Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tham Thiên - Phong Ngự Cửu Thu

Sau thành công của tác phẩm Tàn Bào, đầy mới lạ và ấn tượng trong thể loại tu chân, Tham Thiên là tác phẩm thứ hai của tác giả Phong Ngự Cửu Thu. Thiên Thư tàn quyển xuất hiện khiến người thiên hạ điên cuồng tranh đoạt. Vậy rút cuộc nó đơn thuần là cơ duyên tạo hóa hay còn ẩn tàng huyền cơ gì? Việc tu hành chẳng lẽ chỉ vì ham muốn trường sinh bất lão? *** Cuối thu năm 540 sau công nguyên, tại Trường An, kinh đô nước Ngụy. Trời bắt đầu đổ mưa từ giờ Ngọ, ban đầu chỉ là mưa nhỏ, khi mặt trời xuống núi thì chuyển mưa lớn khiến trên đường có rất ít người qua lại. Thêm nữa, dù chưa tới lúc lên đèn nhưng vì sắc trời chuyển tối sớm nên trong thành lục tục thấy xuất hiện những ánh đèn. Ánh sáng chủ yếu tập trung ở khu vực có phạm vi chừng mười dặm phía đông thành, đó chính là nơi xây dựng hoàng thành đồng thời là khu vực mà các những người phú quý sinh sống. Tây thành kém phồn hoa hơn, số hộ gia đình thắp đèn không nhiều lắm, nhưng phía Tây Bắc của Tây thành có một nơi phát ánh sáng mà độ sáng ở đó mạnh hơn ánh đèn rất nhiều, ánh sáng lại bập bùng liên tục. Nơi tỏa ra ánh sáng đó là một tòa miếu thờ không lớn lắm lại khá rách nát, tường miếu lẫn phòng hai mé đông tây đều đã sụp xuống, hiện tại chỉ còn mỗi một gian mà khi trước vốn là chính điện đặt tượng thần được thờ cúng. Nơi thần đàn của chính điện đặt một pho tượng thần, có điều vì không có người chăm lo bảo vệ nên tượng thần này đã bị hư hại nghiêm trọng, nước sơn bong tróc để lộ phần thân gỗ ra ngoài khiến người ta khó mà nhận ra đó là thần thánh phương nào nữa rồi. Ngay giữa đại điện có một đống lửa, quanh đó có mấy đứa trẻ ăn xin vận quần áo tơi tả, những đứa này tuổi còn khá nhỏ, đứa lớn nhất cùng lắm chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn đứa nhỏ nhất đoán chừng chỉ khoảng tám chín tuổi. Đứa lớn nhất bọn, nhìn qua thấy ngực hơi phồng lên, chắc hắn là con gái, hiện tại đang nâng một bát nước thuốc đồng thời nói chuyện với một đứa nhỏ nằm phía trước tượng thần. Đứa nhỏ nằm trên đống rơm kia khoảng mười hai, mười ba tuổi, là con trai, rất gày, hơn nữa chẳng hiều vì sao nó chẳng buồn đón nhận chén thuốc mà cô bé đưa đến, chỉ đưa mắt nhìn trừng trừng cô bé kia, còn mặc cho cô bé nói gì nó cũng tuyệt không chịu nhận chén nước thuốc. Ngoài hai đứa bé này ra, trong miếu còn hai đứa nữa, một cậu bé đang nấu cơm, có điều nói nấu cơm với ăn xin ăn mày thì chẳng qua cũng chỉ là tiến hành phân loại thức ăn, tiếp đó lần lượt bỏ vào hai bình sứ treo trên bếp lửa, điểm đáng chú ý ở đây là không như ăn xin thông thường gày gò, ốm yếu, nhóc này rất mập mạp trắng trẻo. Đứa cuối cùng là một bé gái đang nhóm củi, cô bé này có đôi mắt rất to, chưa thấy mở miệng nói câu nào mà chỉ dùng tay ra tín hiệu với người khác nên hẳn là bị câm. Cô bé đưa thuốc khi nãy thấy bạn mình cố chấp không chịu uống thuốc nên có phần nóng giận, tuy vậy cô cũng không tá hỏa nổi cáu mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Đứa bé trai đang nằm không nhìn cô mà nghiêng đầu sang một bên, miệng cũng chẳng đáp lời. Cô bé khuyên thêm mấy câu đoạn lại đưa chén thuốc tới nhưng đứa bé trai kia đột nhiên ngồi bật dậy, rất nhanh vung tay hất đổ chén thuốc, hơn nữa còn giận dữ nhìn cô bé trừng trừng. Cô bé vội vàng đi nhặt lại chén thuốc, chén thì không bể nhưng nước thuốc đã đổ hết ra nền đất. Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cô bé, sự giận dữ trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là đau thương cùng cực, sau một thoáng nó đưa tay áo lau nước mắt rồi thả người nằm vật xuống, miệng vẫn chẳng nói câu nào. Cô bé bất đắc dĩ nhìn đứa bé trai đang nằm một cái đoạn cầm chén thuốc đưa cho tên mập đang nấu cơm, mặt cô không khỏi âu lo khi thấy trời mưa càng lúc càng mau, càng nặng hạt: “Có biết Lữ Bình Xuyên với Mạc Ly đi đâu không thế?” “Không biết, mà sao Trường Nhạc không chịu uống thuốc?” Tên mập hỏi lại. Cô bé chỉ lắc đầu rồi tiếp: “Nam Phong đâu, mi có thấy nó đâu không?” Tên mập vừa lắc đầu vừa đáp: “Sở lão đại, để ta tìm bọn chúng.” “Thôi để ta đi.” Cô bé họ Sở khoát tay. Trong khi hai đứa đang nói chuyện, một tràng những tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài cửa vào, nghe rõ là bước từ xa đến gần, sau một thoáng liền thấy hai tên ăn mày, một lớn một nhỏ bước vọt tới, đứa lớn khoảng mười ba mười bốn tuổi, mình để trần bước tới. Đứa nhỏ tầm tám chín tuổi, trên đầu phủ một cái áo ngắn rách. Cô bé họ Sở và tên mập vừa tới cửa thì đứa nhỏ gày đen mang chiếc áo ngắn từ ngoài cửa chạy vào: “Cha nó, mưa chết lão tử rồi.” “Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đó?” Tên mập nấu cơm hỏi. “Ngươi đoán xem?” Đứa bé trai cười xấu xa. “Tốt rồi, đã đủ người thì ăn cơm thôi.” Lữ Bình Xuyên quay sang phía tên mập bên đống lửa nói, tiếp đó đưa tay vẫy vẫy cô bé họ Sở: “Hoài Nhu, lại đây, ta có chuyện cần bàn.” Sở Hoài Nhu gật đầu đoạn cùng Lữ Bình Xuyên bước qua một bên, hạ giọng nói chuyện, trong khi ấy, tên mập đem thức ăn trong hũ chia cho mọi người. Vào lúc tên mập đang chia cơm, Nam Phong bước tới trước tượng thần, tiếp đó đưa tay móc từ ngực áo ra một bầu rượu rồi len lén đưa cho Trường Nhạc: “Cầm lấy, đồ tốt đấy.” Tên mập chia thức ăn ra làm sáu phần xong thì trong hai hũ chỉ còn lại chút canh, nó liền đổ luôn chúng vào chung một hũ rồi cứ thế ôm hũ mà uống luôn. Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên có vẻ đang bàn chuyện rất quan trọng, sắc mặt hai đứa cực kỳ nghiêm túc, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn quay đầy nhìn về phía mấy đứa đang ăn cơm, chẳng rõ hai đứa đang bàn chuyện quan trọng sợ có ai nghe được hay là việc có liên quan tới cả đám. Nam Phong với Trường Nhạc thì thay phiên nhau uống rượu trong cái bầu mẻ. Nam Phong dường như hỏi điều gì đó nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu chứ không trả lời. Trong ngôi miếu thờ đổ nát này ngoài người ra, còn có chuột, chúng ngửi thấy mùi thức ăn liền từ chỗ tối bò ra, chạy về phía cô bé câm, cô bé lại không đánh chúng mà còn lấy cơm canh cho chúng nữa. “Sở tỷ tỷ, Nam Phong đi trộm rượu về cho Trường Nhạc uống.” Mạc Ly mách. Sở Hoài Nhu nghe xong chỉ quay đầu, khoát tay nói: “Trường Nhạc bị chứng phong hàn nên uống rượu để trừ lạnh thôi.” Sau một hồi bàn luận, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời chỗ góc tường, bước về phía đống lửa. Lữ Bình Xuyên đi đến cạnh đống lửa đoạn bưng chén cơm lên, lấy một khúc xương cho Mạc Ly, phần thức ăn còn lại trong chén nó cũng không đụng mà bỏ vào cái hũ tên mập đang ôm. Chuyện này trước đây cũng hay xảy ra thường xuyên nên hai đứa kia cũng không có phản đối gì, sau khi cảm ơn xong liền chú mục ăn tiếp. “Ngươi nói đi.” Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu, đề nghị. “Ngươi nói thì tốt hơn.” Sở Hoài Nhu lắc đầu đáp. Cả đám còn lại thấy giọng điệu hai người khác thường bèn lục tục nghiêng đầu ngó, chỉ duy có cô bé câm kia vẫn im lặng ngồi ăn cơm, thì ra cô bé không chỉ có câm mà còn bị điếc nữa. “Được rồi, để ta nói.” Lữ Bình Xuyên thoáng suy nghĩ chút rồi lên tiếng. “Trường An hôm qua có một sự kiện lớn diễn ra, các ngươi chắc cũng đã nghe đến rồi.” “Đại ca, việc người nói chính là Pháp hội ở Đông thành sao?” Tên mập tiếp lời, đoạn lại bổ sung: "Ta nghe nói, pháp hội kia là để tranh giành kinh thư gì đó đấy..." Lữ Bình Xuyên gật đầu: “Pháp hội lần nay do Hộ Quốc chân nhân đích thân chủ trì nhằm chiêu hiền đãi sĩ, kẻ tham gia tỷ võ mà thắng trận không những có thể được gia phong quan tước mà còn có cơ hội cùng tham tường tìm hiểu Thiên Thư tàn quyển, có rất nhiều cao thủ các môn phái đã tới đây, ta thấy chúng ta nên đi đông thành thử vận may một phen, dù không được nhận làm đệ tử nhưng làm tạp dịch thôi cũng đủ tốt hơn nhiều so với việc cứ ở cái ổ này.” Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng chưa đáp, nó lại nói tiếp: “Chúng ta cứ ở mãi đây cũng chẳng phải cách hay, dù thế nào cũng phải nghĩ cách thoát ra, cơ hội như thế chẳng phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua được.” Thấy đám kia không thể hiện thái độ gì, Sở Hoài Nhu ở bên cạnh liền cất lời: “Cứ quyết như thế, ngày mai đi đông thành.” Lữ Bình Xuyên nhìn mấy đứa một lượt đoạn nói: “Sắp tới có thể phải ly biệt, ta muốn cùng mọi người kết bái kim lan, không biết các người có đồng ý không?” Cả đám nghe vậy thì ngỡ ngàng gật đầu. “Mạc Ly, đi rửa chén của ngươi đi.” Lữ Bình Xuyên nói xong liền rút một cây dao ngắn từ bên hông ra đoạn nói tiếp: “Nam Phong, đưa cái cốc đến đây.” “Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống rượu máu, người tốt kết bái lại có một quy trình khác.” Tên mập đưa ý kiến. “Quý ở tấm lòng, quan tâm gì mấy thứ quy củ vớ vẩn chứ.” Lữ Bình Xuyên khoát tay gạt đi. Trong lúc đó, Mạc Ly đã cầm chén của mình định đi tới cửa để rửa, khi vừa tới cửa thì cô bé liền hốt hoảng quay đầu lại kêu: “Đại ca, có người tới.” Cả đám nghe vậy bèn bước tới bên cửa, chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm chạp bước về phía ngôi miếu.. Qua một chốc, khi bóng người kia đến gần hơn, cả đám mới thấy rõ trang phục của kẻ đi tới, người này tuổi chừng hơn năm mươi, thân vận trường bào màu xanh cũ nát, tay trái y cầm một lá cờ vải một mặt màu vàng nhạt, tay phải nắm một cây gậy gỗ, khi y bước đi thì cây gậy liên tục gõ xuống mặt đất. Mọi người đều lưu lạc phố phường cả, nên cũng không xa lạ gì với loại quần áo kiểu này, đó là một thầy tướng số mù lòa...   Mời các bạn đón đọc Tham Thiên của tác giả Phong Ngự Cửu Thu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gút Thủy Triều - Helen Dunmore
Series Du Hành Đến Thế Giới Nhân Ngư (Phần 2): Gút Thủy Triều Một cuộc phiêu lưu kỳ diệu và mê ly. Bậc thầy kể chuyện Helen Dunmore đã viết nên chuyến hành trình khám phá Ingo - thế giới đầy quyền năng nhưng không kém phần kỳ thú dưới đáy đại dương - của cô bé Sapphire và cậu anh trai Conor. Khi Sapphy tiến sâu hơn vào Ingo, càng ngày cô bé càng cảm thấy nơi đây giống như nhà mình, song cô cũng bắt đầu lo ngại sự nguy hiểm của đại dương. Lực hút của Ingo đang mạnh lên, và nó luôn tìm được cách tiếp cận Sapphy. Sapphy cùng anh trai cô bé, Conor, lại bơi lặn dưới những con sóng, cưỡi các dòng hải lưu và trêu đùa Faro, người bạn Hải tộc của họ. Là từ việc lặn quá sâu gây ra nguy hiểm, phá vỡ trạng thái cân bằng mong manh giữa cuộc sống của Sapphy trên đất liền và cuộc sống của cô bé ở Ingo. Là vụ mất tích bí ấn của bố Sapphy, một thủy thủ dày dặn kinh nghiệm, đáng ra chẳng thể nào chết đuối. Là về bản thân Ingo - một sức mạnh hiếu động có tuổi thọ lâu đời như trái đất, khỏe chẳng kém các thủy triều, và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì Sapphire từng biết đến. *** Series Du hành đến thế giới nhân ngư gồm 5 tập Ingo Gút Thủy Triều The Deep The Crossing of Ingo Stormswept *** Helen Dunmore (12/12/1952-5/6/2017), là một nhà văn viết truyện thiếu nhi, một tác giả tiểu thuyết và là một nhà thơ người Anh. Bà tốt nghiệp ngành Ngôn ngữ Anh ở đại học York, sau đó giảng dạy tại Phần Lan. Hiện tại bà sống ở Bristol. Dunmore là thành viên của Hiệp hội Văn học Hoàng gia Anh. Một số cuốn sách thiếu nhi của bà được dùng làm tài liệu giảng dạy tại trường học. Trong sự nghiệp sáng tác, bà từng được trao nhiều giải thưởng. Tác phẩm thiếu nhi đầu tay của bà, Going to Egypt, được xuất bản năm 1992. Và với tác phẩm đầu tay dành cho tuổi trưởng thành Zennor in Darkness, được xuất bản năm 1993, bà được trao giải thưởng McKitterick. Series Du hành đến thế giới nhân ngư gồm 5 tập, được HarperCollins xuất bản. Dunmore đã sáng tạo nên một thế giới đại dương vừa huyền bí vừa nguy hiểm, đồng thời mở đầu cho một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn, khơi gợi trí tò mò của độc giả. Sinh ra ở Yorkshire vào năm 1952, Helen Dunmore đã luôn gây ấn tượng bởi tài năng truyền tải những vết sẹo chiến tranh của các nhân vật của bà. Tác phẩm The Betrayal, xuất bản năm 2010 đã chiến thắng giải Man Booker. Là thành viên của Hiệp hội Văn chương Hoàng gia, bà cũng là tác giả của hơn chục tác phẩm dành cho thiếu nhi. Là chủ nhân của nhiều giải thưởng, Helen Dunmore cũng đã chiến thắng giải Orange, giải thưởng danh giá nhất dành cho nữ tác giả Anh ngữ trên toàn thế giới, cũng như là giải McKitterick vinh danh tiểu thuyết đầu tay cho Zennor in Darkness. Niềm đam mê ngôn ngữ thậm chí đã thúc đẩy bà dịch những bài thơ tiếng Latin của Catulle và đi Nga cũng như Phần Lan để tìm cảm hứng viết sách.   Mời các bạn đón đọc Gút Thủy Triều của tác giả Helen Dunmore.
Trò Chơi Vương Quyền 5C: Vũ Điệu Rồng Thiêng - George R. R. Martin
Con người khi đơn độc một mình chỉ là thứ yếu đuối. Chúng to lớn và khỏe mạnh với đôi mắt tinh nhanh, nhưng tai chúng điếc và mũi chẳng ngửi thấy gì. Hươu, nai sừng tấm, thậm chí cả thỏ rừng còn nhanh hơn chúng, gấu và lợn lòi chiến đấu dữ tợn hơn chúng. Nhưng con người khi đi thành đàn lại rất nguy hiểm. Khi đàn sói tiến gần đến con mồi, kẻ đội lốt nghe thấy tiếng rên rỉ của một con thú nhỏ, lớp tuyết mới rơi đêm qua vỡ ra dưới móng vuốt vụng về của con người, dưới những chiếc vảy cứng rung lên lách cách và những chiếc vuốt dài màu xám mà bọn chúng mang theo... "Nếu bạn đọc trọn bộ sách Trò chơi Vương quyền này, bạn thực sự là một người: 1. Kiên nhẫn - vì luôn trong tình trạng phải chờ đợi các tập kế tiếp. 2. Bền bỉ - vì thật khó mà kiềm chế được việc đọc đi đọc lại chúng. 3. Mạnh mẽ - Vì mỗi tập trung bình chỉ "nhẹ" khoảng 600 trang. 4. Nhạy bén - để theo dõi từng diễn biến cực kỳ căng thẳng và bất ngờ." *** Bộ sách đồ sộ và đình đám Trò chơi vương quyền là một series tiểu thuyết sử thi viễn tưởng của tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ George R. R. Martin. Lấy cảm hứng từ tiểu thuyết "Cuộc chiến hoa hồng" và "Ivanhoe" Martin bắt đầu viết bộ sách vào năm 1991 và năm 1996 ông cho ra mắt ấn phẩm đầu tiên. Cuốn tiểu thuyết cũng như cả bộ sách nhanh chóng nhận được sự đón chào nhiệt liệt của một lượng fan hâm mộ khổng lồ, trở thành các tác phẩm best seller của nhiều bảng xếp hạng uy tín. Từ dự định viết một bộ ba tập lúc ban đầu, đến nay Martin đã đẩy kế hoạch đó lên thành bảy tập; và tập năm của bộ sách đã được phát hành vào 12/07/2011 vừa qua. Ngoài việc đoạt được hàng loạt các giải thưởng danh giá như giải khoa học viễn tưởng Hugo Award, bộ tiểu thuyết "Trò chơi vương quyền" đã được bán bản quyền cho hơn 20 nước và dịch ra hơn 20 ngôn ngữ trên thế giới. Tại quê hương của mình, tập thứ tư và thứ năm của bộ sách liên tục đứng ở vị trí số một trong Danh sách bán chạy nhất New York Times vào năm 2005 và 2011. Về số lượng, series tiểu thuyết này đã bán được hơn 7 triệu bản tại Mỹ và hơn 22 triệu bản trên toàn thế giới. Kênh truyền hình HBO đã chuyển thể series tiểu thuyết này sang series phim truyền hình chất lượng cao, đậm chất Holywood khiến danh tiếng của bộ sách cũng như tên tuổi của tác giả ngày càng vang xa. Bộ sách viết về cuộc tranh giành quyền lực của bảy lãnh chúa vùng đất Weterlos và Essos, gồm những khu vực do các dòng họ lớn cai trị, trong bối cảnh nhiều thế lực đen tối có sức mạnh siêu nhiên như người Ngoại nhân, quỷ bóng trắ luôn đe dọa xâm chiếm Weterlos. Lấy cảm hứng từ các sự kiện lịch sử như lịch sử nước Anh thời kỳ "Cuộc chiến hoa hồng", nhưng Martin cố tình bất chấp các quy ước về thể loại giả tượng để viết nên bộ tiểu thuyết này. Bạo lực, tình dục và sự mơ hồ về đạo đức thường xuyên hiển thị trong tác phẩm của ông. Nhân vật chính thường xuyên bị giết, các sự kiện được nhìn nhận dưới nhiều góc nhìn khác nhau, kể cả qua cái nhìn của các nhân vật phản diện, điều này khiến độc giả không thể nghiêng về các nhân vật "anh hùng" như các cuốn tiểu thuyết thông thường khác; đồng thời cũng khẳng định thêm sự thật rằng những nhân vật anh hùng không thể đi qua các biến cố mà không bị tổn thương, mất mát giống như trong đời thực. Chính vì vậy, Trò chơi vương quyền nhận được vô số những lời khen ngợi về chủ nghĩa hiện thực. Đồng thời bộ tiểu thuyết cũng nhận được những bình luận quan trọng về vai trò của phụ nữ và tôn giáo được thể hiện trong tác phẩm. *** "Tôi không phản bội," Hiệp Sĩ của Griffin's Roost tuyên bố. "Tôi là người của vua Tommen, và cũng là của ngài." Tiếng nước tong tỏng xen lẫn với lời nói của anh ta khi tuyết tan chảy từ áo choàng xuống thành một vũng trên nền nhà. Tuyết rơi ở Vương Đô suốt cả đêm; bên ngoài, tuyết đã ngập đến mắt cá chân. Ser Kevan Lannister quấn chiếc áo choàng chặt hơn quanh người. "Đấy là anh nói vậy, hiệp sĩ ạ. Lời nói gió bay." "Vậy thì hãy để tôi chứng tỏ sự chân thực của nó bằng kiếm." Ánh đuốc khiến cho mái tóc và bộ râu dài đỏ rực của Ronnet Connington như bùng cháy. "Hãy cử tôi đến chiến đấu với bác tôi, và tôi sẽ đem đầu ông ta trở về, cả đầu của con rồng giả mạo nữa." Lính giáo của Nhà Lannister trong trang phục áo choàng đỏ và mũ nửa đầu chạm hình rồng đứng dọc bức tường phía tây của sảnh thiết triều. Vệ binh của Tyrell trong áo choàng xanh đứng đối mặt với họ ở bức tường đối diện. Sảnh thiết triều lạnh tái tê, dù cả thái hậu Cersei lẫn hoàng hậu Margaery đều không ở đây, nhưng sự hiện hữu của họ cũng làm không khí nhiễm độc, giống như những con ma trong bữa tiệc. ... Mời các bạn đón đọc Trò Chơi Vương Quyền 5C: Vũ Điệu Rồng Thiêng của tác giả George R.R. Martin.
Vấn Đạo Chương - Văn Sao Công
Vùng vũ trụ này thời không khá phức tạp, các cao duy thấp duy tầng tầng chồng chất áp sát nhau, dẫn đến các hành tinh ở các duy khác nhau nhiều lúc gần sát hơn rất nhiều lần trong cùng một duy, vì vậy các thiên địa này cứ theo một quãng thời gian thì tinh bích va chạm tạo nên vô số chuyện không tưởng. Mỗi thiên địa cấu tạo giống như một mảnh đại lục trôi đi có quy luật trong hổn độn, trời tròn đất vuông chứ không phải tinh cầu hình tròn, ở giữa là vạn vật sinh sôi, bên ngoài tận cùng là khu cực hạn, muốn lớn mạnh mở rộng thiên địa cần thời gian rất lâu.  Có thiên rất ôn hòa, có thiên thích xâm lược, có thiên rất bảo thủ, có thiên rất …. , mỗi một lần va chạm là một lần các thiên giao dịch lẫn nhau tài nguyên, nhân chủng để thế giới thêm phong phú, diễn biến càng đặc sắc, nếu như mạnh và yếu quá nhiều đụng nhau chính là thỏa thỏa nuốt sống tăng thêm tích lũy để thiên địa thăng duy, cũng có các thiên tuổi thọ đến cuối cũng sẽ điên cuồng, dù là gặp cùng đồng cấp thực lực thiên địa, cũng sẽ xâm lấn bởi vì chỉ có thôn phệ đối thủ, nó bản nguyên mới phục hồi, tuổi thọ gia tăng. Truyện mở ra khi hai thiên địa va chạm nhau, và một nhân loại từ thiên thứ ba xuyên qua trở thành thế giới này thiên mệnh chi tử, cũng thành cây đao giúp thiên này xâm lấn các thiên khác, từ một tiểu thiên địa thành đại tiên giới. Hôm nay thiên đình sừng sững cửu trùng thiên, vạn tiên, vạn thần, vạn hoàng, vạn đế đến chầu. Ngày sau Tiên đình trấn tinh hà chư thiên xưng thần . Hệ thống:  Đạo Gia : (Luyện Khí + Trúc Cơ) - Tam Hoa Tụ Đính - Ngũ Khí Triêu Nguyên - Nguyên Thần Xuất Khiếu (Chân Nhân) - Du Thần Ngự Khí - Hô Phong Hoán Vũ (Thiên Sư) - Lôi Kiếp Bất Diệt - Thuần Dương Bất Hủ - ... Triện Khắc Sư : (Luyện Khí + Trúc Cơ) - Mộc Ấn - Thạch Ấn - Đồng Ấn - Ngân Ấn - Kim Ấn - Ngọc Ấn - ... Binh gia : (lấy võ nhập đạo + Trúc cơ) - quân khí rót vào người - luyện tinh binh - quân khí thần thông (Rãi Đậu Thành Binh, Thảo Mộc Giai Binh) - Hàng Long Phục Hổ - Đao Thương Bất Nhập - … Nho gia : ( Hạo nhiên chính khí đúc Trúc Cơ ) - Nhi Lập - Bất Hoặc - Tri Thiên Mệnh - Nhĩ Thuận - ... *** Rốt cục lại trọn bộ rồi. Tính ra, từ năm 14 tháng 11 bắt đầu viết bắt đầu, đến nay đã hơn bốn năm. Cảm tạ chống đỡ quyển sách thư hữu, cảm tạ duyệt văn cái này bình đài, cảm tạ tất cả click, đề cử, đặt mua, khen thưởng qua quyển sách người! Bái tạ! ! ! Mặt khác, Văn Sao còn muốn nói một tiếng xin lỗi, hay là bởi vì quá muốn duy trì một cái quán tính, hoàn thành từ không ngừng có chương mới, hoàn thành lập tức mở sách mới thói quen hoặc là nói Kim thân, quyển sách này cấu tứ cũng không phải là rất thành thục, thế giới cùng kết cục cũng không hoàn mỹ, ở đây tỏ lòng áy náy. Ân, liên tục phấn khởi chiến đấu hơn một ngàn cái cả ngày lẫn đêm, chưa từng có đình chỉ đổi mới, xác thực là cái gánh nặng. Ở đây, văn sao muốn xin nghỉ một ngày, giải lao một hai tháng, thật tốt buông lỏng cùng tích lũy một thoáng. Lần thứ hai cảm tạ chư vị thư hữu, chúng ta quyển kế tiếp sách mới gặp lại!   Mời các bạn đón đọc Vấn Đạo Chương của tác giả Văn Sao Công.
Triều Tịch Tiến Hóa - Mại Bàn Đích Hồ Ly
Bàn Thạch Cự Nhân, Chước Nhiệt Cự Nhân, Cuồng Phong Cự Nhân. . . Sinh tồn ở các loại địa vực cự nhân loại hướng về nhân loại văn minh không ngừng phát động khiêu chiến! Người sói, trư nhân, người gấu. . . Trong đêm tối thành thị cũng không như trong tưởng tượng yên ổn hài hòa! Dục vọng con người, ác ma ký túc. . . Những cái kia trong bóng tối tồn tại đến tột cùng là nhân loại vẫn là ác ma? Bọn hắn từ khi xuất sinh liền có được bán cự nhân huyết mạch, các loại kỳ dị lực lượng tại trên người của bọn hắn hiện ra, bị cự nhân loại chỗ kỳ thị truy sát, bị nhân loại chỗ sợ hãi căm hận, đây chính là bọn hắn số mệnh. . . Vì tại xã hội loài người bên trong sinh tồn, lại nhìn có được triều tịch cự người huyết mạch Carrot đem như thế nào ẩn tàng thân phận của mình, mở ra thuộc tại huyết mạch của mình tiến hóa chi lộ! Có lẽ, chỗ nguy hiểm nhất, mới là chỗ an toàn nhất. . . *** Đặt chân ở vô biên vô hạn trong bóng tối, Carrot mở mắt ra, dưới chân như là một cái bình tĩnh mặt hồ, chỗ đặt chân không ngừng có sóng gợn ở hướng bên ngoài khuếch tán. Đây là chỗ nào? Carrot nhìn xung quanh chu vi, hắn hiện tại có chút không rõ lắm tình hình, trong ký ức chính mình trái tim bị Thánh Huyết Ẩn Tu hội thủ lĩnh phá hủy, chính mình trọng thương ngất, trước khi chết thôi thúc dòng máu của chính mình đi câu thông Thái Thản Tâm. . . Thành công? Thất bại? "Như thế xem ra là thất bại a, đây chính là tử vong thế giới sao. . . Cũng được, cái này một thế, chung quy không có sống uổng phí." Có chút ảo não lắc lắc đầu, Carrot lui về phía sau cũng ở trên mặt hồ, hồi ức những năm gần đây trải qua từng tí từng tí, cẩn thận ngẫm lại, việc nặng cái này một thế, tựa hồ cũng không làm sao chịu thiệt. Chỉ là chết có chút uất ức. ... Mời các bạn đón đọc Triều Tịch Tiến Hóa của tác giả Mại Bàn Đích Hồ Ly.