Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Khuya

Review bởi: Tú Quỳnh Nguyễn - fb/hoinhieuchu Giới thiệu: Ta còn nhớ, người đứng bên bờ sông, trùm sa mỏng màu đen chết chóc; người khuấy động bình yên duy nhất của ta, khiến linh hồn ta từ ấy lưu lãng đảo điên. (bị tác giả gạch bỏ) Đây là câu chuyện đêm muộn (khuya tức là đêm đã muộn), thuộc seri chúc các bạn ngủ ngon được viết bởi Thiên thần Twentine, trong một phút lỡ làng đâm đầu vào một cái thể loại mà nàng ấy, sau khi kết thúc truyện đã từng có lời hứa: "sẽ ban thể loại này mãi mãi", nhá hàng câu này là để các độc giả đừng mong chờ về một điều gì đó rất - rất nặng ký, nó chỉ là cái loại truyện "chúc bạn ngủ ngon" thôi nghen. Ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có 4 chủng tộc sinh sống, Vu tộc (phù thuỷ hay pháp sư), Sói tộc, Ma cà rồng tộc và Nhân tộc. Để duy trì cái nền hoà bình và văn minh, các tộc đã có hiệp ước với nhau như vầy: - Sói tộc và Ma cà rồng tộc cam kết không uýnh nhau, không xâm phạm địa bàn của nhau, Sói không lê la đến chỗ Ma cà rồng. - Sói tộc không uýnh nhân tộc. - Vu tộc đứng ở phe trung lập. - Còn nhân tộc (tính ra nên gọi là nhân loại, thôi cứ gọi tộc đi cho đồng bộ) thì vô tư như ruồi, chả biết gì. Ngày tháng cứ êm đềm trôi đi như thế, cho đến một ngày nọ, một nữ pháp sư đã thất học lại không đăng ký hành nghề pháp sư ở Vu tộc quyết định đi cưa cẩm một anh Sói xịp trắng còn chưa học hết lớp 12. Mà Sói xịp trắng, nghe giang hồ đồn là 12 tuổi mới dậy thì, tâm hồn non trẻ da dẻ hổng có nếp nhăn nhưng mặt đanh như cụ già, tôn thờ việc học - học nữa - học mãi - cho đến khi không hiểu nổi thì thôi, đã rụt rè sa vào lưới tình. Thủ đoạn của pháp sư ấy à: - Bám đến tận lớp học, quấy nhiễu tinh thần học tập nghiêm túc của Sói xịp trắng - Lừa phụ huynh đến làm gia sư trong khi bản thân mình là dân - thất - học - Mang đồ ăn đi cua Sịp trắng, vì mấy đĩa thịt bò mà cua đứt càng cua luôn .... Đáng tiếc thay cho một mầm non của Sói tộc, anh đã bị bán rồi còn thay pháp sư đếm tiền, hùng hồn tuyên bố: "Em là người được tôi chọn". Ổng nào biết để cua ổng, em pháp sư đã đầu tư hết mặt nạ đến kem dưỡng da, rồi quần quần áo áo, rồi cả pháp thuật tè le hột me... Than ôi, phí một đời Sói. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu cái thế chân vạc Nguỵ - Thục - Ngô, í lộn, Sói - Ma cà rồng - Vu tộc mãi mãi giữ được thế cân bằng. Tiếc thay, ma cà rồng sắp tuyệt chủng rồi. Sói tộc Vu tộc còn sinh sản tự nhiên, Ma cà rồng thì ngược lại, chỉ có chuyển hoá và chuyển hoá, người ta nói "chết mới siêu sinh", cái mớ Ma cà rồng có chết đâu mà đòi "sinh", thế là phải nghĩ cách rồi. Nghe đồn đâu đó có Vua sói, phải kiếm thôi. Nghe đồn tim của Vua sói lợi hại lắm, phải tìm cách xài thôi Nghe đồn Sói trung thành lắm, phải kiếm cái gì nặng nặng kí làm đối trọng để Sói chạy theo thôi... Thế là cái màn giành giật vua Sói bắt đầu. Đã có giành giật là sẽ có đổ máu, máu ma cà rồng đổ, máu pháp sư đổ, máu Sói (à quên, máu chó) cũng đổ, tuy nhiên, tin vui là dù đổ cả xô máu chó nhưng nhiều người chỉ thấy mỗi Sói xịp trắng quẹt mồm một cái là hết máu nên cứ bình tĩnh đọc đến phút cuối đi ha. *** Đây là đường phân cách phát biểu cảm nghĩ Chuyện khuya là một câu chuyện đọc phì cười từ đầu tới cuối, phì cười cả cái kết của má Twentine. Má ấy cũng hồn nhiên thanh minh, do viết truyện mà không viết dàn ý, nên đi vấp cục đá quên mất tiêu mình định viết cái gì (xạo chơi đừng tin nha ????), nhưng với mình, má ấy viết giải trí vầy được rồi, cẩu huyết quá khuya hết ai dám ngủ luôn a. Điểm cộng rất lớn của Chuyện Khuya là câu thoại nào cũng buồn cười, cute phô mai que hết cỡ, nhân vật thì lạc quan, đối thủ thì thông minh quá đáng cũng có, ngu như heo cũng có nên cảm giác rất đa sắc thái. Ví dụ có cái anh ma cà rồng nọ, trước khi chuyển thế thì cái hồn cũng lang thang chạy đi ngó cái mộ phần của mình, ngó hoài đợi hoài chả có ma nào đến viếng, có mỗi 2 kẻ thù đến đốt giấy đưa ma. Đến khi anh ta sống lại, việc đầu tiên là đến quậy 2 kẻ thù của ảnh, quậy chơi cho vui vậy đó, thiệt là rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Ủa nhưng cũng không đến nỗi quậy chơi, nhờ có ảnh mà chị pháp sư mới kiên quyết đi cua anh Sói con nít ranh nha. Điểm cộng nữa của Chuyện khuya là cái lối dịch của Bòn, nó khó tả ghê gớm nhưng mà thiệt tình là rất hợp với câu chuyện. Một khi Bòn không sắm vai thanh niên nghiêm túc nữa, lối dịch của Bòn cũng lầy lội xối xả, đọc lên cứ tưng tửng mắc cười ghê luôn. Điểm trừ ấy à, có điểm trừ không? Có nhưng tui thiên vị Twentine tui nhất quyết không trừ nha nha nha. Ai muốn trừ thì nhảy hố đi rồi trừ. *** Review Bạch Bách Bon:   Dù bộ này Twentine vẫn đang viết, dịch giả vẫn đang dịch, chưa bên nào hoàn cả nhưng mình vẫn muốn viết bài review để quảng bá cho nó. Ai yêu mến Twentine mà không đọc bộ này thì thực sự là một thiếu sót cựcccccccc kỳ lớn. Để nói về bộ truyện này thì… có lẽ khi đọc các bạn sẽ liên tưởng ngay đến series nổi tiếng Twilight của tác giả Stephenie Meyer vì có người sói, có ma cà rồng… nhưng đây hoàn toàn không phải là đạo phẩm (tất nhiên rồi) mà đây đơn thuần chỉ là một bộ truyện lấy cùng đề tài về một thế giới giả tưởng, kỳ bí. Bạn có thể hiểu là Twentine đã học hỏi nền tảng về ma cà rồng, về người sói ở Twilight. Còn nội dung thì đương nhiên là hoàn toàn khác nhau. Nên mình nói trước thế này chỉ để nhấn mạnh với các bạn một điều: Chuyện Khuya là một bộ truyện độc lập, mới mẻ, tuyệt vời và có cái chất riêng… rất Twentine  Vì thế hy vọng các bạn không so sánh Chuyện Khuya với Twilight và nói lời cay đắng với nó. Nếu không hãy đón nhận cơn thịnh nộ của ta đâyyyyyyyy  Nam nữ chính trong bộ truyện này đều là những người đặc biệt. Nữ chính Kiều Dĩ Sa là một phù thuỷ (hay gọi là Vu nữ của Vu tộc). Cô lớn lên bởi tình yêu của bà ngoại, bởi đòn roi của người cậu ruột, và cuối cùng trưởng thành trong thế giới đen tối tạp nham nhưng đầy tình nghĩa của Liễu Hà. 3 con người này đã góp phần tạo nên một Sa Sa rất đời, cô không phải là một cô gái hiền lành tốt bụng, nhưng cô đầy nghĩa khí, tình cảm. Nói chung là tính cách của nhân vật chính trong truyện của Twentine luôn như vậy, khiến cho người ta không sao ghét được. Nam chính bộ này thì… ờ chính là sói mặc quần lót trên ảnh bìa truyện đó. Dịch giả có tâm ghê gớm khi des cái bìa đúng dáng mặc quần lót của ẻm  À bộ này là tình chị em nha. Mình hóng hớt thấy dịch giả nói xấu Twentine như này: Ý bảo là khi con người ta càng nhiều tuổi thì sẽ càng thích zai trẻ, muốn biến ước mơ của mình thành sự thật ở trong truyện, nên mới viết ra tình chị em. Đây không phải là lời của mình, là lời của dịch giả, là mình chỉ nghe được vậy thôi nha. Muốn uýnh vì tội nói xấu Twentine thì hãy uýnh dịch giả. Tiếp tục nói về nam chính A Sâm của chúng ta nhé, mọi người biết ấn tượng đầu tiên của mình sau khi nghe cái tên Sâm là gì không? Mình thấy như tên của ông già ý, nghe thôi đã thấy già cỗi, kiểu như nhân sâm nghìn năm. Mà sự thật là dù mới có 18 tuổi nhưng tính tình ẻm khô khan tẻ nhạt như ông già, y như cái tên của ẻm. Ẻm là sói. Nên ẻm giống như bao chú “cẩu” khác đó là thích ăn thịt, thích ăn đến nỗi lần đầu tiên gặp nhau, Sa Sa chỉ cần dùng 4 đĩa thịt bò và 1 ly đá bào là đã dụ được ẻm đi theo mình . Tính tình ẻm đơn thuần, vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ (thực ra là mặt đơ mới đúng), đầu óc thì hơi “kém thông minh” (không phải thiểu năng đâu nha ) chỉ là ẻm có chí cầu tiến, chăm chỉ học hành nhưng học mãi không vô thôi. Túm lại ẻm là một cậu thanh niên không có gì ngoài cái mặt đẹp, và sức khoẻ, điển hình của cái câu “đầu óc ng. u si tứ chi phát triển”. Còn một điểm nổi bật nữa của ẻm, vì ẻm là “cẩu”, mà đặc tính của “cẩu” chính là trung thành. Hức, cưng một cách dễ sợ. Một chú sói con trưởng thành trong thế giới loài người, tuy rất giống người, nhưng vẫn có bản năng hoang dã và sự chung thuỷ ở tận sâu trong tiềm thức. Cái cảnh ẻm tỏ tình với Sa Sa. Không dùng lời hoa mỹ, không cầu kỳ cao sang. Những lời chân thật giản đơn của ẻm đã đủ để khiến trái tim mình rung rinh (dù những lời đó hổng dành cho mình, a cay ghê ) [Cậu nói: “Tôi không biết người khác như thế nào.” Cậu ngửa đầu nhìn cô. “Tôi chỉ biết tôi chính là tôi. Nếu tôi đã chọn em, thì tôi sẽ bảo vệ em.” Tầm mắt cậu không dịch chuyển, nói tiếp: “Nếu em cũng chọn tôi, vậy cả đời này chúng ta sẽ ở bên nhau.” …. “Được anh lựa chọn, đó là vinh hạnh của em.”] Sa Sa và A Sâm gặp nhau chưa lâu, thời gian quen nhau chưa đủ dài. Nhưng đó không phải là điều quan trọng. Miễn sao họ hiểu nhau, trân trọng nhau là đủ rồi. Họ đến với nhau đơn giản chỉ vì họ là một nửa của nhau, như là điều vốn dĩ nó phải thế. Mặc kệ thân phận, mặc kệ tuổi tác, họ yêu nhau bằng tình cảm đơn thuần nhất, yêu là bảo vệ, là che chở cho người kia. Cũng có lẽ họ có sự đồng cảm với nhau, bởi cả hai người đều là người cô độc, sống tách biệt với đồng loại của mình. Họ chọn cách sống tự do, không gò bó, cách sống khiến họ cảm thấy hạnh phúc.!~ Tình yêu giữa người với người đã là một điều thiêng liêng. Vậy tình yêu giữa phù thuỷ và một chú sói thuần hoá sẽ như thế nào? Mình thích cái cách A Sâm cọ cọ rúc rúc đầu mình vào người Sa Sa. Thích cái cách Sa Sa lén bứt trộm lông sói của A Sâm cất trong người. Thích cái cách mà A Sâm tin tưởng vô điều kiện vào Sa Sa, Sa Sa chế ra thuốc gì cũng uống, đắng đến mấy cũng chịu. Nói chung là, trong tình yêu, có điều gì đáng quý hơn lòng tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau? Dàn nhân vật phụ của truyện cũng mang một cá tính rất riêng và nổi bật. Một Liễu Hà – Hà đại ca đáng thương, hổ báo cáo chồn không thua kém ai, mà bị bọn đàn em không đứa nào nó cho vào mắt. Một Sài Long hiếu thuận đến ngốc nghếch, chỉ vì muốn chữa bệnh cho mẹ mà sẵn sàng hy sinh thân mình. Cả 2 anh này tuy già nhưng đều cute phô mai que vô cùng. Một công chúa Sói tộc Lỗ Lai đầu trọc, lông mày trọc, xăm trổ đeo khuyên khắp người, mình nghĩ, cạo trọc thế đến lúc biến thành sói cùng là sói trọc à  mà Twentine không tả nên cũng không biết được  Còn cả ba Hồng Diêm Đức của Hồng Hựu Sâm, ông mất cả gia đình trong một vụ tai nạn, được chú sói con A Sâm cứu, và ông đã nhận nuôi A Sâm, cho A Sâm một gia đình, còn ông thì có một đứa con trai khác. Ông yêu thương A Sâm, bao nhiêu kỳ vọng đều uỷ thác lên người A Sâm, ông mong A Sâm sẽ được giỏi giang như đứa con đã mất của mình, tiếc là A Sâm lực bất tòng tâm, có lòng nhưng không được thông minh cho lắm nên toàn làm ông thất vọng Nhưng ông vẫn không ngừng nuôi hy vọng, ông muốn A Sâm được hoà nhập vào thế giới con người, vì ông biết A Sâm là người sói, lần đầu tiên A Sâm biến thành sói đã tấn công ông, dù bị thương nhưng ông vẫn tuyệt đối không buông tay, vẫn ôm chặt đứa con trai của mình vào trong lòng. Ông không những không kỳ thị hắt hủi, mà ông càng yêu thương và càng muốn để A Sâm được hoà nhập hơn. Chính vì tình cảm tuyệt vời đó của ông mà A Sâm đã nguyện cố gắng vì ông, dù học hành có khó khăn gian khổ đến đâu, A Sâm vẫn gắng sức để ông được vui lòng. Hồng Diêm Đức là một người cha điển hình, ông có thể khô khan nghiêm khắc, nhưng ông vẫn luôn bảo bọc yêu thương con trai mình.  Bộ truyện mới đi được non nửa quãng đường thôi, vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn nữa chưa được hé mở, đó là về ba mẹ đẻ của A Sâm, về thân thế đặc biệt của ẻm. Về âm mưu đen tối mà ma cà rồng đang nung nấu, ma cà rồng chính là kẻ thù không đội trời chung mà người sói gọi một cách khinh ghét là Muỗi. Cho đến hiện tại, tất cả mọi chuyện đều mới chỉ là mở đầu, chắc chắn đằng sau sẽ còn nhiều tình tiết gay cấn và hấp dẫn hơn nhiều. Chỉ mong là Twentine cho đôi chính HE, thì cũng sẽ cho một HE trọn vẹn cho tất cả dàn nhân vật phụ tuyệt vời của truyện. Các bạn hãy nhảy hố đi nào, ủng hộ cho Twentine và ủng hộ cho cả dịch giả của chúng ta nữa, để dịch giả của chúng ta có thể dịch nhanh nhanh chút.. Mình tin là các bạn cũng sẽ yêu thích bộ truyện này như mình thôi.  Mời các bạn đón đọc Chuyện Khuya của tác giả Twentine.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tả Đạo Khuynh Thiên
Thị phi ai đến phán định, công tội ai cho trí bình? Đời này không muốn quy củ, chỉ cầu tùy tâm sở dục. Thiên cơ nắm trong tay, nhìn ta ngang ngược. —— —— ta là Tả Tiểu Đa, ta không đi đường thường. *** Phong Lăng Thiên Hạ là một vị uy tín lâu năm Chí Cao thần cho nên hành văn vô cùng tốt, mặc dù gần đây thành tích không tốt vì bệnh nhưng lần này trở lại với 《 Tả Đạo Khuynh Thiên 》đang được độc giả nhiệt tình truy phủng.        Nam chính Tả Tiểu Đa có được gia đình hạnh phúc nhưng dưới tác dụng thiên cơ làm tất cả những thứ này cũng không nhất định có thể tiếp tục kéo dài. . .        May mắn Tả Tiểu Đa tại dưới cơ duyên xảo hợp thu được Thiên Nhân hình ảnh, có thể thấy một người ba tháng họa phúc, bởi vậy hắn cũng nhìn thấy hắn Tiểu Niệm tỷ tỷ sẽ tại hai tháng rưỡi về sau tẩu hỏa nhập ma. Vì vậy nam chính liền bậc hack cố gắng.        Nam chính thông qua Thiên Nhân hình ảnh không ngừng cho người khác xem tướng, tích lũy điểm vận khí, dựa vào dạng này bàng môn tà đạo phương pháp tu luyện, nam chính chẳng những có thể nghịch thiên cải mệnh, càng phải đem Thiên Cơ nắm trong tay, trở thành cực kỳ cường đại thầy tướng!        Nội dung truyện còn thiên về hài hước vô cùng giải trí.  *** Main tham tài - sợ chết - tiện bức - có dũng - có trí - có mưu. Tác giả từng viết 4 bộ : Lăng Thiên Truyền Thuyết - Dị Thế Tà Quân - Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Ta Là Chí Tôn nên bút lực rất cứng, cốt truyện mạch lạc, dễ hiểu. Yếu tố hài bao quanh truyện từ đầu đến cuối, không gây cảm giác nhàm chán chỉ biết cắm đầu tu luyện. Nói chung bộ này có tiềm chất thành siêu phẩm, trân trọng mời mọi người đọc thử! *** Tinh Hồn đại lục. Viêm Võ đế quốc. Trung Nguyên, Phượng Hoàng thành. Thanh Thủy Khu. Tiểu khu, nơi ở của Phượng Vũ gia. . . . . . . . . . . . . "Cẩu Đát!" Một giọng nói thanh thúy vang lên. Tả Tiểu Đa ánh mắt mờ mịt nhớ lại cảnh trong mộng, ánh mắt tán loạn chậm rãi tập trung lại, sau đó buồn bực kéo chăn lên che đầu. "Tiểu Cẩu Đát. . ." Giọng nói đó lại vang lên, kéo dài ra, còn có chút vui sướng, chứng tỏ lúc này chủ nhân của giọng nói đó cực kỳ vui vẻ. Nhưng mà tâm tình của Tả Tiểu Đa rất không thoải mái. Bởi vì cái tên 'Tiểu Cẩu Đát' này là tên của hắn. Cho dù bất kỳ người nào bị gọi là Tiểu Cẩu Đát thì chắc cũng sẽ không vui vẻ gì. Nhưng bây giờ Tả Tiểu Đa không thể tức giận. Hắn cũng không dám tức giận. Hắn không biết mình đã có được bao nhiêu cái tên. Ừa, không sai, người đang kêu to đó là mẹ hắn. Dám tức không? Một trăm phần trăm chỉ có bất đắc dĩ. Từ trong miệng cha và mẹ, từ khi Tả Tiểu Đa bắt đầu hiểu chuyện đến nay thì hắn chỉ biết tên của mình nhiều như là hạt cát trong Trường Giang mênh mông, ngôi sao trong tinh hà vô tận. Mà muốn gọi mình với cái tên gì thì tùy vào tâm trạng của cha mẹ. Khi tâm trạng vui vẻ thì Cẩu Đát, Tiểu Cẩu Đát, Tiểu Miêu Miêu, Tiểu Mễ Mễ, Tiểu Đản Đản, Tiểu Thân Thân. . . nghĩ ra cái gì thì gọi cái đó. Khi tâm trạng bình thường thì gọi Tiểu Đa, rất nghiêm túc. Khi tâm trạng không tốt, nhất là khi mình chọc giận bọn họ thì tiểu vương bát đản, tiểu hỗn trướng, ranh con, tiểu túng, tiểu xích lão, tiểu quỷ báo, tiểu vô lương tâm. . . muốn cái gì cũng có. Hơn nữa còn dùng phương ngôn của nhiều nơi để gọi. Có đôi khi Tả Tiểu Đa cảm thấy rất kỳ quái, cha mẹ mình uyên bác cỡ nào, từ nam đến bắc từ đông đến tây, tiếng địa phương các nơi không gì không biết không gì không hiểu, hơn nữa còn chuyên môn dùng để chửi mình. . . Cách gọi tên cũng chính là cách phỏng đoán tâm trạng của cha mẹ. Ví dụ như bây giờ gọi là Tiểu Cẩu Đát, Cẩu Đát thì chứng minh tâm trạng của mẹ vui vẻ, nếu vui vẻ thì sẽ không dễ dàng tức giận, như vậy mình đáp hay không đáp nàng cũng không quan trọng. . . . Ta phải thông qua chuyện mình bị gọi bằng cái tên gì để phỏng đoán mình sẽ bị đánh hay không. . . Ta quá khổ. Tả Tiểu Đa nằm trên giường, yên lặng thở dài. Lung tung gọi Cẩu Đát, Tiểu Cẩu Đát. . . thì cũng thôi đi. Vấn đề là Tả Tiểu Đa cũng hoàn toàn không hài lòng với cái tên của mình bây giờ! Tiểu Đa? Ngươi nghe thử xem, đó là cái tên quái quỷ gì thế? Không có chút bá khí nào! Có một đồng môn, tên là Triệu Giang Hồ! Hào khí cỡ nào? Còn có vị tên là Lý Trường Thiên nghe thì cảm thấy lợi hại! Nhưng tên của mình thì. . . Hơn nữa, ngày ấy. . . Cha hắn uống nhiều rượu, nhìn thấy tâm trạng hắn vui vẻ nên Tả Tiểu Đa can đảm hỏi một câu: Vì sao tên ta là Tiểu Đa? Có thể đổi một cái tên khác dễ nghe hơn một chút hay không? Lúc ấy cha hắn liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt ghét bỏ, chém đinh chặt sắt nói: "Không được!" "Tại sao?" "Không vì cái gì cả! Tóm lại là không được đổi tên!" "Vậy tại sao gọi là Tiểu Đa, cái này hẳn là có thể nói chứ?" Lúc đó cha hắn hừ một tiếng, liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: "Bởi vì ngươi sinh ra, đối với ta và mẹ ngươi thì có chút dư thừa." . . . Có chút dư thừa = Tiểu Đa?! Lúc đó Tả Tiểu Đa cảm thấy lòng mình như đã chết lặng. Hóa ra các ngươi chê ta sinh ra phá hủy thế giới hai người của các ngươi? Ta dư thừa như vậy sao? Nhà ai có huyết mạch truyền thừa mà không vui mừng hớn hở? Nhất là ta vẫn là con trai, nhưng sao đến lượt hai người các ngươi thì lại biến thành dư thừa? Lúc đó Tả Tiểu Đa nước mắt rưng rưng hỏi: "Các ngươi ghét ta như vậy sao?" Cha hắn uống một hớp rượu, chậm rãi. . . Ừm, nhấn mạnh một câu: Cha của Tiểu Đa khí chất rất là hào hoa phong nhã, nho nhã tiêu sái, hơn nữa còn anh tuấn, dáng vẻ là mỹ nam tử tuyệt thế, ngoại trừ có chút lười ra thì hoàn toàn không có khuyết điểm. . . Cha hắn chậm rãi nói: "Lúc đầu rất ghét bỏ, sau này mẹ ngươi phát hiện, từ khi có ngươi, nàng lại có thêm một món đồ chơi hay. . . phát hiện có con thì vẫn rất thú vị, thế là nàng cứ thế mà chơi. . . từ từ, cũng không chê nữa. . ." Đồ chơi! Nghe được hai chữ này, Tả Tiểu Đa bị bạo kích, trực tiếp tự bế. Hai ngươi sinh một cái đồ chơi! Mẹ hắn ở bên cạnh lý lẽ hùng hồn nói: Sinh con không phải để chơi hay sao? Giống như nhà thím Lý nuôi mèo đó, Vương đại mụ nuôi chó đó, không cần biết là gì, tóm lại cũng phải nuôi một cái chơi đúng không? Ngài nói rất hay có đạo lý. Ta lại không phản bác được. Cuộc nói chuyện đêm hôm đó đến đó là dừng. Tả Tiểu Đa cảm thấy mình không còn bất cứ hứng thú để gặn hỏi thêm gì khác, ôm trái tim đủ thương tích về tới phòng mình. Tả Tiểu Đa cảm thấy may mắn mà tim mình rất tốt. Hắn cảm thấy có thể là do mình quá rộng rãi, bị đả kích nghiêm trọng như vậy mà cũng không có để ở trong lòng, vẫn không tim không phổi gắng gượng qua ngày. Hơn nữa thần kỳ nhất chính là qua đêm hôm đó, hắn lại bình thường trở lại —— không đúng, nói chính xác hơn thì còn chưa qua hết đêm đó thì hắn đã bình thường trở lại. Ai, ta vốn là một cái đồ chơi. . . đồ chơi, là đồ chơi cũng được. . . Trên thế giới này, có ai mà không phải là đồ chơi? Nhưng mà, có thể đổi tên khác hay không? . . . Mời các bạn đón đọc Tả Đạo Khuynh Thiên của tác giả Phong Lăng Thiên Hạ.
Nghịch Thiên Tà Thần
Bạn là một người rất thích những tác phẩm truyện tu luyện, tiên hiệp, huyền huyễn ? Bạn muốn tìm một bộ truyện dễ đọc mà lại có nhân vật chính mạnh, đánh đâu thắng đó ? Vậy Nghịch Thiên Tà Thần của tác giả Hỏa Tinh Dẫn Lực là lựa chọn không tồi chút nào dành cho bạn. Đây là một bộ truyện khá hot, sự nổi tiếng của nó, để vô số độc giả theo đuổi! Sơ lược Nhất đại thiên tài huyền mạch bị hao tổn trở thành phế vật, gia tộc vứt bỏ, thế nhân chế giễu, thậm chí đêm tân hôn bị người hạ độc… Huyền Thiên chí bảo, Luân Hồi Kính hiện, nghịch thiên cải mệnh, khởi động lại nhân sinh, mang theo cừu hận cùng tiếc nuối, thề phải đăng đỉnh lực lượng đỉnh phong! Chưởng Thiên Độc Chi Châu, thừa Tà Thần Chi Huyết, tu Nghịch Thiên Chi Lực. Nhất đại Tà Thần, quân lâm thiên hạ! Nội dung Nghịch Thiên Tà Thần chính là cố sự của một thiếu niên tên Vân Triệt dùng Thiên Độc Châu, nhận Tà Thần Huyết, tu Nghịch Thiên lực, quân lâm thiên hạ, đi lên nghịch thiên chi đồ. Các nhân vật trong truyện  Nam Chính : Vân Triệt ngay từ đầu liền bị hạ độc, đồng thời hôn thê bị cướp đi, một đường long đong không ngừng. Thế nhưng nhân họa đắc phúc, nhờ vào tính cách kiên nghị, không ngừng rèn luyện và tiến bộ, hắn cuối cùng đi đến con đường nghịch thiên! Nữ Tử : Ở bên trong quá trình trưởng thành của Vân Triệt, Hoả Tinh Dẫn Lực an bài rất tốt quá trình các loại nhân vật dung nhập, vừa hợp nhau lại càng tăng thêm tác dụng sức mạnh. Đặc biệt là quá trình tình cảm của Vân Triệt cùng các vị nữ chính, để cho độc giả muốn ngừng mà không được. Tập hợp đủ loại nguyên tố hậu cung, YY, huyền huyễn, xảo diệu dung hợp lại cùng nhau, thành tựu địa vị đệ nhất sảng văn ở Zongheng tiểu thuyết! Cơ duyên Thiên Độc Châu : Chí bảo khiến cho hắn bách độc bất xâm, đã bảo vệ tính mạng hắn rất nhiều lần. Tà Thần Huyết mang lại sức mạnh vô cùng lớn, từ đó tu nghịch thiên chi lực. Cảm nhận Truyện được tác giả viết chắc tay, trau chuốt, cảnh chiến đấu miêu tả rõ ràng, cốt truyện khá hay, tình tiết logic không quá khó hiểu. Chỉnh thể phong cách của tiểu thuyết mặc dù thiên hướng về tiểu bạch, sảng văn, nhưng nương theo lấy tình tiết không ngừng thúc đẩy Tác giả có vẻ khoái sắc hiệp nên nhân vật nữ nào dù vớ vẩn mấy cũng miêu tả rất khêu gợi. Thôi thì cứ tạm coi đây là ưu điểm nhỏ của truyện đi. Có tí nữ sắc cũng thêm màu sắc cho truyện. Tóm lại đây là một bộ truyện khá hay, đáng để cày cuốc khi rảnh rỗi vào mùa dịch này. Nguồn: Ligru.com *** Ý thức Vân Triệt dần dần thức tỉnh.  Sao lại thế này... Chẳng lẽ ta còn chưa chết sao? Rõ ràng là ta đã rơi xuống Tuyệt Vân Nhai, làm sao có thể còn sống! Với lại trên người vậy mà không có cảm giác đau đớn... Ngay cả cảm giác khó chịu cũng không có? Xảy ra chuyện gì?  Vân Triệt lập tức mở mắt ra, nhanh chóng ngồi bật dậy, bỗng nhiên nhận ra mình đang ở trên chiếc giường lớn mềm mại, phía trên giường là mạn liên màu đỏ thẫm rũ xuống, nhuộm đẫm không khí vui mừng.  - A! Tiểu Triệt! Ngươi... Ngươi tỉnh rồi!  Một tiếng nói kinh hỉ của thiếu nữ truyền đến bên tai hắn, theo đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của một nữ hài xuất hiện trong tầm mắt của hắn.  Đây là một nữ hài nhìn qua chỉ có mười lăm mười sáu tuổi, một thân váy dài màu xanh biếc, khuôn mặt non mềm trắng hồng xinh đẹp, cặp môi hồng nhuận tươi đẹp căng mọng ướt át, chiếc mũi ngọc thanh tú yêu kiều, một đôi mắt đẹp lộ ra vô cùng mừng rỡ, giống như một hồ nước trong suốt, thanh triệt trong suốt, làm rung động lòng người. Cả khuôn mặt đều dịu dàng ôn nhu, xinh đẹp theo người. Tuổi còn nhỏ đã có phong thái như thế, có thể tưởng tượng sau khi lớn lên sẽ là xinh đẹp khuynh thành như thế nào.  Nhìn nữ hài gần trong gang tấc này, Vân Triệt nhất thời ngu ngơ một chút, hoàn toàn bật thốt ra theo bản năng:  - Tiểu cô?  Nữ hài nâng cổ tay trắng bóc như tuyết lên, bàn tay nhỏ bé như ngọc ấm áp đặt lên trên trán Vân Triệt, vẻ mặt nàng cũng càng thêm thả lỏng một chút, vui vẻ nói:  - Nhiệt độ cơ thể cũng gần như khôi phục lại bình thường, thật tốt quá, vừa rồi thiếu chút nữa bị hù chết. Tiểu Triệt, hiện tại trên người ngươi có chỗ nào không thoải mái không?  Đối mặt với con ngươi tràn đầy quan tâm vô bờ của thiếu nữ, Vân Triệt có chút ngây ngốc lắc đầu... Tinh thần hoàn toàn ở trong trạng thái phân li.  - Trước tiên ngươi cứ nghỉ ngơi trong chốc lát, ta lập tức đi nói cho gia gia ngươi. Hôm nay chính là ngày đại hỉ của ngươi, ngươi bỗng nhiên té xỉu, gia gia ngươi thiếu chút nữa phát điên rồi, vừa rồi tự mình đi ra ngoài mời Tư Đồ Đại Sư.  Thiếu nữ vội vàng cũng không nhận ra vẻ mặt khác thường của Vân Triệt, nàng ấn bả vai Vân Triệt làm cho hắn nằm lại trên giường, sau đó cước bộ rời đi vội vàng.  Cửa bị đóng lại, Vân Triệt lại từ trên giường ngồi dậy lần nữa, thoáng chốc hai tay ôm chặt lấy đầu mình.  Nơi này là Lưu Vân Thành, một thành nhỏ nhất ở Phía Đông thuộc Thương Phong Đế Quốc – một trong bảy quốc gia tại Thiên Huyền Đại lục, mà hắn, là tôn tử duy nhất của Ngũ Trưởng lão Tiêu Môn tại Lưu Vân Thành -- Tiêu Triệt! Năm nay vừa tròn mười sáu tuổi.  Đây là thân phận hiện tại của hắn.  Ký ức của hắn lập tức chồng lên ký ức tại Thương Vân Đại lục hơn hai mươi năm về trước, khiến hắn liền bừng tỉnh hiểu ra.  Ta là Tiêu Triệt... Vậy ký ức tại Thương Vân Đại lục kia lại là thế nào?  Chẳng lẽ là sau khi chết đi ở Thương Vân Đại lục, chuyển kiếp đến trên khối thân thể này?  Không đúng! Mình rõ ràng chính là Tiêu Triệt! Mọi thứ trong gian phòng này mình đều vô cùng quen thuộc, từ nhỏ đến lớn, tất cả ký ức đều rõ ràng, hết thảy mọi thứ đều là tự mình trải qua, tuyệt đối không phải là đánh cắp ký ức của người khác!  Chẳng lẽ toàn bộ tại Thương Vân Đại lục chỉ là một giấc mộng? Sau khi mình rơi xuống Tuyệt Vân Nhai thì chợt tỉnh mộng?  Nhưng ký ức tại Thương Vân Đại lục lại cũng vô cùng rõ ràng... Vậy ân oán tình thù trong hai mươi bốn năm kia, làm sao có thể là mộng chứ!  Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?  Vân Triệt... Hiện tại hẳn là Tiêu Triệt, sau một lúc lâu hắn bừng tỉnh hiểu ra, ánh mắt rốt cuộc từ từ bình tĩnh lại, suy nghĩ cũng từ từ rõ ràng.  Lúc này mới là thời gian sáng sớm, bên ngoài trời còn chưa sáng choang. Hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt, hai khắc chung trước, hắn bị tiểu cô đánh thức, thay một thân hỉ phục đỏ thẫm, sau đó uống một chén cháo do tiểu cô tự tay nấu, tiếp theo, hắn liền cảm giác toàn thân vô lực... Sau đó thì không biết gì cả.  Cho tới bây giờ mới tỉnh lại.  Lúc này, một mùi hương khác truyền đến từ bên môi hắn, Tiêu Triệt khẽ nhếch môi lên, sắc mặt lập tức khẽ biến.  Đây là... Thí Tâm Tán!!  Những năm ở Thương Vân Đại lục kia, có Thiên Độc Châu trong người nên Vân Triệt rõ vạn độc trong thiên hạ như lòng bàn tay, có thể nói trên đời không có loại độc nào mà hắn không biết, vô luận là độc gì, hắn chỉ cần khẽ ngửi một chút thì trong nháy mắt liền có thể phân biệt được tên và cấu thành của loại độc này. Đồng thời, có được Thiên Độc Châu nên hắn bách độc bất xâm, dù độc có lợi hại hơn nữa thì cũng không thể gây thương tổn cho hắn.  Thí Tâm Tán, lấy Tuyệt Hồn Thảo và Tử Văn Hải Đường chế thành, sau khi tan trong nước thì vô sắc vô vị, sau hơn vào cơ thể hơn mười giây liền đoạt đi sinh cơ của con người, trực tiếp bị mất mạng, thậm chí trên thi thể sẽ không hiện ra bất cứ dấu vết trúng độc nào.  Ánh mắt Tiêu Triệt lập tức âm trầm, trong nháy mắt hiểu ra.  Thì ra là, vừa rồi hắn không phải là hôn mê, hơn nữa sau khi uống chén cháo bị hạ Thí Tâm Tán đã bị độc chết! Chết đi luân hồi chuyển thế, sinh tại Thương Vân Đại lục, sau khi rơi xuống Tuyệt Vân Nhai tại Thương Vân Đại lục... Thế nhưng không ngờ có thể sống lại trên thân thể vừa chết đi ở kiếp trước!  Tuy rằng loại chuyện này nghe vào lên hoàn toàn chính là thiên phương dạ đàm, nhưng đây là khả năng duy nhất Tiêu Triệt có thể nghĩ đến!  Chờ một chút... Nếu nói như vậy, thân thể hiện tại của mình hoàn toàn không có năng lực kháng độc, vì sao vừa tiếp xúc Thí Tâm Tán mà bây giờ lại bình yên vô sự?  Một chút cảm giác khác thường truyền đến từ trong lòng bàn tay trái, Tiêu Triệt nâng tay trái mình lên, rõ ràng phát hiện trong lòng bàn tay vậy mà in một ấn ký lục sắc hình tròn.  Hình dạng, màu sắc, lớn nhỏ của ấn ký này... Rõ ràng là giống y chang Thiên Độc Châu!  Trước khi rơi xuống Tuyệt Vân Nhai, trong tuyệt cảnh hắn trực tiếp nuốt Thiên Độc Châu vào trong bụng, hắn hoàn toàn không biết làm như vậy sẽ dẫn tới hậu quả gì. Mà lúc này, ấn ký trên tay này, dường như Thiên Độc Châu cũng cùng hắn chuyển kiếp tới đây!  - Thiên Độc Châu...  Ngẩn người nhìn ấn ký rất giống Thiên Độc Châu này, Tiêu Triệt theo bản năng thầm đọc một tiếng.  Theo tiếng nói hắn thốt ra, ấn ký lục sắc trong lòng bàn tay bỗng nhiên phóng ra một đoàn quang mang bích lục, trước mắt hắn lập tức xuất hiện chút hoảng hốt không biết từ đâu tới, đại não có chút choáng váng, khiến hắn theo bản năng nhắm hai mắt lại, lúc hắn mở to mắt, thế giới chung quanh hắn đã biến thành lục sắc mênh mang.  Thế giới lục sắc này trống trải một vùng, nhìn không tới giới hạn, chung quanh tràn đầy khí tức độc mỏng manh thuộc về Thiên Độc Châu, Tiêu Triệt ngơ ngác một hồi lâu mới rốt cuộc hiểu ra, tinh thần của mình vậy mà tiến vào thế giới bên trong Thiên Độc Châu.  Hóa ra bên trong Thiên Độc Châu còn có thế giới rộng lớn như vậy! Càng không thể tưởng tượng được là mình bất kể hậu quả mà nuốt Thiên Độc Châu, thế nhưng lại khiến Thiên Độc Châu theo mình chuyển kiếp, dường như còn trở thành một bộ phận trong cơ thể mình!  Nếu có thể đi vào, vậy tất nhiên cũng có thể đi ra.  Tiêu Triệt nhắm mắt lại, ý niệm khẽ động, lập tức thế giới lục sắc chung quanh nhanh chóng giải tán, làm cho khi mở mắt ra lần nữa, trong tầm mắt đã là gian phòng quen thuộc kia.  Nhìn ấn ký màu xanh nhạt trong lòng bàn tay kia, Tiêu Triệt chậm rãi nở nụ cười... Tuy rằng không biết vì sao sẽ phát sinh chuyện khó có thể tin như vậy, nhưng mình chẳng những chết mà còn sống lại, còn có ký ức của hai đời. Có lẽ, là ông trời bất bình vận mệnh bi thảm hai đời của hắn, do đó có lòng từ bi cho hắn lại lấy được cơ hội trọng sinh lần nữa!  Tại Thương Vân Đại lục, Vân Triệt gặp phải tình cảnh vô số tuyệt đỉnh cường giả đuổi giết, tuy rằng cuối cùng vẫn bị mất mạng, nhưng một mình hắn khuấy động sóng gió trong thiên hạ phong vân, là cỡ nào uy phong! Nhưng thân thể hắn hiện tại lại rất bình thường... Nói không chút khách khí là vô cùng cặn bã.  Thiên Huyền Đại lục, Huyền Lực vi tôn. Tuy rằng Tiêu Triệt sinh tại Tiêu Môn, còn là tôn tử của Ngũ Trưởng lão Tiêu Liệt có thực lực mạnh nhất, nhưng hắn đã mười sáu tuổi rồi, Huyền Lực lại vẫn luôn kẹt tại Sơ Huyền Cảnh cấp một, từ bảy tuổi rưỡi hắn bắt đầu tu huyền, tám tuổi tiến vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, sau đó suốt tám năm Huyền Lực không tiến bộ chút nào, tại trong Tiêu Môn chịu hết chế giễu. Sau này Tiêu Liệt mời được Đệ Nhất Y sư Lưu Vân Thành - Tư Đồ Doãn kiểm tra thân thể cho hắn, nhận được câu trả lời như sét giữa trời quang – không ngờ là hắn trời sinh huyết mạch bị tổn thương, hơn nữa tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, gần như không thể chữa trị. Dưới trạng thái này, cả đời Tiêu Triệt chỉ dừng lại ở Sơ Huyền Cảnh cấp một, mặc cho cố gắng như thế nào, cũng không thể tiến thêm.  Cho dù liều chết tu luyện, cả đời cũng chỉ có thể đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp một. Tại Thiên Huyền Đại lục, người như vậy không thể nghi ngờ chính là tồn tại ở tầng dưới đáy, hoàn toàn trở thành một trò cười lớn của Tiêu Môn, nếu không phải gia gia Tiêu Liệt của hắn là Đệ Nhất Cường giả tại Tiêu Môn thậm chí trong toàn bộ Lưu Vân Thành hoàn toàn không ai nguyện ý liếc nhìn hắn một cái.  Tiêu Môn là một trong ba đại gia tộc tu luyện Huyền Lực tại Lưu Vân Thành, cường giả nhiều vô số kể, thế hệ trẻ nhân tài xuất hiện liên tục, ở trong đó có thể nói Tiêu Triệt có cũng được mà không có cũng chẳng sao, dù cho ngày nào đó hắn chết thì cũng chẳng mấy người quan tâm, nhưng hôm nay lại có người không tiếc dùng loại kịch độc Thí Tâm Tán không để lại dấu vết ngàn vàng khó cầu này giết hắn, dĩ nhiên, hiện tại Tiêu Triệt rất rõ ràng nguyên nhân.  Bởi vì hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt.  Hạ Khuynh Nguyệt bằng tuổi hắn, cũng chỉ có mười sáu tuổi. Tuy tuổi còn nhỏ như thế nhưng nghe nói nàng ta tu luyện Huyền Lực đã đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp mười, sắp đột phá Sơ Huyền để bước vào Nhập Huyền Cảnh. Có thể vào năm mười sáu tuổi sẽ đạt tới cảnh giới đó, nàng ta là người đầu tiên của Hạ gia trăm năm qua xuất sắc như vậy, chẳng ai trong thế hệ đồng lứa tại Lưu Vân Thành có thể so sánh với nàng ta. Thậm chí có đồn đãi, nếu nàng tiến cảnh vẫn duy trì liên tục như vậy, mấy chục năm sau, Hạ Khuynh Nguyệt có khả năng trở thành người đầu tiên của Hạ gia từ trước tới nay bước vào Địa Huyền Cảnh... Thậm chí, còn có khả năng đạt tới Thiên Huyền Cảnh – cảnh giới mà trong trăm năm chưa bao giờ có ai tại Lưu Vân Thành dám hy vọng xa vời!  Càng mấu chốt hơn nữa, Hạ Khuynh Nguyệt chẳng những có thiên phú kinh người, dung nhan càng sắc nước hương trời, là đệ nhất mỹ nữ được Lưu Vân Thành công nhận. Gần như tất cả các thanh niên tài tuấn có chút tư bản tại Lưu Vân Thành đều ái mộ, thèm thuồng nàng ta, nếu Hạ gia chọn rể, phỏng chừng người tới cửa đủ để xếp hàng từ Bắc Môn đến Nam Môn của Lưu Vân Thành.  Thiên chi kiêu nữ có thiên phú cùng dung mạo có thể nói là đệ nhất Lưu Vân Thành thế nhưng phải gả cho phế vật nhất Tiêu gia thế hệ này, hơn nữa ngay cả một chút tiền đồ về sau cũng chẳng có, không biết bao nhiêu người tại Lưu Vân Thành dậm chân đấm ngực, oán giận không thôi... Này hoàn toàn chính là một đóa hoa sen ngạo thế cắm vào bãi phân trâu mà người khác chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái!  Đương nhiên những người mê luyến Hạ Khuynh Nguyệt rất ghen ghét Tiêu Triệt, đa số đều không cam tâm... Cho nên có người dùng độc giết hắn, hiện tại Tiêu Triệt nghĩ đến hoàn toàn không thấy kỳ lạ.  - Quả nhiên hồng nhan họa thủy.  Tiêu Triệt xuống giường đứng lên, khẽ lầm bầm lầu bầu một tiếng. Nhưng nghĩ đến dung mạo khuynh thành của Hạ Khuynh Nguyệt, hắn nhếch miệng nở nụ cười:  - Không ngờ có thể lấy được lão bà như vậy, thật sự là bắt đầu không sai.  Kèm theo quyển sách, đặt ra cấp bậc Huyền Lực, từ thấp đến cao là: [Sơ Huyền Cảnh → Nhập Huyền Cảnh → Chân Huyền Cảnh → Linh Huyền Cảnh → Địa Huyền Cảnh → Thiên Huyền Cảnh → Vương Huyền Cảnh → Bá Huyền Cảnh → Quân Huyền Cảnh → Thần Huyền Cảnh →? ], mỗi một cảnh giới phân chia từ cấp một đến cấp mười. Mời các bạn đón đọc Nghịch Thiên Tà Thần của tác giả Hỏa Tinh Dẫn Lực.
Hệ Thống Thiên Tài Vô Song
Bời vì nhận được lời chia tay của người bạn gái yêu nhau 4 năm, nhân vật chính đã buồn tình đi đua xe, dẫn tới bị tai nạn, nhưng bất ngờ lại dung hợp với một hệ thống có nguồn gốc cách cả trăm tỷ năm ánh sáng. từ đó bắt đầu phất lên làm một người giả heo ăn thịt hổ, đi lừa người lấy tiền kaka. Main có hệ thống và trở nên bá đạo nhưng cách xử lí vấn đề vẫn theo lí trí nhất định, không phải hơi tí là động tay, không phải cứ thấy gái là nhào vào. chỉ dùng các năng lực theo một cách hợp lý và logic. Bật mí một chút là tới chương 340 thì NVC mới dc phá t rinh. Chuyện dịch không được tốt như các nhóm dịch lớn nên mình mặc định là 15TLT/C. thấp hơn các nhóm khác nhiều. Lưu Ý: nhắc nhở anh em Main ko bá nên vẫn phải trải qua tất cả việc mà con người thường có thể trải qua, ngay cả người mình để ý bị xxx, bị khống chế. thể hiện rõ những thứ có thể xẩy ra trong cuộc sống. ko cầu toàn. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Hệ Thống Thiên Tài Vô Song (Dịch)! *** Tiếu Lạc mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một giường bệnh, trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng. "Đây là. . . . . . bệnh viện đa khoa? Tại sao ta ở trong bệnh viện?" Tiếu Lạc nhíu mày, vô cùng nghi hoặc, nhưng rất nhanh, hắn nhớ lại tất cả. sau khi bạn gái Triệu Mộng Kỳ nói lời chia tay với hắn, hắn liền tự mình lái chiếc xe của hắn ra phố đi bộ vùng ngoại ô thành phố để đua xe phát tiết tâm tình. Ngày hôm nay trời mưa đường trơn, hơn nữa là đêm khuya, hắn rất không đúng dịp lại gây ra tai nạn xe cộ, với tốc độ hơn 120km xe nhanh chóng lao khỏi mặt đường, chiếc xe phóng vào một ruộng lúa cách con đường khoảng 3m, chuyện sau đó hắn liền không nhớ cái gì, cũng không biết là người tốt bụng nào đã phát hiện, đem hắn đưa tới bệnh viện đa khoa, lúc này mới kiếm trở về một cái mạng. "Kẽo kẹt ~" Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, một nữ y tá xinh đẹp, vui vẻ bưng khay thuốc đi vào. "A ~" Khi nhìn thấy tiểu lạc tỉnh lại đang ngồi trầm tư trên giường bệnh, nàng nhất thời phát ra một tiếng kêu sợ hãi, "Choảng" khay thuốc đang bưng trong tay rơi xuống đất, thuốc rơi đầy đất, nàng trợn to hai mắt, tay phải run rẩy, chỉ vào Tiếu Lạc: "Ngươi ngươi ngươi. . . . . . Ngươi làm sao tỉnh lại được?" Tiếu Lạc không hiểu vì sao, thầm nghĩ: cái cô y tá này chẳng lẽ là mới tới? Bằng không tại sao lại có thể có phản ứng kịch liệt như vậy khi nhìn thấy bệnh nhân tỉnh lại? Tự nhìn lại trên dưới phải trái của mình, sau đó buông tay nói: "Rất rõ ràng a." Sau đó lại cẩn thận cẩn thận dò hỏi, "Có. . . . . . Vấn đề gì sao?" "Ngươi làm sao có thể tỉnh lại, ngươi không thể tỉnh lại a, sao lại thế. . . . . ." Y tá vẫn như là nhìn thấy quỷ, mở to hai mắt, cái miệng nhỏ mở to hết cỡ, vẻ mặt đầy nghi vấn nhìn Tiếu Lạc, tựa như không thể tin được những việc nhìn thấy trước mắt là thật. Không thể tỉnh lại? Tiếu Lạc quả nhiên là có chút bối rối, không hiểu nàng y tá này tại sao lại nói như vậy. Không chờ hắn chuẩn bị mở miệng hỏi lại, nữ y tá quay đầu liền chạy ra ngoài, sau đó toàn bộ hành lang liền vang lên tiếng kêu kèm theo vẻ sợ hãi của nàng: "Bác sĩ Trương, không phải, bệnh nhân phòng bệnh 438 tỉnh rồi!" Đây rốt cuộc là tình huống thế nào? Đầu Tiếu Lạc gãi cái đầu như hòa thượng của mình, nghĩ mãi không ra nguyên do, hơn nữa đối với số phòng bệnh của mình cảm thấy không còn gì để nói, bởi vì 438 không phải là con số cát tường, nó đồng âm nhưng là "đồ chết tiệt" a. Nhưng vào lúc này, trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở, âm sắc giống như môt trò chơi “Liên Minh Anh Hùng” đang hót nhất hiện nay , là một giọng nói nữ tính, rất có lực hấp dẫn. "Keng, chúc mừng Ký Chủ Tiếu Lạc thu được mười điểm, có mở ra cửa hàng hoán đổi vật phẩm hay không?" Tiếu Lạc hít một hơi lấy tinh thần, con mẹ nó cái tình huống gì đây? Là một người thế kỷ hai mươi mốt,hắn không thể tưởng tưởng tượng nổi là có chuyện tình như thế này phát sinh, quả thực là trái với lẽ thường. Hắn cho rằng đây là Ảo giác, là não bị chấn động mà sinh ra, nhưng ngay sau đó, trước mắt hắn lại đột nhiên xuất hiện một cửa sổ ánh sáng, mặt trên giống như một tờ CV (giống như một khung thông tin nhân vật của trò chơi), hiện lên một loạt thông tin của hắn, thông tin. Ký Chủ: Tiếu Lạc Tuổi tác: 26 tuổi Điểm: 10 điểm Thân phận: công nhân tập đoàn Hoa Hải Cảnh giới: hạng xoàng Cái gì,. . . . . . Hạng xoàng? Nhìn thấy dòng này này, Tiếu Lạc ngay lập tức phục hồi tinh thần, liền cảm thấy không phục mà nghĩ thầm: ta dầu gì cũng là Kỹ Sư chế tạo của tập đoàn Hoa Hải mà? Nếu như ngay cả Kỹ Sư là hạng xoàng, vậy trên đời này sẽ không có ai không phải là hạng xoàng rồi! Giống như là nghe được tiếng lòng của hắn, cái hệ thống kia liền lên tiếng thống báo lần thứ hai: "Keng, năng lực giao lưu ngoại ngữ thấp, thân thể mang bệnh, đức-trí-thể mọi thứ đều không được, không phải hạng xoàng vậy là cái gì?" Đệt! Tâm tính của Tiếu Lạc rất tốt, mặc dù là có thể đoán được điều này nhưng vào lúc này cũng muốn mắng một câu thô tục, hắn liền hỏi: "Ngươi rốt cuộc là cái thứ gì?" "Keng, bổn hệ thống tên là hệ thống thiên tài tuyệt thế, đến từ hành tinh thuộc Song song vũ trụ cách xa trăm tỉ năm ánh sáng." Hệ thống đáp lại. "Song song vũ trụ?" Lúc này Tiếu Lạc cảm thấy chấn động không cách nào diễn tả được, hắn không thể không tin tưởng lời nói của hệ thống, bởi trong đầu hắn có đầy đủ thong tin về Song song vũ trụ, theo bản năng hắn liền hỏi, "ở đó có phải cũng có một quả địa cầu?" "Keng, đương nhiên là có, nhưng trình độ khoa học kỹ thuật vượt bậc hơn nơi này mười vạn năm!" Ta ngất! đại não của Tiếu Lạc trong thời gian ngắn không thể nào tiếp thu được, trình độ khoa học kỹ thuật vượt bậc hơn mười vạn năm, vậy rốt cuộc nơi đó sẽ có cảnh tượng như thế nào, sợ là nhân loại ở đó từ lâu đã thông qua sức mạnh khoa học kỹ thuật thoát khỏi Sinh Tử Luân Hồi, Bất Tử Bất Diệt rồi. "Keng, bổn hệ thống bởi vì bị kéo vào thời không loạn lưu đi tới cái vũ trụ này, ký sinh ở trên người ngươi ngay lúc cần kề tử vong, đặc biệt tặng miễn phí một lần dài kéo tính mạng!" Thanh âm gợi ý của hệ thống đưa tâm tư của hắn kéo về hiện thực. Tiếu Lạc kinh ngạc, lấy sự thông minh của hắn, lúc này lập tức đã suy nghĩ minh bạch tại sao vừa nãy vị y tá nhìn thấy mình tỉnh lại thì lại thất thố như thế. Nguyên nhân chính là ở đây: vì hệ thống kéo dài tính mạng, không nên nhanh như vậy tỉnh lại nhưng hắn lại tỉnh dậy, hoặc là nói, Bị thầy thuốc chẩn đoán là vô phương cứu chữa, liền có thể giải thích được phản ứng quá khích của y tá lúc đó. Nghĩ thông suốt điểm này, trong lòng liền bình tĩnh lại, lại hỏi: "Ngoại trừ kéo dài tính mạng, ngươi còn có thể vì ta làm cái gì?" "Keng, bổn hệ thống có thể đem ngươi cải tạo thành thiên tài tuyệt thế." "Thiên tài tuyệt thế? Chính là loại cái gì cũng làm được, cái gì cũng hiểu biết một cách biến thái?" Tiếu Lạc hỏi. "Keng, có thể hiểu như vậy!" "Cần bỏ ra cái giá như thế nào?" Tiếu Lạc không tin lại có chuyện tình trên trời rơi xuống đĩa bánh. "Keng, thông qua việc dùng điểm ở cửa hàng trao đổi các loại năng lực, năng lực càng mạnh, số điểm tiêu hao càng nhiều." Theo giới thiệu của hệ thống, cửa sổ liền chuyển đến giao diện cửa hàng, phía trên hiện lít nha lít nhít các loại năng lực, cái gì năng lực ngoại ngữ, năng lực chơi game, thuốc tăng cường trí não. . . . . . Chờ chút, một chút đều xem không hết. Đại khái sau khi nhìn một lần, Tiếu Lạc đã muốn chửi má nó , bởi vì...cửa sổ hiện lên mấy ngàn loại năng lực, không có một loại năng lực nào chỉ cần dùng mười điểm là có thể đổi được. "Hệ thống, ngươi có thể nói cho ta biết, mười điểm có thể đổi năng lực gì?" Tiếu Lạc chưa từ bỏ ý định, muốn thử xem rốt cuộc là hắn gặp Ảo giác, hay là người nào đó troll minh không. "Keng, mười điểm không đổi được bất kỳ một loại năng lực nào!" trên mặt Tiếu Lạc xuất hiện đầy hắc khí: "Ngươi đùa bỡn ta?" "Keng, điểm có thể kiếm lấy, Ký Chủ không nên sốt ruột." Điểm nguyên lai còn có thể kiếm! Tiếu Lạc sáng mắt lên: "Làm sao kiếm?" "Keng, có thể nhận khi Ký Chủ gây ra sự kinh ngạc, hiếu kỳ, chấn động. . . . . . cho mọi người quanh mình, tuy vào phản ứng tâm tình của nhân loai, hệ thống sẽ tự chủ phân biệt hấp thu, sau đó căn cứ trình độ của nó mà tự động chuyển đổi thành giá trị điểm tương ứng." "Thì ra là như vậy!" Tiếu Lạc lúc liền minh bạch, cái này không phải là hệ thống thiên tài tuyệt thế gì, đây rõ ràng chính là để hắn không ngừng đi trang bức, giả bộ X, giả heo ăn thịt hổ hệ thống mà, mười điểm hiện có tất nhiên chính là từ trên người y tá kia kiếm lấy. "Oành ~" Đột nhiên, cửa phòng bệnh đột nhiên đẩy ra, một đoàn thầy thuốc bận áo blue chen chúc mà vào, đang nhìn đến Tiếu Lạc đang ngồi trên giường bệnh, tất cả đều như hoá đá đứng ở tại chỗ, mở to hai mắt, tất cả khiếp sợ nhìn Tiếu Lạc. Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Thiên Tài Vô Song của tác giả Dã Thảo Cuồng Phong.
Thiên Cơ Điện
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Thiên Cơ Điện của tác giả Duyên Phận 0. Trong dòng sông lịch sử từng có vô số thân hình vĩ đại nổi lên. Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày ta giẫm toàn bộ dưới chân. Không chỉ dựa vào lực lượng hùng vĩ vô song, mà còn có trí tuệ vô biên. ------- Đây là câu chuyện về một kẻ báo thù, 1 kẻ báo thù chân chính, không có nghị lực cực cao thì không thể làm nổi. Vì mối thù sâu như biển, Ninh Dạ buông bỏ hết thảy, đối mặt với ngọn núi khiến người ta tuyệt vọng. Rồi chinh phục nó, chứng kiến ngọn núi cao hơn. Người lên càng cao, chí càng xa. Kẻ thù có thể sẽ thành đồng bọn, đồng bọn lại thành trở ngại, chỉ có trí tuệ mới là bạn đồng hành tới tận cuối con đường. *** Thiên Cơ môn từng là môn phái đứng đầu Trường Thanh giới, cho tới ngày cả môn phái dồn công sức xây dựng Thiên Cơ điện.  Điện này xảo đoạt thiên công, khi hoàn thành thì sánh ngang Thiên Đạo. Chính vì vậy, nó không thể hoàn thành.  Thiên Cơ điện bị cả Trường Thanh giới hợp lực hủy diệt, phân cắt. Thiên Cơ môn cũng từ môn phái đỉnh phong của Trường Thanh giới rớt xuống hạng tam giáo cửu lưu chuyên coi bói cho người khác.  Cho tới khi Ninh Dạ được Côn Luân kính - một bảo vật trong Thiên Cơ điện - đưa tới Trường Thanh giới, rồi duyên phận dắt lối gia nhập Thiên Cơ môn, trở thành truyền nhân trực tiếp của Thiên Cơ điện bị tàn phá.   Đó cũng là ngày bắt đầu đếm ngược cho tới lúc... Thiên Cơ môn diệt môn. Một nhân viên tình báo chuyên nghiệp tại thế giới trước phải làm sao để báo thù những môn phái bá chủ cả một thế giới và gây dựng lại môn phái cũ từ con số không?  *** Tóm tắt Thiên Cơ Điện là một tiểu thuyết huyền huyễn của tác giả Duyên Phận 0. Câu chuyện kể về Ninh Dạ, một nhân viên tình báo chuyên nghiệp tại thế giới trước, được xuyên không đến Trường Thanh giới, một thế giới tu chân giả tưởng. Tại đây, Ninh Dạ phát hiện ra mình là truyền nhân của Thiên Cơ môn, một môn phái từng đứng đầu Trường Thanh giới nhưng đã bị hủy diệt. Với mục tiêu báo thù cho môn phái, Ninh Dạ bắt đầu tu luyện và gây dựng lại Thiên Cơ môn từ con số không. Review Thiên Cơ Điện là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn. Câu chuyện được xây dựng theo hướng báo thù, nhưng không chỉ đơn thuần là một câu chuyện trả thù, mà còn là hành trình trưởng thành của nhân vật chính Ninh Dạ. Ninh Dạ là một nhân vật chính có tính cách kiên định, quyết tâm và có nghị lực phi thường. Anh không ngại khó khăn, gian khổ, luôn dồn hết sức lực để thực hiện mục tiêu của mình. Ninh Dạ cũng là một nhân vật thông minh, có khả năng phân tích tình huống và đưa ra những quyết định sáng suốt. Tác giả Duyên Phận 0 đã xây dựng nên một thế giới tu chân giả tưởng đầy màu sắc và lôi cuốn. Các nhân vật trong truyện được xây dựng sinh động, có cá tính riêng. Các tình tiết trong truyện được sắp xếp hợp lý, tạo nên một mạch truyện cuốn hút, hấp dẫn người đọc. Ngoài ra, Thiên Cơ Điện còn có những yếu tố hài hước, giúp câu chuyện trở nên nhẹ nhàng, dễ tiếp thu hơn. Đánh giá Thiên Cơ Điện là một tiểu thuyết huyền huyễn đáng đọc. Câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, nhân vật chính có tính cách kiên định, quyết tâm và thế giới tu chân giả tưởng đầy màu sắc. Nếu bạn là một fan của thể loại huyền huyễn, thì Thiên Cơ Điện chắc chắn là một lựa chọn không thể bỏ qua. Một số điểm cộng của Thiên Cơ Điện: Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật chính có tính cách kiên định, quyết tâm Thế giới tu chân giả tưởng đầy màu sắc Có những yếu tố hài hước Một số điểm trừ của Thiên Cơ Điện: Có một số tình tiết hơi phi logic Kết thúc hơi vội vàng *** Mặc châu, Vân Lâm Thiên Cơ sơn. Thiên Cơ sơn còn được gọi là đỉnh núi chổng ngược. Lý do là vì trên rộng mà dưới hẹp, nhìn từ xa như một con quay đứng sừng sững trên mặt đất, cũng nổi danh nhờ điều này. Nghe nói nguyên nhân là do trận đại chiến thời thượng cổ, Thiên Cơ sơn vốn bay lượn vòng quanh trên chín tầng trời bị một vị đại năng dùng thần lực vô biên xuất kiếm chém rơi, sau đó nó cắm đầu xuống, ghim vào mặt đất. Nhưng cũng có người nói, Thiên Cơ sơn vốn là như vậy, lý do đương nhiên là vì Thiên Cơ đại điện đứng sừng sững trên đỉnh núi bằng phẳng của Thiên Cơ sơn. Nếu không có tính toán từ trước, vậy làm sao dựng được quần thể cung điện với khí thế uy nghi hùng vĩ như vậy được? Tiên nhân dùng phép thuật quỷ thần phá núi xây cung điện, đi ngược đạo trời, đảo lộn càn khôn cũng là chuyện bình thường. Vì vậy lại có người nói đây là đạo chuyển họa của Thiên Cơ môn, đi ngược lại lẽ trời, cuối cùng bị thiên khiển nên rơi xuống. Nguyên nhân kết quả đúng sai ra sao đã không còn quan trọng, quan trọng là núi còn người còn, Thiên Cơ môn cũng vẫn còn. Trên đỉnh núi bằng phẳng, đại điện hùng vĩ, hàng ngàn hàng vạn bảo vật tỏa ánh sáng khắp bốn phương. Tiếng nhạc vang lên giữa tầng mây như âm thanh từ cõi trời phủ xuống, bên dưới là các đệ tử cùng tụng niệm Đạo kinh, tiếng đọc của họ vang rền khắp chốn, bầu không khí hết sức trang nghiêm. Đang trong giờ học buổi chiều, các đệ tử Thiên Cơ môn đang học tập, lúc này lại thấy ở chân trời phía xa có một chàng trai mặc áo xanh bay tới, còn mang theo một thiếu niên áo trắng phía sau. Người áo trắng đứng trên đám mây nhưng dường như đang lắc lư không ngừng, có thể thấy không phải là người trong giới tu tiên. “Tứ sư huynh!” Tân Tiểu Diệp đang học lớp chiều thấy chàng trai áo xanh bèn ngẩng đầu lên không chào hỏi. Tân Tiểu Điệp có gương mặt nhỏ tròn xoe, khi mỉm cười như một cô bé, tuy không phải mỹ nhân tuyệt thế nhưng lại hết sức đáng yêu. Chàng trai áo xanh trên không trung nhìn thấy, giơ ngón tay ra dấu suỵt với Tân Tiểu Điệp. Tân Tiểu Điệp nhận ra điều gì, quay đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy sắc mặt Tân Nhiễm Tử trầm xuống: “Không được làm ồn!” Tân Tiểu Điệp lè lưỡi một cái, ngồi trở lại. Bên phía kia Thanh Lâm đã mang theo thiếu niên áo trắng nhanh chóng hạ xuống bên cạnh Tân Nhiễm Tử, hành lễ với ông: “Sư phụ, con đã dẫn người về rồi.” Tân Nhiễm Tử ừ một tiếng, đứng dậy nói: “Các con tiếp tục học đi, không được ồn ào.” Nói xong đã xoay người đi vào trong điện, Thanh Lâm dẫn thiếu niên áo trắng vào theo. Thấy sư phụ đi khỏi, các đệ tử bên dưới nhao nhao châu đầu ghé tai. “Người áo trắng vừa rồi là ai?” “Không biết nữa.” “Hình như là người mới do tứ sư huynh dẫn về.” “Thế thì là đệ tử vừa thu nhận à?” “Chúc mừng tiểu sư muội, từ nay trở đi muội không còn là người nhỏ nhất nữa rồi.” Các sư huynh sư tỷ lao nhao chúc mừng Tân Tiểu Điệp, Tân Tiểu Điệp hừ một tiếng: “Có gì hay đâu!” Nhưng gương mặt cô lại không giấu nổi vẻ vui sướng, rõ ràng Tân Tiểu Điệp đang rất vui vẻ vì thoát được thân phận nhỏ nhất sư môn. ———————————————— Đi theo Thanh Lâm và Tân Nhiễm Tử vào đại điện, Ninh Dạ vừa đi vừa quan sát ông lão đằng trước. Ông ấy là chưởng môn của Thiên Cơ môn? Nhìn vẻ ngoài thì đúng là ông lão này cũng có chút dáng dấp của bậc tiên nhân, nghe nói ông ấy đã hơn 150 tuổi nhưng vẻ ngoài chỉ như mới 50, mặt mày hồng hào, thậm chí không có nhiều nếp nhăn. Cây gậy trong tay ông ấy chắc là Thiên Cơ côn? Cây côn này hình trụ, dài khoảng một trượng ba, mặt trên khắc đầu phù văn tinh xảo. Mỗi khi chống xuống đất sẽ có một vòng hoa màu vàng kim bay lên từ mặt đất, sau đó lóe lên một cái rồi biến mất. Không biết sàn nhà được chế tạo từ loại đá gì, cũng được bố trí phù văn chú pháp, khi gõ xuống thì có tiếng boong boong vang vọng, lúc đặt chân lại tĩnh lặng không chút tiếng động. Toàn bộ Thiên Cơ đại điện đều dùng được chế từ các loại đá quý hiếm mà Ninh Dạ chưa từng nghe tới, sau khi kết hợp với phù văn mật pháp càng trở lên sặc sỡ lóa mắt, cao thâm khó lường. Tân Nhiễm Tử đi xuyên qua đại điện, tới một gian phòng ở phía sau, lúc này mới ngồi xuống. Ông nói với Thanh Lâm và Ninh Dạ: “Ngồi đi.” Ninh Dạ còn đang do dự, Thanh Lâm đã nói: “Sư phụ cho ngồi, không cần khách khí.” Lúc này Ninh Dạ mới khoanh chân ngồi đối diện với Tân Nhiễm Tử. Nói thật ra y cảm thấy không quen với tư thế ngồi này. Tân Nhiễm Tử quan sát Ninh Dạ, thiếu niên trước mặt tuổi tác không lớn nhưng biểu hiện đúng mực, không có vẻ kinh hãi như phàm nhân bình thường lúc vừa lên núi, cũng chẳng có vẻ kiêu ngạo thường thấy ở các thiếu niên, chỉ toát lên vẻ bình tĩnh hiếm thấy, một vẻ lạnh lùng tỉnh táo vốn không nên xuất hiện trong lứa tuổi này. Mời các bạn đón đọc Thiên Cơ Điện của tác giả Duyên Phận 0.