Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kiếm Tiên Ở Đây

Giới Thiệu Sách được làm bởi Nhân Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ -------------------------------------- Truyện: Kiếm Tiên Ở Đây Tác giả: Loạn Thế Cuồng Đao Bề ngoài hắn là một vị kiếm tiên nhưng trên thực tế hắn là một hacker. Mở đầu: - Chàng trai, ta là tử thần, khi nãy ta vừa băng qua đường may mà có ngươi kéo lại không thì ta đã bị xe đụng chết rồi! - Vãi! Ông đang nghiêm túc đó chứ? - Hãy nhìn vào mắt ta, ta nghiêm túc như vàng 24K luôn. - Rõ ràng ông đang xúc phạm IQ của ta, Thần chết mà cũng chết được à? - Thôi được, ngươi ít đọc sách, ta không trách ngươi, nhưng mà một khi Tử Thần chết thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! - Nghiêm trọng như thế nào? - Nếu tử thần chết đi thì trên thế giới này… sẽ không còn người chết nữa! - Cái đậu xanh rau muống! Biết thế lúc nãy không nên kéo ông lại! - Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng có ơn với ta, ta phải báo đáp ngươi, cái điện thoại này cho ngươi đó! … Câu chuyện bắt đầu! *** Kỷ nguyên 8888 năm ánh sáng. Đông Đạo Chân Châu, đế quốc Bắc Hải, tỉnh Phong Ngữ. Vân Mộng thành, học viện Kiếm Sĩ Sơ Cấp Số 3. Trời trong nắng ấm, vạn vật sinh trưởng, gió nhẹ phất phơ. Đầu hạ, chính là thời điểm khí hậu thoải mái nhất trong năm ở Vân Mộng thành. Ánh nắng vàng ấm áp xuyên qua ô cửa kính của giảng đường, chiếu vào giảng đường rộng rãi. Giảng đường lớp 9 năm hai, Lâm Bắc Thần ngồi ở hàng ghế đầu tiên của giảng đường, tắm mình trong ánh nắng tươi đẹp. Thiếu niên mười bốn tuổi này, tướng mạo rất đẹp trai, mày kiếm mắt sao, khí khái anh hùng. Hắn chống hai tay trước mắt, hết sức chăm chú, tập trung tinh thần nhìn vào lòng bàn tay, thỉnh thoảng xoa xoa các ngón tay, như thể có bông hoa mọc trên tay mình. Ngay từ khi bắt đầu tiết học, hắn đã duy trì tư thế ‘nhìn tay’ này, gần như không nhúc nhích. Đang ngồi ở vị trí dễ thấy nhất ở hàng đầu tiên, vẫn không chút che đậy như vậy, quang minh chính đại không tập trung trong tiết học. Quả thực là kiêu ngạo. Nếu như đổi lại là người khác, Đinh Tam Thạch-giáo viên kiếm thuật thâm niên trên bục giảng, chắc chắn sẽ ngay lập tức dạy cho hắn một bài học làm người. Nhưng vì đó là Lâm Bắc Thần ... "Không được tức giận, không được tức giận." "Não của hắn có bệnh, ta thì không có bệnh." "Không được chấp nhặt với một công tử não tàn quần là áo lượt." Đinh Tam Thạch, một giáo viên thâm niên của học viện Sơ Cấp Số 3, nổi tiếng với tính khí nóng nảy, mặc niệm trong lòng hết lần này đến lần khác, cố gắng để cho bản thân không để ý đến đứa con ăn chơi trác táng lớn nhất thành phố này, tiếp tục lên lớp. Các học viên khác nhìn thấy dáng vẻ ‘nén giận’ của ‘giáo viên cáu kỉnh’ Đinh Tam Thạch, không nhịn được cười, muốn cười cũng không dám cười thành tiếng. Nhưng điều mà giáo viên và các bạn học không biết là Lâm Bắc Thần vốn không phải là đầu óc có vấn đề đang ‘nhìn tay'. Mà là đang nhìn điện thoại. Một chiếc điện thoại thông minh mà ngoại trừ bản thân Lâm Bắc Thần ra, những người khác tuyệt đối không nhìn thấy được. "Chết tiệt." Lúc này, Lâm Bắc Thần đang gào thét trong lòng. Hắn đã tạo nghiệt gì vậy chứ? Chẳng qua là đang đi trên đường, kéo giữ một người bị thần kinh suýt chút nữa bị xe tải tông chết vì vượt đèn đỏ, kết quả là bị anh chàng tự xưng là ‘Tử Thần’, cưỡng chế nhét chiếc điện thoại thông minh không có LOGO thương hiệu này cho, sau đó linh hồn hắn đã……bị xuyên không luôn! Đi đến thế giới kỳ lạ có tên là Đông Đạo Chân Châu này. Trở thành đích tử của Chiến Thiên Hầu Lâm Cận Nam, một trong ‘mười đại danh tướng’ của đế quốc Bắc Hải. Một đứa con trai hoang đãng nổi tiếng khắp cả Vân Mộng thành. Mẹ nó cái này thì tìm ai để nói lý đây? Đã ba ngày trôi qua kể từ khi xuyên không. Lâm Bắc Thần vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật này. Hắn muốn quay về. Mặc dù thế giới võ thuật phồn vinh này tràn đầy kỳ tích, trong truyền thuyết những cường giả đỉnh cao dời núi lấp biển, bay lên trời, xuống mặt đất, không gì không thể, lại có tuổi thọ kéo dài, không khác gì thần tiên... Nhưng mà-- Những điều này không liên quan gì đến Lâm Bắc Thần hắn cả. Trước tiên chưa nói đến việc có tư chất tu luyện hay không. Cho dù là có tư chất, kiếp trước hắn chẳng qua cũng chỉ là một game thủ bình thường, cũng không có nghị lực kiên trì đó. Cả ngày cực khổ tu luyện, đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, còn phải chiến tranh đẫm máu, cuối cùng sống sót, mới có thể trở thành một cường giả. Cái này đứng so với mỹ đoàn B WIFI điều hoà không khí thì quả thực kém xa, phải không? Những người cuồng chịu ngược mới muốn thập tử nhất sinh đi trở thành cường giả. Người bình thường chỉ muốn ở nhà, bật điều hoà, chơi game, lột mèo lột chó, xem phim lột mình, nhân tiện đặt mua ngoài xem quỷ súc làm cá muối. Càng huống hồ, còn có một số lượng lớn người thân và bạn bè ấm áp trên trái đất. Cho nên... Đi xuyên không con mẹ nó. Ông đây không hiếm lạ. Ông đây muốn quay về trái đất. Lâm Bắc Thần kết hợp nguyên nhân và hậu quả của xuyên không, suy đi nghĩ lại, khả năng duy nhất về mặt lý thuyết của việc quay về, dường như chính là nằm trên chiếc điện thoại thông minh kỳ lạ này. Nó có thể đưa ta đến thế giới này, có lẽ cũng có thể đưa trở về chứ? Chắc là có thể, đúng không? Ôm suy nghĩ này, Lâm Bắc Thần đang điên cuồng nghiên cứu chiếc điện thoại thông minh. Cho đến nay, hắn đã phát hiện được mấy chuyện kỳ lạ. Chuyện kỳ lạ đầu tiên là chiếc điện thoại di động này có thể được ‘nhập vào trong cơ thể’. Chỉ cần Lâm Bắc Thần muốn, chiếc điện thoại này sẽ tự động xuất hiện trong tay hắn, khi không muốn, thì sẽ biến mất không thấy. Điều này thật là hoang đường. Điện thoại di động bình thường ai lại có chức năng như vậy chứ? Chuyện kỳ lạ thứ hai là, ngoại trừ bản thân ra, trong bất kỳ tình huống nào, tất cả những người khác đều không thể nhìn thấy sự tồn tại của chiếc điện thoại này. Giống như bây giờ, hắn rõ ràng đang cầm điện thoại di động trong tay, điên cuồng nghiên cứu các chức năng, nhưng trong mắt giáo viên và các bạn học, lại là hắn đang sững sờ nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trống rỗng của mình giống như một tên não tàn. Đây là một chiếc điện thoại toàn màn hình với vỏ kim loại ngoài màu bạc. Tình trạng hiện tại là—— Lượng điện 21%. Tín hiệu nhìn giống như 4G, nhưng chỉ có một ô. Phí thoại... EMMMMM. Lâm Bắc Thần đã thử gọi 110, 120, 119 và 10086, đồng thời cũng thử gọi tất cả các số điện thoại của người thân và bạn bè mà hắn có thể nhớ được. Kết quả âm báo đưa ra đều là "số máy mà bạn vừa gọi không có". Trên màn hình chính của điện thoại di động, chỉ có ba biểu tượng: danh bạ, hộp SMS và kho ứng dụng. Điện thoại không thể gọi được, cho nên tin nhắn đương nhiên cũng không thể gửi được. Hy vọng duy nhất của Lâm Bắc Thần, đều nằm trong ‘App Store’. Tuy nhiên, hắn đã mở biểu tượng này hơn một nghìn lần và hiện thực chỉ có một—— Không có hàng trong cửa hàng. Bên trong đến một chương trình ứng dụng cũng không có. Mẹ nó, cái thứ chết tiệt này cũng xứng gọi là cửa hàng hả? Xứng không? Lâm Bắc Thần tức giận đến mức muốn ăn cái điện thoại nát này. Lúc này-- Ting ting ting! Tiếng chuông giải lao giữa giờ vang lên. "Được rồi, vừa rồi đã phân tích bản hoàn chỉnh cho mọi người, bây giờ chúng ta nghỉ ngơi mười lăm phút, sau đó tiếp tục lên lớp." Lão giáo viên Đinh Tam Thạch nhấp một ngụm trà, làm ẩm cổ họng. "Mọi người đều biết, sau ba ngày nữa, chính là cuộc thi giữa năm của học viện chúng ta. Tầm quan trọng của cuộc thi lần này, không cần ta phải nhấn mạnh nhiều nữa đúng không? Được rồi, xem trước một chút, tiết sau, ta đã chuẩn bị một bài học tinh tuyển cho mọi người, là bí kỹ độc môn của ta." Lão giáo viên Đinh Tam Thạch nói, ánh mắt lại nhìn Lâm Bắc Thần. Nhìn thấy tử đệ hoang đãng này, vẫn là dáng vẻ hồn chơi ngoài trời, ông ta không khỏi lắc đầu thất vọng. "Lâm Bắc Thần, tiết sau trò phải nghe thật đàng hoàng. Bài này phù hợp nhất với những học viên có nền tảng kém như trò." Đinh Tam Thạch không nhịn nổi đặc biệt nói thêm một câu. Tuy nhiên, Lâm Bắc Thần vẫn sững sờ không chút phản ứng. Ôi. Gỗ mục không thể chạm khắc được. Lão giáo viên với vẻ mặt cạn lời quay người bước ra khỏi phòng học. Lâm Bắc Thần hoàn toàn không quan tâm chút nào đến oán niệm của lão giáo viên. Hắn thiếu cảm giác đồng cảm đối với thế giới này. Cũng không có chút cảm giác thay thế đối với thân phận mới của mình. Bây giờ hắn đang một lòng một dạ suy nghĩ về việc làm thế nào để trở lại thế giới ban đầu. Vì vậy, đối với kỳ thi giữa năm rắm chó gì đó, thăng tiến và tương lai gì đó, cút hết sang một bên đi. Hắn tiếp tục lẳng lặng nghiên cứu điện thoại di động. Mời các bạn đón đọc Kiếm Tiên Ở Đây của tác giả Loạn Thế Cuồng Đao.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồ - Banana Yoshimoto
Tên ebook: Hồ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Banana Yoshimoto Thể loại: Huyền ảo, Tiểu thuyết, Văn học Nhật bản, Văn học phương Đông Dịch giả: Uyên Thiểm Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 204 Ngày xuất bản: 1 - 3 – 2014 Giá bìa: 56.000 ₫ Công ty phát hành: Nhã Nam Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn Tạo prc: Minh Kav Nguồn: Romance Book Ebook: http://www.dtv-ebook.com     Bìa sách Hồ - Banana Yoshimoto   Giới thiệu: Ở giữa đô thị đông đúc nơi xe cộ vùn vụt chảy và người ồn ào đi, có hai đôi mắt lẳng lặng nhìn nhau qua bụi khói lơ lửng giữa những tòa nhà cao tầng. Nhìn từ lúc còn lạ, cho đến khi thành quen, thành nếp sống của nhau. Họ rút ngắn khoảng cách lần đầu dưới bóng đêm buông chùng của căn phòng cô gái. Nhưng rồi, hết sức bối rối, cả hai lại lùi ra và duy trì giữa nhau một thứ lãng mạn lưng chừng. Niềm trắc ẩn thôi thúc người con gái đi tìm chìa khóa giải phóng bạn trai khỏi tù ngục tâm hồn, đẩy cô lên băng trượt hành trình vào quá khứ của anh. Hành trình ấy dẫn cô đến với cuộc sống thoát tục của những nhân dạng lạ lùng, đến một cái hồ bảng lảng hồi ức về những tuổi thơ nảy nở trong thảm họa. Với bầu không khí nằng nặng bóng tối tinh thần nhưng lại trong vắt không thể nào quên, Hồ không chỉ kế thừa những đặc trưng quen thuộc của ngòi bút Yoshimoto, mà còn trở thành thiên truyện huyền hoặc nhất mà cô từng viết. Tác giả Banana Yoshimoto: Nhà văn Banana Yoshimoto   Banana Yoshimoto sinh năm 1964 tại Tokyo, là một gương mặt nổi bật của văn đàn Nhật Bản hiện đại, người từng làm nên “hiện tượng Banana (Bananamania)” trên phạm vi toàn thế giới ngay từ tác phẩm gần như đầu tay - Kitchen (1986). Sau Kitchen, Yoshimoto tiếp tục thành công với mười tiểu thuyết và bảy tập truyện ngắn. Nhân vật dưới ngòi bút Yoshimoto đa phần đều ưu sầu, mẫn cảm, nhưng không yếu thế. Tác phẩm nhìn chung tích cực, thường kết thúc trong tươi sáng, hoặc hé mở hy vọng. Những tác phẩm đã xuất bản tại Việt Nam: • Kitchen • N.P • Vĩnh biệt Tugumi (tải eBook) • Amrita • Say ngủ • Thằn lằn Mời các bạn đón đọc Hồ của tác giả Banana Yoshimoto.
eBook Hồ Ly Trùng Sinh - Chín Mươi Chín Dùng Thư Sinh full prc, pdf, epub [Huyền Ảo]
Tên Ebook: Hồ Ly Trùng Sinh (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Chín Mươi Chín Dùng Thư Sinh Thể Loại: Huyền ảo, Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông Dịch Giả: Teddy Biên tập: Đơn Dương Nguồn: nguyetha.wordpress.com Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Hồ Ly Trùng Sinh - Chín Mươi Chín Dùng Thư Sinh Giới thiệu: Vô Thượng Đế phi sinh, sinh ra một quả trứng. Vô Thượng Đế Quân là long thân, Vô Thượng Đế phi là phượng thể, vốn là loài động vật đẻ trứng, dù lần này sinh ra trứng là việc ngoài dự định, nhưng cũng là chuyện có tình có lý. Lời dẫn: có một quả trứng to to… Vô Thượng Đế phi mang thai, quả là việc vui mừng khắp chốn. Trên trời không như trần gian, nam nữ ái ân, sau đó cứ thế mà ‘châu thai ám kết’ lưu truyền đời sau. Nhưng vấn đề là như vầy, nếu sinh mà không chết thì chẳng mấy chốc thiên đình sẽ bị quá tải, ảnh hưởng tới nguồn năng lượng mấy vạn năm mới có được của trần gian. Phần lớn tiên đồng trên thiên giới lúc sinh ra đều có cơ hội hưởng duyên tiên, tỷ như tiên quả vạn năm, hoặc thánh khí đầy linh khí chẳng hạn, rồi có duyên có phận mà được một cô tiên nữ nào đó ăn, cứ thế mà thành thai quả, đợi hết kỳ bầu bí thì rơi xuống đất thành tiên, đây gọi là mượn phúc tiên. Còn có một cách khác, hai vị thần tiên tình cảm thắm thiết mặn nồng được sợi kim tuyến buộc chặt, trải qua vạn vạn năm không rời, hoạn nạn có nhau, rốt cuộc trở thành tiên đế, khi thời cơ chín muồi trời cao sẽ ban thưởng tiên đồng. Vô Thượng Đế phi đang mang bầu một tiên đồng được trời cao ban tặng, trăm ngàn năm qua thiên đình chỉ có duy nhất một tiên đồng này, thế nên trong lòng Vô Thượng Đế Quân vô cùng hớn hở mừng vui. Đợi đến ngày Vô Thượng Đế phi sanh nở, Vô Thượng Đế Quân ôm một bụng kích động canh sẵn ngoài phòng sinh. Ước chừng qua qua lại lại khoảng bốn vạn bảy ngàn tám trăm sáu mươi mốt bước mới thấy cô tiên nga ôm một cái bọc nhỏ đi ra. Không đợi tiên nga mở miệng chúc mừng, Vô Thượng Đế Quân đã dằn lòng chẳng đặng, vội hỏi, “Là trai hay gái?” Tiên nga sợ hãi kéo một góc chăn lên, hóa ra là một quả trứng. Vô Thượng Đế Quân giật mình sửng sốt, nhưng rồi cũng nhẹ nhõm hẳn. —— Vô Thượng Đế Quân là long thân, Vô Thượng Đế phi là phượng thể, vốn loài động vật đẻ trứng, dẫu việc sinh ra quả trứng này là ngoài dự liệu, nhưng cũng có tình có lý đi. Thiên đình rất nhàm chán, mấy vị chư thần tán tiên còn cá cược xem Vô Thượng Đế phi sinh con trai hay con trái. Tin tức Vô Thượng Đế phi sinh một quả trứng vừa truyền ra, tất cả tiên nhân đều nhất tề rớt cằm té u đầu, chỉ một thoáng mà điểu thú bay loạn, tường vân rục rịch, mấy thần tiên kéo tới xem nhốn nháo không dứt, thiên đình trở nên náo nhiệt lạ thường, rốt cuộc ngay cả Tử Phủ Đế Quân, tiên nhân đứng cùng bậc với Vô Thượng Đế Quân cũng bị ‘kinh động’. “Sao lại có thể là trứng!” Tử Phủ Đế Quân lẩm bẩm, thận trọng nghĩ ngợi một hồi, hắn cũng đạp cái tường vân phô trương khoe mẽ của mình hướng lên thiên đình. Bình thường tường vân nhà khác chỉ có một hoặc hai màu, nhiều nhất là ba màu thì thôi đi, tường vân nhà Tử Phủ Đế Quân phải bảy màu, một khi bay lên, màu sắc rực rỡ lóa mắt kia thì người cách xa mấy ngọn núi to cũng có thể thấy rất rõ ràng. Nguyên nhân là vì xa xưa một thuở, quan hệ giữa Tử Phủ Đế Quân cùng Vô Thượng Đế Quân không thể nói là tốt, lúc này hắn đến nhất định sẽ khiến đám thần tiên mới gắn lại cằm sẽ ngã ngửa ra cả. Nhưng địa vị Tử Phủ Đế Quân cao quý như vậy, nếu muốn khiến chúng thần tiên kinh ngạc thì cũng phải để mình quang minh chính đại tiến thẳng vào Linh Tiêu Bảo Điện. Bởi vậy, thời điểm Tứ Phủ Đế Quân đến đã thấy chúng tiên đều giống như Vô Thượng Đế phi, tất thảy đều quấn khăn thành một cục trên đầu. Tử Phủ Đế Quân nhíu mày, “Ngàn năm không gặp, lão Vô Thượng kia càng ngày càng gia trưởng ngang ngược, vợ hắn ở cữ sao các ngươi cũng phải quấn khăn trùm đầu hết thế kia?” Kiểu nói chuyện như vậy chư thần tán tiên đã nghe mòn tai, nhất thời càng lúng túng hơn so với việc nghe tin lúc nãy. Có anh tiên gia ‘mạnh vì gạo bạo vì tiền’ (phải có điều kiện thuận lợi thì hoạt động mới có hiệu quả) lanh lẹ đến xã giao, Tử Phủ Đế Quân đã phất tay áo, “Tiểu tiên dẫn đường, nghe nói Vô Thượng trước có già sau có trẻ, ta đến xem trứng tiên nhà hắn.” Tiên gia kia vừa nghe mấy lời này đã không còn muốn khách sáo xã giao gì, im lặng đưa Tử Phủ Đế Quân đến thằng vườn bàn đào. Tuy là một quả trứng, nhưng nói gì thì nói cũng là ruột thịt của mình, Vô Thượng Đế Quân làm theo đề nghị của chúng thần một cách qua loe, mở một yến hội tam triều rửa tội ngoài trời thật lớn trong vườn bàn đào. Bây giờ yến hội còn chưa bắt đầu, các tiên nhân được xếp ngồi vào chỗ, trên bàn dọn sẵn hoa tươi rượu ngon chờ đợi. Vô Thượng Đế Quân ngồi đối diện với Vô Thượng Đế phi đang ôm quả trứng trong ngực, nghĩ đến xuất thần. Đúng là một quả trứng vô cùng xinh đẹp, màu trắng óng ánh, không hề có tỳ vết nào, giống như một viên trân châu khổng lồ. Tử Phủ Đế Quân nhìn quen mắt, đi đến trước mặt, không nói không rằng giơ tay muốn ôm quả trứng kia xem một cái. Vô Thượng Đế phi vốn không muốn, vừa thấy Tử Phủ Đế Quân, do dự một lúc cũng đưa cho hắn. Tay vừa rờ đến, quả trứng đã nứt ra. “Không phải tại ta.” Tử Phủ Đế Quân tỏ vẻ vô tội. Vợ chồng Vô Thượng Đế Quân không thèm nhìn hắn, chỉ căng thẳng nhìn quả trứng kia, vừa mừng vừa lo, không biết lát nữa cái gì sẽ chui ra. Quả trứng kia rung rung vài cái, khe hở càng lúc càng lớn, trên đỉnh trứng từ từ có dấu hiệu nứt vỡ, rốt cuộc một mảnh vỏ cũng được phá ra. Lúc này, không chỉ vợ chồng Vô Thượng Đế Quân mà mỗi một thần tiên đều nín thở như thể sợ sẽ khiến tiên đồng chưa nở ra kia sợ hãi. Giữa ánh mặt vạn chúng chú mục, một bàn chân với những đệm thịt, bên trên là màu lông xù vàng óng ánh chầm chậm thò ra. Cho dù là rồng hay phượng thì cũng chỉ có bộ vuốt cứng cáp sắc nhọn, mà tay người thì cũng chỉ đầy thịt chứ không thể có màu lông xù vàng óng kia được. Bởi vậy Vô Thượng Đế Quân nhịn không được “a” một tiếng. Tiếng “a” này vừa thoát ra, bàn chân mập mạp vàng óng kia lập tức rụt về. Không phải Đản Hoàng Tô bị tiếng “a” kia dọa, mà là bị chính bàn chân mình dọa. Đản Hoàng Tô còn nhớ rất rõ, trước đó mình đang ngồi đọc một cuốn truyện trên mạng tên “Hồn BOSS”, nam nhân vật chính là một đại ma đầu, tục danh Ba Nhĩ, rất am hiểu chuyện quăng tới quăng lui người ta từ chỗ này sang chỗ khác. Đang lúc đọc tới đoạn Vương Tiểu Minh, CP (character pairing) của Ba Nhĩ, bởi vì thay Ba Nhĩ chịu đòn, thân thể không thể chịu đựng được việc tim vỡ nát mà chết tươi thì đột nhiên tên Ma vương Ba Nhĩ kia xuất hiện trước mặt nàng, sau đó giống hệt như những gì nàng thường thấy trong truyện, hắn bùm một cái, thế rồi nàng bị Ba Nhĩ kéo từ máy tính thả đến chỗ tối om chật chội này. (Nếu mình không nhầm thì Đản Đản đang đọc truyện đam mỹ :3, thể loại huyễn huyễn) Nàng cố gắng giãy giụa ở cái chỗ chật hẹp vô cùng kia, rốt cuộc khi đánh vỡ được một cái lỗ nhỏ xíu, nàng bị chính tay mình —— à không, bàn chân —— hù dọa. Không phải Ba Nhĩ chỉ có thể biến người ta từ chỗ này sang chỗ khác thôi hay sao, từ khi nào thì hắn cũng có thể biến người thành động vật? Đản Hoàng Tô mù mờ không xác định được, nương theo ánh sáng từ cái lỗ nhỏ trên cao cẩn thận kiểm tra chân mình. Hoàn toàn chính xác, đệm thịt mềm mịn, màu lông vàng óng ánh, giống như bàn chân của A Hoàng nhà nàng, nhưng A Hoàng nhà nàng chính là một con chó mà? Chả nhẽ mình bị Ba Nhĩ biến thành một con chó? Đản Hoàng Tô cảm thấy 囧. …Nhưng cũng thiệt mới mẻ! Cái chỗ tối om om này chỉ cần phá được một lỗ hổng nhỏ chợt trở nên vô cùng yếu ớt, Đản Hoàng Tô chỉ cần quơ quơ hai ba cái nó đã thành một cái động lớn đủ để thò đầu ra, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Tử Phủ Đế Quân. Chỉ trong nháy mắt, hàng mi dài kia như chạm thẳng vào lòng nàng. Nhìn kỹ thêm một tý, làn da trắng ngần sáng sủa, tóc vừa mướt vừa dài vừa mềm, khí chất siêu phàm thoát tục, ngũ quan có nét, hàng mi đậm cùng đôi mắt xếch kia lại đẹp quá đáng. Đây là một anh chàng đẹp giai đó nha! Đản Hoàng Tô nuốt nước miếng đánh ực. Nếu biết đọc truyện này lại có phúc lợi như vậy, nàng không nên đợi truyện hết mới đọc! Đản Hoàng Tô nuốt nước miếng, tinh thần hưng phấn chào hỏi Tử Phủ Đế Quân, “Hi anh đẹp giai!” Nhưng âm thanh thoát ra khỏi miệng lại là mấy tiếng “A a” không hề có ý nghĩa, ngọng ngịu trong trẻo, nhưng không phải là tiếng chó sủa. “Nó đang chào ta?” Tử Phủ Đế Quân nhíu mày, vươn tay ra túm lấy gáy Đản Hoàng Tô xách nàng lên, vui sướng hả hê khi người khác gặp họa, “Ồ, một con hồ li hai đuôi, là con cái.” Mặt Vô Thượng Đế quân tái mét. Rồng với phượng, cho dù đột biến gen kiểu gì thì cũng không thể sanh ra hồ ly! Đương nhiên Vô Thượng Đế Quân không phải buồn Vô Thượng Đế phi cắm sừng hay đội nón xanh cho hắn, hắn chỉ đang phẫn nộ việc vốn tưởng là tiên đồng được trời ban, nào ngờ chỉ là một giống tiên mượn phúc mà thôi. Tiên gì thì tiên cũng không phải là của hắn nữa! Hạnh phúc trong lòng Vô Thượng Đế Quân từ từ tan nát. Nhưng Tử Phủ Đế Quân lại hưng phấn dạt dào, “Tiểu hồ li này cũng rất quý giá, nếu ngươi không thích thì cho ta đi.” Hồ ly vốn có ba tộc, thanh khâu Cửu vĩ Bạch thị, phàm trần Đan vĩ Hồ thị, cuối cùng là lục loan Song vĩ Phong thị. Dòng tộc thanh khâu Bạch thị có pháp lực cao cường nhất, không tuân theo sự sắp đặt của nhà trời, tự cai quản, là yêu tộc lệ thuộc trực tiếp với Đại thần Thượng cổ Nữ Oa nương nương, số người trong tộc vô cùng ít, những người mang họ Bạch bây giờ còn sống hay đã chết cũng chưa biết rõ. Trong ba tộc hồ ly thì Đan vĩ Hồ thị là đông nhất, họ sinh ở phàm trần, người trong tộc sống trải dài từ nhân gian trên trời, thậm chí là cả địa phủ Ma vực, không có bầy đàn nhất định, cũng không định cư, đếm không biết bao nhiêu kẻ mê hoặc người đi đường, rất hiếm nhân vật xuất chúng trong giới tiên nhân. Lục loan Phong thị được xếp cùng hàng Tán tiên, vốn là bộ tộc tự do, nhưng trời ban cho sự linh mẫn với thảo dược, ngay cả máu trong người cũng là thuốc tiên chữa thương, cho nên thường bị tiên ma săn bắt, nuôi dưỡng hoặc làm y sư, có khi chỉ vì lấy máu. Mà cho dù tù đày hay y sư đi chăng nữa cũng khó thoát khỏi số kiếp rút máu, bộ tộc này dù may mắn sống sót cũng ẩn nấp không tung tích. Đản Hoàng Tô vừa nở ra là hồ ly hai đuôi thuộc Phong thị, quả thực là bảo vật hiếm có khó tìm. Chỉ là Vô Thượng Đế Quân không nghĩ Đản Hoàng Tô là bảo bối. Trong mắt Vô Thượng Đế Quân, Đản Hoàng Tô chính là ác điểu đỗ quyên mượn bụng Vô Thượng Đế phi ấp trứng, lãng phí công sức hắn bao nhiêu ngày chờ mong cùng hạnh phúc. Lúc này vừa nghe Tử Phủ Đế Quân xung phong nhổ cái đinh trong mắt cái gai trong thịt này đi, tất nhiên là gãi đúng chỗ ngứa, gật đầu đồng ý tắp lự. Vô Thượng Đế phi không cam lòng. Cho dù thế nào đi chăng nữa thì nàng cũng mang nặng đẻ đau tiểu hồ li này suốt mười năm trời, nhưng phu xướng phụ tùy, nàng không thể để Vô Thượng Đế Quân mất mặt trước nhiều người như vậy được. Khó có thể bàn chuyện ăn rơ như vậy với Vô Thượng Đế Quân, Tử Phủ Đế Quân sợ hắn hối hận, không hề cáo từ mà mang theo Đản Hoàng Tô, đạp tường vân lấp lánh lóa mắt kia, nhanh như chớp bay về Tử Thần phủ. Vì thế câu chuyện này được bắt đầu ở Tử Thần phủ. Mời các bạn đón đọc Hồ Ly Trùng Sinh của tác giả Chín Mươi Chín Dùng Thư Sinh.