Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Người Tùy Nữ (Margaret Atwood)

“Sự Cám dỗ của Chuyên chế” là tên một cuốn sách của Jean-François Revel (1924-2006) tôi mượn đặt cho bài viết này bởi câu chuyện kỳ dị cay đắng và bóp nghẹt lồng ngực của Chuyện người tùy nữ có lẽ trước hết cảnh cáo ta về một tiềm năng mang tính dị truyền lịch sử của một thứ nhu cầu, ham muốn, và khả năng đáp ứng nhu cầu ấy nơi con người, cái hoàn toàn có thể diễn đạt như là sự cám dỗ của chuyên chế.

Cám dỗ chuyên chế lớn đến độ người ta thấy nó thấp thoáng đằng sau mỗi chân lý hay lẽ phải mà lịch sử từng biết đến.

Ở đây, đó là nền chính trị thần quyền của một “Nước Cộng hòa Gilead” - cái tên có lẽ là một kiểu chơi chữ: Cộng hòa do Chúa dẫn dắt. Khái niệm này bản thân nó là một trong những sản phẩm sáng tạo nhất của trí tưởng tượng: một nền cộng hòa trong khi chờ Chúa trở lại.

Đối với bất cứ ai chỉ cần một chút quan tâm đến thời sự thì đơn giản đó đã là một mẫu hình có trong thực tế, và tính sáng tạo kỳ quái của nó, tính tưởng tượng phi thường của nó, lại phải nhờ đến văn học làm môi trường phát lộ - như trong cuốn tiểu thuyết này.

Chuyện người tùy nữ tuy nhiên lại không đi con đường phân tích có tính chất sử thi các hiện tượng, các sự kiện và biến cố ở tầm mức ta quen hình dung về cái gọi là Lịch sử; việc này có đối chứng ở phần cuối của cuốn tiểu thuyết, không đánh số trang, như một phụ lục hay một vĩ thanh độc đáo dưới tiêu đề “Chú dẫn lịch sử về chuyện người tùy nữ”. Tìm mua: Chuyện Người Tùy Nữ TiKi Lazada Shopee

Toàn bộ câu chuyện chính tập trung vào thể hiện cái trải nghiệm của nhân vật người Tùy nữ, chính là người đã kể câu chuyện này. Và đây là một tác phẩm hiếm hoi cho ta thấy một trải nghiệm cá nhân có thể được mô tả thích hợp, trọn vẹn, sâu sắc và triệt để như thế nào.

Trước hết đó là một thực nghiệm gắt gao: tước bỏ những điểm chuẩn quen thuộc luôn dựng lên gợi lên cái nhìn từ bên ngoài hay là một hình thức cái nhìn bên ngoài về một con người: tên tuổi, những đặc điểm nhân thân và những chuỗi liên hệ xoay quanh, đi và đến từ những đặc điểm ấy.

Nhưng nói cho đúng thì đó không phải là sự tước bỏ, mà, giống như một ngọn đèn không cần tự soi sáng cái đui của nó, nhân vật người Tùy nữ kể chuyện đã đặt ta vào một quan hệ nội tiếp với ý thức của chị ta, vào bên trong cái nhìn của người kể chuyện, bên trong đôi mắt căng thẳng, lo âu, kìm nén và sắc sảo luôn bị chặn giữa “hai cái cánh” khi đi ra ngoài “để chúng tôi không thấy được, nhưng cũng không bị thấy” (tr.17), cũng là đôi mắt luôn luôn nhìn thấy những mảnh vỡ của quá khứ chính mình, những mảnh vỡ của đời sống, và của Lịch sử…

Sự tước bỏ ấy, hay là sự đặt ta vào bên trong cái ý thức cá nhân, cụ thể đặc thù mà vẫn vô danh ấy, lạ thay lại làm nổi bật lên, sắc nét một cách khó có thể sắc nét hơn, chính cái con người cá nhân đó.

Ngay từ những câu kể đầu tiên, người kể đã lôi chúng ta vào một con sông lười của dòng chảy tâm lý nhân vật, cái dòng ý thức của chị ta; nhưng chỉ đến vậy thôi: chúng ta không buộc phải lặn ngụp, chúng ta ngồi trên những chiếc phao để nghe con sông kể về chính nó như một thứ giáo cụ trực quan.

Và người Tùy nữ không quên thỉnh thoảng lại nhắc nhở chúng ta về tình trạng đó. Chị ta sẽ bảo: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện” (tr.59), hay: “Bên kia cửa là cuộc sống bình thường. Tôi sửa lại: bên kia cửa trông như cuộc sống bình thường” (tr.187), v.v…

Dường như để nhấn mạnh hành động kể, việc “Tôi” chuyển thành lời cái trải nghiệm của “Tôi” - một việc có tầm quan trọng sống còn, có giá trị bằng toàn bộ tương lai vô vọng trong hoàn cảnh của “Tôi” lúc đó, có giá trị đúng bằng sự sống còn bởi tách mình được khỏi cái thực tại kinh khủng thông qua hành động biến nó thành chuyện (vì tạm thời không có cách nào khác) và do đó, “ai tin được rằng chuyện kể chỉ là chuyện kể sẽ có cơ may cao hơn” (tr.59), có giá trị bằng sự tồn tại của những người thiết thân cho mình bởi hành động kể tạo lập người nghe và “Tôi kể, vì thế người tồn tại” (tr.356), người tạo thành thế giới cho tồn tại của “Tôi” - dường như để nhấn mạnh hành động kể quan trọng như thế nên người Tùy nữ hơn một lần đã ra sức làm rõ việc kể chuyện này.

“Đây là tái dựng…” (tr.183), chị ta cho thấy những câu chuyện trong câu chuyện; chị ta kể lại lời kể của người bạn gái thân Moira mà “không thể nhớ đúng từng từ, bởi không cách nào chép lại”, nhưng “tôi đã cố sao cho càng giống cô càng tốt. Cũng là một cách giữ cho cô sống” (tr.330).

Đó hoàn toàn không phải là điều nằm ở bình diện một mánh lới kể chuyện, hoàn toàn vượt qua cấp độ những thủ pháp của một người kể ý thức sâu sắc về hành động kể của mình. Tôi đã nói rồi: chị ta đưa chúng ta lên những chiếc phao (gì cũng được!) trên một dòng chảy của ý thức.

Có chuyện chị ta kể đến hai lần, liên tiếp; như chuyện chị ta ngủ với Nick lần đầu tiên; vừa kể dứt, chị ta bảo: “Tôi bịa ra đấy. Không phải thế đâu. Mà là thế này” (tr.350).

Hai lần kể cho cùng một câu chuyện - và ta thấy trong khoảng thời gian đó không phải là ta đứng yên hay dòng sông kia ngừng chảy, lại càng không quang cảnh kia lặp lại, cho dù vẫn chuyện đó thôi.

Vậy thì điều ta thấy ở câu chuyện được nhân đối ấy phải chăng là hai cái thực tại khác nhau, cho dù không khác đáng là bao, mà song song tồn tại? Hay phải chăng ở những khe hở giữa hai thực tại không trùng khít lên nhau đó ta lờ mờ thấy một thực tại thứ ba khác hẳn, không được rọi chiếu, không hiển ngôn?

Vâng, nếu có như vậy thì ta cũng không bao giờ biết được.

Mà câu chuyện bảo ta rằng nó kể về những thực tại mang tính ý hướng, những sự kiện chỉ trở nên thực tế bởi có một ý thức soi rọi vào bằng ý định và sự cố ý của mình, bởi có một ý thức đã kinh qua các sự kiện đó để biến chúng thành sự kiện, đã trải nghiệm chúng để liên kết chúng vào kinh nghiệm của chúng ta, biến chúng thành thực tế.

Và cái ý-thức-người-Tùy-nữ đó, trước khi kết thúc câu chuyện, càng tỏ ra day dứt hơn bởi tính trải nghiệm cá nhân mà hành động kể của chị bộc lộ:

“Tôi ước gì câu chuyện này khác đi. Tôi ước nó văn minh hơn. Tôi ước mình hiện ra trong đó tốt đẹp hơn, bớt do dự, bớt phân tâm vào những điều nhỏ nhặt. Tôi ước nó có đầu có đuôi hơn. (…) Thứ lỗi cho tôi vì chuyện này quá nhiều đau thương đến thế. Thứ lỗi cho tôi nó rời rạc từng mảnh vụn, như xác người kẹt giữa hỏa lực cánh sẻ hay ngũ mã phanh thây. Nhưng tôi nào có làm gì sửa được. Tôi cũng đã cố đưa vào ít thứ tốt lành rồi đấy. Hoa chẳng hạn, bởi chúng ta sẽ ra sao nếu không có hoa?” (tr.355-356)

Quả là có một số đoạn rất đẹp, sống động một cách độc đáo, về hoa, mà tôi tin bạn sẽ cảm thấy ở đấy chủ yếu là các chất liệu: nhựa cây, cánh hoa và lá vò nát trên ngón tay, màu đỏ tự nhiên một cách khó hiểu ở chỗ bông hoa rụng ra, v.v… chứ không phải những bức tiểu họa duyên dáng nào đó.

Và không phải là những biểu lộ trữ tình.

Trong câu chuyện của Người Tùy nữ này không có hy vọng, không có tương lai, cho nên những khi hoa hiện lên trong trải nghiệm cá nhân căng thẳng của chị ta thì nó hiện lên như những biểu tượng trong mơ của cả hai điều ấy, đồng thời cũng biểu trưng cho các ký ức về những gì gọi là hy vọng và tương lai.

Hoa đó chính là hoa “ước gì” và hoa “Thứ lỗi cho tôi…” trùng điệp trong đoạn văn trích ở trên.

Người Tùy nữ lăp lại “ước gì” và “xin thứ lỗi” ngay trước một đoạn tàn bạo đến cực điểm - trường đoạn chị ta kể về buổi hành quyết định kỳ được gọi là “Cứu chuộc đàn ông”. Bạn sẽ phải tưởng tượng cảnh một người còn sống bị một nghìn con mèo nhà xé xác.

Nhưng ở đây tôi muốn nói đến sự lặp lại những khẳng định về hành động kể, về việc kể chuyện - sự lặp lại rõ ràng cố ý của Người Tùy nữ.

Đúng là có sự tô đậm, rất phong cách, một nét nữ tính trong những ước gì và xin thứ lỗi đó.

Tuy nhiên không chỉ là như vậy.

Trở lại một chút phần lời kể ở trang 59, đã trích ở trên, chị ta đã phân định rõ ràng: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện. Tôi cần tin thế. Tôi phải tin thế…”, song ngay sau đó thì: “Đây không phải tôi đang kể chuyện. Đây cũng là tôi đang kể chuyện, trong đầu mình; trong lúc vẫn đang sống tiếp.”

Như vậy, không thể rõ ràng hơn: trải nghiệm cá nhân phải là một trải nghiệm ở cấp độ thứ hai - cấp độ của ý thức nhận thức về chính nó, cũng như truyện kể luôn luôn là truyện kể về một câu chuyện (“Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua…”).

Chính là ở cấp độ đó thì một tính ý hướng của ý thức trải nghiệm mới có được sự xác nhận, bằng sự tách rời tương đối với cái thực tại mà nó kinh qua và quan trọng hơn - như trong bối cảnh của Người Tùy nữ, đặc biệt trong những cảnh như cơn cuồng loạn đám đông một buổi “Cứu chuộc đàn ông” - bằng sự tách rời với một tính ý hướng bị mặc định, bị ám thị thôi miên và do đó mà hợp thức hóa những kinh nghiệm mà mình không muốn, xác nhận một ý thức nào đó bên ngoài ý chí mình.

“Tôi ước gì…”, “Xin thứ lỗi cho tôi…” - bởi thế - là cất lên tiếng nói của một câu chuyện khác bên kia câu chuyện đang kể đây, tiếng nói chống lại sự cám dỗ của việc thích nghi với một thực tại “có quá nhiều đau thương đến thế” này, sự thích nghi mà chính Người Tùy nữ đã có lúc rơi vào, khi chị ta có được Nick giống như “một vợ dân khai khẩn”, một người đàn bà thoát khỏi chiến tranh và kiếm được một người đàn ông; mà chị ta phải thốt lên: “Sửng sốt biết bao, khi thấy người ta tập quen được những gì, miễn là có tí bù đắp” (tr.362).

Câu chuyện của Người Tùy nữ do đó là câu chuyện của một người đàn bà chống lại sự cám dỗ.

Mà không phải người đàn bà đối diện những cám dỗ thông thường ai cũng nghĩ đến ngay.

Ở đây, Người Tùy nữ kể câu chuyện của mình chống lại một Sự Cám dỗ của Chuyên chế.

Nguyễn Chí Hoan

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chuyện Người Tùy Nữ PDF của tác giả Margaret Atwood nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Những Cách Nuôi Dạy Trí Tuệ Và Kỹ Năng Của Trẻ (Shichida Makoto)
Trong cuộc sống hiện đại, giáo dục cho một đứa trẻ không chỉ là những kiến thức văn hóa mà còn những kỹ năng sống thích hợp, phù hợp với từng giai đoạn, lứa tuổi để trẻ. Đánh thức các giác quan, kích thích sự phát triển của trí não của trẻ. Từ đó để trẻ phát triển toàn diện từ học chữ, học số, giao tiếp, đến các trò chơi..Trẻ sẽ có lối sống tích cực và chủ động. Cha mẹ cần kiến thức về trẻ em để có thể dạy trẻ em và hơn hết là chính cha mẹ phải làm gương cho con nhỏ. Bạn muốn dạy con một đức tính nào đó, chính bạn phải có đức tính đó, đó chính là cách dạy con theo phương pháp nhân bản. Và còn nhiều phương pháp khác sẽ được giới thiệu trong cuốn sách.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Shichida Makoto":Cha Mẹ Nhật Nuôi Dạy Con Như Thế Nào? Tập 1: 300 Thói Quen Rèn Luyện Nhân Cách Cho TrẻCha Mẹ Nhật Nuôi Dạy Con Như Thế Nào? Tập 2: 70 Thói Quen Nuôi Dạy Trẻ Thành TàiCha Mẹ Nhật Nuôi Dạy Con Như Thế Nào? Tập 3: Phát Triển Tài Năng Và Trí Lực Con TrẻNhững Cách Nuôi Dạy Trí Tuệ Và Kỹ Năng Của TrẻĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Những Cách Nuôi Dạy Trí Tuệ Và Kỹ Năng Của Trẻ PDF của tác giả Shichida Makoto nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ăn Dặm Từ Trái Tim (Ăn Dặm 3In1)
Ăn dặm (ăn bổ sung, ăn sam) là thời kỳ bé chuyển từ chế độ ăn hoàn toàn bằng sữa sang chế độ ăn các thức ăn giống như người lớn. Bời vì khi được 6 tháng tuổi, cơ thể bé bước vào giai đoạn phát triển mới với nhu cầu dinh dưỡng tăng cao mà sữa mẹ không đáp ứng được hoàn toàn nữa, bé cần phải ăn thêm thức ăn bên ngoài. Nhưng ăn dặm không đơn giản chỉ là bổ sung dưỡng chất cho cơ thể bé, đó còn là quá trình bé tập nhai và nuốt, tập làm quen với các mùi vị và dạng thức ăn mới, giúp hệ tiêu hoá hoàn thiện, giúp cơ hàm của bé phát triển. Vì thế đây là quá trình cực kỳ quan trọng, giúp tạo nền tảng cho thói quen ăn uống tốt của bé sau này, cũng tức là tạo nền tảng cho sự phát triển thế chất và trí não của béĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ăn Dặm Từ Trái Tim PDF của tác giả Ăn Dặm 3In1 nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Thiên Tài Và Sự Giáo Dục Từ Sớm (Kimura Kyuichi)
Cuốn sách “Thiên tài và sự giáo dục từ sớm” (bản đẹp) của tác giả Kimura Kyuichi là tập hợp các phương pháp nhằm dẫn dắt, định hướng, dạy trẻ từ trước khi trẻ chào đời một cách khoa học, xuyên suốt và sáng tạo. Các nội dung chính trong cuốn sách: Chương 1: Giáo dục từ sớm là đào tạo thiên tàiChương 2: Phương pháp giáo dục của WitteChương 3: Anh em Thomson, Mill, Goethe được giáo dục như thế nào? Tìm mua: Thiên Tài Và Sự Giáo Dục Từ Sớm TiKi Lazada Shopee Chương 4: Thiên tài được sinh ra như thế nào?Chương 5: Quan điểm giáo dục của SidisChương 6: Phương pháp giáo dục của BerleChương 7: Phương pháp giáo dục của StonerChương kếtĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thiên Tài Và Sự Giáo Dục Từ Sớm PDF của tác giả Kimura Kyuichi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chiến Lược Của Mẹ Thay Đổi Cuộc Đời Con (Ibuka Masaru)
Cuốn sách “Chiến Lược Của Mẹ Thay Đổi Cuộc Đời Con” của tác giả Ibuka Masaru chỉ ra rằng: “Cách giáo dục cho đến năm 3 tuổi cực kỳ quan trọng. Chính vì lúc sinh ra não em bé như tờ giấy trắng cho nên chờ đến 3 tuổi mới bắt đầu dạy bé thì đã quá muộn. Thậm chí đúng ra là bắt đầu dạy dỗ sớm chừng nào hay chừng ấy”. Cuốn sách giúp các bậc cha mẹ tìm ra phương pháp giáo dục “thành tài” cho các bé 0-3 tuổi Trước tiên, bạn cần biết rằng, giai đoạn 0 - 3 tuổi là một giai đoạn “vàng” đối với con trẻ, đây là khoảng thời gian vô cùng thích hợp để xây những viên gạch nền tảng cho tương lai cho trẻ. Ibuka Masaru trong quyển sách này cũng đã nhấn mạnh: “Khả năng của con người, không phải là thứ năng lực tiềm ẩn được chôn giấu và cần tới một năng lượng kỳ vĩ siêu hình nào lôi kéo ra, mà là thứ được khai phá tạo lập mới, từ trạng thái chưa có gì, hoàn toàn như một tờ giấy trắng”. Cuốn sách đã chỉ ra rằng cách giáo dục từ 0 cho đến năm 3 tuổi cực kỳ quan trọng. Vì từ lúc sinh ra não em bé như tờ giấy trắng cho nên nếu đến 3 tuổi mới bắt đầu dạy bé thì đã quá muộn. Thực tế bắt đầu dạy dỗ sớm chừng nào hay chừng ấy. Tuy nhiên, bạn cần phải hiểu rõ việc dạy con sớm là như thế nào. Bạn không thể đem những nội dung đáng lẽ dạy cho bé 4-5 tuổi để dạy cho bé 1-2 tuổi. Cha mẹ cần phân biệt cách giáo dục con trong mỗi độ tuổi khác nhau. Từ đó, kích thích đúng lúc, khơi gợi đúng lúc, khéo léo nuôi dưỡng niềm đam mê của con, để con có được những bước đệm tốt nhất vào tương lai. Tìm mua: Chiến Lược Của Mẹ Thay Đổi Cuộc Đời Con TiKi Lazada Shopee Trong “Chiến lược của mẹ thay đổi cuộc đời con”, Ibuka Masaru đã chỉ ra tầm quan trọng của người mẹ trong việc giáo dục con trẻ trong giai đoạn quan trọng này. Nói cách khác, người có thể bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, luôn cố gắng hết mình lặp đi lặp lại một việc để dạy cho bé với tất cả tình yêu thương con sâu sắc chỉ có thể là người mẹ. Và chỉ có người mẹ mới tạo được cho con môi trường tốt nhất. Đứa bé hoàn toàn sẽ chịu tác động từ bất cứ thay đổi nào của người mẹ. Khi đọc quyển sách này, các bậc phụ huynh sẽ nhận ra thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm đến những người mẹ: “Hãy tự tin lên hướng về phía con mình”, điều đó sẽ mở cửa cho những khả năng vô hạn ở đứa trẻ trong giai đoạn bắt đầu tiếp nhận những điều kỳ diệu của cuộc sống. Bằng cách trình bày đơn giản nhưng được hệ thống một cách khoa học, quyển sách giúp các bậc cha mẹ dễ dàng thấu hiểu và tiếp cận. Từ đó, có sự thay đổi về cách suy nghĩ về nhận thức trong việc nuôi con để có thể áp dụng triệt để những phương pháp nuôi con mà tác giả đề cập. “Chiến lược của mẹ thay đổi cuộc đời con” được chia làm 3 chương khác nhau với nội dung gắn kết một cách chặt chẽ. Nếu ở chương mở đầu “Mẹ thay đổi, con cũng sẽ thay đổi”, bạn được biết tầm quan trọng của cha mẹ trong việc giáo dục con thì trong chương tiếp theo “Tạo cho con môi trường tốt - Điều mà chỉ người mẹ mới làm được” bạn sẽ chính thức được bước vào khoá học nâng cao trong việc làm thế nào tạo điều kiện để trẻ nhỏ phát triển khả năng cũng như nhân cách sau này.Đặc biệt, với cách dẫn dắt khoa học, trực quan mà không sáo rỗng từ chính trải nghiệm của tác giả Ibuka Masaru, bạn sẽ hoàn toàn nắm được những điều nên và không nên làm khi nuôi dạy trẻ. Trong mỗi đoạn, mỗi phần nội dung, bạn còn bắt gặp các bài học về lối sống, suy nghĩ của những con người đất nước Mặt Trời mọc. Trong chương cuối cùng, tác giả Ibuka Masaru gửi đến bạn một lời động viên và khích lệ với câu khẩu hiệu “Niềm đam mê sẽ giúp trẻ thành công”. Bất cứ người làm cha làm mẹ nào, nếu muốn dạy con nên người thì ngoài tình yêu thương vô bờ còn cần phải có sự kiên nhẫn và đam mê.Chính những điều này sẽ tạo nên sự nhuần nhị, linh hoạt trong việc nuôi dạy con trẻ và đồng thời khiến các bậc phụ huynh xem quá trình này là một niềm vui, một sự nghiệp mà mình có thể cam nguyện dùng cả đời mình để đánh đổi mà không phải quá áp lực.Ngoài ra, quyển sách này còn chỉ ra những sai lệch về giáo dục con cái mà các bậc phụ huynh hay mắc phải, từ đó đưa ra hồi chuông cảnh báo giúp phụ huynh né tránh và vượt qua những hố sâu trong việc nuôi dạy con trẻ.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chiến Lược Của Mẹ Thay Đổi Cuộc Đời Con PDF của tác giả Ibuka Masaru nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.