Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người hành khách bí ẩn - Georges Simenon

Tên ebook: Người hành khách bí ẩn Tác giả: Georges Simenon Thể loại: Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Người dịch:  Đặng Phú - Lê Việt Dũng   Nhà xuất bản: Công An Nhân Dân   Kích thước: 13 x 19 cm   Số trang: 385   Năm xuất bản: 2004   Tạo prc: Hoa quân tử   Ebook:  Đào Tiểu Vũ's eBook -  http://www.dtv-ebook.com Đ ây là một căn bệnh tấn công những tàu thuyền trong tất cả các vùng biển trên thế giới mà nguyên nhân thuộc một lĩnh vực chưa ai biết, được gọi là ngẫu nhiên. Nếu những triệu chứng bước đầu của căn bệnh ấy rõ ràng thì chúng sẽ không thể thoát khỏi cặp mắt của những thuỷ thủ. Tuy nhiên, nó thường bắt đầu bằng những điều hết sức vô cớ, chẳng hạn như: một dây néo đứt văng ra như dây vĩ cầm làm bứt đi cánh tay một thuỷ thủ. Hoặc giả một chàng thủy thủ trẻ xoè ngón tay cái trong lúc gọt vỏ khoai tây và ngày hôm sau “tai hoạ bất ngờ” làm anh ta thét lên. Nếu không do vận hành sai thì làm sao một chiếc canot lại dại dột lao vào sống mũi tàu? Nhưng đó vẫn chưa phải là “cái nhìn xúi quẩy”. Cái nhìn xúi quẩy đòi hỏi hàng loạt những tai nạn. Khi cái loạt xúi quẩy ấy đeo đuổi, người ta dễ dàng nhận thấy những tổn hại mới vào ban đêm hoặc ngày hôm sau. Từ khi nó xuất hiện, mọi việc sẽ ngày càng xấu đi và những người đàn ông, chỉ còn biết nghiến răng mà đếm những trận đòn. Đó là lúc mà cỗ máy đã vận hành ba mươi năm không một lần hỏng hóc, bỗng dở chứng kẹt máy như chiếc cối xay cà phê cũ kỹ. Bất kể những dự báo được xác định là tốt nhất trên những bảng khí tượng và theo kinh nghiệm, nếu đúng, thì trong hai mươi ngày tới vào mùa này, gió không bao giờ xảy ra. Và con sóng đầu tiên ập đến sẽ không cuốn một người vào biển cả! Sẽ có bệnh lỵ nếu không phải dịch hạch! Còn may mắn nếu người ta sẽ không giạt vào mắc cạn ở một bãi cát hoặc khi đi vào cảng, người ta không va phải đê chắn sóng. ○○○ Con tàu Polarlys, neo đậu ở cảng số mười bảy trong một vũng tàu xa xôi nhất và bẩn thỉu nhất ở Hambourg phải nhổ neo dời bến vào ba giờ chiều theo thông báo ở tấm biển móc vào thùng thư tại cầu tàu. Chưa đến hai giờ, thuyền trưởng Petersen đã mơ hồ cảm thấy “cái nhìn xúi quẩy” rình rập. Tuy nhiên đây là một người đàn ông cương nghị, béo lùn, mập mạp. Từ chín giờ sáng, ông bước từng bước dài trên boong giám sát việc bốc hàng lên tàu. Sương mù đặc biệt vàng và xám, chứa đầy bồ hóng, phả ra độ ẩm lạnh giá, đè nặng lên bến cảng và thành phố, người ta chỉ nhìn thấy những chiếc đèn của xe điện, những cửa sổ sáng đèn như giữa đêm. Lúc này là cuối tháng hai. Do lạnh và vì vật lộn trong những đám mây ấy, đã để lại trên mặt và những bàn tay một loại váng băng. Mọi hồi còi đồng loạt rít lên thành một tiếp âm chói tai lấn át tiếng kèn kẹt của những cần trục. Boong tàu Polarlys hầu như vắng vẻ: bốn người đàn ông ở trên khoang trước đang tháo dỡ những chiếc hòm và thùng. Con tàu không có gì nổi tiếng cả. Đây là con tàu chạy hơi nước trọng tải một nghìn tấn, có vẻ tàu đánh bắt cá thu, boong tàu luôn đầy ắp hàng hoá, tàu làm dịch vụ từ Hambourg đến Kirkenes bằng cách đi dọc bờ biển Na Uy để phục vụ giao thông cho những cảng nhỏ. Đây là con tàu hỗn hợp có chỗ cho năm mươi hành khách ghế hạng nhất và cũng ngần ấy hành khách hạng ba. Từ Na Uy, người ta đưa đến nơi nhận những máy móc, hoa quả và thịt muối. Người ta đưa về từ cực Bắc những thùng cá thu cũng như da gấu và dầu hải cẩu. Cho đến Lofoten, khí hậu bình thường. Rồi đột nhiên, người ta rơi vào những miền băng giá và trong đêm dài tới ba tháng. Những sĩ quan là người Na Uy. Những chàng trai tốt biết trước sẽ lấy bao nhiêu thùng ở Công ty Olsen tại Tromsoe và chuyên chở cho ai ở Hambourg những máy công cụ. Ngay buổi sáng ấy, Petersen dứt bỏ chiếc lon cuối cùng của mình chỉ được giữ bằng một sợi chỉ. Công ty bỗng cử ông đi với hàng tràng những lời dặn dò như với sĩ quan thứ ba, một chàng trai Hà Lan mười chín tuổi gầy mảnh như mới mười sáu tuổi! Phải chăng sự xuất hiện của Vriens lúc mười giờ làm cho Petersen đánh hơi thấy cái nhìn xúi quẩy? Anh ta tốt nghiệp trường hàng hải Delfzijl ngay tuần ấy. Hôm qua, anh ta trình diện vẻ xanh xao, xúc động, trong bộ đồng phục đứng đắn, ngơ ngác, đứng nghiêm. — Tuân lệnh, thưa thuyền trưởng! — Này, anh Vriens - Petersen nói với anh ta - tôi không có lệnh cho anh trong lúc này. Anh có thể nghỉ ngơi cho tới ngày mai. Với tư cách là sĩ quan thứ ba, anh lo việc đưa hành khách lên tàu. Vriens đi, buổi tối không trở lại. Vào mười giờ sáng, thuyền trưởng trông thấy anh ta xuống xe taxi, lảo đảo, với nước da xanh xao, mi mắt sưng phồng, cái nhìn sợ sệt. Khi anh ta qua cầu tàu, đúng là anh ta loạng choạng. Petersen xoay lưng lại với anh ta, nghe thấy anh ta chạm gót chào trước khi đi về phía buồng mình. — Anh ta ốm yếu như một con chó! - Một lúc sau người phục vụ nói. - Anh ta yêu cầu tôi cà phê rất đặc. Anh ta nằm duỗi dài, thẳng đơ trên giường hầu như không sao nói được. Người ta để que diêm cháy trước hơi thở của anh ta... Tất nhiên đó không phải là thảm hại! Nhưng khi ta có thói quen sống chung với những sĩ quan của mình, ta không thích nảy sinh một gã trai thuộc loại này, nhất là có một lá thư của quan chức hành chính đến trước, gửi gắm tạo điều kiện dễ dàng cho những bước đầu của anh ta. Ở tuổi mười chín, Petersen chưa tốt nghiệp nhưng ông đã ba lần đi vòng quanh thế giới! ○○○ Ông có thể dự báo trước việc đó. Một loạt “tai họa” sẽ bắt đầu. Trong lúc đi vòng trên con tàu của mình, hai tay đút túi, chiếc tẩu thuốc ở miệng, ông nhìn thấy một gã cao lớn tóc hung đứng tựa lưng vào thành tàu, cuốn một điếu thuốc lá. Người đàn ông đành mập mờ cúi đầu chào ông, tìm diêm trong túi. Rõ ràng là một con chuột ở cảng! Một trong số tên lang thang này ở miền Bắc không giống một tên lang thang nào trên trái đất. Một gã trai dưới bốn mươi tuổi cao lớn, khoẻ mạnh, vẻ đứng đắn mặc dầu bộ râu tám ngày không cạo và đôi má hơi lõm. Gã ở đây như ở nhà gã. Gã rít thuốc từng hơi ngắn, ưỡn ngực dưới chiếc áo hiệu Landwehr cũ mà gã đã thay cúc. — Anh làm gì ở đây? Gã hất cằm chỉ cơ trưởng rõ ràng đang qua cầu. Và người sau giải thích cho thuyền trưởng. — Thủy thủ tiếp than vừa bị sốt rét. Tôi phải để lại hắn trên bờ. Thế là tôi nghĩ đến gã này trên bến cảng, và tôi tuyển dụng gã làm thủy thủ tiếp than vào lò. Gã khỏe mạnh... — Anh ta có giấy tờ không? — Đúng thể thức! Gã ra tù ở Cologne... - Và cơ trưởng cười trong lúc rời đi. “Vậy là hai!" - Petersen làu bàu. Có một kẻ tiếp than vào lò, dù là kẻ mới ra tù đối với ông thế nào cũng mặc vì ông đang cần. Nhưng ông cảm thấy chán ghét gã từ đầu đến chân. Trong lúc đi bách bộ, ông tiếp tục lén quan sát gã. Phần lớn những kẻ lang thang người Đức đều có cái vẻ tự tin này, việc không biết xấu hổ và ngay cả sự hèn mọn này. Thêm nữa, gã này còn có vẻ gì mỉa mai trong cái nhìn. Gã cảm thấy mình bị dò xét. Gã tiếp tục hút thuốc, thỉnh thoảng đá lưỡi thấm ướt giấy thuốc, rồi nhìn khói thuốc phả ra từ miệng gã hoà trộn với sương mù. — Anh tên là gì? — Peter Krull. — Anh đã làm gì để phải vào tù? — Lần cuối cùng tôi không làm gì hết! Đó là sự sai lầm của tư pháp... - Gã nói từ tốn, giọng kéo dài và chính thuyền trưởng bỏ cuộc nói chuyện. Vả lại một dây cáp đứt đúng lúc đó làm cho một chiếc thùng cực lớn bọc kín chiếc máy kéo nông nghiệp lao vụt xuống từ độ cao sáu mét vào đáy khoang. Hành khách đầu tiên lên tàu, Petersen chỉ trông thấy chiếc hòm xanh và chiếc áo khoác màu xám. — Vriens đâu? - Thuyền trưởng hỏi người phục vụ - Tôi mong rằng tôi sẽ không phải lo tới cả việc lên tàu! — Anh ta ở phòng khách trước những cuốn sổ. Đúng thế. Chắc chắn anh ta đau quặn bụng, đầu óc đau đớn nhưng anh ta đang ở vị trí của mình. Anh ta tiếp khách, ghi lại những điều chỉ dẫn trong hộ chiếu của người ấy và chỉ cho người đó một phòng. Hai giờ cuối cùng luôn lộn xộn. Những chiếc xe tải đưa hàng hoá đến chậm. Những chiếc cần trục không thể vận hành nhanh hơn. “Mặc kệ! Ta sẽ bỏ lại ai không lên tàu đúng giờ!" Một sự đe dọa theo truyền thống không làm ai sợ cả. Một nữ hành khách lên tàu, theo sau là một người khuân vác. Cảnh sát thảo luận với Vriens, anh này quên điền một phần vào những bản khai in sẵn. Khi tiếng chuông cảnh báo đầu tiên vang lên, con đường trước mặt con tàu Polarlys thông thoáng. Nhưng khi người ta thả dây chão năm phút sau thì chiếc tàu lớn chở dầu của Anh đang chắn ngang và nó phải thực hiện những thao tác phức tạp. Một chiếc xà lan chạy máy dần dần vững bước tiến lên sát mặt nước chỉ với một thủy thủ tựa vào cần lái và hút tẩu thuốc. Tàu va vào sườn nó. Nửa boong của nó ngập trong nước và thật kỳ diệu là nó có thể tiếp tục chạy giữa những chiếc vỏ đen của các tàu chở hàng dựng lên quanh nó như những bức tường. Trên con sông Elbe là một đám rước. Ba hàng tàu thuỷ đi nối đuôi nhau thành chuỗi trong sương mù ngăn việc phân biệt cái bẫy của tàu trước và những hồi còi dữ dội thi nhau vang lên. Những con tàu chạy nhanh hơn mài miệt vượt lên những chiếc khác. Những thuyền buồm chen lấn nhau và đột nhiên người ta trông thấy cánh buồm mũi của chúng mọc lên cách sống mũi thuyền ít nhất là một sải cáp, khoảng hai trăm mét. — Từ từ... Dừng lại... Lùi lại... Dừng... Từ từ...Một nửa... Dừng... Máy điện báo kêu lách cách và con tàu tiến sang phải sang trái từng đợt trong sương giá. ○○○ Vào bảy giờ, con tàu vẫn ở trên sông và người ta chưa thấy ngọn đèn hiệu ở Cuxhaven báo cho biết đã đến biển. Thuyền trưởng bước xuống từ cầu tàu, để lại thuyền phó cùng với người hoa tiêu ở đó và chuẩn bị cho một việc khổ sai khác: chuẩn bị bữa ăn cho hành khách. Người phục vụ đem theo chiếc cồng đi trong những hành lang, với vẻ năn nỉ, theo kinh nghiệm biết rằng ngày đầu, những hành khách không bao giờ vội vã cả. — Năm suất hả? - Petersen nhận xét. — Một bà và ba ông... Bà đây... Cô ta tiến lên vẻ dễ dãi. Chiếc bót thuốc lá bằng ngọc ở trên môi. Cô ta trang điểm như để ăn tối trên con tàu sang trọng vượt Đại Tây Dương và hầu như khoả thân dưới chiếc áo dài lụa đen. Một con người nhỏ bé lạ lùng, mảnh mai, dễ bị kích động với những cử chỉ lả lơi, bằng những sự khéo léo của thời thượng, tự cho mình là con người nổi bật. Cô ta có mái tóc hoe vàng và cũng óng mượt như tóc một đứa trẻ. Mái tóc được tách ra bằng một đường ngôi giữa, rủ xuống đôi má chỉ với một làn sóng làm nổi bật khuôn mặt bầu dục. Hai đồng tử mắt sẫm màu và để tạo ra sự tương phản mạnh mẽ hơn, lông mi được tô thuốc đen. Miệng mỏng; đôi bầu vú nhô rất cao, rất nhỏ. — Thuyền trưởng? - Cô ta lẩm bẩm với giọng dò hỏi. - Thuyền trưởng Petersen... Ông hầu như không rửa mặt. Mái tóc dày rậm cần phải chải. — Mời bà vui lòng ngồi xuống! Cô ta ngồi với vẻ thong dong, chọn chỗ dễ chịu bên phải thuyền trưởng. Một hành khách khác bước vào, bắt tay Petersen, máy móc thốt lên: — Thời tiết thật tồi tệ!. Đây là Bell Evjen, giám đốc mỏ Kirkenes, hằng năm có chuyến đi Luân Đôn và Berlin và con tàu Polarlys đưa ông đi sớm hơn một tháng. Ông ta thích thú quan sát người phụ nữ trẻ. Một lát sau, một hành khách khác nghiêng mình trước mỗi người, không nói một lời; đây là một gã trai cao lớn đầu cạo trọc, không có lông mi cũng không có lông mày, đeo kính có mắt kính dây đến nỗi đôi mắt anh ta to quá mức. — Hãy dọn ăn đi, anh phục vụ! Sau đó anh gõ cửa hành khách thứ năm... Bởi vì còn một suất ăn chưa có người. Bữa ăn bắt đầu theo mốt Bắc Âu: canh súp nóng mở đầu, tiếp theo là những món nguội, thịt lợn ướp, thức ăn muối, cá hộp, mứt quả và pho mát. — Người ở phòng số mười tám không trả lời. — Hãy nói với sĩ quan thứ ba lo việc đó. Hai lần Petersen trèo lên boong, lo lắng thấy máy đột ngột chạy chậm, vẫn trong tình cảnh sương mù, những tàu chở hàng chạy theo hàng một, những hồi còi inh ỏi, kèn và còi hú. Tại bàn ăn, mọi người yên lặng. Giữa hai món ăn, người phụ nữ trẻ châm một điếu thuốc lá với chiếc bật lửa là một tác phẩm kim hoàn. Petersen cho rằng cô ta là người Đức, cũng như người hành khách đầu cạo trọc. — Chúng tôi sẽ phục vụ các vị cà phê tại phòng hút thuốc! - Cuối cùng ông nói trong lúc đứng lên, theo một công thức mà ông thường nhắc lại từ mười hai năm nay trong mỗi chuyến đi. Ông đang nhồi tẩu thuốc trong hành lang trước buồng mình thì người nữ hành khách qua gần ông và đi vào trong cầu thang thẳng đứng dẫn tới phòng hút thuốc. Trong suốt thời gian cô ta trèo lên, ông nhìn đôi chân cô ta dưới làn lụa đen tạo cảm giác rất thú vị với đôi đầu gối nhỏ nhắn và cả chút ánh da thịt. — Này, ông Vriens hử? Chàng trai liền máy móc đứng theo tư thế của mình. Đôi môi anh ta run lên. Anh đờ người như thể đột nhiên anh rơi vào giữa một thảm kịch. — Không thấy người hành khách ấy. Tuy nhiên hành lý của ông ta còn ở trong buồng ông ta. — Ông ta là ai? — Ernst Ericksen ở Copenhagen. Tôi còn trông thấy ông ta lúc một giờ trước lúc tàu khởi hành! — Người đàn ông mặc áo khoác màu xám với chiếc hòm màu xanh phải không? — Đúng thế! Tôi đã tìm khắp nơi. — Có lẽ ông ta quay lên bờ để mua báo nên lỡ tàu... Vriens và chàng trai đeo kính đã vào buồng họ. Còn lại một mình nữ hành khách ở phòng hút thuốc. Chiếc áo lụa đen xuất hiện trên đầu cầu thang. — Thuyền trưởng... Cô ta tỏ vẻ xúc động, nhưng gắng mỉm cười, hai bàn tay nén giữ nhịp đập của lồng ngực. — Có chuyện gì xảy ra thế? — Tôi không biết... có lẽ tôi sợ. Tôi vừa vào phòng hút thuốc. Tôi thấy bình cà phê ở trên bàn cũng như những chiếc tách và tôi bắt đầu rót cho mình. Đúng lúc ấy, hình như tôi nghe thấy tiếng động đằng sau tôi. Tôi quay lại, trông thấy một người đàn ông mà tôi chưa nhận ra là ai... Tôi tin chắc người đó khiếp sợ bởi vì người đó đứng lên và chạy trốn. — Qua đâu? — Qua cửa này, cửa trông ra boong đi dạo, phải không? — Ông ta mặc áo khoác màu xám phải không? — Xám, vâng. Tôi kêu lên... Tại sao ông ta chạy trốn như vậy? Trong khi cô ta nói, Petersen có cảm giác cô ta nói với Vriens hơn là nói với ông. — Hãy đi xem! - Ông ta ra lệnh cho viên sĩ quan. Người này ngập ngừng rõ rệt, nhất là vào lúc bước qua trước bà khách mà anh ta phải lướt qua để đi ra. — Xin bà hãy bình tâm, thưa bà. Tất cả chuyện này chắc chắn sẽ được lý giải. Cô ta hé cười, bĩu môi làm điệu và nói: — Tôi sẽ ở lại một mình ở phòng hút thuốc ư? — Các bạn bà sẽ sớm lên đây. — Ông không uống cà phê ư, thưa thuyền trưởng? Ông cảm thấy mùi nước hoa của cô ta rất nồng và ông còn cam đoan thấy cả mùi hương của da thịt cô ta toả ra. Một lúc sau trong khi cô ta rót cà phê, ông xoi mói những đường nét của cô ta và khi cô ta quay lại, cô ta thấy mặt ông đỏ lựng, giả vờ bận tâm lôi kéo chiếc cravate của mình. Evjen bước vào. ○○○ Khi Petersen rời phòng hút thuốc rộng lớn chứa được khoảng năm mươi người, thoải mái nhưng tạo cảm giác hơi lạnh vì những đồ gỗ bằng gỗ sồi có màu rất sáng, thì Evjen ngồi ở một góc đang ghi chép những tài liệu buôn bán lấy từ cặp ra. Trong góc đối diện, gã trai đeo kính đọc cuốn Berliner Tagdblau. Ở giữa hai người ấy, người nữ hành khách đã trải lên mặt bàn những quân bài nhỏ và bắt đầu chơi trò phá trận. — Ông vui lòng cho tôi xin tí lửa, được chứ, thưa thuyền trưởng? Ông phải bước lại. Cô ta đưa về phía ông chiếc bót thuốc lá dài, trong lúc cúi xuống không biết làm thế nào mà mắt Petersen nhìn sâu vào chiếc áo ngắn tới chỗ bắt đầu bầu vú. — Cảm ơn... chúng ta tới biển chưa? — Chúng ta đang đến gần Cuxhaven, vâng! Tôi phải lên cầu tàu đây. Nhìn gần, ông nhận thấy như Vriens, cô ta có đôi mi sụp xuống, những nét mệt mỏi của người qua một hay nhiều đêm mất ngủ. Cũng như Vriens, đôi môi cô ta đôi khi bất chợt run lên. Trên cầu tàu, ông gặp viên sĩ quan thứ ba đang tìm ông, nét mặt tiều tuỵ hầu như anh ta đã khóc. — Anh đã tìm thấy ông ta chưa? — Không. Chắc chắn ông ta đang náu mình. Tuy nhiên tôi đã lấy ba người cùng tôi. Nhưng không phải thế... Petersen nhìn anh ta với vẻ hơi tò mò: — Thì sao? — Tôi muốn nói với ông, thưa thuyền trưởng... rằng... rằng tôi hết sức tiếc về... Giọng nói anh ta vỡ ra. Nước mắt dâng lên trong đôi mắt anh ta. — Tôi cam đoan với ông rằng đây là sự ngẫu nhiên.. Tôi chưa bao giờ uống... Đêm nay... tôi không thể giải thích cho ông... Nhưng điều đó làm tôi không thể chịu nổi khi nghĩ rằng ông... — Hết chưa? Mặt anh ta tái nhợt đến nỗi người nói chuyện với anh ta tỏ chút thương hại. — Anh đi ngủ đi! Ngày mai sẽ sao! - Ông nói thêm kém nhẹ nhàng. — Ông nghĩ tôi còn say ư? Tôi xin thề với ông... — Đi đi! Và Petersen, khoác chiếc áo da dê cái, lại gần viên hoa tiêu, trong khi chiếc tàu chở hàng bật đèn xanh lướt theo chiều ngược lại cách có vài mét. — Chưa đến ư? Người đàn ông chỉ bàn tay trái vào màn đêm. — Cuxhaven! - Ông ta làu bàu. Đây là người hoa tiêu ở Elbe, mà dưới đèn tín hiệu của bến này, ông ta phải xuống một chiếc tàu máy nhỏ đang đợi ông ta. Thuyền trưởng mời ông ta rượu trắng truyền thống trong buồng gác trong lúc trao đổi vài câu chuyện bình thường. Ông rót đầy cốc thứ hai thì máy chạy chậm lại, rồi hoàn toàn ngừng hẳn. Người ta sớm nhận ra ánh đèn đom đóm trong sương mù sát mặt nước. Nó hầu như ở xa nhưng chỉ một giây sau, nó chuyển thành chiếc đèn acetylene phân biệt được mọi chi tiết. Lập tức người ta nghe thấy tiếng va chạm vào vỏ tàu, dưới chiếc thang ở cửa tàu. Một cái bắt tay. “Chúc ngủ ngon!" Người phục vụ đã thu dọn gọn gàng phòng ăn. Tại phòng hút thuốc, ba người ngồi cách nhau không quá tám mét, vẫn chưa quen biết nhau mặc dầu Evjen luôn nhìn người đàn bà trẻ. Người hoa tiêu vừa đặt chân xuống tàu đã gọi: — Này! Thuyền trưởng. Có chuyện gì đó cho ông... Ngả người lên tay vịn, Petersen nhìn rõ trong chiếc canot bóng dáng một người đàn ông bất ngờ: một người đàn ông mặc áo choàng, tay cầm một chiếc vali rất to. — Ông muốn nói gì? — Tôi sẽ giải thích cho ông. Người ta phải giúp người đàn ông trèo lên thang. Sau khi lên boong, người này lo lắng nhìn quanh mình. — Cố vấn cảnh sát Von Sternberg! - Ông ta nói - Tôi không thể đi tàu thuỷ tới Hambourg nên tôi phải đi ôtô. Đây là một người đàn ông trạc năm mươi tuổi có bộ râu nhọn và đôi lông mày rậm càng có vẻ lạ lùng với chiếc áo choàng màu mù mờ làm biến dạng bóng dáng ông ta. — Tôi sẽ ăn trong buồng tôi! - Ông ta nói thêm vì con tàu Polarlys lại bắt đầu chạy - Nếu những hành khách hỏi ông... — Tôi có ba hành khách tất cả! — Nếu những hành khách hỏi ông, ông hãy trả lời rằng tôi bị ốm phải nằm tại giường. Ông hãy nói với họ một cái tên khác... Wolt chẳng hạn, Herbert Wolf, thương gia về áo da lông. Tôi sẽ trả tiền chuyến đi. — Ông có công vụ ư? - Petersen hỏi với tâm trạng bực bội tăng lên. - Có người nào trên tàu cần...? — Tôi nói mình là cố vấn cảnh sát khi không phải là thanh tra. — Tuy nhiên... Thuyền trưởng hoàn toàn không phải không biết chức cố vấn cảnh sát ở Đức là một danh vị nổi tiếng mà chức năng không phải là truy đuổi những kẻ bất lương. Nhưng có vấn đề với cảnh sát đủ làm cho ông tỏ vẻ cà khịa. Ông là thuyền trưởng nên ông khẳng định mình là chủ con tàu của mình. — Dẫu sao, ông sẽ làm theo ý ông! - Ông làu bàu - Nếu đó là Ernst Ericksen làm ông quan tâm thì tôi phải nói ngay với ông rằng không bắt được hắn đâu. Mất tích rồi! Hắn ẩn náu có trời mới biết ở đâu, mặc dầu hắn đã mua vé cho chuyến đi và hành lý của hắn còn ở trong buồng hắn. Ông gọi: — Phục vụ viên đâu! Anh hãy đưa ông đây tới một buồng còn trống. Anh sẽ phục vụ ông ấy tại chỗ. Ông Wolf. Rồi quay về phía người đàn ông mặc áo choàng: — Đúng thế, phải không? Ông trực ban vào sáu giờ sáng và lẽ ra ông phải ngủ từ lâu. Ông trở về buồng mình, nằm vào giường, nhưng ông còn chú ý đến những người đi đi lại lại ở hành lang một cách vô ý thức. Vì vậy ông nghe thấy tiếng Evjen và người hành khách trọc đầu vào phòng họ. Qua nửa đêm mà cửa buồng người đàn bà trẻ chưa mở ra. Ông bấm chuông gọi người phục vụ. — Mọi người đã ngủ rồi ư? — Không phải tất cả. Còn người đàn bà... — Cô ta vẫn chơi trò phá trận à? — Xin lỗi! Cô ta dạo chơi trên boong với... — Với ai? — Với ông Vriens. — Anh ta dám cả gan bám riết cô ta ở phòng hút thuốc ư? — Không! Anh ta ở trong buồng mình. Chính cô ta yêu cầu tôi gọi anh ta... Thuyền trưởng nặng nề trở mình trên giường và càu nhàu điều gì đó khó hiểu đối với người phục vụ làm anh này đợi một lúc mới rút lui.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Thay Thế H23
Câu chuyện miêu tả việc CIA muốn đầu độc ,sát hại ,ám sát Fidel Castro nhưng ko thành .Kèm theo đó là sự tài giỏi những điệp viên Cuba trong “Người Thay Thế H23                 Người dịch : Đức Thuần – Hoàng Lan                 dịch từ bản tiếng Nga, Nhà xuất bản Quân sự, Bộ Quốc  Phòng Liên Xô, M., 1982         - Tác giả : Đ.  L. I – BA – NHÉC         - Nhà xuất bản : Quân đội nhân dân         - Năm xuất bản : 1985 *** Người thay thế H.23 ca ngợi tinh thần quả cảm,tài lược mưu trí của lực lượng an ninh Cu-Ba,tinh thần cảnh giác cách mạng cao của nhân dân đập tan các âm mưu phá hoại nhiều mặt của đế quốc Mỹ và bọn phản động quốc tế,bảo vệ vững chắc Nhà nước Xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên lục địa Châu Mỹ. ***   Chiếc đồng hồ treo tường trong phòng tác chiến Phân cục Tình báo trung ương Mỹ ở Mai-a-mi thong thả điểm sáu tiếng. Đã chạng vạng tối. Mai-cơ, người chỉ đạo trực tiếp chiến dịch sắp được mở màn sau mười lăm phút nữa, giơ tay ấn nút chuông điện và cất cao giọng Tây Ban Nha khá sõi:         - Mời vào!         Một gã đàn ông cao lớn, to khoẻ nước da màu đồng hun hiện ra trước ngưỡng cửa. Bộ âu phục ghi sẫm, lịch sự đã tôn thêm dáng vẻ gã lên. Giơ tay nhấc nhẹ chiếc mũ phớt mốt nhất trên đầu và thong thả gỡ cặp kính đen khỏi mắt, gã nói nhỏ nhẹ:         - Chào ngài.         - Ngồi xuống đây, Rô-béc-tô,- Mai-cơ nói với người vừa vào phòng.         - Cám ơn ngài.         - Anh đã hiểu rõ nhiệm vụ của anh có ý nghĩa lớn thế nào chứ?         - Vâng, tôi hiểu rõ cả.         - Thời gian gần đây công việc của chúng ta không được trôi chảy cho lắm. Phần lớn những người của ta tung sang Cuba, bằng cách này hay cách khác đều bị cơ quan an ninh Cuba lần lượt cho vào tròng hết. Hoặc người của ta vừa mới hành động đã bị chúng bắt ngay, hoặc cũng có kẻ tự ra đầu thú với bọn an ninh Cuba.         Vừa nghe Mai-cơ nói, Rô-béc-tô vừa thong thả hút xì gà và ngắm nhìn những vòng tròn khói thuốc đang loang toả lên cao.         - Anh cần hỏi thêm điều gì nữa không? – Mai-cơ hỏi.         - Có ạ, tôi chỉ muốn hỏi một câu nữa thôi. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tôi sẽ trở về bằng cách nào?         Thay vì câu trả lời, Mai-cơ nhếch mép.         - Chỉ có mình Đ-45 là biết rõ nhiệm vụ cụ thể của anh ở Cuba. Ngay khi đến nơi anh cần gọi ngay số điện thoại này báo cho Đ-45 hay tin. - Rô-béc-tô liếc nhìn mảnh giấy Mai-cơ vừa chìa ra trước mặt và dễ dàng nhớ ngay các con số, sau đấy Mai-cơ đốt luôn mảnh giấy nhỏ.         - Như vậy là rất tốt, - Rô-béc-tô nói – nhưng ngài vẫn chưa trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi.         Nheo đôi mắt vẻ không hài lòng, Mai-cơ đáp:         - Đ-45 sẽ chịu trách nhiệm đưa anh rời khỏi đất Cuba, nhưng anh cần phải nhớ một điều quan trọng: Sau khi gọi dây nói báo cáo cho ông ta biết anh đã đến Cuba an toàn thì phải quên ngay ông ta ta đi. Đó chính là sự đảm bảo cho anh hoàn thành nhiệm vụ thắng lợi và mặt khác, đấy cũng chính là đảm bảo cho việc anh trở về nữa.         Mai-cơ giơ tay xem đồng hồ.         - Anh còn ý kiến gì nữa không?         - Hết rồi ạ.         Mai-cơ bước lại gần bàn giấy và bắt chặt tay con người đang đứng trước mặt mình. Nhìn thẳng vào mắt Rô-béc-tô, ông ta nói khẽ:         - Từ giờ phút này trở đi, anh sẽ lấy bí số là Đ-54. Đêm nay anh sẽ trở về đất Cuba. Chúc anh hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao!         - Cám ơn ngài!         Rô-béc-tô cúi đầu và bước ra khỏi phòng.         Đến cổng, gã lặng lẽ ngồi vào chiếc xe đã chờ sẵn và đưa mắt nhìn bãi trống đằng trước, hút tiếp điếu xì gà, nghĩ thầm:         - Giờ định mệnh đã đến!         Trong lúc đó từ cửa sổ phòng mình, Mai-cơ quan sát từng cử chỉ của Rô-béc-tô. Khi chiếc xe vừa rú ga lao đi, ông ta liền ấn nút máy bộ đàm, hạ lệnh:         - Hãy theo dõi hắn.         Suốt nửa giờ liên, Mai-cơ chăm chú xem xét tập tài liệu đặt trên bàn. Ông ta đặc biệt chú ý đến tập hồ sơ riêng của con người vừa mới rời khỏi phòng. Một hồi chuông điện thoại bất ngờ đổ dồn.         - Tôi nghe đây. Vâng, chính Mai-cơ đây… Được. Hẹn gặp lại nhé.         Cuộc nói chuyện trong điện thoại chỉ diễn ra gần một phút nhưng cũng đủ làm cho Mai-cơ xúc động mạnh. Đặt ống nghe xuống, ông ta đứng dậy và im lặng hồi lâu nhìn vào khoảng không xa xăm, mờ ảo. Bên tai Mai-cơ hình như vẫn còn vẳng lại giọng báo cáo của điện báo viên: “”Những bông hoa Ngài đặt sẵn sẽ được gửi theo địa chỉ số 24””. Điều đo có nghĩa là đêm nay điệp viên F-1 sẽ đổ bộ lên Cuba.         Ngả lưng xuống chiếc ghế bành, Mai-cơ quay số điện thoại:         - Trực ban hả?         - Vâng.         - Cho tôi nói chuyện với tiến sĩ.         - Ngài là ai đấy ạ?         - Mai-cơ đây.         - Xin ngài vui lòng chờ một phút.         Mới vài giây trôi qua, Mai-cơ đã cảm thấy nóng ruột. Cuối cùng trong ống nghe vang lên:         - Mọi việc tốt đẹp cả chứ, ông Mai-cơ?         - Hoàn hảo cả, thưa sếp. Một ngày nữa tôi sẽ chuẩn bị bay đi…         - Còn một vấn đề này, ông Mai-cơ ạ. Không có gì khó khăn phiền nhiễu với mấy tấm hộ chiếu ấy chứ?         - Không đâu ạ, thưa sếp.         - Thôi được rồi, vậy hãy hành động đi.         - Tôi sẽ gửi về biếu ngài chai rượu rum “ca nhây”. Xin chào ngài.         Mai-cơ đặt ống nghe xuống.         Ông ta xếp cẩn thận các tập tài liệu vào tủ sắt, mà mỗi ngăn đều có khoá riêng và dấu niêm phong đặc biệt. Sau khi đã kiểm tra lần cuối và đánh dấu riêng cho từng loại, Mai-cơ tắt đèn, bước ra khỏi phòng.         Trên đường ra xe, Mai-cơ thầm nghĩ: “Mọi việc đều đúng với dự tính. Cứ thể xem vận may của chuyến du lịch đang đợi ta ở Cuba sẽ ra sao. Đây không phải là lần đầu và ta cảm thấy cũng chưa phải là lần cuối”.         Thấy Tiến sĩ để nhẹ máy điện thoại lên bàn, người hầu phòng bước lại bàn và hỏi:         - Ngài dùng rượu trước khi về?         - Đúng đấy, anh Ha-xin-tô. Rót ra ly đi!... Khoan đã, loại Rum “Ca-nhây” uống ngon lắm hả?         Ha-xin-tô chăm chú nhìn Tiến sĩ rồi chậm rãi đáp:         - Lúc tôi rời Cuba, thưa ngài, tôi thường uống “Bác-ca-di” nhưng tôi được biết bọn cộng sản dự định đổi tên rượu “Bác-ca-di”. Hiên nay “Ca-nhây” có hai loại nhãn – vàng và trắng. Người ta nói nó cũng khá lắm.         - Cám ơn Ha-xin-tô. Một người bạn định mang về cho tôi chai “ca-nhây”, bởi thế tôi mới phải anh thêm vấn đề này.         Cùng thời gian đó tại một điểm đối diện với cảng La Ha-ba-na cách bờ hai mươi hải lý trên một chiếc tàu thuỷ đã tắt động cơ, lần lượt có hai người nhảy sang chiếc xuồng máy có tốc độ nhanh mang ký hiệu “U-20” bên mạn thành.         Một thanh niên trạc ba nhăm tuổi, dáng cao, nhưng tóc đã điểm bạc ngồi ở đầu mũi. Gã mặc chiếc quần bò, áo sơ mi kẻ sọc, ngoài khoác thêm chiếc Blu-dông đen, đôi mắt nhíu lại chăm chú nhìn dải bờ xa xa đang tiến dần lại. Bóng tối và sự yên tĩnh bao phủ xung quanh. Chiếc xuồng máy tắt động cơ và giờ đây chỉ còn nghe tiếng sóng oàm oạp vỗ nhẹ vào hai bên mạn.         Người thanh niên nhìn đồng hồ. Mười hai giờ kém mười lăm. Máy nổ lại từ từ vang lên, chiếc xuồng máy lao lên và khoảng năm phút sau đã trườn đến phần bắc hòn đảo nhỏ.         Nhảy nhẹ lên bờ, tay lăm lăm khẩu súng ngắn nhỏ, gã ẩn mình sau những tảng đá lởn chởm, nhấp nhô bên bờ biển. Nghe ngóng động tĩnh vài phút, gã băng mình chạy đến gần con đường lớn cách đấy không xa. Đến đó, gã dừng lại, thõng chân xuống hố cát cố làm ra vẻ bình tĩnh ngồi hút thuốc. Đằng xa kia có ánh đèn pha ô tô buýt nhấp nháy, và khi chiếc xe vừa dừng lại, gã nhanh chóng nhảy phóc lên xe. Thế là điệp viên F-1 đã thực hiện được phần đầu kế hoạch xâm nhập vào Cuba của mình.         Cũng lúc ấy, phòng trực ban của cơ quan An ninh Cuba nhận được một bức điện báo: “Điệp viên “Thần thông” sẽ đến thăm các anh. H-23”.   Mời các bạn đón đọc Người Thay Thế H23 của tác giả D. L. I-ba-nhec.
Miền Đất Lạ
Bộ truyện tình báo của Nguyễn Sơn Tùng - Nhà xuất bản Lao Động phát hành năm 1987, 4 tập gồm: Hoa hồng trắng Miền đất lạ Viên đạn ngược chiều Một mình trên đất khách. ***           Sương sớm còn lởn vởn, trải tấm màn mờ đục lên những cánh rừng trùng điệp của Việt Bắc. Mặt trời đã mọc nhưng còn bị che khuất bởi những ngọn núi cao ngất. Chim chóc gọi nhau ríu rít bay đi kiếm mồi. Suối chảy rì rào hòa lẫn tiếng muông thú trong rừng sâu, vọng lên những âm thanh vừa êm đềm vừa huyền bí.   Dưới những lùm cây rậm rạp, một khu nhà lá kiến trúc theo kiểu mới, rất đẹp mắt, mỗi căn chia làm nhiều phòng, mỗi phòng nhiều cửa sổ, cao ráo, sạch sẽ. Từ trong khu nhà vang lên những tiếng nói cười, tiếng máy chữ rào rào, người ra vào tấp nập. Đó là doanh trại của Bộ tư lệnh X.   Trong một căn phòng nhiều ánh sáng, sau chiếc bàn gỗ thô sơ, đồng chí chỉ huy trưởng đang cúi gập người xuống chiếc bản đồ quân sự, tay cầm bút chì xanh đỏ, đánh dấu từng cứ điểm. Cánh cửa liếp hé mở, một vệ binh bước vào:   - Báo cáo tư lệnh! Có tham mưu trưởng xin vào gặp.   - Mời đồng chí ấy vào đây!   Chỉ huy trưởng gập tấm bản đồ rồi ngồi xuống ghế chăm chú nhìn ra cửa.  Một người cao lớn bước vào, anh phải cúi mới khỏi bị cộc vào khuôn cửa, đập gót giày đứng nghiêm giơ tay chào:    - Báo cáo anh, tôi đã có mặt.   Chỉ huy trưởng mừng rỡ đứng dậy, bước ra khỏi bàn, chìa tay:     - Chào đồng chí, hay lắm! Có việc cần phải bàn với đồng chí, ngồi xuống đây!- Sau khi lấy thuốc lá mời tham mưu trưởng, chỉ huy trưởng trở về chỗ cũ, rút cuốn sổ tay rồi hỏi:   - Sức khỏe của các đồng chí ra sao?   - Cảm ơn anh, rất tốt ạ.   - Có tin gì mới không?   - Dạ, đang lập báo cáo, sắp gửi lên đây. Đó là sự tập trung quân của địch trong chiến địch “Ca-mi-gu”(1).   Chỉ huy trưởng gật đầu:     - Cần phải xác minh lại thật chính xác những tin tức nhận được và đã đến lúc chúng ta phải bắn một viên đạn vào buồng tim của địch!- Tham mưu trưởng tán thành:   - Tôi cũng nghĩ như vậy. Đã đến lúc phải nắm lấy thời cơ. Tôi đang dự định đề nghị Bộ tư lệnh cho tiến hành.   - Đồng chí hãy báo cáo cho tội rõ tình hình chuẩn bị đến đâu rồi?   - Báo cáo anh. Theo tin tức của B.50 gửi về thì mọi việc đã chuẩn bị chu đáo. Hiện nay, trong cơ quan tham mưu Pháp ở miền Bắc, tên đại tá Ô-buy vẫn giữ chức vụ quan trọng, có uy tín lớn trong quân đội viễn chinh. Đó có thể là một điểm tựa thuận lợi cho đồng chí của ta hoạt động, ngoài ra những “nhân” của ta đều có những cơ sở vững chắc, có thể tin cậy được.   Chỉ huy trưởng đổi nét mặt, nghiêm nghị:   - Đồng chí Tần! Thời cơ đã đến, chúng ta phải hành động thật đúng lúc và khôn khéo. Lần này các đồng chí sẽ phải đương đầu với kẻ địch mạnh hơn, già dặn kinh nghiệm hơn! Hiện nay trong phòng nhì của quân đội Pháp còn có bọn CIA, cơ quan tình báo của Hoa Kỳ với danh nghĩa là cố vấn nhưng trên thực tế chúng đã thọc tay vào nắm mọi quyền hành lũng đoạn cả cơ quan tham mưu của Pháp.   Trong giai đoạn này, thực dân Pháp phải trông cậy vào bọn can thiệp Mỹ, chúng hy vọng có những khoản viện trợ quân sự hòng đè bẹp cuộc kháng chiến của chúng ta. Bề ngoài xem như bọn chúng cấu kết với nhau rất chặt chẽ, nhưng thật ra chúng không thể giấu nổi những mâu thuẫn đang ngấm ngầm phát triển trong nội bộ chúng. Bọn Mỹ đang có mưu đồ hất cẳng Pháp ở Đông Dương để thiết lập một chế độ thuộc địa kiểu mới, khống chế nhân dân châu Á. Chúng đã và đang đào tạo những con bài dự trữ để sau này có thể thay thế bọn bù nhìn của Pháp ở đây. Bọn này đang được Tòa Bạch ốc nuôi dưỡng chờ đợi thời cơ. Một tên đang lên tiếng công kích Bảo Đại để gây ảnh hưởng. Hiện nay bọn chỉ huy quân sự Hoa Kỳ đang âm mưu xây dựng một kế hoạch mới ở Đông Dương mà tình báo của chúng ta mới phát hiện. Đó là kế hoạch Z.F.I.   - Kế hoạch Z.F.I. phải chăng là những tài liệu mà quân báo của mặt trận chúng ta đang thu thập gửi về?   Chỉ huy trưởng khẽ mỉm cười:   - Những tin tức của quân báo mặt trận ta không có liên quan gì đến nó cả. Chỉ có tình báo trung ương của ta mới nắm được rõ thôi. Kế hoạch Z.F.I. là tên gọi tắt của “khu vực biên giới Đông Dương”. Bộ quốc phòng Hoa Kỳ đã chỉ thị cho tướng Ca-ben phụ trách cơ quan F.B.I chỉ đạo thực hiện. Tất nhiên nó có tầm quan trọng về chiến lược có ảnh hưởng đến sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ ở Đông Dương trong tương lai, vì vậy cấp trên đã chỉ thị cho chúng ta phải phối hợp phá vỡ kế hoạch đó vì chúng ta sẵn có người có khả năng. Chúng ta sẽ chạm trán với bọn gián điệp Mỹ, mạnh mẽ và xảo quyệt hơn bọn phòng nhì Pháp! Vì vậy, muốn hoạt động có kết quả phải làm thật chu đáo công tác chuẩn bị. Đồng chí hiểu ý tôi chứ?   - Dạ, tôi đã rõ.   - Người của ta đã sẵn sàng chưa? Sức khỏe đồng chí ấy ra sao?     - Báo cáo anh hiện nay đồng chi ấy rất khỏe, vừa dự chỉnh huấn xong, rất hăng hái và sẵn sàng nhận nhiệm vu.   - Rất tốt! Chiều nay đồng chí bảo đồng chí ấy lên đây gặp tôi, khoảng 3 giờ có mặt.   - Rö!   - Và từ bây giờ, tôi ủy nhiệm cho đồng chí trực tiếp chỉ đạo công tác này, trước hết thẩm tra lại các cơ sở ở nội thành xem có thật vững vàng không, rồi tìm những biện pháp ngăn ngừa khả năng bất lợi đến với đồng chí mình, tạo điều kiện để dễ dàng hoạt động giành thắng lợi. Đồng chí rõ chưa?   - Tôi đã rõ, xin hứa với anh: Bảo đảm làm tròn nhiệm vụ! - Tôi tin các đồng chí. “Đạn đã lên nòng”, hãy bắn và bắn cho trúng đích!   - Dạ, chỉ huy trưởng cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thật tốt!   Tham mưu trưởng nói xong đứng dậy định lùi ra thì chỉ huy trưởng ra hiệu:     - Khoan, cho tôi gửi cái này đã.   Chỉ huy trưởng với tay lên giá sách, lấy xuống một gói nhỏ:   - Đồng chí cầm về cho Sơn, quà của chính ủy gửi tặng hai người đấy!   Tham mưu trưởng thắc mắc hỏi lại:   - Sao lại tặng hai người ạ?     Chỉ huy trưởng giải thích:   - Cho đồng chí Sơn và người thân của cậu ấy: cô Tuyết Trinh.   Hiểu ý, tham mưu trưởng cười:     - Các anh chu đáo quá!   Chỉ huy trưởng cũng cười:     - Đấy mới là quà riêng của chính ủy, còn của tôi nữa, nhưng chớ nói với cậu ta vội, tôi sẽ gửi cho cậu ta một cách bất ngờ.     Hai người vui vẻ bắt tay nhau. Chỉ huy trưởng tiễn chân tham mưu trưởng ra tận cửa phòng.     Mấy tiếng kẻng bỗng vang lên. Khu rừng rộn ràng một lúc, rồi lại trở lại êm đềm huyền bí như cũ.   (1). Pháp mở chiến dịch “Ca-mi-gu” đánh chiếm Vĩnh Phúc, 8-8-1949.   Mời các bạn đón đọc Miền Đất Lạ của tác giả Nguyễn Sơn Tùng.
Hoa Hồng Trắng
Bộ truyện tình báo của Nguyễn Sơn Tùng - Nhà xuất bản Lao Động phát hành năm 1987, 4 tập gồm: Hoa hồng trắng Miền đất lạ Viên đạn ngược chiều Một mình trên đất khách. *** Mặt trời như trút lửa xuống ruộng đồng, cây cối im lìm, không một làn gió thoảng qua, mặt đường nóng bỏng, vắng bóng người lai vãng, sau vài khóm tre xơ xác tiêu điều, ẩn hiện những mái nhà tranh bạc phếch. Trên con đường đất từ Kiến-an về Đồ-sơn có hai chiếc xe gíp nhà binh đang mở hết tốc độ lao vun vút, cuốn lại sau một lớp bụi mờ. Hai chiếc xe chạy đến ngã ba thì dừng lại. Từ chiếc xe đi trước nhảy xuống ba tên lính đeo súng “mát”, mặt mũi đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, một trong ba tên quay lại chiếc xe sau hỏi: - Ngài đồn trưởng cho chúng tôi giải khát chứ ạ? Từ chiếc xe sau bốn tên nhảy xuống, bọn chúng cũng ướt đẫm mồ hôi, một tên đeo lon trung úy có bộ mặt lưỡi cày dài ngoẵng, cái sống mũi gồ, cặp mắt xếch và đôi lông mày rậm, hắn khoát tay ra lệnh: - Vào hàng cô Mơ! - Rồi khệnh khạng tì tay phải vào chuôi khẩu “côn bát” đeo lủng lẳng bên sườn, hắn ngất ngưởng đi vào quán, theo sau là những tên lính tùy tùng. Trong quán có mấy bà đi buôn, gồng gánh thúng mủng, đang lấy nón ra sức quạt, khi thấy bọn chúng vào vội vàng nem nép dồn vào một góc. Còn cô chủ quán trạc hăm bốn, hăm nhăm tuổi, vấn tóc trần, mặc áo phin nõn bó chặt bộ ngực phồng căng, đang vội vã lấy khăn lau sạch chiếc bàn đã được phủ lên trên tấm vải ni-lông hoa, ỏn ẻn nói: - Bẩm ngài đồn trưởng, ngài muốn gì ạ? - Kem sô-đa! Hôm nay có đá không cô em? - Tên đồn trưởng hỏi sau khi đã ra lệnh cho bọn lính được phép ngồi xuống bàn. - Dạ thưa ngài, khó mua lắm ạ! Thằng em em nó đi Hải-phòng, suốt từ sớm tới giờ chưa lấy được về, các ngài xơi sô-đa tạm vậy, có cả bia và nước chanh chai ạ! - Nóng thế này mà không có đá, chán thật! - Một tên hạ sĩ đứng dậy vừa xốc lại chiếc quần soóc ka ki vừa nói - Cô Mơ này, nếu lần sau cô thấy chiếc xe của quan đồn đi qua thì thế nào cô cũng phải chạy cho bằng được đá nhé! Lúc về, quan đồn bao giờ cũng xuống giải khát ở hàng cô, cô không thấy đó là vinh dự à? - Dạ em biết. Nhưng quả thật dạo này nóng quá mà đá thì rất hiếm, tranh nhau mãi, không mua được, quan đồn có cách nào giúp em mua đá được không? Nếu được thì em cám ơn quan đồn vô cùng ạ! - Mua đá hộ cô à? - Tên đồn trưởng hỏi rồi phá lên cười, cả bọn thấy hắn cười cũng cười theo. Tên đồn trưởng hỏi tiếp: - Nếu mua đá hộ cô thì cô em có tính tiền giải khát cho tôi không? - Dạ, em ủng hộ ạ! - A! Được rồi, thế thì viết cho cô một cái giấy nhé, nói là mua đá phục vụ quân đội quốc gia. Mỗi ngày một cây đủ chưa? - Dạ, được hơn thì càng tốt ạ! - Cô chủ quán mừng rỡ tiến đến phía sau tên đồn trưởng, ghé sát mớ tóc đã bôi nước hoa qua vai hắn trong khi hắn đang hí hoáy viết vào tờ giấy đóng dấu sẵn. - Đây, cho cô em, vừa ý chưa? Cô hàng nhận giấy, liếc mắt đưa tình và cất giọng ỏn ẻn: - Em xin cảm ơn! Bỗng tên đồn trưởng túm lấy tay cô kéo sát lại gần rồi nghiêm sắc mặt: - Cấm cô không được chỉ đường cho Việt Minh đấy! - Dạ. - Thấy người lạ mặt lảng vảng đến hàng thì phải theo dõi. - Vâng ạ! - Nếu thấy người nào nghi ngờ là du kích thì phải lập tức báo ngay cho lý trưởng để đồn kịp thời cho lính xuống bắt! - Dạ. - Nếu gặp khó khăn thì cô chịu khó lên đồn gặp tôi, tôi sẽ giúp đỡ. - Cám ơn quan lớn ạ! Tên đồn trưởng định kéo sát cô chủ quán gần mình nữa nhưng thấy bọn lính đang nhìn, hắn tảng lờ, vờ hỏi: - Những điều tôi dặn cô nghe rõ chứ? - Dạ, em nghe rõ cả. - Được, thôi ta đi - Hắn ra lệnh cho cả bọn và khệnh khạng bước lên xe, quên trả tiền hơn chục chai nước ngọt. Xe nổ máy, bọn chúng giơ tay chào cô chủ quán, một tên nói tiếng Tây giả cầy. - Ô-rơ-voa, ma-đờ-ma-den! Hai chiếc xe cùng rú ga phóng vun vút trên đường về Đồ-sơn, nhả lại đám bụi mù mịt tỏa vào các quán hàng ở ngã ba, khiến mọi người phải giơ tay lên bịt mũi. Bọn chúng đi được chừng mười phút thì những người ở ngã ba bỗng nghe thấy tiếng nổ. Một đám khói và bụi bốc cao lên ở phía Đồ-sơn. Một số người từ các quán hàng đổ xô ra nhìn và reo lên: - Mìn, bọn chúng vấp phải mìn rồi! Tiếp theo là tiếng súng máy nổ loạn xạ một hồi lâu rồi tiếng động cơ ầm ì xa xa. Từ trên đồn, tên thiếu úy đồn phó sau khi nghe thấy tiếng nổ lớn rất gần, hốt hoảng quay điện thoại gọi ra trạm tiền tiêu hỏi tên hạ si thường trực thì được biết có mìn nổ trên đường quốc lộ. Hắn thất sắc, nghĩ đến khả năng đồn trưởng bị phục kích, hắn vội vàng ra lệnh báo động. Gần một trăm tên, súng ống đầy đủ nhốn nháo tập trung dưới sân đồn. Tên đồn phó hạ lệnh cho một trung đội lên hai chiếc xe cam nhông, mở máy đi tiếp cứu. Nhưng vừa ra khỏi đồn thì thấy chiếc xe đồn trưởng về tới nơi, bọn chúng đều dừng lại và đoán rằng đã có chuyện chẳng lành. Tên đồn trưởng mặt tái mét từ trên xe bước xuống, theo sau là hai tên cận vệ quần áo tả tơi đầy bụi cùng tên tài xế vừa chết hụt. - Ông cho ngay quân xuống cây số mười lăm kéo chiếc xe bị mìn cùng xác ba binh sĩ về, đồng thời càn kỹ khu vực quanh cây số mười lăm - Đồn trưởng hạ lệnh cho đồn phó, tên này đang đứng nghiêm trước mặt hắn. - Bắt cho bằng hết những đứa làm ruộng xung quanh đem về đồn! - Xin tuân lệnh! Đồn phó rập gót giày, giơ tay chào và nhảy vội lên xe phóng thẳng. Tên đồn trưởng thất thểu bước ngay về buồng riêng, mở quạt máy và cứ để nguyên quần áo bẩn như vậy nằm sóng soài trên giường, mắt trợn tròn vừa sợ hãi vừa giận dữ. Từ ngày được bổ nhiệm về thay thế tên quan ba Phéc-đi-man đến nay đã gần ba tháng. Cái đất đáng nguyền rủa này lại chính là nơi các quan khách thường lui tới nghỉ mát trong những dịp hè. Tên tỉnh trưởng Kiến-an đã chỉ thị cho hắn phải kiện toàn màng lưới bảo vệ khu vực nghỉ mát bất khả xâm phạm này, vì vậy hắn đã được bổ sung thêm một đại đội bảo an do thiếu úy Toàn chỉ huy. Hôm nay, hắn lên tỉnh để chuẩn bị tiếp nhận và trên đường về bị vấp mìn của du kích. Chiếc xe đi đầu bị nổ tung, thiệt mạng ba tên lính cận vệ. Còn hắn ngồi xe sau nên thoát chết. Hắn nhớ lại những ngày vẫy vùng chỉ huy bọn phỉ ở vùng biên giới Móng-cái. Đến khi quân Pháp trở lại chiếm đóng, hắn đã đem hơn chục tàn quân, những hảo hán trên mặt biển, đến gặp tên quan năm Sác-lơ Đo xin đầu thú. Cảm động về sự nhiệt thành của hắn, Sác-lơ Đo đã tiếp nhận và đề nghị với bộ chỉ huy phong cho hắn chức trung úy và cất nhắc lên làm đồn trưởng Móng-cái một thời gian. Vì hắn là người địa phương, lại xuất thân là một tên giặc biển nên nhân dân Móng-cái đều căm ghét hắn vô cùng. Hễ nghe nói đến Tằng Sáng, đồn trưởng Móng-cái, thì từ đứa trẻ lên ba đến các cụ già đều phải khiếp vía kinh hoàng. Tằng Sáng khét tiếng tàn ác, uống máu người không tanh, do đó càng được bọn chỉ huy Pháp tin dùng. Tằng Sáng ra sức lập công với quan thầy, hễ cứ sau mỗi trận càn, nếu bắt được người nào bị nghi là du kích, hắn chặt đầu mổ bụng không thương tiếc. Có người hỏi hắn tại sao lại thích hành hình theo kiểu thời trung cổ như vậy, hắn trả lời: “Cho đỡ tốn đạn. Vả lại có thế bọn Việt Minh mới sợ”. Tằng Sáng được chuyển về Đồ-sơn, đồng bào khu vực Đồ-sơn lại phải chịu đựng nhiều thảm họa. Hôm nay du kích Đồ-sơn định bắt hắn trả nợ máu nhưng lại giết hụt. Hắn chưa đến ngày tận số. Hắn đang suy nghĩ để tìm cách báo thù du kích, hắn nôn nóng chờ mong tin tức của bọn đi càn. Liệu có bắt được tên Việt Minh nào không? Khi đã mệt, hắn gọi lính hầu lấy nước rửa mặt rồi bước ra phòng làm việc, ngồi thừ mặt trông chờ. Bỗng chuông điện thoại réo vang, hắn vội cầm lấy ống nghe. Từ trạm gác tiền tiêu báo tin là đội quân đi càn đã trở về. Tằng Sáng bước vội ra cửa đồn. Bọn lính do tên đồn phó chỉ huy đang kéo về rầm rập. Tên thiếu úy báo cáo với hắn: - Báo cáo đồn trưởng, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tằng Sáng sốt ruột hỏi: - Có bắt được tên Việt Minh nào không? - Dạ, bắt được bốn tên đang bắt cua dưới đồng. - Dẫn bọn chúng lại đây. Tằng Sáng hậm hực, không hài lòng khi nhìn thấy ba người đàn bà cùng một em bé trạc mười ba tuổi, quần áo đều rách rưới và mặt mũi lem luốc. Họ lẩy bẩy co dúm lại, mặt mày xanh xám vì quá sợ hãi. Tằng Sáng hất hàm ra lệnh cộc lốc: “Bắn!” Lần đầu tiên, những nạn nhân đáng thương được hưởng ân huệ của hắn là không bị chặt đầu, mổ bụng, moi gan, như mọi khi. Mặt trời đã khuất sau dãy núi, một dải mây đen dài ôm lấy chân trời, một loạt súng nổ vang… Tằng Sáng không chút động tâm. Hắn bước vội vào phòng làm việc, hạ lệnh cho tên thư ký đánh máy một bản báo cáo như sau để gửi lên cấp trên: Kính gửi: Quan tỉnh trưởng Kiến-an. Tôi là Tằng Sáng, trung úy phụ trách khu vực Đồ-sơn xin trân trọng báo cáo với ngài Tỉnh trưởng một việc như sau: Hồi 15 giờ 30, chúng tôi từ trên tỉnh về đến cây số 15 thì bị Việt Minh phục kích. Chiếc xe đi đầu chở ba binh sĩ bị trúng mìn thiệt hại. Chúng tôi lập tức xuống xe chiến đấu. Sau ba mươi phút nổ súng ác liệt, bọn chúng đã phải rút lui, binh sĩ của chúng tôi tiếp tục càn quét và đã bắt sống được bốn tên Việt Minh, đem về đồn tra hỏi, bọn chúng đều ương bướng không chịu khai. Thừa lệnh quan Tỉnh trưởng, chúng tôi đã xử tử hình bọn chúng. Chiến lợi phẩm thu được gồm một số lựu đạn và một quả mìn chưa nổ, chúng tôi sẽ gửi lên tỉnh sau. Vậy đề nghị quan Tỉnh trưởng ghi vào sổ thành tích chiến đấu của anh em binh sĩ Đồ-sơn. Kính chào quý ngài. Đồ-sơn, ngày X tháng X năm X Đồn trưởng kí tên TẰNG SÁNG Hắn bắt tên thư ký đọc lại cho hắn nghe bản báo cáo trên rồi gật gù với những thành tích giật gân ấy, chắc hẳn phen này cấp trên sẽ gắn thêm cho hắn một chiếc mề đay trong chiến công thật vẻ vang này. Mời các bạn đón đọc Hoa Hồng Trắng của tác giả Nguyễn Sơn Tùng.
Người Gác Đêm
Một vụ án vượt ngục ly kỳ chấn động, 22 kẻ đào phạm trốn ra ngoài xã hội, có người từng giết người, có người uống máu, lại có người chuyên phóng hoả đốt cô dâu... Những tên đào phạm này vô cùng hiểm ác, trở thành cơn ác mộng khiến cho người dân thành phố Nam An khó có thể yên giấc. Dưới áp lực vô cùng to lớn, một tổ chức bí mật dưới tên gọi “Người gác đêm” đã bị phủ bụi từ lâu có được cơ hội khởi động lại... Cơ chế đào thải của Người gác đêm rất thẳng tay, mỗi tuần đều có người bị loại khỏi cuộc chơi. Thế nhưng, điều tàn khốc hơn nữa chính là, dường như có kẻ đang ngầm chạy đua với họ. Cứ mỗi lần khi họ tiếp cận được với đào phạm, cuối cùng, thứ họ truy bắt được, đều chỉ là một nạn nhân vừa mới tử vong... 3 tháng, 22 đào phạm, 1 kẻ sát thủ thần bí, trong cuộc chơi đếm ngược thời gian này, cuối cùng ai mới là người có thể mỉm cười chiến thắng? *** S eri tiểu thuyết “Pháp y Tần Minh” đã xuất bản được năm cuốn rồi, tôi cảm thấy đã đến lúc bắt đầu viết một seri mới. Đây chính là lý do ra đời seri “ Người gác đêm ”. là khởi đầu cho sự đột phá trong sự nghiệp sáng tác của tôi Nói thực, câu chuyện này, tôi và các bạn trong công ty Văn hoá Truyền thông Nguyên Khí Xã cùng lên kế hoạch rất lâu rồi, chính là muốn cho mọi người được thưởng thức một câu chuyện phức tạp nhưng lại rõ ràng, hư cấu nhưng hợp lý và vô cùng hấp dẫn. Đến tận buổi tối hai hôm trước, đại cương của “Người gác đêm” mới thực sự hoàn thành, bộ não chuyển động liên tục không ngừng nghỉ mấy ngày đêm này của tôi mới được thả lỏng nghỉ ngơi. Tôi rất thích câu chuyện này, có ba lý do: Một là, câu chuyện này có mấy tuyến đường chính, mỗi tuyến đường chính đều có những sự giao thoa ở các mức độ khác nhau. Bởi vì đây là một câu chuyện vô cùng phức tạp, là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, cũng là một câu chuyện vô cùng hại não. Câu chuyện bắt đầu kể từ khi nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến nay, sóng dâng ào ạt; câu chuyện được kết hợp từ những chi tiết nhỏ, tinh tế khéo léo. Đương nhiên, kết cấu câu chuyện phức tạp, rõ ràng là một thử thách rất lớn đối với một tác giả chuyên nghiệp. Nhưng, vì muốn đem lại cho mọi người một bữa tiệc đọc sách thịnh soạn, tôi bằng lòng đón nhận thử thách này. Hai là, tại sao tôi lại muốn làm cảnh sát? Rất nhiều bạn có thể cũng giống như tôi, trong lòng tràn ngập cảm giác chính nghĩa. Tôi cảm thấy cảm giác chính nghĩa vô cùng quan trọng, nó là một nhân tố quan trọng của sự phát triển trên quỹ đạo thông thường trong xã hội. Những độc giả đã đọc sách của tôi đều nói, bất luận hung thủ có hung ác đến đầu, seri “Pháp y Tần Minh” đều luôn làm rạng rỡ cảm giác chính nghĩa, có cái nhìn thù địch đối với những kẻ tội phạm và cả sự thương xót đối với những người vô tội đáng thương. Không chỉ như vậy, tám chữ mà tôi vẫn luôn muốn nói với mọi người chính là “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt”. “ Người gác đêm” chính là kể về một nhóm người như vậy. Họ dùng cảm giác chính nghĩa trong lòng mình, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của chính mình. Cũng có nghĩa là, “Người gác đêm” tiếp nối mục đích tinh thần của seri “Pháp y Tần Minh”, nhằm hướng chính nghĩa mà tiến đến chính nghĩa! - Ba là, tinh hoa của bộ truyện này chính là “tinh thần pháp trị”. Bốn chữ này nói ra thì dễ, làm được đến độ hoàn mĩ thì rất khó. May mắn thay, chúng ta hiện đang đề xướng thực hiện rộng rãi “y pháp trị quốc”, đây là nhân tố tất yếu để xây dựng đất nước hùng mạnh, duy trì sự ổn định. Và trong thời đại hừng hực khí thế thực hiện rộng rãi tư tưởng “y pháp trị quốc” này, sự ra đời của bộ seri mới này càng có ý nghĩa hơn. Từ khi đất nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến nay, tiến trình pháp trị của nước tôi đã từng bước được đẩy mạnh, trên con đường này, các vị tiền bối hăng hái chăm lo việc nước, không ngừng tìm tòi, mới có được đại cục ổn định ôn hòa như hiện nay. Chủ nghĩa anh hùng cá nhân thái quá, có thể sẽ mang lại cho chúng ta sự vui mừng hân hoan trên phương diện tinh thần, nhưng thứ thực sự có thể đem lại sự bình yên ổn định cho nhân dân, bắt buộc là pháp trị. Những nhân vật chính trong phim. ảnh như “Dexter”, “Dạ xoa” không thể nào là mục tiêu để chúng ta ngợi ca, tuân thủ pháp luật một cách nghiêm túc. thực thi pháp luật một cách nghiêm túc, mới là tấm gương mẫu mực. “Người gác đêm” kể về một câu chuyện kéo dài mấy chục năm. Điều tôi muốn dùng câu chuyện này để bày tỏ nhất chính là: ý thức pháp trị. Trong cuốn sách, tổ chức Người gác đêm thần bí, đã phải trả một cái giá quá đắt trên con đường pháp trị, trong thực tế, tôi hy vọng ý thức pháp trị có thể ăn sâu gốc rễ vào lòng mỗi người, đặc biệt là trong lòng những người thực thi pháp luật. Như vậy, mỗi người sẽ đều cảm thấy an toàn, xã hội mới ổn định giàu mạnh. “Người gác đêm” là thành quả tâm huyết của tôi và các bạn trong công ty Văn hoá Truyền thông Nguyên Khí Xã, tôi hy vọng các bạn độc giả của tôi sẽ yêu thích nó. Tổ chức Người gác đêm mặc dù tồn tại một cách thần bí, nhưng nó cũng là một lá cờ, một sự ngưỡng vọng hướng tới. Nhóm người đó, có khả năng tồn tại hết sức bình thường ngay bên cạnh chúng ta, bảo vệ cho sự an toàn của chúng ta, canh giữ những đêm bình an cho biết bao gia đình. Tôi hy vọng, các bạn độc giả của tôi sẽ cầu nguyện cho họ. Tần Minh *** Review sách Người Gác Đêm | Pháp Y Tần Minh Tà Ngô:   Ngay vô đầu cuốn mới Người Gác Đêm của Tần Minh đã vô cùng kích thích. Kẻ bí ẩn đột nhập vào nhà bắt cóc em bé ngay dưới mũi của ba mẹ nó. Thế là một màn truy đuổi giành lại con ngoạn mục bắt đầu. Nhưng đau đớn thay, bà mẹ rượt cỡ nào cũng không theo kịp tên bắt cóc, và càng đau hơn nữa là vợ chồng nhà họ là giảng viên thể dục, cô ấy còn là quán quân điền kinh cấp tỉnh. Kẻ bắt cóc này không bình thường, quá không bình thường, chạy thì nhanh, băng tường như vượt đất bằng, đột nhập nhà dân mấy tầng cửa chống trộm mà chẳng lưu lại vết. Công an rơi vào bế tắc thì cậu cảnh sát trẻ Tiêu Vọng vô tình phát hiện ra, đây không phải chỉ là một vụ bắt cóc đơn lẻ mà là một chuỗi vụ bắt cóc, mỗi năm đúng ngày đúng tháng lại bắt một đến hai đứa trong suốt 22 năm. Mỗi đứa trẻ bị bắt cha mẹ chúng đều là những người ưu tú trong lĩnh vực nào đó. Đang tính đi giải quyết vụ bắt cóc thì một vụ án vượt ngục xảy ra với số lượng đào phạm là 22 tên. Lại không bình thường, tử tù hay phạm trọng tội mới cực chẳng đã phải vượt ngục, đằng này, ăn cắp vặt, vô ý đả thương, tai nạn.... mà cũng vượt ngục. Tiêu Vấn Thiên, là người phụ trách truy bắt lũ đào phạm, nhưng số lượng lớn, nhân thủ không đủ, khiến ông vô cùng đau đầu, ông đi xin ý kiến bố vợ (sếp cũ). Lão tía, bố vợ Tiêu Vấn Thiên khởi động tổ chức Người Gác Đêm, truy lùng bọn đào phạm. Trước đây tổ chức người gác đêm toàn anh tài xuất chúng, nay đám anh tài này người trẻ nhất cũng hơn 50 tuổi, ông thì đãng trí, ông thì tay run, ông thì giờ ngồi xe lăn phải có người đẩy. Team già này liệu có bắt được tội phạm chăng? Thế là, tuyển nhân tài trẻ khỏe vào, chia làm 2 đội, cạnh tranh lẫn nhau, đội nào thua mỗi tuần sẽ loại đi 1 người, trong vòng 3 tháng phải bắt sạch lũ vượt ngục. Tiêu Lãng và Lăng Mạc là nhóm trưởng của 2 nhóm, cạnh tranh trên mọi phương diện, mong muốn loại đối thủ ra khỏi cuộc chơi. Nhưng cuộc chơi này người chủ động lại là Kị Sĩ U Linh. Người Gác Đêm lần mò được tên trốn ngục nào định đi tóm thì đều bị Kị Sĩ U Linh hớt tay trên, giết ngay dưới mí mắt cảnh sát. Vậy Kị Sĩ U Linh là ai mà kinh dị dữ vậy, biết trước tất cả, hay trong nội bộ Người gác đêm có nội gián. Nếu có nội gián vậy tên nội gián đó là ai? Chắc phải qua tập 2 mới biết quá. Thật ra, nếu truyện chỉ có vậy thì cũng không hấp dẫn lắm, cái hấp dẫn tôi ở truyện này là Tần Minh không hề giấu giếm như những truyện khác, lộ 1 ít rồi để tới cuối cùng bùm 1 phát cho bất ngờ. Ở đây, mọi người trong tổ chức Người gác đêm từ lúc thu thập chứng cớ, thảo luận sách lược, đưa ra phương hướng, đều rành mạch rõ ràng hết. Độc giả nắm toàn bộ, nhưng không vì biết hết mà cảm thấy nhàm chán hết lôi cuốn Người ta thường nói ăn mặc nửa kín nửa hở mới hấp dẫn, tuột ra hết chả còn gì hứng thú, nhưng Người Gác Đêm như 1 cô gái quá đẹp dù nude sạch sẽ cũng quyến rũ toàn tập. Sau thoát y sạch trơn, cô gái sexy Người Gác Đêm không bùm như ai kia mà biểu diễn 1 màn múa cột bốc lửa mang tên: Tiêu Lãng, Lăng Mạc vs Kị Sĩ U Linh. OMG! Tội nghiệp 2 anh cảnh sát trẻ gì đâu. Anh Lãng thì bị Kị Sĩ U Linh đâm, rồi chọt rồi ngoáy te tua tơi tả, anh Mạc nằm kế bên mà mồ hôi mẹ mồi hôi con mồ hôi nóng mồ hôi lạnh tuôn như mưa, còn tôi đọc tới khúc chọt ngoáy đó thốn hết cả người. Hành xong anh Lãng thì Kị Sĩ U Linh hành tới anh Mạc, phang từ trong tối ra tới ngoài sáng, phang từ trong hẻm xém phang xuống hầm. Anh Mạc bị dần thiếu điều mất nửa cái mạng. Xem truyện mà cứ tưởng đang nghe giọng cổ kiểu lên 100 chữ, lên không không thấy xuống, chạy theo muốn dứt hơi, muốn tắt thở. Và hiện tại kết thúc cuốn 1 này, Tần Minh nhốt tôi ở trên đỉnh tháp không cho xuống, muốn xuống thì đợi quyển 2, mà chưa chắc quyển 2 đã xuống, sợ bị đưa lên cao hơn nữa. Hóng quyển 2, thần kinh vô cùng căng thăng, hy vọng anh Vọng không tèo. Ps: Cài đặt quá hay! *** Người Gác Đêm- cuốn sách dành cho những ai không sợ hãi bóng tối. Câu chuyện mở đầu là một vụ bắt cóc trẻ em. Người lạ đột nhập vào nhà bắt đứa trẻ đi ngay khi bố mẹ đứa bé cũng đang ở nhà. Bố mẹ đứa trẻ phát hiện ra liền cố sức rượt đuổi, thấy con ngay trước mắt mà không thể giữ lại, để kẻ xấu chạy mất. Thân thủ kẻ này đúng là phi phàm, bởi vì hắn cõng một đứa bé mập mạp bỏ chạy mà lại thoát được sự truy đuổi của hai người nổi tiếng là quán quân điền kinh cấp tỉnh… Lần theo manh mối để lại, cậu sinh viên học viện cảnh sát Tiêu Vọng bỗng phát hiện một bí mật động trời. Vào đúng ngày 8 tháng 6 âm lịch hàng năm đều có một vài đứa trẻ bị bắt đi. Lẽ nào có liên quan tới mê tín thời phong kiến, dùng trẻ em để tế lễ? Vậy là có phải 31 đứa trẻ bị bắt đi suốt 22 năm đó đã chết hay nếu còn sống thì chúng đang bị nhốt ở đâu? Mang theo mối nghi hoặc này, Tiêu Vọng đào sâu tìm hiểu thì phát hiện ra, bố mẹ của những đứa trẻ này đều không phải là những người thường: kiện tướng thể thao, kiến trúc sư cao cấp, cảnh sát lão luyện, sĩ quan kiệt xuất hay thậm chí là hacker nổi tiếng… Đang điều tra vụ án mất tích 31 đứa trẻ kì lạ này thì bỗng nhiên một vụ vượt ngục chấn động xảy ra, 22 tên phạm nhân đào tẩu cùng một lượt. Thường thì những người phạm trọng tội, mang án tử hình sẽ đào tẩu vì chúng không còn gì để mất nhưng những người chỉ phạm tội nhẹ như ăn cắp vặt, đánh nhau… cũng vượt ngục thì đúng thật là khó hiểu. Vì vậy nên một tổ chức bí mật gọi là “Người gác đêm” được tái khởi động để điều tra. Nhưng thành viên của những tổ chức này nếu tính những người trẻ nhất cũng không dưới 50, còn lại toàn những người đã 60-70, có người phải ngồi xe lăn, có người tay chân run lẩy bẩy như mắc bệnh Parkinson… liệu những người như vậy thì điều tra được cái gì? Vậy là phải tuyển nhân tài vào tổ chức, đề thi chính là vụ vượt ngục trên, những người mới được đề cử vào chia làm hai nhóm để thực hiện cuộc sát hạch, mỗi tuần nhóm nào thua sẽ phải đào thải ít nhất một người trong vòng ba tháng. Vậy thì cũng không có gì đáng nói, cái thú vị nhất ở đây chính là cuộc suy luận để rượt đuổi nghi phạm của các thành viên mới này, trong đó có cả Tiêu Vọng. Mỗi người một sở trường, mỗi người một suy luận, cuối cùng, nhóm người đó liệu có bắt được 22 đào phạm? Nếu tò mò thì mua sách về đọc liền. Không chỉ đơn giản như vậy, truyện của Tần Minh hấp dẫn bởi cái cách ông tạo nên những nút thắt gay cấn, giả dụ như đang có vụ án điều tra 31 đứa trẻ mất tích thì bỗng có một vụ án li kỳ hơn là vượt ngục xảy ra, đang điều tra để bắt kẻ vượt ngục về thì bỗng nhảy ra một anh “Kị sĩ u linh” tự xưng là thay trời hành đạo, hớt tay trên của các nhóm trong tổ chức Người gác đêm. Cứ điều tra được ai là kẻ đó bị giết trước khi cảnh sát tìm được, một bài báo ca tụng “Kị sĩ u linh xuất hiện”, hầu hết dư luận xã hội đều đồng tình, thậm chí tung hô “Kị sĩ u linh”. Vậy “Kị sĩ u linh” làm vậy có thật sự đúng? Hay pháp luật và cảnh sát mới là những người mà nhân dân nên tin tưởng? Câu trả lời bạn sẽ tìm thấy trong cuốn truyện này. Đó, đọc tới đó chắc chắn ai cũng nghĩ ồ cái anh nhân vật chính tên là Tiêu Vọng chắc luôn, nhưng xin thưa main của chúng ta là Tiêu Lãng- em trai Tiêu Vọng. Với một cái mũi thính suýt bằng chó nghiệp vụ, đôi mắt tinh tường và một thái độ lơ đãng có chút bất cần, tham gia vào tổ chức Người gác đêm vì cá cược với bố và muốn ở gần cô bạn đáng yêu Đường Đang Đang, Tiêu Lãng là một điểm sáng, là tâm cười trong mạch truyện căng thẳng. Cái cách suy nghĩ lạc quan, cách nói chuyện dí dỏm của Tiêu Lãng sẽ khiến người đọc cảm thấy yêu thích cậu nhóc ngay từ những trang sách đầu tiên. “Người gác đêm” của Tần Minh là một câu chuyện rất cuốn hút và dễ đọc, tuy một vài chỗ suy luận có chút gượng ép nhưng về cơ bản thì đều logic. Nhân vật chính Tiêu Lãng không tạo cảm giác nặng nề như với Phương Mộc trong series tâm lý tội phạm của thầy Lôi Mễ, không thần thánh như Eumenides của Chu Hạo Huy hay không phải là những tiến sỹ có kiến thức cao siêu như trong những cuốn truyện của Tử Kim Trần. Vì còn là một cậu nhóc nên chúng ta cảm thấy gần gũi hơn, chứng kiến quá trình phá án cũng là chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu, độc giả sẽ thấy gần gũi hơn rất nhiều. Nói tóm lại, “Người gác đêm” là một cuốn sách rất đáng đọc. Đọc quyển 1 rồi lại hóng quyển 2, vì những câu hỏi gợi mở trong quyển 1 thôi thúc người ta muốn biết câu trả lời. Quá khứ của tổ chức Người gác đêm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, “Kị sĩ u linh” thực chất là người của tổ chức nào, Tiêu Vọng đã đi đâu… chắc phải chờ quyển 2 mới rõ. Nguồn hình và bài viết: Độc giả giấu tên fan Cổ Nguyệt Books *** Tần Minh & series Người gác đêm: Lại thêm một sát thủ thay trời hành đạo Người gác đêm là một series trinh thám mới của Tần Minh, đánh dấu sự chuyển mình của tác giả từ thể loại thiên về khoa học giải phẫu tử thi sang phong cách trinh thám hiện đại. Độc giả yêu mến truyện trinh thám thường khó tính và kỳ vọng cao, tôn thờ chủ nghĩa logic lạnh lùng chính xác, nếu tạo ra bất ngờ nữa thì lại là điều tuyệt vời. Thế nhưng để tìm được những cuốn trinh thám hay như vậy thường không hề dễ dàng! Nếu bạn yêu mến những pha rượt đuổi ly kỳ nghẹt thở, những hành động mãn nhãn kết hợp với logic khám phá vật chứng một cách khoa học, hãy đến với series trinh thám hình sự của Jeffery Deaver và phiêu lưu cùng Lincoln Rhyme. Nếu bạn muốn khám phá ra tên hung thủ đầy bất ngờ theo kiểu té ghế, “hắn nằm trong số chúng ta”, hắn ở ngay cạnh bên mình, hắn là kẻ “không thể tin được”, thì hãy đọc hết series trinh thám cổ điển của nữ hoàng Agatha Christie Có thể bạn chưa đọc : Vụ ám sát ông Roger Ackroyd: Cứ đọc đi, rồi bạn sẽ bị lừa Nếu bạn cần tìm những cuốn trinh thám ngược, kiểu hung thủ sẽ thắng thế, chào mừng bạn tới với thế giới của Tử Kim Trần, nơi quan tham sẽ bị “thanh trừng” thân bại danh liệt, còn hung thủ thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tiêu biểu : Mưu sát và lời cảnh tỉnh cho những cán bộ chốn quan trường Không thích bất cứ một điều gì ở trên? Chỉ có yêu thích khoa học, logic, giải phẫu tử thi và những vụ án đơn thuần nhạt nhẽo, mời bạn ghé thăm series án mạng của Pháp Y Tần Minh. Tất nhiên, những cuốn sách của Tần Minh như Người giải mã tử thi, Kẻ dọn rác hay Kẻ nhìn trộm vẫn là những tác phẩm đáng đọc, chỉ có điều “món ăn lạ” ăn nhiều sẽ bị ngán! Có lẽ bởi vì sợ độc giả bị “bội thực” với những vụ án “nhạt nhẽo” của mình, lần này Tần Minh đã mang đến cho chúng ta một series hoàn toàn mới, nơi bác sĩ pháp y chỉ là kép phụ, và dàn thám tử phá án cũng không 100% làm cảnh sát. Họ đơn giản chỉ là dân thường đóng vai cảnh sát thực tập, dưới danh nghĩa cái tên “Người ác đêm” Thẳng thắn mà nói, Tần Minh mặc dù có kinh nghiệm lâu năm trong nghề với chuyên môn cao, điều này được thể hiện qua kiến thức và cách giải thích chi tiết của tác giả trong các tác phẩm của mình. Tuy nhiên, để đạt đến cảnh giới cao về logic & cẩn mật lạnh lùng thì vẫn thua Tử Kim Trần một bậc. Bởi thế nên trong tập 1 của Người gác đêm, Tần Minh đã mang đến một gia vị vừa quen vừa lạ, để giải thích cho những trường đoạn thiếu logic của mình Động cơ vượt ngục Xuyên suốt câu chuyện Người gác đêm là hành trình truy bắt những phạm nhân vượt ngục. Và kết quả cuối cùng, phạm nhân lên kế hoạch thực hiện mang bí danh V đồng thời cũng đóng vai trò là kị sĩ U Linh, là người đạo diễn của mọi thứ Nhưng động cơ gì để khiến 21 người còn lại ngoan ngoãn nghe theo kế hoạch được V sắp đạt tỉ mỉ, và thực hiện nó một cách hoàn hảo đến như vậy? Tác giả trả lời: Thôi miên! Đây là một bước lùi của tác giả trong việc khắc họa nên một câu chuyện trinh thám ly kỳ và lôi cuốn. Mặc dù thôi miên là một phương án khả thi, nhưng hoàn toàn có thể tạo ra một bối cảnh khác logic hơn, hoàn hảo hơn. Chẳng hạn như Prison break, series nổi tiếng của truyền hình Mỹ đã tạo nên một thiên tài Michael Scofield hoàn hảo, khiến cho hành trình vượt ngục của anh & đồng bọn trở hành siêu phẩm, với hàng loạt những lý do hành động hết sức logic và chặt chẽ (season 1). Nhưng chúng ta cũng nên thông cảm với Tần Minh, anh đâu thể nào tạo ra được siêu phẩm sánh ngang với các đạo diễn hàng đầu của FOX được! Motip Thay trời hành đạo quen thuộc Thật đáng tiếc vì đọc đến giữa chừng độc giả sẽ lại ngao ngán phát hiện ra, lại thêm một sát thủ thay trời hành đạo nữa ra đời. Chúng ta đã quá quen với những hình tượng như vậy. Ánh sáng thành phố của Lôi Mễ, Sát thủ Thông báo tử vong của Chu Hạo Huy, Kẻ nhắc Tuồng của Donato, hay mới đây có Kẻ Trừng Phạt của Vi Nhất Đồng. Và lần này đến lượt Tần Minh với Kị sĩ U Linh. Hắn sát hại hết những phạm nhân bỏ trốn với tội phạm nghiêm trọng. Mục đích của hắn là gì? Đem lại một thứ ánh sáng công lý cho thành phố như Giang Á, hay theo đuổi mục tiêu “hành đạo” kiểu Chu Hạo Huy? Và có lẽ cuốn sách sẽ trở thành một tác phẩm vứt đi, nếu như tên sát thủ đứng đằng sau tất cả không lộ diên ở cuối tập 1. Chính vì những bí ẩn chưa được giải đáp của tập này khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, tò mò hơn trong con mắt của những độc giả trinh thám khó tính! Đầu tiên là sự ngắt quãng của mạch truyện. Tác giả dành 2 chương để nói về bắt cóc trẻ em rồi “bỏ quên” câu chuyện và trở lại với series truy sát tù nhân vượt ngục. Bí ẩn này nên được độc giả hiểu như thế nào cho hợp lý? Dành một chương dài hơi để kể về vụ bắt cóc bí ẩn. Nạn nhân là con trai bé bỏng của một cặp vợ chồng có truyền thống siêu đẳng về thể dục thể thao. Ấy vậy mà hung thủ còn cao tay hơn, hắn mở khóa đi vào nhà ngay trong đêm không để lại một chút dấu vết, thậm chí còn chạy nhảy trèo tường tốc độ cao hơn cả 2 vợ chồng, người vợ vốn nổi tiếng là quán quân vận động viên điền kinh của tỉnh. Tác giả còn dành hẳn một chương dài hơn nữa để kể về quá trình Tiêu Vọng điều tra hàng loạt vụ bắt cóc trẻ sơ sinh bí ẩn tương tự. Tổng cộng có hơn 30 vụ mất tích của trẻ sơ sinh, và rõ ràng là hung thủ đang tuyển chọn gen để đào tạo ra một lứa “tài năng” mới. Để đảm trách việc gì, thì qua tập 1 này chúng ta hoàn toàn có thể suy đoán ra: Chính là tạo ra những “sát thủ” như “Kị sĩ U Linh”. Tất cả những đứa trẻ tài năng thừa hưởng gen tốt từ cha mẹ chúng, lớn lên sẽ là những “Người gác đêm” phiên bản tà ác, được tổ chức kết nạp và săn lùng tội phạm, thay trời hành đạo. Về điểm này, mô típ quen thuộc từ Bản thông báo tử vong của Chu Hạo Huy lại được Tần Minh tái hiện. Điểm cộng là khác với Chu Hạo Huy, lần này vị bác sĩ pháp y của chúng ta đã diễn đạt câu chuyện theo hướng ngắn gọn và súc tích hơn. Bí ẩn thứ hai là LÝ do nào khiến cho tổ chức Người gác đêm phiên bản 1.0 bị hủy bỏ? Qua cái kết của câu chuyện trong tập 1, dễ dàng có thể kết luận: tồn tại cùng lúc 2 lý tưởng trong tổ chức, có thể hiểu là Phiên bản Người gác đêm thiện và người gác đêm ác. Và ngay từ phiên bản tổ chức 1.0 đã tồn tại 2 phiên bản trái ngược nhau này, dẫn tới đấu đá lẫn nhau, khiến cho tổ chức lụn bại & giải thể. Phiên bản Người gác đêm thiện thì lặng lẽ chờ thời, và nhân vụ vượt ngục 22 tù nhân bỏ trốn đã có lý do chính đáng để khởi động lại tổ chức. Phiên bản Người gác đêm ác thì lạnh lùng hơn, bắt cóc trẻ em gen tốt & đào tạo ngay từ khi tổ chức 1.0 bị giải thể, và đến nay tổ chức đã trở nên hùng mạnh hơn, tạo ra những phiên bản sát thủ oai hùng hơn, họ chính là những Kị sĩ U Linh phiên bản hoàn thiện! Nếu những suy đoán này là đúng khi giải mã bí ẩn thứ 2, thì rất có thể độc giả sẽ được chứng kiến một tập 2 hoàn toàn kịch tính với sự cuộc nội chiến siêu anh hùng tương tự phiên bản Civil War đã được tái hiện trên màn ảnh bởi Marvel. (Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết) - Hoang Lao Hac Mời các bạn đón đọc Người Gác Đêm của tác giả Tần Minh.