Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lưỡi Dao Dịu Dàng

Khi Lê Tranh 22 tuổi, cô yêu Phó Thành Lẫm, anh là bạn của chú cô. Vào ngày sinh nhật cô, món quà chú của cô tặng là cổ phần của một công ty, ông chủ của công ty đó là Phó Thành Lẫm. Cô bắt đầu có tính toán nho nhỏ, muốn sử dụng thân phận cổ đông để dùng quy tắc ngầm với Phó Thành Lẫm. Phó Thành Lẫm đã nhắc cô một sự thật phũ phàng: “Em chỉ nắm giữ 0,1% cổ phần, chút cổ phần này không đáng kể.” Lê Tranh: “…” Chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ có trợ lý biết.  Hôm đó, Lê Tranh đến gặp Phó Thành Lẫm, sau khi rời đi, Phó Thành Lẫm đã nhờ trợ lý đi mua khẩu trang. Trợ lý phát hiện ra rằng môi của ông chủ đã bị cắn sưng lên. Ông chủ đã phải mang khẩu trang mấy ngày liền. Từ lúc ấy, Lê Tranh không bao giờ đến văn phòng của ông chủ nữa. Sau này anh mới biết, Lê Tranh đã tỏ tình với ông chủ của anh và ông chủ đã từ chối cô ấy rồi. Nửa năm sau. Lê Tranh đeo nhẫn kim cương, xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của Phó Thành Lẫm. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng như dao, “Chú Phó, sinh nhật vui vẻ.” Phó Thành Lẫm: “…” Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn cô một lúc lâu. Cuối buổi tiệc, Lê Tranh bị Phó Thành Lẫm ôm lấy, “Không phải em muốn dùng quy tắc ngầm với anh sao, cho em dùng.” Liền sau đó, anh tháo chiếc nhẫn chướng mắt trên tay cô ra, cúi đầu hôn lên môi cô. Đáp lại anh là hai ly rượu vang đỏ, được đổ từ trên đầu xuống. -- Trong ván bài xì tố, đám bạn bè vui sướng khi anh gặp họa: Nghe nói cậu bị đổ rượu, ai mà to gan thế? Phó Thành Lẫm liếc mắt nhìn bạn mình, không nói một lời. Một người bạn khác lại nói: Lê Tranh sắp đính hôn. Phó Thành Lẫm ném bài trong tay, đứng dậy rời đi. Người bạn nhìn theo anh: Sao cậu lại đi? Không chơi nữa à? Phó Thành Lẫm: Đi cướp người. Một câu chuyện ngọt ngào. *** Lê Tranh vẫn chưa tỉnh giấc, thật hiếm khi cô được ngủ một giấc mà không bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Với tay lấy điện thoại để xem giờ, bảy giờ rưỡi. Lúc này Lê Tranh mới nhận ra trên người đang mang một chiếc áo sơ mi nam màu trắng rộng, phần tay áo được xắn lên đến khuỷu tay. Đây là áo của Phó Thành Lẫm. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Cô nhẹ nhàng quay lại, Phó Thành Lẫm cũng vừa thức dậy. “Chào buổi sáng.” Cô mỉm cười. Phó Thành Lẫm “ừm” nhẹ. Đèn không bật, cả căn phòng không đủ sáng nên Lê Tranh không thể nhìn rõ nét mặt của Phó Thành Lẫm. Cô lăn vào vòng tay của Phó Thành Lẫm, ngay lập tức được bao quanh bởi hơi thở tươi mát của anh. Lúc này, cô mới thấy rõ được đường nét khuôn mặt anh, lạnh lùng và thâm trầm. Phó Thành Lẫm nhìn cô, “Hôm nay không muốn dậy sớm sao?” Lê Tranh vòng hai tay ôm lấy cổ anh, “Anh hôn em đi rồi em sẽ dậy.” Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhìn nhau vài giây, Phó Thành Lẫm một tay ôm eo cô, xoay người sang, một nửa trọng lượng đè trên người cô. Anh cúi đầu, im lặng nhìn cô, môi anh ngày càng gần môi cô hơn. Hơi thở của cô trở nên rối loạn, nhịp tim cũng loạn nhịp. “Ong-Ong-Ong” Đầu cô bị rung đến phát ngốc. Rõ ràng cô vẫn đang đợi Phó Thành Lẫm hôn mình nhưng bên tai lại đột nhiên trở nên ồn ào. “Lê Tranh, em đã viết báo cáo thực tập chưa?” “Lê Tranh, thu dọn nhanh một chút, rồi đi đến hiện trường khu dựng phim với tôi.” Cảnh hôn trong phòng ngủ không hiểu sao bỗng nhiên biến mất. Lê Tranh không muốn thức dậy nhưng cô biết rằng nụ hôn với Phó Thành Lẫm vào buổi sáng chỉ là một giấc mơ. Tất cả những âm thanh đột ngột lúc nãy là khúc dạo đầu để kéo cô khỏi giấc mơ của mình. Sau đó âm thanh ồn ào im bặt. Giấc mộng đẹp đã hoàn toàn bị phá hủy. “Ong-Ong-Ong” Âm thanh cứ vang lên. Lê Tranh miễn cưỡng từ từ mở mắt. Xốc lại tinh thần. Đây là phòng khách ở tầng dưới. Tối qua sau khi tăng ca mệt mỏi trở về, cô nằm trên sô pha xem tin tức nóng rồi ôm di động ngủ lúc nào không hay. Cô có một giấc mộng xuân với Phó Thành Lẫm, được ngủ chung giường với anh và chuẩn bị được anh hôn. Điện thoại gối dưới đầu vẫn rung lên không ngừng. Lê Tranh rút điện thoại nhanh chóng ngồi dậy, tên của Giang Tiểu Nam nhấp nháy trên màn hình. Cô và Giang Tiểu Nam không quá thân, nếu đổi lại người gọi là chú của cô, cô sẽ lập tức bóp chết chú ấy sau đó đè xuống đất cọ xát 300 lần. Lê Tranh vừa buộc lại mái tóc dài của mình vừa thuận miệng trả lời. Giọng Giang Tiều Nam yếu ớt: “Giờ này vẫn còn tăng ca sao?” “Không có. Tớ và anh ấy sắp hôn nhau thì bị cậu cắt ngang giữa chừng. Cậu tính sao đây.” “...” Giang Tiểu Nam khó hiểu, mới trưa nay Lê Tranh vẫn còn chưa có bạn trai mà. Trên bàn trà có bật lửa. Lê Tranh nghiêng người cầm lên, “Cậu không thể gọi tớ trễ hơn hai phút được à? Chỉ vì một cuộc gọi không quan trọng, giấc mơ của tớ bị cậu đánh thức, người cũng đi rồi.” Giang Tiểu Nam lúc này mới hiểu được chuyện gì xảy ra. Hóa ra Lê Tranh đã có một giấc mộng xuân. Cô ấy bật cười: “Sao tớ lại có ngón tay tùy tiện thế này, chờ mai tớ sẽ bắt nó viết bản kiểm điểm, thật ngại quá.” Lê Tranh dựa người vào sô pha, dòng suy nghĩ vẫn còn hơi hỗn loạn, trong đầu cô cảnh tượng trong mơ cứ lặp đi lặp lại. Hơi thở của anh lúc sắp hôn cô. Mọi thứ đều rất thật. “Phụt.” Cô bật lửa. Cô không hút thuốc hay thắp nến và bật lửa cũng không có lợi ích gì đối với cô. Nhưng nó thuộc về Phó Thành Lẫm. Cô thổi nhẹ, ngọn lửa đung đưa trước mắt cô. “Này, ai là đối tượng trong giấc mộng xuân của cậu đấy?” Giang Tiều Nam muốn dùng những câu chuyện phiếm để dời nỗi buồn hiện rõ trong giọng nói của cô. Theo bản năng, Lê Tranh không muốn nói thật: “Tớ đã bị cậu đánh thức trước khi tớ kịp thấy anh ấy trông như thế nào.” Cô không muốn nhắc đến Phó Thành Lẫm. Lê Tranh và Giang Tiểu Nam là bạn thời đại học nhưng họ không thân nhau. Trước kỳ nghỉ hè, Giang Tiểu Nam muốn đi thực tập ở một tạp chí tài chính, cô tình cờ quen một người ở đó và giới thiệu Giang Tiểu Nam vào. Nhưng chuyện gia đình và chuyện riêng tư cô chưa bao giờ đề cập với Giang Tiều Nam. Mối quan hệ giữa hai người chỉ giới hạn trong việc thảo luận về công việc và những quy tắc bất thành văn khác trong nghề. Lại nói về người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ, Lê Tranh nói thêm: “Vóc dáng cao, về dáng người không chê được điểm nào.” “Chẳng trách cậu không muốn nghe điện thoại của tớ.” Giang Tiểu Nam an ủi cô: “Nói không chừng một lát nữa cậu có thể tiếp tục giấc mộng lúc nãy.” “Ừm. Tốt nhất nên như thế, nếu không tớ sẽ không tha cho cậu.” Lê Tranh nửa đùa nửa thật nói chuyện: “Cậu còn đang tăng ca à?” Giang Tiểu Nam: “Leo lên giường rồi, dì cả đến.” “Có đau lắm không? Uống nhiều nước ấm vào.” “Không đáng ngại đâu.” Giang Tiểu Nam lúc này mới nói vào chuyện chính, Lê Tranh giới thiệu chỗ thực tập cho cô ấy nên cô ấy muốn bày tỏ chút lòng biết ơn. Cuối tuần tới là sinh nhật của Lê Tranh, chắc chắn cô sẽ dành thời gian ở bên cạnh gia đình cho nên cô ấy muốn mời Lê Tranh đi ăn tối trước và tặng cô một món quà sinh nhật. “Cuối tuần này cậu có rảnh không? Tụi mình cùng đi ăn gì đó rồi đi mua sắm.” Lê Tranh trả lời không chắc chắn: “Có lẽ tớ sẽ phải đi theo giáo viên hướng dẫn của tớ. Thật chẳng biết khi nào thầy ấy mới cho tớ một kỳ nghỉ.” Cuối cùng thời gian gặp mặt không quyết định được, hai người nói chuyện phiếm với nhau vài câu, chúc nhau ngủ ngon sau đó cúp điện thoại. Lê Tranh nhìn chiếc bật lửa trong tay, vừa rồi vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng. Cô thật sự không muốn thoát ra. - - Di chứng của giấc mộng mị kéo dài đến tận chiều hôm sau. Sau khi Lê Tranh và giáo viên hướng dẫn của mình là Hà Dập phỏng vấn xong trở về đài đã là buổi trưa, cô không có thời gian nghỉ ngơi, phải vội vàng viết bản thảo, Hà Dập chỉ đưa ra ý tưởng và yêu cầu cô phải cố gắng hoàn thành một cách độc lập. Ngay khi Hà Dập vừa ngồi xuống liền có cuộc gọi đến, là giám đốc Ngụy. Nếu là việc không quan trọng thì sếp Ngụy sẽ không gọi trực tiếp. Hà Dập quay sang nói với Lê Tranh: “Cô viết đi rồi sau khi hoàn thành gửi trực tiếp cho tổng biên tập. Tôi có việc phải ra ngoài.” Anh ấy cầm điện thoại lên rồi bước nhanh ra ngoài. Bản thảo đã hoàn thành nhưng Hà Dập vẫn chưa quay lại. Lê Tranh đã kiểm tra nội dung bản thảo hai lần, đảm bảo không có vấn đề gì liền lưu lại và gửi đến hộp thư của tổng biên tập. Cô đi đến phòng trà để rót ly cà phê. Không đợi cô kịp uống hai ngụm cà phê, một giọng nói trong trẻo của tổng biên tập chuyển đến khu vực văn phòng phóng viên của họ: “Lê Tranh, bản thảo do cô viết. Không phải chỗ phóng viên ký tên phải là tên cô sao? Sao cô lại ký là Phó Thành Lẫm làm gì?” Phó Thành Lẫm là ông trùm giới tài chính, không ai là không biết. Cả văn phòng im ắng hai giây bỗng nhiên vang lên một tràng cười. Lê Tranh: “…” Nháy mắt trong lòng cô là một loạt câu chửi thầm. Vừa rồi lúc kiểm tra cô chỉ dò nội dung mà bỏ qua chi tiết này. “Chuyên mục tin tức cũng không mời nổi Phó Thành Lẫm cho chúng ta đưa tin nữa.” Trêu ghẹo cô xong, tổng biên tập trở lại chuyện chính: “Đừng quên sửa rồi gửi lại cho tôi.” “Vâng ạ, cảm ơn tổng biên tập.” Tổng biên tập bình thường là người nói chuyện sắc bén, có lẽ vì cô chỉ là thực tập sinh nên để lại cho cô vài phần mặt mũi mà không nặng lời. Lê Tranh nhanh chóng mở lại bản thảo vừa gửi, mục phóng viên ghi: Hà Dập, Phó Thành Lẫm (thực tập). Cô vốn nên viết là: Hà Dập, Lê Tranh (thực tập). Không biết sợi dây thần kinh nào bị gắn sai, cô tự viết tên mình thành thành Phó Thành Lẫm. Các đồng nghiệp đều coi cô như kẻ ngốc, không ai thực sự coi trọng cô. Xét cho cùng, cuộc sống của Phó Thành Lẫm có khoảng cách quá xa so với họ, một cuộc sống mà không phải ai cũng có thể chạm đến. - - “Ting ting,” tiếng thông báo có thư mới trong hộp thư. Lê Tranh mở ra xem, bản thảo đã gửi cho tổng biên tập đã được thông qua, cô phải đến phòng máy để cắt phim. “Lê Tranh, chị gái em tìm kìa.” Hà Dập vừa mới từ bên ngoài đi vào. “?” Lê Tranh đang định lưu nội dung bài phỏng vấn vừa được quay hôm nay thì bỗng ngẩng đầu lên, “Chị gái…của em?” “Ừ, cô ấy nói cô ấy họ Lê.” Lê Tranh cảm thấy hơi hoang mang, cô lấy họ mẹ, cả nhà cậu của cô đều chỉ có con trai, cô không có chị gái nào mang họ Lê cả. Hà Dập hất cằm về phía cửa, “Nhanh đi đi, để tôi cắt phim.” Lê Tranh trong lòng tràn đầy nghi hoặc, cô chẳng thể đoán được ai tới tìm mình. Cô vội lưu bài phỏng vấn rồi đưa thẻ nhớ cho Hà Dập. Hà Dập đọc qua bài phỏng vấn cảm thấy rất hài lòng, vượt ra khỏi sự mong đợi của anh ta. Được sự thông qua của giáo viên hướng dẫn, Lê Tranh cầm điện thoại rồi bước nhanh ra ngoài. Ở bên ngoài sảnh, phía dưới tấm áp phích chương trình “Thành phố lúc 6 giờ”, có một bóng người xinh đẹp đang đứng ngẩng đầu nhìn phần giới thiệu về chuyên mục tin tức.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Khi nhìn thấy người trước mắt, bước chân Lê Tranh không khỏi dừng lại một nhịp, “Mẹ.” Vừa rồi Hà Dập nói rằng có chị gái đến tìm mình, cô không khỏi đè âm thanh lại khi cất tiếng gọi mẹ. Nghe thấy tiếng, Lê Tân Hòa vội quay người lại. Lê Tranh bước đến ngày càng nhanh. Nhìn thấy con gái, nụ cười trên môi Lê Tân Hòa càng lúc càng sâu. Không đợi con gái hỏi, bà đã giải thích: “Bạn của mẹ qua bàn chuyện hợp tác với đài truyền hình, mẹ tiện đường đến thăm con một chút.” Không hẹn trước, cả hai người cùng tiến đến phía cửa sổ ít người qua lại. Lê Tân Hòa nhìn qua thẻ công tác của con gái rồi nhìn một lượt từ trên xuống, khuôn mặt không giấu được nét buồn bã: “Sao con lại gầy thế này.” Lê Tranh: “...Mẹ, con vẫn như vậy mà.” Cô lười biếng dựa vào bệ cửa sổ, “Con mới đi thực tập chưa đầy một tuần, dù con có uống thuốc giảm cân thì cũng không giảm cân nhanh thế đâu.” Mẹ vẫn luôn xem cô như là một đứa trẻ mới ngày đầu đến lớp mẫu giáo. Cô nhìn mẹ, “Tại sao mẹ lại nói với giáo viên hướng dẫn của con rằng mẹ là chị của con?” Lê Tân Hòa sửa sang lại mái tóc cho con gái: “Đó chỉ là một cách gọi thôi mà, không quan trọng. Mẹ có muốn nói rằng mẹ là mẹ của con thì người khác cũng không ai tin.” Thật đúng như vậy. Mẹ cô luôn có chế độ chăm sóc cơ thể và làn da của mình một cách nghiêm ngặt, nhìn bề ngoài chỉ mới như mới ngoài 30 tuổi nên làm sao lại có đứa con gái lớn như cô được. “Người phóng viên đi vào vừa rồi là giáo viên hướng dẫn của con à?” Lê Tân Hòa hỏi con gái. Lê Tranh gật đầu, “Dạ, anh ấy là Hà Dập. Không chỉ đối với riêng kênh của con, anh ấy còn là một phóng viên tin tức rất giỏi.” Anh ấy đứng ra nói lên sự thật, vạch trần những việc đen tối trong ai dám nói. Nửa câu sau cô không nói ra với mẹ, mẹ vốn dĩ không đồng ý việc cô trở thành phóng viên tin tức. Lê Tranh liền dẫn cuộc nói chuyện sang hướng khác: “Mẹ, hôm nay mẹ không bận sao?” “Không bận.” Lê Tân Hòa quay về với chủ đề trước, “Con có thể đổi kênh thực tập không? Chuyển sang kênh tài chính, ở đó con có thể rèn luyện thêm về năng lực kinh doanh, con ở kênh tin tức...” Lê Tranh tỏ thái độ mẹ đừng nói thêm, cô thật sự không muốn tranh cãi với mẹ về kế hoạch nghề nghiệp. Lời Lê Tân Hòa muốn nói đành phải nuốt xuống, “Vậy thôi không nói chuyện này nữa, nói mấy chuyện vui vui ha. Con không định yêu đương nhân lúc còn trẻ à?” Lê Tranh: “...” Cái gì thì có gì vui vẻ, rõ ràng rất là đau lòng mà. Cô nhấn mạnh: “Mẹ ơi, sinh nhật lần thứ 22 của con còn chưa tới, sao không còn trẻ được ạ?” “Sinh nhật của con cũng sắp đến rồi. Hồi mẹ 22 tuổi mẹ với bố con đã yêu nhau được vài năm, bố mẹ đã bắt đầu kế hoạch để sinh con rồi.” “Chúng con không giống như mẹ vào lúc đó. Chúng con bây giờ đều muốn kết hôn và sinh con muộn.” Lê Tân Hòa: “...” Vẫn luôn có nhiều lý do như vậy. Bà không muốn con gái chậm trễ công việc nên không nói gì, lấy ra một ít thẻ nhớ đưa cho cô, “Cất thêm vài cái trong túi xách mà dùng.” Đây là loại thẻ nhớ mà các phóng viên như cô dùng hàng ngày. Nói đi vẫn phải nói lại, mẹ cô vẫn là quan tâm đến việc thực tập của cô. Lê Tranh cất thẻ đi, ôm lấy mẹ, “Nếu không phải tăng ca thì con sẽ về nhà với mẹ.” Hiện tại cô đã dọn ra riêng, một căn hộ gần với đài truyền hình, tiết kiệm được không ít thời gian kẹt xe trên đường. Lê Tân Hòa xua tay, “Con vào nhanh đi, mẹ về đây.” Lê Tranh không trở vào ngay mà nhìn theo bóng mẹ rời đi. Bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, bóng lưng thướt tha khiến người đi qua không khỏi ngoái lại nhìn. Sau hơn 20 năm kết hôn, mẹ cô là chứng minh rõ ràng cho câu nói “chỉ cần khiến cho mình đẹp.” Điện thoại rung lên. Lê Tranh thu lại ánh nhìn. Là cuộc gọi của Giang Tiểu Nam. “Cậu đã kết thúc cuộc phỏng vấn của hôm nay chưa?” “Về đài rồi.” Lê Tranh vừa nói vừa quay lại phòng làm việc. Cô hỏi Giang Tiểu Nam đã xảy ra chuyện gì. “Nói chuyện phiếm thôi.” Giang Tiểu Nam vội vàng nói: “Cậu gác công việc lại đi, nói chuyện với tớ mấy phút. Hôm nay cậu đã xem tin nóng chưa?” “Tớ bận quá, không có thời gian xem.” Vừa nói Lê Tranh vừa ngồi trước máy tính, mở tin nóng. #Tình yêu mới của Hướng Thư# #Bạn trai bí ẩn ngoài vòng giải trí của Hướng Thư bị lộ# Lê Tranh mở tin nóng đầu tiên của Hướng Thư, nhìn mấy tấm ảnh chụp Hướng Thư. Hướng Thư là ngôi sao hạng nhất trong vài năm qua, với làn da trắng như tuyết và khí chất tốt, cô được mệnh danh là người đẹp 360 độ không góc chết. Kỹ năng diễn xuất vững vàng, có chính kiến, tính cách thẳng thắn nhưng cuộc sống lại khá bình dị. Kể từ lúc nổi tiếng, chuyện tình cảm của cô luôn là chủ đề tìm kiếm được bàn tán sôi nổi trong các diễn đàn. Theo tìm hiểu trên mạng, bạn trai cô là người ngoài giới giải trí, mối quan hệ tình cảm giữa hai người rất bền vững. Bên kia đầu dây điện thoại, Giang Tiều Nam hạ giọng: “Buổi sáng trong buổi phỏng vấn, tớ gặp được rất nhiều ông lớn trong ngành tài chính, nghe được không ít chuyện.” Lê Tranh phối hợp cùng Giang Tiểu Nam buôn chuyện, “Ừm, thế cậu nghe được chuyện gì rồi?” “Phó Thành Lẫm, cậu có biết không?” Sao cô lại không biết chứ. Nam chính trong giấc mộng xuân của cô. Cô đã yêu thầm anh từ rất rất lâu, đến bây giờ cô vẫn chưa thể nào quên được anh. Lê Tranh lấy lại bình tĩnh nói: “Phó Thành Lẫm làm sao à?” “Chẳng phải tớ nói với cậu rằng hotsearch hôm nay là về tình yêu của Hướng Thư rồi à? Tớ nghe các đồng nghiệp nói, Phó Thành Lẫm chính là bạn trai ngoài giới giải trí của Hướng Thư. Hai người bọn họ bị paparazzi chụp chung một khung hình cách đây vài ngày. Chính Phó Thành Lẫmchủ động theo đuổi Hướng Thư. Một số phóng viên tò mò và chuẩn bị khi hội nghị này kết thúc sẽ đi theo Phó Thành Lẫm để chứng thực.” Mời các bạn mượn đọc sách Lưỡi Dao Dịu Dàng của tác giả Mộng Tiêu Nhị.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cho Thuê Bạn Trai
Review bởi: Rabbitlyn - fb/hoinhieuchu Có câu “Tình yêu ai bán mà mua”, nhưng các cụ đã nói có tiền mua tiên cũng được. Mỗi dịp Tết đến xuân về các nam thanh nữ tú đều hối hả ra mắt nhà người yêu, cánh chị em phụ nữ quanh năm đến Tết cũng không thoát được bài ca “Bao giờ lấy chồng”, Dương Tiếu cũng không ngoại lệ đặc biệt khi cô nàng đã có một công việc lương cao, ngoại hình xinh đẹp thì chuyện này giải quyết trong lòng bàn tay. Ấy thế mà đời không như mơ, anh bạn trai Giám đốc bá đạo thì đòi đẻ con trai mới cưới, anh chàng Phó giáo sư tính dẫn về ra mắt chân đạp m thuyền. Tuy nhiên đã có câu quá tam ba bận và lần này lại đúng là anh chàng bỏ tiền ra thuê qua app dẫn về đối phó phụ huynh. Liệu Dương Tiếu của chúng ta có tìm được chân mệnh thiên tử, cuộc đời nở hoa hay là sa ngã bế tắc.   Cũng như các nhân vật khác của Mạc Lí thì Dương Tiếu siêu cá tính, chấp nhận làm trái ngành học, dựa vào nỗ lực của bản thân vươn lên trong đài. Chỉ là đỏ nghiệp đen tình khi toàn dẫm phải shit nên cô gần như đã hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu. Dương Tiếu như gần như xa với Mạnh Vũ Phồn chỉ coi cậu là em trai ấm áp, chứ không hề coi cậu là đàn ông. Tuy nhiên chính vì thế mà Vũ Phồn mới khiến trái tim cô tan chảy. Ai chả thích có một chàng trai mang trà sữa nóng đợi mình khi tan làm trong ngày đông, không quản đi đường xa dành thời gian cho mình. Hơn thế nữa vì cô mà cậu nghỉ hẳn công việc part time làm bạn trai cho người ta dù đang bị gia đình cắt viện trợ. Ai mà không yêu được chó săn nhỏ ấy chứ. Thêm nữa người ta còn siêu tri kỉ với cha mẹ mình còn đẩy cả Dương Tiếu ra rìa cơ mà. Dương Tiếu là một ngự tỷ đúng nghĩa khi cô chấp nhận lăn xả mọi việc và sẵn sàng đánh cược với tất cả. Mình thích cách giải quyết từ việc tư đến việc công của Dương Tiếu. Ví dụ nếu là cô nàng nào yếu lòng sẽ dễ dàng đồng ý lấy anh Giám đốc giàu kia để mẹ được nhờ con, nhưng Dương Tiếu thì dứt khoát chia tay. Hay như tên bạn trai lăng nhăng trước khi chia tay Dương Tiếu tung hê hết với những cô nàng khác để giúp họ thoát khỏi củ khoai công cộng. Còn trong công việc chung thì Dương Tiếu hết lòng dìu dắt đàn em khoá dưới và đề phòng tiểu nhân, dù có bị tiểu nhân vu vạ vẫn bình tĩnh tìm kiếm chứng cứ để lật mặt. Hơn thế nữa Dương Tiếu là một người cực kì bênh người mình khi nhất quyết phản đối cô bé thực tập sinh đi làm phóng sự nguy hiểm. Mặc dù đã trải qua hai cục shit nhưng khi nhận ra có tình cảm với Vũ Phồn vẫn sẵn sàng yêu hết mình. Mạnh Vũ Phồn - chàng trai chó săn nhỏ ấm áp, vận động viên bóng rổ của trường đại học. Bóng rổ là ước mơ cả đời của cậu, cậu theo nó từ nhỏ và bất chấp bị gia đình phản đối vẫn theo nghiệp này. Vì bị cắt viện trợ nên đi làm bạn trai cho người ta, ai ngờ đối tượng đầu tiên mình theo về nhà lại mất cả tim cho người ta rồi. Phồn Phồn vì sống trong môi trường quá lành mạnh nên đôi khi khá ngây thơ, thế nhưng chính vì sự chân thành của cậu là ai cũng yêu mến và cậu có được sự đền đáp xứng đáng cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Từ Đông là cậu bạn thân bao năm chơi chung trong đội, khi biết bạn đi chơi bóng rổ phủi để kiếm tiền thì cậu giận dữ vì làm vậy là huỷ hoại tương lai, nhưng khi hiểu ra hoàn cảnh của bạn, cậu thông cảm và thương bạn nhiều hơn. Phồn Phồn trọng tình nghĩa nên khi tham gia gameshow cậu lựa chọn những người bị người khác từ bỏ nhưng họ lại là những đồng đội ăn ý nhất. Dù chỉ quen từ show nhưng khi đồng đội bị thương cậu hết lòng quan tâm và tìm cách đáp trả đẹp nhất. Có thể nói nếu Dương Tiếu là người tượng trưng cho độ chín của sự nghiệp thì Phồn Phồn tượng trưng cho những người trẻ vừa ra đời vẫn sống với khát vọng và đam mê. Ngoài ra tác phẩm còn cho thấy sự phũ phàng của nghề vận động viên khi luyện tập vất vả từ nhỏ và chỉ có thời gian huy hoàng ngắn ngủi, sau đó là những tháng ngày lo bữa nay bữa mai đầy vất vả. Mấy ai biết được họ phải đổ bao giọt mồ hôi đằng sau những danh hiệu, huy chương, cúp nọ kia. Thực trạng nghề nghiệp cho vận động viên sau khi giải nghệ vẫn là câu hỏi nhức nhối trong xã hội. Hơn thế truyện cũng lên án những kẻ thao túng cá độ bất chấp coi mạng người không đáng một xu. Ngoài xã hội còn bao tấm màn đen và có lẽ không bao giờ quét hết. Thực sự mình đọc đến tác phẩm này đã là tác phẩm thứ ba của Mạc Lí và mình đánh giá đây là một tác giả chuyên dùng hài hước châm biếm xã hội sâu cay. Mạc Lí chính thức nằm trong list tác giả yêu thích của mình và chắc chắn sẽ đón chờ tác phẩm mới. Truyện chưa có nhà nào làm dù mình đã kêu gọi n lần. *** Mời các bạn đón đọc Cho Thuê Bạn Trai của tác giả Mạc Lí.
Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy
Bùi Gia Tu từng nói “Các em chỉ giới thiệu nội dung sách, thêm một đoạn rồi thôi… Sách viết gì chẳng nhẽ tự tôi không biết đường đọc”. Nhưng hôm nay tôi vẫn muốn viết vài dòng về câu chuyện của anh. HẠNH PHÚC Bùi Gia Tu, 33 tuổi, tiến sĩ ngành kinh tế tài chính, độc thân, tính tình có chút nhạt nhẽo và… quái gở. Chuyện tình cảm của anh, theo như cách Bùi Địch Văn trong Hoa hồng sớm mai từng nói “Đàn ông đã đến tuổi này thì cuộc sống trước đó tuyệt đối không phải một tờ giấy trắng phẳng phiu”**. Quá khứ của Bùi Gia Tu không phải một tờ giấy trắng nhưng những nét bút còn lưu lại trên đó cũng quá nhạt nhoà. Tình yêu đầu của anh đã dành trọn cho cô gái hàng xóm, đó là một thứ tình cảm thuần khiết, vô tư mà cũng rất thơ dại. Trớ trêu thay cô gái ấy sau này lại trở thành chị dâu của anh. Những mối tình sau đó thoáng đến lại thoáng đi chẳng để lại cho Bùi Gia Tu chút ấn tượng hay vấn vương nào. Cứ như thế, tuổi càng ngày càng lớn nhưng vẫn chưa thể yên bề gia thất. Một ngày đẹp trời, anh ngẫu nhiên bị lôi đi xem mắt. Mà đối tượng lại là một cô bé con. Tào Thư Lộ kém Bùi Gia Tu mười tuổi, so với anh cô đúng chỉ là một cô bé con. Lần gặp đầu tiên, ấn tượng duy nhất của Thư Lộ với Bùi Gia Tu chỉ là một người đàn ông với vẻ mặt “xị như cái bị”. Lần thứ hai gặp lại, anh đã trở thành đối tượng xem mắt của cô. Kỳ thực với độ tuổi của Thư Lộ, hôn nhân chưa phải vấn đề quá gấp gáp. Mục đích thực sự của việc xem mắt là để vượt qua nỗi đau thất tình. Mối tình đầu ngọt ngào thời sinh viên tan vỡ, Thư Lộ đau đớn, suy sụp khiến cả thể chất lẫn tinh thần đều rệu rã. Không đành lòng nhìn cha mẹ phải lo lắng, Thư Lộ đồng ý đi xem mắt. Cô chỉ không ngờ đối tượng của mình lại là ông chú nhạt nhẽo Bùi Gia Tu. Từ đó Thư Lộ và Bùi Gia Tu “hẹn hò” theo một phong cách khá độc đáo. Một giờ chiều ngày thứ bảy mỗi tuần gặp nhau ở thư viện, ai cắm đầu vào làm việc của người đó. Thư Lộ luôn định hình Bùi Gia Tu là một con mọt sách khô khan, tẻ nhạt, chẳng ngờ rằng “con mọt sách” lớn tuổi này lại có rất nhiều ý tưởng độc đáo. Anh cho cô lời khuyên về công việc bình luận sách trên radio, anh phân tích cho cô những sự việc xảy ra nơi công sở. Thư Lộ dần dần cảm thấy thoải mái, tự nhiên khi ở bên cạnh Bùi Gia Tu. Cô tự lý giải rằng anh hơn cô nhiều tuổi, dù cô có trẻ con một chút anh vẫn sẽ nuông chiều cô, dù cô có phạm sai lầm gì anh cũng sẽ bao dung cho cô. Vậy là cô thoải mái đòi anh cho ăn lẩu, thoải mái trêu chọc anh, thoải mái ở bên anh. Giây phút ở bên nhau không chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt nhưng lại ngập tràn một loại hạnh phúc giản đơn. Hai người bọn họ vẫn duy trì mối quan hệ không thể định nghĩa đó cho tới đêm Giáng sinh, Thư Lộ trao bản thân mình cho anh còn Bùi Gia Tu cũng cho phép mình thuộc về cô. * * * * * TÌNH YÊU Đêm đầu tiên của họ không hẳn xuất phát từ tình yêu nhưng tuyệt đối không phải là hành động thoả mãn dục vọng đơn thuần. Giữa hai người họ, người này có xúc cảm đặc biệt cho người kia. Chỉ có điều, thứ tình cảm đó còn quá mơ hồ không rõ, còn thiếu một chút chất xúc tác để có thể định hình. Đêm Giáng sinh năm đó vô tình lại khiến Bùi Gia Tu hiểu được lòng mình. Nhưng một đêm này lại khiến Thư Lộ nôn nao nhiều tháng sau đó. Một cảm giác nôn nao theo đúng nghĩa đen. Trong lúc hoảng loạn, Thư Lộ chỉ tìm ra một cách lý giải là cô đã mang thai. Và giải pháp duy nhất chính là kết hôn. Một giải pháp mà Bùi Gia Tu không thể hài lòng hơn. Nhưng Thư Lộ, ngược lại, lại đón nhận chuyện hôn nhân với tâm trạng bất đắc dĩ. Cảm giác cự tuyệt càng mạnh mẽ hơn khi cô biết được mình không thực sự mang thai và điều đó vô tình đã làm tổn thương Bùi Gia Tu. Kỳ thực, Thư Lộ không đáng trách. Đối với một cô gái tuổi ngoài đôi mươi mới “chân ướt chân ráo” bước vào đời, chuyện kết hôn rồi sinh con quả thật có chút đáng sợ. Đặc biệt là khi tình cảm của cô dành cho Bùi Gia Tu mới chỉ vừa bắt đầu, làm sao cô có đủ can đảm để gắn cuộc đời mình với người đàn ông này? Nhưng đến cuối cùng Thư Lộ vẫn phải đầu hàng trước sức ép vô hình từ phía Bùi Gia Tu. Cô đồng ý kết hôn, có chút miễn cưỡng, có chút do dự nhưng vẫn có niềm tin vào người chồng sắp cưới, niềm tin vào “anh già nhà cô”. Và Thư Lộ cùng Bùi Gia Tu đã bước vào cuộc sống hôn nhân như thế. Họ nhanh chóng thích ứng được với nhịp sống của nhau, tìm ra cách thức chung sống một cách thoải mái, nhẹ nhàng. Bùi Gia Tu chiều chuộng Thư Lộ theo cách của riêng anh còn Thư Lộ từ từ hoà nhập vào gia đình và cuộc sống của Bùi Gia Tu. Nhưng thực tế chứng minh rằng một cuộc hôn nhân với nền móng tình cảm không vững chắc sớm muộn cũng sẽ lộ vết rạn nứt, dù có cố trốn tránh, dù có cố lờ đi cuối cùng cũng vẫn phải đối mặt. * * * * * CÕI BỜ BÊN ẤY Trong cuộc hôn nhân có phần vội vã này, Thư Lộ là người thiếu niềm tin hơn. Bản thân là một cô gái trẻ, Thư Lộ chưa hề có ý định muốn kết hôn. Cô vẫn muốn có tự do, muốn được vươn đôi cánh về phía phương trời rộng lớn, muốn được khám phá một thế giới mà cô chưa từng được biết đến. Hôn nhân sẽ trở thành sợi xích trói chân cô. Thư Lộ không bài xích hôn nhân, cô chỉ chưa sẵn sàng. Và cuộc hôn nhân với Bùi Gia Tu tới đột ngột tới mức cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Từng ngày trôi qua, cảm giác ngột ngạt tù túng càng rõ ràng. Mâu thuẫn bắt đầu lộ ra khi Thư Lộ thể hiện mình chưa có ý định sinh con trong khi Bùi Gia Tu lại khao khát được làm cha. Đồng thời Thư Lộ phát hiện ra càng ngày cô càng ỷ lại vào Bùi Gia Tu, hay nói đúng hơn là sự ảnh hưởng của anh lên cô quá lớn. Cảm giác này vô tình trở thành áp lực đè nặng lên Thư Lộ. Từ lúc nào mà mọi việc trong cuộc sống của cô đều do anh quyết định? Từ khi nào mà mọi suy nghĩ của cô đều phụ thuộc vào anh? Thư Lộ bắt đầu nghi ngờ về tình cảm của Bùi Gia Tu dành cho chị dâu, nghi ngờ về sự hoà hợp giữa cô và Bùi Gia Tu, và nghi ngờ về chính bản thân mình. Mâu thuẫn tưởng chừng chỉ như cơn sóng ngầm bất ngờ lên đến đỉnh điểm khi Thư Lộ phát hiện ra Bùi Gia Tu đã vứt đi lá thư của bạn trai cũ mà không hỏi ý kiến cô. Không phải Thư Lộ còn lưu luyến mối tình đã qua mà đây chỉ là “giọt nước làm tràn ly” khiến cô càng thêm bất mãn về sự áp đặt của Bùi Gia Tu đối với cô. Và hai người bước vào thời kỳ “chiến tranh lạnh”. Trong một phút tức giận mất đi tỉnh táo, họ đã vô tình làm tổn thương nhau. Trong những ngày bình tâm lại sau đó, lòng tự tôn quá cao lại khiến họ chẳng thể nguyện nhún nhường trước người kia. Tiếp ngay sau đó là những ngày chia xa khi Bùi Gia Tu đi công tác tại nước Mỹ. Sự vắng mặt của Bùi Gia Tu khiến Thư Lộ có không gian và thời gian để nhìn lại bản thân. Có lẽ, cô đã quá nhạy cảm. Có lẽ, cô chưa đủ rộng lượng. Có lẽ, cô cũng không hẳn là không có tình cảm với anh. Ngẫm lại, có thể ở bên Bùi Gia Tu, cùng anh xây dựng một gia đình nhỏ cũng là ý tưởng không tồi. Nghĩ kỹ hơn, Thư Lộ thật muốn sinh con cho Bùi Gia Tu. Khoảng cách gần nửa vòng trái đất khiến cơn giận dỗi của Bùi Gia Tu dần dịu lại. Có lẽ, anh thực sự quá khắt khe với cô. Có lẽ, anh chưa đủ bao dung. Có lẽ, anh yêu cô nhiều hơn anh nghĩ. Ngẫm lại, sao anh lại không thể nhường nhịn làm lành với cô trước chứ. Nghĩ kỹ hơn, Bùi Gia Tu thật muốn được nghe giọng nói của Thư Lộ. Ngày hôm đó, trong căn nhà của cô và anh, cô nhớ anh. Ngày hôm đó, giữa thành phố New York hoa lệ, anh muốn trở về bên cô. Ngày hôm đó, ngày 11 tháng 09 năm 2001… * * * * * Con người thường hay nhìn về quá khứ bởi ở đó luôn có những thứ khiến chúng ta tiếc nuối. Nhưng kỳ thực, sự tiếc nuối cho một quá khứ đã qua không đáng sợ. Thứ đáng sợ nhất là sự hối tiếc cho một hiện tại chưa từng được trân trọng, là sự hối tiếc cho một tương lai không còn có thể đạt được. Khi đọc xong cuốn truyện, tôi đau lòng cho Bùi Gia Tu nhưng khi viết những dòng này, tôi lại cảm thấy Tào Thư Lộ mới là người đáng thương. Dù rằng Gia Tu ra đi quá sớm nhưng ít ra khi còn sống anh đã hiểu được tình cảm của mình dành cho Tào Thư Lộ, anh đã từng có những tháng ngày hạnh phúc bên cô mà anh thực sự biết trân trọng, thậm chí ngay cả lời yêu anh cũng đã có thể bày tỏ với cô rồi. Còn Tào Thư Lộ, cô có gì? Cô chưa từng đủ tỉnh táo để nhận ra mình yêu Gia Tu nhiều đến nhường nào. Cô chưa có đủ sự vững vàng để đón nhận hạnh phúc bất ngờ có được. Cô cũng chưa kịp nói với anh rằng cô muốn sinh con cho anh, muốn cùng anh đi đến hết cuộc đời. Tào Thư Lộ giống như một người đang nằm mộng. Trong giấc mộng đó, cô có sự độc lập, có sự tự do, có cơ hội bước ra thế giới như cô vẫn luôn khao khát. Tào Thư Lộ có thể mãi trốn tránh trong giấc mơ đó nhưng cô cũng biết rằng chỉ cần cô mở mắt ra sẽ có một người đàn ông rất mực yêu cô đang chờ đón cô bước vào cuộc sống của anh. Tào Thư Lộ có phân vân, có đắn đo, có day dứt. Đến cuối cùng, cô cũng có đủ can đảm để bước ra khỏi giấc mơ của mình và nắm lấy tay Bùi Gia Tu. Chỉ là khi đó, hạnh phúc và tình yêu của cô đã mãi ở cõi bờ bên ấy. Có lẽ ngay chính tác giả Xuân Thập Tam Thiếu cũng cảm thấy cái kết này quá tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn với Gia Tu và Thư Lộ cũng quá tàn nhẫn với độc giả. Vậy nên, tác giả đã viết một cái kết khác có hậu hơn cho hai nhân vật chính. Nếu là trong đời thực, tôi chắc chắn sẽ thích cái kết có hậu. Nhưng đối với một tác phẩm văn học, tôi chọn cái kết khiến người đọc biết quý trọng cuộc sống và những người xung quanh hơn. Tôi đã định sẽ nói rất nhiều, về tình yêu, về sự sống và cái chết nhưng lúc này đây tôi cảm giác ngôn từ của mình đã trở nên bất lực. Chỉ đành mượn lời nhắn cuối cùng mà Bùi Gia Tu để lại trước chuyến hành trình dài của anh: “Thư Lộ, là anh… Anh có rất nhiều điều muốn nói cùng em, nhưng sợ thời gian không cho phép. Anh từng thề, bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn luôn ở bên em, bảo vệ em, ủng hộ em, nhưng anh lại quên mất lời thề của mình, chỉ muốn em sống theo cách mà anh cho là đúng. Anh là một gã bảo thủ, nếu anh đã khiến em đau khổ, xin hãy tha thứ cho anh… Còn nhớ anh từng hứa với sẽ ra đi muộn hơn em chứ?... E rằng, anh phải nuốt lời mất rồi, xin lỗi em. Nhưng quan trọng là, dù không có anh, em vẫn phải sống thật tốt, nếu quên đi anh có thể khiến em hạnh phúc hơn, vậy hãy cứ làm vậy, bởi đây là tâm nguyện của anh… Sau cùng, anh muốn nói với em rằng… anh yêu em, yêu em vô cùng, em là tất cả của đời anh… Tạm biệt em.” _____________ ** :Trích từ bộ truyện Hoa hồng sớm mai của Lâm Địch Nhi " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Decorate (133) Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Cái bộ dạng không chút biến sắc, không chút thay đổi, vạn năm bất biến dường như trở thành thứ biểu cảm mà bất kì ai cũng muốn trưng lên mặt. Cái thứ mọi người gọi là vô cảm thực sự chỉ đơn thuần là bởi vì đã bị đau quá nhiều, lừa dối quá nhiều và tổn thương quá nhiều mà tạo thành. Nhiều lúc muốn khóc, muốn khóc đến mệt lả đi nhưng đứng trước cuộc sống xô bồ, người người lừa gạt, người người chạy đua ta lại không giám, không thể tìm lấy một lý do chính đáng cho việc nước mắt rơi không ngừng. Hôm nay tôi muốn giới thiệu đến những người muốn tìm một lý do chính đáng để khóc, để đau lòng một câu chuyện, có lẽ không hẳn là mới hoặc có lẽ cũng đã có rất nhiều người đọc nó. Nhưng lý do tôi muốn giới thiệu đến các bạn là bởi  thực sự nếu muốn tìm một lý do để khóc thì nó chính là một lý do hoàn hảo nhất.  “Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy” của Xuân Thập Tam Thiếu là một câu chuyện tình yêu đơn giản, bình thường giữa hai còn người tưởng chừng như người của hai thế giới, Thư Lộ và Bùi Gia Tu lại tìm đến được bên nhau. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, bình lặng nhưng đầy nước mắt. Cả Thư Lộ và Bùi Gia Tu đều từng bị tổn thưởng trong tình yêu. Thư Lộ bị bạn bè phản bội, bạn cùng phòng thời đại học cướp mất bạn trại của cô. Thời đại học, Thư Lộ tưởng chừng cô và Dịch Phi là cặp đôi đẹp nhất trong trường và họ sẽ năm tay nhau đến cuối đời nhưng rồi trời đâu có chiều ý người, cô bạn “giường số 3” cùng phòng bởi thất tình mà xảy ra sai lầm với bạn trai Dịch Phi của cô. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi với cô nàng Thư Lộ trong sáng. Nỗi đau trong tình yêu khiến cô nàng có phần tự ti, nhút nhát nhưng đây nhiệt huyết Thư Lộ chui vào cái vỏ do chính mình tạo ra để ngăn cách với thế giới. Cô trở nên chín chắn hơn, trầm mặc hơn, cô cũng nhìn đời bằng con mắt khác hơn, không còn lấy màu hồng ra để trưng trước mắt nữa. Cô không còn tin vào yêu, không tin vào người khác, ngay kể cả ba mẹ cũng bị ngăn cách ra ngoài thế giới của cô. Cô bó buộc chính mình, ép buộc chính mình khép kín bản thân để tự gặm nhấm nỗi tuyệt vọng của riêng mình. Bùi Gia Tu, một anh chàng gia trưởng, bảo thủ, chín chắn, luôn có kế hoạch chu đáo cho mọi sắp xếp, cho mọi hành động và việc làm của bản thân. Anh cũng từng bị tổn thương sâu sắc về mặt tình cảm, người anh yêu lại trở thành chị dâu của anh. Tuy vậy, hoàn hảo, anh chín chắn và hiểu chuyện đến mức khiến người khác thương cảm, anh thành toàn cho anh trai và chị dâu mình. Căn bệnh khuyết sắc giác khiến anh mất đi rất nhiều cơ hội để thành công, cũng khiến anh bị tổn thương rất nhiều nhưng anh vẫn luôn tự tin như vậy, anh khiến cho người ta không thể nào thương hại nổi, mà phải luôn trầm trồ. Hai con người tưởng chừng như là của hai thế giới thế nhưng lại gắn kết với nhau đơn giản chỉ bởi vì một cuộc xem mắt tình cờ do chị gái của Thư Lộ sắp xếp. Sau lần xem mắt đầu tiên ở “Thư viện”, những lần sau không phải hẹn nhưng hai người đều “vô tình” gặp nhau ở thư viện vào cuối tuần. Tôi không rõ hai người bọn họ yêu nhau từ khi nào hoặc có thể nói chính bọn họ cũng không hiểu, bọn họ yêu nhau từ lúc nào đi. Bọn họ cứ phẳng lặng như vậy, nhẹ nhàng đi sâu vào lòng đối phương mà cả hai cũng chẳng thể nào hiểu nổi cho dù đến ngay cả sau khi bon họ kết hôn. Không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, không có giành dật tình cảm đến ngươi chết, ta sống, bọn họ như những con người đời thường khác lặng lẽ yêu nhau, lặng lẽ kết hôn, lặng lẽ bên nhau. Bọn họ bỏ qua khoảng cách về tuổi tác, bỏ qua khoảng cách về thế hệ, Thư Lộ gần như là cô sinh viên mới ra trường, Gia Tu lại là “anh già” lõi đời và sõi việc, bọn họ mặc kệ những tính cách đối lập của đối phương, bọn họ bỏ qua những tật xấu mà mình tưởng chừng như sẽ không bao giờ chấp nhận để đến với nhau. Trong cuộc sống hôn nhân, tính gia trưởng và thích sắp đặt của Gia Tu khiến Thư Lộ khó có thể chấp nhận, Mối tình đầu của cả hai khiến hai người đôi khi rời vào tình trạng ngượng ngập nhưng mà cả hai hiểu, thông cảm cho nhau, lấy việc nắm tay nhau đến già để che đậy mọi khó chịu của bản thân trước đối phương, hay như chúng ta hay nói vậy “chịu khó còn hơn để người khác khó chịu”. Tưởng chừng như bọn họ sẽ thấu hiểu cho nhau mà nắm tay nhau đến già nhưng cuối cùng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, giọt nước tràn khỏi ly, mọi khó chịu bùng nổ, Thư Lộ bắt đầu suy xét đến tính gia trưởng và mối tình đầu của Gia Tu. Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm khi mà mối tình đầu của Thư Lộ trở về. Tại sao tôi nói đây là một câu chuyên để khóc, bởi vì cái kết thúc khiến người ta day dứt và bồi hồi. Đến phút cuối cùng của sự sống, Gia Tu vẫn nhớ đến người vợ của mình mặc dù hai người mới cãi nhau cách đó mấy ngày, chiến tranh lạnh đến mấy ngày, trước khi chết anh vẫn không muốn vợ mình hiều lầm về tình cảm của mình giành cho cô, anh giải thích về chuyện mối tình đầu, anh nói anh tin cô và anh yêu cô. Ở nơi đất khách quê người anh cũng hoàn toàn không để cô trải qua cùng anh giây phút cuối đời bởi anh sợ cô dẳn vặt, cô đau khổ. Thư Lộ đến cuối cùng mới hiểu được tình yêu của hai người. Cô dường như đã chết đi sau cái mất của Gia Tu nhưng chỉ bởi câu “em phải sống hạnh phúc” của anh mà cô gắng gượng, gắng gượng để đến tận 5 năm sau mới dám đi tìm anh, đi đến nơi anh trải qua giây phút cuối đời. Cô đem những bức tranh anh vẽ đến khắp nơi, khiến cho mọi người thấy thế giới trong mắt một người khuyết sắc giác như anh nó cũng tuyệt vời và hoàn hảo thế nào. Sau 12 chương truyện tôi dường như đã không kìm được nước mắt, có cái gì đó nó nghẹn ngào khiến người ta day dứt và đau thương. Tình yêu có thể không phải oanh oanh liệt liệt nhưng nhất thiết phải đem đối phương khảm vào tâm. Nếu sau này có bạn trai, tôi nhất định để cho anh ấy đọc câu chuyện nay, chỉ để cho anh ấy hiểu, yêu đôi khi nhẹ nhàng và đơn giản như vậy. Anh có thể không phải là một con người hoàn hảo nhưng hãy là người yêu thương tôi nhất, dung túng cho tôi nhất, bởi như thế anh ấy mới có thể hiểu được tôi và bước vào thế giới của tôi. Và tôi muốn chúng tôi sẽ thẳng thắn với nhau để không phải nuối tiếc như Bùi Gia Tu và Thư Lộ. Tôi cũng muốn cho anh biết tôi yêu anh chỉ bởi chính con người anh chứ không phải là vì bất kì thứ gì khác. Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.
Hận Này Dằng Dặc Mãi Không Nguôi
“Ta mất nàng, cũng đã mất luôn quãng thời gian có nàng.” Úc Trữ công chúa - vị công chúa duy nhất của triều đại, bao nhiêu ân sủng của tiên đế đều dành cho nàng. Mẫu thân mất sớm, hoàng đế phó thác nàng cho vị Hiền Huệ phi được xem là đoan trang nhất cung, cũng chính là mẫu thân của Nhị hoàng tử. Nàng lên ba là lúc Nhị hoàng từ lên tám, chàng luôn yêu thương, chăm sóc nàng từng li từng tí, việc Nhị hoàng tử thích nhất là dắt muội muội đến thư phòng, tiểu công chúa miệng còn hôi sữa gọi “Nhị ca”, sau đó chàng sẽ dạy nàng viết chữ, dạy nàng cưỡi ngựa bắn cung, nhìn nàng lớn lên từng ngày, để rồi cho đến khi nàng không thể gọi là “Nhị ca” nữa, thay vào đó là thái độ khách khí mà xa lạ gật đầu chào một cái, lãnh đạm gọi hắn một tiếng “Nhị hoàng huynh”...   Năm nàng mười sáu tuổi, nàng ngày càng xa cách Nhị hoàng tử, vì Úc Trữ biết rằng nếu để hắn biết nàng cũng có tình cảm không nên có với hắn thì có lẽ hắn sẽ vì nàng từ bỏ cả giang sơn, bỏ qua mọi luân thường cùng nàng trốn chạy. Nàng chọn việc bỏ trốn, cầu xin hắn cho nàng đi canh hoàng lăng, thế nhưng mẫu thân hắn không muốn con đường đế vương của hắn tồn tại một vết nhơ là nàng… Năm đó nàng đi canh hoàng lăng… Năm đó nàng gặp Dịch Vương nhất kiến chung tình… Năm đó nàng trở thành Dịch Vương Phi và hắn trở thành Tân đế… Năm đó nàng hạ sinh thế tử, hắn lập hoàng hậu… Nhưng...chỉ có một chuyện có lẽ cả đời này hắn không thể ngờ được, nàng của năm đó không còn là Úc Trữ tam muội mà hắn thương yêu nữa… ------------------------------------ Đây chỉ là một đoản văn ngắn và được kể dựa trên lời của một người ám vệ đã đi theo công chúa từ khi nàng lên ba. Câu chuyện là SE nhưng thật sự không quá buồn, vì có lẽ đối với mình, mình quá luyến tiếc đoạn kí ức của Nhị hoàng tử và công chúa hơn, tự hỏi vì sao truyện không dài hơn, vì sao kỉ niệm của hai người chỉ tóm tắt lại như thế. Công chúa đã đem lòng yêu người không thể yêu, nàng cam chịu và chấp nhận nhưng lại không dám thổ lộ, nàng vì giang sơn, vì người đời, nàng chọn cách trốn chạy. Nhị hoàng tử ngay cả bản thân chàng không biết đã yêu nàng từ lúc nào, ngay cả bản thân chàng cũng không biết, cho đến khi chàng trộm hôn môi nàng khi ấy, từ đó chàng luôn tâm niệm rằng nhất định phải bảo vệ nàng thật tốt...Vậy mà, chàng để nàng rời xa mười bảy năm, khi gặp lại chàng vẫn là chàng, vẫn cao cao thượng thượng. Còn nàng đã trở thành tro bụi, im lặng nơi đó, thật lạnh…   #Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lần gần nhất Úc Trữ công chúa hồi kinh là vào đầu mùa tuyết năm Long Khánh 17. Trận tuyết năm ấy rất lớn, nhưng bên ngoài cung Cảnh Đức, tuyết lại không ngập đến mắt cá chân. Đêm xuống, gió ngừng thổi, ánh trăng sáng rực mà lạnh lẽo, nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được tuyết dần rơi xuống từ đầu cành cây, những bông tuyết nhỏ xíu lạnh giá lặng lẽ rơi ở đó, hoàn toàn đối lập với những âm thanh vội vã, chói tai chốn thâm cung. Bên ngoài loáng thoáng truyền đến những tiếng bước chân đạp trên tuyết, từ đầu bên này đến đầu bên kia, rồi lại chậm rãi dạo bước từ đầu bên kia đến đầu bên này, giống như đang lưu luyến thứ gì đó ở đấy, cứ chần chừ không đi. *** Hoàng thượng sai người quét dọn cung Cảnh Đức, lại ra lệnh phải mua nhiều đồ để trang trí lại nơi này, làm cho tiểu công công lén lút suy đoán hoàng thượng làm vậy là có mục đích gì, vì cung Cảnh Đức này đã bỏ trống mười mấy năm nay rồi. Những cung nhân biết chuyện này đều đã già, một số người đã xuất cung, số còn lại thì đều đã chuyển đi nơi khác, những cung nhân mới đều không biết chủ nhân trước kia của nơi này là ai, còn những người biết thì lại kín như bưng, vì vậy bọn cung nhân nhỏ bé như tiểu công công này đừng mong biết chuyện. Ta là một cung nhân già, gần như cả đời đều ở trong cung, từ triều đại trước tới triều đại này. Tiểu công công tiến lại gần hỏi ta chuyện Cảnh Đức cung, ta chỉ nói: “Sắp có người đến ở.” Tiểu công công đùa: “Không phải là Úc Trữ công chúa đấy chứ?”, nói xong thì rùng mình một cái. Lần hồi kinh này là quan tài của Úc Trữ công chúa. Công chúa được gả cho Dịch Vương, vì là Dịch Vương phi nên vốn dĩ công chúa sẽ được chôn cất ở đất phong. Nhưng hoàng thượng nói nàng là công chúa duy nhất, được tiên đế thương yêu hết mực, vì thế sau khi qua đời cũng phải an nghỉ ở hoàng lăng, ở cạnh tiên đế. Dịch Vương đành bất đắc dĩ tuân lệnh, nhưng vì thân mang bạo bệnh, không thể rời giường nên phải để con trai là thế tử Lưu Hi tiễn đưa Úc Trữ công chúa hồi kinh. “Nghe nói Úc Trữ công chúa là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành.” Tiểu công công còn nhỏ tuổi, chưa từng được chiêm ngưỡng dung nhan của công chúa, nhưng đã nghe qua danh tiếng về dung nhan của nàng, “Năm đó có không biết bao nhiêu vương tôn công tử quỳ gối dưới tà váy của công chúa nhưng người tâm cao khí ngạo, nhìn ai cũng không vừa mắt.” Một tiểu cung nữ xen vào, trong giọng nói mang theo chút thê lương: “Đối với nữ nhân mà nói, khi trong lòng đã có ý trung nhân, thì những người khác dù cho có tài giỏi, ưu tú đến đâu cũng sẽ không vừa mắt.” Đúng vậy, nàng đã vào cung làm cung nữ, cho dù bên cạnh nàng có bao nhiêu người xuất sắc thì cũng sẽ không liên quan gì tới nàng. Ta bỗng dưng nhớ đến đôi mắt của Úc Trữ công chúa, đôi mắt ấy đen nhánh sáng ngời, khi cười sóng mắt lưu chuyển, tràn ngập phong tình. Nhưng công chúa lại rất ít khi cười, theo thời gian, đôi mắt nàng lại nhuốm thêm một lớp bi thương, là đôi mắt không nên có ở thiếu nữ chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi. Nàng là công chúa duy nhất, được tiên đế yêu thương nhất, đến mức Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử chỉ mong nhận được một phần nhỏ tình yêu ấy, thậm chí còn có tin đồn, nói tiên đế sẽ chọn công chúa làm người kế vị, dù sao thì hoàng đế là nữ nhi cũng không phải là chưa có. Lời đồn đãi ngày càng xôn xao, trong triều chia bè kết phái, làm theo ý mình. Mời các bạn đón đọc Hận Này Dằng Dặc Mãi Không Nguôi của tác giả Tuỳ Vũ Nhi An.
Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 Thể loại : Hiện đại, điền văn, cưới trước yêu sau, sủng, HE Độ dài : 46 chương chính văn + 5 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn Bạn trai cũ chia tay với Ân Sinh, để lại cho cô một câu nói: “Ân Sinh, em là cô gái tốt, em nhất định sẽ gặp được người tốt”. Phải, Ân Sinh rất tốt, nhưng chỉ tốt thôi chưa đủ, bởi thứ anh ta cần là tiền tài, còn đối với anh ta, cô chỉ là một gánh nặng ghìm chân trên con đường theo đuổi danh vọng. Ân Sinh là một cô gái hết sức bình thường, gương mặt chỉ dừng lại ở mức thanh tú, cũng chẳng có gia thế hay trí tuệ phải khiến người khác ghen tị. Trần Dũng cũng vậy. Anh là một người đàn ông có vẻ ngoài dễ khiến người khác xúc động, nghề nghiệp là đầu bếp chính, cũng kiêm chủ của một quán ăn nhỏ. Một điểm làm họ giống càng thêm giống chính là cả hai đều thất tình chỉ vì hai chữ “danh thế”. Lần đầu tiên gặp nhau tại quán ăn của Trần Dũng, sau đó lại học chung một lớp nghiệp vụ, họ trở nên thân thiết từng ngày. Hai con người thất bại trong tình cảm vì hơi men mà giống như hai con thiêu thân lao vào ánh lửa, tìm tới hơi ấm của đối phương để tự an ủi con tim vừa tan vỡ. Giây phút ban đầu còn trốn tránh, sau đó Ân Sinh và Trần Dũng dần mở lòng hơn, cô nói với anh về mối tình đầu mơ mộng đã tan vỡ, anh lại kể cho cô câu chuyện tình thất bại của đời mình. Trai chưa vợ gái chưa chồng, hai người sớm ngày ở chung không thể nói là không nảy sinh cảm giác khác thường, Trần Dũng ngỏ lời cầu hôn Ân Sinh, anh nguyện trở thành bờ vai che gió che mưa để cô nương tựa. Thế nhưng cuộc sống trước và sau hôn nhân hoàn toàn khác biệt, từ đời sống độc thân bỗng trở thành đời sống của hai người, không thể nào tránh khỏi những tranh cãi, hiểu lầm ngoài ý muốn. Một khi đã nhận định người kia là một nửa hoàn chỉnh của mình, càng nên chia sẻ thật lòng cho dù đó có là những khó khăn mà mình muốn giấu đi nhất. Tuy nhiên lại có một câu nói “Đầu gối nam nhi có vàng”, đối với đàn ông, không gì cao hơn lòng tự tôn, và Trần Dũng cũng không là ngoại lệ. Bạn gái cũ từng rời bỏ anh để đi lấy một người giàu đáng tuổi cha mình, nay lại mặt dày quay về tống tiền anh, Trần Dũng nghĩ Ân Sinh sẽ không vui nên đã giấu cô, nhưng anh không biết chỉ vì hành động đó mà vô tình khiến tương lai của họ đi vào ngõ tối. Ân Sinh hiểu lầm anh vẫn còn vương vấn người cũ nên bỏ đi, đúng lúc này “tình cũ không rủ cũng tới”, bạn trai cũ của Ân Sinh, cũng là tình địch của anh cũng lên sàn, Trần Dũng lại càng lo được lo mất. Những rủi ro kéo tới liên tiếp, Trần Dũng lái xe trong tâm trạng bất an nên gây tai nạn giao thông, phải ngồi tù hành chính và bồi thường khoản tiền lên tới 10 vạn. Vừa bị tống tiền, lại gánh trên vai thêm một khoản tiền trên trời, Trần Dũng phải bán sạch sản nghiệp để xoay sở. Chỉ còn lại hai bàn tay trắng để trả nợ, anh không nỡ để Ân Sinh bị liên lụy, chỉ còn cách làm hiểu lầm càng sâu để cô rời xa anh. Nhưng chính lúc này, Ân Sinh lại phát hiện ra sự thật, bọn họ đã là vợ chồng, một lần kết tóc là trăm năm, dù có khó khăn đến mấy cô vẫn muốn ở bên anh để san sẻ, gánh vác. Cho dù họ đã mất tất cả, bắt đầu lại từ con số 0, nhưng chỉ cần hai người còn có nhau, họ vẫn còn tình yêu - sức mạnh lớn lao để vượt qua mọi gian nan. ------------- Đặt vật chất và tình cảm lên bàn cân, liệu mấy ai sẽ nghiêng về tình cảm, huống chi là trong một tình huống gặp đầy những khó khăn gian khổ đến vậy. Khoảnh khắc mà Ân Sinh chính tay phải bỏ đi thai nhi chưa thành hình trong bụng, vì sợ rằng đứa bé sẽ bị ảnh hưởng của thuốc Trần Dũng dùng để điều trị bệnh, rất khó quên và khiến mình phải suy nghĩ rất lâu. Ân Sinh phải lấy bao nhiêu can đảm và dũng cảm mới có thể làm vậy, hổ dữ còn không ăn thịt con, huống chi cô chỉ là một con người, một người mẹ muốn con mình có cuộc sống tốt đẹp nhất. Trước giờ mình chưa từng đọc thể loại điền văn nhưng đây thực sự là một câu chuyện mang đến rất nhiều xúc cảm cho người đọc, chẳng phải truyện cổ tích của chàng hoàng tử và nàng công chúa, chỉ là hai con người bình dị nhưng tình cảm chân thành của họ lại thật thiêng liêng và mãnh liệt. Review bởi Le Giang - fb/hoinhieuchu:  Đọc truyện này cách đây 5 năm, thời mới chập chững đọc ngôn tình. Cho đến tận bây giờ đây vẫn là best ngôn tình hiện đại trong lòng mình. Hồi mới đọc thấy lạ lẫm ghê lắm, ngôn tình mà không có soái ca mỹ nữ, không có giám đốc thiên tài, cũng chẳng có tình yêu chết đi sống lại. Trần Dũng và Niếp Ân Sinh chỉ là hai người bình thường, một ông chủ quán ăn nhỏ với vẻ ngoài sáng sủa, dễ gần và một cô kế toán kinh nghiệm còn non nớt. Họ tình cờ gặp nhau khi vẫn đang vướng mắc, dùng dằng trong thứ tình cảm bế tắc của riêng mình. Họ như hai con vật bị thương cùng liếm láp vết thương cho nhau, dùng hơi ấm của mình để hàn gắn những tổn thương trong tim đối phương. Từ đầu đến cuối không ai nói lời yêu cả. "Em không yêu anh, chỉ ở cùng một chỗ, cho nên ở cùng một chỗ thôi". "Anh cũng không yêu em, chỉ là không thể cách xa, cho nên ở cùng một chỗ". "Vậy... Vẫn tiếp tục chứ?" "Em dám tơ tưởng người khác! Đương nhiên vẫn tiếp tục!".  Không vì yêu, chỉ vì không thể cách xa. Vậy thứ tình cảm này được gọi là gì? Khi Trần Dũng ghen tuông với hình bóng cũ trong tâm trí Ân Sinh? Khi Ân Sinh vứt bỏ tất cả để ôm lấy người chồng với tương lai mù mịt? Khi Trần Dũng bươn trải chắt góp từng đồng, bị thương cũng tiếc tiền mua thuốc chỉ để dành dụm mua một chiếc nhẫn tặng vợ? Đến cuối anh vẫn chỉ là ông chủ một quán ăn nhỏ, cô vẫn chỉ là một cô kế toán dù đã bớt non nớt. Nhưng để có được cuộc sống giản đơn này họ đã phải trải qua biết bao sóng gió, bị cuộc đời đấm đá xô đẩy đến bầm dập, nhiều lúc tưởng như tuyệt vọng.  Nếu không là tình yêu, điều gì khiến hai con người không máu mủ chẳng liên quan kiên định bên nhau, trân trọng, che chở dù ở trong khốn cảnh? Tình yêu muôn hình vạn trạng, không phải cứ đặt trên môi mới là yêu. Tình yêu của Trần Dũng và Ân Sinh ẩn mình trong từng hành động, sự hi sinh họ dành cho nhau, không kinh động đất trời nhưng dẻo dai và bền chặt. Cùng nắm tay vượt qua mọi giông bão và vẫn thủy chung khi vật chất đã đủ đầy.  Đọc truyện cảm giác như được ăn một thanh chocolate nguyên chất, đắng ngắt mà đọng lại hương vị rất đỗi ngọt ngào. Văn phong rất đẹp, chuyển ngữ vô cùng mượt mà. Cảnh H đầy rung động, cảm xúc mãnh liệt, thăng hoa, cảm giác họ thực sự hòa làm một. "Nơi nào củi gạo không vương khói bếp"? Tương cà dầu muối, cùng nhau trải qua, hóa ra lại là thứ tình cảm động lòng người nhất.  Truyện thực tế và "cổ tích" trá hình, bởi tìm được Trần Dũng bây giờ khó quá, muốn làm Ân Sinh cũng chịu. Thôi thì đành đọc truyện, mượn tạm cảm xúc nhân vật vậy. *** Bắt đầu từ ngày hôm sau, tôi quyết định sống thật tốt mỗi ngày, ăn cơm thật no, làm việc thật nghiêm túc, tôi nghĩ : Không có anh ta trong cuộc sống, tôi vẫn có thể vui vẻ. Nhảy sang bàn điện thoại bên cạnh, nhấn số cộp cộp hô gọi bạn bè, cả đám đi dạo phố, tôi bề bộn nhiều việc mệt chết đi, bạn bè rất nhiều, huyên náo rầm trời, tôi không rảnh để buồn rầu. Buổi tối, trong quán nhậu. "Chia tay vui vẻ!". "Quan trọng là cuộc sống mới!". "Cụng ly!". "Cụng ly!". Nhấc ly rượu lên, cười to thoải mái, trong quán không khí nóng hừng hực, mấy bà cô huyên náo ồn ào không thèm giữ hình tượng. Tự nhiên rượu vào lời sẽ ra, một bên nghe các bà nói nào là "Trời đất này nơi nào không có cỏ", rồi là "Cóc ba chân thì khó tìm, chứ hai cái đùi đàn ông kín khắp phố" linh tinh đủ thứ, một bên tôi gật gù cái đầu, thỉnh thoảng lại mắng hai tiếng tỏ vẻ cùng chung mối thù. Nhưng trong lòng, lại âm thầm gợn sóng, suy bụng ta ra bụng người, lần trước tao khuyên tụi mày sao thì lần này tụi mày khuyên tao như vậy, y chang nhau! Xã hội bây giờ hỗn loạn, bằng mặt mà không bằng lòng, kẻ thân sơ gì ân cần hỏi han khách khí nháy mắt đã thấy đầy một sọt, nhưng nào có ai thực quan tâm không? Không có, nửa điểm cũng không có, có người thất tình hả? Kìa chẳng qua chỉ là cạnh tranh hư vinh với nhau, đối thủ mất đi một cái, ha ha, thật là chuyện quá tốt còn gì! "Ân Sinh, tụi mày chỉ vì anh ta đi đến nơi khác mà chia tay?". Tôi gật đầu, cười mà không nói, rõ ràng tôi lấy cớ rất vụng về. Nhưng tôi biết nói thế nào : Ba năm, tình cảm vững chãi lâu dài, kẻ hầu bé nhỏ tôi đây đã không còn thỏa mãn được lý tưởng vĩ đại của anh ta nữa. Người phải hướng chỗ cao mà đi, đường lên thành công cần có người dựng thang cho anh ta, thật rõ ràng người đó không phải là kẻ chỉ có hai bàn tay trắng như tôi, vì thế, dần dần bất hòa dần dần rời xa, hóa ra ngay từ đầu lời hứa 'không có anh em không lấy chồng, không có em anh không cưới vợ' dài đằng đẵng sông cạn đá mòn, bây giờ đều phải cúi đầu trước sự thật, ba năm là đủ...... Ngửa đầu, hít sâu, nhất định là vì ăn hạt tiêu, cái mũi, sao mà cay quá. "Mĩ Anh, bớt tranh cãi!". Gừng càng già càng cay, thấy sắc mặt tôi không vui, Hỉ Hoa lập tức chạy lại, thò tay nhéo kẻ xấu thích nhiều lời Mĩ Anh một cái, quay đầu cười nói với tôi. "Ân Sinh à, đã hiểu rõ cái loại đàn ông này thì không cần lưu luyến đâu, lại đây lại đây, uống rượu uống rượu, chờ mai chị mày sẽ giới thiệu cho mày một người tốt hơn". Người ta có ý tốt, tôi có thể nào lại không cảm kích, nhanh chóng nâng ly rượu lên, nghiến răng nghiến lợi. "Nói rất đúng, sau này dứt khoát với nhau rồi, còn chưa biết ai tốt hơn ai đâu". "Đúng vậy đúng vậy, bác sĩ thì sao, có gì giỏi chứ, Ân Sinh, sáng mai tụi tao trang điểm xinh đẹp lộng lẫy cho mày đi dạo phố, lỡ may được một chàng đẹp trai trẻ tuổi độc thân tinh mắt nhắm trúng, chuyện chung thân đại sự không những được giải quyết, còn làm cho tên Phi gì gì đó quay đầu nhìn tiếc dài con mắt ra". Mĩ Anh là người như vậy, siêu cấp vui vẻ, ngu ngốc một cách đáng yêu, biết rõ nó chỉ nói đùa cho vui, nhưng tôi nghe thấy cũng rất chân tình thoải mái. "Nói bậy, nếu cưa thì phải cưa mấy anh độc thân trẻ tuổi giàu có kìa, vừa vui vẻ vừa thực tế. Đúng rồi, mấy ông già 73 hoặc 84 tuổi góa vợ hoặc chồng của các bà giàu có cũng tốt nha". "Vì cái gì phải là 73, 84 tuổi?". Mời các bạn đón đọc Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp của tác giả Lãnh Tuyền.