Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Gái Quỷ Medusa - Jason Dark

Jason Dark khởi đầu sự nghiệp viết văn của mình vào năm 1966 với một tiểu thuyết giả tưởng. Sau đó, ông tiếp tục viết một vài tiểu thuyết hình sự và Western, cho tới khi sáng tác ra nhân vật John Singlair, một chàng thám tử tại London, nhân viên của Scotland Yard. Đối tượng theo dõi, diệt trừ của John không phải là những tội phạm bình thường. Cùng các bạn bè, cây thánh giá thần và khẩu Beretta bắn đạn bạc, John Singlair là một chuyên gia đuổi ma diệt quỷ. Thành công của những chuyến phiêu lưu mà John thực hiện đã đẩy sáng kiến thành một loạt truyện với số lượng độc giả không ngừng tăng.  Jason Dark sử dụng tất cả mọi “ngóc ngách” của thế giới bí hiểm, từ những huyền thoại cổ đại bao trùm châu lục như quỷ Medusa, ma cà rồng, cương thi... những câu chuyện của đạo Thiên Chúa, đạo Phật, đạo Hồi, các nhóm đạo Á, Mỹ, Âu, những truyền thuyết của từng địa phương cụ thể, trộn lẫn với những lý thuyết khoa học viễn tưởng hết sức hiện đại như trường thời gian, các trường vật chất, dòng điện sinh học cực mạnh... Chất huyền thoại được tác giả dùng để “xử lý” những vấn đề thời sự nóng bỏng theo một nhân sinh quan dương bản: bảo vệ môi trường, giữ gìn nền tảng gia đình, giữ gìn lòng tin vào cái thiện...  Trong mỗi một tiểu thuyết, tác giả cho người anh hùng của mình ra trận tại một địạ điểm cụ thể tại các nước châu Âu và kể cả các địa điểm tại châu Phi, châu Mỹ. Những yếu tố đặc thù trong những huyền thoại của địa phương được sử dụng làm nền tảng cho một cuộc đụng đầu quyết liệt giữa cái tốt và cái xấu. Mạch chuyện nhanh gọn là sức thu hút chính. Những nét miêu tả tuy thoáng qua song sắc sảo về phong cảnh, tập tục của địa phương cũng tạo nên một khía cạnh hấp dẫn khác. Một điểm cần nhấn mạnh trong loạt truyện John Singlair là giới hạn tuân thủ Luật Bảo vệ Thanh Thiếu niên của nước Đức được tác giả Jason Dark luôn luôn giữ vững: rất hấp dẫn, song không quá đẫm máu, không quá căng thẳng, không quá nhiều xác chết. Cái tốt, cái dương bản luôn vượt lên, luôn chiến thắng bản thân mình, đạt tới những đỉnh cao mới. *** Một số tác phẩm đã được dịch ra tiếng Việt do NXB Thanh Niên phát hành trong Tủ sách Lâu đài xanh hầu hết nằm trong series Geisterjäger John Sinclair hơn 300 cuốn lận: - Hòn đảo bí hiểm (Geisterjäger John Sinclair #002 - Die Totenkopf-Insel) - Bàn tay gã đao phủ (Geisterjäger John Sinclair #248 - Gatanos Galgenhand) - Điệu nhảy thầy tu (Geisterjäger John Sinclair #270 - Geistertanz der Teufelsmönche) - Câu đố bí hiểm (Geisterjäger John Sinclair #640 - Das Blut-Rätsel) - Nhóm đạo Wyang (Geisterjäger John Sinclair #688: Der Kult) - Điệu Tango bí hiểm (Geisterjäger John Sinclair #718: Tango Fatal) - Con quái vật sau những nụ hoa (Geisterjäger John Sinclair #731 - Die Blüten-Bestie) - Lưỡi dao bị nguyền rủa (Geisterjäger John Sinclair #740: Todesgruß der Templer) - Bi kịch người sói (Geisterjäger John Sinclair #759 - Werwolf-Wahnsinn) - Thiên tài bí hiểm (Geisterjäger John Sinclair #791 - Diondra, einfach mörderisch) - Bức tường đá kinh hoàng (Geisterjäger John Sinclair #865 - Auf ewig verflucht) - Con quỷ đất (Geisterjäger John Sinclair #879 - Das Erdmonster) - Con gái quỷ Medusa (Geisterjäger John Sinclair #1778 - Das Wappen der Medusa) - Lạc vào cõi ma - Đội quân ánh sáng - Dàn máy tính quỷ ám Các bản dịch tiếng Việt thường ghi nhầm tên tác giả là Jarson Dark. *** Josh Parker sắp phải bổ nát con trai mình ra! Người đàn ông đau khổ còng lưng xuống, lê từng bước chân nặng nhọc. Cây cuốc mỏ chim trên vai khiến thân hình ông càng còng xuống sâu hơn. Nhưng trọng lượng của cây cuốc chẳng đáng cho Josh Parker quan tâm, gánh nặng thật sự là những gì mà ông sắp phải làm. Từng bước một, người đàn ông leo dọc triền đồi. Mệt mỏi, ông lên tới đỉnh đồi, rồi đi về hướng một cây bồ đề sần sùi, một gốc cổ thụ đã chiếm cứ mảnh đất này không biết bao nhiêu thập kỷ. Josh Parker quay đầu nhìn vào màn đêm. Mùa hè đã bỏ ra đi, trời bây giờ đang là tháng chín mà đã lạnh, sương mù và mưa. Hoàn toàn chẳng phải là dấu hiệu tốt cho những phiên chợ quê cuối cùng của năm nay. Josh Parker đang ở trong khu vực một chợ phiên như vậy. Người đàn ông vừa chầm chậm bước qua những dãy quầy, những vòng đu quay. Bây giờ là ba giờ sáng, cả thế giới ngủ say, chỉ trừ người đàn ông cô độc với cái cuốc mỏ chim và với một dự định khủng khiếp. Nhưng Josh Parker không nhìn thấy đường thoát, ông nhất thiết phải làm! Con trai ông không phải nạn nhân đầu tiên. Tai họa cứ thỉnh thoảng lại giáng xuống một người nào đó. Dân biểu diễn lưu động đã trở thành nạn nhân của một bàn tay kỳ quái, không biết bao giờ mới ngưng hoạt động. Freddy đã chết! Con trai ông, đứa con trai duy nhất của ông. Anh chưa đầy ba mươi tuổi và còn ôm ấp biết bao nhiêu kế hoạch lớn lao. Anh muốn mở rộng chuyện làm ăn của cha mình, vậy mà lại sa vào cái bẫy đáng nguyền rủa đó. Nghĩ mãi Josh Parker cũng không hiểu được. Paker chỉ biết rằng ông cần phải phá hủy con trai mình. Hiện ông chỉ còn duy nhất cơ hội này. Josh Parker dựng cây cuốc xuống đất, rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay và lau mặt. Gió lay mạnh những chiếc lá bồ đề và cuốn đi những giọt mưa cuối cùng còn đọng lại trên tán lá. Josh Parker túm chặt lấy cán búa và quay người lại. Chiếc áo khoác bằng da kêu lên khe khẽ theo chuyển động của cơ thể ông. Ông sẽ đi dọc đỉnh đồi này, cho tới khi đến được loạt bụi cây đằng kia, nơi bắt đầu của một vệt rừng nhỏ. Ông đã giấu anh con trai Freddy ở đó. Trong đêm hôm trước, ông đã đưa anh tới đây bằng một chiếc xe ba bánh, như người ta vận chuyển một hình nhân đuổi chim đã cũ. Bao giờ thì việc giết chóc này mới chấm dứt? Và nó sẽ còn đổ xuống đầu những ai? Cả Josh Parker cũng lo sợ cho mạng sống của ông, tai họa chẳng chừa một ai. Rồi ông già nghĩ đến tin đồn rằng người ta đã cử một nhân vật đặc biệt đến đây để chặn tay bọn sát nhân. Đó là một người xa lạ, chỉ hai nhân viên trong Liên Hiệp hội các Nghệ sĩ biểu diễn lưu động biết đó là ai, nhưng họ không hé ra với bất kỳ một người thứ ba nào. Dân biểu diễn lưu động cho trò bí mật này là chuyện nực cười, nhưng hai quan chức tỏ ra rất cứng rắn. Không ai thuyết phục nổi họ. Josh Parker cảm thấy bất an. Chẳng phải chỉ vì ông sắp sửa phải thực hiện một nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Người đàn ông có cảm giác mình đang bị theo dõi. Có kẻ nào đó đang bám theo ông, ông có linh cảm như thế nhưng không thể nói cụ thể, bởi ông không nhìn thấy bóng người. Chỉ là linh cảm thôi, linh cảm có kẻ đang đi theo bước chân mình. Rồi Josh Parker thốt nhiên nghĩ tới kẻ sát nhân bí hiểm. Ông không có bằng chứng, nhưng còn một nhiệm vụ phải hoàn thành. Phải hoàn thành bằng mọi giá. Người đàn ông đi tiếp. Hơi thở đọng lại thành khói trước mũi ông. Cỏ trên này vẫn còn ướt nước mưa và mọc rất cao, quệt vào ống quần người đi. Nước mưa còn để lại những vũng đọng trên mặt đất. Đôi giày của Josh Parker thỉnh thoảng lại làm nước bắn lên tung tóe, chân đạp lên phần đất mềm như đang lún xuống. Dải bụi rậm đã hiện lên trước mặt ông như một đường viền thẫm màu. Đằng sau đó là vệt rừng. Thật ra cánh rừng tương đối thưa, nhưng trong bóng tối nó gây ấn tượng rất rậm, như thể hoàn toàn không còn không gian trống giữa các thân cây. Josh Parker quen thuộc nơi này, ông đến đây chẳng phải lần đầu. Ông nhìn lên trời, không thấy trăng mà cũng chẳng thấy bất kỳ một ngôi sao nào. Bóng tối rất dày, đè nặng lên tâm khảm ông, nhưng người đàn ông vẫn hàm ơn, bởi ông không thể thực hiện công việc này trong ánh sáng chói chang của ban ngày. Josh thấy người nôn nao khó chịu, ông tự hỏi liệu lương tâm ông có bao giờ chấp nhận được hành động sắp tới đây không. Nhưng ông phải làm! Josh Parker đi ngang qua dãy bụi rậm. Dải đất trống đằng sau các bụi cây tạo thành một nếp gẫy, Josh Parker bước thẳng vào trong đó. Suýt nữa thì ông đã ngã, nhưng ông cố chống chọi và giữ lại được thăng bằng. Chỉ vài bước chân sau, Josh Parker bước tới cánh rừng. Ông có mang theo một chiếc đèn pin và chỉ dùng đến nó trong những trường hợp thật sự cần thiết. Hiện thời, Josh thấy nó chưa quan trọng. Thêm một lần nữa, người đàn ông nghĩ đến kẻ theo dõi mình. Ông xoay người lại đằng sau, nhưng không nhìn thấy ai. Vậy mà cảm giác về kẻ lạ vẫn mỗi lúc mỗi mạnh mẽ hơn. Ông lắng tai nghe. Chỉ có tiếng rì rào của lá cây. Josh Parker đi tiếp, ông cần phải tẩy ra khỏi đầu mình cái ý nghĩ bị theo dõi. Ông muốn làm cho xong việc. Càng đến gần đích bao nhiêu, cảm giác có sợi dây thòng lọng siết lại quanh cổ càng rõ. Cố gắng lắm người đàn ông mới thở được. Mọi thứ trong cổ họng trở nên đờ đẫn, nước giải chua như giấm. Người đàn ông tìm được khoảng hở giữa hai thân cây lớn, đây là ngõ vào. Chỉ còn vài bước chân nữa thôi, ông sẽ tới đích. Chẳng bao lâu, những nhánh cây nhỏ gẫy răng rắc dưới bàn chân Josh. Ông gạt những cành cây sang bên, mở đường. Mũi chân ông đã đứng trước một nấm đất tròn tròn. Nấm đất đó là nấm mồ của con trai Josh. Ông đã tạo ra nó trong vội vã, chỉ kịp phủ lên xác chết một vài cành cây, thành một tấm che sơ sài. Josh Parker dựng cuốc vào thân một cây bạch dương màu trắng. Ông cúi xuống, dùng cả hai tay gạt những cành cây sang bên. Người ngoài chắc phải cố gắng lắm mới nhận dạng được vật thể đang nằm dưới đất. Nó hiện ra lờ mờ, nhưng rõ ràng vẫn là những đường nét của cơ thể một con người. Đó chính là Freddy! Người cha không muốn khóc, nhưng ông phải vật lộn với từng giọt nước mắt đang muốn trào lên, tuyệt vọng như khách bộ hành cô đơn vật lộn với một cơn bão lớn. Để xác con trai nằm thế này vẫn chưa ổn. Ông phải kéo anh thêm ra ngoài một đoạn. Lúc đó ông mới có đủ khoảng trống để vung cuốc lấy đà. Josh Parker cúi người xuống. Đôi bàn tay khỏe mạnh của ông túm chặt lấy cổ chân người đã chết. Ông lấy hơi thật sâu. Toàn cơ thể căng lên. Ông phải vận dụng hết sức lực mới kéo được cái xác ra ngoài. Cuối cùng, người cha cũng kéo được xác đứa con trai ra! Josh Parker đứng thẳng người dậy, đưa cùi tay quệt vầng trán đẫm mồ hôi. Không thể tiếp tục ngay được, ông cần nghỉ một chốc. Hơi thở của ông dồn dập, và vì vậy mà Josh Parker không phát hiện ra những âm thanh khác. Đã quá mệt mỏi, giờ ông mặc kệ, chẳng thèm băn khoăn xem có ai theo dõi mình hay không. Trong túi áo khoác da có để một cây đèn pin. Josh Parker rút đèn, vặn cho quầng sáng to hết cỡ. Thế rồi ông hạ cánh tay phải xuống. Ngón tay cái đẩy nút bấm về phía trước. Ánh sáng tràn ra. Đường sáng rọi thẳng xuống thân hình đang nằm dưới đất. Quầng sáng chiếu thành một vòng tròn rất rõ giữa ngực người đã chết, chỉ ra một khoảng tròn cứng nhắc màu xám. Thế rồi luồng ánh sáng bò lên trên, về phía khuôn mặt, dù không còn động đậy nhưng vẫn hoàn toàn khác khuôn mặt của những người chết khác. Freddy không chết một cái chết bình thường. Anh đã hóa thành đá! ... Mời các bạn đón đọc Con Gái Quỷ Medusa của tác giả Jason Dark.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Võ Thần Chúa Tể
Thiên Vũ Đại Lục một đại truyền kỳ Tần Trần , bởi vì bạn chí cốt phản bội ngoài ý muốn ngã xuống Vũ Vực . Ba trăm năm sau , hắn chuyển kiếp ở một cái nhận hết khi dễ Vương phủ trên thân con tư sinh , lợi dụng kiếp trước tạo nghệ , ngưng Thần Công , luyện Thần Đan , nghịch thiên chi lộ , quật khởi mạnh mẽ , từ đó bước trên một đoạn khiếp sợ đại lục kinh thế hành trình. *** Review Võ Thần Chúa Tể: Võ Thần Chúa Tể là bộ tiên hiệp mới nhất và được chăm chút kỹ lưỡng nhất của đại thần viết truyện huyền huyễn Ám Ma Sư, tác giả của những bộ truyện hot như Dược Thần, Võ Đạo Đan Tôn… Truyện được rất nhiều độc giả yêu thích và đã được chuyển thể thành truyện tranh, hiện đang làm mưa làm gió bên Trung Quốc. Về nội dung thì Võ Thần Chúa Tể có phần giống với Yêu Thần Ký khi mà các nam chính đều bị giết rồi trọng sinh sống lại, sau đó báo thù từng người đã hại mình. Điểm khác biệt ở đây là main Võ Thần Chúa Tể bị những người thân thiết với mình nhất phản bội. Tần Trần sinh ra là cô nhi, vốn mang phế mạch không thể tu hành, nhưng nhờ tính cách kiên trì quật cường, hắn nghịch thiên cải mệnh trở thành một cường giả truyền kỳ trên Thiên Vũ đại lục. Thế nhưng khuyết điểm của hắn chính là đã quá tin người. Hồng nhan tri kỷ Thượng Quan Hi Nhi mà hắn hết lòng nâng đỡ yêu thương và huynh đệ Phong Thiếu Vũ sống chết có nhau bên cạnh hắn mười năm hoá ra lại chưa từng yêu quý hắn. Hai người họ thông đồng với nhau, khi hắn đang trên đỉnh vinh quang lúc mới 30 tuổi thì bị hai người phản bội đến mức phải nhảy vào vết nứt hư không mà chết, mang theo lòng thù hận căm phẫn đến tận trời xanh. Trời cao có mắt, Tần Trần được trọng sinh sống lại vào thời điểm ba trăm năm sau, trở thành đứa con tư sinh lại còn là phế vật không thể tu luyện của tiểu thư Trần gia, bị người đời khinh rẻ, bị Tần gia ghét bỏ. Dù không biết cha mình là ai, Tần Trần vẫn yêu thương người mẹ từ trên trời rơi xuống này, vì nàng cho hắn biết thế nào là tình thương ấm áp. Tần Trần của hiện tại chỉ mới 16 tuổi nhưng có đủ ký ức và tài năng từ kiếp trước, hắn một lần nữa quật khởi, trở thành luyện đan sư, luyện khí sư được người người kính ngưỡng, đồng thời tiếp tục đi trên con đường trở thành võ giả độc nhất thiên hạ, tìm tới kẻ thù năm xưa… Đương nhiên mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đó, hơn 4.000 chương truyện đủ để cho Tần Trần đi qua hết map này đến map khác, con đường tu tiên thường sẽ không bao giờ giới hạn trên một đại lục duy nhất. Hệ thống tu luyện của Tần Trần thuộc loại bá tùm lum tùm la nên luyện đan luyện khí gì cũng có đủ, cực kỳ thú vị và đặc sắc. Ngoài ra thân thế của thiếu niên Tần Trần cũng là một trong những điểm thú vị của truyện. Mẹ Tần Trần rốt cuộc đã đi đâu và làm gì trong ba năm mất tích để rồi sau đó mang đứa trẻ Tần Trần trở về, không hề hé răng một lời về việc cha Tần Trần là ai? Dù rằng mang tiếng có Harem nhưng truyện trong sáng chỉ tầm 15+ thôi nha các bạn, sắc phôi vui lòng thông cảm, vì người ta chú tâm tu luyện là chính hà! Phải tầm hai ngàn chương thì main mới thu hậu cung, và đến hiện tại thì đã có ba nàng… Truyện nào cũng có ưu điểm và khuyết điểm riêng, và nó còn tuỳ thuộc vào khẩu vị của mỗi độc giả. Thế nên đừng vội đọc một số lời khen chê rồi đánh giá tác phẩm một cách phiến diện, hãy cho Võ Thần Chúa Tể một cơ hội đi, đọc 10 chương đầu thôi, bạn sẽ biết truyện có phù hợp với gu của bạn hay không. Và đừng quên, cha đẻ của nó là đại thần Ám Ma Sư với khá nhiều tác phẩm có chỗ đứng trong giới tiên hiệp. Còn một điều nữa cho các bạn chưa biết, Giang Thượng Nguyệt Minh sẽ không giới thiệu tác phẩm mà mình thấy không hay.
Tu La Thiên Đế
Tám năm trước, Lôi Đình Cổ Thành một đêm kinh biến, thiếu thành chủ Tần Mệnh áp giải vào Thanh Vân Tông vì bộc, 20 vạn dân chúng đuổi tiến Đại Thanh Sơn làm nô. Tám năm sau, Thối Linh nhập võ, Tu La giác tỉnh, bất khuất thiếu niên nghịch thiên quật khởi. Cho ta một thanh đao, có thể Phá Thương Khung, cho ta một thanh kiếm, có thể chỉ trời cao. Kim Lân há lại vật trong ao, vừa gặp phong vân liền hóa rồng. Làm Tu La tử, Bất Tử Vương, Lôi Đình Chiến Tôn, Cổ Hải Man Hoàng các loại phong hào rơi vào Tần Mệnh trên người, cái này một thân ngông nghênh thiếu niên dẫm lên trời, dẫn đầu một đám bạn thân đỏ nhan, ngạo chiến bát hoang, hoành quét lục hợp, viết lên một khúc xúc động lòng người nhiệt huyết hành khúc. *** "Bằng cái gì để cho ta lui ra? Vũ Tông Các lần chọn lựa này là mặt hướng Thanh Vân Tông tất cả phổ thông đệ tử, đương nhiên bao quát ta Tần Mệnh!" Tần Mệnh đứng tại trên đài cao giằng co lấy trước mặt xinh đẹp lãnh ngạo nữ trưởng lão. Có thể kiên trì của hắn lấy được lại là nữ trưởng lão lạnh lùng ánh mắt, dưới đài thưa thớt cười nhạo âm thanh. "Chớ cho mình tìm khó xử, lui ra." Nữ trưởng lão lần thứ ba lạnh quát. "Ta, Tần Mệnh, tiếp nhận vòng thứ nhất khảo hạch! Sở Hoa trưởng lão, mời?" Tần Mệnh không có để ý tất cả mọi người nhãn quang, không kiêu ngạo không tự ti. "Không biết tốt xấu!" Nữ trưởng lão hừ lạnh, đưa tay ở giữa bàng bạc võ đạo khí tràng bao phủ Tần Mệnh, phảng phất một khối trăm cân đá lớn từ trên trời giáng xuống, trùng điệp đánh vào Tần Mệnh trên người. Tần Mệnh kêu rên, ương ngạnh kháng trụ, không nhúc nhích tí nào đứng tại chính giữa đài cao. Hắn liếc nhìn cách đó không xa hương thai, chỉ cần mình có thể kiên trì thời gian nửa nén hương, liền xem như thông qua vòng thứ nhất khảo hạch, sau đó tham gia tiếp xuống khiêu chiến thi đấu, tranh cử tiến vào Vũ Tông Các ba mươi danh ngạch. Nữ trưởng lão mặt không thay đổi phát lực, thả ra khí tràng tầng tầng điệp gia, một lát sau liền đã tăng tới nặng ba trăm cân lực. Tần Mệnh cắn chặt răng, ngoan cường chống cự, vẫn như cũ không nhúc nhích tí nào. Giờ khắc này, dưới đài cười nhạo dần dần biến thành kinh ngạc, hắn vậy mà kháng trụ rồi hả? Nữ trưởng lão lạnh lùng nhìn lấy Tần Mệnh, thả ra khí tràng càng ngày càng mạnh, phảng phất từng khối đá lớn liên tục rơi đập tại Tần Mệnh trên người. Ba trăm cân? Bốn trăm cân? Năm trăm cân? Sáu trăm cân. . . Tần Mệnh một mực đứng đấy, quật cường khiêng, con mắt thẳng tắp chằm chằm lên trước mặt trưởng lão, nhưng khi nặng tám trăm cân ép bao phủ toàn thân, thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, hai mắt bắt đầu phiếm hồng, khóe miệng chảy ra tanh máu đỏ tươi. "Cái gì là mệnh? Cái này liền là của ngươi mệnh." Nữ trưởng lão ánh mắt khinh miệt, chuẩn bị kết thúc cuộc nháo kịch này. Nhưng mà. . . "Mệnh của ta không tới phiên ngươi đến khoa tay múa chân." Một cỗ xích sáng khí lưu từ Tần Mệnh thể nội chấn mở, thổi lên dưới chân cát bụi, hắn hai chân đang rung động, thân thể cũng đang run rẩy, theo khí lưu trùng kích, một mảnh hồ quang điện đột nhiên tại toàn thân tóe lên. "Linh lực hiện ra bên ngoài?" Toàn trường xôn xao, vô số thiếu nam thiếu nữ giật mình che miệng lại. "Linh lực hiện ra bên ngoài, Thối Linh nhập võ, hắn vậy mà đột phá Thối Linh Cảnh?" "Lôi? Hắn linh lực vậy mà có thể ngưng lộ ra thành lôi?" "Hảo tiểu tử, quả nhiên thiên phú kinh người!" Xa xa đệ tử tinh anh nhóm nhao nhao động dung, ánh mắt kinh ngạc, thật bất khả tư nghị! Nhưng nhìn lấy trước mặt quật cường kiên trì Tần Mệnh, hay là tiếc hận lắc đầu. Đây là tội gì? Ngươi rất rõ ràng ngươi không có khả năng thông qua trận này khảo thí, ngươi càng không nên tới tự rước lấy nhục, đây là mệnh, mệnh của ngươi. Dưới đài các thiếu niên thiếu nữ âm thầm lắc đầu, hôm nay khảo nghiệm là mặt hướng toàn tông phổ thông đệ tử tranh cử tiến vào Vũ Tông Các danh ngạch. Nơi nào là Thanh Vân Tông Bảo Địa, bên trong trưng bày lấy đại lượng võ phương pháp, bình thường chỉ hướng đệ tử tinh anh mở ra, nhưng cách mỗi nửa năm gặp mặt hướng phổ thông đệ tử nhóm mở ra một lần, đối bọn hắn mà nói là một trận khó được cơ duyên, hơn nghìn người tranh nhau đi đến tiến. Trân quý như vậy cơ hội, người người đều muốn tranh lấy, làm sao có thể tặng cho ngươi cái tội nhân nhi tử? Cứ việc ngươi rất ưu tú! Ngươi so tuyệt đại đa số người đều ưu tú! Thế nhưng là thì phải làm thế nào đây? Ngươi là tội nhân nhi tử, ngươi là đến chịu khổ, không phải đến rèn luyện. Nữ trưởng lão nhìn lấy Tần Mệnh, trong mắt có tiếc hận, càng nhiều hơn chính là băng lãnh "Một lần cuối cùng hỏi ngươi, từ bỏ sao?" "Không có khả năng! Ta có thể kiên trì nửa nén hương liền có thể thông qua khảo thí! Thông qua khảo thí, ta liền có thể đi vào giai đoạn thứ hai." Tần Mệnh quật cường khiêng nàng thả ra trọng áp, đâm sáng hồ quang điện tại toàn thân tán loạn. Hắn liếc nhìn lôi đài chính giữa hương thai, nhanh, lập tức sẽ đến thời gian. Nhưng mà. . . Nữ trưởng lão hoành nâng tay trái đột nhiên nắm chặt, một cỗ có thể thấy rõ ràng khí lãng phá thể hiện lên, bàng bạc uy áp giống như là toà núi nhỏ đánh vào Tần Mệnh trên người. "Phốc!" Tần Mệnh trong kẽ răng thử ra máu tươi, trùng điệp nằm sấp trên mặt đất, đầy mặt đỏ lên, thân cận nội khí máu bốc lên. "Không thông qua!" Nữ trưởng lão ở trên cao nhìn xuống, tuyên cáo Tần Mệnh vận mệnh. "Ngươi. . ." Tần Mệnh nằm rạp trên mặt đất, kịch liệt thở dốc. Dựa theo khảo thí quy củ, đảm nhiệm giám khảo trưởng lão cần phóng thích khí tràng áp chế người khiêu chiến , bình thường là dùng nàng hai thành tả hữu khí tràng liền có thể, đầy đủ kiểm tra người khiêu chiến tiềm lực cùng nghị lực, người khiêu chiến chỉ cần kiên trì qua nửa nén hương cũng biểu hiện ưu tú coi như thông qua, nhưng vừa vặn trong nháy mắt, nàng tuyệt đối phóng xuất ra bảy tám phần khí tràng. Ngươi một cái Địa Võ Cảnh cường giả, ức hiếp Lăng Nhất cái Linh Võ Cảnh? Võ phương pháp tu đạo chia làm Linh Võ Cảnh, Huyền Võ Cảnh, Địa Võ Cảnh, Thánh Vũ Cảnh, Thiên Vũ Cảnh, Hoàng Vũ Cảnh, Tiên Vũ Cảnh các loại, tại tiến vào Linh Võ Cảnh trước đó cần kinh nghiệm dài dằng dặc Thối Linh, chỉ phải hoàn thành Thối Linh, mới có thể chính thức ngưng tụ Linh Thể, tiến vào Linh Võ Cảnh. Mỗi cái cảnh giới đều có cách biệt một trời, có khó mà vượt qua hồng câu. Đối với bọn hắn những thứ này bất mãn mười lăm tuổi hài tử tới nói, có thể tại Địa Võ Cảnh cường giả hai thành khí tràng trước mặt kiên trì nửa nén hương đã là cực hạn, có thể nữ trưởng lão vậy mà cưỡng ép tập kích, rõ ràng không cho Tần Mệnh bất cứ cơ hội nào. Mời các bạn đón đọc .
Cửu Tinh Bá Thể Quyết [C] - Bình Phàm Ảo Thuật Gia
Tám năm trước, Lôi Đình Cổ Thành một đêm kinh biến, thiếu thành chủ Tần Mệnh áp giải vào Thanh Vân Tông vì bộc, 20 vạn dân chúng đuổi tiến Đại Thanh Sơn làm nô. Tám năm sau, Thối Linh nhập võ, Tu La giác tỉnh, bất khuất thiếu niên nghịch thiên quật khởi. Cho ta một thanh đao, có thể Phá Thương Khung, cho ta một thanh kiếm, có thể chỉ trời cao. Kim Lân há lại vật trong ao, vừa gặp phong vân liền hóa rồng. Làm Tu La tử, Bất Tử Vương, Lôi Đình Chiến Tôn, Cổ Hải Man Hoàng các loại phong hào rơi vào Tần Mệnh trên người, cái này một thân ngông nghênh thiếu niên dẫm lên trời, dẫn đầu một đám bạn thân đỏ nhan, ngạo chiến bát hoang, hoành quét lục hợp, viết lên một khúc xúc động lòng người nhiệt huyết hành khúc. *** "Bằng cái gì để cho ta lui ra? Vũ Tông Các lần chọn lựa này là mặt hướng Thanh Vân Tông tất cả phổ thông đệ tử, đương nhiên bao quát ta Tần Mệnh!" Tần Mệnh đứng tại trên đài cao giằng co lấy trước mặt xinh đẹp lãnh ngạo nữ trưởng lão. Có thể kiên trì của hắn lấy được lại là nữ trưởng lão lạnh lùng ánh mắt, dưới đài thưa thớt cười nhạo âm thanh. "Chớ cho mình tìm khó xử, lui ra." Nữ trưởng lão lần thứ ba lạnh quát. "Ta, Tần Mệnh, tiếp nhận vòng thứ nhất khảo hạch! Sở Hoa trưởng lão, mời?" Tần Mệnh không có để ý tất cả mọi người nhãn quang, không kiêu ngạo không tự ti. "Không biết tốt xấu!" Nữ trưởng lão hừ lạnh, đưa tay ở giữa bàng bạc võ đạo khí tràng bao phủ Tần Mệnh, phảng phất một khối trăm cân đá lớn từ trên trời giáng xuống, trùng điệp đánh vào Tần Mệnh trên người. Tần Mệnh kêu rên, ương ngạnh kháng trụ, không nhúc nhích tí nào đứng tại chính giữa đài cao. Hắn liếc nhìn cách đó không xa hương thai, chỉ cần mình có thể kiên trì thời gian nửa nén hương, liền xem như thông qua vòng thứ nhất khảo hạch, sau đó tham gia tiếp xuống khiêu chiến thi đấu, tranh cử tiến vào Vũ Tông Các ba mươi danh ngạch. Nữ trưởng lão mặt không thay đổi phát lực, thả ra khí tràng tầng tầng điệp gia, một lát sau liền đã tăng tới nặng ba trăm cân lực. Tần Mệnh cắn chặt răng, ngoan cường chống cự, vẫn như cũ không nhúc nhích tí nào. Giờ khắc này, dưới đài cười nhạo dần dần biến thành kinh ngạc, hắn vậy mà kháng trụ rồi hả? Nữ trưởng lão lạnh lùng nhìn lấy Tần Mệnh, thả ra khí tràng càng ngày càng mạnh, phảng phất từng khối đá lớn liên tục rơi đập tại Tần Mệnh trên người. Ba trăm cân? Bốn trăm cân? Năm trăm cân? Sáu trăm cân. . . Tần Mệnh một mực đứng đấy, quật cường khiêng, con mắt thẳng tắp chằm chằm lên trước mặt trưởng lão, nhưng khi nặng tám trăm cân ép bao phủ toàn thân, thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, hai mắt bắt đầu phiếm hồng, khóe miệng chảy ra tanh máu đỏ tươi. "Cái gì là mệnh? Cái này liền là của ngươi mệnh." Nữ trưởng lão ánh mắt khinh miệt, chuẩn bị kết thúc cuộc nháo kịch này. Nhưng mà. . . "Mệnh của ta không tới phiên ngươi đến khoa tay múa chân." Một cỗ xích sáng khí lưu từ Tần Mệnh thể nội chấn mở, thổi lên dưới chân cát bụi, hắn hai chân đang rung động, thân thể cũng đang run rẩy, theo khí lưu trùng kích, một mảnh hồ quang điện đột nhiên tại toàn thân tóe lên. "Linh lực hiện ra bên ngoài?" Toàn trường xôn xao, vô số thiếu nam thiếu nữ giật mình che miệng lại. "Linh lực hiện ra bên ngoài, Thối Linh nhập võ, hắn vậy mà đột phá Thối Linh Cảnh?" "Lôi? Hắn linh lực vậy mà có thể ngưng lộ ra thành lôi?" "Hảo tiểu tử, quả nhiên thiên phú kinh người!" Xa xa đệ tử tinh anh nhóm nhao nhao động dung, ánh mắt kinh ngạc, thật bất khả tư nghị! Nhưng nhìn lấy trước mặt quật cường kiên trì Tần Mệnh, hay là tiếc hận lắc đầu. Đây là tội gì? Ngươi rất rõ ràng ngươi không có khả năng thông qua trận này khảo thí, ngươi càng không nên tới tự rước lấy nhục, đây là mệnh, mệnh của ngươi. Dưới đài các thiếu niên thiếu nữ âm thầm lắc đầu, hôm nay khảo nghiệm là mặt hướng toàn tông phổ thông đệ tử tranh cử tiến vào Vũ Tông Các danh ngạch. Nơi nào là Thanh Vân Tông Bảo Địa, bên trong trưng bày lấy đại lượng võ phương pháp, bình thường chỉ hướng đệ tử tinh anh mở ra, nhưng cách mỗi nửa năm gặp mặt hướng phổ thông đệ tử nhóm mở ra một lần, đối bọn hắn mà nói là một trận khó được cơ duyên, hơn nghìn người tranh nhau đi đến tiến. Trân quý như vậy cơ hội, người người đều muốn tranh lấy, làm sao có thể tặng cho ngươi cái tội nhân nhi tử? Cứ việc ngươi rất ưu tú! Ngươi so tuyệt đại đa số người đều ưu tú! Thế nhưng là thì phải làm thế nào đây? Ngươi là tội nhân nhi tử, ngươi là đến chịu khổ, không phải đến rèn luyện. Nữ trưởng lão nhìn lấy Tần Mệnh, trong mắt có tiếc hận, càng nhiều hơn chính là băng lãnh "Một lần cuối cùng hỏi ngươi, từ bỏ sao?" "Không có khả năng! Ta có thể kiên trì nửa nén hương liền có thể thông qua khảo thí! Thông qua khảo thí, ta liền có thể đi vào giai đoạn thứ hai." Tần Mệnh quật cường khiêng nàng thả ra trọng áp, đâm sáng hồ quang điện tại toàn thân tán loạn. Hắn liếc nhìn lôi đài chính giữa hương thai, nhanh, lập tức sẽ đến thời gian. Nhưng mà. . . Nữ trưởng lão hoành nâng tay trái đột nhiên nắm chặt, một cỗ có thể thấy rõ ràng khí lãng phá thể hiện lên, bàng bạc uy áp giống như là toà núi nhỏ đánh vào Tần Mệnh trên người. "Phốc!" Tần Mệnh trong kẽ răng thử ra máu tươi, trùng điệp nằm sấp trên mặt đất, đầy mặt đỏ lên, thân cận nội khí máu bốc lên. "Không thông qua!" Nữ trưởng lão ở trên cao nhìn xuống, tuyên cáo Tần Mệnh vận mệnh. "Ngươi. . ." Tần Mệnh nằm rạp trên mặt đất, kịch liệt thở dốc. Dựa theo khảo thí quy củ, đảm nhiệm giám khảo trưởng lão cần phóng thích khí tràng áp chế người khiêu chiến , bình thường là dùng nàng hai thành tả hữu khí tràng liền có thể, đầy đủ kiểm tra người khiêu chiến tiềm lực cùng nghị lực, người khiêu chiến chỉ cần kiên trì qua nửa nén hương cũng biểu hiện ưu tú coi như thông qua, nhưng vừa vặn trong nháy mắt, nàng tuyệt đối phóng xuất ra bảy tám phần khí tràng. Ngươi một cái Địa Võ Cảnh cường giả, ức hiếp Lăng Nhất cái Linh Võ Cảnh? Võ phương pháp tu đạo chia làm Linh Võ Cảnh, Huyền Võ Cảnh, Địa Võ Cảnh, Thánh Vũ Cảnh, Thiên Vũ Cảnh, Hoàng Vũ Cảnh, Tiên Vũ Cảnh các loại, tại tiến vào Linh Võ Cảnh trước đó cần kinh nghiệm dài dằng dặc Thối Linh, chỉ phải hoàn thành Thối Linh, mới có thể chính thức ngưng tụ Linh Thể, tiến vào Linh Võ Cảnh. Mỗi cái cảnh giới đều có cách biệt một trời, có khó mà vượt qua hồng câu. Đối với bọn hắn những thứ này bất mãn mười lăm tuổi hài tử tới nói, có thể tại Địa Võ Cảnh cường giả hai thành khí tràng trước mặt kiên trì nửa nén hương đã là cực hạn, có thể nữ trưởng lão vậy mà cưỡng ép tập kích, rõ ràng không cho Tần Mệnh bất cứ cơ hội nào. "Cam chịu số phận đi, thứ thuộc về ngươi không nên đoạt, không nên tới địa phương ngươi lại càng không nên tới. Vòng thứ nhất không thông qua, vòng thứ hai khiêu chiến không có ngươi cơ hội, xuống dưới, trở lại ngươi thương khố, làm ngươi nô bộc." Nữ trưởng lão quay người muốn đi mở. Toàn trường đột nhiên vang lên kinh hô, Tần Mệnh vọt người bạo khởi, gắt gao nắm cầm nắm tay phải đánh phía nữ trưởng lão "Vòng thứ hai! Tiếp quyền!" Để cho người ta kinh ngạc là, toàn thân hắn hồ quang điện vậy mà toàn bộ hội tụ đến trên nắm tay, nở rộ cường quang, đây cũng không phải là tân tấn Linh Võ Cảnh giới có thể làm được. Hừ! Nữ trưởng lão thông suốt quay người, cùng Tần Mệnh sượt qua người, dò xét chưởng đánh vào Tần Mệnh phần bụng. Tần Mệnh phun máu bay ngược, trực tiếp rơi xuống dưới đài cao mặt, bành bành bốc lên ba, năm lần mới dừng lại. "Chẳng lẽ là Linh Vũ nhị trọng thiên?" Rất nhiều người đã đoán được Tần Mệnh thực lực, có thể đem linh lực ngưng tụ đến loại trình độ này, tuyệt đối không phải nhất trọng trời có thể cùng làm được. Tiểu tử này đúng là một thiên tài, vậy mà dựa vào tự mình tìm tòi đạt tới loại trình độ này, giờ khắc này bọn hắn thậm chí đang nghĩ, nếu như Tần Mệnh không phải tội nhân nhi tử, nếu như có thể đạt được Thanh Vân Tông nghiêm túc bồi dưỡng, hắn sẽ mạnh bao nhiêu? Đáng tiếc a, sinh sai từ trong bụng mẹ. Tần Mệnh giãy dụa lấy đứng lên, lần nữa phun ra ngụm máu tươi, lung lay sắp đổ, ổ bụng bên trong đau nhức kịch liệt, giống như là có đoàn Liệt Hỏa tại đốt. Đám người chung quanh tản ra, không có người hướng về phía trước nâng, ngược lại có mấy cái quái đản thiếu Niên Biểu tình khoa trương đánh giá Tần Mệnh. "Ai nha nha, Tần Mệnh thiếu thành chủ vừa mới cho chúng ta biểu diễn cái ngã gục? Tới tới tới, mọi người vỗ tay, cái này biểu diễn rất đúng chỗ." "Nhìn đem ngươi cho lợi hại, còn dám đánh lén trưởng lão." "Để ngươi cuồng! Để ngươi ngạo! Đáng đời!" Mời các bạn đón đọc Cửu Tinh Bá Thể Quyết của tác giả Bình Phàm Ảo Thuật Gia.
Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3
Chinh tiên đồ, đạp thần khuyết, ta muốn tiêu dao ! Tu tán anh, đúc tiên thể, tuyên vô thượng tiên ngấn ! Tinh không mở, phong thần chiến, thần tiêu thâm xử quy gia lộ ! Ta là Tiêu Hoa, đây là ta tại Tiên Giới di sơn đảo hải, sáng tạo sinh linh, tiêu dao thanh minh, trường sinh bất tử thậm chí tạo hóa càn khôn thành thần chuyện xưa ! Ps: Phần tiếp theo của bộ Tu Thần Ngoại Truyện nổi tiếng, mong mọi người ủng hộ. ***   "Hắn gọi Tiêu chân nhân!" Thường Nguyệt cũng tại một chỗ nói nói, " hắn đã cứu ta, là một không nổi Hổ Giáo! !" "Tiêu chân nhân!" "Tiêu chân nhân! !" Vừa mới bắt đầu vẫn là mấy cái, mười cái tiên binh hô to, bất quá là nửa thời gian cạn chén trà, cơ hồ tất cả tiên binh đều tại gào to. "Tiêu chân nhân, Tiêu chân nhân! !" Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên Trailer Đáng tiếc vô tự thủy kính yêu trận là lợi hại như thế, ngàn vạn tiên binh kêu gọi đều không thể nhường Tiêu Hoa nghe được! Tiêu Hoa xông qua tinh vựng cuối cùng tới Hài Quan phụ cận! Cách rất gần, Tiêu Hoa mới thấy được rõ ràng, Hài Quan cấp trên sọ sợ không được với trăm vạn? Mà lại mỗi cái đầu lâu bên trong đều có Huyết Đái kết nối, chính mình mặc dù muốn cầm ra một cái. . . Đều là muôn vàn khó khăn a! "Hài Quan phía dưới chính là là căn cơ, cấm chế nhất định kiên cố, Hài Quan phía trên hài cốt ít một chút , có thể thử một chút. . ." Tiêu Hoa tầm mắt quét qua, lập tức quyết định chủ ý, lần nữa thôi động tiên lực hướng Hài Quan đỉnh bay lên! "Tên tiểu tử này giữ lại không được. . ." Hồ Khất nhìn xem Tiêu Hoa bay lên, lạnh lùng nói, " thủ đoạn của hắn quỷ dị, nếu là thành Chân Tiên, còn đến mức nào!" "Ừm. . ." Thanh Viên nhàn nhạt gật đầu, "Yên tâm, có Ngô Kiêu đâu!" Thanh Viên nói không sai, Tiêu Hoa vừa mới bay cao vạn trượng, một cái tay cầm gậy sắt Cự Viên liền theo Hài Quan Huyết Đái bên trong bay ra! Cự Viên quanh thân hơn trăm Tinh Ngân chớp động chói mắt lục quang, một đôi mắt đỏ bên trong hung ác chi tượng khó tả nói nên lời, không phải là Ngô Kiêu? "Lớn mật nhân tộc!" Ngô Kiêu kêu to một tiếng, trong tay gậy sắt giơ cao lên, gọi nói, " đã tới Hài Quan, liền lưu lại làm Hài Quan một cái đầu lâu đi!" "Ô. . ." Ngô Kiêu gậy sắt đón đầu đánh xuống! Tiêu Hoa mắt thấy Ngô Kiêu quanh thân lục quang, tự nhiên biết hắn đã là lục tinh chi cảnh, có thể so với Chân Tiên, nhưng Tiêu Hoa đã đem sinh tử ném đến sau đầu, làm sao có thể sợ hắn? Nhưng nghe Tiêu Hoa nổi giận gầm lên một tiếng, "Còn không biết người nào làm Hài Quan đâu! Dài, dài, dài! Ăn ta một gậy!" Như Ý bổng đồng dạng giơ cao lên, cùng Ngô Kiêu gậy sắt đánh vào một chỗ! Không tránh không né nhất kích, đánh cho Ngô Kiêu Cự Viên yêu thể như Phong Hỏa luân chuyển động, mà Tiêu Hoa chính mình càng là tại nhất kích phía dưới như thiên thạch rơi xuống vạn trượng! "Hèn hạ!" "Một giới lục tinh yêu tộc làm sao có mặt tập kích chúng ta tộc khí tiên!" Chúng tiên binh đợi đến tâm lập tức nắm chặt lên, dù sao Ngô Kiêu cảnh giới còn tại đó, Tiêu Hoa lúc trước thực lực tuy vượt qua Tụ Nguyên tiên, nhưng so với Chân Tiên vẫn là kém không ít a! "Tiêu chân nhân một gậy này không kém hơn yêu tộc, chưa chắc sẽ bại. . ." "Đúng vậy a, đúng vậy a, cũng chưa chắc. . ." Lại có tiên tướng trong lòng còn có may mắn, "Tiêu chân nhân thủ đoạn lợi hại, nói không chừng. . ." Đáng tiếc, không đợi may mắn suy nghĩ nảy mầm, sớm có tiên binh vội la lên: "Không tốt! Cái kia lục tinh yêu tộc hoá hình!" Tiêu Hoa khí thế thẳng bức Tinh Đấu, Ngô Kiêu làm sao có thể nhường Tiêu Hoa lại nhiều thi triển thủ đoạn? Mắt thấy Tiêu Hoa khí lực không kém chính mình, mà lại Như Ý bổng càng so gậy sắt hung hăng càn quấy, Ngô Kiêu giữa không trung xoay chuyển ở giữa, quanh thân lục quang đại tác, hơn trăm Tinh Ngân phát ra lục quang, hóa thành hơn trăm tinh vựng, mà tinh vựng bên trong, một cái khổng lồ ngôi sao màu xanh lục phát ra "Ong ong" chấn động kêu thanh âm, trực tiếp đánh tới hướng Tiêu Hoa! "Đáng chết!" Liền Tô Mẫn đều mắng nhỏ, hắn cũng biết Tiêu Hoa vô phương ngăn cản! Thế nhưng, vừa mới dừng thân hình Tiêu Hoa, tiên giáp bên trong đột nhiên xuất hiện một cái tử kim sách, này sách thoáng qua tức thì, hóa thành một đoàn màu tím nhạt vầng sáng, quang ảnh kia bên trong, một cái màu vàng nhạt hình người từ trong bên trong bay ra, không phải là Tiêu Hoa Vạn Tiên lục? Tiêu Hoa từ được đến Vạn Tiên lục, suy nghĩ trong lòng đều là như thế nào đem bên trong Chân Tiên thần hồn phóng thích, cho tới bây giờ không nghĩ tới sử dụng, này sống chết trước mắt có thể là Tiêu Hoa lần thứ nhất sử dụng. "Chủ thượng. . ." Màu vàng nhạt hình người chính là một cái tên là bùi trước mây chân tiên, hắn theo Vạn Tiên lục bên trong bay ra cung kính thi lễ nói, " không biết chủ thượng gọi nhỏ chuyện gì?" Tiêu Hoa híp mắt, nhìn xem bốn phía không gian phong bế, tinh hào như kiếm đâm đến, thản nhiên nói: "Cho ngươi mượn thần thông dùng một lát!" "Nhỏ vinh hạnh đã đến!" Bùi trước mây sửng sốt một chút, hắn nhưng cho tới bây giờ không nghĩ tới Tiêu Hoa thế mà sẽ sử dụng thần hồn của mình. "Ô. . ." Tiêu Hoa thôi động Vạn Tiên lục, bùi trước mây hình người kim quang rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể. "Ong ong. . ." Kim quang vào cơ thể, Tiêu Hoa thân hình sinh ra màu tím quang diệu, này quang diệu xoay tròn ở giữa, hóa thành ngàn vạn mảnh vòng xoáy nhỏ, vòng xoáy ở giữa có nhàn nhạt huyết điểm như hoa mai nở rộ! "Ô ô ô. . ." Hài Quan bên trên, huyết sắc như mang bay ra điên cuồng rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể, không phải là bùi trước mây bí thuật hóa huyết sinh tinh? Theo huyết quang rơi vào, Tiêu Hoa tiên khu cực tốc phồng lớn, uy áp cũng liên tục tăng lên, bất quá là trong chớp mắt đã thẳng bức Chân Tiên! "Tốt! ! !" Mặc dù không biết Tiêu Hoa vận dụng cái gì thần thông, nhưng hết thảy tiên binh đều cùng kêu lên gọi tốt. "Diệt cái thằng kia!" Tô Mẫn hai mắt sáng ngời, nhịn không được gầm nhẹ nói. "Tốt một cái Tiêu chân nhân!" Trần Tiến xoa tay nói, " thủ đoạn vô tận, dũng khí khôn cùng!" Thanh Viên sắc mặc nhìn không tốt. Thanh Viên sắc mặt lại khó xem cũng không cách nào ngăn cản Tiêu Hoa thân hình hóa thành ánh chớp, đón lấy Ngô Kiêu! Này một tiên một yêu bất quá là thăm dò một chiêu, lập tức đều xuất ra lợi hại nhất thủ đoạn! "Ầm ầm. . ." Không gian đều bị Ngô Kiêu biến thành ngôi sao màu xanh lục chấn động đến lay động, bên cạnh Hài Quan cũng lắc lư. "Ô. . ." Mắt thấy tới gần, Tiêu Hoa quanh thân màu tím cùng huyết quang nồng đậm như là chiến bào, hắn giơ tay đem mây khói diệt tinh tế ra! Cái này mây khói diệt tinh chính là Văn gia cái kia phất trần lại tế luyện, bây giờ Tiêu Hoa dùng Chân Tiên thực lực thôi động, càng là hung hãn vô cùng. Chỉ thấy Tiêu Hoa quanh thân trước đó cùng huyết quang tức thì ngưng làm hai màu hà tơ rơi vào Tiên khí, mây khói diệt tinh nổi lên sáng tắt hào quang, như là to lớn lưới đánh cá chụp vào cái kia ầm ầm tập rơi ngôi sao màu xanh lục! Vô số màu tím cùng màu vàng kim xen lẫn hào quang trải rộng mấy trăm dặm không gian! Hết thảy tiên nhân đều coi là sẽ có nổ thật to thanh âm vang lên, có thể ra hồ dự liệu của bọn hắn, "Xoạt xoạt xoạt. . ." Nhàn nhạt bóng mờ lóe lên, ngôi sao màu xanh lục vậy mà xuyên thấu qua bóng mờ! Mà lại cái kia mênh mông màu xanh lá đem tử kim hào quang đánh cho yên diệt! Chớ nói chi là Tiêu Hoa thân hình tại màu xanh lá trùng kích phía dưới, quanh thân quang diệu yên diệt, hướng phía Hài Quan phía dưới rơi xuống! "Chuyện gì xảy ra?" Một đám tiên binh tâm lần nữa nắm chặt. Bất quá là mấy tức, cái kia hoàn chỉnh ngôi sao màu xanh lục đột nhiên tản ra, hóa thành ngàn vạn tinh thạch, sau đó "Oanh! Oanh! ! Oanh! ! !" Tất cả tinh thạch cũng bắt đầu nổ tung, này nổ tung thanh âm như thế gian ăn tết lúc pháo, đem tiên binh vui sướng nhóm lửa! "Không thể tưởng tượng nổi a, một. . . Một cái khí tiên, vậy mà đem lục tinh yêu tộc diệt sát!" "Đáng tiếc. . ." Càng có tiên binh thở dài, "Tiêu chân nhân cùng cái kia yêu tộc đồng quy vu tận!" "Ta tình nguyện Tiêu chân nhân sống sót. . ." "Nhanh, mau nhìn. . ." Một cái tiên binh kinh hỉ nói, " Tiêu chân nhân, còn sống!" "Hắn. . . Hắn đang bay lên. . ." "Ông trời ơi, hắn. . . Hắn còn muốn hướng Hài Quan đỉnh bay a!" Nhưng gặp, Tiêu Hoa như cùng một cái quật cường con kiến, nói là bay động, không nếu nói là là nhúc nhích, chậm rãi hướng phía Hài Quan phía trên ngoan cường bay lên! "Chỉ cần một cái đầu lâu!" "Ta. . . Chỉ cần một cái đầu lâu. . ." Tín niệm chống đỡ lấy Tiêu Hoa, khiến cho hắn từng chút một bay lên Hài Quan đỉnh! Thời gian tựa hồ đứng im, hết thảy tiên binh đều nhìn chằm chằm Tiêu Hoa bóng lưng, cái kia ánh bạc mặc dù mỏng manh như đom đóm, nhưng bóng lưng lại là vĩ ngạn! "Thanh Viên. . ." Hồ Khất nhắc nhở lần nữa. Thanh Viên hơi hơi đưa tay, tựa hồ có chút chần chờ. . . Mà lúc này, "Oanh. . ." Hài Quan đỉnh, một đoàn huyết quang như lôi đình tập rơi. Huyết quang này thực sự quá nhanh, Tiêu Hoa liền tránh né suy nghĩ đều chưa từng sinh ra, lôi đình đã đánh vào hắn trên đỉnh đầu! Huyết quang chui vào Tiêu Hoa trên đỉnh đầu, đầu của hắn máu thịt như nước hòa tan, lộ ra bạch cốt! "Đây là cái gì thủ đoạn?" Một đám tiên binh kinh hãi! "Thanh Viên ra tay rồi!" Tô Mẫn quanh thân sinh ra mãnh liệt ánh bạc, thân hình phóng lên tận trời, gọi nói, " ta cũng ra tay!" "Ta đi cứu Tiêu tiên phong. . ." Trần Tiến thân hình cũng bay ra, trong miệng nói ra. "Nguyên thần của các ngươi muốn lưu ở chỗ này sao?" Đột nhiên, một cái băng lãnh thanh âm tại Trần Tiến cùng Tô Mẫn trong tai vang lên. Trần Tiến cùng Tô Mẫn không ngạc nhiên chút nào, đồng thời nói ra: "Mặc dù lưu ở chỗ này lại như thế nào?" "Các ngươi là không quan trọng. . ." Cái kia băng lãnh thanh âm còn nói nói, " này mấy ngàn vạn tiên binh đâu?" "Ngươi. . ." Tô Mẫn có chút thở gấp, "Ngươi dám xuống tay với bọn họ?" Thanh âm không có trả lời, chỉ nói nói: "Thanh Viên không có động thủ, tiểu gia hỏa kia còn chưa có chết. . ." "Rầm rầm rầm. . ." Nói cách khác ở giữa, Hài Quan đỉnh liên tục có huyết quang lôi đình hạ xuống! "Xoạt" một đạo mạch máu rơi vào Tiêu Hoa cánh tay trái, cánh tay trái lập thành bạch cốt. "Xoạt" một tia chớp rơi vào Tiêu Hoa cánh tay phải, cánh tay phải lập thành bạch cốt! Thế nhưng, Tiêu Hoa vẫn như cũ là cắn chặt hàm răng, làm việc nghĩa không chùn bước bay cao! Một cái đầu lâu, Hắn chỉ cần đoạt đi một cái đầu lâu! "Trở về, khiến cho hắn trở về!" Tô Mẫn hốc mắt có chút ẩm ướt, vội vàng hô nói, " đến nơi đây, mặc dù một cái đầu lâu đều không giành được, chúng ta cũng là thắng!" "Trở về. . ." "Trở về! !" Trần Tiến theo lời truyền lệnh, chúng tiên binh cùng kêu lên hò hét. Tiêu Hoa tựa hồ là nghe được, hắn có chút không hiểu quay đầu, cái kia chỉ có bạch cốt đầu thoạt nhìn quỷ dị, nhưng hết thảy tiên binh đều nhìn ra Tiêu Hoa kiên quyết! Bởi vì Tiêu Hoa bay cao thân hình không có một tia đình trệ! "Oanh. . ." Huyết sắc lôi đình qua đi, Tiêu Hoa bên phải gần phân nửa tiên khu thành bạch cốt! "Rầm rầm rầm. . ." Tiêu Hoa bay cao gần trăm dặm, có mười đạo lôi đình đánh xuống, hết thảy máu thịt đều ở trong sấm sét yên diệt! Chỉ còn lại có một bộ bạch cốt, mà trên đám xương trắng còn có huyết sắc lôi đình quanh quẩn. Mặc dù biết tiên khu yên diệt không đủ để muốn Tiêu Hoa mệnh, nhưng hết thảy tiên binh tiên tướng cũng nhịn không được rưng rưng! "Đáng chết!" Thanh Viên cuối cùng kìm nén không được, thân hình của hắn động, một cái bàn tay lớn chụp về phía Tiêu Hoa đồng thời, gầm nhẹ nói, " tuyệt đối không thể để cho hắn đến Hài Quan đỉnh!" "Ba. . ." Thanh Viên một chưởng liền đem Tiêu Hoa đánh rớt ngàn trượng, bạch cốt không thành hình người. Thanh Viên hơi kinh ngạc, hắn không hiểu vì sao chính mình một chưởng không có nắm Tiêu Hoa bạch cốt đánh cho nát bấy, bất quá cũng chỉ hắn lần nữa đưa tay trước, "Đánh. . ." Trần Tiến thanh âm vang lên, chợt liền gặp được, một vệt kim quang theo trong miệng hắn bắn ra, đánh về phía Thanh Viên. Nhưng Trần Tiến vẫn là xa, hắn kim quang còn chưa từng chạm đến Mậu tuất thủy kính rìa, Thanh Viên tay đã đánh vào Tiêu Hoa lộn xộn rơi trên đám xương trắng. . .   Mời các bạn đón đọc Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3 của tác giả Tiểu Đoạn Thám Hoa.