Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bát Hoang Kiếp - Lại Điểu

Lòng ta tĩnh lặng như nước, tốc độ di chuyển như gió. Thân ta hóa kiếm, hình bóng ta gây chấn động.  Trời xanh có qua bao năm tháng thì ta vẫn độc hành !!! *** Thượng cổ hung thú “Ngột” to lớn vạn dặm, khí thế hung ác, nhiễu loạn đạo trời. Thiên Đế chán ghét nó nên đã bắt giữ “Ngột”, đoạt lấy hồn phách rồi ném vào trong Bát Hoang nghiệp hỏa để nó vĩnh viễn không được siêu sinh. Thế nhưng có một tia tàn hồn của “Ngột” đã trốn thoát, sau đó nhập vào luân hồi, lưu lạc khắp nơi trong thế gian. * * *​ Cát vàng bay khắp nơi, gió bắc lạnh thấu xương, một thương đội lớn từ phương xa chậm rãi đi tới. Những hạt cát dưới chân làm cho tốc độ đi chuyển của cả thương đội chậm lại. Từ đầu tới cuối thương đội vẫn giữ một tốc độ nhất định; dù là người hay thú thì đều cố gắng bước đi, không để lãng phí chút sức lực nào. Lão Trần cưỡi trên một con Hắc Phong Kỵ cao lớn, vừa cảnh giác quan sát bốn phía vừa tính toán xem thương vụ này kiếm được bao nhiêu vàng? Từ lúc mười tám tuổi lão đã cùng với phụ thân bước lên con đường vận chuyển hàng hóa này, chớp mắt giờ đây lão đã gia nhập đội vận chuyển này hơn hai mươi mốt năm rồi. Trước đây, lão là một thiếu niên non nớt, nhưng nay khuôn mặt đã hằn đầy nếp nhăn, mái tóc hoa râm in đậm dấu chân năm tháng. Lão Trần có đầy đủ lý do để tự hào, vì cuộc sống của lão giờ đã no ấm. Suốt hai mươi mốt năm qua, lão đã chứng kiến biết bao người người vận chuyển hàng hóa giống như mình ngã xuống, kể cả phụ thân, bằng hữu của mình nữa. Ấy vậy mà lão vẫn còn sống? Hiện giờ lão sống trong thành Tề Châu, đã sắm được hai căn nhà ba gian khá lớn, có một vợ cả và bốn tiểu thiếp, sinh được cả bầy con cái. Thậm chí còn có hai đứa cháu nội chữa cơ. Vừa nghĩ đến hai đứa cháu ngoan suốt ngày chỉ biết "oa oa...", bất giác lão Trần cảm thấy cuộc đời mình đã không uổng phí chút nào. Lão Trần hiểu rất rõ hành trình vận chuyển, mua bán này đáng sợ đến thế nào! Con đường này trải dọc suốt tám trăm dặm sa mạc, phân cách hai đế quốc lớn, nên việc buôn bán sản vật giữa hai vùng này đã mang lại món hời kếch sù. Chỉ cần một chuyến vận chuyển hàng hóa như vầy thôi, tiền lời đã đủ trang trải cho một gia đình bình thường trong vòng mười mấy năm. Nhưng công việc này thật sự quá mức nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một tí sẽ nằm lại đây rồi hóa thành một đống xương khô. Nếu gặp phải một trong những thứ nguy hiểm như: bão cát, nóng rát, giá rét, cướp sa mạc, hay thú dữ hoang mạc cũng sẽ dễ dàng bị tước đi sinh mạng. Thông thường, một thương đội khi xuất phát từ thành Tề Châu có khoảng hơn hai ngàn người với vạn con Hắc Phong Kỵ; nhưng sau khi trở về nếu còn sống sót một nửa thì đã được trời cao phù hộ rồi! Điều đáng sợ hơn là gặp phải yêu thú hung hãn, khi đó cả thương đội có bị giết chết toàn bộ âu cũng là chuyện bình thường. Chính lão Trần đã từng bị yêu thú tấn công một lần, nhưng khi đó lại gặp được may mắn. Lúc ấy, người dẫn đoàn là một thương gia rất có danh tiếng, không biết người đó kiếm ở đâu ra được một tấm Lôi Quang Phù có giá cao chót vót mới đánh chết được con yêu thú đó, nếu không hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi. Từ đó về sau, lão Trần quyết định gia nhập vào thương đội này. Sau đó nhờ sự thông minh lanh lợi của mình, lão đã được chủ nhân của thương đội - con trai của thành chủ Tề Châu tin tưởng, nên mỗi lần chỉ thu một nửa tiền lãi còn bao nhiêu để hết lại cho lão. Lão cảm thấy vui mừng không thôi, bởi vì không chỉ kiếm được nhiều tiền mà qua mỗi thương vụ đó lão đều giữ được tính mạng của mình. Nếu chết đi thì dù có núi vàng hay núi bạc trước mặt đi nữa thì đều không có ý nghĩa. Đây là chuyến buôn cuối cùng của lão Trần, cho nên lão đã bỏ ra hơn phân nửa gia sản của mình. Ngoại trừ mười con Hắc Phong kỵ vốn có ra, lão còn mua thêm mười lăm con nữa để chở hàng hóa, chiêu mộ thêm tám tên khuân vác. Nếu toàn bộ hàng được chuyển đến phía bắc Hàn Châu thì lão có thể kiếm được ít nhất ba trăm lượng vàng, trừ đi một trăm lượng nộp cho vị Đại thương đầu (DG: chủ một thương hội lớn) thì có thể dư lại hơn một nửa. Nếu mang theo hàng hóa về bán, sẽ dễ dàng kiếm thêm hai trăm lượng nữa. "Cầu mong Thanh Mộc đại thần phù hộ, chuyến đi này ngàn vạn lần đừng có xảy ra bất cứ trắc trở gì!" Lão Trần âm thầm cầu nguyện, đồng thời nghiêm khắc quan sát tám tên khuân vác mới mướn. Bọn chúng không có tư cách cưỡi Hắc Phong Kỵ nên đành phải đi bộ, chính lão Trần cũng không nỡ cưỡi Hắc Phong Kỵ luôn chứ nói gì bọn nó. Nhưng nếu như không phải do lần trước chạm trán với một nhóm cướp sa mạc, làm cho lão bị thương ở chân thì có đánh chết lão cũng không nỡ cưỡi Hắc Phong Kỵ. Nói đi phải nói lại, Hắc Phong kỵ tốt thật! Mỗi con cao hơn hai trượng, mang nặng hơn ngàn cân mà vẫn chạy nhanh như gió. Đặc biệt tính tình của chúng rất ngoan ngoãn, nếu so với trâu thì ắt hẳn phải tốt hơn gấp mấy lần. Có lẽ đây là ân huệ của Thanh Mộc đại thần ban xuống thì phải. "Mọi người nghe đây! Đi nhanh lên một chút, tới trước thêm ba dặm nữa chúng ta sẽ dừng chân nghỉ ngơi". “Rầm rầm rập...” Tiếng vó ngựa trầm trọng, kèm theo tiếng kêu từ phía trước truyền đến. Rất nhanh, lão Trần đã thấy được năm con Tuyết Phong kỵ uy phong lẫm liệt xuất hiện trong tầm mắt mình, thì ra đây là những thủ hạ hộ vệ của Đại thương đầu. Mỗi lần nhìn thấy những hộ vệ được vũ trang tận răng, vô cùng tinh nhuệ thế này, lão Trần đều đỏ cả con mắt lên. Cả đời này của lão chỉ có hai tâm nguyện, thứ nhất là đông con đông cháu, an hưởng tuổi già. Mà tâm nguyện thứ hai là có thể sở hữu được một con Tuyết Phong kỵ, vì nó so với Hắc Phong kỵ thì mạnh mẽ hơn nhiều. Tuyết Phong kỵ này là loài biến dị từ Hắc Phong kỵ, toàn thân chúng trắng như tuyết, thân hình to xấp xỉ hai lần Hắc Phong kỵ. Tuyết Phong kỵ rất thích hợp cho việc vận chuyển đường xa, tốc độ của nó cực nhanh, bình thường chỉ có Cấm Vệ quân bên cạnh vua chúa mới có tư cách sở hữu. Trên lý thuyết là như vậy, nhưng người đứng đầu thương đoàn có quan hệ với công tử Tề Châu như thế nên trong tay có vài con Tuyết Phong kỵ cũng là chuyện bình thường. Phải biết rằng hắn đã giao thương với Hàn Châu từ rất lâu rồi, mà Hàn Châu lại là nơi nuôi dưỡng Tuyết Phong kỵ nổi tiếng trong thiên hạ. Một con Tuyết Phong kỵ bình thường, ở Hàn Châu có giá khoảng một ngàn lượng vàng, nhưng nếu ở Tề Châu hay những nơi giàu có và đông đúc khác thì giá một con lên tới mấy ngàn lượng cũng không có gì là lạ. Hơn nữa, nếu là Tuyết Phong kỵ thượng phẩm thì dù có vạn kim cũng khó cầu được. Giống như thủ hạ của Đại thương đầu cũng chỉ có hai mươi Tuyết Phong kỵ, còn lão Trần là một tiểu thương tầm thường thì chỉ dám mơ tưởng mà thôi. "Nhanh lên một chút thằng ngốc kia, ngươi điếc rồi sao? Này, ngươi nhìn cái gì vậy? Đừng mơ tới Tuyết Phong kỵ nữa, đi nhanh đến chỗ cắm trại, đi cả ngày trời rồi mà ngươi không biết mệt là gì ư?” Sau khi năm hộ vệ rời đi, lão Trần liền thu lại ánh mắt hâm mộ, lập tức nhìn về phía một tên khuân vác mà lão mới thuê. Hắn cũng đang ngẩn người nhìn năm con Tuyết Phong kỵ, nên khiến cho lão không khỏi nổi giận mắng tới tấp. Lão không nên tin tưởng lời của Diêu đại tẩu mới phải, thế nhưng không hiểu sao đầu óc lại u mê mới đi thuê một kẻ ngu ngốc đến thế. Ban đầu lão thấy gã chừng mười lăm mười sáu tuổi, bộ dáng cũng không tồi, có vẻ rất lanh lợi. Nhưng đến lúc này thì lão mới phát hiện ra đây là một tên đại ngốc, có lần hắn đã dọa cho một con Hắc Phong kỵ suýt chút nữa sợ hãi mà bỏ chạy. Lúc đó thật muốn đạp hắn một đạp cho hả giận, mỗi con Hắc Phong kỵ đều là vàng không đấy. Nếu chẳng phải nể mặt mũi của Diêu đại tẩu thì lão Trần đã dùng dao đâm xuyên tim tiểu tử này chết phức cho rồi. Lão vận chuyển mua bán hàng hóa suốt hai mươi mốt năm, đã từng giết qua mười mấy tên rồi, ai dám thổi vàng của lão bay đi chắc chắn lão sẽ liều mạng với kẻ đó. “Ha ha, lão Trần, trí nhớ ngươi thật sự có vấn đề rồi, cái gì mà thằng ngốc chứ. Người ta tên là Đoan Mộc Vũ đấy, mới thoáng nghe qua thôi đã biết cái tên này có xuất xứ từ dòng tộc danh giá. Hắc hắc! Ngươi phát tài rồi đấy lão Trần”. Lúc này, kẻ dám giễu cợt lão Trần chắc chắn không phải là tên khuân vác dưới tay lão, mà là một kẻ có thân phận tương tương tên là Quan Long. Hắn là bằng hữu có giao tình hơn chục năm với lão Trần, cũng là một người có nhiều kinh nghiệm xông pha, vào sinh ra tử với nghề vận chuyển mua bán này. Bởi vậy khi nói chuyện hắn không hề kiêng kỵ gì với lão Trần cả. “Hừ! Ngươi cứ ở đó mà châm chọt ta đi. Nếu ngươi muốn, ta sẵn sàng tặng cho ngươi. Diêu đại tẩu từng nói là không cần nhiều thù lao, chỉ cần đừng bỏ đói hắn là đủ rồi. Ôi, đúng là Diêu đại tẩu tốt bụng thật, nếu là người khác thì đã bỏ hắn chết trôi chết nổi rồi”. Lão Trần vừa nói vừa tức cành hông. Kể từ lần tên ngốc này làm cho Hắc Phong kỵ sợ hãi, lão đã không dám tên tiểu tử câm như hến này chăm nom Hắc Phong kỵ một mình nữa. Cũng may là tên tiểu tử này có sức mạnh, thật thích hợp với những việc như giúp đỡ khuân vác hàng hóa này nọ. Nếu không, thật phí phạm đống lương khô và nước uống đã phát cho hắn. “Đúng thế, Diêu đại tẩu quả thật là người tốt. Nghe nói bà ấy nhặt được tên này từ ngoại thành đem về, lúc đó hắn chỉ còn thoi thóp mà thôi. Tên tiểu tử này đúng là may mắn khi gặp được Diêu đại tẩu, ngược lại nếu là ta... Hừ hừ, quản làm chó gì!" Quan Long nghe thế lập tức trợn mắt. Tiếng nói của lão Trần và Quan Long rất lớn nên bọn thủ hạ của hai người cùng mười mấy tên sai vặt cũng nghe rõ ràng. Bọn họ một bên dẫn dắt Hắc Phong kỵ, một bên dùng ánh mắt đánh giá Đoan Mộc Vũ kia. Dựa theo ánh mắt của bọn họ, phỏng chừng nhận định không khác mấy với lão Trần, Quan kia. Thế nhưng tên Đoan Mộc Vũ kia giống như người câm điếc vậy, không hề nói tiếng nào, lại càng không vì mấy câu nói đề cập tới hắn mà tỏ vẻ quan tâm hay tức giận. Dường như mọi việc chẳng liên quan tới hắn vậy! Lúc này thần sắc hắn vẫn ngu ngơ bước từng bước về phía trước. Lộ trình dài ba dặm cũng không tính là xa lắm, trên thực tế từ đầu đến cuối của toàn bộ thương đội này cũng đã dài gần ba dặm rồi. Nơi dựng trại nằm bên cạnh một vùng sa mạc hoang vu! Thật ra, việc chọn vị trí dựng trại này không tới phiên đám tiểu thương như lão Trần và Quan Long kia làm chủ, chính là do thủ hạ của Đại thương đầu có kinh nghiệm quyết định. Những người này cả đời bươn chải trong khu vực sa mạc tám trăm dặm này nên rất có kinh nghiệm. Lúc này, không khí nơi đây đã trở nên vô cùng náo nhiệt. Đám thủ hạ của Đại thương đầu có hơn sáu ngàn con Hắc Phong kỵ, thuê đến sáu, bảy trăm gã tiểu nhị, hơn hai trăm hộ vệ, nên cũng đã chiếm một nửa toàn bộ thương đội này rồi. Thông thường khi dựng trại thì hàng hóa và Hắc Phong kỵ của Đại thương đầu sẽ được bố trí ở chỗ trung tâm cũng là nơi an toàn nhất trong doanh trại, kế đó đến Đại thương đầu với đám tiểu nhị của hắn, sau cùng mới tới những tiểu thương vận chuyển mua bán như lão Trần và Quan Long. Mặc dù vòng ngoài cùng còn có hai trăm tên hộ vệ nhưng mỗi lần bị đám cướp sa mạc tập kích, người bị tổn thất nhiều nhất vẫn là đám tiểu thương bọn họ. Tuy thực trạng như thế nhưng không ai có thể thay đổi được, vì nếu không gia nhập chung với Đại thương đầu thì những tiểu thương bọn họ cơ bản không cách nào vượt qua được biển cát mênh mông tám trăm dặm này. “Nhanh lên đi thằng ngốc, lo lắng cái gì hả, tập trung giúp chúng ta khuân hàng đi.” Tiếng la mắng của bọn sai vặt vang lên liên hồi. Hiện tại trong tiểu đội của lão Trần dường như chỉ còn mỗi Đoan Mộc Vũ được rảnh rỗi mà thôi, nếu không sai bảo hắn thì kêu ai chứ? Quả thật sức lực hắn quá mạnh lại không hề cự cãi gì, chỉ cần gọi là làm. Thật sự đôi khi hắn khiến cho người khác hoài nghi rằng: "Không lẻ tên tiểu tử mới mười sáu tuổi này lại ngốc đến thế? Tại sao ngay cả chút phản ứng biểu lộ cũng không có? Dù là hiền như cục đất đi nữa cũng phải có chút nóng giận nào đó chứ?" Tình hình tất bật cuối cùng cũng ổn định lại, những hàng hóa mang theo lần lượt được chuyển xuống hết. Dù sao cũng phải cho Hắc Phong kỵ khôi phục sức lực cái đã, đành rằng sức chịu đựng của Hắc Phong kỵ rất mạnh mẽ nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Lúc này cả doanh trại mau chóng yên tĩnh lại, không có ai đứng lên đốt lửa trại hay nhai thịt béo, uống rượu ngon hoặc nhìn mỹ nhân khiêu vũ này nọ. Mặc dù quang cảnh xung quanh chưa thấy có dấu hiệu nguy hiểm, nhưng theo kinh nghiệm phong phú của đám con buôn thì ai cũng biết rõ nên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, khôi phục thể lực mới là điều quan trọng nhất. Không ai biết sắp tới sẽ gặp những gì, cho dù những tên chỉ đường có kinh nghiệm lâu năm nhất cũng không thể đoán được. Cho nên điều bọn họ có thể làm duy nhất lúc này là chuẩn bị, phải chuẩn bị thật đầy đủ, e rằng phải chuẩn bị nhiều hơn thế nữa, dù gì việc làm này cũng không dư thừa chút nào. Sa mạc ban đêm vô cùng lạnh lẽo, đến khi gió cát lặng yên đi thì khắp nơi mời hoàn toàn trở nên yên tĩnh. Thỉnh thoảng có nghe được một hai tiếng trầm thấp vang lên, thì cũng là đội hộ vệ tuần tra ban đêm báo động cho nhau. Ban ngày bọn họ được cưỡi Hắc Phong kỵ, thậm chí là Tuyết Phong kỵ cao quí hơn nên bọn họ được nghỉ ngơi rất thoải mái, tuy bọn họ chưa được như những quân nhân chính thức nhưng chắc chắn có kinh nghiệm hộ vệ tốt nhất. Vì thế bọn họ là lực lượng quan trọng nhất trong toàn bộ thương đội này, nếu không có bọn họ thì cho dù nhân số của thương đội có lớn hơn đi nữa cũng không chịu nổi một đòn tấn công của đám cướp sa mạc. Trên bầu trời có hai vầng trăng sáng một lớn một nhỏ đang dần ló dạng, ánh trăng sáng như tuyết trắng kỳ dị chiếu rọi xuống toàn bộ vùng biển cát mênh mông. Ở rất xa, những ụ cát tựa như bập bềnh trên sóng cát sa mạc hoang vu hiện tại cũng trở nên tĩnh lặng, tưởng chừng như cảnh vật u buồn này chỉ xuất hiện trong mơ mà thôi. Thế nhưng đến lúc quá nửa đêm chợt vang lên tiếng chân ầm ầm ở cách đó không xa. Trong nháy mắt những âm thanh đột ngột này đã phá vỡ cảm giác yên tĩnh nơi đây, thậm chí cả hai vầng trăng sáng chóa trên bầu trời cũng trông dữ tợn hơn trước, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể quẳng đi một pho tượng quý giá để trút giận vậy. Có những người lần đầu tiên chứng kiến chuyện này tất nhiên sẽ bị dọa đến nổi luống cuống cả tay chân, quả thật bọn họ làm sao có thể giữ được bình tĩnh khi tình hình bất chợt phát sinh thế này. Tiếng quát vang lên liên tục, lúc này đa số những tiểu thương và tiểu nhị không hề bối rối chút nào, những chuyện thế này bọn họ đã trải qua nhiều lần rồi, chẳng phải kết quả cuối cùng chỉ là được sống hay chết đi thôi sao? Đã vậy thì cứ toàn lực ứng phó, biết đâu giành được một sinh lộ. “Cự mộc, lên!” Trước hết từ phía ngoài doanh trại vang lên một tiếng quát lớn ra hiệu, sau đó hàng loạt bè gỗ khổng lồ lúc trước được chôn dưới cát đều nhanh chóng được kéo lên. Mỗi cây gỗ trong đó lớn bằng bắp đùi người lớn, một đầu được vót nhọn, dựng hơi nghiêng ra phía trước. Đây chính là biện pháp hữu hiệu nhất để ngăn chặn đám Hắc Phong kỵ tập trung lại rồi đột kích. Tuy nhiên do bè gỗ nặng hơn vạn cân nên cũng chỉ có Đại thương đầu mới có đủ tư cách để mang nó theo, còn những đội tiểu thương kia đừng nên nghĩ tới. “Đà cung, bắn!” Kế đó vang lên tiếng nói thứ hai được một nam tử nào đó ra lệnh. Lập tức ở ngay phía sau hàng cự mộc xuất hiện cả trăm tên hộ vệ đã cầm sẵn trường cung trên tay từ trước, tức khắc kéo trường cung thành hình trăng tròn. Đến lúc mệnh lệnh “bắn!” được truyền ra, thì âm thanh hàng loạt tiếng bật dây cung vang vọng khắp nơi. Cả trăm mũi tên sắc bén mạnh mẽ, đồng loạt xé gió lao vút về phía đám đen đang kéo tới như dòng lũ cách xa ngoài mấy trăm trượng. Cũng nhờ cả trăm tên hộ vệ này rất cường tráng và có sức lực, hơn nữa đây là đà cung đặc chế nên có lực sát thương rất kinh khủng. Bình thường thì có thể bắn xuyên qua một người đứng xa vài trăm trượng sau đó còn có khả năng tiếp tục bay tới rồi bắn vào người thứ hai nữa. Thế nhưng lần này lại không nghe được tiếng kêu la thảm thiết, mà chỉ có vài tiếng kêu rên trầm thấp. Tuy cuối cùng cũng khiến đợt tấn công như dòng lũ dừng lại đôi chút, nhưng ngay sau đó chúng không dừng hẳn mà còn tăng tốc độ tấn công. Lúc này những hộ vệ có kinh nghiệm vốn rất cẩn thận thì dừng lại để đánh giá một phen. Chỉ cần quan sát tình hình trước mắt thì có thể khẳng định bọn tập kích lần này chẳng phải làm đám tiểu tặc sa mạc lẻ tẻ thường thấy, mà chính là bọn cướp sa mạc cực kỳ hung hãn. Đà cung vẫn tiếp tục bắn, nhưng chỉ sau hai đợt giương cung thì đám cướp đã tới gần rồi. Sức bật của Hắc Phong kỵ vốn rất khủng bố, nhất là sau khi được nghỉ ngơi đầy đủ chúng có thể nhanh chóng xông qua khoảng cách vài trăm trượng. Quả thật muốn dùng năm trăm cây đà cung để khống chế từ xa năm trăm con Hắc Phong kỵ vẫn chưa chắc làm được, cũng may là hộ vệ thương đội đã chuẩn bị đầy đủ từ trước. “Hắc Phong kỵ, đột kích!” Tên thủ lĩnh hộ vệ ra lện lần nữa, thế nhưng trong lòng hắn có hơi nghi ngờ, dường như có gì đó không đúng lắm. Đám cướp sa mạc đó hung tàn là điều thấy rõ ràng nhất nhưng bọn họ đâu có ngốc đến thế, mặc dù bọn học có hơn năm trăm người như thế nhưng cũng không cần phải cố chấp liều chết tấn công như vậy. Chỉ cần trải qua ba đợt bắn cung, hơn nữa nhờ có cự mộc chặn đường, cho tới khi trăm con Hắc Phong kỵ đột kích được ra ngoài thì rõ ràng năm trăm tên cướp sa mạc đó phải chết mất xác, còn hơi đâu mà đòi cướp bóc, rõ ràng đền dâng mạng thì có. Thế nhưng chút nghi ngờ này vậy mà chỉ trong thoáng chốc đã tan biến trong đầu của tên thủ lĩnh hộ vệ. Hắn luôn tự tin vào thực lực chính mình, cũng tin tưởng vào đám thủ hạ của hắn, nất là thực lực của hai mươi con Tuyết Phong kỵ. Với năm trăm tên cướp sa mạc này hắn không cần vận dụng tới Tuyết Phong kỵ, cho dù đối phương có âm ưu gì đi nữa thì khi đối đầu cũng sẽ bị thực lực bọn hắn đánh cho tan nát. “Giương lá chắn lên, kết trận!” Khoảng một trăm hộ vệ Hắc Phong kỵ lao ra từ hai bên bắt đầu đột kích đường lui của bọn cướp sa mạc, thêm trăm tên hộ vệ buông bỏ đà cung trong tay ra đồng thời nhanh chóng giơ bè gỗ khổng lồ lên làm tấm chắn. Còn đám cướp sa mạc đang xông tới bè gỗ khổng lồ nhanh như bão táp. Đây chính là phòng hộ cuối cùng của bọn họ, cho tới lúc này trận chiến đã sắp bước vào giai đoạn ngã ngũ. “Ầm...!” Cuối cùng năm trăm tên cướp sa mạc đã đụng vào bè gỗ đó. Trong nháy mắt tiếng kêu la thảm thiết của Hắc Phong kỵ vang lên ầm trời, đồng thời bè gỗ khổng lồ cũng ầm ầm bị phá hủy. Mặt dù đều là những cây gỗ thật to nhưng vốn dĩ thân thể của Hắc Phong kỵ nặng tới mấy ngàn cân, hơn nữa với tốc độ đột kích kinh khủng nên dễ dàng phá bỏ bè gỗ. Nhưng khoảng hơn trăm con Hắc Phong kỵ tử vong mà thôi, còn đám cướp thì phi thân bay lên cao. Trong khi thân người còn lơ lững trên không trung thì thanh loan đao sáng như tuyết trên tay đã vung lên tựa những bóng ma tử vong. “Nguy rồi!” Đến bây giờ, khi tên thủ lĩnh hộ vệ vừa trông thấy cảnh tượng trước mắt thì nhất thời trong lòng run lên, bởi vì lúc trước đám cướp sa mạc đó bị che phủ bởi đống cát bụi, hơn nữa do trời tối đen nên hắn chưa kịp nhìn rõ. Mời vừa rồi trải qua ba đợt đà cung nhưng hẳn là hiệu quả không cao lắm. Mặc dù chẳng phải trên cơ thể toàn bộ năm trăm tên cướp sa mạc đó không bị dính mũi tên nào, nhưng trên cơ bản bọn chúng chẳng bị thương tổn bao nhiêu. Tên thủ lĩnh hộ vệ chưa kịp ứng biến thì toàn bộ đám cướp sa mạc đó đã rời khỏi lưng Hắc Phong kỵ, bọn chúng nườm nượp nhảy lên rồi đột nhập vào trong lá chắn trước mặt. Nhất thời cả trăm tên hộ vệ đang định giáp công từ hai bên lại không có đất dụng võ, khi bọn họ muốn xông lại cứu viện thì không còn kịp nữa rồi. Năm trăm đánh với một trăm huống chi đám cướp sa mạc này có thực lực phi phàm, lại hung hãn không sợ chết nữa. Tên thủ lĩnh hộ vệ thấy thế lòng liền chùng hẳn xuống, hắn không thể nghĩ ra được từ lúc nào trong biển cát dài tám trăm dặm này xuất hiện thêm một đám cướp sa mạc có thực lực khủng bố đến vậy? “Tuyết Phong kỵ hộ vệ trung tâm, Hắc Phong kỵ bảo vệ hai cánh, thuẫn trận, vừa đánh vừa lui!” Thoáng suy nghĩ chốc lát, tên thủ lĩnh hộ vệ liền đưa ra lựa chọn tối ưu nhất, đó chính là không màng tới đám tiểu thương kia nữa. Nếu được hơn ngàn người đó cầm chân đám cướp sa mạc quỷ dị này lại một lát, hắn chỉ cần một chút thời gian để sắp xếp lại đội hình là có thể chỉ đạo Tuyết Phong kỵ và Hắc Phong kỵ còn lại thọc sâu vào sẽ tiêu diệt được đám cướp sa mạc này, nhưng điều kiện trước hết là hắn phải tranh thủ được chút thời gian để chuẩn bị. Đám hộ vệ thương đội không hổ là những người có kinh nghiệm phong phú, chỉ trong thoáng chốc đã hiểu được ý đồ vừa đánh vừa lui của tên thủ lĩnh, nhất thời bọn họ bỏ trống đám tiểu thương tạo nên tình huống đối đầu trực tiếp với bọn cướp sa mạc. Ngược lại đám cướp sa mạc đó dường như không màng đến thế trận đã thay đổi, thậm chí còn không phát hiện ra ý đồ tác chiến của đám hộ vệ thương đội, tức khắc bọn chúng gặp bất kể người nào cũng ra tay chém giết, rõ ràng bên dưới tấm khăn đen trên mặt bọn chúng chính là những cặp mắt đỏ lừ. Hành động của hộ vệ thương đội đồng nghĩa với việc giữa đường hoàn toàn bỏ rơi đám người tiểu thương kia, nhất thời vang lên ầm trời tiếng hét kêu cha gọi mẹ, cho dù những người này vốn có kinh nghiệm đầy mình về vận chuyển mua bán thì thế nào?!?! Lực lượng năm trăm tên cướp sa mạc kia ngay cả hộ vệ thương đội tinh nhuệ là thế mà còn cảm thấy kinh hãi, huống chi là những người chỉ biết đánh đấm riêng lẻ, không có tổ chức như đám người tiểu thương này? “Ôi trời đại gia, bọ hắn lại là cướp sa mạc sao? Vậy sao giết cả Hắc Phong kỵ thế này!” Lão Trần không hổ danh có kinh nghiệm vận chuyển mua bán suốt hai mươi năm trời, vừa liếc nhìn qua đã thấy không ổn rồi, bởi vì cho dù cướp sa mạc có hung tàn cỡ nào đi nữa sẽ không phá hoại hàng hóa, cũng không giết Hắc Phong kỵ vốn để chở hàng, thông thường bọn hắn sẽ giết sạch người mà thôi, nhưng đối với nhóm cướp sa mạc này lại khác, bọn chúng hoàn toàn không lưu lại cho người hay vật nào sống nào cả. “Bảo vệ hàng hoá, đừng manh động, chúng ta hãy phòng ngự ở chỗ này, đám hộ vệ chết tiệt kia sẽ quay lại phản kích”. Lão Trần lớn tiếng hô to lên, hắn và Quan Long cùng với mấy tiểu thương khác thường dựng trại san sát nhau, cho nên hiện tại cũng tụ tập được mười mấy người lại với nhau, đa số đều cầm trường đao trong tay nhưng không có nhiều cung tên lắm, hơn nữa toàn bộ chỉ là cung khảm sừng có lực sát thương rất yếu, về phần đà cung thì khỏi nói, đó là những vũ khí chỉ do quân đội quản chế, ai dám tồn trữ trong tay sẽ bị giết không tha, vì thế cũng chỉ người có thân phận cao quý như tiểu công tử của Tề Châu mới có thể sở hữu được cả trăm cây đà cung có uy lực cực lớn, bắn đi cực xa. "Đưa cung cho ta!” Lúc này, một giọng nói có vẻ non nớt, nhưng lại cực kỳ kiên quyết, vô cùng tự tin, bỗng vang lên từ phía sau lão Trần. ... Mời các bạn đón đọc Bát Hoang Kiếp của tác giả Lại Điểu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạch Ngân Bá Chủ - Túy Hổ
Chuyện nói về khi Long Hoàng dùng Hiên Viên thần kiếm chém đứt Thiên đạo võng giải phóng trong đó hai viên Thiên Đạo thần thạch Nguyên Tố thần thạch bị Long Hoàng đẩy xuống Thần Ma di địa biến mạc pháp thế giới thành tràn đầy tứ đại nguyên tố mở ra một thời đại mới – Hắc Thiết thời đại https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/hac-thiet-chi-bao Ở đây Trương Thiết được thần thụ hổ trợ mà dần dần tu luyện thành thần. Sau đó cũng như các thần khác như Quang Minh thần, Hắc Ám thần … dần dần đem sự ảnh hưởng cũng như tín ngưỡng hướng về vũ trụ các nơi. Dù là thành thần sau lại ra không ít kẻ địch nhưng ngáng chân Ma thần vẫn là ưu tiên hàng đầu. Vạn Thú thần thạch thì xuyên qua tầng tầng Hỗn Độn không gian đi về một mảnh tinh vực xa lạ - Bạch Ngân thế giới. Không giống Nguyên Tố thần thạch hủy mình tạo nên một siêu phàm thế giới . Vạn Thú thần thạch có ý thức của mình nó lãng tránh các thần truy tìm và trốn ở thế giới này, nhưng sự tồn tại của nó vẫn khiến thế giới này bắt đầu có sự biến đổi võ đạo hưng thịnh, dị tượng hiển hiện … và Ma thần đã chú ý nơi này. Vạn Thú thần thạch cũng từ đây chọn lấy kí chủ và cho người này kì ngộ đầu tiên – hai giấc đại mộng. Nghiêm Lễ Cường một thanh niên trẻ thông minh, thành đạt thật xui xẻo khi đi dạo trên đường thì bị sao băng đập chết may mắn xuyên đến Bạch Ngân đại lục Võ đạo nơi đây khi qua một quan, một cảnh giới đều gợi lên một dị tượng hình thú, hình vật nó đánh dấu võ đạo gia mỗi một cảnh giới. mà quan trọng hơn ở chỗ sáng tạo – mỗi một công pháp được sáng tạo ra người sáng tạo sẽ trở thành võ đạo chi tổ của môn công phu đó, được đến rất nhiều thứ Thiên đạo quán đỉnh cùng cảm ngộ thiên đạo khiến môn công phu này rất nhanh đến được sự hoàn thiện. thứ hai là võ đạo độc quyền chỉ cho truyền không cách nào học lén, thứ ba là … Do ảnh hưởng của thần thạch mà đến một tràng cơ duyên lớn nhưng thế giới này đã bị Ma thần dần dần công phá. Tội ác, hoang dâm, sát lục, tham lam, dục vọng … càng khiến Ma thần mạnh lên, đất nước này thế giới này sắp rơi vào loạn lạc chưa từng có, nơi nào cũng không yên tĩnh, cơ duyên đến đồ không giữ được thì phải mất đi, cơ duyên quá nhiều nhưng đại nạn kéo đến cũng không thiếu, muốn một cuộc sống tốt khi hổ báo cứ rình rập là điều không thể, một khi thế giới này lên cấp siêu phàm thì cũng sẽ là siêu cấp đại tai nạn hàng lâm … muốn đánh ra một thế giới cho riêng mình và người thân thì phải cố gắng nhiều hơn a. Lễ Cường Hệ Thống Tu Luyện:  + Phàm Nhân cảnh: Trúc Cơ 3 quan - Võ Sĩ - Long Hổ Võ Sĩ - Võ Sư - Đại Võ Sư - Võ Bá - Võ Tông - Võ Vương - Võ Đế - ............ + Siêu Phàm cảnh: ..................... *** Bảy giờ tối, chính là dùng cơm thời gian, như thường ngày, nhà này ở vào trăm thước hẻm phần cuối tên là Oa Oa Hương phòng ăn đã náo nhiệt lên. Phòng ăn trong phòng bếp chính khí thế ngất trời, hơi nóng cùng món ăn hương phân tán, mà trong phòng ăn, các phục vụ viên vội vàng gọi món ăn gọi món ăn, mang món ăn mang món ăn, thu thập cái bàn thu thập cái bàn, cùng đi tới nơi này các khách nhân chen thành một đoàn. Phòng ăn là tiểu điếm, ngoại trừ vẫn tính sạch sẽ ở ngoài, cùng xa hoa nửa điểm dính không lên một chút nào, chỉ là bởi vì ông chủ để tâm kinh doanh, hơn nữa giá cả lợi ích thực tế khẩu vị lại cũng không tệ lắm, rất nhiều người tới nơi này ăn qua đều thành khách hàng quen, cũng bởi vậy nơi này mỗi ngày đến lúc ăn cơm, đặc biệt buổi tối đều người đông như mắc cửi. So sánh với lầu một ầm ĩ, phòng ăn lầu hai còn tương đối so sánh yên tĩnh, trên lầu hai có mấy cái lô ghế riêng, dùng bức bình phong cùng chậu cây cách lên, ngồi ở trên lầu, còn có thể xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thấy xa xa giữa hồ công viên cảnh sắc. Mà giờ khắc này, sẽ ở cái kia phòng ăn lầu hai một cái bên cửa sổ yên lặng phòng ngăn bên trong. Một nam một nữ đang ngồi ở bàn hai bên, đối lập lại không nói gì, bên trong bao sương bầu không khí dù sao cũng hơi quái dị. Thức ăn đã sớm bưng lên, liền đặt lên bàn, nhưng không có người động đũa.   Mời các bạn đón đọc Bạch Ngân Bá Chủ của tác giả Túy Hổ.
World of Warcraft: Chronicle Quyển 2 - Chris Metzen & Matt Burns & Robert Brooks
Azeroth chỉ là một thế giới bé nhỏ trong một vũ trụ khổng lồ, một khu vực đầy những ma thuật tiềm ẩn và những thực thể hùng mạnh. Ngay từ khởi đầu của thời gian, những lực lượng đó đã ảnh hưởng tới Azeroth và vùng xung quanh, thiết đặt chuyển động của những vì sao và tạo nên số phận của vô số thế giới và nền văn minh phàm trần… NHỮNG LỰC LƯỢNG, KHU VỰC, VÀ DÂN CƯ CỦA VŨ TRỤ NHỮNG LỰC LƯỢNG VŨ TRỤ ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI Ánh Sáng và Bóng Tối là những lực lượng cơ bản nhất tồn tại. Bật kể sự đối nghịch từ chính bản chất, chúng vẫn bị trói buộc với nhau trên phạm vi toàn vũ trụ. Một thứ không thể tồn tại nếu thiếu thứ kia.    Ánh Sáng và Bóng Tối thuần khiết cư ngụ trong một địa hạt ngay bên ngoài biên giới thực tại, nhưng sự tồn tại của chúng ảnh hưởng tới khắp vụ trụ vật chất. Ánh Sáng biểu thị là ma thuật thần thánh, trong khi Bóng Tối (cũng được quy là “Hư Vô”) biểu thị bằng ma thuật bóng đêm. SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT Lực lượng Sự Sống và Cái Chết cai trị khắp tất cả những vật sống trong thế giới vật chất. Nguồn năng lượng của Sự Sống, còn thường được gọi là ma thuật tự nhiên, phát triển liên tục và được đổi mới trong tất cả mọi thứ. Cái Chết, dưới dạng ma thuật chiêu hồn, dùng làm đối trọng với Sự Sống. Đó là một lực lượng không thể tránh được tạo ra sự tuyệt vọng trong trái tim phàm trần và đẩy mọi thứ tiến tới một trạng thái suy tàn và cuối cùng là lãng quên. TRẬT TỰ VÀ HỖN LOẠN Lực lượng của Trật Tự và Hỗn Loạn thống thị trong hệ thống vũ trụ của vũ trụ vật chất. Trật Tự thường được lĩnh hội trong thực tại bởi ma thuật thần bí. Loại năng lượng này bẩm sinh đã rất linh động, và sử dụng nó cần có độ chính xác và sự tập trung cao độ. Ngược lại, Hỗn loạn biểu thị bằng ma thuật fel với sức hủy diệt cao. Nguồn năng lượng tàn bạo và cực kỳ hấp dẫn này được củng cố bằng cách hấp thụ sự sống khỏi những thực thể sống. CÁC NGUYÊN TỐ Các nguyên tố lửa, không khí, đất, và nước được dùng làm thành tố cơ bản của mọi thứ trong vũ trụ vật chất. Những nền văn hóa pháp tăng từ lâu đã sống hòa hợp, hoặc chiếm hữu lấy những nguyên tố đó. Để làm vậy, họ gọi lên những lực lượng căn bản của Tinh Thần và Suy Tàn. Những kẻ muốn tìm kiếm sự cân bằng cho các nguyên tố dựa vào Tinh Thần (đôi khi được biểu hiện bằng “nguyên tố thứ năm” bởi những pháp tăng, hoặc “khí” bởi thầy tăng). Lực lượng ban sự sống này liên kết và nối liền tất cả mọi thứ tồn tại với nhau. Suy Tàn là công cụ của những pháp tăng tìm kiếm sự nô dịch và biến chính các nguyên tố trở thành vũ khí. TÍNH TƯƠNG ỨNG CỦA NGUYÊN TỐ Nhiều nền văn hóa pháp tăng đã khám phá ra rằng các nguyên tố có thể tác động tới nhiều trạng thái cảm xúc. Vì lý do này, những kẻ phàm thường liên kết những nguyên tố với nhiều cảm xúc khác nhau, cả tích cực và tiêu cực. *** Vũ trụ không được tạo ra bởi bàn tay âu yếm; nó được sinh ra từ sự đối đầu giữa Ánh Sáng và Hư Vô.    Xung đột liên miên giữa hai thế lực nguyên thủy này đã kích động một vụ nổ kinh hoàng. Từ ngọn lửa hủy diệt, hiện thực đã được tạo thành và bắt đầu hoạt động.    Âm vang của cuộc đối đầu giữa Ánh Sáng và Hư Vô lan tỏa khắp xứ sở mới này. Những nguồn năng lượng đối lập cuộn trào khắp vũ trụ thực tế, nó được gọi là vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên. Từng ngôi sao, từng thế giới, và từng hạt bụi ma thuật phản chiếu lại khởi nguyên hủy diệt của vũ trụ này.    Không ở nơi đâu điều đó được thể hiện rõ bằng xứ Hỗn Âm. Không gian thiên thể này được kết nối tới vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên, nhưng đó là một vùng đất cơ bản hoàn toàn khác. Những nguồn ma thuật không ổn định ngập tràn khắp xứ Âm và khiến nó luôn hỗn loạn.    Khi sự sống phàm trần phát triển ở vũ trụ, nó kế thừa truyền thống xung đột này. Sự đối đầu giữa những lực lượng, ý chí, và tư tưởng đối lập diễn ra liên miên trong vũ trụ.    Một số sinh vật sống tại vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên trở thành những dũng sĩ của trật tự, hi vọng, và sự sống. Các titan thần thánh là hiện thân của những phẩm chất này. Linh hồn của họ – được gọi là các linh hồn thế giới – được tạo hình trong phần trung tâm nóng chảy của một số thế giới khác nhau.    Trải qua rất nhiều thời gian say ngủ, các titan khổng lồ huy hoàng thức giấc – với thân thể là cả một thế giới đang sống và đang thở. Các titan lang thang khắp vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên để tìm kiếm những linh hồn thế giới vẫn đang say ngủ. Trong hành trình đó, họ đã sử dụng sức mạnh khổng lồ của mình để tạo hình và lập lại trật tự cho những thế giới mà họ gặp. ... Mời các bạn đón đọc World of Warcraft: Chronicle Quyển 2 của tác giả Chris Metzen & Matt Burns & Robert Brooks.
World of Warcraft: Chronicle Quyển 1 - Chris Metzen & Matt Burns & Robert Brooks
Azeroth chỉ là một thế giới bé nhỏ trong một vũ trụ khổng lồ, một khu vực đầy những ma thuật tiềm ẩn và những thực thể hùng mạnh. Ngay từ khởi đầu của thời gian, những lực lượng đó đã ảnh hưởng tới Azeroth và vùng xung quanh, thiết đặt chuyển động của những vì sao và tạo nên số phận của vô số thế giới và nền văn minh phàm trần… NHỮNG LỰC LƯỢNG, KHU VỰC, VÀ DÂN CƯ CỦA VŨ TRỤ NHỮNG LỰC LƯỢNG VŨ TRỤ ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI Ánh Sáng và Bóng Tối là những lực lượng cơ bản nhất tồn tại. Bật kể sự đối nghịch từ chính bản chất, chúng vẫn bị trói buộc với nhau trên phạm vi toàn vũ trụ. Một thứ không thể tồn tại nếu thiếu thứ kia.    Ánh Sáng và Bóng Tối thuần khiết cư ngụ trong một địa hạt ngay bên ngoài biên giới thực tại, nhưng sự tồn tại của chúng ảnh hưởng tới khắp vụ trụ vật chất. Ánh Sáng biểu thị là ma thuật thần thánh, trong khi Bóng Tối (cũng được quy là “Hư Vô”) biểu thị bằng ma thuật bóng đêm. SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT Lực lượng Sự Sống và Cái Chết cai trị khắp tất cả những vật sống trong thế giới vật chất. Nguồn năng lượng của Sự Sống, còn thường được gọi là ma thuật tự nhiên, phát triển liên tục và được đổi mới trong tất cả mọi thứ. Cái Chết, dưới dạng ma thuật chiêu hồn, dùng làm đối trọng với Sự Sống. Đó là một lực lượng không thể tránh được tạo ra sự tuyệt vọng trong trái tim phàm trần và đẩy mọi thứ tiến tới một trạng thái suy tàn và cuối cùng là lãng quên. TRẬT TỰ VÀ HỖN LOẠN Lực lượng của Trật Tự và Hỗn Loạn thống thị trong hệ thống vũ trụ của vũ trụ vật chất. Trật Tự thường được lĩnh hội trong thực tại bởi ma thuật thần bí. Loại năng lượng này bẩm sinh đã rất linh động, và sử dụng nó cần có độ chính xác và sự tập trung cao độ. Ngược lại, Hỗn loạn biểu thị bằng ma thuật fel với sức hủy diệt cao. Nguồn năng lượng tàn bạo và cực kỳ hấp dẫn này được củng cố bằng cách hấp thụ sự sống khỏi những thực thể sống. CÁC NGUYÊN TỐ Các nguyên tố lửa, không khí, đất, và nước được dùng làm thành tố cơ bản của mọi thứ trong vũ trụ vật chất. Những nền văn hóa pháp tăng từ lâu đã sống hòa hợp, hoặc chiếm hữu lấy những nguyên tố đó. Để làm vậy, họ gọi lên những lực lượng căn bản của Tinh Thần và Suy Tàn. Những kẻ muốn tìm kiếm sự cân bằng cho các nguyên tố dựa vào Tinh Thần (đôi khi được biểu hiện bằng “nguyên tố thứ năm” bởi những pháp tăng, hoặc “khí” bởi thầy tăng). Lực lượng ban sự sống này liên kết và nối liền tất cả mọi thứ tồn tại với nhau. Suy Tàn là công cụ của những pháp tăng tìm kiếm sự nô dịch và biến chính các nguyên tố trở thành vũ khí. TÍNH TƯƠNG ỨNG CỦA NGUYÊN TỐ Nhiều nền văn hóa pháp tăng đã khám phá ra rằng các nguyên tố có thể tác động tới nhiều trạng thái cảm xúc. Vì lý do này, những kẻ phàm thường liên kết những nguyên tố với nhiều cảm xúc khác nhau, cả tích cực và tiêu cực. LỬA Tính tích cực: Say Mê Tính tiêu cực: Cuồng Nộ KHÍ Tính tích cực: Khôn Khéo Tính tiêu cực: Điên Rồ ĐẤT Tính tích cực: Ổn Định Tính tiêu cực: Ngoan Cố NƯỚC Tính tích cực: Yên Bình Tính tiêu cực: Do Dự TINH THẦN Tính tích cực: Dũng Cảm Tính tiêu cực: Khờ Khạo SUY TÀN Tính tích cực: Hiệu Quả Tính tiêu cực: Tàn Nhẫn CÁC KHU VỰC TỒN TẠI BÓNG TỐI BAO LA PHÍA TRÊN Vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên tượng trưng cho vũ trụ vật chất. Đó là một khu vực sống rộng vô hạn gồm vô vàn những vì sao, thế giới, và nền văn minh phàm trần.    Azeroth – thế giới Warcraft – chỉ là một trong số vô số thế giới trôi dạt trong vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên to lớn. HỖN ÂM Vùng Hỗn Âm là một chiều không gian song song với vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên. Những lực lượng Ánh Sáng và Hư Vô đối chọi lẫn nhau ngay biên giới Hỗn Âm, nhấn chìm khu vực này trong những xung đột bất tận. Có lúc, những nguồn năng lượng linh động tràn ngập khắp xứ Hỗn Âm xâm nhập vào vũ trụ vật chất, tác động quá mức tới thực tại. CÕI MỘNG LỤC BẢO Cõi Mộng Lục Bảo là một khu vực vô thực của những linh hồn và những sự sống không được thuần chế tồn tại khắp thế giới Azeroth. Những thực thể lạ thường còn gọi là vệ thần tạo ra Cõi Mộng Lục Bảo để dùng làm bản đồ cho sự phát triển của hệ động thực vật tại Azeroth. Hai khu vực cùng được kết nối lại với nhau: khi sự sống lên xuống khắp thế giới vật chất, nguồn năng lượng tinh thần tràn đầy khắp Cõi Mộng Lục Bảo cũng biến đổi theo.    Mặc dù được kết nối với thế giới vật chất, Cõi Mộng Lục Bảo là nơi hầu hết những trí óc phàm trần sẽ thấy kỳ lạ và vô thực. Nhưng một số trong đó, nhờ sử dụng ma thuật thầy tu, có thể bước vào trạng thái mơ và cố tình bước vào Cõi Mộng Lục bảo. Những ý nghĩ của họ cũng có thể được tạo hình và ảnh hưởng đôi chút tới khu vực tinh thần tươi tốt này, nhưng dấu vết của những kẻ mơ để lại không bao giờ tồn tại mãi mãi.    Trong con đường mơ, thời gian và khoảng cách là không cố định. Tinh thần trôi đi như gió qua những miền đất rừng nguyên thủy tươi tốt biến đổi không ngừng. Thứ có vẻ hữu hình vào lúc này có thể trở nên mơ hồ vào lúc sau; có vẻ như mọi biên giới đều biến đổi nhanh như chớp mắt. XỨ BÓNG ĐÊM Giống Cõi Mộng Lục bảo, Xứ Bóng Đêm cũng được kết nối với thế giới Azeroth. Nhưng trong khi Cõi Mộng Lục Bảo tượng trưng cho sự sống, Xứ Bóng Đêm tượng trưng cho cái chết. Ở đó có những khu vực đầy ác mộng của sự suy tàn, những mặt phẳng tinh thần rối rắm phức tạp đầy ứ những linh hồn chết chóc tới từ thế giới sống.    Khởi đầu của Xứ Bóng Đêm vẫn chưa được rõ ràng, nhưng chúng đã tồn tại ngay từ khi sự sống phàm trần lần đầu tiên xuất hiện trong vũ trụ vật chất. Nhiều người tin rằng những linh hồn phàm trần bị hút tới nơi tối tăm này vào lúc chết, nơi họ sẽ ở đó mãi mãi. Nhưng có những người khác vẫn hi vọng rằng linh hồn họ rồi sẽ tới một nơi sáng sủa hơn, chứ không phải héo tàn mãi mãi trong cái lạnh lẽo vì bị giam cầm nơi Xứ Bóng Đêm. CÁC CƯ DÂN VŨ TRỤ CHÚA TỂ HƯ VÔ Các chúa tể hư vô là những thực thể ghê gớm được tạo ra từ năng lượng bóng tối thuần khiết. Những thực thể này độc ác và tàn nhẫn vượt xa khả năng nhận thức của phàm nhân. Bị dẫn dắt bởi cơn đói vô độ, những chúa tể hư vô cố tiêu hủy mọi vật chất và năng lượng trong thế giới vật chất.    Ở tình trạng tự nhiên của mình, các chúa tể hư vô tồn tại bên ngoài thực tế. Chỉ những kẻ hùng mạnh nhất trong đó mới có thể xuất hiện tại thế giới vật chất, và chỉ trong một khoảng thời gian giới hạn. Để duy trì sự hiện diện ở thực tại, các chúa tể hư vô phải hấp thụ một lượng vật chất và năng lượng không kể xiết. NAARU Naaru là những sinh vật lương thiện của nguồn năng lượng thần thánh sống. Họ có lẽ là hiện thân thuần khiết nhất của Ánh Sáng tồn tại ở vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên. Các naaru thề sẽ đem lại hòa bình và hi vọng cho tất cả các nền văn minh phàm trần và ngăn cản những lực lượng đen tối của Hư Vô muốn nhấn chìm tạo hóa. TITAN Các titan là những thực thể khổng lồ giống thần tạo ra từ những vật chất nguyên thủy từ lúc thế giới sinh ra. Họ dạo bước khắp vũ trụ như những thế giới bước đi, thấm đẫm nguồn năng lượng tạo hóa đơn thuần. Các titan sử dụng sức mạnh đáng ngạc nhiên này để tìm kiếm và đánh thức những kẻ cùng giống loài với họ – những kẻ vẫn còn say ngủ ở những nơi xa xôi của Bóng Tối Bao La. QUÂN ĐOÀN RỰC LỬA Quân Đoàn Rực Lửa là lực lượng phá hoại nhất trong vùng Bóng Tối Bao La Phía Trên. Gã titan sa ngã Sargeras tạo ra đội quân quỷ lớn mạnh này nhằm quét sạch tất cả tạo vật. Quân Đoàn Rực Lửa di chuyển từ thế giới này sang thế giới khác, tàn sát mọi thứ trên đường đi bằng nguồn ma thuật fel hủy diệt. Không ai biết chính xác đã bao nhiêu thế giới cùng những nền văn minh phàm trần mà lũ quỷ này đã tiêu diệt trong cuộc Viễn Chinh Rực Lửa khủng khiếp của chúng.    Lũ quỷ trong hàng ngũ Quân Đoàn Rực Lửa cực kỳ kích động. Linh hồn của chúng bị trói buộc với xứ Hỗn Âm, khiến việc phá hủy chúng vĩnh viễn trở nên khó khăn đến lạ thường. Kể cả nếu một con quỷ chết trong vũ trụ vật chất, linh hồn của chúng rồi sẽ trở lại xứ Hỗn Âm và lại hiện hữu trở lại. Để thực sự tiêu diệt được linh hồn một con quỷ, sinh vật đó phải bị giết trong chính xứ Hỗn Âm, ở nơi vũng xoáy linh động đó rò rỉ vào thế giới phàm trần, hoặc ở nơi tràn ngập nguồn năng lượng của Quân Đoàn Rực Lửa. CỔ THẦN Cổ Thần là hiện thân của Hư Vô. Chúng hiện thân cho những ác mộng: những ngọn núi từ thịt thối và những xúc tu uốn éo lan truyền như căn bệnh ung thư trong những thế giới của Bóng Tối Bao La. Những thực thể độc ác đó phục vụ cho chúa tể hư vô, và chúng sống chỉ để biến những thế giới mà chúng xâm nhập được trở thành những nơi đau thương chết chóc. DÃ THẦN Dã Thần là hiện thân cơ bản của sự sống và tự nhiên. Họ là những sinh vật thuộc hai xứ sở. Các Dã Thần cư ngụ tại thế giới vật chất Azeroth, nhưng linh hồn họ bị trói buộc với Cõi Mộng Lục Bảo vô thực. Nhiều Dã Thần xuất hiện trong hình dạng những loài thú khổng lồ, như sói, gấu, hổ, hay chim. NHỮNG LINH HỒN NGUYÊN TỐ Những linh hồn nguyên tố là những thực thể cổ xưa và hỗn độn của lửa, đất, khí, và nước. Họ là một trong những sinh vật có tri giác đầu tiên cư ngụ tại những thế giới mới sinh ra khi vũ trụ thức tỉnh. Những linh hồn nguyên tố xuất hiện trong gần như vô số hình dạng và kích thước khác nhau. Mỗi một sinh vật như vậy đều có tính cách và khí chất riêng biệt, những điểm bị ảnh hưởng rất lớn bởi bản chất nguyên tố của các linh hồn.    Sự xuất hiện của nguyên tố thứ năm – Tinh Thần – cũng ảnh hưởng tới sự sắp xếp của những thực thể nguyên tố đó. Một thế giới quá thừa mứa Tinh Thần có thể dựng dậy những nguyên tố bản địa bình thường rất bị động và thiếu tính hiện hữu. Ngược lại, một thế giới có quá ít Tinh Thần có thể sản sinh ra những nguyên tố quá kích động và có sức phá hủy kinh hoàng. XÁC SỐNG Xác sống từng là những kẻ phàm chết đi và bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết. Những thực thể thảm thương đó nhận được sức mạnh từ nguồn năng lượng chiêu hồn tràn ngập khắp vũ trụ. Hầu hết xác sống bị dẫn lối bởi cơn hận thù cùng lòng căm ghét muốn phá hủy thứ duy nhất chúng không thể có lại được nữa: sự sống. Dịch: Asumo      Dịch thuật từ ngữ: Ánh Sáng: Light Bóng Tối: Shadow Bóng Tối Bao La Phía Trên: Great Dark Beyond Cái Chết: Death Chúa Tể hư Vô: Void Lord Cõi Mộng Lục Bảo: Emerald Dream Cổ Thần: Old God Cuộc Viễn Chinh Rực Lửa: Burning Crusade Dã Thần: Wild God Đất: Earth Hỗn Âm: Twisting Nether Hỗn Loạn: Disorder Hư Vô: Void Khí: Air Lửa: Fire Nguyên Tố: Element Nước: Water Pháp tăng: shaman Quân Đoàn Rực Lửa: Burning Legion Quỷ: demon Thầy tăng: monk Tinh Thần: Spirit Suy Tàn: Decay Sự Sống: Life Trật Tự: Order Vệ thần: keeper Xác sống: undead Xứ Bóng Đêm: Shadowlands Mời các bạn đón đọc World of Warcraft: Chronicle Quyển 1 của tác giả Chris Metzen & Matt Burns & Robert Brooks.
Đao Trấn Tinh Hà - Khai Hoang
Tinh tế thời đại đến, con người chinh phục vô số các hệ ngân hà mở ra hệ thống Niệm lực sư, Luyện thể giả, Cơ giới sư, Thần đạo … qua các thời kì khác nhau đến đây có thể nói là thời đại huy hoàng nhất. Một ngày đẹp trời một tên thanh niên ở Liên Bang các hành tinh bị cha mẹ mắng là sống quá hoang tưởng vì luôn nghĩ rằng tương lai mình sẽ phát hiện ra một hành tinh mới có sự sống sau đó sẽ giàu có. Để chứng minh mình không sai anh đã bỏ tất cả tiền tiết kiệm được mua một chiếc chiến hạm xuyên hành tinh và mang theo phụ trợ Chung Đoan trí năng Nhược Nhi cùng nhau đi tìm hành tinh mới và bắt đầu từ đây sự xui xẻo của mình bắt đầu Để nhanh duy chuyển đến nơi chưa có trên bản đồ tinh hệ, anh đã dùng Bước Nhảy Không Gian nhưng điểm đến lại ngay chính giữa hố đen và khi con tàu đi qua đầu của hố đen và anh đã rơi vào một hành tinh có sự sống nhưng đáng tiếc anh đã chết.  Nhược Nhi đã dựa vào kho gien để phục chế một thân thể mới cho anh sau đó truyền sóng điện não cũng như kí ức được lưu trữ trong máy nhằm phục sinh anh lại nhưng khi đi quá hố đen thì kho gien cũng bị biến dị nên cũng không thành công truyền, Nhược Nhi đã lái con tàu mong trở về Liên Bang cầu cứu nhưng hành tinh này tần số từ trường quá mạnh cộng với người ở đây tu luyện tới Thánh Linh sau khi chết sẽ tụ đất hóa núi dẫn đến thuyền không vượt qua được tầng khí quyển cũng như quan sát được xung quanh, thổ dân quá nguy hiểm nên đành đem chiến hạm vùi vào trong lòng đất ẩn tránh Thượng Quan Huyền Hạo là dân bản xứ vốn do linh năng thuộc tính kém vốn định là không có thành tựu người nhưng do cơ duyên được đến bảo vật khiến Lôi thuộc tính tăng cao mà trở thành Thiên kiêu nhưng do tranh lấy vật này mà khiến đồng môn ganh ghét hợp tác với yêu ma hãm hại, chỉ đành đốt hồn nhằm đưa một tia nguyên thần trở về tông môn thông báo vì huynh đệ báo thù nhưng khi bay ngang qua chiến hạm thì lại bị hút vào một phục chế cơ thể mà từ từ tỉnh lại bị Nhược Nhi cho là chủ nhân đã thành công phục sinh dù đầu óc không nhớ chuyện trước kia cũng đã là may mắn lắm rồi … Do linh hồn suy yếu trầm trọng cùng thân thể này so với dân bản xứ yếu kém quá nhiều mà ba năm sau Huyền Hạo mới có thể lần nữa trở về tông môn nhưng qua ba năm đã có rất nhiều thay đổi, nên phải có một kế hoạch mới vì các huynh đệ báo thù …….. *** 12 Chiến cảnh :  Ý Tại Phát Tiên - Ý Phát Tịnh Tiến - Phát Tại Ý Tiên - Cực Phát Tàng Ý  Linh Năng Nhập Vi - Nhân Khí Nhất Thể - Tam Hoa Tụ Đỉnh - Ngũ Khí Triều Nguyên  Pháp Thiên Tượng Địa - Thiên Nhân Hợp Nhất - Vạn Tượng Thông Minh - Nguyên Thần Nhập Đạo *** Hệ thống:  Linh Sư ( chín giai)  Thần Sư (Pháp Tọa) ( 5 luân = 5 giai)  Thánh Linh (Pháp Vực, Thiên Vực, Thần Vực) (3 giai) *** Tính theo cảnh giới của hệ thống Linh Sư (Tà Ma) ở đầu truyện 1000 chương (Khung tinh thế giới) (nói Tu sĩ 13 giai thì đó là 9 + 4 ----- Thần Sư 4 luân Tu sĩ 15 giai thì đó là 9 + 5 + 1 ----- Pháp Vực ) *** Hệ Thống Đầy Đủ : gồm 5 loại có chín giai tất cả, Khung tinh chỉ có 3 giai , từ giai thứ 4 phải về liên bang vũ trụ bên ngoài mới có thể tu luyện lên. Tu Sĩ = Tà Ma = Thần Đạo = (Niệm Lực Sư = Gien võ giả) Linh Sư = Ma Linh = Thần Đồ = (Nhất giai của Niệm Lực Sư, Gien võ giả ) Thần Sư = Ma Linh cấp Thần Sư = Thần Sứ = (Nhị giai) Thánh Linh = Thánh Ma = Thần Tôn = (Tam giai(hạ phẩm , trung phẩm, thượng phẩm)) … = Tứ giai Mời các bạn đón đọc Đao Trấn Tinh Hà của tác giả Khai Hoang.