Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tế Luyện Sơn Hà - Thực Đường Bao Tử

Ta có một cái Tiểu Lam Đăng, đạp khắp gầm trời Cửu U... Vài lời của người dịch: Truyện kể về một thiếu niên tư chất bình thường, xuất thân thê thảm nhưng vận khí thì tốt đến mức "trong c*t chó cũng mò thấy vàng". (^3^)/ Văn phong khá tinh tế, miêu tả chi tiết nhiều sự vật sự việc dù rất nhỏ, lối kể khá hóm hỉnh, nhiều khi hài đến mức bật cười. Nhân vật chính - Tần Vũ qua lời kể tác giả hiện lên như một chàng trai thông minh kiểu khôn vặt, lươn lẹo, nói dối không chớp mắt, suy nghĩ lại rất hài. Nhưng đằng sau đó, ẩn chứa sự kiên trì, cứng cỏi, quyết đoán đến nhường nào... *** Mặt trời dần lặn xuống ở đằng tây làm cho cái oi bức ban ngày cũng dịu lại. Những tia nắng cuối ngày phủ lên vườn thuốc, mùi vị thơm ngát của những cây linh thực tản ra khắp nơi, mỗi loại một kiểu, đa dạng vô cùng. Tần Vũ cắm cúi buộc lại dây sắt của hàng rào chắn cho thật chắc, sau khi chắc chắn nó không thể nào tuột ra được, hắn mới đứng thẳng lên rồi ho khan một chặp, hai gò má trắng nhợt cũng dần ửng đỏ lên. Nắng chiều chiếu xuyên qua những sợi tóc phất phơ lên gương mặt thiếu niên của hắn, nửa khuôn mặt còn lại khuất trong bóng râm. Thân hình của hắn gầy gò, mặt mày không quá tuấn tú, trên mặt hắn lúc này rịn ra mấy giọt mồ hôi, dường như đang rất khó chịu trong người. Chuyện này nói ra cũng có nguồn cơn. Hơn nửa năm trước, một con lợn rừng xông vào vườn thuốc phá phách, vì người quản lý dược viên vì mềm lòng nên giúp hắn tránh được vận mệnh bị đánh tới chết. Những tổn thương sau trận đánh thừa sống thiếu chết ấy không được chữa trị kịp thời, dù có tên tiểu thử Thổ Đậu chăm sóc nhưng hắn vẫn bị nhiễm phong hàn, để lại di chứng đến giờ là những trận ho khan không ngớt. Bình thường sắc mặt của hắn luôn trắng bệch, thường bị người gọi là quỷ mắc bệnh lao. Những lúc như thế, Tần Vũ đều chỉ cười cười rồi tránh đi chỗ khác, sắc mặt tỏ rõ rằng mình không quan tâm. Hắn vốn là trẻ mồ côi, có thể nhịn thì sẽ nhịn, không bao giờ chủ động chuốc lấy phiền phức làm gì. Hiện tại, sau khi sửa sang xong mọi thứ, Tần Vũ cúi nhìn xuống tảng đá màu xanh dưới chân. Đá xanh là đồ vật nổi danh nhất ở phái Đông Nhạc, cứng rắn vô cùng, phẩm chất tuyệt hảo, được không ít môn phái tu hành ưa thích, muốn mua về để tu kiến lại sơn môn nhà mình. Nó được coi là sản phẩm trụ cột của phái Đông Nhạc, đã kiếm về cho môn phái không ít linh thạch. Tất nhiên, loại vật phẩm để tu luyện như linh thạch này không bao giờ tới được tay đám đệ tử ngoại môn như Tần Vũ, phần lớn sẽ rơi vào túi chưởng môn và các trưởng lão, một số nhỏ được phân phát cho các đệ tử chân truyền. Hắn ở phái Đông Nhạc đã bảy năm, dù có lấy ra toàn bộ của để dành chắc cũng không mua nổi một phiến đá xanh lót đường như thế này. Hắn vội vàng đè xuống cảm giác chua chát vừa dâng lên trong lòng. Hắn biết rõ tư chất của mình là bình thường nên cũng có một chút tính toán. Đã đến giờ! Tần Vũ thu lại cái xẻng, lau chùi một cách cẩn thận. Bởi vì đường đi trong vườn thuốc được lát đá xanh, phấn hoa, cánh hoa bị gió cuốn rơi ra thường lọt vào giữa các khe đá, rất khó làm sạch. Vì thế, cái xẻng này có một đầu nhọn nhỏ như hạt gạo, có gia trì thêm một chút tinh thiết của pháp khí nên độ sắc bén tăng gấp mấy lần bình thường. Thổ Đậu thường trêu đùa rằng đây coi như là thứ đáng giá duy nhất trên người Tần Vũ, cũng được coi là một kiện pháp khí hạng chín, thế nhưng vật này là tài sản của phái Đông Nhạc, hắn chỉ có thể sử dụng chứ không thể làm chủ. “Miệng của tên tiểu tử này thật thối!” Tần Vũ chửi nhỏ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. Đột nhiên, từ xa truyền tới một trận tiếng cười, cho dù đã cố tỏ ra vẻ tiêu sái nhưng vẫn không che giấu được mùi vị càn rỡ. Tần Vũ giật mình, nhanh chóng đứng sang một bên, cúi đầu chắp tay chào. “Tam sư huynh có tư chất nghịch thiên, chỉ trong hai mươi bảy ngày đã công phá bảy tầng luyện khí, bước vào Trúc Cơ. Đây là kỷ lục chưa từng có kể từ khi Đông Nhạc ta lập phái tới nay.” “Đâu chỉ có ở phái Đông Nhạc, nhìn khắp mười vạn dặm quanh khu vực phía Nam quốc gia này, cũng chẳng có ai có thể sánh kịp với sư huynh Ngụy Úy của chúng ta.” “Ngụy Úy sư huynh, tiểu muội có vài vấn đề khó hiểu trong lúc tu hành, không biết tối nay sư huynh có rảnh không?” “Trương sư muội, sư huynh Ngụy Úy là nhân vật bậc nào chứ, thời gian tu hành mỗi ngày đều đã sớm được sắp xếp rồi, muội muốn cùng sư huynh trao đổi thì phải hẹn trước ít nhất ba ngày.” Đám người thi nhau nói, người cười hớn hở nhất trong đám là vị Tam sư huynh kia, hai bên phải trái có tới mấy nữ tử trẻ tuổi cười e lệ như hoa lan, trong lúc bước đi còn vô tình vô ý đụng chạm vào thân thể hắn, ánh mắt đầy sự sùng bái khiến cho người ở giữa có cảm giác như trên mây. Ánh mắt Tần Vũ hơi hoảng hốt. Tam sư huynh Ngụy Úy, không rõ quê quán, theo lời hắn từng khoe khoang thì tổ tiên của hắn từng là giáo úy trong hoàng gia, tu vi đạt tới Kim Đan. Từ khi được phán định hắn có thiên phú tu hành, người trong tộc đã sửa lại tên cho hắn để mong một ngày hắn trọng chấn lại uy danh gia tộc, đạt tới được sự nghiệp như của tổ tiên ngày trước. Lúc trước, nghe những lời ấy, ai cũng cười cợt. Tên của Tam sư huynh này đúng là nghe rất khí thế, thế nhưng bản thân con người hắn lại bẩn tính không chịu nổi, lời nói hống hách, lòng dạ hẹp hòi, luôn tính toán hơn thua, căn bản chẳng có chút uy thế nào của giáo úy hoàng gia với lực lượng nghiêng trời lệch đất cả. Nhưng bắt đầu từ hai tháng trước, Tam sư huynh liền trình diễn một hồi thần kịch tựa như rễ cỏ bật ngược, trong hai mươi bảy ngày phá bảy cấp Luyện Khí, xông thẳng lên Trúc Cơ. Từ đó hắn càng thêm đột phá dũng mãnh, nghe nói hôm trước đã đạt tới Trúc Cơ tầng thứ ba. Tốc độ tu hành nghịch thiên như thế, đừng nói là ở phái Đông Nhạc, dù tính trong các đại phái tiên đạo hùng cứ một phương, hắn vẫn là kẻ sổ một. Ngày Tam sư huynh Trúc Cơ thành công, nước mắt Chưởng môn tuôn đầy mặt, cả đêm ở trước bài vị các vị tổ sư, đến hôm sau liền khai đàn thu Tam sư huynh làm đệ tử. Đến khi đó, coi như Tam sư huynh đã “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”, trở thành đệ tử chân truyền của chưởng môn, thật sự là uy phong hiển hách. Ngày hôm ấy, gần nghìn đệ tử ngoại môn của phái Đông Nhạc đều đỏ mắt ngưỡng mộ. Đến hiện tại, Tam sư huynh trở thành người được kỳ vọng sẽ chấn hưng môn phái trong tương lai, danh tiếng át hết đám đệ tử chân truyền khác trong phái, phong quang vô hạn. “Chư vị sư đệ, sư muội quá khen rồi. Vi huynh mới bước vào con đường tu hành, không thể kiêu ngạo được, các đệ muội cũng đừng đùa ta nữa.” Vẻ mặt của Ngụy Úy đầy vẻ rụt rè khiến cho đám người kia lại nhao nhao thêm một chặp, nào là “Sư huynh khiêm tốn”, hoặc là “Chúng ta toàn nói sự thật”, “Sư huynh tâm như bàn thạch, sao có thể bị chúng ta tác động chứ.” Một nhóm đi lướt qua, ánh mắt Tam sư huynh dừng lên trên người Tần Vũ một thoáng, nhưng sau đó nhanh chóng thu về, vẻ mặt hờ hững. Hai bên đã không còn cùng một cấp độ, đã định ngày sau sẽ không gặp lại nữa, dù lúc trước quen nhau thì sao chứ? Tiếng cười nói xa dần, mơ hồ còn có cả tiếng con gái dỗi hờn, dường như là Tam sư huynh vừa trêu chọc mấy vị muội muội trẻ tuổi nên bị ăn mấy cú đánh yêu từ các nàng. Tần Vũ bình tĩnh đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn đám người đang xa dần. Hắn chậm rãi cất bước, ánh nắng chiều chiếu lên bóng lưng đơn bạc như một thân trúc cô đơn của hắn. Hoàn thành công việc, hắn không quay về chỗ ở ngay mà đi qua vài con đường, đi dọc xuống núi một quãng, sau đó đi vào một thung lũng vắng vẻ. Nơi này cây cối um tùm, gần như không có dấu chân con người. Tần Vũ thở dốc một hồi, hai mắt híp lại, nhanh chóng tìm được chỗ đánh dấu trên mặt đất, ở đó bùn đất hơi lõm xuống. Ngồi xổm xuống, nhìn kỹ dấu chân in lại thiếu mất một móng trước, hắn nhếch miệng cười. Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Trong cốc này có lợn rừng đi lại, chính là tên tiểu tử nửa năm trước xông vào vườn thuốc, hại hắn suýt bị đánh chết kia. Tần Vũ để ý rất lâu, mãi mấy ngày trước mới phát hiện được tung tích của nó. Không tiến vào trong, Tần Vũ đi cà nhắc về phía một gốc cây lớn, thấy bẫy mình đặt vẫn còn nguyên thì lại theo đường cũ quay về. Linh lực xung quanh môn phái khá nồng đậm nên đám lợn rừng cũng trở nên lanh lợi hơn rất nhiều, cực kỳ mẫn cảm với mùi con người, hắn không muốn bị thất bại trong gang tấc. Hắn ra tay đối phó với con lợn rừng kia, một phần vì muốn báo thù, nhưng cũng còn có nguyên nhân khác. Lúc trước Tần Vũ từng nghe người khác nói rằng con lợn rừng này bị thiếu mất một góc ở đầu móng trái, mấy năm nay liên tục ăn trộm cây thuốc trong vườn nên toàn bộ da thịt trên người nó đều chứa đầy linh lực. Thứ hắn nhắm tới chính là phần Linh lực này, nếu có thể bắt được con lợn đó, ăn thịt nó, xem chừng có thể trị được bệnh cũ. Một mạch quay về chỗ ở, theo thường lệ, hắn lại gặp vài nhóm người, phải nghe vài câu trêu chọc. Tần Vũ cúi đầu cười chua chát. Đến khi về tới tiểu viện của mình rồi, sắc mặt hắn mới khôi phục lại như thường. Hắn rửa mặt qua loa rồi chậm rãi ăn cơm, nhai nuốt từng li từng tí một. Hắn biết rất rõ tình trạng của cơ thể mình, đến giờ vẫn chẳng chuyển biến tốt lên chút nào, những cơn ho khan và cơn đau mỗi lúc một nhiều thêm, mấy ngày gần đây thậm chí trong đờm còn có lẫn cả máu. Trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, hắn cố nén không suy nghĩ lung tung nữa, ra sức ăn nhiều thêm một chút. Ăn xong, hắn thu thập bát đũa, lẳng lặng nghỉ ngơi, chờ cho tâm tình trong lòng lắng xuống mới bắt đầu tu luyện. Thực ra, đệ tử ngoại môn cũng có thể tu luyện, đã được gia nhập môn phái tu tiên thì điều kiện tiên quyết là phải có tư chất tu hành, chẳng qua bọn hắn kém hơn người ta một chút mà thôi. Đệ tử ngoại môn phái Đông Nhạc lúc vào sẽ được nhận một bí kíp tu hành chỉ có ba trang. Dù Tần Vũ còn lơ mơ với con đường tu luyện cũng thừa biết đây là thứ hàng khiếm khuyết, cấp độ còn thấp tới dọa người, căn bản còn không được tính là công pháp tu luyện gì cả. Nhưng ngoài nó ra thì Tần Vũ hắn còn có lựa chọn khác sao? Thế nên hắn không bao giờ phàn nàn, bảy năm qua, ngày nào cũng nghiêm túc tu luyện, chưa từng dừng lại một ngày nào. Hiện tại, hắn đã miễn cưỡng tiến vào Luyện Khí tầng hai. Hắn vận khởi công pháp, có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo như hơi thở lưu chuyển trong cơ thể mình, khiến cho cơ thể thoải mái hơn một chút. Một lúc lâu sau, Tần Vũ mở mắt, sâu trong đáy mắt hắn xẹt qua một tia ảo não. Hắn có thể thấy sau mỗi lần tu hành, ngực sẽ đỡ đau hơn một chút, nhưng pháp lực của Luyện Khí tầng hai vẫn quá yếu, căn bản không thể nào trừ tận gốc tai họa ngầm trong cơ thể hắn được. Hơn nữa, mỗi lần pháp lực lưu chuyển qua lồng ngực đều bị hao tổn một ít, tuy rằng không nhiều lắm nhưng vẫn là vượt quá tốc độ bổ sung của hắn. cho tới bây giờ, cảnh giới tầng hai cũng đang lung lay, sắp bị đánh xuống tầng một. Nếu chỉ dựa vào pháp lực của Luyện Khí tầng một, e là bệnh sẽ lập tức bộc phát. Vì vậy, mỗi ngày hắn chỉ dám tu hành một canh giờ. Đứng dậy, giãn gân giãn cốt một hồi, hắn đẩy cửa ra ngoài, bắt đầu chậm rãi chạy trên con đường nhỏ vắng vẻ. Loại vận động này đối với thân thể Tần Vũ hiện tại là một khiêu chiến không nhỏ, nhưng vì có thể giúp huyết khí lưu thông nên hắn vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tới cùng. Hộc! Hộc! Tiếng thở dốc ồ ồ như tiếng kéo của ống bễ cũ, trên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên dần dần ửng đỏ. Sau nửa canh giờ, Tần Vũ dừng chân, thân hình lung lay, tai bắt đầu ù đi. Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, đợi nhịp tim quay về bình thường, hắn mới xoay người theo đường cũ trở về. Chạy nửa canh giờ, thời gian quay về còn tốn hơn, thường về đến chỗ ở thì trời đã tối mịt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Tần Vũ lê thân thể mệt mỏi, đến lúc sắp đi hết đường nhỏ thì trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ kinh nghi. Khi còn nhỏ, hắn phát hiện ra ngũ giác của mình hơn hẳn người thường, tầm mắt, thính giác càng phát triển. Lúc này trong tiếng gió đêm còn có một âm thanh khác, cẩn thận lắng nghe có thể đoán được nó phát ra từ sau con dốc. Qua con dốc không xa chính là sơn cốc mà con lợn rừng kia thường qua lại, chẳng lẽ bẫy mà hắn bố trí đã được phát động? Trong lòng vui vẻ, thân thể mệt mỏi đến gần như kiệt sức của Tần Vũ không biết lấy ở đâu ra thêm lực lượng, quay người xông lên sườn núi. Linh lực ở phái Đông Nhạc khá nồng đậm, cỏ dại sinh trưởng từ năm này qua năm khác nên phẩm chất cũng biến đổi theo. Ví dụ như dây leo này, bình thường là thức ăn cho gia súc của nông phu hương dã, nhưng mọc ở nơi núi cao này lại cứng cỏi như da trâu vậy. Tần Vũ xông qua vô số dây leo rậm rạp, hai chân mỏi nhừ, nhưng tinh thần hắn đang rất phấn khởi nên cũng chẳng để tâm. Một lèo xông lên sườn núi, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, quả nhiên là có tiếng truyền ra từ trong cốc, ánh mắt hắn càng thêm sáng rực. Nhưng đến khi hắn tới gần, một tiếng hét thảm thiết đột nhiên truyền tới, bước chân Tần Vũ lập tức khựng lại. Ngụy Úy! Âm thanh này là của hắn, tuyệt đối không sai! Sao hắn lại ở đây? Tần Vũ biết, sợ là ngay từ đầu hắn đã bị nhầm rồi. Mùi máu tươi xộc vào mũi khiến hắn toát mồ hôi lạnh, lặng lẽ quay người định rời đi. Đột nhiên trong lòng co rút, hắn lập tức nằm sấp xuống mặt đất không do dự. Xoẹt…! Một trận gió sắc bén xé rách áo ngoài vốn đã cũ nát của hắn, ép đầu hắn dán chặt xuống đất. Áo ngoài của Tần Vũ đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng. Nếu vừa rồi bị đánh trúng, chỉ sợ hắn đã đầu một nơi, thân một nẻo. “Vị sư đệ này, nếu như đã tới thì sao phải sốt ruột rời đi làm gì?” Đại đồ đệ của Chưởng môn sắc mặt trắng nhợt nhưng vẫn treo nụ cười trên môi, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn không có vẻ hung lệ như vừa rồi khi ra đòn sát thủ. Ngụy Úy ngã trên mặt đất, một vết thương kéo dài từ ngực xuống tới bụng, máu tươi của hắn rơi đầy trên đất, đang thở dốc một cách khó khăn như cá bị ném lên bờ, chẳng còn chút vẻ cuồng ngạo nào của ban ngày nữa. Thấy rõ diện mạo người tới, đôi mắt hắn đột nhiên sáng rực, hét lớn: “Tần Vũ sư đệ, mau giúp ta, Hàn Đống bị điên rồi, hắn muốn giết ta!” ... Mời các bạn đón đọc Tế Luyện Sơn Hà của tác giả Thực Đường Bao Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sự Mất Tích Của Herondale - Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan
Giống như The Bane Chronicles, Tales from the Shadowhunter Academy được viết bởi Cassandra Clare cùng với vài người bạn là Sarah Rees Brennan, Maureen Johnson và Robin Wasserman. Ra đời sau như một bộ tiểu thuyết ngoại truyện, loạt truyện kể về cuộc hành trình của Simon Lewis, một trong những nhân vật nổi bật trong The Mortal Instruments,  khi cậu bắt đầu quá trình huấn luyện để trở thành một Thợ Săn Bóng Tối. Xuyên suốt đó, các nhân vật trong The Mortal Instuments và The Infernal Devices sẽ xuất hiện, kể cả các nhân vật trong hai bộ Dark Artifices và Last Hours chưa ra mắt. *** Từng là Người Thường, rồi là ma cà rồng, Simon đang chuẩn bị để bước sang một cuộc đời mới: Thợ Săn Bóng Tối. Cậu chưa từng nghĩ tới điều này… nhưng giờ cậu có cơ hội. *** Sau khi sống như một Người Thường và ma cà rồng, Simon chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành Thợ Săn Bóng Tối, nhưng hôm nay cậu bắt đầu luyện tập tại Học viện. Chúng ta sẽ theo chân cậu ấy xuyên suốt những năm học và tự hỏi: Liệu Simon và Clary sẽ làm bạn một lần nữa? Chuyện gì xảy ra giữa Simon và Isabella? Còn gia đình của Simon? *** Bộ sách Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm gồm có: Chào mừng tới Học viện Thợ Săn Bóng Đêm Dòng họ Herondale thất lạc Whitechapel dữ tợn Không có gì ngoại trừ bóng tối Ác quỷ chúng ta yêu thương Ông vua tái nhợt và các vị hoàng tử Vị đắng đầu môi Thử thách gian nan Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối Sự mất tích của Herondale *** Đã khoảng một thời gian, không lâu trước đó, kể từ khi Simon Lewis được thuyết phục rằng tất cả những giáo viên trong phòng tập gym đều là những con quỷ trốn thoát từ địa ngục, tự nuôi dưỡng bản thân bằng sự đau khổ của những người trẻ tuổi. Cậu gần như không biết rằng cậu đã đúng. Học viện Thợ Săn Bóng Tối không có phòng tập gym, cũng không hẳn. Và huấn luyện viên thể chất của cậu, Delanay Scarsbury không giống một con quỷ bằng một Thợ Săn Bóng Tối, người mà có thể nghĩ tới việc chặt bay đầu của một con quái vật nhiều đầu từ Địa Ngục bằng những chuyển động uyển chuyển sẽ là một buổi tối thứ Bảy lí tưởng - nhưng theo Simon biết được thì việc này đòi hỏi nhiều tính chuyên môn. "Lewis!" - Scarsbury hét lên, nhìn thoáng qua Simon đang nằm bẹp trên mặt đất và cố gắng chống đẩy thêm cái nữa. "Cậu đang chờ cái gì vậy? Một lời mời?" Chân của Scarsbury to như một cái thân cây, và bắp tay của ông ta to một cách đáng sợ. Ít nhất cũng có sự khác biệt giữa Thợ Săn Bóng Tối và giáo viên tập gym người thường của Simon, hầu hết bọn họ đều không mang theo cái túi đầy khoai tây chiên . Hơn nữa, không một giáo viên tập gym nào của Simon đeo một cái bịt mắt hay mang theo một thanh kiếm có khắc chữ rune và được ban phước bởi thiên thần. Nhưng trong tất cả những thứ kể trên thì Scarsbury chính xác là người như vậy. "Mọi người nhìn cậu Lewis kìa!" ông ta nói những người còn lại của lớp. Simon đẩy mình lên khỏi tấm ván đang lung lay và sẵn sàng để bụng mình không đập phịch xuống lớp bụi. Và một lần nữa "Người anh hùng của chúng ta có lẽ vừa đánh bại cánh tay nhũn như mì của cậu ấy." Chỉ có một người cất lên tiếng cười vui vẻ. Simon nhận ra tiếng cười khúc khích đặc biệt của Jon Cartwright, đứa con cả của một gia đình Thợ Săn Bóng Tối ưu tú.( như cậu ta từng kể). Jon tin rằng cậu ta được sinh ra trong sự vĩ đại và dường như đặc biệt bị kích thích khi thấy Simon - một người thường bất hạnh - phải xoay sở để đến đây. Jon đương nhiên là một trong những người đầu tiên gọi cậu là 'người anh hùng của chúng ta'. Và giống như tất cả những giáo viên tập gym độc ác trước, Scarsbury rất vui vẻ khi đi theo trào lưu con nít ấy. ... *** Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollywood Reporter. Hiện Cassandra Clare đang sống ở Amherst, bang Massachusetts cùng chồng và ba chú mèo. Các series sách tiêu biểu:  - Vũ khí bóng đêm (The Mortal Instruments),  - Quân đoàn hủy diệt (The Infernal Devices),  - Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm(viết chung với Sarah Rees Brennan) - Trò Lừa Xảo Quyệt - Trường Học Pháp Thuật (Magisterium) (viết chung với Holly Black) … Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác. Mời các bạn đón đọc Sự Mất Tích Của Herondale của tác giả Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan.
Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối - Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan
Một đứa bé pháp sư bé tí bị bỏ rơi trước cửa Học viện Shadowhunter. MALEC sẽ làm gì? Một câu chuyện dễ thương của những người đàn ông trưởng thành và trách nhiệm. Một câu chuyện của Cassandra Clare và Sarah Rees Brennan Bản dịch của mỗ – Sentancuoithu Giống như The Bane Chronicles, Tales from the Shadowhunter Academy được viết bởi Cassandra Clare cùng với vài người bạn là Sarah Rees Brennan, Maureen Johnson và Robin Wasserman. Ra đời sau như một bộ tiểu thuyết ngoại truyện, loạt truyện kể về cuộc hành trình của Simon Lewis, một trong những nhân vật nổi bật trong The Mortal Instruments,  khi cậu bắt đầu quá trình huấn luyện để trở thành một Thợ Săn Bóng Tối. Xuyên suốt đó, các nhân vật trong The Mortal Instuments và The Infernal Devices sẽ xuất hiện, kể cả các nhân vật trong hai bộ Dark Artifices và Last Hours chưa ra mắt. *** Từng là Người Thường, rồi là ma cà rồng, Simon đang chuẩn bị để bước sang một cuộc đời mới: Thợ Săn Bóng Tối. Cậu chưa từng nghĩ tới điều này… nhưng giờ cậu có cơ hội. *** Sau khi sống như một Người Thường và ma cà rồng, Simon chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành Thợ Săn Bóng Tối, nhưng hôm nay cậu bắt đầu luyện tập tại Học viện. Chúng ta sẽ theo chân cậu ấy xuyên suốt những năm học và tự hỏi: Liệu Simon và Clary sẽ làm bạn một lần nữa? Chuyện gì xảy ra giữa Simon và Isabella? Còn gia đình của Simon? *** Bộ sách Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm gồm có: Chào mừng tới Học viện Thợ Săn Bóng Đêm Dòng họ Herondale thất lạc Whitechapel dữ tợn Không có gì ngoại trừ bóng tối Ác quỷ chúng ta yêu thương Ông vua tái nhợt và các vị hoàng tử Vị đắng đầu môi Thử thách gian nan Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối Sự mất tích của Herondale Hết ngày dài lại đêm thâu Có kẻ sinh ra trong sang giàu Hết ngày dài lại đêm thâu Có kẻ sinh ra trong đêm sâu... - "Auguries of Innocence," William Blake Magnus tin rằng rất nhiều những thứ cổ xưa là những sáng tạo của vẻ đẹp vĩnh cửu. Kim tự tháp này. Tượng David của Michelangelo này. Cung điện Versailles này. Và chính bản thân anh, Magnus nữa. Tuy nhiên, cũng không phải cứ cái gì cũ kỹ và thấm nhuần truyền thống qua năm tháng cũng sẽ làm cho nó trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Thậm chí nếu bạn là Nephilim và nghĩ rằng bạn mang dòng máu thiên thần không có nghĩa là bạn là kẻ tốt hơn so với bất kỳ ai khác. Học viện Shadowhunter không phải là một sáng tạo của vẻ đẹp vĩnh cửu. Học viện Shadowhunter chỉ là một đống xà bần. Magnus không khoái cảnh đồng quê vào đầu xuân, trước khi mùa đông thực sự kết thúc này. Toàn bộ phong cảnh đơn sắc như một bộ phim cũ, không một chút năng lượng sống động nào. Những cánh đồng màu xám xịt trải dài dưới bầu trời xám nhạt, và cây cối trút lá, giơ những cành cây khẳng khiu như chọc vào cho những đám mây đen. Học viện hoà hợp một cách tuyệt đối với khung cảnh xung quanh, lù lù giữa cảnh quan như một con cóc bằng đá khổng lồ. Magnus đã đến đây một vài lần trước, để thăm bạn bè. Anh không thích nó. Anh nhớ đã đi dạo dưới ánh mắt soi mói lạnh lùng của những học viên được huấn luyện trong khuôn khổ khắc nghiệt và tăm tối của Clave và Covenant, những người còn quá trẻ để nhận ra thế giới có thể phức tạp hơn thế nhiều. Ít nhất lần trở lại này đã không tệ lắm. Magnus nhìn chằm chằm vào một trong những ngọn tháp cao ở bốn góc của Học viện. Nó đã không đứng thẳng; thực tế nó trông giống như một bản sao đáng thương của tháp nghiêng Pisa. Magnus nhìn chằm chằm vào ngọn tháp, tập trung tinh thần, và búng ngón tay. Ngọn tháp vụt thẳng trở lại như thể một người đang cúi mình đột nhiên đứng thẳng dậy. Có một loạt tiếng kêu yếu ớt phát ra các cửa sổ của tháp. Magnus đã không nhận ra là có người bên trong. Điều này làm anh cảm thấy mình bất cẩn. *** Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollywood Reporter. Hiện Cassandra Clare đang sống ở Amherst, bang Massachusetts cùng chồng và ba chú mèo. Các series sách tiêu biểu:  - Vũ khí bóng đêm (The Mortal Instruments),  - Quân đoàn hủy diệt (The Infernal Devices),  - The Dark Artifices Trilogy, - The Bane Chronicles,  - Magisterium (viết chung với Holly Black)… Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác. Mời các bạn đón đọc Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối của tác giả Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan.
Công Nương Xám - Cassandra Clare
Lưới bóng tối dần thu lại quanh các Thợ Săn Bóng Tối của Học Viện Luân Đôn. Mortmain hòng dùng Quân đoàn Hủy diệt, đội quân người máy không có lòng nhân của ông ta, để tiêu diệt Thợ Săn Bóng Tối. Ông ta chỉ cần yếu nhân cuối cùng để hoàn tất kế hoạch: Tessa Gray. Charlotte Branwell, thủ lĩnh Học Viện Luân Đôn, đang gắng sức tìm cho ra Mortmain trước khi ông ta ra tay. Nhưng khi Mortmain bắt cóc Tessa, hai chàng trai đều hết lòng yêu cô, sẽ làm mọi giá để cứu cô. Vào lúc những người yêu thương Tessa cố cứu cô khỏi tay Mortmain, Tessa nhận ra rằng người duy nhất có thể cứu cô chính là bản thân cô. Nhưng liệu một cô gái, dù có nắm giữ sức mạnh thiên thần, có thể đánh bại cả một đội quân hùng mạnh? Tình yêu và mất mát đan xen vào nhau khi các Thợ Săn Bóng Tối đang bị đẩy đến bờ vực của sự diệt chủng trong phần cuối nghẹt thở của loạt truyện Quân đoàn Hủy diệt.  *** Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollywood Reporter. Hiện Cassandra Clare đang sống ở Amherst, bang Massachusetts cùng chồng và ba chú mèo. Các series sách tiêu biểu:  - Vũ khí bóng đêm (The Mortal Instruments),  - Quân đoàn hủy diệt (The Infernal Devices),  - The Dark Artifices Trilogy, - The Bane Chronicles,  - Magisterium (viết chung với Holly Black)… Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác. Hãy khám phá cuốn sách đầy mê hoặc đầu tiên trong series Quân đoàn hủy diệt– tác phẩm nằm trong danh sách bán chạy nhất của New York Times. Tới với Quân đoàn hủy diệt, bạn đọc sẽ đắm chìm trong không gian Anh thời Victoria bảng lảng sương mù và trôi theo cuộc đời của các Thợ Săn Bóng Tối sống trước thời đại của Clary, Jace hay Simon trong loạt series đình đám Vũ khí bóng đêm.   Trọn bộ series Quân đoàn hủy diệt (The Infernal Devices) do Chibooks xuất bản: Dây chuyền thiên sứ (Clockwork Angel, phần 1) Hoàng Tử Kim Khí (Clockwork Prince, phần 2) Công Nương Xám (Clockwork Princess, phần 3) Mời các bạn đón đọc Công Nương Xám của tác giả Cassandra Clare.
Gút Thủy Triều - Helen Dunmore
Series Du Hành Đến Thế Giới Nhân Ngư (Phần 2): Gút Thủy Triều Một cuộc phiêu lưu kỳ diệu và mê ly. Bậc thầy kể chuyện Helen Dunmore đã viết nên chuyến hành trình khám phá Ingo - thế giới đầy quyền năng nhưng không kém phần kỳ thú dưới đáy đại dương - của cô bé Sapphire và cậu anh trai Conor. Khi Sapphy tiến sâu hơn vào Ingo, càng ngày cô bé càng cảm thấy nơi đây giống như nhà mình, song cô cũng bắt đầu lo ngại sự nguy hiểm của đại dương. Lực hút của Ingo đang mạnh lên, và nó luôn tìm được cách tiếp cận Sapphy. Sapphy cùng anh trai cô bé, Conor, lại bơi lặn dưới những con sóng, cưỡi các dòng hải lưu và trêu đùa Faro, người bạn Hải tộc của họ. Là từ việc lặn quá sâu gây ra nguy hiểm, phá vỡ trạng thái cân bằng mong manh giữa cuộc sống của Sapphy trên đất liền và cuộc sống của cô bé ở Ingo. Là vụ mất tích bí ấn của bố Sapphy, một thủy thủ dày dặn kinh nghiệm, đáng ra chẳng thể nào chết đuối. Là về bản thân Ingo - một sức mạnh hiếu động có tuổi thọ lâu đời như trái đất, khỏe chẳng kém các thủy triều, và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì Sapphire từng biết đến. *** Series Du hành đến thế giới nhân ngư gồm 5 tập Ingo Gút Thủy Triều The Deep The Crossing of Ingo Stormswept *** Helen Dunmore (12/12/1952-5/6/2017), là một nhà văn viết truyện thiếu nhi, một tác giả tiểu thuyết và là một nhà thơ người Anh. Bà tốt nghiệp ngành Ngôn ngữ Anh ở đại học York, sau đó giảng dạy tại Phần Lan. Hiện tại bà sống ở Bristol. Dunmore là thành viên của Hiệp hội Văn học Hoàng gia Anh. Một số cuốn sách thiếu nhi của bà được dùng làm tài liệu giảng dạy tại trường học. Trong sự nghiệp sáng tác, bà từng được trao nhiều giải thưởng. Tác phẩm thiếu nhi đầu tay của bà, Going to Egypt, được xuất bản năm 1992. Và với tác phẩm đầu tay dành cho tuổi trưởng thành Zennor in Darkness, được xuất bản năm 1993, bà được trao giải thưởng McKitterick. Series Du hành đến thế giới nhân ngư gồm 5 tập, được HarperCollins xuất bản. Dunmore đã sáng tạo nên một thế giới đại dương vừa huyền bí vừa nguy hiểm, đồng thời mở đầu cho một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn, khơi gợi trí tò mò của độc giả. Sinh ra ở Yorkshire vào năm 1952, Helen Dunmore đã luôn gây ấn tượng bởi tài năng truyền tải những vết sẹo chiến tranh của các nhân vật của bà. Tác phẩm The Betrayal, xuất bản năm 2010 đã chiến thắng giải Man Booker. Là thành viên của Hiệp hội Văn chương Hoàng gia, bà cũng là tác giả của hơn chục tác phẩm dành cho thiếu nhi. Là chủ nhân của nhiều giải thưởng, Helen Dunmore cũng đã chiến thắng giải Orange, giải thưởng danh giá nhất dành cho nữ tác giả Anh ngữ trên toàn thế giới, cũng như là giải McKitterick vinh danh tiểu thuyết đầu tay cho Zennor in Darkness. Niềm đam mê ngôn ngữ thậm chí đã thúc đẩy bà dịch những bài thơ tiếng Latin của Catulle và đi Nga cũng như Phần Lan để tìm cảm hứng viết sách.   Mời các bạn đón đọc Gút Thủy Triều của tác giả Helen Dunmore.