Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ám Ảnh Đen

Ba giờ sáng, khi những ồn ào của thành phố khép lại, những con phố bao trùm bởi bóng tối. Đó cũng là thời điểm thích hợp nhất cho những chuyến “săn đêm". Ám ảnh đen mở ra bằng một màn quảng cáo giật gân: một nữ ca sĩ dắt báo đen đi diễu phố. Nhưng rồi con vật ấy vùng chạy và mất hút trong lòng Ciudad Real, một thành phố Nam Mỹ rộng lớn. Chẳng bao lâu sau, người ta phát hiện ra thi thể một cô gái trẻ bị xé xác, rồi một cô gái khác… Cả thành phố chìm trong sợ hãi. Nỗi ám ảnh đen rình rập đâu đó trong các ngõ ngách và bụi rậm, với bước chân êm như nhung và móng vuốt sắc tựa dao cạo, sẵn sàng vồ lấy những nạn nhân xấu số. Trong khi cảnh sát mải mê tìm kiếm con báo “cuồng mồi” nguy hiểm kia, một người đã quyết định đào bới sâu hơn - truy lùng một sinh vật còn khủng khiếp hơn bất cứ loài dã thú nào…Một kế hoạch “đi săn” mới được vạch ra… *** Review Quynh Anh Thi Dang (Điền Yên) -------------------------- Lúc nhận được sách, tôi nghe nói nó giống Dolocher. Tôi hơi chờn chờn vì tôi xem Dolocher mãi không hết. Một ngày nắng như đổ lửa nọ, tôi mở Ám ảnh đen ra coi cho đời bớt chói. Và thế là bị hút vào luôn. Mở đầu giới thiệu hoàn cảnh không có gì lắm: một nữ diễn viên muốn chơi trội bằng cách dắt báo đi chơi. Ngờ đâu con báo lồng lên rồi chạy mất hút. Sau đó, liên tiếp các vụ án mạng khủng khiếp xảy ra. Nạn nhân đều là các cô gái trẻ, vì lý do gì đó, ở ngoài đường vào ban đêm vắng vẻ. Thảm trạng của nạn nhân rất kinh khủng: đều bị móng vuốt xé xác tơi tả nhưng không bị ăn thịt. Tràn ngập truyện là bóng tối - kẻ bất khả chiến bại, cứ 24 giờ một lần, đánh bại mọi đối thủ. Tác giả mô tả quá hay. Ví dụ như lúc Teresa đi trong hầm tối, bị bủa vây bởi nỗi sợ hãi, cô bé muốn chạy nhưng chân tay bủn rủn, chỉ còn cách chờ cái chết đến. Tôi nhớ đến những giấc mơ của tôi. Rất nhiều lần, tôi nằm mơ thấy mình rơi vào hiểm cảnh, lẽ ra tôi phải chạy thục mạng nhưng toàn thân tôi đơ cứng, không sao cử động nổi. Tim tôi đập thình thịch. Có lúc tôi còn nghĩ trong giấc mơ rằng Adrenalin quái quỉ gì, nghe nói sẽ khiến con người làm được những việc phi thường cơ mà, tại sao mình lại không chạy được? Và khi cái chết trùm bóng đen lên tôi thì tôi choàng tỉnh vì quá sợ hãi. Tôi chưa bao giờ chết trong mơ. Tiếp đến vụ Conchita. Chất điện ảnh của Ám ảnh đen hay kinh khủng. Những chi tiết đủ nhỏ để người đọc tự vẽ trong đầu cảnh tượng của truyện, cũng đủ uớc lệ để cảnh tượng đó của mỗi người sẽ khác nhau, tuỳ vào nỗi sợ hại của họ. Cùng một sự vật đó, dưới ngòi bút của tác giả, nó hiện lên khác hẳn bình thường, mà lại giống với cảnh phim kinh dị nào đó ta đã từng xem qua. Cô gái cuối cùng, trời, tôi muốn yêu cô ấy vì lòng can đảm tuyệt vời. Tôi là người đọc mà còn thấy hồi hộp đến mức mồ hôi lạnh ướt cả tay, thế mà cô ấy lại có thể chế ngự được nỗi sợ hãi, diễn vai mồi nhử từ đầu đến cuối không hề sai sót. Cái kết khá bất ngờ. Ngay từ đầu tôi đã không nghĩ là con báo vì nó sổng khi bị rọ mõm. Nó không bị giết thì cũng chết đói, sức đâu đi vồ người rồi bỏ đi. Nhưng tôi không nghĩ ra cái kết của tác giả. Cái bìa nhìn cũng hay đấy, nhưng không giống mô tả trong truyện, hoặc ít nhất là không giống tưởng tượng của tôi về hoàn cảnh trong truyện. Được cái lần này, tôi không nhớ mình có gặp lỗi chính tả nào không :))) Chấm điểm: 8.25/10 *** Cornell Woolrich (1903-1968) là một trong những nhà văn “trinh thám đen” vĩ đại nhất thế kỷ XX. Ông để lại một kho tàng đồ sộ gần 200 truyện ngắn hình sự. Nhưng tiểu thuyết trinh thám mới là lĩnh vực ông để lại dấu ấn lớn hơn cả. Truyện của Woolrich không có một hình mẫu thám tử cố định, nhưng vẫn cuốn hút độc giả bởi hình ảnh những con người bình dị phải vùng vẫy thoát khỏi định mệnh nghiệt ngã bủa vây. Văn phong tinh tế, tình tiết đầy ám ảnh, kết thúc bất ngờ, tất cả đã tạo cho Woolrich một phong cách rất riêng. Ông được mệnh danh là “Poe của thế kỷ XX”. Cornell Woolrich cũng là một trong những nhà văn trinh thám có nhiều tác phẩm được dựng phim nhất: gần 60 lần chuyển thể lên màn ảnh rộng, trong đó có ba bộ phim gần chạm ngưỡng kinh điển là Phantom Lady, The Window và No Man of Her Own. Đạo diễn danh tiếng Alfred Hitchcock đặc biệt ưu ái khi chọn đến 5 truyện ngắn của ông để chuyển thể, nổi tiếng nhất là Rear Window. *** Trong khi người người dạo phố thì cô ngồi bên cửa sổ, đắn đo giữa một chùm nho pha lê và một bông dành dành tươi, không biết nên gài món đồ nào lên vai áo. Đúng lúc ấy, có tiếng ai đó gõ lên cánh cửa căn phòng nằm đối diện phòng lễ tân. Cho dù chọn món đồ nào, cô cũng biết nó sẽ trở thành một trào lưu lan khắp thành phố. Hàng trăm cô gái trẻ sẽ đua nhau đeo nho pha lê hoặc hoa dành dành tươi những tuần sau đó. Khó mà tin nổi mới mấy năm trước, chẳng ai quan tâm cô gắn thứ gì lên vai. Thật ra thì chẳng ai đoái hoài đến cô chút nào. Hồi ấy, cô vẫn còn đi đôi giày bệt mòn vẹt và liên tục bị mấy hàng ăn ven đường xoàng xĩnh tại Detroit cho thôi việc. Còn giờ đây… Cô không thể ngừng quay đầu lại để ngắm nó ngoài cửa sổ. Đó là minh chứng, là biểu tượng cho thấy cô quan trọng nhường nào, cho dù địa vị này có ngắn ngủi đến đâu. Chính cái hình bóng ngoài kia. CASINO HẠNG SANG KIKI WALKER en la gran revista de arte “TRIC-TRAC” Biển quảng cáo ấn tượng nhất thành phố nổi trên nền trời xanh cobalt của buổi chiều muộn. Trong buổi diễn mở màn tuần sau, khi dòng điện truyền vào, đến cả những người sống ở đầu kia quận Alameda cũng sẽ thấy được tên cô trên màn đêm. Đã có nhãn hiệu nước hoa và sơn móng tay đặt theo tên cô rồi, tất nhiên họ phải trả tiền mới được lãnh vinh dự ấy, và cả thức uống mới nhất tại quán bar Inglaterra sang trọng nữa, cocktail Kiki Walker (đầu đỏ rực và thấu tận óc, theo như cách giải thích của người pha rượu). Suốt mùa đông vừa rồi (từ tháng Sáu đến tháng Chín), cô đi diễu như nữ chúa khắp thành phố lớn thứ ba miền Nam kênh đào Panama này, với xe hơi và tài xế riêng, người hầu riêng và phòng khách sạn hạng sang. Đối với một cô gái đàn ca mua vui cho mấy quán xá Detroit bỗng vụt tỏa sáng thành một ngôi sao sau một tour diễn rong, điều đó không tệ. Không tệ chút nào. Cô vẫn chưa hiểu lắm là nhờ đâu mà mình được như thế này. Một chút tài năng nhảy múa, một xíu tài nghệ ca hát và cực kỳ nhiều may mắn đã hỗ trợ cô. Chủ yếu là cô đã vô tình ở đúng nơi, đúng lúc và không có đối thủ cạnh tranh. Hồi làm tại Detroit, bài hát của cô bị coi là rẻ tiền, nhưng tại đây thì chẳng ai hiểu ca từ nên thành ra chúng nghe có vẻ sâu sắc. Hồi ở Detroit, mái tóc đỏ của cô xuất hiện nhan nhản khắp nơi, nhưng ở đây nó lại trở thành mặt hàng hiếm. Và cô cũng phải thừa nhận rằng có khả năng, khả năng nhỏ thôi, là Manning cùng mấy cái trò điên rồ của anh ta đã góp phần be bé trong việc thu hút sự chú ý của công chúng về phía cô. Kiki không muốn nhớ về cuộc gặp đầu tiên của họ. Khi ấy Manning ngồi tại một quán cà phê ven đường, râu ria chưa cạo và cổ áo thì dơ dáy; còn cô thì tạt qua quán xem họ có cần tuyển thu ngân, hay thậm chí bồi bàn không. Anh ta mời cô một tách cà phê, bởi vì vẫn còn đủ tiền mua thêm một tách; còn cô trông có vẻ đang cần đến cà phê. Nửa tiếng sau, lúc cả hai rời bàn đứng lên, anh ta đã trở thành đại diện truyền thông của cô. Hai tuần sau, Kiki có công việc đầu tiên và Manning có một cái cổ áo sạch. Mình đã giúp anh ta thành danh, cô hay ngắt quãng dòng hồi tưởng khó chịu kia ở đoạn này. Chuyện anh ta góp phần tạo nên thành công của cô nghe thật không tưởng, chẳng đáng nghĩ đến dù chỉ một giây. Bất kể ai đã giúp ai thành danh, chỉ có điều này là chắc chắn: Giờ cả thành phố đang phát điên lên vì cô. Tiếng gõ cửa lại vang lên. “Maria, chắc là Senor Manning đấy,” cô gọi chị người hầu. “Cho ông ấy vào đi.” Cô nghe tiếng then kéo được mở ra, nhưng thay vì câu chào khe khẽ quen thuộc, chị hầu gái lại rú lên chí mạng. Có tiếng bước chân chạy rầm rập, tiếng ghế đổ cái rầm, như thể ai đó vừa ngã lăn ra. Kiki vội xoay người trên băng ghế, tò mò đứng dậy. Trước khi cô kịp làm gì khác, nó đã lộ diện. Cảnh tượng đáng kinh ngạc đến độ tâm trí dứt khoát không tin nổi vào hình ảnh mà cặp mắt thu được, ngay cả khi nó đang lồ lộ trước mặt. Một cái đầu áp sát mặt đất, bấy giờ đang chui qua cửa, tiến về phía cô. Trong khoảnh khắc hoảng loạn đầu tiên, cô chỉ có thể nhận ra đây là đầu của một con vật họ mèo. Mấy từ báo đốm, báo hoa nối đuôi nhau lướt qua bộ óc đờ đẫn vì sốc của cô. Bộ lông đen thẫm, cặp tai nhọn ép phẳng, mõm gí sát thảm, con vật bước đến rất nhanh, tấm thân thuôn dài gợn sóng một cách uyển chuyển. Cô chỉ nhịn được đến lúc ấy trước khi la hét thất thanh, hòa cùng tiếng hét của chị hầu gái. Cô quay lại và nhảy vọt lên bàn trang điểm với sự nhanh nhẹn đầy bản năng của một vũ công. Nước hoa, phấn hộp và đồ trang trí rơi tứ tung xuống khắp sàn nhà, một hộp nhạc nhỏ lập tức ngân nga ngay khi chạm đất. Cô đứng tít trên đó múa may loạn xạ, tóm lấy phần váy gần đùi và vung vẩy nó lia lịa để xua đuổi nỗi kinh hoàng kia. Chỉ đến khi ấy, cô mới để ý cái rọ mõm siết chặt bộ hàm con vật cùng sợi dây buộc đang căng ra, và cả gương mặt đậm chất Trung Tây quen thuộc của Jerry Manning đang nhòm cô từ phía sau. Tiếng la hét trở nên tròn vành rõ chữ hơn, nhưng không giảm âm lượng chút nào. Chắn giữa họ là cái thân mình duyên dáng, uyển chuyển, uốn éo chẳng khác nào loài bò sát của con vật. Bấy giờ nó đang kéo căng dây buộc, bụng áp sát sàn, các thớ cơ vai mạnh mẽ nổi gồ lên dưới lớp lông đen mượt mà, đuôi giật liên hồi, chân tìm cách vồ lấy cái hộp nhạc đang phát ra một giai điệu trong trẻo như tiếng sáo. “Lôi nó ra khỏi đây!” Kiki rú rít như đang ngân quãng tám. “Manning, anh mắc chứng quái gở gì thế, sao lại mang cái thứ đó vào trong này?” “Nó sẽ không làm hại cô đâu,” Manning tìm cách giải thích, đẩy cái mũ cối lên qua vầng trán. “Chẳng việc gì phải sợ cả. Ban nãy, chính tôi đã ngồi cùng nó trong xe chở nông sản suốt chặng đường đến đây. Con báo đã được thuần hóa hoàn toàn. Nó vốn được một tay sống ở ngoại ô nuôi dưỡng từ khi còn bé tí mà.” “Rồi, thế anh mang nó đến chỗ tôi làm gì?” Ít nhất cô cũng đã ngừng la hét. “Tôi tin là trong lúc thực hiện chuyến ngao du hàng ngày quanh khu Alameda, sẽ là ý hay nếu cô dắt theo con vật này.” “Dắt theo cái thứ đó ấy hả? Không bao giờ! Còn lâu tôi mới đi cùng nó ra cửa, chứ đừng nói là ngồi cùng một xe với nó rong ruổi khắp Alameda! Giờ nghe cho rõ đây, Manning, tôi bắt đầu thấy mệt mỏi với sóng não nhà anh…” Anh ta tranh thủ đưa một tay lên châm điếu thuốc. “Hãy nghĩ thử mà xem, cô sẽ gây dậy sóng cỡ nào? Chỉ cần bước xuống khỏi xe với con báo bên cạnh, ghé vào quán Globo nhấm nháp vài hớp Martini trong mấy phút thôi. Chuyện ấy có gì khó khăn nhỉ? Tôi đã cài cắm nhiếp ảnh gia khắp quán để chụp cảnh cô dắt theo nó rồi. Tôi có thể giúp cô độc chiếm toàn bộ trang đôi của tờ Grafico Chủ nhật tới này, lão Herrera đã bật đèn xanh. Nguyên hai trang ảnh in ống đồng xanh, chỉ dành riêng cho cô. Nhìn này, tôi còn kiếm cho cô cả một cây roi vàng để mang cho đủ bộ.” “Anh tử tế với tôi quá!” Cô giận dỗi nói. “Chuyện này chỉ tốt cho cô, chứ không phải cho tôi,” anh ta dỗ ngon dỗ ngọt. “Tuần tới cô diễn mở màn rồi. Dân Mỹ Latin thích các siêu sao trông phải thật khác biệt. Cô muốn tour diễn thành công vang dội phải không?” “Tôi muốn tham gia biểu diễn, chứ không phải nằm băng bó đầy người trong một bệnh viện nào đó,” cô nói. “Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, giờ tôi còn cần chiêu trò làm gì nữa? Nếu là lúc mới bắt đầu sự nghiệp thì lại khác.” “Chẳng bao giờ cô xong xuôi trong cái ngành này được đâu. Thôi nào, Kick, chịu chơi đi. Xem này, nhìn tôi một tí nhé.” Con vật đang nằm ườn một bên, lười nhác liếm láp bên chân. Anh ta cúi xuống, gập ngón trỏ lại và nhẹ nhàng vuốt lớp lông mượt dưới bụng nó mấy lần. Nó lập tức lật ngửa lên theo đúng kiểu bọn mèo nhà, bốn chân giơ trên không, khẽ khàng tìm cách gạt ngón tay anh ta ra. “Cô không thể kiếm được con báo nào thuần hơn con này đâu. Cứ thử dắt nó xem. Chỉ cần thử thôi, xem cảm giác thế nào.” Anh ta vươn ra và chộp lấy bàn tay hãy còn ngại ngần của cô, luồn vòng dây buộc qua mấy ngón tay. Kiki vẫn đứng im trên bàn, trong lòng đã bắt đầu xuôi xuôi, dù không biểu hiện đồng tình ra mặt. Váy cô đã được thả xuống như cũ. Anh ta buông tay, sợi dây dắt nằm hoàn toàn trong lòng bàn tay cô. “Tôi sẽ ngồi trong một cái taxi ngay đằng sau và theo sát cô suốt cả chặng đường.” Riêng việc này thì cô kiên quyết rắn mặt, “Ồ không, anh sẽ không làm vậy. Hoặc anh đi cùng xe với tôi và ngồi trên ghế trước, hoặc là tôi sẽ ở lì trong này không thèm ló mặt ra đường.” Anh ta để dành lập luận hiệu nghiệm nhất của mình vào phút chót. Bằng kinh nghiệm bản thân, Manning biết chắc nó sẽ thuyết phục được cô ngay lập tức. Anh chàng này quả là một nhà tâm lý học ranh mãnh. “Cô nhìn mà xem, con báo hợp với bộ đồ cô đang mặc chưa kìa! Cô phải tận mắt thấy mình với nó hợp thành một bộ đôi ấn tượng ra sao! Xuống dưới này một phút thôi, Kick, đứng cạnh nó và nhìn vào gương đi! Đến cả hai vị nữ hoàng Zenobia và Cleopatra cũng không thể sánh được bằng cô!” Anh ta giơ tay lên đỡ cô xuống. Có vẻ đòn tấn công đã phát huy tác dụng. Tiếp tục liếc con báo đầy ngờ vực, Kiki dè dặt chúc mũi chân xuống, chuẩn bị đặt chân lên sàn một lần nữa. “Chết tiệt,” cuối cùng cô thốt ra, chút bỗ bã từ những tháng ngày lăn lộn ở Detroit tái trỗi dậy, “tôi thật đúng là biết hi sinh vì nghệ thuật!”   Mời các bạn đón đọc Ám Ảnh Đen của tác giả Cornell Woolrich.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái Tập 1: Hoa Hồng Thép của tác giả Trà Hựu Thanh. Hoa Hồng Thép kể về các vụ án xảy ra hàng loạt ở đất nước Thái Lan mà kể đứng đầu là "Hoa Hồng Thép" vì thế mà "Tổ Chuyên án quốc tế đặc biệt" được lập ra để phá án và đưa kẻ tội phạm nguy hiểm này ra trước ánh sáng của luật pháp để chịu tội. Hoa Hồng Thép nằm trong Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái - bộ tiểu thuyết có những điểm rất khác so với các cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị thông thường, nhất là những kiến thức phá án chuyên ngành, càng tạo nên nét riêng, khiến người đọc cảm thấy như mình đang tận mắt chứng kiến mỗi một vụ án đó, cảm thấy như mình đang cùng trải qua những khó khăn, nguy hiểm rình rập khi phá án và niềm vui của các nhân vật chính trong chuyện khi đưa được một kẻ ác ra trước vành móng ngựa. *** Tóm tắt Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép của tác giả Trà Hựu Thanh xoay quanh vụ án giết người hàng loạt ở Thái Lan. Kẻ giết người được đặt biệt danh là "Hoa Hồng Thép" vì hắn chỉ giết những người phụ nữ đẹp, trẻ trung và giàu có. Trước tình hình đó, "Tổ Chuyên án quốc tế đặc biệt" được thành lập để phá án. Tổ chuyên án gồm có các thành viên xuất sắc nhất của lực lượng cảnh sát Thái Lan và Việt Nam. Dưới sự chỉ huy của Đại tá Nguyễn Văn Thành, tổ chuyên án đã truy đuổi "Hoa Hồng Thép" qua nhiều tình tiết ly kỳ, hấp dẫn. Cuối cùng, họ cũng đã bắt được kẻ giết người hàng loạt và đưa hắn ra trước ánh sáng của pháp luật. Đánh giá Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép được đánh giá cao về nội dung và cách viết. Về nội dung, cuốn tiểu thuyết có những tình tiết ly kỳ, hấp dẫn, khiến người đọc không thể rời mắt. Kẻ giết người hàng loạt "Hoa Hồng Thép" là một nhân vật vô cùng bí ẩn và nguy hiểm. Hắn đã gây ra nhiều vụ án kinh hoàng, khiến dư luận hoang mang lo sợ. Về cách viết, tác giả Trà Hựu Thanh đã sử dụng ngôn ngữ miêu tả sinh động, lôi cuốn. Cuốn tiểu thuyết được viết theo phong cách trinh thám, với những tình tiết được sắp xếp hợp lý, logic. Ngoài ra, cuốn tiểu thuyết còn cung cấp cho người đọc những kiến thức bổ ích về phá án. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những kiến thức chuyên ngành vào trong câu chuyện, khiến người đọc cảm thấy như mình đang được tham gia vào quá trình phá án. Một số ý kiến ​​đánh giá của độc giả: "Cuốn tiểu thuyết rất hay và hấp dẫn, khiến tôi không thể rời mắt. Tôi rất thích cách tác giả xây dựng nhân vật và tình tiết trong truyện." "Cuốn tiểu thuyết có những kiến thức phá án rất bổ ích. Tôi đã học được rất nhiều điều từ cuốn sách này." "Cuốn tiểu thuyết có cách viết rất lôi cuốn và hấp dẫn. Tôi rất thích đọc cuốn sách này." Kết luận Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, kinh dị rất đáng đọc. Cuốn tiểu thuyết sẽ mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt vời và những kiến thức bổ ích về phá án. *** THIÊN TÀI TỘI PHẠM Khi đi qua khu giam giữ số một khiến người ta thấy sợ, cơn ớn lạnh cứ nổi dọc sống lưng gã. Người cai ngục dẫn đường đóng cánh cửa sắt nặng nề đầu tiên lại, gã nghe thấy một tiếng sầm vang vọng cả một khu vực. Người cai ngục nói, ở khu vực này giam giữ những phạm nhân giết người hàng loạt của các vụ án lớn mà nhiều người nghe tiếng không khỏi biến sắc mặt, hơn nữa, những phạm nhân ấy phần nhiều đều mắc bệnh tâm thần ở các mức độ khác nhau. Bỗng nhiên, trong đầu gã hiện lên cảnh tượng đầu tiên ở nơi đây. Hồi đó, gã còn là một đứa trẻ hài nhi, toàn thân máu me nhớp nhúa nằm bên cạnh mẹ, rồi sau đó bị người cai ngục bế đi. Mãi cho đến tận bây giờ gã cũng không hiểu sao mình lại có thể nhớ được cảnh tượng lúc vừa mới chào đời. Hai bên hành lang có mười mấy cánh cửa sắt nặng nề, phía sau mỗi cánh cửa sắt ấy đều im lìm, dường như tất cả những con người ở phía sau nó đang chìm đắm trong suy nghĩ và toan tính cho những âm mưu động trời. Nghe người cai ngục nói, càng đi sâu vào bên trong thì càng là chỗ giam giữ những phạm phân nguy hiểm tay không có thể đánh chết cả mấy người. Mặc dù vậy, gã vẫn không nén được đưa mắt nhìn những ngăn nhà tù quen thuộc và những cánh cửa sắt có mật mã điện tử và đang khóa chặt đó. Ánh đèn trong các gian nhà tù ấy tối om, chỉ có những cánh sửa sổ bằng sắt cao tít mới hắt ra một vài luồng ánh sáng. Có khá nhiều tù nhân đầu trọc đang đi đi lại lại, người thì đang giặt quần áo, người thì đang quét dọn, người thì đang xem ti vi, nhưng tiếng ti vi thì rất bé, hầu như không nghe thấy gì. Nhà giam số một là một nhà giam đặc biệt, ở sâu trong cùng có một phòng thẩm vấn đóng kín. Lúc này, người đàn ông trẻ và người cai ngục đang đi về phía đó và dừng lại bên ngoài của cánh cửa sắt phòng thẩm vấn. “Vào đi, ông Thẩm đang chờ cậu đấy!” Sau khi mở cánh cửa sắt, người cai ngục nói với người đàn ông trẻ bên cạnh. Người đàn ông trẻ tuổi gật đầu và chầm chậm bước vào trong. Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn sáng như ban ngày. Người mà cai ngục gọi là ông Thẩm tóc bạc phơ, đang lặng lẽ nhìn người bước vào. Người đàn ông trẻ liếc mắt nhìn chiếc huy hiệu cảnh sát của đối phương rồi kéo chiếc ghế ra xa một chút và ngồi xuống. Người cảnh sát chú ý tới động tác rất nhỏ đó và biết được rằng người đàn ông trẻ có ý đề phòng mình, song ông không để ý đến điều đó, mà ngược lại lên tiếng chào như với một người quen: “Chúng ta lại gặp nhau rồi.” Người đàn ông trẻ tuổi xé một chiếc kẹo que đưa đến miệng, liếm một cái nhưng không nói gì. “Gần đây cậu khỏe chứ? Cách lần gặp mặt trước dễ cũng một năm rồi nhỉ, mà hình như cậu gầy đi một chút đấy.” Người cảnh sát già hỏi với vẻ lịch sự. “Nói đi, ông tìm tôi có việc gì?” Người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày với vẻ thiếu kiên nhẫn tỏ ý không muốn lãng phí thời gian vào việc nói những chuyện không đâu. Người cảnh sát già mỉm cười, nụ cười chứa đầy ẩn ý sâu sa. Dường như ông nhận thấy vẻ thận trọng của thiên tài phạm tội đã từng vào tù vì tội lỗi và lớn lên ở trong tù kia càng giúp ông xác định chắc chắn rằng đây đúng là người mà ông muốn tìm. Đúng thế, ông cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: “Có lẽ người quản giáo cũng đã nói với cậu rồi, mấy năm nay chúng tôi vẫn đang điều tra về vụ án “Hoa hồng thép giết người hàng loạt”. Sát thủ giết người hàng loạt đã từng giết chết một cảnh sát hình sự quốc tế tên là Linh Phong và mấy cơ sở bí mật, hiện đang tình nghi xuất hiện và phạm tội tại thành phố Chiang Uri của Thái Lan. Tôi đánh cược với cậu rằng chắc chắn cậu không thể nào biết được cách thức và tư duy phạm tội của hắn đâu!” Người đàn ông trẻ nghẹo đầu, miệng ngậm chiếc kẹo que, bàn tay phải bắt đầu gõ xuống mặt bàn, thong thả nói: “Ông Thẩm, ông quên rồi à? Tôi sinh ra ở nhà tù, hơn nữa thân còn mang tội, không ai có thể hiểu về tội phạm hơn tôi! Nhưng, tôi không phải là đứa trẻ lên ba, chiêu khích tướng của ông không có tác dụng đâu! Bye, bye!” Tiếp đó, người đàn ông trẻ đứng dậy bỏ đi, gã không có hứng với những vụ án kiểu này, gã cảm thấy cảnh sát càng này càng trở nên kém cỏi. “Tôi biết, bao nhiêu năm qua cậu luôn đi tìm cha đẻ của mình.” Câu nói trên giống như một tiếng sét đánh trúng người đàn ông trẻ tuổi. Gã đứng ngây tại chỗ, đôi vai bất chợt run lên, tiếp đó gã quay người ngồi lại đối diện với ông cảnh sát già, nhưng mắt bất giác lẩn tránh ánh nhìn của ông. Ánh đèn trên đầu chiếu xuống khuôn mặt lạnh như băng của gã, đôi mắt sâu đen toát ra vẻ lạnh lùng, gã thản nhiên nói: “Tôi không có cha. Tôi chỉ muốn biết, nếu tôi thắng ông hoặc giúp các ông phá án thành công thì tôi sẽ được gì?” Người cảnh sát già ghé sát gã, ánh mắt lộ vẻ ranh mãnh, ông biết những lời của ông đã có tác dụng, nhưng ông không trả lời ngay vào câu hỏi mà nhìn một cách nghiêm trang vào mắt của đối phương rồi hạ giọng nói: “Tôi biết thân phận của ông ta, nhưng cậu không phải lo, tôi sẽ giữ bí mật cho cậu. Có điều, có khi nào cậu nghĩ xem cậu thông minh như vậy mà sao vẫn không tìm thấy ông ta không?” “Không!” “Vậy, cậu còn muốn biết về sự thật mà cậu muốn biết không?” “Muốn!” “Rất tốt! Nhưng hiện giờ cậu chỉ có mỗi một cách, đó là không ngừng phá án.” Người cảnh sát già biết đối phương càng trả lời ngắn gọn, vẻ ngoài càng tỏ ra bình thản thì trong lòng càng kích động, thậm chí còn thấy rất phẫn nộ. Ông để ý đến bàn tay nắm chặt cây kẹo mút của đối phương, vẻ ngạo mạn coi thường lúc trước hoàn toàn không còn nữa, giờ đây đối phương đang cúi đầu xuống để che giấu sự căng thẳng trong lòng. Đôi chân vốn duỗi ra ngoài trong chốc lát cũng lập tức thu vào giấu sau chân của chiếc bàn. Người cảnh sát già còn thấy, khi ông nhắc đến hai chữ “cha đẻ”, thì người đàn ông trẻ tuổi trước mắt với vẻ mặt không chút biểu lộ lúc trước lập tức trở nên căng thẳng, thậm chí dường như còn chịu một sự uy hiếp về tinh thần, và tất cả những cử động vừa rồi của gã đã chứng minh điều đó. Người cảnh sát già đứng dậy, chìa một chiếc vé máy bay và một tờ giấy chứng nhận màu đỏ có in hình huy hiệu của cảnh sát đến trước mặt người đàn ông trẻ tuổi, rồi vỗ vào vai gã như kiểu của một người lớn, nói: “Vụ án này rất quan trọng, tôi đã cử một số cảnh sát đắc lực và một cô gái xinh đẹp rất có kinh nghiệm về tâm lí tội phạm sang Thái Lan để phối hợp với cậu. Vì cho đến nay, hung thủ vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, như vậy chắc chắn sẽ càng có nhiều người vô tội bị sát hại. Hi vọng cậu suy nghĩ thêm rồi một ngày sau cho tôi câu trả lời.” Trong phòng thẩm vấn lặng im như tờ. Khoảng một phút sau, tiếng kéo ghế chói tai đã phá tan sự yên lặng đó. Người cảnh sát già bước tới chỗ cánh cửa sắt định nhấn chuông. Đúng lúc đó, người đàn ông trẻ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt vằn lên những tia đỏ khiến người khác không dám nhìn vào, trông anh ta lúc này chẳng khác gì một con thú dữ muốn ăn thịt người, anh ta nghiến đứt que kẹo, nói rít qua kẽ răng: “Không cần, tôi nhận lời ông ngay bây giờ!” Nói rồi anh ta đưa mắt liếc nhìn chiếc vé máy bay và tấm thẻ chứng nhận, miệng nở một nụ cười quái dị, giống hệt vẻ của một đứa trẻ thấy trò đùa tinh quái đã thành công. Mời các bạn mượn đọc sách Hoa Hồng Thép Tập 1: Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái của tác giả Trà Hựu Thanh.
Quyền Lực Tuyệt Đối
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Quyền Lực Tuyệt Đối của tác giả David Baldacci & Đỗ Tuấn Anh (dịch). Trong một biệt thự được canh phòng cẩn mật ở khu ngoại ô Virginia sang trọng dành cho giới thượng lưu, một người đàn ông và một người đàn bà đang bắt đầu màn yêu đương nóng bỏng, mà không hề biết có một tên trộm già đang náu mình sau bức tường bí mật. Và rồi khi phút giây đam mê bỗng trở thành chết chóc, nhân chứng bất đắc dĩ đào thoát vào bóng đêm đen đặc, những gì lão vừa chứng kiến là một vụ giết người tàn bạo liên quan đến Tổng thống Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Luther Wwhitney là một tên trộm già đời lão luyện, nhưng lần này lão đã xuất hiện không đúng lúc, không đúng chỗ chút nào. Alan Richmond là vị Tổng thống Mỹ đầy quyến rũ với quyền lực siêu khủng khiếp để có thể phạm bất kỳ tội ác nào. Còn Jack Graham là chàng luật trẻ bị kẹt giữa guồng xoáy dữ dội của chân lý tuyệt đối và… "... Nụ cười trên môi người đàn ông vụt biến mất khi cái đầu gồi của người phụ nữ thúc thẳng vào giữa hai chân ông ta, khiến ông ta gập người xuống, tất cả những gì vừa cương cứng giờ đây đã xẹp lép như bóng bóng xì hơi. Ông ta nằm co quắp trên sàn, miệng hớp hớp không ra tiếng, ngoài hơi thở nặng nề trong khi người phụ chụp lấy cái quần lót và bất đầu mặc vào. Ông ta chụp lấy mắt cá chân người phụ nữ và kéo cô ta ngã vật ra sàn, chiếc quần lót mới chỉ vừa kéo lên đến ngang đùi. "Con đĩ ranh này". Những từ đó phọt ra trong hơi thở hổn hển và đứt quãng của người đàn ông đang cố kìm nén cơn đau choáng người, trong khi tay ông ta vẫn túm chặt mắt cá chân người phụ nữ, kéo cô ta lại sát gần mình. Cô ta co chân đạp ông ta túi bụi. Bàn chân cô ta đạp huỳnh huỵch vào mạng sườn người đàn ông, nhưng ông ta vẫn nhất định không buông. "Con điếm ranh con này," ông ta nguyền rủa. Trước vẽ đe doạ chết chóc trong giọng nói của người đàn ông, bất giác Luthet tiến thêm một bước về phía chiếc gương, lao giơ vụt  một bàn tay lên bề mặt kính láng bóng, như thể muốn xuyên qua đó, túm lấy người đàn ông kia, bắt ông ta phải buông tha Người đàn ông nín đau lảo đảo gượng dậy, vẽ mặt ông ta lúc này khiến Luther rùng mình, ớn lạnh. Hai bàn tay người đàn ông lúc này đã chụp lấy cổ họng người phụ nữ Bộ não còn thấm đẫm hơi cồn của người phụ nữ cũng vụt hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nỗi khiếp đảm hiện rõ trên đôi mắt lúc này đang đảo hết sang trái lại sang phải trong khi áp lực trên cổ người phụ nữ mỗi lúc một tăng lên, hơi thở của cô ta cũng yếu dần. Những ngón tay của cô ta bấu chặt lấy cánh tay người đàn ông, cào xé điên cuồng. Luther nhìn thấy máu bầm lên trên da người đàn ông ở những chỗ bị tấn công, nhưng hai bàn tay ông ta đang xiết quanh cổ người phụ nữ vẫn không hề nới lỏng...".  - “Một tác phẩm trinh thám cực kỳ lôi cuốn…xuất sắc.” - Houston Chronicle - “Baldacci mang vào trong tác phẩm sự hiểu biết của một người trong cuộc.” - New York Times Book Review - “Rất nhiều những tình tiết nguy hiểm và bất ngờ… các nhân vật có tính cách rất phức tạp và khó đoán… tạo nên sức hấp dẫn to lớn cho tác phẩm.” - San Jose Mercury News - “Cuốn hút từ đầu đến cuối” - Atlanta Journal-Constitution - “Baldacci đặc biệt xuất sắc trong việc sáng tạo ra những nhân vật chính diện rồi bắt họ phải đối mặt với những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua.” - Newsdays *** Tác giả: David Baldacci. Dịch giả: Đỗ Tuấn Anh Thể loại: Trinh thám Mỹ. Mức độ ưa thích: 8/10 . . Luther Whitney là một tay trộm già đời đã vào tù vài lần. Kate Whitney – con gái của Luther – vì căm ghét cha mình nên đã trở thành một công tố viên luôn rất quyết liệt đưa ra những hình phạt đích đáng đối với bọn tội phạm trộm cắp, nhưng Jack Graham – luật sư, bạn trai cũ của Kate – lại có sự tôn trọng và đồng cảm với Luther. Trong lần đột nhập vào ngôi biệt thự xa hoa ở Virginia và đang trốn trong gian phòng bí mật chứa của cải, Luther Whitney đã tình cờ trở thành nhân chứng của một vụ sát hại dã man. Nạn nhân chính là nữ chủ nhân trẻ tuổi của ngôi biệt thự mà Luther đang trộm. Thân phận và thế lực của những kẻ thủ ác khiến Luther vô cùng sợ hãi, nhưng khi đã vượt qua quãng thời gian đắn đo và quyết định để công lý được lên tiếng, ông đã lao mình vào cuộc chiến tàn khốc mà mỗi phút giây đều đe dọa sẽ lấy đi tính mạng của ông.   Ngay từ những chương đầu, cốt truyện của “Quyền lực tuyệt đối” khiến tôi liên tưởng và so sánh với cuốn “Công lý cho ai” (Phillip Margolin). QLTĐ giống như một phiên bản dài hơn và thú vị ngang bằng với “Công lý cho ai”. Đúng như lời bình luận ngắn được in ngay trên bìa của QLTĐ, nội dung khiến người đọc đồng cảm sâu sắc rằng “Quyền lực tuyệt đối sẽ đẻ ra sự tha hóa tuyệt đối”. Nạn nhân đầu tiên lẽ ra không phải chấm dứt cuộc sống một cách tàn bạo và đáng tiếc như thế nếu gã đàn ông ở bên cạnh cô lúc đó kiềm chế được thú tính của bản thân. Rồi vì địa vị cao quý của cấp trên, vì tuân thủ mệnh mệnh một cách mù quáng, vì nảy ra những âm mưu bẩn thỉu mà tất cả thuộc hạ của gã đã đồng lòng bước lên con đường giết chóc sai lầm và vô nhân tính. Sau khi đọc vài quyển sách đề cập đến giới thượng lưu và chính khách, tôi quyết định rằng mình không muốn dính dáng gì đến họ. Khi còn trẻ dại, tôi thường mơ mộng được làm người yêu của bạch mã hoàng tử hoặc quân vương, nhưng giờ tôi đã sáng mắt ra rằng quyền lực đi đôi với trách nhiệm, và hoàng tử hoặc quân vương cũng chỉ là con người. Nam chính trong QLTĐ là chàng luật sư Jack Graham, được tác giả xây dựng hình tượng như một nhân vật chính nghĩa điển hình. Anh đã vượt qua được cám dỗ của sắc đẹp và tiền tài để trung thành với lương tâm, trung thành với niềm tin vào điều thiện trong lòng người khác. Cảnh sát Seth Frank là một nam chính khác của truyện (vì tôi không nghĩ anh này là nam phụ) cũng đã hành động nhạy bén và kịp thời để sự thật được đưa ra ánh sáng. Địa phương nào cũng có cảnh sát như Seth Frank thì có lẽ người dân sẽ bớt lo lắng về trật tự trị an. __ Tôi không thích nữ chính Kate Whitney cho lắm vì nghĩ rằng cô ấy hơi vô dụng và khóc quá nhiều (dù tôi cũng vô dụng và khóc nhiều!), tôi vốn đã quen hình tượng nữ chính mạnh mẽ giỏi giang như Tracy Crosswhite hoặc Eve Dallas rồi. Cuối truyện có phần Ghi Chú của Tác giả, trong đó David Baldacci gửi gắm vài suy tư của ông về các nhân viên trong Cơ quan Mật vụ Mỹ. Trong số những nhân vật phản diện của truyện này, có hai nhân viên Mật vụ khiến tôi vừa căm thù vừa tội nghiệp họ. Phần tâm lý và hành động của tuyến nhân vật phản diện được tác giả miêu tả kỹ đến nỗi đất diễn của họ không thua kém tuyến nhân vật chính diện. Tuy hiểu được đôi chút rằng hầu hết động cơ của tội ác đều bắt nguồn từ những góc khuất của lòng người (như bản năng tình dục, tham lam, ghen tỵ…) nhưng khi nhìn thấy hậu quả của những động cơ đó, tôi vẫn thấy buồn bã và bất lực. Cái kết của QLTĐ lẽ ra sẽ khiến một đứa ưa thích happy ending như tôi phải hài lòng, nhưng tôi chỉ cảm thấy kết như vậy hơi khiên cưỡng và hơi ảo. Khi tra tựa tiếng Anh của truyện này, tôi mới biết truyện đã được chuyển thể thành phim, nhưng có lẽ tôi sẽ không xem phim vì nghĩ rằng đọc sách thú vị hơn. Cuốn sách to dày bìa cứng này đã khiến tôi trải qua suốt mấy ngày như đang sống trong một bộ phim hành động. Phần dịch thuật rất ổn, dễ đọc dễ hiểu. Cảm ơn một vị tiền bối trong hội trinh thám đã cho Biển mượn sách. (Sea, 9-2-2020) Camellia Phoenix *** Tóm tắt: Trong một biệt thự ở ngoại ô Virginia, Tổng thống Hoa Kỳ Alan Richmond đã giết người tình của mình, Pamela Rose. Luther Whitney, một tên trộm chuyên nghiệp, đã chứng kiến vụ giết người nhưng đã kịp thời trốn thoát. Jack Graham, một luật sư trẻ, được giao nhiệm vụ bảo vệ Luther. Tuy nhiên, Jack sớm nhận ra rằng mình đang đứng giữa ranh giới của sự thật và quyền lực. Review: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn, với những tình tiết kịch tính và bất ngờ. Tác phẩm được đánh giá cao bởi cách xây dựng nhân vật và cốt truyện chặt chẽ. Nhân vật: Luther Whitney là một nhân vật chính hấp dẫn và đáng nhớ. Ông là một tên trộm tài năng nhưng cũng là một người đàn ông có trái tim nhân hậu. Jack Graham là một nhân vật phức tạp và đáng đồng cảm. Ông là một luật sư trẻ đầy nhiệt huyết, nhưng cũng bị cám dỗ bởi quyền lực và tiền bạc. Alan Richmond là một nhân vật phản diện đáng ghê tởm. Ông là một tổng thống tham vọng và tàn bạo, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ quyền lực của mình. Cốt truyện: Cốt truyện của Quyền Lực Tuyệt Đối được xây dựng rất chặt chẽ và hấp dẫn. Tác phẩm có nhiều tình tiết kịch tính và bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt. Đánh giá: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết trinh thám xuất sắc, xứng đáng là một trong những tác phẩm kinh điển của thể loại này. Điểm cộng: Nhân vật được xây dựng tốt, có chiều sâu và tính cách phức tạp. Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và có nhiều tình tiết bất ngờ. Thể hiện rõ ràng những mâu thuẫn giữa quyền lực và công lý. Điểm trừ: Một số tình tiết hơi phi logic, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Kết luận: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn mượn đọc sách Quyền Lực Tuyệt Đối của tác giả David Baldacci & Đỗ Tuấn Anh (dịch).
Ván bài Đô Mi Nô
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu. Đây là một câu chuyện phục thù và chuộc lỗi. Một tuần sau khi người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, thì Kim Nhất Minh - Ông chủ của công ty bảo vệ Kim Thuẫn cũng bị hại chết thê thảm ở cùng địa điểm đó. Mọi chứng cứ ở hiện trường đều nhằm vào Trương Khởi Phát - em trai của Trương Tố Quyên, và chỉ một ngày sau đó Trương Khởi Phát đã nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng kỳ lạ liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, là nguyên nhân kết quả của nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương cũng bị ''thiết kế'' để đưa vào trong ván bài đó. Anh sẽ đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính?  TỘI ÁC LIÊN HOÀN - TẬP 1: VÁN BÀI ĐÔ MI NÔ Chương 1: Kẻ sát nhân Chương 2: Hiện trường kỳ lạ Chương 3: Khám phá bất ngờ Chương 4: Chuỗi/Loạt chứng cứ Chương 5: Kẽ hở tự nhiên Chương 6: Hiệu ứng cánh bướm của kẽ hở Chương 7: Đóng kịch tìm ra chứng cứ giả Chương 8: Máy bán ma túy bán tự động Chương 9: Nhân quả màu đen Chương 10: Khởi nguồn Chương 11: Màn kịch hay Chương 12: Món quà từ hung thủ Chương 13: Sự phân tích chí mạng Chương 14: Đại họa trên đầu Chương 15: Những ngày quên mình Chương 16: Vụ án oan sai đầu tiên Chương 17: Bằng chứng đơn lẻ mà không đơn lẻ Chương 18: Cái giá của việc tìm chứng cứ Chương 19: Khởi động đồng thời hai vụ án Chương 20: Đánh cược trên bản đồ Chương 21: Chủ động làm lộ Chương 22: Thỏa thuận quân tử Chương 23: Sự thật tàn khốc Chương 24: Chiếc răng dưới xương sườn Chương 25: Truy sát Chương 26: Trở về Chương 27: Mười tám chén rượu Chương 28: Quyết chiến Chương 29: Ván bài Đô Mi Nô *** Tóm tắt Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu là một câu chuyện trinh thám xoay quanh một vụ án mạng kỳ lạ. Người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, sau đó em trai cô là Trương Khởi Phát cũng bị hại chết ở cùng địa điểm. Mọi chứng cứ đều nhằm vào Trương Khởi Phát, và chỉ một ngày sau đó anh cũng nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương được giao nhiệm vụ điều tra vụ án, anh sẽ phải đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính? Review Cuốn sách được viết với văn phong mạch lạc, logic, có chiều sâu và giàu cảm xúc. Tác giả đã xây dựng một cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc như tội ác, oan sai, chuộc lỗi và lòng tham. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự công bằng, chính nghĩa và giá trị của cuộc sống. Ưu điểm Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động. Đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc. Nhược điểm Một số chi tiết có thể hơi phi logic. Kết luận Ván bài Đô Mi Nô là một cuốn sách trinh thám đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị và suy ngẫm sâu sắc. Đánh giá Tôi đánh giá cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô 4/5 sao. Đây là một cuốn sách trinh thám xuất sắc, với cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách cũng đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc, khiến người đọc phải suy ngẫm. Tôi đặc biệt ấn tượng với cách xây dựng nhân vật của tác giả. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng biệt, được thể hiện một cách chân thực và sinh động. Điều này giúp cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và lôi cuốn hơn. Cốt truyện của cuốn sách cũng được xây dựng rất chặt chẽ, với nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo mạch truyện và không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô là một lựa chọn tuyệt vời cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn mượn đọc sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu.
Tội Phạm IQ Thấp
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch). Trong góc của thành phố, hai tên trộm ngu ngốc đang định gây ra một vụ án lớn nổi danh giang hồ. Vì danh lợi, một nhóm nhân vật tai to mặt lớn với đầy mưu sâu kế hiểm đã triển khai trận giao đấu ngầm khốc liệt. Trong Sở công an thành phố Tam Giang Khẩu, một người cảnh sát rất hay gặp may đang phải đối diện với hiểm nguy, đem quân đi bắt đầu tiến hành cuộc điều tra bí mật… *** Tử Kim Trần là nhà văn Trung Quốc viết tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng. Năm 2012, anh được vinh danh đạt hai giải thưởng “10 tác giả xuất sắc nhất trong năm” và “10 tác phẩm xuất sắc nhất” của văn học Thiên Nhai. Anh được các bạn độc giả Trung Quốc yêu mến phong tặng danh hiệu “Keigo của Trung Quốc”. Văn phong của anh súc tích, ngắn gọn, lạnh lùng và cẩn mật, đặc biệt chú ý đến chi tiết suy luận, dàn dựng nên cốt truyện có tầm vóc, kết thúc luôn khiến độc giả bất ngờ. Tác phẩm “Tội phạm IQ thấp”, truyện mang văn phong hài hước mới lạ, thổi một luồng gió mới vào thể loại truyện trinh thám vốn có phần khô khan. Một loạt các vụ án liên hoàn tiếp nối nhau dồn dập, cuộc so tài đọ sức gay cấn giữa “bọn trộm ngốc” và “thần thám”. Sau các cuốn sách xoắn não “Tội phạm trí tuệ cao” lại đến cuốn “Tội phạm IQ thấp” khiến độc giả luôn phải ôm bụng cười… *** Mua quyển này cùng vài quyển trinh thám trước Tết để cày thì mãi đến bây giờ mình mới đọc xong để review cho các bạn đây. Có nên đọc quyển này không – NÊN, NÊN ĐỌC nhé. Tử Kim Trần là tác gỉa mà chúng ta không lạ gì trong danh sách những tác giả viết trinh thám xuất sắc của Trung Quốc rồi. Mình bị ấn tượng bởi cách hành văn viết mà như không viết, cùng lối phê phán các tệ nạn đang còn tồn tại trong xã hội rất rõ nét, văn phòng của tác giả có gì đó sâu cay nhưng cũng để lại nhiều nét nuối tiếc (đối với bản thân mình nhất là khi đọc quyển Đêm trường tăm tối). Cứ ngỡ rằng sau quyển Đêm trường tăm tối thì sẽ không tìm được quyển nào ấn tượng nữa thì lại va vào em Tội phạm IQ thấp này. Buồn cười gần chết luôn, đọc cả quyển truyện mà cứ như xem phim hành động hài vâỵ. Cuốn hút lắm và cũng rất nhiều twist bất ngờ. Hệ thống xây dựng nhân vật hơi ”ngợp” chút, khiến mình ghi nhớ tên hơi khó nhưng đọc hết một nửa là có thể nhớ hết rồi hehe. Tác giả viết khiến người đọc như mình nhiều đoạn phải phì cười và không nghĩ rằng văn phong nghiêm túc thường ngày của Tử Kim Trần có thể viết được buồn cười và duyên dáng đến như vậy. 1000likes cho anh! Duyên dáng từ nhân vật trong tuyến cảnh sát cho đến cốt truyện ”đá xéo” bộ phận công an với nhau rồi nhiều cái lắm, k spoil đâu, phải đọc chứ hehee…. Điều mình khá ngạc nhiên là ông xây dựng hệ thống kịch bản truyện dài như vậy là không khiến độc giả cảm thấy chán mà lúc nào cũng chỉ mong chờ xem diễn biến tiếp theo như thế nào, rất hồi hộp. Truyện này như kiểu án chồng án vậy, nhưng không mang không khí nặng nề mà khiến cho người đọc 1 mong muốn thôi thúc xem diễn biến giải quyết các vụ án thế nào và cảm thấy rằng đúng là không chỉ có tội phạm có IQ thấp mà ngay cả cảnh sát cũng thiếu “muối” lắm luôn kekee. Đọc truyện này cứ như xem phim vậy. Tuyến phản diện nhiều, có thể nhiều hơn so với các tác phẩm khác của TKT, đội ngũ cảnh sát thì thao tác nghiệp vụ và kỹ năng phá án có thể nói thế nào nhờ vừa buồn cười vừa khâm phục. Ngôn từ cũng như cách hành văn của TKT rõ ràng, mạch lạc thêm nét hài hước khiến tác phẩm trở nên cuốn hút hơn rất nhiều. Đến gần cuối thì mình đoán được phần nào hung thủ nhưng không vì thế mà mình bỏ dở không đọc nữa. Cái hay của tác giả là đánh vào những tâm lí không ngờ tới của hung thủ rồi cân não cùng nhau và tạo nên những đòn cười hay cho cả câu chuyện của mình. Theo mình nghĩ đây là cuốn truyện ĐÁNG ĐỌC – RẤT NÊN ĐỌC – CẦN PHẢI ĐỌC của Tử Kim Trần nha các bạn. Hồng Hồ *** Với cuốn sách này, tôi ko biết rằng mình đang đọc trinh thám hay là kiếm hiệp Kim Dung nữa. Bởi lẽ chúng ta bắt gặp rất nhiều nhân vật Thiên Long Bát Bộ trong này. Kiểu những suy luận nghe Hư Trúc nhưng lại rất Mộ Dung Phục ấy mà, làm người đọc cứ ngớ ra hoặc phì cười vì ko đỡ nổi nét duyên và khiếu hài hước của tác giả. Tôi vốn không nghi ngờ gì khả năng trào phúng của anh Tử, cho nên với tôi, một cốt truyện hay đá thêm vài nét trào phúng là xuất sắc rồi, như Tử Kim Trần vẫn thế. Cuốn IQ thấp này thì lại mang đậm nét hài hước và châm biếm xuyên suốt tác phẩm. Tuy vậy tôi khá ngạc nhiên khi Tử Kim Trần có thể viết duyên đến thế cả hơn 500 trang sách mà ko hề lặp lại hay nhàm chán. Hệ thống nhân vật trong IQ thấp có lẽ dày đặc nhất trong các tác phẩm của Tử Kim Trần. Nói vậy chớ ko đáng sợ đâu. IQ thấp giống hệt một bộ phim ăn khách dễ xem. Mà tôi tin tác phẩm này dựng thành phim thì phải vào hàng bom tấn. Tuy vậy tôi thích cốt truyện đi sâu vào một vấn đề hơn. Tác phẩm này quá nhiều câu chuyện, sự việc dàn trải. Rất may là ngôn từ mạch lạc và văn phong hài hước của Tử Kim Trần vẫn khiến cuốn sách trở nên hấp dẫn, nhưng theo một cách khác, ko giống với Tử Kim Trần trước giờ ta vẫn biết. IQ thấp chắc chắn ko gây nên ý kiến trái chiều như Mưu sát, ko làm độc giả day dứt như Đứa trẻ hư, ko đầy ám ảnh và khắc khoải như Đêm trường tăm tối… mà nó đánh dấu một phong cách mới của Tử Kim Trần, khiến anh trở thành tác giả đa màu sắc và toàn diện hơn. Tôi luôn yêu thích Tử Kim Trần bởi mọi thứ, không nhỏ trong đó chính là sự dám viết và dám thử thách những thứ mới lạ của anh. Chợt muốn nói mấy lời sến súa, cám ơn chị Ly và Cổ Nguyệt, vì đã mang Tử Kim Trần về với Việt Nam, để độc giả có thể trải nghiệm nhiều tác phẩm hay và mới lạ thế này. Phi Nhi Mời các bạn mượn đọc sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch).