Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đừng Nghi Ngờ Tình Yêu Của Anh - Daisy Thomson

Trong tác phẩm Đừng Nghi Ngờ Tình Yêu Của Anh của tác giả Daisy Thomson không đơn thuần là câu chuyện trinh thám hay mang nhiều tình tiết hồi hộp, gay cấn và kịch tính. Đừng Nghi Ngờ Tình Yêu Của Anh hội tụ những cung bậc cảm xúc đặc trưng của truyện trinh thám lãng mạn. *** Tôi thích thú quan sát thằng bé lắp cánh buồm lên chiếc thuyền to gần bằng người nó. Trong lúc kiên nhẫn con gọi đến giúp, bố thằng bé cũng đang ngắm nó với vẻ trìu mến hiện rõ trên khuôn mặt. Thằng bé tập trung vào việc của mình, còn người bố tập trung vào nó. Họ tạo ra một cảnh rất thú vị. Tôi lấy máy ảnh ra khỏi bao đựng và hướng máy vào họ. Tôi thích chụp cảnh đó. Rất tự nhiên, cảnh đó sẽ thật tuyệt cho cuốn album gia đình. Tuy vậy, nó cũng chẳng thể nổi bật trong một cuốn album được, bởi vì tôi không thể tiến đến trước mặt một người lạ mà nói rằng:” Xin lỗi, tôi vừa chụp ảnh anh và con trai anh. Nếu anh cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gủi ảnh đến” . Tôi mà làm vậy thì người đàn ông đó sẽ nghĩ tôi đang hoặc đang rình mò làm ăn giống như các thợ ảnh quanh công viên, hoặc là đang cố làm quen với anh ta một cách lộ liễu. Tôi tiếp tục ngắm hai bố con người đàn ông đó trong lúc họ lắp cánh buồm vào thuyền theo ý của thằng bé. Lắp xong, người bố đứng ngoắc ngón tay vào dây lưng quần, còn thằng bé thì cúi xuống bờ hồ đẩy chiếc thuyền nó vừa thả về phía một chiếc thuyền nhỏ khác lúc ấy đang bị một cơn gió thu chao đảo trên mặt hồ gợn sóng. – Luke, thuyền trôi rồi, phải đưa nó vào thôi. Gió làm vọng tới tai tôi tiếng reo phấn khích của thằng bé và thật bất ngờ đối với tôi khi nhận ra thằng bé nói tiếng Anh. Ơn Chúa! Tôi tự khen mình đã không hỏi địa chỉ của người đàn ông ấy, bởi ở Paris nếu đường đột đến trước mặt một người Anh hỏi địa chỉ của người ta thì thế nào cũng bị cho là có ý không tốt Theo lời khuyên của bác sĩ, tôi đã đi nghỉ. Sau một trận cảm cúm, tôi bị suy nhược, bồn chồn và thiếu tự tin. Bố tôi, đồng thời cũng là ông chủ của tôi cho rằng tình trạng bồn chồn của tôi không phải do hậu qủa của cơn cảm cúm mà là (như theo ông gọi) do một cơn sốt cuối xuân, song ông cũng ủng hộ nhiệt tình lời khuyên của bác sỹ. Ông bảo: “Lisa ạ, bố đã để ý và nhận thấy con bị bồn chồn từ mấy tháng nay rồi. Đã đến lúc con phải nghỉ ngơi thôi, tháng này phòng chụp không bận lắm. Bây giờ không phải là thời điểm học sinh chụp ảnh cho lễ tốt nghiệp cũng không phải là mùa cưới. Bố sẽ xoay sở được công việc ở phòng ảnh. Gần đây con đã có chút thành công với các tạp chí du lịch, sao con không đi Pháp hay đi Ý và chụp những bức ảnh về những nơi con tới. Như vậy, kì nghỉ của con sẽ thú vị đấy” . Ý tưởng ấy nghe khá hấp dẫn. Mặc dù trước đó tôi cũng đã tính sẽ làm gì đó để thay đổi, nhưng tôi không muốn bỏ bố tôi một mình ở phòng chụp. Tôi cũng đã biết nơi tôi muốn đến thăm và chụp ảnh là Paris, thành phố mà hồi học ở trường Sorbonne tôi đã từng biết ít nhiều. Một cơn gió thu nữa ào tới bứt thêm những chiếc lá từ trên cây. Một chiếc lá to màu vàng thẫm nhảy nhót trước mặt tôi. Tôi ngắm chiếc lá bay lòng bồi hồi nhớ lại tuổi thơ của mình. Tôi đưa tay chộp chiếc lá. Tôi để trượt nó rồi cố chộp lại lần nữa. Tôi reo lên hoan hỷ khi bắt được chiếc lá. Tôi mở túi khoác và cẩn thận đặt chiếc lá vào đó. Tôi biết tôi làm thế xem ra có vẻ ngớ ngẩn, nhưng hồi còn bé có người bảo tôi rằng bắt được một chiếc lá rơi là một điều may mắn và tôi nghĩ biết đâu tôi chả gặp may, thoát ra tâm trạng bồn chồn và vui vẻ hơn. Kéo túi khoá xong, tôi nhìn ra hồ và chợt nhận thấy người đàn ông lúc trước đứng cùng thằng bé đang nhìn thẳng vào tôi. Tôi thấy rõ vẻ thích thú trên khuôn mặt anh ta. Anh ta không cố tình tránh cái nhìn của tôi, mà cứ tiếp tục nhìn tôi khiến tôi mắc cỡ. Trước mặt anh ta tôi mới ngớ ngẩn làm sao khi nhảy cuống cuồng như một đứa trẻ lên sáu để chộp một chiếc lá. Tuy nhiên tôi nhận ra rằng nụ cười trên khuôn mặt người đàn ông ấy không phải là nụ cười chế nhạo. Đó là nụ cười thể hiện rằng anh ta biết mục đích mang tính mê tín của tôi khi bắt chiếc lá.Và còn hơn thế. Đó là nụ cười mà sau những giây phút bối rối tôi đã phải mỉm cười đáp lại, cứ như thể người đàn ông đó là một người tôi đã quen biết. Đó là một nụ cười, mà tôi chắc sẽ khuyến khích sự đáp lại của bất cứ người phụ nữ nào, thậm chí cả người phụ nữ nghiêm nghị nhất. Tôi muốn tiếp tục cười với anh ta. Tôi đã vượt qua được cảm giác xa lạ, dường như tôi cứ bị hút vào người đàn ông ấy và cảm giác ấy mạnh mẽ đến nỗi khiến tôi bước lên một bước về phía anh ta trước khi tôi kịp trấn tĩnh. Quay nhìn sang hướng khác, tôi đặt quai túi lên vai và bước ra lối ra cổng công viên nơi có đại lộ Saint Michel. Tôi vừa đi được vài bước thì chợt nghe thấy tiếng thét của một đứa trẻ. Tôi quay lại, vừa kịp nhìn thấy một đám choai choai đang giật chiếc thuyền của thằng bé ban nãy tôi chụp ảnh. Đám choai choai ấy đẩy thằng bé ngã xuống đất rồi vừa tháo chạy về phía tôi, vừa chạy chúng vừa hét inh ỏi. Trên đường chạy, chúng xô ngã những đứa trẻ khác đang chơi trong công viên. ... Mời các bạn đón đọc Đừng Nghi Ngờ Tình Yêu Của Anh của tác giả Daisy Thomson.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngày 4 Tháng 7
“Tập sách tiếp theo của bộ truyện trinh thám bán chạy nhất trong mười năm qua, giờ còn hãi hùng hơn" Nằm trong series Women's Murder Club của James Patterson, sau các tác phẩm: Kẻ đầu tiên phải chết, Cơ hội thứ 2, Cấp độ 3, Kỵ sĩ thứ 5, Mục tiêu thứ 6 và Thiên đường thứ 7... Trong tập này, trung úy Lindsay đang điều tra một vụ giết người thì đụng đầu với một "tai nạn": bị hai đứa trẻ vị thành niên bắn bị thương nên cô buộc lòng bắn hạ và tiếp theo là bị gia đình hai đứa trẻ kiện ra tòa. Lindsay bị đình chỉ công tác. Quá chán ngán với những mặt trái của nghề nghiệp, cô lên đường đi nghỉ. Nhưng là trung úy cảnh sát có khác, đi tới đâu thì ở đó có án mạng. Lần này, nạn nhân lại là các cặp vợ chồng. Cách thức giết người của hung thủ khá dã man: cắt cổ và sau đó đánh roi da vào mông nạn nhân ngay khi nạn nhân đang dần chết. Cách thức gợi cho Lindsay nhớ tới một vụ án khác của mình cách đây 10 năm... Bỏ qua ư? Không thể ! Điều tra thì không khó; nhưng khó là Lindsay lại đang bị đình chỉ công tác và còn phải ra tòa. Cô trung úy sẽ phải xoay sở thế nào? Mời các bạn đón đọc.
Rồng Đỏ
Những vụ giết người khủng khiếp vào những đêm trăng tròn. Những hiện tượng được sắp đặt với rất nhiều ý đồ nhưng rất ít dấu vết. Một sát thủ thích phô trương, thách thức cảnh sát bằng những lời nhắn trêu ngươi. Một con quái vật khốn khổ chỉ tìm thấy niềm vui trong việc sát hại các gia đình hạnh phúc. Một kẻ thái nhân cách chìm trong những logic quái gở và những hoang tưởng bất khả hình dung. Hắn tự gọi mình là Rồng đỏ. Trước khi có Hannibal Lecter đã có Rồng đỏ. Rồng đỏ không có được vẻ sắc lạnh rợn người mà thu hút khó cưỡng của Hannibal, nhưng ở hắn có thứ nhân tính méo mó vừa gây sợ hãi vừa gợi nên những trắc ẩn đau lòng. Là một sự pha trộn khôn ngoan của thuật loại suy, tính hồi hộp của hành động và nỗi kinh hoàng, lại được viết chặt chẽ hơn hơn nhiều tiểu thuyết li kỳ khác, Rồng Đỏ hoàn toàn xứng với lời khen tặng của Stephen King: "Tiểu thuyết đại chúng xuất sắc nhất kể từ sau Bố già". Hoa Quân Tử quote:   Đây là quyển trinh thám - tội phạm tâm lý thứ hai để lại cho tôi nhiều cảm xúc sau Đứa trẻ thứ 44. Có lẽ vì những điều thật khác biệt, không giống như ở các quyển trinh thám đã đọc. Tác giả để cho nhân vật ác được lộ diện với người đọc. Nhưng khi lộ diện thì hắn không còn làm ác nữa.  Nhân vật phá án thì giải quyết vụ án khi chính mình "mang đầy thương tích". Hành trình phá án lại song hành với hành trình tìm lại bản ngã của tên tội phạm. Gặp hắn rồi, đi theo hắn, nhiều khi bỗng thấy những tội ác mà tác giả đã kể hình như không giống là của hắn nữa, cho đến khi đọc chương cuối cùng. Nếu là người tình cảm và tin vào điều thiện, bạn nên dừng ở chương 52. Câu chuyện sẽ để lại ấn tượng đẹp trong bạn. Còn tác giả, ông đã không tin, nên Rồng Đỏ có một cái kết bất ngờ về yếu tố trinh thám, nhưng hơi... tiếc tiếc với những người đa cảm. :-)   Mời các bạn đón đọc Rồng Đỏ của tác giả Thomas Harris.
Không Có Ngày Mai - Lee Child
Jack Reacher, cựu quân nhân Mỹ, người hùng lang bạt, ngang tàng, nhân hậu, bất khả chiến bại, “giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha”, ngỡ đâu đã bắt quả tang được một kẻ có âm mưu đánh bom liều chết tàu điện ngầm New York lúc đêm khuya. Kẻ này, trước nguy cơ bị Reacher lật mặt, liền tự sát. Cảnh sát nhanh chóng kết luận về vụ việc và coi như hồ sơ khép lại. Nhưng với Reacher thì không. Có gì đó cứ day dứt tâm trí anh, một thứ trực cảm rằng sự thật đen tối hơn thế nhiều. Anh quyết tâm đi tìm sự thật đó, và cuộc truy tìm gian nan của anh rồi sẽ dẫn anh đến một bí mật khủng khiếp, điều bí mật mà, để ngăn không cho nó lộ ra ánh sáng, có kẻ sẵn sàng giết người, không chỉ một người... Không Có Ngày Mai là cuốn thứ 13 về nhân vật Jack Reacher. Mời các bạn đón đọc Không Có Ngày Mai của tác giả Lee Child.
Đảo Kinh Hoàng - Dennis Lehane
Đảo kinh hoàng trên vịnh Massachusetts. Teddy Daniels, một đặc vụ FBI tới đây để điều tra vụ mất tích bí ẩn của người phụ nữ có tên Rachel Solando, bệnh nhân tại khu điều trị tâm thần đặc biệt dành cho tội phạm trên đảo. Teddy nghi ngờ về những tội ác xâm phạm nhân quyền tàn bạo bí mật diễn ra nơi đây. Nhân chứng là những người điên từ cấp độ nhẹ cho đến cuồng bạo, đã từng gây thảm tàn. Cộng sự là các bác sĩ hành tung bí ẩn, thù địch. Nhưng điều kinh hoàng nhất, đó là khi các chứng cứ xác đáng, cuối cùng, trong một hệ thống lập luận khác đã quay sang chống lại Teddy, tiết lộ một thân phận khác không thể hình dung nổi của anh... *** Là bậc thầy của những chi tiết tâm lý vô cùng khéo léo, Dennis Lehane đã khiến những nỗi kinh hoàng trở nên mở nhạt khi so sánh với dụng tâm của con người. Tất cả sự táo bạo, kỳ thú và cảm động của hành trình người hùng đơn độc chống lại hệ thống tội ác đều có thể tìm thấy nơi đây. Dennis Lehane khiến ta phải khâm phục bởi trí tưởng tượng tuyệt vời khi ông vẽ ra một câu chuyện nơi bạn có thể tin vào nhiều hơn một giả thiết của vụ án, cùng những tình tiết được sắp xếp chặt chẽ, tinh tế ở mức độ đỉnh điểm, có thể chứng minh cho hệ thống lập luận trái ngược một cách xuất sắc... *** - “Có thể nói đây là cuốn tiểu thuyết xuất sắc; nỗi kinh ngạc nó mang lại đã khiến ta tỉnh giấc liên tục suốt đêm, ta bắt đầu hiểu tác giả đã làm gì với trí óc ngây thơ của mình – và ông ấy cũng sẽ làm vậy với bạn, nếu bạn cho phép” – The Washington Post - “Đảo kinh hoàng là một chuyến đi dữ dội, một bí ẩn sâu sắc, một cuộc khủng hoảng tâm lý cực độ. Dennis Lehane là cây bút tài năng, người hiểu rõ độc giả kỳ vọng điều gì ở một cuốn tiểu thuyết ly kỳ và ông đã dâng tặng họ còn nhiều hơn thế” – Phillip Tomasso III, Nhà Văn Mỹ, tác giả của Adverse Impact, Hohnny Blade, Third Ring - “Phải thấy rằng, cuốn tiểu thuyết mới của Lehane, tiếp ngay sau thành công xuất sắc của Mystic River, có một cái kết vừa gây sốc vừa trung thành với những gì đã có trước đây, đến độ nó sẽ còn đọng lại như một cách giải quyết đẹp đẽ và đúng đắn nhất mà ông đã tạo ra. Và bất cứ ai đã đọc ông đều biết, Lehane, vượt lên trên tính gay cấn đơn thuần và những lắt léo của truyện, ở đây, ông theo đuổi bản chất của sự tự-soi sáng và tự-đánh lừa, cùng những cách thức mà cả hai đều bị bóp méo hơi bạo lực và cái ác” – From Publishers Weekly Mời các bạn đón đọc Đảo Kinh Hoàng của tác giả Dennis Lehane.