lại muốn nỗ lực một lần nữa. Muốn tin vào tình yêu đó và sự thủy chung thực sự tồn tại trên đời. Thậm chí, phiền phức hơn, tôi nhận ra mình đang băn khoăn tự hỏi, liệu có cách nào để người phụ nữ như Amanda có thể yêu một người đàn ông mà những vết sẹo trong những lần đánh nhau đã hằn sâu trên cơ thể, mặt khác, trái tim người đó cũng đã tan nát vì bị phản bội đến nỗi, chính anh ta cũng không dám chắc liệu nó có bao giờ rung động nữa hay không. *** Là tác giả có sách bán chạy nhất trên bảng xếp hạng của tờ New York Times, Sherrilyn Kenyon rất tự hảo với nguồn gốc Cherokee (người bản địa châu Mỹ) pha trộn của mình và cuộc sống với những cuộc phiêu lưu đầy cảm hứng. Hiện bà sống cùng chồng và ba con trai, một đàn thú cưng và một bộ sưu tập kiếm. Trong những lúc rảnh rỗi, bà thường ngồi lì trước máy tính để chơi cùng những người bạn tưởng tượng của mình. Với hơn ba mươi triệu bản sách in đã bán tại hơn một trăm quốc gia, Sherrilyn chắc chắn có rất nhiều bạn bè khắp năm châu. Sách của bà thường chiếm vị trí số một các bảng xếp hạng. Tác giả đặc biệt ăn khách này tiếp tục thống trị các thể loại tiểu thuyết. Hiện tại bà đang theo đuổi các sê-ri: Thợ săn đêm, The League, Chronicles of Nick và Beladors. Từ năm 2004, bà đã đưa hơn 80 đầu tiểu thuyết lên vị trí top ten của tờ New York Times ở mọi thể loại, bao gồm cả truyện tranh. “Ngòi bút của Kenyon đầy sức sống, giàu sức châm biếm, gợi tả và khơi lên trí tưởng tượng đến bất tận.” - Trích tờ Boston Globe Trọn bộ series Thợ săn đêm (Dark Hunter): -  Đêm khoái lạc (Night Pleasures) -  Gặp lại kiếp này (Night Embrace) -  Điệu múa với tử thần (Dance with the Devil) -  Kiss of the night -  Night Play  *** Thần thoại Atlantis Nơi chỉ có trong truyền thuyết. Thần bí. Chói lọi. Huyền Diệu. Vinh quang và phép thuật. Nhưng cũng có người không cho là thế. Lại có một số người tin rằng họ an toàn trong thế giới hiện đại của công nghệ và khí giới này. An toàn khỏi những con quỷ cổ đại. Họ thậm chí tin rằng phù thủy, chiến binh và rồng đều đã “chết” từ lâu rồi. Những kẻ ngốc đó thích bám vào khoa học và chuỗi lập luận khi cho rằng chúng có thể cứu thoát họ. Nhưng họ chưa bao giờ tự do hay an toàn, chừng nào họ còn từ chối nhìn thẳng vào sự thật phơi bày trước mắt. Bởi tất cả các truyền thuyết và thần thoại cổ đại đều bắt nguồn từ sự thật, đôi lúc, sự thật không mang lại tự do, mà chỉ cầm tù chúng ta. Nhưng hãy công bình mà lắng nghe tôi kể chuyện về một thiên đường hoàn hảo nhất từng tồn tại trên thế giới này. Vượt qua Trụ chống trời của Heracles, bên ngoài biển Aegean là vùng đất oai hùng đã nuôi dưỡng nên dân tộc tiến bộ hơn bất kì giống loài nào trước đó hay thậm chí về sau. Được tìm thấy trong thời kì trời đất còn lẫn lộn bởi vì thần thượng cổ Archon, Atlantis được đặt theo tên người chị cả của Archon, nàng Atlantia, tên nàng có nghĩa là “vẻ đẹp duyên dáng”. Archon tạo nên hòn đảo nhờ sự trợ giúp của người cậu là thần biển Ydor và em gái người là nữ thần đất Eda để tặng cho vợ thần là nàng Apollymi, để những đứa con thần thánh của họ sinh sôi nảy nở trên mảnh đất này. Apollymi mừng rỡ tới mức nước mắt hạnh phúc của nàng làm ngập cả vùng đất, biến Atlantis thành một thành phố trong thành phố. Hai hòn đảo sinh đôi được hình thành bởi năm con kênh. Quả vậy. Với làn da trắng và mái tóc của họ, dân tộc Atlantis mạnh hơn bất kì dân tộc nào tên trái đất. Chỉ có họ mới khiến Apollymi hạnh phúc và đem lại nụ cười cho bà. Yêu hòa bình như những vị thần thượng cổ, dân tộc Atlantis không biết đến chiến tranh. Không có đói nghèo. Họ sử dụng năng lực tâm linh và ma thuật để sống chan hòa với thiên nhiên. Họ chào đón những vị khách phương xa đến đảo và chia sẻ với khách những món quà thần được và của cải. Nhưng thời gian dần trôi, các thần hệ và giống loài khác trỗi dậy thách thức họ, khiến dân tộc Atlantis phải đứng lên chiến đấu bảo vệ quê nhà. Để bảo vệ thần dân của mình, các vị thần Atlantis đã lao vào cuộc xung đột với thần hệ Hy Lạp mới nổi. Với họ, đám người Hy Lạp kia chỉ là lũ oắt con chiến đấu để tranh giành những thứ chúng nó cũng không hiểu được. Các thần Atlantis cố gắng đàm phán, giống như bất kì ông bố bà mẹ nào đối xử với những đứa con bướng bỉnh. Đầy khoan dung và nhẫn nại. Nhưng người Hy Lạp không lắng nghe lời thông thái từ các thần thượng cổ. Hơn ai hết, Zeus và Posedon ghen tức với sự giàu có và trù phú của người dân Atlantis. Thế nhưng, chính Apollo mới là kẻ thèm muốn hòn đảo nhất. Từng người một trong ba vị thần Số phận đưa ra một câu trong sấm truyền. “Thế giới mà ta biết rồi sẽ tận diệt.” “Muôn số phận nằm trong tay người.” “Người là thần, thống trị với bản tính bốc đồng.” Apollymi từ chối nhìn vào số phận. Nàng đã mong ngóng đứa trẻ này quá lâu tới mức nàng bỏ qua những lời sấm truyền của các thần Số phận đang ghen tức kia. Nhờ sự giúp đỡ của chị nàng, Apollymi sinh non rồi đem giấu đứa trẻ nơi trần thế. Còn nàng đưa cho Archon một đứa trẻ bằng đá. “Ta đã chịu đựng quá đủ những lời dối trá và bội tín của chàng, Archon. Kể từ ngày hôm nay trở đi, chàng đã làm chai sạn trái tim ta dành cho chàng. Một đứa trẻ đá là tất cả những gì chàng nhận được từ ta.” Tức giận, Archon nhốt nàng trong Kalosis, vương quốc địa ngục giữa trần gian và thần giới. “Nàng cứ ở đó cho tới khi con trai nàng chết.” Thế là các vị thần Atlantis quay sang chị gái của Apollymi, tới khi ép buộc nàng thú tội. “Nó sẽ chào đời khi mặt trăng nuốt lấy mặt trời và Atlantis sẽ đắm chìm trong bóng tối. Mẫu hậu của nó sẽ khóc nấc lên vì sợ hãi.” Các vị thần đã tới chỗ nữ hoàng Atlantis sắp sinh. Như dự đoán, mặt trăng che lấp mặt trời trong khi nữ hoàng vật vã sinh con, khi đứa con trai chào đời, Archon ra lệnh hạ sát đứa trẻ. Nữ hoàng khóc lóc, van cầu Apollo giúp nàng. Hẳn là người tình của nàng không thể đứng nhìn con trai mình bị một vị thần thượng cổ giết chết. Nhưng Apollo mặc nhiên bỏ qua lời cầu xin của nàng để nàng đứng nhìn trong tuyệt vọng đứa con vừa chào đời bị hành hình ngay trước mắt. Điều mà nữ hoàng không biết là Apollo đã được báo trước chuyện này, và đứa trẻ nữ hoàng sinh ra cũng không phải con của Apollo, mà là một đứa trẻ khác thần đã đánh tráo từ trong bụng mẹ để cứu lấy con mình. Nhờ chị gái Artemis giúp đỡ, Apollo đưa con trai về nhà ở Delphi và nuôi dưỡng đứa trẻ trong đám tư tế của thần. Năm tháng thôi qua, Apollo không thể quay về gặp nữ hoàng Atlantis để sinh thêm người thừa kế khác, nữ hoàng càng mang lòng thù ghét thần. Nàng căm hận vị thần Hy Lạp những với nàng, chẳng thèm ban cho nàng một đứa con khác thay cho đứa con nàng đã mất. Hai mươi mốt năm sau ngày chứng kiến vụ hành hình đứa con độc nhất, nữ hoàng mới biết còn một đứa trẻ khác cũng là con của Apollo. Đứa trẻ rày do một công chúa Hy Lạp sinh ra, cô gái này được dâng lên thần như một tia hi vọng xoay chuyển được sự ủng hộ của thần đối với người Hy Lạp trong cuộc chiến với người Atlantis. Ngay khi biết tin, lòng oán hận càng ăn sâu trong con tim nữ hoàng cho tới khi cơn thù hận lấp kín toàn bộ người nàng. Nữ hoàng triệu vời tư tế của mình để tìm kiếm người thừa kế ngai vàng Atlantis. “Ngài đang sống trong nhà của Aricles.” Cũng chính là ngôi nhà đứa con trai mới lọt lòng của Apollo chào đời. Nữ hoàng hét lên trong giận dữ bởi lời sấm truyền, biết rằng Apollo đã phản bội những đứa con của chính mình. Chúng đã bị bỏ rơi trong khi thần gieo giống cho một dân tộc khác hình thành, thay thế chúng. Gọi cảnh vệ hoàng gia tới, nữ hoàng cử họ tới Hy Lạp để sát hại người tình và đứa con của Apollo. Nàng không cho phép hai mẹ con ả ngồi trên ngai vàng yêu quý của mình. “Hãy xé xác chúng ra để người Hy Lạp tin đó là do thú hoang làm. Ta những muốn chúng tiến sang bờ biển của ta vì chuyện đó.” Nhưng hành động trả thù này cũng lộ liễu như những vụ trả thù khác. Tan nát vì đớn đau, Apollo không thèm suy nghĩ đã lập tức nguyền rủa toàn bộ giống loài người từng ưu ái. “Hãy phát tán dịch bệnh cho tất cả lũ Apollite trên đời. Gieo nhân nào gặt quả nấy. Không ai trong các ngươi được phép sống quá tuổi mà nàng Ryssa yêu dấu của ta khi phải từ giã cõi đời này. Các ngươi sẽ tan biến trong đau đớn và đúng sinh nhật hai mươi bảy của mình. Vì các ngươi hành động như thú hoang, các ngươi sẽ trở nên giống chúng. Các ngươi chỉ có thể sống nhờ máu của đồng loại. Và các ngươi sẽ không bao giờ được phép đi lại trong vương quốc mặt trời của ta để các ngươi nhớ lấy tội ác mà các ngươi gây ra khi phản bội ta.” Mãi tới khi lời nguyền thốt ra, Apollo mới nhớ tới đứa con trai ở tại quê nhà Delphi. Đứa con mà thần vô tình nguyền rủa cùng những kẻ khác. Một lời nói ra nặng tựa chín đỉnh, sao có thể rút lại được nữa. Nhưng quan trọng nhất là thần đã gieo mầm cho sự hủy diệt của chính mình. Vào ngày cưới của con trai thần với nữ tư tế đáng kính nhất của Apollo, thần đã trao cho con mọi thứ trân trọng nhất cuộc đời này. “Con nắm vận mệnh của ta trong tay. Dòng máu con là của ta và nhờ con cùng con cháu con mà ta sống mãi.” Lời nói gắn kết số mệnh, vậy là trong phút nóng giận, Apollo đã tự trói buộc mình với tận diệt. Khi huyết thống đứa con trai đó kết thúc, Apollo và cả mặt trời cũng tàn lụi theo. Vậy đó, Apollo không chỉ là một vị thần. Người còn là tinh túy của mặt trời và nắm trong tay cân bằng vũ trụ. Ngày thần phải chết, cũng là ngày tận thế của trái đất này và toàn bộ nhân loại sống trên đó. Giờ là năm 2003 sau Công nguyên, và chỉ còn một đứa trẻ Apollo duy nhất mang trong mình dòng máu của vị thần cổ đại... Mời các bạn đón đọc Nụ Hôn Tử Thần của tác giả Sherrilyn Kenyon.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Âm Dương Quỷ Thuật
Bạn đang theo dõi truyen full hay da hoan thanh Âm Dương Quỷ Thuật của tác giả Vu Cửu rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Huyền Huyễn, Linh Dị này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Huyền Thuật phân Âm Dương, Dương thành Đạo Thuật, Âm là Quỷ Thuật. Lâm Hiểu Phong học Quỷ Thuật, trảo tai hoạ, nhưng lại rơi vào lần lượt âm mưu quỷ kế trong. Thần bí Trảo Yêu Cục, quỷ dị Thần Nông Giá, kinh khủng Côn Lôn Sơn. Lại xem Lâm Hiểu Phong như thế nào chém yêu Ma, phá Âm Tà! *** Trùng Khánh có một kêu Hoàng Ngọc Thôn thôn trang, từ năm mươi niên đại, toàn bộ thôn từng nhà liền bắt đầu chế tạo khởi vòng hoa hương nến linh tinh cùng tang sự có quan hệ đồ vật. Kỳ quái chính là, này Hoàng Ngọc Thôn từ bắt đầu làm này người chết sinh ý sau, toàn bộ thôn từ trên xuống dưới, một trăm ba mươi sáu hộ người, chỉ cần là sinh hạ tiểu hài tử, thế nhưng tất cả đều là nữ hài, không một nam đinh, dần dà, trong thôn nam nhân trên cơ bản đều là từ bên ngoài ở rể tiến vào. Phụ cận những cái đó đỏ mắt Hoàng Ngọc Thôn thôn dân kiếm tiền người liền nói, là này Hoàng Ngọc Thôn người kiếm người chết tiền, cho nên gặp báo ứng. Thậm chí việc này truyền ra đi sau, còn có mấy cái đến từ Bắc Kinh cái gì chuyên gia, nói muốn khảo sát, hoài nghi Hoàng Ngọc Thôn là Tây Du Ký trung ký lục nữ nhi quốc, kết quả làm Hoàng Ngọc Thôn thôn trưởng dẫn người trực tiếp cấp đánh một đốn. Thời gian dài, thậm chí Hoàng Ngọc Thôn mọi người đều cho rằng, có phải hay không thật cùng bọn họ tránh người chết tiền có quan hệ. Nhưng 1990 năm sáu tháng cuối năm, thôn trưởng gia, thế nhưng phá lệ sinh cái nam đinh. Ở rể không tính nhập trong đó, cái này nam đinh, có thể nói là năm mươi năm nội, Hoàng Ngọc Thôn sinh ra cái thứ nhất nam đinh, hơn nữa vẫn là một cái tám cân trọng đại béo tiểu tử. Này nhưng đem toàn bộ thôn người cao hứng hỏng rồi, một đám đều đến thôn trưởng gia đạo hỉ. Thôn trưởng kêu Lâm Phúc Đức, đừng nhìn hắn lớn lên từ mặt mày thiện, nhưng khi đó đánh những cái đó tới ‘khảo sát’ nhà khoa học khi, xuống tay tàn nhẫn nhất. Hắn lúc ấy biết được chính mình sinh hạ tới là một cái tiểu tôn tử khi, cao hứng đến thiếu chút nữa trước tiên đi gặp Diêm Vương lão gia, may là ổn định khẩu khí này. Lâm Phúc Đức trực tiếp thỉnh cái gánh hát, ở hài tử sinh ra ngày hôm sau buổi tối, thỉnh toàn bộ trong thôn người xem diễn uống rượu, toàn bộ thôn đều ở vào cái này đại hỉ sự bên trong. Thường thường còn sẽ có trong thôn tiểu cô nương chạy tới, tò mò nhìn mới vừa sinh hạ tới này tiểu tể tử vì sao như vậy phong cách tây, mới sinh ra liền như thế đại phô trương. Toàn bộ Hoàng Ngọc Thôn cao hứng náo nhiệt khi, thôn ngoại lại đi tới một cái ăn mặc rách nát đạo sĩ. Này đạo sĩ thoạt nhìn ba mươi dư tuổi, ăn mặc rách nát không nói, trên mặt cũng là dơ hề hề, không biết bao lâu không có tắm rửa, eo biên treo một cái hồ lô. Hoàng Ngọc Thôn thôn dân thấy đạo sĩ tới, lập tức cao hứng đón đi lên, sau đó thỉnh này đạo sĩ cùng nhau uống rượu. Hoàng Ngọc Thôn thôn dân bởi vì là muốn chết nhân sinh ý, khó tránh khỏi sẽ gặp được một ít kỳ kỳ quái quái sự, đều phải thỉnh một ít đạo sĩ hoặc là âm dương tiên sinh tới hỗ trợ, cho nên đối đạo sĩ thái độ cực hảo. Thôn dân cùng này đạo sĩ uống lên hai đốn rượu, nghe này đạo sĩ tự xưng họ Mao, là từ xa xôi phương bắc chạy tới làm việc. Lâm Phúc Đức nghe nói tới đạo sĩ, liền trộm nhìn hai mắt, phát hiện, này đạo sĩ tuy rằng ăn mặc rách nát, nhưng cách nói năng lại bất phàm, liền ôm chính mình mới sinh ra tôn tử đi ra phía trước, cười nói: “Đạo trưởng vạn phúc, ta tôn tử mới sinh ra, đạo trưởng nếu đi ngang qua, không bằng giúp ta tôn tử nhìn một cái tướng mạo?” Mao đạo trưởng ăn rượu, cũng không chậm lại, ngay sau đó nhìn thoáng qua này đại béo tiểu tử, thật đúng là đừng nói, này đại béo tiểu tử trắng nõn sạch sẽ, béo đô đô, nhắm mắt lại, nhưng lại không khóc không nháo. Mao đạo trưởng thấy vậy mày nhăn lại, trên dưới đánh giá một chút Lâm Phúc Đức: “Thôn trưởng, lệnh tôn sinh nhật có không cho ta?” Lâm Phúc Đức thấy mao đạo trưởng nhíu mày, trong lòng lộp bộp một chút. Toàn bộ thôn đều là muốn chết nhân sinh ý, tà môn sự, nhà ai không gặp được quá? Hắn vội vàng làm người viết ra bản thân tôn tử sinh thần bát tự đưa cho mao đạo trưởng. “Canh ngọ năm chín tháng mười lăm ngày buổi trưa?” Mao đạo trưởng véo chỉ tính một chút, nhìn Lâm Phúc Đức nói: “Lâm thôn trưởng, ta không biết nên không nên nói.” Lâm Phúc Đức trong lòng căng thẳng, chính mình liền này một bảo bối tôn tử, chẳng lẽ còn có thể ra cái gì vấn đề? Nghĩ vậy, hắn vội vàng đối mao đạo trưởng nói: “Đạo trưởng cứ nói đừng ngại.” Mao đạo trưởng vừa nghe, cười ha hả nhìn Lâm Phúc Đức hỏi: “Nghe đồn các ngươi Hoàng Ngọc Thôn, vài thập niên tới, chỉ sinh nữ hài, không ra nam đinh, không biết là thiệt hay giả?” Lâm Phúc Đức vừa nghe, có chút tâm nghi, rõ ràng là cho chính mình tôn tử xem tướng mạo, như thế nào xả đến vấn đề này đi lên, bất quá nếu nhân gia hỏi, hắn cũng gật gật đầu. “Vậy ngươi cũng biết vì sao?”   Lâm Phúc Đức tự nhiên không biết, chuyện này vẫn luôn là bọn họ Hoàng Ngọc Thôn một khối tâm bệnh, thấy mao đạo trưởng như thế hỏi, Lâm Phúc Đức nói: “Bên ngoài người, đều lời đồn nói, là chúng ta kiếm lời người chết tiền, cho nên gặp báo ứng.” Nói đến này thời điểm, Lâm Phúc Đức có chút chột dạ nhìn mao đạo trưởng, rốt cuộc kiếm người chết tiền nói ra nhưng không thế nào dễ nghe. Mao đạo trưởng thấy hắn nói như vậy, vẫy vẫy tay: “Bọn họ đó là đỏ mắt các ngươi kiếm tiền nhiều, nói lung tung, các ngươi tạo mấy thứ này, những cái đó quỷ hồn chỉ biết tâm tồn cảm kích, các ngươi đây là tích phúc phận, làm sao có cái gì báo ứng.” “Các ngươi thôn sẽ biến thành như vậy, hẳn là mặt khác nguyên nhân, ta cũng không rõ ràng lắm, nghĩ đến, năm mươi năm qua, đột nhiên ra cái này nam hài, cái này nam hài hẳn là chính là giải quyết các ngươi Hoàng Ngọc Thôn vấn đề mấu chốt.” Lâm Phúc Đức nhìn mao đạo trưởng hỏi: “Ý của ngươi là, ta tôn tử có thể giải quyết chúng ta thôn vấn đề?” “Không sai.” Mao đạo trưởng gật đầu lên. Chung quanh thôn dân, vừa nghe mao đạo trưởng nói, trên mặt đều lộ ra vui mừng, thấp giọng thảo luận khởi cái này tiểu hài tử lên. Mời các bạn đón đọc Âm Dương Quỷ Thuật của tác giả Vu Cửu.
Kiếm Tôn
Một kiếm độc nhất vô nhị! Một kiếm làm bá chủ thiên hạ! Ai không phục cứ tới! Chư Thiên Thần Phật, sinh tử không màng!  Nhất Kiếm Độc Tôn! *** Thanh thành! Từ đường Diệp gia! … - Tiên tổ ở trên, Diệp Huyền vô tài vô đức… Từ giờ trở đi, tước vị Thế tử của Diệp Huyền, chuyển cho Diệp Lang kế thừa. Người cất tiếng nói, chính là một lão giả hắc bào. Sau lưng lão không xa, là một thiếu niên đang đứng, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười nhàn nhạt. Người này, chính là Diệp Lang được nhắc tới. Mà hai bên, đều là Trưởng lão Diệp gia. - Tại sao? Đúng lúc này, một thanh âm có chút sợ hãi đột nhiên vang lên. Đám người theo tiếng nhìn lại, ngoài cửa có một tiểu nữ hài, tuổi chừng mười hai mười ba, hai tay nắm chặt mép áo, sắc mặt còn có một tia trắng nhợt bệnh tật, nhìn qua có chút suy yếu, trong mắt còn mang theo một tia e sợ. Tiểu nữ hài này tên Diệp Linh, cũng là thân muội muội của Diệp Huyền còn lại trong lời lão giả hắc bào nói, lần này nghe gia tộc muốn tước vị Diệp Huyền, lập tức mặc kệ trên người đang có bệnh mà chạy tới. Lão giả hắc bào cau mày: - Diệp Linh, ngươi muốn làm gì! Tiểu nữ hài tên Diệp Linh hơi khom người thi lễ, e sợ lên tiếng: - Đại trưởng lão, ca ca Diệp Huyền của ta là Thế tử, vì sao ngươi vô duyên vô cớ muốn tước vị của hắn? Đại trưởng lão lạnh lùng nhìn lại: - Đây là đại sự của gia tộc, không có chỗ cho ngươi chen miệng! Xuống! Hiển nhiên Diệp Linh có chút e ngại, không dám nhìn thẳng Đại trưởng lão, nhưng nàng cũng không rời đi, hít một hơi thật sâu, bước vào trong từ đường, lần nữa thi lễ với Trưởng lão hai bên: - Chư vị Trưởng lão, ca ca ta ở Nam Sơn tranh đoạt quặng mỏ với Lý gia, giờ hắn đang liều mạng vì gia tộc, sinh tử coi nhẹ, mà cũng lúc này, gia tộc lại vô duyên vô cớ tước vị trí Thế tử của hắn, chuyện này thực sự không công bằng. - Càn rỡ! Đại trưởng lão đột nhiên cả giận: - Tước hay không tước vị của hắn, còn chưa tới phiên một tiểu nha đầu như ngươi nói. Người đâu, kéo nàng ra ngoài cho ta. Đúng lúc này, tân nhiệm Thế tử Diệp Lang đột nhiên cười nói: - Nên phạt ba mươi trượng, lấy đó làm răn đe! Đại trưởng lão lạnh lùng nói: - Vậy thì phạt ba mươi trượng! Rất nhanh, hai tên thị vệ Diệp gia vọt tới. Diệp Linh nắm chặt hai tay, có chút tức giận nói: - Không công bằng, ca ca ta vì gia tộc mà vào sinh ra tử, thời thời khắc khắc đều liều mạng vì lợi ích Diệp gia, gia tộc làm vậy quá không công bằng với hắn… Một tên thị vệ nhìn qua tân nhiệm Thế tử Diệp Lang, hắn biết, cơ hội biểu hiện của hắn tới. Thị vệ cười lạnh: - Lang thiếu gia kế thừa vị trí Thế tử, chính là chúng vọng sở quy, ngươi ồn ào cái gì? Nói xong, hắn nâng tay đánh lên mặt Diệp Linh. Ba! Một cái tát vang lên thanh thúy, má phải Diệp Linh lập tức đỏ hồng sưng lên, có điều, nàng không khóc, chỉ gắt gao bưng lấy má phải. Diệp Lang liếc mắt đánh giá tên thị vệ kia, cười nói: - Ngươi tên là gì? Thị vệ kia vội vàng thi lễ: - Thuộc hạ Chương Mộc, bái kiến Thế tử. Diệp Lang gật nhẹ: - Không tồi, sau khi ta thành Thế tử, cũng cần thân vệ với, sau này ngươi làm thân vệ cho ta đi. Nghe vậy, Chương Mộc lập tức mừng rỡ, vội vàng thi lễ thật sâu: - Thuộc hạ nguyện vì Thế tử mà xông pha khói lửa, muôn chết không từ! Diệp Lang khẽ gật đầu: - Mang xuống đi, người này nhiễu loạn từ đường, không cần lưu thủ, hiểu chứ? Chương Mộc nhìn thoáng qua Diệp Lang, thấy sát ý trong mắt đối phương, hắn hiểu, lập tức tóm tóc Diệp Linh kéo ra ngoài. Đúng lúc này, không biết Chương Mộc nhìn thấy cái gì, đột nhiên dừng lại. Mà đám người trong từ đường, cũng dồn dập quay đầu nhìn ra ngoài. Từ ngoài cách từ đường không xa, một thiếu niên nhanh chóng bước tới, một bộ võ phục nhẹ nhàng nhưng đã sớm rách tung tóe, khắp nơi đều là máu. Người tới, chính là Diệp Huyền gấp gáp chạy từ Nam Sơn trở về! Thấy Diệp Huyền, khóe miệng Diệp Lang hơi vểnh lên một nụ cười âm trầm, mà đám Trưởng lão trong từ đường, cũng đều khẽ nhíu mày lại. Đại trưởng lão híp mắt, vẻ mặt âm trầm tới đáng sợ, không biết đang suy nghĩ gì. Nơi xa, Diệp Huyền vừa nhìn thấy Chương Mộc kéo tóc Diệp Linh, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn: - Ai cho ngươi gan chó đụng tới muội muội ta? Chương một nhìn thấy Diệp Huyền, sắc mặt lập tức đại biến, vội vàng nhìn về phía Diệp Lang, đang muốn nói chuyện, đã thấy Diệp Huyền cuồng nộ vồ tới, còn chưa kịp phản ứng, một quyền đã đập tới trước mặt. Ầm! Chương Mộc choáng váng, thân hình lảo đảo té ngã. Mà Diệp Huyền cũng khogn dừng tay, lần nữa vọt tới, đúng lúc này, Diệp Lang trong từ đường đột nhiên cả giận: - Diệp Huyền, hắn là người của ta, ngươi dám… Diệp Huyền đạp một cước, giữa ngực Chương Mộc, dí chặt đối phương xuống mặt đất. Phốc! Chương Mộc lập tức hộc máu. Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Diệp Lang càng thêm khó coi, mà Diệp Huyền lại ngẩng đầu nhìn hắn, gằn giọng nói: - Người của ngươi? Nói xong, bỗng lại đạp một cước lên mặt Chương Mộc.   Mời các bạn đón đọc Kiếm Tôn của tác giả Thanh Phong Loan Thượng.
Đại Nam Dị Truyện
Năm Cảnh Hưng thứ bốn mươi ba, huyện Cốc Dương, trấn Sơn Tây, đêm rằm tháng Bảy. Một gã phù thủy đang lập trận thu nạp âm binh giữa bãi chôn người. Phạm Đình Quyết, dòng dõi của một gia đình chín đời làm nghề khâm liệm đã vô tình chứng kiến cảnh tượng kinh dị này. Từ đây, hắn bắt đầu bước chân vào một thế giới chưa từng biết. Hắn dần dần khám phá ra bí mật của gia đình mình. Và thân phận thực sự của hắn, một Lạc Vu Điện Súy của Trấn Quốc Hội, nơi tập hợp những phù thủy cao tay, những nhà huyền thuật xuất sắc đang âm thầm bảo vệ Đông Kinh trước sự tấn công của giáo phái Hàng Long tà đạo từ ngoại bang. Một câu chuyện về thế giới của phù thủy, vong hồn, bùa ngải, huyền thuật, tà thuật. Kinh dị, huyền bí, li kỳ, nhưng cũng đầy hào sảng. *** Hắn đã vượt qua ngôi làng ấy. Ngôi làng mà người ta gọi là ngôi làng ma. Hắn đã vượt qua nghĩa địa ấy. Nghĩa địa của ngôi làng ma. Bây giờ hắn đứng trước một rặng tre lớn. Trên khuôn mặt hắn, mồ hôi chảy thành từng hàng, thậm chí ngay cả trong cái không khí lạnh lẽo này. Khuôn mặt ấy, cái khuôn mặt nhợt nhạt vì vừa trải qua một trận chiến mà trước khi dấn thân vào, hắn cũng không thể tin chắc mình có thể vượt qua hay không, bấy giờ có chút co giật. Cả đời hắn xuất hiện hai cơn co giật như thế, lần đầu tiên là vào một đêm mưa. Một ánh chớp lóe lên, kéo dài trên bầu trời. Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng hắn vẫn giật mình khi tiếng sấm vang lên sau đó vài khoảnh khác. Hắn đã bật chăn, vụt dậy, đẩy cửa chạy sang phòng bố mẹ hắn. Thật lạ, trong căn phòng, đèn vẫn sáng. Hẳn là đã khuya lắm rồi, nhưng đèn vẫn sáng. Cơn tò mò làm hắn không bước vào ngay mà ghé mắt qua cửa để nhìn. Hắn thấy bố hắn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm một chiếc thìa, xúc ăn một vật gì đó. Một chậu cây cảnh đặt trong phòng che khuất món ăn của bố hắn, món ăn mà cứ nhìn theo cách ăn của bố hắn thì hẳn là ngon lành lắm. Khi ấy hắn đẩy cửa vào, toan làm mặt giận với bố vì không cho mình ăn cùng. Khi ấy, hắn thấy món ăn khoái khẩu của bố hắn. Đó là một cái đầu người! Trên bàn, một cái đầu người được đặt ngay ngắn trên đĩa. Phần đỉnh của cái đầu bị cắt phạt đi nhưng không quá sâu, như thể nếu cắt sâu quá thì “thức ăn” sẽ bị rớt ra vậy. Hắn có thể thấy được cái cán thìa nhô lên từ cái lỗ ấy. Như thể khi ăn xong người ta không đặt thìa xuống mâm mà đặt vào trong bát vậy. Khuôn mặt đờ đẫn của người chết không hề vương chút máu nào, hẳn là người ta đã rửa sạch trước khi sử dụng. Nhưng trên khuôn mặt ấy, ánh mắt trợn ngược của người chết không được vuốt mắt cho thấy nỗi hãi hùng của những giây phút cuối cùng khi sống. Cái miệng há hốc càng xác nhận cho sự kinh hãi ấy. Có cái bớt nhỏ trên trán người chết. Cái bớt nhỏ này, lại tô điểm cho sự kinh hoàng của hắn càng trở nên kinh hoàng hơn. Cái bớt xanh nhỏ bé này, là của mẹ hắn! Hiển nhiên, bố hắn khi nãy đã xúc lấy não của mẹ hắn mà ăn. Năm thìa! Bố hắn ăn toàn bộ bộ não của mẹ hắn chỉ trong năm thìa. Khi ấy, hắn mới năm tuổi. Năm thìa, hắn nhớ rất rõ, bởi từng chi tiết của bữa ăn diễn ra trong đầu hắn một cách tỉ mỉ đến hàng ngàn lần. Tận đến bây giờ, mỗi khi thức giấc, hắn vẫn có thói quen lẩm bẩm đếm từng thìa… Lần thứ hai, khi cơ mặt hắn co giật, chính là bây giờ. Trên đùi trái của hắn, máu đã ướt đẫm đến tận đôi giày vải. Hắn hiểu, nhờ vết thương chí mạng ấy, mà hắn sống sót. Hắn lê từng bước chân nặng nhọc vào bên trong lũy tre tối tăm. Có một tiếng hát ru văng vẳng đâu đó… Phía trên cái gò đất cao chưa đến hai trượng này, một cây đa khổng lồ đen đúa trong đêm đầy những rễ đâm từ trên cao xuống đất như một con quái thứ đang tìm cách chui xuống đất. Có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt trong những móng vuốt ấy. Ngôi nhà sáng đèn. Cái thứ ánh sáng phát ra từ ngôi nhà nhỏ này quá mỏng manh yếu ớt so với bóng tối hùng vĩ bao trùm lấy nó, thành ra, nó chỉ đủ sức cho thấy những rặng tre đung đưa một cách ma quái khắp nơi xung quanh ngôi nhà Hắn bước chậm rãi đến trước cửa, toan đẩy ra. Chợt bên trong có tiếng nói yếu ớt vọng ra: – Hồ Nguyên Tấn, ngươi cũng có thể vượt qua “mê hồn địa” của ta thực ư? Hồ Nguyên Tấn lại đáp: – Tại hạ có uống một viên “đoạn trường[1] tễ”. Có tiếng cười nhạt bên trong nhà. – Chỉ có thế thôi sao? Hồ Nguyên Tấn bấy giờ đáp: – Tại hạ… Tại hạ… phải tự đâm vào đùi mình, chân bên phải, hẳn là… thành tật rồi. Tấn lại nhói đau, trên đùi hắn, con dao nhọn vẫn xuyên ngang qua đùi, khiến cho mỗi khi cử động, hắn đều cảm thấy đau thấu tâm can. Máu vẫn không ngừng rỉ ra trên đôi dao ấy. Trong nhà vang lên một tràng cười lớn, tuy yếu ớt nhưng cực kỳ ma quái, một tiếng nói cất lên: – Hay lắm, uống thuốc độc để cơn đau đớn giúp ngươi được tỉnh táo hơn, đến khi không chịu được thì tự đâm vào chân mình để cả hai cơn đau cùng hợp lực khống chế sự mê muội, từ đó thoát qua được “mê hồn địa” của ta. Cái nghĩa địa này, không dùng được nữa. Nói rồi tiếng ở trong nhà bật lên một tràng cười sảng khoái, như thể vừa được xem một vở tuồng hay vậy. – Ngươi đã mất công như thế, để ta cho ngươi xem cái ngươi vất vả đi tìm. Ngươi hãy vào đây… Hồ Nguyên Tấn nghe nói thế thì hít một hơi rất sâu, đẩy của bước vào. Trong nhà, tất cả mọi vật dường như đều được làm từ gỗ, một cái ban thờ lớn chiếm đến nửa gian nhà, một cái sập gụ lớn bóng lộn chắc nịch, bên trái có một tủ sách lớn với vô số sách sắp đầy, một bộ bàn ghế mà trên bàn vẫn còn bày một ấm trà có lẽ mới pha vì vẫn còn có thể thấy mùi thơm ngào ngạt và bốc khói từ ấm, tất cả đều được làm bằng gỗ, được khảm ốc rất cầu kỳ và tinh xảo nhưng vẫn tránh được sự diêm dúa dễ thấy ở đồ khảm ốc. Mọi đồ vật được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ, chắc hẵn vẫn được thường xuyên lau dọn tỷ mỉ. Phía bên phải ngôi nhà có một cánh cửa nhỏ ngăn giữa hai phòng. “cạch” một tiếng, Tấn thấy cánh cửa này mở ra, để lộ ra bên trong một căn phòng hẳn cũng chỉ thắp một ngọn nến trong đó. Bóng đen vừa mở cửa đứng nguyên ở đó như mời hắn vào. Trống ngực hắn đập thình thịch, nhưng đích đã ở rất gần làm tâm trí hắn nhộn nhạo. Hắn bước tới gần cánh cửa, từ đây hắn có thể thấy rõ hơn bóng đen đứng đó. Đấy là một dáng hình phụ nữ mềm mại, yểu điệu nhưng hơi gầy gò, đầu nàng hơi cúi xuống đúng như cung cách của một người dưới, mái tóc người này không búi lên như những người phụ nữ Đại Nam thời ấy vẫn làm, mà xõa tóc che đi phần lớn khuôn mặt. Mặc dù thân hình người này tao nhã nhưng khi đến gần, hắn có thể thấy rõ hơn nước da nhợt nhạt đến xanh xao của nàng. Hắn biết nàng là ai. Đột nhiên nàng ngẩng cao đầu, để lộ bộ mặt xương xẩu và đôi mắt mở to, đôi mắt này thâm quầng mà đục ngàu máu rất hung tợn, nó không hề có lòng đen mà chỉ dày đặc những tia máu kết thành một màu đỏ thẫm cho cả đôi mắt. Trên gương mặt ấy, đôi môi cũng tái ngắt đi đến thâm đen như vừa đi giữa trời lạnh. Hàm răng đều đặn như những hạt lựu đỏ au những máu… Hiển nhiên, đó là một ma nữ. Ma nữ này vùng lên toan nhảy xổ vào Tấn. Tấn bình thản nhìn nó. Ngay lúc này phía bên trong có tiếng quát: – Mai con, đừng làm thế, không ích gì đâu. Ma nữ nghe thấy thế lại thôi không nhảy vào hắn nữa. Nó vẫn gầm ghè như một con chó bị chủ quát nhưng vẫn chỉ chực tấn công người khách lạ. Đầu ma nữ hơi cúi xuống theo lệnh người trong nhà nhưng đôi mắt vẫn hướng lên một cách giận dữ làm phần trắng trong con mắt chiếm đến quá nửa, khiến cho vẻ dữ tợn càng tăng thêm bội phần. Tấn dường như không quan tâm đến ma nữ này, thản nhiên lướt qua trước mặt nó. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn lướt qua như thế, ma nữ liền thét “Á” một tiếng man dại, bật ngược về sau đến một trượng. Tấn không thèm quay mình lại, chỉ đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chợt lại có một tiếng “Á” vang lên. Nhưng đây không phải là tiếng của ma nữ, mà là tiếng của Hồ Nguyên Tấn. Dưới ánh đèn leo lét nhảy múa một cách ma quái, hắn mở to đôi mắt đến hết mức có thể. Trong chốc lát, hắn quên cả cơn đau, bởi hắn thấy một thứ kinh dị nhất từ trước đến giờ. “Thứ đó”, đang nằm trên giường! [1] Thuốc làm đứt ruột Mời các bạn đón đọc Đại Nam Dị Truyện của tác giả Phan Cuồng.
Linh Hồn
Khi màn đêm buông xuống... Khi bóng tối và hơi lạnh giăng khắp thế gian, vạn vật chìm trong giấc ngủ êm đềm, thì có nhiều sinh vật mới bắt đầu trỗi dậy, hòa mình vào nhịp sống sôi động ở nửa bên kia của tự nhiên. Đó là những ma cà rồng. Bên trong hàng rào sắt hoa, được khoanh vùng biệt lập nhờ núi rừng rậm rà kỳ bí là một học viện xây dựng theo phong cách Gothic với những đỉnh tháp chuốt nhọn và những ô kính cửa sổ phủ màu để ngăn ánh nắng. Học viện ẩn dật, xa người thường và xa các đô thị lớn hiện đại này là nơi đào tạo các ma cà rồng trẻ tuổi, cũng là nơi chứng kiến những đắm say lãng mạn, những ghen tuông tị hiềm, và cả những hiểm nguy chí mạng trong cuộc sống của họ... Học Viện Ma Cà Rồng gồm có: Màn Đêm Sương Giá Hôn Bóng Hẹn Máu Linh Hồn Tận Hiến ... *** Sau khi đóng cọc vào tim Dimitri và hất anh xuống suối, Rose lịm đi mê man vì đớn đau và tuyệt vọng. Tĩnh dưỡng ít lâu, cô trở về học viện trong sự bao dung thấu hiểu của các thầy cô ở Thánh Vlad. Mong muốn xoá nhoà những ký ức bất hạnh, Rose lao vào luyện tập cần cù, đồng thời đón nhận niềm say mê của Adrian đẹp trai quý tộc. Cuộc sống chưa phục hồi nhịp điệu bình thường đã lại bắt đầu rung chuyển vì những lá thư tình vừa đắm đuối vừa đe doạ từ... người yêu cũ. Thật hi hữu, Dimitri đã thoát chết, lúc này tình yêu của anh đối với Rose biến thành cuồng vọng trả thù và chiếm hữu cực độ. Anh liên tục gửi thư khủng bố, hứa sẽ đến giết cô ngay khi cô hoàn thành khoá học và dời chân khỏi hàng rào pháp thuật của trường. Dòng máu chiến thần cùng ý chí cứng mạnh của Rose đời nào cho phép cô thụ động đợi anh đến tác oai tác phúc. Tốt nghiệp xong, dẫn theo Lissa và Eddie, Rose lao vào chuyến phiêu lưu liều lĩnh và phản nghịch nhất đời cô, để một là cứu rỗi Dimitri, hai là giải thoát anh khỏi sự vĩnh hằng, mãi mãi. *** Ma cà rồng là một trong những hình tượng hư cấu nổi tiếng và hấp dẫn nhất từng xuất hiện trong văn học. Cách đây 8 năm, bán nguyệt san Painted Bride từng thống kê rằng ma cà rồng đã xuất hiện hơn 9,5 triệu lần trong các tác phẩm văn học xuất bản bằng tiếng Anh tính từ năm 1819 (năm ra đời kiệt tác kinh điển về ma cà rồng Dracula của Bram Stoker). Con số đó, xét về mặt tương đối, chỉ đứng sau mật độ xuất hiện của Jesus Christ (hơn 100 triệu lần) cũng trong các tác phẩm văn học tiếng Anh. Từ gần 200 năm nay, ma cà rồng đã vượt xa khỏi phạm vi châu Âu, đem hình ảnh chiếc áo choàng đen, mắt máu, răng nanh cùng vết cắn nhọn của mình trở nên nổi tiếng thế giới. Hình ảnh ma cà rồng biến đổi khá nhiều nhờ trí tưởng tượng mỗi ngày một phong phú của tác giả, theo thị hiếu ngày một đa dạng của độc giả; xuất hiện trong nhiều thể loại hơn hẳn xưa kia, không chỉ giới hạn ở kinh dị, hình sự, phiêu lưu... mà lấn cả sang diễm tình, học đường và chick-lit. Các tác phẩm tiêu biểu từng được độc giả Việt Nam biết đến bao gồm Biên niên sử Ma cà rồng (Anne Rice), Chạng vạng (Stephanie Meyer), Bí ẩn phương Nam (Charlaine Harris). Còn Richelle Mead tạo nên khung cảnh và hệ thống nhân vật của mình bằng cách đánh bóng lại kho truyền thuyết nằm sâu dưới bụi dày thời gian ở Balkan và Romania, đưa chúng vượt biển sang Bắc Mỹ, tái sinh tại một trong những tiểu bang sôi động nhất Mỹ. Tuy bối cảnh là trái đất thời hiện đại, ở cách một thành phố sầm uất của nước Mỹ chỉ vài dặm đường, cũng có những nhân vật trẻ trung đẹp đẽ, Học viện Ma cà rồng là một không gian riêng biệt chỉ dành cho ma cà rồng. Con người hầu như không hay biết, không xuất hiện và nhất là không can thiệp vào sự hiện hữu của ma cà rồng. Mặc dù vậy, tác phẩm thực chất nhìn nhận lại chính con người chúng ta qua một bề ngoài mới, một bề ngoài siêu nhiên. Ma cà rồng của Mead gồm ba loại: Moroi (ma cà rồng sống), Strigoi (ma cà rồng chết) và Dhampir (ma cà rồng lai). Hai loại đầu sinh ra từ dân gian Romania, loại thứ ba từ dân gian vùng Balkan. Đây cũng là chi tiết chưa hề được chú ý khai thác ở bất cứ tác phẩm văn học đương đại nào về ma cà rồng. Bộ truyện Học viện Ma cà rồng gồm 6 cuốn, ghi lại những dốc cao và vực thẳm trong quãng thời gian rèn luyện trưởng thành của các Moroi và Dhampir trẻ tuổi tại một trường trung học bí mật. Phần lớn sự kiện diễn ra tại học viện Thánh Vladimir thuộc tiểu bang Montana. Ngôi trường theo phong cách Gothic này nằm lọt thỏm giữa những cánh rừng và núi đồi, thức dậy vào ban đêm, ngủ yên vào ban ngày. Quanh trường đặt các bùa chú bảo vệ, an ninh được bổ sung thêm nhờ sự tuần tra canh gác của các Giám hộ gốc Dhampir. Tháng 10/2010, công ty IPM cùng NXB Hội Nhà văn ấn hành tại Việt Nam 2 tập đầu tiên trong bộ truyện là Màn đêm và Sương giá. Màn đêm mở ra bằng cảnh Rose và Lissa bị các Giám hộ áp tải về học viện sau hai năm lẩn trốn trong thế giới loài người. Các nhân vật đều tuyệt mỹ, nhưng ai cũng xanh xao vì phải sống trong bóng đêm. Trên những giảng đường cổ kính, họ luyện tập khả năng điều khiển các sức mạnh tự nhiên như lửa, gió, đất hay nước. Sau những tấm rèm ký túc, họ quay cuồng trong các dạ tiệc, háo hức tìm hiểu những thu hút giữa nữ và nam. Vừa trẻ trung cuồng nhiệt, họ vừa tỉnh táo và thực dụng đến đáng sợ. Ai cũng biết trường học là bước đệm để tiến vào xã hội người lớn mai sau, vì thế tất cả sẵn lòng đắm say nhưng không ràng buộc, vui cười nhưng không thân thiết, bè phái phe nhóm nhưng không bao giờ tin tưởng. Sương giá dần dà đẩy câu chuyện lên một cao trào mới, dữ dội và bi thảm hơn. Các học sinh chuẩn bị bước vào xã hội con người, các biến động của đời thực va vào họ. Tình yêu, hận thù, dục vọng... lớp lớp tràn tới, đòi hỏi mỗi người phải biết ứng xử thích hợp và kịp thời. Theo truyền thuyết, ai đó sắp cưới mà chết, hoặc chết rồi mà còn hiện về làm tình với người mình sắp cưới thì sẽ biến thành Strigoi. Nhưng theo Mead, có rất nhiều cách để tạo ra Strigoi: chẳng hạn một Moroi giết chết người mình vừa hút máu, một Moroi hoặc một Dhampir bị Strigoi cắn... đều chắc chắn biến thành Strigoi, nói cách khác là cái ác rình rập khắp nơi, chỉ bất cẩn hoặc lỡ tay làm điều xấu thì sẽ mãi mãi trở thành kẻ xấu, không còn đường quay đầu trở lại. Bên cạnh các yếu tố sẵn có về dòng giống và sức mạnh thượng đẳng của ma cà rồng, Mead còn cấu tứ thêm rất nhiều yếu tố phi thực hấp dẫn. Đó là điếm máu, hôn bóng, thần giao cách cảm giữa hai linh hồn, là khả năng chuyện trò với người khác nhờ đi vào giấc mơ của họ. Ngoài những chi tiết cần đến trí tưởng tượng phong phú ấy, Học viện Ma cà rồng còn hấp dẫn nhờ kỹ năng viết đầy rung cảm của Richelle Mead khi đặc tả những khoảnh khắc xao động khôn cưỡng giữa Rose và Dimitri - nhất là trong cái đêm họ gần như thất thân với nhau, khi chạy máy quay theo những cú nhay cắn tàn bạo của Strigoi trên cần cổ bấy nát của Eddie, khi chậm rãi níu giữ những giây phút nặng nề cuối cùng của Mason... Tóm lại là một kỹ năng đem đến cho người đọc những phút phiêu linh vì đắm say, xót xa vì mất mát, uất nghẹn vì bất lực. Không chỉ là một tác phẩm tâm tình cho tuổi trẻ, Học viện Ma cà rồng còn là kết quả của sự tương tác đầy thấu hiểu với truyện dân gian, truyền thuyết cũng như khoa học quanh hình tượng nhân vật lâu đời và nổi tiếng ma cà rồng. *** Richelle Mead (sinh ngày 12 tháng 11 năm 1976) là một tác giả best-seller người Mỹ với các tác phẩm thuộc dòng tiểu thuyết giả tưởng. Cô nổi tiếng khắp thế giới qua ba sê-ri sách vô cùng được độc giả yêu mến: Georgina Kincaid; Học viện ma cà rồng và Dark Swan. Richelle Mead đã có bằng Cử nhân Khoa học Xã hội và Nhân văn, Thạc sĩ Tôn giáo So sánh, Thạc sĩ Sư phạm và hiện tập trung cho sự nghiệp văn chương với kỷ luật khắt khe là cứ ba tháng phải hoàn thành bản thảo cho một cuốn sách mới. Mời các bạn đón đọc Học Viện Ma Cà Rồng Tập 5: Linh Hồn của tác giả Richelle Mead & Nguyễn Vũ Thủy Tiên (dịch).