Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vị Khách Chủ Nhật

“… Những ngọn núi sau lưng ông sừng sững như một đại giáo đường. Chúng trỗi lên thẳng đứng từ mặt biển, vĩ đại và hùng tráng, già lão và nhàn nhĩ, mỗi ngọn có khuôn mặt xám xịt riêng. Những khuôn mặt luôn luôn thay đổi, có sống cả đời cũng chưa đủ để ghi nhận hết. Khúc nhạc đại phong cảm của gió tàn phá chúng với tốc độ vô cùng chậm chạp nhưng không bao giờ ngơi nghỉ. Ông chẳng để ý gì đến chúng nữa cả. Lúc nào chúng chả đứng đó. Những người khác đến đây để ngây ngất chiêm ngưỡng núi, để trèo lên đó và lại gần bầu trời thêm một chút, có lẽ để được diện kiến các đấng thánh thần chăng. Nhưng ông cũng như những người cư ngự khác ở đây, đối với ông núi non là sự mặc định. Phải chăng có sở thích triết luận và suy tư thì ắt ông sẽ coi chúng là những người lính gác, là rào chắn mọi hiểm nguy rình rập. Đã có lần ông rời đảo, đã cố gắng đoạn tuyệt nó mà không thành. Từ đó ông chỉ vào bờ khi chẳng dừng, và đôi khi làm một chuyến du ngoạn trọn gói về phương Nam. Bây giờ ông là một người khác. Sống một cuộc sống điều độ. Ngày xưa ai dám tin chuyện đó? Cũng đôi khi tâm trí ông trôi về dĩ vãng, song ngày càng hiếm hơn . Tốt hơn hết là cái gì đã qua thì cứ để nó yên. Nhưng không phải lúc nào cũng làm được thế. Con bé ấy đã biến đi đâu? Liệu có bao giờ ông biết được không?...” - “Khi bạn đã kiệt sức và từ bỏ Dostoyevsky, hãy đọc Kanger. Nó chính là phương thuốc chữa trị tình yêu đang phai nhạt mà bạn dành cho việc đọc sách”. – Upsala Nya Tidning - “Thomas Kanger đã trở thành một tác giả trinh thám tài năng ngang tầm những tên tuổi có uy tín trong thể loại này như Mankell, Edwardson và Nesser”. – Varnamo Nyheter. - “Văn phong của Kanger ấn tượng một cách tàn nhẫn. Không đối trọng nào được phép xuất hiện trong lời tường thuật của ông. Nó cũng tương tự phương pháp sắt đá đặc sắc của Hemingway” – Eskilstuna-kurien. - “Thomas Kanger và nhân vật Elina Wiik của ông nổi bật lên như ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời văn học trinh thám Thụy Điển” – Gefle Dagblad. *** Hồi hộp và lôi cuốn, tác phẩm trinh thám này không chỉ lần theo dấu vết hung thủ của một vụ án sắp hết thời hiệu khiếu kiện mà còn dẫn dụ độc giả khám phá thế giới tâm lý nhân vật ở những tầng sâu thẳm… Review Tác phẩm: Vị khách chủ nhật Một vụ án mạng từ hai mươi tư năm và mười một tháng trước, chính xác là còn hai mươi lăm ngày nữa sẽ khép lại vĩnh viễn. Một phụ nữ trẻ bị bóp cổ chết. Năm tháng sau xác của cô được phát hiện với những vết răng sói cắn. Đứa con gái hoàn toàn mất tích. Bộ hồ sơ dài tới ba nghìn trang với những phần điều tra tỉ mỉ và đầy nỗ lực… Nữ cảnh sát Elina Wiik đã quyết định lật lại vụ án này từ nỗi ám ảnh của một đồng nghiệp thân thiết, khi anh bị chứng nhồi máu cơ tim. 35 tuổi, xinh đẹp và đầy bản lĩnh, Wiik mang đến cảm giác đầu tiên về một “người đàn bà thép”, khi đã quyết là không rời bỏ mục tiêu lựa chọn của mình. Và Wiik đã chọn nạn nhân Ylva Marieanne Malmberg của gần hai mươi lăm năm trước, bắt đầu từ một xuất phát điểm mà chính cô cũng thừa nhận đây là một chuyện viển vông, một vụ chưa ai làm nổi bao giờ. Có bao điều phiền toái kéo theo từ vụ án tưởng chừng đã được khép lại ấy. Công việc thường ngày của Wiik là giải quyết những vụ trộm vặt, đánh nhau đã vì thế mà bê trễ. Ba nghìn trang hồ sơ không chỉ ngốn hết thời gian của Wiik mà còn lan sang cả một vài đồng nghiệp trong cơ quan. Điều này khiến vị sếp trong cơ quan hết sức bực bội. Đã có lúc Wiik bị dồn tới bước đường cùng, buộc phải rời bỏ vụ án. Tuy nhiên, người phụ nữ trẻ này lúc nào cũng biết tìm cho mình một lối để tiếp tục đi. Có tới ba mươi tư nghi phạm được Wiik liệt kê từ những cuốn nhật ký để lại của Ylva. Và cô đã quay ngược lại thời gian để tái hiện lại tất cả những gì đã xảy ra với nạn nhân trước đó. Những kẽ hở của hồ sơ đã được phát hiện, và Wiik lúc nào cũng tin tưởng sẽ giải quyết được vụ án mạng này tới cùng. Đầy cuốn hút với các nhân vật dường như ai cũng có xu hướng không muốn bày tỏ bản thân quá nhiều. Lôi cuốn với hai tuyến nhân vật cùng lao về quá khứ, một bên là nữ cảnh sát tài ba và chuyên nghiệp, một bên là cô gái trẻ Kari muốn kiếm tìm sự thật nguồn gốc của mình. Hồi hộp với những mắt xích mãi tận đẩu đâu có thể tình cờ ghép nối được với nhau, hé mở một cách bất ngờ. Và điều kỳ diệu mà Thomas Kanger đã làm được: chỉ để tội phạm xuất hiện ở phút cuối, và kèm theo một tiết lộ gây sửng sốt không kém. Vị khách chủ nhật là cuốn sách thứ tư trong bộ tiểu thuyết trinh thám sáu tập của nhà văn Thụy Điển Thomas Kanger. Khác với những cuốn trước đó, tác phẩm này được xây dựng hoàn toàn từ hư cấu. Với cặp mắt quan sát của một phóng viên điều tra, Thomas Kanger đã đưa vào Vị khách chủ nhật cái nhìn quyết liệt tới tận cùng sự thật, khiến văn phong của ông ấn tượng một cách tàn nhẫn. Đó là lý do để Thomas Kanger và nhân vật Elina Wiik của ông nổi bật lên như ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời văn học trinh thám Thụy Điển. Tác phẩm này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng như Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch, Hà Lan…, được đề cử giải Tiểu thuyết hình sự Thụy Điển và hiện đang được Hollywood dựng thành phim. Thomas Kanger sinh năm 1951, sống gần Stockholm. Trước khi bước vào nghiệp viết tiểu thuyết trinh thám, ông là phóng viên thường trú nhiều năm ở nước ngoài. Là nhà văn, nhà báo, Thomas Kanger đã chín lần sang Việt Nam giảng dạy về báo chí, và dấu ấn này ít nhiều lưu lại trong Vị khách Chủ nhật, mở đầu với một khung cảnh ở Việt Nam. Bản lĩnh của phóng viên đã mang đến cho tác giả một cái nhìn chiều sâu sau những tác phẩm trinh thám, mà ông từng tâm sự: “Làm báo, tôi quan tâm đến vấn đề lạm dụng quyền lực; còn khi viết tiểu thuyết tôi muốn tìm hiểu xem tại sao người ta lại hành động theo cách này hay cách khác, sự phát triển trong xã hội đã ảnh hưởng đến con người ra sao, đặc biệt đối với phụ nữ”. Phúc Yên - vnexpress.net *** Tác giả Nhà văn, nhà báo Thụy Điển nổi tiếng Thomas Kanger sinh năm 1951, lớn lên ở Uppsala, sau đó sống gần hai mươi năm ở Västerås, hiện sống gần Stockholm, ông bắt đầu làm báo từ năm 1980, mười năm sau chuyển sang làm phóng viên truyền hình, từng là phóng viên thường trú nhiều năm ở nước ngoài. Thomas Kanger đã viết tổng cộng chín cuốn sách, bao gồm: năm tiểu thuyết trinh thám, một tiểu thuyết kinh dị, một cuốn sách nghiên cứu, hai cuốn sách điều tra. Thomas Kanger cũng hợp tác với Truyền hình Quốc gia Thụy Điển làm phim tài liệu phóng sự điều tra. Đề tài trong tác phẩm của ông thường gây được sự chú ý mạnh mẽ trong dư luận xã hội không chỉ ở Thụy Điển mà cả ở nước ngoài. Thomas Kanger làm báo và viết văn với niềm tin tạo ra những tác động góp phần loại bỏ những điều xấu trong xã hội. Với tài năng và tầm ảnh hưởng ngày càng mở rộng của ông, điều này đã phần nào trở thành hiện thực. Các tiểu thuyết của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng, dựng thành phim. Thomas Kanger từng tham gia phong trào phản đối chiến tranh Việt Nam tại Mỹ, đã đến Việt Nam chín lần để giảng dạy về báo chí. Tiểu thuyết trinh thám Vị khách Chủ nhật mở đầu với một khung cảnh Việt Nam lần đầu được dịch sang tiếng Việt sẽ là những trang sách hấp dẫn giới thiệu với độc giả Việt Nam một nhà văn tài năng đến từ đất nước Thụy Điển xa xôi. *** Chuyện kể ngày xưa lần đầu tiên sói và tuần lộc gặp nhau. Trông thấy cặp sừng to tướng và đôi mắt đen của tuần lộc, sói thất kinh. “Cậu cần sừng nhọn làm gì vậy?” sói hỏi. “Cậu nói đúng, sừng tớ nhọn lắm,” tuần lộc đáp. “Nhưng tớ vừa ra đời nên chưa rõ dùng sừng làm việc gì cả.” Không vì thế mà sói thấy yên tâm. “Tại sao đôi mắt đen to tướng của cậu lại nhìn tớ chằm chằm vậy?” sói muốn biết. “Tớ không muốn làm cậu sợ đâu, hay là tớ quay mặt đi vậy nhé,” tuần lộc nói. Giờ thì đến lượt tuần lộc hỏi sói. “Thế cậu là ai? Trông thấy răng cậu vàng khè và họng cậu đỏ chót tớ sợ phát run lên.” Nghe tuần lộc nói sợ mình, sói khẽ vẫy đuôi và gầm gừ: “Hãy liệu hồn khi gặp ta, vì lúc nào ta cũng thấy đói.” Từ đó trở đi sói là kẻ mạnh hơn và tuần lộc là con mồi của nó. Ông quen tay thả dây buộc lưỡi câu trượt xuống nước. Trời xám xịt đầy mây, không khí đã ứ hơi mưa, và xung quanh im ắng lạ thường so với biển Baltic thường ngày. Chiếc thuyền con lúc lắc trườn tới một cách thận trọng. Kinh nghiệm cho ông biết thời tiết có thể đột ngột thay đổi. Đang lặng gió đấy mà cũng có thể ầm ào ngay đấy, song chưa bao giờ vì thế mà ông không chèo thuyền ra biển. Ra tận ngoài khơi, cách xa bờ, chỉ ở đó ông mới thấy thanh thản. Những ngọn núi sau lưng ông sừng sững như một đại giáo đường. Chúng trồi lên thẳng đứng từ mặt biển, vĩ đại và hùng tráng, già lão và nhàu nhĩ, mỗi ngọn có khuôn mặt xám xịt riêng. Những khuôn mặt luôn luôn thay đổi, có sống cả đời cũng chưa đủ để ghi nhận hết. Khúc nhạc đại phong cầm của gió tàn phá chúng với tốc độ vô cùng chậm chạp nhưng không bao giờ ngơi nghỉ. Ông chẳng để ý gì đến chúng nữa cả. Lúc nào chúng chả đứng đó. Những người khác đến đây để ngây ngất chiêm ngưỡng núi, để trèo lên đó và lại gần bầu trời thêm một chút, có lẽ để được diện kiến các đấng thánh thần chăng. Nhưng ông cũng như những người ngụ cư khác ở đây, đối với ông núi non là sự mặc định. Phải chăng có sở thích triết luận và suy tư thì ắt ông sẽ coi chúng là những người lính gác, là rào chắn mọi hiểm nguy rình rập. Đã có lần ông rời đảo, đã cố gắng đoạn tuyệt nó mà không thành. Từ đó ông chỉ vào bờ khi chẳng đừng, và đôi khi làm một chuyến du ngoạn trọn gói về phương Nam. Bây giờ ông là một người khác. Sống một cuộc sống điều độ. Ngày xưa ai dám tin chuyện đó? Cũng đôi khi tâm trí ông trôi về dĩ vãng, song ngày càng hiếm hơn. Tốt hơn hết là cái gì đã qua thì cứ để nó yên. Nhưng không phải lúc nào cũng làm được thế. Con bé ấy đã biến đi đâu? Liệu có bao giờ ông biết được không? Mời các bạn mượn đọc sách Vị Khách Chủ Nhật của tác giả Thomas Kanger & Lê Quang (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Di Sản Kinh Hoàng
Tiểu thuyết trinh thám lôi cuốn bậc nhất của nhà văn bestseller theo New York Times Hiện trường vụ án mạng gây nỗi kinh hoàng cho cả những thanh tra kỳ cựu nhất... Nữ nạn nhân trẻ tuổi nằm sõng soài dang chân dang tay trên giường, khuôn mặt xinh đẹp gần như thanh thản, ngoại trừ làn da nạn nhân bị lột thành nhiều mảnh mỏng. Một bông hồng đỏ thắm nằm vắt ngang bụng cô, một chai sâm panh và một chiếc vòng tay có lót lông mềm mại được đặt trên chiếc tủ cạnh giường. Cảnh tượng được chứng kiến không chỉ là một hiện trường vụ án mạng, mà còn là tác phảm trang trí kinh dị phản ánh phần đen tối nhất, sâu thẳm nhất trong con người hung thủ. Mặc dù đây là hiện trường đầu tiên được phát hiện, vụ án mạng quá chú trọng nghi thức thế này bán hiệu đó chưa phải là vụ cuối cùng. *** Di sản kinh hoàng đã được đề cử cho Giải thưởng Strand Critics [Review] Di sản kinh hoàng Tác giả: Lisa Gardner Dịch giả: Nguyễn Quang Huy —————————————————————————— […] Nữ nạn nhân trẻ tuổi, nằm sõng soài dang chân dang tay trên giường, đôi mắt xanh vô hồn nhìn trừng trừng lên trần nhà. Khuôn mặt xinh đẹp gần như thanh thản, mái tóc nâu dài chấm vai buông mềm mại trên chiếc gối màu trắng trơn. Ngoại trừ từ cổ trở xuống… Làn da bị lột thành những dải băng mỏng mảnh, quăn queo. Với một chai sâm banh trên chiếc bàn đầu giường và một bông hồng đỏ lẻ loi nằm vắt ngang cái bụng đầm đìa máu […]. Di sản kinh hoàngDI SẢN KINH HOÀNG Truyện bắt đầu bằng vụ án mạng kinh hoàng do sĩ quan D.D. Warren điều tra. Một phụ nữ trẻ bị lột da ngay trên giường ngủ của mình. Hiện trường được dàn dựng quá chú trọng nghi thức, có khả năng không phải là vụ án cuối cùng. Sau khi khám nghiệm hiện trường, đêm hôm đó D.D đã quay lại căn nhà xảy ra án mạng hồi sáng và tại đây cô chạm trán với tên sát thủ đó. D.D bị chấn thương vai trái sau cuộc đối đầu đêm hôm đó. Cô phải tập các bài vật lý trị liệu, và cô gặp gỡ với nữ bác sĩ tâm lý học Adelein Glen. Adelein mắc chứng đột biến gen SCN9A hiếm. Điều đó khiến nữ bác sĩ này không cảm nhận được đau đớn. Cha cô là Harry Day, kẻ sát nhân hàng loạt khét tiếng đã chết 40 năm trước. Chị gái Adelein là Shana Day, nhận án tù chung thân năm mười bốn tuổi do giết chết cậu bé mười hai tuổi. Ba vụ án mạng liên tiếp xảy ra. Điểm chung là nạn nhân đều bị lột da. Chi tiết này rất giống với kẻ giết người hàng loạt Harry Day. Các manh mối từ quá khứ đến hiện tại đều cho rằng Shana Day chính là hung thủ. Nhưng cô ta đang chịu án tù, làm sao có thể gây ra án mạng. Vậy ai mới là hung thủ thực sự? Hay chính Shana Day là người “nối nghiệp” cha mình, nhưng bằng cách nào? Liệu cảnh sát có tóm gọn tên sát nhân này không? Đây là cuốn thứ tư trong bộ trinh thám của Lisa Gardner mà mình được đọc. Phải nói là cuốn này cực kỳ hay. Hiện trường án mạng được dàn dựng gây ấn tượng cho độc giả. Bí ẩn vụ án trong quá khứ, danh tính hung thủ hay cả động cơ gây án được giữ kín đến cuối truyện gây được sự tò mò, cuốn hút cho bạn đọc. Dọc theo mạch của truyện là sự xen kẽ giữa nội tâm của bác sĩ Adelein và quá trình điều tra của D.D. Điều này giúp ta có cái nhìn nhiều mặt về vụ án. Phần mở đầu viết về quá khứ của Adelein và mối quan hệ với chị cô trong hiện tại. Đoạn này đọc hơi chậm, có vài bí ẩn chưa giải đáp nhưng cũng không gây được sự chú ý của độc giả. Phần sau tốc độ được đẩy lên nhanh hơn. Nhất là đoạn cao trào. Tốc độ lướt mắt của mình nhanh hơn tốc độ load của não. Mình không thích đoạn kết của truyện này. Mình đã hy vọng một cái kết khác. Dù mình chỉ được đọc bản dịch nhưng rất dễ đọc, dễ hiểu, không cảm thấy bất cứ rào cản ngôn ngữ nào cả. Mình muốn gửi lời cảm ơn tới anh Nguyễn Quang Huy vì bản dịch rất hoàn hảo này. ————————————————————————– Đánh giá: 9/10 Đặng Minh Đức *** Thể loại: Trinh thám Hiện trường vụ án mạng gây nỗi kinh hoàng cho cả những thanh tra kì cựu. Nữ nạn nhân trẻ tuổi nằm sõng soài dang chân dang tay trên giường, khuôn mặt xinh đẹp gần như thanh thản, ngoại trừ làm da nạn nhân bị lột thành nhiều mảnh mỏng. Một bông hồng đỏ thẫm nằm vắt ngang qua bụng cô, một chai sâm panh và một chiếc còng tay có lót lông mềm mại được đặt trên chiếc tủ cạnh giường. Cảnh tượng được chứng kiến không chỉ là một hiện trường vụ án mạng, mà còn là tác phâỉ trang trí kinh dị phản án phần đen tối nhất, sâu thẳm nhất trong con người hung thủ. Dưới sự điều tra của thanh tra D.D.Warren liệu vụ án có được làm sáng tỏ? Thủ phạm là ai? Và nguyên nhân nào dẫn tới những vụ án này? Đây là cuốn thứ 2 tôi đọc của tác giả Lisa Gardner, khác với cuốn trước – Vỏ bọc hoàn hảo, cuốn này tác giả đi sâu vào miêu tả tâm lí của nhân vật. Chính sự miêu tả sâu về tâm lí bằng những đoạn hội thoại cũng như miêu tả hiện trường vụ án đã làm cho nhịp truyện bị giảm xuống, đặc biệt là phần đầu truyện. Tuy nhiên, càng về phía cuối truyện, tác giả đã đẩy nhanh nhịp truyện lên bằng những tình tiết hồi hộp và diễn ra nhanh hơn. Tác phẩm này đã được tác giả đi sâu khai thác về tâm lí nhân vật bằng cách chạy song song hai tuyến nhân vật. Một tuyến là cảnh sát, thanh tra truy tìm thủ phạm. Một tuyến là nạn nhân của thủ phạm – Adeline Glen – một nhà bác sĩ tâm lí. Không chỉ hấp dẫn bằng phương pháp kể chuyện mới vậy, tác giả còn miêu tả sự biến thái của thủ phạm bằng việc miêu tả hiện trường một cách chi tiết và sống động cũng như thủ pháp giết người rồi lọc lấy da của nạn nhân để sưu tầm theo sở thích. Nhân vật bác sĩ tâm lí Adeline Glen đã đem lại cho tôi ấn tượng nhất bởi tính cách cứng rắn cũng như sự thông minh của cô. Cô tuy bị đột biến cực hiếm của gen SCN9A nhưng không vì thế mà cô đánh mất đi sự lương thiện cũng như bản chất của mình. Và cũng nhờ có cô mà các bí ẩn dần được dỡ bỏ. Không chỉ vậy, điều khiến tôi ấn tượng nữa chính là “di sản” mà cô được thừa hưởng. Nó mang một nét đặc biệt khiến cho câu truyện trở nên càng hấp dẫn hơn nữa. Quyển này cũng khiến cho tôi thấy được lượng kiến thức khá lớn của tác giả về mảng pháp y. Tác giả đã miêu tả được tác dụng của một số chất hoá học thường dùng trong ngành pháp y để làm nổi bật lên được cách thức sưu tầm da các nạn nhân của tên thủ phạm biến thái và ác độc. “Lời dối trá giá trị nhất là lời dối trá được che đậy dưới nhiều lớp bằng sự thật”. Chốt lại, với những bạn nào thích sự mới mẻ trong phong cách trinh thám thì cuốn sách cũng đem lại trải nghiệm khá mới mẻ. Điểm: 8/10 Minh Sơn *** “Nữ nạn nhân trẻ tuổi, nằm sõng soài dang chân dang tay trên giường, đôi mắt xanh vô hồn nhìn trừng trừng lên trần nhà. Khuôn mặt xinh đẹp gần như thanh thản, mái tóc nâu dài chấm vai buông mềm mại trên chiếc gối màu trắng trơn. Ngoại trừ từ cổ trở xuống… Làn da bị lột thành những dải băng mỏng mảnh, quăn queo.” Thám tử Boston D.D. Warren được tìm thấy trong vô thức và bị thương nặng ở dưới chân cầu thang thuộc về một ngôi nhà mà chỉ vài giờ trước đó đã có một phụ nữ trẻ bị sát hại tàn nhẫn, bà thấy mình phải vật lộn với nỗi đau, với việc mất hết ký ức về kẻ đã tấn công bà và với việc rằng bà có thể sẽ phải từ bỏ công việc thanh tra này suốt đời. “Do đột biến cực hiếm của gen SCN9A trong người mà tôi không cảm nhận được đau đớn …Tôi không cảm thấy những gì người khác cảm thấy. Chưa bao giờ cảm thấy. Và sẽ chẳng bao giờ cảm thấy được…Tôi biến đau đớn thành công việc của mình.” Sau cú ngã đau đớn đó, thám tử D.D. Warren đã phải gặp một nhà trị liệu, một người chuyên về các kỹ thuật tinh thần để kiểm soát cơn đau. Bác sĩ Adeline Glen – một người giàu kinh nghiệm đối với những bệnh nhân đang trong tình trạng đau đớn, thứ mà cô không cảm nhận được – đã gặp thanh tra hàng tuần để giúp bà bình phục. Nhưng liệu đó có phải mối liên hệ duy nhất giữa hai người: bác sĩ và bệnh nhân? Vụ ám sát thứ hai, thứ ba,.. tiếp tục với cùng cách thức và độ man rợ, cảnh sát dần nhận ra rằng những vụ ám sát này rất giống với những vụ ám sát của Harry Day, người đã giết vô số phụ nữ và chôn họ ở dưới nền nhà. Vì Harry Day đã chết 40 năm trước, người ta đặt câu hỏi về con của hắn, Shana Day, một kẻ giết người nổi tiếng không kém khi đã giết người ở tuổi 14, giết thêm ba người nữa khi đang ở trong tù, rằng liệu Shana Day có đang âm thầm chỉ đạo người khác qua song sắt nhà tù để tiếp nối truyền thống bố mình để lại. Hay là một người con khác, một người không cảm thấy nỗi đau và thích sưu tầm da người: bác sĩ Adeline Glen… Câu chuyện cứ dần được hé mở với bao nghi ngờ, bao phỏng đoán và khiến ta không thể dừng đọc quyển sách cho đến trang cuối cùng. Thực sự khi mà nghe tin có sách của Lisa Gardner được xuất bản Tiếng Việt thì mình đã không chần chừ mà mua ngay, đọc luôn
Lớp CE2 Chạm Trán Siêu Nhân
Bộ sách Những Cuộc Phiêu Lưu Mới Của Sáu Người Bạn gồm có: Lớp CE2 Chạm Trán Siêu Nhân Bộ Lục Phạm Pháp Bất Đắc Dĩ Bộ Lục & Chiếc Găng Tay Bí Ẩn Bộ Lục Nhắm Mắt Đưa Chân Paul-Jacques Bonzon (31/8/1908 - 24/9/1978) là nhà văn Pháp, Nổi tiếng với tác phẩm Sáu người bạn đồng hành Les Six Comganons. Ông sinh ra ở Sainte-Marie-du-Mont, Manche. Ông từng theo học tại Saint-Lô. Năm 1935 Ông kết hôn với một giáo viên ở Drôme nơi ông chuyển tới sinh sống và giảng dạy kiêm hiệu trưởng trong vòng hơn hai mươi năm. Ông mất tại Valence năm 1978. Mời các bạn đón đọc Lớp CE2 Chạm Trán Siêu Nhân của tác giả Paul Jacques Bonzon & Nguyễn Minh Hoàng (dịch).
Nóng Bỏng
Bậc thầy phim kinh dị Lee Child trở lại với một truyện ngắn. Giữa một đợt nắng nóng dữ dội và một vụ giết người khét tiếng, sự cố mất điện đã đánh thức mặt tối không bao giờ ngủ của thành phố—và Jack Reacher trẻ tuổi hành động theo khả năng của mình.   Đừng bỏ lỡ phần xem trước thú vị của tiểu thuyết Jack Reacher rất được mong đợi của Lee Child, Never Go Back!   Tháng 7 năm 1977. Jack Reacher gần mười bảy tuổi và anh dừng lại ở Thành phố New York trên đường đến thăm anh trai mình ở West Point. Cái nóng mùa hè ngột ngạt, thành phố phá sản và tay súng điên loạn được biết đến với cái tên Son of Sam vẫn đang lẩn trốn. Reacher gặp một người phụ nữ có vấn đề và đồng ý giúp cô ấy. . . nhưng sau đó lưới điện bị hỏng và đèn tắt, khiến thành phố vô luật pháp rơi vào hỗn loạn. Một thiếu niên đến thăm làm gì trong bóng tối? Nếu thiếu niên đến thăm đó là Jack Reacher, câu trả lời là rất nhiều. *** Jack Reacher là sáng tác của Lee Child, một nhà văn người Anh và từng là một nhà sản xuất phim truyền hình. Khi nhìn danh sách những nhà văn bán chạy nhất ở Mỹ, ông thấy rằng mỗi năm có khoảng năm cái tên luôn xuất hiện trong danh sách này, và muốn trở thành một trong số họ. Và giờ ông đã đạt được mục đích đấy. Jack Reacher lần đầu xuất hiện trong Killing Floor, ra mắt vào năm 1997. Từ đó, mỗi năm ông xuất bản một tiểu thuyết về Reacher (năm 2010 còn có hai cuốn!). Reacher từng là một cảnh sát cấp trung tá, làm việc trong một đội cảnh sát chuyên về những vụ án hóc búa. Sau khi nghỉ việc (với những lý do đầy bí ẩn), anh thang lang khắp nơi, không có nhà cửa, bằng lái xe, và chỉ mang theo mình một chiếc bàn chải đánh răng, thẻ ATM và một hộ chiếu đã hết hạn. Khi một nhân vật trong truyện hỏi anh có phải người vô gia cư không, anh trả lời người vô gia cư thường cũng có nhiều hành trang không cần thiết hơn. Reacher chỉ mang theo mình những thứ cần thiết – luôn mua quần áo mới, không ở lâu ở một nơi, chỉ đủ lâu để giải quyết những vụ án bí ẩn. Reacher như người vô hình, một sự tồn tại khá hấp dẫn khi ngày nay mỗi bước đi của chúng ta đều được chụp ảnh, ghi chép và đánh dấu. Reacher được tả là tóc vàng để theo kiểu đầu đinh, cao gần 2m1 và nặng gần 100kg. Nói ngắn gọn: đây là một gã khá đô. Trong tiểu thuyết, anh có thể một tay bóp nát sọ người. Sự đồ sộ của Reacher và trí thông minh của anh khiến anh trông rất đáng sợ: bộ não của anh cũng lớn không kém con người anh và anh không hề e ngại phải chơi xấu người khác. Ngoài vẻ bề ngoài khá nổi bật, Jack Reacher luôn đi tìm kiếm công lý. Đây là một mục đích anh học từ hồi nhỏ (anh sinh ra trong một gia đình quân đội, và chính anh trai anh cũng hy sinh trên chiến trường). Vì thế, anh ít khi bỏ qua những chuyến phiêu lưu mới dù anh hoàn toàn có thể bỏ đi mà không hề hấn gì. Nếu gặp một tình huống cần đi đòi công lý, Jack Reacher sẽ không thể không sa vào. Nói chung là tất cả các tiểu thuyết trong loạt truyện này đều đáng đọc và luôn lôi cuốn. Mỗi tập đều tập trung vào cốt truyện và nhân vật, khai thác những mối quan hệ nhân vật. Nếu muốn tìm hiểu thêm, bạn có thể tìm đọc One Shot; phim Jack Reacher được dựa theo cuốn đó. The Enemy và The Affair kể về quá khứ của Reacher. Rồi có Gone Tomorrow đã được nhắc tới, vui nhộn với bối cảnh New York. Bạn cũng có thể đọc thêm 61 Hours và Worth Dying For, hai cuốn Reacher được ra mắt cùng năm. *** Tên đàn ông đã ngoài ba mươi tuổi, rõ ràng là rắn rỏi và đang nóng nực, Reacher nghĩ vậy. Hắn đang đổ mồ hôi trong bộ vest của mình. Người phụ nữ mặt đối mặt với hắn có thể trẻ hơn, nhưng không nhiều. Cô ấy cũng nóng, và sợ hãi. Hoặc ít nhất là căng thẳng. Điều đó đã rõ ràng. Tên đàn ông đã ở quá gần cô. Cô ấy không thích điều đó. Đã gần tám giờ rưỡi, trời sắp tối. Nhưng nhiệt độ không giảm. Ai đó đã nói là một trăm độ[1]. Một đợt nắng nóng thực sự. Thứ 4, ngày 13 tháng 7 năm 1977, Thành phố New York. Reacher sẽ luôn nhớ ngày tháng. Đó là chuyến đi một mình lần thứ hai của anh. Tên đàn ông đặt lòng bàn tay của hắn lên ngực của người phụ nữ, ấn làn vải bông ẩm vào da cô, đầu ngón tay cái của hắn đặt vào khe ngực của cô. Không phải là một cử chỉ dịu dàng. Nhưng cũng không phải là một cử chỉ hung hăng. Trung lập, giống như một bác sĩ. Người phụ nữ không lùi bước. Cô ấy chỉ đứng sững tại chỗ và liếc nhìn xung quanh. Nhưng không thấy gì nhiều. Thành phố New York, tám giờ rưỡi tối, nhưng đường phố vắng tanh. Trời quá nóng. Waverly Place, giữa Đại lộ Số Sáu và Quảng trường Washington. Mọi người sẽ đi ra đường sau, nếu có. Sau đó, tên đàn ông bỏ tay ra khỏi ngực người phụ nữ, và hắn hất nó xuống như muốn đánh bay một con ong khỏi hông cô, và sau đó hắn ta quất nó trở lại, như trên một chiếc xích đu trong nhà tròn quay lớn và tát mạnh vào mặt cô ấy, với đủ sức mạnh cho một tiếng bốp ác liệt, nhưng tay hắn và mặt cô quá ẩm ướt đối với âm thanh của súng lục, nên âm thanh phát ra chính xác như từ: chát. Đầu của người phụ nữ bị hất sang một bên. Âm thanh vang vọng như từ viên gạch bị bong tróc. Reacher la lên, “Này”. Tên đàn ông quay lại. Hắn ta tóc đen, mắt đen, có lẽ năm - mười[2], có lẽ hai trăm pound. Áo sơ mi của hắn trong suốt vì mồ hôi. Hắn nói, “Biến đi, nhóc”. Vào đêm đó, Reacher còn chưa đầy ba tháng mười sáu ngày trước sinh nhật lần thứ mười bảy của ình, nhưng về thể chất, anh đã trưởng thành khá nhiều. Anh cao gần đến chiều cao đạt được sau này, và không một người lành mạnh nào có thể gọi anh là gầy. Anh sáu - năm[3], hai - hai mươi[4], tất cả đầy cơ bắp. Thể chất đã hoàn thành, ít nhiều. Nhưng mới hoàn thành rất gần đây. Hàng mới toanh. Hàm răng trắng và đều, đôi mắt của anh gần giống màu nước biển, mái tóc lượn sóng và cơ thể, làn da mịn màng và trong sáng. Các vết sẹo và các đường và vết chai vẫn chưa có. Tên đàn ông nói, “Ngay bây giờ, nhóc”. Reacher nói, “Thưa cô, cô nên tránh xa người này”. Người phụ nữ đã làm như vậy, lùi lại, một bước, hai bước, ra khỏi phạm vi của hắn. Tên đàn ông nói, “Mày có biết tao là ai không?” Reacher nói, “Có sự khác biệt nào hay sao?” “Mày đang chọc giận nhầm người rồi đó”. “Người?” Reacher nói. “Đó là một từ số nhiều. Ông có nhiều hơn một người sao?” “Mày sẽ thấy”. Reacher nhìn quanh. Đường phố vẫn vắng vẻ. “Khi nào tôi sẽ phát hiện ra?” anh nói. “Rõ ràng là không có ai”. “Mày nghĩ mày thông minh lắm sao?” Reacher nói, “Thưa cô, tôi rất vui ở đây để giữ ông ta lại, nếu cô muốn chạy đi”. Người phụ nữ không di chuyển. Reacher nhìn cô. Anh nói, “Có phải tôi đang hiểu lầm điều gì đó không?” Tên đàn ông nói, “Biến đi, nhóc”. Người phụ nữ nói, “Cậu không nên can dự vào”. “Tôi không can dự vào đâu cả”, Reacher nói. “Tôi chỉ đang đứng đây, trên đường phố”. Tên đàn ông nói, “Đi mà đứng ở phố khác”. Reacher quay lại và nhìn hắn ta và nói, “Có ai chết và ông thành thị trưởng hả?” “Đó là một cách nói, nhóc. Mày không biết đang nói chuyện với ai đâu. Mày sẽ hối tiếc về điều đó”. “Khi những người khác đến đây à? Đó có phải là ý ông không? Bởi vì hiện tại chỉ có ông và tôi. Và tôi không lường trước được sẽ hối tiếc gì về điều đó, dù sao thì không phải cho tôi, trừ khi ông không có tiền”. “Tiền gì?” “Để tôi lấy”. “Cái gì, bây giờ mày nghĩ mày sẽ nghiền nát tao à?” “Không phải điều ông muốn”, Reacher nói. “Nhiều hơn một sự kiện lịch sử. Một nguyên tắc cũ. Như một truyền thống. Ông thua cuộc chiến, ông phải từ bỏ kho báu của mình”. “Mày và tao có chiến tranh hả? Nếu có, mày sẽ thua, nhóc. Tao không quan tâm mày cao lớn thế nào, thằng bé quê mùa nhai bắp. Tao sẽ đá vào mông mày. Tao sẽ đá nó thê thảm”. Người phụ nữ vẫn cách đó sáu bước chân. Vẫn không nhúc nhích. Reacher lại nhìn cô và nói, “Thưa cô, quý ông này đã kết hôn với cô hay có quan hệ họ hàng với cô theo một cách nào đó, hay có quan hệ với cô về mặt xã hội hay nghề nghiệp nào không?” Cô nói, “Tôi không muốn cậu can dự vào”. Cô trẻ hơn hắn, chắc chắn. Nhưng không nhiều. Vẫn tuyệt vời đứng đó. Có thể là 29 tuổi. Một cô gái tóc vàng nhạt. Ngoài màu đỏ rực từ cái tát, cô trông rất đẹp, theo kiểu phụ nữ lớn tuổi. Nhưng cô gầy và lo lắng. Có lẽ cô đã gặp nhiều căng thẳng trong cuộc sống. Cô đang mặc một chiếc váy mùa hè rộng dài quá đầu gối. Cô có một chiếc túi xách được đeo qua vai. Reacher nói, “Ít nhất hãy nói cho tôi biết điều gì mà cô không muốn tôi dính vào. Đây có phải là một gã ngẫu nhiên nào đó đang quấy rối cô trên đường phố không? Hay không phải như vậy?” “Có gì khác đâu?”   Mời các bạn đón đọc Nóng Bỏng của tác giả Lee Child & DgHien (dịch).
Tỉa Dần
James Hadley Chase là bút danh của tác giả người Anh – Rene Brabazon Raymond (24/12/1906 – 6/2/1985), người cũng đã viết dưới tên James L. Docherty, Ambrose Grant và Raymond Marshall. Ông được sinh ra ở Luân Đôn, là con của một đại tá người Anh phục vụ trong quân đội thuộc địa Ấn Độ, người dự định cho con trai mình có một sự nghiệp khoa học, bước đầu đã cho học tại trường học Hoàng gia, Rochester, Kent và sau đó học ở Calcutta. Ông rời gia đình ở tuổi 18 và làm nhiều công việc khác nhau, một nhà môi giới trong nhà sách, nhân viên bán sách bách khoa toàn thư của trẻ em, người bán sách sỉ trước tập trung vào sự nghiệp viết lách, đã sản xuất hơn 80 cuốn sách bí ẩn. Năm 1933, ông đã cưới Chase Sylvia Ray và có một con trai. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, với khoảng 90 tiểu thuyết, hầu như câu chuyện nào của James Hadley Chase cũng có một nhân vật chính muốn làm giàu nhanh bằng cách phạm tội ác - lừa gạt, cướp bóc hay ăn trộm. Nhưng kế hoạch của họ luôn thất bại, phải giết người để gỡ bí, và càng bí thêm. Các tác phẩm của James H. Chase đã được xuất bản tại Việt Nam: Cái Chết Từ Trên Trời Cả Thế Gian Trong Túi Ôi Đàn Bà Cạm Bẫy Gã Hippi Trên Đường (Frank Terrell #5) Thằng Khùng Cạm Bẫy Bản Đồng Ca Chết Người (Frank Terrell #1) Tỉa Dần Hứng Trọn 12 Viên Đam Mê và Thu Hận Tệ Đến Thế Là Cùng Mười Hai Người Hoa và Một Cô Gái Buổi Hẹn Cuối Cùng Trở Về Từ Cõi Chết Không Nơi Ẩn Nấp Đồng Tiền và Cạm Bẫy Lại Thêm Một Cú Đấm Đặt Nàng Lên Tấm Thảm Hoa Cành Lan Trong Gió Bão Những Xác Chết Chiếc Áo Khoác Ghê Tởm Món Quà Bí Ẩn Âm Mưu Hoàn Hảo Cướp Sòng Bạc Cạm Bẫy Dành Cho Johnny Những Xác Chết Câm Lặng Em Không Thể Sống Cô Đơn Thà Anh Sống Cô Đơn Buổi Hẹn Cuối Cùng Mùi Vàng Phu Nhân Tỉ Phú Giêm Tình Nhân Gã Vệ Sĩ Dấu Vết Kẻ Sát Nhân Trong Bàn Tay Mafia Này Cô Em Vòng Tay Ác Quỷ Thiên Đường của Vũ Nữ Châu Dã Tràng Xe Cát .... *** - Dù thế nào em cũng phải nhìn nhận. - Tôi sảng khoái nói - Khung cảnh ấm cúng hữu tình của cái hang ổ này vẫn còn hơn rất xa bất cứ hộp đêm "Guốc Vàng" nào trên thế giới. Tôi dịu dàng rót rượu vào ly nàng, châm thêm điếu thuốc rồi vui vẻ nói tiếp: - Hãy chậm rãi nha cưng. Này, thức ăn ngon tuyệt vời, rượu đặc biệt thượng hạng, cảnh trí trần thiết màu sắc hài hòa thanh nhã và nhạc điệu réo rắt nhặt khoan có thua gì cảnh thần tiên không? - Phải, em đồng ý với những thứ kia, ngoại trừ âm nhạc - Annabelle Jackson hổn hển nói - Có phải là một tội ác hay không, khi người ta đưa Clarence Nesbitt, một nhạc sĩ tầm cỡ trường phái Jazz, vào phòng hơỉ ngạt? - Vâng, anh sẽ nghĩ lại, người ta có nên sửa đổi quan điểm về âm nhạc hay không - Tôi tỏ vẻ khiêm tốn, nhìn nàng dịu dàng đáp lại. Tôi đặt đĩa nhạc có lời tựa "Wee small hour" tập nhạc trữ tình của Frank Sinatra vào dàn máy, rồi quay lưng lại ngồi cạnh nàng trên tràng kỷ. - Thú thật, em cần phải đi về, anh à - Annabelle nài nỉ. - Ở lại đây không hơn hay sao? - Nguy hiểm anh ạ - Nàng khẽ nói, không tin tưởng. Giọng hát trầm trầm truyền cảm của bài "Mood indigo" được phát ra trung thực qua chiếc loa Hifi hiện đại đã làm Annabelle có phần hòa dịu. - Ấy, cái chỗ của anh không đảm bảo an toàn cho em là thế đấy, Al. Thú thật lần đầu tiên em quá bạo mới đến đây với anh. - Anh hiểu điều này, em yêu. - Em đã nghĩ đúng, chuyện sẽ xảy ra như thế này. - Như thế nào? - Hai chiếc giường, các tấm thảm dày ngăn tiếng động, trong khi đó không có một chiếc ghế để ngồi. Về ánh sáng, dĩ nhiên nó phải mờ mờ... - Em yêu, anh say đắm không khí hữu tình này... - Nhưng em chưa hiểu cái bên trong của nó - Đột nhiên nàng nói nhiệt tình. Ly của nàng vừa uống cạn, tôi vội vàng châm thêm thật đầy. - Lúc này Rena như thế nào? - Nàng đưa mắt ngây thơ hồn nhiên hỏi. - Chỉ biết anh không gặp lại cô ấy, thế thôi. - Anh nên sửa đổi lại. Qua những điều người ta nói với em thì anh vẫn gặp cô ả đều đều. - Cô ta thừa kế tờ nhật báo của bố và bận rộn tất bật vì công việc. Chừng như ả phát hiện được cá tính năng động nhiều quyến rũ nơi các chàng nhà báo trẻ. Annabelle đắm đuối nhìn tôi nhưng âm thầm không nói. Tôi trả lại nàng ánh mắt yêu thương thành thật nhất. Nàng khép mắt lại, từ từ thư giãn rồi thì thầm bên tai tôi những lời tin cẩn. - Em phát điên lên khi đến với anh. Nhưng thú thật em là cô gái hiếu kỳ, Al Wheeler ạ. - Về chuyện gì thế? - Về tất cả mọi chuyện liên quan tới anh. Em luôn luôn tự hỏi nó có phải là sự thật hay không. - Trời ạ, mà chuyện gì mới được? - Không quan hệ lắm đâu cưng! Nhưng em thắc mắc, thế thôi. Chiếc ly rỗng của nàng rơi vào bàn tay tôi như miếng thẻ nhôm ấn vào cái hộp nhạc. Sinatra sướt mướt "Can't we be íriens" — Chúng ta không thể là bạn của nhau. Hoan hô Frank dũng cảm, anh luôn luôn đến trám chỗ hổng hụt. Tôi dán sát vào nàng trên tràng kỷ và trao cho nàng thêm ly rượu đầy. - Anh sẽ nói em nghe - Giọng tôi xuống thấp - rằng em là cô gái bướng bỉnh... - Em ấy à? - Nàng hỏi giọng trong trẻo hồn nhiên. - Quá đẹp cũng là tai họa. Mỗi lần nhìn em thì y như rằng anh quên bẵng kỹ thuật. Thật là nguy hiểm, anh cần nhiều năm để điều chỉnh lại... - Giọng nói đó - Nàng thổ ra mơ màng - Đã làm em rung cảm! - Ô! Chỉ đơn giản thôi - Tôi khiêm nhường - Một điều hợp qua đường dây thanh quản của anh, cái mà... - Em nói về Sinatra cơ! - Nàng cắt ngang, rồi kề môi nhấp cạn ly Whisky cuối cùng. Nàng cẩn thận đặt ly xuống nền sàn rồi bất ngờ vòng tay ôm choàng lấy tôi. Đôi môi tô thắm và khêu gợi của nàng ngập ngừng chờ đợi bờ môi tôi. Tôi ghì chặt nàng vào đôi tay đùm bọc yêu thương nếu không nói là điêu luyện. Chúng tôi cuốn chặt vào nhau. Môi kề môi nồng nàn... Điện thoại reo vang inh ỏi. Nàng đẩy nhẹ tôi ra, thở hổn hển. - Al. Điện thoại! - Mặc nó! Nhầm số rồi đấy! - Tôi nói đứt quãng. - Tại sao anh biết? - Trời ạ, thử hỏi ai có đủ can đảm gọi tôi vào giờ này? Nàng đưa hai tay đẩy mạnh tôi ra. - Em muốn biết con nỡm nào gọi lại! Đến nhấc ống nghe đi! Tôi uể oải đứng lên, đến bắt ống nghe trong khi miệng làu bàu: - Cái gì hử? - Wheeler! Chúa ơi, cái giọng báo đời không ngớt hành hạ tôi, nó đang ong óng: - Tôi cần gặp anh lập tức! - Sếp ơi! - Tôi nài nỉ thiếu điều muốn lạy - Có phải sếp định đưa một đại đội cảnh sát tiến vào tòa thị chính hay sao? - Dỏng tai nghe rõ này: Ngay lập tức, nói cách khác, không được trì hưỡn! Tiếng dập máy tàn nhẫn từ phía kia đầu dây làm lùng bùng hai lỗ tai tôi. Tôi nhìn Annabelle vẻ van xin, nhưng nàng đã đứng lên, mở túi xách, tô thắm lại đôi môi. - Em biết - Nàng nói để chận trước những lời biện bạch của tôi - Chỉ có cách này mới gọi là "Tiếng cồng đã cứu đời em"!   Mời các bạn đón đọc Tỉa Dần của tác giả James Hadley Chase.