Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phần Mềm Treo Máy: Ta Bất Tri Bất Giác Liền Vô Địch

Tề Minh ngủ một giấc dậy thì phát hiện bản thân đã xuyên không, trở thành đệ tử tạp dịch ở Thanh Vân Phong – Một trong mười hai Phong của Thiên Khải tông. Còn may là. “Phần mềm treo máy” mở ra thay đổi cuộc đời của hắn. “Ting!” “Ngươi đã treo máy ở phó bản “Thục Sơn Cổ Đạo” bảy ngày, vượt phó bản bảy lần, nhận được: Thất Tinh kiếm, Ngự Kiếm thuật, một viên Trúc Cơ đan cực phẩm, sáu trăm ba mươi viên linh thạch hạ phẩm.” …… “Ting!” “Thanh Vân Luyện Khí quyết” đã treo máy tu luyện được một ngày, nhận được: Tiến độ tu luyện tăng lên, treo máy mười ngày tu vi sẽ tăng lên một tầng.” “……” Tề Minh tỏ vẻ tu luyện quá phiền phức, ra ngoài rèn luyện thì lại quá nguy hiểm, cho nên chỉ đành ngày nào cũng ở lì trong tông môn tu luyện bằng cách treo máy tự động. Sau đó. Tề Minh thình lình một cái đạt tới cảnh giới Trúc Cơ, rồi tới Kim Đan, rồi lại tới Nguyên Anh…… Sau đó vô địch? Truyện do nhóm Thánh Thiên Tiên Vực phụ trách. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ *** Nam Vực. Thanh Vân Phong- Một trong mười hai Phong của Thiên Khải tông. Viện tạp dịch chữ Đinh. Ban đêm. Rừng Bí Tĩnh. Từng tia sáng của ánh trăng xuyên thấu qua kẽ hở giữa các lá cây, chiếu xuống mặt đất trong rừng cây ấy, tạo thành các loại vòng sáng có kích thước, hình dạng không giống nhau. “Đây… Đây…” Tề Minh cúi đầu, trán hắn đổ mồ hôi lạnh, nhưng hắn không dám để lộ ra chút lạ thường nào, hắn chỉ cố cúi gằm mặt xuống, để không bị những người khác phát hiện. Đứng trước mặt bọn họ là một người đàn ông mặc huyết bào, đeo mặt nạ bạch cốt, tóc hắn có màu đỏ như máu rất dễ nhìn thấy, hai con ngươi màu đỏ tươi, giống như là lệ quỷ vậy. Người này chính là Bạch Cốt đạo nhân ở Vạn Ma Quật của Ma Tông, có thực lực Luyện Khí tầng bảy, đám người Tề Minh là thuộc hạ của vị Bạch Cốt đạo nhân này. “Cất Huyết Quỷ Đan cho kỹ.” Bạch Cốt đạo nhân chắp tay sau lưng, giọng điệu rất lạnh lùng, “Với cái tư chất vốn có đó của đám phế vật các ngươi, thì e là cả đời này cũng chằng đột phá được Luyện Khí tầng ba.” “Nhưng mà.” “Nếu các ngươi trở thành thuộc hạ của bổn tọa, vậy thì một tháng tới, cứ bảy ngày một lần, lại tới đây nhận một viên Huyết Quỷ Đan.” “Đan dược này có thể kích phát tiềm lực sinh mệnh của các ngươi, làm cho tu vi của các ngươi tăng lên nhanh chóng trong một khoảng thời gian ngắn, đủ để các ngươi bước vào Luyện Khí tầng ba trong vòng một tháng, mà không bị trưởng lão ngoại môn của Thanh Vân Phong phát hiện ra.” “Các ngươi có thể trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Phong ở Thiên Khải tông, chính thức gia nhập vào Thiên Khải tông, trở thành một phần tử của Thiên Khải tông, tới lúc đó, chính là lúc ngươi các ngươi cần báo đáp lại bổn tọa.” “Cho nên ta… Ta đây là trở thành mật thám của Ma Tông rồi à?” Tề Minh vừa kinh ngạc lại vừa sợ. Bây giờ, hắn chẳng dám nói gì, chỉ đành nghiêm túc vểnh tai nghe, thành thật cầm Huyết Quỷ Đan trong tay, cắn răng nuốt viên Huyết Quỷ Đan này xuống bụng trong sự quan sát chăm chú của Bạch Cốt đạo nhân. “Các ngươi mau chóng tu luyện, để phát huy dược hiệu của đan dược hết mức có thể.” Bạch Cốt đạo nhân quát. Xung quanh. Tám người khác lập tức khoanh chân ngồi, vận chuyển công pháp, huyết khí quanh người bốc lên, khí huyết dày đặc ấy chuyển động, hấp thu linh khí trong thiên địa, chuyển hóa nó thành linh lực của bản thân. Không còn cách nào khác. Tề Minh cũng chỉ đành bắt chước theo bọn họ, khoanh chân ngồi xuống, nhưng mà trong đầu hắn lại loạn thành một đống tơ vò, hơn nữa sau khi dược lực của Huyết Quỷ Đan tan ra trong bụng, làm cho nhiệt độ cơ thể của Tề Minh tăng lên, đỏ bừng hết cả người. Vẫn còn may. Sau khi Tề Minh xuyên tới đây, trong đầu còn có ký ức của nguyên chủ, hắn tìm được “Thanh Vân Luyện Khí quyết” ở trong đống ký ức đó, nhưng mà hắn lại không biết phải tu luyện thế nào, chỉ đành bắt chước theo các bước trong ký ức của nguyên chủ. Kết quả chính là. Dược hiệu của Huyết Quỷ Đan bị Tề Minh lãng phí gần hết. Một giờ sau. Tu luyện kết thúc. Tu vi của tám người kia tăng lên một cách rõ ràng, chỉ có tu vi của Tề Minh là vẫn y như cũ, chẳng có tí biến hóa gì, làm cho Bạch Cốt đạo nhân thấy chán ghét cực kỳ. “Thật là một phế vật hết đường cứu chữa, ăn một viên Huyết Quỷ Đan, kích phát tiềm lực sinh mệnh, sẽ tiêu hao mười năm thọ nguyên, thế mà tu vi chẳng tí biến hóa gì.” Bạch Cốt đạo nhân nói thẳng luôn: “Nếu lần sau ăn Huyết Quỷ Đan mà vẫn không có biến hóa gì lớn, thì bổn tọa sẽ lấy linh hồn ngươi đi đốt Thiên Đăng, luyện ngươi thành huyết thi, đề bù lại tổn thất của Huyết Quỷ Đan.” “Xin sứ giả đại nhân yên tâm, lần sau thuộc hạ chắc chắn sẽ khồn để ngươi thất vọng nữa.” Tề Minh hoảng sợ, đột nhiên thấy sởn hết cả da gà, hắn hành lễ, nói. “Mười năm thọ nguyên, mười năm thọ nguyên đó, phải sống ít lại mười năm!” Tề Minh khóc lóc kể lể ở trong lòng. Xung quanh. Tám người khác đều đeo các loại mặt nạ khác nhau, Tề Minh cũng vậy, hắn đeo mặt nạ ác quỷ màu đen, không được để lộ mặt của bản thân ra. “Cút về hết đi.” Bạch Cốt đạo nhân nói. “Vâng.” “Tuân lệnh.” “……” Đám người Tề Minh hành lễ. Tới khi bọn họ ngẩng đầu lên. Bạch Cốt đạo nhân ở trước mặt họ đã đi mất tăm từ lâu, ngay cả một tia khí tức cũng không để lại, đám người Tề Minh liếc nhau, trong mắt toát ra sự cảnh giác, rồi bọn họ lại nhanh chóng tách rời đi. “Chuyện gì thế này hả trời!” Tề Minh cạn lời nhìn trời xanh, “Đêm qua ta vừa mới hoàn thiện xong “phần mềm treo máy”, đã chuẩn bị đưa vào hoạt động trên thị trường, kết quả ngủ một giấc, thế mà lại xuyên không rồi?” “Tâm huyết nhiều năm như vậy thành công dã tràng rồi.” “Đệ tử tạp dịch, mật thám của Ma Tông.” “Màn mở đầu này khó khăn quá thể.” Sau đó. Tề Minh sửa sang lại xong xuôi tất cả ký ức ở trong đầu, biết rõ ràng rành mạch về mười tám năm cuộc đời này của nguyên chủ. Nguyên chủ là người của một thôn trang tên là Tề gia thôn, năm nguyên chủ mười sáu tuổi, Tề gia thôn gặp phải một đám thổ phỉ, làm hắn cửa nát nhà tan, lại trong lúc vô tình gia nhập vào Thanh Vân Phong, trở thành một đệ tử tạp dịch. Nhưng mà. Bây giờ hắn đã nhập tông được gần ba năm, sắp tròn mười chín tuổi, nhưng tu vi vẫn dừng ở cảnh giới Luyện Khí tầng một hậu kỳ, không lên nổi Luyện Khí tầng hai, mà một tháng sau hắn phải tham gia cuộc sát hạch ngoại môn. Đệ tử tạp dịch sau ba năm nhập tông, nếu không đạt được tới cảnh giới Luyện Khí tầng ba, thì sẽ bị trục xuất ra khỏi sư môn. Người vượt qua được sát hạch sẽ trở thành đệ tử ngoại môn. Đây quy định quy định của Thanh Vân Phong. Cũng là quy định của cả Thiên Khải tông. Với tu vi và tư chất của nguyên chủ, là không có chuyện vượt qua được đợt sát hạch ngoại môn, tới lúc đó sẽ bị trục xuất khỏi Thanh Vân Phong, cuối cùng mất đi cơ hội tu tiên. Mà nguyên chủ đương nhiên là không cam lòng. Thế nên. Mấy ngày trước đó. Nguyên chủ nhận được lời mời của Bạch Cốt đạo nhân, trở thành mật thám của Ma Tông, Bạch Cốt đạo nhân hứa hẹn sẽ giúp nguyên chủ tăng tu vi lên nhanh chóng, nhưng sau khi nguyên chủ gia nhập vào Thanh Vân Phong, thì phải làm việc cho Bạch Cốt đạo nhân. Bây giờ xem ra. Hắn hoàn toàn đã nhảy vào trong một cái hố to, muốn nhảy ra cũng không được. “Bây giờ phải làm sao đây?” Tề Minh hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, “Dựa theo tình hình bây giờ, nguyên chủ chẳng hiểu sao lại ngỏm củ tỏi, cơ thể lại bị ta chiếm mất.” “Loại cục diện này, bây giờ ta cũng chẳng thể nào nghĩ ra được cách nào tốt.” “Đầu tiên.” “Ta hoàn toàn không biết tu luyện, Huyết Quỷ Đan gì gì đó kia, ăn một viên bị thiêu đốt mất mười năm tuổi thọ, một tháng bốn lần, là ta mất luôn bốn mươi năm tuổi thọ đó!” “Cái này quả thực là mưu sát mà.” “Tuyệt đối không thể ăn Huyết Quỷ Đan nữa.” “Ting!” “Phần mềm treo máy đang download……” “Đã tải xong.” “Hoan nghênh sử dụng phần mềm treo máy, một khóa treo máy, tự động tu luyện, vượt ải phó bản, rất an toàn, chúc ngươi sử dụng vui vẻ.” Ký chủ: Tề Minh. Cảnh giới: Luyện Khí tầng một hậu kỳ. Công pháp: Thanh Vân Luyện Khí quyết. Pháp thuật: Thanh Vân kiếm thuật (Sơ Khuy Môn Kính ). Pháp bảo: Không có. Đạo cụ: Không có. Một khóa treo máy: Có thể mở. Giao diện của hệ thống rất ngắn gọn. Tề Minh vừa kích động lại vừa phấn khởi, loại cảm giác này, giống như có một tia sáng chiếu mạnh vào trong bóng đêm, giống như là người lạc lõng trên sa mạch tìm thấy một ốc đảo, khiến cho tinh thần của hắn hăng hái hẳn lên. Tràn đầy động lực và sự hy vọng. “Trở về, trở về, về trước rồi lại nói.” Tề Minh bước nhanh rời khỏi khu rừng cây nhỏ, trở về chỗ ở của hắn ở tạp dịch viện chữ Đinh, mười gã tạp dịch đệ tử ở chung một phòng, trong phòng có giường hai tầng. Tề Minh tới gần chiếc giường bên dưới ở gần cửa phòng. Vừa nhìn. Tề Minh đã có loại cảm giác quen thuộc như tới ký túc xá học sinh. Đương nhiên. Phòng của đệ tử tạp dịch rất mộc mạc, chỉ có một gian nhà gỗ rất đơn giản, thêm một phòng vệ sinh công cộng, trừ cái này ra, không còn gì khác. “Mở một khóa treo máy.” Tề Minh nhân lúc chín đệ tử tạp dịch khác đang ngủ, hắn nằm lên giường, nhắm mắt lại, nhưng hắn vẫn nhìn thấy được giao diện hệ thống của phần mềm treo máy. “Ting!” “Mở ra thành công.” “Xin mời lựa chọn công pháp tu luyện và pháp thuật cần treo máy.” “Thứ nhất: Thanh Vân Luyện Khí quyết.” “Thứ hai: Thanh Vân kiếm thuật.” “Bây giờ chỉ có thể mở được một vị trí treo máy, để treo máy tu luyện một bộ công pháp hoặc pháp thuật, nếu muốn mở ra thêm nhiều vị trí treo máy hơn, mời nạp linh thạch.” “Bây giờ tăng tốc độ tu luyện công pháp và tu vi lên mới là chuyện quan trọng nhất.” Tề Minh nghĩ thầm, “Chọn Thanh Vân Luyện Khí quyết.” “Ting!” “Thanh Vân Luyện Khí quyết đang trong quá trình treo máy…” (Lời nhắc nhở thân thiện: Nạp linh thạch có thể tăng tốc độ treo máy tu luyện lên.) “Linh thạch.” Tề Minh hơi trầm ngâm, “Trong trí nhớ của nguyên chủ, gần ba năm nay hắn vẫn luôn ăn mặc cần kiệm, nhưng cũng chỉ mới tiết kiệm được chín viên linh thạch hạ phẩm, lại bị tên Bạch Cốt đạo nhân kia lừa mất tám viên, chỉ còn lại một viên cuối cùng.” “Giấu ở…” Tề Minh lật người, tay phải hắn lục lọi trong góc giường một hồi lâu, mới lấy ra được viên linh thạch hạ phẩm giấu ở trong khe hở của tấm ván gỗ. Linh thạch hạ phẩm. Giống như bạch ngọc thạch loại băng nhu, to bằng ngón tay cái, có hình thoi, tản ra ánh huỳnh quang nhè nhẹ. “Ting!” “Kiểm tra đo lường thấy ký chủ có một viên linh thạch hạ phẩm, có thể mở ra phó bản, sử dụng một viên linh thạch hạ phẩm làm vé vào cửa, có thể treo máy phó bản một lần.” “Mở đi.” Tề Minh nói. “Ting!” “Mở ra thành công, vào phó bản dành cho Luyện Khí tầng một: Sơn tặc ở Khô Lâu Sơn.” Và thế là. Trong đầu Tề Minh hiện lên một hình ảnh, giống như là đang chiếu phim vậy, nhưng lại càng giống CG vượt ải hơn, nó đang chiếu với tốc độ rất nhanh. Trong hình ảnh. Đêm đen lộng gió. Trên Khô Lâu Sơn có một đám sơn tặc, có hơn trăm người, chiếm cứ nơi này, đốt nhà giết người cướp của, không chuyện ác nào là không làm, gieo họa cho các bá tánh xung quanh. Đêm nay. Có một vị kiếm tiên đại hiệp từ trên trời giáng xuống, lúc đầu hắn tay không tấc sắt, nhưng hắn đã nhanh tay cướp một thanh kiếm sắt trong tay sơn tặc, hùng dũng chém giết đám sơn tặc ấy, máu tươi của đám sơn tặc ấy rải đầy đỉnh Khô Lâu Sơn, thi thể của sơn tặc nằm đầy đất. Không biết từ lúc nào. Tề Minh đã ngủ rồi. Buổi sáng ngày hôm sau. Tề Minh tỉnh dậy. “Ting!” “Ngươi treo máy một đêm ở phó bản “Sơn tặc ở Khô Lâu Sơn”, vượt phó bản một lần, nhận được: một viên Giải Độc Đan, một thanh kiếm Khô Lâu pháp, mười viên linh thạch hạ phẩm.” “Đây là sáng sớm chuyện tốt đến cửa a.” Tề Minh vui mừng quá đỗi. Mời các bạn đón đọc Phần Mềm Treo Máy: Ta Bất Tri Bất Giác Liền Vô Địch của tác giả Lục Thu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Siêu Cấp Phù Không Thành
Phong ấn tên thật Stephen Zhu bước lên truy tìm luyện kim thuật chung cực hàm nghĩa con đường. Vì đột phá phàm nhân cực hạn, hắn thả ra thần nghiệt giam cầm trên hằng tinh tiến hành nghiên cứu, nhưng cũng bởi vậy gặp phải cao nhất áo thuật hội nghị thẩm phán, bị phán quyết vĩnh cửu giam cầm ở vặn vẹo hư không. Một viên kim sắc tượng thụ hạt giống gợi ra thời không loạn lưu để hắn may mắn chạy trốn, nhưng mất đi tất cả hắn không thể không bắt đầu lại từ đầu kiến tạo thuộc về mình phù không thành. Vào lúc này, hắn mới phát hiện mình đã không ở nguyên lai vũ trụ... *** Thương lượng thời gian so trong tưởng tượng còn muốn lâu dài dằng dặc. Đợi đến Stephen nhìn thấy rừng rậm nữ vương hóa thân lúc, đã là nửa tháng sau. Tử Vong Chúa Tể cùng Quang Huy Chi Chủ rốt cục đạt thành thỏa hiệp, hai bên bí mật kí kết một phần khế ước, nội dung ngoại giới tạm thời còn không biết, nhưng rất hiển nhiên hai vị này tồn tại lẫn nhau thỏa hiệp. Thời Không Xu Nữu truyền về tới nhiệm vụ hoàn thành tin tức, tại trải qua tất cả mọi người cố gắng sau rốt cục không có khiến hai vị thần hệ chủ thần đánh cho long trời lở đất. ... Mời các bạn đón đọc Siêu Cấp Phù Không Thành của tác giả Chư Sinh Phù Đồ.
Trầm Nguyệt Chi Thược
“Phạm thống, đại biểu thanh niên tốt của thế hệ mới, bởi vì bị một con chồn cái nguyền rủa cho nên nói ra mười câu có chín câu sẽ xuất hiện tình huống từ ngữ đảo lộn…” “Lấy về đi viết lại.” “Phạm thống, một thầy bói có thiên phú dị bẩm, bởi vì bị nguyền rủa bởi một nữ nhân do không cam tâm khi bị gọi là dì, nói ra mười câu có chín câu sẽ xuất hiện tình huống từ ngữ đảo lộn…” “Bản thân cô xem rồi không thấy đỏ mặt sao?” “Phạm Thống, một người tự dưng chết một cách khó hiểu, còn mang theo nguyền rủa của kiếp trước bị hút đến thế giới khác, ở thế giới kỳ lạ chết rồi lại sống sống rồi lại chết chết rồi vẫn có thể sống lại này, hắn nên sinh tồn thế nào? Hắn có thể trở thành anh hùng không? Kỳ thực sứ mệnh của hắn là cứu vớt thế giới này?” “Đừng lấy vọng tưởng của cô ra viết.” “Phạm Thống… Tôi không viết nữa! Vì sao muốn tôi tự giới thiệu! Loại công việc này có liên quan gì đến tôi đâu chứ!” … Thân là một tên dân thường Phạm Thống, chưa từng nghĩ tới vừa tỉnh lại đã đến thế giới khác, còn bị tuyên bố đã chết. Muốn sống thật tốt ở thế giới mới, ngoại trừ học tập mọi thứ ở đây, và phải nghĩ cách giảm thấp tỉ lệ tử vong của mình, còn phải quản cái miệng bị nguyền rủa khó nói ra lời đàng hoàng kia, lấy việc kinh doanh các mối quan hệ của hắn, kết thêm nhiều bạn có thể dựa dẫm. Mặc dù mọi thứ đều xảy ra một cách rất không hợp lý, nhưng xảy ra thì đã xảy ra rồi, cho nên vẫn là nhận mệnh đi —- Phạm Thống quyết định lấy thái độ lạc quan của hắn đối mặt với mọi thứ, dũng cảm tích cực đối mặt với cuộc sống sau khi chết của hắn, dùng thành ý của hắn đánh động lòng của bạn bè! “Ba tôi nói, nam nhân chính là phải ngược đãi thật tốt bạn của mình, làm cho bọn họ khóc lóc suốt ngày.” “… Tôi có thể tuyệt giao với cậu không? Phạm Thống.” *** Từ nay trở đi, chúng ta sẽ sống vui vẻ hạnh phúc? Giống như cơn gió tự do không gì ràng buộc, bạn vĩnh viễn không bắt được đuôi của hắn, cũng không lần được hành tung của hắn -- Ở Tây Phương Thành, đây là cách nói dùng để hình dung người đàn ông phiêu bạc bất định, có lẽ còn mang chút ý thơ, có một số người thậm chí còn cảm thấy có chút lãng mạn... Nhưng khi những từ hình dung này dùng ở trên người Englar thiếu đế Tây Phương Thành, trên cơ bản, có lẽ chẳng ai cười nổi. Từ khi Phạm Thống lần nữa trở lại Huyễn Thế, phiền não lớn nhất hàng ngày của Narsi chính là bước vào thư phòng không nhìn thấy cái người đáng lẽ phải ở trong. "Englar?..." Không ở trong thư phòng, sự vụ chất đống trên bàn đang chờ xử lý, đây chỉ là bước đầu tiên. Tiếp đến hắn nhất định sẽ nhìn thấy trước bàn có đè một tờ giấy, lần nào nội dung trên tờ giấy cũng na ná nhau. "Narsi: Ta đến Đông Phương Thành tìm Phạm Thống chơi đây, giúp ta xử lý công văn một chút nhé." Mặc dù tờ giấy viết bằng bút lông không có ký tên, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm, Narsi có thể trực tiếp phán đoán đây là của Nguyệt Thoái viết. Nhớ hồi đó khi một nhóm thần tử mới nhậm chức nhìn thấy Nguyệt Thoái cầm bút lông viết chữ, còn kinh hoàng gào rú bởi vì người lãnh đạo tối cao của nước mình vậy mà sử dụng công cụ viết chữ của Đông Phương Thành, cho đây là chuyện lớn, bởi thế khuyên can một thôi một hồi, mà bây giờ... hoàng đế chỉ cần chịu ngoan ngoãn ngồi ở trong hoàng cung đã là may lắm rồi, chẳng còn ai bận tâm đến vấn đề bút lông với chả bút lông nữa. Hơn nữa, cho dù Nguyệt Thoái không dùng bút lông, chữ viết Tây Phương Thành tệ lậu của cậu vẫn là một khuyết điểm còn nghiêm trọng hơn cả bút lông. "Sao lại đi tìm Phạm Thống nữa hả!" Mấy tờ giấy này cho dù nhìn thấy bao nhiêu lần, Narsi đều sẽ tức tối, hơn nữa cục tức vẫn còn tích lũy dài dài trong suốt một ngày, gia tăng với tốc độ chóng mặt. Trước đây đoàn trưởng lão can thiệp chính trị nghiêm trọng, sau khi tất cả trưởng lão đều bị hắn tiêu diệt, liền xuất hiện vấn đề thiếu hụt quan chức hàng loạt, lâm thời chọn ra có tốt có xấu, qua một thời gian lại phải đổi đi phần lớn. Những sự vụ này đều qua tay hắn xử lý, Nguyệt Thoái dưới tình huống không hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nếu thật muốn xử lý cũng khó khăn, cuối cùng diễn biến thành tình trạng bỏ mặc. Ở phương diện nào đó mà nói, đây có thể coi như là Narsi tự làm tự chịu. Dù sao chỉ cần Nguyệt Thoái không ở đây, tiếp đến chính là bắt đầu cuộc thử thách khả năng chịu đựng của hắn. Dưới tình huống thể chế chính vụ vẫn chưa kiến lập hoàn toàn, công văn đưa lên cũng thường lộn xộn, có mấy chuyện vụn vặn vốn không nên đưa cho hoàng đế, chỉ việc lựa ra thôi đã tốn một đống thời gian. "Ngay cả soạn danh sách nhân viên tham dự nghi thức cũng để cho hoàng đế nghĩ! Người phía dưới làm ăn kiểu gì vậy!" Mời các bạn đón đọc Trầm Nguyệt Chi Thược của tác giả Thủy Tuyền.
Thịnh Đường Vô Yêu
Cố Duệ là một nhà khảo cổ học xinh đẹp mạnh mẽ mang tính tình của những cô gái thời hiện đại. Trên đường đi làm về thì bỗng nhiên cô lại bị hút vào không gian xuyên ngược về thời cổ đại nhà Đường.  Nhưng lại trái ngang khi ngày đầu tiên cô xuyên qua lại bị ép phải lên kiệu hoa xuất giá, không những vậy trên đường đi cô còn gặp phải một nữ quỹ vô cùng đáng sợ ở thôn trang và cũng phải trãi qua nhiều chuyện khiến cô nhớ mãi không quên và còn được gặp những con người kỳ lạ.... Lão sư phụ: “Cô gái, sao trên đời này lại có một người có cốt cách hoàn mỹ, mệnh cách cao quý, không có yêu ma nào có thể nhập vào được như vậy.” Cố Duệ: “Nói tiếng người giùm đi.” Lão sư phụ: “Mạng của cô “cứng” lắm nên hãy bước lên trước và trừ tà đi!” *** Trong một ngọn núi sâu trong Kiếm Nam đạo, một đám hắc y nhân dáng vẻ thướt tha đứng trước lối vào ngọn núi, trong tay một mỹ nhân có Bát Xỉ Luân Bàn đang lơ lửng, tám cây châm phía trước đang xoay tròn với tốc độ chóng mặt. “Khí địa mạch quá hỗn loạn, xem ra nguồn căn thiên tượng dị động của Phạm Dương hai năm trước chính là ở đây.” Bọn họ tiến vào trong núi, phát hiện bên trong có một cái hồ cực lớn...  “Đã dò xét rồi.” Người phụ nữ nhìn hồ nước yên tĩnh, tự mình lẩm bẩm: “Là ai đã ra tay mạnh như vậy, thay đổi nước cả hồ, loại thuật pháp này...” Người phía sau đều hít một hơi. ... Mời các bạn đón đọc Thịnh Đường Vô Yêu của tác giả Thương Lan Chỉ Qua.
Pokemon no Teiju
Trời xanh bích thảo ở giữa bay lượn giương cánh Altaria Hoang nguyên sa mạc bên trên kiệt ngạo cuồng dã Mightyena, Ánh trăng rừng cây hạ xuyên thẳng qua xước ảnh Darkrai, Vách núi cheo leo trong uống gió nuốt sương mù Mismagius, Hạo hãn uông dương dưới đáy bóng chồng mà qua Gyarados, Biển mây trên đỉnh núi ngạo nghễ cô lập Slaking, Ninetales, Milotic, Starmie, Gallade, Cresselia. . . Tại cái này kỳ huyễn sáng chói, kỳ quái thế giới, Teiju từ Fallarbor Town đi ra, bằng vào tự thân trí tuệ cùng vận khí, hướng về mộng tưởng không ngừng khởi xướng leo lên *** Cảm tạ mọi người một đường làm bạn. Chính văn mặc dù nhưng đã kết thúc, nhưng Teiju lộ còn rất dài, hắn hội kết hôn, sinh con, có được hoàn chỉnh gia đình, chỉ bất quá những này liền để cho mọi người mặc sức tưởng tượng. Lời trong lòng, rất không nỡ hoàn tất... Có lẽ có thiếu hụt, có lẽ có độc điểm, nhưng bất kể nói thế nào, Teiju bồi bạn hai ta năm, ta tự tay để hắn từ một cái bắt giữ thiếu niên biến thành vị thứ nhất Fairy Thiên Vương, trong lúc đó hồi ức nhiều lắm. Tại Chương 851: Thời không khe hở hình tượng một chương bên trong, Ta miêu tả cùng thời không song song Lysandre đối chiến thần bí Trainer, nhưng thật ra là ta sớm định ra hạ quyển sách nhân vật chính, Ta muốn thông qua Team Rainbow Rocket đem hai quyển sách liên động, muốn cho Teiju thân ảnh, Pokémon tại sách mới bên trong xuất hiện. ... Mời các bạn đón đọc Pokemon no Teiju của tác giả Khinh Tuyền Lưu Hưởng.