Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy

Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy là phần kết đầy kịch tính và bất ngờ của bộ Grisha, tiếp sau "Bóng tối và xương trắng", "Phá muôn trùng vây". Alina - Thánh nữ mặt trời bước vào cuộc đấu cuối cùng với Hắc Y với sức khỏe bị tàn phá, bộ khuếch đại thứ ba chưa tìm được, đoàn quân hộ vệ cô tan tác... Cái giá quá đắt để giành lấy cơ hội thành công mong manh, liệu cô có dám trả? *** Leigh Bardugo là một tác giả giả tưởng và người trưởng thành trẻ tuổi người Mỹ, nổi tiếng với bộ phim Six of Crows và bộ ba Shadow and Bone, đã bán được hơn hai triệu bản. *** Tên con quái vật là Izumrud, Cự Trùng, nhiều người khăng khăng tin rằng nó đã tạo ra những đường hầm bên dưới Ravka. Mang trong mình cơn đói cồn cào, nó ăn sạch bùn đất và sỏi đá, càng ngày càng đào sâu vào lòng đất hòng tìm ra thứ gì để thỏa mãn, cho đến khi nó đi quá xa và lạc lối trong bóng tối. Đấy chỉ là một câu chuyện kể, nhưng người ở Giáo Hội Trắng luôn cẩn thận không đi quá xa khỏi những lối đi quanh hang động chính. Bao âm thanh lạ lẫm vang vọng khắp hệ thống địa đạo mịt mờ, những tiếng rên rỉ và lầm rầm khó hiểu, không gian lạnh lẽo của sự thinh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng rít khẽ như đến từ hư vô, hoặc từ chuyển động uốn lượn của một thân thể dài ngoằng đang trườn dọc theo một lối đi gần bên để săn mồi. Vào những giây phút ấy, thật dễ để tin rằng Izumrud vẫn đang tồn tại ở đâu đấy, chờ được thức tỉnh bởi tiếng gọi của những vị anh hùng, mơ về bữa ăn ngon lành nó sẽ có nếu một đứa trẻ xấu số nào chẳng may đi lạc vào miệng nó. Một con quái thú như thế sẽ chỉ nghỉ ngơi chứ không chết hẳn. Người con trai đem đến cho người con gái câu chuyện này, cùng nhiều câu chuyện khác, tất cả những câu chuyện mới mẻ cậu có thể thu thập được vào những ngày đầu tiên cậu được phép ở gần cô. Cậu sẽ ngồi cạnh giường, cố thúc cô ăn, lắng nghe tiếng thở gắt gao từ buồng phổi của cô, và cậu sẽ kể cô nghe câu chuyện về dòng sông được chế ngự bởi một Tiết Hải Sư quyền năng, nó được huấn luyện để xuyên thủng hàng ngàn lớp đá nhằm kiếm tìm một đồng xu ma thuật. Cậu sẽ thì thầm về gã Pelyekin đáng thương bị nguyền rủa, quần quật hàng ngàn năm với lưỡi cuốc diệu kỳ, để lại vô vàn hang động và lối đi sau dấu chân mình, một tồn tại đơn côi không mong gì hơn ngoài sự xao lãng, gã tích lũy vàng bạc và đá quý mà bản thân chưa bao giờ thiết dùng. Rồi buổi sáng nọ, người con trai tìm đến phòng người con gái và nhận ra nó đã bị bao vây bởi một lực lượng vũ trang. Và khi cậu từ chối rời đi, họ xích cậu lại và lôi cậu ra khỏi cửa. Lão linh mục cảnh cáo người con trai rằng niềm tin sẽ đem cho cậu bình yên và phục tùng sẽ giữ cậu sống sót. Bị giam trong ngục tối một mình ngoài tiếng nước rơi lộp độp và nhịp đập chậm rãi của trái tim, người con gái biết những câu chuyện về Izumrud là thật. Cô đã bị ăn sống, bị nuốt chửng hoàn toàn, và trong lòng thạch anh vang dậy của Giáo Hội Trắng, chỉ còn lại Thánh nữ hiện diện. Người Thánh nữ thức dậy mỗi ngày trong tiếng ca tụng tên cô, và quân đội của cô ngày càng lớn mạnh, hàng ngũ lúc nhúc bao kẻ đói khát và tuyệt vọng, với những binh sĩ bị thương và những đứa trẻ chỉ gần đủ lớn để vác khẩu súng trường. Lão linh mục nói với tín đồ rằng ngày nào đó cô sẽ là Nữ Hoàng, và họ tin lời lão. Nhưng họ thắc mắc trước đoàn triều thần tơi tả và bí ẩn của cô: Tiết Khí Sư tóc đen với miệng lưỡi sắc sảo, Phế Nhân với khăn choàng cầu nguyện màu đen và những vết sẹo ghê tởm, người học giả xanh xao luôn lom khom bên đống sách vở và công cụ kì lạ của mình. Họ là những tàn dư rệu rã của Hạ Quân - thật không đủ tư cách làm trợ thủ của Thánh nữ. Chỉ một số ít người biết rằng cô đã suy yếu. Bất cứ sức mạnh gì từng ban phúc cho cô, thiêng liêng hay không, đều đã biến mất - hoặc ít nhất là nằm ngoài tầm với. Những môn đệ bị cách ly ở một khoảng khá xa, để họ không thấy được đôi mắt cô giờ chỉ là hai lỗ trũng u tối, hơi thở cô giờ chỉ còn từng đợt ngắt quãng đầy sợ hãi. Cô bước thật chậm và ngập ngừng, từng khớp xương mảnh dẻ chực gãy nát bên trong, toàn bộ hy vọng của họ đặt lên người cô gái bệnh tật này. Phía trên mặt đất, một vị vua mới cai trị với quân đoàn bóng tối mình sở hữu, và anh ta lệnh rằng Tiết Dương Sư của mình phải được trả về. Anh ta đe dọa lẫn treo thưởng, nhưng câu trả lời nhận được lại là thách thức - Một gã sống ngoài vòng pháp luật được dân chúng mệnh danh là Hoàng Tử Gió. Gã tấn công dọc theo biên giới phía Bắc, đánh bom đường dây tiếp tế, buộc Hắc Vương phải tái thiết mậu dịch và băng qua Vực Tối với không gì khác ngoài vận may cùng đoàn Tiết Hỏa Sư để đẩy lùi bầy quái vật. Vài người nói kẻ thách thức này là hoàng tử Lantsov. Kẻ khác lại đồn gã là một phiến quân Fjerda đã từ chối chiến đấu cùng lũ phù thủy. Nhưng tất cả đều nhất trí rằng gã chắc chắn phải sở hữu năng lực đặc thù. Người Thánh nữ lắc mạnh song sắt của buồng giam bên dưới lòng đất. Đây là cuộc chiến của cô, và cô đòi quyền tự do để đấu tranh vì nó. Lão linh mục từ chối. Nhưng lão đã quên rằng trước khi trở thành Grisha và Thánh nữ, cô là một hồn ma của Keramzin. Cô và người con trai đã tích trữ bí mật như Pelyekin tích trữ kho tàng. Họ biết cách trở thành những tên trộm và những bóng ma, biết cách che giấu sức mạnh cũng như mánh khóe. Tương tự các giáo viên ở dinh thự của Công tước, lão linh mục cứ ngỡ mình đã biết rõ về người con gái và khả năng của cô. Lão đã lầm. Lão đã không nghe thấy ngôn ngữ ẩn giấu của họ, đã không hiểu quyết tâm của người con trai. Lão đã không thấy được khoảnh khắc người con gái thôi đánh giá nhược điểm của mình là gánh nặng, mà bắt đầu mang nó như một lớp vỏ trá hình. *** Tôi đứng trên ban công khắc đá, dang rộng hai tay, cả người run lẩy bẩy trong trang phục rẻ tiền, cố diễn tròn màn kịch hoàn hảo. Bộ kefta của tôi là một miếng vải chắp vá được may lại từ những mẩu vụn của chiếc áo choàng tôi mặc vào cái đêm trốn khỏi cung điện, cùng mấy tấm màn cửa sặc sỡ nghe nói được lấy từ một nhà hát đã sụp đổ đâu đó gần Sala. Áo được tô điểm bằng những chuỗi hạt trên chùm đèn treo trong hành lang. Họa tiết thêu ở tay áo gần sút chỉ. David và Genya đã cố gắng hết sức, nhưng tài nguyên bên dưới lòng đất thì có hạn. Nhìn từ xa trông nó vẫn ổn, sắc vàng lung linh giữa ánh đèn như thể phát ra từ lòng bàn tay tôi, lan tỏa từng đợt lấp lánh rạng ngời trên khuôn mặt mê mẩn của đoàn môn đệ ở phía xa bên dưới. Khi đến gần, tất cả chỉ là những bó chỉ lỏng lẻo và nguồn sáng giả tạo. Giống như tôi. Thánh nữ xác xơ. Giọng của Lão Tư Tế rền vang khắp Giáo Hội Trắng, và đám đông quay cuồng, mắt nhắm nghiền, tay giơ cao, một cánh đồng thuốc phiện, những cánh tay như cuống hoa nhợt nhạt đung đưa trong cơn gió vô hình mà tôi không thấy được. Tôi làm theo một chuỗi hành động được sắp đặt, cố ý di chuyển sao cho David và người Tiết Hỏa Sư phụ giúp anh vào sáng hôm đó có thể dõi theo cử động của tôi từ mật thất ngay phía trên ban công. Tôi chán ghét những buổi cầu nguyện sáng, nhưng theo lời lão linh mục thì, hình ảnh dối trá này rất cần thiết. “Đấy là món quà cô tặng cho tín đồ của mình, Sankta Alina,” lão giải thích. “Là hy vọng”. Trên thực tế, nó là một ảo vọng, một ám thị nhạt nhòa của ánh sáng một thời tôi từng nắm giữ. Quầng sáng màu vàng thật ra là lửa của Tiết Hỏa Sư, phản chiếu lại từ một chiếc đĩa gương tồi tàn được David tạo nên bằng những mảnh thủy tinh còn sót lại. Nó giống như thứ chúng tôi đã dùng khi cố cản đường tiến của đội quân Hắc Y ở Os Alta nhưng thất bại. Chúng tôi bị đánh úp bất ngờ; và năng lực của tôi, kế hoạch của chúng tôi, tất cả kỹ nghệ của David, kể cả sự tháo vát của Nikolai cũng không đủ để ngăn chặn cuộc thảm sát. Từ đó, tôi không thể triệu hồi nổi dù chỉ một tia nắng nhỏ nhoi. Nhưng hầu hết đám đông của Lão Tư Tế chưa bao giờ nhìn thấy khả năng thật sự của Thánh nữ mà họ tôn thờ, và hiện tại, trò lừa đảo này xem như tạm đủ. Lão Tư Tế kết thúc bài giảng của mình. Đấy là tín hiệu chấm dứt. Người Tiết Hỏa Sư để luống sáng bừng lên quanh tôi. Nó nhấp nháy và rung rinh một cách cuồng loạn, cuối cùng mới mờ đi lúc tôi bỏ tay xuống. Chà, giờ thì tôi biết hôm nay ai là người trực chung với David rồi. Tôi quắc mắt nhìn về phía hang động. Harshaw. Hắn ta lúc nào cũng làm quá trớn. Sau trận chiến ở Tiểu Điện chỉ có ba Tiết Hỏa Sư còn sống, nhưng một người đã chết chỉ sau đó vài ngày vì vết thương của cô. Trong số hai người còn lại, Harshaw là kẻ uy lực và khó đoán nhất. Tôi bước xuống bục, nôn nóng thoát khỏi sự hiện diện của Lão Tư Tế, nhưng chân tôi loạng choạng suýt ngã. Lão liền nắm lấy tay và đỡ tôi đứng vững. “Cẩn thận đấy, Alina Starkov. Cô quá bất cẩn với an nguy của bản thân.” “Cảm ơn,” tôi nói. Tôi muốn tránh xa lão, tránh xa mùi bùn đất và nhang trầm hôi thối lão mang trên người. “Hôm nay cô có vẻ không khỏe.” “Chỉ vụng về chút thôi.” Cả hai đều biết đấy là lời nói dối. Tôi đã khỏe hơn hồi mới đến Giáo Hội Trắng - những khớp xương đã lành lặn, tôi cũng không nôn hết thức ăn nữa - nhưng tôi vẫn còn yếu, cơ thể như bị đày đọa bởi những cơn đau nhức và mỏi mệt liên miên. “Vậy thì, một ngày để nghỉ ngơi nhé.” Tôi nghiến răng. Lại một ngày bị giam cầm trong buồng ngủ. Tôi cố nén giận và yếu ớt mỉm cười. Tôi biết lão muốn thấy điều gì. “Tôi lạnh lắm,” tôi nói. “Vài ngày ở Kettle sẽ giúp tôi thấy ổn hơn.” Thành thực mà nói, đó là sự thật. Nhà bếp là nơi duy nhất không bị ẩm thấp trong Giáo Hội Trắng. Ngay lúc này, ít nhất một lò sưởi dùng cho buổi sáng sẽ được thắp lên. Hang động lớn hình tròn sẽ chìm trong mùi thơm của bánh mì đang nướng và cháo yến mạch ngọt ngào được đầu bếp nấu từ đậu khô dự trữ và sữa bột do đồng minh trên mặt đất cung cấp. Tôi vờ run lên để tăng tính thuyết phục, nhưng câu trả lời duy nhất của lão linh mục chỉ là một chữ “hừm” vô thưởng vô phạt. Tiếng di chuyển ở bên dưới hang động làm tôi chú ý: những người hành hương, tất cả đều mới đến. Tôi không thể ngăn mình nhìn họ bằng con mắt chiến lược. Một vài người mặc quân phục cho thấy họ là lính đào ngũ của Thượng Quân. Tất cả đều trẻ trung và khỏe mạnh. “Không có cựu binh?” Tôi hỏi. “Hay góa phụ?” “Cuộc sống dưới lòng đất là một hành trình khó khăn,” Lão Tư Tế đáp lại. “Nhiều người quá già hoặc quá yếu để chuyển đi. Họ thích sống thoải mái trong nhà mình hơn.” Không thể nào. Những người hành hương chống nạng và gậy để đến đây, bất kể già nua hay bệnh tật. Dù sắp chết, họ vẫn đến đây vào những ngày cuối đời để được diện kiến Thần Mặt Trời. Tôi thận trọng ngoái nhìn sau vai. Tôi chỉ thoáng thấy qua cận vệ của Lão linh mục, những gã râu ria được trang bị vũ trang hiện đang đứng gác ở lối đi. Bọn họ là những nhà sư, những linh mục thông thái như Lão Tư Tế, và là những người duy nhất được phép mang vũ khí dưới đường hầm. Trên mặt đất, họ là người gác cổng, săn đuổi quân do thám và những kẻ vô thần, ban ơn trú ẩn cho những người họ nghĩ là xứng đáng. Gần đây, số lượng đoàn hành hương đang dần suy yếu, và những cá nhân gia nhập hàng ngũ của chúng tôi có vẻ nồng nhiệt hơn là ngoan đạo. Lão Tư Tế muốn những chiến binh tiềm năng, không phải những cái miệng đói ăn. “Tôi có thể đến chỗ người già và bệnh nhân,” tôi đề nghị. Tôi biết tranh cãi là vô ích, nhưng tôi vẫn lên tiếng. Đây là điều gần như được đoán trước. “Thánh nữ nên đồng hành cùng dân chúng, không phải lẩn trốn như chuột cống dưới hang.” Lão Tư Tế mỉm cười - nụ cười nhân đức, khoan dung mà giáo dân ngưỡng mộ nhưng khiến tôi muốn thét lên. “Vào thời điểm khó khăn, nhiều loài động vật sẽ chui xuống lòng đất. Đấy là cách chúng sống sót,” lão nói. “Sau khi lũ xuẩn ngốc phát động chiến tranh, chuột cống sẽ là loài cai trị ruộng đồng và thị trấn.” Và mở tiệc ăn mừng trên xác chết, tôi rùng mình nhủ thầm. Như thể đọc được ý nghĩ, lão linh mục nhấn một tay lên vai tôi. Những ngón tay dài và trắng nhợt, vươn khắp tay tôi như một con nhện sáp. Nếu đây là cử chỉ nhằm để an ủi thì lão thất bại rồi. “Hãy kiên nhẫn, Alina Starkov. Chúng ta chỉ trỗi dậy đúng lúc chứ không sớm hơn.” Kiên nhẫn. Nó luôn là đơn thuốc của lão. Tôi cố kiềm chế mong muốn được chạm vào cổ tay trơ trọi của mình, khoảng trống đáng ra sẽ đón nhận vòng xương của Hỏa Điểu. Tôi đã có vảy của Hải Long và sừng con hươu đực, nhưng mảnh ghép cuối cùng trong câu đố của Morozova vẫn mất tích. Chúng tôi đã có thể sở hữu bộ khuếch đại thứ ba nếu Lão Tư Tế chịu góp sức tìm kiếm, hoặc để chúng tôi quay lại mặt đất cũng được. Nhưng sự chấp thuận ấy phải trả bằng một cái giá. “Tôi lạnh lắm,” tôi lặp lại, cố chôn vùi nỗi bực dọc của mình. “Tôi muốn đến Kettle.” Lão cau mày. “Ta không thích cô túm tụm bên dưới đó với con bé kia…”   Mời các bạn đón đọc Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy của tác giả Leigh Bardugo & Nguyễn Bảo Anh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Huyết Mạch Phượng Hoàng - Tố Niên Cận Thời
Tô Mạt là một cô gái rất đỗi bình thường, nhân duyên tình cờ được truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng, một trong những thần thú thượng cổ.   Chuyến hành trình khám phá sức mạnh của hậu duệ thần thú thượng cổ mang đến biết bao điều thú vị nhưng cũng đầy rẫy những hiểm nguy. Đồng hành cùng cô là các người bạn với những khả năng đã được giấu kín. Họ cùng nhau đối mặt với những cái chết thương tâm đầy bí ẩn, trải qua hỗn loạn nơi địa phủ, thu phục những oan hồn hoành hành gây họa chốn nhân gian, nắm tay nhau vượt qua những trận pháp liên hoàn không lối thoát… Bằng sự quả cảm và lòng bác ái, Tô Mạt đã can đảm đương đầu với kiếp nạn Thiên Niên Kiếp, với cái chết luôn trực chờ, với nỗi đau đớn khi Phượng Hoàng tắm lửa trùng sinh… Đan xen với những tình huống hiểm nguy trắc trở vô cùng hồi hộp là muôn vàn cung bậc cảm xúc của những trái tim yêu, yêu mà không thể giãi bày, yêu mà không thể nói, yêu mà không thể đón nhận, yêu mà oán hận…   Liệu Tô Mạt có thể vượt qua tất cả để hoàn thành sứ mệnh của bản thân? Cô và các bạn của mình có tìm thấy được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình, hóa giải được thù hận từ muôn kiếp trước hay mãi mãi lạc lối trong địa ngục bế tắc không lối thoát? *** Anh nói thật sao?" Trong phòng bệnh, một chàng trai trẻ có vẻ tiều tụy nhìn tấm danh thiếp trong tay, hỏi người đàn ông tự xưng là Trịnh Nguyên mang vẻ mặt nịnh hót đối diện. "Vâng, đúng vậy ạ, rất linh nghiệm. Mấy hôm trước bệnh viện gửi giấy thông báo ông cụ nhà tôi bệnh tình nguy kịch, còn bảo tôi chuẩn bị hậu sự, sau lại được một người giới thiệu, tôi nghĩ bụng còn nước còn tát cứ thử xem sao, không ngờ linh thật. Bây giờ ông cụ nhà tôi ở phòng bệnh kế bên, anh sang xem thử đi, tinh thần và khí sắc chẳng giống người sắp chết tẹo nào." Trịnh Nguyên vỗ ngực, nói chắc như đinh đóng cột. Chàng trai trẻ cầm danh thiếp đi theo Trịnh Nguyên đến cửa phòng bệnh kế bên, nhìn vào trong. Căn phòng được trang trí hệt như phòng bệnh của cha anh, đều là phòng chăm sóc đặc biệt, trên giường bệnh, ông cụ đang nói chuyện với một người phụ nữ bụng hơi nhô lên, thoạt nhìn sắc mặt cũng khá tốt, không giống như phải chuẩn bị hậu sự. "Vâng, cảm ơn anh, dù kết quả có thế nào đi nữa tôi vẫn sẽ nhớ ân tình này. Tôi là Tiêu Hàn, có việc cứ nói với tôi, chi cần làm được thì tôi nhất định sẽ cố hết sức. "Ôi, anh khách sáo quá, tôi biết anh mà, anh và cha anh lên ti vi suốt. Anh tên Tiêu Hàn, là một doanh nhân có tiếng của thành phố A chúng ta, còn cha anh thì càng khỏi phải nói, người cùng một tỉnh với nhau có thể giúp đỡ anh xem như là vinh hạnh của tôi. Vậy ngày mai anh cứ tìm theo địa chi này đi, anh đang bận tôi không quấy rầy nữa. Nói xong Trịnh Nguyên nhìn Tiêu Hàn, không còn vẻ mặt nịnh hót vừa rồi nữa mà lại khẽ mỉm cười. Tiêu Hàn thấy nụ cười của Trịnh Nguyên thì thoáng giật mình, vẻ mặt này sao lại khiến người ta cảm thấy bất an vậy kìa . Thôi kệ vậy, có lẽ anh ta muốn hợp tác với mình sau này thôi, Tiêu Hàn khẽ gật đầu rồi nhìn Trịnh Nguyên đi về phòng bệnh , quay người chuẩn bị trở lại phòng cha mình. ... Mời các bạn đón đọc Huyết Mạch Phượng Hoàng của tác giả Tố Niên Cận Thời.
Harry Potter và Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa - J. K. Rowling
Câu chuyện nghe rất đỗi thân thuộc: Sân ga  9 3/4, các tiểu phù thủy và pháp sư đáp chuyến tàu tốc hành Hogwarts Express, Sorting Hat (chiếc mũ phân loại) và cậu bé nhỏ, nhân vật dường như thu hút mọi phiền phức.   Khác với bảy phần trước của tiểu thuyết Harry Potter, "Harry Potter và Đứa Trẻ bị Nguyền rủa" phần I và II là kịch bản gốc của vở kịch mới của tác giả Rowling. Tập truyện này được viết dưới dạng kịch bản và chỉ bao gồm hội thoại giữa các nhân vật cộng với một chút thông tin chính. Cái thoạt đầu tưởng như rối rắm trở thành một trò chơi thú vị cho trí não, buộc người đọc phải tưởng tượng các nhân vật nói chuyện hơn là có những lớp tình tiết tinh vi. Tác phẩm tập trung vào thế hệ tiếp nối những anh hùng nhỏ tuổi trong Harry Potter trong bối cảnh yên bình vắng bóng thế lực Hắc ám. Cuốn sách hiện dù đang vấp phải rất nhiều lời chê bai từ chính những người hâm mộ bộ truyện. Nhưng vẫn rất nhiều người đang điên cuồng vị cuốn sách này. Mời các bạn đón đọc Harry Potter và Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa của tác giả J. K. Rowling.
Học Viện Ác Mộng 2: Quái Vật Trả Thù - Dean Lorey
Bộ truyện kỳ ảo đầy ắp hành động, vô cùng ly kỳ và cũng không thiếu hài hước Học viện ác mộng xoay quanh nhân vật chính Charlie Benjamin và những người bạn trong cuộc đối đầu với bọn Chúa Named, một giống loài độc ác từ dưới Âm Ti trồi lên đe dọa cuộc sống yên bình trên mặt đất. Những cuộc phiêu lưu xuất phát từ Học viện ác mộng, nơi huấn luyện các pháp sư và chiến binh tiêu diệt bọn quái vật sẽ khiến độc giả nhỏ tuổi say mê và kích thích trí tưởng tượng bay bổng… Là một sự kết hợp tuyệt vời giữa Harry Porter – Men in black – Monster’s Inc. Học viện Ác mộng hiện đã được xuất bản ở trên 20 quốc gia! Từng giành được giải thưởng “ Tiểu thuyết hay nhất dành cho thiếu nhi – 2008” do SCIBA trao tặng. - Phim hành động, giả tưởng, hài hước, do Will Smith thủ vai chính. - Phim hoạt hình “Tổng công ty Quái vật” của hãng Walt Disney. TẬP 2: Quái Vật Trả Thù Chúng ta đang bị tấn công! Lũ Named đang lần mò tìm đường lên mặt đất. Chỉ có một sinh vật bí hiểm có tên Kẻ Gác Đường mới ngăn được bọn quỷ, nhưng y đang chết dần... Chartlie và các bạn phải làm mọi cách để cứu y và giết cho hết bọn Named. Mọi việc thật khó khăn, vì mỗi Named có một bảo bối không dễ gì chống đỡ nổi.  Tuy nhiên, kẻ thù không phải lúc nào cũng mang hình dạng khổng lồ, ghê gớm, xấu xa. Hắn có thể ở ngay bên cạch mà ta không hề hay biết... *** Các kỳ thi cuối cấp bình thường sẽ không kết thúc bằng cái chết, nhưng Charlie Benjamin không phải là một đứa bình thường và kỳ thi cuối cấp nó cùng đám bạn sắp tham gia cũng vậy. “Bọn quái vật, hãy coi chừng!” Theodore kêu lên khi cùng Charlie và Violet tập hợp trên boong con tàu cướp biển ngay trên nóc Học viện Ác mộng. “Thi xong rồi bọn tao sẽ không còn là lũ Noob nữa đâu!” Suốt sáu tháng bọn trẻ học tập ở đây, cây đa khổng lồ ôm ấp Học viện trong các cành nhánh vững chãi đã gần như trở thành mái nhà của chúng - Charlie biết rõ mọi tấm ván dãi dầu của từng con thuyền hoang phế nương náu trong những cành cây đó. Nó cũng đã phải làm khá nhiều việc, dĩ nhiên rồi. Những vết cắn vết cào lãnh đủ từ bọn quái vật Hạng 1 ở lớp Trừ Tà Vỡ lòng là thôi rồi, khỏi đếm xuể; lại còn phải liên tục vận dụng mọi nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, tăm tối nhất để mở cổng ở lớp Khai cổng Nhập môn; đó cũng chẳng hề là chuyện chơi. Nhưng tất cả những chuyện đó đều không thành vấn đề, thật thế. Cứ với một chuyện tồi tệ xảy đến thì lại có ngay ba chuyện hay ho - bơi lội trong làn nước biển trong xanh cùng với Violet và Theodore, chơi cút bắt trong cái mạng lưới rối tung của đám cầu thang trên không, trong các con thuyền cùng những cành cây; ăn quả mận hoang và để những vệt nước tím ngọt ngào chảy đầy trên má. Mọi chuyện cứ như ở thiên đường... và tất cả đã dẫn tới khoảnh khắc này đây. “Thi cuối kỳ dễ như ăn kẹo!” Theodore la lớn. “Cứ để đây xử mấy con quái vật kia rồi các cậu sẽ thấy thế nào mới đúng là ‘khống chế lũ sâu bọ’! Tớ là bình thuốc Raid di động biết nói đây!” “Ấy, cậu đúng là vừa cao vừa còm nhom như bình thuốc Raid thật đấy,” Violet vừa cười vừa nói. “Và cũng có sức hủy diệt như thế,” Theodore phản pháo. “Tớ là Raid ‘sức mạnh vượt trội’ - chớ chĩa vào mặt, chớ dùng gần lửa, hãy rửa sạch tay sau khi dùng!” “ Cuối cùng ngày này cũng đã tới, làm tớ mừng ghê vậy,” Charlie nhăn răng cười. “Cứ tưởng bọn mình phải làm Noob mãi mãi rồi chứ.” ... Mời các bạn đón đọc tập thứ hai của bộ sách Học Viện Ác Mộng: Quái Vật Trả Thù của tác giả Dean Lorey.
Học Viện Ác Mộng 1: Chiếc Vòng của Barakkas - Dean Lorey
Bộ truyện kỳ ảo đầy ắp hành động, vô cùng ly kỳ và cũng không thiếu hài hước Học viện ác mộng xoay quanh nhân vật chính Charlie Benjamin và những người bạn trong cuộc đối đầu với bọn Chúa Named, một giống loài độc ác từ dưới Âm Ti trồi lên đe dọa cuộc sống yên bình trên mặt đất. Những cuộc phiêu lưu xuất phát từ Học viện ác mộng, nơi huấn luyện các pháp sư và chiến binh tiêu diệt bọn quái vật sẽ khiến độc giả nhỏ tuổi say mê và kích thích trí tưởng tượng bay bổng… Là một sự kết hợp tuyệt vời giữa Harry Porter – Men in black – Monster’s Inc. Học viện Ác mộng hiện đã được xuất bản ở trên 20 quốc gia! Từng giành được giải thưởng “ Tiểu thuyết hay nhất dành cho thiếu nhi – 2008” do SCIBA trao tặng. - Phim hành động, giả tưởng, hài hước, do Will Smith thủ vai chính. - Phim hoạt hình “Tổng công ty Quái vật” của hãng Walt Disney. TẬP 1: CHIẾC VÒNG CỦA BARAKKAS Câu chuyện bắt đầu khi con quái vật Lưỡi Bạc mò vào phòng ngủ của Charlie, mưu toan ám hại cậu bé, mà dẫn đường cho Lưỡi Bạc lại chính là những cơn ác mộng của Charlie. Ngay tức khắc, đội Trừ Tà xuất hiện khóa mõm con quái. Từ đây, Charlie bước vào Học viện Ác mộng, ngày ngày luyện tập với các pháp sư và không ngừng phải cảnh giác, đối đầu với những loài yêu quái ranh ma quỷ quyết luôn rình mò tấn công Học viện… *** Ngày nào cũng như ngày nào, Charlie Benjamin luôn tin chắc nó là đứa cô đơn nhất quả đất. Nó cứ phải thui thủi học một mình ở nhà, trên một con phố tĩnh mịch nằm trong một khu dân cư có cổng rào bao quanh. Nhìn bên ngoài nhà nào nhà nấy trông cũng từa tựa nhau, nhưng thật ra là có đủ các mẫu nhà khác nhau cho người mua lựa chọn. Gia đình Benjamin sống trong ngôi nhà xây theo mẫu số 3. Bố của Charlie là người ưa chính xác, có một cái tên nghe rõ chính xác là Barrington. Ông thường giải thích với Charlie rằng: “Mẫu số 3 là mẫu ưu việt nhất. Mẫu số 1 rõ ràng là mẫu cơ bản rồi - tốt nhất là ít nói về nó thôi. Mẫu số 2 thì lại là kết quả của việc khắc phục các khuyết điểm một cách quá ư vội vàng. Và thường thì phải lùi hai bước mới tiến tới được một bước. Chỉ có mẫu số 3 của ta là mẫu đơn giản, vững chãi và đáng tin cậy .” Và cái mẫu số 3 ấy chính là nhà tù của Charlie Benjamin. Mười ba tuổi mà nó thấp lủn chủn, tóc bù xù màu cát, cặp mắt nâu đen, cả mũi lẫn gò má đầy tàn nhang lấm tấm. Cùi chỏ và đầu gối không hề có chút sứt sẹo nào, trên người hầu như cũng chẳng có vết bầm tím nào, tất cả đều nhờ-ở-bà-mẹ-quá-lo-luôn-bắt-con-phải-ở-trong-nhà của nó. “Thế giới này bất ổn lắm con ơi,” bà thường bảo vậy. “Ở trong nhà mẹ còn bảo vệ được con, chứ một khi con bước chân ra ngoài thì...” Câu ca cẩm cứ đến đây là kèm theo một cái lắc đầu nghiêm trọng, như thể cuộc sống bên ngoài ngôi nhà mẫu 3 này đau đớn không cách gì xơi nổi. “Con biết, lúc nào mà mẹ chẳng nói thế,” Charlie bảo với mẹ vào một sáng thứ Bảy nọ, sau một cái lắc đầu cực kỳ nghiêm trọng như mọi khi của bà. “Nhưng mẹ nói mãi thì điều đó cũng có biến thành sự thật được đâu. Con chán bị nhốt trong nhà lắm rồi. Con muốn đi học ở trường bình thường kìa.” “Trường bình thường ấy hả?” mẹ nó đáp ngay. “Con yêu ơi, ngay ở nhà mình đây vẫn có đủ những thứ mà trường bình thường có đấy thôi: sách vở, máy vi tính, giấy bút, bài kiểm tra, điểm số...” ... Mời các bạn đón đọc tập đầu tiên của bộ sách Học Viện Ác Mộng : Chiếc Vòng của Barakkas của tác giả Dean Lorey.