Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Hán Việt: Xuyên việt thành phản phái yếu như hà hoạt mệnh Editor: Soup Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Xuyên sách, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Nhiều CP, Hài hước, Pháo hôi, 1v1 Văn án Bất ngờ xuyên thư, Tiêu Dư An chỉ biết thầm chửi moá mó.... Xuyên gì không xuyên, lại xuyên vào tiểu thuyết ngựa giống.... Mà ngựa giống mở hậu cung, ờ, tỉnh ra chắc không đến nỗi nào ha, cổ đại nạp thiếp là quá đỗi bình thường còn gì. Nhưng mà trọng điểm là, đây là câu chyện đoạn tụ á!!!!!! Tiêu Dư An xuyên thành thiếu niên quân vương, một nhân vật vô cùng thê thảm, vô cùng bi thương. Vì để sống sót, hắn chỉ có thể nỗ lực. Nhưng mà, mấy thanh niên Giáp Ất Bính Đinh gì đó ơi, mấy người muốn hại nam chính thì cứ hại, đừng có đem y đẩy tới bên người ông đây có được không??? Tiêu Dư An cảm thấy việc mình chiều chuộng sủng ái nam chính chẳng có gì sai hết, hắn chỉ đơn giản là muốn hưởng sái chút ánh sáng nhân vật chính thôi. Tiêu Dư An: “Đừng ngược nam chính nữa!!! Mấy người không sợ chết nhưng ông đây vẫn còn muốn sống á á á!!!” Đại khái thì đây là giai thoại về một tiểu thụ trước sủng ái công, về sau được công sủng lại, hài hước, nhẹ nhàng. *** Review: Tôi thấy manhua trước nên thử sang truyện chữ xem như thế nào, vì tôi vẫn đề cao truyện chữ hơn nếu có. Tôi thấy nhiều người khá là bình luận mang tính gay gắt về nhân vật Tiêu Dĩ An này, nên tôi sẽ làm sáng tỏ ý chả tôi về nhân vật này. Truyện tầm 60c đầu khá là hài hước, nhưng về sau khá là có chút ngược tâm vì thân phận của 2 người. Tiêu Dư An (thụ): Chương 1 bạn đọc sẽ thấy sự khôi hài về nhân vật Tiêu Dư An này, được cả nhà bồi dưỡng thành tổng tài bá đạo với đủ tính cách y như trong mấy cái video về Tổng Tài trong truyện ngôn tình ở tiktok á :))).  Nhưng quá khứ của anh thì không hề sáng lạn như văn phong của chương 1 đề cập đến. Tiêu Dư An có 1 người em bị tàn tật, cha anh bỏ mẹ con anh đi theo người vợ thứ 2. Không nhớ vì một lý do củ chuối xàm xí nào đó đã đẩy ông ta đến bước đường cùng, ông ta mới nhớ đến mình có vợ và 2 đứa con cả. Không có chỗ chốn, ông ta trở về nương tựa vào bọn họ nhưng tác giả lại không nhắc đến làm thế nào để Tiêu Dĩ An tiêu diệt người cha súc sinh của mình và lấy được tập đoàn. Quan điểm quan trọng có lẽ nhiều người cũng giống quan điểm này: Tiêu Dư An là vua của nước Bắc, tại sao lại vì Yến Hà Thanh - vua của nước Nam mà chấp nhận từ bỏ mọi đổ máu và cống hiến của dân mình mà đi theo người đó. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy và lý giải rất nhanh. Vốn dĩ ngay từ đầu Tiêu Dư An đã không coi mình là vua của nước Bắc nên mới có đoạn thú nhận với Yến Hà Thanh: "Ta đã từng chết, ta tên Tiêu - Dư - An, ta không phải vua nước Bắc nên nếu chết lần 2 ta cũng không sợ". Vốn dĩ việc nước Bắc sẽ bị diệt dưới tay Yến Hà Thanh là truyện đã được định đoạt, anh chỉ cần hoàn thành việc khi mình còn là vua nước Bắc và nhiệm vụ nữa là giúp nam chính thu thập hậu cung y như trong truyện đề cập đến. Nhưng chính vì cái chết của Hồng Tụ - 1 nô tỳ trung thành, mạng mẽ, đặt vua lên làm đầu đã khiến anh tỉnh ngộ. Anh không phải là người ngoài cuộc của truyện này nữa. Anh hối hận vì đã thả Yến Hà Thanh về nước, anh dốc lòng dùng những thứ ở hiện đại mình từng làm tổng tài để giúp đất nước thắng sự xâm chiếm của Nam quốc nhưng không thành. Về sau Dư An tự đi ra đầu hàng, lấy thân phận vua của mình muốn bỏ qua cho dân, để họ sống cuộc sống yên ổn. Sau đó anh thay tên đổi họ, dùng tên thật của mình ở hiện đại, sống ở nông thôn giao với 4 nước - nay chỉ còn 3, nhận sư phụ và cũng học chữa trị, bốc thuốc. Tưởng có 1 cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ về sau nhưng không được nữa. Vốn dĩ anh không thể dùng khuôn mặt của vua nước Bắc mà sống được, số phận định đoạt anh phải chết. Yến Hà Thanh (công): Miêu tả chính là đẹp nghiêng nước nghiêng thành luôn, mang sự cao lãnh của một bề trên. Dù có bị nhốt làm tù binh của Bắc quốc nhưng vẫn không thể bị gột rửa được ánh hào quang của nam chínhhhh. Yến Hà Thanh chính là 1 kẻ si tình, hỏi hắn có hận Bắc quốc không? Có! Hắn có yêu Tiêu Dư An không? Có! Hắn nghĩ gì khi diệt Bắc quốc? Vì hắn biết Tiêu Dư An không phải vua nước Bắc nên hắn chọn quyết định sẽ diệt Bắc quốc, trả thù cho nước nhà. Nước Bắc tan rã, hắn biết 1 vị vua mất nước sẽ có cảm giác gì, hắn biết thà Tiêu Dư An chết còn cảm thấy sung sướng hơn khi sống 1 cuộc sống nước mất nhà tan, hên cạnh toàn là kẻ thù không đội chời trung. Yến Hà Thanh chính kiểu là kẻ không kiểu sợ hãi vò 1 lý do nào đó khi chuẩn bị tỏ tình với Dư An cả, rất thẳng thắn làm tôi có chút phục. Thực sự là một con người mạnh mẽ luôn. Tôi hơi bị úm luôn ó. Dù buồn nhưng tác giả vẫn xen lẫn nhân vật có sự đáng yêu, giải tỏa bầu không khí cho câu truyện. Dù có tận hơn 200c + 26pn nữa nhưng mỗi chương khá ngắn thôi. Đọc nhanh ấy mò, có gì m.n đọc nhớ. *** Là một con nhỏ siêu thích đọc ngọt, thấy cái tag “sảng văn”, “nhẹ nhàng” đương nhiên là mình không ngần ngại gì mà nhảy rồi :>>>. Nhưng truyện này nó tát mình một cái đau điếng luôn các bạn ạ, mình đọc mà mình phải lội lại xem có đọc nhầm tag của truyện khác không. Mong chiếc review này có thể gỡ phần nào mìn cho các bạn và đương nhiên là có spoiler nhé, bạn nào không thích bị ảnh hưởng đến cảm xúc khi đọc truyện thì nhanh tạm dừng ở đây nha nha!!! Và đây cũng là góc nhìn siêu chủ quan của mình nên hoan nghênh các bạn cùng chia sẻ/ tâm sự, nhưng cũng mong hãy tôn trọng cảm nhận cá nhân của mình ha. “Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao” là một cuốn truyện có phần đầu đáng yêu, phần cuối nhẹ nhàng, ngoại truyện thoải mái NHƯNG phần giữa lại mang đến cho mình – một đứa luôn mang tâm thế khi đọc truyện là phải nghiêm túc một cảm giác hơi hơi khó chịu. Đầu tiên mình sẽ nói về những mặt mà bản thân thích nhất. Tình cảm của hai nhân vật chính Tiêu Dư An và Yến Hà Thanh rất ư là đáng yêu, cả hai đều hết lòng yêu thương người kia. Hơn thế nữa, tác giả đã xây dựng Tiêu Dư An là một người lạc quan và tốt bụng, chính nhờ nhân vật này mà những đoạn “sảng” mang đúng nét nghĩa vui vẻ. Tuyến tình cảm ở những nhân vật phụ còn là một điểm thu hút riêng của truyện, họ đủ sức lôi cuốn chúng ta không kém gì nhân vật chính. Nhưng bên cạnh những điều trên thì vẫn có những điểm mình không thích lắm ở truyện. Tiêu Dư An khi xuyên sách trở thành một vị vua – người nắm giữ sinh mệnh của cả một đất nước. Mới đầu cậu nghĩ mình hoàn toàn là người ngoài, luôn đối xử tốt với nam chính trong truyện Yến Hà Thanh để sau này hắn có mang quân diệt quốc thì mình còn có cơ hội để sống sót. Tâm trạng của Tiêu Dư An lúc này mình hoàn toàn hiểu được bởi phàm là con người ai cũng có lòng cầu sinh, huống hồ nhân vật mà Tiêu Dư An lại là một vị vua bị nam chính giết thảm. Nhưng sau này chính vì cái chết của Hồng Tụ - một tì nữ bên mình mà Tiêu Dư An đã ngộ ra mình luôn mang theo trách nhiệm là bảo vệ quốc gia bảo vệ nhân dân. “Thế nhưng hắn hiện tại là quân vương Bắc quốc, trên vai khiêng chính là khí phách Bắc quốc, trong sông dài lịch sử, có lẽ không thể tránh khỏi chuyện thay đổi triều đại, nhưng mà thân là người ở trong đó, sẽ đem hai chữ quốc gia khắc sâu vào xương cốt, tan vào trong máu, in dấu vào trong tim” […] “Hắn sao lại muốn sống tạm? Sao có thể mưu toan sống tạm kia chứ!” Tiêu Dư An đã quyết định kiến thiết đất nước, cải tổ quân đội chờ ngày nghênh chiến với quân của Yến Hoài Thanh. Thế mà khi thua trận, khi bao tính mạng ngã xuống, tác giả lại cho Tiêu Dư An sử dụng lí lẽ “Đến cuối cùng bản thân chỉ là người ngoài cuộc, biết trước nhiều chuyện như vậy nhưng lại không thay đổi được gì, bị ông trời trêu đùa” để làm lí do cho việc Tiêu Dư An không hận Yên Hà Thanh và sẵn sàng trở về bên hắn một lần nữa. Thật sự đối với một đứa sống nghiêm túc như mình thì lí do này không hề thuyết phục. Vì bảo vệ Bắc quốc mà bao tướng sĩ phải hy sinh, họ không tiếc bản thân mình, liều chết cũng phải phá được kho thóc giặc, dù biết cái chết cận kề trước mắt mà vẫn không sợ hãi hát vang bài ca dao ca ngợi ấm no yên bình của Bắc quốc. Không những thế đó còn là một sợi dây tình cảm chưa kịp cất thành lời. Một thái giám già gieo mình tự tử trên mảnh đất quê hương. Một vị tướng tự trách mình đến hóa điên. Bao nhiêu mất mát kể cho hết. Theo suy nghĩ của bản thân mình thì dù là một người dân bé nhỏ cũng sẽ nuôi đủ căm hờn, thế mà Tiêu Dư An đã có suy nghĩ mình là vua – mang theo sứ mệnh to lớn lại không hề hận Yến Hà Thanh. Điểm vô lí này làm mình rất ư rất ư là khó chịu. Có lẽ nếu tác giả có thể phần nào giảm nhẹ những đau thương trong chiến tranh ở cuốn truyện này thì mình đã không có tâm trạng bức bách đến thế. Nó kéo dài đến cả gần cuối truyện cho đến khi tác giả mở ra một lối thoát thì sự nặng nề trong mình mới phần nào giảm bớt. Tiêu Dư An trọng sinh chính là giải pháp tốt nhất. Tiêu Dư An nếu đến với Yến Hà Thanh khi từng là một đế vương Bắc quốc thì theo mình (một đứa xét nét với đủ thứ trên đời, trái tính trái nết) thì ngàn lời xin lỗi, ngàn cái dập đầu cũng không thể tha thứ. Tuy biện pháp này vẫn còn chút gì đó nửa vời, chưa triệt để nhưng đã làm giải tỏa phần nào tâm lý trong mình. Và nếu các bạn đọc truyện mà lỡ yêu thích các nhân vật phụ thì cũng đừng buồn nhiều, ở phần phiên ngoại bạn sẽ được gặp lại họ tràn đầy vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều xứng đáng được như vậy mà!!! Nói chung là mình xin tổng kết “Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao” bằng vài câu ngắn gọn như sau: Khó tính như mình: Có thể đọc. Khó tính hơn mình: Cân nhắc kĩ trước khi đọc. Dễ tính, thoải mái: Đọc ngay nè bạn ơi. Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng (ý là đọc tag á): Không áp dụng cho cuốn truyện này đâu nha :>>>. *** Review : Xuyên thành vai ác phải sống làm sao 25 Tháng Tư, 2020 nhimkishu XUYÊN THÀNH VAI ÁC PHẢI SỐNG LÀM SAO Tác giả : Y Y Dĩ Dực Thể loại : Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, xuyên việt, xuyên sách, chủ thụ, cung đình hầu tước, sảng văn, nhẹ nhàng, nhiều CP, hài hước, pháo hôi, 1v1 Editor : Soup Review : Nhím Truyện thực sự hay, dài nhưng rất cuốn. Mình  thích cách tác giả  miêu tả diễn biến tâm lí của thụ trong quá trình xuyên thư, rõ ràng cốt truyện nào của đam mỹ xuyên thư cũng là nhân vật chính vào phá nát nội dung nhưng cách mà tác giả xây dựng tình huống, tâm lí nhân vật rất hay và ý nghĩa. Mọi người nên đọc nha. Truyện kể về một thanh niên vừa đẻ ra đã phải vất vả đi lùi về vạch đích, sinh ra đã mang số mệnh trở thành tổng tài, cả cuộc đời lớn lên sống trong “âm mưu” duy nhất của gia tộc đó là làm sao kiếm được chân mệnh thiên tử cho bạn. Là nữ chính xinh xắn năng động lại không tham tiền trong truyền thuyết, tổng tài ném tiền vào mặt còn cầm tiền ném lại? Là bạn thụ cute mỏng manh yếu ớt ai ai cũng coi thường trong công ty rồi một ngày kia bị tổng tài bắt gặp gương mặt xinh đẹp tuyệt trần giấu sau hai cái đít chai dày cộp? Âm mưu gia tộc còn chưa hoàn thành thì tọp một cái bạn xuyên vào quyển sách văn ngựa đực, cả thế gian là hậu cung của nam chính, nam chính một đêm 7 lần, một lần 7 tiếng. Như bao cốt truyện khác, làm gì có thanh niên nào xuyên thư mà được rơi vào cái số tử tế đâu. Không làm pháo hôi thì cũng là ác ma chống lại nam chính. Y như rằng, bạn nhà ta vừa mở mắt ra đã sắm vai thanh niên hoàng đế thích nhất là chơi gay, xâm lược đất nước của nam chính rồi còn suốt ngày lăm lăm cái mông ảnh. Cuối truyện bị con nhà người ta lôi ra lột da lóc thịt làm sashimi. Bạn thụ vừa tỉnh lại biết kết cục nhân vật của mình, sợ hết hồn cái … còn nguyên, vội vàng tranh thủ còn cứu vãn được mà đi yêu thương chiều chuộng chăm sóc công từ cái răng cái tóc đến góc con người. Người ta xuyên thư chỉ với ước muốn giữ nguyên cốt truyện, bảo vệ cúc hoa. Bạn thụ nhà ta xuyên thư chỉ mong thay đổi nội dung, bảo vệ tính mạng. Nhưng phải làm sao mà thay đổi đây, tình yêu và sự ấm áp của bạn dành cho một gã hoàng tử lưu lạc có chiến thắng được mối thù diệt quốc? Liệu sự anh minh hết lòng vì dân vì đất nước của bạn có thay đổi được số phận của một quốc gia đã định trước phải biến mất hay không? Đánh giá : 9/10   Mời các bạn đón đọc Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao của tác giả Y Y Dĩ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta - Mặc Vũ Bích Ca
Kiếp trước: Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại Tía Tô lại ko nhận ra nàng. Tía Tô là con gái út của Ngọc Hoàng, vì lý do chính trị mà đem nàng gả cho Long Hạo làm vương hậu. Không nhận ra Tía Tô, ko hài lòng với cuộc hôn nhân chính trị, nên Long Hạo để mặc Tía Tô bị thiếp thất của mình khi dễ. Tới khi binh biến, Tía Tô vì cứu Long Hạo và nữ nhân của Long Hạo mà chết, lúc này Long Hạo mới phát hiện người mình yêu thì ra là Tía Tô, nhưng đã muộn. Thế giới hiện đại: Tiểu Thất trong một lần chạy trốn xuyên qua Tây Lương hoàng triều. Tây Lương hoàng triều: Đoạn đầu của truyện thật ra không phải là khúc mở đầu nên gây nhiều khó hiểu, nhưng đây cũng là khúc ta thích nhất trong truyện. Mọi người cứ hỏi anh có đem chị chém không? Tại sao lại chém ngang eo ác vậy? Thật ra chỉ cần Tiểu Thất lên tiếng cầu xin thì A Ly (ta thích tên này hơn) sẽ không bao giờ chém. Thật ra, cho dù Tiểu Thất không có cầu xin, thì A Ly cũng không nỡ chém. Mọi người đọc tiếp sẽ thấy, A Ly đem Tiểu Thất ra pháp trường chỉ vì nóng giận nhất thời, giam nàng vào ngục nhưng cũng cho người đem thuốc trị thương tốt nhất cho nàng (người này lại lén A Ly ko đem thuốc) nên mới làm Tiểu Thất suy yếu. Đọc truyện mà thấy thương cho hai người này. Tiểu Thất yêu A Ly nhưng nghĩ A Ly yêu Như Ý  sườn phi sau này của cung Tuyết Tùng đó). A Ly yêu Tiểu Thất nhưng không nhận ra, khi nhận ra thì ko biết diễn đạt. Hai người cứ hiểu lầm đối phương ko yêu mình. *** Quang Tú năm thứ ba. Hoàng cung, trong tàng thư các. Niên Lâm Lang đi trong bóng đêm. Nàng mới vừa hầu hạ Đoạn Hiểu Đồng uống chén thuốc, thuốc kia hết sức đắng, nàng ra ngoài lấy chút mứt hoa quả cho Hiểu Đồng để làm giảm đi vị đắng. Lúc đi vào hành lang, cách cửa còn một khoảng cách, nghe được bên trong thanh âm trách móc nho nhỏ ngượng ngùng truyền đến, "Vô Sương, ngươi làm quá mức rồi! Lâm Lang sắp tới, nếu nàng nhìn thấy ta và ngươi - - " Lâm Lang toàn thân chấn động, mứt từ trong tay rơi xuống, may mà võ công của nàng mặc dù không tốt lắm, khinh công lại thật tốt, tay chân nhanh nhẹn, hơi cong lưng, đã tiếp được chỗ mứt sắp rơi xuống đất. Long Vô Sương đến! Võ công của hắn trác tuyệt, hơi có tiếng vang sẽ bị phát hiện. Hiểu Đồng vừa rồi xấu hổ, nàng nghe được rõ ràng, Long Vô Sương hắn cùng với Hiểu Đồng làm cái gì ở bên trong? Nàng giật mình, trong nội tâm chua xót, nhất thời cũng không biết nên đi hay ở. Thanh âm nam tử truyền ra, trầm thấp lạnh lẽo không vui, "Thân thể ngươi không tốt, còn muốn đêm đại hàn tới đây chỉnh sửa những ghi chú này?" "Chính là thân thể không tốt, mới không thể từ đi chức thái sử lệnh này, sử quan mới nhậm chức nói, tư liệu lịch sử trên có liên quan mẫu hậu ngươi, sau Khánh gia năm mười tám cực kỳ vụn vặt, ghi chú thậm chí chỉ có danh xưng Niên Phi, nhưng lại không có nói đến Niên hậu. Ta trước kia ngược lại sơ sót, hôm nay chỉ muốn trước khi Lâm Lang đi, đem tu bổ toàn bộ những thứ này, ngươi biết, Lâm Lang chuyến này đi lâu dài, không biết khi nào thì mới trở lại Tây Lương, ta nghĩ bồi nàng một chút thời gian, xong chuyện, ta mới an tâm." "Hiểu Đồng, trẫm nói, không cần tu bổ toàn bộ, ngươi hiểu không?" "Không cần?" Nam nhân cười khẽ, "Nếu muốn nhớ, phụ hoàng ta sớm liền làm cho người ta ghi nhớ chuyện của mẫu hậu tại cung đình từng chút một. Trẫm cho rằng, phụ hoàng ta yêu mẫu hậu, cũng không muốn đời sau nhiều người tra cứu chuyện mẫu hậu ta. Mẫu hậu chỉ là của một mình hắn, nha đầu ngốc, làm sao ngươi cũng không hiểu!" Hiểu Đồng ngẩn ra, Long Vô Sương lại thản nhiên: "Hiểu Đồng, trẫm về sau cũng sẽ để cho sử quan không ghi nhớ chuyện của ngươi." ... Mời các bạn đón đọc Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta của tác giả Mặc Vũ Bích Ca.
Oản Thanh Ti - Ba Ba
Oản Thanh Ti kể về cô gái hiện đại tên Diệp Hải Hoa, bị bệnh chết, nhờ Tá Thi Hoàn Hồn mà xuyên về cổ đại sống lại trong thân xác thiên kim đại tiểu thư, từ đó gặp nhiều khó khăn, thử thách để tìm được tình yêu đích thực của mình... *** "Ha ha, không thể tưởng được Ngọc Điệp Nhi ta hái hoa vô số ( ý nói trêu ghẹo con gái a ), từ trước đến nay đều là ta đùa người, lần này ta lại bị cô nương trêu đùa hí lộng , cô nương thật đúng là người mà Ngọc Điệp Nhi ta bình sinh ít thấy, cảm thấy thật đặc biệt." Trong mắt mỹ nam nhân mặc cẩm bào kia hiện lên một tia dị sắc, tà mị cười, lấn trên người trước, ta chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, đã bị hắn ôm vào trong ngực, Ngọc Điệp Nhi hì hì cười, tại bên cạnh tai ta nói khẽ,"Nghe nói cô nương chính là giai nhân xinh đẹp , mị cốt tự nhiên, rất có phong thái, ta không thắng được sự hiếu kì trong lòng mà tới đây. Tối nay "tử chính, phương đạp nguyệt tới lấy, quân thanh lịch đạt",thật không phí công ta tới đây." Ta quả thật đoán không sai, người này thật là một tên hái hoa tặc! Ai, cái này phải nói sao đây, ngay cả một tên hái hoa tặc cũng phong lưu duyên dáng như vậy, bỗng nhiên nhớ tới một câu quảng cáo "Soái (đẹp trai) a soái (đẹp trai) a, soái (đẹp trai) cũng là một cái tội a" ! Ta cảm thấy yết hầu thật khô khốc, dưới bụng nóng lên, trong nội tâm chợt rùng mình, muốn giãy giụa ra khỏi ngực hắn, lại hoảng sợ phát hiện, toàn thân mềm nhũn, không có nửa phần khí lực,ta nhướn lông mày, lườm, kinh sợ nói: "Ngươi dùng thuốc mê?" "Là mê hương." Ngọc Điệp Nhi cười nói, ôm ta hướng nội thất , "Cô nương chẳng lẽ không ngửi thấy được trong không khí có mùi thơm ngát? Đây là độc môn bí chế 'Ban kiều lộ' của Ngọc Điệp Nhi ta " ngoại trừ khiến cho cô nương toàn thân vô lực, còn có chút tác dụng thôi tình ( đại khái là tác dụng giống xuân dược á )." Thì ra mùi thơm trong không khí vừa rồi có lai lịch như vậy, lúc trước ta bị choáng váng đầu, trách không được sau đó có thể giảm bớt được đau đầu của ta , đã là mê hương lại còn là mị hương, ta thấy hắn ôm ta tiến vào nội thất, vừa vội vừa tức, đây là hậu quả xấu của thành danh sao? Ta đáng lý nên dự liệu được chuyện này, đã dính với khách làng chơi, tự nhiên cũng tránh không được sẽ đưa tới thâu hương thiết ngọc hái hoa tặc. Ta không phải người có quan niệm bảo thủ, Ngọc Điệp Nhi này lại là phong lưu tuấn tú mỹ nam tử, nhưng vẫn rất không thích bị rơi vào thế bị động, có cảm giác như bị tính kế. "Công tử ngày thường là người phong lưu phóng khoáng, muốn dạng nữ tử nào mà không có, cần gì sử dụng những... thủ đoạn ám muội này ?" Ta cảm thấy dưới bụng dòng khí nóng chậm rãi lan tỏa khắp nơi, toàn thân đều nóng lên, trong nội tâm càng ngày càng kinh sợ, lại không biết biện pháp gì ngăn hắn lại, chỉ biết phải hết sức kéo dài thời gian. "Cô nương không biết sao thâu hương thiết ngọc cũng là một niềm vui thú, đương nhiên không thể so sánh cùng lũ hái hoa tặc bỏ đi kia." Ngọc Điệp Nhi đem ta phóng tới trên giường, cúi người hôn ta, ta thở gấp một tiếng, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, tựa như bột nhão, cái mũi linh mẫn cảm thấy trong không khí mùi thơm ngát càng phát ra nồng đậm, ta giãy nhưng không thễ thoát khỏi hắn, kỹ thuật hôn của tên hái hoa tặc này quả thật không phải là dùng để trưng cho đẹp, ta mơ mơ màng màng mà thở khẽ nói: "Ngươi... , không biết xấu hổ..." "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, không có gì xấu hổ hay không xấu hổ ở đây." Ngọc Điệp Nhi tà tà cười, hôn lên cổ của ta, "Huống chi cô nương đặc biệt như vậy, ta vừa thấy cô nương liền ái mộ." Ta chỉ cảm thấy khí tức nam nhân trên thân càng phát đậm đặc, thập phần dễ ngửi, trong nội tâm như dấy lên một đoàn hỏa, biết là không nên để mặc hắn trêu đùa hí lộng, nhưng thân thể lại phảng phất khát vọng hắn đụng chạm nhiều hơn nữa, ta biết rõ đây là tác dụng thôi tình của "Dính kiều lộ" nổi lên, lại khiến ham muốn của ta bừng bừng phấn chấn, ý chí bạc nhược yếu kém, chẳng lẽ đêm nay thật sự thất thân cho hắn? Ta cắn nát bờ môi, mùi huyết tanh tràn đầy khoang miệng, thần trí cũng khôi phục một tia thanh tỉnh. Trong thân thể hình như có một cổ nhiệt lượng sắp bộc phát, quanh thân đều buồn bực được khó chịu, tay chân lại không có một chút khí lực, ta giương giọng kêu cứu: "Tiểu Hồng..." Ngọc Điệp Nhi bỗng ngậm lấy môi của ta, tay cũng không biết hướng ta chỗ nào một điểm, ta miệng mở rộng, nhưng không phát ra được thanh âm, trong lòng biết hắn đã điểm á huyệt của ta, trong nội tâm oán thầm. Lại nghe đến hắn khẽ cười nói: "Cô nương , như thế nào lại học theo những oán phụ khuê phòng."Ban kiều lộ" tựa hồ dần dần có dấu hiệu cắn nuốt thần chí của ta, Ngọc Điệp Nhi cởi bỏ thắt lưng của ta, cởi áo ngoài của ta, mở ra vây bụng, lộ ra tiểu y dính sát vào da thịt, một đôi ngực sữa rắn chắc như muốn lộ ra trước mắt hắn, hết lần này tới lần khác ta lại không phát ra được thanh âm nào, gấp đến độ trên mặt ửng hồng, trán đầy mồ hôi, vừa tức lại [ọe gian : ở giữa], đột nhiên một đạo kiếm quang hiện lên, tựa sao trời rơi xuống , hướng đến đầu của Ngọc Điệp Nhi Ngọc Điệp Nhi cũng không biết dùng cái quỷ mị thân pháp gì, nghiêng người lăn một vòng, lại tránh được cái kia kiếm quang, lăng không nhảy lên, kiếm quang thật nhanh theo sau, hàn quang lập loè truy đuổi, vô số ánh sáng lóe lên, ta tập trung nhìn vào, một cái hắc y nhân bịt mặt đang cầm kiếm cùng Ngọc Điệp Nhi ở bên trong bắt đầu triền đấu , kiếm pháp cực nhanh,tuyệt tình , hung ác, Ngọc Điệp Nhi chỉ có thể tránh né liên tục. Ngọc Điệp Nhi quả thật như chính lời hắn nói, khinh công không tệ, thân hình hắn quỷ dị, bay vọt trong phòng, tuy là né tránh, lại vẫn tuyệt không chật vật. Chợt nghe một tiếng ["Sáng ngời đem làm"], hắc y nhân một kiếm chém vào bình phong gấm nội thất, Ngọc Điệp Nhi giống như sao băng bay ngược ra ngoài phòng, né tránh kiếm quang của hắc y nhân, hắc y nhân lạnh lùng cười, mũi kiếm run lên nghiêng một vòng nhỏ, kiếm quang bỗng nhiên đại thịnh, [quang vũ] tản ra như hải triều nhanh quay ngược trở lại, vòng xoáy cuồn cuộn, kiếm quang vô kiên bất tồi (mạnh mẽ không gì không phá nổi)(* Ta thấy để Hán Việt hay hơn nên giữ nguyên *^_^*), bàn tròn ở bên ngoài cũng bị bổ ra. Ngọc Điệp Nhi theo bàn tròn nhảy lùi lại, cười nói: "Vị huynh đài này giống như có thâm cừu đại hận với ta, xuất kiếm thật hung ác tuyệt tình ." Ngọc Điệp Nhi một bên né tránh kiếm quang của hắc y nhân, một bên quay đầu lại liếc ta một cái, cười tà nói: Khải Môn cô nương, ta nguyên muốn cùng cô nương triền miên trong chốc lát, hiện tại xem ra không được rồi. Cô nương, ngươi yên tâm, ta không nỡ bỏ ngươi, tái kiến!" Vừa dứt lời, quỷ mị thân hình đã bay ra ngoài cửa sổ, hắc y nhân truy đến phía trước cửa sổ thì Ngọc Điệp Nhi mất tung tích. Ta bị trước mắt một màn này làm kinh ngạc, Hắc y nhân thấy Ngọc Điệp Nhi chạy, cũng không đuổi theo, ngược lại đi đến giường của ta trước. Ta muốn hướng hắn nói lời cảm tạ, há to miệng, lại không phát ra được thanh âm nào, trên mặt của hắn che một cái khăn đen, ta nghênh tiếp ánh mắt của hắn, bỗng dưng cả kinh, cái này ánh mắt, khiếp sợ cùng hỗn loạn, ta nhận ra, hắn là người bịt mặt tối hôm qua hành thích Vũ công tử. Ta quần áo không chỉnh tề, toàn thân vô lực mà nằm ở trên giường, Hắc y nhân nhăn mày, kéo qua chăn,che trên người của ta, gặp ta không phát ra được thanh âm nào, thò tay cởi bỏ á huyệt của ta, nói: "Ngươi..." Vừa vặn ta cũng đồng thời mở miệng: "Ngươi..." Hai người đều sửng sốt một chút, đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Tiểu Hồng "Leng keng thùng thùng" mà chạy tới gõ cửa, ngữ khí lo lắng: "Cô nương, cô nương ngươi làm sao vậy, trong phòng có chuyện gì xảy ra?" Hắc y nhân quay đầu lại liếc nhìn ta, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, lại tựa như phảng phất có chỗ cố kỵ, không nói thêm gì nữa, quay người nhảy ra ngoài cửa sổ, trong nội tâm của ta cảm thấy buồn cười, người cổ đại đều ưa thích nhảy cửa sổ mà đi. "Phanh!" Cửa mạnh mẽ bị mở ra, Tiểu Hồng vọt đến, nhìn thấy bừa bộn đầy phòng, sợ tới mức thở nhẹ một tiếng, vội vàng bổ nhào vào trước giường, gấp giọng nói: "Cô nương, cô nương ngươi không sao chứ?" Bị nàng như vậy một trách móc, đầu óc ta lập tức thanh tỉnh một chút, cười khổ nói: "Sự tình hơi lớn, Tiểu Hồng, vừa rồi có hái hoa tặc tới , ta trúng mị hương, nhanh đi tìm Nguyệt Nương, xem xem nàng có biện pháp gì." Không cần nàng đi, Nguyệt Nương cùng Sở Thương đã tiến đến. Nam nhân kia như thế nào còn chưa đi? Chẳng lẽ là ở cùng chỗ với Nguyệt Nương ? Ta xuất mồ hôi trán, mị nhãn như tơ mà liếc nhìn Nguyệt Nương , hữu khí vô lực mà giễu cợt nói: "Nguyệt Nương, xem ra ... ,thủ vệ Ỷ Hồng lâu của ngươi ... , cũng không hề kiên cố nha..." Đầu óc một mảnh hôn mê,câu nói càng về sau âm thanh càng nhỏ như muỗi kêu, nghe như cùng rên rỉ giống nhau. Nguyệt Nương nhãn lực là dạng gì, chỉ cần liếc thấy ra ta sắc mặt đỏ đến không bình thường, ngắm nhìn bốn phía, ngửi được thanh đạm dư hương, trầm giọng đối với Sở Thương nói: "Cô nương là trúng'Ban kiều lộ' mị hương của Ngọc Điệp Nhi." Sở Thương trong mắt hừng hực lửa giận. Ngoài cửa lại truyền tới ầm ĩ tiếng người, có người ngó đầu ra hướng trong phòng ta nhìn: "Ai nha, đã xảy ra chuyện gì nha..." Ta lập tức nhớ tới đây là thanh lâu, nhất định là vừa rồi một phen kinh động, đã ảnh hưởng đến nhiều khách nhân cùng cô nương, Sở Thương giận tái mặt, đối với Nguyệt Nương nói: "Nguyệt Nương, đi ra ngoài trấn an khách nhân. Lại để cho Tiểu Hồng đi phòng tắm." Nguyệt Nương cũng không phản bác, lo lắng liếc nhìn ta, kéo Tiểu Hồng đi ra ngoài, một mặt cùng đám người tụ tập tại gian ngoài nhõng nhẽo cười: "Ai da, không có việc gì không có việc gì, vừa rồi chỉ có một mèo lớn chạy vào trong phòng cô nương, đánh nát mấy thứ đồ vật, đem cô nương dọa sợ..." Nguyệt Nương tại ngoài cửa nói. Trong phòng chỉ còn ta cùng với Sở Thương, đầu óc của ta càng ngày càng muốn hôn mê, càng ngày càng mơ hồ, thân thể càng ngày càng nóng, ta yết hầu khát khô muốn uống chút nước, muốn thò tay đi lấy, nhưng không cách nào động, nhịn không được nức nở nghẹn ngào lên tiếng: "Nóng quá..." Có người lật mở chăn mền che trên người ta, một cổ mát lạnh theo môi tự khai mở, trượt vào yết hầu, ta mở to mắt,Sở Thương nâng đầu của ta, cầm chén trà, đem nước trà lạnh đổ vào trong miệng của ta. Ta khôi phục một điểm thần trí, lúc này ta mới kịp phản ứng tình huống trước mắt, cảnh giác mà theo dõi hắn,Sở Thương nhàn nhạt liếc nhìn ta, nói: "Ngươi xem vừa rồi ta cái gì cũng không làm, trà này không giải được mị hương của Ngọc Điệp Nhi." "Ngươi..." Chẳng lẽ thật sự như những sách kia ghi, trúng mị hương phải tìm người giao hợp mới được sao? Ta mở to mắt nhìn Sở Thương, vừa tức vừa giận: "Ta không muốn thấy mặt ngươi !" "Ta muốn ngươi, ngươi ngăn cản được không?" Sở Thương cười như nghe được chuyện gì rất đáng cười , khóe môi gợi lên một tia mỉa mai, "Đợi thuốc mê hết tác dụng, thân thể người hồi phục, dù không cần ta muốn ngươi, ngươi đều sẽ tự động leo đến trên người của ta đến..." "Im miệng!" Ta vừa tức vừa giận, toàn thân như bị lửa đốt , thân thể bị sóng nhiệt đánh úp lại, trong lòng biết hắn không nói dối, cắn cắn môi, đáng thương mà lắc đầu, cầu xin mà nhìn qua hắn, rung giọng nói: "Cầu ngươi, không nên đụng..." "Cầu ta cái gì? Yêu ngươi? Hay là muốn ngươi?" Sở Thương cười rộ lên, ta bộ dáng đáng thương tựa hồ thỏa mãn hắn biến thái thú tính, hắn không cam lòng khi chỉ dùng ngôn ngữ nhục nhã ta, hắn cao lớn thân thể cúi xuống , ngăn chặn ta quần áo thất thân thân thể, đụng một cái đến thân thể của hắn, thân thể của ta nhịn không được một hồi run rẩy, cũng không biết là thống khổ vẫn là sung sướng, môi của hắn rơi xuống trên cổ của ta, nhẹ nhàng thè lưỡi ra liếm hôn, "Không nên đụng? Không nên đụng ở đâu... ? Ở đây... ? Vẫn là ở đây?" Môi của hắn như là một đoàn lửa chạy đến trước ngực của ta, "Oanh" đem toàn bộ thân thể của ta nhen nhóm lửa, ta khó nhịn mà cắn môi, chỉ cảm thấy cả người từng chút nhuyễn ra ,toàn thân như bị phỏng, có cái gì không tự chủ được mà chảy ra, khiến cho nơi ở phía trong chân của ta một mảnh trơn dính, [ta lập tức sợ được sáu hồn vô chủ], ra sức giãy dụa lần cuối: "Không muốn, cầu ngươi..." Sở Thương mắt điếc tai ngơ, tay của hắn vạch ra gấm tiểu y dán sát người ta, môi hôn xuống nhũ phong của, ngậm lấy đầu vú, từng đạo kỳ dị cảm giác theo nhũ phong lưu động lan tỏa ra toàn thân, cả thân thể ta tê dại thành một đoàn. Cảm giác được thân thể của ta biến hóa, hắn khẽ cười một tiếng, tay chậm rãi hướng dưới người của ta vuốt vòng quanh. Ta nhắm mắt lại, khóe mắt trượt ra một giọt nước mắt. Diệp Hải Hoa, ngươi tự xưng là thông minh, cho rằng có thể dựa vào ngươi thông minh mà tại thế giới hiểm ác này bảo toàn bản thân, lại tại nơi này thời không, tại những nam nhân trước mặt này, ngươi ngay nửa bước cũng khó đi. Nước mắt chảy xuống đến gò má, trong đầu của ta hiện lên ánh mắt ôn nhu như nai con của Minh Diễm, thực xin lỗi, Minh Diễm, thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi... Mời các bạn đón đọc Oản Thanh Ti của tác giả Ba Ba.
Nhàn Vân Công Tử - Vũ Hồng
Thân là Tả hộ pháp của Ma giáo lừng lẫy trong chốn giang hồ được người Trung nguyên truyền tụng. Lại thập phần vinh hạnh bị tên Giáo chủ điên rồ kia chỉ định làm người nối nghiệp… Aizz, thẳng thắn mà nói, cả đời này nàng là người theo chủ nghĩa cá nhân, rất có khuynh hướng tham sống sợ chết. Chỉ là, aizz….vận mệnh nàng luôn không tốt lắm. Khi được mười tuổi, Giáo chủ ban thưởng cho nàng một gã Thiên nô tuấn mỹ vô song. Vì sinh tồn, từ đó về sau nàng và gã Thiên nô đó một bước không rời, hợp tác vô cùng khăng khít chặt chẽ. Hắn chịu đi theo nàng suốt cả đời…Tốt lắm, suốt cả đời a! Khi được mười bốn tuổi, bị một gã thiếu niên lạc đường lặng lẽ lén nhìn hết tấm lưng trần của nàng. Ô…… Chỉ là lưng mà thôi, không sao, không sao…không có gì quan trọng. Nàng rất hào phóng, không cần tính toán với hắn làm gì. Nào ngờ tuy nàng hào phóng, nhưng người ta lại cứ cố chấp, khăng khăng không nhận nàng làm nghĩa muội không được! Nghĩa huynh – nghĩa muội? Nghe nói Vân gia trang có một thói hư tật xấu mà người giang hồ ai nấy đều biết… Aizz…Thất sách a! Thất sách a! Một khi đụng đến vị thiên tiên có diện mạo xuân sắc vô biên cách xa trần thế đến chín tầng trời nhưng âm độc đến nỗi người người run sợ này, nàng còn có thể toàn thân trở ra hay sao?  *** Một tiểu cô nương mười tuổi đi ra từ phòng bếp, nàng xem xem sắc trời, thật cẩn thận bưng một chén thuốc nóng bốc hơi nghi ngút, một đường đi thẳng về căn phòng ngủ của điệt nhi nàng. Nàng cười khúc khích như mèo…..Không được cười, không được cười, Hiển nhi bị cảm lạnh, nàng làm cô cô sao có thể cười như vậy chứ? Vì thế, nàng cố gắng nín cười, đi vào căn phòng ngủ. Trên giường có một nam hài đang ngủ. “Hiển nhi, dậy uống thuốc đi.” Nàng nói. Nam hài kia lập tức xoay lưng đi. “Hiển nhi, ngươi không thể không uống thuốc. Không uống thuốc sẽ không hết bệnh, đến đây, để cô cô đút thuốc cho ngươi.” Hắn vẫn đưa lưng về phía nàng như trước. Nàng mếu máo. “Ngươi cái tên tiểu hài tử này thực không nghe lời mà, bình thường ta uống thuốc đâu có khó khăn như ngươi vậy, từ nhỏ đến lớn chỉ có lần này ngươi mới bị bệnh, để ta đút thuốc một chút thì có gì ghê gớm lắm đâu?” “Ngươi nói bậy. Lần nào ngươi uống thuốc mà không lần lựa kéo dài? Ngay cả Ngũ thúc cũng hết cách với ngươi.” Thanh âm tên tiểu hài tử kia lạnh lùng bẩm sinh, có chút giống phụ thân của hắn. Nàng mím môi, rất muốn tranh cãi tiếp cùng hắn, nhưng lại sợ thuốc nguội đi. Nàng có nghe người lớn nói qua, người bình thường ít bệnh, một khi bị bệnh nhất định sẽ nghiêm trọng. Đừng giống như nàng mới tốt a! “Được rồi, được rồi! Ta biết là ngươi rất xấu xa, chỉ đợi cơ hội để chỉnh ta mà thôi. Nếu hôm nay ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, lần sau khi ta bị bệnh, ta cam đoan sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn, ngươi uống thuốc như thế nào, đến lúc đó ta cũng uống thuốc như thế đó.” Người trên giường từ từ ngồi dậy, liếc xéo nàng một cái. “Thật không?” Nàng mặt mày hớn hở, vội vàng đưa muỗng thuốc đến bên miệng hắn. “Thật sự, thật sự. Uống nhanh lên, uống nhanh lên, thuốc nguội rồi sẽ phải sắc lại.” “Ta có thể tự uống.” “Không được, phải đút!” Nàng cười đến ngay cả cặp mắt cũng mở không ra. Hắn lạnh lùng nghiêm mặt, kềm chế xúc động muốn đoạt lấy chén thuốc, mặc nàng đút cho hắn từng ngụm từng ngụm. Nàng giống như một tiểu mẫu thân nhỏ, thật cẩn thận đút thuốc, miệng lẩm nhẩm: “Uống thuốc điều độ, thân thể khỏe mạnh, sống đến bảy tám mươi tuổi.” Đây là câu thần chú mỗi ngày Ngũ thúc đọc khi đút thuốc cho nàng, hôm nay rốt cuộc đến phiên nàng khoe kinh nghiệm. “Công Tôn Yếu Bạch, ngươi đừng có quên lời hứa của mình!” Hắn chăm chú nghiêm nghị nói. Khi Công Tôn Hiển bưng thuốc đến gian phòng ngủ nho nhỏ kia, hắn nghe bốp một tiếng, lập tức thấy có người vì trở mình đột ngột mà bị đụng đầu vào thành giường. Mời các bạn đón đọc Nhàn Vân Công Tử của tác giả Vũ Hồng.