Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiên Sinh Đến Từ 1930

1930来的先生 - 白云诗 Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1x1, HE, có H. Số chương:  88 chương + x phiên ngoại Edit: Dờ thiếu hiệp Chuyển ngữ với sự cho phép của tác giả, cảm ơn chị rất nhiều ụwụ - --------------------------- Văn án: Mặc dù cậu là người mẫu không có tài năng gì, nhưng cậu có mặt nha. Không phải nói cứ có mặt là có cơm ăn sao??? Sao cậu vẫn chưa nổi??? Mong muốn được nỏi tiếng của người mẫu tuyến 38 đã dồn nén đến mức sắp hoá thành thực chất rồi. Sau đó cậu gặp được cơ duyên của mình: một đại kim chủ từ trên trời rơi xuống - Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. *** [review] TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 | Bạch Vân Thi Tác giả: Bạch Vân Thi  Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H, Tình trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng edit: Hoàn Edit: wattpad Văn án: Trừ khuôn mặt ra, cậu người mẫu tuyến 38 không hề có bất cứ tài năng gì, niềm mong muốn được nổi tiếng sắp tràn ra cả ngoài màn hình. Sau đó cậu gặp được phúc đức ba đời, một đại kim chủ bất ngờ từ trên trời rơi xuống — Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. WARNING: Cách hành văn của tui không được tốt mọi người thông cảm nhé ^^ REVIEW LẦN NÀY CÓ SPOIL MỘT TÍ! CẨN THẬN!!! Review Trích lời editor: – Đây là đam mẽo quảng bá du lịch Nam Kinh. Đọc xong tự dưng muốn đi Nam Kinh. Phần lớn ảnh minh họa trong truyện đều đến từ những người đi phượt Nam Kinh sau khi đọc/nghe 1930 =)) – Không thế thân x3000. Ai nói tôi cắn á. – Quan trọng: Đừng vội kết luận bất kỳ nhân vật hay tình tiết nào khi chưa đọc hết toàn bộ truyện, bởi vì sẽ sai đấy. /=))))))/ Đây là một bộ truyện khiến cho toi vừa khóc vừa cười như 1 con điên :)) Cách tác giả hành văn rất hay, nhẹ nhàng nhưng không gây nhàm chán cho người đọc, cũng phải cảm ơn editor vì có thể chuyển ngữ mượt mà như thế, làm cho câu chuyện được truyền tải tới đọc giả một cách trọn vẹn nhất. Bắt đầu câu chuyện có lẽ các bạn sẽ cảm thấy Bạch Dương vừa ngu vừa dại vừa cao vừa ngạo, và có lẽ các bạn cũng sẽ có một cảm giác không được tốt với Bạch Dương. Cơ mà đừng vì thế mà drop nhé, vì đây là một bộ truyện thật sự hay luôn ấy. Có câu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” và Bạch Dương chắc hẳn là 1 người như thế, phải nếm thử đắng thì mới có thể trưởng thành. Sẽ có nhiều tình tiết khiến các bạn cảm thấy rằng sao thụ trong này ngu thế lì thế, nhưng không riêng gì các bạn, ngay cả bản thân Bạch Dương ắt hẳn cũng cảm thấy như vậy, nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ khác, Bạch Dương ngày càng trưởng thành hơn, lớn hơn sau khi gặp nhiều biến cố trong sự nghiệp của mình. Còn về Kim baba, Kim gia gia, Kim tổng tài, Kim Thế An, thật sự là một công mà toi thích vô cùng. Kim baba xuyên từ dân quốc tới, đã từng nghĩ mình chỉ có thể yêu một mình Lộ Sinh, nhưng khi gặp Bạch Dương rồi mới biết được yêu thực chất là gì. Các bạn đừng nghĩ là Thế An yêu cả hai người Bạch Dương và Lộ Sinh nhé ^^ nâu nâu nâu (điều quan trong phải nói 3 lần), cái này thì toi không nói ra đây nhé, vì có lẽ Kim Thế An hiểu rõ hơn ai hết, các bạn cứ đọc truyện rồi sẽ hiểu thoii. Cơ mà khúc cuối nghe như kiểu Kim baba là một thằng tra công vậy =))) mọi người bình tĩnh nhé Có lẽ Kim baba và Bạch Dương chỉ có thể thuộc về nhau mà thôi, dù có trải qua bao nhiêu gian khổ đi chăng nữa thì đường nối sinh mệnh của hai người vẫn còn đấy, không thể đứt rời. Bên cạnh đó còn có cp Lý Niệm – Chung Việt nữa, khá hay, cơ mà sẽ phải trải qua một hành trình đầy gian nan để có thể có được tình yêu ^^ Lần review này mình thật sự muốn dành vài lời để nói về Kim Thế An xuyên từ hiện đại về quá khứ. Thật sự thì ngay đầu truyện mình không hề nghĩ rằng Kim Thế An này sẽ yêu một ai đó đích thực, sẽ không vì yêu nước mà cam tâm tình nguyện bỏ một cuộc sống giàu sang yên ổn để tham gia tòng binh kháng giặc. Đọc tới đoạn này thật sự là mình khóc rất nhiều luôn ấy, mình thật sự cảm thấy có lỗi với Kim Thế An lắm vì đã từng nghĩ hắn như thế. Nhưng hắn đã chứng minh rằng mình đã làm được, không hề vô dụng như những gì mọi người từng nghĩ. Rồi tới đoạn hắn sống tới hơn 80 năm sau, gặp được Thế An và Bạch Dương của hiện tại, yếu ớt mà nói rằng sau khi hắn chết đi thì hãy rải tro của hắn và Lộ Sinh trải theo dòng sông Trường Giang. Thật sự thì tình yêu của Kim Thế An dành cho Lộ Sinh làm mình rất cảm động, bây giờ ngồi viết review, trích lại những câu văn, mình vẫn còn phải khó. “Hắn đi cùng dòng thời gian, kháng chiến kết thúc, hắn rời khỏi Trung Quốc, bởi vì hắn không muốn nhìn một hồi loạn thế kia nữa. Sau Cải cách, hắn không nhịn được mà nhớ về tổ quốc, rốt cuộc cũng trở về cố hương.” “Thời gian vô tình như thế, có một số việc chính là định mệnh không thể thay đổi. Hắn gặp Lộ Sinh, đã là tam sinh hữu hạnh.” “Ngọc giai sinh bạch lộ, linh lung vọng thu nguyệt. Tên của cậu ấy vì Lộ Sinh mà đặt như vậy.” “Thời gian khúc chiết một đời một kiếp, phải chăng chỉ là một giấc mộng Tần Hoài?” Có lẽ hắn xuyên về quá khứ là một điều tốt trong nhân sinh của hắn, có thể gặp được Lộ Sinh, nhân duyên của mình, cũng có thể không nhìn thấy cảnh cha mẹ hắn đấu đá nhau vì công ty chứ không phải vì hắn. Có lẽ nhân sinh như thế là mãn nguyện rồi. Nghe nói cp này có một truyện riêng mà hình như chưa có ai edit, mình thấy tag là OE :(( tên truyện là Linh Lung Nguyệt cho bạn nào muốn tìm đọc nhé Phiên ngoại sẽ là một hồi cẩu lương của nam nam nữ nữ =))) mọi người vẫn hãy bình tĩnh nhé =)))) Lời cuối vẫn muốn nói là NHIỆT LIỆT ĐỀ CỬ !!!!! *** _ TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 _ (Phần 2) Tác giả: Bạch Vân Thi Thể loại: Đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H. ------ 4, Nếu hai phần review trước tôi đã giới thiệu với các bạn về hai nhân vật chính, thì đến đây không thể không bàn về tình yêu của họ - một câu chuyện tình yêu hết sức ngọt ngào và dễ thương, sẽ làm tim bạn quíu quíu! Chương 1, trong quá khứ, vì đam mê côn khúc mà Kim Thế An có nhận bao dưỡng một người tên Bạch Lộ Sinh. Tiếc rằng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Bạch Lộ Sinh đem lòng yêu Thế An, trong khi anh chỉ xem cậu là tri kỉ, quý mến vì tài năng của cậu. Một tình yêu sai trái đã hủy hoại hai con người, cũng đẩy Kim Thế An vào cái chết thương tâm rồi trùng sinh đến hiện đại. Bạch Dương có gương mặt hoàn toàn giống với Bạch Lộ Sinh, cứ tưởng rằng là Bạch Lộ Sinh tái thế. Cũng vì lẽ đó, mà dường như rất nhiều người đã hoang mang rằng, liệu có chăng vì tình duyên dang dở ở kiếp trước mà Thế An đem lòng yêu Bạch Dương chăng? Câu hỏi này trở thành khúc mắt của rất nhiều người, và sau này cũng là cái gai gây trắc trở trong mối tính An Dương. Thế nhưng, càng đi sâu vào câu chuyện, ta mới thấy Bạch Dương là độc nhất vô nhị, cậu vốn không là thế thân của ai cả, cũng chẳng là bản sao của ai. Cậu tốt đẹp và thuần khiết nên hoàn toàn xứng đáng được Thế An yêu thương. Tình yêu của anh dành cho cậu trước sau một lòng, anh từng nghĩ “Tập tập minh châu, quang hà như chi, nhất triêu tại thủ, hạnh hạ như chi, lưỡng thế thù đồ, vô cảm trì chi” rằng “Anh cảm thấy mình đã phải lòng một người xa vời không thể với tới. Bởi vì quá tốt, cho nên đã định trước sẽ không thuộc về hắn”. “Thế An nghĩ, hắn đã hai kiếp làm người, những người hắn từng gặp, những con đường hắn đi qua thật sự kể không hết. Nhưng Bạch Dương quả thực là người đáng yêu nhất, hỏi cậu đáng yêu ra sao, hắn không thể trả lời rõ. Chính là chỉ cần cậu ở đó, cuộc sống của Kim Thế An sẽ trở nên đầy màu sắc, tâm hôn như bay lên chín tầng mây, nhẹ nhàng thoảng qua trong làn gió xuân” Lằn ranh giữa tình tri kỉ và tình yêu vốn dĩ rất mỏng manh. Giống như có những người chỉ có thể là bạn thân nhưng lại chẳng bao giờ có thể là người yêu. Tình yêu vốn là một thứ cảm xúc không thể nói lí lẽ, chỉ là trong một giây phút nào đó, khi gặp mặt được người đó, nhịp tim bạn bổng lạc nhịp mà thôi! Tôi thích câu chuyện không đi theo lề thói cũ, rằng tiền kiếp nhân sinh, chúng ta trùng sinh đâu nhất thiết để sửa chữa sai lầm trong quá khứ, mà đơn giản chỉ bởi vì tình yêu đích thực của chúng ta đang chờ đợi ở một nơi xa xôi nào đó, và ta cần phải tìm đến nó mà thôi! Trình tán tỉnh của Kim Thế An tiên sinh cũng độc nhất vô nhị. Bởi dù sao anh cũng là một “ông chú” đến từ năm 1930. Anh dùng lối nói trịnh trọng của người xưa, dùng lối nói cũ kỉ, tỏ tình bằng cách viết thư, đoạn thơ tôi trích phía trên cũng chỉ là một trong những thơ ca cổ mà Kim Thế An dùng để bày tỏ lòng mình. Ví như, “Đêm nay đêm nào, đưa thuyền theo dòng Hôm nay hôm nào, được cùng vương tử thuyền chung Xấu hổ làm sao, người không mắng mỏ Lòng muộn phiền mà không dứt, được quen vương tử Núi có cây, cây có cành, lòng mến chàng, chàng chẳng biết” Lời của người xưa vừa sâu kín nhưng cũng đầy tình cảm nồng nàn, cứ thế rót đầy mật vào tim gan người đọc. Tình yêu của Kim Thế An và Bạch Dương say đắm mà quấn quít lại mang một màu sắc rất riêng chỉ có ở họ mà thôi. Họ cùng nhau đi qua biết bao thử thách, cùng nhau học hỏi và trưởng thành. Tình yêu đó không đáng để ngưỡng mộ hay sao? 5, Trái ngược với nét bình hòa của hai nhân vật chính, câu chuyện của những nhân vật phụ như Chung Việt, Lý Niệm, Lý Kim, Tiểu Khương lại đầy phức tạp và rắc rối hơn nhiều. Chung Việt đam mê âm nhạc nhưng bị tât nói lắp nên không cách nào thành nghệ sĩ. Chỉ đến khi gặp Bạch Dương cậu mới có cơ hội để tỏa sáng. Nhân vật đặc biệt nhất phải kể đến là Lý Niệm. Con người anh ta lạnh nhạt và đầy lí trí, dường như bất khả xâm phạm. Trái tim anh ta thực sự là dành cho ai? Anh ta luôn toát ra vẻ tự hành hạ bản thân, vậy nguyên nhân xâu xa là gì? Lý niệm ẩn chứa quá nhiều bí ẩn, mà khi bạn đã tìm ra được lại là một hồi thống khổ bi thương mà mãi mãi anh không muốn đối mặt. Những con người này mỗi người một cách yêu, có kẻ thầm lặng, có kẻ kiên trì, có kẻ bất chấp, có kẻ hi sinh cũng có kẻ ích kỉ - nhưng mỗi người sẽ cho ta một trải nghiệm và suy ngẫm nào đó, đáng thương hay đáng trách, kết cục cũng là tổn thương lẫn nhau. Đến cuối cùng, đâu mới là cách để đi đến hạnh phúc. Bạn đọc sẽ hồi hộp đến tận những chương cuối cùng để tìm ra câu trả lời 6, Như tôi đã nói, “Tiên sinh đến từ 1930” là một cuộc hành trình dài đưa bạn khám phá rất nhiều điều mới mẻ, không chỉ có lịch sử, địa lý, thơ ca, tình yêu, tình bạn, tình tri kỉ, nỗi hận thù mà còn là thế giới giải trí lắm chiêu nhiều trò. Cùng một câu chuyện, chúng ta đến với cả hai lĩnh vực của nghệ thuật là điện ảnh và ca hát. Những chiêu trò nào để lăng xê một người ca sĩ, những yếu tố nào để khiến một diễn viên thành công. Làm cách nào để chống lại xì – căng – đan. Một bộ phim được quay và duyệt qua từng khâu như thế nào. Có thể nói, tác giả đã dựng nên một khung cảnh rất chân thực về giới giải trí, những thế lực, những câu chuyện nghề, chuyện đời trong đó. 88 chương truyện thôi, ấy vậy mà Bạch Vân Phi đã thực sự truyền tải được rất nhiều điều thú vị trong câu chuyện của mình, mà để viết hết, chắc hẳn tôi còn phải ra thêm phần 3,4 cho bài review này. Đây là một câu chuyện mà tôi hi vọng sẽ được thật nhiều người yêu thích và thưởng thức nó, một tác phẩm sẽ để lại trong lòng chúng ta thật nhiều dư vị. Bài review này, tôi có sử dụng bản dịch của editor Dờ Thiếu Hiệp. Cảm ơn bạn đã đem đến một bộ truyện thật hay và ý nghĩa, cảm ơn vì công sức và tình yêu mến mà bạn dành cho nó. Tất cả chúng ta đều vì yêu mà đến với bộ truyện này Mời các bạn đón đọc Tiên Sinh Đến Từ 1930 của tác giả Bạch Vân Thi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Rể - Triệu Hi Chi
 Người ta hay nói "chuột chạy cùng sào" để nói về tuyệt cảnh, về bế tắc, về những lựa chọn ngắc ngoải không có lối ra, ở Hứa Tắc trong cuốn Con rể, mình thấy rõ điều đó. Hứa Tắc, nói không ngoa, khi lựa chọn kết hôn với Thiên Anh, làm rể nhà họ Vương, đã là "chuột chạy cùng sào". Dẫu nàng không cố ý lựa chọn, nhưng tại thời điểm ấy, cái danh con rể là cánh cửa cuối cùng nối dài thêm những hoài bão, những nguyện vọng, những trách nhiệm mà Hứa Tắc tự giao phó cho mình, đồng thời, cánh cửa đó cũng đóng đinh luôn thân phận nàng, khiến nàng mãi mãi không thể trở mình về làm nữ tử được nữa.  Câu chuyện mở ra với hoạt cảnh Hứa Tắc ngoại gia thì lận đận, nội gia thì lục đục, bị nhà vợ chế giễu, bị cha vợ đuổi đánh chạy té khói, còn bị ném cho u đầu chảy máu. Giữa lúc đó, người anh vợ Vương Phu Nam vừa trở về toả sáng như "bạch mã hoàng tử", thật là, anh vợ với em rể, khoảng cách không chỉ là con lừa non và con ngựa bạch mà họ cưỡi, khoảng cách đó hệt như so con phượng hoàng đỏ rực và con quạ đen cháy khét, mà đáng buồn nhất là chúng lại đứng cạnh nhau. Hứa Tắc làm việc ở Bỉ Bộ, cái chức trách còn chưa được gọi là "quan", việc nhiều mà lương lại nhẹ, tóc bạc sớm, một đường không thấy cơ hội thăng quan tiến chức. Cơ hội duy nhất nàng lựa chọn cho mình là thi "nâng bậc" thì trong phút chốc bị vỡ thành bọt nước khi chủ khảo thẳng tay đánh "đỗ" thành "trượt". Thật đúng là, tên nàng có chữ "Tắc", tắc mãi chẳng thấy thông. Con đường nàng phải đi tiếp theo, ngoài ý muốn của nàng, nằm trong mớ âm mưu dương mưu ở chốn quan trường. Nếu nói kỳ thi nàng bị cố ý đánh trượt là kỳ thi "nâng bậc", thì kỳ thi nàng bắt buộc phải đỗ, kỳ thi Chế khoa, cũng xem như kỳ thi "công chức" thời bây giờ. Phải làm sao để bước được những bước đi của riêng mình, mà bề ngoài lại có vẻ như mình đã hoàn toàn bị thao túng?  Phải làm sao để mục đích của mình đạt được, mà không phá vỡ cái bố cục của "cấp trên", để mình vẫn như một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đã được bày binh bố trận ?  Quan lộ như chiếc thuyền đi trong vũng lầy, khi bước vào ai cũng hy vọng rạng rỡ tổ tông, nhưng càng đi càng xa, trải qua sóng gió, cũng càng xa hoài bão ban đầu. Trên đời này, những việc bản thân có thể thay đổi bằng thực lực quá ít, nếu có bạn đồng hành, liệu có thể cầu mong có chút ít khả thi chăng? May mắn thay cho Hứa Tắc, nàng dù muốn dù không, nàng vẫn có Vương Phu Nam ở bên cạnh. Dẫu ban đầu chỉ là chìa tay bôi thuốc cho nàng, cho nàng cưỡi nhờ ngựa, cầm chân quan phủ cho nàng hoàn thành nốt bài thi, cho nàng thuê con ngựa già mà hắn hết lòng chăm sóc... hay về sau là những gợi ý, những chỉ điểm từ một tiền bối đã lăn lộn chốn quan trường, là ân tình bảo vệ nàng an toàn khi nàng gặp nguy hiểm... với Hứa Tắc, chỗ nào cũng như ẩn như hiện có bóng dáng Vương Phu Nam, như sương sớm mùa thu, như gió mát mùa hè, như trăng ấm đêm đông, như hoa cỏ mùa xuân.  Mà Vương Phu Nam cũng không mong cầu nhiều hơn thế, như chàng từng tha thiết thổ lộ: "ta cam nguyện trở thành sương sớm mùa thu của nàng". Nhưng dẫu bên này có lòng, bên kia có ý, Hứa Tắc cũng không dám bước thêm một bước. Nàng khao khát cái mảnh chân tình ấy như rét nàng Bân thiếu chăn, nhưng cũng chính nàng là kẻ co ro ngồi ngoài hiên chịu lạnh để chôn vùi cái mảnh tình vừa manh nha đâm mầm xanh biếc. Vương Phu Nam, cậu bé con 5 tuổi thuở xưa theo chân cha nàng đòi làm con rể, cậu bé con nhất quyết chăm sóc con ngựa để Vệ tướng quân có thể gả con gái cho hắn, cậu bé con "quách tỉnh" đòi tín vật vì sợ chẳng có gì làm tin, sau này đã thành cậu thanh niên 28 tuổi, dù cho Vệ tướng quân đã mất tích nhiều năm, dù cho con gái ông đã bặt vô âm tín, vẫn nguyện chờ đợi nàng cho đến khi hắn tròn 30 tuổi. Trời cao không phụ hắn, cuối cùng hắn cùng tìm được người hắn chờ. Nhưng tìm thấy thì sao? Không tìm thấy thì sao? "Giữa bọn họ không có hiểu lầm gì hết, nhưng khó đến được với nhau, hắn tiến từng bước thì nàng lui từng bước. Hắn nóng vội tiến lên, nàng đau lòng lùi lại. Hắn không thể ép buộc nàng, mặc dù biết trong lòng nàng cũng cất giấu tình ý. Chặn giữa hai người là dòng sông lớn cuồn cuộn, không chỉ là Thiên Anh mà còn có lý tưởng và hoài bão của mỗi người. Chỉ vì tình nghĩa riêng tư mà vứt bỏ tất cả, dường như là không thể nào". *** Thiên Anh hung hăng ném ánh mắt coi thường về phía Vương Phu Nam, Hứa Tắc cũng hùa với Thiên Anh để hắn thấy rằng, với họ, lòng tốt của hẳn chẳng qua cũng chỉ là cáo chúc tết gà mà thôi. Thế nhưng, với Vương Phu Nam mà nói, những hành động đó của phu phụ Hứa Tắc không đáng để tâm. Thiên Anh nắm chặt tay Hứa Tắc. Vương Phu Nam lại không mảy may để ý, mở hộp thuốc của mình ra, dùng tay chấm chấm một ít thuốc, thoa lên vên thương trên trán Hứa Tắc. Hứa Tắc khẽ cau mày. Vương Phu Nam chỉ mải chăm chút cho vết thương trên trán Hứa Tắc, nhưng cũng không quên mở miệng: "Thiên Anh kia, nhiều lúc mạnh miệng nhưng ngoài việc giữ được chút thể diện không cần thiết, thì chẳng còn gì. Thừa nhận sự thật thì có gì khó khăn, thuốc của muội tốt hay không tốt, vết sẹo trên trán muội là minh chứng rõ nhất." Vương Phu Nam thoa thuốc xong thì thản nhiên thu tay về, vẻ mặt rất bình thản, không tỏ ý khiêu khích nhưng lời nói ra lại trái ngược hoàn toàn: "Thuốc của Thiên Anh vừa đưa là thuốc từ mười năm trước, muội phu nếu thấy còn dùng được thì cứ dùng, nếu thấy không được thì dùng cái này." Vương Phu Nam vừa nói vừa kín đáo đưa hộp thuốc của mình cho Hứa Tắc, cũng không nói thêm lời nào với Thiên Anh, liền đi vòng qua cửa ngách vào nhà, cái túi hình cá màu bạc lắc lư bên hông. "Hắn ta như vậy là có ý gì!" Thiên Anh tức giận đóng sầm cửa lại, lại cau mày quay về phía Hứa Tắc, giằng lấy hộp thuốc trong tay nàng: "Không được phép dùng!" Trên đường chợt có mấy tiếng chó sủa. Hứa Tắc cúi đầu ho nhẹ một tiếng, nhìn hộp thuốc Thiên Anh cầm tới: "Thuốc này chắc đúng là từ mười năm trước." ... Mời các bạn đón đọc Con Rể của tác giả Triệu Hi Chi.
Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính - Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang
Cô được mệnh danh là bà chị đanh đá ghê gớm cả con phố quán bar, Tần Cần. Sở thích có ba thứ: Mặc đồ da, đi xe máy, chém gió. Nếu đứng ở quầy bar nhìn thấy cô đội tóc giả, mặc váy, mở miệng ra là nũng nịu: “Ghét ghê, váy của người ta nhăn hết cả rồi nè ~”. Vậy thì chứng tỏ rằng bác sĩ Hứa không ở trong quán bar, mà là đang trên đường đến quán bar. ----- Hứa Trì thường nói, răng khôn ấy mà, nhổ sớm một chút là “giải thoát”, nhổ muộn một chút là “thỏa hiệp.” Nhưng có một chiếc răng khôn khác mọc ngay trong tim, không nhổ được. Chiếc răng khôn này tên là “Tần Cần.” *** Hứa Trì vỗ bóng rổ, nhìn đã thua hơn mười phần Tần Phóng, nhịn không được cười nói: “Như thế nào hôm nay không ở trạng thái?” Tần Phóng vẫy vẫy ngọn tóc thượng mồ hôi, tức giận thở dài: “Mấy ngày nay ta thức khuya dậy sớm, khổ a ——” Hứa Trì đem cầu ném cho hắn, trêu chọc mà nói: “Có khoa trương như vậy sao? Còn thức khuya dậy sớm.” Tần Phóng vỗ bóng rổ vòng hồi khởi điểm tuyến ngoại, thảm hề hề oán giận nói: “Nhưng còn không phải là sao, buổi sáng đưa cái kia tiểu tổ tông đi học, buổi tối còn phải cho nàng học bù, trời biết tiểu thăng sơ đề như thế nào như vậy khó!” Hứa Trì lau mồ hôi, khom lưng chuẩn bị sẵn sàng động tác, sấn Tần Phóng một cái không lưu ý, lại lần nữa đoạt lấy cầu, ba bước thượng rổ. “Tóm lại là cái tiểu hài nhi, ngươi cái này đương ca, mệt điểm nhi cũng nên.” Ai ngờ Hứa Trì nói âm rơi xuống, liền nghe được cách đó không xa truyền đến một đạo thanh âm. “Tần Phóng! Nhanh lên về nhà ăn cơm!” ... Mời các bạn đón đọc Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính của tác giả Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang.
Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh - Hàn Mạch Mạch
“Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh!”. Đây chính là câu nói vô cùng phổ biến của các nữ sinh trên mạng xã hội. Là con gái, ai cũng có một thời cuồng si như thế. Đường Viên cũng không ngoại lệ. Nhưng cô khác với những cô gái kia ở chỗ, cô đã từng học chung lớp với đại thần, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Rồi sau đó lại học cùng một trường đại học với anh, cho dù anh chẳng hề nhận ra cô. Không sao cả, Đường Viên không buồn, bởi vì con đường mà cô lựa chọn, là thầm mến. Đường Viên nhìn thấy Dung Giản lần đầu tiên chính là buổi khai giảng vào năm lớp 10. Được xếp vào cùng một lớp là ngẫu nhiên, nhưng vào cùng một trường đại học thì đã không còn là trùng hợp nữa rồi. Kể từ giây phút nhìn thấy anh phát biểu trên bục, Đường Viên đã không ngừng cố gắng để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng ngắn lại. Nhưng mà cũng chỉ là như vậy thôi, Đường Viên không hề có thêm một ý nghĩ nào xa vời hơn, bởi vì cô mập. Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, Đường Viên luôn có thân hình tròn trịa mũm mĩm, nhưng bù lại khuôn mặt cô rất xinh đẹp. Điểm đáng quý của Đường Viên chính là, cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin với vóc dáng của mình, tuy rằng có đôi lúc tâm hồn con gái trỗi dậy cũng sẽ muốn giảm cân. Mà suy nghĩ này thường chỉ xuất hiện mỗi khi cô vô tình gặp được nam thần Dung Giản mà thôi. Thế nên đương nhiên cân nặng không tự nhiên tăng lên cũng không tự nhiên mất đi, mà nó sẽ tồn tại từ ngày này qua ngày khác một cách vô cùng bền vững. Tuy rằng Đường Viên luôn không thừa nhận, nhưng có lẽ vóc dáng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho cô lựa chọn đoạn tình cảm đối với Dung Giản là thầm mến chứ không phải là theo đuổi. Một lần gặp gỡ, lại có thể kéo dài tình cảm này thật nhiều năm. Không nói ra, có thể là vì sợ lời từ chối, cũng có thể là vì muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng có thể chỉ đơn giản là chờ đợi, chờ đến một ngày tình cảm này không còn đủ sức để tồn tại nữa. Thế nhưng, Đường Viên lại không thể đợi được đến ngày đó. Bởi vì, một cách vô tình hay cố ý của số phận, mà cô và Dung Giản lại cùng tham gia một vài dự án, một vài hoạt động của trường. Rồi cứ như vậy, thời gian tiếp xúc nhiều lên, dũng khí kìm nén bấy lâu nay của Đường Viên cũng nhiều lên, cô quyết định tỏ tình. Giống như dự đoán, câu trả lời của Dung Giản chính là: “Hiện tại, yêu đương và kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.” *** Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh. —— Đường Viên Khi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung ‘Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh’, cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh. Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình.... Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh! P/s: 1. Cùng hệ liệt với Em có bệnh, phải trị 2. Truyện ngọt, đơn phương thầm mến, là mối tình đầu của nhau, HE 3. Hiện thực mới là chính, chỉ có một chút chút xíu là trên mạng. Câu chuyện về cô gái tròn trắng mập cùng với nam thần lạnh lùng tinh anh. Truyện này còn có tên "Tôi viết một câu chuyện, nam chính là nam thần trong lòng tôi", "Cô có kỹ năng thầm mến đặc biệt" Nhân vật chính: Đường Viên, Dung Giản | Nhân vật phụ: Đường Bao (con khỉ nhỏ), Hà Khánh Nguyên, Nguyễn Tâm, Nam An An, Cố Ly, An Ngưng, An Nại (An Nại trong truyện Nại Hà)   Mời các bạn đón đọc Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh - Dư Lạc Thuần
Hôn ước giữa cô và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Cô xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như cô nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Cô thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....cô không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , cô thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận.     "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" – Du Huân Huân đập màn cất giọng nói.     Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"     Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"        Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."  --- ------ ---     "Động phòng hoa chúc đó là điều tuyệt vời nhất của đôi vợ chồng vừa cưới nhưng tôi....thà chết cũng không cho ông chú đó chạm vào người..." - Du Huân Huân ngồi trong phòng hùng hồn tuyên bố , chai xịt cay , gậy , đồ chích điện.....cô đã chuẩn bị tất cả , chỉ cần hắn làm càn thì cô sẽ cho hắn...tuyệt tử tuyệt tôn !!!  --- --------  19 tuổi , hắn đột nhiên tuyên bố yêu cô làm mọi cách khiến cô vui…..     "Nếu tôi nói tôi thích em...thì em sẽ làm gì ?" – Ngô Vũ Thần điềm đạm hỏi.        "Thì tôi sẽ tự tử !" - Du Huân Huân lập tức trả lời.        "Vậy tôi sẽ giúp em !" - Người đàn ông nọ , tư thế cao ngạo , nhếch miệng cười hời hợt như có như không.     "Chuyện gì ?" - Nàng ngây ngô nhìn hắn.     "Tự tử !"     "Tại sao ?"     "Vì tôi đã thật sự yêu em rồi ! Nhưng tôi nghĩ em...sẽ không thể chết nếu như tôi chưa cho phép !" - Hắn híp mắt cười , một nụ cười đầy thích thú , để lộ hàm răng trắng đều...  --- ------ -----     20 tuổi , sóng gió ập đến gia đình cô , cô mất tất cả người thân , chỉ còn duy nhất người chị là Du Ái My . Cú sốc quá lớn khiến Du Huân Huân mất trí nhớ , cả hắn cũng quên , trong trí nhớ cô là một khoảng trống vô định…    “Em không cần nhớ tất cả , chỉ cần em nhớ rằng , trên thế giới này người yêu em nhất…chỉ có tôi !” – Hắn ôm nhẹ cô vào lòng , dù đau đến mấy cũng cố gắng điềm tĩnh , người phụ nữ hắn yêu suốt ba năm qua , ngay cả một chút kí ức nhỏ về hắn cũng không còn…. ______________________________________________________________________    “Nếu kiếp này không thể cùng em sống đến răng long đầu bạc hay cùng đi đến cuối đoạn đường thì kiếp này với anh...thật vô vị” *** Ngày đầu năm không khí khá lạnh nên Du Huân Huân rất lười dậy , nàng rúc đầu trong tấm chăn bông ấm cúng say giấc. Người đàn ông nằm bên cạnh vẫn im lặng ngắm nhìn nữ nhân xinh đẹp , đột nhiên nàng đưa tay kéo tấm chăn lên cao , rúc đầu vào chăn , cả cơ thể cuộn tròn . Nhìn hành động của nàng , Ngô Vũ Thần bật cười , đưa tay kéo chăn ra , cố gắng mãi mới lôi được thân hình kiều nhỏ ra ngoài , cất tiếng “Bà xã , sáng rồi , mau dậy đi anh đưa em đi chơi.” “Huân Huân !” Hắn đưa tay nâng mặt nàng lên. Du Huân Huân xoay người vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn , lí nhí nói “Ưm…không dậy , ngủ thêm chút nữa….” Ngô Vũ Thần đưa mắt nhìn nàng , có lẽ do hôm qua thức khuya nên nàng còn mệt , hắn cưng chiều ôm lấy nàng nằm xuống “Được rồi , ngủ thêm chút nữa.” Gần trưa Du Huân Huân cũng không chịu dậy , Ngô Vũ Thần dọn sẵn cơm ra khay rồi đem lên phòng . Nhìn nàng vẫn say ngủ hắn cất tiếng “Huân Huân , trưa rồi. Em mau dậy ăn sáng đi.” Du Huân Huân nhíu mày tỉnh dậy , gục đầu vào lồng ngực rắn chắc , dụi dụi đầu “Ưm…ông xã…” Ngô Vũ Thần vuốt tóc nàng , cất tiếng “Hử ?” *Chụt…- Du Huân Huân nhướn đầu dậy hôn lên môi hắn , cười hì hì “Chào buổi sáng.” Hắn mỉm cười , đưa tay nhéo bên má phúng phính “Bây giờ mà là buổi sáng sao ?” Nàng không trả lời đi vào toilet rửa mặt , thay đồ . Một lát sau mới bước ra ngồi trên giường chờ hắn đưa cơm. “Em ăn đi.” – Ngô Vũ Thần đưa chén cho nàng , rồi cùng nàng ăn cơm. “Một lát nữa anh sẽ đưa em đến nhà ba mẹ anh.” ... Mời các bạn đón đọc Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh của tác giả Dư Lạc Thuần.