Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bốn Năm Phấn Hồng (Dịch Phấn Hàn)

Bốn năm phấn hồng, mặt trái của một hồi ức đẹp

Những nhân cách tha hoá, những tâm hồn mục ruỗng dưới áp lực của hư danh và tiền bạc. “Bốn năm phấn hồng” là những cuộc chiến khắc nghiệt của các nữ sinh chống lại những thử thách của hoàn cảnh: đơn độc, thiếu thốn, bị ức hiếp, bị thôi miên bởi đồng tiền và dục vọng. Càng nếm trải cuộc sống, họ càng chua chát nhận ra tính thị trường hoá của nó…

Di Phấn Hàn, Tô Tiêu, La Nghệ Lâm, Trịnh Thuấn Ngôn, Trương Hàm Yên, Trần Thuỷ, Diệp Ly, Lưu Sa Sa, mỗi cô gái một tính cách, một tâm tư, một lối sống, họ là những đại diện của thế hệ sinh viên mới.Khác nhau về quê hương, hoàn cảnh gia đình nhưng họ đã cùng nếm trải những áp lực của cuộc sống xa nhà trong bốn năm kí túc xá.

“Bốn năm phấn hồng” là những cuộc chiến khắc nghiệt của các nữ sinh chống lại những thử thách của hoàn cảnh: đơn độc, thiếu thốn, bị ức hiếp, bị thôi miên bởi đồng tiền và dục vọng. Càng nếm trải cuộc sống, họ càng chua chát nhận ra tính thị trường hoá của nó: hàng hoá gia sư, hàng hoá bạn trai, hàng hoá sắc đẹp, hàng hoá tình yêu,…ai trong số các thiếu nữ chưa từng bị lừa trong các cuộc mua bán trá hình này: Trần Thuỷ bị lừa mất sự trong trắng, Lưu Sa Sa sa lầy bán dâm và tự sát, Diệp Ly ăn cắp và bị đuổi học, Tô Tiêu cặp bồ có thai phải đi phá,…. Vấp ngã và đau đớn, và khóc nhưng vẫn phải sống. Bởi cái chết của Lưu Sa Sa lơ lửng trên đầu họ như một lời cảnh cáo cho những kẻ muốn bỏ dở cuộc chơi.

Cuốn sách giống như một sự lộn trái đời sống đại học. 439 trang giấy đầy rẫy những toan tính xảo quyệt hay khờ dại. Tô Tiêu hết xoay xở để trở thành tâm điểm thu hút sự tán tỉnh của các chàng trai đến tính toán bồ bịch với đại gia giầu có; La Nghệ Lâm dã tâm như Tư Mã Chiêu, lúc thường thì khinh người, bắt nạt mọi người trong phòng kí túc xá nhưng khi tranh cử lớp trưởng thi xả thân hầu hạ, xu nịnh người khác, sau này lại yêu gã bí thư đoàn trường vừa xấu người xấu tính để dễ thăng tiến chính trị; ngay cả một cô gái không tầm thường như Trịnh Thuấn Ngôn cũng từng đặt điều với người yêu để bôi nhọ Tô Tiêu,….Đồng thời, dường như không ở đâu những thói tật kinh niên của nữ sinh được miêu tả trần trụi và đầy ám ảnh như trong “Bốn năm phấn hồng”: từ thói “buôn dưa”, thói tỵ nạnh đến bệnh hình thức. Tìm mua: Bốn Năm Phấn Hồng TiKi Lazada Shopee

Sức mạnh sát phạt của miệng lưỡi con gái hiện lên qua cái lưỡi chua ngoa cay nghiệt của La Nghệ Lâm, qua cái lưỡi “nói ngọt lọt đến xương” lẳng lơ của Tô Tiêu đến cái mồm nói như máy khâu của Trần Thuỷ. La Nghệ Lâm từ bêu rếu Diệp Ly chuyện bữa ăn chỉ có củ cái trắng đến tàn tệ chửi mắng cô bạn chuyện vệ sinh hàng ngày, Trần Thuỷ và bạn bè lục trộm tủ quần áo của Tô Tiêu để thẩm định nhãn mác quần áo, Tô Tiêu lẳng lơ buôn điện thoại cả nửa giờ đồng hồ với người yêu bạn cùng phòng. Di Phấn Hàn đã gọi miệng lưỡi con gái là “biển nước bọt”, ngập ngụa những lời bịa đặt nhảm nhí. Độc giả sẽ cảm nhận một cách rõ ràng cái không khí nghẹt thở của môi trường “âm thịnh dương suy”- giống như của nhà giam tội phạm bị tình nghi, bởi mọi hành vi của con người sẽ bị săm soi, mọi sơ hở sẽ được khai thác triệt để để làm phong phú thêm nội dung những bài buôn dưa hùng hồn như những bản cáo trạng. Thông qua những ám ảnh triền miên và khủng khiếp của Di Phấn Hàn, chúng ta rùng mình trước sức băng hoại của cái chất độc ngay trong lòng cuộc sống và trong lòng những người thiếu nữ còn trong trắng như cánh bướm non. Họ không lo sợ thiếu tiền bằng việc bị nhìn như những kẻ không có tiền, họ thà bị kẻ mạnh ức hiếp còn hơn mạo hiểm chống đỡ, nhưng lại sẵn sàng ức hiếp kẻ yếu hơn mình một cách tàn nhẫn,. Giới trẻ đã sống vô tâm và độc ác như thế. Vụ tự sát kinh hoàng của Lưu Sa Sa, việc Diệp Ly trở thành kẻ ăn cắp không phải do số phận mà là do bị đầu độc đến chết về thể xác và linh hồn.

Không phải nữ sinh không cảm thấy sự “vỡ vụn”, “ tàn tạ” của tâm hồn. Di Phấn Hàn, Tô Tiêu, Trần Thuỷ, Diệp Ly, Trịnh Thuấn Ngôn,... đã khóc, đã để tang cho mỗi vết thương không lành đó. Cuốn sách tràn ngập những lời sám hối tuyệt vọng và cay đắng, những sự nức nở của lương tâm:“Chúng tôi đều không phải là người xấu, chúng tôi cũng không có mâu thuẫn gì to tát, chúng tôi không muốn dồn ai đó vào chỗ chết. Nhưng chúng tôi cũng lại là những kẻ ích kỉ và ngu xuẩn. Đó là những mâu thuẫn không thể cứu chữa, không thể điều chỉnh”.

Tuy nhiên, thế giới của cuốn sách không chỉ toàn một màu u ám lạnh lẽo. Giống như trong câu chuyện ngụ ngôn mà địa ngục là nơi quỷ sa tăng cất giữ nhứng báu vật của sự sống, cuộc sống đại học càng khan hiếm tình người càng khát khao tình yêu, càng nghèo nàn tiền bạc càng dạt dào mơ ước. Ngay từ đầu cuốn tiểu thuyêt đã quay cuồng trong những cuộc săn đón điện thoại của bạn trai trong phòng kí túc xá.

Những hồi chuông diết dóng đó là sự báo trước những cuộc săn lùng tình yêu sẽ nổ ra không ngớt suốt “Bốn năm phấn hồng”. Bạn sẽ tìm thấy trong hàng chục cuộc tinh chớp nhoáng của cô nữ sinh xinh đẹp Tô Tiêu một sự thực lớn hơn sự sa xút về phẩm hạnh, đó là sự đáng thương của nỗi cô đơn tuyệt vọng của con người. Tình yêu với thiếu nữ không chỉ là sự tất yếu của dục vọng mà chính là sự khát khao tìm hồn đồng điệu, tìm sự chở che.

Đẹp hơn nữa, cuốn tiểu thuyết viết về tuổi xuân thiếu nữ là độ hoa tình yêu sẽ nở mê đắm. Bởi còn gì mê đắm hơn là khi quyện hoà sự trong trắng và bồng bột, là những con tim lần đầu đập loạn nhịp luôn vội vàng muồn cắn trái tình yêu. Trần Thuỷ say đắm một chàng không quen biết trên mạng, Trịnh Thuấn Ngôn bác học lại yêu khờ dại một tay chơi “Võ lâm truyền kì” đến độ quyên ăn quên ngủ, còn Di Phấn Hàn đã yêu tuyệt vọng một người có vợ,…Đó là những thứ tình yêu dại dột mà khiến người ta mê mẩn vì sự trong trắng tuyệt mỹ của chúng ngay giữa cuộc đời đã bị đồng tiền làm cho nhem nhuốc. “Bốn năm phấn hồng” giống như cuốn nhật kí của một sinh viên đại học. Lối viết dung dị mà tinh tế, sắc sảo mà hài hước của Dịch Phấn Hàn thật dễ đi vào lòng người. Bạn đọc sẽ cảm thấy như đang được nghe lại câu chuyện vê chính cuộc đời mình một cách cực kì hấp dẫn, bất ngờ và thậm chí gây sốc. Dù bạn đã, đang hay chưa từng trải qua cuộc sống đại học như vậy, bạn sẽ không ít lần cảm thấy giật mình về chính mình.

Năm 2000, mang theo sự nuối tiếc của kỳ thi đại học, tôi bước vào đại học ở Vũ Hán, một trường đại học trọng điểm. Trong cái thành phố hội tụ rất nhiều trường đại học này, trường của tôi tuy là trường điểm nhưng lại có tiếng tăm chẳng ra sao. Điều này cũng có thể liên quan đến việc trường có quá nhiều nữ sinh. Nơi nào có nhiều con gái, nơi đó có nhiều chuyện thị phi, cho dù họ là những phụ nữ lớn tuổi đã kết hôn hay là những thiếu nữ mới đôi mươi.

Bốn năm nay, tôi chưa hề hoà nhập vào cuộc sống ở trường học, chưa hề hoà nhập vào đám nữ sinh trong trường, mặc dù tôi rất gần họ, gần tới mức như không có tí ti khoảng cách nào, gần tới mức mỗi ngày đều cùng ăn, cùng ở, cùng uống, cùng ngủ. Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ nhìn bờ đối diện, quan sát cái gọi là cuộc sống sinh viên bình yên đẹp đẽ. Tôi là kẻ ngông cuồng tới mức cảm thấy từ trước tới nay trong trường này, tôi chưa hề có đối thủ.

Tôi cho rằng mình luôn đúng, cho đến khi sắp tốt nghiệp mới phát hiện ra rằng mình đã sai.

Tôi cho rằng mình là người trong sáng, cho tới khi nhìn lại mới phát hiện ra rằng thời gian bốn năm đã biến tôi thành một người giống như hầu hết những người ở đây, cuối cùng cũng rơi vào vũng bùn nhơ.

Tôi cho rằng mình là người thuần khiết, cho tới khi viết ra những dòng này mới biết, mình không khác gì so với những nữ sinh khác, chẳng qua là tự cảm thấy mình tài giỏi hơn một chút.

Bốn năm trước, chúng tôi đều từng là gái trinh, hoặc đều thuần khiết thánh thiện như gái trinh, chúng tôi bước vào tháp ngà với tấm thân trong sáng. Chúng tôi là những thiên thần không có đôi cánh.

Bốn năm sau, chúng tôi rời nơi này, mang theo một vài thứ, để lại một vài thứ, có được vài thứ, thứ mất đi là nhiều hơn cả. Bốn năm qua đi, nhan sắc tuổi diễm lệ của tuổi xuân cũng đi qua, nhiều lắm cũng chỉ có thể giữ lại được con tim thục nữ. Đây là một cuốn tiểu thuyết về nữ sinh đại học. Nữ sinh viết tiểu thuyết của nữ sinh. Tôi là một nữ sinh thông minh. Tôi tự tin rằng khả năng "nhìn trộm" và khả năng cảm nhận của mình có thể khiến tất cả những nam sinh hay nữ sinh, đàn ông hay phụ nữ có hứng thú với nữ sinh đại học đều cảm thấy hài lòng. Cũng có thể, tôi tự cho rằng mình viết rất thấu đáo, nhưng chẳng qua chỉ là "ếch ngồi đáy giếng" mà thôi.

Tất cả các nhân vật chính đều là nữ sinh, tất cả những nhân vật có danh tính đều là nữ sinh. Những câu chuyện giữa nữ sinh với nữ sinh, giữa nữ sinh và đàn ông là những câu chuyện không bao giờ nói hết.***

Dịch Phấn Hàn là tên của một nữ nhà văn trẻ đang nổi trên văn đàn Trung Quốc. Tác phẩm của Dịch Phấn Hàn thường lấy đề tài từ cuộc sống và nhất là từ đời sống tình cảm của những người trẻ trong xã hội hiện đại. Năm 2008, cuốn tiểu thuyết có cái tên khá ấn tượng Cô đơn vào đời của Dịch Phấn Hàn sau khi cuốn hút được bạn đọc Trung Quốc đã được dịch giả Minh Thảo dịch ra tiếng Việt và NXB Văn học ấn hành.***

Sau khi từ toà báo về tôi đã chuyển nhà đến đơn vị thực tập ở Hàn Khẩu. Trong thời gian thực tập của năm thứ tư, tôi và bạn trai bắt đầu sống chung. Đối với tôi việc này còn quan trọng hơn việc thực tập rất nhiều. Nguyên nhân của việc sống chung là đơn vị thực tập của tôi ở Hàn Khẩu mà trường học của tôi lại ở Vũ Xương. Để thuận tiện hơn chúng tôi đã sống chung. Tôi và bạn trai tôi quen nhau thế nào không phải là điều quan trọng. Quan trọng là tôi và anh ấy yêu nhau, và đã về sống với nhau. Không biết sau này tôi có còn yêu anh ấy không nhưng giờ đây tất cả tình yêu của tôi đều dành cho anh ấy, cho cuộc sống chung này, vì thế chúng tôi không phải giấu giếm nhau gì nữa. Lời hứa về "chuyện ấy" là một cam kết rất quan trọng, cách nhìn của tôi từ trước đến giờ vẫn vậy. Trong trường học người ta cho phép được yêu nhau, nhưng sống với nhau thì cấm tuyệt đối.

Cho đến tận ngày sống chung, tôi vẫn không ý thức được rõ ràng mình đang làm gì. Anh ấy nói: "Em yêu, chúng ta sống cùng nhau nhé, để mỗi ngày không phải đi đi về về hai lần nữa, mệt lắm". Tôi đồng ý mà gần như không suy nghĩ gì cả. Cách nghĩ của tôi rất đơn giản. Sống với nhau không có nghĩa là buộc phải có chuyện đó. Tôi suy nghĩ ngây thơ như vậy đấy. Điều này cũng đã cho thấy, rõ ràng quan niệm về tình yêu của tôi còn quá non nớt. Tôi khát khao được trở thành người trưởng thành nhưng cũng sợ trách nhiệm mà một người trưởng thành phải gánh vác. Ban đầu chúng tôi tìm được một căn nhà, ở đó phải thuê chung với người khác. Có hai phòng, phòng còn lại cũng là một đôi. Buổi sáng hôm chúng tôi đi xem phòng, ra mở cửa cho chúng tôi là một cô gái vẫn còn mặc nguyên áo ngủ, đầu tóc bù xù. Khi cô ấy đưa tay lên buộc tóc tôi đã kịp nhìn thấy "cỏ" dưới cánh tay cô ấy đen sì như cả tháng nay chưa được dọn dẹp. Còn người bạn trai để nguyên bộ dạng mình trần đi ra.

Trong phút chốc, tôi bỗng thấy sợ. Ý thức được rằng cuộc sống chung sẽ xoá bỏ mọi rào cản giữa tôi và người tôi yêu, nếu cuộc sống ấy biến một người con gái thành một bà già lôi thôi, luộm thuộm, ăn mòn tất cả sự kín đáo dịu dàng của người con gái, tôi sẽ tình nguyện sống độc thân. Trong tôi một nỗi sợ hãi chưa bao giờ có về hai từ "sống thử" đã hình thành. Thực ra chẳng qua là chưa hiểu rõ về tình yêu. Thực ra, chẳng qua là đã ước mong quá cao vời về tình yêu và cuộc sống. Nữ sinh. Một nữ sinh còn chưa rời khỏi ghế nhà trường. Một nữ sinh với những khát vọng cao xa về tình yêu, cuộc sống. Sống thử sẽ biến tình yêu thành gần giống với những thói thường ngày, hiện thực đã làm tan vỡ giấc mộng tình yêu chưa kịp dứt. Tôi không thể chấp nhận một ngày nào đó sau khi sống chung, tôi cũng xuất hiện trước mặt người lạ với bộ dạng đầu tóc rối bù, mặt mày nhem nhuốc, vẫn còn mặc nguyên áo ngủ. Tôi cũng không thể chấp nhận một ngày nào đó sống chung tôi mặc áo sát nách, để lộ nguyên vùng "cỏ" dưới cánh tay chưa dọn sạch cho cả thiên hạ nhìn thấy... Trong trường học, có bao nhiêu nữ sinh ôm ấp niềm mong mỏi về một cuộc sống yêu thương tươi đẹp, nên đã lựa chọn sống chung vói người mình yêu, rồi lại từ tổ ấm đã từng chung sống đó ra đi mang theo tình yêu vỡ vụn. Tôi tin rằng những nữ sinh này sẽ thay đổi không chỉ quan niệm về tình yêu, mà cả những điều nhỏ nhặt nhất khi làm con gái.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bốn Năm Phấn Hồng PDF của tác giả Dịch Phấn Hàn nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra (Ngãi Mễ)
Câu chuyện xảy ra vào thời điểm cuối của cuộc Cách mạng văn hóa tại Trung Quốc, những năm 70 của thế kỷ 20. Khi ấy, Tĩnh Thu đang là học sinh trung học phổ thông, là một trong những học sinh xuất sắc được chọn tham gia biên soạn tài liệu giáo khoa, cử về một vùng nông thôn để tìm hiểu, viết lịch sử về thôn ấy. Tại đây, Tĩnh Thu gặp Ba, một trí thức đẹp trai và thông minh nhanh nhẹn. Với những tình cảm rất đỗi hồn nhiên, Tĩnh Thu và Ba dần đi từ cảm mến đến tình yêu trong sáng. Họ có nhiều kỉ niệm đẹp bên nhau, và cùng có chung ấn tượng mạnh về cây Sơn Tra - một loài táo dại có gai - cũng là loài cây mà xung quanh nó có nhiều huyền thoại đẹp. Nhờ có Ba, Tĩnh Thu dần gạt đi những mặc cảm về thân phận nghèo khó của mình, họ dành cho nhau những phút giây rất đỗi dịu dàng, những xúc cảm đẹp nhất của tình yêu thuở ban đầu. Tháng năm đằng đẵng qua đi với những nụ cười, nước mắt. Ba đã chờ Tĩnh Thu tốt nghiệp trung học, chờ Thu có việc làm... Ba rơi nước mắt, xót xa vô cùng khi đôi chân nhỏ bé của Tĩnh Thu bị sưng vù vì Tĩnh Thu phải làm những việc nặng nhọc, thường âm thầm theo sau Tĩnh Thu và bất ngờ xuất hiện những lúc Tĩnh Thu cần anh nhất... Nhưng họ mãi mãi không đến được với nhau. Mỗi năm, khi loài hoa Sơn Tra nở, Tĩnh Thu lại trở về, mang theo vẹn nguyên những ký ức tình yêu, cùng Ba ngắm hoa Sơn Tra... Tìm mua: Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra TiKi Lazada Shopee Và, câu chuyện tình yêu vô cùng thuần khiết và cảm động ấy đã khiến biết bao độc giả lặng đi vì xúc động, vì ngưỡng mộ, và nức nở trong những giọt nước mắt cảm thông...Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra PDF của tác giả Ngãi Mễ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chậm Rãi Động Lòng (Cảnh Kỳ Tâm)
Tay đua cool ngầu x nhà thiết kế sườn xám Nữ chính thanh lịch, điềm đạm dịu dàng hay xấu hổ - Nam chính soái khí lạnh lùng, hơi chút lưu manh, nhưng là lưu manh tinh tế và có văn hóa = )))1 1. Giải đua xe mô tô ít người biết đến bất ngờ nổi tiếng bởi vẻ ngoài của một tay đua. Viêm Trì, tay đua truyền kỳ giới moto, tính tình ngông cuồng, ngoại hình ưu tú xuất sắc tỉ lệ thuận với tài đua xe. Số nữ nhân muốn ngồi sau yên xe anh có thể nhiều đến đông nghẹt cả đường đua, độ nổi tiếng không hề thua kém mấy ngôi sao đang lên chút nào. — Trì thần vừa A vừa khốc, nếu có thể ngồi sau xe anh ấy dạo phố, nghĩ thôi cũng đã phấn khích như lên thiên đường a. Tìm mua: Chậm Rãi Động Lòng TiKi Lazada Shopee *Tác giả viết tắt A, từ này có nghĩa là Alpha: chỉ những người mạnh mẽ, hoàn hảo về ngoại hình, trí tuệ, thể lực lẫn sắc dục. Đối với lời ca thán này, Viêm Trì nhàn nhạt tỏ vẻ “Các người ai nghĩ cũng đừng nghĩ, chỗ ngồi sau xe lão tử là vợ mới có thể ngồi” 2. Một ngày nọ, Trì thần đổi xe mới dạo phố oanh tạc trên đường, sau xe cư nhiên xuất hiện một mỹ nhân mặc sườn xám đang ngồi! Đôi mắt long lanh, vòng eo nhỏ nhắn, lông mày lá liễu Xinh đẹp đoan trang phong tình lay động, sắc đẹp quả thật như chính từ trong tranh bước ra! Mọi người kinh ngạc mở to mắt, lại cảm thấy hai người bọn họ không hợp, dù sao thì tiểu mỹ nhân eo nhỏ mềm mại, lại dịu dàng như vậy sao có thể ngồi được sau xe Trì thần. Lời còn chưa nói xong, Trì thần của bọn họ đã liền lái xe băng qua nửa thành phố để mua cho tiểu mỹ nhân của hắn ly trà sữa, ở nơi mà bởi vì xa quá cửa tiệm còn giao hàng không được. Trà sữa đến tay, Nghê Thường tỏ vẻ không tán thành, ôm cánh tay hờn dỗi ” Dùng chiếc moto Harley của anh đi giao hàng, tiền phí hẳn là rất cao tôi không trả nổi đâu.” Viêm Trì nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, trầm giọng nói ” Ngoan nào, tôi không cần tiền.” Anh đưa một bên mặt sát lại gần cô: “Hôn một cái, tôi liền trở thành kỵ sĩ độc quyền của em” # Ôn nhu của tôi chỉ em mới có thể thấy # Công chúa của tôi không cần kiễng chân, kỵ sĩ sẽ vì em mà cúi đầu. _______________________________________ Đôi lời từ Editor~~~ Dù đọc H nhiều rồi nhưng bộ này vẫn làm tui thấy mắc cỡ khi đọc, hôn thôi mà k biết sao tác giả viết đọc mà ngượng xỉuu🙉 Nam9 nhìn có vẻ ăn chơi nhưng thật ra không phải, anh còn nguyên nha =))) chỉ có hay nói tục chút thoi Anh truy chị từ trắng trợn đến thâm sâu, bằng thơ văn đến hành động, tưởng chừng anh không còn gì để nói nhưng cuối cùng lại thốt ra câu gì đó làm nữ9 đổ gục lun. Ảnh sủng nữ9 muốn xỉuu, chương nào cũng phải làm hay nói một cái gì đó làm con dân quắn quéo ngã rật rật mới chịu. Hội tụ ấm áp tinh tế thông minh hài hước bá đạo… và nấu ăn ngon. Nói chung có thể tính là cao thủ tán gái mặc dù đây là lần đầu truy phụ nữ. Mà có được chị rồi, ảnh giở thói ‘cầm thú’ chọc nữ9 suốt ngày mặt đỏ bừng, dùng miệng giật đứt nút sườn xám là ví dụ~~~ Nữ9 là cô gái đoan trang truyền thống gia giáo, nhẹ nhàng biết cách cư xử. Mình khá là thích tính cách nữ9, dễ thương hiểu chuyện dù hay ngượng nhưng không bánh bèo nhu nhược chút nào cả và đương nhiên là luôn đỏ mặt trước mấy câu nói và hành động của nam9. (dù mang tiếng ‘lưu manh’ nhưng anh rất để ý cảm nhận của nữ9 không làm chuyện gì sỗ sàng cưỡng đoạt, chậm rãi làm chị động lòng đúng như cái tên truyện vậy, tên truyện có 2 ý nghĩa 👍)Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chậm Rãi Động Lòng PDF của tác giả Cảnh Kỳ Tâm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chậm Rãi Động Lòng (Cảnh Kỳ Tâm)
Tay đua cool ngầu x nhà thiết kế sườn xám Nữ chính thanh lịch, điềm đạm dịu dàng hay xấu hổ - Nam chính soái khí lạnh lùng, hơi chút lưu manh, nhưng là lưu manh tinh tế và có văn hóa = )))1 1. Giải đua xe mô tô ít người biết đến bất ngờ nổi tiếng bởi vẻ ngoài của một tay đua. Viêm Trì, tay đua truyền kỳ giới moto, tính tình ngông cuồng, ngoại hình ưu tú xuất sắc tỉ lệ thuận với tài đua xe. Số nữ nhân muốn ngồi sau yên xe anh có thể nhiều đến đông nghẹt cả đường đua, độ nổi tiếng không hề thua kém mấy ngôi sao đang lên chút nào. — Trì thần vừa A vừa khốc, nếu có thể ngồi sau xe anh ấy dạo phố, nghĩ thôi cũng đã phấn khích như lên thiên đường a. Tìm mua: Chậm Rãi Động Lòng TiKi Lazada Shopee *Tác giả viết tắt A, từ này có nghĩa là Alpha: chỉ những người mạnh mẽ, hoàn hảo về ngoại hình, trí tuệ, thể lực lẫn sắc dục. Đối với lời ca thán này, Viêm Trì nhàn nhạt tỏ vẻ “Các người ai nghĩ cũng đừng nghĩ, chỗ ngồi sau xe lão tử là vợ mới có thể ngồi” 2. Một ngày nọ, Trì thần đổi xe mới dạo phố oanh tạc trên đường, sau xe cư nhiên xuất hiện một mỹ nhân mặc sườn xám đang ngồi! Đôi mắt long lanh, vòng eo nhỏ nhắn, lông mày lá liễu Xinh đẹp đoan trang phong tình lay động, sắc đẹp quả thật như chính từ trong tranh bước ra! Mọi người kinh ngạc mở to mắt, lại cảm thấy hai người bọn họ không hợp, dù sao thì tiểu mỹ nhân eo nhỏ mềm mại, lại dịu dàng như vậy sao có thể ngồi được sau xe Trì thần. Lời còn chưa nói xong, Trì thần của bọn họ đã liền lái xe băng qua nửa thành phố để mua cho tiểu mỹ nhân của hắn ly trà sữa, ở nơi mà bởi vì xa quá cửa tiệm còn giao hàng không được. Trà sữa đến tay, Nghê Thường tỏ vẻ không tán thành, ôm cánh tay hờn dỗi ” Dùng chiếc moto Harley của anh đi giao hàng, tiền phí hẳn là rất cao tôi không trả nổi đâu.” Viêm Trì nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, trầm giọng nói ” Ngoan nào, tôi không cần tiền.” Anh đưa một bên mặt sát lại gần cô: “Hôn một cái, tôi liền trở thành kỵ sĩ độc quyền của em” # Ôn nhu của tôi chỉ em mới có thể thấy # Công chúa của tôi không cần kiễng chân, kỵ sĩ sẽ vì em mà cúi đầu. _______________________________________ Đôi lời từ Editor~~~ Dù đọc H nhiều rồi nhưng bộ này vẫn làm tui thấy mắc cỡ khi đọc, hôn thôi mà k biết sao tác giả viết đọc mà ngượng xỉuu🙉 Nam9 nhìn có vẻ ăn chơi nhưng thật ra không phải, anh còn nguyên nha =))) chỉ có hay nói tục chút thoi Anh truy chị từ trắng trợn đến thâm sâu, bằng thơ văn đến hành động, tưởng chừng anh không còn gì để nói nhưng cuối cùng lại thốt ra câu gì đó làm nữ9 đổ gục lun. Ảnh sủng nữ9 muốn xỉuu, chương nào cũng phải làm hay nói một cái gì đó làm con dân quắn quéo ngã rật rật mới chịu. Hội tụ ấm áp tinh tế thông minh hài hước bá đạo… và nấu ăn ngon. Nói chung có thể tính là cao thủ tán gái mặc dù đây là lần đầu truy phụ nữ. Mà có được chị rồi, ảnh giở thói ‘cầm thú’ chọc nữ9 suốt ngày mặt đỏ bừng, dùng miệng giật đứt nút sườn xám là ví dụ~~~ Nữ9 là cô gái đoan trang truyền thống gia giáo, nhẹ nhàng biết cách cư xử. Mình khá là thích tính cách nữ9, dễ thương hiểu chuyện dù hay ngượng nhưng không bánh bèo nhu nhược chút nào cả và đương nhiên là luôn đỏ mặt trước mấy câu nói và hành động của nam9. (dù mang tiếng ‘lưu manh’ nhưng anh rất để ý cảm nhận của nữ9 không làm chuyện gì sỗ sàng cưỡng đoạt, chậm rãi làm chị động lòng đúng như cái tên truyện vậy, tên truyện có 2 ý nghĩa 👍)Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chậm Rãi Động Lòng PDF của tác giả Cảnh Kỳ Tâm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Cánh Đồng Hoang Vu (Kim Bính)
1. Sau khi bạn trai của Lâm Ôn biến mất, bạn thân của bạn trai nóng lòng muốn chạy đến nhà cô. Thật sự không muốn mở cửa… Người đàn ông chuẩn bị xông vào. 2. Chu Lễ là người có chính nghĩa, đặc biệt đối với bạn thân. Bạn thân chơi trò mất tích, bạn gái của bạn thân trở thành bạn gái cũ, anh vẫn chăm sóc người bạn gái cũ này như một người bạn. Tìm mua: Cánh Đồng Hoang Vu TiKi Lazada Shopee Bạn muốn đi coi mắt, anh làm người giới thiệu, chân của bạn bị thương, anh đi theo làm người sai vặt. Anh chỉ hận không thể ngã xuống đất trước giường của bạn. 3. Tam quan của Lâm Ôn không cho phép cô đón nhận bạn thân của bạn trai cũ. Cô đã chống cự quá nhiều. Tối hôm đó Chu Lễ kéo cô đến một con đường có quán bar, chỉ vào một đám đàn ông và nói với cô: “Nào, em chọn một người, tối nay tôi giúp em gác cổng!!!” 4. Sau này Chu Lễ nói với cô thế này: “Nó quay lại thì sao, tôi không cho em đi, xem thử em có đi được hay không!” 5. Lâm Ôn tuân thủ nghiêm ngặt định luật Dunbar, số người cô xã giao vĩnh viễn được kiểm soát trong vòng 150 người. Trên thực tế, cô càng hy vọng cô đang ở nơi miền hoang vu. Chu Lễ có một danh sách N nhóm bạn bè, tổng số gấp 10 lần số Dunbar, từ giới chính trị, kinh doanh cho tới xăm mình, anh thoải mái kết bạn. Anh phân Lâm Ôn vào một nhóm riêng chỉ có mình cô, anh muốn làm bến đỗ của cô. Tác giả nhắn nhủ: 1. Bạn trai cũ là công cụ cho nên không Tu La tràng 2. Đây là một câu chuyện nhỏ, nhẹ nhàng bình thường, nhưng nếu bạn muốn đọc thuần ngọt, thứ lỗi vì tôi bất tài Một câu tóm tắt: Người đẹp và quái vật Ý tưởng: Hãy để thế giới tràn ngập tình yêu! — Định luật Dunbar: Dunbar hiện nay là giáo sư danh dự ngành tâm lý học tiến hóa tại đại học Oxford, Anh Quốc. Ông đã thực hiện một số nghiên cứu và kết luận: một người bình thường chỉ đủ khả năng duy trì vòng tròn quan hệ với tối đa 150 người. (Wikipedia) Tu La tràng: là thuật ngữ có nguồn gốc từ Phật giáo, dùng để chỉ chiến trường thật sự và những dịp đòi hỏi sự cạnh tranh và chiến đấu. (Baidu)Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cánh Đồng Hoang Vu PDF của tác giả Kim Bính nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.