Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Người Tùy Nữ (Margaret Atwood)

“Sự Cám dỗ của Chuyên chế” là tên một cuốn sách của Jean-François Revel (1924-2006) tôi mượn đặt cho bài viết này bởi câu chuyện kỳ dị cay đắng và bóp nghẹt lồng ngực của Chuyện người tùy nữ có lẽ trước hết cảnh cáo ta về một tiềm năng mang tính dị truyền lịch sử của một thứ nhu cầu, ham muốn, và khả năng đáp ứng nhu cầu ấy nơi con người, cái hoàn toàn có thể diễn đạt như là sự cám dỗ của chuyên chế.

Cám dỗ chuyên chế lớn đến độ người ta thấy nó thấp thoáng đằng sau mỗi chân lý hay lẽ phải mà lịch sử từng biết đến.

Ở đây, đó là nền chính trị thần quyền của một “Nước Cộng hòa Gilead” - cái tên có lẽ là một kiểu chơi chữ: Cộng hòa do Chúa dẫn dắt. Khái niệm này bản thân nó là một trong những sản phẩm sáng tạo nhất của trí tưởng tượng: một nền cộng hòa trong khi chờ Chúa trở lại.

Đối với bất cứ ai chỉ cần một chút quan tâm đến thời sự thì đơn giản đó đã là một mẫu hình có trong thực tế, và tính sáng tạo kỳ quái của nó, tính tưởng tượng phi thường của nó, lại phải nhờ đến văn học làm môi trường phát lộ - như trong cuốn tiểu thuyết này.

Chuyện người tùy nữ tuy nhiên lại không đi con đường phân tích có tính chất sử thi các hiện tượng, các sự kiện và biến cố ở tầm mức ta quen hình dung về cái gọi là Lịch sử; việc này có đối chứng ở phần cuối của cuốn tiểu thuyết, không đánh số trang, như một phụ lục hay một vĩ thanh độc đáo dưới tiêu đề “Chú dẫn lịch sử về chuyện người tùy nữ”. Tìm mua: Chuyện Người Tùy Nữ TiKi Lazada Shopee

Toàn bộ câu chuyện chính tập trung vào thể hiện cái trải nghiệm của nhân vật người Tùy nữ, chính là người đã kể câu chuyện này. Và đây là một tác phẩm hiếm hoi cho ta thấy một trải nghiệm cá nhân có thể được mô tả thích hợp, trọn vẹn, sâu sắc và triệt để như thế nào.

Trước hết đó là một thực nghiệm gắt gao: tước bỏ những điểm chuẩn quen thuộc luôn dựng lên gợi lên cái nhìn từ bên ngoài hay là một hình thức cái nhìn bên ngoài về một con người: tên tuổi, những đặc điểm nhân thân và những chuỗi liên hệ xoay quanh, đi và đến từ những đặc điểm ấy.

Nhưng nói cho đúng thì đó không phải là sự tước bỏ, mà, giống như một ngọn đèn không cần tự soi sáng cái đui của nó, nhân vật người Tùy nữ kể chuyện đã đặt ta vào một quan hệ nội tiếp với ý thức của chị ta, vào bên trong cái nhìn của người kể chuyện, bên trong đôi mắt căng thẳng, lo âu, kìm nén và sắc sảo luôn bị chặn giữa “hai cái cánh” khi đi ra ngoài “để chúng tôi không thấy được, nhưng cũng không bị thấy” (tr.17), cũng là đôi mắt luôn luôn nhìn thấy những mảnh vỡ của quá khứ chính mình, những mảnh vỡ của đời sống, và của Lịch sử…

Sự tước bỏ ấy, hay là sự đặt ta vào bên trong cái ý thức cá nhân, cụ thể đặc thù mà vẫn vô danh ấy, lạ thay lại làm nổi bật lên, sắc nét một cách khó có thể sắc nét hơn, chính cái con người cá nhân đó.

Ngay từ những câu kể đầu tiên, người kể đã lôi chúng ta vào một con sông lười của dòng chảy tâm lý nhân vật, cái dòng ý thức của chị ta; nhưng chỉ đến vậy thôi: chúng ta không buộc phải lặn ngụp, chúng ta ngồi trên những chiếc phao để nghe con sông kể về chính nó như một thứ giáo cụ trực quan.

Và người Tùy nữ không quên thỉnh thoảng lại nhắc nhở chúng ta về tình trạng đó. Chị ta sẽ bảo: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện” (tr.59), hay: “Bên kia cửa là cuộc sống bình thường. Tôi sửa lại: bên kia cửa trông như cuộc sống bình thường” (tr.187), v.v…

Dường như để nhấn mạnh hành động kể, việc “Tôi” chuyển thành lời cái trải nghiệm của “Tôi” - một việc có tầm quan trọng sống còn, có giá trị bằng toàn bộ tương lai vô vọng trong hoàn cảnh của “Tôi” lúc đó, có giá trị đúng bằng sự sống còn bởi tách mình được khỏi cái thực tại kinh khủng thông qua hành động biến nó thành chuyện (vì tạm thời không có cách nào khác) và do đó, “ai tin được rằng chuyện kể chỉ là chuyện kể sẽ có cơ may cao hơn” (tr.59), có giá trị bằng sự tồn tại của những người thiết thân cho mình bởi hành động kể tạo lập người nghe và “Tôi kể, vì thế người tồn tại” (tr.356), người tạo thành thế giới cho tồn tại của “Tôi” - dường như để nhấn mạnh hành động kể quan trọng như thế nên người Tùy nữ hơn một lần đã ra sức làm rõ việc kể chuyện này.

“Đây là tái dựng…” (tr.183), chị ta cho thấy những câu chuyện trong câu chuyện; chị ta kể lại lời kể của người bạn gái thân Moira mà “không thể nhớ đúng từng từ, bởi không cách nào chép lại”, nhưng “tôi đã cố sao cho càng giống cô càng tốt. Cũng là một cách giữ cho cô sống” (tr.330).

Đó hoàn toàn không phải là điều nằm ở bình diện một mánh lới kể chuyện, hoàn toàn vượt qua cấp độ những thủ pháp của một người kể ý thức sâu sắc về hành động kể của mình. Tôi đã nói rồi: chị ta đưa chúng ta lên những chiếc phao (gì cũng được!) trên một dòng chảy của ý thức.

Có chuyện chị ta kể đến hai lần, liên tiếp; như chuyện chị ta ngủ với Nick lần đầu tiên; vừa kể dứt, chị ta bảo: “Tôi bịa ra đấy. Không phải thế đâu. Mà là thế này” (tr.350).

Hai lần kể cho cùng một câu chuyện - và ta thấy trong khoảng thời gian đó không phải là ta đứng yên hay dòng sông kia ngừng chảy, lại càng không quang cảnh kia lặp lại, cho dù vẫn chuyện đó thôi.

Vậy thì điều ta thấy ở câu chuyện được nhân đối ấy phải chăng là hai cái thực tại khác nhau, cho dù không khác đáng là bao, mà song song tồn tại? Hay phải chăng ở những khe hở giữa hai thực tại không trùng khít lên nhau đó ta lờ mờ thấy một thực tại thứ ba khác hẳn, không được rọi chiếu, không hiển ngôn?

Vâng, nếu có như vậy thì ta cũng không bao giờ biết được.

Mà câu chuyện bảo ta rằng nó kể về những thực tại mang tính ý hướng, những sự kiện chỉ trở nên thực tế bởi có một ý thức soi rọi vào bằng ý định và sự cố ý của mình, bởi có một ý thức đã kinh qua các sự kiện đó để biến chúng thành sự kiện, đã trải nghiệm chúng để liên kết chúng vào kinh nghiệm của chúng ta, biến chúng thành thực tế.

Và cái ý-thức-người-Tùy-nữ đó, trước khi kết thúc câu chuyện, càng tỏ ra day dứt hơn bởi tính trải nghiệm cá nhân mà hành động kể của chị bộc lộ:

“Tôi ước gì câu chuyện này khác đi. Tôi ước nó văn minh hơn. Tôi ước mình hiện ra trong đó tốt đẹp hơn, bớt do dự, bớt phân tâm vào những điều nhỏ nhặt. Tôi ước nó có đầu có đuôi hơn. (…) Thứ lỗi cho tôi vì chuyện này quá nhiều đau thương đến thế. Thứ lỗi cho tôi nó rời rạc từng mảnh vụn, như xác người kẹt giữa hỏa lực cánh sẻ hay ngũ mã phanh thây. Nhưng tôi nào có làm gì sửa được. Tôi cũng đã cố đưa vào ít thứ tốt lành rồi đấy. Hoa chẳng hạn, bởi chúng ta sẽ ra sao nếu không có hoa?” (tr.355-356)

Quả là có một số đoạn rất đẹp, sống động một cách độc đáo, về hoa, mà tôi tin bạn sẽ cảm thấy ở đấy chủ yếu là các chất liệu: nhựa cây, cánh hoa và lá vò nát trên ngón tay, màu đỏ tự nhiên một cách khó hiểu ở chỗ bông hoa rụng ra, v.v… chứ không phải những bức tiểu họa duyên dáng nào đó.

Và không phải là những biểu lộ trữ tình.

Trong câu chuyện của Người Tùy nữ này không có hy vọng, không có tương lai, cho nên những khi hoa hiện lên trong trải nghiệm cá nhân căng thẳng của chị ta thì nó hiện lên như những biểu tượng trong mơ của cả hai điều ấy, đồng thời cũng biểu trưng cho các ký ức về những gì gọi là hy vọng và tương lai.

Hoa đó chính là hoa “ước gì” và hoa “Thứ lỗi cho tôi…” trùng điệp trong đoạn văn trích ở trên.

Người Tùy nữ lăp lại “ước gì” và “xin thứ lỗi” ngay trước một đoạn tàn bạo đến cực điểm - trường đoạn chị ta kể về buổi hành quyết định kỳ được gọi là “Cứu chuộc đàn ông”. Bạn sẽ phải tưởng tượng cảnh một người còn sống bị một nghìn con mèo nhà xé xác.

Nhưng ở đây tôi muốn nói đến sự lặp lại những khẳng định về hành động kể, về việc kể chuyện - sự lặp lại rõ ràng cố ý của Người Tùy nữ.

Đúng là có sự tô đậm, rất phong cách, một nét nữ tính trong những ước gì và xin thứ lỗi đó.

Tuy nhiên không chỉ là như vậy.

Trở lại một chút phần lời kể ở trang 59, đã trích ở trên, chị ta đã phân định rõ ràng: “Tôi những muốn tin mình chỉ đang kể chuyện. Tôi cần tin thế. Tôi phải tin thế…”, song ngay sau đó thì: “Đây không phải tôi đang kể chuyện. Đây cũng là tôi đang kể chuyện, trong đầu mình; trong lúc vẫn đang sống tiếp.”

Như vậy, không thể rõ ràng hơn: trải nghiệm cá nhân phải là một trải nghiệm ở cấp độ thứ hai - cấp độ của ý thức nhận thức về chính nó, cũng như truyện kể luôn luôn là truyện kể về một câu chuyện (“Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua…”).

Chính là ở cấp độ đó thì một tính ý hướng của ý thức trải nghiệm mới có được sự xác nhận, bằng sự tách rời tương đối với cái thực tại mà nó kinh qua và quan trọng hơn - như trong bối cảnh của Người Tùy nữ, đặc biệt trong những cảnh như cơn cuồng loạn đám đông một buổi “Cứu chuộc đàn ông” - bằng sự tách rời với một tính ý hướng bị mặc định, bị ám thị thôi miên và do đó mà hợp thức hóa những kinh nghiệm mà mình không muốn, xác nhận một ý thức nào đó bên ngoài ý chí mình.

“Tôi ước gì…”, “Xin thứ lỗi cho tôi…” - bởi thế - là cất lên tiếng nói của một câu chuyện khác bên kia câu chuyện đang kể đây, tiếng nói chống lại sự cám dỗ của việc thích nghi với một thực tại “có quá nhiều đau thương đến thế” này, sự thích nghi mà chính Người Tùy nữ đã có lúc rơi vào, khi chị ta có được Nick giống như “một vợ dân khai khẩn”, một người đàn bà thoát khỏi chiến tranh và kiếm được một người đàn ông; mà chị ta phải thốt lên: “Sửng sốt biết bao, khi thấy người ta tập quen được những gì, miễn là có tí bù đắp” (tr.362).

Câu chuyện của Người Tùy nữ do đó là câu chuyện của một người đàn bà chống lại sự cám dỗ.

Mà không phải người đàn bà đối diện những cám dỗ thông thường ai cũng nghĩ đến ngay.

Ở đây, Người Tùy nữ kể câu chuyện của mình chống lại một Sự Cám dỗ của Chuyên chế.

Nguyễn Chí Hoan

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chuyện Người Tùy Nữ PDF của tác giả Margaret Atwood nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Tại Sao Đàn Ông Thích Mẫu Người Phụ Nữ Khó Ưa (Dương Tuấn)
Theo giới mày râu, những phụ nữ “khó ưa” là mẫu người lý tưởng, quyến rũ và hấp dẫn nhất. Lý do thật đơn giản: họ tự lập, cứng rắn nhưng không kém phần dịu dàng, nữ tính; và đặc biệt là vô cùng khôn khéo. Vì đàn ông thích phụ nữ “khó ưa” nên phái đẹp luôn muốn mình trở thành mẫu người như thế. Nếu bạn cũng là một trong số đó thì đây là cuốn sách dành cho bạn. Sách gồm 10 chương với những chỉ dẫn ngắn gọn, súc tích và những ví dụ minh họa dí dỏm giúp độc giả hiểu rằng: làm một người phụ nữ “khó ưa” không phải quá khó. Những chiêu thức hấp dẫn được đề cập trong sách sẽ là “kim chỉ nam” giúp người phụ nữ “ngoan ngoãn” thành công trên lộ trình chinh phục trái tim người ấy. Và đó chính là chiếc chìa khóa vàng mở toang cánh cửa hạnh phúc.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Tại Sao Đàn Ông Thích Mẫu Người Phụ Nữ Khó Ưa PDF của tác giả Dương Tuấn nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bóc Mẽ Những Cái Cớ Của Đàn Ông (Greg Behrendt)
“BÓC MẼ NHỮNG CÁI CỚ CỦA ĐÀN ÔNG” - Đập tan những ảo tưởng về đàn ông “Đàn ông thà chịu đựng việc bị một con voi dẫm lên người, còn hơn là phải nói thẳng với bạn rằng anh ta không thích bạn.” Anh ta thờ ơ với bạn. Anh ta không nhắn tin trước sau vài lần hẹn hò. Bạn liên tục phải chủ động liên lạc. Anh ta có hàng ngàn cái cớ cho những lần hủy hẹn hoặc “delay”: Bận công tác, bận thăm nhà, bận đưa chó đi khám… Tìm mua: Bóc Mẽ Những Cái Cớ Của Đàn Ông TiKi Lazada Shopee Và rồi, đây là những gì mà bạn và hội chị em của mình thường kết luận: - Anh ta mới thất tình nên còn sợ hãi chưa dám ngỏ lời yêu sợ tổn thương - Có lẽ anh ấy không muốn hủy hoại tình bạn đang tốt đẹp giữa hai người. - Có lẽ anh ấy quá bận rộn với công việc nên hãy cho anh ta thời gian. Những câu nói trên nghe có vẻ thật xuôi tai, và làm bạn dịu lòng… Nhưng đã đến lúc bạn, và cả hội chị em của mình nên dừng việc bào chữa và ngụy biện cho sự hờ hững đến từ những gã đàn ông quanh bạn. Bởi sự thật ấy à? ANH TA CHẲNG THÍCH BẠN NHƯ BẠN VẪN NGHĨ ĐÂU. Điều này có vẻ thật khó tin và khiến bạn tổn thương. Sự thật thường chẳng bao giờ dễ chấp nhận mà. Nhưng “BÓC MẼ NHỮNG CÁI CỚ CỦA ĐÀN ÔNG” sẽ giúp bạn đập đi những ảo tưởng về đàn ông, tự tin nhận thức rõ tình trạng các mối quan hệ. Cuốn sách là tập hợp những tình huống đầy thực tế cùng với sự hỗ trợ từ chuyên gia giúp phụ nữ để trở nên thông minh, tỉnh táo hơn trong việc nắm bắt tình cảm của đàn ông đồng thời rút ngắn con đường đi tìm tình yêu đích thực. Bạn thấy đấy, chẳng mấy khi một người đàn ông nói toạc móng heo là anh ta nghĩ cái gì trong đầu đâu. Thay vào đó, anh ta sẽ dùng cái cớ này, lý do nọ để bạn ngầm hiểu ra. Một cái cớ đôi khi chính là lời từ chối lịch sự. Nhưng tiếc rằng, phụ nữ thường không chịu hiểu điều đó! Ngưng ảo tưởng, ngưng ngụy biện, hãy tỉnh táo để trở thành người phụ nữ hạnh phúc. Đã đến lúc, phụ nữ nên hạn chế việc nghe và tìm hiểu về đàn ông qua lăng kính của phụ nữ. Bởi chẳng ai hiểu đàn ông như chính bản thân họ. Đó là lý do bạn không nên bỏ qua “BÓC MẼ NHỮNG CÁI CỚ CỦA ĐÀN ÔNG”. Cuốn sách dành cho những người phụ nữ không hèn nhát!Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bóc Mẽ Những Cái Cớ Của Đàn Ông PDF của tác giả Greg Behrendt nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bí Quyết Ứng Xử Trong Tình Yêu (Ngọc Thúy Loan)
Tình yêu là một điều không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi chúng ta,nhưng để ứng xử một cách khéo léo trước mặt người bạn yêu thương cũng không hẳn là dễ dàng,vì vậy bạn hãy khám phá "Bí quyết ứng xử trong tình yêu".Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bí Quyết Ứng Xử Trong Tình Yêu PDF của tác giả Ngọc Thúy Loan nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Giải Mã Dục Vọng
Giải Mã Dục Vọng Giải Mã Dục Vọng – Pamela Druckerman Bằng một giọng văn hài hước, sinh động, Pamela Druckerman đưa chúng ta lần lượt khám phá các nền văn hóa tình dục khác nhau trên thế giới qua cuốn sách Giải Mã Dục Vọng. Khảo sát về ngoại tình tầm cỡ quốc tế của Pamela Druckerman đã hé lộ những khám phá lý thú về cách mọi người trên thế giới nhìn nhận chuyện trăng hoa. Nhiều người cho rằng Mỹ là một đất nước “lăng nhăng” nhưng thực tế người Mỹ “kém” ngoại tình nhất. Họ không thật sự thấy hạnh phúc vì cảm giác ăn năn, khi bị phanh phui thì chuyện ngoại tình của người Mỹ là bi kịch. Bí Mật Phòng The Tình Dục Học Đại Cương Tố Nữ Kinh Với người Nga, ngoại tình như một điều “bắt buộc” của cuộc sống, họ cũng không coi những cuộc vụng trộm chớp nhoáng trong các kỳ nghỉ là chuyện thiếu chung thủy trong đời sống vợ chồng. Các doanh nhân người Nhật coi “ăn bánh trả tiền” không phải là chuyện lừa dối vợ. Người Nam Phi vẫn thích phóng túng cho dù vấn đề đó là con đường dẫn tới hiểm họa AIDS của quốc gia này. Pamela Druckerman còn vén màn bí mật về những khao khát ngoài hôn nhân của người dân theo đạo Do Thái, ở nước theo đạo Hồi, đem lại những điều ngạc nhiên thú vị cho người đọc. Giải Mã Dục Vọng là cuốn sách thú vị, chân thực này không chỉ giúp giải mã về chuyện trăng hoa mà còn đem đến cái nhìn hoàn toàn mới về việc hướng tới “hôn nhân một vợ một chồng”.