Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Văn Thuyết

Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp, ngôn tình. Edit: Yunchan Các cô nương đều tương tư đại sư huynh Mộ Sơ Lương của phái Không Thiền. Vừa tuổi trẻ tài cao, lại còn ôn nhu, nhã nhặn. Thế mà không hiểu sao Vân Khâm cứ cảm giác vị đại sư huynh này chẳng giống như trong lời đồn chút nào, không lẽ đây là đại sư huynh giả?! =__= *** Hệ liệt Mộ Thâm Viện của Hạnh Dao Vị Vãn: 1. Tỏa Hồn (Sở Khinh Tửu - Tô Tiện) 2. Văn Thuyết (Mộ Sơ Lương - Vân Khâm) 3. Vãn Thiền (Minh Khuynh - Yến Hạ) 4. Thu Sát (Quân Linh - Phó Nhiên/ tác giả đã drop) *** Edit: Yunchan  Trên núi tuyết gió lạnh thổi rít qua như dao cắt, một bóng người để lại bước chân nông sâu giữa nền tuyết trắng, chẳng biết qua bao lâu mới ngẩng đầu lên trong vùng hoang dã, nhìn sơn môn cao ngất ngưỡng ở cách đó không xa.  Không Thiền phái.  Vào mười năm trước, đây chính là đầu não của tông môn chính đạo, là danh môn đại phái nhất hô bá ứng, nhưng hôm nay, nó chỉ còn là một vùng ven nằm giữa núi tuyết bị người đời quên lãng.  Thình lình một cơn gió thổi thốc tới, màn tuyết lại vùi lấp tầm mắt một lần nữa, gió tuyết thổi quét qua khiến người nọ phải siết chặt mũ trùm đầu, cắn răng sải bước nhanh hơn, nhắm về hướng đại môn của Không Thiền phái cách đó không xa.  Người đang vượt qua cơn gió tuyết này là một thiếu nữ choàng chiếc áo khoác bằng da cừu trắng muốt, tuổi tầm mười lăm mười sáu, vì gấp gáp mà dáng vẻ vô cùng chật vật, môi tái nhợt và khô nẻ, đôi mắt vô thần nhìn thẳng tới trước, gương mặt vốn đẹp đẽ lộ ra chút tiều tụy, chỉ thả từng bước vô hồn.  Chẳng biết phải mất bao lâu, cái sơn môn dường như mãi mãi cũng không tới được ấy cuối cùng cũng xuất hiện ngay trước mắt.  Nhìn xuyên qua cánh cửa nọ là một bậc đá dài tít tắp, trên đó trải tuyết mỏng, bốn bề vắng lặng như tờ, chẳng có gì khác với con đường vừa mới đi qua.  Không Thiền phái tọa lạc trước mắt chỉ có vài tòa đại điện gác cao trống rỗng đứng sừng sững trên đỉnh núi, khó phát hiện ra chút hơi thở sự sống nào.  Thiếu nữ không khỏi thở dài một tiếng, nàng mệt mỏi ngã ngồi xuống đất, kề hai tay bị đông cứng lên mép hà hơi.  Nàng nhìn chằm chằm vào bậc thang dài không có điểm tận cùng, như đang do dự mình có nên đi tiếp hay không.  Gió tuyết dường như đã bớt đi đôi chút, trên đầu là ánh mặt trời chẳng mấy ấm áp, nhưng dưới nền tuyết trắng ánh mặt trời lại vô cùng chói mắt. Thiếu nữ hơi che mắt lại, đương lúc chần chừ thì chợt nghe cách đó không xa vọng tới một giọng nói: “Lạc đường à?”  Thiếu nữ nghe tiếng thì ngẩn ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn về hướng giọng nói, lúc này mới phát hiện đằng sau góc sơn môn là một tiểu cô nương. Cô nương nọ nom chỉ trạc mười hai mười ba tuổi, mặt mũi xinh xắn, phấn điêu ngọc mài. Nàng khoác một chiếc đạo bào rộng lùng nhùng càng làm nổi bật thân hình gầy gò nhỏ nhắn, ôm trong lòng một cây chổi còn cao hơn mình, dựa vào bên cạnh cửa, đôi mắt đen láy trong veo đang nhìn thiếu nữ kia một cách vô cảm.  Thiếu nữ lấy lại phản ứng rất nhanh, khẽ lắc đầu coi như trả lời.  Tiểu cô nương quét sân bèn hỏi tiếp: “Vậy là tới tìm người?”  Lúc này thiếu nữ mới gật đầu.  Tiểu cô nương gật đầu nghiêm túc, rồi ôm cây chổi bước tới trước mặt thiếu nữ, chìa tay ra với nàng.  Thiếu nữ sững sờ giây lát, sau đó mới đưa tay ra cho nàng đỡ mình dậy. Tiểu cô nương đỡ người dậy xong thì quay lưng bước dọc theo bậc thang trước mắt, nói mà không ngoái đầu lại: “Đi theo ta.”  Bề ngoài của nàng nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng cách nói chuyện lại vô cùng đứng đắn, khá có phong thái của người từng trải, thiếu nữ nhìn nàng xách cái đạo bào rộng thùng thình sải bước nghiêm trang lên núi mà mọi khổ nhọc đều quên hết, lại mỉm cười tít mắt.  Thiếu nữ vội bước theo, giọng nhẹ nhàng: “Tên của tỷ là Hoa Tình, tới Không Thiền phái để bái sư theo lệnh của cha mẹ.”  Tiểu cô nương đi trước không lên tiếng đáp lại, cứ như đang nghiêm túc đánh nhau với vạt đạo bào không vừa người.  Thấy vậy Hoa Tình lại bước lên hai bước, tới trước mặt tiểu cô nương nọ, cất giọng hỏi tiếp: “Muội tên gì, là đệ tử của Không Thiền phái sao?”  “Ta à?” Tiểu cô nương nghe vậy thì lắc đầu đáp thờ ơ: “Không phải, ta chỉ là đệ tử tạp dịch thôi.”  “Tạp dịch?” Hoa Tình dừng chân lại, có vẻ không tin lắm.  Tiểu cô nương hất cằm về hướng bậc thang trước mắt, sau đó liếc Hoa Tình: “Ừ, toàn bộ đều do ta quét hết.” Nói rồi nàng kéo Hoa Tình qua, lẩm bẩm: “Ta mới quét xong, đừng làm dơ.”  Hoa Tình không ngờ sẽ nhận được câu trả lời thế này, chỉ biết “A” lên ngạc nhiên, sau đó đi đường cũng cẩn thận hơn rất nhiều, không để tuyết ven đường vẩy lên sơn đạo.  Sơn đạo này quá dài, mà tiểu cô nương có vẻ không thích nói chuyện nên không chủ động mở lời, Hoa Tình chỉ còn biết lủi thủi theo sau ngước mắt nhìn theo bóng lưng nàng, hai người đi được hồi lâu, cuối cùng cũng lên tới núi, tới khoảng sân trống mênh mông bên ngoài chính điện của Không Thiền phái.  Ở đây cũng vắng lặng như bên ngoài, tuy lầu cao khá nhiều nhưng chẳng có lấy một bóng người, tiểu cô nương như cũng đã quen với cảnh lạnh lẽo này nên trong giọng nói chẳng chút gợn sóng, chỉ thấp giọng hỏi: “Cô tìm ai?”  “Môn chủ Không Thiền phái, Mai Phương Viễn.”  Tiểu cô nương chỉ về phía đại điện đằng trước, nhướng mày nói: “Cô đi tới đó, tự động sẽ có người dẫn cô đi gặp môn chủ.”  “À.” Hoa Tình gật đầu một cái, hoang mang hỏi: “Muội không đi chung với tỷ sao?”  Tiểu cô nương lắc đầu: “Ta còn việc phải làm.”  Thấy tiểu cô nương nọ sắp đi mất, Hoa Tình phân vân chốc lát, cuối cùng gọi với theo: “Tiểu cô nương, muội tên gì?”  Tiểu cô nương đi được hai bước thì ngoái đầu lại, đáp: “Vân Khâm.”  “Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu cô nương, ta với cô không hơn nhau bao nhiêu tuổi đâu.” Vân Khâm sửa lại vạt áo, nói với giọng rất là bất mãn: “Ta mười lăm tuổi rồi.”  Hoa Tình ngây ra giây lát như bị bất ngờ, đến khi muốn đổi lại cách xưng hô thì phát hiện Vân Khâm đã đi khá xa rồi, nàng mỉm cười nhìn theo bóng lưng của Vân Khâm, sau đó mới đi về hướng chính điện mà Vân Khâm chỉ.  *  Trong khi đó, sau khi rời khỏi khu vực chính điện, Vân Khâm ôm cây chổi to về lại chỗ ở của đệ tử.  Chỗ ở của đệ tử nằm ở phía tây của Không Thiền phái, vì trước đây Không Thiền phái có rất đông đệ tử nên nơi này có rất nhiều nhà, được chia thành ba khu trúc tùng mai, mỗi khu đều có chừng trăm căn nhà, nhưng hôm nay Không Thiền phái ít nhân khẩu nên những căn nhà này đều để trống.  Vân Khâm đi tới nơi ở của đệ tử, nhìn vô số khung cửa sổ tối om trống hoác xung quanh, tìm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chỗ ở của mình là gian ba mươi bốn chữ tùng.  Nàng đẩy cửa bước vào.  Trong phòng bày biện rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn và một cái ghế, trên tường treo vài bộ đạo bào sờn cũ, trên bàn đặt cái chai nhỏ cắm một nụ hoa mai trắng chưa nở.  Đóng cửa phòng lại xong, Vân Khâm lập tức cởi chiếc áo khoác không vừa người xuống, vóc dáng nàng gầy gò, làn da trắng trẻo khuất dưới lớp đạo bào trắng, cổ tay mảnh dẻ không giống với người quen làm lụng.  Nàng chọn một bộ đồ treo trên tường để thay vào, lúc này mới như nhớ ra điều gì, đảo mắt tìm trong phòng.  Chỉ lướt qua một cái, nàng đã nhìn thấy thứ quấn vải màu xám tro đặt ngang trên cửa sổ.  Thứ nọ trông như cây gậy, bị lớp vải tối màu bọc kín, không nhìn ra hình dáng của vật bên trong, Vân Khâm lấy vật đó khỏi cửa sổ rồi dựa nó vào góc tường, lẩm bẩm nói: “Hôm nay Không Thiền phái có người mới đến.”  “Có phải ngạc nhiên lắm không, nơi quỷ quái này mà cũng có người tìm tới.” Nàng cụp mắt về lại bàn, ngồi chống cằm, như đang chờ nụ mai trắng trong bình nở: “Người đó nói tới đây bái sư theo lệnh của cha mẹ, vậy là cuối cùng Không Thiền phái cũng có đệ tử mới rồi.”  Nói tới đây, Vân Khâm chợt bật cười, hàng mi mảnh nhướng lên một độ cong xinh xắn: “Thể nào Mai sư bá cũng vui lắm cho coi.”  Trong phòng yên tĩnh, ngoài nàng ra chẳng còn ai khác, nhưng nàng cứ như đang trò chuyện với ai đó: “Ở đây cũng được ba năm rồi, chúng ta cũng sắp phải đi, ngươi nói xem có đúng không?”  Nàng nói xong thì nghiêng đầu nhìn vào góc đặt cây gậy.  Nhưng trong góc trống trơn, chẳng có cây gậy nào cả.  Vân Khâm chẳng kinh ngạc chút nào, hướng mắt về cửa sổ, thấy bên ngoài cửa sổ có một nữ đệ tử Không Thiền phái đang đi ngang qua đây, nhìn thấy Vân Khâm trong phòng nàng ta cũng chỉ gật đầu qua loa, rồi cứ thế đi lướt qua.  Trong Không Thiền phái, tính cả chưởng môn, đệ tử và tạp dịch như nàng thì chưa vượt qua bảy người, trong bảy người này, trừ nàng và Mai sư bá ra thì cũng chỉ có đệ tử mới đi ngang qua đây là nữ.  Vân Khâm mỉm cười với nữ đệ tử nọ xong, đợi cho bóng người đi khuất mới thu nụ cười lại, vội vàng lôi cây gậy đã treo về lại cửa sổ từ lúc nào không hay, đặt cạch xuống bàn nói: “Ngươi thích ngắm Cận Sương sư tỷ lắm hả.”  Cây gậy nằm im trên bàn không rục rịch gì.  “Lần nào giáo huấn thì ngươi cũng giả chết.” Vân Khâm chọt chọt cây gậy, càm ràm: “Ngươi là đồ kiếm lưu manh.” Nàng ngừng lại, nghĩ ngợi một chút rồi bồi thêm: “Chẳng biết ai dạy ngươi ra cái dạng này nữa.”  Vân Khâm nói tới đây thì suy nghĩ lại dần bay xa, hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn lại, thấp giọng nói: “Đệ tử mới tới cũng là một tiểu cô nương, cô ấy lớn hơn ta không bao nhiêu, còn rất xinh đẹp, nhìn rõ ràng là một đại gia khuê tú, không hiểu sao lại tới Không Thiền phái này chịu khổ nữa.”  Nàng nói xong thì nhìn một cái, cây gậy kia đã lỉnh khỏi cái bàn, nhưng chẳng mấy chốc Vân Khâm đã tìm thấy nó ở cạnh cửa.  “…” Nàng nhấc cây gậy đó lên, lắc đầu nói: “Không được ra ngoài, cũng không được nhìn cô nương kia, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây cho ta.”  Cây gậy bay vọt khỏi tay Vân Khâm như một làn khói, treo mình về tường.  Vân Khâm cười ngất, lúc này mới mở miệng nói: “Ngày mai sẽ mang ngươi đi nhìn cô ấy một chút.”  Trời đã trở tối, những việc Vân Khâm muốn làm cũng đã làm xong cả rồi, ăn qua loa ít thứ xong thì ôm chăn đi ngủ, mãi tới rạng sáng hôm sau.  Vân Khâm bị hàng loạt tiếng động “Lạch cạch” đánh thức, nàng dụi mắt ngồi dậy thì phát hiện cây gậy vốn treo nghiêm chỉnh trên tường bây giờ lại đứng ở trước giường, gõ vào mép giường cộp cộp.  Vân Khâm dụi mắt tóm cây gậy ném vào góc, sau đó ném chăn qua trùm nó lại.  Đợi tới khi thay áo xong Vân Khâm mới đào cây gậy ra khỏi chăn, xốc lại tinh thần nói: “Đi thôi, mang ngươi ra ngoài ngắm thử.”  Nàng bẻ gãy cán gỗ trên cây chổi, rồi lấy cây gây bọc vải tối màu thay vào đó, ngụy trang thành một cây chổi bình thường, xong xuôi mới xách nó ra ngoài. Suốt đường đi không nói gì, chẳng mấy mà Vân Khâm đã tới khoảng sân rộng của Không Thiền phái, khoảng sân bình thường trống hươ trông hoác, hôm nay lại có một người đang múa kiếm.  Không Thiền phái quanh năm phủ tuyết trắng, rét lạnh vô cùng, mà Không Thiên phái ngoài nàng ra thì sáu người còn lại kể cả tông chủ môn chủ đều thà ở trong nội điện trầm tư tu luyện còn hơn là ra ngoài luyện kiếm, người có tinh thần ra ngoài luyện kiếm vào những ngày tuyết rơi thế này cũng chỉ có đệ tử mới mà thôi.  Vân Khâm bước đến gần, quả nhiên thấy người luyện kiếm chính là thiếu nữ tên Hoa Tình mới tới hôm qua.  Hoa Tình có lẽ đã gia nhập Không Thiền phái, thứ nàng mặc là đồng phục trắng của đệ tử Không Thiền phái, múa kiếm một cách linh hoạt kỳ ảo, nhìn thật đẹp, Vân Khâm xách gậy đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng Hoa Tình mới dừng tay, ngoái đầu lại mỉm cười với Vân Khâm.  Vân Khâm không ngờ nàng sẽ chú ý tới mình, thấy đối phương chào hỏi cũng đành phải gật nhẹ đầu.  Chẳng qua Vân Khâm không ngờ rằng, cây gậy đó cứ như xem Hoa Tình luyện kiếm tới phát nghiện, ngày hôm sau cũng gõ đầu giường Vân Khâm như phát rồ, mãnh liệt biểu đạt nguyện vọng muốn ra ngoài của mình.  Vì vậy Vân Khâm lại ngụy trang nó thành một cái cán chổi để nhìn người ta luyện kiếm.  Cứ tưởng đâu Hoa Tình là người mới nên mới luyện kiếm sáng giữa trời tuyết, Vân Khâm ngỡ rằng chỉ nhìn thêm vài ngày thì chẳng cần tới nữa, nhưng không ngờ Hoa Tình lại luyện suốt một tháng ròng. Trong thời gian này Vân Khâm cũng rảnh chẳng có việc gì làm, nên chiều ý cây gậy kia tới xem luyện kiếm mỗi ngày, tuy nàng và Hoa Tình không trao đổi với nhau, nhưng luôn nhìn nhau, hoặc mỉm cười hoặc vẫy tay, qua vài lần lui tới cũng bắt đầu quen thuộc.  Nhưng hôm nay, Hoa Tình luyện kiếm xong thì không thu kiếm rồi ra về như trước, mà sau một hồi do dự lại mím môi bước lại gần Vân Khâm.  Vân Khâm không cử động, chỉ nhìn chằm chằm Hoa Tình đang đi về hướng này, không biết nàng muốn làm gì.  Hoa Tình đến gần Vân Khâm rồi mới mỉm cười một tiếng, kéo Vân Khâm tới cạnh bậc thang ngồi, hai người hàn huyên mấy câu nàng mới thử dọ lời: “Ta thấy ngày nào muội cũng tới đây nhìn ta luyện kiếm, có phải thật ra muội… cũng rất muốn tu luyện không?”  “…” Vân Khâm cau mày, không ngờ được Hoa Tình lại nghĩ tới chuyện này.  Hoa Tình thấy Vân Khâm không đáp thì nghĩ rằng mình đoán đúng, bèn nói tiếp: “Ta nghe chưởng môn nói muội ở Không Thiền phái làm tạp dịch ba năm rồi, nếu muội muốn tu luyện thì tại sao không bái nhập Không Thiền phái tu hành?”  Vân Khâm nghe câu hỏi của Hoa Tình mới vỡ lẽ thiếu nữ trước mắt đang muốn nói tới điều gì.  Ánh mắt nàng có một thoáng rối rắm, giọng cũng nhỏ xuống, lắc đầu đáp: “Cô hiểu lầm rồi, ta không muốn tu luyện, cũng không muốn bái nhập Không Thiền phái.”    Mời các bạn đón đọc Văn Thuyết của tác giả Hạnh Dao Vị Vãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vô Thượng Tiên Ma
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết huyền ảo Vô Thượng Tiên Ma của tác giả Kỵ Heo Xuôi Nam. Sau khi Tịch Diệt, nền văn minh tu hành mở ra một trang mới. Thiên tài xuất hiện nối tiếp, tiên ma kiêu hùng trỗi dậy, cường đại tiên chức liên tục xuất hiện. Vì chứng đạo vô thượng, nhân gian tiên hướng, âm xuyên thành hoang, cửu thiên tiên đình, yêu ma giáo cung, thập đại tiên chức lưu phái... Các lộ thế lực dây dưa cùng nhau, cửu thiên giới lâm vào tranh đấu. Xa xôi vực giới, thiếu niên La Xuyên của Đường Quốc, vốn là con vợ kế, bị người hãm hại hết sức, được đến thượng cổ kỳ công bị tuyệt thế Ma Quân xem trọng. "Cơ thể người có đại dược, có thể thành đại đạo, cửu tử cầu nhất sinh, cửu chuyển vô thượng pháp." ... Cửu chuyển Trúc Cơ công pháp nhìn như không hợp nhau, khiến La Xuyên rời khỏi Đường Quốc nhỏ bé, bắt đầu con đường chứng đạo của mình. *** Tóm tắt Tiểu thuyết huyền ảo "Vô Thượng Tiên Ma" của tác giả Kỵ Heo Xuôi Nam kể về câu chuyện của thiếu niên La Xuyên, một người có số phận bất hạnh nhưng lại có được cơ duyên tu luyện thượng cổ kỳ công. Sau khi Tịch Diệt, nền văn minh tu hành mở ra một trang mới. Các thế lực tiên ma tranh đấu, tìm kiếm con đường chứng đạo vô thượng. Trong bối cảnh đó, La Xuyên xuất hiện với Cửu chuyển Trúc Cơ công pháp kỳ lạ. La Xuyên vốn là con vợ kế, bị người hãm hại hết sức. Nhưng nhờ cơ duyên, anh đã được truyền thụ Cửu chuyển Trúc Cơ công pháp. Công pháp này nhìn như không hợp nhau, nhưng lại có khả năng giúp La Xuyên tu luyện nhanh chóng. La Xuyên rời khỏi Đường Quốc nhỏ bé, bắt đầu con đường chứng đạo của mình. Anh phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng cũng có được nhiều cơ duyên. La Xuyên dần trưởng thành, trở thành một người tu hành mạnh mẽ. Review "Vô Thượng Tiên Ma" là một tác phẩm huyền ảo với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và thế giới quan được xây dựng chi tiết. Cốt truyện của truyện xoay quanh con đường tu luyện của La Xuyên. La Xuyên là một nhân vật có số phận bất hạnh nhưng lại có được cơ duyên tu luyện thượng cổ kỳ công. Anh phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng cũng có được nhiều cơ duyên. La Xuyên dần trưởng thành, trở thành một người tu hành mạnh mẽ. Nhân vật La Xuyên được xây dựng khá tốt. Anh là một người có ý chí kiên cường, luôn nỗ lực vươn lên. La Xuyên cũng là một người có tấm lòng nhân hậu, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Thế giới quan của truyện được xây dựng chi tiết. Tác giả đã xây dựng một thế giới tu hành rộng lớn và kỳ ảo, với nhiều thế lực tiên ma tranh đấu. Nhìn chung, "Vô Thượng Tiên Ma" là một tác phẩm huyền ảo đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại này. Đánh giá Cốt truyện: 8/10 Nhân vật: 8/10 Thế giới quan: 8/10 Nhìn chung: 8/10 Điểm nổi bật Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng tốt, có chiều sâu Thế giới quan được xây dựng chi tiết Điểm trừ Một số tình tiết chưa được giải quyết rõ ràng Một số nhân vật phụ chưa được khai thác nhiều Mời các bạn mượn đọc sách Vô Thượng Tiên Ma của tác giả Kỵ Heo Xuôi Nam.
Vĩnh Hằng Quốc Độ
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết huyền ảo Vĩnh Hằng Quốc Độ của tác giả Cô Độc Phiêu Lưu. Sau trận chiến cuối cùng kết thúc kỉ nguyên (Vĩnh Hằng Thiên Chu là vai chính trong kỷ nguyên này) do các đại năng dẫn dắt Chư Thiên vạn tộc đánh vào giới vực của Thiên Ngoại tà ma kéo dài mấy vạn năm, kết thúc chính là vô số đại năng ngã xuống các tộc thây chất trải dài Thần Ma chiến trường, cả hai giới vực đều tàn tạ, hỗn độn tràn tràn vào, diệt thế đang tới … Vĩnh Hằng Thanh Liên cùng Thâm Uyên Ma Mẫu hiện ra, cùng nhau khai thiên sáng tạo song sinh thế giới Vĩnh Hằng – Vĩnh Dạ, các sinh linh còn sống tụ hợp ở hai thế giới, kỉ nguyên mới mở ra. (Vĩnh Hằng kỷ nguyên - Vận triều là vai chính) ……………… Trái đất nơi này trước một đời Vĩnh Hằng Thanh Liên lột xác, diễn hóa ngàn vạn năm có mang lượng lớn chư thiên vạn tộc các loại tin tức, truyện cổ lưu truyền, nó được chọn làm tâm điểm diễn hóa thế giới mới, hội tụ anh linh của vạn giới. Năm 2019 ngày 23 tháng 9 sáng sớm, thiên tai hàng lâm cùng với như mưa cơ duyên cùng bảo vật rơi xuống. Kẻ chết vào luân hồi, người sống chính là thiên mệnh chi tử của thế giới mới. Thiên Đạo sinh biến, vạn linh dục niệm chấp niệm tràn ngập thiên địa, ác niệm, thiện niệm, chấp niệm, dục vọng dây dưa không ngớt dựa theo chúng sinh ý niệm trí nhớ diễn biến ảo tưởng thế giới - kỷ Jura với muôn vàn các loại khủng long, kiếm long, bá vương ngạc, ma múp ………. - từ man hoang tới hồng hoang, Thiên đình cùng với đầy đủ các thần tiên yêu ma thú linh hung … - các triều đại Hạ, Thương, Chu, Tần, Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh … cùng với các nhân vật lịch sử trong đó..... - các câu chuyện thần thoại, cổ tích các anh hùng, quái vật huyền thoại trên thế giới … - các truyện mạng võ hiệp tiên hiệp khoa huyễn huyền huyễn … không tưởng ly kỳ của Kim Dung, Cổ Long, Huỳnh Dị ……Tru Tiên, Tây Du Kí, Phong Thần, One piece, Naruo, Pokemon…… cùng đa dạng các bảo vật trong truyền thuyết hay huyễn tưởng của nhân loại - các quái vật, thần thú trong Sơn Hải Kinh (Long , Lân , Quy , Phụng …), trong phim ảnh (Godzilla, Behemoth …) - Địa ngục, ma ngục, thiên đường, thiên sứ, ác quỷ, tinh tinh, trùng tộc ………. - đông phương Tiên sơn, Thần sơn, Tiên môn cùng Tu hành giả, phương tây ma pháp tháp, đấu khí, vu sư, pháp sư, kỵ sĩ ……. Hình thành muôn vàn thế giới lớn nhỏ khác nhau, nhỏ thì bằng Trái đất lớn thì như Hồng Hoang lớn hơn trái đất cả vạn lần, từ hư ảo hóa thành hiện thực sau đó dung hợp với trái đất biến diện tích trái đất lớn hơn ban đầu ngàn vạn lần. Đây là Vĩnh Hằng đại lục. Nó luôn luôn được các cổ thần mở mang hổn độn sáng tạo thế giới sau đó dung nhập vào, nên thế giới này giờ khắc nào cũng nằm ở tình trạng luôn mở rộng, mở rộng tới khi thế giới diệt vong. Vai chính Dịch Thiên Hành là một Khu Ma Sư trong thời hiện đại do một giấc mơ về 3 ngày tới mà đoán được thiên tai sẽ đến nên đã chuẩn bị mọi thứ để sinh tồn, không ngờ rằng thiên tai diễn ra quá kinh khủng vượt qua sự tưởng tượng nhưng vẫn may mắn còn sống sót và cướp được vô số báu vật do Thiên đạo ban tặng cho những người còn sống sót qua 7 ngày thiên tai đến với thế giới mới . Nhất Tuyên cổ, cửu bộ châu, ba mươi sáu thiên vực, bảy mươi hai linh vực, và cuối cùng hằng ha sa số như sao trên trời giới vực Loạn Tinh giới hải, đây chính là Vĩnh Hằng đại lục. Nơi đây thiên địa nguyên khí nồng đậm, thiên tài địa bảo đầy đất, mỗi bước một người mười bước một hung thú, ngàn bước một thú quần, vạn bước một di tích, xa xa một hung địa … nơi đây đầy kì ngộ lắm hung hiểm, nơi đây chỉ có cường giả mới sống nổi nhưng cường giả cũng không địch nổi quần thú …... Do để tẩy lễ thế giới mới, dành càng nhiều cơ hội cho kẻ yếu mà Tiên sơn, Tiên môn gia tộc mạnh bị phong – Tiên nhân, cường giả kỉ nguyên trước bị Thiên đạo trấn áp không thể rời đi nơi ở dẫn đến bách tính không ai cứu giúp (thiên đạo phong ấn là hầu như 100% tất cả nhân tộc hay các tộc khác, cả yêu thú, hung thú … từ cấp 1 đến cấp 10, khi trong thế giới có người tăng 1 cấp , thì thiên đạo sẽ giải phong tất cả người, thú cùng cấp độ đó ra ngoài, khi có người tới cấp 6 thì sẽ giải phong toàn thế giới tất cả các cấp còn lại luôn) . Thiên đạo ban thưởng Xây Thôn lệnh, Xây Tông lệnh, Thiên Thành lệnh ... cho những người mang đại khí vận như khai quốc thái tổ, hoàng đế, hùng chủ, bang chủ, các anh linh đã chết trong kỉ nguyên trước theo vận mệnh sông dài đầu thai, phục sinh … nhằm giúp chúng sinh ổn loạn lạc, nên cuộc chiến xây tông, lập phái, kiến Thiên Đình bắt đầu Chỉ có từ nhỏ yếu tranh đấu trong máu thành lớn mạnh, chỉ có chí lớn mới có thể đem tộc của mình đưa lên võ đài thế giới, chỉ có vạn tộc lớn mạnh hợp lực mới chinh chiến chiến trường đẩy lui Vĩnh Dạ tà ma Mọi thứ cũng chỉ là vì tiếp nối kỉ nguyên đại chiến còn chưa chấm dứt. ........................ Hệ Thống Tu Luyện: Luyện khí, luyện thể và thế giới chi chủ Luyện Khí: (có rất nhiều phân nhánh đấu khí, ma pháp, nho gia, đạo gia, tu kiếm, tu phù, tu huyết, tu mệnh, tu vận, tu phong thủy, tu công đức, y đạo, nhất khiếu thông thiên, đồ đằng …….) Thần Hải cảnh: Tụ Khí, Thần Tuyền, Hóa Hải Mệnh Khiếu cảnh: Chiếu Hư, Tinh Thần, Kính Nguyệt Mệnh Đồ cảnh: Ngưng Đồ, Điểm Tinh, Họa Quyển Pháp Tướng cảnh: Pháp Linh, Ngưng Hồn, Tụ Phách Nguyên Thần cảnh: độ Tam tai (Phong tai - Lôi tai - Hỏa tai) Dương Thần cảnh: Ngũ Khí, Hướng Nguyên, Khánh Vân Chân Linh cảnh: Khuy Mệnh, Hoán Hồn, Chân Linh Đạo Thai cảnh: Tế Đàn, Trường Sinh, Lập Đạo Chứng Đạo cảnh: Ngộ Đạo, Hóa Đạo, Đạo Quả Hỗn Nguyên cảnh: ………. Tuyên Cổ cảnh Vĩnh Hằng cảnh Luyện Thể + Thế Giới Chi Chủ: xem chương 0, phần giới thiệu chứa không hết Vận triều : Thôn, Trấn, Thành, Vương thành, Hoàng thành, Đế thành, Thánh thành, Thần thành (Tiên thành), Thiên Đình. Chí Tôn Thần Khí + Vĩnh Hằng Thiên Chu: Lăng Vân, Vô Song, Vô Thượng, Chí Tôn, Bất Hủ, Tuyên Cổ, Vĩnh Hằng *** Keng keng keng! ! Đầu giường, đồng hồ báo thức đang liều mạng phát ra chói tai gào thét, một bộ không đạt đến mục đích thề không bỏ qua tư thái. "Đồng hồ báo thức, đến giờ sao?" Cũng không xa hoa, chỉ có thể coi là bình thường Simmons trên, một tên có vẻ hơi gầy yếu thanh niên đột nhiên từ trên giường ngồi dậy đến, trên mặt đột nhiên toát ra kinh hoảng kinh ngạc, khó mà tin nổi, mờ mịt vẻ. Cực kỳ phức tạp. Sắc mặt biến đổi, so với Xuyên kịch trở mặt đều muốn tới thần kỳ. "Không đúng, ta tại sao lại ở chỗ này, lẽ nào trước là đang nằm mơ, đều là giả. Ngày, đúng, ngày." Thanh niên trên mặt toát ra vẻ khiếp sợ, lập tức liền hoảng loạn nhìn về phía đồng hồ báo thức trên hiện thế ra lịch ngày. "Năm 2019 ngày 20 tháng 9." "Làm sao sẽ là số 20, lẽ nào ta trở lại ba ngày trước, vẫn là ta trước vốn là đang nằm mơ." Thanh niên trên mặt lúc trắng lúc xanh, trong miệng tự lẩm bẩm. Thanh niên tên là Dịch Thiên Hành. Trước kia là một tên cô nhi, từ nhỏ đã bị người vứt bỏ, bị Thiên Phúc cô nhi viện thu dưỡng, bị vứt bỏ thì là ở năm tuổi lúc, nguyên nhân có chút quỷ dị, là bởi vì tinh thần không bình thường mới bị vứt bỏ, bởi vì hắn ở vừa mới bắt đầu khi hiểu chuyện thì liền bắt đầu nói với cha mẹ lên hắn có thể chứng kiến quỷ, chứng kiến người thường không nhìn thấy Quỷ hồn. Tiểu hài tử, miệng không có che lấp, trong lời nói lại là hoang đường vô lý, hơn nữa có phải là nói bên cạnh mình có quỷ, đi trên đường, hướng về phía không khí nói có đầu đầy là máu tươi đại thúc ở doạ chính mình. Này không phải quản thấy thế nào, đều không nghĩ rồi là bình thường hài tử. Ở bệnh viện tâm thần chẩn đoán xuống, hắn cũng là trực tiếp bị phán định tinh tinh thần có vấn đề. Liền cha mẹ ruột đều không cách nào nhịn được hắn loại này thỉnh thoảng gầm gầm gừ gừ lời nói, cuối cùng nhất vứt bỏ, đưa vào cô nhi viện bên trong, trở thành một tên cô nhi. Hai năm trước cha mẹ ruột còn có thể thỉnh thoảng lén lút sang đây xem nhìn một hai lần, nhưng ở mấy năm sau, có mới hài tử, hơn nữa còn là cái nam hài, sau khi liền cũng không có tới thăm qua. Dịch Thiên Hành ở sáu, bảy tuổi sau, cũng đã bắt đầu hiểu chuyện, chứng kiến người khác đối với mình dường như chứng kiến quỷ như thế sợ hãi căm ghét ánh mắt, cũng là càng ngày càng trầm mặc, trở nên quái gở ít lời, ở trước mặt người, cũng không tiếp tục mở miệng nói mình có thể chứng kiến những kia quỷ quái sự tình. Biểu hiện cùng một cái bình thường hài tử không khác nhau gì cả. Tám tuổi thì đến một đôi lòng tốt vợ chồng vừa ý, thu dưỡng tại người dưới, trở thành bố mẹ nuôi, bố mẹ nuôi phân biệt gọi Triệu Hải Phong, Hoàng Ngọc. Dưới gối chỉ có một nữ, bảy tuổi, tên là Triệu Tử Yên. Bởi vì đặc thù nguyên nhân, bọn họ ở sinh ra Triệu Tử Yên sau, trước sau không cách nào lại mang thai, vì lẽ đó, liền thu dưỡng Dịch Thiên Hành. Ở thu dưỡng sau, đối với Dịch Thiên Hành cũng là cực tốt, dường như con ruột như thế, có món gì ăn ngon, chơi vui, đều là đối xử bình đẳng dành cho bọn họ. Không có bất kỳ thành kiến cái gì. Ở bố mẹ nuôi che chở dưới, Dịch Thiên Hành trước kia lạnh như băng tâm cũng không khỏi ấm áp lên, cùng Triệu Tử Yên cũng là tình cùng huynh muội, bảo vệ rất nhiều, cảm tình sâu đậm. Thật sự đem Triệu Hải Phong, Hoàng Ngọc xem thành là chính mình cha mẹ ruột. Đối với trước kia cha mẹ ruột, đã sớm chôn giấu ở đáy lòng, không đi xúc động. Bây giờ Dịch Thiên Hành đã hai mươi ba tuổi, đã từ đại học bên trong tốt nghiệp, tham gia công tác, bất quá, mặt ngoài là công việc bình thường, kì thực trong bóng tối lại là làm bắt quỷ trừ tà làm ăn. Hắn một đôi mắt trời sinh bất phàm, có thể xem Âm Dương, là một đôi tiên thiên Âm Dương Nhãn. Tuy rằng từ cô nhi viện sau khi ra ngoài, liền chưa từng có với người nhà thậm chí là chu vi bằng hữu nói về bất kỳ liên quan tới tự thân con mắt sự tình. Nhưng theo tuổi tác tăng trưởng, cái này một đôi Âm Dương Nhãn cũng trở nên càng thêm thần dị, không chỉ là có thể nhìn thấy Âm Dương, nhìn thấy Yêu Ma Quỷ Quái, hơn nữa, có huyền diệu đồng thuật thần thông, tên là Âm Dương Tỏa. Chỉ là hiện tại chỉ có thể sử dụng tới hai cái Âm Dương Tỏa. Dịch Thiên Hành từng thử, cái này Âm Dương Tỏa hết sức lợi hại, đối với Lệ Quỷ càng thêm lợi hại, chỉ cần bị Âm Dương Tỏa cho khóa lại, lập tức sẽ bó tay chịu trói, phản kháng không được. Những năm này, dựa vào bản lãnh này, Dịch Thiên Hành còn bị người xưng là Đại Sư. Đối với tiền tài, nhưng là nửa điểm cũng không thiếu. Muốn nói là liền tiếp tục như thế, sinh sống đồng dạng có tư có vị, qua cực kỳ đặc sắc. Bất quá, trước trải qua sự tình lại làm cho trong lòng hắn sinh ra vô tận sợ hãi. "Đúng là ba ngày trước." Dịch Thiên Hành mở ti vi, phía trên thình lình ở truyền phát tin ba ngày trước chính mình xem qua một cái tin tức. Trong nhà các loại trang trí cũng là cùng trong ký ức ba ngày trước lúc giống nhau như đúc, nửa điểm sai biệt đều không có. Xoẹt! ! Kéo màn cửa sổ ra, ở ngoài cửa sổ phồn hoa trên đường phố, xe cứu hỏa tiếng còi cảnh sát đang không ngừng rung động màng tai, một gian trong cửa hàng chính dấy lên lửa lớn rừng rực. Những thứ này đều là Dịch Thiên Hành ở trong ký ức đã trải qua. Hết thảy tất cả, đều xác minh, đây quả thật là là ba ngày trước, chính mình mạc danh kỳ diệu trở lại ba ngày trước. Mà ba ngày trước cùng sau ba ngày, quả thực chính là thiên đường cùng địa ngục giống như đường phân cách. "Những kia rốt cuộc là thứ gì, đúng là tận thế hàng lâm sao. Quái vật, bộ xương, Cương Thi, bất tử vong linh, côn trùng, quái thú." Dịch Thiên Hành nhìn ngoài cửa sổ người đi đường, trong mắt tầm mắt nhưng phảng phất trực tiếp xuyên qua dòng sông thời gian, chứng kiến tương lai. Trong đầu hiện ra sau ba ngày trải qua cảnh tượng. Ngay khi năm 2019 ngày 23 tháng 9 sáng sớm, Dịch Thiên Hành đứng thẳng ở cao ốc Thiên Thai quan sát mặt trời mới mọc mọc lên ở phương đông cảnh sắc lúc, đột nhiên, toàn bộ mặt trời phảng phất ở mới vừa chui ra ngoài một sát na, trực tiếp bị một mảnh quỷ dị hắc ám âm ảnh cắn nuốt mất, trong thiên địa đen kịt một màu, theo sát, trong hư không sấm vang chớp giật, một đạo đạo khe nứt hầu như đột nhiên xuất hiện. Dày đặc phân bố ở trên cả trái đất. Những kia vết nứt xé rách cảnh tượng, dường như tận thế hàng lâm, theo sát, từ trong vết nứt, liền lao ra vô số quái vật. Những kia quỷ dị Ma thú, quái thú, côn trùng, vong linh, bộ xương các loại, như giọt mưa giống như trực tiếp từ trong vết nứt dâng trào ra. Gặp người liền giết, ở trong thành phố điên cuồng phá hư, hầu như trong chớp mắt, thì có lượng lớn người thương vong, thậm chí bị xé thành mảnh vỡ. Khắp nơi hỗn loạn tưng bừng. Cái kia cảnh tượng, vô cùng khủng bố. So với tận thế còn muốn đến càng thêm đáng sợ. Hơn nữa, từ cái kia trong vết nứt, còn phụt lên ra các loại thần quang, hướng về các nơi trên thế giới lan rộng ra ngoài. Những kia thần quang phảng phất sao băng như thế, không biết bao bọc món đồ gì. Hơn nữa, Dịch Thiên Hành càng là tận mắt chứng kiến, có một đạo bảy màu sặc sỡ sao băng hướng thẳng đến chính mình đập xuống lại đây, cái này đập một cái, dù là Dịch Thiên Hành bản thân thân thủ liền cực kỳ tốt, thậm chí luyện qua võ, học được Thái Cực Quyền, Âm Dương Nhãn nhãn lực cực mạnh, cũng căn bản không có cách nào ở loại này cực kỳ đường đột tình huống dưới làm ra né tránh. Chỉ kịp làm ra một lần tránh thiểm động tác, liền bị đạo kia sao băng nện ở trên đầu. Lúc mất đi ý thức trước, phương mới nhìn rõ ràng, cái kia đập xuống, là một viên bảy màu sặc sỡ hạt châu, vừa nhìn liền không phải là vật phàm. Nhưng Dịch Thiên Hành chỉ cảm thấy đau đớn một hồi, toàn bộ ý thức liền triệt để tiêu tan, tỉnh lại lần nữa thì cũng đã trở lại ba ngày trước. Cũng chính là hiện tại. Này từng màn hình ảnh, cực kỳ rõ ràng dấu ấn ở trong đầu. "Những kia đều là thật sự, sau ba ngày, chính là tận thế hàng lâm lúc, từ trên trời đáp xuống vô số quái vật, không gian nứt toác, nhật nguyệt ảm đạm. Văn minh nhân loại trong thời gian ngắn ngủi sẽ bị phá hủy, vô số sinh mệnh ở tận thế bên trong ngã xuống. Đây không phải là người làm vì, mà là thiên tai, chỉ sợ căn bản trốn đều không tránh thoát, đây là một lần tận thế đại kiếp nạn, ai cũng chạy không thoát." Dịch Thiên Hành trong lòng âm thầm cười khổ. Cái kia chấn động một màn, không ngừng ở trong đầu vang vọng, cũng biết, đây cơ hồ là không thể tránh khỏi, đây không phải là người làm vì gây nên, cũng không phải cục bộ tính tai nạn, mà là chân chính bao trùm toàn cầu, bao trùm toàn bộ trái đất Mạt Nhật Thiên Tai, một khi bạo phát, không ai có thể phòng ngừa, cái kia che ngợp bầu trời quái vật, hầu như có thể phá hủy tất cả. Ở như vậy thiên tai dưới, toàn thể nhân loại văn minh đều sẽ tao ngộ bị trọng thương. Chỉ sợ vô số nhân loại, có thể ngàn người bên trong tồn tại một người, đều là một cái đáng giá chuyện may mắn. Như vậy quái vật, người bình thường đối mặt với, tồn tại tỷ lệ cực kỳ nhỏ bé. Dưới tình huống như vậy, chỉ sợ quân đội cũng phải không chống đỡ được. Dịch Thiên Hành hít sâu một hơi, không chần chờ, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, gọi ra một cái quen thuộc nhất dãy số. "Làm sao gió to càng tàn nhẫn, ta tâm càng lay động. . . . ." Một tay quen thuộc tiếng chuông ở vang lên bên tai. "Ca, ngươi làm sao đột nhiên gọi điện thoại cho ta, có phải là nhớ ta rồi." Không lâu lắm, điện thoại di động đã chuyển được, ở bên trong truyền đến một trận lanh lảnh dễ nghe tiếng cười, nghe ra, đối diện chủ nhân có vẻ thật cao hứng. "Tử Yên." Dịch Thiên Hành nghe tới điện thoại di động bên trong truyền đến tiếng nói, trên mặt lộ ra một vệt xuất phát từ nội tâm ôn nhu, bất quá, lập tức liền nghiêm mặt, nói: "Hiện tại lời của ta nói, ngươi cho ta tốt nhớ kỹ, đồng thời lập tức đi làm." "Chuyện gì a, ca! !" Triệu Tử Yên kinh ngạc dò hỏi. "Không nên hỏi quá nhiều, ngươi lập tức liên hệ ba mẹ, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới SH ta ở trong nhà chờ các ngươi lại đây. Ven đường bên trong không cần có bất kỳ trì hoãn. Có chuyện gì, đợi đến gặp mặt sau lại nói." Dịch Thiên Hành nhanh chóng mở miệng nói. Triệu Tử Yên nghe được, rõ ràng cảm giác được có chút không đúng, tựa hồ cảm giác có đại sự gì muốn phát sinh như thế, xuất phát từ tín nhiệm, cũng không có hỏi nhiều, chỉ nói là nói: "Ca, ba mẹ tại Nghiên Cứu Sở bên trong, trước thông quá điện thoại, đang tiến hành một hạng trọng yếu nghiên cứu, đã tiến hành đến then chốt giai đoạn, một khi bắt đầu, cùng ngoại giới liên hệ đều sẽ gián đoạn, lần này nghiên cứu thời gian, chỉ sợ muốn hai, ba tháng. Bây giờ căn bản không liên lạc được bọn họ. Nghiên Cứu Sở vị trí cũng là cơ mật quân sự, ta cũng không biết ở nơi nào." "Tại Nghiên Cứu Sở?" Dịch Thiên Hành nghe được, cũng là bất đắc dĩ, cha mẹ nơi Nghiên Cứu Sở là cơ mật quân sự, hơn nữa, Nghiên Cứu Sở vị trí, căn bản liền không phải là trên mặt đất, mà là xây dựng ở dưới đáy, bên trong bảo an, cực kỳ nghiêm mật, dù là đứng đầu đặc công cũng chưa chắc có thể dễ dàng tiến vào bên trong, tại Nghiên Cứu Sở bên trong, tất cả thông tấn toàn bộ đều là che đậy. Không tới đặc biệt lúc, ngoại giới là không cách nào tiến hành liên hệ. Hơn nữa, tiến vào Nghiên Cứu Sở sau, ngốc thời gian dài ngắn, đều là không cách nào xác định, nhưng hiện tại, cái này ngăn ngắn một hai ngày trong thời gian, khẳng định không có cách nào liên lạc với. Cũng may, tại Nghiên Cứu Sở, cũng cực kỳ an toàn, hoàn toàn có thể chờ đến sau đó trước đi tìm cứu viện. "Ba mẹ sự tình ngươi tạm thời không cần phải để ý đến, sau này hãy nói, ngươi lập tức lấy tốc độ nhanh nhất chạy về, không thể siêu hai ngày nữa. Nhất định phải trở về." Dịch Thiên Hành quả quyết nói đến. Triệu Tử Yên sau khi nghe, tuy rằng không rõ, nhưng cũng đáp ứng mau chóng chạy về. Mời các bạn mượn đọc sách Vĩnh Hằng Quốc Độ của tác giả Cô Độc Phiêu Lưu.
Hỗn Độn Thiên Thể
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Hỗn Độn Thiên Thể của tác giả Kỵ Trứ Oa Ngưu Khứ Lữ Hành. Rác rưởi? Không thể tu luyện? Không, ta chính là trong thiên địa mạnh mẽ nhất thể chất —— Hỗn Độn thiên thể! Chân đạp đại địa, kiên giang núi cao, đỉnh đầu bầu trời! Mệnh của ta thuộc về ta chứ không thuộc về ông trời! Thiên địa thể chất mạnh nhất trở nên mạnh mẽ con đường, một cái thấp kém tồn tại quật khởi con đường, một cái Vô Thượng tồn tại thăng cấp con đường. Nhân vật chính: Mộ Dung Vũ *** Tóm tắt Hỗn Độn Thiên Thể là một tiểu thuyết tiên hiệp được viết bởi Kỵ Trứ Oa Ngưu Khứ Lữ Hành. Câu chuyện kể về Mộ Dung Vũ, một thiếu niên bị coi là rác rưởi vì có thể chất Hỗn Độn Thiên Thể, một loại thể chất không thể tu luyện. Mộ Dung Vũ bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà, anh quyết tâm tự mình tu luyện, trở thành một cường giả mạnh mẽ. Anh bắt đầu cuộc hành trình của mình từ một nơi nhỏ bé, và từng bước một, anh đã đạt được những thành tựu đáng kinh ngạc. Cuối cùng, Mộ Dung Vũ trở thành một cường giả vô song, thống trị thiên địa. Anh đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, không có gì là không thể, chỉ cần có ý chí và nghị lực. Review Hỗn Độn Thiên Thể là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn. Tác giả đã xây dựng một thế giới tiên hiệp rộng lớn và kỳ ảo, với nhiều nhân vật và chủng tộc đa dạng. Câu chuyện có nhiều tình tiết cao trào và gay cấn, khiến người đọc không thể rời mắt. Nhân vật chính Mộ Dung Vũ là một nhân vật có cá tính mạnh mẽ và kiên cường. Anh luôn nỗ lực để vượt qua mọi khó khăn và thử thách, trở thành một người mạnh mẽ và có ích cho đời. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng có một số điểm trừ. Một số tình tiết trong truyện bị kéo dài và lặp lại nhiều lần, khiến người đọc cảm thấy nhàm chán. Ngoài ra, tác giả cũng đôi khi mắc phải một số lỗi logic trong truyện. Nhìn chung, Hỗn Độn Thiên Thể là một tiểu thuyết tiên hiệp đáng đọc. Nếu bạn là một fan hâm mộ của thể loại tiên hiệp, thì đây là một tác phẩm mà bạn không nên bỏ qua. Đánh giá Cốt truyện: 8/10 Nhân vật: 7/10 Tình tiết: 6/10 Tổng thể: 7/10 Điểm nổi bật Cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn Nhân vật chính có cá tính mạnh mẽ và kiên cường Thế giới tiên hiệp rộng lớn và kỳ ảo Điểm trừ Một số tình tiết bị kéo dài và lặp lại Một số lỗi logic Mời các bạn mượn đọc sách Hỗn Độn Thiên Thể của tác giả Kỵ Trứ Oa Ngưu Khứ Lữ Hành.
Chiến Thần Biến
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Chiến Thần Biến của tác giả Tiểu Đao Phong Lợi. Đây là một thế giới tươi đẹp rực rỡ, vừa có đấu khí thần bí lại ẩn nấp vô số cường giả! Con đường võ đạo, chiến đấu cùng trời cùng đất chiến đấu cùng người. Vĩnh viễn không khuất phục, vĩnh viễn không lùi bước. Nếu con đường trước mắt không thông thì sẽ dùng hai nắm đấm đánh ra một con đường mới, một vùng trời mới. Chỉ cần có được cái tâm của cường giả thì sợ gì cái trước mắt, trực tiếp đánh nát tất cả bằng một quyền. Chiến Thần Biến, nhiệt huyết sôi trào. *** Tóm tắt Chiến Thần Biến là một cuốn tiểu thuyết võ hiệp của tác giả Tiểu Đao Phong Lợi, kể về câu chuyện của Đằng Phi, một thiếu niên nghèo khổ, sống ở một vùng quê hẻo lánh. Đằng Phi từ nhỏ đã có ước mơ trở thành một cường giả, nhưng anh lại không có thiên phú võ học. Tuy nhiên, Đằng Phi không bao giờ bỏ cuộc. Anh luôn nỗ lực luyện tập, và cuối cùng cũng đạt được thành công. Đằng Phi đã đi lên từ con đường gian khổ, trải qua nhiều khó khăn và thử thách. Anh đã phải đối mặt với những kẻ thù mạnh mẽ, những âm mưu thâm độc, nhưng anh vẫn kiên cường không khuất phục. Cuối cùng, Đằng Phi đã trở thành một cường giả nổi tiếng, được người người kính trọng. Anh đã dùng võ thuật của mình để bảo vệ người dân, chống lại cái ác. Review Chiến Thần Biến là một cuốn tiểu thuyết võ hiệp hấp dẫn, với cốt truyện lôi cuốn, những tình tiết bất ngờ và những nhân vật được xây dựng thành công. Cốt truyện của cuốn tiểu thuyết xoay quanh những chủ đề như ước mơ, nghị lực, chính nghĩa và gian ác. Câu chuyện của Đằng Phi là một câu chuyện về ước mơ và nghị lực. Anh ta đã không ngừng nỗ lực để đạt được ước mơ của mình, và cuối cùng cũng đạt được thành công. Những tình tiết của cuốn tiểu thuyết được xây dựng rất hấp dẫn và lôi cuốn. Tác giả đã sử dụng nhiều thủ pháp kể chuyện như hồi tưởng, ẩn dụ,... để tạo ra những tình tiết bất ngờ và gây tò mò cho người đọc. Các nhân vật trong cuốn tiểu thuyết được xây dựng thành công. Đằng Phi là một nhân vật đáng yêu và đáng ngưỡng mộ. Anh ta là một người thông minh, kiên cường và có ý chí mạnh mẽ. Nhìn chung, Chiến Thần Biến là một cuốn tiểu thuyết võ hiệp đáng đọc. Cuốn tiểu thuyết sẽ mang đến cho bạn những giây phút giải trí tuyệt vời và những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Đánh giá cá nhân Theo tôi, Chiến Thần Biến là một cuốn tiểu thuyết võ hiệp rất hay và đáng đọc. Cuốn tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, những tình tiết bất ngờ và những nhân vật được xây dựng thành công. Tôi đặc biệt thích nhân vật Đằng Phi. Anh ta là một nhân vật đáng yêu và đáng ngưỡng mộ. Anh ta là một người thông minh, kiên cường và có ý chí mạnh mẽ. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn tiểu thuyết võ hiệp hấp dẫn, thì tôi khuyên bạn nên đọc Chiến Thần Biến. Một số điểm nhấn của cuốn tiểu thuyết Cốt truyện lôi cuốn, với nhiều tình tiết bất ngờ và gay cấn. Nhân vật Đằng Phi được xây dựng thành công, là một người thông minh, kiên cường và có ý chí mạnh mẽ. Những bài học ý nghĩa về ước mơ, nghị lực và chính nghĩa. Lời khuyên dành cho độc giả Nếu bạn là một fan hâm mộ của thể loại võ hiệp, thì Chiến Thần Biến là một lựa chọn tuyệt vời dành cho bạn. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn tiểu thuyết với cốt truyện hấp dẫn và nhân vật đáng yêu, thì Chiến Thần Biến cũng là một lựa chọn đáng cân nhắc. Mời các bạn mượn đọc sách Chiến Thần Biến của tác giả Tiểu Đao Phong Lợi.