Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Người Tùy Nữ (Margaret Atwood)

“Sự Cám dỗ của Chuyên chế” là tên một cuốn sách của Jean-François Revel (1924-2006) tôi mượn đặt cho bài viết này bởi câu chuyện kỳ dị cay đắng và bóp nghẹt lồng ngực của Chuyện người tùy nữ có lẽ trước hết cảnh cáo ta về một tiềm năng mang tính dị truyền lịch sử của một thứ nhu cầu, ham muốn, và khả năng đáp ứng nhu cầu ấy nơi con người, cái hoàn toàn có thể diễn đạt như là sự cám dỗ của chuyên chế.

Cám dỗ chuyên chế lớn đến độ người ta thấy nó thấp thoáng đằng sau mỗi chân lý hay lẽ phải mà lịch sử từng biết đến.

Ở đây, đó là nền chính trị thần quyền của một “Nước Cộng hòa Gilead” - cái tên có lẽ là một kiểu chơi chữ: Cộng hòa do Chúa dẫn dắt. Khái niệm này bản thân nó là một trong những sản phẩm sáng tạo nhất của trí tưởng tượng: một nền cộng hòa trong khi chờ Chúa trở lại.

Đối với bất cứ ai chỉ cần một chút quan tâm đến thời sự thì đơn giản đó đã là một mẫu hình có trong thực tế, và tính sáng tạo kỳ quái của nó, tính tưởng tượng phi thường của nó, lại phải nhờ đến văn học làm môi trường phát lộ - như trong cuốn tiểu thuyết này.

Chuyện người tùy nữ tuy nhiên lại không đi con đường phân tích có tính chất sử thi các hiện tượng, các sự kiện và biến cố ở tầm mức ta quen hình dung về cái gọi là Lịch sử; việc này có đối chứng ở phần cuối của cuốn tiểu thuyết, không đánh số trang, như một phụ lục hay một vĩ thanh độc đáo dưới tiêu đề “Chú dẫn lịch sử về chuyện người tùy nữ”. Tìm mua: Chuyện Người Tùy Nữ TiKi Lazada Shopee

Toàn bộ câu chuyện chính tập trung vào thể hiện cái trải nghiệm của nhân vật người Tùy nữ, chính là người đã kể câu chuyện này. Và đây là một tác phẩm hiếm hoi cho ta thấy một trải nghiệm cá nhân có thể được mô tả thích hợp, trọn vẹn, sâu sắc và triệt để như thế nào.

Trước hết đó là một thực nghiệm gắt gao: tước bỏ những điểm chuẩn quen thuộc luôn dựng lên gợi lên cái nhìn từ bên ngoài hay là một hình thức cái nhìn bên ngoài về một con người: tên tuổi, những đặc điểm nhân thân và những chuỗi liên hệ xoay quanh, đi và đến từ những đặc điểm ấy.

Nhưng nói cho đúng thì đó không phải là sự tước bỏ, mà, giống như một ngọn đèn không cần tự soi sáng cái đui của nó, nhân vật người Tùy nữ kể chuyện đã đặt ta vào một quan hệ nội tiếp với ý thức của chị ta, vào bên trong cái nhìn của người kể chuyện, bên trong đôi mắt căng thẳng, lo âu, kìm nén và sắc sảo luôn bị chặn giữa “hai cái cánh” khi đi ra ngoài “để chúng tôi không thấy được, nhưng cũng không bị thấy” (tr.17), cũng là đôi mắt luôn luôn nhìn thấy những mảnh vỡ của quá khứ chính mình, những mảnh vỡ của đời sống, và của Lịch sử…

Sự tước bỏ ấy, hay là sự đặt ta vào bên trong cái ý thức cá nhân, cụ thể đặc thù mà vẫn vô danh ấy, lạ thay lại làm nổi bật lên, sắc nét một cách khó có thể sắc nét hơn, chính cái con người cá nhân đó.

Ngay từ những câu kể đầu tiên, người kể đã lôi chúng ta vào một con sông lười của dòng chảy tâm lý nhân vật, cái dòng ý thức của chị ta; nhưng chỉ đến vậy thôi: chúng ta không buộc phải lặn ngụp, chúng ta ngồi trên những chiếc phao để nghe con sông kể về chính nó như một thứ giáo cụ trực quan.

Và người Tùy nữ không quên thỉnh thoảng lại nhắc nhở chúng ta về tình trạng đó. Chị ta sẽ bảo: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện” (tr.59), hay: “Bên kia cửa là cuộc sống bình thường. Tôi sửa lại: bên kia cửa trông như cuộc sống bình thường” (tr.187), v.v…

Dường như để nhấn mạnh hành động kể, việc “Tôi” chuyển thành lời cái trải nghiệm của “Tôi” - một việc có tầm quan trọng sống còn, có giá trị bằng toàn bộ tương lai vô vọng trong hoàn cảnh của “Tôi” lúc đó, có giá trị đúng bằng sự sống còn bởi tách mình được khỏi cái thực tại kinh khủng thông qua hành động biến nó thành chuyện (vì tạm thời không có cách nào khác) và do đó, “ai tin được rằng chuyện kể chỉ là chuyện kể sẽ có cơ may cao hơn” (tr.59), có giá trị bằng sự tồn tại của những người thiết thân cho mình bởi hành động kể tạo lập người nghe và “Tôi kể, vì thế người tồn tại” (tr.356), người tạo thành thế giới cho tồn tại của “Tôi” - dường như để nhấn mạnh hành động kể quan trọng như thế nên người Tùy nữ hơn một lần đã ra sức làm rõ việc kể chuyện này.

“Đây là tái dựng…” (tr.183), chị ta cho thấy những câu chuyện trong câu chuyện; chị ta kể lại lời kể của người bạn gái thân Moira mà “không thể nhớ đúng từng từ, bởi không cách nào chép lại”, nhưng “tôi đã cố sao cho càng giống cô càng tốt. Cũng là một cách giữ cho cô sống” (tr.330).

Đó hoàn toàn không phải là điều nằm ở bình diện một mánh lới kể chuyện, hoàn toàn vượt qua cấp độ những thủ pháp của một người kể ý thức sâu sắc về hành động kể của mình. Tôi đã nói rồi: chị ta đưa chúng ta lên những chiếc phao (gì cũng được!) trên một dòng chảy của ý thức.

Có chuyện chị ta kể đến hai lần, liên tiếp; như chuyện chị ta ngủ với Nick lần đầu tiên; vừa kể dứt, chị ta bảo: “Tôi bịa ra đấy. Không phải thế đâu. Mà là thế này” (tr.350).

Hai lần kể cho cùng một câu chuyện - và ta thấy trong khoảng thời gian đó không phải là ta đứng yên hay dòng sông kia ngừng chảy, lại càng không quang cảnh kia lặp lại, cho dù vẫn chuyện đó thôi.

Vậy thì điều ta thấy ở câu chuyện được nhân đối ấy phải chăng là hai cái thực tại khác nhau, cho dù không khác đáng là bao, mà song song tồn tại? Hay phải chăng ở những khe hở giữa hai thực tại không trùng khít lên nhau đó ta lờ mờ thấy một thực tại thứ ba khác hẳn, không được rọi chiếu, không hiển ngôn?

Vâng, nếu có như vậy thì ta cũng không bao giờ biết được.

Mà câu chuyện bảo ta rằng nó kể về những thực tại mang tính ý hướng, những sự kiện chỉ trở nên thực tế bởi có một ý thức soi rọi vào bằng ý định và sự cố ý của mình, bởi có một ý thức đã kinh qua các sự kiện đó để biến chúng thành sự kiện, đã trải nghiệm chúng để liên kết chúng vào kinh nghiệm của chúng ta, biến chúng thành thực tế.

Và cái ý-thức-người-Tùy-nữ đó, trước khi kết thúc câu chuyện, càng tỏ ra day dứt hơn bởi tính trải nghiệm cá nhân mà hành động kể của chị bộc lộ:

“Tôi ước gì câu chuyện này khác đi. Tôi ước nó văn minh hơn. Tôi ước mình hiện ra trong đó tốt đẹp hơn, bớt do dự, bớt phân tâm vào những điều nhỏ nhặt. Tôi ước nó có đầu có đuôi hơn. (…) Thứ lỗi cho tôi vì chuyện này quá nhiều đau thương đến thế. Thứ lỗi cho tôi nó rời rạc từng mảnh vụn, như xác người kẹt giữa hỏa lực cánh sẻ hay ngũ mã phanh thây. Nhưng tôi nào có làm gì sửa được. Tôi cũng đã cố đưa vào ít thứ tốt lành rồi đấy. Hoa chẳng hạn, bởi chúng ta sẽ ra sao nếu không có hoa?” (tr.355-356)

Quả là có một số đoạn rất đẹp, sống động một cách độc đáo, về hoa, mà tôi tin bạn sẽ cảm thấy ở đấy chủ yếu là các chất liệu: nhựa cây, cánh hoa và lá vò nát trên ngón tay, màu đỏ tự nhiên một cách khó hiểu ở chỗ bông hoa rụng ra, v.v… chứ không phải những bức tiểu họa duyên dáng nào đó.

Và không phải là những biểu lộ trữ tình.

Trong câu chuyện của Người Tùy nữ này không có hy vọng, không có tương lai, cho nên những khi hoa hiện lên trong trải nghiệm cá nhân căng thẳng của chị ta thì nó hiện lên như những biểu tượng trong mơ của cả hai điều ấy, đồng thời cũng biểu trưng cho các ký ức về những gì gọi là hy vọng và tương lai.

Hoa đó chính là hoa “ước gì” và hoa “Thứ lỗi cho tôi…” trùng điệp trong đoạn văn trích ở trên.

Người Tùy nữ lăp lại “ước gì” và “xin thứ lỗi” ngay trước một đoạn tàn bạo đến cực điểm - trường đoạn chị ta kể về buổi hành quyết định kỳ được gọi là “Cứu chuộc đàn ông”. Bạn sẽ phải tưởng tượng cảnh một người còn sống bị một nghìn con mèo nhà xé xác.

Nhưng ở đây tôi muốn nói đến sự lặp lại những khẳng định về hành động kể, về việc kể chuyện - sự lặp lại rõ ràng cố ý của Người Tùy nữ.

Đúng là có sự tô đậm, rất phong cách, một nét nữ tính trong những ước gì và xin thứ lỗi đó.

Tuy nhiên không chỉ là như vậy.

Trở lại một chút phần lời kể ở trang 59, đã trích ở trên, chị ta đã phân định rõ ràng: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện. Tôi cần tin thế. Tôi phải tin thế…”, song ngay sau đó thì: “Đây không phải tôi đang kể chuyện. Đây cũng là tôi đang kể chuyện, trong đầu mình; trong lúc vẫn đang sống tiếp.”

Như vậy, không thể rõ ràng hơn: trải nghiệm cá nhân phải là một trải nghiệm ở cấp độ thứ hai - cấp độ của ý thức nhận thức về chính nó, cũng như truyện kể luôn luôn là truyện kể về một câu chuyện (“Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua…”).

Chính là ở cấp độ đó thì một tính ý hướng của ý thức trải nghiệm mới có được sự xác nhận, bằng sự tách rời tương đối với cái thực tại mà nó kinh qua và quan trọng hơn - như trong bối cảnh của Người Tùy nữ, đặc biệt trong những cảnh như cơn cuồng loạn đám đông một buổi “Cứu chuộc đàn ông” - bằng sự tách rời với một tính ý hướng bị mặc định, bị ám thị thôi miên và do đó mà hợp thức hóa những kinh nghiệm mà mình không muốn, xác nhận một ý thức nào đó bên ngoài ý chí mình.

“Tôi ước gì…”, “Xin thứ lỗi cho tôi…” - bởi thế - là cất lên tiếng nói của một câu chuyện khác bên kia câu chuyện đang kể đây, tiếng nói chống lại sự cám dỗ của việc thích nghi với một thực tại “có quá nhiều đau thương đến thế” này, sự thích nghi mà chính Người Tùy nữ đã có lúc rơi vào, khi chị ta có được Nick giống như “một vợ dân khai khẩn”, một người đàn bà thoát khỏi chiến tranh và kiếm được một người đàn ông; mà chị ta phải thốt lên: “Sửng sốt biết bao, khi thấy người ta tập quen được những gì, miễn là có tí bù đắp” (tr.362).

Câu chuyện của Người Tùy nữ do đó là câu chuyện của một người đàn bà chống lại sự cám dỗ.

Mà không phải người đàn bà đối diện những cám dỗ thông thường ai cũng nghĩ đến ngay.

Ở đây, Người Tùy nữ kể câu chuyện của mình chống lại một Sự Cám dỗ của Chuyên chế.

Nguyễn Chí Hoan

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chuyện Người Tùy Nữ PDF của tác giả Margaret Atwood nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Là Phụ Nữ, Tôi Có Quyền (Louise L. Hay)
Lời giới thiệu Trước hết, hãy nhớ rằng tất cả thầy cô đều chỉ là những bước đệm trên chặng đường trưởng thành của bạn. Tôi cũng thế. Tôi không phải người hàn gắn vết thương; tôi không chữa lành cho ai cả. Tôi ở đây để giúp bạn dành quyền cho bản thân bằng việc chia sẻ quan điểm với bạn. Tôi mong bạn đọc thật nhiều sách và học hỏi từ nhiều thầy cô, bởi không cá nhân và không hệ thống đơn lẻ nào là hoàn thiện. Cuộc sống này quá rộng lớn để chúng ta có thể hiểu được tất cả, tự bản thân nó luôn luôn phát triển, mở rộng và ngày càng vượt xa chính nó. Vì vậy hãy rút ra cho mình điều tốt đẹp nhất khi đọc cuốn sách này. Ngẫm nó, vận dụng nó và trao đổi nó với các thầy cô; không ngừng mở rộng và làm sâu sắc hơn những hiểu biết của mình về Cuộc sống bạn nhé! Tất cả phụ nữ, trong đó có tôi và bạn, đều đã từng bị bẽ bàng và bị trách mắng từ khi ấu thơ. Chúng ta bị cha mẹ và xã hội lập trình để suy nghĩ và cư xử theo một chuẩn mực nhất định; để trở thành người phụ nữ với tất cả những luật lệ, quy tắc và những thất bại tồn tại gắn liền với phụ nữ. Một vài người trong chúng ta hài lòng với vai trò đó. Nhưng nhiều người lại không như thế. Tìm mua: Là Phụ Nữ, Tôi Có Quyền TiKi Lazada Shopee Cuộc sống là những làn sóng phong trào, những kinh nghiệm học hỏi và những giai đoạn tiến hóa. Chúng ta đang ở trong một giai đoạn phát triển tuyệt vời. Trong suốt thời gian dài, phụ nữ phải hoàn toàn phụ thuộc vào hệ tín ngưỡng và tính khí bất thường của nam giới. Chúng ta phải nhất nhất tuân theo mệnh lệnh của họ: Được làm gì, khi nào làm và làm như thế nào. Khi còn là một cô nhóc, tôi nhớ là tôi đã được dạy phải đi sau nam giới hai bước, ngước lên nhìn họ và nói “Tôi phải nghĩ gì ạ, tôi phải làm gì ạ?” Thực ra không ai bảo tôi làm như thế, nhưng tôi đã quan sát mẹ tôi, và đó là những gì bà đã làm nên đó cũng là cách ứng xử tôi đã học được. Bối cảnh sống đã dạy bà phải thể hiện sự phục tùng hoàn toàn đối với nam giới, vì thế bà chấp nhận sự ngược đãi như một điều bình thường và tôi cũng vậy. Đây là một dẫn chứng hoàn hảo về việc chúng ta học theo kiểu mẫu - chấp nhận và lặp lại hành vi, tín ngưỡng từ cha mẹ chúng ta. Phải mất một thời gian dài tôi mới có thể nhận ra rằng lối ứng xử đó thật không bình thường và nó cũng không phải để dành cho một người phụ nữ như tôi. Khi tôi dần dần thay đổi hệ tín ngưỡng - ý thức của mình - tôi bắt đầu tạo dựng được giá trị bản thân và lòng tự trọng. Cũng vào lúc đó, thế giới bên ngoài đổi thay, và tôi không còn hấp dẫn đối với những người đàn ông thích thống trị và ngược đãi nữa. Giá trị nội tại của bản thân và lòng tự trọng là những điều quan trọng nhất mà một người phụ nữ có được. Nếu không có những phẩm chất này thì chúng ta cần phải phát triển nó. Khi ý thức về giá trị bản thân mạnh mẽ, chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận những vị trí thấp kém và để mình bị ngược đãi. Chúng ta chỉ nhượng bộ sự thống trị từ người khác khi chấp nhận và tin rằng mình “vô tích sự” hay vô giá trị. Hôm nay tôi muốn tập trung vào công việc giúp phụ nữ phát huy hết khả năng của mình và thực sự tìm được một vị trí bình đẳng trong xã hội. Tôi muốn giúp mọi người nhìn thấy tất cả phụ nữ đều biết yêu thương bản thân, có những giá trị riêng, lòng tự trọng và có địa vị quyền lực trong xã hội này. Việc làm này hoàn toàn không nhằm mục đích hạ thấp nam giới mà đúng hơn là để có được “sự bình đẳng giới”, điều sẽ mang lại lợi ích cho tất cả mọi người. Khi bạn tiếp tục đọc và thực hành với cuốn sách này, hãy nhớ rằng việc thay đổi niềm tin và thái độ của bạn cần phải có thời gian. Vậy phải mất bao lâu? Bạn có thể hỏi: Chúng ta có thể nắm bắt và tiếp nhận những quan niệm mới mẻ này nhanh như thế nào? Mỗi người mỗi khác. Vì vậy, đừng áp đặt giới hạn và thời hạn trong quá trình thực hành của mình; cứ làm hết sức có thể, và Vũ trụ với nguồn kiến thức vô biên sẽ hướng bạn vào con đường đúng. Từng bước một, từng giây phút, từng ngày trôi qua, thực hành sẽ giúp chúng ta đến được nơi mà chúng ta mong muốn.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Là Phụ Nữ, Tôi Có Quyền PDF của tác giả Louise L. Hay nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Kỹ Năng Buông Bỏ (Leo Babauta)
Mục lục Tác Giả Lời Nói Đầu Chương 1: Vì Sao Nên Buông Bỏ? Chương 2: Đối Mặt Với Sự Chần Chừ Tìm mua: Kỹ Năng Buông Bỏ TiKi Lazada Shopee Chương 3: Đối Mặt Với Nỗi Sợ Chương 4: Đối Mặt Với Những Người Kì Cục Chương 5: Đối Mặt Với Sự Xao Nhãng Chương 6: Đối Mặt Với Thói Quen Chương 7: Đối Mặt Với Khát Khao Sở Hữu Chương 8: Đối Mặt Với Sự Phản Đối Từ Người Khác Chương 9: Đối Mặt Với Sự Thay Đổi Chương 10: Đối Mặt Với Sự Mất Mát Chương 11: Phát Triển Kĩ Năng Buông Bỏ Chương 12: Kỹ Năng Thứ Nhất - Nhận Biết Dấu Hiệu Chương 13: Kĩ Năng Thứ Hai - Nhận Biết Viễn Cảnh Lý Tưởng Chương 14: Kĩ Năng Thứ Ba - Nhận Biết Tác Hại Chương 15: Kĩ Năng Thứ Tư - Buông Bỏ Bằng Tình Yêu Chương 16: Kĩ Năng Thứ Năm - Nhận Thức Thực Tại Chương 17: Luyện Tập Các Kĩ Năng Chương 18: Sau Khi Buông Bỏ Chương 19: Những Nhầm Lẫn Về Buông Bỏ Chương 20: Những Ví Dụ Về Buông Bỏ Chương 21: Con Đường Phía TrướcĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Kỹ Năng Buông Bỏ PDF của tác giả Leo Babauta nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Kỹ Năng Buông Bỏ (Leo Babauta)
Mục lục Tác Giả Lời Nói Đầu Chương 1: Vì Sao Nên Buông Bỏ? Chương 2: Đối Mặt Với Sự Chần Chừ Tìm mua: Kỹ Năng Buông Bỏ TiKi Lazada Shopee Chương 3: Đối Mặt Với Nỗi Sợ Chương 4: Đối Mặt Với Những Người Kì Cục Chương 5: Đối Mặt Với Sự Xao Nhãng Chương 6: Đối Mặt Với Thói Quen Chương 7: Đối Mặt Với Khát Khao Sở Hữu Chương 8: Đối Mặt Với Sự Phản Đối Từ Người Khác Chương 9: Đối Mặt Với Sự Thay Đổi Chương 10: Đối Mặt Với Sự Mất Mát Chương 11: Phát Triển Kĩ Năng Buông Bỏ Chương 12: Kỹ Năng Thứ Nhất - Nhận Biết Dấu Hiệu Chương 13: Kĩ Năng Thứ Hai - Nhận Biết Viễn Cảnh Lý Tưởng Chương 14: Kĩ Năng Thứ Ba - Nhận Biết Tác Hại Chương 15: Kĩ Năng Thứ Tư - Buông Bỏ Bằng Tình Yêu Chương 16: Kĩ Năng Thứ Năm - Nhận Thức Thực Tại Chương 17: Luyện Tập Các Kĩ Năng Chương 18: Sau Khi Buông Bỏ Chương 19: Những Nhầm Lẫn Về Buông Bỏ Chương 20: Những Ví Dụ Về Buông Bỏ Chương 21: Con Đường Phía TrướcĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Kỹ Năng Buông Bỏ PDF của tác giả Leo Babauta nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Không Theo Lối Mòn (Joachim De Posada)
MỤC LỤC MỘT BÍ QUYẾT QUAN TRỌNG LỜI GIỚI THIỆU KHÔNG TỰ THUA CUỘC ĐỪNG NÓNG VỘI Tìm mua: Không Theo Lối Mòn TiKi Lazada Shopee RÈN LUYỆN BẢN LĨNH VÀ NIỀM TIN SẴN SÀNG ĐỂ THÀNH CÔNG QUY TẮC 30 GIÂY BƯỚC ĐẦU TIÊN MỤC ĐÍCH + ĐAM MÊ + HÀNH ĐỘNG PHẦN THƯỞNG TUYỆT VỜI PHẦN KẾT THÚC Một bí quyết quan trọng Jonathan, một người có bộ óc thông minh, nhanh nhạy trong những phân tích về tình hình kinh tế, ông sống và làm việc hết sức chăm chỉ. Hiện Jonathan đang là một tỷ phú. Và Authur cũng là một người có trí thông minh không kém, chỉ cần ba mươi phút để giải ô chữ của tờ New York Times, phân tích tình hình kinh tế Mỹ Latinh trong vòng nửa giờ và tính nhẩm nhanh hơn hầu hết mọi người dù họ có dùng máy tính. Nhưng hiện giờ, Arthur đang là tài xế của Jonathan. Điều gì giúp Johnathan đường hoàng ngồi ở băng ghế sau của xe limousine còn Authur thì ở phía trước cầm lái? Điều gì phân chia mức độ thành đạt của họ? Điều gì giải thích sự khác biệt giữa thành công và thất bại? Câu trả lời nằm trong khuôn khổ một cuộc nghiên cứu của trường đại học Standford. Những nhà nghiên cứu tập hợp thật đông những trẻ em từ 4 đến 6 tuổi, sau đó đưa chúng vào một căn phòng và mỗi em được phát một viên kẹo. Chúng được giao ước: có thể ăn viên kẹo ngay lập tức hoặc chờ thêm mười lăm phút nữa sẽ được thưởng thêm một viên kẹo cho sự chờ đợi. Một vài em ăn kẹo ngay lúc đó. Những em khác thì cố chờ đợi để có phần kẹo nhiều hơn. Nhưng ý nghĩa thực sự của cuộc nghiên cứu chỉ đến mười năm sau đó, qua điều tra và theo dõi sự trưởng thành của các em. Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng những đứa trẻ kiên trì chờ đợi phần thưởng đã trưởng thành và thành đạt hơn so với những trẻ vội ăn ngay viên kẹo. Điều đó được giải thích ra sao? Điểm khác biệt mấu chốt giữa thành công và thất bại không chỉ đơn thuần là làm việc chăm chỉ hay sở hữu bộ óc của thiên tài mà đó chính là khả năng trì hoãn những mong muốn tức thời. Những người kiềm chế được sự cám dỗ của “những viên kẹo ngọt” trên đường đời thường vươn tới đỉnh cao thành công. Ngược lại, những ai vội ăn hết phần kẹo mình đang có thì sớm hay muộn cũng sẽ rơi vào cảnh thiếu thốn, cùng kiệt. Mỗi viên kẹo ẩn đằng sau nó là những cơ hội đưa chúng ta tiến xa hơn vào tương lai. Cũng có thể nói cuộc đời như một viên kẹo thơm ngọt, nhưng khi nào thưởng thức và thưởng thức nó như thế nào thì đó là điều chúng ta phải tìm hiểuĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Không Theo Lối Mòn PDF của tác giả Joachim De Posada nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.