Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Độc Sủng Thành Hôn

Văn án 1: Cô yêu mọi thứ của anh, nhưng yêu nhất là đôi tay của anh, đôi tay này từng ôm cô, cũng từng đánh cô; Từng thay cô viết bài tập Ngữ văn, từng sửa đề Vật lý sai; vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống; Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường; đeo nhẫn lên tay cô, vén chiếc khăn che đầu của cô lên; Tuổi trẻ đã từng tùy ý khoe khoang, ngày tháng bây giờ bình thản ấm áp, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn luôn ở đây. Văn án 2: Đào Nhiên là một người mù màu, thế giới vạn vật ở trong mắt cô đều là trắng và đen, nhưng anh là ngoại lệ. Anh cao lãnh, phúc hắc cưng chiều cô đến vô pháp vô thiên, thế cho nên khi cô nhìn thấy anh đã cảm thấy thế giới trắng đen cũng trở nên xinh đẹp. *** Review: 20/03/2020      Khi học lớp chín, Đào Nhiên có một món nợ với Mộ Thời Phong, đó là phải mua cho anh 3 gói thuốc lá.   Theo lí mà nói, món nợ này có thể trả đứt ngay trong một lần, thế nhưng Đào Nhiên dường lại muốn biến nó thành món nợ cả đời. Cô nói với anh, cô sẽ trả anh theo kì hạn. Một gói thuốc khi anh có bạn gái; một gói thuốc khi anh kết hôn, còn gói thuốc thứ ba, cô sẽ mua cho anh khi con anh bước vào lễ đường.   Đào Nhiên khi ấy còn rất trẻ, cô chỉ nghĩ rằng mình thích Mộ Thời Phong, nên sẽ tìm mọi cách để được gần gũi với anh nhiều hơn, ví dụ như kéo dài khoản nợ ba gói thuốc, ví dụ như hăng say nhắn tin wechat cho anh, ví dụ như kiếm cớ “tình cờ” mà cùng anh đi chạy bộ… nói chung, chỉ cần được ở bên Mộ Thời Phong, dù là nhìn anh chơi bóng ở khoảng cách rất xa, không nói với anh lời nào, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.   Bởi vì anh chính là tình đầu của cô, là mùa xuân tươi đẹp, bầu trời trong veo, ngọn gió mát lành, là người cô muốn gửi gắm toàn bộ thanh xuân.   ***   Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trước khi gặp Mộ Thời Phong vào cái năm lớp chín ấy, Đào Nhiên đã đơn phương anh một năm rưỡi; cũng có nghĩa là cô “yêu sớm”, khi biết mình thích người ta, cũng mới chỉ là một nhóc con e thẹn mà thôi. E thẹn đến mức mãi về sau mới biết tên anh là Mộ Thời Phong.    Mà lần đầu tiên hai người chính thức giáp mặt cũng vô cùng xấu hổ. Cô lao nhầm vào nhà vệ sinh nam - mà Mộ Thời Phong khi ấy vừa vặn cũng có mặt, đang định “giải quyết nỗi buồn”.   ….   “Cô lắp ba lắp bắp: “Tôi… tôi không phải cố ý, cái… cái gì cũng chưa nhìn thấy.”   Nam sinh kia có vẻ rất bình tĩnh: “Nhìn thấy hay không chỉ trong lòng bạn biết thôi?”   “Đứng mãi không đi là muốn tiếp tục nhìn à?” Dừng một lát, anh lại hỏi: “Cái quần này của tôi kéo hay không kéo?”   …   Anh trai Thẩm Lăng của cô khi biết em gái yêu sớm đã đăng một status: “Tình yêu không có sớm hay muộn, chỉ có vừa đúng lúc thôi.”   Cậu tư Tưởng Mộ Thừa của cô khi biết cháu gái yêu sớm cũng nói: “Mối tình đầu sở dĩ tươi đẹp, đó là vì nó có sự gửi gắm về mặt tinh thần thuần khiết nhất mà tình yêu sau này không có được.”   Và quả thực, Đào Nhiên đã vô cùng chân thành, vô cùng tha thiết mà yêu Mộ Thời Phong.   Trong mắt người lớn, Đào Nhiên chính là một hỗn thế ma vương. Trong toàn trường, có lẽ cô là nữ sinh duy nhất cầm đầu một đám anh em huynh đệ khác đi đánh nhau; cũng là nữ sinh duy nhất được “nêu gương” trước cờ cùng một vài những thành phần cá biệt khác. Thế nhưng tiểu ma vương này khi đối mặt với Mộ Thời Phong lại vô cùng ngoan ngoãn.    Cô không ngần ngại bày tỏ tình cảm với anh, tìm mọi cách để được gặp anh; chỉ cần mỗi ngày khi tan trường mà gặp được Mộ Thời Phong ở cổng, thì dù cả ngày trước đó có tệ như thế nào đi chăng nữa, Đào Nhiên vẫn vui vẻ cảm thấy vận khí của mình hôm nay thật tốt.   Dù mọi hành động của Đào Nhiên đều thể hiện rất rõ rằng cô thích Mộ Thời Phong, nhưng vì cô không nói, nên Mộ Thời Phong cũng nín thinh. Đây chính là tình yêu học sinh điển hình, rõ ràng đã thích nhau đến vậy, nhưng vẫn ngoan cố không chịu mở lời trước, như thể chỉ cần nói ra câu “thích” trước người kia, là bạn sẽ triệt để thua cuộc.   Thế nhưng vấn đề là Mộ Thời Phong thua hay Đào Nhiên thua, rất khó để phân định. Có lẽ là họ đều là người thua, nhưng là thua một cách can tâm tình nguyện trước tình yêu của đối phương.   Chính bởi quan hệ khó khẳng định vì hai nhân vật chính đều không chịu mở lời, nên cách họ quan tâm nhau cũng rất hồn nhiên và buồn cười. Đào Nhiên thì không ngừng thăm dò xem Mộ Thời Phong có thích cô gái nào không, còn Mộ Thời Phong lại làm như vô tình mà bảo “em chắc chắn phải chịu trách nhiệm với anh”.   …   “Đào Nhiên, em nói xem, em đã chiếm bao nhiêu tiện nghi của tôi rồi? Nhìn lén trong phòng vệ sinh, không bị sao cũng bảo tôi cõng em bế em, còn ôm cổ của tôi, ôm eo của tôi, hằng ngày gửi tin nhắn làm phiền tôi, trong phòng bệnh còn sờ mặt của tôi nữa chứ.”   “Nói trước cho em đề phòng đấy, nếu sau này vợ tôi biết nhiều lần đầu tiên của tôi đều cho em, cô ấy sẽ đến tìm em tính sổ, tôi chỉ có thể lực bất tòng tâm mà thôi.”   …   Vậy đó, thực ra Mộ Thời Phong cũng rất thích Đào Nhiên.   Thích cô bé ngốc nghếch nhìn trộm anh chơi bóng từ trên tầng, xong lại vì sợ anh nhìn thấy mà cuống quýt cúi xuống, va đầu vào cạnh bàn đến u cả đầu.    Thích cô bé trước lúc sắp ngất vì đau ruột thừa vẫn cố nhắn tin cho anh; rõ ràng là muốn anh quan tâm nhưng lại kiêu ngạo không nói. Anh không trách gì cô, chỉ đành bất đắc dĩ lao đến bệnh viện xem cô ra sao rồi.   Thích cô bé mua thuốc lá cho anh, sau đó giao hẹn với anh, sau này khi kết hôn, sẽ mua cho anh một bao nữa.   Đào Nhiên bị mù màu. Cô chỉ có thể nhìn thấy thể giới với hai màu đen và trắng. Thế nhưng trong mắt cô, Mộ Thời Phong ấy, lại là một tồn tại vô cùng đặc biệt. Mà Mộ Thời Phong, dù anh nhìn thế giới muôn màu muôn sắc, cũng đã ngắm nhìn cảnh đẹp thế gian, thế nhưng so ra, tất cả đều kém Đào Nhiên của anh.   Đào Nhiên trao cho Mộ Thời Phong tình cảm đầu đời của mình, còn Mộ Thời Phong, anh cũng chẳng hề keo kiệt mà cho cô rất nhiều “lần đầu tiên” của anh.   ***   “Độc sủng thành hôn” là câu chuyện viết về quá trình trưởng thành của Đào Nhiên và Mộ Thời Phong, từ khi còn là những cô cậu học sinh ngồi trên ghế nhà trường, cho đến khi lớn lên rồi bước ra ngoài xã hội. Điều mình thích ở câu chuyện này, đó là các nhân vật đều yêu rất chân thành, rất hết mình. Nhưng bối cảnh truyện không chỉ gói gọn trong thanh xuân vườn trường, vì thế không thể giữ trọn mãi mãi bầu không khí trong trẻo của tuổi trẻ, bởi lẽ rồi ai cũng phải lớn lên.   Thực ra tương lai có khó khăn, ấy là điều có thể tiên liệu trước, dù rằng ta không biết nó có thể sẽ tệ đến mức nào. Nếu như cái năm lớp chín ấy, Đào Nhiên hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ nợ Mộ Thời Phong ba bao thuốc, đổi lại sẽ được gặp anh nhiều hơn; thì khi lớn lên, cô chợt nhận ra mình còn nợ Mộ Thời Phong nhiều hơn thế. Là tình cảm sâu nặng, là năm tháng đằng đẵng.    Mình thích cách Đào Nhiên chân thành yêu Mộ Thời Phong, cũng thích cách Mộ Thời Phong cứng rắn đến bên Đào Nhiên, không từ bỏ ngay cả khi hai người gần như đã hết hi vọng. Sau này, giữa họ đã xảy ra rất nhiều biến cố. Ví dụ như Đào Nhiên kết hôn với người khác, hay ví dụ như, Đào Nhiên bị bệnh.    Đào Nhiên bị bệnh, không thể nhớ được những gì xảy ra sau 24 giờ, nhưng Mộ Thời Phong vẫn luôn ở bên cô. Anh thậm chí còn làm cho cô một cuốn sổ, trong đó có những người mà cô không muốn quên, để cô mãi mãi ghi nhớ những người mình yêu thương và những người yêu thương mình.   Mình thích cách Mộ Thời Phong cố gắng thực hiện những lời hứa với Đào Nhiên, dù rằng cô không còn nhớ chúng nữa. Lúc đọc tới đoạn Mộ Thời Phong nhắm mắt nhớ lại thời niên thiếu sôi nổi của bọn họ, anh đưa cô đi đua xe, đi ăn bánh chèo Thiên Tân cô thích nhất, cùng cô trải nghiệm những chuyện điên rồ chỉ tuổi trẻ mới dám làm; nhưng giờ anh không cách nào cho cô những thứ ấy nữa, mình xúc động vô cùng. Nhìn cách Mộ Thời Phong nâng niu từng chút từng chút kỉ niệm với Đào Nhiên như thế, mình lại càng cảm nhận được tình yêu sâu sắc mà anh dành cho cô.    Thực ra, đã có lúc mình tưởng hai người hết hi vọng rồi, sẽ không thể yêu nhau hết lòng như trước được nữa sau bao biến cố như thế. Nhưng Mộ Thời Phong chưa từng từ bỏ tình yêu này, Đào Nhiên cũng không từ bỏ.    Dù cho hai người từng chia lìa đôi ngả, nhưng đến cuối cùng, họ vẫn đuổi kịp nhau.   Có thể Đào Nhiên sẽ quên tất cả, nhưng cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên Mộ Thời Phong, nhất là đôi bàn tay của anh.   Đôi tay ấy,   “Từng thay cô viết bài tập ngữ văn, từng sửa đề Vật Lí sai; vì cô mà đánh đàn dương cầm, vì cô mà đánh trống;   Đã từng đưa cô đua xe, cõng cô đi qua vô số con đường, đeo nhẫn lên tay cô, vén khăn che đầu của cô lên;   Tuổi trẻ đã từng tuỳ ý khoe khoang, tháng ngày bây giờ bình thản ấm áp, nhưng từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn ở đây.”    Và cuối cùng, nếu bạn muốn tìm một câu chuyện ngọt sủng có trộn chút thuỷ tinh, hãy thử “Độc sủng thành hôn” xem sao nhé. ;) _____   “ “: Trích từ truyện   Review by #Ám Tần Bìa: #Hoạ Gian Phi *** Mùa đông này ở New York rất lạnh, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Bên ngoài cửa sổ tuyết lại bay rồi, đây là trận tuyết thứ 5 từ khi bắt đầu mùa đông đến nay. Nhưng cô vẫn chưa có dấu hiệu muốn tỉnh giấc. Trong phòng ngủ. Người giúp việc vừa mới mát xa toàn thân cho Đào Nhiên xong, cẩn thận từng chút dịch chiếc chăn của cô ra, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên sô pha, nhỏ tiếng nói: “ Tiên sinh, hôm nay đến lượt tôi trông chừng tiểu thư, ngài cứ tiếp tục chịu đựng thế này, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.” Hoắc Liên râu ria xồm xoàm, đôi mắt chứa đầy tia máu đỏ, áo sơ mi nhăn nhúm để rơi lả tả ở bên ngoài quần tây, đôi tay của anh ta dùng sức xoa xoa mặt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nam tính vậy. Anh ta nhẹ giọng nói: “ Tôi không sao, mấy ngày nay có lẽ cô ấy có cơ hội tỉnh lại, nếu như không tỉnh lại, có lẽ cả đời này chỉ có thể năm trên giường, tôi nhất định phải trông chừng cô ấy, cô đi ra ngoài đi.” Người giúp việc thở dài, không cố chấp bằng anh ta nên đành phải lui ra ngoài. Hoắc Liên ngồi đến bên cạnh giường, ngón tay thon dài dọc theo gò má từ từ lướt xuống, đã nữa năm trôi qua, cô hoàn toàn không có chút dấu hiệu tỉnh lại. Khi ngón tay của anh ta rơi xuống cằm của cô, hung hăng dùng sức bấm một cái, cô thật sự nghĩ rằng mình là người đẹp ngủ say sao, còn không mau tỉnh lại hả. Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, bác sĩ chủ trị Mike đi vào, khẽ gật đầu chào hỏi Hoắc Liên, “ Thế nào rồi?” Hoắc Liên đứng dậy, hít sâu một hơi, lắc đầu. Mike vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng lại đem những lời nói bên miệng nuốt vào trong. Cuối cùng Mike nửa đùa nửa thật nói một câu: “ Gọi cô ấy nhiều nhiều đi, biết đâu có thể đánh thức cô ấy cũng không chừng, sắp Noen rồi, có lẽ nguyện vọng này có thể thành hiện thực đấy.” Hoắc Liên lần đầu tiên nghe lời làm theo như thế, anh ta cũng biết rõ cái này là lừa mình dối người. “ Đào Nhiên, Đào Nhiên, tỉnh lại đi...” Hoắc Liên dùng hết sức cầm lấy cổ tay của cô. Trong bóng tối, Đào Nhiên cảm thấy có người đang gọi mình, cô giống như đã nghe thấy, muốn mở mắt ra nhưng lại mệt đến mức cứ chìm sâu vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, cô không phân biệt được đâu là trong mơ đâu là hiện thực. Sau đó chỉ cảm thấy một ánh sáng trước mắt, cô giống như nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc. Trong trí nhớ có liên quan đến cảnh tượng năm ấy. Thời gian cũng quay ngược về năm ấy, hôm ấy... 11 giờ tối, vốn là các khách quý của hội sở Tinh Lan xa hoa đồi trụy, thời gian mơ hồ, nhưng đêm nay yên tĩnh đến kỳ lạ. Đèn tường trên đường đi từ màu sắc mờ ảo lúc trước đã trở thành màu trắng sáng như hôm nay, không chỉ thế thôi, những cô ả oanh oanh yến yến lúc này cũng đang mặc những chiếc váy dài bảo thủ, trang sức trang nhã tiếp đón khách.Truyện được dịch và đăng full tạilustaveland. Mộ Thời Cảnh thoáng ngạc nhiên vì cảnh tượng thế này hơn nữa năm nay vẫn chưa có xuất hiện. Giám đốc của hội sở đích thân ra tiếp đón, một mực cung kính chào hỏi: “ Mộ tổng, Anh Ba bọn họ đang ở căn phòng số 1.” Mộ Thời Cảnh gật đầu tỏ ý đã biết, nghi hoặc đi về phía căn phòng số 1. Giám đốc của hội sở đi theo sau, đúng lúc ở phía sau lưng anh ta nhắc nhở một câu: “ Mộ tổng, Đào Nhiên cũng có mặt.” Thì ra tiểu ma nữ đã đến rồi, khó trách lại yên tĩnh như thế. Giám đốc hội sở hạ thấp giọng nói: “ Anh một lát nữa đừng trêu chọc cô ấy.” Mộ Thời Cảnh cau mày. Giám đốc giải thích nói: “ Bài tập ngữ văn của cô ấy chưa làm xong, lúc này đang cáu gắt ấy mà.” Mộ Thời Cảnh bị lời nói này làm cho sặc ho khan liên tục, thì ra là quá nhiều bài tập, anh ta phất tay một cái tỏ ý bảo giám đốc không cần đi theo nữa. Sau khi đẩy cửa đi vào, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là bàn học điều chỉnh tự động trên ghế sô pha, còn có cô gái trẻ tuổi kia đang phát cáu dùng bút máy ra sức đâm vào quyển bài tập. Lần trước nhìn thấy cô là vào nửa năm trước, nghe nói cô có thể đi học một cách quy củ, đúng hạn hoàn thành bài tập, cho nên mấy tháng nay Thẩm Lăng không mang theo cô đến đây nữa, tình hình lúc này xem ra lại là trở về lúc trước khi giải phóng rồi. Mộ Thời Cảnh đi vòng qua bên cạnh cô, tiến tới liếc nhìn quyển bài tập, đọc hiểu tác phẩm văn học, chỉ là chỗ chọn câu trắc nghiệm đều bị cô ấy đâm không phân biệt được hình dạng gì cả. Căn bản không nhìn ra được nội dung câu trả lời trắc nghiệm là gì. Anh ta cười: “ Nhiên Bảo, làm bài tập à?” Một nhóm người bọn họ gọi theo Thẩm Lăng gọi cô là Nhiên Bảo, từ lúc cô 5 6 tuổi đã gọi như vậy rồi. Nhiều năm như thế cũng đã thành thói quen. Chuyện Đào Nhiên ghét nhất không gì sánh bằng đó là người khác gọi cô là Nhiên Bảo, giống như một đứa bé chưa dứt sữa, cô liếc mắt nhìn, ánh mắt đó như đang viết ‘ Nhìn thấy tôi đang làm bài tập mà còn phí lời hả?’ Lúc này bên cạnh bàn mạt chược có người gọi anh ta, Mộ Thời Cảnh đúng lúc tìm được lối thoát. Anh ta đi qua, lập tức có người đứng lên nhường chỗ cho anh ta. Anh ta liếc mắt nhìn Thẩm Lăng đang mò bài, sắc mặt hơi trầm, mặt không biểu cảm, xem ra đã bị Đào Nhiên chọc giận không nhẹ rồi. Còn nghĩ đến dự án đầu tư mạo hiểm kia, vốn muốn mượn lúc này hỏi thăm một chút tình hình từ Thẩm Lăng, xem ra đêm này chỉ có thể coi như không có gì thôi.Truyện được dịch và đăng full tạilustaveland. Đêm nay Thẩm Lăng chuyện gì cũng không thuận, tâm tình không thuận, bài cũng không thuận. Cúc áo nơi cổ áo sơ mi buồn bực cỡi ra hai nút, nhưng vẫn cảm thấy hít thở không thông. Anh ta thở dài ném hộp thuốc cạnh tay cho Mộ Thời Cảnh, “ Sao đến trễ vậy?” Mộ Thời Cảnh xoa xoa mi tâm, “ Vừa mới cãi nhau với Mộ Thời Phong.” Thẩm Lăng thấp đầu cười một tiếng, cứ cảm thấy anh ta và Mộ Thời Cảnh giống như người lưu lạc chân trời cùng chí hướng gặp nhau. Anh ta có một cô em gái không có chí tiến thủ, Mộ Thời Cảnh có một cậu em trai không yên tâm. Thẩm Lăng bỏ bài trong tay xuống, những người khác cũng im lặng không lên tiếng dừng lại động tác trong tay. Anh ta nói: “ Công ty game online của em trai anh không phải đã lên sàn rồi sao, anh còn cãi với nó chuyện gì nữa chứ?” Mộ Thời Cảnh muốn châm thuốc, nhưng theo bản năng lại liếc nhìn Đào Nhiên, đem điếu thuốc bỏ vào trong hộp, “ Nó dù sao vẫn còn đang học lớp 12, cả ngày cứ trốn học đi nghiên cứu game của nó, chủ nhiệm lớp không chỉ một lần gọi điện đến tố cáo, nói là ngày mai bảo tôi đến trường một chuyến.” Thẩm Lăng cũng chỉ hút vài hơi, lại nhớ đến tiểu khắc tinh đang làm tập kia, anh ta liền dập tắt điếu thuốc, rất không hiểu nhìn về phía Mộ Thời Cảnh: “ Đều đã là ông chủ đứng sau của công ty lên sàn, vẫn phải thi tốt nghiệp trung học à? Trực tiếp nói rõ với chủ nhiệm lớp tình hình không phải xong rồi sao?” Mộ Thời Cảnh cũng rất phiền muộn, “ Nó nói nó muốn khiêm tốn, ngoại trừ mấy người chúng ta ra, không người nào biết nó chuyện nó nghiên cứu game online, ba mẹ của tôi cũng không biết đâu, vẫn luôn cho rằng nó ngoan ngoãn ở trường đi học.” Thẩm Lăng gật đầu, cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ là anh vừa mới nắm bắt được câu chủ nhiệm lớp bảo Mộ Thời Cảnh ngày mai đến trường trong lời của anh ta. Anh ta nhớ ra ngày mai là ngày kiểm tra tháng của Đào Nhiên có kết quả, nghĩ cũng không cần nghĩ, ngữ văn chắc lại rất thảm đây. Chắc chắn phải bị mời phụ huynh rồi, anh ta lén liếc nhìn Mộ Thời Cảnh, cơ hội này đã đến rồi. Thẩm Lăng bỗng nhiên tinh thần sảng khoái, lại ra hiệu bảo những người khác trên bàn bắt đầu đánh bài, anh cố tình hay vô ý tán gẫu với Mộ Thời Cảnh, đánh một vòng thật lớn cuối cùng vòng đến dự án đầu tư mạo hiểm. Anh ta hơi ngước mắt nhìn về phía Mộ Thời Cảnh, “ Hạng mục mới lên sàn của tập đoàn Bách Tư các anh, nguy hiểm cao, nhưng không chắc là thu hồi cao.” Mộ Thời Cảnh biết lão hồ ly này lại bắt đầu nghĩ đến chuyện gì của anh ta, trước không thăm dò mục đích của anh ta, anh ta chỉ có thể nhàn nhạt ‘ Ừ’ một tiếng. Thẩm Lăng tiếp tục: “ Dự án lập kế hoạch đầu tư mạo hiểm này hội đồng quản trị của công ty đầu tư mạo hiểm Thẩm thị chúng tôi không chắc có thể thông qua được.” Mộ Thời Cảnh chửi thầm trong bụng, cậu làm cái quái gì không đạt được mục đích của cậu chứ, cho dù có thể thông qua, cậu cũng ép không cho thông qua. Thẩm Lăng cười, “ Nhưng mà cũng không phải là không có cơ hội thông qua.” Mộ Thời Cảnh gật đầu: “ Xin lắng tai nghe.” Thẩm Lăng tạm dừng lại: “ Tôi phải đi Hong Kong vài ngày, Nhiên Bảo nhà tôi đi học không có ai đưa đón.” Mộ Thời Cảnh, “ …” Rốt cuộc cũng đưa ra cách này mà, nhưng trực tiếp đưa đón Đào Nhiên đi học tan học so với lập kế hoạch dự án càng đau khổ hơn. Con bé tính tình ngang bướng, lại không nghe lời, mấy ngày trước vì sau khi tan học kéo bè kéo phái đánh nhau mà bị cảnh sát tuần tra dẫn về đồn cảnh sát. Lúc này là người đang ở dưới mái hiên không thể không cuối đầu, cho dù anh ta không bằng lòng đi chăng nữa, cũng phải bất chấp khó khăn nhận lời mà thôi. Anh ta nhìn về phía Thẩm Lăng: “ Nếu như cậu yên tâm thì cứ giao cho tôi đưa đón. Sau khi tan học đón đến nhà tôi ăn cơm tối, hướng dẫn con bé làm xong bài tập, sau đó đưa con bé về nhà, cậu thấy có được không?”Truyện được dịch và đăng full tạilustaveland. Mục đích của Thẩm Lăng đã đạt được, nét mặt vẫn bình thản trước sau như một, “ Vậy thì còn gì bằng nữa, người anh em, cám ơn nhé.” Anh ta không có nói với Mộ Thời Cảnh chuyện cũng bị mời phụ huynh, nếu như nói cho cậu ta biết trước, sợ là Mộ Thời Cảnh thà là có cần vốn đầu tư mạo hiểm của Thẩm thị bọn họ, cũng sẽ không đồng ý đưa đó Nhiên Bảo. Còn Đào Nhiên lúc này, ánh mắt hơi lạnh vẫn luôn đảo qua lại giữa Mộ Thời Cảnh và Thẩm Lăng. Bọn họ lại lặng lẽ đem cô bàn giao ký gửi, có hỏi qua ý kiến của người trong cuộc là cô đây không? Mặc dù Mộ Thời Cảnh đã đạt được lợi ích nhưng bề ngoài vẫn cực kỳ không tình nguyện, cô thật sự muốn hỏi anh ta, cô khiến cho người khác ghét như vậy à? Nhìn quyển sách bài tập thật lòng làm không được, lặng lẽ đem điện thoại nhấn nút tắt máy, đứng dậy đi tới bên cạnh Mộ Thời Cảnh, chỉ chỉ điện thoại của anh ta, “ Điện thoại của em hết pin rồi, cho em mượn dùng chút đi, em cần đáp án ngữ văn trên baidu.” Không có người nào chạm qua điện thoại của anh ta, cứ xem như Mộ Thời Cảnh anh ta cũng sẽ không cho bên ngoài mượn, nhưng nếu như bây giờ không cho mượn, mấy ngày tiếp theo sợ là không cho anh ta sống tốt đâu, con bé có thù tất báo, anh ta nhiều năm trước đã từng lãnh giáo qua rồi. Mộ Thời Cảnh khẽ thở dài trong lòng, cười yếu ớt đem điện thoại mở khóa đưa cho cô, đối phó Đào Nhiên, bây giờ anh ta đã đúc kết được ‘ Đừng nói, làm nhiều’. Cô trở về ngồi trước bàn học, mượn điện thoại của anh ta vốn là muốn đăng nhập wechat của anh ta, gửi vào vòng bạn bè không có liêm sỉ chơi ác anh ta một chút, ai bảo anh ta ghét bỏ cô như vậy chứ. Nhưng còn chưa kịp chơi ác được bao nhiêu, điện thoại đã có cuộc gọi đến, ghi chú là ‘ em trai’. Cô ấn tắt cuộc gọi, gửi tin nhắn đi, [ Anh của cậu bây giờ không rảnh lắm mồm với cậu!] Vừa rồi Mộ Thời Cảnh không phải nói vừa mới cãi nhau với em trai của anh ta sao, vậy thì cô đổ thêm dầu vào lửa thôi. Cô rất hư, điểm này cô xưa nay đều chưa từng phủ nhận. Bên kia hỏi: [ Ai vậy? Không biết tùy tiện cầm điện thoại của người khác rất không có gia giáo hả?] Gia giáo? Ba mẹ quanh năm đều ở nước ngoài, một năm cũng không gặp được hai lần, từ nhỏ đã lăn lộn theo Thẩm Lăng cả một hội sở giải trí của thành phố, ngoại trừ có chút phản nghịch và kiêu căng, ngang ngược, hình như cô thật sự không có gia giáo bao nhiêu. Cứ coi như không có bao nhiêu thì người kia cũng không thể nói trắng ra như vậy làm tổn thương tự ái của cô chứ? Cô trả lời lại một câu rất không vui vẻ, [ Chị dâu của cậu!] Cảm thấy còn chưa đủ vui sướng, phải có hình có mặt thật mới được. Cô hơi nghiêng người, chụp một tấm hình, đồng thời còn để góc nghiêng hoàn mỹ của Mộ Thời Cảnh lọt vào ống kính nữa. Sau đó gửi đi bất chấp hậu quả. Nhìn tấm hình đã gửi đi thành công, cô vẫn có hơi hối hận, làm như thế có phải một chút gia giáo cũng không có hay không? Im lặng đợi thật lâu cũng không đợi được câu trả lời của bên kia, buồn tẻ vô vị đã xóa bỏ tin nhắn đối thoại lúc nảy, cũng không có gì hứng thú sau đó đã chơi ác trên vòng bạn bè wexin của anh ta. Ngày hôm sau, thứ hai. Trong phòng làm việc, Đàm lão đầu cầm mắt kính cũng không dám nhìn điểm số trên bài thi, thở dài một hơi nhìn về phía cô. Bắt đầu ân cần dạy bảo: “ Đào Nhiên à, em xem điểm bài thi này của em đi, điểm tối đa 120 điểm, em cho tôi cả bài 13 điểm, cả trường đứng thứ 2 từ dưới lên. Trước tiên khỏi nói cái mặt già này của tôi có dày hay không, thì bản thân em cũng cảm thấy xấu hổ chứ? Em nói đi em là một cô bé thông minh xinh đẹp biết bao….” Đào Nhiên nghe tai này ra tai kia, chân trái chống đất, mu bàn chân phải nhàm chán chà vào chân trái, đôi mắt thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, học sinh đứng thẳng tấp trên thao trường. Trước kia cô cũng phải đứng ở nơi đó, sau khi kết thúc nghi thức kéo cờ, cô vẫn chưa kịp lắng nghe lời giáo huấn của thầy chủ nhiệm thì đã bị Đàm lão đầu xách tới phòng làm việc rồi. Lúc này bên ngoài cửa sổ. Tiếng của thầy chủ nhiệm trong loa phát thanh lần nữa truyền đến, “ Chủ đề phát biểu tuần này sau nghi lễ cờ nước là tuyên truyền giá trị quan nồng cốt của xã hội chủ nghĩa…” Giá trị quan nồng cốt của xã hội chủ nghĩa cô biết, sớm đã học được khi bạn nữ cùng bàn vẫn còn đang học thuộc lòng, hình như là “ Phú cường, dân chủ…” Còn còn có… nhớ cả nữa ngày cũng không có kết quả. Đàm lão đầu tiếp theo lại phê bình giáo dục này kia của cô, cô một câu cũng không nghe vào tai. Kết thúc phát biểu sau nghi lễ cờ nước, giáo viên chủ nhiệm lại muốn bắt đầu đánh giá lớp văn minh và chủ nhiệm lớp ưu tú của tháng trước, nhưng mặc kệ giải thưởng lớn rơi vào lớp nào cũng sẽ không phải lớp mà cô học. Bởi vì tuần trước cô đã kéo bè kéo phái đánh nhau, còn 5 lần không mặc đồng phục học sinh bị học sinh trực tuần bắt được. Ngón tay của Đàm lão đầu dùng sức gõ lên mặt bàn, có chút lực bất tòng tâm: “ Đào Nhiên, lời tôi nói đều nghe rồi chứ?” Cô hồi phục tinh thần, ngoan ngoán đáp: “ Dạ.” Ở trước mặt Đàm lão đầu cô vẫn luôn nhu thuận nghe lời, bởi vì khó có người nào bằng lòng nói linh tinh với cô. Đàm lão đầu là người đầu tiên bằng lòng cả ngày lãi nhãi với cô, cô vô cùng quý trọng, mặc dù lần trước vẫn thi không tốt.Truyện được dịch và đăng full tạilustaveland. Đàm lão đầu muốn tiếp tục quở mắng cô, chiếc điện thoại di động cồng kềnh kia ở trên mặt bàn làm việc cũ kỹ đã tróc sơn vang lên. Thầy ấy do dự một chút vẫn nhận máy. Điện thoại này không phải điện thoại di động thông minh, làm sao hình dung nó đây nhỉ, ừm, chính là một chiếc điện thoại vô cùng phô trương, khát khao người của cả thế giới đều có thể nghe thấy âm thanh của nó trong ống nghe. Phát biểu sau nghi lễ cờ nước bên kia thao trường lòng người phấn khởi cũng không thêt áp chế giọng nói có thể xuyên thấu màng nhĩ trong điện thoại: “ Lão Đàm, tôi bây giờ chỉ muốn ly hôn với ông, thời gian này không cách nào sống nữa!” Đào Nhiên theo bản năng ngẩng đầu nhìn lão Đàm một cái, Hả? Tình hình gì đây? Tiếng khóc trong điện thoại tiếp tục truyền đến, “ Ông nói đi ông trong túi quần ông thay ra kia sao lại có 200 đồng hả?!” Lão Đàm cũng đã là người hơn 50 tuổi rồi, ngay trước mặt học sinh bị vợ trách mắng thế này, tổn hại tôn nghiêm đàn ông của thầy ấy, thế là dứt khoát ngắt cuộc gọi. Đào Nhiên thầm đếm trong lòng: “ 3, 2, 1! Reng~” Lão Đàm đứng dậy: “ Em ở đây suy nghĩ thật kỹ những lời tôi vừa nói, tôi ra bên ngoài hút điếu thuốc.” Bà ấy vẫn nói chứ, sau khi Đàm lão đầu vứt sang một bên vẫn sẽ ngoan ngoãn gọi điện thoại lại. Kết thúc phát biểu sau nghi lễ cờ nước, chủ nhiệm lớp ưu tú và lớp xuất sắc cũng được tuyên bố. Tiếp theo chính là thông báo phê bình của mỗi tuần, “ Học sinh trốn học tuần trước có: “ Mộ Thời Phong của lớp 12-1…” Mời các bạn mượn đọc sách Độc Sủng Thành Hôn của tác giả Mộng Tiêu Nhị.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang
Tác giả: Tiếu Giai Nhân Chuyển ngữ: [L.A]_Hardys Beta: [L.A]_Hạ Tần Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Điền văn, Gia đấu - Trạch đấu, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Ngọt, Nhẹ nhàng, Sạch, Song xử, Sủng, Thâm tình, Trọng sinh, 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Lâu ngày sinh tình, Nữ truy, Thầm mến... Văn án: Từ Ngũ Gia phủ Trấn Quốc Công vừa sinh ra đã có vai vế lớn hơn đám vãn bối, nhưng lúc đứng chung với đám chất tử lại giống như cùng một thế hệ. Nhưng nhóm nữ nhi khuê tú đều biết là trưởng bối, không ai dám quấn lấy hắn. Chỉ có Tứ cô nương Bình Dương Hầu phủ, mỗi lần nhìn thấy hắn đều xấu hổ, tình ý triền miên. Từ Ngũ Gia nghĩ, chính là nàng ấy. Đời trước A Ngư chịu không ít cực khổ, chính Từ Tiềm mang nàng ra khỏi vũng bùn, che chở nàng, cưng chiều nàng. Sau khi trọng sinh trở về, đương nhiên A Ngư cũng muốn lấy lại sự sủng ái đó. Nội dung chính: Duyên trời tác hợp, sủng văn. Nhân vật chính: A Ngư, Từ Tiềm Nhận xét tác phẩm: Văn phong tinh tế tỉ mỉ, tự thuật trôi chảy, mô tả nhân duyên hai đời của Từ Ngũ Gia Phủ Quốc Công cùng với Tứ Tiểu Thư Hầu Phủ vô cùng êm tai, không nhanh không chậm, giọng văn nhẹ nhàng, hình tượng nhân vật sống động trên giấy, yêu thích ngọt văn mỗi ngày thì tuyệt đối không thể bỏ qua! Truyện sẽ được giữ nguyên một số xưng hô cổ đại sau: chất tử: cháu trai chất nữ: cháu gái ngoại sanh nữ: cháu gái bên ngoại nhi tử: con trai nhi nữ: con gái phụ nhân: phụ nữ có chồng nhạc phụ: cha vợ nhạc mẫu: mẹ vợ bà bà: mẹ chồng công công: cha chồng trưởng tử: con trai trưởng tức phụ: con dâu tôn/chất tức phụ: cháu dâu cữu cữu: cậu *** #Review TA VÌ BIỂU THÚC HỌA TÂN TRANG Tác giả: Tiếu Giai Nhân Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, cung đình hầu tước, gia đấu, nữ truy, Từ ngũ gia vai vế lớn - Tứ cô nương dịu dàng xinh đẹp, #SỦNG_SẠCH_NGỌT, thầm mến, nhẹ nhàng, HE. Độ dài: 114 chương + 27 NT Tình trạng: Hoàn edit.
Mất Trí Nhớ
Sau khi sống lại, Dương Chi mất trí nhớ, chỉ là trên cổ chân có một ấn ký màu đỏ kỳ lạ, lau cũng không được mà rửa cũng không xong. Cũng từ ngày ấn ký xuất hiện, Lục Mạch cùng lớp trước nay luôn lạnh lùng quái gở dường như thay đổi thành một người khác. Đầu tiên là dồn cô vào góc tường cướp đi nụ hôn đầu của cô, sau đó liên tục cư xử tốt với cô, lúc cô ngất xỉu ở tiết thể dục, người lo lắng nhất là cậu, hàng xóm cách vách mới chuyển tới cũng là cậu. Mãi cho đến một ngày, chính miệng Lục Mạch nói với cô rằng, “Tương lai chúng ta sẽ ở bên nhau đấy.” Thằng ranh này được lắm, cậu cũng sống lại. Nhìn ấn ký màu đỏ trên chân trái và cổ tay thiếu niên giống mình như đúc, thế giới quan của Dương Chi sụp đổ một nửa. Một nửa còn lại là sau ngày liên hoan với cả lớp, thức giấc phát hiện mình nằm cùng một chiếc giường với Lục Mạch. Cô mơ màng nhớ tới cảnh tượng mình nắm lấy quần cậu không buông, những chuyện sau đó thì không nhớ ra nữa. Cmn nữa chứ! Uống say tới mức không nhớ được gì cả! Nhân vật chính: Dương Chi, Lục Mạch. Vai phụ: Ôn Đào. Một câu tóm tắt: Câu chuyện ngọt ngào sau khi sống lại. *** #Review MẤT TRÍ NHỚ Tác giả: Bản Lật Tử Thể loại: Hiện đại, nam chính bác sĩ - nữ chính sinh viên, có chút trinh thám, sạch ngọt sủng, HE. Độ dài: 65 chương +2 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit. ------------------ Trong một câu chuyện cổ tích nọ, có một cô công chúa bị mẹ kế cho ăn quả táo, sau đó trúng độc liền hôn mê. Đến khi nàng nhận được nụ hôn của hoàng tử và tỉnh lại, nàng đã yêu chàng. Trong một câu chuyện cổ tích khác, cô công chúa nọ vì một lời nguyền lúc sinh thành của bà tiên xấu tính, khi trưởng thành bị khung cửi đâm vào tay rồi rơi vào giấc ngủ rất dài. Một ngày kia khi hoàng tử đến và đặt một nụ hôn trên môi nàng, nàng tỉnh lại và cũng yêu chàng. Cả hai cô công chúa trong câu chuyện cổ tích trên, đều là yêu người đầu tiên mà mình nhìn thấy sau khi vượt qua biến cố trong cuộc đời. Thế nên, có lẽ Diệp Trăn Trăn yêu Quý Triết Ngạn cũng là hợp với lẽ thường mà thôi. Bởi vì, người mà Diệp Trăn Trăn nhìn thấy đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là anh. Nhưng không phải là trên đỉnh núi thơ mộng, hay trong một tòa lâu đài phủ đầy hoa hồng, mà là trong bệnh viện và Quý Triết Ngạn chính là bác sĩ chủ trị của cô. Uhm, tình tiết có vẻ không giống lắm, nhưng về cảm xúc thì cơ bản vẫn là như vậy. Tuy nhiên, cổ tích là hư cấu, trong cuộc sống thì vẫn cần phải có tính thực tế một chút. Sở dĩ Diệp Trăn Trăn có cảm tình với bác sĩ Quý, ngoài việc anh quá đẹp trai, lạnh lùng khí chất, tài giỏi nghiêm cẩn thì lý do chính là cô cảm thấy chỉ có anh mới đem lại cảm giác an toàn cho cô. Bởi vì, cô đã hoàn toàn… mất trí nhớ. Khi Diệp Trăn Trăn tỉnh lại, cô hoàn toàn không nhớ một chút gì về việc đã xảy ra, bao gồm cái chết của người ông ngoại giàu có và tên hung thủ đã đẩy cô ngã xuống cầu thang. Khi ký ức không còn thì cảm giác sẽ mạnh mẽ chiếm hữu. Mặc dù bên cạnh cô lúc này có một người mợ vô cùng ân cần và một vị hôn phu đến từ hành tinh khác luôn lo lắng chăm sóc, nhưng Diệp Trăn Trăn vẫn cảm thấy xa lạ, đồng thời còn có chút bài xích với họ. Thế là, cô hoàn toàn đặt niềm tin vào bác sĩ Quý. Cũng không hiểu tại sao, Quý Triết Ngạn trước nay luôn lãnh cảm với mọi vật mọi việc, khắp người đều tỏa ra hơi thở lạnh lẽo khiến người khác rùng mình, nhưng đối với cô gái nhỏ Diệp Trăn Trăn này, anh lại lần đầu biết thế nào là tâm hồn xao động.  Có thể bởi vì hoàn cảnh cô ấy quá đáng thương, ba mẹ mất sớm trong tai nạn 6 năm trước, lúc đó đã mất trí nhớ một lần rồi. Bây giờ ông ngoại thương yêu cô nhất cũng bị sát hại, mà cô lại chẳng thể nhớ được gì. Mỗi ngày chứng kiến cô nhìn mọi người với ánh mắt đầy cảnh giác, nhưng lại dùng ánh mắt dịu dàng lấp lánh nhìn anh, thì tim của Quý Triết Ngạn lại mềm nhũn. Thế nên anh lại để ý đến cô nhiều hơn một chút, quan tâm cô hơn một chút. Mà chỉ cần một chút này thôi, Diệp Trăn Trăn đã hoàn toàn sa vào lưới tình. Nhưng cái gì đến sẽ phải đến, dù không muốn thì sau khi hồi phục thì cô vẫn phải quay về đối diện sự thật.  Diệp Trăn Trăn xuất viện và trở về ngôi nhà cô đã ở trước khi xảy ra tai nạn. Cùng với nó chính là từng người từng người nói cho cô biết cô trước đây như thế nào, đã có cuộc sống ra sao. Trong số những người đó, có một người là Tả Dịch, cũng chính là người cảnh sát thụ lý vụ án của ông ngoại cô. Nhờ có Tả Dịch, cô biết được rất nhiều chuyện của trước đây còn chưa sáng tỏ và những người xung quanh cô hoàn toàn không đáng tin cậy như vẻ bề ngoài. Diệp Trăn Trăn cảm thấy quá rắc rối, cô phải làm sao đây? Đành phải đi tìm bác sĩ Quý để chữa tâm bệnh thôi. Cứ tưởng rằng, mình mặt dày như vậy không chừng sẽ khiến bác sĩ Quý chán ghét, ấy vậy mà anh ấy lại có thể dung nạp Diệp Trăn Trăn. Tuy miệng có hơi độc địa một chút, nhưng mà như vậy cũng đã giống một người đàn ông biết rung động lắm rồi. Thế nên, Diệp Trăn Trăn đầu óc chậm chạp cứ vậy mà chiếm được trái tim băng giá của Quý Triết Ngạn. Nhưng thật lòng mà nói, cô gái này cũng rất tội nghiệp. Lúc đầu tỉnh lại chẳng biết mình là ai, sau đó khi vụ án được đào sâu thêm thì lại bị rơi vào diện tình nghi, sau đó nữa thì phát hiện, hình như mình không phải là cô gái Diệp Trăn Trăn mà mọi người đang nói đến thì phải. Tóm lại là, hiện giờ cô chẳng biết phải làm sao cả. Thế là lại chạy đến gặp bác sĩ Quý. “Bác sĩ Quý ơi, nếu, nếu em không phải là Diệp Trăn Trăn thì phải làm sao…?” “Không sao cả, em chỉ cần là em thôi…” Bác sĩ Quý ơi, hình như anh yêu con gái nhà người ta rồi đó. Người ta không có chỗ đi, anh liền mang về nhà. Người ta buồn, anh nấu cơm dỗ dành. Người ta sợ, anh còn có thể ôm người ta ngủ một cách trong sáng nữa cơ mà.  Tuy rằng khởi đầu câu chuyện là một vụ án giết người, nhưng mà yếu tố trinh thám thực sự chỉ làm nền cho tình cảm của nhân vật chính mà thôi. Trải qua những manh mối mà anh cảnh sát tận tâm Tả Dịch tìm được, cuối cùng chân tướng sự thật cũng được hé lộ. Rất nhiều bất ngờ, rất nhiều người đều có liên quan, kể cả vụ tai nạn của 6 năm trước cũng đã tiết lộ thân phận vô cùng bí mật của Diệp Trăn Trăn.  Nhưng tất thảy đều không quan trọng. Dù cho Diệp Trăn Trăn đã từng bị tráo đổi như thế nào, thì đối với Quý Triết Ngạn, cô vẫn là cô gái nhỏ hoạt bát, dám yêu dám nhận, tuy không được thông minh sáng suốt nhưng lại rất giỏi trong lĩnh vực mà mình am hiểu. Điều quan trọng nhất là, trong lòng cô chỉ có một mình anh. “Bác sĩ Quý ơi, em có thể bao nuôi anh không?” Bác sĩ Quý: “...” … Thật ra, câu chuyện này cũng mang một chút hơi hướng cổ tích. Khi mà người đàn ông đẹp trai xuất chúng gặp gỡ và yêu đương cùng cô gái xinh đẹp đầy khí chất. Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau giải quyết vấn đề. Không có tranh chấp, không có giận hờn, không có những hiểu lầm khiến đôi bên cùng khó chịu. Chỉ có mật ngọt của tình yêu, sự ấm áp trong từng bữa cơm, sự đáng yêu trong những câu đối thoại, sự cưng chiều của Quý Triết Ngạn và tình yêu đầy sùng bái của Diệp Trăn Trăn. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một câu chuyện đầy sinh động.  Cuộc sống có rất nhiều lúc không được như ý muốn, nhưng lựa chọn trải qua như thế nào lại phụ thuộc vào chính bản thân mỗi người. Nếu có thể vui vẻ thì hãy cứ vui vẻ, nếu đã yêu xin đừng e ngại. Không cần phải gặp người tốt nhất, nhưng nhất định phải cho bản thân mình một sự lựa chọn tốt nhất. __________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần *** Thời điểm Dương Chi tỉnh lại, đầu óc có chút mờ mịt, đèn trên trần nhà sáng rọi vào mắt khiến cô chưa thích ứng kịp. Đưa tay ngăn cản tầm mắt với ánh sáng, chớp mắt vài cái, hồi lâu sau cô mới chậm rãi ngồi dậy. Nhìn xung quanh một vòng, đây là phòng ngủ bốn người trong trường học, giường trên bàn dưới, hiện tại chỉ có một nữ sinh đang ngồi đọc sách đối diện Dương Chi. “Cậu tỉnh rồi?” Nữ sinh phía dưới nghe được động tĩnh từ giường Dương Chi truyền đến, quay đầu cười với cô, “Khó mới có được một ngày thứ bảy rảnh rỗi ngủ nướng, cậu muốn đi ăn trưa không?” “Ôn Đào?” Dương Chi nhìn cô, cảm giác như có điều gì kì quái, giống như, ngủ một giấc dậy làm cô quên đi thứ gì. “Ừm, sao vậy? Ngủ đến phát ngốc rồi sao?” Ôn Đào cười rộ lên, trên mặt có hai núm đồng tiền ngọt ngào, vừa đơn thuần vừa vô hại. “À, có thể do tớ ngủ lâu quá.” Dương Chi xoa huyệt thái dương của mình, kiềm chế lại cảm giác quái dị trong lòng, leo từ trên giường xuống. Thời tiết bên ngoài âm u, mây đen chen lấn nhau làm cho người ta cảm thấy khó thở. Dương Chi tùy ý đeo một đôi dép lê đến trước cửa số mới phát hiện bên ngoài đang có mưa phùn. Mở cửa sổ ra, một mùi hương của cỏ xanh lẫn bùn đất truyền tới. “Trời mưa sao?” Ôn Đào bất tri bất giác lại gần cô, đưa tay ra cảm nhận một chút hương vị của trời mưa. “Cũng không lớn lắm.” Dương Chi hạ mắt nhìn xuống bên dưới, tầm mắt quét qua một thân hình đang đứng cạnh bồn hoa ngoài cửa sổ, lông mi khẽ run lên một chút, giọng nói cũng có vẻ kinh ngạc, “Lục Mạch?” Thời điểm cô thốt ra tên người kia, trái tim cô như nhảy lên vài nhịp, vừa nặng nề vừa khó chịu, khiến cho cô phải đưa tay chạm lên vị trí của trái tim. Đối phương như nghe được tiếng nói của cô, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, tầm mắt hai người chạm nhau, mái tóc đen đã bị mưa ướt nhẹp, mặt mày tràn ngập vẻ bi thương. Trong lòng Dương Chi căng thẳng khó hiểu, rốt cuộc có chuyện gì mà khiến ánh mắt cậu bi thương như thế. “Cậu ấy sao lại đứng đây dầm mưa vậy.” Giọng nói Ôn Đào như kéo Dương Chi về hiện thực, cô không được tự nhiên dời mắt đi. Ánh mắt Lục Mạch vẫn như cũng dừng trên người Dương Chi, không chút dao động, cũng không có biểu tình gì hết. “Cái đó, cậu cần ô sao?” Dương Chi đưa tay vuốt tóc, che đi sự thiếu tự nhiên của mình, thân thể hơi nghiêng ra ngoài cửa sổ để Lục Mạch có thể nghe rõ lời cô nói. Ký túc xá Dương Chi ở tầng hai, cách Lục Mạch một cái bồn hoa ở giữa, cậu nghe rõ nhưng lại không trả lời. Chỉ bình tĩnh nhìn thoáng qua Dương Chi, sau đó rũ mắt, xoay người rời đi, bước chân không nhanh, bóng lưng cô đơn. “Vẫn lạnh lùng như vậy.” Ôn Đào nâng cằm, hai núm đồng tiền lại lộ ra, trào phúng nói. Dương Chi kinh ngạc nhìn bóng lưng Lục Mạch biến mất trên con đường, phát hiện mưa như ngày càng lớn, tiếng từng hạt mưa chạm xuống đất như đánh vào trong lòng Dương Chi. “Cậu đi đâu đó?” Ôn Đào ngạc nhiên nhìn Dương Chi cầm ô chạy ra khỏi cửa. “Đuổi theo Lục Mạch.” Dép lê cũng chưa kịp đổi, Dương Chi cứ thế mà đấy cửa chạy ra. Miệng Ôn Đào há to, muốn hỏi quan hệ hai người từ lúc nào mà tốt đến nỗi muốn đưa ô cho nhau trời này cơ chứ. Dương Chi cũng không biết tại sao mình muốn đuổi theo, Lục Mạch trong khối nổi tiếng là người lạnh lùng quái gở, thái độ như vừa nãy là đã rõ. Bản thân cô đuổi theo như vậy chưa chắc cậu cũng đã nhận ô, nhưng nghĩ đến sắc mặt vừa rồi của Lục Mạch, cô cũng không đành lòng. Dương Chi che ô chạy vào màn mưa, dép lê dẫm lên mặt đất nước bắn thấm ướt ống quần. Nhưng đi một đoạn xa cũng không tìm được Lục Mạch. “Người này đi cũng thật nhanh!” Dương Chi nhìn một chiếc ô khác đang cầm trên tay, có chút nản lỏng, chuyến này thật vô ích rồi. Trên đường quay về, mưa cũng không ngớt mà ngày càng lớn hơn, một đường đi này Dương Chi đều không yên lòng. Đến một lối rẽ, thân hình cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt, dọa cô nhảy dựng lên, thiếu chút nữa làm rơi ô xuống đất. “Lục Mạch?” Sao cậu lại ở đây? Còn chưa kịp ngạc nhiên xong, Dương Chi đã bị một hơi lạnh ôm vào trong ngực, sức lực lớn tới mức không thể phản kháng. Cánh tay ôm cô rất chặt, như là muốn dung nhập cô vào cơ thể mình, khiến cho Dương Chi suýt nữa không thở nổi. “Lục…” Dương Chi vừa định mở miệng nói chuyện thì trên môi lại truyền đến cảm giác ấm áp mềm mại, làm tất cả những lời cô muốn nói như nuốt lại vào trong. Lục Mạch hôn cực kì nhẹ nhàng nhưng lại làm Dương Chi chấn động, hai mắt trợn tròn, đáy mắt ngập vẻ không dám tin. Cho đến lúc hai chiếc ô trên tay đều bị rơi xuống đất, Dương Chi mới lấy lại tinh thần, dùng hết khí lực đẩy Lục Mạch ra, vung tay lên định tát cậu. Lục Mạch không hề né tránh, chỉ cúi đầu nhìn cô, khiến tay cô ngừng lại ở không trung. “Cậu bị điên à!!!” Vành tai Dương Chi đều phiếm hồng, đôi mắt giận dữ quay đầu bước đi, đến ô cũng không cần. Còn ở trước mặt Lục Mạch thêm nữa cô sợ bản thân sẽ không khống chế được muốn đánh cậu, thật uổng phí cho khuôn mặt đẹp trai như thế, lại là một tên biến thái!!! Huhu, lại còn là nụ hôn đầu của cô mà! Lục Mạch nhìn bóng lưng Dương Chi rời đi, lại nhìn đôi tay trống rỗng của chính mình, khóe mắt có chút đỏ lên. Trên mặt đất, có hai chiếc dù, một cái đang được mở ra, một cái được gấp ngay ngắn cẩn thận. Toàn thân Lục Mạch cũng đã ướt đẫm, đứng yên một hồi lâu, sau đó thở dài một cái, nhặt hai chiếc ô trên mặt đất lên. Cuối cùng cũng chậm rãi rời đi. Ôn Đào hoảng sợ khi nhìn thấy cả người Dương Chi ướt đẫm. “Cậu đánh nhau với Lục Mạch???” Mời các bạn mượn đọc sách Mất Trí Nhớ của tác giả Trường Nhiên.
Hợp Cửu Bất Phân
Bạn đang đọc truyện Hợp Cửu Bất Phân của tác giả Ngư Sương. Kỷ Vân Hân gặp Giản Yên, hai người ngồi đối diện nhau, tư thế như đang muốn đàm phán. Kỷ Vân Hân mở miệng nói: "Giản tiểu thư, tôi có thể đáp ứng mọi yêu cầu của cô, trừ việc kết hôn" Giản Yên ngắm nhìn người trước mặt, người cô thích đã nhiều năm, nhẹ nhàng cúi đầu, lại khẳng định một lầ nữa: "Tôi chỉ muốn kết hôn với cô" Trầm tư mấy phút, Ký Vân Hân tự tay kí tên mình lên hiệp nghị kết hôn. Ẩn giấu tin tức kết hôn ba năm, hai người chung sống với nhau vừa xa lạ vừa kính trọng. Rốt cuộc sau khi Giản Yên ra ngoài du lịch trở về, cô đã nghĩ rõ ràng, quyết định trả tự do lại cho Kỷ Vân Hân. Cô cầm giấy thỏa thuận ly hôn đi tìm Kỷ Vân Hân, mấy phút sau, lập tức kí xong. Sau khi ly hôn, Giản Yên ở giới giải trí lăn lộn đến vui vẻ sung sướng, ăn được ngủ được, khí sắc cùng tài nguyên ngày càng tốt lên, chỉ duy nhất không tốt chính là, nàng phát hiện mình -- mang thai. Đứa con là của Kỷ Vân Hân. *** Văn án Trước khi kết hôn, Kỷ Vân Hân ngồi ở trên sô pha, dùng tư thế đàm phán nói: "Giản tiểu thư, ngoại trừ chuyện kết hôn, em yêu cầu gì tôi cũng có thể đáp ứng được." Giản Yên đưa mắt nhìn người mình đã yêu thích nhiều năm, cúi đầu: "Em chỉ muốn kết hôn cùng với chị." Ký Vân Hân cân nhắc mấy phút, tự mình kí tên lên trên giấy kết hôn. Ẩn kết hôn ba năm, tương kính như tân, coi trọng như khách, rốt cuộc Giản Yên sau khi ra ngoài du lịch trở về một chuyến thì đã suy nghĩ rõ ràng, quyết định thả Kỷ Vân Hân tự do, nàng cầm đơn ly hôn đi tìm Ký Vân Hân, mấy phút sau, lập tức kí xong. Sau khi ly hôn, Giản Yên ở trong giới giải trí lăn lộn đến vui vẻ sung sướng, ăn được ngủ được, khí sắc và tài nguyên ngày càng tốt lên, chỉ có duy nhất một thứ không tốt chính là, nàng phát hiện mình -- mang thai. Đứa con là của Kỷ Vân Hân. *** Mặc dù truyện có tình tiết “sinh tử văn” – nghĩa là “sinh con” nhưng nhìn chung cũng có vẻ khá là logic, mình nói “logic” ở đây có nghĩa là việc “nữ x nữ có thai” trong bộ này được Ngư Sương giải thích cũng khá là có lý, tương đối phù hợp khi nhìn bằng con mắt y học – khoa học, nói chung là hợp lý hơn một số bộ truyện “sinh tử văn” khác mà mình từng được đọc. Hơn nữa suy cho cùng đây cũng là “tiểu thuyết”- thể loại văn học thỏa mãn trí tưởng tượng phong phú của người viết nhằm đáp ứng thị giác của người đọc cho nên khi đọc cứ thoải mái thôi, đừng cố vạch lá tìm sâu làm gì. Nội dung tình tiết: Có thể nội dung tình tiết của Hợp Cửu Bất Phân không còn quá mới lạ với các bạn độc , nhưng thể loại này thì lúc nào cũng cuốn hút (◕‿◕) Ngư Sương xây dựng các tình tiết rất logic, diễn biến tình cảm của nhân vật trôi êm như một dòng chảy, mặc dù nói Kỷ Vân Hân “cua” lại vợ cũ, nhưng đọc xong và cảm nhận mới thấy nó không hề dễ dàng cho Kỷ tổng chút nào. Giản Yên đã phí hoài ba năm thanh xuân, chấp nhận một tình yêu mù quáng với hi vọng có thể lay động được trái tim của Vân Hân, nhưng thực tế cho thấy, nàng không thể. Vì lẽ đó, nàng đối với Kỷ Vân Hân từ đây đã tồn tại một lá chắn vô hình cùng một trái tim lạnh lẽo, nhưng nhân gian có câu “theo tình tình chạy, chạy tình tình theo”, Kỷ Vân Hân thật không ngờ bản thân đã yêu vợ cũ, nàng tìm mọi cách tiếp cận, săn sóc nhưng Giản Yên đã thật sự chết tâm, điều bấy giờ Giản Yên muốn tránh xa nhất, đó chính là Kỷ Vân Hân. Suốt mạch truyện, mặc dù chỉ có hai nhân vật chính ngược qua lại lẫn nhau (thật ra là Giản Yên ngược Kỷ tổng), nhưng mình vẫn cảm thấy rất nhói lòng. Ngoài cặp đôi chính, tác giả còn “bonus” thêm hai, ba cặp phụ nhưng vẫn không làm rối nội dung tình tiết, Ngư Sương đã quản lý tốt điều này ╰(▔∀▔)╯ Tính cách nhân vật: Giản Yên: Tính cách quật cường, cảm giác nàng đúng mẫu một người nữ nhân mà ai cũng mơ mộng, biết lễ biết nghĩa, lại thông minh tinh xảo, muốn dịu dàng có dịu dàng muốn câu dẫn có câu dẫn (❤ω❤)   Kỷ Vân Hân: Bên ngoài xinh đẹp bên trong (rất) nhiều tiền. Nhiều tiền cỡ nào? Có nói xạo không má? Ồ thuê cả một hòn đảo cho Giản Yên nghỉ ngơi sau sinh…(ღ˘⌣˘ღ) Có H không? Tất nhiên là có rồi (¬‿¬ ) Các bạn hẳn biết dạo này Tấn Giang siết chặt các loại H văn, nên là H trong Hợp Cửu Bất Phân phải nói là…cần sức tưởng tượng mới phát hiện ra (⁀ᗢ⁀) Nếu người hữu ý, thì H văn trước mặt, nếu người vô ý, thì H văn như trăng dưới nước, hoa trong gương ( ‾́ ◡ ‾́ )   Tính cách nhân vật thế nào vậy? Giản Yên: Tính cách quật cường, cảm giác nàng đúng mẫu một người nữ nhân mà ai cũng mơ mộng, biết lễ biết nghĩa, lại thông minh tinh xảo, muốn dịu dàng có dịu dàng muốn câu dẫn có câu dẫn (ω) Kỷ Vân Hân: Bên ngoài xinh đẹp bên trong (rất) nhiều tiền. Nhiều tiền cỡ nào? Có nói xạo không má? Ồ thuê cả một hòn đảo cho Giản Yên nghỉ ngơi sau sinh...(ღ˘⌣˘ღ) mlem mlem *** Giản Yên mới từ cục dân chính đi ra liền bị một trận gió lạnh thổi vào mặt, cổ họng nàng khô khốc ho khan vài tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn người phụ nữ bên cạnh, sống lưng của Kỷ Vân Hân vẫn thẳng tắp,nghiêng mặt nhìn, vẻ mặt lạnh lẽo, Giản Yên biết nàng không phải là người thích nói chuyện, nhưng Giản Yên cũng không ngờ tới nàng lại không thích nói chuyện tới mức này, vừa thảo luận thủ tục ly hôn, một bên luật sự huyên thuyên nói rất nhiều, sắc mặt nàng rất bình tĩnh mà hỏi mình: "Ngươi chắc chắn chưa?" Kết hôn ba năm, nàng với mình nói chuyện chỉ có thể đếm được trêи đầu ngón tay, câu nói này nàng nói hai lần. Kết hôn một lần, ly hôn một lần. Giản Yên thở dài một hơi, nàng chắc chắn chưa sao? Lúc đi đến trước mặt là cục dân chính nàng còn chưa chắc chắn, hiện tại thì đã chắc chắn một trăm phần trăm, cuộc hôn nhân này, nàng buông bỏ! Ai cũng khuyên buông bỏ là không tốt. Đương nhiên cũng không có người khuyên, bởi vì nàng cùng Kỉ Vân Hân hai người là ẩn kết hôn, ngoại trừ Kỷ gia cùng bạn thân nàng, cũng không có người ngoài nào biết. Mà nếu bạn thân của nàng biết nàng ly hôn, chỉ sợ sẽ mang nàng vào quán bar uống ba ngày ba đêm để chúc mừng. Nói cũng lạ, bạn thân nàng là loại người háo sắc, nhìn thấy người đẹp đều hận không thể nào nhào tới người ta để ɭϊếʍ láp vài ba cái, nhưng mà lại không thích Kỷ Vân Hân, mỗi lần nhắc tới Kỷ Vân Hân người kia đều liếc mắt cười khinh một tiếng: "Kỷ Vân Hân sao? Thôi đi, chỉ có mỗi ngươi mới yêu nàng, chứ có ai lại đi yêu loại người lãnh cảm, ngươi không biết mỗi lần ta nhìn thấy nàng, các ngón tay ta đều thần kinh héo rút, không cử động được!" Ngón tay không cử động được? Đó là nàng chưa thấy dáng vẻ ăn mặc đồ ngủ đơn bạc khi ở trêи giường của Kỷ Vân Hân. "Cần ta đưa ngươi về không?" Đột nhiên xuất hiện âm thanh đánh gãy tâm tư của Giản Yên, nàng quay đầu nhìn xem người nói, Kỷ Vân Hân trêи người mặc tiểu tây trang thẳng tắp màu xanh lam có hình, bên trong là một áo sơ mi trắng, mở ra một vài cúc áo lộ ra xương quai quai xinh đẹp. Nàng khuôn ngực cũng không phải rất đầy đặn, nhưng đường nét đều phi thường xinh đẹp, êm dịu lại tinh tế, trong phút chốc Giản Yên đã nghĩ tới buổi tối nọ. Kỷ Vân Hân mặt mày ửng đỏ khi cắn ngực nàng, cùng dáng vẻ nghiêm túc cẩn thận nàng, đều không giống một chút nào. Giản Yên rũ mắt, ánh mắt nhìn xuống dưới, nhìn thấy Kỷ Vân Hân đi trêи giày cao gót mười cm, đôi chân thon dài thẳng tắp, đôi chân này đã từng cùng da thịt mình dán vào nhau. "Không cần." Giản Yên vuốt lại mái tóc có chút rối của mình khi bị gió lạnh thổi tới, tâm đều đau đớn co rút, nàng lại đưa mắt liếc nhìn Kỷ Vân Hân, thấy nàng hai tay đều đặt ở sau lưng, mái tóc được buộc ra sau gáy vẫn chỉnh tề mặc kệ gió lạnh thổi tới, khác biệt rõ ràng với bộ dạng giương nanh múa vuốt của chính mình. Nàng thấy Kỷ Vân Hân cùng nhìn mình, lại nói: "Ta có xe..."   Mời các bạn mượn đọc sách Hợp Cửu Bất Phân của tác giả Ngư Sương.
Đi Về Phía Chân Trời
Bạn đang đọc truyện Đi Về Phía Chân Trời của tác giả Hoa Sen Trắng. Vì mang thân phận là con vợ lẽ, thế nên Tiêu Sĩ Quân không được coi trọng, cũng không được xem là thiếu gia chính thức của nhà họ Tiêu. Cuộc sống vốn không thuận lợi, sau đó còn bị mẹ cả sắp xếp, khiến Tiêu Sĩ Quân đi lạc trong chuyến du lịch cùng gia đình. Rất may là anh không rơi vào tay kẻ xấu mà được một nhà tốt bụng cưu mang, sau đó anh thầm mến cô bé Châu Nhã Lâm hiền lành, lương thiện Thời gian sau, vì một vài chuyện xảy ra nên Tiêu gia mới gấp rút cho người truy tìm tung tích và đưa anh trở về đảm nhận trách nhiệm người thừa kế. Cuộc sống Tiêu Sĩ Quân trở lại ban đầu, cũng là lúc anh quyết định dùng mọi cách để tìm lại cô bé gái đáng yêu thời ấy. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ông Chú Của Riêng Em hoặc Vẫn Luôn Bên Em của cùng tác giả. *** Biệt phủ Tiêu gia.... Tiếng người chuyện trò huyên náo khắp nơi trong biệt phủ. Tiêu lão gia vì việc thành công trong chuyện làm ăn mà quyết định sai toàn bộ gia nhân trong nhà mở tiệc thết đãi tất cả mọi người cũng như là cơ hội để ra mắt người thừa kế trong tương lai. Từ phía cửa sau đi vào chính là một người phụ nữ với gương mặt có chút u buồn, bên cạnh là một cậu bé khoảng chừng 5 tuổi đang chậm rãi tiến ra phía lối đi ra đại sảnh thì trước mặt đã xuất hiện dáng người phụ nữ với mái tóc búi cao, người diện bộ sườn sám màu đỏ thẫm đứng chắn ngay trước mặt. Ngay lập tức, cô ta lên giọng, ánh mắt hiện rõ sự căm ghét, không vui nói: - "Lý Lệ Xuân, cô và đứa con chưa rõ lai lịch này dám mặt dày bước ra nhà lớn ăn mừng sao? Một ả đào hát không có thân có phận như cô được đặt chân vào Tiêu gia đã là phúc phần lắm rồi. Nếu để mọi người cũng như bạn bè thương trường của lão gia nhìn thấy chẳng phải sẽ mất mặt hay sao?" Cô ta chưa nói xong liền cảm nhận cơn đau truyền đến ở phía cánh tay của mình. Hóa ra tự lúc nào, cậu bé đã không nhịn được mà lập tức chạy về phía trước mà cắn thật mạnh vào tay khiến cô ta đau nhói mà hét lên. Dấu răng in hằn vào cánh tay khiến cô ta tức giận mà mạnh tay đẩy ngã cậu bé xuống giàn, trừng mắt cảnh cáo: - "Thằng con hoang, cũng bởi lão gia vì trúng bùa mê thuốc lú mới dễ dàng chấp nhận đưa mẹ con chúng mày vào đây sinh sống. Mẹ mày chỉ là một ả đào hát không tên không tuổi, sao dám chắc, nghiệt chủng như mày mang trong người dòng máu của Tiêu gia." Chát... Cô ta vừa dứt câu liền nhận ngay cú tát của người đối diện. - "Lý Lệ Xuân, mày dám tát tao sao?" - "Bất cứ ai động vào Sĩ Quân, tôi nhất định sẽ không nhượng bộ đâu. Cô nhớ rõ những lời mà tôi nói ngày hôm nay, Chương Khã." Dứt lời, Lý Lệ Xuân đưa tay nắm lấy tay con trai mình mà hiên ngang lướt qua người của Chương Khã khiến cô ta tức giận chỉ biết nghiến răng chửi rủa. Hiện tại, Tiêu lão gia đang rất quan tâ m đến mẹ con của Lý Lệ Xuân cho nên cô ta không dám làm lớn chuyện. Chẳng hiểu do đâu mà đứa con trai Tiêu Sĩ Trung của cô ta đã hơn 8 tuổi đến giờ vẫn chưa biết nói trong khi đó Tiêu Sĩ Quân vừa mới lên hai đã ăn nói lưu loát, thậm chí là một đứa trẻ vô cùng nhạy bén và mạnh mẽ đứng ra bảo vệ cho mẹ của mình. Nếu chuyện này cứ tiếp diễn, e là sẽ có ngày vị trí người thừa kế Tiêu gia chắc chắn sẽ nằm trong tay đứa con của ả đào hát không được thừa nhận. Như thế, cô ta quả thực không cam lòng. Mọi thứ chuẩn bị cho bữa tiệc cũng sắp hoàn thành. Chỉ khoảng vài phút nữa thôi thì khách mời sẽ đến. Không giống như những đứa trẻ còn nhỏ tinh nghịch, Tiêu Sĩ Quân chậm rãi đi dạo một vòng. Bỗng nhiên, đôi chân cậu lập tức dừng lại liền sau đó nhíu mày lên tiếng nói với những gia nhân đang đứng gần đó. - "Vị trí chiếc bánh to đặt ở nơi này không phù hợp. Đây là lối đi chính, mặt dù là trọng tâm thu hút sự chú ý nhưng dù sao đây cũng là buổi tiệc trang trọng, các món ăn tốt nhất vẫn nên đặt ở một góc nào đó, cho đến khi cần đến thì mới dọn ra." Cậu vừa dứt câu liền cảm nhận những ánh mắt tỏ ra ồ òa của các gia nhân nhìn về phía mình. Một trong số đó cúi thấp người nhìn thẳng vào mắt cậu, ngưỡng mộ nói: - "Mọi người nhìn xem, nhị thiếu gia chỉ mới năm tuổi mà đã suy nghĩ sâu xa thế này. Mai mốt lớn lên có lẽ còn tài giỏi hơn nữa." Một gia nhân khác ở ngay bên cạnh cũng lên tiếng: - "Đúng vậy. Chẳng bù cho đại thiếu gia, đến chừng tuổi này mà lại chẳng nói năng lời nào, hành động cũng như tư duy cũng chậm hơn rất nhiều so với...." - "Câm miệng." Chưa kịp dứt câu thì từ bên trong, một người đàn bà trung niên bước ra, bà ta chính là thầy thuốc chính trong Tiêu gia cũng như là người thân cận với đại phu nhân trong nhà này. Chuyện thuốc thang cho đại thiếu gia đều do một tay bà ta lo liệu. Nhưng chẳng hiểu tại sao đến giờ, bà vẫn chưa tìm ra nguyên nhân khiến cậu bé chậm nói và ít linh hoạt hơn bao đứa trẻ thông thường. Mời các bạn mượn đọc sách Đi Về Phía Chân Trời của tác giả Hoa Sen Trắng.