Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chúng Thần Chi Nguyên - Tiêu Diêu Cùng Thần

Lạnh giá, lạnh giá phi thường. Tại vùng cực bắc Thần Châu, băng tuyết phủ kín cả lục địa. Từng cơn cuồng phong giá rét điên cuồng gào thét, kèm theo vô số hoa tuyết bay đầy trong không gian, phảng phất như lưỡi phủ đoạt mạng của tử thần. Một nơi không có khả năng sinh sống. Oành oành! Oành oành! Từ xa trong gió tuyết truyền lại từng trận âm thanh rất lớn làm chấn động màng nhĩ. Tiếp sau đó là từng đạo ánh sáng bảy màu không ngừng bắn vọt thẳng lên trời. Băng trong khuôn viên mười dặm xung quanh bắt đầu chấn động kịch liệt, tách ra thành từng đường nứt lớn, nhanh chóng từ mặt băng xuyên thấu xuống mười thước ở lớp băng phía dưới. Trên mặt băng bắt đầu xuất hiện từng rãnh sâu khá lớn. Oành! Mặt băng bắt đầu tách ra. Vô số khối băng lớn hung hãn đổ xuống mặt nước. Nước biển bị khích động tạo thành những con sóng cao mười thước, lại chuẩn bị quay lại, chỉ trong nháy mắt đã bị giá rét đóng thành những băng trụ. Đúng là lạnh giá cực độ, quả thật làm cho người ta phải sợ. Ẩn ước bên trong hình như có tiếng long ngâm. Như truyền tới từ phía dưới, nơi băng bị tách ra, lại bắt đầu tạo ra những trận oanh oanh. Hàn phong càng thêm lạnh giá. Hoa tuyết như những con sói đói mãnh liệt theo sau. Ầm! Từng tầng băng đổ xuống mặt nước. Giữa trời đất ngay tại thiên không, một tòa kiến trúc cung điện thần kỳ to lớn theo nước từ từ trồi lên. Lúc bấy giờ, nước biển bị ngưng tụ thành những khối băng trông tựa như một đóa hoa tuyết mỹ lệ, thì cung điện rộng lớn này chính là nhụy ở giữa lòng hoa. Một tòa cung điện cực kỳ to lớn! Nó trông đầy khí thế uy nghiêm, phảng phất như những ngọn núi nhọn hoắt hùng vĩ. Một cung điện màu trắng to lớn trải dài đến trăm thước. Những thiết kế hình rồng trông đầy vẻ thần bí quả là kỳ dị ở nơi bắc cực âm lạnh này. Vành xung quanh bốn cạnh của đỉnh cung điện đều được bao bọc bởi hắc sắc phi long. Đầu hắc long hướng thẳng lên trời. Bốn chân hắc long vung trảo như sắp chuyển động, trông như sắp bay lên trời. Chính giữa trước mặt cung điện có hai cánh cửa lớn màu trắng, cao tới mười thước, trên mặt trang trí bởi các hắc sắc viên cầu. Nhưng mắt nhìn thấy rõ nhất lại là tay nắm của cửa cung. Chính là hai chiếc ngân sắc long trảo cực lớn, giống như thoát môn xuất trảo hướng về người nhìn, động tác thật dữ tợn. Trước mặt cung điện, trên cao hai mươi thước có một vật màu đen – chính là một bức hoành phi lớn. Trên mặt thấy ghi ba chữ lớn màu trắng: “Nghịch Long Cung.” ... Mời các bạn đón đọc Chúng Thần Chi Nguyên của tác giả Tiêu Diêu Cùng Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tuyệt Thế Phù Thần
“Ngươi có thể luyện dược, có thể nhanh chóng đột phá? Ta một quả Tụ Linh Phù, có thể gia tăng gấp mười lần gấp trăm lần tốc độ tu luyện!” “Ngươi biết luyện khí, luyện ra thần binh nhưng trảm sao trời? Ta có cửu thiên lôi phù, có thể triệu hoán cửu thiên thần lôi, một kích xuống vạn dặm thành tro!” “Ngươi tinh thông trận pháp, tốt công giỏi thủ? Ta có minh phù muôn vàn, người khác sinh tử toàn ở trong một ý niệm của ta!” *** “Ta cùng với Nguyệt Thần vốn là một thể, phu quân, không bằng thử xem dùng ta sinh cơ?” Lam Thiên Ngữ chủ động đi tới Tiêu Vũ bên cạnh, mỉm cười nói. Đã cách nhiều năm, nàng đối với tự thân vốn là Nguyệt Thần tàn hồn sự tình đã thản nhiên, bây giờ nhấc lên, không có một chút nào gợn sóng. “Tốt!” Tiêu Vũ gật đầu, giữa phu thê, đã không cần nhiều lời, tâm ý của nhau tựa hồ có thể tương thông. Tựa như năm đó phục sinh cổ địa bên trong chí tôn giống nhau, muốn phục sinh bất luận một vị nào chí tôn, Tiêu Vũ đều cần có này chí tôn bộ phận sinh cơ, hoặc là một tia tàn hồn mới có làm được. ... Mời các bạn đón đọc Tuyệt Thế Phù Thần của tác giả Đông Phương Hành Vân.
Tối Cường Cơ Nhân
Ngươi nghe qua may mắn quang hoàn sao? Khi Trần Phong phát hiện, vận may của mình quang hoàn vậy mà có thể tự do khống chế thời điểm, là hắn biết, thuộc về hắn thời đại, mở ra. ***   Cảm tạ mọi người một năm này duy trì. Mỗi một quyển sách đều là trưởng thành, mỗi một quyển sách đều là tiến bộ. Bởi vì đồng đề tài loại hình viết quá nhiều, cho nên viết ngược lại không dễ dàng, mỗi một lần gõ chữ, đều muốn cố tình tránh đi « siêu thần kiến mô sư » cùng « hắc ám chúa tể ». . . Cho nên quyển sách này tốc độ cũng không nhanh, lúc trước minh chủ đổi mới tựa hồ lại đến xuống quyển sách. Bất quá. Ta nghĩ, thiện lương, đáng yêu, soái khí, chất phác, mỹ lệ các độc giả, là sẽ không để ý điểm này, đúng không? Hah. Xuống quyển sách. . .   Mời các bạn đón đọc Tối Cường Cơ Nhân của tác giả -90º.
Siêu Cấp Phù Không Thành
Phong ấn tên thật Stephen Zhu bước lên truy tìm luyện kim thuật chung cực hàm nghĩa con đường. Vì đột phá phàm nhân cực hạn, hắn thả ra thần nghiệt giam cầm trên hằng tinh tiến hành nghiên cứu, nhưng cũng bởi vậy gặp phải cao nhất áo thuật hội nghị thẩm phán, bị phán quyết vĩnh cửu giam cầm ở vặn vẹo hư không. Một viên kim sắc tượng thụ hạt giống gợi ra thời không loạn lưu để hắn may mắn chạy trốn, nhưng mất đi tất cả hắn không thể không bắt đầu lại từ đầu kiến tạo thuộc về mình phù không thành. Vào lúc này, hắn mới phát hiện mình đã không ở nguyên lai vũ trụ... *** Thương lượng thời gian so trong tưởng tượng còn muốn lâu dài dằng dặc. Đợi đến Stephen nhìn thấy rừng rậm nữ vương hóa thân lúc, đã là nửa tháng sau. Tử Vong Chúa Tể cùng Quang Huy Chi Chủ rốt cục đạt thành thỏa hiệp, hai bên bí mật kí kết một phần khế ước, nội dung ngoại giới tạm thời còn không biết, nhưng rất hiển nhiên hai vị này tồn tại lẫn nhau thỏa hiệp. Thời Không Xu Nữu truyền về tới nhiệm vụ hoàn thành tin tức, tại trải qua tất cả mọi người cố gắng sau rốt cục không có khiến hai vị thần hệ chủ thần đánh cho long trời lở đất. ... Mời các bạn đón đọc Siêu Cấp Phù Không Thành của tác giả Chư Sinh Phù Đồ.
Trầm Nguyệt Chi Thược
“Phạm thống, đại biểu thanh niên tốt của thế hệ mới, bởi vì bị một con chồn cái nguyền rủa cho nên nói ra mười câu có chín câu sẽ xuất hiện tình huống từ ngữ đảo lộn…” “Lấy về đi viết lại.” “Phạm thống, một thầy bói có thiên phú dị bẩm, bởi vì bị nguyền rủa bởi một nữ nhân do không cam tâm khi bị gọi là dì, nói ra mười câu có chín câu sẽ xuất hiện tình huống từ ngữ đảo lộn…” “Bản thân cô xem rồi không thấy đỏ mặt sao?” “Phạm Thống, một người tự dưng chết một cách khó hiểu, còn mang theo nguyền rủa của kiếp trước bị hút đến thế giới khác, ở thế giới kỳ lạ chết rồi lại sống sống rồi lại chết chết rồi vẫn có thể sống lại này, hắn nên sinh tồn thế nào? Hắn có thể trở thành anh hùng không? Kỳ thực sứ mệnh của hắn là cứu vớt thế giới này?” “Đừng lấy vọng tưởng của cô ra viết.” “Phạm Thống… Tôi không viết nữa! Vì sao muốn tôi tự giới thiệu! Loại công việc này có liên quan gì đến tôi đâu chứ!” … Thân là một tên dân thường Phạm Thống, chưa từng nghĩ tới vừa tỉnh lại đã đến thế giới khác, còn bị tuyên bố đã chết. Muốn sống thật tốt ở thế giới mới, ngoại trừ học tập mọi thứ ở đây, và phải nghĩ cách giảm thấp tỉ lệ tử vong của mình, còn phải quản cái miệng bị nguyền rủa khó nói ra lời đàng hoàng kia, lấy việc kinh doanh các mối quan hệ của hắn, kết thêm nhiều bạn có thể dựa dẫm. Mặc dù mọi thứ đều xảy ra một cách rất không hợp lý, nhưng xảy ra thì đã xảy ra rồi, cho nên vẫn là nhận mệnh đi —- Phạm Thống quyết định lấy thái độ lạc quan của hắn đối mặt với mọi thứ, dũng cảm tích cực đối mặt với cuộc sống sau khi chết của hắn, dùng thành ý của hắn đánh động lòng của bạn bè! “Ba tôi nói, nam nhân chính là phải ngược đãi thật tốt bạn của mình, làm cho bọn họ khóc lóc suốt ngày.” “… Tôi có thể tuyệt giao với cậu không? Phạm Thống.” *** Từ nay trở đi, chúng ta sẽ sống vui vẻ hạnh phúc? Giống như cơn gió tự do không gì ràng buộc, bạn vĩnh viễn không bắt được đuôi của hắn, cũng không lần được hành tung của hắn -- Ở Tây Phương Thành, đây là cách nói dùng để hình dung người đàn ông phiêu bạc bất định, có lẽ còn mang chút ý thơ, có một số người thậm chí còn cảm thấy có chút lãng mạn... Nhưng khi những từ hình dung này dùng ở trên người Englar thiếu đế Tây Phương Thành, trên cơ bản, có lẽ chẳng ai cười nổi. Từ khi Phạm Thống lần nữa trở lại Huyễn Thế, phiền não lớn nhất hàng ngày của Narsi chính là bước vào thư phòng không nhìn thấy cái người đáng lẽ phải ở trong. "Englar?..." Không ở trong thư phòng, sự vụ chất đống trên bàn đang chờ xử lý, đây chỉ là bước đầu tiên. Tiếp đến hắn nhất định sẽ nhìn thấy trước bàn có đè một tờ giấy, lần nào nội dung trên tờ giấy cũng na ná nhau. "Narsi: Ta đến Đông Phương Thành tìm Phạm Thống chơi đây, giúp ta xử lý công văn một chút nhé." Mặc dù tờ giấy viết bằng bút lông không có ký tên, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm, Narsi có thể trực tiếp phán đoán đây là của Nguyệt Thoái viết. Nhớ hồi đó khi một nhóm thần tử mới nhậm chức nhìn thấy Nguyệt Thoái cầm bút lông viết chữ, còn kinh hoàng gào rú bởi vì người lãnh đạo tối cao của nước mình vậy mà sử dụng công cụ viết chữ của Đông Phương Thành, cho đây là chuyện lớn, bởi thế khuyên can một thôi một hồi, mà bây giờ... hoàng đế chỉ cần chịu ngoan ngoãn ngồi ở trong hoàng cung đã là may lắm rồi, chẳng còn ai bận tâm đến vấn đề bút lông với chả bút lông nữa. Hơn nữa, cho dù Nguyệt Thoái không dùng bút lông, chữ viết Tây Phương Thành tệ lậu của cậu vẫn là một khuyết điểm còn nghiêm trọng hơn cả bút lông. "Sao lại đi tìm Phạm Thống nữa hả!" Mấy tờ giấy này cho dù nhìn thấy bao nhiêu lần, Narsi đều sẽ tức tối, hơn nữa cục tức vẫn còn tích lũy dài dài trong suốt một ngày, gia tăng với tốc độ chóng mặt. Trước đây đoàn trưởng lão can thiệp chính trị nghiêm trọng, sau khi tất cả trưởng lão đều bị hắn tiêu diệt, liền xuất hiện vấn đề thiếu hụt quan chức hàng loạt, lâm thời chọn ra có tốt có xấu, qua một thời gian lại phải đổi đi phần lớn. Những sự vụ này đều qua tay hắn xử lý, Nguyệt Thoái dưới tình huống không hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nếu thật muốn xử lý cũng khó khăn, cuối cùng diễn biến thành tình trạng bỏ mặc. Ở phương diện nào đó mà nói, đây có thể coi như là Narsi tự làm tự chịu. Dù sao chỉ cần Nguyệt Thoái không ở đây, tiếp đến chính là bắt đầu cuộc thử thách khả năng chịu đựng của hắn. Dưới tình huống thể chế chính vụ vẫn chưa kiến lập hoàn toàn, công văn đưa lên cũng thường lộn xộn, có mấy chuyện vụn vặn vốn không nên đưa cho hoàng đế, chỉ việc lựa ra thôi đã tốn một đống thời gian. "Ngay cả soạn danh sách nhân viên tham dự nghi thức cũng để cho hoàng đế nghĩ! Người phía dưới làm ăn kiểu gì vậy!" Mời các bạn đón đọc Trầm Nguyệt Chi Thược của tác giả Thủy Tuyền.