Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tế Luyện Sơn Hà - Thực Đường Bao Tử

Ta có một cái Tiểu Lam Đăng, đạp khắp gầm trời Cửu U... Vài lời của người dịch: Truyện kể về một thiếu niên tư chất bình thường, xuất thân thê thảm nhưng vận khí thì tốt đến mức "trong c*t chó cũng mò thấy vàng". (^3^)/ Văn phong khá tinh tế, miêu tả chi tiết nhiều sự vật sự việc dù rất nhỏ, lối kể khá hóm hỉnh, nhiều khi hài đến mức bật cười. Nhân vật chính - Tần Vũ qua lời kể tác giả hiện lên như một chàng trai thông minh kiểu khôn vặt, lươn lẹo, nói dối không chớp mắt, suy nghĩ lại rất hài. Nhưng đằng sau đó, ẩn chứa sự kiên trì, cứng cỏi, quyết đoán đến nhường nào... *** Mặt trời dần lặn xuống ở đằng tây làm cho cái oi bức ban ngày cũng dịu lại. Những tia nắng cuối ngày phủ lên vườn thuốc, mùi vị thơm ngát của những cây linh thực tản ra khắp nơi, mỗi loại một kiểu, đa dạng vô cùng. Tần Vũ cắm cúi buộc lại dây sắt của hàng rào chắn cho thật chắc, sau khi chắc chắn nó không thể nào tuột ra được, hắn mới đứng thẳng lên rồi ho khan một chặp, hai gò má trắng nhợt cũng dần ửng đỏ lên. Nắng chiều chiếu xuyên qua những sợi tóc phất phơ lên gương mặt thiếu niên của hắn, nửa khuôn mặt còn lại khuất trong bóng râm. Thân hình của hắn gầy gò, mặt mày không quá tuấn tú, trên mặt hắn lúc này rịn ra mấy giọt mồ hôi, dường như đang rất khó chịu trong người. Chuyện này nói ra cũng có nguồn cơn. Hơn nửa năm trước, một con lợn rừng xông vào vườn thuốc phá phách, vì người quản lý dược viên vì mềm lòng nên giúp hắn tránh được vận mệnh bị đánh tới chết. Những tổn thương sau trận đánh thừa sống thiếu chết ấy không được chữa trị kịp thời, dù có tên tiểu thử Thổ Đậu chăm sóc nhưng hắn vẫn bị nhiễm phong hàn, để lại di chứng đến giờ là những trận ho khan không ngớt. Bình thường sắc mặt của hắn luôn trắng bệch, thường bị người gọi là quỷ mắc bệnh lao. Những lúc như thế, Tần Vũ đều chỉ cười cười rồi tránh đi chỗ khác, sắc mặt tỏ rõ rằng mình không quan tâm. Hắn vốn là trẻ mồ côi, có thể nhịn thì sẽ nhịn, không bao giờ chủ động chuốc lấy phiền phức làm gì. Hiện tại, sau khi sửa sang xong mọi thứ, Tần Vũ cúi nhìn xuống tảng đá màu xanh dưới chân. Đá xanh là đồ vật nổi danh nhất ở phái Đông Nhạc, cứng rắn vô cùng, phẩm chất tuyệt hảo, được không ít môn phái tu hành ưa thích, muốn mua về để tu kiến lại sơn môn nhà mình. Nó được coi là sản phẩm trụ cột của phái Đông Nhạc, đã kiếm về cho môn phái không ít linh thạch. Tất nhiên, loại vật phẩm để tu luyện như linh thạch này không bao giờ tới được tay đám đệ tử ngoại môn như Tần Vũ, phần lớn sẽ rơi vào túi chưởng môn và các trưởng lão, một số nhỏ được phân phát cho các đệ tử chân truyền. Hắn ở phái Đông Nhạc đã bảy năm, dù có lấy ra toàn bộ của để dành chắc cũng không mua nổi một phiến đá xanh lót đường như thế này. Hắn vội vàng đè xuống cảm giác chua chát vừa dâng lên trong lòng. Hắn biết rõ tư chất của mình là bình thường nên cũng có một chút tính toán. Đã đến giờ! Tần Vũ thu lại cái xẻng, lau chùi một cách cẩn thận. Bởi vì đường đi trong vườn thuốc được lát đá xanh, phấn hoa, cánh hoa bị gió cuốn rơi ra thường lọt vào giữa các khe đá, rất khó làm sạch. Vì thế, cái xẻng này có một đầu nhọn nhỏ như hạt gạo, có gia trì thêm một chút tinh thiết của pháp khí nên độ sắc bén tăng gấp mấy lần bình thường. Thổ Đậu thường trêu đùa rằng đây coi như là thứ đáng giá duy nhất trên người Tần Vũ, cũng được coi là một kiện pháp khí hạng chín, thế nhưng vật này là tài sản của phái Đông Nhạc, hắn chỉ có thể sử dụng chứ không thể làm chủ. “Miệng của tên tiểu tử này thật thối!” Tần Vũ chửi nhỏ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. Đột nhiên, từ xa truyền tới một trận tiếng cười, cho dù đã cố tỏ ra vẻ tiêu sái nhưng vẫn không che giấu được mùi vị càn rỡ. Tần Vũ giật mình, nhanh chóng đứng sang một bên, cúi đầu chắp tay chào. “Tam sư huynh có tư chất nghịch thiên, chỉ trong hai mươi bảy ngày đã công phá bảy tầng luyện khí, bước vào Trúc Cơ. Đây là kỷ lục chưa từng có kể từ khi Đông Nhạc ta lập phái tới nay.” “Đâu chỉ có ở phái Đông Nhạc, nhìn khắp mười vạn dặm quanh khu vực phía Nam quốc gia này, cũng chẳng có ai có thể sánh kịp với sư huynh Ngụy Úy của chúng ta.” “Ngụy Úy sư huynh, tiểu muội có vài vấn đề khó hiểu trong lúc tu hành, không biết tối nay sư huynh có rảnh không?” “Trương sư muội, sư huynh Ngụy Úy là nhân vật bậc nào chứ, thời gian tu hành mỗi ngày đều đã sớm được sắp xếp rồi, muội muốn cùng sư huynh trao đổi thì phải hẹn trước ít nhất ba ngày.” Đám người thi nhau nói, người cười hớn hở nhất trong đám là vị Tam sư huynh kia, hai bên phải trái có tới mấy nữ tử trẻ tuổi cười e lệ như hoa lan, trong lúc bước đi còn vô tình vô ý đụng chạm vào thân thể hắn, ánh mắt đầy sự sùng bái khiến cho người ở giữa có cảm giác như trên mây. Ánh mắt Tần Vũ hơi hoảng hốt. Tam sư huynh Ngụy Úy, không rõ quê quán, theo lời hắn từng khoe khoang thì tổ tiên của hắn từng là giáo úy trong hoàng gia, tu vi đạt tới Kim Đan. Từ khi được phán định hắn có thiên phú tu hành, người trong tộc đã sửa lại tên cho hắn để mong một ngày hắn trọng chấn lại uy danh gia tộc, đạt tới được sự nghiệp như của tổ tiên ngày trước. Lúc trước, nghe những lời ấy, ai cũng cười cợt. Tên của Tam sư huynh này đúng là nghe rất khí thế, thế nhưng bản thân con người hắn lại bẩn tính không chịu nổi, lời nói hống hách, lòng dạ hẹp hòi, luôn tính toán hơn thua, căn bản chẳng có chút uy thế nào của giáo úy hoàng gia với lực lượng nghiêng trời lệch đất cả. Nhưng bắt đầu từ hai tháng trước, Tam sư huynh liền trình diễn một hồi thần kịch tựa như rễ cỏ bật ngược, trong hai mươi bảy ngày phá bảy cấp Luyện Khí, xông thẳng lên Trúc Cơ. Từ đó hắn càng thêm đột phá dũng mãnh, nghe nói hôm trước đã đạt tới Trúc Cơ tầng thứ ba. Tốc độ tu hành nghịch thiên như thế, đừng nói là ở phái Đông Nhạc, dù tính trong các đại phái tiên đạo hùng cứ một phương, hắn vẫn là kẻ sổ một. Ngày Tam sư huynh Trúc Cơ thành công, nước mắt Chưởng môn tuôn đầy mặt, cả đêm ở trước bài vị các vị tổ sư, đến hôm sau liền khai đàn thu Tam sư huynh làm đệ tử. Đến khi đó, coi như Tam sư huynh đã “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”, trở thành đệ tử chân truyền của chưởng môn, thật sự là uy phong hiển hách. Ngày hôm ấy, gần nghìn đệ tử ngoại môn của phái Đông Nhạc đều đỏ mắt ngưỡng mộ. Đến hiện tại, Tam sư huynh trở thành người được kỳ vọng sẽ chấn hưng môn phái trong tương lai, danh tiếng át hết đám đệ tử chân truyền khác trong phái, phong quang vô hạn. “Chư vị sư đệ, sư muội quá khen rồi. Vi huynh mới bước vào con đường tu hành, không thể kiêu ngạo được, các đệ muội cũng đừng đùa ta nữa.” Vẻ mặt của Ngụy Úy đầy vẻ rụt rè khiến cho đám người kia lại nhao nhao thêm một chặp, nào là “Sư huynh khiêm tốn”, hoặc là “Chúng ta toàn nói sự thật”, “Sư huynh tâm như bàn thạch, sao có thể bị chúng ta tác động chứ.” Một nhóm đi lướt qua, ánh mắt Tam sư huynh dừng lên trên người Tần Vũ một thoáng, nhưng sau đó nhanh chóng thu về, vẻ mặt hờ hững. Hai bên đã không còn cùng một cấp độ, đã định ngày sau sẽ không gặp lại nữa, dù lúc trước quen nhau thì sao chứ? Tiếng cười nói xa dần, mơ hồ còn có cả tiếng con gái dỗi hờn, dường như là Tam sư huynh vừa trêu chọc mấy vị muội muội trẻ tuổi nên bị ăn mấy cú đánh yêu từ các nàng. Tần Vũ bình tĩnh đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn đám người đang xa dần. Hắn chậm rãi cất bước, ánh nắng chiều chiếu lên bóng lưng đơn bạc như một thân trúc cô đơn của hắn. Hoàn thành công việc, hắn không quay về chỗ ở ngay mà đi qua vài con đường, đi dọc xuống núi một quãng, sau đó đi vào một thung lũng vắng vẻ. Nơi này cây cối um tùm, gần như không có dấu chân con người. Tần Vũ thở dốc một hồi, hai mắt híp lại, nhanh chóng tìm được chỗ đánh dấu trên mặt đất, ở đó bùn đất hơi lõm xuống. Ngồi xổm xuống, nhìn kỹ dấu chân in lại thiếu mất một móng trước, hắn nhếch miệng cười. Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Trong cốc này có lợn rừng đi lại, chính là tên tiểu tử nửa năm trước xông vào vườn thuốc, hại hắn suýt bị đánh chết kia. Tần Vũ để ý rất lâu, mãi mấy ngày trước mới phát hiện được tung tích của nó. Không tiến vào trong, Tần Vũ đi cà nhắc về phía một gốc cây lớn, thấy bẫy mình đặt vẫn còn nguyên thì lại theo đường cũ quay về. Linh lực xung quanh môn phái khá nồng đậm nên đám lợn rừng cũng trở nên lanh lợi hơn rất nhiều, cực kỳ mẫn cảm với mùi con người, hắn không muốn bị thất bại trong gang tấc. Hắn ra tay đối phó với con lợn rừng kia, một phần vì muốn báo thù, nhưng cũng còn có nguyên nhân khác. Lúc trước Tần Vũ từng nghe người khác nói rằng con lợn rừng này bị thiếu mất một góc ở đầu móng trái, mấy năm nay liên tục ăn trộm cây thuốc trong vườn nên toàn bộ da thịt trên người nó đều chứa đầy linh lực. Thứ hắn nhắm tới chính là phần Linh lực này, nếu có thể bắt được con lợn đó, ăn thịt nó, xem chừng có thể trị được bệnh cũ. Một mạch quay về chỗ ở, theo thường lệ, hắn lại gặp vài nhóm người, phải nghe vài câu trêu chọc. Tần Vũ cúi đầu cười chua chát. Đến khi về tới tiểu viện của mình rồi, sắc mặt hắn mới khôi phục lại như thường. Hắn rửa mặt qua loa rồi chậm rãi ăn cơm, nhai nuốt từng li từng tí một. Hắn biết rất rõ tình trạng của cơ thể mình, đến giờ vẫn chẳng chuyển biến tốt lên chút nào, những cơn ho khan và cơn đau mỗi lúc một nhiều thêm, mấy ngày gần đây thậm chí trong đờm còn có lẫn cả máu. Trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, hắn cố nén không suy nghĩ lung tung nữa, ra sức ăn nhiều thêm một chút. Ăn xong, hắn thu thập bát đũa, lẳng lặng nghỉ ngơi, chờ cho tâm tình trong lòng lắng xuống mới bắt đầu tu luyện. Thực ra, đệ tử ngoại môn cũng có thể tu luyện, đã được gia nhập môn phái tu tiên thì điều kiện tiên quyết là phải có tư chất tu hành, chẳng qua bọn hắn kém hơn người ta một chút mà thôi. Đệ tử ngoại môn phái Đông Nhạc lúc vào sẽ được nhận một bí kíp tu hành chỉ có ba trang. Dù Tần Vũ còn lơ mơ với con đường tu luyện cũng thừa biết đây là thứ hàng khiếm khuyết, cấp độ còn thấp tới dọa người, căn bản còn không được tính là công pháp tu luyện gì cả. Nhưng ngoài nó ra thì Tần Vũ hắn còn có lựa chọn khác sao? Thế nên hắn không bao giờ phàn nàn, bảy năm qua, ngày nào cũng nghiêm túc tu luyện, chưa từng dừng lại một ngày nào. Hiện tại, hắn đã miễn cưỡng tiến vào Luyện Khí tầng hai. Hắn vận khởi công pháp, có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo như hơi thở lưu chuyển trong cơ thể mình, khiến cho cơ thể thoải mái hơn một chút. Một lúc lâu sau, Tần Vũ mở mắt, sâu trong đáy mắt hắn xẹt qua một tia ảo não. Hắn có thể thấy sau mỗi lần tu hành, ngực sẽ đỡ đau hơn một chút, nhưng pháp lực của Luyện Khí tầng hai vẫn quá yếu, căn bản không thể nào trừ tận gốc tai họa ngầm trong cơ thể hắn được. Hơn nữa, mỗi lần pháp lực lưu chuyển qua lồng ngực đều bị hao tổn một ít, tuy rằng không nhiều lắm nhưng vẫn là vượt quá tốc độ bổ sung của hắn. cho tới bây giờ, cảnh giới tầng hai cũng đang lung lay, sắp bị đánh xuống tầng một. Nếu chỉ dựa vào pháp lực của Luyện Khí tầng một, e là bệnh sẽ lập tức bộc phát. Vì vậy, mỗi ngày hắn chỉ dám tu hành một canh giờ. Đứng dậy, giãn gân giãn cốt một hồi, hắn đẩy cửa ra ngoài, bắt đầu chậm rãi chạy trên con đường nhỏ vắng vẻ. Loại vận động này đối với thân thể Tần Vũ hiện tại là một khiêu chiến không nhỏ, nhưng vì có thể giúp huyết khí lưu thông nên hắn vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tới cùng. Hộc! Hộc! Tiếng thở dốc ồ ồ như tiếng kéo của ống bễ cũ, trên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên dần dần ửng đỏ. Sau nửa canh giờ, Tần Vũ dừng chân, thân hình lung lay, tai bắt đầu ù đi. Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, đợi nhịp tim quay về bình thường, hắn mới xoay người theo đường cũ trở về. Chạy nửa canh giờ, thời gian quay về còn tốn hơn, thường về đến chỗ ở thì trời đã tối mịt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Tần Vũ lê thân thể mệt mỏi, đến lúc sắp đi hết đường nhỏ thì trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ kinh nghi. Khi còn nhỏ, hắn phát hiện ra ngũ giác của mình hơn hẳn người thường, tầm mắt, thính giác càng phát triển. Lúc này trong tiếng gió đêm còn có một âm thanh khác, cẩn thận lắng nghe có thể đoán được nó phát ra từ sau con dốc. Qua con dốc không xa chính là sơn cốc mà con lợn rừng kia thường qua lại, chẳng lẽ bẫy mà hắn bố trí đã được phát động? Trong lòng vui vẻ, thân thể mệt mỏi đến gần như kiệt sức của Tần Vũ không biết lấy ở đâu ra thêm lực lượng, quay người xông lên sườn núi. Linh lực ở phái Đông Nhạc khá nồng đậm, cỏ dại sinh trưởng từ năm này qua năm khác nên phẩm chất cũng biến đổi theo. Ví dụ như dây leo này, bình thường là thức ăn cho gia súc của nông phu hương dã, nhưng mọc ở nơi núi cao này lại cứng cỏi như da trâu vậy. Tần Vũ xông qua vô số dây leo rậm rạp, hai chân mỏi nhừ, nhưng tinh thần hắn đang rất phấn khởi nên cũng chẳng để tâm. Một lèo xông lên sườn núi, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, quả nhiên là có tiếng truyền ra từ trong cốc, ánh mắt hắn càng thêm sáng rực. Nhưng đến khi hắn tới gần, một tiếng hét thảm thiết đột nhiên truyền tới, bước chân Tần Vũ lập tức khựng lại. Ngụy Úy! Âm thanh này là của hắn, tuyệt đối không sai! Sao hắn lại ở đây? Tần Vũ biết, sợ là ngay từ đầu hắn đã bị nhầm rồi. Mùi máu tươi xộc vào mũi khiến hắn toát mồ hôi lạnh, lặng lẽ quay người định rời đi. Đột nhiên trong lòng co rút, hắn lập tức nằm sấp xuống mặt đất không do dự. Xoẹt…! Một trận gió sắc bén xé rách áo ngoài vốn đã cũ nát của hắn, ép đầu hắn dán chặt xuống đất. Áo ngoài của Tần Vũ đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng. Nếu vừa rồi bị đánh trúng, chỉ sợ hắn đã đầu một nơi, thân một nẻo. “Vị sư đệ này, nếu như đã tới thì sao phải sốt ruột rời đi làm gì?” Đại đồ đệ của Chưởng môn sắc mặt trắng nhợt nhưng vẫn treo nụ cười trên môi, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn không có vẻ hung lệ như vừa rồi khi ra đòn sát thủ. Ngụy Úy ngã trên mặt đất, một vết thương kéo dài từ ngực xuống tới bụng, máu tươi của hắn rơi đầy trên đất, đang thở dốc một cách khó khăn như cá bị ném lên bờ, chẳng còn chút vẻ cuồng ngạo nào của ban ngày nữa. Thấy rõ diện mạo người tới, đôi mắt hắn đột nhiên sáng rực, hét lớn: “Tần Vũ sư đệ, mau giúp ta, Hàn Đống bị điên rồi, hắn muốn giết ta!” ... Mời các bạn đón đọc Tế Luyện Sơn Hà của tác giả Thực Đường Bao Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Võ Đạo Tông Sư
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước. Thứ nhất, đừng cười tên sách. Thứ hai, đừng cười bìa sách. Thứ ba, đừng cười giới thiệu vắn tắt. Nếu như mọi người bên trên ba câu nói hiểu ý nở nụ cười, nói rõ phong cách quyển sách nên rất thích hợp các ngươi. Ở chỗ này, võ đạo không còn là hư vô mờ mịt truyền thuyết, mà là thiết thiết thực thực truyền thừa, đi qua cùng khoa học kỹ thuật đối kháng về sau, triệt để sáp nhập vào xã hội, đã có đủ loại võ đạo trận đấu, văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị! Lâu Thành đạt được võ đạo một đại lưu phái đoạn tuyệt truyền thừa về sau, hướng về ước mơ ban đầu, hướng về quang vinh trong lòng, từng bước một tiến lên, trong đô thị vẫn có hào hiệp, đương kim thời đại dựa vào anh hùng! *** Tóm tắt Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo kể về hành trình của Lâu Thành, một chàng trai trẻ có ước mơ trở thành võ đạo tông sư. Lâu Thành sinh ra trong một gia đình nghèo khó, nhưng từ nhỏ đã có thiên phú võ thuật. Anh được một cao nhân võ lâm thu nhận và truyền thụ võ công. Sau khi trưởng thành, Lâu Thành bắt đầu hành tẩu giang hồ, tìm kiếm những người có cùng chí hướng với mình. Anh cũng tham gia các cuộc thi võ thuật để khẳng định tài năng của mình. Trong quá trình hành tẩu, Lâu Thành đã gặp gỡ nhiều người bạn mới, đồng thời cũng phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Anh đã phải cố gắng hết sức để vượt qua mọi thử thách, để đạt được ước mơ của mình. Review Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật chính Lâu Thành được xây dựng rất thành công. Anh là một người có tài năng, nghị lực và lòng kiên trì. Lâu Thành là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ. Tác phẩm có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động, mang lại cho người đọc cảm giác mãn nhãn. Ngoài ra, tác phẩm còn đề cao những giá trị nhân văn như lòng dũng cảm, ý chí kiên cường, tinh thần thượng võ, khát vọng công lý, chính nghĩa. Điểm cộng của truyện Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật được xây dựng rất thành công, có cá tính riêng biệt. Hành động gay cấn, hấp dẫn, các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động. Đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp. Điểm trừ của truyện Đôi khi có những tình tiết hơi phi lý, khó tin. Một số đoạn văn có thể bị trùng lặp. Nhìn chung, Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Dưới đây là một số nhận xét của độc giả về tác phẩm: "Truyện rất hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Nhân vật Lâu Thành được xây dựng rất thành công, là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ." "Truyện có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động." "Tác phẩm đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc." Nếu bạn là một fan hâm mộ của thể loại huyền ảo, thì Võ Đạo Tông Sư là một tác phẩm mà bạn không nên bỏ qua. *** Lâu Thành cỡ nào nhĩ lực, không cần tận lực liền nghe rõ ràng Hà Tử cùng Diêm Tiểu Linh đối thoại, suýt nữa cười lên tiếng. Có người thì hành tẩu tiết mục ngắn tay, có người thì là hành tẩu tiết mục ngắn. . . Hắn thần sắc bình thản gật đầu nói: "Vậy ta trở về nhìn xem trong bưu kiện cho, suy nghĩ một chút lại cho trả lời chắc chắn." "Phiền phức học trưởng." Hà Tử không mất tự nhiên mỉm cười. Vào phòng, Lâu Thành trước đem bưu kiện sự tình để ở một bên, cho Nghiêm Triết Kha phát tin tức nói: "Ngươi nói ngươi ca là có ý gì?" Nữ hài rất mau trở lại phục, "Mười ngón đan xen chống đỡ cái cằm" nói: "e mm mm. . . Hẳn là mục tiêu mới mới động lực đi, lúc trước hắn điên cuồng luyện võ, tập trung tinh thần nghĩ là đền bù dượng tiếc nuối, dẫn đầu Tùng Đại võ đạo xã cầm cái quán quân, vì chuyện này thậm chí nguyện ý bất kể đại giới." "Đạt tới mục tiêu về sau, có lẽ liền có chút động lực không đủ đi. . . Ta đoán. . . Dù sao thuần túy vì mạnh lên vì võ đạo người cơ hồ không có, cho dù có, cũng cần khác kích thích." Nàng nói một hơi đống lớn, Lâu Thành đương nhiên là biểu thị đồng ý: "Ừm, 'Long Vương' tính tương đối thuần túy, nhưng cũng muốn 'Võ Thánh' loại này mạnh kích thích tồn tại mới có thể đi đến bây giờ cấp độ." "Anh ta đại khái là tại chiến loạn địa khu tìm tới nhân sinh mới ý nghĩa đi, ừ, hơn phân nửa là dạng này." Nghiêm Triết Kha "Chậm chạp gật đầu" . "Cái này cũng không tệ lắm." Lâu Thành hồi tưởng đi qua chứng kiến hết thảy, thở phào nhẹ nhỏm nói, "Chờ ca của ngươi nhờ vào đó ma luyện ra, phóng qua Long Môn, trở thành Ngoại Cương, cho dù ở chiến loạn địa khu cũng sẽ không có cái gì quá lớn nguy hiểm." ". . . Thân là 'Ôn thần' 'Tai hoạ' ngươi không có tư cách nói câu nói này." Nghiêm Triết Kha "Mờ mịt ngồi yên" . Đối với cái này, Lâu Thành chỉ có thể "Che mặt thở dài" .   Mời các bạn đón đọc Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước.
Vô Địch Thăng Cấp Vương - Khả Ái Nội Nội
Trạch nam Lâm Phi xuyên qua đến Dị Giới Đại Lục... Thực thần kỳ Đan Dược? Lão Tử bình thường làm đồ ăn vặt ăn... Rất lợi hại Võ Công Bí Tịch? Lão Tử có thể đóng gói bán ra... Cái gì... Ngươi là tuyệt thế Thiên Tài? Lão Tử đánh liền là các ngươi này đó Thiên Tài... Vì cái gì ta sẽ như vậy lợi hại... Bởi vì ta có 1.0 bản gốc thăng cấp Hệ Thống. *** Lâm Phi là người ở thế giới hiện đại. Sinh viên đã tốt nghiệp đại học chưa bao lâu nhưng đã có được công việc đáng ước mơ. Có thể nói cuộc đời anh đến lúc ấy luôn thoải mái và bình yên. Nhưng mọi chuyện lại chấm dứt vào một lần anh nằm mơ thấy bản thân trở thành Hoàng đế, người đứng đầu văn võ bá quan, sở hữu tam cung lục viện. Mỹ nhân kề bên, thức ăn sơn hào hải vị, rượu ngon gần sát. Một cuộc sống muốn gì có nấy. Có lẽ vì nằm mơ quá hạnh phúc khiến Lâm Phi bất ngờ tỉnh dậy, nhưng nhìn ngó xung quanh lại cảm thấy có gì không đúng.  Dưới giường không được trải nệm mềm mà thay vào loại gỗ cứng ngắt. Gian phòng hiện đại bị biến đổi, trang trí như thời cổ đại. Thân thể này cũng vô duyên vô cớ đau nhức, như bị thương rất nặng vậy. Khi bình tĩnh thì mới có thể dung hòa được tất cả ý thức đang tràn vào đầu hắn. Bản thân chỉ chợp mắt ngủ mà đã xuyên không. Còn nhập vào thân chủ cũng tên Lâm Phi, năm nay hắn ta mới 17 tuổi. Là đệ tử ngoại môn của môn phái đứng thứ hai ở vương triều Bất Lạc tên Thần Võ Môn. Nói rõ ràng hơn thì thân chủ này hoàn toàn không có bối cảnh hay xuất thân đặc biệt gì. Nhưng sự thật chính là địa vị Tam thiếu gia Lâm gia, còn là kẻ vô cùng trăng hoa. Thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Đối với thế giới mới, liệu Lâm Phi có thích ứng được và tương lai sẽ gặp những gì ?   Mời các bạn đón đọc Vô Địch Thăng Cấp Vương của tác giả Khả Ái Nội Nội.
Heartless - Hoàng Hậu Cơ - Tình Yêu Không Có Trái Tim - Marissa Meyer
       Từ rất lâu trước khi trở thành nỗi kinh hoàng của Xứ sở Diệu kỳ Wonderland thì cô ấy chỉ là một cô gái trẻ bình thường, muốn được yêu thương.           Catherine là một trong những cô gái được nhiều người mong muốn nhất ở Xứ sở Diệu kỳ, và cũng là cô gái mà vị Vua của những Trái tim ưa thích; nhưng điều mà Catherine có hứng thú lại nằm ở nơi khác. Cô không hề mơ ước được mặc những chiếc váy đẹp nhất, dự những buổi dạ tiệc sang trọng nhất, và tất nhiên, cô chẳng hề mơ ước được kết hôn với vị vua tuy tốt bụng nhưng tính tình lại như trẻ con. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình thuộc về cung điện hào nhoáng hay cuộc sống giàu có. Vốn là một người nướng bánh tài năng, nên tất cả những gì cô muốn lại chỉ là mở được một cửa hàng cùng người bạn thân nhất của mình. Nhưng theo ý mẹ của cô, thì một mục tiêu như vậy là “không thể chấp nhận được” với một cô gái trẻ mà sau này có tiềm năng sẽ trở thành nữ hoàng.           Thế rồi Cath gặp Jest - một anh chàng đẹp trai và bí ẩn. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy bị hấp dẫn thực sự, như bị cuốn vào một vòng xoáy. Vì lo lắng rằng mình sẽ xúc phạm đến nhà vua và làm cho bố mẹ mình nổi giận, nên Cath và Jest đã bước vào một mối quan hệ tình cảm bí mật nhưng mãnh liệt. Cath quyết tâm tự tạo nên số phận của mình và yêu theo cách của mình. Nhưng ở một xứ sở với toàn những điều thần kỳ, điên rồ, quái lạ, thì định mệnh lại có nhiều kế hoạch khác mà chẳng ai lường được! Bởi vì, sứ mệnh của Jest thực ra lại là đánh cắp trái tim của Cath rồi đem về cho Nữ hoàng Trắng… Vậy, liệu Jest có thực sự yêu Cath hay không?           Heartless được coi là cuốn tiểu thuyết kỳ ảo hay nhất của tác giả Marissa Meyer. Trong cuốn sách tràn đầy cảm hứng được viết như một “prequel” của “Alice ở Xứ sở Diệu kỳ”, tác giả Meyer đã khám phá một thế giới tồn tại từ trước khi Alice ngã xuống cái hang thỏ. Tận dụng những khía cạnh hay nhất của “Alice ở Xứ sở Diệu kỳ”, Meyer đã đan kết những yếu tố của bóng tối và của ánh sáng, của định mệnh và của ý chí, của tình yêu và của thù hận vào một câu chuyện không thể quên. Để rồi, cuối cùng, đó là câu chuyện của Nữ hoàng Đỏ - người vốn chỉ là một cô gái trẻ mơ đến tình yêu đích thực và được tự do ở bên người mình yêu như bất kỳ cô gái nào khác, đã biến đổi thành một nữ hoàng quyền lực nhưng điên cuồng, với câu nói cửa miệng: “Chặt đầu nó đi!”.           Cuốn tiểu thuyết độc lập đầu tiên của Marissa Meyer - cuốn sách nhiều tuần nằm trong danh sách bán chạy nhất của Thời báo New York - được tiểu thuyết gia nổi tiếng Gregory Maguire - gọi là “tràn đầy tình yêu”.           Nếu bạn chỉ đọc một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo duy nhất trong năm nay, thì hãy để nó là Heartless. Một cuốn sách nhất-định-phải-có, một lựa chọn chắc-chắn-không-nhầm. *** Tiểu thuyết gia Marissa Meyer sinh ngày 19-2-1984 tại Thành phố Tacoma, bang Washington- Hoa Kỳ. Là Tiểu thuyết gia sinh thuộc cung Song Ngư, cầm tinh con (giáp) chuột (Giáp Tý 1984). Marissa Meyer xếp hạng nổi tiếng thứ 17276 trên thế giới và thứ 67 trong danh sách Tiểu thuyết gia nổi tiếng. Tổng dân số của Hoa Kỳ năm 1984 vào khoảng 235,824,902 người. Nổi tiếng với cô New York Times bán chạy nhất âm lịch Chronicles tiểu thuyết, Meyer xuất bản Cinder, cuốn sách đầu tiên trong loạt bài này, vào năm 2012. Giữa năm 2013 và năm 2015, cô đã viết hơn bốn danh hiệu:. Scarlet, Cress, mùa đông, và công bằng nhất-Levana Story br < > Mỗi cuốn sách âm lịch Chronicles cô được dựa trên một câu chuyện cổ tích khác nhau (Cinder dựa trên cô bé Lọ Lem;. Scarlet trên Little Red Riding Hood, vv). Cô và Lightship tác giả Jane Yolen Chị Emily đều biết đến với công việc của mình trong thể loại người lớn tưởng tượng hư cấu trẻ.   Mời các bạn đón đọc Heartless - Hoàng Hậu Cơ - Tình Yêu Không Có Trái Tim của tác giả Marissa Meyer.
Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Mặc Linh
Khi boss trùm biến thành người phụ nữ điên dại, các nhân vật chính xuyên không cùng với trọng sinh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Một phó bản cực kỳ khó đã mở ra. Nhân vật chính trọng sinh: Hãy để ta chết đi, ta không muốn sống lại! Nhân vật chính xuyên không: Ta muốn về, ta không cần xuyên đến nơi này! Nhân vật chính của tiểu thuyết xuyên qua: Địa ngục kiểu mẫu là đây à? nhân vật phản diện lại có thể thăng thiên, đá kê chân? Đạo diễn, ta nghi ngờ mình đã cầm nhầm kịch bản. Nhân vật ác: Lão tử không làm nữa!  Minh Thù: Tiếp theo. Nam: Thí chủ tu tiên sao? Nên tìm hiểu bảy mươi hai tư thế tu tiên chứ nhỉ? Minh Thù:... Cút! *** Nữ chính Minh Thù trong lúc chạy trốn khỏi đám yêu tinh bị một hệ thống tự xưng Hài Hòa kéo vào không gian, lại cực kỳ không biết xấu hổ dùng mọi lý do thuyết phục cô làm nhiệm vụ. Hài Hòa chính là cái dạng vì giá trị thù hận mà bất chấp tất cả, một bụng đen tối của nó quả thật là bôi đen luôn cả cái tên “Hài Hòa” của nó. So với Nhị Cẩu Tử của chúng ta chính là một trời một vực. *Trích: “ Haha…” Ngươi không thấy có lỗi với cái tên Hài Hòa của ngươi sao? Xúi giục trẫm làm loại chuyện táng tận lương tâm này. Trẫm là loại người cặn bã như vậy sao? [Trước kia tôi đã từng nói qua với ký chủ, cô có thể xem những vị diện này là trò chơi, bọn họ chẳng qua là nhân vật hư cấu thôi.] Ký chủ, người cặn bã cũng không sao mà. *** Trong một số thế giới tiểu thuyết bởi vì nguyên nhân nào đó sẽ xuất hiện một ngụy vai chính vốn không nên có, chính là cái loại xuyên việt trọng sinh cố gắng nghịch tập bản thân. Mà nhiệm vụ của Minh Thù là đi đến các thế giới khác nhau thu hoạch giá trị thù hận của những ngụy vai chính này, sau khi giá trị thù hận đạt đến tiêu chuẩn là có thể thu hoạch hào quang vai chính khién họ trở thành người bình thường, duy trì thế giới tiểu thuyết. Mới đầu nguyên nhân để Minh Thù thỏa hiệp là do có thể được trải nghiệm nhiều cuộc sống khác nhau ( thật chất là được oanh tạc hết đồ ăn vặt của các thế giới khác nhau). Khẩu hiệu của Minh Thù chỉ có một: Đồ ăn vặt tức là chính nghĩa! Bạn có thể động vào cô ấy nhưng không thể động vào đồ ăn vặt của cô ấy. *Trích đoạn: [Hài Hòa] Trình Diễn: Rốt cuộc làm thế nào mới theo đuổi được em? Minh Thù: Đừng có nằm mơ, tôi không thích anh. Trình Diễn: *u oán* Vậy em thích ai? Minh Thù: Đồ ăn vặt. Trình Diễn: Đồ ăn vặt là ai? Có đẹp trai hơn anh không? Lợi hại hơn anh? Hay có tiền hơn anh? Minh Thù: Ăn ngon hơn anh. Trình Diễn: … *** Cũng chính vì đồ ăn vặt mà lần tiên nam chính của chúng ta xuất hiện đã gặp phải “bi kịch”. Nguyên nhân sâu xa là vì lỡ cướp đồ ăn vặt của Minh Thù nên bị cô tẩn cho một trận và từ đó mở ra những chuỗi ngày bị đánh cho đến hoài nghi nhân sinh. Hơn nữa còn trêu chọc khiến cho nam chính tức đến mức OOC (đại khái là phá hủy thiết lập ban đầu của nhân vật về tính cách, hoàn cảnh) Nam chính Ngự Kỳ cũng là nhiệm vụ giả xuyên qua các thế giới. Tuy hơi tự kỷ vì hay tự cho mình là thiên tài nhưng mà Ngự Kỳ quả thật rất giỏi. Chỉ có điều khi đứng trước Minh Thù thì trí thông minh giống như bị offline. Nhiệm vụ của hắn là công lược Boss phản diện - Minh Thù. Nhưng mà không biết “vô tình hay cố ý” mà nhiệm vụ phụ tuyến của Minh Thù lại là thu thập giá trị thù hận của Cửu thiếu (biệt danh của nam chính) Hai con người ở bên nhau chính là tình cảnh: “Ngươi thích ta một chút thì chết à?” “Vậy ngươi hận ta một chút thì chết à?” Liệu còn những chuyện thú vị gì đến với họ, mời mọi người đón đọc. *** Lúc cô đang bị một đám tiểu yêu truy đuổi, đột nhiên bị một hệ thống tự xưng là Hài Hòa Hiệu gì đó kéo vào một không gian tràn đầy mây trắng, bla bla giảng cho cô một đống thứ không thể hiểu được. Nói tóm lại là vì một nguyên do nào đó mà thế giới tiểu thuyết đột nhiên xuất hiện vai chính giả, là những người được hồi sinh xuyên không có ý đồ muốn thay đổi vận mệnh. Nhiệm vụ của cô là đi đến các thế giới khác nhau để thu thập giá trị hận thù của những người này, khi giá trị hận thù của họ đạt tiêu chuẩn sẽ khiến cho những kẻ giả làm vai chính này trở thành người thường, trả lại trạng thái bình thường cho thế giới tiểu thuyết. Nghe thì có vẻ rất cao siêu nhưng có liên quan gì đến cô cơ chứ? [Ký chủ, có tiếp nhận cốt truyện không?] Âm thanh lúc trước lại đột nhiên chậm rãi vang lên, nghe không rõ là nam hay nữ. Minh Thù đưa mắt nhìn xung quanh, âm thanh kia vang lên trong đầu cô, dường như bản thân cô nhận được một kỹ năng rất lợi hại nào đó. Cô tìm một chỗ trống trong phòng rồi ngồi xuống: “Bắt đầu đi.” Cuộc sống đầy sự kích thích sắp bắt đầu rồi. Đây là một quyển tiểu thuyết lấy bối cảnh giới giải trí. Nữ chính giả tên là Ninh Khả Thanh, cô ta được hồi sinh. Kiếp trước Ninh Khả Thanh bước chân vào giới giải trí đã được đại gia bao, đại gia của cô ta có địa vị rất lớn, cũng rất hào phóng với cô ta. Thế nhưng Ninh Khả Thanh lại không thích những ông lớn có tiền có thế, mà lại thích một minh tinh mới nổi tên là Tưởng Tư. Vì Tưởng Tư mà Khả Thanh đắc tội với kim chủ của mình, cuối cùng Tưởng Tư lại đi theo một người khác. Sau khi hồi sinh Ninh Khả Thanh quyết tâm bám lấy kim chủ, từ đó bước vào con đường trả thù dữ dội của mình. Thân thể này của cô tên là Khương Niệm, là chị đại nổi danh tai tiếng trong giới giải trí. Đúng vậy, chính là chị đại tai tiếng. Nhưng bởi vì Ninh Khả Thanh mà toàn bộ nội dung tiểu thuyết đã thay đổi, lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó. Minh Thù tiếp thu xong ký ức, day day thái dương đau nhức vì lượng tin tức quá nhiều, đôi mắt vẫn không ngừng đảo qua đảo lại. Cuộc sống của người khác… Bắt đầu rồi sao? Cốt truyện khá mới mẻ, thú vị, nhưng mà khi nhìn số chương đang tiến hành xong tôi có cảm tưởng không đọc nổi. Hơn năm trăm chương???!!! Tuy vậy, ý tưởng có vẻ không tệ dù tôi chưa đọc đến đoạn nào đắt giá để cốt truyện kiểu này có thể phát triển đắt giá hơn. Chứ, việc cố sống cố chết thay đổi vận mệnh của một nhân vật tiểu thuyết và nữ chính giả rồi nữ chính thật tôi cứ thấy nó ảo tưởng thế nào ấy. Hơn nữa trên đời làm gì có giả với thật, những người được hồi sinh chẳng qua muốn đoạt lấy số phận của mình chả lẽ sai hay sao chứ? Mà dài quá, không biết đọc nổi không.   Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích của tác giả Mặc Linh.