Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Là Tôi Đã Giết Cô Ấy

Vùng nông thôn yên bình, một cô gái bị bệnh tâm thần thắt cổ ở rừng đào. Trên cổ cô ấy có không biết bao nhiêu vết bóp cổ, trên người còn có dấu vết bị ngược đãi. Cảnh sát Lương Hi vừa từ thành phố đến vùng nông thôn này, cô cố chấp cho rằng không phải cô gái kia tự sát, quyết định vi phạm chỉ đạo của đồn trưởng mà điều tra vụ án này. Chồng của cô gái tâm thần là một người què, gã phủ nhận việc mình giết hại vợ, cũng nói cho Lương Hi một sự thật kinh người: Đứa bé trong bụng vợ không phải của gã. Lương Hi lần theo manh mối này mà tiếp tục điều tra, và rồi, cô biết được rất nhiều chuyện mà cô gái này không muốn người khác biết. Người chết hai mươi mốt tuổi, đã từng hoạt bát, rộng rãi, là người duy nhất có hy vọng thi đậu vào đại học trọng điểm của trường trung học trấn Lương Vân. Sau khi người chết bỏ học đã từng ở bệnh viện tâm thần hai tuần. Người chết và tên côn đồ trên đường có quan hệ mờ ám. Người chết có nghi vấn bị gã bán hàng rong xâm hại. Người chết có mâu thuẫn với chủ cửa tiệm băng đĩa trên đường. … Vì sao người chết lại bị mắc bệnh tâm thần? Và vì sao lại trở thành thi thể trong rừng đào bí ẩn kia? … Chân tướng về cô gái này dần được Lương Hi điều tra và vạch trần. … Tag: Tình yêu chốn nông thôn, huyền nghi trinh thám, trưởng thành, thời đại mới. Lập ý: Tự cứu vớt chính mình. *** Mùa hè nóng nực. Tào Quốc An đi một đôi sandal da màu nâu dơ bẩn, tay ông đang xách một chiếc túi ni lông màu đỏ đựng bánh bao thịt, ông loạng choạng đi đến cổng lớn của đồn cảnh sát. Ông liếc nhìn tấm biển của đồn cảnh sát, mấy chữ “xã Lục Trình” trông cực kỳ chướng mắt, không biết một nét trong chữ “đồn” đã bị tên nhóc nào lấy mất, chỉ còn lại một vết keo bẩn thỉu. Vừa nghĩ đến khoản phí “như trứng chọi đá” phải bỏ ra cho tấm biển tồi tàn này, ông đã cảm thấy đau răng, chắc là chẳng cần sửa lại làm gì, được ngày nào thì hay ngày đó vậy. Tào Quốc An tặc lưỡi, ông đẩy cánh cửa sắt loang lổ vết gỉ sét ra, xốc đôi sandal rồi đi về phía căn nhà gạch loang lổ màu xám trắng trước mắt. Ông đi một cách ung dung, ánh mắt quan sát mọi nơi một cách đầy ngẫu nhiên, đầu thuốc lá rơi trên mặt đất, vết bẩn trên tường, cỏ dại giữa các viên gạch, chiếc xe Santana màu đen mà đơn vị khác bỏ đi – cũng là chiếc xe mà Tào Quốc An tốn trăm cay nghìn đắng mới lấy được từ trong huyện về, tất cả đều đập vào trong mắt. Chớp mắt một cái mà ông đã đến nơi này bốn năm rồi, mới đầu ông còn tràn đầy nhiệt huyết mà chạy đến đây lập nên đồn cảnh sát xã Lục Trình, còn bây giờ thì không chỉ mỗi công việc rối tinh rối mù, mà cuộc sống cũng rối bời không thôi, Tào Quốc An nghĩ thôi mà đã thấy bực bội. Ông xoa xoa lồng ngực, chỗ hôm qua bị đánh hãy còn âm ỉ đau, nếu không phải là một cảnh sát, thì e là hôm qua Tào Quốc An đã đánh đồ chó đó một trận thật tàn nhẫn rồi. Tào Quốc An vừa âm thầm chửi bới vừa đi vào phòng làm việc. Phòng làm việc bố trí sáu chiếc bàn làm việc đối diện nhau, chiếc bàn làm việc ở giữa bên trái có một cậu trai trẻ đang vùi đầu bận rộn. Cậu tên là Lâm Sinh Nguyên, đã đến đây được hai năm, do Tào Quốc An tuyển cậu vào. Tào Quốc An lặng lẽ đi đến bên cạnh Lâm Sinh Nguyên, ngón trỏ cong lại, khẽ gõ lên chiếc bàn. Lâm Sinh Nguyên mơ mơ màng màng mà ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, thấy Tào Quốc An, sắc mặt cậu chợt sợ hãi: “Đồn… đồn trường, chú đến rồi.” “Ừm.” Tào Quốc An đằng hắng giọng, nhìn về phía chếch chếch đối diện, hỏi với chất giọng trầm thấp: “Lão Phương đâu?” “Chú ấy… chú ấy nói là muốn đi bón phân cho ruộng nên sẽ đến muộn một chút ạ.” Tào Quốc An nhíu mày, ông đưa cổ tay lên mà nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn chín giờ rồi, Phương Châu Minh này thật là, ỷ vào lý lịch của mình mà thường xuyên làm việc cầm chừng, chẳng chịu coi ông ra gì cả. Tào Quốc An không vui, ông bèn ném túi ni lông xuống, hương thơm của bánh bao toả ra và quẩn quanh chóp mũi Lâm Sinh Nguyên ngay tức thì. “Của cậu!” Tào Quốc An chỉ để lại hai chữ như thế. Lâm Sinh Nguyên cúi đầu ngửi ngửi, sắc mặt sáng sủa hẳn lên, cậu vạch mở túi ni lông ra, âm thanh của chiếc túi ni lông vang lên sột soạt. “Cảm ơn đồn trưởng ạ, bây giờ không có cơm của chú Dương nên cháu cứ phải ra ngoài quán ăn, cháu sắp không ăn nổi nữa rồi.” Cậu nói. “Ngày mai anh ấy sẽ quay về.” Tào Quốc An nói xong thì đi đến bên cạnh bàn làm việc sát cửa sổ. Trên bàn làm việc đặt hai bình mực nước, một đỏ một đen, một chiếc điện thoại để bàn, có cả một chồng tài liệu, mấy quyển sách, mấy cây bút. Đồ đạc được sắp xếp rất ngăn nắp, chỉ có một xấp giấy báo ném lộn xộn trên bàn, trông nó vô cùng nổi bật. Tào Quốc An cầm một xấp trên cùng lên, nhanh chóng lướt mắt qua và nhìn vào. Ngày tháng trên trang đầu tiên của xấp báo là: Thứ hai, ngày 21 tháng 7 năm 1997. “Mẹ nó.” Tào Quốc An ném tờ giấy báo lên bàn rồi nói: “Bưu điện có đáng tin không vậy, lại muộn mất hai ngày, tin tức mới cũng thành tin tức cũ, còn xem cái quái gì nữa!” “Đồn trưởng…” Lâm Sinh Nguyên vừa nhai vừa giải thích cho Tào Quốc An: “Bọn họ nói, trừ phi lái máy bay, còn không thì không có cách nào nhanh hơn nữa.” Tào Quốc An “hừ” một tiếng, kéo ghế ra rồi đặt mông ngồi xuống, ông ngã về phía sau, chiếc ghế cũ nát đó phát ra âm thanh kẽo kẹt. Sau đó ông lại mò mẫm túi áo đồng phục để lấy hộp thuốc lá và cái bật lửa, bật lửa chỉ còn lại một chút ít gas dưới đáy, ông bật mấy lần liền mới quẹt ra được đốm lửa nhỏ. Tào Quốc An châm điếu thuốc, hút mạnh mấy ngụm, ông dựa vào lưng ghế, ngẩn ngơ mà nhìn lên trần nhà. Quạt trần trên đỉnh đầu quay quay phát ra tiếng kêu cọt kẹt, tiếng ve sầu ngoài cửa sổ vang lên những thanh âm chói tai, đường phố ngoài kia truyền đến tiếng nổ rang ầm ầm của xe máy đi ngang qua. Tào Quốc An dựa vào lưng ghế, hết hút thuốc rồi lại nhả khói, trong đầu ông thì lại đang nghĩ đến cuộc điện thoại mà mấy ngày trước vừa nhận được. Trong trí nhớ của Tào Quốc An, không có người nào bằng lòng đến chỗ xa xôi hoang vắng như xã Lục Trình này, thị trấn nhỏ hẻo lánh này cách huyện hàng trăm ki-lô-mét, núi thì cao mà đường thì lại xa, một chuyến xe khách đi từ huyện đến đây phải mất hơn ba tiếng đồng hồ. Cũng vì giao thông không thuận lợi, kinh tế kém phát triển, nên có hơn một nửa số lao động trẻ tuổi khỏe mạnh của xã đã đi ra ngoài để kiếm sống, còn một nửa thì đang làm nghề trồng trọt, kiếm sống dựa vào ông trời. Tào Quốc An từng rất chán ghét nơi này, nhưng ông là quân nhân đã xuất ngũ, quân nhân xem việc phục tùng mệnh lệnh là thiên chức, ông phục tùng mệnh lệnh của cấp trên nên mới cắm rễ ở chỗ này. Ban đầu, khi vừa đến nơi này, ông không nể nang ai mà tìm ủy ban xã mượn nhà, ủy ban không lay chuyển được nên đành cho ông mấy căn phòng chuẩn bị làm chỗ mua bán súc vật trên phố, nơi đó chính là đồn cảnh sát xã Lục Trình hiện giờ. Đồn cảnh sát có hai dãy phòng, trước và sau, dãy trước là khu vực làm việc, có năm căn phòng, phía trong cùng bên trái là phòng thẩm vấn và phòng tạm giam, bên phải là phòng hồ sơ, căn phòng lớn nhất ở giữa là phòng làm việc; dãy sau là khu vực sinh hoạt, có bốn căn phòng, một nhà bếp, ba phòng ngủ, có một phòng riêng là nhà vệ sinh. Tào Quốc An, Lâm Sinh Nguyên và cả chú Trần đều sống ở trong đồn, Phương Châu Minh thì ở tại nhà của mình. Tào Quốc An vẫn luôn nói với bên trên rằng, trong đồn cần có “nguồn máu” tươi mới, nhưng bên trên lại chẳng chịu điều người đến, sau khi Tào Quốc An thúc giục mấy lần thì cũng không thúc giục nữa, ông nghĩ, về công việc thì ba người bọn họ có thể miễn cưỡng mà đảm đương được, thêm một người nữa đến thì phải nhường chỗ ở, phiền phức lắm, chẳng thà cứ cho qua đi thôi. Nhưng mấy hôm trước bên trên lại gọi điện thoại đến, nói có một sinh viên vừa tốt nghiệp muốn đến xã Lục Trình làm việc. Đã thế, người này còn là phái nữ. Tào Quốc An nghe tin này mà như sét đánh ngang tai, ông nhấn mạnh với bên trên rằng, người mà đồn cảnh sát cần là đàn ông trẻ tuổi, chứ không phải là một nữ sinh được nuông chiều. Nữ sinh viên thì có thể làm được gì cơ chứ? Được nuông chiều từ bé, tính tình nóng nảy, không gây ra phiền phức gì đã là tốt lắm rồi. Nhưng thái độ của bên trên kiên quyết, không cho ông bất kỳ cơ hội thương lượng nào. Tào Quốc An nói không lại, chỉ đành thỏa hiệp, mấy ngày nay ông nôn nóng khó chịu, ngày nào cũng buồn rầu u ám vì chuyện này. Thấy hôm nay chính là ngày mà cô gái đó đến, Tào Quốc An càng không yên lòng. “Lúc nào cô gái đó đến vậy?” Tào Quốc An mặt ủ mày chau hỏi Lâm Sinh Nguyên. Lâm Sinh Nguyên sững sờ, lập tức hiểu người mà Tào Quốc An đang hỏi đến là đồng nghiệp mới chưa từng gặp mặt đó, cậu nói: “Sáng hôm nay nhận được điện thoại rồi ạ, nói là chuyến xe khách hơn mười giờ sáng đó.” “Đợi gần tới khi ấy thì cậu đi đón cô ấy.” “Hả?” “Lẽ nào để tôi đi à?” “Không phải, đồn trưởng. Cô ấy nói…” Lâm Sinh Nguyên đằng hắng, dùng giọng điệu lạnh nhạt mà Tào Quốc An chưa từng nghe thấy bao giờ mà nói lại rằng: “Không cần đón, tự tôi có chân.” Mắt Tào Quốc An nheo lại, ông ném ánh mắt sắc lẹm về phía Lâm Sinh Nguyên. Lâm Sinh Nguyên giật mình, giải thích: “Cô ấy nói thế thật đấy ạ, cháu không bịa đặt đâu.” Tào Quốc An hừ lạnh một tiếng: “Một cô nhóc thôi mà giọng điệu cũng ghê gớm thật đấy, không đón thì không đón, chúng ta đợi cô ta.” Đồng hồ trên tường cứ tích tách, tích tách mà xoay đều, theo dòng thời gian dần trôi, mặt trời cứ lên cao dần, sự khô hanh trong không khí càng lúc càng nhiều, Tào Quốc An không ngừng thay đổi tư thế, nhưng dù có thay đổi thế nào thì vẫn thấy không thoải mái, cơn đau từ vết thương nơi lồng ngực làm ảnh hưởng đến ông, nếu không nghĩ đến chuyện mình là cảnh sát, thì hôm qua ông rất muốn đánh người đó một trận dữ dội. “Mấy giờ rồi?” Lâm Sinh Nguyên quay đầu nhìn lên trên tường, nói: “Mười giờ rồi ạ.” Tào Quốc An liếc nhìn về phía cổng đồn cảnh sát, chẳng có ai xuất hiện cả, ông chuyển sang nhắm mắt lại, dựa người vào lưng ghế, hơi thở phì phò phát ra từ lỗ mũi như đã giải tỏa bao khó chịu trong lòng ông. Mấy phút sau, hình như ngoài cổng vang lên tiếng “bịch bịch bịch”. Tiếng động này vang từ xa đến gần, Tào Quốc An mở mắt ra, lòng đầy cảnh giác mà nhìn ra bên ngoài. Một bóng người gầy yếu đứng ngay cửa phòng làm việc, cô đứng ngược chiều sáng nên người ta chẳng thể thấy rõ khuôn mặt của cô. Tào Quốc An vừa muốn mở lời hỏi chuyện thì bóng người đó đã nói: “Xin hỏi ai là Tào Quốc An – đồn trưởng Tào?” Giọng nói trong trẻo nghe hơi nghiêm túc, khiến cho Tào Quốc An chợt nhớ đến vị lãnh đạo bộ đội, ông trả lời: “Là tôi. Cô là Lương Hi?” “Vâng.” Lương Hi đi về phía trước, chìa tay ra và cúi chào: “Chào đồn trưởng Tào, tôi là Lương Hi, cảnh sát mới đến.” Chân mày Tào Quốc An nhíu chặt lại, ông cẩn thận quan sát Lương Hi, gương mặt trắng ngần, mắt phượng mày ngài, dáng người mảnh khảnh, tóc dài chạm bả vai, cô đang mặc một chiếc áo sơ mi sọc ca-rô và quần jeans, chân thì đi một đôi giày thể thao thời thượng, tay trái cô đang đỡ một chiếc vali màu đỏ có bánh xe, tay phải thì cầm một chiếc bình giữ nhiệt, trông có vẻ rất đắt tiền. Vừa nhìn đã biết là cô chưa từng trải qua bất kỳ nỗi khổ cực gì, Tào Quốc An thầm thở dài. Tào Quốc An không biết rằng, trong lúc ông đang quan sát Lương Hi thì cô cảnh sát nhỏ mới đến này cũng đang lén quan sát ông. Khi còn ở trong huyện, Lương Hi đã từng nghe đến tiếng tăm của Tào Quốc An, cô cho rằng vị quân nhân đã xuất ngũ – cũng là người lập nên đồn cảnh sát xã Lục Trình trong miệng người khác là một người trung niên có tinh thần khá tốt, thế nhưng, xem ra là không phải như thế rồi. Tào Quốc An trước mắt đang khom lưng, sắc mặt giống như trái khổ qua già đã qua mùa vụ thu hoạch, trên người ông đang mặc một bộ đồng phục cảnh sát không hề vừa người, hai chiếc cúc áo gần cổ áo đang mở bung ra, cái bụng bị quần áo thít chặt lại, dây nịt trên lưng không thể nịt lại được, cả người trông vừa lôi thôi nhếch nhác vừa sa sút tinh thần. Khác xa với dáng vẻ trong tưởng tượng của Lương Hi, Lương Hi bất giác lộ ra vẻ mặt thất vọng. “Cô chính là Lương Hi à, nghe danh không bằng gặp mặt, tôi là Lâm Sinh Nguyên.” Mạch suy nghĩ của Lương Hi bị Lâm Sinh Nguyên gọi về, cô thu ánh mắt lại, nhìn về phía người trước mắt này. Người tên Lâm Sinh Nguyên này thì lại mặc đồng phục khá cẩn thận tỉ mỉ, có điều, vẻ mặt cậu vàng như nến, gầy trơ xương, trên đầu ngón tay gầy nhom còn dính mấy giọt mực carbon, xem ra là người làm công việc liên quan đến giấy tờ. “Xin chào.” Lương Hi duỗi tay ra, bắt tay tượng trưng với Lâm Sinh Nguyên. “Đây là bàn làm việc của cô, chúng tôi đều làm việc trong phòng làm việc này.” Lâm Sinh Nguyên được bàn tay mềm mại nhẵn mịn của Lương Hi nắm lấy nên tâm trạng phơi phới bủa vây cậu, cậu nhiệt tình chỉ vào vị trí còn trống bên cạnh cho Lương Hi. Bấy giờ Lương Hi mới có thời gian quan sát môi trường bên trong phòng làm việc. Cô nhìn quanh một lượt cả phòng làm việc này, trên vách tường có mấy miếng dán tường đã tróc, vốn dĩ căn phòng đã không lớn cho lắm, mà vì có thêm sáu chiếc bàn nên trông nó có vẻ chật chội hơn hẳn, chuyện khiến Lương Hi thấy khó hiểu hơn nữa đó chính là, sáu chiếc bàn làm việc này có kích cỡ không đều nhau, màu sắc không giống nhau, giống hệt như chúng được vơ vét từ nơi khác đến vậy. Trước khi đến thì Lương Hi đã chuẩn bị tư tưởng xong xuôi, thế nhưng, cô không ngờ rằng ngay cả môi trường làm việc mà cũng lộn xộn như thế này. Cô đi theo Lâm Sinh Nguyên đến bên cạnh bàn, quay sát chiếc bàn và cái ghế một chút, rồi cô duỗi một đầu ngón tay ra lau lau mặt bàn. “Tôi vừa mới lau, sạch sẽ lắm.” Lâm Sinh Nguyên nói. Lương Hi khẽ gật gật đầu, bình tĩnh gỡ bình giữ nhiệt xuống, đặt lên trên bàn. “Cảm ơn.” Cô nói. “Đừng khách sáo, trong hộc tủ thì tôi đã đặt mấy món đồ văn phòng phẩm cho cô, cô tự lấy nhé.” “Được,” Lương Hi chợt hỏi: “Còn một người đồng nghiệp nữa đâu rồi?” “Hả?” Lâm Sinh Nguyên sững sờ. “Ở đây,” Lương Hi chỉ vào vị trí bên cạnh, nói: “Chắc là có người mà nhỉ? Sao chú ấy lại không đến?” Lâm Sinh Nguyên bỗng hiểu ra: “Lão Phương à, chú ấy đi…” “Anh ấy đi thị sát rồi.” Tào Quốc An ngắt lời Lâm Sinh Nguyên: “Người mới, chuyện không nên quan tâm thì đừng quan tâm.” Lương Hi bĩu môi. “Cô là người của Học viện Cảnh sát tỉnh thật ư?” Tào Quốc An nhìn Lương Hi, như thể là đang dò xét, hình như ông đang nghi ngờ lai lịch của cô. “Đúng, chắc chắn là thật, chuyên ngành trinh sát hình sự.” Lương Hi đáp. Tào Quốc An ngả người ra sau, nói: “Chỗ này của chúng tôi chỉ là một chốn nhỏ bé, không cần đến chuyên ngành có học vấn cao như thế.” Theo bản năng, Lương Hi phản bác: “Chốn nhỏ bé cũng có thể sẽ có người phạm tội.” Tào Quốc An kinh thường mà liếc Lương Hi, kiểu người trẻ tuổi này ông đã gặp nhiều rồi, tự cho mình là đúng, tự cho mình là giỏi, ắt rằng sau này sẽ phải chịu khổ. Ông hừ lạnh một tiếng, lười biếng dạy bảo rằng: “Tôi không quan tâm cô thế nào, nếu đã đến xã Lục Trình thì phải tuân thủ quy tắc, đừng gây chuyện.” Lương Hi còn muốn nói thêm vài câu, có điều, cô còn chưa kịp mở lời thì một giọng nói thảm thiết đã ập vào màng nhĩ cô. “Không ổn rồi! Đồn trưởng Tào! Tai nạn chết người rồi!” Một bóng người vội vã xông vào đồn cảnh sát.. Mời các bạn mượn đọc sách Là Tôi Đã Giết Cô Ấy của tác giả Mặc Dữ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Biệt Thự Hà Lan
Tên ebook: Biệt thự Hà Lan Tác giả: Georges Simenon Thể loại: Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Nhà xuất bản:  Sở Văn hóa thông tin Lâm Đồng   Kích thước: 13 x 19 cm   Số trang:  171   Ngày xuất bản: 4/1998   Tạo prc:  Hoa quân tử   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com   Giới thiệu:    Georges Simenon: với nhân vật  Cảnh sát trưởng Maigret. Các tác phẩm thường ấy bối cảnh là Paris. Ông được đánh giá là " G.Simenon là Balzac của thế kỷ XX, một Balzac không dài dòng " ( M. Aymé), " đó là một nhà tâm lý, một thám tử của tâm hồn " ( R.Kemps). Trước đây, sách của ông đc xuất bản nhiều ở VN,có thể kể: Đám tang ông Bouvet, Người điên trong rừng, Quán rượu Cala, Biệt thự Hà Lan, Người ngồi ghế đá, Cái chết của ông Gallet, Con chó định mệnh, Vụ án người đàn bà áo tím ... V ới một số độc giả trinh thám hôm nay, có thể sẽ chán vì cách viết của Simenon chậm rãi, đơn giản, nhưng với những ai đã thích ông thì sẽ muốn bổ sung quyển này vào bộ sưu tập.   Biệt thự Hà Lan - riêng quyển này không dùng bối cảnh Paris. Vụ án cũng không quá phức tạp. Và phong cách vẫn là một Georges Simenon thủng thẳng, chậm rãi.. nhưng cách miêu tả thì tuyệt vời. Ngòi bút của ông không hoa mỹ và sự vật, con người cứ hiện lên như rõ mồn một trước mắt bạn với tất cả "mùi vị" của nó. Và lần này là mùi vị của Hà Lan. 
Tuyển tập Alfred Hitchcock
Tên eBook: Tuyển tập Alfred Hitchcock (full prc, pdf, epub) Tác giả: Alfred Hitchcock Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Dịch giả: Nhiều dịch giả   Nguồn: Sưu tầm   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Trong lĩnh vực văn học nghệ thuật của thế giới nói chung, và của mỗi nước nói riêng, thì bao giờ bộ môn tiểu thuyết cũng chiếm được một địa vị quan trong. Sự kiện này rất bình thường và rất dễ hiểu, vì bản tính của con người thông thường là hay thiên về tình cảm, mà trong tình cảm thì thường có những ước mơ, những khao khát, những tính hiếu kỳ, những ý tưởng phiêu lưu, mạo hiểm. Khốn thay, đời sống thực tại có mấy khi làm toại nguyện các ước mơ, các sở thích của con người. Đã không toại nguyện được trong thực tại, người ta đành phải tìm nó ở chồ khác; mà chỗ khác này là ở đâu, nếu không phải trong những nỗi niềm tâm sự những tình tiết éo le, những kinh nghiệm ly kỳ mà những người thời xưa và thời nay đã gửi gắm lại cho chúng ta trong thể loại tiểu thuyết. Trong thể loai tiểu thuyết thì loại truyện ly kỳ, kinh dị là một trong những loại hấp dẫn nhất vì nó dẫn người đọc tới những cảnh hồi hộp, kinh hoàng, đôi khi làm cho người nhát gan không dám đọc khi ngồi một mình trong phòng vắng lúc ban đêm. Loại tiểu thuyết kinh dị làm người ta toát mồ hôi này nhiều vô số kể, với khả năng đọc và thời giờ rảnh rỗi của một người, chắc ít ai có thể tự hào là đã đọc qua hết mọi tác phẩm loại này. Vì lẽ đó, nếu có một người nào đọc hộ trước và chỉ dẫn cho ta nên đọc quyển nào, truyện nào, thì có lè người đó đã giúp ích cho ta không nhỏ. Một trong những người làm được việc này là Alfred Hitchcock. Thật tình đây không phải là ''tác phẩm'' của ông mà chỉ là sự tuyển chọn và giới thiệu các truyện hay của các tác giả chuyên về thể loại này. Ông đã không sáng tác như Conan Doyle, mà chỉ đọc và tuyển chọn những tác phẩm hay để giới thiệu với độc giả. Như các bạn độc giả đều biết việc sáng tác được một tác phẩm hay là điều rất khó, đòi hỏi công phu và sự cố gắng của một văn tài. Nhưng việc đọc để tìm ra một tác phẩm hay cũng là một việc rất khó và rất bổ ích. Làm việc này có khác nào đi tìm một viên đá quý trong hàng trăm đống đá sỏi lụn vụn. Không phải bất cứ ai trong chúng ta cũng có năng khiếu, cũng có thời giờ và có sự kiên trì để đọc mọi tác phẩm và thẩm định được giá trị của chúng: Việc này A. Hitchcock đă làm hộ chúng ta. Ông chủ yếu là nhà đạo diễn phim ảnh. Mà ông cũng nổi tiếng về loại phim ''nín thở'', ''toát mồ hôi'', và ''sởn tóc gáy''. Trong chúng ta, ai từng xem các phim của ông đều nhìn nhận sự thành công của ông. Nhưng khi viết kịch bản và dàn dựng phim, ông chỉ phỏng theo các tác phẩm của người khác. Vả chăng khi đóng phim trên các màn ảnh lớn và nhỏ, vì sự giới hạn của không gian và thời gian, vì sự giới hạn của khả năng thực hiện và diễn xuất của nhà đạo diễn và các diễn viên sự thể hiện trên màn ảnh thường không theo kịp hay phản ảnh thật đúng các tình tiết, các tâm trạng được diễn tả bằng ngòi bút, trong tiểu thuyết. Vì lẽ đó có phần chắc là nếu các bạn đã thấy hồi hộp, thấy nín thở khi xem một cuốn phim loại Hitchcock, thì hẳn các bạn sẽ cảm thấy hồi hộp hơn, say mê hơn khi đọc chính câu chuyện đó trên giấy trắng mực đen. Gửi tới các bạn 46 eBook của A.Hitchcock mà tôi sưu tập được:   -  eBook Ba vụ bí ẩn - eBook Biệt thự người đã chết - eBook Con ma trong tấm gương - eBook Đèn đỏ - eBook Gã trộn nhạc không đầu - eBook Lâu đài kinh hoàng - eBook Phía sau cánh cửa - eBook Quả tim người chết - eBook Vụ bí ẩn Bắt cóc cá voi - eBook Vụ bí ẩn Bẫy chết người trong hầm mỏ - eBook Vụ bí ẩn Bộ phim khó quay - eBook Vụ bí ẩn Bức di chúc khó hiểu - eBook Vụ bí ẩn Cái bóng cười - eBook Vụ bí ẩn Cái Sọ biết nói - eBook Vụ bí ẩn Cầu vồng biến mất - eBook Vụ bí ẩn Chú bồ câu hai ngón - eBook Vụ bí ẩn Chuyến hành trình kinh dị - eBook Vụ bí ẩn Con chó tàng hình - eBook Vụ bí ẩn Con đại bàng hai đầu - eBook Vụ bí ẩn Con gà đội vương miện - eBook Vụ bí ẩn Con két cà lăm - eBook Vụ bí ẩn Con lừa đỏng đảnh - eBook Vụ bí ẩn Con Ma xanh - eBook Vụ bí ẩn Con Mắt lửa - eBook Vụ bí ẩn Con Mèo nháy mắt - eBook Vụ bí ẩn Con ngựa không đầu - eBook Vụ bí ẩn Con nhện bạc - eBook Vụ bí ẩn Con quái vật trên núi - eBook Vụ bí ẩn Con quỷ nhảy múa lung tung - eBook Vụ bí ẩn Con rắn hát lầm rầm - eBook Vụ bí ẩn Con rồng hắt hơi - eBook Vụ bí ẩn Con sư tử căng thẳng - eBook Vụ bí ẩn Đá Ngầm Cá Mập - eBook Vụ bí ẩn Đồng hồ la hét - eBook Vụ bí ẩn Hang động rên rỉ - eBook Vụ bí ẩn Hòn đảo Bộ xương - eBook Vụ bí ẩn Hòn đảo những người đắm tàu - eBook Vụ bí ẩn Kho báu hải tặc tím - eBook Vụ bí ẩn Ngôi nhà bị thu nhỏ - eBook Vụ bí ẩn Người mù ăn xin có vết thẹo - eBook Vụ bí ẩn Quyển nhật ký mặt trăng - eBook Vụ bí ẩn Sự trùng lặp tai họa - eBook Vụ bí ẩn Thằng bù nhìn xấu xa - eBook Vụ bí ẩn Vách đá rực lửa - eBook Vụ bí ẩn Vòng tròn thần bí - eBook Xác Ướp thì thầm   Mời các bạn đón đọc.
Kỳ Nghỉ Hè Của Poirot
Tên ebook: Kì nghỉ hè của Poirot Tác giả: Agatha Christie Thể loại: Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Dịch giả:  Dương Linh   Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn   Số trang: 285   Hình thức bìa: Mềm   Kích thước: 13 x 19cm   Giá bìa: 39.000   Năm xuất bản: 2001   Tạo prc: Hoa quân tử   Ebook:  Đào Tiểu Vũ's ebooks - http://www.dtv-ebook.com   * GIỚI THIỆU: Ông Poirot đi nghỉ hè ở một hòn đảo ở ngoài khơi vịnh Leather, một nơi vắng vẻ, heo hút và biệt lập; một nơi biển xanh cát vàng bình yên mỗi khi thủy triều lên laiị bị cắt đường liên thông với đất liền.   Ở một nơi như thế, tưởng chừng như chỉ có những ngày hưởng thụ nhàn hạ nghỉ ngơi, tắm nắng và chuyện vãn... Thế nhưng đã có một vụ án xảy ra, đòi hỏi ông Poirot phải bắt tay vào tìm hiểu. Cứ như là... thám tử đi tới đâu thì ở đó án mạng.   Và đây là một vụ án khá hay của Agatha Christie !    
Vết Cắt Hành Xác
Tên eBook: Vết Cắt Hành Xác (full prc, pdf, epub) Tác giả: Gillian Flynn Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Bìa Mềm   Giá bìa: 99.000 ₫   Công ty phát hành: Alphabooks   Nhà xuất bản: NXB Lao Động   Trọng lượng vận chuyển: 520 g   Kích thước: 15 x 23 cm   Số trang: 315   Ngày xuất bản: 01/2015   Nguồn: waka.vn   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Vết cắt hành xác   Giới thiệu: Những rắc rối cá nhân của nhân vật chính Camille Preaker được tác giả khắc họa khá rõ nét trong tác phẩm, nhưng vẫn hướng độc giả đến câu chuyện mà cô đang viết chứ không phải rắc rối cá nhân mà cô đang tìm cách giải quyết. Độc giả sẽ bị cuốn vào những cảm xúc yêu ghét cực kỳ phức tạp và lẫn lộn đối với nhân vật chính. Bằng khả năng xây dựng cốt truyện tài tình với những tình tiết căng thẳng len lỏi trong toàn bộ câu chuyện, Flym đã biến Vết cắt hành xác trở thành một tác phẩm vô cùng gây nghiện, ám ảnh và khó quên. Tác giả tiểu thuyết Gillian Flynn đồng thời là biên kịch cho tác phẩm điện ảnh Gone Girl. Bởi thế, bộ phim được đánh giá chuyển thể trung thành tác phẩm văn học, tuy có rút gọn tuyến nhân vật và tập trung vào các hình ảnh, chi tiết đắt giá. Tác giả Gillian Flynn   Gillian Flynn là tiểu thuyết gia người Mỹ. Chịu ảnh hưởng bởi cha mẹ, từ khi còn nhỏ Gillian đã dành nhiều thời gian để đọc sách và xem phim. Tốt nghiệp Đại học Northwestern với tấm bằng Báo chí, năm 2006, cô cho ra đời tiểu thuyết đầu tay Sharp Objects đoạt hai giải thưởng Edgar (giải thưởng cho tác phẩm văn học trinh thám, hình sự) và gây tiếng vang trên văn đàn. Trước Gone Girl - Cô gái mất tích, một tác phẩm khác của Gillian đã được phát hành ở Việt Nam là Bóng ma ký ức - tải eBook. Mời các bạn đón đọc Vết Cắt Hành Xác của tác giả Gillian Flynn.