Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lưu Luyến Không Quên (Lam Bạch Sắc)

Cô gặp anh vào mùa sen nở. Khi ấy đang là chính hạ.

Năm đó gặp phải anh, là thời gian không đúng. Anh đã quên tất thảy, còn cô lại trầm luân tới tận đáy cốc.

Đến cả khi gặp lại vẫn là thời gian không đúng, anh muốn đòi lại con trai, mà với cô đứa con ấy là tất cả. Vì thế, họ nhất thiết phải tới tòa án giải quyết…

Tóm lại, điều không nên nhất trong cuộc đời này chính là “vô ái thừa hoan”

Dưới bóng đêm, là tâm ai mê luyến? Là ai ở nơi cao nhìn cô cùng đường bí lối? Tìm mua: Lưu Luyến Không Quên TiKi Lazada Shopee

Yêu hận luân phiên, vừa mới đi đã bảy năm ròng. May mà cuối cùng, khi năm tháng lặng trôi, hai ta vẫn được tay trong tay.***

Dạo gần đây, báo chí không ngừng đưa tin: người cầm quyền Lệ thị - Lệ Trọng Mưu đang kiện cáo tranh đoạt quyền nuôi dưỡng một cậu bé sáu tuổi.

Phiên tòa còn chưa mở mà dư luận đã vô cùng náo nhiệt. Trong sự việc đó, một bên là đế vương thương nghiệp, một bên lại là…

Ngô Đồng, cô ấy là ai?

Trong chuyên mục scandal nóng của tuần san giật tít, giới truyền thông muốn đào bới bối cảnh của Ngô Đồng, kết quả: cô gái này thân phận trắng như giấy, bảy năm trước khi tốt nghiệp từng vào Lệ thị thực tập; trừ lần đó ra, thì cô và vị giám đốc Lệ Trọng Mưu chẳng có liên quan gì đến nhau.

Bọn phóng viên chuyển hướng nghi ngờ sang đứa bé, nó từ đâu tới mà có thể gây nên chuyện bát quái như vậy. Bộ phận PR của Lệ thị lập tức phát hành công văn ép giới truyền thông không được phép quấy rầy cuộc sống của cậu bé.

Có biên tập của một tạp chí điếc không sợ súng, chụp lén được mấy tấm ảnh của cậu, ba ngày sau, tạp chí đó bị Lệ thị thu mua, tổng giám đốc Lệ Trọng Mưu kí một chữ, tạp chí đó buộc ngừng ấn hành.

Tuy nhiên, tạp chí số cuối cùng này lại có lượng tiêu thụ tốt vô cùng, trên trang bìa là hình ảnh một cậu bé phấn điêu ngọc thế, vô cùng linh động, bộ dáng khả ái dễ thương. Hoàn toàn ngược lại so với Lệ tổng lãnh khốc vô tình. Chính điều này lại khiến người ta thêm yêu thích.

Càng nhiều phóng viên không ngại mạo hiểm, cắm chốt chầu trực bên ngoài tòa án mỗi lần khai mạc phiên tòa mới.

Lần này tòa án thẩm vấn lâu hơn phiên trước, bậc thang chỉ có vài chục thước mà đứng đứng ngồi ngồi chật kín toàn phóng viên. Một đám người nâng máy quay, máy chụp hình, máy ghi âm… chỉ chờ đương sự xuất hiện.

Cuối tháng tư, trời chuyển muộn, ánh mặt trời cuối xuân rạng rỡ không vương một tia ưu phiền.

Thân ảnh gầy guộc từ cổng chính đi ra, mấy trăm màn ảnh ngay lập tức chụp không ngừng, mọi người hét lên xông tới, chặn trước cản sau.

Ngô Đồng bị đèn huỳnh quang bức không mở được mắt, xung quanh đều là phóng viên, lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Máy ảnh chớp nháy như hàng trăm quả bom ném về phía cô.

“Ngô tiểu thư, có phải cô và Lệ Trọng Mưu kiện tụng….”

“Nghe nói lần này Lệ tổng mời thuê luật sư đoàn…”

“Cô có thể ra mặt cùng con mình hay không…”

Ngô Đồng không trả lời gì được, cô hồi tưởng lại cảnh vị luật sư kia gay gắt chất vấn mình, và cả người đàn ông hà khắc bên cạnh ông ta.

Gương mặt cô thoáng chốc trắng bệch, bước đi loạng choạng, bên ngoài phóng viên đổ xô về phía trước, những chiếc microphone cực lớn vượt qua đầu người vươn về phía cô làm cô thở gấp liên tục.

Đúng lúc ấy, đám người phía sau chợt xôn xao ——

Lệ Trọng Mưu xuất hiện.

Phần lớn phóng viên bên này muốn chạy sang bên kia, đáng tiếc chưa kịp tới gần Lệ Trọng Mưu đã bị mấy tay vệ sĩ tây trang đen sì ngăn lại. Lệ Trọng Mưu trong mắt mọi người là đường hoàng mà qua, chẳng lưu lại cái gì.

Tới khi đi ngang qua Ngô Đồng, bước chân chợt dừng lại.

Cô bận đối mặt với phóng viên, không nhìn thấy anh.

Nhưng anh lại thấy cô.

Mi tâm Lệ Trọng Mưu cau lại, một giây sau không biết làm như thế nào mà túm được Ngô Đồng ra ngoài,

Phóng viên không kịp phản ứng, mắt Ngô Đồng thấy như trời long đất lở, đến lúc ngẩng đầu lên đã phát hiện ra mình đang bị ôm đi xuống bậc thang. Cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, giúp cô thoát khỏi vòng vây một cách dễ dàng.

Người cô nhũn ra.

Không dám nghiêng đầu nhìn, đến một cái liếc mắt cũng sợ.

Phóng viên muốn đuổi theo, vệ sĩ liền chặn lại con đường phía trước, trợ lí Lệ Trọng Mưu - Lâm Kiến Nhạc nhanh chóng bị phóng viên vây kín. Trợ lí Lâm vừa cười nói: cảm tạ truyền thông bằng hữu đã “đặc biệt” quan tâm tới đại boss, vừa dứt khoát: điều gì cũng không trả lời được.

Chiếc Maybach dừng bên đường, Ngô Đồng bị người nào đó ép phải ngồi xuống ghế sau, theo bản năng cô giãy giãy, sức lực so với người nào đó kia quả đúng là “lấy trứng chọi đá”. Lệ Trọng Mưu theo sau lên xe, đóng cửa “Bộp” một cái, “Lái xe.”

Xe tăng tốc rời khỏi chốn thị phi.

Ngô Đồng liếc nhìn gương chiếu hậu, vẫn còn vài phóng viên chưa từ bỏ ý định theo đuôi, cô vừa định thu lại tầm mắt thì chạm ngay vào ánh mắt của Lệ Trọng Mưu đang ngồi đối diện.

Anh quán sát cô, bí ẩn và cẩn thận.

Tim bỗng run lên, Ngô Đồng cúi đầu, mắt thấy xe chuẩn bị rẽ, cô đột nhiên cao giọng nói: “Dừng xe!”

Tài xế lão Tống hiểu nhất là nhìn mặt mà nói chuyện, đang muốn phanh xe, Lệ Trọng Mưu trên mặt không có biểu tình gì, vì vậy đành phải ngoảnh mặt làm ngơ với yêu cầu của Ngô Đồng.

Xe vẫn chạy bon bon trên đường, Ngô Đồng ngồi đó, vẫn luôn cắn môi.

Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, bên tai vang lên giọng nam trầm như tiếng cello: “Ngô tiểu thư đi đâu? Tiễn cô một đoạn đường.”

Trong lòng cô ngũ vị tạp trần, không tiếp lời.

Không khí trong xe trầm mặc, xung quanh Ngô Đồng cư như lập lờ luồng khí: “Không phận sự miễn gần.”

Tất cả vấn đề tranh chấp quyền nuôi dưỡng Đồng Đồng anh đều giao toàn bộ cho Lâm Kiến Nhạc xử lí. Thỉnh thoảng nghe Kiến Nhạc báo cáo, hầu hết là kể chuyện người phụ nữ này có thái độ cứng rắn thế nào, nói gì cũng không chịu ngượng bộ.

Cô còn kiên trì nhất quyết đòi mang con rời khỏi HongKong, không muốn nói thêm gì nữa. Còn Lệ Trọng Mưu thì càng không có ý định sẽ dây dưa tiếp, anh phái luôn luật sư ra mặt để giải quyết.

Vừa lúc nãy ở tòa án, cô còn khiên định không chịu từ bỏ quyền nuôi dưỡng con trai, nhưng khi nói chuyện cô lại không dám nhìn thẳng vào anh.

Người phụ nữ này đối mặt với anh, cường thế chạy biến đi đâu hết rồi?

Một người đầy mâu thuẫn… Lệ Trọng Mưu thừa nhận anh khá tò mò về cô.

Im lặng hồi lâu, Lệ Trọng Mưu cứ tưởng cô thỏa hiệp, cô lại nói: “Tôi phải về công ty xử lí vài chuyện, quan hệ của tôi và anh đang căng thẳng thế này, chắc chắn anh không mong phóng viên chụp được ảnh anh và tôi trước cổng công ty, đúng không?”

Ngữ khí của cô không kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh, một câu nói mà đánh trúng trọng điểm ngay lập tức. Lệ Trọng Mưu kinh ngạc, nhướn mày lên nhìn cô.

Ngô Đồng đánh mắt né tránh anh.

Ánh mắt anh hạ xuống so với băng đá khiến người ta rét run; nhưng cũng giống như vũng lầy, càng kéo người ta lún sâu hơn nữa.

Làm cô vạn kiếp bất phục.

Lệ Trọng Mưu dừng ánh mắt, đánh giá cô. Anh bắt được trong mắt cô một thoáng ảm đạm. Lệ Trọng Mưu thấy cô phục tùng, suy tư mất nửa giây, anh ngước mắt, “Lão Tống, dừng xe.”

Xe vừa dừng hẳn, cô vội mở của nhảy xuống. Chẳng thèm để ý xe cộ, băng qua đường cái đến trạm xe buýt.

Bên này, chiếc Maybach không lái đi, mà quay đầu dừng cách đó một đoạn.

Lệ Trọng Mưu ngồi phía sau, nhìn thân ảnh bé nhỏ co rúm, lẻ loi chờ xe buýt.

Anh thu ánh mắt về, nhấn vào notebook điện tử trong xe, xem kế hoạch buổi chiều, anh bật bút điện tử, chấm vào màn hình lật sang trang khác.

Ngô Đồng cũng lặng lẽ đợi xe. Buồn bã nhuộm dần lên khóe mắt.

Cô nghĩ mãi mà không rõ, sự tình làm sao có thể rơi vào tình trạng như hôm nay?Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Lam Bạch Sắc":Ai Muốn Tình Sâu Lầm Vào Phù HoaBẫy Tình, Yêu Giả Thành ThậtKhách Quan Không Thể ĐượcLưu Luyến Không QuênNửa Hoan Nửa Ái - Yêu Không Lối ThoátƯớc Hẹn Phù Hoa

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Lưu Luyến Không Quên PDF của tác giả Lam Bạch Sắc nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Nếu Không Là Tình Yêu (Diệp Lạc Vô Tâm)
Có câu nói, con người trong cả một đời dù sao cũng phải làm vài chuyện khiến bản thân hối hận, như thế cuộc đời mới hoàn chỉnh. Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ làm hai việc giúp cuộc đời mình hoàn chỉnh. Đó là việc đầu tiên là yêu anh và việc thứ hai là gả cho anh. Anh đã từng nói với tôi, nếu em thật sự yêu một người, dù anh ta không yêu em, em cũng phải tìm mọi cách giành được anh ta, bằng không cả đời này em sẽ không hạnh phúc. Tôi tin vào lời khuyên đó, vì vậy tôi đã sử dụng mọi cách có thể. Cuối cùng, tôi cũng có được anh nhưng rồi tôi lại rời xa anh. Khi gặp hôn nhân sau hai mươi năm chờ đợi, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là tình thân, bao nhiêu là tình yêu? Khi hai thân thể hòa nhập là một, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là dục vọng, bao nhiêu là nghĩa vụ? Tìm mua: Nếu Không Là Tình Yêu TiKi Lazada Shopee Lúc gặp lại, lướt qua vai nhau, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là quyến luyến, bao nhiêu là bất lực? Lúc mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau, anh nói ra câu “Anh yêu em, từ rất lâu rồi…”, em mới biết, người động lòng không chỉ có một mình em.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Diệp Lạc Vô Tâm":Chân Trời Góc BểChờ Em Lớn Nhé. Được Không?Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh HoaMãi Mãi Là Bao XaNgàn Năm Chờ ĐợiNgủ Cùng SóiNửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du CaSự Dịu Dàng Khó CưỡngYêu Là ThếNếu Không Là Tình YêuEm Vốn Thích Cô Độc, Cho Đến Khi Có AnhĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Nếu Không Là Tình Yêu PDF của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Nếu Không Là Tình Yêu (Diệp Lạc Vô Tâm)
Có câu nói, con người trong cả một đời dù sao cũng phải làm vài chuyện khiến bản thân hối hận, như thế cuộc đời mới hoàn chỉnh. Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ làm hai việc giúp cuộc đời mình hoàn chỉnh. Đó là việc đầu tiên là yêu anh và việc thứ hai là gả cho anh. Anh đã từng nói với tôi, nếu em thật sự yêu một người, dù anh ta không yêu em, em cũng phải tìm mọi cách giành được anh ta, bằng không cả đời này em sẽ không hạnh phúc. Tôi tin vào lời khuyên đó, vì vậy tôi đã sử dụng mọi cách có thể. Cuối cùng, tôi cũng có được anh nhưng rồi tôi lại rời xa anh. Khi gặp hôn nhân sau hai mươi năm chờ đợi, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là tình thân, bao nhiêu là tình yêu? Khi hai thân thể hòa nhập là một, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là dục vọng, bao nhiêu là nghĩa vụ? Tìm mua: Nếu Không Là Tình Yêu TiKi Lazada Shopee Lúc gặp lại, lướt qua vai nhau, liệu anh có phân biệt rõ, bao nhiêu là quyến luyến, bao nhiêu là bất lực? Lúc mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau, anh nói ra câu “Anh yêu em, từ rất lâu rồi…”, em mới biết, người động lòng không chỉ có một mình em.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Diệp Lạc Vô Tâm":Chân Trời Góc BểChờ Em Lớn Nhé. Được Không?Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh HoaMãi Mãi Là Bao XaNgàn Năm Chờ ĐợiNgủ Cùng SóiNửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du CaSự Dịu Dàng Khó CưỡngYêu Là ThếNếu Không Là Tình YêuEm Vốn Thích Cô Độc, Cho Đến Khi Có AnhĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Nếu Không Là Tình Yêu PDF của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hoa Hồng Sớm Mai (Lâm Địch Nhi)
Tôi từng đọc một bộ truyện có tên “Hai mươi bảy lá thư tình”, trong đó hai nhân vật chính trò chuyện về những yếu tố tác động tới tình yêu tương ứng với từng chữ trong bảng chữ cái. Một trong những yếu tố khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất đó là Courage - Dũng khí. Khi đọc “Hoa hồng sớm mai” của Lâm Địch Nhi, tôi liền nghĩ, rốt cuộc chúng ta cần có bao nhiêu dũng khí để yêu một người? Dũng khí để chờ đợi. Dũng khí để theo đuổi. Dũng khí để buông tay. Dũng khí để bên nhau trọn đời. Đối với Bùi Địch Văn, yêu cần có dũng khí để chờ đợi. Bùi Địch Văn xuất hiện qua ngòi bút của Lâm Địch Nhi lần đầu tiên trong cuốn “Hoa hồng ký ức”. Chỉ bằng vài dòng miêu tả thoáng qua, hình ảnh của Bùi Địch Văn vẫn để lại ấn tượng sâu đậm không thua bất cứ nhân vật chính nào. Được miêu tả như một người đàn ông hoàn mỹ, gia cảnh giàu có, địa vị cao sang, ngoại hình xuất chúng cùng phong thái vương giả từ trong cốt tuỷ, Bùi Địch Văn chính là hình tượng chuẩn mực thường thấy của một nam chính. Nhưng không đi vào lối mòn quen thuộc, Lâm Địch Nhi luôn biết cách tạo nên sự hấp dẫn riêng cho các nhân vật của mình. Đằng sau lớp vỏ bọc hoàn mỹ, Bùi Địch Văn cũng chỉ là nạn nhân của những cuộc hôn nhân thất bại. Cha mẹ không có tình yêu, các thành viên trong gia đình luôn xâu xé nhau vì lợi ích, người vợ kết tóc lại là người yêu của em trai cùng cha khác mẹ, Bùi Địch Văn tưởng như là người có trong tay tất cả, cuối cùng lại chẳng có gì. Nhưng dù lớn lên trong sự khắc nghiệt của cuộc sống danh gia vọng tộc, Bùi Địch Văn cũng không để tiền tài và quyền lực khống chế con người mình. Anh là người con hiếu thảo, khéo léo điều hoà các mối quan hệ trong gia đình, là người anh cả dịu dàng, luôn chăm sóc và che chở cho các em mình và hơn cả, anh chưa bao giờ đánh mất ước mơ được trở thành Tổng biên tập của một toà soạn báo. Và chính tại một toà soạn nhỏ mang tên “Hoa Đông buổi chiều”, Bùi Địch Văn đã gặp Thư Sướng. Tìm mua: Hoa Hồng Sớm Mai TiKi Lazada Shopee Bùi Địch Văn yêu Thư Sướng từ cái nhìn đầu tiên nhưng với bản tính cẩn trọng, thâm trầm, anh không vội vã theo đuổi cô mà từ từ tìm cách bước vào cuộc sống của cô. Đầu tiên, anh tuyển Thư Sướng vào làm việc cho toà soạn dù biết rõ ngành học của cô hoàn toàn không liên quan tới công việc của một nhà báo. Sau đó là những tháng ngày Thư Sướng chìm trong nước mắt và tủi hờn khi bị anh “dạy dỗ và huấn luyện”. Ba năm là khoảng thời gian để Thư Sướng trở thành một phóng viên trẻ xuất sắc. Ba năm là khoảng thời gian Bùi Địch Văn trở thành người sếp, người thầy mà cô kính trọng. Ba năm là khoảng thời gian Bùi Địch Văn chờ Thư Sướng yêu anh.* * * * * Đối với Thư Sướng, yêu cần có dũng khí để mở lòng. Ở Thư Sướng có một thứ khiến cô trở nên đặc biệt hấp dẫn, đó là sự kiên cường. Cô là thành quả của sự cố gắng của cha mẹ với mục đích tìm một người để chăm sóc người con trai cả bị thiểu năng trí tuệ, Thư Thần. Nói cách khác, Thư Sướng ra đời với một gánh nặng trên vai, tuy vậy cô lại không vì thế mà mang lòng oán trách hay hận thù. Dù là lúc nhỏ hay khi trưởng thành, Thư Sướng vẫn luôn theo sát và chăm sóc anh trai với tất cả tình yêu thương và lòng bao dung. Vì Thư Thần, cô chấp nhận hi sinh tuổi trẻ, tiền bạc và thậm chí là hạnh phúc cả đời của mình. Thực ra, Thư Sướng đã sớm gặp và đem lòng yêu một người đàn ông. Tuổi trẻ nồng nhiệt và tình yêu cháy bỏng đã khiến cô vững tin rằng đó chính là người đàn ông của đời mình. Cô trao cả tương lai và hạnh phúc của mình cho anh ta bằng một tờ giấy hôn thú. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, gia đình nhà chồng ép buộc ly hôn trước cả khi hôn lễ chính thức được cử hành. Lý do được đưa ra rằng Thư Thần là “cái động không đáy”, là một người chỉ còn chút hơi tàn còn Thư Sướng lại kiên quyết không từ bỏ việc chữa bệnh cho anh trai mình. Cùng một lúc, Thư Sướng mất đi hai chỗ dựa tinh thần. Đúng vào lúc tuyệt vọng nhất, cô nhận ra rằng có một người vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi cô. Chờ một thoáng đã ba năm. Thế nhưng trái tim đã đầy vết thương sứt sẹo, Thư Sướng liệu còn có thể mở lòng với người khác, đặc biệt người đó lại là Bùi Địch Văn?* * * * * Yêu cần có dũng khí để bên nhau trọn đời. Khi đọc “Hoa hồng ký ức”, tôi đã rất hâm mộ cách Bùi Địch Thanh yêu và theo đuổi Trì Linh Đồng. Có sự chân thành, bền bỉ để khiến đối phương rung động nhưng cũng có lòng tự tôn để buông tay khi người đó quá lạnh lùng. Quả thật, cách yêu của hai anh em nhà họ Bùi cũng thật giống nhau, nếu có điểm gì khác biệt thì đó là sự kiên nhẫn, thâm trầm và lặng lẽ của Bùi Địch Văn. Nhưng dù thế nào, con người cũng không có ai hoàn hảo. Bùi Địch Văn dịu dàng là thế, si tình là thế nhưng cũng không vượt qua được sĩ diện của bản thân. Để bảo vệ hình ảnh của mình, anh từ chối chia sẻ với Thư Sướng về quá khứ đau thương, anh cẩn thận che giấu nỗi tủi nhục của cuộc hôn nhân thất bại và những vết sẹo vẫn còn âm ỉ đau đến tận bây giờ. Bùi Địch Văn tin rằng anh đang bảo vệ tình yêu thuần khiết của anh và Thư Sướng nhưng lại không ngờ được rằng chính sự lẩn tránh của anh lại vô tình đẩy Thư Sướng ra xa, khiến cả hai phải trải qua những tháng ngày đau đớn và thống khổ. Có những thứ mà chỉ khi mất đi mới có thể tìm lại trọn vẹn. Một lần để vuột mất Thư Sướng khiến Bùi Địch Văn mở lòng thành thật trao cho cô cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình. Một lần buông tay Bùi Địch Văn giúp Thư Sướng nhận ra hoá ra cô yêu anh nhiều đến thế, nhiều đến mức không chỉ biết đón nhận những điều tốt đẹp ở anh mà còn có thể chấp nhận những góc tối trong con người anh. Cuộc đời này có bao nhiêu năm chứ? Nếu tin rằng đã tìm được đúng người, sao không đủ dũng cảm để nắm tay nhau bước tiếp một chặng đường. “Thật sự, nếu như gặp đúng người, cho dù tương lai gian nan trắc trở, cho dù trước mắt là ngàn núi vạn sông, thì hôn nhân vẫn là một sự điên cuồng đáng để thử.”Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Lâm Địch Nhi":Gió Thổi Mùa HèHoa Hồng GiấyHoa Hồng Ký ỨcNơi Nào Phong Cảnh Như TranhXuân Sắc Như ThếHoa Hồng Sớm MaiChiến Tranh Hoa HồngEm Chờ Anh Giữa Mùa XuânĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hoa Hồng Sớm Mai PDF của tác giả Lâm Địch Nhi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hoa Hồng Sớm Mai (Lâm Địch Nhi)
Tôi từng đọc một bộ truyện có tên “Hai mươi bảy lá thư tình”, trong đó hai nhân vật chính trò chuyện về những yếu tố tác động tới tình yêu tương ứng với từng chữ trong bảng chữ cái. Một trong những yếu tố khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất đó là Courage - Dũng khí. Khi đọc “Hoa hồng sớm mai” của Lâm Địch Nhi, tôi liền nghĩ, rốt cuộc chúng ta cần có bao nhiêu dũng khí để yêu một người? Dũng khí để chờ đợi. Dũng khí để theo đuổi. Dũng khí để buông tay. Dũng khí để bên nhau trọn đời. Đối với Bùi Địch Văn, yêu cần có dũng khí để chờ đợi. Bùi Địch Văn xuất hiện qua ngòi bút của Lâm Địch Nhi lần đầu tiên trong cuốn “Hoa hồng ký ức”. Chỉ bằng vài dòng miêu tả thoáng qua, hình ảnh của Bùi Địch Văn vẫn để lại ấn tượng sâu đậm không thua bất cứ nhân vật chính nào. Được miêu tả như một người đàn ông hoàn mỹ, gia cảnh giàu có, địa vị cao sang, ngoại hình xuất chúng cùng phong thái vương giả từ trong cốt tuỷ, Bùi Địch Văn chính là hình tượng chuẩn mực thường thấy của một nam chính. Nhưng không đi vào lối mòn quen thuộc, Lâm Địch Nhi luôn biết cách tạo nên sự hấp dẫn riêng cho các nhân vật của mình. Đằng sau lớp vỏ bọc hoàn mỹ, Bùi Địch Văn cũng chỉ là nạn nhân của những cuộc hôn nhân thất bại. Cha mẹ không có tình yêu, các thành viên trong gia đình luôn xâu xé nhau vì lợi ích, người vợ kết tóc lại là người yêu của em trai cùng cha khác mẹ, Bùi Địch Văn tưởng như là người có trong tay tất cả, cuối cùng lại chẳng có gì. Nhưng dù lớn lên trong sự khắc nghiệt của cuộc sống danh gia vọng tộc, Bùi Địch Văn cũng không để tiền tài và quyền lực khống chế con người mình. Anh là người con hiếu thảo, khéo léo điều hoà các mối quan hệ trong gia đình, là người anh cả dịu dàng, luôn chăm sóc và che chở cho các em mình và hơn cả, anh chưa bao giờ đánh mất ước mơ được trở thành Tổng biên tập của một toà soạn báo. Và chính tại một toà soạn nhỏ mang tên “Hoa Đông buổi chiều”, Bùi Địch Văn đã gặp Thư Sướng. Tìm mua: Hoa Hồng Sớm Mai TiKi Lazada Shopee Bùi Địch Văn yêu Thư Sướng từ cái nhìn đầu tiên nhưng với bản tính cẩn trọng, thâm trầm, anh không vội vã theo đuổi cô mà từ từ tìm cách bước vào cuộc sống của cô. Đầu tiên, anh tuyển Thư Sướng vào làm việc cho toà soạn dù biết rõ ngành học của cô hoàn toàn không liên quan tới công việc của một nhà báo. Sau đó là những tháng ngày Thư Sướng chìm trong nước mắt và tủi hờn khi bị anh “dạy dỗ và huấn luyện”. Ba năm là khoảng thời gian để Thư Sướng trở thành một phóng viên trẻ xuất sắc. Ba năm là khoảng thời gian Bùi Địch Văn trở thành người sếp, người thầy mà cô kính trọng. Ba năm là khoảng thời gian Bùi Địch Văn chờ Thư Sướng yêu anh.* * * * * Đối với Thư Sướng, yêu cần có dũng khí để mở lòng. Ở Thư Sướng có một thứ khiến cô trở nên đặc biệt hấp dẫn, đó là sự kiên cường. Cô là thành quả của sự cố gắng của cha mẹ với mục đích tìm một người để chăm sóc người con trai cả bị thiểu năng trí tuệ, Thư Thần. Nói cách khác, Thư Sướng ra đời với một gánh nặng trên vai, tuy vậy cô lại không vì thế mà mang lòng oán trách hay hận thù. Dù là lúc nhỏ hay khi trưởng thành, Thư Sướng vẫn luôn theo sát và chăm sóc anh trai với tất cả tình yêu thương và lòng bao dung. Vì Thư Thần, cô chấp nhận hi sinh tuổi trẻ, tiền bạc và thậm chí là hạnh phúc cả đời của mình. Thực ra, Thư Sướng đã sớm gặp và đem lòng yêu một người đàn ông. Tuổi trẻ nồng nhiệt và tình yêu cháy bỏng đã khiến cô vững tin rằng đó chính là người đàn ông của đời mình. Cô trao cả tương lai và hạnh phúc của mình cho anh ta bằng một tờ giấy hôn thú. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, gia đình nhà chồng ép buộc ly hôn trước cả khi hôn lễ chính thức được cử hành. Lý do được đưa ra rằng Thư Thần là “cái động không đáy”, là một người chỉ còn chút hơi tàn còn Thư Sướng lại kiên quyết không từ bỏ việc chữa bệnh cho anh trai mình. Cùng một lúc, Thư Sướng mất đi hai chỗ dựa tinh thần. Đúng vào lúc tuyệt vọng nhất, cô nhận ra rằng có một người vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi cô. Chờ một thoáng đã ba năm. Thế nhưng trái tim đã đầy vết thương sứt sẹo, Thư Sướng liệu còn có thể mở lòng với người khác, đặc biệt người đó lại là Bùi Địch Văn?* * * * * Yêu cần có dũng khí để bên nhau trọn đời. Khi đọc “Hoa hồng ký ức”, tôi đã rất hâm mộ cách Bùi Địch Thanh yêu và theo đuổi Trì Linh Đồng. Có sự chân thành, bền bỉ để khiến đối phương rung động nhưng cũng có lòng tự tôn để buông tay khi người đó quá lạnh lùng. Quả thật, cách yêu của hai anh em nhà họ Bùi cũng thật giống nhau, nếu có điểm gì khác biệt thì đó là sự kiên nhẫn, thâm trầm và lặng lẽ của Bùi Địch Văn. Nhưng dù thế nào, con người cũng không có ai hoàn hảo. Bùi Địch Văn dịu dàng là thế, si tình là thế nhưng cũng không vượt qua được sĩ diện của bản thân. Để bảo vệ hình ảnh của mình, anh từ chối chia sẻ với Thư Sướng về quá khứ đau thương, anh cẩn thận che giấu nỗi tủi nhục của cuộc hôn nhân thất bại và những vết sẹo vẫn còn âm ỉ đau đến tận bây giờ. Bùi Địch Văn tin rằng anh đang bảo vệ tình yêu thuần khiết của anh và Thư Sướng nhưng lại không ngờ được rằng chính sự lẩn tránh của anh lại vô tình đẩy Thư Sướng ra xa, khiến cả hai phải trải qua những tháng ngày đau đớn và thống khổ. Có những thứ mà chỉ khi mất đi mới có thể tìm lại trọn vẹn. Một lần để vuột mất Thư Sướng khiến Bùi Địch Văn mở lòng thành thật trao cho cô cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình. Một lần buông tay Bùi Địch Văn giúp Thư Sướng nhận ra hoá ra cô yêu anh nhiều đến thế, nhiều đến mức không chỉ biết đón nhận những điều tốt đẹp ở anh mà còn có thể chấp nhận những góc tối trong con người anh. Cuộc đời này có bao nhiêu năm chứ? Nếu tin rằng đã tìm được đúng người, sao không đủ dũng cảm để nắm tay nhau bước tiếp một chặng đường. “Thật sự, nếu như gặp đúng người, cho dù tương lai gian nan trắc trở, cho dù trước mắt là ngàn núi vạn sông, thì hôn nhân vẫn là một sự điên cuồng đáng để thử.”Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Lâm Địch Nhi":Gió Thổi Mùa HèHoa Hồng GiấyHoa Hồng Ký ỨcNơi Nào Phong Cảnh Như TranhXuân Sắc Như ThếHoa Hồng Sớm MaiChiến Tranh Hoa HồngEm Chờ Anh Giữa Mùa XuânĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hoa Hồng Sớm Mai PDF của tác giả Lâm Địch Nhi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.