Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trái Tim Trên Những Con Đường

"Thành thị đôi khi làm người ta ngột ngạt dù ở châu Âu, cuộc sống rất thảnh thơi, có sự thanh bình, chậm rãi ngay ở những thành phố lớn... Thế nhưng sau tất cả, thiên nhiên vẫn nhiều sức vẫy gọi nhất, về với những cánh đồng, những con đường, những ngôi làng hoặc những thành phố nhỏ bé. Có rất nhiều vẻ đẹp tiềm tàng ở đó, không chỉ trong cảnh sắc dân dã mà còn trong bầu không khí thật tươi mới, trong những con người hiền lành - những con người thật sự Pháp, Ý hay Đức. Tôi sẽ kể một tẹo về những hành trình ấy - những hành trình sẽ đưa bạn đi giữa bát ngát hoa cỏ, núi rừng, mặt trời, chạy theo những vòng quay, những nỗi nhớ biển, những câu chuyện không thể lãng quên, và tình yêu chưa bao giờ lụi tàn trên con đường tít tắp". *** Review sách Trái Tim Trên Những Con Đường  Phan Thị Thu Thảo đã review       28 tháng 12, 2018 Tôi biết đến tác giả Mai Thanh Nga qua cuốn sách Paris trong hộp giày, rồi sau cuốn sách này tôi mới tìm đến Trái tim trên những con đường. Tôi thích cả hai cuốn sách này nhưng có lẽ tôi thích Trái tim trên những con đường hơn, có lẽ vì tôi thích thể loại du ký, cũng có thể vì hình ảnh một Mai Thanh Nga lạc quan, vui vẻ hơn hiện lên qua cuốn sách này. Nếu Paris trong hộp giày chỉ lấy bối cảnh riêng về thành phố Paris vừa cổ kính lại vừa hiện đại thì Trái tim trên những con đường lại là hành trình chạy dọc xuyên suốt các thành phố của Châu Âu từ những thành phố lớn như Paris, London hay Venice rồi đến những thành phố nhỏ, cả những thành phố mà đến bây giờ tôi vẫn chẳng nhớ tên. Trái tim tôi cứ lửng lơ theo từng hành trình, cứ theo dấu chân của tác giả mà băng qua biển, qua rừng, hòa mình với thiên nhiên và với mong ước được một lần đặt chân đến những thành phố Châu Âu đó để đi, để yêu và để trải nghiệm. Trái tim trên những con đường được tác giả Mai Thanh Nga viết theo lối văn du ký, giọng văn nhẹ nhàng nhưng mang đầy sự lạc quan và mang hơi thở của thiên nhiên đem đến cho người đọc những cung bậc cảm xúc giản dị và chân thành nhất. Thật sự đây là một cuốn sách rất tuyệt vời cho những ai đam mê xê dịch, không gượng ép, cứ trôi theo dòng chảy của trái tim như vậy. *** Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa hồng Từ đó tôi nguyện suốt đời rong chơi.* *Câu gốc: “Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa hồng. Từ đó lên đường phiêu linh” trong bài “Chỉ có ta trong cuộc đời” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bạn nói ôi trời, hát sai lời rồi kìa, tôi nói tôi có hát nhạc Trịnh đâu, tôi đang nói về kim chỉ nam cuộc sống của mình lúc này. Tôi không biết liệu cách sống ấy sẽ còn đúng tới bao giờ, khi tôi qua tuổi 20? Khi tôi đầu bốn? Khi tôi tóc bạc, cháu quấn chân? Hay khi tôi không còn tự ngồi dậy mỗi sáng được nữa? Tôi nghĩ nó sẽ thực sự chấm dứt khi tôi đủ lười, đủ lười để trái tim hết cảm giác với những bước chân. Khi căn bệnh nan y và đáng sợ ấy tới, tôi sẽ bước đi chỉ là bước, không nghĩ suy, không hoài bão, không tò mò, không xao động, và không trăn trở trong những giấc ngủ đêm. Dĩ nhiên tôi vẫn sống tốt khi không di chuyển, chỉ là cuộc sống sẽ hơi thiêu thiếu, thiếu một cái gì đó như là chính bản thân mình. Giờ thì tôi vẫn thích đi, thích điên lên được, bởi đi làm tôi hết đau lưng. Cái ghế đang làm tôi biến dạng cột sống, lại còn cài thêm mấy cái gai tinh túy vào, dĩ nhiên giết dần cơ thể và tâm hồn. Thật đấy! Người ta bảo “Con người hình thành khi khỉ đi hai chân”, đạo diễn Lê Hoàng phản pháo theo đúng kiểu đanh đá của ông: “Con người hình thành khi họ bắt đầu di chuyển”. Di chuyển ở đây chắc không chỉ nói về tình trạng địa lý mà còn trong tư duy. Nếu ta đi, không nghĩ suy, chỉ rong chơi, đơn giản đó là kẻ hành khất, giống người Gipsy một đời không nơi nương náu. Nếu ta đi, mang theo suy nghĩ khám phá vùng đất mới, say mê phiêu lưu thì sẽ thành như Gristoforo Colombo tìm thấy châu Mỹ hay James Cook cập bến châu Úc. Nếu ta đi, lòng chất đầy ham muốn chiếm đoạt thì sẽ thành thực dân Anh, Pháp, Bồ. Còn nếu ta đi, vì không có nơi nào để sống, khát khao tìm vùng đất của mình, xã hội của mình, thì sẽ thành những người Do Thái khôn ngoan. Thực chất, khi họ đến với châu Âu, ngày đó người ta coi giao thương là nhơ nhớp, dân Do Thái làm việc đó và thành công xuất sắc, có tiền nhưng không địa vị. “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Họ là những người sáng lập nên mô hình ngân hàng, mà sau này cả thế giới phải đi theo. Vậy mới là đi, thực sự là đi bằng chân và bằng đầu. Chủ nghĩa xê dịch đang “làm loạn” thế giới này, trong cộng đồng những người trẻ có nhiệt huyết, đam mê, và hơn cả là dũng cảm. Cuộc sống của con người có sinh, lão, bệnh, tử, trong đó quá trình “lão” kéo dài nhất: trẻ nhỏ, niên thiếu, trưởng thành, người già. Nhưng ở thế kỷ XXI, có thêm giai đoạn nữa gọi là hậu niên thiếu, tiền trưởng thành - quá độ Peter Pan* . Về cơ bản, giai đoạn này nằm trong quá trình “lão” bất di bất dịch, nhưng già thể xác mà trẻ tâm hồn. Bạn có thể gặp họ ở hình thái ông cụ Benjamin Button* tập nhảy, chơi đu quay, khóc oe oe gọi mẹ. Tôi nằm trong thế hệ này, thích rong chơi, vô lo vô nghĩ, không gò bó bản thân trong gia đình, nhà cửa, xe cộ, coi mình là trẻ con. Mà thế hệ này ngày càng nhiều người sống với khẩu hiệu “Forever Young”. Thật sự không biết đó là tốt hay xấu nữa? Sống theo bản năng, tự do với xã hội, bứt mình ra mọi khuôn khổ, nâng cao nhân quyền, sống thế thật tuyệt, nhưng có phần ích kỉ với gia đình. Hòa hợp giữa sống vì mình và vì gia đình khó như xã hội hiện đại cố gắng giữ bản sắc truyền thống. * Peter Pan - nhân vật hư cấu của nhà văn J.M.Barrie - mang hình hài của một thiếu niên 15-16 tuổi biết bay, luôn muốn vui chơi và hưởng thụ cuộc sống, luôn chối bỏ “sự trưởng thành”. * Nhân vật trong phim “Dị nhân Benjamin Button” (tên gốc “The Curious Case of Benjamin Button) - một cậu bé có chu trình sinh học ngược với bình thường, sinh ra đã già, dần dần trẻ ra. Phim do David Fincher đạo diễn, dựa trên một truyện ngắn cùng tên của nhà văn Mỹ F. Scott Fitzgerald xuất bản năm 1992. Dù thế nào tôi và vô số người vẫn đang xê dịch, đi chỉ vì muốn đi, hoặc đi vì chán ngồi một chỗ. Đi thì cứ đi, làm thì cứ làm, vui cứ vui, miễn sao thoải mái, chỉ đừng hô khẩu hiệu: “Người ta chỉ sống khi xê dịch”. Ông bà tôi, bố mẹ tôi nghìn đời vẫn sống, sống đẹp là đằng khác. Nhiều người lại thích câu “Đừng nói với tôi bạn giỏi thế nào, hãy nói với tôi bạn đi những đâu”. Thomas Edison cả ngày chỉ ngồi trong phòng và ông ấy mang văn minh cho toàn nhân loại. Ông Mạc Ngôn chỉ ngồi yên ở huyện Cao Mật để vẽ lên toàn bộ hiện thực Trung Quốc, giật về giải Nobel. Ngày xưa có bài báo nói vui rằng nếu nhà văn Tô Hoài lên Tây Bắc trước khi viết truyện thì “Truyện Tây Bắc” đã không hay như thế. Mỗi người một cách sống, hãy để mình tự do trong suy nghĩ về người khác. Chúng ta về cơ bản chỉ khác nhau ở đam mê. Chỉ hy vọng rằng mỗi vùng đất mình tới, mỗi trải nghiệm mình có, mỗi bước chân mình đi sẽ làm con người lớn lên. Người ta khổng lồ trong tư duy, còn tư duy khổng lồ lại nằm trong hình hài đơn giản. Đi cho sự ngu xuẩn giảm bớt, can đảm tăng lên, trí tuệ rèn giũa để đương đầu với một cuộc sống ổn định trong xã hội bất ổn phía trước. Tôi đi không hẳn đã nhiều, chỉ đủ để viết cho mình một cuốn cẩm nang nho nhỏ, có những bức ảnh, những tranh vẽ về ngày tháng tuổi trẻ ít biếng lười. Thông thường những chuyến đi sẽ bắt đầu từ các thành phố lớn: Paris, London, Prague, Venice… lâu dần con đường hẹp về những thành phố nhỏ hơn như Torino, Strasbourg, Heidenberg… rồi lại dẫn tới những thành phố kém tiếng hơn như Echallens, Founteinbleau, Biella… cứ thế đi về phía những cánh rừng, những bãi biển, những ngọn núi, về với thiên nhiên. Thành thị đôi khi làm người ta ngột ngạt dù ở châu Âu, cuộc sống rất thảnh thơi, có sự thanh bình, chậm rãi ngay cả ở những thành phố lớn. Nếu không phải chen lấn nhiều tại tàu điện ngầm thì người ta sẽ thấy cuộc sống ở nơi hỗn độn như Paris cũng còn yên lành lắm. Thế nhưng sau tất cả, thiên nhiên vẫn nhiều sức vẫy gọi nhất, về với những cánh đồng, những con đường, những ngôi làng, hoặc những thành phố nhỏ bé. Có rất nhiều vẻ đẹp tiềm tàng ở đó, không chỉ trong cảnh sắc dân dã mà còn trong bầu không khí thật tươi mới, trong những con người hiền lành - những con người thật sự Pháp, Ý hay Đức. Tôi sẽ kể một chút về những hành trình ấy - những hành trình sẽ đưa bạn đi giữa bát ngát hoa cỏ, núi rừng, mặt trời, chạy theo những vòng quay, những nỗi nhớ, biển, những câu chuyện không thể lãng quên, và tình yêu chưa bao giờ lụi tàn trên con đường tít tắp. Mời các bạn đón đọc Trái Tim Trên Những Con Đường của tác giả Mai Thanh Nga.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Món Ngon Hà Nội (Vũ Bằng)
Vào khoảng năm tàn tháng hết, ở miền Nam nước Việt có những buổi tối đìu hiu lạnh như mùa thu đất Bắc. Gió buồn đuổi lá rụng trên hè. Mây bạc nặng nề trôi đi chầm chậm như chia mối buồn của khách thiên lý tương tư. Người xa nhà đột nhiên thấy trống trải trong lòng. Lê bước chân trên những nẻo đường xa lạ, y thấy tiếc nhớ một cái gì không mất hẳn, nhưng không còn thấy. Nhớ vẩn vơ, buồn nhẹ nhẹ. Cái buồn không se sắt, cái nhớ không day dứt, nhưng chính cái buồn và cái nhớ đó mới thực làm cho người ta nhọc mệt, thẫn thờ. Lòng người, cũng như cánh hoa, chóng già đi vì thế. Người ta không nặng lắm về hiện tại, nhưng thiết tha với quá khứ hơn. Một tiếng dế ở chân tường, một ngọn gió vàng heo hắt, hay một tiếng lá đụng cành trâm đều nhắc nhở ta những kỷ niệm xa xôi, dìu dịu. Tìm mua: Món Ngon Hà Nội TiKi Lazada Shopee Ngày xưa, người cung nữ ở trong tiêu phòng lạnh ngắt thấy xe dê thì nhớ đến lúc được quân vương ấp ủ thương yêu. Tiếng con ý nhi gợi lại ở trong lòng người chinh phụ buổi người tráng sĩ "lâm hành". Tại kinh đô Trương Hàn thấy lá ngô rụng giếng thu thì sực nhớ đến rau thuần, cá lư và muốn treo ấn trở về quê cũ. "Gió thu một tiếng bên tai, Thuần, lư sực nhớ đến mùi Giang Nam. Đôi khi cũng mang bệnh nhớ nhung, người viết sách này vào lúc năm tàn hầu hết cũng ưa nghĩ đến một vài kỷ niệm xa xưa. Một chén trà sen do nhà ướp; mấy cái bánh Tô Châu nhấm nháp vào một hôm mát trời; một nồi cơm gạo tám ăn với thịt rim; bát canh cần bốc khói xanh nghi ngút; mấy quả cà Nghệ giòn tan hay mẻ cốm Vòng ăn với chuối tiêu trứng cuốc... tất cả những thứ đó, gợi cho ta một nỗi thèm tiếc mờ mờ, như làm rung động tới những nơi thầm kín nhất của lòng. Những lúc đó ta không thể không liên tưởng tới những ngày dịu ngọt bên cạnh mẹ già, vợ dại dưới cái mái nhà cũ kỹ rêu phong. Ngọn đèn không sáng lóe nhưng đủ soi một cách thân mật vào những mái tóc thân yêu; tiếng ca hát không nhiều nhưng đủ làm cho tim ta ấm áp; mà bữa cơm tuy là thanh đạm, nhưng đủ để cho ta ngon miệng hơn là ăn vây, ăn yến. Đi trong gió lạnh lùng, tôi nhớ đến những buổi sum họp êm đềm, tôi nhớ đến những bữa cơm thân mật, tôi nhớ đến những miếng ngon gia dụng và đêm đêm tôi đã ghi những nhận xét và cảm xúc đó lên trên mặt giấy. Hợp với những bài đã viết trước đây, cuốn sách nhỏ bé này không có tham vọng gì hơn là ghi lại được nỗi buồn nhớ xa xôi và gửi gắm một chút tình cho ai ai, ở Trung, Bắc cũng như Nam, mang nặng trong lòng những biệt ly xứ sở.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Vũ Bằng":Món Ngon Hà NộiBốn Mươi Năm Nói LáoMón Lạ Miền NamBóng Ma Nhà Mệ HoátMiếng Ngon Hà NộiNói Có SáchThương Nhớ Mười HaiTruyện Hai NgườiĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Món Ngon Hà Nội PDF của tác giả Vũ Bằng nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Món Ngon Hà Nội (Vũ Bằng)
Vào khoảng năm tàn tháng hết, ở miền Nam nước Việt có những buổi tối đìu hiu lạnh như mùa thu đất Bắc. Gió buồn đuổi lá rụng trên hè. Mây bạc nặng nề trôi đi chầm chậm như chia mối buồn của khách thiên lý tương tư. Người xa nhà đột nhiên thấy trống trải trong lòng. Lê bước chân trên những nẻo đường xa lạ, y thấy tiếc nhớ một cái gì không mất hẳn, nhưng không còn thấy. Nhớ vẩn vơ, buồn nhẹ nhẹ. Cái buồn không se sắt, cái nhớ không day dứt, nhưng chính cái buồn và cái nhớ đó mới thực làm cho người ta nhọc mệt, thẫn thờ. Lòng người, cũng như cánh hoa, chóng già đi vì thế. Người ta không nặng lắm về hiện tại, nhưng thiết tha với quá khứ hơn. Một tiếng dế ở chân tường, một ngọn gió vàng heo hắt, hay một tiếng lá đụng cành trâm đều nhắc nhở ta những kỷ niệm xa xôi, dìu dịu. Tìm mua: Món Ngon Hà Nội TiKi Lazada Shopee Ngày xưa, người cung nữ ở trong tiêu phòng lạnh ngắt thấy xe dê thì nhớ đến lúc được quân vương ấp ủ thương yêu. Tiếng con ý nhi gợi lại ở trong lòng người chinh phụ buổi người tráng sĩ "lâm hành". Tại kinh đô Trương Hàn thấy lá ngô rụng giếng thu thì sực nhớ đến rau thuần, cá lư và muốn treo ấn trở về quê cũ. "Gió thu một tiếng bên tai, Thuần, lư sực nhớ đến mùi Giang Nam. Đôi khi cũng mang bệnh nhớ nhung, người viết sách này vào lúc năm tàn hầu hết cũng ưa nghĩ đến một vài kỷ niệm xa xưa. Một chén trà sen do nhà ướp; mấy cái bánh Tô Châu nhấm nháp vào một hôm mát trời; một nồi cơm gạo tám ăn với thịt rim; bát canh cần bốc khói xanh nghi ngút; mấy quả cà Nghệ giòn tan hay mẻ cốm Vòng ăn với chuối tiêu trứng cuốc... tất cả những thứ đó, gợi cho ta một nỗi thèm tiếc mờ mờ, như làm rung động tới những nơi thầm kín nhất của lòng. Những lúc đó ta không thể không liên tưởng tới những ngày dịu ngọt bên cạnh mẹ già, vợ dại dưới cái mái nhà cũ kỹ rêu phong. Ngọn đèn không sáng lóe nhưng đủ soi một cách thân mật vào những mái tóc thân yêu; tiếng ca hát không nhiều nhưng đủ làm cho tim ta ấm áp; mà bữa cơm tuy là thanh đạm, nhưng đủ để cho ta ngon miệng hơn là ăn vây, ăn yến. Đi trong gió lạnh lùng, tôi nhớ đến những buổi sum họp êm đềm, tôi nhớ đến những bữa cơm thân mật, tôi nhớ đến những miếng ngon gia dụng và đêm đêm tôi đã ghi những nhận xét và cảm xúc đó lên trên mặt giấy. Hợp với những bài đã viết trước đây, cuốn sách nhỏ bé này không có tham vọng gì hơn là ghi lại được nỗi buồn nhớ xa xôi và gửi gắm một chút tình cho ai ai, ở Trung, Bắc cũng như Nam, mang nặng trong lòng những biệt ly xứ sở.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Vũ Bằng":Món Ngon Hà NộiBốn Mươi Năm Nói LáoMón Lạ Miền NamBóng Ma Nhà Mệ HoátMiếng Ngon Hà NộiNói Có SáchThương Nhớ Mười HaiTruyện Hai NgườiĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Món Ngon Hà Nội PDF của tác giả Vũ Bằng nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Đời Tôi (Bill Clinton)
Bill Clinton - Tổng thống trẻ tuổi thứ 3 trong lịch sử Hoa kỳ. Có lẽ là tổng thống Hoa Kỳ được nhiều người trên thế giới biết đến nhiều nhất. Câu chuyện của Bill Clinton là một câu chuyện điển hình Mỹ mà một người bình thường có thể liên hệ…"Đời tôi - My life Bill Clinton" sẽ dẫn người đọc vào sự hồi tưởng mạnh mẽ về những thành tựu cũng như những thất bại trong thời cầm quyền của ông... " My Life Bill Clinton" thực sự " Cực kỳ cuốn hút...Câu chuyện của Bill Clinton đúng là một câu chuyện điển hình Mỹ mà một người bình thường có thể liên hệ...Những chính trị gia tương lai sẽ thấy đâu là một cuốn sách phải đọc, còn người Mỹ bình thường sẽ đồng cảm với những thăng trầm mà tất cả cúng ta đều trải qua trong đời " ( Báo Châttnooga Times Free Press) " Cuốn sách dẫn người đọc vào sự hồi tưởng mạnh mẽ về những thành tựu cũng như thất bại trong thời cầm quyền của ông...Không một cuốn tự truyện tổng thống nào có thể sống động đến thế...thật khó mà bỏ qua Bill Clinton cũng như những câu chuyện đời đặc biệt của ông" - Báo The Tennessean. Ngay trong ngày phát hành đầu tiên, chỉ riêng tại Mỹ " My life Bill Clinton" đã bán được 400.000 bản. Đây là con số lớn nhất chưa từng có đối với loại sách Phi tiểu thuyết và là con số gấp đôi lượng bản sách Living History của vợ ông - Thượng nghị sỹ Hillary Clinton. Đây chắc chắn là bộ sách về tổng thống hay nhất mọi thời đại Tìm mua: Đời Tôi TiKi Lazada Shopee *** Sau khi cuốn Đời tôi xuất bản vào tháng 6/2004, tôi đi nhiều nơi ở Mỹ và ở nước ngoài để quảng bá cho cuốn sách. Tôi ngỡ ngàng và cảm kích khi biết bao nhiêu người chờ đợi hàng giờ liền, có khi thâu đêm, để chờ tôi ký tặng vào sách của họ, cho đến nay con số này đã lên đến hơn 60 nghìn người. Trong những dịp ký tặng sách, trả lời phỏng vấn cũng như gặp gỡ tình cờ, mọi người đưa ra những quan sát cụ thể và rất đa dạng về những gì họ thu được sau khi đọc câu chuyện của tôi - một bằng chứng nữa cho thấy tất cả chúng ta đều cảm nhận thông tin qua lăng kính của những trải nghiệm, mối quan tâm và nhu cầu của riêng mình. Phần lớn lời bình luận của mọi người thuộc ba loại: họ đồng cảm với chuyện kể thời thơ ấu của tôi ra sao; họ bị tác động bởi một việc làm của tôi trong lúc làm tổng thống như thế nào; và cuốn sách đã tăng sự hiểu biết của họ về chính trị hiện đại và các vấn đề chính sách như thế nào. Tất nhiên, một số kha khá thì đùa tôi về độ dài và sức nặng của cuốn sách. Nhiều người chỉ lịch sự nói rằng họ thích cuốn sách, trong số này gần đây nhất có một nhạc công trẻ trong dàn nhạc của Đại học Florida A&M khi cựu Tổng thống Bush và tôi đi ra sân chào lực lượng vũ trang của chúng ta trong buổi diễn trước trận đấu ở sân Super Bowl. Trong vài tuần đầu tiên sau khi cuốn sách được tung ra, phần lớn mọi người trò chuyện với tôi về thời thơ ấu của tôi và việc đọc phần ấy đã làm họ hồi tưởng lại thời thơ ấu của chính họ như thế nào. Một phụ nữ mà Hillary và tôi gặp ở một hiệu sách bang Colorado và một phóng viên truyền hình châu Âu phỏng vấn tôi đều cởi mở bộc bạch về thời thơ ấu không êm đẹp của họ và nói rằng đọc câu chuyện của tôi đã giúp họ tự hiểu mình hơn, hiểu cả những rắc rối mà họ vẫn phải đối mặt mãi cho đến khi đã trưởng thành. Nhiều bạn đọc trẻ, thường là dân nhập cư hoặc sinh viên nước ngoài, nói rằng họ đọc chuyện của tôi để tìm sự hướng dẫn sao cho chính họ cũng có thể sống giấc mơ của họ. Nhiều người trong các buổi ký tên sách tranh thủ cảm ơn hoặc gửi thư cho tôi cảm ơn về Đạo luật Nghỉ phép у tế và việc gia đình và Y tế, về chế độ trợ cấp học đại học, về cơ hội có việc làm để khỏi phải nhận trợ cấp thất nghiệp, về cơ hội được phục vụ trong AmeriCorps,[2] hoặc những ưu đãi họ có được từ các chính sách kinh tế. Nhiều người đến từ Ireland, Bosnia, Kosovo, Haiti, Mexico, Colombia, Việt Nam, Triều Tiên, Trung Đông và châu Phi cám ơn tôi vì đã cố giúp quê hương họ và vì tôi đã kể ra những cuộc đấu tranh đang diễn ra ở đó. Một nhân viên mật vụ từng phục vụ trong Lực lượng đặc biệt Quân đội Mỹ ở Somalia vào thời kỳ “Black Hawk Down”[3] cảm ơn tôi vì đã giải thích những sai lầm mà tôi và những người khác đã phạm, và vì đã bảo vệ binh sĩ trên chiến trường cũng như chỉ huy của họ.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Đời Tôi PDF của tác giả Bill Clinton nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Donald Trump - Màn Trình Diễn Vĩ Đại (Wayne Barrett)
“Tôi phải làm một cái gì đó để cuộc sống trở nên thú vị, hơn là ngồi chờ chết.” Donald Trump từng phát biểu như vậy, và rõ ràng, ông đã chứng minh cho cả thế giới thấy mình không hề nói suông. Kể từ khi mới là một tay chơi mới nổi trong giới bất động sản cuối thập niên 70, cho đến bây giờ - sở hữu vị trí quyền lực nhất hành tinh - Tổng thống Hoa Kỳ, Donald Trump đã liên tục “trình diễn” một màn li kì, kịch tính bậc nhất, với đủ các chiêu trò lọc lõi, và thú vị là, lại chưa hề kết thúc. Ngay từ khi Trump bắt đầu triển khai dự án đầu tiên của mình vào những năm 30 tuổi, phóng viên điều tra Wayne Barrett đã để mắt đến người đàn ông giàu tham vọng này. Trump luôn tự nhận mình là một người kinh doanh thông minh, nhưng thực tế phức tạp hơn thế gấp nhiều lần. Barrett đã khám phá ra cách Trump vươn lên trở thành ông trùm bất động sản nhờ khai thác đủ các mối quan hệ với ngân hàng và giới chính trị, thậm chí cả mafia. Khi đã quyết, Trump không ngần ngại thao túng và lừa đảo, tận dụng cả những ràng buộc về tình cảm và kinh doanh với những người vợ để đạt được mục đích. Dưới ngòi bút của Barrett, chân dung Donald Trump hiện lên sinh động, chân thật như đang đối thoại trực diện với bạn. Donald Trump là nhân vật của thời đại. Chính dư luận và công chúng đã góp phần thêu dệt, tạo dựng nên những đồn đoán gay cấn xoay quanh ông, đến nỗi không ai có thể nắm bắt được đâu là thật, đâu là giả. Rốt cuộc, Donald Trump đang suy tính những gì? Hãy thử suy luận cùng Barrett, trong cuốn sách đặc biệt kỹ lưỡng, công phu mang tên: “Donald Trump - Màn trình diễn vĩ đại”. *** Tìm mua: Donald Trump - Màn Trình Diễn Vĩ Đại TiKi Lazada Shopee Frank Algernon Cowperwood không tin vào người dân, ông ta không có chút lòng tin nào ở họ. Đối với ông, họ chỉ như một cánh đồng mà trên đó ngô được gieo, và rồi được gặt. Họ có mặt nhưng chỉ là một khối lưng cong xuống đất, đầu gối và mặt dưới bùn, là bàn đạp để ông ta trở nên vượt trội. Đức tin riêng tư và sâu thẳm của ông chỉ có ở bản thân mình mà thôi. - Theodore Dreiser, The Titan, 1914 Giới thiệu BỞI WAYNE BARRETT Vào cuối năm 1978, Jack Newfield, người về sau trở thành đồng nghiệp của tôi, một biên tập viên cấp cao của Village Voice với một cảm quan đặc biệt về dòng chảy lưu thông của tin tức New York, đề nghị tôi bỏ thời gian điều tra kỹ càng một tay chơi mới nổi, một nhà phát triển bất động sản 32 tuổi mới được ít người biết đến, kẻ đang xây dựng dự án đầu tiên của mình: Donald Trump. Bốn tháng sau, tiêu đề chuỗi bài gồm ba phần của tôi được đăng tải trên trang bìa tờ Voice. Trump ban đầu đã rất phấn khích khi được quảng bá rộng rãi trên một trong những tờ báo quốc gia lớn nhất, đến nỗi ông ta đã gọi cho bạn bè để khoe khoang về nó. Tuy nhiên, ông ta cũng yêu cầu luật sư và cố vấn của mình, Roy Cohn, viết một lá thư tới tạp chí Voice để đe dọa một vụ kiện mà trên thực tế họ chưa từng nộp đơn. Mặc dù tôi thường tìm hiểu đối tượng một thời gian trước khi cố gắng tiếp cận để phỏng vấn cho bài viết, vậy mà tôi đã gặp Donald ngay khi mới bắt đầu công cuộc điều tra cho loạt bài này, và tôi đã gặp ông ta theo cách mà ông ta mong muốn. Một trong những nơi đầu tiên tôi điều tra là các văn phòng của Ủy ban phát triển kinh tế Bang New York, Hội đồng Phát triển Đô thị1, để kiểm tra một núi hồ sơ liên quan đến việc miễn trừ thuế Trump đạt được cho khách sạn Grand Hyatt, dự án duy nhất đang trong quá trình xây dựng. Khi điện thoại trong phòng họp UDC, nơi tôi đã dành nhiều ngày tự cô lập bản thân, bất ngờ reo lên, tôi đã không biết liệu có nên nghe không, nhưng cuối cùng thì tôi đã nghe. Giọng nói vui vẻ ở đầu dây bên kia chào đón tôi như thể tôi là một người bạn cũ: “Wayne, tôi nghe nói anh sẽ viết bài về tôi. Tôi là Donald Trump đây. Tại sao chúng ta lại không gặp nhau và trò chuyện chút nhỉ? Đây là một cơ hội thực sự cho tờ Voice viết nên câu chuyện tích cực về một dự án hữu ích cho New York.” Rõ ràng là một người ở ủy ban, đã cho ông ta số điện thoại của tôi. Một điệu nhảy vụng về - mở màn quá trình điều tra - đã bắt đầu giữa hai chúng tôi kể từ ngày hôm đó. 1 Nguyên văn tiếng Anh là Urban Development Corporation, viết tắt là UDC (ND). Tôi đã gặp Trump vài lần trong vài tháng tiếp theo, ghi âm 15 giờ độc thoại đầy sinh lực, ngồi trên chiếc xe limousine và thư giãn trên chiếc sofa trong căn hộ áp mái của ông ta qua nhiều giờ phỏng vấn. Một cuộc phỏng vấn đã bị cắt ngắn khi Ivana - vợ ông nài nỉ ông đi xem opera cùng cô ấy. Có những khoảng trống dài giữa các cuộc gặp của chúng tôi, và trong lúc đó tôi vẫn tiếp tục đào xới, để những câu hỏi phỏng vấn của mình ngày càng khó khăn hơn, và tâm trạng của ông ta cũng vậy. Ông ta hẳn cũng đã đào bới chút ít về tôi, bởi có lúc ông ta đề cập đến một chủ đề mà tôi chắc chắn chưa từng nói đến - căn hộ không được cao cấp cho lắm của tôi nằm trong khu vực Brownsville ở Brooklyn. Sau loạt bài này, Donald đã từ chối nói chuyện với tôi trong suốt tám năm tôi liên tục viết các bài báo định kỳ về các dự án tại New York của ông ta. Vào mùa xuân năm 1989, ngay sau khi hợp đồng sách của tôi với Harper Collins được công bố ở NewYork, Trump và tôi đã nói chuyện vui vẻ tại một bữa trưa ở Waldorf, nơi ông ta đã nói với tôi rằng tôi là “người phù hợp để viết cuốn sách này” bởi tôi “đã có mặt ở đó ngay từ những ngày đầu”. Khi tôi rời khỏi Voice vào tháng 12 và bắt đầu điều tra tích cực cho cuốn sách, Trump đã sử dụng một người bạn chung là luật sư Tom Puccio làm sứ giả giữa chúng tôi, và chính Puccio đã nói với tôi rằng Donald sẵn sàng gặp và hợp tác thảo luận về dự án này. Mặc dù tôi liên tục đề nghị Rubenstein làm rõ về việc liệu Trump có cho tôi một cuộc phỏng vấn hay không, tôi đã không thể có được một câu trả lời rõ ràng trong nhiều tháng, và cuối cùng được biết rằng yêu cầu của tôi bị chối từ. Tôi chưa từng viết một bài báo lớn nào về bất cứ ai mà sau khi phỏng vấn một cách sâu sát, họ lại không khiến tôi phải xem xét lại suy nghĩ của chính mình theo một cách nào đó. Donald là một người rất giỏi thuyết phục, và ông ta chắc chắn cũng đã có thể làm thế. Bởi sự thiếu vắng những đóng góp của chính Donald, cuốn sách của tôi về ông ta trên thực tế và trong hầu hết mọi trường hợp là các phiên bản câu chuyện của những người đã tham gia trong các thương vụ với ông ta. Tôi chỉ chọn trình bày những cảnh tượng và những mẩu đối thoại tôi xác nhận là đáng tin cậy - dựa trên nguồn tin tôi cho là tin cậy và được xác thực bởi các nghiên cứu khác. Tuy nhiên, vì tôi đã viết cuốn sách này dưới hình thức tường thuật, chứ không phải báo chí, tôi đã mô tả các sự kiện mà không bị cản trở bởi kiểu anh-A-nói-thế-này và cô-B-nói-thế-kia của dạng tin tức.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Donald Trump - Màn Trình Diễn Vĩ Đại PDF của tác giả Wayne Barrett nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.