Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lỡ Hẹn Mùa Thu (Lệ Thu Huyền)

yêu và sống.

"Càng yếu đuối, tôi càng cố cất giấu cái sự yếu đuối của mình, cố tạo ra một cái vỏ bọc, rằng mình được yêu thương chiều chuộng, mình đầy đủ mạnh mẽ. Nhưng từ trong sâu thẳm trái tim, chỉ một câu nói trìu mến, chỉ một cái nhìn thương yêu của người đời cho nhau, cũng có thể làm tôi bị tổn thương". (Trích tự truyện Yêu và Sống của Lê Vân).

Hà Nội.

Ánh mặt trời ngày mùa sang thu nhợt nhạt, những tia nắng khe khẽ bước vào phòng làm việc của Thanh Giang, cố để ôm lấy và mang lại cho cô chút ấm áp khi phố thay mùa, nhưng quá mong manh.

Lạ lẫm khi nhìn xác lá rơi đầy bên khung cửa sổ, đôi bàn tay xinh đưa ra tự ôm lấy chính mình nhưng vô ích. Đôi tay mình lạnh sao có thể mang lại cho mình hơi ấm? Cũng như trái tim bướng bỉnh của cô luôn tự hỏi mình về những ngày đã cũ song hỏi mãi cũng có vui hơn đâu? Tìm mua: Lỡ Hẹn Mùa Thu TiKi Lazada Shopee

Tiếng giầy cao gót đang bước vào đi kèm giọng nói phía sau khiến cô đôi chút giật mình:

" Mới mùa thu mà đã lạnh đến tê người! Không phải chị đang nhớ anh chàng nào đến da diết tái tê đấy chứ?"

Thanh Giang quay người mỉm cười với Thuỳ Dương, đón lấy tách cafe từ tay Dương, cô khẽ nói:

" Biết tìm ai để nhớ về đây em khi bao lâu nay chị vốn chỉ có một mình."

Tỏ vẻ không tin, ánh mắt Thuỳ Dương nhìn Thanh Giang với vẻ dò hỏi đầy mãnh liệt:

" Em không tin. Chị xinh và dịu dàng như vậy mà không có người yêu thì đúng là.lũ đàn ông trên đời này không có mắt."

Nhấp môi tách cafe vẫn toả hương nóng, cô cười như không cười, từng câu nói vô cùng điềm tĩnh:

" Không phải họ không có mắt mà vốn bởi chị không có trái tim em ạ. Đã từng.nhưng mất rồi chẳng có cách nào tìm lại được. Em còn trẻ, có những chuyện không hiểu hết được đâu."

Ánh mắt Thanh Giang bình lặng, bình lặng như chính tên gọi cô đang mang trong khi Thuỳ Dương không thôi sửng sốt. Ấp úng vẻ khó nói, mãi một lúc sau Dương chỉ vào ngực trái của mình khẽ hỏi:

" Chị à, chỗ này của chị.đã từng đau lắm phải không? "

Nghiêng đầu gạt mái tóc bị gió thổi rối sang một bên, Thanh Giang dịu dàng đáp lời em:

" Ừm. Nhưng mà cô bé, sao em lại nghĩ vậy?"

" Dạ. Bởi em thấy chị bình thản nói về mình tựa như đang kể một câu chuyện của người không mấy liên quan. Phải là sống với một nỗi đau quá dài thì người ta mới có cho mình cái nhìn tĩnh tâm nhất."

Vũ trụ bao la nhưng nhìn đâu cũng thấy một màu quá khứ, đã cố để không thiết tha với những điều xưa cũ nhưng dường như chưa một phút giây nào suốt 2 năm qua, cô thôi sống cùng nó, trốn chạy rồi lại tìm về với nó. Câu nói của Thuỳ Dương vô tình đã chạm tới nơi sâu nhất trong trái tim cô. Cố gượng cười với em, cô dịu dàng chia sẻ:

" Khi còn nhỏ, chị đã nghĩ mình là một người đặc biệt và chị có tim ở chân trái vì chị luôn đau một chân bên đó. Thực sự đến giờ chị mới biết tim chỉ nằm ở ngực trái thôi."

Xoay đều tách cafe trong tay, Thanh Giang chăm chú nhìn vào những hoạ tiết hoa văn khắc trên chiếc tách nhỏ xinh, ánh mắt cô mơ màng nói tiếp:

"Cuộc sống này không phải là chỗ để chạy trốn những nỗi đau hay vứt mình vào những giới hạn rào cản của hạnh phúc. Chúng ta giống nhau, mọi thứ trên cơ thể dường như đều có đôi nhưng trái tim chỉ có một thôi.. nên em thấy đấy, em sẽ không cảm nhận bất cứ cơn đau nào rõ ràng, riêng biệt, và mãnh liệt như những cơn co thắt nơi lồng ngực từ chính trái tim mình."

Một chút nghẹn ngào, Thuỳ Dương bước chầm chậm về phía ô cửa mà Thanh Giang đang đứng, giọng cô khàn lại như người đang mắc nghẹt:

" Tình yêu không phải là cuộc sống nhưng nếu không có nó thì chúng ta sẽ sống không nên. Vì vậy, chị à! Đừng vì một người mà tổn thương chính mình vì khi đó, có thể chị sẽ đồng thời làm tổn thương bao trái tim của những người yêu thương chị. Hãy cho đi bằng một trái tim rộng mở, chị sẽ thấy không đau nữa."

Đôi môi Thanh Giang khẽ cong lên cười mỉm, cô nhìn về phía Thuỳ Dương khẽ trách:

" Con bé này, sao hôm nay chẳng khác nào bà cụ non vậy trời?

Những năm tháng nhọc nhằn đã qua giờ chỉ còn là kỷ niệm mà kỷ niệm chỉ khiến chị tìm về trong chốc lát. Cuộc sống hiện tại mới chính là điều chân thực nhất, chị không còn đau nhưng lại chẳng thể yêu, thì biết làm sao?"

Nói rồi Thanh Giang đưa tay ra nhìn xuống chiếc đồng hồ quen thuộc, cô than khẽ và nhắc Thuỳ Dương:

" Lúc nào rảnh chị em mình lại tám sau vậy! Đến giờ họp rồi, chị em mình chuẩn bị tài liệu rồi qua bên đó luôn không sếp Tịnh lại trách."

Phòng họp sớm đã được chuẩn bị vô cùng chu đáo, mọi kế hoạch đã được in ra làm nhiều bản. Ngay khi Thanh Giang và Thuỳ Dương vừa ngồi xuống thì sếp tổng đã bước vào. Không biết có phải do màu của ánh sáng phản qua những ô cửa sổ lộ thiên trong phòng họp hay không mà Giang mường tượng gương mặt của sếp tổng không giấu được căng thẳng, điều mà cô chưa từng thấy ở chị. Cuối cùng, gần hai tiếng kéo dài trong cuộc họp đã cho Thanh Giang một đáp án hoàn toàn khớp với linh cảm ban đầu. Ngay khi cuộc họp vừa kết thúc, cô đã được chị triệu ngay vào phòng riêng.

Vừa bước vào Thanh Tịnh đã khiến Giang không khỏi giật mình hoảng hốt! Chị đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, sau đó ném chiếc áo vest được cắt may tinh xảo lên sofa. Cả cơ thể của người phụ nữ xinh đẹp ấy chỉ còn gọn nhẹ trong chiếc sơ mi trắng phối với skinny thẫm màu toát lên vẻ sang trọng của một người phụ nữ thành đạt nhưng vẫn không làm mất đi vô vàn quyến rũ của một người đàn bà từng trải. Chị không nói, chỉ lẳng lặng tự châm thuốc cho mình còn Thanh Giang cũng im lặng chờ đợi. Trong trí nhớ của cô thì đây là lần đầu tiên chị không giấu được sự mệt mỏi xen lẫn căng thẳng trước nhân viên.

Hít một hơi thật sâu, mùi Mild Seven chẳng mấy chốc lan nhanh, bủa vây cả căn phòng. Chờ cho đến khi ổn định Thanh Tịnh mới ho khan vài tiếng và trầm giọng, chị nói:

" Cho người khác tiền hay tiêu tiền vì người khác chị chưa bao giờ tiếc. Nhưng tiền nghiễm nhiên là của chị mà lại bị đứa khác cướp mất thì chị không cam tâm."

Khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu điều chị vừa nói, cô dịu dàng đáp lời chị:

" Hoa thơm không tránh được nhiều ong muốn qua tìm mật. Nhưng chị đừng vì thế mà trở nên căng thẳng, ảnh hưởng tâm lý. Cứ để bọn họ đá nhau chán rồi mình nhảy vào vẫn chưa muộn mà!"

Kéo dài giọng, Thanh Tịnh nhìn Giang và lắc đầu:

" Ngây thơ lắm em ơi, rồi đời nó đập cho tan nát!"

Ngừng vài giây, chị nói tiếp:

" Dự án lần này chúng ta nhất định chỉ được phép thắng mà không được phép thua. Em hiểu không? Đối thủ của chúng ta, nó mạnh thế nào em có biết không? Nó nhiều thế nào, em có tưởng tượng ra không?

Đã bước vào làm cái ngành "event" như chúng ta thì chỉ một dự án nhỏ thôi cũng đã là cả một vấn đề cần cân não. Huống hồ.đây là một dự án tầm cỡ đang hút rất nhiều vốn đầu tư. Lợi nhuận nó mang lại là một con số khổng lồ, khổng lồ đấy cô em ngốc nghếch của tôi ạ."

Nhắm chặt đôi mắt để tĩnh tâm trước những gì sếp nói, Thanh Giang nhíu mày rồi mở mắt nhìn chị. Giọng nói của cô đầy quả quyết:

" Em sẽ cố gắng để không khiến chị thất vọng."

Ngón tay kẹp thuốc của Tịnh khựng lại, vùi đầu lọc xuống gà tàn rồi chị tỏ vẻ rất hài lòng:

" Tốt lắm. Ngoài em ra chị không thể tin tưởng bất kỳ ai khác. Chỉ có hai tháng, em thấy sao?"

" Để ăn thịt cừu thì chỉ có một cách là đánh vào người chăn cừu. Em muốn toàn bộ thông tin về đối tác của dự án lần này, ngay trong chiều nay."

Cánh cửa phòng tổng giám đốc đóng lại, Thanh Giang sải những bước dài về phòng làm việc của mình. Theo từng bước chân là từng kế hoạch đang được cô lên ý tưởng. 25 tuổi, từng ngỡ mình là người hạnh phúc nhất thế gian nhưng rồi một vết sẹo cách đây hai năm trước đã trở thành ám ảnh trong cô mãi mãi.

Một cánh cửa khác mở ra rồi nhanh chóng đóng lại, dựa người vào bức tường khô khốc cô cố gắng để điều hoà nhịp đập của chính trái tim mình. Vô tình, tấm lưng mỏng manh như xương mai của cô đè lên đôi tay trần đang chống phía sau bức tường, chiếc đồng hồ thời thượng xiết vào cổ tay khiến cô gục xuống đầy run rẩy. Gượng gạo đứng dậy rồi bước về bàn làm việc, thời gian như ngừng lại khi Thanh Giang từ từ tháo chiếc đồng hồ nạm vàng ra khỏi cổ tay trái. Một vết sẹo rất không đẹp mắt hiện lên, nó là lý do ép cô không bao giờ được quên những gì từng có của hai năm về trước...

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Lỡ Hẹn Mùa Thu PDF của tác giả Lệ Thu Huyền nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Mê Lộ Quán (Yukito Ayatsuji)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mê Lộ Quán PDF của tác giả Yukito Ayatsuji nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mẹ Kế Của Lọ Lem (Oa Qua Oa)
Khác với những tác phẩm tung hô nữ chính như Hôn Trộm 55 Lần, tựa truyện online hay của tác giả Oa Qua Oa lại nói về khía cạnh khác, thú vị hơn, ít được người đọc để tâm nhưng lại mang một câu chuyện nổi bật không kém. Truyện Mẹ Kế Của Lọ Lem nói về Vu Kiều còn trẻ tuổi đã là quả phụ, cho dù quả phụ cũng được nhưng vì lẽ gì cô lại phải có thêm một đứa con ghe bằng tuổi mình chứ. Tất cả mọi người đều nói cô lòng dạ độc ác, ngược đãi con ghẻ, thậm chí còn cướp đoạt cả người trong lòng của con ghẻ! Vu Kiều thật sự không thể minh oan cho mình, đành ngậm miệng im lặng! Bạch mã hoàng tử gì đó mau biến đi. phải đi tìm cô bé lọ lem đoan tranh mới xứng đôi chứ tới tìm cô làm cái gì? Cùng theo dõi truyện ngôn tình sủng để tìm hiểu.*** Tìm mua: Mẹ Kế Của Lọ Lem TiKi Lazada Shopee Vu Kiều đang tham gia tang lễ, tang lễ Quý Huy - chồng của cô, rất nhiều người đến hiện trường, nhưng đoán chừng không có mấy ai khổ sở vì quan tâm đến ông, trên cơ bản đều vì tài sản Quý Huy mà đến, tất cả mọi người rối rít nghị luận về di chúc, bởi vì sau khi kết thúc tang lễ Quý Huy sẽ công bố di chúc, bên cạnh luật sư của ông không ít người vây quanh, rất nhiều người đều hỏi thăm chi tiết trong di chúc. Vu Kiều cảm thấy những người này thật kỳ diệu, khi Quý Huy còn sống thì không đến, ngay cả con gái Quý Huy cũng không để ý tới ông, sau khi chết trái lại đều tụ tập đủ, cũng không biết những người này đang suy nghĩ gì, đổi lại là bạn, bạn sẽ phân chia tài sản cho những người không tốt với mình chứ? Quý Huy là não già, không phải là não tàn! Hơn nữa người nào không biết Quý Huy căn bản không có nhiều tiền, ông không tự ý kinh doanh, công ty cha giao cho ông liên tục lỗ mấy năm, nợ ngân hàng còn chưa trả, nếu không phải sau này kết hôn với con gái nhà giàu mới nổi là cô, thì sớm đã tuyên bố phá sản. Hiện tại những người này muốn đến phân chia tài sản? Ha ha, làm gì có chia tiền của Quý Huy, là chia tiền của Vu Kiều cô! Trước tránh Quý Huy như rắn rết, hiện tại muốn chạy qua chia một chén súp, thật sự da đủ dày, bên trong di chúc viết cái gì cô rõ ràng tường tận, những người này chính là đi không công một chuyến, cô chỉ hy vọng chuyện không cần làm ầm lên, hôm nay là tang lễ, cô không muốn huyên náo, quá khó nhìn. Con gái Quý Huy là Quý Tử Nhàn mặc váy liền áo màu đen đứng một bên, tóc dài xõa vai, không trang điểm, trên mặt còn vương nước mắt, vẻ mặt đau lòng gần chết, bộ dáng quả thực bất cứ lúc nào cũng sẽ té xỉu, con bé lớn lên thanh thuần lại xinh đẹp, bộ dáng sạch sẽ, đáng thương như vậy, phái nam ở đây nhìn mà đau lòng muốn chết. Nói đến cảnh ngộ Quý Tử Nhàn, người ở bên ngoài nghĩ thật đáng thương, mọi người nói đến đều thổn thức không thôi. Quý gia dòng dõi thư hương, tổ tiên hành y, nghe nói còn làm tận Ngự y, mặc dù hiện tại không cách nào kiểm chứng, nhưng Quý gia từng hành y là có chứng cứ, đặc biệt là cha của Quý Huy: Quý Vân Hải có bàn tay trung y, thời điểm ông khỏe mạnh Quý gia rất thịnh vượng, ông y thuật cao siêu, thái độ làm người cũng linh hoạt, tạo dựng công ty y dược - - Y Nghiệp Vân Hải, phát huy trung y đồng thời cũng học hỏi nhiều hơn sở trường Tây y, công ty làm được sinh động, còn thuận lợi đưa ra thị trường. Nhưng khi Quý Vân Hải qua đời giao công ty cho Quý Huy tình huống gia đình nhà họ Quý ngược lại đi xuống, Quý Huy căn bản không hiểu kinh doanh, còn bị người ta lừa, công ty rất tốt gần như phá sản, thiên kim tiểu thư Quý Tử Nhàn này liền bắt đầu chịu khổ, không còn cuộc sống an nhàn sung sướng, mỗi ngày đều đối phó với chủ nợ đến nhà đòi nợ. Mẹ con bé là Mạnh Vân không chịu nổi cuộc sống như vậy, đã ly hôn với Quý Huy, bởi vì Mạnh Vân sắp chuẩn bị tái hôn, cho nên Quý Tử Nhàn liền ở cùng cha Quý Huy, gia đình đơn thân, nhưng con bé luôn vươn lên, thành tích học tập tốt, không chỉ thi đậu đại học danh tiếng, còn tự mình cố gắng cầm học bổng ra nước ngoài, lớn lên lại xinh đẹp, tất cả mọi người đều thích. Nhưng là thiên tướng đại họa, lúc học đại học thì cha Quý Huy tái hôn! Nếu như tái hôn bình thường thì cho qua, nhưng tuổi mẹ kế chỉ lớn hơn con bé một tuổi! Hơn nữa còn có vẻ mặt hồ ly tinh, là cô gái vô cùng diễm lệ tục tằng! Lúc ấy không ít người nói xấu, đều nói Quý Huy lớn tuổi hồ đồ, tìm người nào không tốt, tìm một người không an phận như vậy, vừa nhìn đã biết không phải cô gái tốt! Ôi đàn ông lớn tuổi đều vậy, đầu óc hồ đồ, không chịu được quyến rũ, thấy loại đàn bà vô liêm sỉ này đều không nhịn được. Sau đó không biết Quý Huy có vận may gì, làm ăn bắt đầu có khởi sắc, đáng tiếc thân thể không tốt, không bao lâu thì bệnh nguy kịch, tái hôn chưa quá hai năm thì đi đời nhà ma. Tất cả mọi người nghị luận, Tử Nhàn đáng thương, có một người cha như vậy, xem chừng gia sản Quý gia đều rơi vào trong nay người đàn bà Vu Kiều, bọn họ nói, không chừng chính là người đàn bà kia giở thủ đoạn, không biết dùng biện pháp gì hại chết Quý Huy, chính vì gia sản nhà họ, nếu không vì sao một mỹ nhân lại bằng lòng chăm sóc một ông già! Nên để cảnh sát điều tra thêm mới tốt! Mọi người nghị luận như vậy cũng không tránh Vu Kiều, toàn bộ hiện trường tang lễ đều ong ong ong, cực kỳ ồn ào, tiếng nghị luận Vu Kiều nghe được rõ ràng rành mạch. "Coi đi, lúc đầu khuyên Quý Huy không cưới con ả kia, tôi vừa nhìn cô ta đã biết không phải người tốt, bây giờ hay rồi, kết hôn được hai năm thì đi đời." "Ông ta kết hôn hồ đồ coi như xong, tôi chỉ sợ ông ta đều đưa tiền cho con ả đó, mọi người nhìn bộ dáng con ả kia xem, một chút cũng không đau lòng, tôi đoán di chúc kia nhất định có vấn đề, mọi người còn đến chỗ Trương luật sư, tôi sớm nghe nói, con ả đó léng phéng với Trương luật sư! Trương luật sư còn thường xuyên xuất hiện ở Quý gia, tôi thấy Tử Nhàn nguy hiểm, con bé còn nhỏ cái gì cũng không hiểu sao đấu được con ả đó!” "Mọi người biết không, kỳ thật con ả đó sớm bao dưỡng tiểu bạch kiểm ở bên ngoài, ai ai cũng biết, biết quán tập thể hình ở đường Tam Bình không, ở đấy có một huấn luyện viên tập thể hình, mỗi ngày con ả đó đều ra một lần!" "Thật hay giả, Quý Huy biết không?" "Ông ta nào biết đâu, không phải mọi người không biết lúc trước nhiều người phản đối ông ta kết hôn với con ả như vậy, khiến ổng bị cô lập hoàn toàn, ai còn để ý đến chứ." "Chao ôi... Kỳ thật Tử Nhàn đáng thương nhất, sao lại có một người cha như vậy chứ, thiệt là, cô gái tốt nhất, đứa trẻ tốt nhất, nếu là không có con ả đó, nhất định có thể tìm một nhà khá giả, nhưng bây giờ nhà trai chắc cũng phải nghĩ kĩ, ai muốn một mẹ vợ như vậy." "Nói nhăng gì đấy, cái gì mà mẹ vợ, mẹ ruột Tử Nhàn còn ở đây, Mạnh Vân còn tốt lắm, tôi nghe nói gần đây bà sẽ cùng chồng trở về nước, nào có chỗ giành cho con Vu Kiều đó! Cô ta đâu xứng làm mẹ vợ!" "Đúng vậy, thật ra bây giờ cũng không phản đối, còn nhớ tiểu tử nhà họ Ân không, tôi nghe nói hôm nay cậu ta sẽ tới, hai ngày trước mới vừa về nước." "A, là Ân Á Minh hả, vậy cũng là đối tượng tốt, có điều cửa nhà cậu ta cao lắm, nếu Quý Huy còn chưa chắc đã thành, hiện tại..." "Có gì mà không được, Quý gia có ân với ông cụ nhà cậu ta đấy, với cả gia phong bên đấy tốt, chắc cũng không phải người dựa vào thế lực." "Ai, vậy thì tốt nhất, Tử Nhàn nên tìm đối tượng tốt như cậu ta."... Hiện trường, mọi người nghị luận không ngừng, vừa lúc đó linh đường có vài người đến, trong đó có một người đàn ông trẻ tuổi làm hai mắt mọi người tỏa sáng, ngay cả Vu Kiều cũng híp mắt nhìn vài lần, cô không biết Quý gia còn có thân thích như thế này, lớn lên thật sự là đẹp mắt. Cô còn kì lạ khi thấy Quý Tử Nhàn vừa rồi còn cúi đầu nước mắt như mưa đột nhiên vọt tới cửa, đầu nhào vào trong lòng người đàn ông kia, sau đó lớn tiếng khóc, mọi người chung quanh rối rít rơi lệ. Con gái Quý gia này đúng là chịu nhiều khổ cực! Vu Kiều trợn mắt há hốc mồm, nếu cô không phải là người trong cuộc, thật đúng là cho rằng Quý Tử Nhàn đã nhận biết bao ủy khuất.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mẹ Kế Của Lọ Lem PDF của tác giả Oa Qua Oa nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mê Cung Án (Robert Van Gulik)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mê Cung Án PDF của tác giả Robert Van Gulik nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mây Trên Đồng Bay Mãi (An Dĩ Mạch)
"Mây trên đồng bay mãi" mở đầu bằng mối tình đầu giữa cô gái nghèo An Dĩ Mạch và chàng thanh niên tên Vân Mộ Hàn. Họ yêu nhau 3 năm, với rất nhiều kỷ niệm đẹp của thời tuổi trẻ ngây thơ trong sáng. Thế nhưng, những hiểu lầm tai hại đã đẩy họ theo hai hướng khác nhau. Để rồi sau đó, mỗi người đều phải vật lộn để quên người kia, để bắt đầu với cuộc sống mới và gắn bó với những người mới. 6 năm sau, số phận khiến họ gặp lại, hai người nhận ra rằng họ không thể nào quên mối tình đầu của mình, nhưng nỗi hận thù quá lớn chất chứa trong tim khiến họ không có cách nào quay đầu lại... Sự lãng mạn, nỗi cô đơn vô tận, và cả những mất mát không thể lấy lại được của từng nhân vật trong hành trình tìm kiếm tình yêu đã được tác giả thể hiện bằng nhiều tình tiết kết hợp chặt chẽ giữa lý trí và cảm xúc. Những rắc rối phức tạp của cuộc sống hiện đại và những mâu thuẫn trong nội tâm của con người khiến không ít người đánh mất niềm tin vào người mình yêu thương.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mây Trên Đồng Bay Mãi PDF của tác giả An Dĩ Mạch nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.