Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tất Cả Vì N

Trong một căn hộ tại tòa chung cư cao tầng “Skyrose Garden”, người ta đã phát hiện ra thi thể của Noguchi Takahiro và vợ bị chết trong hoàn cảnh kỳ lạ. Cùng ở trong căn hộ với họ lúc đó là bốn người trẻ hơn hai mươi tuổi, có nam có nữ. Qua những lời làm chứng của họ, một sự thật đáng kinh ngạc dần dần được hé lộ... N, nhân vật được mỗi người trong số họ dành tất cả tình thương mến, rốt cuộc là ai? Đây là tác phẩm trinh thám đầu tiên của Minato Kanae nói về tình yêu thuần khiết, mang đầy nỗi u buồn. *** Tất cả vì N tiếp nối thành công của tiểu thuyết đầu tay “Thú tội”. Tác phẩm không hề dễ đọc hoặc có những tình huống nghẹt thở và gay cấn như những tác phẩm khác, nhưng Tất cả vì N vẫn sẽ làm hài lòng những ai yêu mến Minato Kanae. Một vụ án với những lời khai chặt chẽ với nhau đến hoàn hảo, hung thủ cũng đã tìm ra, chân tướng đã lộ diện. Kết thúc? Không! Với cuốn sách này, yếu tố trinh thám chỉ là đòn bẩy để đẩy “tình yêu thuần khiết”  lên đỉnh điểm. Thế nhưng, vì yêu mà hận, mà tội lỗi thì cũng không còn quá xa lạ với dòng sách văn học hiện nay. Vậy điều gì khiến Tất cả vì N trở nên khác biệt? Nơi giao thoa của những “vết sẹo” quá khứ Mở ra bằng hình ảnh một cuộc thẩm tra, nhịp văn và cái bầu không khí lúc này khiến người ta ngột ngạt như thể đang ngồi trong chính căn phòng kín bị tra hỏi. Xoáy sâu vào đau thương, tác giả gắn kết 6 con người lại, mỗi người là một mảnh ghép của bức tranh đượm buồn mà điểm giao thoa giữa họ chính là những “vết sẹo” từ cả quá khứ lẫn hiện tại.  Một vụ án mạng, không quá bí ẩn, cũng không hẳn còn điều gì đó khúc mắc với những gì chúng ta có ban đầu, Minato Kanae đã dẫn dắt độc giả từ vạch đích, khi mà hung thủ đã lộ diện, bằng chứng gây án cùng những lời khai của những người liên quan đều trùng khớp một cách tuyệt đối.  Nhưng, quả thực không có gì là tuyệt đối, những thứ ta nhìn thấy ban đầu không phải hoàn toàn lúc nào cũng là sự thật, hoặc có thể đó chỉ là một nửa sự thật. Nửa còn lại được che dấu vì mỗi người đều hướng tới một điểm khác nhau, vì “người đó” mà hi sinh bản thân, nói dối, thậm chí trở thành kẻ sát nhân. Và cho đến cuối chuyện, sự thật ấy, mới thực sự lộ diện.  Chất “lạ” trong một cuốn sách tình yêu mang hơi thở trinh thám Thay vì sẽ có một “thám tử” lần theo dấu vết để chỉ ra hung thủ cùng cách thức gây án thì trong cuốn sách này, độc giả chính là người đóng vai trò ấy.  Và sự thật cũng không hiện hữu một cách rành mạch, như để khiến người đọc thêm lạc lối trong mê cung của sự tò mò mà cũng không kém phần rối trí, lời kể của các nhân vật không chỉ xuôi theo một trình tự nhất định mà luôn đan xen giữa thực tại và quá khứ. Có lẽ đây chính là thách thức dành cho độc giả tự mình sắp xếp, xâu chuỗi và tự mò mẫm lối thoát. Đây có thể được coi là một cuốn tiểu thuyết khá “lạ”, không chỉ so với những cuốn sách cùng thể loại mà còn so với giới tiểu thuyết nói chung. Cuốn sách dẫn dắt người đọc bằng ngôi kể thứ nhất, nhưng không phải chỉ có một người kể chuyện, mà ở đây là góc nhìn từ tất cả các nhân vật tham gia vào diễn biến câu chuyện chung, những người vẫn còn có thể lên tiếng.  Qua lời kể của mỗi cái tên N, câu chuyện dường như đi theo một hướng khác nhau, nhưng cũng nhờ đó mà diễn biến câu chuyện được nhìn một cách đa chiều, khiến con người ta có thể thấu hiểu tính cách và con người của nhân vật, cả cái cách nỗi đau quá khứ ảnh hưởng tới sự trưởng thành của một con người. Bức tranh xã hội phức tạp Hơn cả một cuốn tiểu thuyết trinh thám, ở Tất cả vì N hội tụ những góc khuất trong bức tranh xã hội phức tạp. Đó là nạn bạo lực gia đình, là những hành động kì quái và điên rồ- thứ mà mình phân vân đó có được gọi là trầm cảm hay không- đến từ đổ vỡ trong hôn nhân, từ khái niệm “yêu” và “được yêu” cho tới những thứ ẩn sâu trong bản chất con người, bên ngoài ánh hào quang hay ấn tượng ban đầu.  Thế nào là tình yêu thuần khiết? Có lẽ đây chính là câu hỏi lớn nhất được đặt ra xuyên suốt tác phẩm. Từ một phụ nữ đem tình yêu để bao biện cho hành vi bạo lực, cho tới đứa trẻ tự phủ nhận việc mình là một “đứa trẻ đáng thương” chỉ để giữ hình tượng đẹp về tình yêu. Tình yêu ở đây, nó là thứ mà con người ta luôn chấp mê bất ngộ mà chìm đắm để rồi khi quay về với thực tại thì không thể nào chấp nhận nổi, nhưng nó cũng là sự hi sinh thầm lặng, mỗi người chỉ nghĩ cho người quan trọng nhất với mình, đều tìm cách để người ấy không bị tổn thương. Giá trị đích thực của văn học Trong cuốn sách này cũng chứa đựng hai tác phẩm văn học nhỏ mà tác giả của chúng, Nishizaki, sau tất cả, có lẽ là người đáng thương nhất. Từ một đứa trẻ chạy trốn quá khứ, tìm đến văn học để cố chứng tỏ thứ “tình yêu” mà mình được nhận, vậy mà cho tới khi chấp nhận quá khứ và tưởng chừng tìm được chân ái, phút cuối cùng anh ta lại như bị phản bội, và rồi cũng chính vì tình yêu mà anh chấp nhận trở thành kẻ sát nhân. Hình ảnh Nishizaki hiện lên chẳng khác nào con chim thiêu thân trong tác phẩm của mình, cũng chính là hình ảnh xuất hiện ở bìa cuốn sách. Tất cả vì N mang tới cho độc giả một cái nhìn hoàn toàn mới về tình yêu, đây có thể là cuốn sách đáng lưu tâm, nhất là đối với những ai vừa hứng thú với thể loại tình cảm, vừa yêu thích thể loại trinh thám, nhưng cũng không hẳn là một cuốn tiểu thuyết xuất sắc ngay từ cảm nhận ban đầu. Cuốn sách này sẽ dành để tư duy, nhìn nhận và suy luận nhiều hơn là chỉ những gì hiện hữu trên từng trang giấy! *** Tôi tên là Sugishita Nozomi, hai mươi hai tuổi. Là sinh viên năm thứ tư chuyên ngành Văn học Anh khoa Văn Đại học K. Địa chỉ các anh muốn hỏi là địa chỉ thường trú hay tạm trú? Hay cả hai? Địa chỉ thường trú của tôi là ở nhà số 5-37 thôn Aokage huyện XX, tỉnh Aichi. Vâng, nó là một ngôi làng, không phải trên đất liền đâu mà là làng trên đảo. Còn địa chỉ hiện tại của tôi là ở phòng số 102 nhà trọ Nobara-so, số 2-4, quận XX, Tokyo. Nó chỉ là một căn hộ cho thuê hai tầng tồi tàn bằng gỗ, không thể so sánh với khu chung cư cao cấp của anh Noguchi được. Tôi gặp vợ chồng anh Noguchi mùa hè hai năm về trước. Lúc đó tôi đang cùng với Ando - anh bạn thân hơn tôi một tuổi sống cùng nhà trọ - đi du lịch tới đảo Ishigaki ở Okinawa. Mục đích chuyến đi là để chúc mừng Ando vừa tìm được việc. Chúng tôi có duyên gặp vợ chồng anh Noguchi do cùng đi lặn biển với họ. Chúng tôi thuê một nhà nghỉ rẻ tiền do người dân mở, còn hai vợ chồng nhà họ ở tại một khách sạn nghỉ dưỡng nổi tiếng. Chúng tôi cùng thuê một tour dịch vụ lặn biển, cả bốn người đều lặn theo lộ trình cho người mới bắt đầu. Đây mới là lần lặn biển thứ năm của tôi và Ando, nhưng cũng chẳng sao vì tôi và cậu ấy dù không cùng quê quán nhưng từ khi còn nhỏ đều đã quen với biển, nên khi lặn xuống không có cảm giác “sợ sệt” gì cả. Thuyền chúng tôi cập bến ở một hòn đảo nhỏ không người. Chặng đầu tiên chạy từ bờ cát xuống nước, cái bình nặng trịch đeo sau lưng khiến chúng tôi muốn phàn nàn, nhưng rồi chúng tôi đã hoàn toàn mê mẩn ngắm nhìn những đàn cá nhiệt đới nhỏ nhiều màu hiện ra trước mắt mình. Ở chặng thứ hai, chúng tôi ra ngoài khơi bằng thuyền. Vùng biển này rất nổi tiếng vì có thể nhìn thấy cá nạng hải, chúng tôi quyết tâm đăng ký lộ trình đắt đỏ này cũng với hy vọng được ngắm chúng. Vậy mà chị Naoko - vợ anh Noguchi lại bị hoảng loạn khi đang lặn dưới tầm sâu mười mét. Chị ấy dù đã trèo lên thuyền nhưng vẫn không hết run, thế là chúng tôi đành quay về mà chưa kịp nhìn thấy gì. Thực sự chúng tôi đã thất vọng và định đòi họ trả lại nửa số tiền của chuyến đi, cũng may là tôi chưa kịp nói ra. Tối hôm ấy vợ chồng anh Noguchi mời chúng tôi đến khách sạn dùng bữa tối. Họ nói lý do là muốn xin lỗi, nhưng có vẻ anh Noguchi đã có ý mời chúng tôi từ trước đó rồi. Hồi ấy tôi và Ando mê chơi cờ shogi... sở thích chẳng hợp với một nữ sinh đại học như tôi nhỉ? Tôi được giáo viên dạy chơi cờ thời còn học cấp ba. Ở giờ nghỉ giải lao giữa chặng một và chặng hai, chúng tôi trải bàn cờ shogi di động dưới bóng cây dừa trên bãi biển, một tay cầm cơm nắm ăn trưa, tay còn lại di chuyển quân cờ. Anh Noguchi có vẻ cũng thích cờ shogi. Mặc dù chỉ nhìn từ xa nhưng anh cũng đã nhận ra trình độ của chúng tôi, bản thân anh hình như cũng muốn đọ với chúng tôi một ván. Nói “trình độ” vậy thôi chứ cả hai chúng tôi đều chỉ là dân nghiệp dư. Tôi chỉ đơn giản là bắt chước những gì đã học lỏm được từ các cao thủ cờ mình từng xem trên truyền hình mà thôi. Bữa tối hôm ấy rất tuyệt. Lần đầu tiên trong đời tôi được ăn con tôm hùm to như vậy đấy. Sau bữa tối chúng tôi lên quán bar sáng rực đèn ở tít trên tầng thượng. Chúng tôi cùng uống rượu và Ando đã nói chuyện suốt với anh Noguchi. Thật trùng hợp là công ty nhận Ando vào làm cũng chính là công ty anh Noguchi đang làm việc. Hai người họ đã đấu với nhau một ván cờ thay cho việc chào hỏi xã giao thường lệ. Tôi và chị Naoko vừa xem hai người họ đánh cờ, vừa nói chuyện. Phần lớn chủ đề câu chuyện xoay quanh lớp dạy nấu ăn mà chị Naoko đang theo học. Tôi có nhớ chị ấy từng nói, nếu sau này có dịp theo chồng đi công tác nước ngoài, việc tiếp khách bản địa ở nơi đó sẽ là bổn phận của người vợ. Chị tuy nấu ăn không ngon nhưng vì không muốn cản trở con đường thăng tiến của chồng, nên chừng nào còn ở Nhật Bản chị vẫn sẽ cố gắng học nấu ăn. Họ quả là một đôi vợ chồng lý tưởng. Anh Noguchi làm ở công ty thương mại M thuộc một công ty thương mại tổng hợp lớn, có vẻ ngoài ưa nhìn, cả cử chỉ và cách nói chuyện đều toát lên phong thái đĩnh đạc. Còn chị Naoko thì là con gái của vị quan chức, dáng cao da trắng đẹp như người mẫu, không chỉ thế tính cách cũng hiền dịu. Tôi và Ando đã luôn ngưỡng mộ họ kể từ lần đầu gặp mặt. Chúng tôi giống như thể đã được khai sáng - thì ra có những con người như thế này tồn tại thật. Sau đó chúng tôi được hai người họ mời đến thăm nhà sau khi về Tokyo, làm sao mà từ chối được chứ. Nhà của hai người họ ở tầng bốn mươi tám khu chung cư cao cấp “Skyrose Garden” năm mươi hai tầng nổi tiếng. Nhưng nghe nói đó cũng chỉ là nhà ở tạm thời khi hai vợ chồng còn ở Nhật Bản thôi, không biết sau này sẽ ra sao... Nghe nói anh Noguchi xuất thân từ một gia đình bề thế, nhưng chúng tôi chưa bao giờ được nghe anh kể chi tiết chuyện gia đình. Họ cũng từng vài lần mời chúng tôi đi ăn ở những nhà hàng cao cấp, loại được đánh dấu sao trên sách hướng dẫn du lịch ấy. Nhưng nếu chơi cờ tướng thì thường là họ mời chúng tôi đến nhà riêng. Mỗi tháng chúng tôi được mời qua chơi khoảng một, hai lần. Hầu như lần nào tôi cũng đi cùng Ando, nhưng tháng Tư năm ngoái Ando bắt đầu đi làm nên từ đó tôi hầu như ghé qua một mình. Xin đừng hiểu lầm, khi chúng tôi chơi cờ luôn có chị Naoko ở đó. Gần như toàn là Ando chơi cờ cùng anh Noguchi. Ando từng kể do làm cùng phòng với anh Noguchi nên giờ giải lao hay được anh rủ cùng chơi cờ. Tôi cũng nhiều lần cùng chị Naoko ra ngoài chơi. Khi thì đi xem phim, khi đi nghe nhạc, khi đi mua sắm, khi cùng đi ăn... Tôi được chị chiều chuộng như cô em gái nhỏ vậy. Em gái cơ đấy, tôi đúng là trơ trẽn thật nhỉ. Xét cả về ngoại hình lẫn học thức, chúng tôi đều một trời một vực mà. Chị Naoko có nói chưa từng sống một mình bao giờ nên muốn xem phòng của tôi ra sao, vì vậy chị đã ghé thăm căn hộ tồi tàn của tôi đúng một lần. Sau khi nhìn qua một lượt căn phòng rộng sáu chiếu và hầu như không có đồ đạc ấy, chị lặng thinh một lúc rồi như thể nhớ ra điều gì đó, thốt lên: “Căn phòng đẹp quá. Như thể ‘Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên’ vậy!” Tôi đâu có sở thích sưu tầm mấy món đồ vật nhỏ xinh, nội thất cũng chẳng gợi nhớ gì về cảnh đồng quê cả. Không lẽ chị thấy trong phòng tôi một chút không khí gì của những người đi khai phá, giống như bộ phim truyền hình đó sao? Vài ngày sau, chị gửi cho tôi một cái bàn trang điểm rất đẹp, giống kiểu nội thất người ta sắm sửa khi mới về làm dâu, bảo là để cảm ơn vì đã đi chơi cùng với chị. Nhưng đến khoảng tháng Mười một không thấy chị rủ tôi cùng đi đâu nữa. Tôi nhớ là mình chưa từng nói gì sai làm mất lòng chị. Lần cuối cùng gặp nhau chị còn nói về những dự định như là “Chị muốn đi ăn một bữa tối có nhạc sống” hay “Thấy bảo tháng sau có quán cà phê này sắp mở cửa, đẹp lắm đấy”. Tôi thấy hơi lo nên đã gửi tin nhắn đến di động của chị: “Đã lâu không gặp. Chị có khỏe không?” Nhưng tin nhắn không gửi đi được. Điện thoại cũng không gọi được nên ngày nghỉ tôi đành gọi điện vào số di động của anh Noguchi. Mặc dù vợ chồng anh Noguchi sống ở nơi đắt đỏ như vậy nhưng nhà lại không có điện thoại bàn, tôi cũng không có địa chỉ mail của anh. Sau khi nghe tôi nói không gọi được vào di động của chị Naoko, anh Noguchi lập tức chuyển máy cho chúng tôi nói chuyện. Chị nói “Chị xin lỗi, gần đây chị không được khỏe”, đúng như tôi đã đoán. Tôi ngạc nhiên khi nghe chị giải thích “Chị không đi ra ngoài, dùng điện thoại cũng chẳng để làm gì nên chị cắt luôn hợp đồng điện thoại”. Chị thì nói là không có chuyện gì, nhưng tôi chỉ lo chị có bệnh nặng gì đấy nhưng giấu tôi. Vì vậy, tôi rủ Ando - gần đây do bận bịu công việc nên ít qua lại với họ - cùng đến chung cư thăm chị. Chúng tôi đến vào trưa thứ Bảy của tuần thứ hai tháng Mười hai. Giọng nói của chị trên điện thoại nghe không được khỏe và khi gặp trực tiếp, tôi thấy da mặt vốn trắng trẻo của chị Naoko đã tái xanh, như thể khuôn mặt chị sắp trở nên trong suốt và biến mất vậy. Chỉ nhìn thôi tôi cũng thấy xót. Nhưng hai vợ chồng anh chị ấy vẫn ân cần tiếp đón chúng tôi. Nhà anh Noguchi có một phòng nhỏ dành cho sở thích cá nhân, kiểu giống như phòng đọc sách, hình như anh cũng thích nghe nhạc jazz nên phòng có cách âm. Chúng tôi thường chơi cờ trong phòng đó nhưng hôm ấy anh mang bàn cờ ra phòng khách và chơi cờ cùng Ando ở ngoài ấy, để lại tôi trong phòng pha trà và nói chuyện cùng chị Naoko. Lúc đầu tôi đã yên tâm vì có vẻ chị Naoko khỏe mạnh hơn ấn tượng khi thoạt nhìn, nhưng càng lúc tinh thần chị càng trở nên bất an, thỉnh thoảng chị lại im bặt không nói gì, nước mắt rơi lã chã, tay run rẩy. Anh Noguchi bình thường lúc chơi cờ tập trung đến mức điện thoại rung cũng không thèm nghe, nhưng có vẻ hôm ấy anh vừa chơi vừa để mắt đến chị Naoko. Đến khi chị Naoko đột ngột bật khóc to thành tiếng, anh lập tức đứng dậy vừa ôm chị vừa nói “Không sao, không sao mà” rồi dẫn chị vào phòng phía trong. Mang tiếng là đến thăm nhưng cảm giác như chúng tôi đang làm phiền vợ chồng họ vậy. Tôi và Ando xin lỗi anh Noguchi rồi xin phép ra về. Anh Noguchi tiễn chúng tôi ra cửa. Khi đến cửa cả hai cùng lúc nhận ra “Ơ, sao lại có cái này ở đây?” Không biết phải diễn đạt cảm giác khó hiểu lúc đó thế nào, chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào vật ấy. Là cái khóa xích. Ngoài nó ra trên cánh cửa còn có hai chỗ bắt khóa nữa, dùng loại khóa tối tân mà tôi cũng không hiểu phần nào là khóa, có vẻ rất phù hợp với một chung cư an ninh cẩn mật, nhưng phía dưới chúng lại thêm một cái khóa xích - loại khóa rẻ tiền hay bán ở các siêu thị mà căn hộ nhà tôi cũng dùng. Thế nên chúng tôi mới thấy khó hiểu, nhưng không chỉ có thế.   Mời các bạn đón đọc Tất Cả Vì N của tác giả Minato Kanae & Nga Pháp (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Án Mạng Đêm Giáng Sinh
Trần Hữu Kham (dịch) Một ông già vốn chẳng ai ưa bị phát hiện đã chết thảm trong phòng riêng. Cửa khóa kín và đồ đạc quý giá đã mất. Truyện này có bản dịch khác của Hồng Phúc là Chết Trong Đêm Noel Tỉ phú Simeon Lee bất ngờ mời gia đình đến nhà tụ họp mừng Giáng sinh khiến cho khách khứa không khỏi nghi ngờ. Simeon không mấy có tình cảm gia đình, và không phải mọi thành viên trong nhà đều có quan hệ tốt đẹp. Đã vậy, ông còn mời Harry, thành viên bị ghét bỏ trong gia đình, và đứa cháu gái sinh ở Tây Ban Nha, Pilar, chưa từng ai trong gia đình gặp gỡ. Simeon chủ ý bày trò chơi ác với cảm xúc của gia đình ông. Một khách không mời xuất hiện – Stephen Farr, con trai của đối tác cũ của Simeon Lee thời khai thác kim cương – khiến cho ngôi nhà đầy ắp ngờ vực khi trò chơi trở thành chết chóc. *** Agatha Christie sinh năm 1890 tại Torquay, Anh. Cha bà tên là Frederick Miller, nên tên khai sinh của bà là Agatha Miller. Hồi còn nhỏ, Agatha không được tới trường mà chỉ được gia đình thuê gia sư về dạy dỗ tại nhà.    Là một đứa trẻ nhút nhát, khó có thể diễn tả chính xác ý kiến của mình, ban đầu bà tìm đến âm nhạc như một cách giải tỏa tâm sự và sau này là viết sách. Năm 1914, bà kết hôn với Archie Christie, một phi công chiến đấu. Trong khi đức lang quân bận rộn chiến đấu ngoài chiến trường thì bà làm y tá trong bệnh viện. Chính trong thời kỳ này, ý tưởng viết tiểu thuyết trinh thám đã nảy sinh trong tâm trí bà. Chỉ một năm sau bà đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết đầu tay mang tên Những bí ẩn vùng Styles, nhưng phải tới 5 năm sau nó mới được xuất bản (1920). Agatha Christie được mọi người tôn vinh là Nữ hoàng truyện trinh thám. Trong suốt cuộc đời mình, bà đã sáng tác 66 tiểu thuyết, rất nhiều truyện ngắn, kịch và hàng loạt tiểu thuyết tình cảm lãng mạn với bút danh là Mary Westmacott. Vở kịch Chiếc bẫy chuột của bà có lẽ là vở kịch trinh thám hay nhất thế giới. Một số tác phẩm của bà đã được chuyển thể thành phim, nổi bật là bộ phim Murder on the Orient Express (Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông) đã đoạt giải thưởng Hàn lâm năm 1974. Tác phẩm của bà được dịch ra hơn 100 thứ tiếng.    Trong suốt cuộc đời mình, nữ nhà văn Agatha Christie luôn căm ghét bạo lực và máu. Bà thường thú nhận rằng không biết gì về những công cụ giết người thông thường. Thậm chí bà cũng chưa từng một lần tiếp xúc với một kẻ giết người. *** Stephen kéo cao cổ áo khoác nhanh nhẹn bước trên sân ga. Bên trên sương mù lờ mờ che phủ. Mấy đầu máy to lớn kêu xì xì thật oai vệ, phun hơi nước vào trong bầu không khí rét căm căm. Mọi thứ đều dơ bẩn và bám đầy khói bụi. Với cảm giác ghê tởm anh nghĩ bụng: “Xứ sở gì mà bẩn thỉu - thành phố gì mà nhầy nhụa!” Đã phai đi mất rồi cái phản ứng phấn khích ban đầu với London khi thấy những cửa hiệu, nhà hàng, những phụ nữ hấp dẫn ăn mặc đẹp đẽ. Giờ đây anh thấy nó như một viên kim cương giả sáng lấp lánh nạm cáu bẩn. Hay là bây giờ trở về Nam Phi… Anh cảm thấy lòng đau nhói nỗi nhớ nhà. Ánh nắng - bầu trời trong xanh - những khu vườn - những bông hoa xanh lơ tươi mát - những hàng rào hoa đuôi công - hoa bìm bìm xanh đeo bám mọi túp nhà nhỏ xíu lụp xụp tồi tàn. Còn ở đây - bùn đất, cáu ghét, và những đám đông bất tận không ngừng di chuyển - vội vàng, hối hả, chen lấn. Đàn kiến siêng năng cần mẫn chạy lăng xăng khắp tổ kiến. Trong phút chốc anh nghĩ: ‘Ước gì mình đừng đến…’ Rồi nhớ lại mục đích của mình, môi anh mím lại thành một đường dữ tợn. Không, sống chết thế nào cũng phải tiếp tục làm việc ấy! Đã trù tính nhiều năm rồi. vẫn luôn có ý định làm - cái việc anh sẽ làm. Phải, anh sẽ tiếp tục làm việc ấy! Thốt nhiên miễn cưỡng, đột nhiên tự vấn bản thân: ‘Vì sao thế? Có đáng làm như thế hay không? Sao cứ đay lại mãi quá khứ chứ? Sao không gạt phăng hết cho rồi?’ - Chẳng qua chỉ là mềm yếu mà thôi. Anh đâu phải thằng nhóc - để cho ý thích bất chợt nảy sinh xoay đi lối này hướng khác. Anh là một người đàn ông bốn mươi tuổi, kiên quyết, có chủ đích. Anh sẽ tiếp tục làm việc ấy. Thừa biết mình đến Anh để làm cái gì mà. Anh lên tàu, đi qua hành lang tìm một chỗ ngồi, vẫy tay ra hiệu cho một phu khuân vác tránh sang một bên, anh ta xách cái vali bằng da chưa thuộc ngó vào hết toa này rồi toa khác. Tàu hỏa đã đầy khách. Chỉ còn ba ngày nữa là tới Giáng sinh rồi. Stephen Farr nhìn những toa tàu đông đúc một cách ghê tởm. Những người là người! Vô số người, liên miên! Và tất cả đều quá - quá - phải dùng từ gì đây - chán ngắt. Quá giống nhau, giống phát sợ! Kẻ nào không có bản mặt giống con cừu thì giống hệt thỏ, anh nghĩ bụng. Một số tán gẫu ầm ĩ. Một số là những tay đàn ông quá tuổi trung niên làu bàu, như lợn kêu thì đúng hơn. Ngay cả các cô gái, dáng người thon thả, khuôn mặt trái xoan và đôi môi đỏ thắm, cũng y hệt như nhau đến phát chán. Chợt anh khao khát nghĩ tới thảo nguyên rộng mở, phơi dưới ánh mặt trời và cô liêu… Rồi, bất chợt, anh nín thở khi ngó vào một toa tàu. Cô gái này khác hẳn. Mái tóc đen tuyền, làn da nhợt nhạt vì thoa nhiều kem - đôi mắt sẫm màu đêm đen sâu thẳm. Đôi mắt buồn kiêu hãnh của phương nam… Chẳng xứng hợp chút nào khi cô gái ấy phải ngồi trên toa tàu này, giữa những người trông thật buồn tẻ chán chường này - chẳng xứng hợp chút nào khi cô phải đi vào miền trung du ảm đạm nước Anh. Đáng lẽ cô phải ở trên một ban công, bông hồng ngậm giữa đôi môi, một tấm khăn ren màu đen phủ lên mái tóc kiêu hãnh, và lẽ ra phải có bụi bặm, cái nóng bức và mùi máu - mùi của trường đấu bò - trong không trung… Cô nên ở nơi nào đó thật lộng lẫy huy hoàng chứ không phải chen mình trong góc toa tàu hạng ba. Vốn có cặp mắt tinh đời, anh không quên lưu ý đến cái áo khoác nhỏ bé và cái váy ngắn đã sờn rách, đôi găng tay bằng loại vải rẻ tiền, đôi giày mỏng mảnh và cái túi xách màu lửa đỏ có vẻ như đang thách thức. Tuy vậy nét lộng lẫy huy hoàng là phẩm chất mà anh gắn liền với cô. Cô thật lộng lẫy, tuyệt vời, và đẹp lạ lùng… Cô gái ấy đang làm cái quái quỷ gì ở xứ sở sương mù giá buốt của những đàn kiến siêng năng cần mẫn, vội vàng hấp tấp này vậy? Anh nghĩ, ‘Mình phải tìm hiểu xem cô ấy là ai và đang làm gì ờ đây… Mình phải tìm hiểu…’   Mời các bạn đón đọc Án Mạng Đêm Giáng Sinh của tác giả Agatha Christie.
Mắc Kẹt
Tiếp theo Căn Hầm Tối, Hơi thở cuối cùng, Trảng đất trống. Một lần nữa Robert Dugoni lại thể hiện tài năng của mình trong Mắc Kẹt. Cá nhân tôi có phần thích Mắc Kẹt hơn cả những phần trước. Độ phức tạp, độ lắt léo, tính nhân văn sâu sắc và đặc biệt phần bẻ ngoặt gây bất ngờ ở cái kết. Nữ thanh tra Tracy lại tham gia vào một vụ án phức tạp hơn cả những phần trước. Một vụ án phải nói là rất kỳ dị. Xác một cô gái trẻ vô tình được một người đánh bắt cua lồng kéo lên ở eo biển Puget. Việc thi thể bị phân huỷ khi bị ngâm dưới biển và bị các loại động vật dưới biển xâm hại khiến cho việc xác định danh tính vô cùng khó khăn. Hơn nữa thi thể được tìm thấy còn có dấu hiệu đã phẫu thuật chỉnh hình thay đổi nhân dạng. Bí ẩn đằng sau thi thể đó là gì? Tracy và đồng đội đã rơi vào một mớ hỗn độn phức tạp khi tìm cách giải đáp câu hỏi đó. Điều dễ nhận thấy trong Dugoni qua các phần trước đã đọc là nạn nhân trong các vụ án là các cô gái trẻ. Họ ít nhiều chịu tổn thương trong cuộc sống. Cô gái trong Mắc Kẹt bị mắc kẹt trong cuộc sống của mình. Bị mất cha mẹ trong một vụ tai nạn khi cô mới 13 tuổi, bị chồng của dì lạm dụng và đã phải chữa trị tâm lý. Rồi lấy phải một người chồng không ra gì. Bị tổn thương, bị lạm dụng, bị bỏ rơi, bị phản bội. Sống thu mình khép kín và phải nhờ tới những trang sách để quên đi cuộc sống đau thương của thực tại nhưng cô là một phụ nữ kiên cường và thông minh. Tôi rất thích cô gái trong Mắc Kẹt. Có thể cô gái đó bị tổn thương nhưng cô ấy bằng sự thông minh, không cam chịu đã tự giải thoát, tìm cuộc sống cho mình. Có thể Mắc Kẹt có diễn biến chậm hơn những quyển trước mà tôi đọc nhưng một lần nữa lại để lại rất nhiều những suy ngẫm, sâu lắng qua câu chuyện của nhân vật. Mắc Kẹt khác biệt hơn những cuốn trước ở lối viết song song. Bên cạnh việc điều tra phá án của Tracy là lời kể của chính nhân vật. Điều đó đem lại sự chân thật, gần gũi. Dù có khổ đau hay trải qua những mất mát lớn nhưng hãy tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ mỉm cười. Gây một sự thiện cảm không hề nhẹ là anh chàng luật sư tài giỏi điển trai. Dan quả thật đúng là một quý ông thực sự. Là một người ấm áp, anh luôn biết cách quan tâm, chăm sóc, an ủi, động viên, hài hước khi cần thiết và cũng không kém phần lãng mạn, luôn biết cách làm dịu đi những căng thẳng hay tổn thương trong lòng Tracy. Như thường lệ giá Tracy có thể tinh tế và thông minh hơn sớm nhận ra hung thủ thì cô đã không phải rơi vào vòng nguy hiểm. Tuy nhiên, đó mới là con người nếu không Tracy đã trở thành một siêu anh hùng và đã không có những tình huống nguy hiểm đến tính mạng khiến bạn thót tim. Tôi rất thích cái kết của Mắc Kẹt. Một cái kết tôi cho là trọn vẹn và nhân văn khiến tôi thấy vui vẻ và thích thú kèm với sự xúc động. Mong rằng sẽ sớm được đồng hành cùng Tracy trong những phần tiếp theo nữa. *** Review Truong Thu Hoai: Cuối cùng thì anh Tiki cũng chịu giao sách cho mình, và mình đã đọc xong Mắc kẹt chỉ trong một đêm. Và cuốn sách thực sự không làm mình thất vọng. Nếu có điều gì mình yêu thích cuốn sách này hơn các các cuốn còn lại thì chính là yếu tố tình cảm được khai thác rất tốt bên cạnh việc phá án của nữ điều tra viên Tracy Crosswhite. Lần đầu tiên Tracy mong muốn được kết hôn với Dan, lần đầu tiên cô đã chịu làm điều gì đó cho bản thân mình, lần đâu tiên cô muốn được hạnh phúc. Mong muốn ấy một phần được xuất phát từ vụ án mà Tracy phụ trách lần này, một vụ án liên quan đến hôn nhân gia đình. Một cậu nhóc đã phát hiện ra một cái xác bị phân hủy gần hết trong cái lồng cua. Cái xác ấy đã thay đổi khuôn mặt của mình trước khi chết, và Tracy cho rằng cô ta đang chạy trốn khỏi chính gia đình của mình. Nhưng đằng sau cái chết của người phụ nữ, Tracy phát hiện ra quá khứ bất hạnh của cô ta, chứng kiến cả bố lẫn mẹ chết trong tai nạn xe, rồi khi kết hôn thì bị chồng bạo hành, lừa gạt. Và từ cuộc sống của cô gái ấy, Tracy nhìn lại bản thân mình và những người xung quanh cô. Cũng không còn người thân thích nào, Tracy giờ đây chỉ còn bạn trai cũng chính là người bạn thuở ấu thơ Dan yêu thương cô vô điều kiện và những người đồng nghiệp hết lòng tin tưởng cô và luôn mong ước cô được hạnh phúc. Khi ngắm nhìn những khuôn mặt nhỏ xinh của bao đứa bé trên đường, ký ức của Tracy lại hiện về với tưởng tượng rằng cô sẽ sinh ra những thiên thần như thế, rồi cô sẽ sống cạnh nhà Sarah và họ sẽ cùng nhau nuôi nấng những đứa trẻ. Khi đã ngoài 40 tuổi, Tracy nhận ra rằng nếu cô muốn có con, thì chắc chắn phải là ngay lúc này hoặc không bao giờ cả. Nhưng liệu mong ước của Tracy về “ngôi nhà và những đứa trẻ” có trở thành hiện thực? Vụ án cái xác trong lồng cua càng đi đến cuối càng phức tạp và rối như mớ bòng bong khiến Tracy mất cảnh giác và có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Kết truyện đã làm mình hài lòng, và mình hy vọng các bạn đọc sách cũng sẽ tìm thấy cảm giác ấy giống mình. *** Review Lên Hotaru: Đây là cuốn sách thuộc tiểu thuyết trinh thám do nhà văn người Mỹ Robert Dugoni viết. Ông được mệnh danh là vua của dòng trinh thám pháp lý và được cho là người kế vị ngai vàng của John Grisham. Đây là một vụ án được đảo lộn ở phút cuối, nếu ai chỉ đọc đoạn đầu cứ nghĩ là vụ án được phá quá dễ dàng. Nhưng không, bạn đã lầm, hung thủ thực sự là một người nắm rõ vụ án này. Nói tới đây không biết các bạn tò mò không nhỉ ( cười). Vụ án xảy ra khi trong một lần bắt cua ở eo biển Puget, cậu nam sinh trung học Kurt Schill đã kéo nhầm cái lồng chứa xác chết của một cô gái trẻ. Và ngay lập tức cậu ấy gọi cho Cảnh Sát, nhưng vì cái xác đang trong tình trạng phân hủy nên việc điều tra vụ án là không hề dễ dàng. Vụ án này được Tracy – viên cảnh sát nữ 43 tuổi và cô đang rất hạnh phúc với người sẽ chung sống với cô suốt đời đó là Dan. Hai người họ điều mong muốn sẽ có một đứa con, và sống với nhau thật hạnh phúc. Nãy giờ cứ tưởng mình đã nói lạc đề, nhưng không, vụ án này có liên quan đến quan hệ gia đình, nên tác giả đã xen giữa là chuyện tình cảm của viên cảnh sát đảm nhiệm vụ án này. Khi khám tử thi thì bác sĩ kết luận rằng nạn nhân đã phẫu thuật thay đổi toàn bộ khuôn mặt, nên việc điều tra ngày càng khó khăn hơn, trong khi đó cô gái này không để lại một dấu ấn nào cả. Trong quá trình điều tra, nạn nhân ban đầu được xác định là Andrea, cô nàng này đọc khá nhiều sách, căn hộ của cô ở cũng ngập tràn trong sách và cô nàng này đã đã mật danh là Lynn Hoff để rút tiền trong tài khoản tín dụng do ba mẹ cô đẻ lại và không để lại dấu vết gì, Nhưng sau khi tiến hành điều tra sâu và phỏng vấn chồng của Andrea thì người chồng không biết gì về vợ mình có cái tên Lynn Hoff, và người chồng đã từng bị Andrea phát hiện ra chồng mình ngoại tình với bạn của mình là Davin Chambers, hắn ta biết điều này nên dã cố tình muốn giết cô bằng cách rủ cô đi leo núi và sau đó như kế hoạch là sẽ đẩy cô xuống núi. Nhưng sau đó tình huống được đảo lộn, xác chết đó không phải là của Andrea mà là Davin, vì theo bị Andrea bỏ thuốc và Andrea đã bỏ đi khỏi trại. Và một lần nữa cảnh sát phải nghĩ theo một hướng khác, chẳng lẽ hung thủ là Andrea vì cô biết chồng mình ngoại tình với Davin nên muốn xác hại Davin rồi đem xác xuống biển. Vụ án được kéo dài đến khi viên cảnh sát tìm được Andrea trong nhà dì của mình, và cô ấy nói cô ấy không giết Davin. Vậy thì là ai? Không phải chồng của Andrea, Andrea cũng vậy, dì của Andrea cũng không, vậy thì ai đã giết Davin và giết cô với mục đích gì? . Hừm đọc đoạn cuối sẽ rõ nhé, hung thủ là người mà bạn không thể nào bất ngờ hơn, người mà Tracy rất quen thuộc. Cuối vụ án có một chương, nó không được đánh số như mấy chương trước, nó được gọi là chương kết, và chương này mình rất thích một câu nói trong quyển sách, đó là “ Sau tất cả, tôi vẫn tin rằng mỗi người đều có một trái tim nhân hậu “ *** Bộ sách Tracy Crosswhite gồm có: Căn Hầm Tối Hơi Thở Cuối Cùng Trảng Đất Trống Mắc Kẹt Cận Kề Tổ Ấm Đam Mê Đắt Giá *** Robert Vincent Dugoni là một tác giả người Mỹ hiện đang sống ở Seattle, Washington. Tiểu thuyết của ông đã giành được những vị trí trên New York Times, Wall Street Journal, BookSense và danh sách bán chạy nhất của Amazon. Chúng được bán trên toàn thế giới tại hơn 25 quốc gia. Tác giả Robert Dugoni khởi đầu trong mảng truyện trinh thám khá muộn (mãi 43 tuổi mới bắt đầu viết sách, còn trước đó ông làm phóng viên và luật sư thực tập), nhưng đã chứng minh cho độc giả thấy ‘gừng càng già càng cay’ là có thật. Tác phẩm ký sự đầu tay của ông viết về điều tra bất công, The Cyanide Canary, đã được bình chọn là cuốn sách phi hư cấu hay nhất năm 2004 của tờ Washington Post. 10 năm sau, ông trở lại với đề tài này một lần nữa thông qua nhân vật nữ cảnh sát Tracy Crosswhite trong cuốn Căn hầm tối. Mời các bạn đón đọc Mắc Kẹt của tác giả Robert Dugoni.
Trảng Đất Trống
Review sách Trảng Đất Trống Linh Lee:   Trảng đất trống giống như cuốn sách của sự bất hạnh vậy. Cuốn sách có 2 vụ án diễn ra song song với nhau: Ở sở cảnh sát của Tracy, Del, Faz và Kins tiếp nhận vụ án của giết chồng của nhà Collins, vợ Tim là Angela và con ông đều tự thú đã giết ông. Cùng lúc đó cô bạn của Tracy có nhờ cô điều tra vụ án ở tỉnh khác, với hồ sơ do cha cô - Buzz - cất dưới ngăn bàn. Đó là vụ sát hại cô nữ sinh da đỏ Kimi vào 40 năm trước, khoảng thời gian dài gấp đôi vụ án của Sarah - em gái Tracy ở tập một - Căn hầm tối. Tất cả bằng chứng đều được Buzz thu thập đầy đủ. Đọc Trảng đất trống tự dưng thấy mệt mỏi hết muốn yêu. Nhịp truyện nhanh, các tình tiết nhịp nhàng, cuốn hút, nhưng nội dung thì hơi ba chấm. - Cô nữ sinh Kimi yêu một anh chàng đẹp trai rồi thất tình, đi làm khuya về muộn, rồi rơi xuống nước và chết. - Tim Collins lấy vợ, có một thằng con trai, nhưng cuối cùng có lẽ gia đình không hạnh phúc, bị chính vợ hoặc con trai giết. - Gia đình Kanasky chung sống hạnh phúc, nhưng cuối cùng con gái mất, vợ ôm nỗi uất hận mà chết vì đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không tìm được chân tướng. Ở đời ai cũng có những nỗi khổ riêng, Buzz Almond với những vướng bận của cuộc sống không thể dứt điểm được vụ án của Kimi, thì cô nàng Tracy không gia đình, chẳng con cái, bằng lòng trắc ẩn, sự tôn trong - không coi vụ án thành công là một nét bút đẹp trong hồ sơ cuộc đời của mình, chỉ muốn trả lại công bằng và sự thật cho gia đình nạn nhân đã làm được việc đó với một kết luận đầy bất ngờ, hoàn toàn đoán không ra. Điểm 9/10 *** Review Camellia Phoenix: Nếu khi còn trẻ, ta lỡ dại dột gây nên tội ác chết người, thì ta có nên được tha thứ không? Ta có được phép đổ lỗi cho sự thiếu hiểu biết do tuổi tác và lờ đi nỗi đau của người nhà nạn nhân không? Hay ta sẽ cố gắng sống tiếp tận 40 năm, không giây phút nào là không bị hành hạ bởi ký ức về tội ác của bản thân, nhưng lại làm mọi thứ để che giấu những gì đã xảy ra, để rốt cuộc chỉ đi đến cảnh vạn kiếp bất phục mà thôi? Trong tác phẩm “Trảng đất trống” (mà Biển cho rằng hay nhất đọc được trong tháng 4/2018 này), cô điều tra viên Tracy Crosswhite được nhờ điều tra lại 1 vụ án được cho là tự tử, đã xảy ra cách 40 năm, trước cả khi cô sinh ra. Đồng thời, cô và đồng nghiệp cũng đang đối mặt với 1 vụ cố ý giết người để chiếm đoạt tài sản, càng rắc rối khi cha của bị cáo chính là luật sư. Biển không rõ là với luật pháp của Mỹ thì người cha là luật sư có được phép cãi ở tòa khi con của ông ta bị tình nghi phạm tội không. Biển cố tình viết review khi chưa đọc xong sách, để không thể tiết lộ chút gì về kết cuộc của cả 2 vụ án song song trong quyển sách này. Nhưng Biển công nhận mình thích tính cách của nhân vật Tracy Crosswhite. Cô ấy là 1 nữ điều tra viên khoảng ngoài 30, có năng lực và kinh nghiệm trong nghề nghiệp của mình, thẳng thắng, cương quyết và dũng cảm. Cô đã trải qua 1 quá khứ khủng khiếp khi em gái bị giết chết, cha cô tự tử vì đau buồn. Thay vì buông xuôi, cô lại chuyển những năng lượng tiêu cực đó vào những hành động tích cực, dùng cảm xúc & kinh nghiệm của mình để giúp đỡ những người rơi vào hoàn cảnh giống cô, nỗ lực trong nghề nghiệp của bản thân để xóa bỏ đi phần nào cái ác trên thế giới này. Với Biển, cô là 1 phụ nữ đáng ngưỡng mộ & học hỏi. Với bìa sách màu xanh dương chuyển sắc tinh tế mà Biển thích, “Trảng đất trống” là 1 câu chuyện quá hay nhưng quá buồn. Buồn đến nỗi trong khi đọc, Biển đã khóc 2 lần. Sau khi đọc khoảng 20 tiểu thuyết trinh thám, Biển thấy hầu hết nạn nhân của tội ác là con gái / phụ nữ, còn thủ phạm thì có cả nam lẫn nữ. Dường như bất chấp khoa học kỹ thuật có tiến bộ hay suy nghĩ của con người có văn minh đến đâu, phụ nữ vẫn là đối tượng chưa nhận được đủ sự trân trọng và bảo vệ. Đó là 1 điều rất đáng buồn, vì giới tính (sinh học) nữ là 1 trong các phần cấu thành nên xã hội loài người, chừng nào vai trò của phụ nữ chưa được nhìn nhận đúng, chừng nào con người vẫn còn căm ghét nhau vì màu da/ sắc tộc/ tôn giáo/ tầng lớp, chừng đó xã hội loài người vẫn chưa hoàn hảo. Và không phải Biển bi quan khi nhìn nhận 1 sự thật rằng xã hội loài người sẽ không bao giờ hoàn hảo. Quyển sách được dịch rất xuất sắc, đọc rất mượt. Chính mảng dịch thuật chỉn chu, đánh máy kỹ đã góp phần lớn trong việc lột tả cái hay của câu chuyện. Văn phong của Robert Dugoni tinh tế, xây dựng bối cảnh hợp lý, chi tiết đan xen chặt chẽ, phân tích sâu sắc về tâm lý con người. Lượng kiến thức của tác giả trong ngành tội phạm học rất sâu rộng, áp dụng xuất sắc vào việc viết tiểu thuyết trinh thám, đem đến cho người đọc những dẫn chứng rất thuyết phục nhưng vẫn không khô khan. Sau khi đọc hơn nửa quyển “Trảng đất trống”, Biển đã không ngần ngại đặt mua luôn 2 quyển “Căn hầm tối” & “Hơi thở cuối cùng”, vì Biển đã thích sách của tác giả này. Hy vọng 2 quyển kia cũng được dịch tốt và biên tập kỹ lưỡng như quyển này. Điểm: 10/10 *** Bộ sách Tracy Crosswhite gồm có: Căn Hầm Tối Hơi Thở Cuối Cùng Trảng Đất Trống Mắc Kẹt Cận Kề Tổ Ấm *** Robert Vincent Dugoni là một tác giả người Mỹ hiện đang sống ở Seattle, Washington. Tiểu thuyết của ông đã giành được những vị trí trên New York Times, Wall Street Journal, BookSense và danh sách bán chạy nhất của Amazon. Chúng được bán trên toàn thế giới tại hơn 25 quốc gia. Tác giả Robert Dugoni khởi đầu trong mảng truyện trinh thám khá muộn (mãi 43 tuổi mới bắt đầu viết sách, còn trước đó ông làm phóng viên và luật sư thực tập), nhưng đã chứng minh cho độc giả thấy ‘gừng càng già càng cay’ là có thật. Tác phẩm ký sự đầu tay của ông viết về điều tra bất công, The Cyanide Canary, đã được bình chọn là cuốn sách phi hư cấu hay nhất năm 2004 của tờ Washington Post. 10 năm sau, ông trở lại với đề tài này một lần nữa thông qua nhân vật nữ cảnh sát Tracy Crosswhite trong cuốn Căn hầm tối. ***   Điện thoại của Tracy Crosswhite rung lên rì rì khi cô vừa xả hết đạn trong khẩu Glock 40, sáu phát ở cự ly mười bốn mét chỉ trong vòng chưa đầy mười giây. Cô nhét súng vào bao, tháo chụp tai và kiểm tra xem ai gọi tới. Ba học viên bắn súng há hốc miệng nhìn tấm bia. Sáu phát như một găm thẳng giữa hồng tâm. “Tôi phải nghe máy.” Cô nói, bước đi và bắt máy. “Hãy nói là anh gọi vì nhớ tôi đi!” “Cô cứ như thỏi nam châm hút lũ sát nhân ấy.” Tiếng Trung sĩ Billy Williams vang lên. Dạo này có vẻ đúng là thế thật. Hình như cứ mỗi lần tới ca trực của Tracy và cộng sự Kinsington Rowe thì lại có người bị giết. Billy nói tổng đài vừa nhận được điện thoại báo rằng có một vụ nổ súng tại một ngôi nhà ở Greenwood vào lúc năm giờ ba mươi chín phút. Tracy nhìn đồng hồ. Hai mươi mốt phút trước. Cô từng tìm mua nhà ở Greenwood, một khu dân cư toàn dân trung lưu ở vùng ngoại ô phía bắc trung tâm Seattle. “Nhà riêng. Một người chết.” Billy nói. “Mâu thuẫn gia đình ư?” “Có vẻ thế. Pháp y và CSI* đang tới.” CSI, Crime Scene Investigation, là Đội điều tra hiện trường “Anh gọi Kins chưa?” “Chưa. Nhưng Faz và Del đều đã lên đường.” Vic Fazzio và Delmo Castigliano là hai thành viên khác thuộc đội A của ban Tội phạm Bạo lực. Theo hướng đó, họ cũng là đội phụ trợ cho một vụ án giết người, nghĩa là họ sẽ tham gia hỗ trợ những việc lặt vặt nếu có. Phần lớn các vụ lục đục gia đình đều dễ ăn như một đường bóng ngon. Hoặc vợ bắn chồng, không thì chồng bắn vợ. Tracy rút ngắn buổi dạy bắn và chui vào chiếc Ford F-150 đời 1973 của cô. Chiều lưu thông hướng về phía bắc của đường 1-5 chẳng lúc nào là không đông nghẹt, tối thứ Năm lại càng khủng khiếp. Cô mất gần bốn mươi lăm phút cho đoạn đường chừng hai mươi sáu cây số tính từ trường bắn. Khi cô tới hiện trường, đèn hiệu trên xe của những đơn vị tuần tra tới từ phân khu Bắc đang rọi sáng căn nhà một tầng ốp gỗ. Xe của Pháp y và CSI đậu sát lề đường cùng một chiếc xe cứu thương. Rất nhiều phóng viên cũng đã xuất hiện cùng với xe riêng của họ. Nổ súng trong khu dân cư trung lưu nơi phần đóng người da trắng sinh sống luôn là loại tin tức giật gân. May thay, không có chiếc trực thăng nào vè vè trên đầu, có thể vì đang có một đám mây lớn báo hiệu tuyết sắp rơi, ngăn cản việc quay phim từ trên không. Tuy vậy, thời tiết giá lạnh không ngăn nổi những người hàng xóm. Họ tràn ra vỉa hè và đường đi, hòa vào đám ký giả đang đứng lố nhố sau dải băng sọc vàng đen quây quanh hiện trường. Tracy không nhìn thấy chiếc BMW màu xanh nước biển của Kins, dù anh sống ở Seattle, gần Greenwood hơn so với trường bắn đúng mười lăm phút lái xe. “Đây, đây, cả băng đảng ở đây hết rồi.” Tracy vừa ngân nga vừa hạ cửa sổ để xuất trình thẻ cho viên cảnh sát đang điều phối giao thông. “Xin mời nhập tiệc!” Anh ta cho cô vào. Mời các bạn đón đọc Trảng Đất Trống của tác giả Robert Dugoni.
Hơi Thở Cuối Cùng
Review godylevol: Điểm: 7/10 Thứ tự đọc các cuốn trinh thám của Robert Dugoni (đã dịch sang tiếng Việt) là Căn Hầm Tối, Hơi Thở Cuối Cùng, Trảng Đất Trống, Mắc Kẹt, nhưng Biển thì đọc lung tung tùy hứng, sau khi đọc hết mấy cuốn kia thì đến giờ mới đọc Hơi Thở Cuối Cùng. Trong quyển “Căn Hầm Tối” có đề cập một chút đến vụ án cô vũ công Nicole Hansen, vốn được phân công cho phòng ban của Tracy Crosswhite. Khi Tracy trở về Cedar Grove để điều tra lại vụ mất tích của cô em gái Sarah Crosswhite thì vụ án Nicole được xếp vào nhóm hồ sơ tồn đọng. Trong quyển “Hơi Thở Cuối Cùng”, tác giả đưa người đọc trở lại với vụ án sát hại Nicole Hansen cùng hàng loạt những vũ công khác. Tất cả họ đều bị tra tấn một cách tàn nhẫn trước khi chết: tay chân bị trói ngược ra sau và tròng một vòng dây thòng lọng quanh cổ, khi họ không chịu nổi nữa và duỗi chân ra thì thòng lọng sẽ siết chặt khiến họ nghẹt thở chết. Chưa hết, tên sát nhân – được nhóm điều tra đặt cho biệt danh Cao Bồi – còn dụi thuốc lá cháy đỏ vào lòng bàn chân các vũ công. Trong lúc toàn bộ phòng điều tra của Tracy làm việc cật lực và nghiêm túc để sớm bắt Cao Bồi, ngăn chặn các hành vi sát nhân tàn ác của hắn, thì ông sếp Johnny Nolassco vẫn là một kẻ tiểu nhân thảm hại như mọi khi, vừa cố dìm hàng Tracy vừa bán tin tức cho giới truyền thông để gây khó dễ cho công tác điều tra. Rất may, Tracy nhận được sự giúp đỡ đắc lực từ chàng luật sư Daniel O’Leary – là bạn thời thơ ấu và là người yêu hiện tại của cô. Do thiết kế bìa sách và tựa sách có vẻ không hấp dẫn lắm nên Biển để dành cuốn này khá lâu và đọc nó sau cùng trong loạt truyện của Robert Dugoni. Câu chuyện không có nhiều khoảnh khắc vỡ ra sự thật đau lòng như trong cuốn “Trảng Đất Trống”, không có những cảnh tranh cãi ấn tượng của Daniel O’Leary ở tòa án như trong cuốn “Căn Hầm Tối”, nhưng “Hơi Thở Cuối Cùng” vẫn là một truyện được tác giả viết khá chắc tay, tình tiết thống nhất với những quyển khác trong cùng loạt sách về Tracy Crosswhite. Có một điều chưa thỏa mãn là trong quyển này chàng luật sư Dan ít đất diễn, chỉ được khắc họa hình ảnh như một người đàn ông gần như hoàn hảo, vừa giúp đỡ Tracy trong việc điều tra vừa nấu cho cô ấy những bữa ăn ngon. Biển còn chủ quan cho rằng có một chi tiết tác giả đã dìm hàng anh Dan: nhập mã số mở khóa cửa nhà mà không che lại, khiến người khác quan sát được qua ống nhòm. Biển bỏ qua hoàn toàn những đoạn giữa ông sếp Johnny Nolassco và cô phóng viên Maria Vanpelt, vì không đọc cũng chẳng ảnh hưởng đến việc hiểu cốt truyện. Phần kết thúc truyện có chút vô lý nhưng có lẽ diễn biến như thế là sát với thực tế, không quá ảo, tuy nhiên kết như vậy khiến Biển không thỏa mãn chút nào. Cuộc đời là thế chăng, người vô tội thì chết còn những thể loại phản diện vẫn sống trơ trơ để làm khổ kẻ khác, có lẽ phải trải qua đau thương thì người ta mới biết giá trị của hạnh phúc, phải trải qua khó chịu thì mới biết giá trị của thoải mái! Cá nhân Biển cho rằng quyển “Hơi Thở Cuối Cùng” không xuất sắc lắm, đọc tạm được. Nghe đồn Đinh Tị sẽ xuất bản thêm một cuốn nữa của Robert Dugoni, hy vọng đó sẽ là một câu chuyện máu lửa bùng cháy, đem lại ấn tượng sâu đậm khó quên cho độc giả (khó tính như Biển). *** Review Binh Boog:   Tiếp theo Căn Hầm Tối, Hơi Thở Cuối Cùng nằm trong hành trình phá án tiếp theo của nữ cảnh sát xinh đẹp Tracy Crosswhite và đồng đội. Nạn nhân lần này là những vũ nữ thoát y ở các câu lạc bộ đêm. Họ bị sát hại một cách rất tinh vi và man rợ: bị siết cổ, tay chân bị trói quặt ra đằng sau như trói lợn. Những nạn nhân về sau còn thêm cả vết bỏng do thuốc lá châm vào. Một tên tội phạm nguy hiểm, tâm lý biến thái không được ổn định nhưng hết sức tinh vi khi không để lại bất cứ một dấu vết nào. Một tác phẩm trinh thám để lại rất nhiều suy nghĩ. Con đường mà những nạn nhân trở thành vũ nữ thoát y gây nhiều trăn trở. Có người thì do có quá nhiều các hoá đơn thanh toán phải trả trong khi công việc ban ngày là làm kế toán không đủ để chi trả thì tiền boa khi múa có thể đáp ứng được điều đó. Có người chỉ vì bị bố dượng lạm dụng đã phải bỏ nhà ra đi, lại gặp phải người bạn trai cặn bã nghiện ngập, đánh đập rồi vòi tiền mà đi vào con đường đó. Con đường trở thành tên tội phạm thần kinh điên khùng cũng là một điều đáng suy ngẫm. Bị ám ảnh tổn thương từ bé khi chứng kiến mẹ đưa đàn ông về nhà rồi nghe thấy những thứ không muốn nghe. Cộng thêm sự thất bại trong cuộc sống khi không thể vươn lên được do không biết đường luồn cúi, nịnh nọt. Có lẽ chính cái mặt trái của gia đình và xã hội đã tạo nên một con quỷ, một thứ rác rưởi bệnh hoạn. Một vấn đề nữa đó là vấn đề án oan. Sự quan liêu, bệnh thành tích hay áp lực của xã hội cho ngành cảnh sát đã biến một số người trong ngành vì thành tích hay do áp lực đã vội vàng tìm ra một hung thủ trong khi không tìm hiểu sâu sắc, cặn kẽ vụ án. Điều đó đã đưa một người không phải là hung thủ vào khám ngồi trong khi hung thủ thực sự vẫn đang ở ngoài kia tiếp tục gây án. Sự bất cẩn, chèn ép nhau trong chính nội bộ của ngành cảnh sát. Cũng không biết đây đã là tác phẩm viết xuất sắc nhất của Robert Dugoni về mảng trinh thám pháp đình chưa nhưng vẫn mong Đinh Tỵ tiếp tục làm nốt các tác phẩm cùng series này. *** Bộ sách Tracy Crosswhite gồm có: Căn Hầm Tối Hơi Thở Cuối Cùng Trảng Đất Trống Mắc Kẹt Cận Kề Tổ Ấm *** Robert Vincent Dugoni là một tác giả người Mỹ hiện đang sống ở Seattle, Washington. Tiểu thuyết của ông đã giành được những vị trí trên New York Times, Wall Street Journal, BookSense và danh sách bán chạy nhất của Amazon. Chúng được bán trên toàn thế giới tại hơn 25 quốc gia. Tác giả Robert Dugoni khởi đầu trong mảng truyện trinh thám khá muộn (mãi 43 tuổi mới bắt đầu viết sách, còn trước đó ông làm phóng viên và luật sư thực tập), nhưng đã chứng minh cho độc giả thấy ‘gừng càng già càng cay’ là có thật. Tác phẩm ký sự đầu tay của ông viết về điều tra bất công, The Cyanide Canary, đã được bình chọn là cuốn sách phi hư cấu hay nhất năm 2004 của tờ Washington Post. 10 năm sau, ông trở lại với đề tài này một lần nữa thông qua nhân vật nữ cảnh sát Tracy Crosswhite trong cuốn Căn hầm tối. ***   Tracy Crosswhite dõi theo chiếc minivan lái vào bãi đỗ, để ý thấy có ghế trẻ em nằm ở băng ghế sau cùng tấm bảng màu vàng ‘Có Trẻ Nhỏ Trong Xe’ treo lủng lẳng trên cửa sổ. Người phụ nữ mặc chiếc áo chống đạn màu đen, quần bò xanh cùng chiếc mũ bóng chày của đội Seattle Mariners bước ra khỏi xe. “Điều tra viên Crosswhite?” Tracy bắt tay người phụ nữ và nhận ra bàn tay cô ta thật nhỏ nhắn và mềm mại. “Cứ gọi chị là Tracy. Em là cảnh sát viên Pryor?” “Katie thôi. Em thực sự đánh giá cao điều này. Em xin lỗi vì khiến chị mất thêm thời gian sau giờ làm việc.” “Không sao. Việc giảng dạy giúp chị mài giũa kĩ năng. Em có kính và chụp tai chưa?” “Em định đi mượn thôi.” Tracy không nghĩ Pryor là kiểu người sẽ trang bị những thứ đó cho mình. “Vậy thì đi kiếm cho em thôi nào.” Cô dẫn Pryor vào tòa nhà thấp kiên cố, văn phòng của Hiệp hội Thể thao Cảnh sát Seattle. Giống như phần lớn các trường bắn, nó nằm ở một vị trí biệt lập, cuối con đường nhỏ trong khu công nghiệp cách trung tâm thành phố Seattle khoảng hai mươi phút lái xe về phía nam. Người đàn ông đứng sau quầy chào Tracy bằng tên, và Tracy giới thiệu: “Virgil, đây là cảnh sát viên Pryor. Cô ấy sẽ cần kính và chụp tai. Chúng tôi cũng cần một tấm bia tập bắn, vài hộp đạn và một cuộn giấy dán.” “Đào tạo cho kỳ thi sát hạch à? Còn vài tuần nữa thôi nhỉ?” Virgil mỉm cười với Pryor. “Cô có một người thầy giỏi đấy!” Anh ta lôi mấy hộp đạn cùng kính bảo hộ khỏi giá để đồ và những cái móc phía sau quầy. “Chúng tôi đang cố gắng thuyết phục Tracy về đây hẳn để đào tạo người mới. Ý cô thế nào, Tracy?” “Vẫn như cũ thôi, Virgil. Khi nào người ta ngừng giết hại lẫn nhau thì tôi sẽ về.” “Phải rồi, khi mặt trời mọc ở đằng tây.” Virgil nhìn quanh quầy. “Tôi phải đi lấy giấy dán ở đằng sau.” Khi Virgil rời đi, Pryor hỏi: “Sao chúng ta lại cần đến giấy dán?” “Để che các lỗ hổng trên bia bắn của em.” “Em chưa bao giờ thấy chuyện đó.” “Em cũng chưa bao giờ bắn nhiều như em sắp bắn đâu.” Virgil quay trở lại và đưa Tracy một cuộn giấy dán màu xanh. Cô cảm ơn anh ta và đưa Pryor ra ngoài. “Theo chị nào.” Cô nói và ngồi vào buồng lái chiếc xe bán tải Ford F—150 đời 1973 của mình. Cô đã bán chiếc Subaru sau khi trở về từ Cedar Grove. Cô có đủ tiền để mua một chiếc xe mới, nhưng xe tải đời cũ hợp với cô hơn. Mất vài phút để làm nóng động cơ, đặc biệt là vào những buổi sáng trời lạnh, thân xe cũng có vài vết lõm và xước, nhưng tổng thể thì nó trông không tệ như số tuổi của mình. Bên cạnh đó, chiếc xe này làm Tracy nhớ đến chiếc xe tải mà bố cô từng lái đến các cuộc thi bắn súng khi cô cùng em gái Sarah vẫn còn là những đứa trẻ. Đi được gần hai trăm mét xuôi theo con đường đầy ổ gà, Tracy đỗ xe gần lối vào khu huấn luyện của cảnh sát Seattle. Cô nhận ra tiếng pốp pốp quen thuộc của những cú xả súng và tiếng sủa của những con chó to. Cô không biết tên ngốc nào ra quyết định đặt chuồng nuôi chó nghiệp vụ K-9 liền kề khu tập bắn, nhưng cô cảm thấy thương hại lũ chó và bất cứ ai phải nghe tiếng chúng sủa nhiều hơn một phút. Khu tập bắn nằm phía trong cánh cổng bao quanh bởi dãy hàng rào mắt cáo cao gần hai mét rưỡi cùng một đường dây thép gai giăng ngang trên đỉnh. Tracy hà hơi vào hai lòng bàn tay cho ấm trong khi chờ Pryor. Đây là kiểu thời tiết điển hình của một buổi tối tháng Ba, lạnh và có mưa phùn. Hoàn hảo cho mục đích đào tạo. “Chúng ta nên bắt đầu thế nào đây?” Pryor hỏi. “Em bắn. Chị xem.” Tracy nói. Mười lăm tấm ván gỗ ép chi chít lỗ đạn, hay còn gọi là đích ngắm, treo trên một khung treo kim loại đặt dọc theo sườn đồi dốc. Tracy chọn đích ngắm xa nhất phía bên trái, gần khu chuồng chó nhưng cách xa hai người đàn ông đang tập bắn ở khu vực cánh phải của dãy. Cô nói to át tiếng chó sủa và tiếng đạn nổ dội lại từ chỗ các tay súng: “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc ngắm bắn đã nhé, cách mục tiêu ba mét, bắn bốn phát trong ba giây. Hai viên trúng thân, hai viên vào đầu.” “Đã rõ!” Pryor nói. Mời các bạn đón đọc Hơi Thở Cuối Cùng của tác giả Robert Dugoni.