Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Trong the Clinic (Bệnh viện tư - bản dịch tiếng Việt của Nhà xuất bản Công an nhân dân năm 2007 là Ba nhát đâm bí ẩn), khi điều tra về cái chết của nữ giáo sư tâm lý học Hope Devane, Delaware đã xé toang tấm màn bao phủ số phận của Hope và bác sĩ giải phẫu Cruvic, những nhà khoa hoc đã lạm dụng khoa học để thực hiện những cuộc thí nghiệm, giải phẫu tàn bạo đối với con người. Những đao phủ sạch sẽ này là sản phẩm bệnh hoạn của gia đình họ, được nuôi dưỡng từ tuổi thơ ấu, nhưng cuối cùng chính họ sẽ lại trở thành mục tiêu trả thù cho cơn phẫn nộ từ một nạn nhân an uổng của họ..... ... Trinh thám của Kellerman đậm tính phân tích. Mỗi một câu chuyện trinh thám, suy cho cùng là một quá trình truy nguyên căn gốc hành vi đầy phức tạp, gay cấn.... *** Một trong những tác gia có sách bán chạy nhất ở Mỹ liên tục trong hai chục năm qua, là Jonathan Kellerman. Vậy J. Kellerman là ai? Sinh năm 1949 tại New York, nhưng Los Angeles là nơi ông gắn bó, nơi ông thành đạt trong nghề nghiệp bác sĩ và với tư cách một tác gia tiểu thuyết. Khởi đầu công việc viết văn từ năm 22 tuổi, song phần lớn những năm tuổi trẻ ông dành để nghiên cứu tâm lý trẻ em. Năm 24 tuổi, ông nhận bằng tiến sĩ, chuyên ngành tâm lý trẻ em. Sau đó là những năm làm việc trong các bệnh viện, trung tâm bệnh trẻ em ở Los Angeles, điều trị tâm lý cho các trẻ em bị ngược đãi, lạm dụng... Năm 1980-1981, ông xuất bản những cuốn sách về y học liên quan đến trẻ em: Psychological aspects of childhood cancer và Helping the pearful child. Năm 1985, J. Kellerman xuất bản cuốn sách hư cấu đầu tiên When the bough breaks (Khi cành cây gãy - tên bản dịch tiếng Việt do Nhà xuất bản Công an nhân dân ấn hành năm 2007 là Ba bóng đen). Ngay lập tức cuốn sách trở thành hiện tượng bestseller được bầu chọn trên tờ New York times, và tác giả nhận được giải thưởng Edgar Poe và giải thưởng Anthony Boucher cho tiểu thuyết đầu tay hay nhất. Tiểu thuyết này năm 1986 được dựng thành phim truyền hình phát trên kênh NBC và đã thu hút 28 triệu người xem. Từ đó đến nay, mỗi năm một cuốn sách (có năm 2 cuốn), in ở nhiều nước trên thế giới và bằng nhiều thứ tiếng khác nhau, tên tuổi Jonathan Kellerman liên tục có mặt trên bảng xếp hạng của New York times. The master of psychological suspense - bậc thầy của tiểu thuyết trinh thám tâm lý, báo chí nói về ông như thế khi lần đầu tiên ông xuất hiện trên văn đàn, và sự tôn vinh ấy đã không ngừng được nhắc lại hơn hai chục năm nay, trên các báo, trên các website, và quan trọng nhất, ông vẫn là một nhà văn không hề cũ đối với công chúng. Nhân vật chính trong các tiểu thuyết của ông, Alex Delaware, phần nào đó là hình bóng của chính nhà văn. Nhận bằng tiến sĩ năm 24 tuổi, là bác sĩ tâm lý trẻ em, Alex khám phá ra đằng sau những sự cố của trẻ nhỏ luôn ẩn chứa những vấn đề của người lớn, của xã hội. Trong cuốn sách đầu tiên When the bough breaks, Alex Delaware 30 tuổi, sống độc thân và bắt đầu hẹn hò với Robin. Vì có người bạn thân là thanh tra Milo Sturgis ở trong Sở cảnh sát, anh được mời chữa trị cho các em nhỏ nạn nhân của một vụ xâm hại, rồi làm tư vấn đặc biệt cho cảnh sát. Vụ đầu tiên anh tham gia là vụ một bác sĩ tâm lý bị giết cùng người bạn gái là cô giáo dạy ở trường dành cho các trẻ có khiếm khuyết. Nhân chứng duy nhất của vụ án là một bé gái 7 tuổi bị bác sĩ cho uống quá liều thuốc an thần đã trở nên gần như ngơ ngẩn. Những ám ảnh của bé gái có ý nghĩa gì? Liệu thực sự cô bé đã chứng kiến một tội ác? Lần theo mối dây của các nạn nhân, Alex tìm tới một trung tâm từ thiện nuôi dạy các trẻ mồ côi và khuyết tật lớn ở Los Angeles. Xới tung hàng chục mối quan hệ, lần lại những trang hồ sơ cũ, đào bới quá khứ của những gương mặt đang hiện diện ở tầng thượng lưu của xã hội, Alex Delaware đã tìm ra sự thật về những con quỷ đội lốt người, những kẻ có xu hướng tình dục bệnh hoạn, những kẻ say mê quyền lực, những kẻ bị khống chế bởi quá khứ tội lỗi, đã biến trung tâm từ thiện kia thành hang ổ truy lạc, lạm dụng tình dục của hàng trăm trẻ nhỏ. Trong Blood test (Thử máu - Nhà xuất bản Công an nhân dân 2005), khi cố gắng giúp đỡ cậu bé Woody mắc bệnh ung thư, Delaware phải đối mặt với hàng bao rắc rối và dò trong mớ bòng bong các quan hệ, anh đã đi đến tận cùng sự thật khủng khiếp trong gia đình cậu bé: những tín ngưỡng rùng rợn và quan hệ loạn luân được che đậy trong rất nhiều năm, mà bất hạnh đổ lên số phận những đứa trẻ là chị em và cũng là mẹ con Nona và Woody. Trong Bad love (Tình yêu dối trá - Nhà xuất bản Công an nhân dân 2004), vụ án Delaware khám phá liên quan tới một hội nghị khoa học mà các nghi can đều là những nhà khoa học liên quan đến tâm lý - giáo dục trẻ em. Trong The Clinic (Bệnh viện tư - bản dịch tiếng Việt của Nhà xuất bản Công an nhân dân năm 2007 là Ba nhát đâm bí ẩn), khi điều tra về cái chết của nữ giáo sư tâm lý học Hope Devane, Delaware đã xé toang tấm màn bao phủ số phận của Hope và bác sĩ giải phẫu Cruvic, những nhà khoa học đã lạm dụng khoa học để thực hiện những cuộc thử nghiệm, giải phẫu tàn bạo đối với con người. Những đao phủ sạch sẽ này là sản phẩm bệnh loạn của gia đình họ, được nuôi dưỡng từ tuổi thơ ấu, nhưng cuối cùng chính họ sẽ lại trở thành mục tiêu trả thù cho cơn phẫn nộ từ một nạn nhân oan uổng của họ. Cộng tác với cảnh sát với tư cách là chuyên gia tâm lý, nhưng trong tất cả các vụ án, bác sĩ Delaware đã tham dự như một thám tử chuyên nghiệp, mà bên cạnh anh chàng thám tử to béo Milo Sturgin chỉ còn giữ vai trò bổ khuyết cho vai chính. Không giắt súng trong lưng, không có phương tiện hỗ trợ như một cảnh sát thực thụ, nhưng Delaware có sự mẫn cảm đặc biệt để dò ra những ngóc ngách tâm lý, những mối quan hệ của con người, dù quan hệ đó có được che giấu tinh vi thế nào đi nữa. Không có nhiều những pha bắn giết hay rượt đuổi, cách của J. Kellerman là bóc tách dần các chân dung, các quan hệ. Ông đẩy độ căng thẳng lên dần dần, ông lừa người đọc vào những cao trào khiến người ta lầm tưởng đó đã là cú cuối, song thực sự cú cuối chỉ nằm ở trang cuối, khi bạn đọc sắp sửa gấp sách lại. Kellerman thường bẫy người đọc trong những câu chuyện có vẻ rời rạc ban đầu, tung ra nhiều nhân vật, đưa nhiều lộ trình, tạo ra một mớ rối tung quan hệ, nhưng rồi những hướng rời rạc sẽ gắn kết ở một điểm, ở đó những gương mặt nhân vật, những lộ trình hành vi đột ngột sáng tỏ. Tuy nhiên, không như một tác phẩm trinh thám thông thường đích cuối của câu chuyện là vạch mặt thủ phạm, với J. Kellerman, thủ phạm không phải là sự thật ghê gớm nhất; sự thật shock nhất nằm ở cú vỡ bung cuối cùng soi sáng tận cùng nguyên do của tội ác. Blood test, Over the edge, Private eyes, Bad love, Devil’s Waltz - Vũ điệu quỷ, Nhà xuất bản Công an nhân dân 2007, cho đến cuốn sách mới nhất Gone, mỗi một vụ án là một ca tâm lý, mỗi một nhân vật là một dạng tâm bệnh che đậy, bắt đầu từ thời thơ ấu. Có thể thấy quan điểm của Kellerman, không có tội ác nào trong hiện tại lại không có nguyên do từ một hoàn cảnh bất thường hay một xu hướng bệnh hoạn trong thời thơ ấu. Những câu chuyện của ông chứa đựng một lời cảnh báo: hãy quan tâm đến trẻ nhỏ, bạo hành, stress, lạm dụng... đối với trẻ nhỏ, tức là đang gieo mầm cho bạo hành, lạm dụng, giết người... cho tương lai. Trinh thám của Kellerman đậm tính phân tích. Mỗi một câu chuyện trinh thám, suy cho cùng là một quá trình truy nguyên căn gốc hành vi đầy phức tạp, gay cấn. Bối cảnh tiểu thuyết của ông là Los Angeles thời hiện đại, với đầy rẫy những bạo hành, stress, lạm dụng; một Los Angeles có vô vàn những vấn đề tâm bệnh, nơi mà xã hội thượng lưu khoác mặt nạ che đậy bên dưới hàng bao dối trá, dục vọng. Kellerman không mô tả tội ác ở những tầng lớp dân nghèo, ông nhằm vào phân tích sự mục ruỗng, méo mó nhân cách ở những tầng lớp trên, nơi những người có tiền, có quyền, có tri thức. Bằng vào sự nhạy cảm, khả năng phân tích, suy luận của nhân vật Alex Delaware, ông dò tìm những bí mật của tâm lý - hành vi ẩn dưới đời sống đĩnh đạc của những bác sĩ, giáo sư đại học, của những thẩm phán, luật sư, cha cố... Kinh nghiệm của một bác sĩ tâm lý đã giúp ông trở thành một nhà văn phân tích hành vi xuất sắc. Hành vi con người, đó là mối quan tâm của ông, là điều ông theo đuổi trong suốt cuộc đời và vì nó mà ông đã viết - trong một bài trả lời phỏng vấn, ông đã nói đại ý như thế. Có thể nói, tiểu thuyết của Jonathan Kellerman là tiểu thuyết trinh thám - hành vi, một sự kết hợp tài tình giữa tiểu thuyết trinh thám điển hình và tiểu thuyết tâm lý. Nếu con đường của văn chương là khám phá bí mật về con người, thì J. Kellerman đang đi trên con đường đó, từng ngày, bằng những cuốn sách của mình, ông cuốn hút hàng triệu độc giả ở khắp hành tinh trong hành trình mê mỏi khám phá không ngừng nghỉ bí ẩn của hành vi con người. Trần Thanh Hà *** Chẳng mấy khi những đường phố xảy ra các vụ án mạng lại đẹp. Nhưng có một đường phố ngoại lệ. Đó là một con đường tản bộ cong cong êm ái rợp bóng cây đu cạnh trường Đại học California - Los Angeles, hai bên là những bãi cỏ rộng có các xưởng máy và các khu nhà, mượt như mặt bàn bi-a mới. Dưới một cây đu khổng lồ bên đường là nơi Hope Devane bị đâm chết. Nơi đó cách nhà bà một đoạn đường về phía Tây Nam. Tôi ngó lại một lần nữa, chỉ thấy được lờ mờ dưới ánh trăng lười nhác. Sự yên lặng về đêm ở đây chỉ bị phá vỡ bởi những tiếng dế mèn và thỉnh thoảng là tiếng xe hơi đời mới tiếng nổ nhẹ như một làn khói. Dân địa phương đang trở về sau buổi làm việc. Vài tháng nay, đã có nhiều người tò mò tới đây để ngó qua cái sân khấu này. Milo châm điếu xì gà và phụt khói ra ngoài cửa kính xe. Xoay cái cửa kính xuống, tôi tiếp tục nhìn cây đu ấy. Một cái thân cây xoắn, to như cây cột điện cao thế bên Xa lộ. Tán lá của nó có bán kính rộng tới 18 mét, tối tăm. Những cành cây chắc chắn, tham lam hiện ra dưới ánh trăng băng giá, một số cành quá nặng, thỉnh thoảng lại quét xuống mặt đất. Có lẽ phải đến 5 năm nay thành phố không cử người tới tỉa cành cho cây cối hai bên đường. Chắc là do thất thu thuế. Người ta nhận định rằng tên giết người đã núp dưới vòm cây, mặc dù không ai tìm thấy dấu hiệu hiện diện của hắn ngoài những vết xe đạp cách đó vài mét. Ba tháng sau khi phát hiện ra xác chết, tất cả vẫn chỉ dừng lại ở nhận định, không có tiến triển gì. Chiếc xe Ford cũ của Milo nằm cùng đoạn đường với hai chiếc xe khác, cả hai đều là Mercedes, đều bị phết phiếu đậu xe sai quy định ở trên kính chắn gió. Sau khi xảy ra vụ giết người, thành phố đã hứa sẽ tỉa cành cho cây cối bên đường, nhưng lời hứa ấy đến nay vẫn chưa hề được thực hiện. Có lần Milo cay đắng thông báo cho tôi về điều này, miệng không ngớt chửi rủa những nhà chính trị, nhưng lời nguyền rủa thực sự của anh lại nhắm vào vụ giết người máu lạnh này. - Một vài bài viết về vụ án, rồi chấm hết. - Các sự kiện thời sự giống như các món ăn nhanh ấy mà - Tôi nói - nhanh, dễ nuốt và dễ quên… - Chúng ta là những người yếm thế quá chăng? - Nghề của tôi là phải biết sống với những người bệnh hoạn mà. Câu nói ấy đã làm Milo bật cười. Nhưng giờ thì anh đang nhăn trán, quệt tay vuốt những sợi tóc vương trên mặt, và thở ra những vòng tròn khói thuốc rung rung. Nhích chiếc xe thêm một đoạn đường nữa, Milo cho dừng lại. Anh chỉ tay vào một trong những ngôi nhà nho nhỏ nhưng trông gọn ghẽ: - Nhà bà ấy đấy. Ngôi nhà có mặt tiền màu trắng, có bốn cột, các cánh cửa chớp màu đen, các đồ trang trí lấp lánh trên cánh cửa bóng loáng. Cao hơn lề đường ba bậc là lối nhỏ có lát đá xuyên qua bãi cỏ. Một cánh cổng có các mũi sắt nhọn chặn trên đường lái ô tô vào nhà. Hai cánh cửa sổ tầng hai có màu hổ phách lấp phía sau các tấm rèm màu tai tái. - Hình như có người ở nhà - Tôi nói. - Xe của ông ấy đang đậu trên lối cho ô tô vào nhà đấy. Một chiếc xe vừa chở khách, vừa chở hàng màu sáng đậu trên lối xe hơi vào nhà. - Ông ta luôn ở nhà - Milo nói - Cứ về nhà rồi là ông ta không đi đâu nữa. - Ông ta vẫn còn để tang ư? Milo nhún vai: - Bà ấy đi xe Mustang nhỏ màu đỏ. Bà ta trẻ hơn ông ấy khá nhiều. - Nhiều là bao nhiêu? - 15 tuổi. - Điều gì ở ông ấy khiến anh quan tâm? - Là hành động của ông ta khi nói chuyện với tôi. - Ông ấy tỏ vẻ bối rối chăng? - Không hợp tác. Paz và Fellows cũng nghĩ như thế. Nghĩa là chẳng có điều gì ông ấy nói giúp ích được cho cuộc điều tra. Milo không đánh giá cao những điều tra viên đã tiến hành vụ này trước khi nó được trao cho anh. Với suy nghĩ rằng mình cũng sẽ rơi vào tình trạng bất lực như họ nên anh rất ưu tư. - Mà này - Tôi nói - Phải chăng người chồng luôn là nghi can đầu tiên trong các vụ án? Cho dù đâm bà ta ở ngoài đường phố nghe có vẻ không tiêu biểu lắm. Anh lấy tay dụi mắt: - Đúng vậy. Đập nát óc bà ta trong phòng ngủ có lẽ tiêu biểu cho một vụ án hôn nhân hơn. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi. - Milo xoay xoay điếu xì gà rồi tiếp - Cuộc sống dài lắm, mọi thứ đều có thể xảy ra. - Chính xác những vết xe đạp đã được phát hiện ở chỗ nào? - Ngay phía Bắc của cái xác nhưng tôi không coi trọng bằng chứng này nhiều. Mấy tay trong phòng thí nghiệm nói rằng những vết xe ấy có thể đã ở đó từ một cho đến mười ngày. Có thể đó là vết xe của một thằng nhóc hàng xóm, sinh viên hay một người luyện tập thể dục. Thêm vào đó, khi tiến hành xét hỏi từng gia đình ở khu vực này mọi người đều nói họ không nhìn thấy một người đi xe đạp lạ nào trong cả tuần đó. - Một người đi xe đạp lạ nghĩa là sao? - Nghĩa là một người nào đó không phù hợp. - Ý nói một ai đó da không trắng phải không? - Đại để là như vậy. - Một khu vực yên tĩnh như thế này mà không ai nghe thấy hay nhìn thấy điều gì đó vào lúc 11 giờ đêm thì thật đáng ngạc nhiên. - Tôi nói. - Điều tra viên nói rằng có thể là bà ta không kêu được. Không có vết thương chứng tỏ có sự phản vệ, vì vậy có lẽ bà ấy đã không kháng cự nhiều. - Ra thế. Tôi đã đọc các kết quả pháp y, hồ sơ, từ báo cáo sơ bộ của Paz và Fellows đến kết luận của nhà nghiên cứu bệnh học và tập ảnh khám nghiệm tử thi. Không biết tôi đã phải nhìn bao nhiêu ảnh loại này trong những năm qua. Đây là lần tôi có cảm giác tởm lợm nhất. - Không kêu được chắc là do bị đâm đúng vào tim? - Tôi hỏi. - Điều tra viên nói rằng có thể cú đâm đó đã làm cho tim bị nát khiến bà ta rơi vào tình trạng đột sốc. Anh bật ngón tay thô kệch kêu một tiếng tách nhẹ rồi đưa cả bàn tay lên vuốt mặt. Nhìn nghiêng, khuôn mặt anh giống của một con hà mã, đầy hút trứng cá và mệt mỏi. Anh rít thêm một vài hơi thuốc nữa. Tôi lại nghĩ tới những tấm ảnh chụp trước khi khám nghiệm tử thi: Xác Hope Devane trắng như băng dưới ánh đèn của điều tra viên; ba vết đâm sâu, tím bầm được chụp cận cảnh - một vết ở ngực, một vết ở đáy xương chậu, một vết ngay phía trên thận trái. Kịch bản phía pháp y đưa ra là Hope đã bị đánh bất ngờ và ngất ngay lập tức bằng một cú đâm trúng tim, rồi tiếp đến là nhát đâm thứ hai ở âm đạo, cuối cùng bị đặt nằm sấp bên lề đường và đâm một nhát vào lưng. - Một người chồng đã làm như vậy à. - Tôi nói - Chắc anh tưởng tượng ra điều còn tồi tệ hơn thế nhưng như thế thì chắc phải có nhiều sự tính toán đấy. - Ông chồng này là một trí thức, phải vậy không? Một người biết nghĩ đấy chứ. Khói thuốc phụt ra khỏi xe thành những dải nhỏ, tan biến ngay khi gặp cơn gió ban đêm. - Anh Alex ạ, thực ra, tôi muốn kẻ giết người đó là Seacrest bởi những lý do cá nhân. Vì nếu không phải là ông ta thì vụ trời đánh này sẽ đúng là một cơn ác mộng. - Có quá nhiều nghi can à? - Chính vậy - Milo nói như hát - Có rất nhiều người có thể được xem là không ưa bà ấy.   Mời các bạn đón đọc Ba Nhát Đâm Bí Ẩn của tác giả Jonathan Kellerman.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Đường Đôn Hoàng Biến
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết 81 Án Tây Du Tập 4: Đại Đường Đôn Hoàng Biến của tác giả Trần Tiệm & Losedow (dịch). Huyền Trang và Lữ Thịnh từng có một ước hẹn, rằng sẽ cùng nhau dùng cả đời để đi tìm ý nghĩa của “đại đạo”. Thế nhưng chỉ sau vài năm ngắn ngủi, khi Huyền Trang tới Đôn Hoàng để tìm bạn mình, Lữ Thịnh đã mang theo tiếng xấu chịu vạn người phỉ nhổ mà chết trong nỗi ô nhục, cùng với đó là sự xuất hiện của yêu sói tự xưng là thần tiên giáng trần Khuê Mộc Lang. Vì sao Lữ Thịnh tài hoa tuyệt thế lại chết đi như vậy? Rốt cuộc những bí mật kinh thiên động địa gì đang bị chôn vùi dưới tầng tầng lớp lớp cát vàng đại mạc? *** Bộ sách 81 Án Tây Du gồm có: Đại Đường Nê Lê Ngục Tây Vực Liệt Vương Ký Đại Đường Phạm Thiên Ký Đại Đường Đôn Hoàng Biến *** Năm Vũ Đức thứ chín Đại Đường. Châu Tây Sa, huyện nha Đôn Hoàng, địa lao. Địa lao sâu hai trượng dưới đất, dài không đủ ba trượng, rộng không quá bảy thước, ở giữa dùng gỗ du to cứng ngăn ra, một bên là lối đi, một bên là nhà tù, không gian cực kì chật chội, không hề có chỗ để xê dịch, như sống và chết, như thành và bại. Giám ngục huyện nha dẫn một tiểu lại bạch trực đi trên lối đi chật hẹp. Đang vào lúc hoàng hôn, trên đỉnh lối đi có mấy lỗ thông khí dẫn thẳng lên mặt đất, có ánh trời chiều chạng vạng hắt xuống, loang lổ u ám. Trong địa lao chỉ có năm phòng giam, bốn phòng bên ngoài đều không có một bóng người, mặt đất đá được đầm cứng loang lổ màu nâu, dường như là màu máu cũ kĩ năm xưa. Giám ngục mở xích cửa phòng giam bên trong cùng, mở cửa song gỗ ra, bạch trực đặt xuống đất một hộp đồ ăn. Giám ngục thấp giọng: "Lang quân, đến lúc lên đường rồi." Trong bóng tối có tiếng xiềng xích vang lên, tù nhân chậm rãi đứng dậy, từ trong bóng tối đi ra. Người này bẩn thỉu nhếch nhác, tóc tai bù xù, chỉ có một đôi mắt lấp lánh chiếu ra ánh sáng như ngọn lửa. Trên tay, trên chân, trên hông, thậm chí trên cổ hắn đều có còng sắt. Bảy tám sợi xích sắt đều to như ngón tay cái, vô cùng nặng nề, đầu bên kia khóa vào vòng sắt liền với tường, cử động một cái, kêu lên loảng xoảng. Bạch trực khiếp sợ trong lòng, nhanh chóng đứng dậy lui lại, cầm hoành đao dưới nách . Giám ngục lại không để ý, đi tới mở hộp đồ ăn, bên trong là một chiếc bánh vừng, một con gà hầm, một bầu rượu. Hắn nhất nhất bày ra dưới đất. Tù nhân nói bằng giọng bình thản: "Chết kiểu nào? Chém hay là treo cổ?" Giám ngục nói: "Chết đói trong tù". Tù nhân cười ha hả: "Một đám chuột nhát chết. Thuốc hạ trong rượu này sao? Mang tới đây!" Giám ngục lắc đầu: "Lang quân, ý của quan trên là phải hạ dược ngài, mua một chút câu vẫn hoặc ô đầu cho vào trong rượu. Có điều luật Đường nghiêm ngặt, người mua bán độc dược đều treo cổ, tiểu nhân lại không muốn làm liên lụy người khác. Bữa rượu này chỉ là tấm lòng của tiểu nhân, ngài là hương đảng Đôn Hoàng ta, có tình đồng hương, trên tay đã sắp dính tính mạng của ngài, lại muốn giữ cho bữa rượu này được trong sạch, cho nên tiểu nhân liền mang theo một dải lụa dài." Giám ngục lấy ra ba thước trắng lụa từ trong tay áo, buông trên tay, tay kia nâng bầu rượu lên. Tù nhân cầm lấy bầu rượu uống một hơi cạn sạch, vung tay ném vào tường vỡ tan, đột nhiên điên cuồng gầm lên giận dữ: "Ta phải đến chỗ phủ quân Thái Sơn báo danh, rồi một ngày luân hồi trở về, nhất định phải tái chiến Đôn Hoàng! *** Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết 81 Án Tây Du Tập 4: Đại Đường Đôn Hoàng Biến của tác giả Trần Tiệm & Losedow (dịch). Tóm tắt: Huyền Trang và Lữ Thịnh từng có ước hẹn cùng nhau đi tìm ý nghĩa của “đại đạo”. Sau vài năm, Huyền Trang đến Đôn Hoàng tìm bạn thì Lữ Thịnh đã chết trong ô nhục, cùng với sự xuất hiện của yêu sói Khuê Mộc Lang. Huyền Trang cùng các bạn điều tra cái chết của Lữ Thịnh và những bí mật kinh thiên động địa liên quan đến Đôn Hoàng. Review: Điểm nổi bật: Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn với nhiều bí ẩn và tình tiết bất ngờ. Kết hợp yếu tố trinh thám, huyền bí và tâm lý nhân vật. Nhân vật Huyền Trang thông minh, dũng cảm, được xây dựng với nhiều tầng lớp. Bối cảnh lịch sử được miêu tả sinh động, chân thực. Hạn chế: Một số tình tiết có thể khó hiểu với những người chưa đọc các tập trước. Cái kết có thể gây tranh cãi. Đánh giá: 81 Án Tây Du Tập 4: Đại Đường Đôn Hoàng Biến là một cuốn sách trinh thám hấp dẫn với cốt truyện ly kỳ và những bí ẩn lôi cuốn. Cuốn sách phù hợp với những người yêu thích thể loại trinh thám, huyền bí và lịch sử. Trích dẫn: “Ta phải đến chỗ phủ quân Thái Sơn báo danh, rồi một ngày luân hồi trở về, nhất định phải tái chiến Đôn Hoàng!” Kết luận: 81 Án Tây Du Tập 4: Đại Đường Đôn Hoàng Biến là một cuốn sách đáng đọc với những ai yêu thích thể loại trinh thám và muốn khám phá những bí ẩn của lịch sử. Mời các bạn mượn đọc sách 81 Án Tây Du Tập 4: Đại Đường Đôn Hoàng Biến của tác giả Trần Tiệm & Losedow (dịch).
Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội của tác giả Trường Nhị. Hắn là Đội trưởng Đội Hình sự, con trai độc nhất của một gia tộc giàu có, thích la cà quán xá vỉa hè, hành sự khó lường, coi thường khuôn phép, lên núi đao xuống biển lửa vẫn một lòng bảo vệ công lý. Anh là nhà tâm lý học trẻ tuổi xuất chúng, vì bị chèn ép mà mất đi tất cả, phải che giấu bản thân, trở thành quản lý ký túc xá trường tiểu học. Hình Tòng Liên chưa từng nghĩ rằng có một ngày Lâm Thần sẽ xuất hiện trong màn mưa, nói với hắn: “Xin hãy cho tôi tham gia điều tra.” Cát trắng bên các thi thể, xe bus học sinh bị bắt cóc, buổi livestream những vụ tự sát trong trường học, hàng loạt vụ kỳ án liên tục xảy ra. Những phương thức gây án đáng sợ, kẻ thủ ác vẫn là một ẩn số, họ quyết chiến đấu bằng cả sinh mạng mình. … Chẳng ai biết rồi cuối cùng nhân loại sẽ đi về đâu. Nhưng bộ não là một cơ quan kỳ diệu thôi thúc chúng ta khám phá vũ trụ, khám phá những bí ẩn trong tâm trí con người. Đến tận cuối cuộc đời, chúng ta vẫn luôn hy vọng có thể trở thành người tốt hơn. Hướng thiện, kiếm tìm sự thật, khao khát cái đẹp và chiến đấu đến cùng với bản tính động vật tiềm tàng bên trong con người mình, đó chính là nhân tính. *** Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội gồm có: QUYỂN I : NHẤT SA QUYỂN II: SONG TRÌNH QUYỂN III: TAM PHẦN QUYỂN IV: TỨ THANH QUYỂN V: NGŨ PHÙ *** Tóm tắt Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội là một bộ tiểu thuyết đam mỹ trinh thám của tác giả Trường Nhị. Bộ truyện xoay quanh hai nhân vật chính là Hình Tòng Liên - đội trưởng đội hình sự và Lâm Thần - một nhà tâm lý học trẻ tuổi. Hình Tòng Liên là con trai độc nhất của một gia tộc giàu có, có tính cách phóng khoáng, khó lường, coi thường khuôn phép. Tuy nhiên, anh luôn một lòng bảo vệ công lý và luôn hết mình trong công việc. Lâm Thần là một nhà tâm lý học trẻ tuổi xuất chúng, có khả năng đọc vị tâm lý tội phạm. Tuy nhiên, vì bị chèn ép mà anh đã mất đi tất cả, phải che giấu bản thân, trở thành quản lý ký túc xá trường tiểu học. Một ngày nọ, Lâm Thần xuất hiện trong màn mưa và nói với Hình Tòng Liên: "Xin hãy cho tôi tham gia điều tra." Từ đó, hai người bắt đầu hợp tác điều tra hàng loạt vụ án kỳ lạ, những vụ án có phương thức gây án đáng sợ, kẻ thủ ác vẫn là một ẩn số. Review Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội là một bộ tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn, lôi cuốn với những vụ án kỳ lạ, những tình tiết ly kỳ, gay cấn. Bộ truyện có cách xây dựng nhân vật đặc sắc, mỗi nhân vật đều có tính cách, hoàn cảnh riêng, tạo nên sự đa dạng và hấp dẫn cho câu chuyện. Nhân vật Hình Tòng Liên là một đội trưởng đội hình sự tài giỏi, có tính cách phóng khoáng, khó lường, coi thường khuôn phép. Tuy nhiên, anh luôn một lòng bảo vệ công lý và luôn hết mình trong công việc. Nhân vật Lâm Thần là một nhà tâm lý học trẻ tuổi xuất chúng, có khả năng đọc vị tâm lý tội phạm. Tuy nhiên, vì bị chèn ép mà anh đã mất đi tất cả, phải che giấu bản thân, trở thành quản lý ký túc xá trường tiểu học. Hai nhân vật chính có tính cách trái ngược nhau nhưng lại có sự bổ trợ cho nhau, giúp họ cùng nhau phá được những vụ án kỳ lạ. Bên cạnh những vụ án hấp dẫn, bộ truyện còn đề cập đến những vấn đề xã hội như bạo lực học đường, bắt cóc trẻ em,... Tác giả Trường Nhị đã xây dựng những vụ án một cách logic, chặt chẽ, khiến người đọc phải suy đoán, tò mò. Những tình tiết ly kỳ, gay cấn của bộ truyện sẽ khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhìn chung, Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội là một bộ tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn, đáng đọc. Bộ truyện sẽ mang đến cho người đọc những giây phút giải trí thú vị và những suy ngẫm về cuộc sống. Đánh giá Ưu điểm: Cách xây dựng nhân vật đặc sắc, mỗi nhân vật đều có tính cách, hoàn cảnh riêng, tạo nên sự đa dạng và hấp dẫn cho câu chuyện. Các vụ án được xây dựng một cách logic, chặt chẽ, khiến người đọc phải suy đoán, tò mò. Những tình tiết ly kỳ, gay cấn của bộ truyện sẽ khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhược điểm: Một số chi tiết trong truyện còn chưa được giải thích rõ ràng, khiến người đọc có cảm giác chưa thỏa mãn. Kết luận: Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội là một bộ tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn, đáng đọc. Bộ truyện sẽ mang đến cho người đọc những giây phút giải trí thú vị và những suy ngẫm về cuộc sống. *** [REVIEW HỒ SƠ TÂM LÝ PHẠM TỘI] TỪ THÍCH THÀNH THƯƠNG NHƯNG CHƯA THỂ YÊU Song hành cùng cốt truyện trinh thám, phá án được tác giả đầu tư kỹ lưỡng là tuyến tình cảm tiến chậm mà chắc của Đội trưởng Hình và Lâm Thần. Đến tập 3, tương tác của cả hai tiếp tục xuất hiện với tuần suất nhiều hơn và ngày càng thân mật hơn. Đứng trước cơ hội “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” mà chính Lâm Thần cũng tự nhận sẽ khó có thể gặp lần thứ hai, nhưng anh vẫn muốn tôn trọng Hình Tòng Liên, bởi “Lâm Thần hiểu rõ, lấy lý do say rượu nên mới có những hành động mất kiểm soát để che giấu, lấp liếm trong trường hợp tỏ tình thất bại là vô trách nhiệm.” Lâm Thần luôn là con người cực kỳ lý trí, nhưng trong chuyện tình cảm, anh cũng mãnh liệt và thẳng thắn hơn bất kỳ ai. Lý trí của Lâm Thần trong vấn đề tình cảm với Hình Tòng Liên không phải là rào cản mà ngược lại, chính nó là sợi duy trì tỉnh táo và đảm bảo sự tôn trọng với người kia, cũng là tôn trọng cảm xúc của mình. Lâm Thần đối đãi cực kỳ cẩn trọng, bởi anh biết người như Hình Tòng Liên cũng lý trí không kém mình, phần nào lo sợ ảnh hưởng tới quan hệ đồng nghiệp tốt đẹp của cả hai. Như thế, lợi dụng tình cảnh khi đang điều tra phá án để bày tỏ lòng mình rõ ràng không phải là lựa chọn sáng suốt. Một trong những niềm vui thú khi đọc một bộ tập trung nhiều vào yếu tố điều tra như Hồ sơ chính là các chi tiết tình cảm xuất hiện không nhiều nhưng rất “đắt”. Là động tác an ủi thân mật và mập mờ. Là ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên má anh. Là cái chạm mắt cùng nhau cười. Là sẵn lòng dừng bữa ăn để lau tóc cho anh. Là tự mình xử lý vết thương vì biết anh không thích bệnh viện. Trong mối quan hệ của cả hai, có lẽ không thể đánh giá ai là người chủ động hơn, vì cách mỗi người đối xử với người kia đều đặc biệt cẩn thận và tỉ mỉ, chỉ dành cho đối phương mà không cho ai khác. Với Lâm Thần, Hình Tòng Liên là đặc biệt. Với Hình Tòng Liên, Lâm Thần cũng là độc nhất vô nhị. Mời các bạn mượn đọc sách Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội của tác giả Trường Nhị.
Người Lang Thang
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Người Lang Thang của tác giả Georges Simenon. Nguyên tác: Maigret Et Le Clochard Tóm tắt Một ngày nọ, tại một quán rượu ở Paris, cảnh sát trưởng Maigret gặp một người lang thang tên là Joseph. Joseph kể cho Maigret nghe về một vụ giết người mà anh ta đã chứng kiến. Nạn nhân là một người đàn ông tên là Louis, bị đâm chết bằng một con dao. Maigret bắt đầu điều tra vụ án. Anh ta tìm gặp những người quen biết của Louis, nhưng không ai có thể cung cấp cho anh ta bất kỳ thông tin nào hữu ích. Cuối cùng, Maigret tìm đến Joseph để hỏi thêm thông tin. Joseph kể cho Maigret nghe về những gì anh ta đã nhìn thấy vào đêm xảy ra vụ án. Anh ta nói rằng đã nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen chạy trốn khỏi hiện trường. Maigret nhận ra rằng người đàn ông mà Joseph nhìn thấy rất giống với một người đàn ông mà anh ta đã gặp trước đây. Người đàn ông đó tên là Emile, và anh ta là một kẻ tội phạm khét tiếng. Maigret bắt đầu theo dõi Emile. Anh ta sớm phát hiện ra rằng Emile đang lên kế hoạch thực hiện một vụ cướp ngân hàng. Maigret ngăn chặn vụ cướp, và bắt giữ Emile. Emile khai nhận rằng anh ta là kẻ đã giết Louis. Anh ta nói rằng đã giết Louis vì Louis đã nhìn thấy anh ta đang thực hiện vụ cướp. Review "Người Lang Thang" là một câu chuyện trinh thám kinh điển của nhà văn Georges Simenon. Tác phẩm kể về một vụ giết người bí ẩn, được giải quyết bởi cảnh sát trưởng Maigret. Câu chuyện có cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn. Maigret là một nhân vật được xây dựng rất thành công. Ông là một cảnh sát trưởng tài ba, luôn kiên nhẫn và tỉ mỉ trong công việc. Ngoài ra, tác phẩm còn mang đến cho người đọc những suy ngẫm về bản chất con người. Vụ giết người trong truyện là một sự kiện đau lòng, nhưng nó cũng cho thấy rằng ngay cả những người bình thường cũng có thể trở nên tàn ác khi bị đẩy vào tình huống khó khăn. Đánh giá chung "Người Lang Thang" là một câu chuyện trinh thám kinh điển, rất đáng để đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng thành công và mang đến cho người đọc những suy ngẫm về bản chất con người. Những điểm nổi bật Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn Nhân vật Maigret được xây dựng thành công Mang đến cho người đọc những suy ngẫm về bản chất con người Kết luận "Người Lang Thang" là một câu chuyện trinh thám kinh điển, rất đáng để đọc. *** Georges Simenon (1903-1989) là nhà văn người Bỉ viết tiếng Pháp có sách bán chạy thứ 3 mọi thời đại chỉ sau Jules Verne và Alexandre Dumas. Con số tác phẩm của ông lên đến hàng ngàn, bao gồm tiểu thuyết và truyện ngắn được viết bằng tên thật hay ký dưới nhiều bút danh khác nhau. Trung bình ông có thể viết từ 60 đến 80 trang văn mỗi ngày, mất hơn một tuần để hoàn tất một tiểu thuyết. Chính tốc độ làm việc kinh khủng này, ông đã sản sinh một khối lượng tác phẩm đồ sộ. Simenon thường bị đánh giá thấp, nhiều nhà phê bình cho rằng ông chỉ là nhà văn giải trí với những tác phẩm viết nhanh. Tuy vậy, Simenon được cho là ứng cử viên của giải Nobel Văn chương trong nhiều năm liền, chính văn hào André Gide, chủ nhân Nobel năm 1947, đã gọi ông là: "Tiểu thuyết gia xác tín nhất của nền văn học ngày nay". Mời các bạn mượn đọc sách Người Lang Thang của tác giả Georges Simenon.
Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái Tập 1: Hoa Hồng Thép của tác giả Trà Hựu Thanh. Hoa Hồng Thép kể về các vụ án xảy ra hàng loạt ở đất nước Thái Lan mà kể đứng đầu là "Hoa Hồng Thép" vì thế mà "Tổ Chuyên án quốc tế đặc biệt" được lập ra để phá án và đưa kẻ tội phạm nguy hiểm này ra trước ánh sáng của luật pháp để chịu tội. Hoa Hồng Thép nằm trong Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái - bộ tiểu thuyết có những điểm rất khác so với các cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị thông thường, nhất là những kiến thức phá án chuyên ngành, càng tạo nên nét riêng, khiến người đọc cảm thấy như mình đang tận mắt chứng kiến mỗi một vụ án đó, cảm thấy như mình đang cùng trải qua những khó khăn, nguy hiểm rình rập khi phá án và niềm vui của các nhân vật chính trong chuyện khi đưa được một kẻ ác ra trước vành móng ngựa. *** Tóm tắt Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép của tác giả Trà Hựu Thanh xoay quanh vụ án giết người hàng loạt ở Thái Lan. Kẻ giết người được đặt biệt danh là "Hoa Hồng Thép" vì hắn chỉ giết những người phụ nữ đẹp, trẻ trung và giàu có. Trước tình hình đó, "Tổ Chuyên án quốc tế đặc biệt" được thành lập để phá án. Tổ chuyên án gồm có các thành viên xuất sắc nhất của lực lượng cảnh sát Thái Lan và Việt Nam. Dưới sự chỉ huy của Đại tá Nguyễn Văn Thành, tổ chuyên án đã truy đuổi "Hoa Hồng Thép" qua nhiều tình tiết ly kỳ, hấp dẫn. Cuối cùng, họ cũng đã bắt được kẻ giết người hàng loạt và đưa hắn ra trước ánh sáng của pháp luật. Đánh giá Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép được đánh giá cao về nội dung và cách viết. Về nội dung, cuốn tiểu thuyết có những tình tiết ly kỳ, hấp dẫn, khiến người đọc không thể rời mắt. Kẻ giết người hàng loạt "Hoa Hồng Thép" là một nhân vật vô cùng bí ẩn và nguy hiểm. Hắn đã gây ra nhiều vụ án kinh hoàng, khiến dư luận hoang mang lo sợ. Về cách viết, tác giả Trà Hựu Thanh đã sử dụng ngôn ngữ miêu tả sinh động, lôi cuốn. Cuốn tiểu thuyết được viết theo phong cách trinh thám, với những tình tiết được sắp xếp hợp lý, logic. Ngoài ra, cuốn tiểu thuyết còn cung cấp cho người đọc những kiến thức bổ ích về phá án. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những kiến thức chuyên ngành vào trong câu chuyện, khiến người đọc cảm thấy như mình đang được tham gia vào quá trình phá án. Một số ý kiến ​​đánh giá của độc giả: "Cuốn tiểu thuyết rất hay và hấp dẫn, khiến tôi không thể rời mắt. Tôi rất thích cách tác giả xây dựng nhân vật và tình tiết trong truyện." "Cuốn tiểu thuyết có những kiến thức phá án rất bổ ích. Tôi đã học được rất nhiều điều từ cuốn sách này." "Cuốn tiểu thuyết có cách viết rất lôi cuốn và hấp dẫn. Tôi rất thích đọc cuốn sách này." Kết luận Cuốn tiểu thuyết Hoa Hồng Thép là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, kinh dị rất đáng đọc. Cuốn tiểu thuyết sẽ mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt vời và những kiến thức bổ ích về phá án. *** THIÊN TÀI TỘI PHẠM Khi đi qua khu giam giữ số một khiến người ta thấy sợ, cơn ớn lạnh cứ nổi dọc sống lưng gã. Người cai ngục dẫn đường đóng cánh cửa sắt nặng nề đầu tiên lại, gã nghe thấy một tiếng sầm vang vọng cả một khu vực. Người cai ngục nói, ở khu vực này giam giữ những phạm nhân giết người hàng loạt của các vụ án lớn mà nhiều người nghe tiếng không khỏi biến sắc mặt, hơn nữa, những phạm nhân ấy phần nhiều đều mắc bệnh tâm thần ở các mức độ khác nhau. Bỗng nhiên, trong đầu gã hiện lên cảnh tượng đầu tiên ở nơi đây. Hồi đó, gã còn là một đứa trẻ hài nhi, toàn thân máu me nhớp nhúa nằm bên cạnh mẹ, rồi sau đó bị người cai ngục bế đi. Mãi cho đến tận bây giờ gã cũng không hiểu sao mình lại có thể nhớ được cảnh tượng lúc vừa mới chào đời. Hai bên hành lang có mười mấy cánh cửa sắt nặng nề, phía sau mỗi cánh cửa sắt ấy đều im lìm, dường như tất cả những con người ở phía sau nó đang chìm đắm trong suy nghĩ và toan tính cho những âm mưu động trời. Nghe người cai ngục nói, càng đi sâu vào bên trong thì càng là chỗ giam giữ những phạm phân nguy hiểm tay không có thể đánh chết cả mấy người. Mặc dù vậy, gã vẫn không nén được đưa mắt nhìn những ngăn nhà tù quen thuộc và những cánh cửa sắt có mật mã điện tử và đang khóa chặt đó. Ánh đèn trong các gian nhà tù ấy tối om, chỉ có những cánh sửa sổ bằng sắt cao tít mới hắt ra một vài luồng ánh sáng. Có khá nhiều tù nhân đầu trọc đang đi đi lại lại, người thì đang giặt quần áo, người thì đang quét dọn, người thì đang xem ti vi, nhưng tiếng ti vi thì rất bé, hầu như không nghe thấy gì. Nhà giam số một là một nhà giam đặc biệt, ở sâu trong cùng có một phòng thẩm vấn đóng kín. Lúc này, người đàn ông trẻ và người cai ngục đang đi về phía đó và dừng lại bên ngoài của cánh cửa sắt phòng thẩm vấn. “Vào đi, ông Thẩm đang chờ cậu đấy!” Sau khi mở cánh cửa sắt, người cai ngục nói với người đàn ông trẻ bên cạnh. Người đàn ông trẻ tuổi gật đầu và chầm chậm bước vào trong. Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn sáng như ban ngày. Người mà cai ngục gọi là ông Thẩm tóc bạc phơ, đang lặng lẽ nhìn người bước vào. Người đàn ông trẻ liếc mắt nhìn chiếc huy hiệu cảnh sát của đối phương rồi kéo chiếc ghế ra xa một chút và ngồi xuống. Người cảnh sát chú ý tới động tác rất nhỏ đó và biết được rằng người đàn ông trẻ có ý đề phòng mình, song ông không để ý đến điều đó, mà ngược lại lên tiếng chào như với một người quen: “Chúng ta lại gặp nhau rồi.” Người đàn ông trẻ tuổi xé một chiếc kẹo que đưa đến miệng, liếm một cái nhưng không nói gì. “Gần đây cậu khỏe chứ? Cách lần gặp mặt trước dễ cũng một năm rồi nhỉ, mà hình như cậu gầy đi một chút đấy.” Người cảnh sát già hỏi với vẻ lịch sự. “Nói đi, ông tìm tôi có việc gì?” Người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày với vẻ thiếu kiên nhẫn tỏ ý không muốn lãng phí thời gian vào việc nói những chuyện không đâu. Người cảnh sát già mỉm cười, nụ cười chứa đầy ẩn ý sâu sa. Dường như ông nhận thấy vẻ thận trọng của thiên tài phạm tội đã từng vào tù vì tội lỗi và lớn lên ở trong tù kia càng giúp ông xác định chắc chắn rằng đây đúng là người mà ông muốn tìm. Đúng thế, ông cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: “Có lẽ người quản giáo cũng đã nói với cậu rồi, mấy năm nay chúng tôi vẫn đang điều tra về vụ án “Hoa hồng thép giết người hàng loạt”. Sát thủ giết người hàng loạt đã từng giết chết một cảnh sát hình sự quốc tế tên là Linh Phong và mấy cơ sở bí mật, hiện đang tình nghi xuất hiện và phạm tội tại thành phố Chiang Uri của Thái Lan. Tôi đánh cược với cậu rằng chắc chắn cậu không thể nào biết được cách thức và tư duy phạm tội của hắn đâu!” Người đàn ông trẻ nghẹo đầu, miệng ngậm chiếc kẹo que, bàn tay phải bắt đầu gõ xuống mặt bàn, thong thả nói: “Ông Thẩm, ông quên rồi à? Tôi sinh ra ở nhà tù, hơn nữa thân còn mang tội, không ai có thể hiểu về tội phạm hơn tôi! Nhưng, tôi không phải là đứa trẻ lên ba, chiêu khích tướng của ông không có tác dụng đâu! Bye, bye!” Tiếp đó, người đàn ông trẻ đứng dậy bỏ đi, gã không có hứng với những vụ án kiểu này, gã cảm thấy cảnh sát càng này càng trở nên kém cỏi. “Tôi biết, bao nhiêu năm qua cậu luôn đi tìm cha đẻ của mình.” Câu nói trên giống như một tiếng sét đánh trúng người đàn ông trẻ tuổi. Gã đứng ngây tại chỗ, đôi vai bất chợt run lên, tiếp đó gã quay người ngồi lại đối diện với ông cảnh sát già, nhưng mắt bất giác lẩn tránh ánh nhìn của ông. Ánh đèn trên đầu chiếu xuống khuôn mặt lạnh như băng của gã, đôi mắt sâu đen toát ra vẻ lạnh lùng, gã thản nhiên nói: “Tôi không có cha. Tôi chỉ muốn biết, nếu tôi thắng ông hoặc giúp các ông phá án thành công thì tôi sẽ được gì?” Người cảnh sát già ghé sát gã, ánh mắt lộ vẻ ranh mãnh, ông biết những lời của ông đã có tác dụng, nhưng ông không trả lời ngay vào câu hỏi mà nhìn một cách nghiêm trang vào mắt của đối phương rồi hạ giọng nói: “Tôi biết thân phận của ông ta, nhưng cậu không phải lo, tôi sẽ giữ bí mật cho cậu. Có điều, có khi nào cậu nghĩ xem cậu thông minh như vậy mà sao vẫn không tìm thấy ông ta không?” “Không!” “Vậy, cậu còn muốn biết về sự thật mà cậu muốn biết không?” “Muốn!” “Rất tốt! Nhưng hiện giờ cậu chỉ có mỗi một cách, đó là không ngừng phá án.” Người cảnh sát già biết đối phương càng trả lời ngắn gọn, vẻ ngoài càng tỏ ra bình thản thì trong lòng càng kích động, thậm chí còn thấy rất phẫn nộ. Ông để ý đến bàn tay nắm chặt cây kẹo mút của đối phương, vẻ ngạo mạn coi thường lúc trước hoàn toàn không còn nữa, giờ đây đối phương đang cúi đầu xuống để che giấu sự căng thẳng trong lòng. Đôi chân vốn duỗi ra ngoài trong chốc lát cũng lập tức thu vào giấu sau chân của chiếc bàn. Người cảnh sát già còn thấy, khi ông nhắc đến hai chữ “cha đẻ”, thì người đàn ông trẻ tuổi trước mắt với vẻ mặt không chút biểu lộ lúc trước lập tức trở nên căng thẳng, thậm chí dường như còn chịu một sự uy hiếp về tinh thần, và tất cả những cử động vừa rồi của gã đã chứng minh điều đó. Người cảnh sát già đứng dậy, chìa một chiếc vé máy bay và một tờ giấy chứng nhận màu đỏ có in hình huy hiệu của cảnh sát đến trước mặt người đàn ông trẻ tuổi, rồi vỗ vào vai gã như kiểu của một người lớn, nói: “Vụ án này rất quan trọng, tôi đã cử một số cảnh sát đắc lực và một cô gái xinh đẹp rất có kinh nghiệm về tâm lí tội phạm sang Thái Lan để phối hợp với cậu. Vì cho đến nay, hung thủ vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, như vậy chắc chắn sẽ càng có nhiều người vô tội bị sát hại. Hi vọng cậu suy nghĩ thêm rồi một ngày sau cho tôi câu trả lời.” Trong phòng thẩm vấn lặng im như tờ. Khoảng một phút sau, tiếng kéo ghế chói tai đã phá tan sự yên lặng đó. Người cảnh sát già bước tới chỗ cánh cửa sắt định nhấn chuông. Đúng lúc đó, người đàn ông trẻ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt vằn lên những tia đỏ khiến người khác không dám nhìn vào, trông anh ta lúc này chẳng khác gì một con thú dữ muốn ăn thịt người, anh ta nghiến đứt que kẹo, nói rít qua kẽ răng: “Không cần, tôi nhận lời ông ngay bây giờ!” Nói rồi anh ta đưa mắt liếc nhìn chiếc vé máy bay và tấm thẻ chứng nhận, miệng nở một nụ cười quái dị, giống hệt vẻ của một đứa trẻ thấy trò đùa tinh quái đã thành công. Mời các bạn mượn đọc sách Hoa Hồng Thép Tập 1: Bút Lục Về Các Vụ Án Nước Thái của tác giả Trà Hựu Thanh.