Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài Bí Ẩn

Vào ngày sinh nhật 18 tuổi, thứ chào đón cô là sự phản bội và 10 năm trong tù, để báo thù, cô đã ký vào bản hợp đồng tà ác, gả cho một người chồng thực vật. Nhưng lạ thay, điều bí ẩn đang chờ còn ở sau. *** Đêm khuya, trong phòng giam dành cho phạm nhân nữ ở Giang Thành, yên tĩnh lạnh lẽo. Ôn Ninh cuộn minh trên giường, trên người cô chi mỗi chiếc chăn mỏng manh đến đáng thương, không thể chống lại nổi giá lạnh xâm nhập, cô không nhịn được đưa tay vuốt ve đầu gối đau nhức, chỗ xương khớp ở gối đau ngứa làm cô cả đêm không cách nào chìm vào giấc ngủ được. Ba năm, vốn cho rằng loại gian khổ này đã thành thói quen, nhưng rốt cục cô không kiên cường như trong tưởng tượng. Nhiều năm qua, ốm đau tích tụ lại, làm cho mùa đông này càng thêm gian nan, Ôn Ninh thậm chí không biết còn có thể đợi đến ngày được ra tù hay không. Ba năm trước đây sau khi định xuống tội danh, cô phải chấp hành hình phạt mười năm tù, bây giờ, còn có bảy năm nữa. Bởi vì đau, Ôn Ninh di chuyển thân thể, giường chiểu lắc lư đánh thức người bên cạnh, cô ta nóng nảy đứng dậy, túm lấy tóc Ôn Ninh. Ôn Ninh đối mặt với người phụ nữ có vẻ mặt tàn nhắn kia, vẻ mặt cô ngây ngô, bị đánh đã thành quen. Chỉ là sự yên lặng của cô cũng không đổi lấy được sự nương tay của người khác, mất thấy một bàn tay nặng nề chuẩn bị hạ xuống nhưng Ôn NinhTổng Tài Độc Súng Vợ Moi) Chương 1: : Gá cho người thực vậtngay cả sức lực để tránh cũng không có, chỉ có thể để mặc cho cô ta đánh, đánh đủ rồi thì cũng qua đi. Trong lúc nhắm mắt lại chờ đau đớn giảng xuống, đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân: “Ôn Ninh, đi ra!”Ôn Ninh mở mắt ra, người phụ nữ kia một tay hất cô ra: “Coi như số cô gặp may. ”Cô chậm rãi mặc xong một bộ quần áo tử tế duy nhất mà cô có, cũng tạm coi như có thể gặp người khác duy nhất mà cô có và đi sau lưng Cán bộ trại giam ra ngoài: “Có chuyện gì vậy?”“Im lặng, không nên hỏi đừng hỏi!”Cán bộ trại giam không nhiều lời, còng tay Ôn Ninh và dùng khăn trùm đầu cô lại. Bóng tối, mang đến sự hoang mang và sợ hãi, trái tim Ôn Ninh dần dần chim xuống dưới,Đi được một lúc, cô bị đưa tới một chiếc xe: “Các người muốn dẫn tôi đi đâu!”Ôn Ninh nghe âm thanh động cơ khởi động, trong lòng hoảng sợ vô cùng. Bị người ta không một tiếng động mang đi như thể này, làm cho cô có cảm giác như minh sắp bị xử lý trong im lặng. “Đến đấy, tự cô sẽ biết. ”Một giọng nói già nua binh tĩnh mạnh mẽ truyền vào trong tai cô, trái tim Ôn Ninh càng đập dữ dội hon…Theo trực giác của cô, chuyển đi này đủ để thay đối số phận của cô. Sau một hồi đứng ngồi không yên, xe dừng lại, Ôn Ninh xuống xe, cô bị một người đàn ông giữ chặt, kéo cô đi trong sự mơ hồ, phải tới bảy lần quẹo tám lần rẽ, mất một hồi lâu mới dừng lại. Có người thô bạo gỡ khăn che đầu trên người cô xuống, đôi mắt ở trong bóng tối đã lâu chưa thích nghi kịp với ánh sáng nên cảm thấy đau nhức. Ôn Ninh phải mất một lúc mới quen dần, lúc này mới phát hiện một ông cụ đứng cách đó không xa, trên mặt ông không biểu lộ điều gì, sinh ra một loại hơi thở làm cho người ta không dám khinh thường. Đây chính là người mang cô ra ngoài, là người cô không đắc tội nối, An Ninh nhìn ông ta một cái, cúi đầu xuống nhìn chăm chăm mũi giày, có rất sợ bản thân làm gì đó không đúng sẽ chọc giận người này, như vậy cô càng thể thảm, cô căn bản không có sức phản kháng. “Là như thế này, tôi có chuyện muốn nhờ cô, nếu như cô đồng ý, tôi có thể bác bỏ các cáo buộc để có được ra tù sởm. ”Ông cụ còn chưa dứt lời, Ôn Ninh vội vàng ngắt lời ông: “Tôi đồng ý”“Cô không sợ tôi gây bất lợi cho cô à?” Ông cụ kinh ngạc trước sự vội vàng của co. Ôn Ninh lắc đầu: “Mặc kệ là cái gi, cũng sẽ không tệ hơn so với hiện tại. Còn nữa, nếu như ông thật sự muốn ra tay với tôi, tôi tin tưởng minh căn bản không thể có cơ hội đứng ở đây. ”Người này, có thể đem có từ trong trại giam ra, cũng có thể huỷ bỏ cáo buộc trả lại tự do cho cô, chắc chắn có thể làm cho cô hoàn toàn biến mất ở cái thế giới này, mà cô còn chưa muốn chết. Ông cụ gật nhẹ đầu: “Tuy là nói như thế, nhưng cô vẫn phải tìm hiểu một chút rồi hãy quyết định. ”Nói xong, ông đẩy cửa ra dẫn cô vào phòng, Ôn Ninh đi theo, lúc này mới nhìn thấy một người nằm trên giường bệnh,Đó là một người đàn ông rất đẹp trai, mặc dù mặc trên người chính là quần áo bệnh nhân, hai mất nhâm nghiên, nhưng vẫn không ảnh hưởng gì đến sự cao quý, tinh tế của anh, khuôn mặt như một pho tượng dưới ảnh đèn lờ mở lại tạo cảm giác mê hoặc làm cho phụ nữ không cách nào chống cự được. An Ninh có thể tưởng tượng được người đàn ông này đã từng xuất sắc như thế nào, mà người như anh ta, cùng cô hiển nhiên không có quan hệ gì, cô không che giấu được sự hoang mang. “Đây là Lục Tấn Uyên, cháu của tôi, hôn mê bất tỉnh đã ba năm, lúc trước nó bị người ta đụng phải nên bị thương. ”Sắc mặt Ôn Ninh trở nên trắng bệch, cô không nhịn được nắm chặt tay, móng tay chưa được cắt tia khảm vào lòng bàn tay đâm rách làn da, cô lại không hề hay biết, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Hóa ra, là anh taÖn Ninh biết anh cũng là người bị hại, thế nhưng, vừa nghĩ tới là bởi vì người đàn ông này cô mởi bị trảTổng Tài Dộc Súng Vợ Mới) 9 hbjkk Chương 1: : Gá cho người thực vật thủ ở trong tủ, bị cố ý tra tấn, liền rất khó giữ vững bình tĩnh. Phần nộ, tủi thân và kinh ngạc xen lẫn, nhưng cuối cùng cô lại chỉ có thể cố nén, giả vờ bình tĩnh. Ông cụ thấy tay cô phát run, còn tưởng rằng cô áy náy: “Hiện tại Tấn Uyên hôn mê bất tinh, cần một người cùng nó kết hôn để tiện chăm sóc, bởi vì một số nguyên nhân, người được chọn là cô, cô cảm thấy thể nào?”Ôn Ninh yên lặng một lát, kết hôn? Cùng người đàn ông như Lục Tấn Uyên kết hôn?Cho dù không bị vào tủ, với điều kiện gia đình của cô mà muốn gá vào nhà họ Lục giàu sang quyền thể như này tuyệt đối là mơ mộng hão huyền. Cô hiểu được, chắc chắn là nhà họ Lục đang suy tính điều gì đó…Thế nhưng, cô không có tư cách từ chối. Cô chỉ có hai con đường. Hoặc là, gả cho người thực vật trước mặt này, bước chân vào con đường tương lai mù mịt. Hoặc là, quay lại trại giam trải qua thời gian không thấy ánh mặt trời, cho đến khi hết hạn tù được tự do. Bất cứ lựa chọn nào cũng đều là lồng giam, cô nhìn thẳng vào Lục Tấn Uyên đang hôn mê bất tỉnh trước mặt, cảm xúc trong mắt phức tạp cuồn cuộn. “Tôi. . ”. Mời các bạn mượn đọc sách Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài Bí Ẩn của tác giả Ôn Ninh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh - Lã Diệc Hàm
Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh Một người hờ hững, một người đau khổ, Một người trung thành, một người lừa dối. Một người cho đi, một người cướp đoạt, Một người tin tưởng, một người giấu diếm. Chỉ tiếc rằng tình yêu không phải phép toán một cộng một bằng hai. Bạn đã bao giờ nghe nói tới một vụ án liên quan đến những mối tình cắt không đứt, càng gỡ càng rối như vậy không? Nhưng có lẽ, trong mối tình đó, chỉ cần một người bằng lòng quay đầu, nhìn về phía sau, có lẽ tất cả sẽ là bình minh tươi sáng và có lẽ ngày hôm nay… mọi chuyện đều đã khác… *** “Ra biển uống rượu có được không? Anh mời em ra bờ biển, em mời anh uống rượu?” “Được.” “Có cần đợi anh tắm rượu, thay quần áo không?” “Không cần, năm phút nữa anh sẽ ở dưới nhà đón em.” “Vâng.” Đúng năm phút sau, chiếc Lexus màu đen đỗ ngay dưới một tòa chung cư cao cấp nào đó. Một tiếng đồng hồ sau đó, Lexus đã lại xuất hiện trên bãi cát bên bờ biển. Những chai bia bị vứt ngổn ngang ở ghế sau. Ở phía trước, mỗi người kẹp một điếu thuốc trên tay, yên lặng ngồi đó. Làn khói thuốc vấn vít, hòa theo điệu nhạc nhẹ nhàng phát ra từ DVD, khẽ vang vọng trong không gian chật hẹp. Đó là bản nhạc Fur Elise nổi tiếng của nhạc sỹ Beethoven. “Sao vậy? Gọi anh ra đây mà lại chẳng nói câu gì?” Rất lâu sau, Phó Minh Tích rít một hơi thuốc, đột ngột quay mặt sang. Doãn Thần Tâm ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn suy trì trạng thái đờ đẫn như trước. Người đàn ông trước mắt có chiếc mũi diều hâu mà cô thân thuộc nhất, khiến cô cứ bất động ngồi nhìn mãi, dường như có thể thông qua hình dạng của chiếc mũi ấy, mon men tiến vào trái tim ở một nơi khác. Phó Minh Tích khẽ mỉm cười – Thật đấy, rất hiếm có người đàn ông nào ngay cả nụ cười cũng gợi cảm như vậy, nhưng Phó Minh Tích lại có thể làm được mà không tốn chút sức lực nào. “Còn nhìn nữa, anh sẽ cho rằng em đang quyến rũ anh đấy.” “…” Bờ môi mỏng nam tính căng ra, ghé sát tới trước mặt cô như có ý trêu chọc, chóp mũi hai người đã chạm vào nhau” “Thật sự định quyến rũ anh?”. Nhưng cô vẫn chẳng nói chẳng rằng. Thế là anh ấy chầm chậm di chuyển, mang theo chút trêu chọc như đùa bỡn, chút thăm dò chân thành nhất, dùng một tốc độ mà ngay cả cô cũng không nhận ra, định áp môi mình lên hai bờ môi đỏ hồng kia. Chậm rãi, từ từ, từng bước một, lặng lẽ, không một tiếng động… Chính vào khoảnh khắc đó, Doãn Thần Tâm đột nhiên khựng lại, khẽ gọi một tiếng “Phó Minh Tích”. Ngay sau đó, khi anh ấy còn chưa kịp phản ứng lại, cô bỗng nhiên òa lên khóc, nức nở rất to. Anh ấy sững người. “Phó Minh Tích! Phó Minh Tích…”, cô bỗng nhiên trở nên khác thường, giữ chặt lấy anh ấy như vớ được một cọc gỗ nổi trôi giữa đại dương mênh mông. Cô ôm chặt lấy cổ Phó Minh Tích, ra sức vùi mặt mình vào lòng anh ấy: “Phải làm sao đây? Người phụ nữ thần kinh ấy gọi điện đến nói những lời đó, em nên làm thế nào đây? Em thật sự không biết nữa…”. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái khiến người đàn ông buông một tiếng thở dài khó xử, tiếng thở dài ấy khẽ khàng mà miên man. Giống như việc cô vô vọng ôm lấy anh ấy, chia sẻ với anh ấy mọi bối rối của bản thân, còn bản thân anh ấy thì vô vọng ngồi trong chiếc Lexus sang trọng nhưng vĩnh viễn không thể lái ra khỏi bãi cát mênh mông này vậy. Tay Phó Minh Tích, rất lâu sau, cuối cùng cũng nặng nề ôm chặt lấy cô, che chở cô trước vòm ngực mình, tay còn lại vỗ về bả vai đang không ngừng run rẩy của cô. Giây phút ấy, Phó Minh Tích đã nghĩ, nếu tất cả cho phép, anh ấy tình nguyện cứ ôm cô như vậy, cho tới khi biển cạn đá mòn – chỉ cần cô đồng ý… ... Mời các bạn đón đọc Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh của tác giả Lã Diệc Hàm.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết - Lục Xu
Sách Nói Câu Chuyện Mà Anh Không Biết   Một cô gái si tình một chàng trai, luôn tự trách mình tại sao không thể gặp anh sớm hơn được anh yêu thương được anh che chở lo lắng. Hiện tại anh đang quen và yêu một cô gái, tình cảm anh dành cho cô ấy rất thiêng liêng nhưng đột nhiên một biến cố lớn xảy ra anh bị tai nạn mất trí nhờ, tuy anh không còn nhớ gì nhưng phần ký ức về người con gái anh yêu sẽ vẫn còn tồn tại trong đầu anh không bao giờ quên. Lúc này cô mới nhận ra, xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Nhưng chuyện kì tích đó sẽ mãi mãi không bao giờ xảy ra với cô. *** "Anh nói, mắt nhìn của anh vẫn tốt. Trước khi mất trí nhớ, anh yêu cô ấy, liệu sau khi đã quên hết tất thảy, anh có còn tình cảm với cô ấy hay không? Tình yêu chính là người trong trái tim mình trước sau luôn là một, dù cho anh mất đi kí ức thì người mà anh yêu vẫn chỉ là cô ấy. … Lộ Chi Phán có phần thấp thỏm. Trong đầu cô chợt xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Cô rõ ràng hơn ai hết, chuyện đó không thể nào xảy ra." Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Mà Anh Không Biết của tác giả Lục Xu.
Cặp Đôi Hoàn Cảnh - Lập Thệ Thành Yêu
Nhân vật chính Tiêu Dao là một nàng yêu quái bình thường, cuộc đời bình thường, pháp thuật bình thường, kết bạn với một cậu yêu quái khác cùng sống những tháng ngày tiêu dao không cần lo nghĩ. Dạ Mặc là một chàng trai loài người, lại vì một câu nói bông đùa của nàng yêu quái Tiêu Dao mà nỗ lực tu luyện thành yêu, nỗ lực thực hiện lời hứa của chính mình, cùng nàng sáng chơi biển cả chiều về nương dâu, tận hưởng mọi vui vẻ khoái lạc của thế gian. Một con yêu quái lười nhác vô công rồi nghề ăn no chờ chết như nàng, lại được nuôi dưỡng bởi một vị thần tiên thân phận bí ẩn, pháp lực vô biên. Nàng không biết người đã nuôi nàng cả vạn năm nay rốt cuộc là thần tiên gì, cũng giống như chính nàng cũng không biết bản thân mình rốt cuộc là loại yêu quái gì. Cuối cùng tình yêu sẽ xuất hiện với nàng? *** “Ta không biết như thế nào mới gọi là thích một người, chỉ biết rằng phải đem lại cho nàng ấy một ngôi nhà che gió che mưa, giữ chặt lấy nàng ấy, bám lấy nàng ấy, khiến cho mỗi giờ, mỗi khắc nàng ấy ở bên cạnh ta đều cảm thấy thật vui vẻ. Hạ Hạ, có thể ta vẫn chưa thể hoàn toàn biết được sở thích của muội, nhưng ta nhất định sẽ dùng cả quãng đời còn lại của ta để tìm hiểu.” Mời các bạn đón đọc Cặp Đôi Hoàn Cảnh của tác giả Lập Thệ Thành Yêu.
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió - Vương Thinh
Với những ai đã đổ vỡ trong chuyện tình, khi tới với cuốn Như hoa như sương lại như gió của tác giả Vương Thinh sẽ hiểu và đồng cảm với những hành động của nhân vật. Như hoa như sương lại như gió khắc họa lạ số phận của những con người trẻ tuổi sống trong chiến tranh. Ở họ luôn có một điểm chung, sống hết mình với trái tim và tình yêu luôn rực cháy, sẵn sàng dấn thân vào cuộc chiến sinh tử. Thậm chí,  những người trẻ ấy chấp nhận hy sinh cả mạng sống của mình vì một ngày mai tươi sáng đẹp hơn. Cuốn sách xoay quanh nhân vật Đoàn Tư Kỳ, một cô gái tuổi 18 với vẻ ngoài yếu đuối cùng trái tim dịu dàng nhưng trải qua biến cố lớn trong cuộc đời, cô gái ấy từng bước, từng bước trở thành một nữ đặc công đầy gan góc. *** Mùa thu năm 1928.   Dải Vũ Xương, Lỗ Hạng đất rộng người thưa, ấy là vùng ngoại ô hẻo lánh nhất.   Từ đây phải mất một ngày đường mới đến được thành phố Vũ Xương náo nhiệt, bởi vậy các điền chủ lũ lượt bán đất bán ruộng để chuyển về thành phố. Một số công xưởng lớn hay tin liền nhân cơ hội ép giá đất rồi san bằng hơn mấy chục mẫu ruộng, nhanh tay xây dựng nhà xưởng. Dõi mắt ra xa, giờ chỉ thấy từng dãy nhà ngói nối tiếp nhau tạo thành vòng tròn, trông chẳng khác gì phố nằm trong phố.   Gần đó còn có một khu nghĩa địa. Đối với dân làm ăn buôn bán thì sự tồn tại của nó là điều vô cùng không may mắn. Vậy mà người ta vẫn giữ nó lại, bởi người chết là kẻ giữ bí mật đáng tin cậy nhất, hơn nữa người chết còn là công cụ đắc lực nhất để dọa người sống. Vì bí mật này nên nó nghiễm nhiên tránh được mọi sự dòm ngó của đủ loại khách lạ, giống như tấm biển trinh tiết sừng sững treo trước cửa nhà vậy. Nó nhắc nhở những kẻ đứng sau tấm biển không được phép vượt qua Lôi Trì(*) nửa bước, nếu không chắc chắn sẽ phải bỏ mạng. Có lẽ vì vậy nên chẳng ai ngờ doanh trại huấn luyện sĩ quan tình báo của một tổ chức bí mật lại nằm ở miền sơn cước cằn cỗi, hoang vu này.   (*) Lôi Trì nay là địa phận phía nam huyện Vọng Giang, tỉnh An Huy, Trung Quốc. Thời Đông Tấn, đó là phòng tuyến cuối cùng của nhà Tấn, nếu vượt qua Lôi Trì thì thành Lịch Dương sẽ thất thủ. Bởi vậy, Lôi Trì còn dùng để ám chỉ phạm vi hoặc giới hạn cuối cùng.   Để khắc phục những chế độ chưa hoàn thiện trong tổ chức gián điệp từ trước tới nay và tránh hậu quả phải gánh chịu do năng lực tổng thể của các học viên tình báo được tuyển sinh theo hình thức chuyển nguyện vọng quá yếu kém, lãnh đạo cấp cao của Học viện Tình báo quyết định lấy lý do nhà trường chiêu sinh miễn phí để âm thầm tuyển chọn năm mươi học sinh nam nữ khắp các tỉnh thành trên cả nước, hòng huấn luyện họ trở thành những học viện ưu tú của khóa đầu tiên. Tổng chỉ huy phụ trách việc huấn luyện là một sĩ quan tuy tuổi đời còn trẻ nhưng tuổi nghề lại cứng nhất và xuất thân từ lớp huấn luyện chính quy trong nhiều năm. Từ trước đến nay, hắn nổi tiếng là kẻ nham hiểm và quyết đoán nên nội quy và phương thức huấn luyện do hắn đích thân đề ra vô cùng hà khắc. Giờ đây, năm mươi thiếu nữ đang đứng trước mặt hắn chính là những nữ học viên “may mắn” được tuyển chọn. Họ đều là những con cừu bị dỗ ngon dỗ ngọt vào tròng. Ban đầu, các cô đều chọn cách kháng cự lại vị chỉ huy, nhưng chẳng mấy chốc tất cả đều ngoan ngoãn khuất phục dưới sự uy hiếp của súng lục và roi mây.   Qua một đêm đấu tranh, các cô gái đã kiệt sức. Giữa thao trường lồng lộng gió thu, các cô như những con chim gãy cánh, không còn sức lực lái gió trốn thoát. Vườn trường trong mơ thoắt biến thành doanh trại âm u, những thanh niên với bầu nhiệt huyết chính nghĩa bỗng trở thành những binh sĩ lưng đeo súng trường với khuôn mặt vô cảm. Các cô co cụm lại với nhau, im lìm như ve sầu ngày đông, không còn cơ hội trả đòn. Mấy cô gái đứng hàng đầu tiên còn chưa kịp bước ra khỏi cơn ác mộng đáng sợ tối qua, giọng khản đặc khóc không thành lời, chỉ nghẹn ngào nấc lên những tiếng yếu ớt bằng chút sức lực cuối cùng. Một vài cô lúc mới đến báo danh vẫn ra vẻ đại tiểu thư, giờ cũng vứt bỏ thiệt hơn, đẳng cấp, run rẩy lén thò tay ra khỏi ống tay áo, nắm chặt tay những bạn học xung quanh. Không biết từ đâu có mấy con quạ đen liệng ngang qua, vội vã bay lướt trên đỉnh đầu. Từng tràng dài những tiếng “quạ… quạ…” giống như tiếng khóc than ai oán thường nghe thấy lúc tinh mơ khiến người ta rùng mình ớn lạnh.   Cuối cùng, tay sĩ quan huấn luyện đứng đối diện các cô gái cũng im lặng, ánh mắt lạnh lùng bao quát xung quanh. Đôi đồng tử phản chiếu tia nhìn lạnh băng không chút thương xót của loài dã thú vô tình khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Trong nhóm nữ sinh có một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, thần thái khác hẳn những người còn lại, nét mặt cô cứng đờ nhưng không phải vì sợ, mà ngược lại, cô là người bình tĩnh nhất, đầu ngẩng cao, điềm nhiên như không.   Nửa tiếng sau, viên chỉ huy vẫn chưa mở miệng. Không những vậy, hắn còn hạ lệnh mang đồ pha trà đến, đặt lên bàn để tiện thưởng trà. Dường như hắn không hề ý thức được rằng có người đang căng thẳng chờ đợi phán quyết cuối cùng của số mệnh. Hương trà Long Tĩnh nồng đượm vương khắp không gian, thực không hợp thời hợp cảnh chút nào. Các cô gái ngửi thấy mùi trà, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Một lúc lâu sau, viên chỉ huy vẫn không nói không rằng, uống thêm một chén trà nữa. Các cô gái trên thao trường run lập cập đếm từng giây trôi qua. Đột nhiên có một bóng người chạy vụt đến trước bàn của viên chỉ huy, cướp chén trà trong tay hắn và ném mạnh xuống đất. Tiếng chén sứ rơi vỡ đã phá tan một góc im lìm, đồng thời cũng xé vụn đoạn hồi ức nào đó thành từng mảnh nhỏ.   Các cô gái chứng kiến cảnh ấy, vô thức kêu thầm đầy kinh ngạc: “Cậu ấy chết mất thôi!” Vậy mà tiếng khởi động súng ống bốn phía vẫn chưa vang lên, vì ánh mắt các binh sĩ đều nhất tề hướng về phía viên chỉ huy, nhưng hắn vẫn không hạ lệnh.   Viên chỉ huy im lặng trong giây lát rồi thong thả rời khỏi chỗ ngồi, bước đến gần cô gái đang đứng chắn trước bàn, nhẹ nhàng vỗ vào vai cô. Mặt hắn bình thản như mặt hồ yên ả, không hề nổi giận, thậm chí còn không buồn liếc nhìn cô gái to gan ngông cuồng kia lấy một cái. Dáng vẻ lơ đễnh hàm chứa ẩn ý khó diễn tả thành lời.   “Hôm qua, huấn luyện viên Quảng đã nói rất cặn kẽ rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa. Bắt đầu từ bây giờ, các cô sẽ trở thành những gián điệp được bồi dưỡng chuyên nghiệp khóa đầu tiên. Sau này, các cô phải hết mình vì Tổ quốc, đó chính là nhiệm vụ suốt đời. Nếu ai không tuân thủ nội quy và có ý định chạy trốn thì sự trừng phạt dành cho các cô ngày hôm qua chính là một ví dụ xương máu.” Ngừng lại một lát, hắn chỉ vào nữ học viên đang đứng sau lưng, nói tiếp: “Trừ cô này ra, thời gian huấn luyện ngày hôm nay của mọi người đều kéo dài hơn thường lệ. Nếu hôm nay đối diện với các cô là kẻ địch thì các cô sẽ phải trả giá thê thảm bởi chính sự yếu đuối của mình. Là một nhân viên tình báo, đầu tiên, các cô phải có lòng dũng cảm hơn người gấp trăm, thậm chí gấp ngàn lần. Nhưng giờ đây, biết rõ tôi đang cố tình kéo dài thời gian mà các cô không hề có ý thức đối phó, thậm chí không ai dám cất lời hỏi. Cho nên sự trừng phạt này là để các cô ghi nhớ rằng, bất luận phải đối diện với nhiệm vụ khó khăn đến mức nào, vào lúc nào, ở nơi nào, các cô đều phải dốc sức chiến đấu đến cùng. Trong bài học đầu tiên, huấn luyện viên Quảng đã dạy những kiến thức cơ bản nhất về đánh cắp tín hiệu. Tôi không muốn thấy học viên nào trượt môn này. Ngoài ra, phía bên kia lưới thép là trại tập trung của học viên nam, nghiêm cấm học viên nữ bước chân sang đó! Tốt nhất đừng để tôi biết có người phạm luật. Ngay cả cô…” Cuối cùng hắn cũng nhớ đến thiếu nữ vừa mạo phạm mình. “Tuy cô khá can đảm nhưng khi nãy đã vi phạm nội quy nghiêm trọng nhất của tổ chức. Đó là phục tùng! Các cô bắt buộc phải phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của cấp trên. Đây là nguyên tắc bất di bất dịch của tất cả các gián điệp.”   Hắn xua tay, mấy tên lính lập tức lùa các cô gái vào gian nhà ngói gần đó chẳng khác gì người ta lùa vịt. Chỉ duy nhất thiếu nữ vừa mạo phạm hắn khi nãy là ngoại lệ, vì hắn còn có lời muốn nói riêng với cô. “Đứng đây đến hai giờ chiều, cô mới được tiếp tục tham gia huấn luyện cùng mọi người. Nếu không thể vượt qua khảo nghiệm này thì cô sẽ không bao giờ còn cơ hội đứng ở đây.”   Ý hắn rất rõ ràng, nếu cô không vượt qua thì chỉ còn đường chết, nhưng thiếu nữ nghe xong lại đột nhiên muốn cười, lẽ ra cô nên òa khóc mới phải chứ. Huấn luyện viên đã bỏ đi từ lúc nào, cô hoàn toàn không hay biết.   Giờ phút này, cô chỉ biết một điều duy nhất: Chờ chết!   Giờ ăn trưa, có học viên nữ lén mang nước cho cô gái bị phạt nhưng lại bị cảnh vệ tuần tra gần đó bắt gặp và đuổi thẳng cổ, thế là họ đành đứng đằng xa dõi nhìn. Mọi người đều không hiểu vì sao một cô gái yếu đuối lại có thể can đảm đến vậy, càng không thể hiểu nổi vì sao viên chỉ huy hà khắc là thế mà lại dễ dàng bỏ qua cho sự xấc xược của cô. Chỉ có Tăng Cửu Nhã luôn nhạy cảm và tinh tế hơn người là lờ mờ nhận thấy, dường như viên chỉ huy quen biết cô gái này, bởi khoảnh khắc cô đập vỡ chiếc chén, ánh mắt của viên chỉ huy như thể đồng tình với hành động đó.   Nhưng trên đời này làm gì có sự thù hận và nỗi căm hờn nào vô duyên vô cớ, oan có đầu nợ có chủ, mọi chuyện đều có nhân có quả. Hoặc giả cùng với sự trôi chảy của thời gian, chẳng ai ngờ lại gặp phải biến cố ngày hôm nay. Thời khắc đầu tiên mãi mãi là thời khắc đáng nhớ và để lại nhiều dư vị nhất.  ... Mời các bạn đón đọc Như Hoa Như Sương Lại Như Gió của tác giả Vương Thinh.