Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ

Bị tống vào trường nội trú, Jon cảm thấy mình chẳng khác gì Harry Potter phải sống dưới gầm cầu thang nhà Dursley. Đúng, đây là ngôi trường mà người cha quá cố của nó từng theo học. Nhưng Jon nghi ngờ rằng nguyên nhân thực sự khiến nó phải chịu cảnh đi đày là bởi mẹ nó đã phải lòng lão nha sĩ biệt danh Râu Xồm.  Tuy nhiên, Jon sớm nhận ra: nỗi nhớ nhà chỉ là chuyện vặt so với những rắc rối khủng khiếp nơi thị trấn nhà thờ cổ kính mà có nằm mơ nó cũng không tưởng tượng nổi: ma, ma ở khắp nơi. Và năm trong số đó đang TRUY SÁT nó!  Sau Reckless ở xứ sở sau gương, hiện tượng xuất bản quốc tế Corlenia Funke lại tái xuất cùng Bóng ma trong nhà thờ cổ. Ma quỷ, hiệp sĩ, gươm đao; gia đình, bạn bè và bọn con gái: tất cả những điều xoay quanh thế giới của một cậu bé đều hiện diện trong trong cuốn truyện vừa rùng rợn, nghẹt thở, vừa lãng mạn, xúc động này. Gooda tin rằng cuốn sách sẽ mang lại kiến thức thật bổ ích cùng những trải nghiệm thật tuyệt vời, hy vọng đây sẽ là 1 cuốn sách quý trên kệ sách của bạn! *** Cornelia Caroline Funke là một nhà văn người Đức dành rất nhiều giải thưởng trong lĩnh vực văn học cho trẻ em. Funke được biết đến nhất với bộ ba Inkworld; bản dịch tiếng Anh của tập thứ 3 Inkdeath đã được phát hành vào 6 tháng 10 năm 2008. Các tác phẩm của bà phần lớn thuộc thể loại giả tưởng, phiêu lưu và rất nhiều trong số đó đã được dịch sang tiếng Anh. Hiện bà đang sống tại Los Angeles, California.   Cornelia Funke đã bán được hơn 10 triệu bản sách trên toàn thế giới. Một số tác phẩm được dịch và xuất bản tại Việt Nam: Kỵ Sỹ Rồng Tim Mực Máu Mực Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ Những Cái Bóng Sống Mê Cung Thần Nông ...   Cornelia Funke sinh năm 1958 tại thị trấn Dorsten nước Đức, là con của Karl-Heinz và Helmi Funke. Lúc còn nhỏ, bà muốn trở thành một phi hành gia hoặc phi công, nhưng sau đó đã quyết định theo học ngành sư phạm tại Đại học Hamburg. Sau khi hoàn thành việc học, Funke làm nhân viên xã hội trong 3 năm, tập trung chủ yếu vào những đứa trẻ có hoàn cảnh thiếu thốn. Cornelia Funke có một công việc minh họa sách, nhưng bà đã sớm bắt đầu viết những tác phẩm của riêng mình, được truyền cảm hứng từ những câu chuyện đã hấp dẫn lũ trẻ nghèo khổ mà bà làm việc cùng. Vào cuối những năm 80 và thập kỷ 90, Funke đã gây dựng tên tuổi tại Đức với 2 loạt truyện cho trẻ em có hơi hướng giả tưởng là Gespensterjäger (Ghosthunters) và Wilde Hühner (Wild Chicks). Tiểu thuyết giải tưởng Kỵ sĩ rồng (1996) là bước đột phá quốc tế của bà. Tác phẩm này đã lọt vào danh sách Sách bán chạy nhất của tờ New York Times trong 78 tuần, và sau đó là The Thief Lord (Vua Trộm) (2000, dịch sang tiếng Anh năm 2002), đã leo lên vị trí thứ 2 trong danh sách này trong 19 tuần và bán được 1.5 triệu bản. Tiểu thuyết tiếp theo của Cornelia Funke là Inkheart (2003) đã giành giải thưởng BookSense Book of the Year Children's Literature năm 2004. Inkheart (Tim Mực) là phần đầu tiên của bộ ba Inkworld, tiếp đó là Inkspell (Máu Mực) (2005) đã tiếp tục giành giải BookSense Book of the Year Children's Literature năm 2006. Bộ ba được kết thúc với Inkdeath (xuất bản tại Đức năm 2007, phát hành bản tiếng Anh vào năm 2008, bản Mỹ vào mùa thu 2008).   Trên trang chủ của mình, Cornelia Funke phát biểu rằng điểm khởi đầu sống còn cho một quyển sách hay là “ý tưởng”, và nếu ý tưởng đó có giá trị thì hãy nghiên cứu những chủ đề thú vị để phục vụ nó và tìm kiếm những địa điểm và nhân vật thích hợp. Bà nói về những ý tưởng: “chúng đến từ mọi nơi và chẳng từ đâu cả, cả trong lẫn ngoài. Tôi có rất nhiều và không thể viết hết chúng trong một cuộc đời này được.” Cornelia Funke cũng nói về các nhân vật của mình: “Hầu hết bọn họ bước vào phòng viết của tôi và sống động đến mức tôi phải tự hỏi bản thân, rằng họ từ đâu đến. Dĩ nhiên, một vài nhân vật là kết quả của suy nghĩ kỹ lưỡng, thêm vào tính cách, cử chỉ..., nhưng những người khác đều sống từ ngay giây phút đầu tiên họ xuất hiện”. Bà cũng cho biết Dustfinger trong “Inkheart” là một trong những nhân vật sống động nhất đã từng nảy ra trong đầu bà. Đối với những người đang mơ ước trở thành nhà văn, Funke khuyên: “Đọc – và hãy tò mò. Nếu có ai đó nói với bạn: ‘Mọi thứ là như vậy. Bạn không thể thay đổi được’ – thì đừng tin một lời nào.” *** Chàng hiệp sĩ bất đắc dĩ và nỗi khiếp sợ về những con ma trong nhà thờ cổ REVIEW SÁCH: BÓNG MA TRONG NHÀ THỜ CỔ (CORNELIA FUNKE) Người viết: NGUYỄN THỊ TUYẾT - 14CVH1 ----------------------------------------------------------------------------- Đến với cuốn “Bóng ma trong nhà thờ cổ” bạn sẽ bị lôi cuốn ngay bởi bìa sách rất thu hút, hình ảnh của một kị sĩ oai hùng trên lưng con ngựa trắng cường tráng đang chiến đấu, lật vào những trang tiếp theo bạn sẽ khó tưởng tượng ra cuốn sách được thiết kế cực bắt mắt với những hình ảnh vẽ trong trang truyện thật sự rất sống động mà khó lòng bỏ qua được. Và nếu bạn là Fan cuồng của truyện mang đậm yếu tố Gothic thì “ Bóng ma trong nhà thờ cổ” là một ý tưởng không tồi chút nào. Cuốn sách của tác giả Cornelia Funke người được mệnh danh là “ J.K Rowling của Đức” sẽ khiến bạn ngỡ ngàng về sức sáng tạo tài ba của nhà văn người Đức này. Gồm 21 chương truyện, đó là một sự liên kết tài tình tạo nên sức hấp dẫn, rùng rợn, nghẹt thở và đầy xúc cảm .Cuốn sách mang đến cho người đọc một thông điệp về niềm tin chiến thắng, về cái xấu xa ắt phải chịu thua trước lòng tốt, ánh sáng xóa tan mọi u ám mang đến hạnh phúc cho mọi người và nơi đó tình yêu khiến họ không cô đơn, cảm hóa mọi trái tim lạnh giá nhất. “Bóng ma trong nhà thờ cổ” kể về cuộc hành trình của cậu bé Jon Whitcroft bị mẹ tống vào trường nội trú ở Salisbury, nơi mà trước đây người cha quá cố của cậu đã từng học.Cậu bé căm ghét người tình mới của mẹ từ khi cha cậu mất và việc cậu bị mẹ tống vào học ở trường nội trú đối với cậu mà nói là một kế hoạch tỉ mỉ của tên nha sĩ Râu Xồm - người tình của mẹ. Bạn sẽ cảm thấy thiếu nếu như chưa hiểu được Jon ghét lão Râu Xồm tới mức nào từ khi ông ta xuất hiện trong cuộc đời của cậu làm cậu trở nên khác thường khi trong đầu lúc nào cũng nghĩ đủ trò để mẹ tống cổ ông ta ra khỏi nhà, tuy vậy dù cậu có nghỉ đủ trò như : Ghép ảnh ông ta vào tấm áp phích truy nã tội phạm khủng bố, đổ cháo vô giày, giấu chùm chìa khóa nhà, hay tới việc trộn bột ngứa vào lọ nước súc miệng v..v nhưng sau tất cả chẳng giúp cậu trông khá hơn hay lão ra khỏi căn nhà của Jon mà ngược lại mẹ cậu càng lúc càng yêu ông ta hơn, hai đứa em quấn lấy Râu Xồm cả ngày và Jon thì bị tống cổ vào khu trường nội trú xa lạ, nghe vừa buồn cười vừa tội nghiệp cho cậu nhóc mười một tuổi nghịch ngợm này. Và chính ở khu trường nội trú này, những tưởng nỗi nhớ nhà da diết sẽ làm cho Jon buồn bã và đau khổ thế nhưng đó chỉ là chuyện vặt so với những rắc rối khiếp sợ nơi thị trấn nhà thờ cổ kính có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi : ma, ma ở khắp nơi. Tất cả đã làm thay đổi một Jon lúc còn ở nhà, cậu bước vào cuộc phiêu lưu, cuộc chiến với lũ ma quỷ Stourton và trở thành cận vệ xuất sắc của ngài William Longspee, cứu chính mình thoát khỏi lời nguyền về dòng dọ nhà Hartgill... Đọc “Bóng ma trong nhà thờ cổ” không chỉ là cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm, gan góc, rùng rợn mà hơn thế còn chứa đầy lãng mạn về cảm xúc tình yêu đầu đời, cùng sự cổ kính đến nên thơ của nhà thờ cổ qua bàn tay Funke đầy mê hoặc. Tác giả đã đưa ta gần hơn đến hai thế giới trước nay còn có nhiều nghi hoặc về sự tồn tại có thật hay không của nó, rằng giữa những con người đang sống và những người đã khuất họ vẫn có thể giao tiếp nói chuyện và chiến đấu thù hằn lẫn nhau, họ vẫn có lòng tham, đố kị, gian ác ngay cả khi chỉ còn là một hồn ma vất vưởng. Kể từ khi cậu tới trường nội trú, đối với cậu đó là những ngày u ám, mù mịt và tràn đầy nỗi thất vọng lẫn nhớ nhà, cậu cảm thấy mình chẳng khác gì Harry Potter phải sống dưới gầm cầu thang nhà Dursley. Jon chán ghét tất cả cho dù hai người bạn của cậu là Sta và Angus làm mọi cách khiến cậu vui. Jon ở chung với hai người bạn trong khu nội trú của ông bà Popplewell khó tính. Và cái đêm khi Jon nhìn thấy ba con ma bên ngoài cửa sổ,đã khơi gợi tất cả mọi biến cố. Jon cữ ngỡ mình đang mơ rằng không hề tồn tại ba gã kỵ sĩ bóng ma nó nhìn thấy nhưng tất cả đều là thật, từ cái đêm đó cậu sợ đêm tối đến tận cùng. Và kinh khủng hơn chúng bám đuổi theo trên sân khu nhà nội trú để giết, đòi lấy mạng cậu với ba tên thuộc hạ ma trông bộ dạng thật gớm giếc với những làn khói đen mù mịt, hôi hám bủa vây. Người đưa Jon thoát ra khỏi nỗi sợ hãi không ai khác chính là cô bé gan dạ, xinh đẹp Ella Littlejohn, cô sống với bà Zelda và bố mẹ cô, bà có thú vui kì dị là nuôi những con cóc trong nhà và chuyên tổ chức những buổi tham quan ma quỷ cho du khách. Cô bé khác những đứa con gái khác cùng lứa tuổi, khiến cho Jon có những lúc nó cảm thấy thật xấu hổ trước Ella, cô bé dường như sinh ra là để gan dạ và quả cảm rồi. Thứ đáng sợ như ma quỷ kia đến cả cậu còn rùng mình khiếp sợ mà Ella lại dửng dưng như kiểu đã quá quen thuộc với chúng rồi. Jon kể cho Ella nghe về cuộc truy đuổi của tên lãnh chúa đã chết Stourton đòi lấy mạng cậu và rồi sự thật đã được hé mở bởi bà Zelda. Hóa ra đó là một sự trả thù với họ nhà Hartgill từ mấy trăm năm trước, thật không may cho Jon vì họ ngoại của cậu lại là Hartgill, tên lãnh chúa Stourton sẽ giết sạch những ai có họ nhà Hartgill để trả thù việc mình và đám thuộc hạ bị sát hại. Jon và Ella đã có một đêm thú vị trong nhà thờ cổ khi cầu kiến quan tài đá của hiệp sĩ William Longspee, ngài cao lớn với “bộ áo giáp lưới để lộ ba con sư tử trên nền xanh vàng, khuôn mặt không có râu, đôi mắt ngài màu xanh lam nhạt”. Ngài đã ấn vào tay Jon hình một con sư tử khi nào cậu muốn giúp đỡ thì cứ việc gọi ngài đến như một lời thề cứu giúp tất cả mọi người khỏi những khó khăn của William Longspee. Và cuộc chiến thực sự bắt đầu vào một buổi chiều khi cả Jon và Ella đang ngồi trên bờ tường của khu nhà nội trú, hình ảnh hai con chó ma to bự đứng giữa vườn hồng nhà bà Alma Poplewell, đó là dấu hiệu của cuộc chiến bắt đầu, lũ ma quỷ của lãnh chúa Stourton cùng đám thuộc hạ ghê tởm của ông ta, khi lão ma xuất hiện : “ Một làn xương mù màu đen bốc lên từ mặt đất nơi hai con chó đang đứng. Nó trôi qua khu vườn như những tấm vải bẩn thỉu và càng lúc càng dày đặc - cho đến khi mọi thứ biến mất trong nó. Cả Salisbury tan ra trong màn đêm”. Ngay lúc này Jon cầu cứu tới vị hiệp sĩ đáng kính, ngài đến mang theo thứ ánh sáng át lại bóng tối của Stourton. Làm lũ ngựa ma sợ hãi lùi bước. Cuộc chiến gay go diễn ra và như đã đoán trước chiến thắng thuộc về Jon và hiệp sĩ Longspee, Stourton và đám thuộc hạ của lão, cùng hai con chó ma bị Longspee đánh bại, chúng tan rã và biến mất trả lại ánh sáng cho khu vườn nhưng có lẽ vui mừng quá sớm là một điều không nên. Như đã báo trước về sự vui mừng lần này, lão Stourton chưa tan biến thật, lão đã bắt Ella và buộc bà cô phải dẫn Jon tới trước khi chũng làm điều gì xấu xa với cô bé. Trong thời khắc ấy chú của Ella xuất hiện, lại không ai khác kẻ mà Jon căm thù một cách sâu sắc dù trong lúc sợ hãi giữa đám ma quỷ cậu vẫn có thời gian nghĩ đến Râu Xồm. Một sự sắp đặt thú vị, cậu đơ người một hồi lâu để chấp nhận sự thật đó, rằng Râu Xồm là con của bà Zelda và chú của Ella. Hóa ra không hẳn ông ta để cái bộ râu gớm giếc đó là vì sở thích mà vì che đi khuyết điểm về vết sẹo dài trên mặt. Cả ba cùng đến nghĩa địa dòng họ nhà Hartgill theo lời của lão Stourton và tại đây cuộc chiến đấu giữa hai bóng ma đại diện cho chính và tà, thiện và ác diễn ra hết sức gay cấn, quyết liệt hồi hộp tới tận phút cuối cùng. Chính Jon đã cứu cậu khỏi một lời nguyền rủa về gia tộc, vượt lên trên nỗi sợ hãi về bản thân, bỏ qua nghi hoặc về ngài Longspee sau khi nghe tên bóng ma dàn hợp xướng kể Longspee đã giết cậu ta vì không tìm được trái tim của ngài bị đánh cắp, Jon trở thành một hiệp sĩ thực thụ khi hòa nhập vào ánh sáng cùng với Ngài Longspee, cuộc chiến cam go khi Jon thực sự cầm lấy thanh kiếm và tấn công tên Stourton luôn tự cao tự đại là không ai làm gì được hắn vì mỗi lần như vậy đối với hắn chỉ là lột bỏ lớp da chết mà thôi. Thế là, tên Stourton cùng đám hầu cận của hắn mãi mãi không thể trở về làm hại bất cứ một người nào trong họ nhà Hartgill nữa, đối với Jon mà nói đó dường như là một kỉ lục của đời cậu, như thể cậu thấy mình đã hai mấy tuổi chứ không phải một Jon sắp mười hai tuổi nữa. Trải qua mọi chuyện Jon càng cảm thấy mình trưởng thành và đã khôn lớn, Jon không sợ cái chết và ngay lúc đó cậu nhận ra dường như mình đã yêu nàng Ella dũng cảm, nó lo lắng đến tột độ và điên cuồng hơn là lo cho chính cái mạng sắp bị tên lãnh chúa ma lấy mất. Cậu cũng nhận ra thực sự Râu Xồm không hẳn là một tên xấu xa cậu căm ghét ít nhất trong khoảng khắc chú ta cố gắng cứu lấy Ella dù bị cột vào tấm bia mộ. Giữ lời hứa với ngài hiệp sĩ cậu lên đường tìm lại trái tim đã bị đánh tráo bởi tên bóng ma dàn hợp xướng, một kẻ có lòng hiểm độc và dê xồm khi muốn đòi một nụ hôn của Ella làm Jon có lúc muốn phát điên lên vì ghen. Trải qua bao khó khan gian khổ, những cuộc chạy trốn lúc nữa đêm khỏi khu nhà nội trú mà Jon làm để theo đuổi giấc mơ được gặp hiệp sĩ Longspee mà cậu luôn khao khát. Sau lần đến gặp Longspee để nghe giải thích rõ mọi chuyện về con ma dàn hợp xướng cậu lại càng thêm ngưỡng mộ về hiệp sĩ này, ai cũng có một góc tối sâu thẳm, một vài sai lầm đã gây ra nhưng trên hết thứ ánh sang phát ra từ người William quá đỗi sáng chói ví như mượn ánh sáng từ mặt trăng kia để tỏa hết khí chất hào quang trong con người vị hiệp sĩ này. Ba bà cháu đến tu viện Lancock để chôn trái tim bên cạnh ngôi mộ của vợ ngài hiệp sĩ là Ella Longspee. Đó là một tình yêu thủy chung và cao đẹp, khi ngài chết đi, vợ ngài Ella đã quyết định chôn trái tim ngài cạnh mộ mình để mãi mãi họ được bên nhau nhưng kẻ gian ác đã đánh tráo trái tim họ khiến họ phải xa lìa và nhờ có Jon cùng với Ella, sự giúp sức đắc lực của bà Zelda một lần nữa họ đã trở về bên nhau sau hàng trăm năm xa cách. Có lẽ điều ta chưa thể làm, tâm nguyện của ta lúc còn sống nó sẽ khiến ta vương vấn mãi nơi trần thế mà không chịu tan biến lên thiên đàng chăng? và phải chăng tình yêu chính là liều thuốc quý chữa lành mọi vết thương, mọi hận thù. Sau tất thảy mọi chuyện, Jon đã nhận ra khu trường nội trú, những con ma, hay hiệp sĩ Longspee và cả cái tên Râu Xồm cậu căm ghét tận xương tủy tất cả mọi thứ dường như đã quá đỗi than quen, cậu yêu họ và nhận ra họ dần thân thiết với mình từ lúc nào - cũng không phải là một nơi tệ lắm, theo cảm nhận ban đầu của cậu bé mười một tuổi. Riêng Ella giờ đây trái tim cậu đã thầm thương trộm nhớ mất rồi. Điều đặc biết hết sức thú vị là việc mẹ cậu đến thăm và nói với cậu vô số biểu hiện kìa lạ của Râu Xồm rằng ông ta đã cạo râu, ông nhắc miết chuyện mấy con ma có thật hay không,về hiệp sĩ, về họ nhà Hartgill v..v. Và lời thú tội của mẹ nó : “ Mẹ biết, con chưa bao giờ thích chú ấy và có lẽ mẹ đã nên hỏi lý do tại sao. Nhưng dù sao thì có lẽ mẹ sẽ không cưới chú ấy nữa”, bà nói cùng với sự thất vọng và luyến tiếc, nước mắt đẫm những giọt lệ. Điều làm ta bất ngờ là cái đứa ghét Râu Xồm tới quên ăn quên ngủ lại nói những lời đầy bênh vực cho ông ta. Thật thú vị! . Vì Jon đã nhìn thấy được tấm chân tình của tên nha sĩ này hay bởi ông ta là chú của Ella và cũng có thể là cả hai.. Câu chuyện kết thúc thật êm đềm, mọi thứ suôn sẻ và thật có hậu, lôi cuốn theo từng trang viết cùng với hàng loạt hình ảnh sinh động. Đã tạo nên một bức tranh về nỗi sợ hãi kinh dị, vừa rùng rợn vừa lãng mạn, cùng với cảnh đẹp hoài cổ của nhà thờ. Yếu tố lịch sử được nhà văn Cornelia Funke đan xen một cách tài tình vào câu chuyện hay xuất sắc.Nếu còn đắn đo trong việc lựa chọn một cuốn sách về yếu tố Gothic hay một tình yêu lãng mạn thì “Bóng ma trong nhà thờ cổ” là một ý tưởng tuyệt vời cho bạn. Mời các bạn mượn đọc sách Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ của tác giả Cornelia Funke & Lê Kiều Oanh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Thần Quyết
Thương khung tinh vực, võ giả lấy Võ Hồn câu thông thiên địa, tiến hành tu hành. Vì một bộ không tồn tại ở thế gian thần quyết, Tinh Giới bên trong, vô số cái thế cường giả nhao nhao xuất thủ, đánh nát hư không. Nhân vật chính Dương Thanh Huyền, đạt được luân hồi tại thế gian mạnh nhất Võ Hồn, giáng lâm cõi trần, độc nhất vô nhị, mở ra một trận tác động đến thiên thu vạn cổ, mai táng vô số cái thế cường giả chư thiên hạo kiếp. Các cấp độ tu luyện: Khí Vũ cảnh Linh Vũ cảnh Chân Vũ cảnh Nguyên Vũ cảnh Mỗi tầng đại cảnh giới lại phân làm sơ giai, trung giai, cao giai, đại viên mãn. *** Côn Luân Sơn dưới. U ám địa cung mênh mông bát ngát, duy nhất nguồn sáng, bắt đầu từ phía trên cái khe to lớn kia bên trong, ẩn tiết xuống ức vạn tinh quang. Mấy chục cây cao tới trăm trượng thanh đồng cổ trụ, sừng sững tại cái này mênh mông hư không, tựa như cường giả tuyệt thế mộ bia, trực thẳng thiên khung. ". . . Bảy mươi chín, tám mươi, tám mươi mốt." "Quả nhiên là vũ trụ tám mươi mốt dặm. Bắt đầu tại một , kết tại mười, tuần hoàn vô tận, vĩnh kiếp vô biên, tự thứ không loạn." Một cây đồng trụ bên trên, có một người lưng cõng tinh mang, lặng im mà đứng. Yểu yểu tối tăm, thấy không rõ khuôn mặt, nhưng thấy hắn ánh mắt sáng sủa nhấp nháy, quét mắt cái này lờ mờ cổ điện. Tại tinh quang lộ ra bên trong, mơ hồ có thể thấy được địa cung diện mạo, giống như là thời cổ đế vương tế thiên chi trận. Ngoài có tám mươi mốt căn thanh đồng cổ trụ, duy lập bốn phía, giao thoa tinh tế. Mỗi một cây thanh đồng cổ trụ bên trên đều có xích sắt như mãng hướng ở giữa tụ tập mà đi, thẳng xâm nhập một mảnh sương mù hư không. Bên trong thì từ Thập tự ngư tơ tuyến kéo dài ra, thỉnh thoảng có bốn cái Thái Dương Thần văn, đối ứng càn, đoái, ly, chấn, tốn, khảm, cấn, khôn tám cái phương vị. Địa cung u lãnh, hàn khí thuận đồng trụ mà lên. Đồng trụ bên trên bóng người đưa tay bấm quyết, xua tan hàn khí, lại đuổi không tan cặp mắt kia bên trong, thâm tàng tịch mịch. Người kia bỗng nhiên sắc mặt biến hóa, một cỗ cảm giác nóng rực từ vai trái tràn lan lên đến, như Địa Ngục chi hỏa, đốt lượt toàn thân. Một khối hỏa vân ấn ký, bên vai trái sau xuyên suốt mà ra, ẩn hiện ra như máu mỹ lệ hồng mang! "Ngươi cũng cảm ứng được sao?" Dương Thanh Huyền tự giễu cười một tiếng, có chút thê lương. Cái này ấn ký từ sáu tuổi lúc xuất hiện, nương theo hắn hai mươi bốn năm. Từ bừa bãi vô danh đến danh chấn thiên hạ, xuất sinh nhập tử, vấn đỉnh Hoa Hạ quốc võ đạo đại tông sư, cái này mai ấn ký mang đến cho hắn vô thượng vinh quang cùng lực lượng, nhưng cũng như ác ma thôn phệ lấy thân thể của hắn. "Toà này địa cung, lại tàng tại Côn Luân Sơn dưới, là ta số mệnh vùng đất sao?" Dương Thanh Huyền hưng phấn ho khan, trên mặt nổi lên bệnh trạng đỏ bừng, "Ba mươi năm qua đại tông sư, trong mộng không biết thân là ai? Buồn cười, buồn cười đến cực điểm!" Theo ba động tâm tình, ấn ký chi lực trắng trợn thiêu đốt lấy toàn thân hắn, Dương Thanh Huyền lông mày thống khổ cau lại một cái. "Thành cũng phong vân, bại cũng phong vân! Đây là ta cơ hội cuối cùng, nhất định tìm về thân thế của mình, tìm ra cái này ấn ký đáp án!" Đề khẩu khí, tại dây sắt bên trên phi nước đại, mấy hơi thở liền lướt vào bên trong cái này trận. Những năm gần đây, hắn thậm chí có loại phán đoán, giống như thân thể này cho tới bây giờ liền không phải là của mình, theo trong mộng địa cung xuất hiện, loại cảm giác này càng phát ra mãnh liệt. Đột nhiên bước chân hắn trì trệ, bởi vì ngừng quá mau, chân khí rót vào hai chân, dẫm đến dây sắt "Keng keng" rung động. Dương Thanh Huyền song đồng bỗng nhiên phóng đại, thấy được này sống vĩnh viễn khó quên một màn! Bên trong trong trận lại bao la vô cùng, phảng phất đưa thân vào một chỗ khác không gian. Giống như bình nguyên trên trận địa, ức vạn đầu quái vật to lớn bị dây sắt xuyên thủng trăm huyệt, khóa ở bên trong trận trung ương, nằm rạp trên mặt đất! Mà vạn thú triều bái chỗ, càng là một đầu cao tới trăm trượng cự thú, hai tay nâng ở trước người, đã phong hoá hai mắt, nhìn qua mây đen phun trào thiên khung, trống rỗng vô thần. Dương Thanh Huyền thân thể một trận cứng ngắc, mấy phút đồng hồ sau mới hồi phục tinh thần lại. Trận thế này quá mức doạ người, tất cả quái vật đều bị Thiên Hình gia thân, tựa như một loại nào đó nghi thức hiến tế! Hắn một thân liên chiến ba ngàn dặm, một kiếm từng cản một triệu binh, đạp phá núi xanh Xích Bích, nhưng chưa từng gặp qua quỷ dị như vậy mà đáng sợ cảnh tượng? ! Dương Thanh Huyền ánh mắt rơi vào quái vật kia trước người, ánh mắt trì trệ. Tại quái vật trên lòng bàn tay, nâng một cái ngân sắc la bàn, có ngân quang lưu chiếu, lộng lẫy xa hoa. Dương Thanh Huyền trong lòng khẽ nhúc nhích, chân đạp hư không, mấy bước phía dưới rơi xuống quái vật trên lòng bàn tay, cẩn thận nhìn lại: Cái kia la bàn oánh nhuận thông thấu, trong ngoài khắc hoạ lấy phức tạp trận pháp, ở giữa có ngân quang điểm điểm, linh hoạt kỳ ảo tịnh mỹ. Tại cái kia đen như mực khay làm nổi bật dưới, càng lộ ra trong mâm bạc vụn sáng chói. Nhất làm cho người rung động là, những cái kia ngân sắc điểm trắng cũng không phải là tô điểm lên đi, đúng là nhận chư thiên tinh thần ảnh hưởng, trực tiếp tại la bàn bên trong hình chiếu mà ra! Dương Thanh Huyền trở nên thất thần, nhìn chằm chằm cái kia la bàn bên trong ức vạn tinh hà, tâm niệm không hiểu khẽ động, một cái danh từ chợt xuất hiện tại não hải, buột miệng kêu lên: "Tinh Vũ bàn!" Tại gặp được vật này trước đó, chưa từng nghe qua "Tinh Vũ bàn" ba chữ. Dương Thanh Huyền rung động trong lòng, mất hồn tay giơ lên, hướng Tinh Vũ trên bàn nhẹ nhàng sờ soạng, một loại lạnh buốt cảm giác truyền vào trong tay. Đột nhiên, trên vai trái truyền đến đau kịch liệt cảm giác, tựa như linh hồn từ trong nhục thể rút ra ly khai. Sau lưng Dương Thanh Huyền, lại có hào quang bay thẳng mà lên, hóa thành tử mang tản ra, mặt trời như vòng, nộ diệu thiên địa. Ức vạn cự thú thân thể, tại Tử Hà bên dưới vỡ nát, hóa thành bụi bặm tán đi. Dương Thanh Huyền sắc mặt trắng bệch, ấn ký chi lực rốt cục mất khống chế, hào quang dẫn động sao trời, hạ xuống Phạm Thiên Lôi Hỏa, kích ở trên người hắn. Trong chốc lát, Ngân Hà sáng chói, địa cung bên trong tinh hỏa lan tràn. Tại cái này diệt thế chi lực bên trong, có tôn cao lớn hư ảnh ẩn hiện, không phân biệt dung nhan, chỉ là cao ngạo lập ở giữa thiên địa, ngưỡng vọng sao trời. Một ngày này, Côn Luân khư núi đá sụp đổ, vang động trời địa. Tại đỉnh núi kia đám mây phía trên, một đạo ngân sắc cột sáng phóng lên tận trời, thẳng vào Hồng Mông vũ trụ!   Mời các bạn đón đọc Thiên Thần Quyết của tác giả Thái Nhất Sinh Thủy.
Tuyệt Thế Dược Thần
Dịch giả: Nhóm Độc Cô Tử Dạ Thể loại: Dị thế, tiên hiệp, kiểm hiệp,  Nội dung chính kể về con đường đan dược của nhân vật chính  Diệp Viễn bá đạo, từng bước tiến thân vượt qua mọi sóng gió vô cùng độc đáo để thực hiện ước muốn của mình. Cũng theo như các độc giả thì truyện liên quan tới đan dược đều rất đặc sắc vì vậy Tuyệt Thế Dược Thần của Phong Nhất Sắc cũng không ngoại lệ Trong giang hồ thiếu đi một Đan đế Thanh Vân Tử tiếng tăm lừng lẫy thì lại xuất hiện một kẻ điên tên Diệp Viễn. Hắn điên vì dược lý, điên vì tìm tòi và phát triển những điều mình thích... Mời bạn đọc truyện để được điên một lần cùng nhân vật siêu thú vị này nhé!  *** [Review Tuyệt Thế Dược Thần] Cái kết đầy gian nan của tác giả Tuyệt Thế Dược Thần có thể được xem là tác phẩm xuất sắc nhất của Phong Nhất Sắc, vì thế việc tác giả cố gắng duy trì truyện đã khiến cho bộ truyện đi đến cái kết khá gian nan và nuối tiếc! 1. Tiêu điểm truyện Chúng ta sẽ chuyển hướng sang tác phẩm của một vài tác giả nổi bật, bài viết chủ đề của ngày hôm nay chính là tác phẩm Tuyệt Thế Dược Thần. Chào mừng các độc giả quay trở lại với bài viết của Kein — một người có niềm đam mê và yêu thích truyện chữ, sau hàng loạt các bài viết review về những tác phẩm nổi tiếng như Đấu La Đại Lục, Nhất Niệm Vĩnh Hằng,… Bạn có bao giờ nghĩ mình sẽ hóa thân thành một tên luyện đan sư, tìm hiểu và sáng chế ra những đan dược có một không hai, từ đó bước lên đỉnh cao của giới đan đạo. Hay là hóa thân thành một tên trọng sinh giả vận dụng những kiến thức cao thâm, bức phá bản thân tiến xa trên con đường võ đạo. Thế thì, tác phẩm Tuyệt Thế Dược Thần mang đủ cả hai yếu tố trên sẽ không làm cho bạn thất vọng, hứa hẹn mang đến những tình tiết độc đáo, mới lạ và tràn đầy hấp dẫn! Văn án: Một đời đan đế bị đại sư huynh hãm hại. Từ nay, trên đời thiếu một thiên tài Thanh Vân Tử, nhiều hơn một tên vô địch quần là áo lụa. Trọng sinh đan dược đại đạo Làm sao nghịch trời cao, bằng vào đan dược trong tay ta! Cảnh giới tu luyện: + Hạ giới: Ngưng Khí Cảnh - Linh Dịch Cảnh - Ngưng Tinh Cảnh - Hóa Hải Cảnh - Hồn Hải Cảnh. + Thần giới: Thần Du Cảnh - Vô Lượng Cảnh - Thiên Khải Cảnh - Vô Tương Cảnh - Đạo Huyền Cảnh (Đế cảnh — Cửu trọng gọi là Thần Vương) - Thần Cảnh. + Thông Thiên Giới: Động Huyền Cảnh - Khuy Thiên Cảnh - Quy Khư Cảnh - Thần Quân Cảnh - Thiên Thần Cảnh - Chân Thần Cảnh - Thiên Tôn Cảnh - Thiên Đế Cảnh - Thiên Nhân cảnh - Đạo Tổ Cảnh. + Tam Thập Tam Thiên: Tiểu Cực Thiên Vị - Đại Cực Thiên Vị - Vô Cực Thiên Vị - Ngọc Hoàng Thiên - Thánh Hoàng Thiên - Chân Hoàng Thiên. Trích đoạn: “Ta… Ta thua! Hu hu… Ta chịu thua!” Cổ Hàn rốt cuộc giữ lại sự không cam lòng, nhận thua. Đúng thế, hắn khóc! Hôm nay, chính là lần thất bại thê thảm nhất trong mấy trăm năm qua của hắn. Chưa từng có một cái đối thủ, để cho hắn vô lực như thế. Điều này khiến cho lòng tự trọng của hắn, có cảm giác bị thất bại mãnh liệt. Đan đạo, bị nghiền ép thương tích đầy mình. Võ đạo, ngay ta góc áo người ta cũng không bắt được. Thiên tài? Đây quả thực là một chuyện cười! Mọi người thấy một màn như vậy, ai nấy đều há hốc mồm. Bọn hắn không nghĩ tới, Cổ Hàn thế mà bị đánh đến khóc. 3. Cốt truyện và nội dung Tác phẩm lấy bối cảnh mở đầu là nhân vật Diệp Viễn sinh ra trong Diệp gia, một gia môn nổi tiếng sản xuất những đan dược hàng đầu nước Tần lúc bấy giờ. Hắn có một người phụ thân là dược sư nổi tiếng. Nhưng không hiểu sao, Diệp Viễn lại chẳng có chút tài năng hay tinh hoa đối với nghề truyền thống của gia tộc. Ngược lại, hắn luôn thích chống đối, ngỗ nghịch với mọi người kể cả cha mình, ra đường luôn gây chuyện thi phị và phiền phức, điển hình cho câu nói “hổ phụ sinh khuyển tử”. Chính vì vậy mà lại bị chính bản tính ấy gây hại. Muốn đi cướp người yêu với kẻ khác, lại còn ghen tuông hẹn thi đấu, nào ngờ tự chuốc độc vào cơ thể mình. Đến nổi gần như sắp chết, không thể cứu chữa. Đúng lúc này, truyền nhân Đan đế - Thanh Vân Tử trùng sinh vào thân xác của hắn. Thanh Vân Tử bị phản bội, phụ thân đã chết, bản thân không cam lòng nên đem luôn nỗi oán hận đó vào cơ thể mới này. Liệu hắn sẽ làm gì với một cơ hội sống lại? Diệp Viễn hay còn gọi là Thanh Vân Tử với cơ thể yếu ớt và không có căn cơ tu luyện, hắn sẽ phải trải qua những gì để đạt được sức mạnh mà bản thân mong muốn? Mọi thứ, sau cùng có đạt được hay không? 4. Nhận xét và đánh giá Tuyệt Thế Dược Thần được viết theo motip không quá mới mẻ về mặt nội dung hay kết cấu, so với mặt bằng chung chỉ nằm trên mức ổn. Nhưng truyện có ưu thế là các tình tiết chiến đấu được tác giả trau chuốt khá hấp dẫn. Trong quá trình tu luyện ko có sự liên kết giữa các giới, hầu như là mỗi khi phi thăng sẽ cắt đứt mọi mối quan hệ ở hạ giới, vì thế tác giả đã rất gian nan để đặt dấu chấm tròn cho cái kết của truyện. Nếu bộ truyện này được chia ra làm 3 tác phẩm khác biệt thì sẽ hợp lý hơn. Nhân vật chính của truyện là loại người sống có tình có nghĩa, tính cách nông nổi bồng bột, pha lẫn một chút bá đạo (có thể trong suy nghĩ của tác giả thì nhân vật chính vẫn rất khôn khéo, trí tuệ hơn người). Một điểm trừ của tác phẩm chính là dàn nhân vật phụ không quá đặc sắc, cũng như sở hữu tính cách nổi bật, dẫn đến thiếu đị nét huynh đệ sánh vai tiến bước. Mặc dù tác phẩm có những điểm thiếu sót, nhưng xét về mặt tổng thể thì sẽ không để người đọc cảm thấy nhàm chán hay từ bỏ truyện. Nếu Tiên Nghịch đạt điểm 9 thì bộ truyện này xứng đáng với điểm 8. 5. Tổng kết Bạn đang tìm một quyển tiểu thuyết dài chương với những cuộc so tài không quá máu lửa, các màn đấu trí không quá cân não. Cũng như có thể chậm rãi thưởng thức trong những ngày nghỉ dài, vậy thì hãy đến với Tuyệt Thế Dược Thần! *** “Khụ... khụ... khụ...” Trên chiếc giường gỗ đàn hương, một thiếu niên ốm yếu đột nhiên ho dữ dội. Xem dáng vẻ dường như không ho ra hết cả tỳ phổi thì sẽ không dừng lại.  Đôi môi của thiếu niên tím tái, gương mặt nhợt nhạt, rõ ràng là một sinh mệnh ngắn ngủi. Thế nhưng, cơn ho dữ dội của gã lại khiến cho người thiếu phụ bên cạnh vui mừng như điên. Người thiếu phụ đó tầm khoảng ba mươi, mặc dù nhan sắc không phải là xuất sắc lắm nhưng cũng có sự quyến rũ của riêng mình.  Ngay lúc đó, hai hàng lông mày đang cau lại của bà cuối cùng cũng được kéo dãn ra, bà nhanh chóng nắm lấy tay của thiếu niên ốm yếu đang nằm trên giường. "Viễn nhi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, con thật sự là dọa chết mẫu thân rồi! A! Mau đi gọi lão gia lại đây. Viễn nhi đã tỉnh rồi. Việc cấp bách bây giờ là chữa trị cho Viễn nhi, món nợ với Vạn gia chúng ta sẽ tính sau.” Hạ nhân nghe lời dặn của thiếu phụ liền đi làm ngay.  Thiếu niên làm như không nghe thấy gì, chỉ ngồi một bên chuyên chú ho không ngừng. Đột nhiên anh ta nôn ra một ngụm máu đen. Máu đen nhanh chóng làm giường bị khoét mất một lỗ lớn, máu này vậy mà lại cực độc. Nôn xong ngụm máu đó, hắn trông có vẻ thoải mái hơn hẳn.  Thiếu niên nhìn gương mặt lo lắng của người phụ nữ, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc từ đâu xông đến. Hắn cố gắng nhớ lại người phụ nữ này là ai nhưng chỉ có từng đợt đau đầu kịch liệt xông đến. “Viễn nhi, con làm sao vậy? Có phải độc của đoạn trường thảo lại phác tác nữa không? Người đâu mau đi lấy đan dược giải độc cho thiếu gia!” Người phụ nữ mặt đầy vẻ lo lắng la lên.  Lại một hạ nhân nữa nhận lệnh rời đi.   Mời các bạn đón đọc Tuyệt Thế Dược Thần của tác giả Phong Nhất Sắc.
Người Yêu Ơi Đi Nào
Lệ Tình Nhân, Tận Cùng Năm Tháng Văn án: Bốn đời bốn kiếp, chân tình bất diệt, tận cùng năm tháng, tái tục tiền duyên. Lúc họ mới quen nhau, cô đã nửa đời cô quạnh. Anh dịu dàng thương yêu,  giam chặt trái tim cô. Nhưng dục vọng khiến anh mãi mãi không cách nào thỏa mãn. Anh dốc hết lòng mình truy đuổi với danh và lợi, tình yêu giành cho cô cũng dần dần vùi chôn trong dục vọng kia. Phân tranh quyền lực gây ra cuộc chiến hủy thiên diệt địa, giết chóc, lưu vong, tàn phá tất cả hóa thành hư ảo — Kể cả cô. Khi đó anh nào còn biết tình thâm của cô. Lệ tình nhân khiến dung nhan cô héo tàn trong nháy mắt . Khi anh đứng bên cạnh người con gái anh yêu nhất đã sớm là cảnh còn người mất. Vuột mất kiếp này, anh chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi luân hồi mới, truy tìm bóng dáng quen thuộc ở kiếp sau. Cô nói: Thời gian héo tàn, có lẽ em sẽ quên mất anh. Nhưng mà, xin anh nhất định phải tìm được em, em sẽ chờ anh đến tận cùng năm tháng. Cho dù trời đất điên đảo, biển hóa nương dâu, chỉ cần em còn sống, chỉ cần anh còn yêu. Anh nói: Anh không buồn khổ, anh nhất định sẽ tìm được em. Anh sẽ gieo trồng đầy cây táo, nhặt thật nhiều  vỏ ốc. Lặng lẽ chờ đợi mỗi một lần luân hồi cùng tình em. Em mang sinh mệnh hiến tế cho tình yêu, anh mang chính mình dâng hiến hết cho em. Tất cả lời hứa hẹn trong thế gian này anh có thể vứt bỏ, duy chỉ có mình em, dù bất cứ yêu cầu gì, chỉ cần em nói, anh nào dám quên. Em vì anh đổ lệ tình nhân, anh vẫn trân trọng tận đáy lòng…. Chú thích: Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc tại sao mình lại không dùng từ ma cà rồng – vampire mà lại dùng từ “cương thi”. Xin thưa với các bạn, bởi vì thuyết “cương thi” của Trung Quốc khác hẳn với thuyết “Vampire” của phương tây. Cương thi được bắt nguồn từ thuật dẫn thây ma ở Sơn Tây, sau này dc phái Mao Sơn phát triển thuật dẫn xác này. Nguyên nhân và mục đích: đưa những xác người ở chiến trường hoặc xa quê về quên quán của mình để chôn cất. Chủng loại: là anh em với ma cà rồng và zombie, chúng là nững xác chết không dc siêu thoát, đi tấn công hút máu người sống để tìm thế thân Đặc điểm nhận dạng:  Thường là người đàn ông mặc áo quan đời nhà Thanh (hoặc 1 loại đồ liệm xác khác), đặc điểm dễ nhận ra nhất là chúng hay di chuyển bằng cách là nhảy từng bứớc và thường giơ 2 tay ra trước. Tính chất: cương thi có những tính chất cơ bản từ zombie và vampire. Rụng hết râu tóc trong 2 năm đầu (2 loại kia mất những 10 năm) Móng tay dài ra bất thường, có màu sắc tối , là một nơi chứa thi độc và là vũ khí ghê gớm của cương thi Cứng hơn đá: thường hưởng quyền năng siêu nhiên từ ma cà rồng, có sức mạnh phi thường và là thân đồng da sắt, đạn bắt cũng không thủng nổi. Hút máu: cương có đặc tính giống vampire là hút máu ng` còn sống và động vật , chỉ đó điều nó có thể sống đời đời mà ko cần hút máu, còn vam thì 1 ngày thôi là xìu). Phân loại: Cương thi thường: ko có gì đặc biệt, chỉ biết tìm thế thân cho mình .” Gần mực thì đen, gần người thì hút” . Loại này chỉ có 1 số quyền năng cơ bản. Cương Thi Tinh và Đại Cương Thi: Cương thi phát triểu theo sơ đồ: Cương thi thường >>>>>> Đại Cương Thi>>>>>> Cương Thi Tinh Một số trường hợp thì xác chết sẽ biết thành đại cương thi ngay lập tức. VD: Đổng Thiệu Khang đã uống độc của Nhậm Lão Thái Gia (một cương thi tinh) để giết chết Trang Thiên (sư đệ của mình)[Diệt ma thiên sư].Nhậm lão thái gia trong 7 ngày đầu chôn tại huyệt Đại Hung bị sét đánh đã thành Đại Cương Thi   Đại cương thi: quyền năng mạnh hơn cương thi bình thường , có thể đi đứng như ng` sống và có thể bay lượn tự do và đi xuyển qua các bức tường, di chuyển nhanh đến 1 địa điểm gần đó để lẩn trốn thầy pháp.Loại kì nguy hiểm và ghê gớm vì đến bây giờ đã không thể kiểm soát bằng bùa chú bình thường, cũng may là nó vẫn còn sợ 1 số vật dụng trừ tà như tỏi, trứng gà, nếp. Xét về quyền lực nó cũng đã hơn vampire 1 bậc vì chém đầu nó cũng lắp lại như thường. Cương thi tinh: là chúa của cương thi, lúc này nó là một con quỷ hút máu kinh khủng nhất, không còn sợ bùa chú, gương bát quái, dây đỏ, trứng gà, mặc dù không sợ nếp nhưng chúng giẫm lên nếp là đứng yên, cũng may là nó vẫn còn sợ kiếm đào mộc.Loại này không sợ ban ngày, chúng có thể lội cả trong nước, nhảy một bước là qua 1 quả núi (vào lúc trăng sáng nhất). Lúc này nó đã có thể nhớ lại toàn bộ kí ức, có cả sở thik riêng.Đây là con ma có quyền năng mạnh nhất, hoàn toàn đủ khả năng chiến thắng ma cà rồng vì nó không sợ ánh mặt trời nữa. E hèm, nói thế chỉ là một số khái niệm. Khi đọc các bạn sẽ hiểu tại sao mình lại dùng từ “Cương Thi” chứ không dùng từ “Vampire”. À, theo phim HongKong Khu Tà Diệt Ma thì… Vampire phương tây bắt nguồn từ Cương Thi Trung Quốc đấy nhé hihi *** Review: NGƯỜI YÊU ƠI, ĐI NÀO!- Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Huyền huyễn, Dị giới Tình trạng: Full Đánh giá: 7/10 Mình vừa mới đọc “Người yêu ơi, đi nào” xong thì chạy lên đây viết review ngay. Truyện tóm gọn lại thì gây cho mình một cảm giác, đó chính là “tiếc nuối”. Phải nói là cực kì tiếc cho “Người yêu ơi, đi nào” luôn. Xét về nội dung và bối cảnh của truyện thì mình cho 10/10 điểm. Thực sự ban đầu mình nhảy hố vì đọc văn án có nội dung cực kì hay. Và khi đọc rồi mình cũng cực kì tâm đắc bởi nó. Truyện kể về chuyện tình giữa một người một thi (cương thi). Nàng là Xảo Nhi, chỉ là một hầu gái mồ côi, từ nhỏ vì thiếu đi một phách mà chậm chạp, ngớ ngẩn hơn người thường. Nàng bị bắt lên núi để cho con cương thi mắt xanh hút máu. Tuy nhiên nó lại chỉ hấp thụ ánh trăng để tu luyện chứ không hề hút máu nàng. Nàng bỏ trốn, muốn xuống núi thì lại bị nó liên tục bắt lại. Trong tâm trí nó, Xảo Nhi là món đồ chơi của riêng nó, ban ngày ôm vào quan tài ngủ, ban đêm thì nó sẽ cõng nàng đi hái táo hoặc đi tắm trăng. “Cho dù anh có chạy nhanh đến như thế nào, cũng không thể thoát khỏi tầm mắt em. Bởi vì, anh cõng em.” Mình cực kì, cực kì thích nam chính. Trong truyện vẫn thường gọi nó là Cương thi mắt xanh, về sau thì có tên là Hống. Hống cực kì chiều chuộng Xảo Nhi. Theo cách nói của Hống, Hống sẽ phải hầu ngủ đến bao giờ Xảo Nhi già rồi mất đi, nó lại canh giữ bên mộ nàng. Hống từ một con cương thi đơn thuần, chất phác, muốn học thành người. Nó vẫn giữ được nét ngây ngô và trong sáng như lúc đầu. Nó cũng biết tính kế, nó cũng bắt đầu có những âm mưu, nhưng nó luôn lấy Xảo Nhi làm đầu. Đôi chút, Hống được mô tả giống một vật nuôi của mấy vị tiên. Mình hơi không hài lòng, nhưng xét lại trong tam giới, cương thi là vật trời đất không dung, nó chịu xíu ủy khuất cũng là điều phải. Nói đến Xảo Nhi. Mình khá thất vọng bởi nhân vật này. Chủ yếu ban đầu là tác giả mô tả nàng khá khờ. Nhưng mình lại thấy nàng rất thông minh và tài giỏi, có phần hơi lố. Vì vậy nếu bạn nhảy hố thì cứ xác định nàng thông minh, nhưng biết giữ mình thì sẽ không thất vọng đâu. Xét đến hệ thống nhân vật phụ. Ai cũng là người tốt, ai cũng đáng yêu hết. Nên đừng lo đến những tình tiết cẩu huyết nhé. Cả Quan Âm Bồ Tát còn lầy chảy nước ra cơ mà. Truyện cực kì cảm động, cách khai thác nhân vật cũng rất khác. 10 người đọc truyện thì 9 người khen truyện mới lạ rồi. Mọi người tự đọc sẽ biết ngày mà. Một điểm nữa ở truyện là cái kết làm mình khá nhức nhối. Bi quan thì gọi đó là SE, lạc quan thì vẫn coi là HE còn mình xem đó là OE. *** #Review NGƯỜI YÊU ƠI, ĐI NÀO! Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, nam chính là cương thi, hài hước, 3S, OE Độ dài: 70 chương Tình trạng: Hoàn edit --------- Tớ rất ít rất ít khi đọc huyền huyễn vì thấy nó quá ư là vi diệu, quá mức thần tiên nhưng "Người yêu ơi, đi nào!" làm tớ phá giới bất chấp vì cái mác "cương thi" của nam chính. Anh ấy là cương thi đúng kiểu "đồ cổ" vừa ngủ trong quan tài ở hang núi vừa có răng nanh dài cả tấc hay gầm gừ và chỉ hiểu "diễn văn" của người chết. Nghe thôi đã thấy hứng thú bừng bừng lên, tớ đã đọc ngay để biết làm sao một cương thi máu lạnh như vậy có thể bị cảm hóa và yêu con người - nữ chính Xảo Nhi. Một phần dũng khí nhảy hố này là vì tớ tin tác giả Nhất Độ Quân Hoa, tác giả có rất nhiều truyện hay, HE thì hài sủng đến tận trời còn SE thì thảm cực điểm ㅠ.ㅠ (và tớ trao niềm tin đúng chỗ) Cương thi - nghe thôi đã thấy đáng sợ. Chúng ta xem phim hay truyền thuyết vẫn thấy chúng được miêu tả là loài hút máu người và động vật, nhảy tưng tưng nhìn sởn cả gai ốc. Nhưng Hống - cương thi đại ca trong tác phẩm này không hẳn là như vậy, việc hằng ngày nó* làm là sáng chui vào quan tài ngủ, đến khi có người bắt nữ chính Xảo Nhi hiến tế cho nó thì nó bắt đầu coi cô ấy là đồ chơi ôm mà ngủ, tối thì ra ngoài hấp thụ linh khí, hấp thụ ánh trăng. Một con cương thi dám ngang nhiên ban ngày ban mặt đi chiếm động của cương thi khác rồi chui vào ngủ như của mình; giữ khư khư Xảo Nhi bên cạnh như đồ chơi thú vị để ôm ngủ; hằng đêm đi trộm táo về nuôi "đồ chơi" dọa chủ vườn táo phát hoảng. Nó có chút ngây ngô, chút vô sỉ và tớ đánh giá nó là một con cương thi "ngây thơ vô số tội" làm người đọc nghẹn lời. Xảo Nhi là một cô gái khá ngốc, cô không phải là dạng ngu ngốc chỉ là dây thần kinh phản ứng hoạt động rất chậm, chậm đến nỗi cương thi dọa cô mà đến khi nó bỏ đi rồi cô mới cảm thấy sợ. Cô bị bán làm nha hoàn từ bé, lại ngốc nghếch không ai quan tâm thăm nom nên khi bị bọn đạo sĩ bắt đi hiến tế cho cương thi cũng không ai phát hiện. Tuy hơi ngốc nhưng cô cũng biết việc bị một con đại cương thi ôm ngủ là đáng sợ đến nhường nào nên cô luôn tìm cách bỏ trốn, nhưng luôn không thành công. Dần dần Xảo Nhi quen với việc ở cùng một con cương thi, cô dần hiểu thói quen của nó, nó chỉ nhe răng dọa cô khi cô không nghe lời muốn bỏ trốn, nếu cô nghe lời nó sẽ để mặc cô tự do muốn làm gì thì làm. Cương thi với đôi mắt xanh biếc vì nuôi "đồ chơi" mà hòa mình vào cuộc sống con người, nó đi kiếm tiền nuôi Xảo Nhi, biết con người cần ở nhà nên xây nhà chứ không xây mộ - nhưng đào hố xây giường như quan tài cũng chả khác trong mộ là bao; khi thân thể sống lại, nó học tiếng nói của con người để trò chuyện cùng Xảo Nhi, còn đi bắt về một đám tiểu yêu và cương thi cấp thấp để hầu hạ nàng. Tình yêu của Hống và Xảo Nhi đến thật tự nhiên, từ sự sợ hãi và xa lạ, họ yêu nhau từ lúc nào không ai biết nhưng cử chỉ tình cảm quan tâm xuyên suốt cả câu chuyện này. "Em nhìn đi Xảo Nhi, thật ra thì tất cả điểm tựa của Hống cũng chỉ có tình yêu của em. Nhưng nếu như tình yêu này cũng không còn thì anh chỉ có hai bàn tay trắng." Sau khi Hống giết Hạn Bạt rồi thăng cấp thành chiến thần thượng cổ, thủy tổ cương thi, nhiều chuyện đã xảy ra làm nên những nút thắt của truyện. Hống bị đọa vào Ma giới, còn Xảo Nhi vì mất tiên cơ tu luyện lại già đi từng ngày, từng việc từng việc như đánh mạnh vào tình cảm của họ, không phải thay lòng chỉ là cái chết và luân hồi cản trở họ bên nhau. Nhưng bạn hãy yên tâm đây là truyện HE, dù hai người hy sinh cho nhau quá nhiều nhưng đều có sự đền đáp rất thỏa đáng sau này. "Anh sẽ đợi em mỗi đạo luân hồi" Dàn nhân vật phụ hoành tráng của "Người yêu ơi, đi nào!" làm truyện bi thương không quá nổi một phút. Một vị Ứng Long lịch kiếp số nhọ khi thu Hống làm Thi sát để mình luôn trở thành trò cười. Một bầy cương thi cấp thấp và tiểu yêu tôm cua ngốc nghếch dở người cực kì ấu trĩ. Một vị Bồ Tát thích nhất ôm cây tiền rung lắc kịch liệt và còn nhiều nhiều nữa các thánh thần thiên giới dễ thương và khó đỡ làm người đọc phải đánh giá lại thần tiên có thoát tục như mọi người vẫn nghĩ không?? ---- Trích đoạn từ truyện Hiển nhiên cương thi mắt xanh không đồng ý việc Xảo Nhi muốn đi làm kiếm tiền. Một cương thi tốt tại sao lại không thể nuôi nổi đồ chơi của mình chứ? Cho nên nó suy nghĩ hồi lâu, nói với Xảo Nhi -- Tôi đi! ---- Một hồi lâu nó cúi người đặt Xảo Nhi trong quan tài, khí thế hăng hái nói cho cô biết "Hôm nay anh học được trò chơi mới đấy." Xảo Nhi cũng hăng hái khí thế viết chữ lên ngực nó "Hả, trò gì vậy?" Một hồi lâu, trong nhà nhỏ vang lên tiếng quát tháo ầm ĩ. Rất nhiều cương thi phát hiện ra Lão Đại của bọn chúng bị đuổi khỏi mộ. Quần áo không ngay ngắn, quỳ gối ở cửa nhà, dưới đầu gối là tấm bảng giặt đồ của Xảo Nhi, trên đầu đội một chén nước, gương mặt đầy vẻ ngây thơ hoang mang... Cương thi mắt đỏ cảm thấy đám lính lác tôm cua của mình có lẽ nên gọi mình là Lão Tam, bởi vì, Lão Nhị đang quỳ ở đây... ---- "Việc này rất dễ làm. Phụ nữ rất hay ghen. Chỉ cần cậu tìm một người nằm chung giường, sau đó...." Tối hôm đó cương thi mắt xanh và một bộ xương khô bàn bạc rất lâu. Kết quả là sau nửa đêm Xảo Nhi về nhà chỉ hơi bất ngờ khi thấy cương thi mắt đỏ và cương thi mắt xanh đều nằm trong quan tài. Dù sao hai con cương thi này cũng không thể vụng trộm, huống chi đều là cương thi nam cơ mà. Cô cũng không hiểu rõ đang xảy ra chuyện gì cả. Cương thi mắt xanh thấy cô về nên càng ôm chặt lấy cương thi mắt đỏ bên cạnh "Sau này anh sẽ ngủ chung với nó, nó mới là đồng loại của anh. (=_="" hai con cương thi "nam") ---- Công tử, cậu là một người đàn ông mang theo trẻ con thật sự là không tiện. Chi bằng cậu giao nó cho chị đi? Chị thề sẽ xem nó như là con ruột đích thân chị sinh ra…” Cuối cùng cương thi mắt xanh nổi giận: “Cũng đã nói đây không phải là nhặt được, là vất vả lắm mới tìm được đó. Không đưa, chết cũng không đưa.” ________________________ " " là trích dẫn từ truyện Review by #Hạ_Tịch Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Người Yêu Ơi Đi Nào của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.
Tu La Đan Đế
Có một loại người, từ ra đời một khắc kia trở đi, liền đã định trước bất phàm. Thiếu niên bẩm sinh chí tôn thần mạch, chúng tinh phủng nguyệt, Tạo Hóa thiên định, đã định trước xưng hùng một phương, lại bởi vì một cái thiện tâm rơi xuống phàm trần. Ngập trời oán khí trong lúc vô tình kích hoạt Thần Ma lệnh, đến Thần Giới vô thượng Ma Chủ truyền thừa Tạo Hóa, Toan Nghê, Chân Hống, Thần Hoàng, Thao Thiết. . . Mười hai lớn Thái Cổ Hung Thú chân huyết tôi thể. Thiên kiêu đẫm máu trùng sinh, luyện liền một cái sắt đá tâm, thề phải giết hết bất nghĩa đồ! Ta có lòng son một cái, không biết làm sao lương thiện thành tai họa; liền hóa cái kia Nhân Gian Tu La, hỏi thế gian tình nghĩa phân lượng, đạo lý bao nhiêu? Thần đã chịu bó tay, Ma Tướng phổ độ chúng sinh! *** Lạnh giá trên giường, Vương Đằng lạnh cả người, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân hắn áo quần, chịu đựng cực lớn thống khổ. Giờ phút này, trong cơ thể hắn cái kia thô như rồng có sừng Chí Tôn Thần Mạch đã bị tróc đi ra, một thân tu vi cũng theo đó chảy về hướng đông. Nhưng hắn cũng không có hối hận, nhưng mà nghiêng đầu, mặt đầy lo âu nhìn bên cạnh đang ở trồng vào hắn Chí Tôn Thần Mạch Mạc Tương. Ước chừng kinh lịch một ngày một đêm, mất đi Chí Tôn Thần Mạch Vương Đằng thân thể suy yếu, mấy lần suýt nữa đã hôn mê, nhưng đều mạnh đi lên tinh thần, lẳng lặng nhìn bên người lộ ra thống khổ biểu tình Mạc Tương, hắn suy yếu đưa tay ra, cầm Mạc Tương tay. "Tương nhi, chịu đựng " Vương Đằng suy yếu khích lệ nói. Cuối cùng, Chí Tôn Thần Mạch hoàn toàn trồng vào Mạc Tương trong thân thể, ở trong cơ thể nàng sáng lên, trong cơ thể nàng nguyên hỗn loạn Băng Hàn Chi Khí, trong nháy mắt bình ổn lại, hơn nữa dọc theo nàng cả người kinh mạch, một lần một lần rong ruổi. Trong phòng thiên địa linh khí mãnh liệt, bị Mạc Tương trong cơ thể Chí Tôn Thần Mạch hấp dẫn, không ngừng một nhập nàng thân thể bên trong, khiến cho nàng suy yếu thân thể, nhanh chóng trở nên cường đại lên " Được, thành! Ha ha ha ha " Mạc Sơn đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy kia Chí Tôn Thần Mạch thành công trồng vào đến nữ nhi mình trong thân thể, Mạc Sơn hô hấp đều không khỏi tăng thêm, kích động cười như điên lên Mạc Tương cũng chậm rãi mở hai mắt ra, trong mắt giống vậy lộ ra vẻ vui mừng: "Chí Tôn Thần Mạch, đây chính là Chí Tôn Thần Mạch sao? Quả nhiên cường đại, trong cơ thể ta Hàn Độc hoàn toàn bị áp chế, những thứ này Băng Hàn Chi Khí, cũng đã không thể khiến cho ta thống khổ, ngược lại làm việc cho ta!" "Từ nay về sau, ta Thái Âm Tuyệt Thể, không phải là tuyệt thể, mà là Thái Âm bảo thể! Hơn nữa Chí Tôn Thần Mạch, lại cũng không có cái gì có thể ngăn trở ta đi ngược lên trời, ta muốn thành tựu Đệ nhất Hoàng nữ, khống chế càn khôn!" Mạc Tương kinh hỉ vô cùng, trong cơ thể Băng Hàn Chi Khí, cái gọi là Hàn Độc, ở Chí Tôn Thần Mạch cân đối xuống, chậm rãi biến chuyển thành Thái Âm Chi Lực! "Quá tốt Tương nhi, ngươi bây giờ rốt cuộc không dùng tại thụ hàn độc phệ thể đau, hơn nữa, đem tới có cơ hội trở thành cường giả cái thế " Vương Đằng nghiêng đầu nhìn bên người nằm Mạc Tương, trên mặt lộ ra vui vẻ yên tâm nụ cười, nắm Mạc Tương tay không khỏi thật chặt, trở thành cường giả cái thế đây cũng là hắn kiếp này lớn nhất mơ mộng a! Kia Mạc Tương lúc này mới nhớ tới bên người Vương Đằng, cảm nhận được đối phương nắm được tay nàng, nàng cau mày một cái, một cái tránh thoát Vương Đằng tay, từ trên giường thoáng cái ngồi dậy Mạc Tương cử động để cho Vương Đằng cả người cứng đờ. "Vương Đằng, ta xác thực phải cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đem Chí Tôn Thần Mạch cho ta, ta nhớ được ngươi nói với ta qua, kiếp này lớn nhất mơ mộng, chính là muốn trở thành một cường giả cái thế. Bất quá bây giờ, ngươi đã không còn là trước kia vị thiên tài kia, mất đi Chí Tôn Thần Mạch ngươi, cũng không còn cách nào tu hành, ngang hàng phế vật, ngươi giấc mộng này, liền để cho ta tới thay ngươi hoàn thành, nhưng là ngươi lại dám đối với ta mưu đồ gây rối, ý đồ xâm phạm ta đây cái chủ nhà họ Mạc con gái, quả thực tội ác tày trời, không thể bỏ qua!" Mạc Tương thần tình lạnh lùng nói, nhìn Vương Đằng trong ánh mắt nơi nào có một chút lòng cảm kích, dĩ vãng những thứ kia nhu tình cũng cũng tan biến không còn dấu tích. "Ngươi ngươi nói cái gì?" Mời các bạn đón đọc Tu La Đan Đế của tác giả Tam Thốn Hàn Mang.