Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hẹn Hò Theo Kiểu Của Em (Linda Howard)

Trong mắt cô nàng, anh là một anh chàng sẽ khiến mọi bản năng, mọi hoóc môn trong cơ thể bạn phải bật dậy chú ý và thì thầm vào tai bạn, “Ôi, Chúa tôi, đây rồi, đây chính là người đàn ông đích thực, hãy tóm lấy anh ta và làm việc đó NGAY ĐI!”

Còn trong mắt anh, thì cô là một cô nàng tóc vàng hoe tuy nóng bỏng nhưng õng ẹo phù phiếm, luôn làm quá mọi chuyện lên và không bao giờ cho những người xung quanh một giây phút yên bình.

Ấy thế mà, sau hai năm “bỏ chạy” khỏi cô nàng theo đúng nghĩa đen, giờ khi gặp lại, anh lại thấy mê đắm cô hơn bao giờ hết. Anh bị cuốn vào giọng nói tiếng cười, vào những hiểm nguy kịch tính trong cuộc sống của cô, vào cả nét “õng ẹo phù phiếm” đáng yêu kia nữa.

Và anh đề nghị hẹn hò lại từ đầu. Nhưng, một lần nữa cô nàng lại làm anh phát điên lên khi đưa ra một kiểu hẹn hò của-riêng-cô: Hẹn hò không sex.Là câu chuyện mở đầu bằng một vụ giết người… Tiếp diễn bằng chuyện hẹn hò có một không hai của cô nàng nhân chứng Blair Mallory nóng bỏng và anh chàng Trung úy Wyatt Bloodsworth điển trai mạnh mẽ…

Tiểu thuyết tình cảm Hẹn hò theo kiểu của em sẽ đưa bạn vào một thế giới đầy lôi cuốn, kịch tính nhưng cũng không kém phần hài hước, ngọt ngào của tình yêu và đam mê.*** Tìm mua: Hẹn Hò Theo Kiểu Của Em TiKi Lazada Shopee

Đa số mọi người không coi công việc của một cổ động viên là nghiêm túc. Giá mà họ biết...

Đó là tôi, như tất cả các cô gái Mĩ khác. Nếu bạn nhìn vào các bức ảnh trong những cuốn niên giám trường cấp ba của tôi, bạn sẽ nhìn thấy một cô gái tóc dài vàng hoe, rám nắng với nụ cười ngoác đến tận mang tai, trông rõ toàn bộ hàm răng trắng bóng của cô, nhờ sự giúp đỡ của hàng nghìn đô la cho việc nẹp và tẩy trắng. Là cho hàm răng, không phải cho tóc hay làn da rám nắng. Tôi có sự tự tin không cần cố gắng của một nàng công chúa tuổi teen tầng lớp trên của dân trung lưu; không điều gì tồi tệ có thể đến với tôi. Rốt cuộc, tôi là một cô nàng của Đội cổ vũ cơ mà.

Tôi thú nhận điều đó. Thực tế là tôi tự hào vì điều đó. Rất nhiều người nghĩ những cổ động viên vừa không có đầu óc và vừa học đòi, nhưng đó là những người chưa bao giờ làm cổ động viên. Tôi tha thứ cho sự thờ ơ của họ. Cổ vũ là một công việc khó khăn, đòi hỏi cả kỹ năng, sức khoẻ và nguy hiểm nữa. Mọi người thường xuyên bị thương, thậm chí đôi khi còn mất mạng. Và người bị thương thường là con gái: các anh chàng là người tung lên, còn các cô gái là người bị tung lên. Nói theo từ chuyên ngành thì chúng tôi gọi đó là "flyers", nghe thật ngốc nghếch bởi vì dĩ nhiên là chúng tôi không thể bay rồi. Chúng tôi bị tung lên. Những người bị tung là những người sẽ ngã đập đầu và bị gãy cổ.

Ừm, tôi chưa bao giờ bị gãy cổ, nhưng tôi đã bị gẫy tay trái, xương cổ và sái đầu gối phải. Tôi không thể đếm được bao nhiêu lần tôi bị bong gân và thâm tím nữa. Nhưng tôi giữ thăng bằng rất tuyệt, tôi có đôi chân khoẻ khoắn và tôi có thể vừa thực hiện backfip, vừa thực hiện split. Thêm vào đó, tôi đã vào đại học bằng học bổng dành cho Đội cổ vũ. Đây là một đất nước rất cool hay là gì nhỉ?

Chà, dù sao, tên tôi là Blair Mallory. Vâng, tôi biết: đó là một cái tên ngớ ngẩn. Nó hợp với công việc cổ vũ và mái tóc vàng hoe. Tôi không thể làm gì được; đó là tên cha mẹ đặt cho tôi. Cha tôi tên là Blair nên tôi đoán tôi chỉ vừa đủ mừng vui vì tôi không phải là một Blair con. Tôi không nghĩ tôi là Nữ hoàng của buổi tựu trường nếu như tên tôi có là Blair Henry Mallory con. Tôi đủ hạnh phúc với cái cái tên Blair Elizabeth, xin cám ơn. Ý tôi là, những người làm trong làng giải trí thường đặt cho con họ những cái tên như kiểu Homer, vì Chúa. Khi những đứa trẻ đó trưởng thành và giết chết cha mẹ chúng, tôi nghĩ tất cả những trường hợp này nên được phán quyết là giết người vì lý do chính đáng.

Nói đến đây lại gợi đến vụ án mạng mà tôi từng chứng kiến.

Thực sự thì không hẳn vậy, nhưng ít nhất nó cũng như một kiểu logic. Mối liên hệ ấy, ý tôi là thế.

Và những điều tồi tệ cũng xảy đến với nàng cổ động viên như tất cả công chúa người Mĩ khác. Tôi đã kết hôn, có phải thế không nhỉ?

Nó cũng kiểu như một liên kết với án mạng. Tôi cưới Jason Carson ngay khi vừa tốt nghiệp đại học, vì thế trong vòng bốn năm, tên tôi là Blair Carson. Lẽ ra tôi không nên dại dột cưới một người có tên và họ vần điệu với nhau, nhưng có những thứ bạn chỉ học được từ trải nghiệm. Jason có đủ đặc điểm của một chính trị gia: tham gia hội đồng sinh viên, tham gia vận động cho cha mình trong chiến dịch tranh cử nghị sĩ bang, có chú làm thị trưởng, vân vân và vân vân. Jason quá ưa nhìn, anh ta có thể khiến con gái phải nói lắp, theo đúng nghĩa đen đấy. Thật tồi tệ là anh ta biết điều đó. Anh ta có mái tóc dài màu ánh nắng (đấy là diễn tả thi vị của mái tóc vàng hoe), những đặc điểm của một anh chàng đào hoa, mắt xanh thẳm và có hình thể xuất sắc. Hãy nghĩ đến John Kenedy con. Ý tôi là về cơ thể.

Vậy nên chúng tôi ở đó, bức ảnh về một cặp đôi tóc vàng, răng trắng. Và cơ thể tôi cũng khá đẹp, nếu nhưng tôi được tự nói về mình.Chúng tôi còn có thể làm gì ngoài việc kết hôn?

Bốn năm sau, chúng tôi không còn kết hôn nữa, giải phóng mối quan hệ lẫn nhau. Rốt cuộc, chúng tôi chẳng có gì chung ngoài vẻ bề ngoài và tôi thực sự không nghĩ rằng đó là nền tảng tốt cho một cuộc hôn nhân, bạn thấy sao? Jason muốn có con để chúng tôi trông giống tất cả các cặp đôi Mĩ khác khi anh ta tham gia chiến dịch tranh cử để trở thành nghị sĩ trẻ nhất bang, chuyện này thực sự, nếu bạn muốn biết, làm tôi cực kỳ cáu tiết, bởi vì trước đó anh ta đã từ chối không chịu có con và giờ đây, tất cả sự thay đổi đột nhiên đó phải chăng chỉ để thêm điểm vào cái chiến dịch tranh cử? Tôi nói với anh ta hôn mông tôi đi. Không phải là anh ta chưa từng làm thế trước đó, nhưng ngữ cảnh khác nhau, bạn biết đấy?

Tôi bị xem như kẻ cướp trong việc dàn xếp vụ li dị. Có lẽ tôi nên cảm thấy có lỗi; ý tôi là, đó không phải hoàn toàn là chuyện về quyền bình đẳng để làm như thế. Nên đứng lên bằng chính đôi chân mình, tự mình đạt thành tựu, kiểu vậy kia. Và thực tế là tôi tin tất cả những điều đó; chỉ là tôi muốn khiến Jason phải chịu thiệt. Tôi muốn trừng phạt anh ta. Tại sao ư? Bởi vì tôi bắt gặp anh ta hôn em gái út của tôi, Jennifer, vào ngày tết khi những thành viên khác trong gia đình đang ở trong sào huyệt của mình, ngủ thiếp vì mệt sau trò chơi ném bóng gỗ. Khi đó Jenni mới mười bảy tuổi.

Cơn giận dữ không làm tôi kém nhanh trí chút nào. Khi tôi thấy họ trong phòng ăn, tôi nhón chân bỏ đi và tìm một trong những cái camera chúng tôi dùng hôm đó để ghi lại sự kiện cho chiến dịch tranh cử của Jason - gia đình, tổ chức ngày lễ, bu quanh bàn đầy ú các loại bánh kẹo làm nghẽn động mạnh, chè chén say sưa và xem bóng đá. Anh ta thích chụp những cảnh cả gia đình tôi tụ tập cùng nhau vì gia đình tôi trông hơn gia đình anh ta rất nhiều. Jason sử dụng bất cứ cái gì có thể để thêm vào chiến dịch của mình.

Dù sao tôi đã chộp được bức ảnh rất tuyệt về Jason và Jenni với đèn flash và toàn cảnh nên anh ta biết tôi đã túm được gáy anh ta. Anh ta sẽ làm gì, đuổi theo tôi và túm tôi lại trước mặt cha tôi, vật tôi xuống để cướp lại cái camera ư? Không có chuyện như vậy. Bởi anh ta sẽ phải giải thích và anh ta không thể hi vọng tôi sẽ đứng về phía anh ta trong câu chuyện bịa đặt đó được. Một điều khác nữa là, cha tôi sẽ đá bay anh ta qua ti vi vì dám động vào một sợi tóc của người cùng tên với ông. Tôi đã nói rằng tôi là đứa con gái yêu thích của cha chưa nhỉ?

Vì thế tôi đệ đơn li dị và Jason cho tôi tất cả những gì tôi đòi hỏi, chỉ với một điều kiện là tôi phải đưa cho anh ta bức ảnh anh ta và Jenni cùng với phim âm bản của nó. Ờ, chắc rồi, tại sao không nhỉ? Cứ như thể tôi không có nhiều hơn một bản copy ấy.

Có lẽ Jason nghĩ tôi quá ngu ngốc để nghĩ đến chuyện làm điều đó. Sẽ không hề có lợi nếu đánh giá thấp mức độ bẩn thỉu mà bạn sẽ chơi. Vì lý do này mà tôi thực sự không nghĩ Jason sẽ trở thành một chính trị gia giỏi.

Tôi cũng nói với mẹ là Jenni đã để cho Jason hôn nó. Bạn không nghĩ là tôi sẽ để đứa em gái nhỏ hư thân mất nết đâm lén sau lưng tôi thoát tội phải không? Không phải tôi không yêu thương Jenni, nhưng nó là đứa trẻ của gia đình và nó vẫn nghĩ là nó sẽ có bất cứ thứ gì mà nó muốn. Đôi khi cũng phải cho nó thấy khác như vậy. Tôi cũng nhận thấy rằng tên nó có vần; Jenni Mallory. Thực tế là Jennifer nhưng nó chưa bao giờ được gọi như thế nên không tính. Tôi không biết có chuyện gì với mấy cái tên có vần nữa nhưng chúng thực sự là tin tồi tệ với tôi. Sự khác biệt là, tôi tha thứ cho Jenni bởi vì nó là máu mủ. Còn Jason thì không đời nào tôi tha thứ.

Vì thế mẹ đã lo trông chừng Jenni, đứa đã khóc lóc sướt mướt xin lỗi và hứa sẽ làm đứa con gái tốt hoặc ít nhất cũng phải cho thấy sẽ có khẩu vị khá hơn; và em gái giữa của tôi, Siana, đứa đang học trường luật, đã lo thương thuyết với Jason. Cái tên "Siana" được cho là tên trại đi của "Jane", nhưng theo tôi, cái tên đó có nghĩa thực sự là "con cá mập chén người có lúm đồng tiền". Đó là Siana.

Với hành động của nữ giới nhà Mallory, vụ li dị tiến hành xong xuôi trong một thời gian kỷ lục mà bố còn chưa biết được chính xác tại sao tất cả chúng tôi lại nổi điên với Jason. Không phải là vì ông quan tâm; mà là nếu chúng tôi nổi điên thì ông cũng nổi điên thay cho chúng tôi. Ông không ngọt ngào sao?

Tôi nhận được khá nhiều tiền từ vụ dàn xếp li dị với Jason, cám ơn. Tôi cũng nhận được chiếc Mercedes mui trần màu đỏ (há há, Linda thích xe màu đỏ thì phải), tất nhiên là thế rồi, nhưng tiền là quan trọng nhất bởi vì những gì tôi đã làm được với nó. Tôi mua một nhà thể dục thể thao. Một trung tâm thể dục thẩm mĩ. Cuối cùng thì bạn đồng hành cùng sức khoẻ của bạn cơ mà, và tôi biết tất cả về việc giữ phom người. Siana gợi ý tôi gọi nó là "Blair's Beautiful Butt" nhưng tôi nghĩ nó sẽ hạn chế nhóm khách hàng và có lẽ khiến người ta sẽ bị ấn tượng là tôi đã đi hút mỡ. Mẹ nghĩ ra cái tên "Great Bods" và tất cả chúng tôi đều thích, vì thế nó trở thành cái tên mới của Halloran's Gym trước đây.

Tôi ném một đống tiền vào việc tân trang và trang trí lại, nhưng khi tôi hoàn thành, nơi nàyđáng phải hét lên là nơi "cao cấp". Những tấm gương bóng loáng, thiết bị là loại tốt nhất trên thị trường; những phòng tắm, phòng thay đồ, vòi hoa sen được làm lại hoàn toàn; hai phòng sauna và một bể bơi được xây dựng thêm, cùng với một phòng mát xa riêng. Thành viên của Great Bods có thể lựa chọn các lớp yoga, aerobics, Tea Bo hoặc đám đá. Nếu yoga không làm bạn dễ chịu thì bạn có thể làm việc khác bạn thích mà không cần phải rời khỏi toà nhà này. Tôi cũng quả quyết rằng tất cả nhân viên của tôi đều được đào tạo về CPR (Hô hấp nhân tạo - Cấp cứu hồi sức), bởi vì bạn không bao giờ biết được khi nào thì một ông sếp với một-cơ-thể-đã-mất- dáng với hàm lượng cholesterol cao sẽ đâm đầu vào cái máy tập nhằm làm giảm trọng lượng với nỗ lực lấy lại được dáng vóc thời tuổi teen chỉ trong vòng một đêm để có thể gây ấn tượng với cô thư ký mới của mình, và đây là kết quả: đau tim vì quá sức. Bên cạnh đó, nó cũng là thứ khá ấn tượng trên các bài quảng cáo.

Tất cả tiền bạc và khóa đào tạo CPR là rất bõ. Trong vòng một tháng mở cửa, Great Bods đã đạt hiệu quả nhanh chóng. Tôi bán thẻ hội viên theo tháng hoặc theo năm - có khoản giảm giá nếu bạn trả tiền cả năm cho khoá học, một chiến lược khôn ngoan vì nó sẽ lôi kéo bạn và rồi sau đó hầu hết mọi người sẽ tận dụng hết các thiết bị vì họ không muốn phí phạm tiền của mình. Những chiếc ô tô trong bãi đỗ giúp nhận biết thành công, và, chà, bạn biết họ nói gì về nhận thức rồi đấy. Dù sao, thành công cũng sản sinh như chuột vậy (thực ra là như thỏ nhưng người Việt mình thì cho rằng chuột mới đẻ lắm ). Tôi rùng mình từ đầu tới tận vớ phủ chân - một trong số những loại không bị coi là lạc hậu, nhưng chúng thực sự chưa phải là thứ khá nhất làm đôi chân bạn trông tuyệt hơn. Giày cao gót mới đứng đầu danh sách này, còn vớ phủ chân là lựa chọn gần thứ hai thôi. Tôi dùng cả hai. Tất nhiên là không phải đồng thời rồi. Pờ liz.

Great Bods mở cửa từ sáu giờ sáng đến chín giờ tối, giúp cho tất cả mọi người có thể dễ dàng sắp xếp lịch của mình. Ban đầu, các lớp yoga của tôi vắng teo, chỉ có vài phụ nữ tham gia, vì thế tôi thuê mấy anh chàng trong đội bóng đại học đẹp giai và được ái mộ tham gia vào lớp yoga một tuần. Vô số các chàng học lớp cử tạ và Tae Bo, đàn ông đến tận răng, đổ xô vào làm bất cứ thứ gì mà những anh chàng trẻ trung đẹp giai của tôi làm để giữ phom người chuẩn và phụ nữ thì hối hả tham gia vào cùng lớp với cùng những anh chàng trẻ trung đó. Vừa hết một tuần, lượng thành viên tham gia vào lớp yoga đã tăng lên gấp bốn lần. Đám đàn ông khám phá ra yoga khó nhằn thế nào và lợi ích của nó thế nào nên hầu hết bọn họ đều ở lại - và vì thế nên phụ nữ cũng vậy.

Tôi có cần phải nói là tôi đã tham gia vài lớp học tâm lý hồi đại học không nhỉ?Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Linda Howard":Chống Lại Các Quy Tắc - Against The RulesCầu Vồng Lúc Nửa ĐêmCon Gái Của SarahĐừng Nói Mãi MãiHẹn Hò Theo Kiểu Của EmNhững Điều Hào NhoángThiên Sứ Tử ThầnThoát BóngTrò Chơi Của ChanceVịnh Kim Cương

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hẹn Hò Theo Kiểu Của Em PDF của tác giả Linda Howard nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Hồng Lâu Mộng
Hồng Lâu Mộng Hồng lâu mộng là cuốn tiểu thuyết duy nhất xác lập một ngành nghiên cứu riêng lấy tên là Hồng học. Tác giả Hồng lâu mộng là Tào Tuyết Cần – vốn sinh ra trong một gia đình đại quý tộc nhưng dần suy vong, tan vỡ khi ông lớn lên. Hồng lâu mộng, do đó có thể xem là làn phản quang những hồi ức của Tào Tuyết Cần về cuộc sống quý tộc đã tan vỡ đó. Một mặt, đó là sự nhớ tiếc khôn nguôi vẻ huy hoàng của thời vàng son lộng lẫy, cảm thấy hiện tại tất cả nhuốm màu thê lương, hư vô, tất cả đều xê dịch về phía bế tắc, hủy diệt, tất cả đều đáng ân hận, và chỉ có thể cứu chuộc bằng hư vô, bằng siêu hình, bằng tôn giáo. Nhưng mặt khác, từ trong cuộc sống nghèo khổ hôm nay, quay đầu nhìn lại thì cái khoảng cách lớn lao đó làm cho ông thấy được rõ hơn, khách quan hơn, bình tĩnh hơn những gì ông đã nếm trải về cuộc sống thối nát của giai cấp quý tộc. Hồng Lâu Mộng – Tào Tuyết Cần & Cao Ngạc Tác phẩm xoay quanh câu chuyện tình duyên trắc trở giữa hai anh em con cô con cậu: Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc, từ đó mô tả cuộc sống nhiều mặt của một đại gia đình quý tộc đời Minh từ lúc cực thịnh cho đến lúc suy vi trong vòng tám năm. Tiểu thuyết mở đầu bằng một huyền thoại: Nữ Oa luyện đá ngũ sắc vá trời, luyện được năm vạn lẻ một viên. Viên linh thạch còn thừa được đưa về trời chăm sóc cây tiên Giáng Châu. Thần Anh và Giáng Châu duyên nợ, chịu ơn nhau nên phải đầu thai xuống hạ giới để “lấy hết nước mắt của đời ta để trả lại cho chàng”. Từ đó dẫn ra bao nhiêu oan gia phong lưu đều phải xuống trần để trả duyên nợ, sinh ra bao nhiêu chuyện sau này. Đọc thêm: 50 Sắc Thái – Tập 1: Xám Buồn Làm Sao Buông Kim Bình Mai Có thể nói, Hồng lâu mộng đã đưa đến cho người đọc những hiểu biết sâu xa về xã hội và con người với một cách viết chân thực. Hồng lâu mộng xứng đáng xếp vị ngang tầm với các kiệt tác của nhân loại.
Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã
Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã như một lời thức tỉnh bản thân, một lần nhìn ngắm lại chính mình, chúng ta đã thật sự một lần sống là mình, sống cho mình và sống vì mình hay chưa. Cuốn sách giúp bạn xoa dịu tâm hồn, yêu bản thân mình hơn và tìm được trạng thái cân bằng trong trạng thái vội vã. Giới thiệu tác phẩm Có bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi “Rốt cuộc tôi có đang tự tạo áp lực cho chính mình hay không?” Thật vậy cuộc sống này đừng tạo cho mình quá nhiều áp lực khó khăn. Chúng ta luôn trách móc cuộc sống này nhàm chán và cảm thấy ngột ngạt. Có phải do chúng ta vốn dĩ chưa thực sự tập trung vào cuộc sống của mình mà cứ mải miết theo đuổi những thứ phù phiếm ngoài tầm với. “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” chính là điều mà mỗi độc giả cần ngay lúc này. Giữa những ồn ào, những tất bật của dòng đời, có lúc nào bạn dừng lại và ngắm nhìn thế giới xung quanh chưa? Cuộc sống hiện đại ngày nay luôn khiến bạn tất bật chạy theo những guồng quay, không dám dừng lại dù chỉ một chút, vì sợ rằng, một khi dừng lại, bạn sẽ bị bỏ lại phía sau. Nhưng đối với tác giả, bước chậm lại không phải để bạn tụt hậu, mà để bạn vững tin và trở nên mạnh mẽ hơn để bước tiếp. Đôi nét về tác giả Cuốn sách được viết bởi Đại đức Haemin, ông sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc. Trước khi trở về Seoul vào năm 2015, Đại đức Haemin đã hoàn thành bằng Thạc sĩ Tôn giáo học đối chiếu tại Harvard và bằng Tiến sĩ tôn gáio tại Đại học Princeton và ở lại Mỹ giảng dạy ở đại học Hampshire, Massachusetts. Đại đức Haemin và nhiều chuyên gia đã mở trường Trị liệu về tâm hồn để an ủi và chữa lành vết thương tinh thần cho nhiều người, cũng điều trị miễn phí cho nhiều người gặp bất hạnh trong cuộc sống. Đại đức Haemin là tác giả có tầm ảnh hướng lớn đối với giới trẻ Hàn Quốc, những cuốn sách của ông đều mang lại niềm an ủi lớn lao cho nhiều người và cũng mang đến nhiều giá trị nhân sinh sâu sắc. Bên cạnh “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, “Yêu những điều không hoàn hảo” và “Những vỡ lẽ của tuổi trẻ” cũng là những tác phẩm nổi tiếng. Nội dung cuốn sách Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã Bắt đầu từng chương trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” là những lời trích dẫn của Đại đức Haemin, tất cả đều mang ý nghĩa tích cực. Để khi đọc, bạn có thể nhận ra rằng, thế giới này dù sao vẫn luôn có một người mong những điều tốt đẹp nhất và hạnh phúc nhất đến với bạn. Dù cho trái tim bạn có đang đau khổ nhường nào hay đang phải gắng gượng từng ngày để tiếp tục cuộc sống, cũng mong bạn hãy dành một chút yên tĩnh để ngẫm những điều mà “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” truyền tải. “Bạn nghĩ rằng thế gian này đang làm khổ bạn? Nếu bạn nghỉ ngơi, thế gian này cũng sẽ nghỉ theo” Nếu bạn cảm thấy kiệt sức hay mệt mỏi, hãy để cơ thể và tâm trí bạn có cơ hội để nghỉ ngơi. Đừng ép buộc bản thân mình quá, thế gian này 9 người thì 10 ý, nên đừng quá quan tâm đến ánh nhìn của người khác. Gạt bỏ những tham vọng được công nhận bởi người khác, hướng tâm hồn bạn tới những điều thiện, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Mang theo tư tưởng Phật giáo trong từng trang sách, “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” chỉ cho bạn thấy rằng: mọi việc nên nhìn theo cách giản đơn, thế gian không ai bắt bạn phải trở nên bận rộn, mọi việc bạn làm, mọi suy nghĩ đều do chính bản thân bạn gieo vào tâm trí. “Những mối quan hệ giống như bếp lửa. Phải biết điều tiết khoảng cách, không nên đến quá gần, cũng không nên đi quá xa” Không ai là hoàn hảo trên thế gian này, mỗi cá nhân đều có những khuyết điểm riêng, vì vậy, “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” khuyên bạn hãy luôn tha thứ cho người khác. Tha thứ vì chính bản thân bạn. Oán hận người khác cuối cùng người mệt mỏi hay đau khổ đều là chính bạn, dù cho bạn cảm thấy thật bất công, không thể chấp nhận thì hãy cứ tha thứ, để sau này khi nghĩ lại, tâm hồn bạn sẽ cảm thấy thanh thản và nhẹ nhàng. Chúng ta sống cần có người thân, gia đình, bạn bè và đồng nghiệp, không ai sống cô độc trên đời này mà cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Hãy cố gắng duy trì những mối quan hệ tốt đẹp, xin lỗi người khác một câu để tránh khỏi những tranh cãi, nếu người khác ghét bỏ và không tôn trọng bạn, hãy quên đi và dành thời gian gặp gỡ những người mới, xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn. “Cuộc sống không phải cuộc chiến cạnh tranh với những người khác, mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình” Ngôn từ nhẹ nhàng trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” nhắc bạn rằng: bạn sinh ra đã là một món quà, mỗi một người có giá trị riêng. Giá trị của bạn không thể đo đếm bằng điểm số, số tiền bạn có được hay bằng trình độ học vấn. Hãy cố gắng làm chính mình, làm những điều mình có thể mà không phải dựa trên sự so sánh với người khác, người khác không sống cuộc đời của bạn, mà là bạn sống cho chính mình, hãy để bản thân tự do làm những điều có ý nghĩa bằng cách thật dũng cảm và chăm chỉ tìm hướng đi cho bản thân. “Đừng quá để tâm đến ánh nhìn của người khác, cũng đừng quá phân vân giữa cái này và cái kia” Ngưỡng cửa của tuổi 30 khiến bạn nhìn lại mình đã làm được những gì và có một điều đau lòng rằng bạn luôn cố gắng chạy theo để được như người này hay người khác. Bạn hãy tự lựa chọn cách sống của mình vì thực ra những người xung quanh họ thường không để ý đến bạn như bạn nghĩ, họ thường quá bận rộn với cuộc sống của bản thân họ rồi, những lời họ nói về bạn chỉ dừng lại khi bạn ở đó, họ sẽ không suy nghĩ quá nhiều về bạn. Vì vậy, thay vì sống làm vừa lòng người khác, hãy sống là chính mình, cố gắng và nỗ lực trong cuộc sống mà không làm tổn hại đến người khác, điểm cuối cùng trong hành trình của cuộc đời bạn suy cho cùng chỉ là tìm thấy điều khiến bản thân bạn hạnh phúc. “Tình yêu là món quà quý giá của cuộc sống. Dù ta có muốn hay không, nó luôn như một vị khách bất ngờ tìm đến với ta” Trong cuốn sách “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, Đại đức Haemin có nói rằng “Tình yêu không phải cứ nỗ lực là có được”, chúng ta ai cũng xứng đáng được yêu thương, tất cả chúng ta đều bình thường như thế. Có tình yêu, cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn, không có tình yêu, thời gian trôi qua như hư vô, nhưng hãy kiên nhẫn chờ đợi mối nhân duyên của mình. Đừng vì cô đơn mà yêu một cách tạm bợ. “Chính trái tim ta cũng không thuận theo ý ta, thì ta lấy gì để có thể lay chuyển người khác” Khi tâm hồn bạn nổi bão giông, những bức bối xuất hiện và những cảm xúc tiêu cực cứ thế lớn dần, đừng cố không chế hay tìm cách kìm kẹp những cảm xúc của bạn. Hãy học cách hiểu tâm trí của mình, làm bạn với tâm trí của mình, khi thấu hiểu bạn sẽ thấy tất cả những cảm xúc chỉ chạy theo sự bộn bề của thế gian, nếu tâm hồn bạn lắng lại, bước sang một bên để nhìn vào chúng, thì chẳng qua chúng cũng chỉ là những cảm xúc trống rỗng mà thôi, khi hiểu được điều đó, tâm trí bạn sẽ an yên. “Tôi không sợ chuyện mình già đi, nhưng tôi sợ nhiệt huyết của mình sẽ dần nguội lạnh” “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” mong bạn giữ nhiệt huyết của mình, nhưng bạn hãy điều chỉnh nhiệt huyết đó để không trở thành gánh nặng cho người khác. Mỗi người đều có nhu cầu và mong muốn hạnh phúc, đều có lý tưởng của riêng mình, đừng vì cái tôi của bản thân mà bỏ mặc suy nghĩ của người khác. Cũng đừng cố chứng minh mình đúng trong mọi vấn đề và để cảm xúc lấn át. Sau cùng, bạn giành được gì nếu bạn chiến thắng trong một cuộc trò chuyện? Cùng lắm chỉ là sự xa cách và khiến ai đó bị tổn thương mà thôi. “Hãy biết chấp nhận. Cho dù mọi việc có không theo ý ta cũng đừng nổi giận mà hãy mở lòng mình chấp nhận nó” Khi nhắc đến tôn giáo trong “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, Đại đức Haemin đã khẳng định “Tôn giáo vốn là thứ mang lại tình yêu và sự yên bình trong tâm hồn.”, nhưng do giá trị quan khác nhau, hay niềm tin vào tôn giáo của riêng họ mà gây ra nhiều vấn đề phiền não. Sau cùng, mỗi tôn giáo đều có điểm chung là hướng thiện và hàn gắn những nỗi đau, thay vì tranh cãi, hãy chân thành tìm hiểu và tôn trọng những tôn giáo khác. Trân trọng sự khác biệt của từng tôn giáo, hay từng khía cạnh trong đời sống, nhận ra những cái hay, cái đẹp để tiếp thu là bài học đáng quý mà Đại đức Haemin đã dạy cho mọi người. Review sách Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã Cuốn sách dành cho những ai đang cảm thấy cô đơn, lạc lối giữa dòng đời hối hả; dành cho những con tim đang cảm thấy bị tổn thương; dành cho những con người chẳng biết mình sẽ là ai trong xã hội của ngày mai. Cuốn sách như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn của họ – những con người thực sự cần nó. Thế gian vội vã hay do tân trí bạn quá bận rộn? (Ngọc Trâm) Chính xác đây là lần thứ tư mình sở hữu cuốn sách này. Lần đầu tiên, mình được tặng bởi một người bạn trong giai đoạn mình thực sự gặp những trúc trắc trong cuộc sống: về tình yêu, về sự nghiệp, về những ngột ngạt trong chính những mối quan hệ xung quanh. Và thực sự, những điều mà Đại đức Hae Min viết trong cuốn sách đã như một phương thuốc chữa lành giúp mình vượt qua giai đoạn khó khăn ấy. Lần thứ hai, một người anh, một người tiền bối đã tình cờ tặng mình trong một lần cả hai chuyện trò. Tới lúc ấy, mình thực sự coi cuốn sách như là một “tín hiệu” gì đó mà vũ trụ này đã thực gửi mình, để mình có niềm tin hơn khi đứng trước nhân gian. Lần thứ ba, mình mua cuốn sách tặng một người bạn của mình. Bởi mình tin là đã đến lúc sức mạnh của cuốn sách cần được lan toả. Và mình cũng tin một khi đã lật mở những trang sách mà Đại đức Hae Min đã viết, bản thân mình dường như đã có một thoả ước nào đó với cuốn sách, rằng mình phải có sứ mệnh giúp mọi người thấu hiểu được những gì mà mình đã cảm nhận và lĩnh hội được. Lần thứ tư này cũng vậy. Mình đã mua và gửi tặng đến một người bạn khác nữa của mình, khi mình nhìn thấy cậu ấy cũng đang gặp những khó khăn, hệt như giai đoạn mà lần đầu tiên, cuốn sách này đã tìm đến mình. Kì thực, mình chưa đọc hết cuốn sách. Ngay cả khi đã hai lần mình thực sở hữu cuốn sách và đến giờ chúng vẫn ngăn nắp trên giá sách của mình, ở những vị trí dễ “với-đọc” nhất. Mình chỉ thực sự tìm đến cuốn sách khi mình gặp một vấn đề cụ thể nào đó. Cuốn sách chia thành từng chương, là từng vấn đề mà bất kì người trưởng thành nào cũng đã, đang và sẽ gặp phải. Vậy là, khi mình trúc trắc trong tình yêu, mình sẽ lật mở chương sách viết về tình yêu. Khi mình khó khăn trong cuộc sống, mình sẽ lật mở chương sách viết về cuộc sống… Cứ thế, mình luôn tìm đến cuốn sách khi mình cảm thấy cuộc sống chông chênh, cuộc đời nhoài mệt. Nhờ đó, cuốn sách đối với mình luôn mang lại những bài học mới mẻ, màu nhiệm, không nhàm tai, không giáo điều. (Hồng Thái)
80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới
80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới 80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới – Jules Verne 80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của Juyn Vecnơ. Đây là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Viễn tưởng ở chỗ nó đi trước thời gian, nó thực hiện một điều chưa thực hiện được. Bởi vì trước kia các nhà du hành phải đi vòng quanh trái đất mất 300 ngày: thời Juyn Vecnơ, với những phương tiện mới như tàu hỏa, tàu thủy… có tờ báo đã thử làm chuyện vui, tính toán các chặng đường cộng lại thành 80 ngày. Tuy nhiên đó mới chỉ là một thời gian lý thuyết, bằng những tính toán sít sao trên giấy. Trên thực tế sẽ vấp ngã phải hàng ngàn vụ bất trắc do tổ chức giao thông còn bấp bênh và những vụ cướp tàu thường xảy ra ở nhiều vùng hoang vu lạc hậu, do những tai nạn tàu xe trục trặc máy móc, do những trận giông bão và sương mù trên biển. v.v… Thế nhưng Philíat Phốc – nhân vật chính của tác phẩm – dám đánh cuộc đi vòng quanh thế giới trong thời hạn ấy. Có thể bạn sẽ thích: Tiếng gọi nơi hoang dã Những Cuộc Phiêu Lưu Của Tom Shawyer Dế Mèn Phiêu Lưu Ký Câu chuyện bắt đầu ở London vào ngày 2 tháng 10, 1872. Phileas Fogg là một người đàn ông giàu có, cô độc, chưa lập gia đình với nhiều thói quen bình thường. Nguồn gốc của tài sản của ông ta không ai biết và ông sống khá khiêm tốn. Ông đã sa thải người tùy tùng trước đây, James Forster, vì đem đến nước cạo râu lạnh hơn 2 độ so với thường lệ. Ông thuê người tùy tùng mới tên là Passepartout, một người Pháp khoảng 30 tuổi. Sau đó cùng trong ngày tại Câu lạc bộ Cải cách, ông tham gia vào một cuộc tranh cãi về một bài báo trên tờ nhật báo The Daily Telegraph, nói rằng với việc mở ra một đoạn đường sắt ở Ấn Độ mới, bây giờ người ta có thể đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày. Tính toán này đã không tính vào những việc thực dụng như những rắc rối khi đi tìm phương tiện di chuyển, nhưng Fogg chắc chắn rằng với đầu óc tính toán siêu phàm của ông, ông có thể làm được điều đó. Ông chấp nhận một cá cược giá trị £20.000 với các thành viên trong câu lạc bộ, mà ông sẽ nhận được nếu ông đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày.
Đất rừng phương Nam
Đất rừng phương Nam Đất rừng phương Nam là tiểu thuyết của nhà văn Đoàn Giỏi viết về cuộc đời phiêu bạt của một cậu bé tên An. Bối cảnh của tiểu thuyết là các tỉnh miền Tây Nam Bộ, Việt Nam vào những năm 1945, sau khi thực dân Pháp quay trở lại xâm chiếm Nam Bộ. Câu chuyện mượn hình ảnh một cậu bé bị lưu lạc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp ở Nam bộ để giới thiệu Đất rừng Phương Nam. Nơi đó, một vùng đất vô cùng giàu có, hào phóng và hùng vĩ với những con người trung hậu, trí dũng, một lòng một dạ theo kháng chiến. Đất rừng phương Nam – Đoàn Giỏi Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi như một xã hội của miền sông nước Tây Nam bộ thu nhỏ. Bởi ở nơi đó, người đọc đã tìm thấy hình ảnh người dân của vùng đất phương Nam từ sông Tiền, sông Hậu trải dài đến Kiên Giang – Rạch Giá, rồi xuống tận rừng U Minh, sau đó dừng lại ở Năm Căn Cà Mau. Bối cảnh trong Đất rừng phương Nam là cả một đất trời thiên nhiên ưu đãi, cánh đồng bát ngát mênh mông, sóng nước rì rầm, rừng rậm bạt ngàn trù phú, thú rừng hoang dã muôn loài… Cậu bé Nguyễn An sống cùng với cha mẹ tại thành phố những ngày sau ngày độc lập 2-9-1945. Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Việt Nam, đổ quân vào Nam Bộ. Pháp mở những trận đánh khiến cho những người dân sống tại các thành thị phải di tản. An và ba mẹ cũng phải bỏ nhà bỏ cửa để chạy giặc. Cậu nhớ đến một anh bạn đi tàu đã tặng cậu chiếc la bàn mà không kịp mang theo. Theo cha mẹ chạy hết từ vùng này tới vùng khác của miền Tây Nam Bộ. An kết bạn cùng với những đứa trẻ cùng trang lứa và có một cuộc sống tuổi thơ vùng nông thôn đầy êm đềm. Nhưng cứ vừa ổn định được mấy bữa thì giặc đánh tới nơi và lại phải chạy. Trong một lần mải chơi, giặc đánh đến và An đã lạc mất gia đình. Cậu trở thành đứa trẻ lang thang. Ở nơi chợ búa này cậu gặp những người đầu tiên cứu mạng mình. Dì Tư béo bảo cậu về làm giúp cho quán ăn của dì. Thế là từ đó cậu có nơi nương tựa, không còn phải chịu cảnh đói khổ qua ngày. Tại quán ăn dì Tư béo, An có cơ hội tiếp xúc với nhiều người: anh Sáu tuyên truyền, những anh bộ đội, những kẻ Việt gian bán nước như vợ chồng Tư Mắm, những người nông dân chân chất như lão Ba Ngù… Vợ chồng Tư Mắm làm nghề bán mắm dọc các con kênh rạch. Vợ Tư mắm là một người đàn bà rất xinh đẹp, bà ta muốn mua chuộc An làm tay sai. Một buổi tối An vô tình đọc được những dòng chữ tiếng Pháp viết trong cuốn sổ của vợ chồng Tư Mắm. An biết rằng hai bọn họ là Việt gian. Khi họ hỏi thì An đối đáp rất thông minh rằng mình thấy nó đẹp mà chả hiểu gì. Nhưng dì Tư sau đó lại bảo rằng An biết tiếng Pháp. Vì thế An chạy trốn, hai vợ chồng Tư Mắm đốt cháy quán dì Tư rồi bỏ đi.