Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Toàn Cầu Hung Thú: Ta Có Vô Số Thần Thoại Cấp Sủng Thú

"Đinh! Sủng thú Bạo Phong Chi Ưng của ngươi thu được Thần Thoại Cấp thiên phú -  Phong Bạo Chi Tử!" "Đinh! Sủng thú Bạo Phong Chi Ưng của ngươi giết chết ma hóa chim sẻ, kinh nghiệm + 100!" "Đinh! Sủng thú Nhân Diện Tri Chu của ngươi thu được Thần Thoại Cấp thiên phú -  Hủ Thần Chi Độc!" Ba trăm năm trước, linh khí khôi phục, hung thú tàn sát bừa bãi, chín phần nhân loại bỏ mạng trong miệng hung thú! Nhân loại tràn ngập nguy cơ! May mà Ngự Thú Sư đột nhiên xuất hiện, mới khiến nhân loại miễn cưỡng đứng vững gót chân, sở hữu quyền tiếp tục sinh tồn! Ba trăm năm sau, Tô Dương xuyên việt đến thế giới này, giác tỉnh Ngự Thú Sư thiên phú, thu được Dưỡng Sủng hệ thống, thu phục bồi dưỡng vô số Thần cấp sủng thú, trở thành vĩnh hằng truyền thuyết!   *** - Không biết chúng ta có thể giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú hay không? ! - Chỉ cần giác tỉnh thiên phú, ta có thể đưa cả nhà vào trong nội thành, ở ngoại thành thực quá nguy hiểm! Đồng bạn bên cạnh Tô Dương, Chu Đại Hải tiếp tục nói: - Ta có nằm mơ cũng muốn trở thành Ngự Thú sư a, ngươi thì sao, Tô Dương? Tô Dương gật đầu nói: - Ta đương nhiên cũng muốn! Tô Dương hắn là người xuyên việt, vốn khổ học mười hai năm, vất vả thi qua kỳ thi đại học, đậu vào trường mà hắn mong muốn, không nghĩ tới vừa ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã tới cái thế giới khắp nơi đều là Hung thú này! Ba trăm năm trước, thế giới này tương tự như Trái đất của hắn, nhân loại có văn minh khoa học kỹ thuật phồn vinh, loài người là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn. Có điều một hồi Đại Biến Cố đột nhiên kéo tới, Linh khí khôi phục, động thực vật dồn dập tiến hóa thành Hung thú, đám Hung thú lại bắt đầu tàn sát nhân loại, vũ khí nóng của nhân loại đối với bọn nó gần như vô hiệu, ngay cả đầu đạn hạt nhân cũng chỉ có thể khiến chúng nó biến dị càng thêm nguy hiểm! Vô số thành thị rơi vào tay Hung thú, vô số nhân loại trở thành thức ăn, văn minh rơi vào nguy cơ chưa từng có! Cũng đúng lúc đó, chức nghiệp Ngự Thú sư đột nhiên xuất hiện. Phàm là người có thể thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, đều có thể khế ước với Hung thú, mượn lực Hung thú, hoặc thúc giục Hung thú chiến đấu! Sau khi Ngự Thú sư xuất hiện, nhân loại mới có thể coi như miễn cưỡng ổn định trận tuyến, dựa vào khoa học kỹ thuật còn sót lại cùng với lực lượng Ngự Thú sư, thành lập từng khu căn cứ, tiếp tục sinh tồn nảy nở. Địa vị Ngự Thú sư từ đó vô cùng cao, có điều, không phải ai cũng có thể trở thành Ngự Thú sư. Muốn trở thành Ngự Thú sư, đầu tiên cần thiên phú. Hàng năm, Liên Bang sẽ tập trung thiếu niên vừa tròn mười ba tuổi lại, tiến hành nghi thức giác tỉnh, phàm là người có thể giác tỉnh thiên phú, đều sẽ thu được tư cách nhập học Ngự Thú sư học viện. Chỉ cần có thể thông qua khảo hạch, thành công tốt nghiệp ra trường, cả nhà đều có thể chuyển vào căn cứ an toàn. Còn người không thể giác tỉnh thiên phú, chỉ có thể nộp học phí học trường cấp ba bình thường, học tập tri thức bình thường. - Nghi thức giác tỉnh bắt đầu, các ngươi chỉ có một cơ hội, tất cả chú ý, nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm ngộ! Một vị Ngự Thú sư mang theo một đầu Ngân Hồ cao cỡ nửa người đứng trên bình đại.hắn vừa nói xong, hội trường vốn có chút ầm ĩ lập tức an tĩnh lại, các thiếu niên có mặt cùng nhắm mắt, tỉ mỉ cảm ngộ. Đây là cơ hội thay đổi vận mệnh, không ai dám qua loa. Ngân Hồ đứng lên, nó nhìn đám thiếu niên mười ba tuổi, hai mắt hoàng kim từng chút một chuyển thành màu ngân bạch, một cỗ ngân sắc phong bạo mắt thường không thấy được quét qua toàn trường! Tô Dương nhắm mắt lại, khung cảnh đen nhánh, một đạo ngân quang xẹt qua. Đây là dấu hiệu giác tỉnh! Hắn, thành công giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú! Chỉ cần giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, chờ qua ba năm, hắn có thể đón mẫu thân cùng muội muội vào Thất Tinh thành! “Đinh! Phát hiện ký chủ thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, Dưỡng Sủng hệ thống mở ra...” Nghe được thanh âm này, Tô Dương càng thêm kích động! Hệ thống! Thực sự có Hệ thống! Quả nhiên, hắn vẫn luôn mơ hồ cảm nhận được bản thân tới thế giới này không phải ngẫu nhiên, rất có thể chính là do cái Hệ thống này! - Mở mắt cả đi, người nào có ngân quang hiển hiện, chính là người giác tỉnh thiên phú! Lão Ngự Thú sư hài lòng cười nói: - Không tệ, các ngươi là nhóm cuối cùng của hôm nay, một trăm người lại có tới mười ba người giác tỉnh, tuy chỉ là thiên phú bình thường, nhưng các ngươi đều là hy vọng của nhân loại! Tô Dương mở mắt, phát hiện quanh thân tràn ngập ngân quang. Hắn lại nhìn qua Chu Đại Hải bên cạnh, trên người Chu Đại Hải cũng có ngân quang, cũng giác tỉnh rồi, điều này khiến Tô Dương càng càng thêm vui vẻ. Chu Đại Hải là hàng xóm của hắn, bọn họ đều ở Bạch Nghĩ trấn ngoài thành. Cha mẹ Chu Đại Hải còn thường xuyên giúp gia đình Tô Dương, quan hệ hai nhà có thể nói là cực tốt. Những người không có ngân quang, chỉ có thể ao ước ghen tỵ nhìn đám Tô Dương. Một số thiếu niên tâm trí yếu ớt, trực tiếp khóc lớn, bởi vì bọn họ biết, bản thân, đã bỏ qua cơ hội thay đổi vận mệnh. Thế giới này, vô cùng tàn khốc! Tô Dương nhìn qua lão Ngự Thú sư cùng với sủng thú Ngân hồ của lão đang chủ trì nghi thức. Rất nhanh, việc khiến hắn kinh ngạc xuất hiện... Hắn, lại có thể nhìn thấy, số liệu của đầu hồ ly kia! "Tên gọi: Ngân Nhãn hồ ly. Thiên phú: Không. Tiềm lực: Thanh Đồng thượng phẩm. Cấp bậc: Thanh Đồng trung phẩm. Thuộc tính: Thú hệ, Tinh Thần hệ. Độ trung thành: 83. Kỹ năng: Tinh Thần thứ, Huyễn Linh đồng, Thôi miên." Ngay lúc Tô Dương quan sát thuộc tính của Ngân Nhãn hồ, một vị quân nhân trung niên cao gầy bước tới: - Người thức tỉnh thiên phú theo ta... người không thức tỉnh, trong vòng hai phút lập tức rời khỏi hội trường! Mười ba thiếu niên theo vị quân nhân kia rời khỏi hội trường, đi hơn năm mươi mét, tiến vào trong một cái kho hàng lớn. Trong kho hàng, bày la liệt trứng Hung thú lớn nhỏ khác nhau! - Ta họ Trần, các ngươi có thể gọi ta là Trần giáo quan, trước tiên chúc mừng các ngươi thành công giác tỉnh, nhưng các ngươi còn chưa phải Ngự Thú sư chân chính! Trần giáo quan nói: - Muốn trở thành Ngự Thú sư chân chính, bước đầu là ký con Khế ước thú đầu tiên! - Trong này đều là trứng Hung thú mà Thất Tinh thành chúng ta thu được, các ngươi có thể chọn một quả mà bản thân ưng ý trong số đó, ký kết khế ước. Trần giáo quan tiếp tục giới thiệu: - Trong số trứng Hung thú này, một bộ phận đã được chúng ta giám định, còn một bộ phận chưa rõ là trứng Hung thú nào! Những quả đã được giám định tuy tiềm lực phổ thông, nhưng đủ cho các ngươi dùng trong giai đoạn hiện tại... - Đương nhiên, nếu các ngươi cảm thấy “cơ duyên tới rồi”, ký khế ước với số trứng chưa được giám định, ta cũng sẽ không ngăn cản các ngươi, nhưng các ngươi cần thận trọng suy nghĩ, chịu trách nhiệm cho quyết định của bản thân, hãy nhớ, họa phúc tương y! Một thiếu niên quần áo hoa lệ, tướng mạo anh tuấn, thần tinh kiêu căng hỏi: - Trần giáo quan, nếu người lớn trong nhà ta đã chuẩn bị trứng Hung thú tốt hơn cho ta thì sao? Trần giáo quan gật đầu: - Vậy ngươi có thể trở về nhà ký khế ước, còn người không có điều kiện, vậy chọn ngay trong kho đi! Lời thiếu niên nói, lập tức khiến đám người còn lại ước ao. Tô Dương biết, đây chính là đặc quyền giai cấp! Những người có tiền có thế, đương nhiên sẽ chuẩn bị trứng Hung thú có thiên phú mạnh, huyết thống tốt cho con cháu của mình, suy cho cùng, ai mà không muốn con cháu mình bước nhanh hơn người khác. Còn đám bình dân bọn họ, chỉ có thể nhờ chính sách của Thất Tinh thành, ký khế ước với sủng thú bình thường. - Phương thức ký khế ước rất đơn giản, các ngươi đã thức tỉnh thiên phú, có một tia hồn lực, các ngươi chỉ cần dùng máu của bản thân bôi lên trứng Hung thú, sau đó đặt tay lên trên, dùng ý niệm nói cho đối phương biết, ngươi muốn ký khế ước với nó, vậy là có thể thành công! - Các ngươi là nhóm người cuối cùng trong ngày hôm nay, vì vậy cho các ngươi một tiếng đồng hồ để lựa chọn, sau khi ký khế ước thì tới cửa nhà kho tập hợp, ta sẽ đưa các ngươi tới ký túc học viện. Ánh mắt Tô Dương đảo qua kho hàng đầy các loại trứng Hung thú, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh gợi ý của hệ thống: “Đinh! Hệ thống kích hoạt thành công!” “Đinh! Nhiệm vụ phúc lợi: Từ trong 13.677 quả trứng Hung thú trong kho hàng Thất Tinh thành, tìm được trứng Hung thú có thiên phú tổng hợp mạnh nhất, khế ước thành công!” “Nhiệm vụ thành công: Thưởng cho Sủng thú một cái Thần cấp thiên phú!” “Thiên phú đẳng cấp: Phổ thông, Hi hữu, Tuyệt thế, Thần thoại!” Chứng kiến nhiệm vụ này, Tô Dương lập tức muốn nín thở. Quả nhiên là nhiệm vụ phúc lợi, cái phần thưởng này, rõ ràng là tặng không nha! Mời các bạn đón đọc Toàn Cầu Hung Thú: Ta Có Vô Số Thần Thoại Cấp Sủng Thú của tác giả Yếu Phi Đích Ngưu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về - Nhược Ngã Túy
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy. Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm. Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.” Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.” Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy. Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!” Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.” …. Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…” …. A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!” Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…” Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần. *** Duyệt Nhi có một giấc ngủ ngon nhất từ khi đến Thánh giới, lúc tỉnh dậy thì Tức Mặc Ly đã không còn ở Yểm Tịch sơn. Cô hổ nhỏ buồn thiu, rầu rĩ không vui ăn điểm tâm Ninh Tê làm. Đang nghĩ xem một lúc nữa đi đâu chơi thì được thì Ngu Ngư đã hốt ha hốt hoảng chạy tới bẩm báo: “Duyệt Nhi cô nương, Cấp Quỳnh Thánh quân ở chủ sơn nói muốn gặp cô, phụ thân bảo ta đến hỏi cô, nếu cô không muốn gặp, vậy người sẽ ngăn lại.” Duyệt Nhi nhớ lại mấy đoạn chơi xấu trong thoại bản, cười hắc hắc nói: “Nói với nàng ta, bổn quan bệnh rồi, không tiện gặp người khác.” Mọi người:…………. Ngu Ngư ho khan một tiếng, nhịn cười không được nói: “Vậy tại hạ trước đi bẩm báo với phụ thân.” Không ngờ Cấp Quỳnh còn mặt dày đến thế, nàng ta không dùng địa vị thân phận của Thánh quân tới gặp Duyệt Nhi, mà nói đơn giản là muốn gặp Duyệt Nhi. Theo như cách nói của Cửu Kiếm, nàng ta nhất định là đến châm ngòi ly gián. Cấp Quỳnh nhiều lần tới gặp không có kết quả, sau đó trực tiếp giao đấu với Ngu Cực, cũng bất chấp thể diện, bay tới Yểm Tịch sơn tìm Duyệt Nhi. Lúc tìm được Duyệt Nhi, nàng đang ở trong hồ ngồi trên ngọc liên, đôi chân thon dài trắng nõn ngâm trong nước đùa nghịch cùng mấy chú cá. ... Mời các bạn đón đọc Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về của tác giả Nhược Ngã Túy.
Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến - Thập Tứ Khuyết
Chuyện xưa viết về một vị muội muội lên núi tu chân gặp được các loại sự kiện ly kỳ, cuối cùng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi  ~ ——————————— Giang Dạ Bạch, nữ nhi của kẻ giàu nhất thiên hạ, từ nhỏ không có mục tiêu  gì, không có theo đuổi  gì. Bởi vì  mọi thứ chiếm được rất dễ dàng.  Sau lại đi vào Thục Sơn mới hiểu được mình nhỏ yếu, tính mệnh tùy thời đều có thể mất đi. Cố gắng sinh tồn, có điểm nét phác thảo tính cách dần dần trở nên cứng cỏi, dũng cảm, cho dù lại gian nan khốn cảnh, cô nương ấy cũng có thể cười đi đến cuối cùng!  Luôn cảm thấy cô nương này có chút ngốc nghếch.  Luôn lo lắng nàng bị người ta lừa, kỳ thật là nàng giả trư ăn thịt hổ!  Làm bộ như bị ức hiếp, kì thực ở trong bố cục từng bước đều lưu lại đường lui cho mình.  Chính là cảm tình luôn không thể khống chế, nàng vẫn là dần dần thích cái tên Cảnh Nguyên mà nàng cảm thấy thực dối trá kia, ở thời điểm cuối cùng tuyệt vọng,  trong lòng nàng thậm chí còn có chút vi hi vọng, hi vọng hắn cuối cùng có thể cứu nàng. ... Nam chính nhìn như vô tình, kì thực thâm tình, thật sự là che giấu quá sâu.  Không nghĩ tới  tất cả mọi việc đều là vì nữ chính, chỉ là vì một cái kết cục đã  định .  Hắn trả giá rất nhiều, một mình vượt qua bao nhiêu gian nan.  Lại nhìn đến người kia vẫn là không thể nhận mặt, không thể yêu nhau, thậm chí chỉ có thể dùng thần sắc thật lãnh đạm đối đãi nàng.  Đợi cho đến cuối cùng mới dám đem lòng tràn đầy vui mừng tiết lộ ra.  ... Nam phụ cũng cực kỳ thâm tình, nhưng tình cảm của hắn đến mức chấp mê mà nhập ma. *** Cảnh Nguyên với quyết tâm cùng nghị lực lớn nhất của một nam nhân, đã thản nhiên tiếp nhận chuyện thực sự Giang Dạ Bạch cũng đến Thục Sơn. Sau đó, xoay người đi tìm Quỳnh Hoa, bắt hắn cứu người. Lúc này hắn rốt cục đã tìm được chỗ an trí thiên thư. Đó là —— Giang Dạ Bạch. Vào lúc Quỳnh Hoa thi pháp cứu Giang Dạ Bạch, Cảnh Nguyên bất động thần sắc lợi dụng áo tàng hình của hắn, đem thiên thư lặng lẽ đưa vào cơ thể Giang Dạ Bạch. Làm được hết thảy người không biết quỷ không hay, Quỳnh Hoa đang thi pháp, cùng Nhất Cửu bên trong Giang Dạ Bạch cũng không phát hiện. Tiếp theo tất cả đều thuận lý thành chương .... Mời các bạn đón đọc Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến của tác giả Thập Tứ Khuyết.
Đại Việt Truyền Kỳ - Ôm Anh Từ Phía Sau
Nơi mà các ngươi vẫn sống gọi là Trái Đất, thuộc hệ Mặt Trời, nằm trong dải Ngân Hà, thế nhưng đó chỉ là một ngân hà bé nhỏ nằm trong Đại Thiên Hà - Thái Bình Thiên Hà. Vậy mới nói, đối với Thái Bình Thiên Hà bao la thì Trái Đất chỉ như một hạt cát nằm trong sa mạc, hằng hà vô số. Vậy cũng chưa hết, ngoài Thái Bình Thiên Hà còn tồn tại mười bảy Đại Thiên Hà khác. Đại Thiên Hà rộng lớn, và người đứng đầu mỗi Đại Thiên Hà được gọi là Đại Đế. Nhân vật chính của chúng ta tên Phạm Văn Long, hắn xuất thân từ nước Việt... *** Tại khu vực phía nam tầng thứ hai Thông Thiên Tháp, thân ảnh Phạm Văn Long vẫn kiên trì bước tới. Hiện tại tốc độ của hắn không còn giữ được như ban đầu nữa, càng tiến về phía trước càng chậm. Tuy nhiên, khoảng cách với Băng Hải Đảo xem chừng cũng không còn bao xa. - Cẩn thận! Một âm thanh như sấm nổ ngang trời, vang vọng khắp trong đại não làm Phạm Văn Long hết hồn, dừng ngay lại. - Sư phụ, có chuyện gì thế? Phạm Văn Long tức thì nhận ra tiếng của lão Kim, nghi hoặc hỏi lại. - Nhóc con, nhìn cho kỹ không gian phía trước đi. Nghe câu trả lời không đầu không đuôi của lão Kim, Phạm Văn Long vội vặn hỏi thêm vài câu. Thế nhưng, lão Kim giống như chưa từng lên tiếng, dù hắn có kêu gọi thế nào cũng im bặt. ... Mời các bạn đón đọc Đại Việt Truyền Kỳ của tác giả Ôm Anh Từ Phía Sau.
Thiên Hiệp Tình - Bình Đạm Nhất Thiên
Nếu nói " Đại Bi Tịnh Thế chú" là võ học tà ác nhất thiên hạ, cũng là lời nói dối rất thiện ý rồi. Nó có thể giúp cho tâm trí người tu luyện hướng thiện, và nó cũng làm cho người luôn truy cầu sự tà ác tạo nên một cuộc phong ba chốn võ lâm. Võ lâm tương truyền rằng năm đó một vị hiệp sĩ áo trắng vì nó phá bảy môn phái, giết lùi ma giáo. Mặc kệ tốt xấu ra sao, hiệp sĩ áo trắng có phải vì truy cầu vị trí võ học trí tôn hay không. Triều đình muốn phái Thiên Kiếp, người mạnh nhất thiên hạ, đến tiêu diệt hắn ta. Thế nhưng, tìm mãi không được, cho nên hoàng đế chỉ có thể vẫn phái ra một ông lão thần bí, cùng hắn quyết chiến trên đỉnh núi Ngũ Nhạc. Về sau, trước khi lâm chung lão hoàng đế đã giao phó cho con của hắn là Nguyên Khánh, phải tìm Thiên Kiếp để ổn định võ lâm, để Hoàng triều mãi mãi lưu truyền. Cùng lúc ấy, trong một ngôi chùa ở sơn thôn, một hòa thượng lười biếng đang ngồi trước mặt Phật tổ trong đại điện vừa ngáp vừa niệm A Di Đà Phật , thỉnh thoảng lại nhớ về các ni cô xinh đẹp vừa gặp hôm qua... *** Tự cho là phong lưu, gia tộc này không gì không làm được. Nhưng hôm nay gặp được Cảnh Thanh, bị cái khí chất kia hấp dẫn, trong lòng âm thầm hạ quyết định nếu không phải Cảnh Thanh thì sẽ không cưới. Một giây trôi qua, lão giả ở bên trong bước ra nói: "Bốn vị, lão hủ bất tài, trong nhà có chút việc nên chậm trễ." Bốn người ngồi dậy, cùng cung kính nói: "Diệp tướng quân khách khí rồi." Ấn Thiên trước tiên khách sáo nói: "Lần đầu Diệp tướng quân đến bảo địa, quả thật là tình thế bất đắc dĩ mới phải quấy rầy lão nhân gia người." Diệp Đỉnh Thiên bấm đốt ngón tay cười nói: "Bốn vị đại hiệp có chuyện gì tìm đến lão phu?" Ấn Thiên lại chắp tay nói: "Diệp tướng quân, lần này triều đình phái bốn người bọn ta đến truy tìm Thiên Kiếp." Diệp Đỉnh Thiên trong lòng bất giác dâng lên tức giận: "Thiên Kiếp thần bí, lão phu ta chưa bao giờ nhìn thấy bộ mặt thật của hắn." Bốn người cau mày suy tư. Lúc này trong lòng Diệp Đỉnh Thiên thầm nghĩ tại sao lại là Thiên Kiếp, chẳng lẽ trong thiên hạ không có nổi một người nâng được toàn bộ võ lâm sao? Đợi lão phu luyện thành Âm Dương Điển Tịch, việc đầu tiên làm là giết chết Thiên Kiếp! Diệp Đỉnh Tâm khôi phục lại tinh thần, hàm súc nói: "Bốn vị đại hiệp đường xa đến, để lão phu chiêu đãi mấy vị thật tốt." ... Mời các bạn đón đọc Thiên Hiệp Tình của tác giả Bình Đạm Nhất Thiên.