Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đứa Em Sinh Đôi

Có anh em trai thật lắm chuyện! Tôi không hiểu tại sao các em bé tí xíu thật dễ thương lại lớn lên làm con trai làm gì. À! Mà giá có làm con trai thì cùng không đến nỗi tệ hại lắm, nhưng có nhiều lúc tôi cứ không hiểu tại sao những trẻ nít dễ thương lại thành các anh em trai nhiều chuyện. Nói thật với các bạn chứ tôi lại cảm thấy vui thích vì trên đời này có mặt con trai, nhất là loại con trai như Trần Quốc Danh. Anh ấy thật là thiệt hay, dễ thương vô cùng. Tiếc thay Tuấn, em của tôi thì không được như vậy, nó không như anh Trần Quốc Danh chút nào. Tuy vậy, cô bạn của tôi là Trần Mộng Thu lại cho rằng thằng Tuấn thật dễ thương, nhưng dĩ nhiên tôi nghĩ khác. Có lẽ thằng Tuấn hay kiếm chuyện làm tôi bực mình. Cũng có thể vì tôi chưa hết lòng quí trọng đứa em sinh đôi của tôi. Nhưng thật ra Tuấn khôi hài lắm. Không phải lối khôi hài làm mình cười được đâu, nó có kiểu khôi hài khác kỳ cục lắm kìa. Có lúc nó cười cợt vẻ chế nhạo bất cứ việc gì tôi làm, rồi sau đó nó lại nhờ tôi giữ bí mật dùm một chuyện gì cho nó. Sáng Chủ nhật tuần trước, nó đã có một dịp cười nhạo tôi nữa. Lần đó, sao mà nó cười thỏa thích thế, còn tôi tức muốn phát khóc lên được. Chuyện xảy ra bắt đầu từ hôm thứ bảy cơ. Số là các bạn gái trong lớp học của tôi đã bắt chước nhau cái mốt đi giày cao gót và quần dài phét đất, vì thế tôi mới xin Bố Mẹ sắm cho tôi một đôi giày cao gót. Lúc tôi nêu vấn đề này ra, Bố Mẹ đã trả lời bằng một mẫu câu như thường lệ: "Để Bố Mẹ nghĩ xem đã". Nghe câu trả lời, tôi biết ngay là còn lâu tôi mới có giày cao gót mà đi. Tôi đã từng kinh nghiệm rằng, mỗi khi Bố Mẹ trả lời như vậy: "Để Bố Mẹ nghĩ xem đã", thì thật sự Bố Mẹ muốn nói rằng: "Cứ để từ từ, không có gì phải vội vã". Ít ra, tôi cũng đoán được ý nghĩa câu nói của Bố Mẹ là như vậy. Nhưng cuối cùng, đến ngày thứ Bảy tuần rồi, là ngày tôi được dẫn đi mua đôi giày cao gót. Tôi không biết rõ chuyện, nhưng có lẽ Bố Mẹ thấy tôi đã đề cập đến vấn đề này từ lâu, nên Bố Mẹ không muốn để từ từ nữa. Vì vậy, hôm đó Bố đã dẫn tôi đi ra phố. Khi đến tiệm giầy, tôi nhìn chăm chăm vào tủ kính rồi chỉ cho Bố thấy đôi giày mà tôi rất thích. - Ủa, con thích đôi giày này thật à? - Bố nói với một giọng đầy ngạc nhiên - Gót giày cao quá mà. Tôi mở tròn to đôi mắt và cười thật tươi, rồi uốn giọng: - Thưa Bố, vâng ạ. Bố hơi cau mày làm như bố sợ bị lãng trí hay sao ấy. Bằng một giọng nghiêm nghị, bố nói: - Không hiểu làm sao có người đi được loại giày cao như đi cà kheo vậy. Chắc phải khó chịu lắm. Ồ, có thể Bố không hiểu tại sao người ta mang loại giày đó làm gì, nhưng riêng tôi, cứ muốn có một đôi như vậy để đi. Tôi hình dung ra những đôi mắt chứa đựng ghen tuông của mấy cô bạn trong lớp học với tôi. Cứ nghĩ đến lúc tôi có được đôi giày cao nhất, hơn hẳn những đôi giày của họ. Thích biết bao! Lúc Bố dắt tôi vào trong tiệm, người bán hàng đưa chúng tôi lại ghế ngồi. Rồi ông bán hàng hỏi tôi muối loại giày như thế nào. - Loại giày để đi phố, mang với áo dài. Tôi trả lời ông ấy minh bạch như vậy, làm ra vẻ như mình đã từng quen thuộc với việc đã mua giày lắm rồi. Nhưng khi người bán hàng đem một lô giày ra, thì Bố tôi chỉ lo chọn những đôi giày kiểu cổ lổ sĩ, gót thấp lè tè. Tôi thầm nghĩ có lẽ mình nói chưa rõ nên ông bán hàng không hiểu chăng. Tôi đâu có muốn mua những đôi giày đế thấp như vậy! Tôi chỉ thích những đôi giày thật cao kia mà. Cuối cùng, ông bán hàng cũng đã mang ra một đôi giày mà tôi thật ưng ý. Khi ông ta thử giày vào chân tôi, tôi đã suýty chút nữa kêu lên "úi da". Sao nó nhọn bó lại ở phía trước và đâm vào ngón chân tôi đau quá. Nhưng sau đó nó lọt gọn vào gót chân tôi. Ôi! Trông tuyệt đẹp! Tôi muốn mua đôi giày này ngay lập tức. Ônb bán hàng đề nghị: - Sao em không thử xem có đi nổi không? Tôi hơi cau mày nhìn ông ta. Việc gì ông ta phải nói: "Thử xem có đi nổi không?" Bộ ông ta không nói được rằng: "Cô thử đi đi lại lại trong phòng thử xem sao?". Tôi không biết ông ta có hiểu rằng đây là đôi giày cao gót đầu tiên mà tôi mang hay không, nhưng qua cách cư xử của ông, chắc ông biết như vậy. Tôi đứng lên, và cảm thấy loạng choạng trân sàn nhà, như muốn nghiêng đằng trước, ngả đằng sau. Ông ta hỏi tôi: - Em thấy thế nào? - Ồ, được lắm. Tôi nói nhưng có lẽ hơi ngập ngừng. Có lẽ đôi giày không thật sự "được vừa vặn cho lắm", nhưng cũng tạm gọi là được đi. Trong khi đứng ngắm mình trong gương, tôi tưởng như có thể thấy được vé mặt và ý nghĩ của các cậu con trai khi họ thấy tôi mang đôi gìay cao gót kiểu mới này. Tư tưởng đó làm tôi nôn nao, khó có thể chờ đến Chủ nhật, dù chỉ mai này là tới. Khi tôi trở lại chỗ ngồi, Bố tôi hỏi đi hỏi lại: - Có chắc thật là con thích đôi giày này không? Không biết lý do tại sao Bố tôi không tưởng tượng được là có người là thích loại giày như vậy. - Thưa Bố, đôi giày này đúng là kiểu con ưa thích. Tôi biết mình phải nói một cách quá quyết như vầy, vì tôi chắc rằng Bố tôi không muốn mua kiêu giày như vầy. Dù sao Bố cũng là người chi tiền trong vụ này. Bố tôi hỏi: - Có vừa vặn không? Mới đầu Bố nhìn tôi rồi Bố nhìn lên ông bán hàng. Tôi đang định cam đoan với Bố rằng đôi giày vừa khít chân tôi thì ông bán hàng đã nói dùm tôi. Ông ấy đáp: - Thưa ông, đúng là số chân của cô bé đó ạ. Chắc cô bé phải bỏ ra một ít thời giờ để tập đi kiểu giày này, nhưng các cô gái mới lớn nào cũng phải trải qua giai đoạn đó. Tôi tức muốn chết, định cấu cho ông ấy một cái vì câu nói vô duyên của ông ấy. Trước tiên là ông ta không được nói: "phải trải qua giai đoạn đó" như kiểu mẹ tôi ở nhà vẫn nói; và sau nữa là ông ta làm như tôi không biết cách phải mang làm sao cho vững nữa. Nhưng lúc đó, ông bán hàng đã làm một việc đáng khen khiến tôi muốn tha thứ cho ông ấy ngay. Ông đã đem ra một đôi giày khác cao hơn đôi giày đang thử này khoảng một ngàn đồng. Đôi giày ấy cũng có gót cao như vậy và trông lại đẹp hơn đôi giày tôi mang thử nữa. Nhưng khi Bố tôi nhìn thấy giá tiền mắc hơn như vậy. Bố liền quyết định ngay rằng nên mua đôi giày tôi đang thử đó mà thôi. Lúc tôi thấy đôi giày đẹp và mắc hơn kia; tôi mừng quá định nắm tay ông bán hàng để tỏ lòng cám ơn ông ấy; nhưng vì ông ta là người lạ, nên tôi biết chắc Bố tôi không muốn tôi tỏ bày tình cảm thân mật như vậy. Vả lại, tôi cũng cảm thấy mắc cỡ nữa. Sau đó, Bố tôi lấy tiền để trả cho ông bán giày, rồi cha con tôi dắt nhau về nhà. Tôi mở ngay họp giày ra để khoe với Mẹ đôi giày mới. Chà, tôi cứ tưởng rằng cha tôi là người khó có thể thuyết phục được, nhưng bây giờ tôi mới thấy Mẹ tôi còn khó tính hơn nữa, và nếu Mẹ dắt tôi đi mua giày, thì chắc chắn còn rắc rối hơn nữa. Lúc nhìn thấy đôi giày, Mẹ tôi chẳng nói gì với tôi ngay, mà Mẹ chỉ nhìn Bố rồi nói như khiển trách Bố. Me hỏi: - Sao mình lại để cho con bé nó chợn kiểu giày như vậy nhỉ? Khổ quá, mình thử nhìn lại đôi gót cao như tháp kia kìa. Tôi ngắt lời Mẹ: - Con mà còn bé sao ạ? Lúc nào Mẹ cũng nói như vậy không à. Mẹ coi, con đã mười lăm tuổi rồi chứ còn bé bỏng gì nữa đâu ạ. Mẹ tôi cầm một chiếc giày lên, nhìn kỹ càng. Rồi Mẹ tôi lăng lặng bỏ vào hộp. - Sao Mẹ vẫn thấy gót giày gì mà kinh khủng thế. Mẹ tôi lắc đầu rồi quay vào bếp sửa soạn dọn bữa ăn. Mãi đến sáng Chủ nhật, tôi mới khám phá ra lý do tại sao người ta lại nói rằng các bé gái phải "học" cách đi đôi giày cao gót như thế nào. Mới đầu, khi lấy đôi giày mới ra để mang, tôi thấy dường như chân tôi to hơn lúc thử giày ở tiệm hôm qua, nếu không, sao nó lại chật kinh khủng thế này. Tôi cởi ra, xem lại bên trong coi số giày là bao nhiêu. Biết đâu người bán hàng đã để lầm đôi giày số nhỏ hơn vào hộp. Nhưng không, số giày vẫn y như đôi tôi đã thử hôm qua. - Ô, thảo nào - tôi kêu to lên, nhưng lại nhớ rằng đâu có ai ở đây mà nói chuyện với. Có lã bây giờ giầy chật hơn và bó vào chân tôi như vầy là vì tôi chưa mang thêm đôi vớ mỏng cho trơn tru hơn. Tôi nhớ lúc ở tiệm giày, người bán hàng có đưa cho tôi một miếng gì để lót vào chân cơ mà. Tôi nhảy vội lên, chạy lại ngăn kéo tủ, lôi ra được một đôi vớ. Xỏ vội đôi vớ vào chân rồi mang giày vào, tôi mới thấy đôi giày thật quá chặc. Tôi vặn vẹo bàn chân đẩy tới đẩy lui mãi, mệt cả hơi mới cho được đôi chân lọt vào giày. Lúc tôi nhìn xuống đôi chân seo tôi thấv "quê" quá chừng. Trông hình mình đang mặc bộ đồ nhăn nhúm, lại mang vớ với giày cao gót, kỳ cục ghê. Khi tôi thử đứng lên, tôi cảm thấy khó có thể bước đi được. Chao ôi, sao mà chật bó tay chân thế này! Tôi không biết hồi Mẹ còn trẻ như tôi, Mẹ có trải qua giai đoạn khó khăn như vậy khi mẹ mới bắt đầu mang giày cao gót không. Rồi tôi cừ thắc mắc không biết bây giờ Mẹ tôi có còn cảm thấy như vậy không, hay là lớn lên thì phụ nữ sẽ thấy quen dần với đôi giày cao gót. Nghĩ một lúc, tôi nhất định cho rằng, nếu bỏ vớ ra, tôi sẽ dễ chịu hơn. Vì vậy, tôi bèn ngồi lên giường, cởi bỏ đôi vớ nặng chình chịch đó ra, rồi xỏ giày vào chân lại. Lần này tôi cương quyết đi xuống dưới nhà để đánh răng, rửa mặt. Có lẽ như người bán hàng đã nói, tôi phai tập đi cho quen dần. Tôi mở cưa phòng rồi đi xuống dưới nhà. Thật ra, tôi nào có bước đi tự nhiên được, tôi loạng choạng từng bước mới xuống được tới nơi. Lúc bước vào phòng tắm, tôi thấy như mình bị say sóng, Trong chốc lát, tôi phải sẵn sàng công nhận rằng tôi chọn đôi giày quả có hơi cao. Suốt lúc tôi chải răng, tôi thấy dường như gót giày cứ nghiêng qua nghiêng lại. "Eo ôi" - tôi tự nhủ, rồi nhổ hết chất kem đánh răng trong miệng ra - "Đôi gót giày này sao lung lay dữ quá. Chắc phải đóng lại cho chặt mới được". Tôi tháo một bên giày ra rồi xem thử chiếc gót. Đâu có sao, nó vẫn chắc chắn như thường mà. Tôi cảm thấy e ngại khi phải trở lại phòng vì tôi sợ thằng Tuấn bắt gặp tôi, chắc chắn thế nào nó cũng cười nhạo tôi cho mà xem. Tôi mở cửa phòng tắm thật khẽ. Tôi mông cả nhà còn ngủ, nhưng chắc cũng có người thức rồi. Tôi bắt đầu bước lảo đảo từng bước cẩn thận để về phòng. Nhưng không tránh khỏi được thằng em. Nó đã nhìn thấy tôi. Kìa, nó đang đứng ở ngay trên lối đi, nhìn tôi cười nghiêng ngã, làm như nó được nghe một câu chuyện chọc cười hay nhất thế giới vậy. - Hay quá ta! - Nó vừa nói vừa cười ầm ĩ, rồi tiếp tục trêu chọc tôi - Hôm nay chắc phải là một ngày Chủ nhật đi bằng cà kheo đây mà. Em phải đi kiếm lại mấy cây cà kheo hồi năm ngoái mới được. Em cá với chị rằng thế nào em cũng đi nhanh hơn là chị di bằng đôi giày cao "quê" như vậy đó. Tôi cố tìm một câu gì để quật lại cái thằng Tuấn này, nhưng nó cứ liến thoắng cái miệng. - Không biết bố có chịu đi bằng cà kheo không. Cha cha, Bố mà đi như vậy chắc cao lêu khêu, nổi bật cho mà coi. Càng nghe thằng Tuấn nói, tôi càng bực tức. Đó mà, tôi nói có sai đâu. Tuấn nó cứ trêu chọc tôi hoài, làm gì nó cũng phá được, nếu không như vệy, thì chị em tôi đã chơi hợp với nhau quá rồi. Nhưng phần lớn, nó cứ kiếm chuyện trêu chọc tôi. Tôi ráng bước loạng choạng cho thật mau tới phòng, ráng bước với đôi giày mời đó. Rồi đóng ngay cửa lại. Thật ra là tôi đã đóng một cái ầm. Tôi chợt nhớ đã có lần tôi bị phạt vì đóng cửa mạnh như vậy, nên lần này tôi liền hé cửa ra độ một phân, như tỏ vẻ xin lỗi, rồi mới dám đóng cửa lại. Dĩ nhiên lần này tôi đóng thật nhẹ nhàng. Tôi ngồi thật lâu bên giường để chờ đợi. Phải chi Tuấn đi xuống nhà dưới rồi, để tôi có thể ra ngoài tập đi cho quen với đôi giày mới. Tôi chắc rằng mình sẽ đi thạo nếu có dịp đi qua lại thử trong vài phút. Nhưng tôi biết ngay rằng tôi mà mở cửa đi ra, thì Tuấn cũng thế nào ở đó nhìn tôi chằm chặp cho mà xem. Rồi chắc chắn tôi sẽ bị bối rối và luống cuống đến nỗi đi có thể té dập mặt xuống sàn mất. Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng. Phải chi cái giường không chắn nhiều lối đi, chắc tôi có thể tập đi quanh phòng để quen dần với cảm giác đi bằng đôi giày cao, quả thật cao lênh khênh như cà kheo vậy. Tôi sẽ không bao giờ nói cho Tuấn biết như vậy đâu, nhưng chính lúc này tôi thật có cảm tưởng như mình đang cà kheo vậy. Tôi nhớ lại hồi hà na8nm ngoái, tôi có dịp đi đôi cà kheo của Tuấn; đi cà kheo mà dễ thăng bằng hơn đôi giày cao gót này nhiều, vì ít ra cà kheo còn có chỗ cho mình vịn tay vào. Thế mà đôi giày oái oăm này. Chao ơi, mang nó vào bạn sẽ có cảm tưởng như bị treo lơ lửng trên không. Giá mà tôi được buột vào một chiếc dù hay một vật gì khác để biết chắc rằng mình sẽ đặt chân an toàn trên mặt đất thì đỡ cho tôi biết bao. Nhưng tôi chẳng có vật gì cả, ngay dù đó là một chiếc gối êm mà ngày xưa tôi hay dùng để kê lúc tập lộn đi lộn lại. Tôi đi tới tủ kính, nhìn vào tấm gương soi để thấy đôi chân đau ê ẩm của tôi. Trông thật kỳ cục làm sao. Nhưng có lẽ tôi tôi mang giày cao gót mà lại mặc đồ ngủ nên trông mới kỳ như vậy, chứ có ai ăn mặc như thế bao giờ. Khi cởi bỏ đôi giày ra khỏi chân, tôi lấy một chiếc khăn sạch lau cho thật bóng. Rồi tôi lấy giấy gói riêng từng chiếc một, rồi cất vào trong hộp đựng gìay còn nằm trên giường, giữa đống chăn màn chưa xếp dọn. Bây giờ nhìn đôi giày, tôi thấy nó kỳ khôi làm sao, nhưng lạ thật, lúc nó nằm trong tu kính ở cửa hàng thì trông đẹp tuyệt. Đem để vào hộp giày thấy cũng không đến nỗi nào, vậy mà, ui cha, lúc đi vào chân mới đau kinh khủng. Suýt chút nữa, tôi đã nhất định sẽ mang đôi giày có gót thấp lè tè để đi nhà thờ sáng Chủ nhật này. Nhưng tôi biết nếu tôi làm như vậy; Bố tôi sẽ không tha tôi về tội đã bắt Bố tôi đã trả nhiều tiền để mua cho tôi được đôi giày mới cao gót kia. Trong lúc này không phài là lúc tôi nên làm Bố Mẹ bực mình vì tôi, lý do là tại tôi có một điều muốn xin Bố Mẹ tôi. Từ buổi tan học chiều Thứ Sáu, tôi đã lần lữa về chuyện này, chưa dám đem ra hỏi Bố Mẹ. Vậy mà mấy cô bạn cứ giục tôi phai trả lời cho họ biết sớm. Chao ơi, tôi thật mong muốn được cùng đi với họ. Số là Kiều và Thu định rủ tôi tới Phú Lâm trong mấy ngày nghỉ cuối tuần. Ở Phú Lâm, ba má Kiều có một căn nhà để không nên họ cho phép chúng tôi đen ở chơi trong ba ngày thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ nhật tuần sau. Chúng tôi muốn đi xe đạp tới đó và chỉ chỉ ba đứa tụi tôi ở trong căn nhà đó mà thôi, Kiều cho biết là có một khu phố ở gần nhà, chúng tôi có thể ra đó mua sắm đồ đạc, thức ăn và những thứ cần thiết. Bố Mẹ cứ coi Tuấn và tôi như những đứa con nít. Ít ra, Bố Mẹ đã làm cho chúng tôi có cảm tưởng như vậy. Vì mỗi lần Bố Mẹ phảii đi đâu có việc vào buổi tối, Bố Mẹ luôn luôn nhờ một bà nào tới ở coi chúng tôi. Trong khi đó chúng tôi vẫn cho rằng mình đã đủ khôn lớn để ở nhà một mình, không cần ai coi giữ như vậy, nhất là chúng tôi thấy mấy đứa cùng tuổi với chúng tôi đã thường ở nhà một mình lúc cha mẹ họ có việc đi khỏi. Vì thế nên tôi thấy thật khó để xin phép Bố Mẹ cho đi chơi cuối tuần ở Phú Lâm với hai cô bạn. Tôi biết thế nào Mẹ tôi cũng tưởng tượng ra hàng trăm điều rắc rối và cứ lo nghĩ mãi về việc tôi không thể làm gì cho chính tôi được. Đầu đuôi là như vậy đó các bạn ạ. Đó là lý do khiến tôi không muốn làm cho Bố Mẹ phai bực mình về chuyện đôi giày mới này của tôi. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ một điều quan trong. Đi đôi giày cao gót mới như vậy thì tôi phải có một cái quần dài để mặc cho nó đi đôi với nhau chứ. Ai lại mang giày cao gót mà mặc cái quần ngắn tới mắt cá như mấy cái quần cũ mà tôi vần mặc khi đi dép, trông sao được. Chắc chắn là không ai coi được rồi. Tôi bèn mở cửa phòng nói vọng sang phòng Mẹ: - Mẹ ơi, con mặc cái gì bây giờ? Tôi cho rằng Mẹ đoán được điều tôi đang nghĩ. Nhưng Mẹ tôi trả lời ngay, làm như không có chuyện gì rắc rối cả: - Ơ kìa, thì con cứ mặc chiếc ào dài để dành đi nhà thờ chứ sao nữa. Tôi nói rõ hơn: - Không phải ạ, con muốn nói là mặc gì để đi đôi với giày cao gót kìa. Bố nói ngay: - Con mặc cái quần nào dài dài một chút. Chứ còn muốn mặc gì nữa? May mà người nói câu đó là Bố, chứ nếu Tuấn nói như vậy, thế nào tôi cũng chun cái mũi lại, nói một câu gì cho bõ ghét. Nhưng đối với Bố thì tôi đâu dám. Có lần tôi cũng đã lỡ làm kiểu đó, Bố liền có biện pháp kỷ luật với tôi ngay. Mà biện pháp kỷ luật của Bố nghĩa là bóp tai hoặc bắt tôi nằm sắp xuống giường, "phết" cho mấy roi vào mông. Một lát, Mẹ tôi bước vào, tay cầm chiếc quần dài của mẹ đưa cho tôi. Tôi cầm ngay lấy, ướm thử vào người. Chu cha ơi, quần gì mà dài quá thế này, trông buồn cười ghê. Chắc không làm sao vừa với tôi được. Mẹ bảo: - Đó, con mặc tạm cái quần của mẹ đi. Tôi kêu lên: - Thôi Mẹ ơi! Quần của Mẹ dài quà chừng, con phải kéo lên tới ngực sao. Mẹ ngắt lời tôi: - Làm gì mà dài tới ngực được, chỉ hơi dài một chút thôi. Tôi chống chế: - Nhưng mẹ ạ, con không mặc vừa đâu. Mẹ tôi nghiêm giọng: - Vậy con định làm sao? Tôi nhìn lên Mẹ. Tôi thấy mẹ có vẻ giận. Mà mẹ tôi có lý thật. Bây giờ tôi không có quần dài để mặc đi với với đôi giày cào gót, nên tôi muốn đi giày mới, thì phải mặc đỡ quần của mẹ chứ sao. Nghĩ vậy tôi liền xỏ thử quần mẹ vào. Mẹ tôi căn dặn kỹ càng: - Con phải cẩn thận đấy, đừng làm rách cái đường viền ren của mẹ, nếu không thì… Mẹ tôi bỏ lửng câu nói. Tôi biết mẹ rất ghét thấy đườg ren viền ống quần bị sứt. Nhớ một lần nọ, lúc đang ngồi trong nhà thờ, tôi thấy có một mối chỉ tua ra ờ gấu quần viền ren của mẹ, cái quần sa tanh mẹ vừa mới may. Tôi liền ngồi xuống đất, kéo sợi chỉ ra. Tôi càng kéo, chỉ càng tuột ra. Thình lình, mẹ tôi cúi xuống, nhìn thấy tôi đang kéo sút đường may ra, khiến cả nửa ống quần tuột khỏi đường viền ren. Mẹ tôi bối rối và ngượng chín cả người. Dĩ nhiên lúc về nhà, tôi bị một trận đòn nên thân. Khi nghĩ lại buổi hôm đó, tôi đã định rằng sẽ không bao giờ mặc quan dài viền ren cả, nhất là quần như của Mẹ. Vậy mà bây giờ tôi lại "vi phạm" cả hai điều đó; đã thế còn phải làm bộ như mình rất vui thích được mặc chiếc quần dài của Mẹ. Mẹ vừa ra khỏi phòng thì tôi cũng vừa mặc xong chiếc quần dài kinh khủng này. Lớp sa tanh mềm mại và bóng láng thật đẹp nhưng cái quần không vừa vặn với tôi chút nào. Chỗ thì lùng bùng rộng phình ra, chỗ lại xếp thành nhiều "banh", dồn về một phía. Tôi thấy mình ăn mặc như một người nhà quê mới ra tỉnh. Phải chi tôi đừng có quá nài nỉ xin Bố Mẹ sắm giày cao gót cho bằng được như vậy, thì chắc bây giờ tôi đỡ bị rắc rối biết bao. Nhưng lỡ rồi. Lúc tôi đang còn cố sửa đi sửa lại chiếc quần cho dễ coi hơn, thì Bố đã gọi xuồng ăn sáng ngay cho kịp giờ. Tôi vội diện thêm chiếc áo dài vào rồi ráng xỏ chân vào đôi giày mới tinh, cao như cái thang đó. Tôi phải cố làm bộ như đôi giày mang vô làm tôi dễ chịu lắm, và tôi rất vui thích được có đôi giày mới kinh khủng này. Nhưng thật ra, sâu tận trong tâm khảm tôi, tôi chẳng thích thú chút nào. Tôi nhìn khá lâu vào đôi giày cũ thấp gót của tôi trên sàn nhà một lần nữa, rồi mở cửa đi xuống nhà ăn sáng. Khi nhìn chiếc cầu thang dẫn xuống nhà dưới, tôi tưởng mình không thể nào đi hết được. Làm sao đi nổi hết mấy bậc thang đó với đôi giày cao gót này! Nhưng tôi biết rõ rằng mình phải cẩn thận từng bước một. Nếu không, tôi dám bị té lộn đầu xuống trước cho mà xem. Vì thế tôi ráng nắm chặt vào tay vịn cho chắc ăn. Chợt có tiếng Tuấn vang lên: - Đôi giày cao gót mới coi điệu quá ta! Vừa nói nó vừa cười khúc khích. Tôi cắt ngang: - Thôi mà, nói hoài. Nhưng rồi tôi lại thấy nó đâu có lỗi gì trong chuyện đàn bà con gái của tôi, dù sao, làm thân con trai như nó cũng sướng. Tôi nói tiếp để bào chữa cho mình: - Đôi giày mới này hơi trơn một chút, nhưng kiểu mới là như vậy. Tuấn vẫn cười, nói thêm: - Dĩ nhiên rồi. Nói xong nó quay vào bếp. Tôi mừng thầm. Ít ra tôi cũng có thể thong thả đi một mình hết các bậc thang còn lại, mà không ngượng ngập lo nó nhìn theo. Cuối cùng tôi cũng đi được vào tới bếp một cách an toàn và với một vẻ cố làm ra tự nhiên. Bố nhìn tôi bằng cặp mắt to vẻ bỡ ngỡ. Bố đứng lên khỏi bàn ăn, kéo ghế cho tôi ngồi làm như tôi là một người khách hay là một người nào quan trọng lắm vậy. Bố nói: - Chà, người thiếu nữ duyên dáng này là ai vậy nhỉ? - Đó là chị Thảo yểu điệu của con đấy, Bố ạ. Tuấn tía lia cái miệng, không để tôi kịp mỉm cười duyên với bố vì câu nói rất lịch sự của Bố. Rồi Tuấn lại nói luôn: - Trông chị Thảo nổi bật hẳn lên, bố nhỉ. Có lẽ chị ấy cao hơn Chủ nhật tuần trước cả một tác nữa đấy. Tôi chỉ muốn nói móc lại Tuấn một câu gì cho ra hồn, nhưng chắc thế nào Bố Mẹ cũng không bằng lòng kiểu đó. Nghĩ vậy, tôi đành cố nở một nụ cười với Tuấn. Nhưng chao ơi, nụ cười giả tạo đó méo xẹo làm sao. Trông nó dễ ghét quá chừng, tôi chẳng muốn gì khác hơn là tìm cách gì thật tệ để tra thù cho nó cho bõ ghét. Tôi vừa miên man nghĩ đến một biện pháp thật xấu để đương đầu với Tuấn, thì Bố đã mở Kinh thánh ra và bắt đầu đọc. Tôi đoán là Bố còn đọc nhiều hơn nữa, nhưng tôi nghe rõ và nhớ dược chừng đó. Như vậy, tôi không được quyền ghét giận Tuấn. Nếu tôi có bị khó chịu, tức mình thì cũng không hẳn là lỗi của nó gây ra. Suốt thời gian Tuấn cầu nguyện, tôi đâm ra lo sợ; vì trong gia đình tôi, chúng tôi cầu nguyện cho mọi điều. Vâng, đúng là chuyện gì cũng được chúng tôi cầu nguyện cho. Vì vậy, nếu Tuần mà cầu nguyện xin cho tôi được vui thích và thoải mái trong đôi giày mới này, thì tôi chắc - Ồ, có lẽ chắc tôi ngượng đến chết mất. Mời các bạn đón đọc Đứa Em Sinh Đôi của tác giả Thùy Trang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quyền trượng của thần SERAPIS - Rick Riordan
Tên Ebook: Quyền trượng của thần SERAPIS (full prc, pdf, epub)  Tác Giả: Rick Riordan  Thể Loại: Cross over, Thần thoại, Tiểu Thuyết, Văn học phương Tây    Dịch Giả: tranthanhtct27, Magic Purple    Nguồn: kuaileblog.wordpress.com, gacsach.com    Ebook: Đào Tiểu Vũ’s eBook - http://www.dtv-ebook.com   Quyền trượng của thần SERAPIS Giới thiệu: Quyền trượng của thần Serapis là phần ngoại truyện của Biên niên sử nhà Kane, truyện cross over của bộ Các Anh hùng trên đỉnh Olympus và bộ Biên niên sử nhà Kane, kể về cuộc gặp gỡ giữa Annabeth Chase và Sadie Kane là hai nhân vật trong hai bộ tiểu thuyết nổi tiếng của ông. Cả hai người cùng nhau chống lại Serapis - một vị thần được tạo nên từ sự kết hợp cả phép thuật Hy Lạp và Ai Cập qua đó biết được cả hai cuộc gặp gỡ chỉ là những thử nghiệm của một kẻ thù hùng mạnh sau này.   Về tác giả: Rick Riordan là tác giả của các giải thưởng, tác phẩm bán chạy nhất cho bộ truyện Percy Jackson (tải eBook trọn bộ) và tác phẩm ly kỳ cho hai bộ truyện Biên niên sử nhà Kane (tải eBook trọn bộ)và Những anh hùng của đỉnh Olympus (tải eBook trọn bộ). Theo Rick, ý tưởng cho những câu chuyện về Percy Jackson được lấy cảm hứng từ con trai ông Haley. Nhưng có tin đồn là Trại Con lai thực sự tồn tại, và Rick dành những mùa hè ở đó để ghi chép những chuyến phiêu lưu của các á thần trẻ tuổi. Một số người tin rằng, để tránh một sự hoảng loạn lớn trong thế giới người phàm, ông ấy phải thề với dòng sông Styx rằng câu chuyện của Percy Jackson là hư cấu. Rick sống ở Boston, Massachussetts, (ngoại trừ những mùa hè của ông trên Đồi Con lai) với vợ và hai con trai. Mời các bạn đón đọc Quyền trượng của thần Serapis của tác giả Rick Riordan.  
Thiên Bình và Chuyện tình yêu - Linda Goodman
Tên ebook: Thiên Bình và Chuyện tình yêu (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Linda Goodman   Thể loại: Chiêm tinh, Văn học phương Tây     Bộ sách: 12 Cung hoàng đạo và Chuyện tình yêu     Người dịch: Mai Phí, Giang Đoàn     Nhà xuất bản: NXB Lao động     Nhà phát hành: Cẩm Phong Books     Khối lượng: 440 grams     Kích thước: 12 x 19 cm     Ngày phát hành: 12/2013     Số trang: 388    Giá bìa: 95.000đ   Type: thanhbt    Nguồn: tve-4u.org   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com  Bìa sách Thiên Bình và Chuyện tình yêu Giới thiệu: Cái Đẹp thật nguy hiểm, cũng thật khó cưỡng. Đó là cảnh bảo đầu tiên nếu bạn chuẩn bị yêu một chàng trai hay cô gái Thiên Bình. Duyên dáng, lịch thiệp, Thiên Bình chỉ xuất hiện thôi cũng đủ sức khiến bạn phải mỉm cười quý mến. Nếu chỉ sau một vài giao tiếp xã giao, một cuộc trò chuyện mà bạn phải lòng họ thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Họ quả là những sát thủ tình trường dễ thương khiến rất nhiều cô nàng/anh chàng xiêu lòng. Cũng chính sức hút đó sẽ là mầm tai họa cho những cuộc xung đột, ghen tuông trong tình yêu giữa Thiên Bình và các cung hoàng đạo khác. Nếu bạn đang hoặc sẽ yêu một Thiên Bình, Linda Goodman khuyên bạn nên nghiên cứu cẩn thận sự khác biệt giữa từ “giao thiệp rộng” và “không chung thủy”, phải nhớ rằng hai từ này thực sự khác biệt. Sẽ có một chút khó chịu từ người yêu của Thiên Bình, nhưng họ sẽ nhanh chóng hóa giải nó bằng thứ vũ khí tối thương - sự lãng mạn dịu dàng. LINDA GOODMAN Linda Goodman, tên thật là Mary Alice Kemery sinh ra tại Morgantown, miền Tây Virginia vào ngày 19/4. Linda Goodman chưa bao giờ tiết lộ năm sinh chính xác của bản thân. Bà được đánh giá là một trong những Chiêm tinh gia nổi tiếng người Mỹ với những cuốn sách đứng đầu danh sách bán chạy do tờ New York Times bình chọn. Năm 1968, Linda Goodman xuất bản cuốn “Sun Signs” (Dấu hiệu Mặt trời của các cung hoàng đạo). Ngay lập tức cuốn sách đứng đầu danh mục Best Seller của năm. "Nếu bạn cầm trên tay cuốn Dấu hiệu Mặt trời (Sun Signs) và đọc nó, bạn sẽ cảm nhận được không chỉ lối viết hấp dẫn, mà còn cả cách dẫn dắt thông minh của Linda Goodman giúp người đọc có thể tiếp cận về 12 cung hoàng đạo một cách dễ hiểu hơn rất nhiều." - Carolyn McDowall Sau đó, Linda Goodman tiếp tục khẳng định được sức cuốn hút từ những trang sách Chiêm tinh của bà trong hai tập tiếp theo “Love Signs” (Chiêm tinh về tình yêu) ra mắt năm 1978 và Star Signs (1988). Cuốn “Love Signs” đã xác lập kỉ lục trong  ngành công nghiệp xuất bản với mức giá bản quyền 2.3 triệu đô la Mỹ. Nội dung bộ sách Chiêm tinh Cẩm Phong số 1 được dịch từ hai cuốn sách Best Seller của Linda Goodman - “Sun Signs”, “Love Signs” (tải 2 eBook này). Mời các bạn đón đọc Thiên Bình và Chuyện tình yêu của tác giả Linda Goodman.
Thần Nông và Chuyện tình yêu - Linda Goodman
Tên ebook: Thần nông và Chuyện tình yêu (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Linda Goodman   Thể loại: Chiêm tinh, Văn học phương Tây     Bộ sách: 12 Cung hoàng đạo và Chuyện tình yêu     Người dịch: Mai Phí, Giang Đoàn     Nhà xuất bản: NXB Lao động     Nhà phát hành: Cẩm Phong Books     Khối lượng: 440 grams     Kích thước: 12 x 19 cm     Ngày phát hành: 12/2013     Số trang: 388    Giá bìa: 95.000đ   Type: thanhbt    Nguồn: tve-4u.org   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com  Bìa sách Thần Nông và Chuyện tình yêu   Giới thiệu: Thâm trầm, kín đáo và bản năng sở hữu mạnh mẽ, Thần Nông xuất hiện khiến ai đó cũng phải dè chừng. Nhưng ẩn sâu trong đó là những rung động và khao khát mãnh liệt hơn bất cứ ai khác và sẽ khiến bạn phải ngỡ ngàng nếu một ngày bạn trở thành người yêu của họ. Vừa có sự bao bọc của Cự Giải, có sự nhạy cảm của Song Ngư, một cô nàng/anh chàng Thần Nông còn có sự kiên định, lòng trung thành, đáng tin cậy trong tình yêu. Thần Nông sẽ yêu chiều bạn hết lòng theo cách của họ. Dẫu vậy người yêu của Thần Nông vẫn hay gặp trở ngại to đùng đến từ sự tĩnh lặng và bí hiểm của Diêm Vương Tinh - hành tình quản chiếu cung Thần Nông. Có cách nào để khai phá miền đất bí ẩn đó cho những đóa hoa tình yêu rực rỡ khoe màu? “Chắc chắn một lúc nào đó, điều này sẽ đem lại một bản hòa âm dội về từ quá khứ, liên kết với cái chết, với những kí ức cũ kĩ … chạm vào trái tim họ bởi một nỗi buồn đã được khắc ghi và làm cho tình yêu càng thêm sâu đậm. Gần như họ luôn chia sẻ những bí mật nào đó khiến sự dâng hiến càng thêm mãnh liệt. Sự chia sẻ tạo ra một vòng tròn sức mạnh bao quanh, giúp họ thêm kiên nhẫn với nhau - và kiên nhẫn chính là người bạn thân thiết nhất của tình yêu” LINDA GOODMAN Linda Goodman, tên thật là Mary Alice Kemery sinh ra tại Morgantown, miền Tây Virginia vào ngày 19/4. Linda Goodman chưa bao giờ tiết lộ năm sinh chính xác của bản thân. Bà được đánh giá là một trong những Chiêm tinh gia nổi tiếng người Mỹ với những cuốn sách đứng đầu danh sách bán chạy do tờ New York Times bình chọn. Năm 1968, Linda Goodman xuất bản cuốn “Sun Signs” (Dấu hiệu Mặt trời của các cung hoàng đạo). Ngay lập tức cuốn sách đứng đầu danh mục Best Seller của năm. "Nếu bạn cầm trên tay cuốn Dấu hiệu Mặt trời (Sun Signs) và đọc nó, bạn sẽ cảm nhận được không chỉ lối viết hấp dẫn, mà còn cả cách dẫn dắt thông minh của Linda Goodman giúp người đọc có thể tiếp cận về 12 cung hoàng đạo một cách dễ hiểu hơn rất nhiều." - Carolyn McDowall Sau đó, Linda Goodman tiếp tục khẳng định được sức cuốn hút từ những trang sách Chiêm tinh của bà trong hai tập tiếp theo “Love Signs” (Chiêm tinh về tình yêu) ra mắt năm 1978 và Star Signs (1988). Cuốn “Love Signs” đã xác lập kỉ lục trong  ngành công nghiệp xuất bản với mức giá bản quyền 2.3 triệu đô la Mỹ. Nội dung bộ sách Chiêm tinh Cẩm Phong số 1 được dịch từ hai cuốn sách Best Seller của Linda Goodman - “Sun Signs”, “Love Signs”. Mời các bạn đón đọc Thần nông và Chuyện tình yêu của tác giả Linda Goodman.
Ma Kết và Chuyện tình yêu - Linda Goodman
Tên ebook: Ma Kết và Chuyện tình yêu (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Linda Goodman   Thể loại: Chiêm tinh, Văn học phương Tây     Bộ sách: 12 Cung hoàng đạo và Chuyện tình yêu     Người dịch: Mai Phí, Giang Đoàn     Nhà xuất bản: NXB Lao động     Nhà phát hành: Cẩm Phong Books     Khối lượng: 440 grams     Kích thước: 12 x 19 cm     Ngày phát hành: 1/2014     Số trang: 388    Giá bìa: 76.000đ   Nguồn: fb/sachhaychoban   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com  Bìa sách Ma Kết và Chuyện tình yêu     Giới thiệu: Đôi khi thật khó để bạn thổ lộ với đối phương bạn thực sự muốn gì và cần gì trong mối quan hệ. Điều đó dường như càng khó khăn trong mối quan hệ với một cô nàng hay anh chàng cung Ma Kết. Làm thế nào để giải mã những thông điệp đằng sau thái độ dường như xa cách, lạnh lùng kia, rằng đâu là sự từ chối lịch sự, còn đâu là ngầm ý chấp thuận cho một mối quan hệ gắn kết sâu sắc? Liệu có phải bạn không thực sự quan trọng với Ma Kết bằng sự nghiệp, tiền bạc hay gia đình họ? “Khi chàng và nàng quyết định chia tay, những bản nhạc họ từng cùng say sưa lắng nghe có thể khiến họ hồi tưởng lại, gợi nhắc rằng có lẽ họ đã không cố hết sức … Nàng sẽ không để cho chàng biết nàng đã tổn thương tới mức nào - sao nàng phải làm vậy? Chàng quá lạnh lùng xa cách, hầu như chẳng cất lời chào khi hai người tình cờ gặp nhau trên đường… Chỗ ngã tư đó, giữa thành phố ùn tắc và ồn ào, họ đã có thể vẫy tay chào nhau. Vậy mà chàng thậm chí chẳng thèm mỉm cười Bạn còn nhớ thông điệp của những vì sao chứ. Những cặp đôi vượt qua được thử thách khó khăn của sức ảnh hưởng góc hợp 4 - 10 sẽ được thần Vệ Nữ ban phước. Đừng bao giờ để mọi chuyện đi quá xa.”   (Ma Kết và câu chuyện tình yêu - Linda Goodman) Một lúc nào đó, những hiểu lầm không giải tỏa sẽ phá hủy tình yêu và bạn sẽ nhầm lẫn rằng cả hai không phải dành cho nhau dù đã từng yêu nhau nhiều thế nào đi nữa. Có những tình yêu một khi đã xa là vĩnh viễn, nhưng có những tái hợp là mãi mãi. Bởi lẽ vào lần may mắn tiếp theo được gặp lại, họ đã biết cách khắc phục những thiếu sót cũ khiến tình cảm có thể đến được bến bờ. Hẳn rằng, đó là điều Linda Goodman mong đợi nhất khi bà giúp các cặp đôi có một nửa là cung Ma Kết hiểu rằng họ có thể học cách chia sẻ những yêu thương sâu thẳm và khiến đối phương thỏa mãn hơn. Điều đó không chỉ thắp lại ngọn lửa đam mê mà còn khiến nó không ngừng tỏa sáng. LINDA GOODMAN Linda Goodman, tên thật là Mary Alice Kemery sinh ra tại Morgantown, miền Tây Virginia vào ngày 19/4. Linda Goodman chưa bao giờ tiết lộ năm sinh chính xác của bản thân. Bà được đánh giá là một trong những Chiêm tinh gia nổi tiếng người Mỹ với những cuốn sách đứng đầu danh sách bán chạy do tờ New York Times bình chọn. Năm 1968, Linda Goodman xuất bản cuốn “Sun Signs” (Dấu hiệu Mặt trời của các cung hoàng đạo). Ngay lập tức cuốn sách đứng đầu danh mục Best Seller của năm. "Nếu bạn cầm trên tay cuốn Dấu hiệu Mặt trời (Sun Signs) và đọc nó, bạn sẽ cảm nhận được không chỉ lối viết hấp dẫn, mà còn cả cách dẫn dắt thông minh của Linda Goodman giúp người đọc có thể tiếp cận về 12 cung hoàng đạo một cách dễ hiểu hơn rất nhiều." - Carolyn McDowall Sau đó, Linda Goodman tiếp tục khẳng định được sức cuốn hút từ những trang sách Chiêm tinh của bà trong hai tập tiếp theo “Love Signs” (Chiêm tinh về tình yêu) ra mắt năm 1978 và Star Signs (1988). Cuốn “Love Signs” đã xác lập kỉ lục trong  ngành công nghiệp xuất bản với mức giá bản quyền 2.3 triệu đô la Mỹ. Nội dung bộ sách Chiêm tinh Cẩm Phong số 1 được dịch từ hai cuốn sách Best Seller của Linda Goodman - “Sun Signs”, “Love Signs” (tải 2 eBook này). Mời các bạn đón đọc Ma kết và Chuyện tình yêu của tác giả Linda Goodman.