Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyên Thủy Tái Lai

Thể loại: Danmei,  không gian giả tưởng, kiếp trước kiếp này, điền văn, hài hước, 1×1, HE Tên khác: Trở lại thời nguyên thủy Nhân vật chính: Mạnh Cửu Chiêu Edit: Gia Linh, Vi Vũ, Mimi, Ôn Khách Hành, DLinh Beta: Mi Mi, Ame, Chi Truyện kể về cuộc sống chồng chồng Kantus giống đực đã cố gắng kiên trì thực hiện hành vi sinh trộm trứng thành công. “… Anh trộm được nó?” Black lập tức trở nên căng thẳng, thật cẩn thận hạ thấp cơ thể, thuận tiện dùng cánh che đậy cái tổ của mình kỹ càng hơn. “Không phải trộm ——” Nghe được câu hỏi của Black, White lại càng đắc ý, nhét quả trứng đang bị phơi bày ngoài ánh sáng trở về dưới mông mình một lần nữa, tràn đầy hưng phấn nói, “Anh sinh!” Pang —— một tiếng, dường như Black nghe thấy tiếng đứt phựt của sợi dây tên là ‘lý trí’ ở trong đầu. Cuối cùng hắn cũng biết, so với chuyện ông chồng ra ngoài nửa năm, về nhà phát hiện vợ mình mang thai ba tháng thì sự việc càng làm cho người ta phẫn nộ chính là —— Cô vợ mới ra ngoài vài ngày, về nhà liền phát hiện chồng mình đã sinh một quả trứng! Nhân vật chính của câu chuyện → Mạnh Cửu Chiêu *rơi lệ*: tôi chính là quả trứng kia. ↓↓↓ Và đây là bản giới thiệu tổng quan xã hội nguyên thuỷ ↓↓↓ Anh, đại boss của tập đoàn bất động sản lớn nhất vũ trụ. Cậu, người Địa Cầu cuối cùng không rời đi mà còn phản đối việc phá hủy Trái Đất để di dân sang chỗ khác. Ân oán của bọn họ, chấm dứt ngay trong nháy mắt Địa Cầu hủy diệt. Mà tình yêu giữa bọn họ, nảy sinh khi vạn vật bắt đầu… *** Review (crossingcat.wordpress.com) NGUYÊN THỦY TÁI LAI – NGUYỆT HẠ TANG trùng sinh – tương lai – nguyên thủy – cuộc sống đời thường – 1×1 – tâm hồn mỏng manh, nhạy cảm, phúc hắc, bạo lực công x kiên cường, thông minh thụ Thực ra xét thuộc tính công thụ để cho biết, chứ truyện này siêu chậm nhiệt, tình cảm của hai người nước chảy thành sông. Tình yêu chỉ là một phần của câu chuyện. Ngoài tình yêu, Nguyệt Hạ Tang cho chúng ta biết, còn nhiều loại tình cảm khác cũng rất đáng trân trọng, đó là tình thân, tình bạn, tình nghĩa là xóm (đúng hơn là bộ lạc) Truyện dài thiệt dài, cơ mà đọc rất đã, không nhàm chút nào. Mình không spoil, vì spoil thì chẳng biết viết bằng nào mới hết. Chỉ nêu cảm nhận thôi. Ban đầu đọc rv của Không có kiếp sau, thấy bảo Louis là vị vua đầu tiên, cứ tưởng truyện này là kiểu thăng cấp đánhq quái, thống nhất hệ mặt trời (không phải hệ mặt trời, cơ mà cứ ví von thế). Nhưng thực chất là một câu chuyện đời thường, giữa cái đời thường có những điểm nguy hiểm bất thường. Đó là những ngày tháng được cha mẹ chăm sóc trong ổ, tập bay, tập săn thú, lục địa va chạm nên trời long đất lở, cả nhà trôi dạt sang lục địa khác, lạ lẫm, rồi cùng nhau vào bộ lạc, sinh sống, giao tiếp, rồi bước lên hành trình đến địa điểm sinh sản để đẻ trứng (hoặc trộm trứng cũng không sao, miễn là có trứng). Không có gì to tát, nhưng lại rất rung động. Chị Tang có thói quen mở ngoặc đơn rồi chêm mấy cái emo đáng yêu như thế này = =///, hoặc thêm vài lời chú thích, lảm nhảm như vầy (đó chính là như vầy đó). Tuy thường làm thế, nhưng cũng không quá dày đặc, vừa đủ, rất duyên, rất đáng yêu . Rồi truyện này là những chuỗi hiểu lầm dở khóc dở cười. Hiểu lầm đầu tiên là vợ chồng Black – White tưởng mình đẻ trứng (2 con đều là đực). Thực chất là hai bạn ở trong khoang thuyền, dù đã chết cả nhưng vẫn còn lưu giữ tế bào, gen, gặp điều kiện thích hợp thì được tái sinh. Thụ còn ký ức. Công thì không =v= Công từng là vị vua Louis thật, nhưng sau khi “tái sinh” thế này, bạn chỉ là người thụ yêu, một Louis phúc hắc, nhạy cảm, có chút lãng mạn, một Louis hoàn toàn mới chứ không phải vị uy lạnh lùng oai phong ngày nào. Rồi thì lúc cả nhà dạt sang lục địa khác, gặp một con thỏ, con thỏ tưởng cái nhà Cantus này cùng giống với mình, dắt tay nhau đến bộ lạc, cả bộ lạc cũng tưởng nhóm này đều là thỏ =)))) Bạn voi ma mút cõng “hai mỹ nhân” Black – White mà è lưng, dán thuốc bầm tím mãi mới hết đau. Hay khi thụ học đi săn, nghe giảng mà chuyển hết thành công thức (ghi vào một tảng đá, lúc nào cũng mang bên mình) Nói với bố mẹ rằng mấy cái này sẽ giúp mình đi săn. Ừ thì cũng giúp bạn săn được một con trâu thật. Nhưng đấy là dùng tảng đá đập điên cuồng vào đầu trâu. Bố mẹ hỏi con săn kiểu nào, bạn giơ tảng đá ra. Bố mẹ nghĩ: ra mấy cái loằng ngoằng đó hữu ích thật =)))) Nhiều nhiều lắm, kể hoài không hết. Bên cạnh những đoạn đáng yêu khiến mình cười sặc sụa, cũng có những khi phải lặng người, sụt sịt mũi. Không phải quá bi thương, nhưng cứ nghèn nghẹn. Như lúc bố thỏ gắng hóa thành hình người, đẩy bạn thỏ Ai mỗ lên, thoát khỏi hai mép vực đang chập lại làm một. Hai linh hồn, ừ có lẽ thật là linh hồn, của một chú Cantus chết trên đường đến nơi sinh sản đã cứu Nha Nha hai lần khi cả nhóm tìm đường về nhà. Năm ấy, nhóm bạn này đã giúp chôn xác chú. Năm nay lại gặp nhau, mọi người về nhà, chú cũng muốn về nhà, nhưng thân xác đã ngủ yên dưới đáy hồ lạnh lẽo. Đêm đó, thụ nhìn thấy bóng chú Cantus màu đen lơ lửng trên mặt hồ. Yên lặng. Một truyện đáng để đọc. Không phải vì tình yêu ngọt ngào, lãng mạn. Không phải vì H nóng bỏng. Mà vì những loài vật đáng yêu, những con “người” đáng yêu, những mối quan hệ cũng rất đáng yêu. Có thể những cái kết cả nhà cùng vui sau cơn nguy nan làm mọi người cụt hứng, nhưng trong truyện này, chẳng muốn ai phải chết, chỉ mong mọi người được sống vui vẻ, bình yên bên nhau. Vậy nên thấy tác giả cứu hết mọi người, mình thích lắm. Mấy chương đầu hơi nhàm chán, vì giới thiệu về bối cảnh, loài Cantus một chút, về sau càng đọc càng thấm. Phải rồi, phần tác giả có lời muốn nói cuối chuyện cũng cute hết biết luôn >////< Còn có trò viết thành ngữ từ nội dung truyện nữa chứ: )))) Chương nào thì mình không nhớ =v= ------------------------- Review (aiaitani.wordpress.com) *chú ý nội dung bên dưới có spoiler Thực ra mình không phải là người hay đọc đam mỹ mặc dù đã có thâm niên hơn chục năm đọc SA. Giữa một rừng ngôn tình và đam mỹ hiện nay, mình đọc truyện cũng khá kén chọn. Thế nhưng Nguyên thủy tái lai lại làm mình lọt hố ngay từ những dòng đầu tiên của văn án. “Đây là một câu chuyện xưa kể về một đôi phu – phu giống Kansas Tasman đực không ngừng kiên trì sinh (trộm) trứng thành công. Cuối cùng hắn cũng biết được, so với chuyện lão công ra ngoài nửa năm, về nhà lại phát hiện lão bà mang thai ba tháng thì, sự tình càng làm cho người phẫn nộ hơn chính là —— Lão bà ra ngoài vài ngày, về nhà phát hiện lão công của mình đã sinh một quả trứng!” Câu chuyện kể về hành trình thám hiểm phiêu lưu bôn ba của một cặp gia đình gồm 2 ông bố, 1 đứa bé loài người và 1 đứa bé khủng long (thôi cứ tạm gọi như vậy)- nói đơn giản là hành trình vui chơi của gia đình khủng long thời nguyên thủy. Đúng như tên truyện gia đình ở trong thời nguyên thủy, cuộc sống của họ phụ thuộc vào thời tiết, vào môi trường… Mở đầu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, 2 ông bố Black và White vì cùng là giống đực không thể đẻ trứng nên hàng năm cứ đến mùa sinh sản họ lại kiên trì đi đến nơi tụ tập sinh sản của loài với 1 mục đích: ăn trộm 1 quả trứng. Trải qua và lần không có tiến triển gì cho đến một lần Black đi săn về thấy White đang ấp trứng thì chắc nịch quả trứng này là trộm được. Còn White thì khăng khăng là do hắn sinh ra khi đi đại tiện. Vâng, chính xác là đi đại tiện ạ: )). Hai con đực còn chưa thành niên không có baba dạy dỗ liền nhận định quả trứng chính là trong lúc đi vệ sinh mà đẻ ra. Suy nghĩ này càng được chứng thực khi Black cũng làm ra 1 quả trứng bằng cách tương tự. Thế là hai ấu tể (chỉ những con vật chưa thành niên) may mắn đã có 2 quả trứng và ấp nở ra 2 đứa bé. Đây chính là 2 nam chính của chúng ta. Mạnh Cửu Chiêu là đứa bé nhân loại, nở ra từ thứ mà Black và White gọi là quả trứng, cậu vẫn còn trí nhớ của kiếp trước. Thực chất thứ giống quả trứng chứa cậu không phải trứng gì hết mà là bao con nhộng dùng để lưu trữ người qua không-thời gian, nếu chết nó sẽ tiến hành ghi nhớ mã gen và trong một hoàn cảnh thích hợp sẽ được tái tạo. Và thế là Mạnh Cửu Chiêu ở tương lai là một nhân loại địa cầu 40-50 tuổi trải qua không thời gian đã tái sinh thành một đứa bé sơ sinh ở địa cầu nguyên thủy. Louis – ngốc mao được ấp ra sau Mạnh Cửu Chiêu vào ngày thì là một con Cantus (khủng long) đích thực. Rồi một trận động đất lớn xảy ra, cả gia đình bị trôi dạt đến một mảnh địa lục khác và gặp được các giống loài khác. Hành trình của họ đã gặp rất nhiều người. Không phải nói quá nhưng tác giả đã vẽ nên cho câu chuyện một viễn cảnh cũng khá tươi đẹp cho địa cầu nguyên thủy: ở đó con người chân thật, tốt bụng. Cũng có một vài cá nhân xấu xấu nhưng đa phần là vì kiếm tìm cái ăn. Thông qua giọng văn của tác giả, tình tiết câu chuyện mà đọc truyện nguyên thủy nhưng cảm giác thong dong như đang dạo chơi, không khí gia đình ấm áp hài hòa. Hai nhân vật chính của chúng ta thì dễ thương không chịu nổi. Từ lúc Louis sinh ra không lúc nào 2 đứa bé không ở bên cạnh nhau: cùng trải qua khó khăn, mưa gió, nguy hiểm, lớn lên dần dần bên nhau. Rồi thuận theo tự nhiên mà cùng nhau sinh trứng, ấp trứng,tìm đường về với baba và ông nội. Lúc đầu mình nghĩ đọc đam mỹ sẽ không thiếu các cảnh tình cảm rồi lãng mạn rồi abcxyz nhưng hóa ra mình đã lầm. Trong truyện này Nguyệt Hạ Tang mang đến thứ tình cảm gần như xuyên suốt câu chuyện, bao trùm lên toàn bộ là tình thân gia đình, tình bạn bè. Thông qua rất nhiều chi tiết tưởng như nhỏ bé nhưng lúc đọc mình rất xúc động. Như lúc Mạnh Cửu Chiêu vừa đến thế giới này, cậu nhìn thấy ng cha đi tìm quả trứng của mình bị trộm mất, rồi khi thỏ baba đẩy Ames lên khỏi cái động trong lúc động đất đang diễn ra, là khi Mạnh Cửu Chiêu và Louis nhìn thấy những con Cantus chết mà vẫn cố gắng cứu những quả trứng. Nguyên thủy chưa bao giờ là một thời đại dễ dàng sống sót. Liên tục động đất, các lục địa chuyển dời, các động vật ăn thịt hung mãnh, nguyên tắc cá lớn nuốt cá bé chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Thế nhưng rất may Mạnh Cửu Chiêu tái sinh gặp được một gia đình toàn người có sức mạnh siêu vô địch, có giây phút tưởng như sắp chia lìa thế nhưng vẫn kiên cường vượt qua sống sót. Qua góc nhìn và hành trình của Mạnh Cửu Chiêu sự nặng nề của nguyên thủy đã giảm bớt đi rất nhiều. Tất cả mọi người đều rất dễ thương. Cha mẹ luôn làm hết sức mình để bảo vệ và chăm sóc con cái. Mọi thứ đủ để làm một đứa cũng ít đọc đam mỹ đã trở nên phát cuồng với tác giả. Sự gắn kết của Mạnh Cửu Chiêu và Louis đâu phải chỉ từ mỗi đời này. Louis chính là vị vua của kiếp trước người đã che chắn nhét Mạnh Cửu Chiêu vào bao con nhộng còn bản thân thì che chắn cho cái bao chứa cậu được an toàn khi khoang thuyền sắp rơi. Nhưng thượng đế rất bao dung khi Mạnh Cửu Chiêu nắm chặt một cái lông vũ của Louis và thế là cả 2 người đều được tái sinh. Tuy họ tái sinh ở một nơi hoang sơ vô cùng nhưng lại được bù đắp bởi thứ tình thân gia đình- thứ mà ở kiếp trước họ dù có sức mạnh vô biên cũng không cách nào có được. Khi đọc đến đoạn cuối, Cửu Chiêu nhìn thấy bộ xương của Louis kiếp trước vẫn đang trong trạng thái bảo bọc thứ gì đó, cậu hét lên thì mình cũng rớt nước mắt. Chưa tìm hiểu kĩ xem các truyện khác trong hệ liệt có nhắc gì đến không nhưng mình vẫn muốn theo dõi câu chuyện của họ ở kiếp trước. Có thể là ngược đấy, thương tâm đấy nhưng vì đã có kiếp sau rồi nên mình cũng vứng tin hơn nhiều: )) Đây là một câu chuyện rất hay. Mình rất muốn giới thiệu nó đến với cả các bạn đang đọc ngôn tình và cả những ai chưa bao giờ đọc đam mỹ. Tin mình đi, nó sẽ dùng những tình huống hài hước, tình thân gia đình, tình bạn bè để chinh phục bạn và rồi bạn sẽ thấy khi bạn chìm đắm vào câu chuyện bạn sẽ chẳng còn cảm giác đam mỹ hay ngôn tình cái gì nữa vì đây là câu chuyện của một bầy động vật sinh sống ở nguyên thủy mà: )) Điểm: 10/10 -------------------- Review (by Jax) Truyện này mình đọc trên wattpad trước mà đợi hơi lâu nên mò lên vnsharing thử thời vận, may ghê là có. Thank 2 bạn đã up nha. Bạn nào chưa đọc truyện này thì nên đọc đi, rất là recommend đó ^o^. Thế giới của cantus và các thú nhân trong truyện này rất dễ thương, vừa có sự dã man, độc ác do hoàn cảnh thúc đẩy đồng thời cũng có sự hi sinh, giúp đỡ nhau giữa các thú nhân. Mình k nhớ tên nhân vật này nhưng hình như là tên Amanda, một con sói rất độc ác, chuyên chỉ huy bầy đàn đi đánh cướp và giết hại các bộ lạc thú nhân khác, nhưng đến khi cô ta chết đi mình lại cảm thấy cô ấy đáng thương và cảm phục trước sức mạnh của người mẹ ấy. Vì con mình có điều kiện sống tốt hơn, cô phải trở nên hung bạo, mạnh mẽ, độc ác hơn để bảo vệ con mình. Đọc đi rồi các bạn sẽ thấy truyện này có nhiều điều hay lắm, k chỉ những nhân vật phụ đáng chú ý mà còn là cả một câu chuyện hoàn chỉnh về một thế giới thời nguyên thủy. Không giống các truyện khác về thời nguyên thủy, nhân vật chính k có bàn tay vàng vượt trội mọi người mà hòa nhập với con người và cuộc sống ở đó, k tỏ rõ sự ưu việt như kiểu nvc là người khai hóa văn minh cho cả một thời đại, người nguyên thủy có cái giỏi của người nguyên thủy, người hiện đại mà quá tin vào sự ưu việt của mình cũng k có giá trị gì hết. Cách xây dựng câu chuyện có nét mới so với những truyện cùng thể loại, hệ thống nhân vật của truyện cũng rất nhất quán, để lại ấn tượng mạnh cho mình. -------------------- Review (by Thuy An) Truyện hay, điểm mạnh là giọng văn hài hước, nội dung nhẹ nhàng, nhiều chi tiết cảm động, các nhân vật chính phụ đều rất dễ thương và có bản sắc riêng, nhất là các ấu tể, đáng yêu muốn chảy máu mũi, điểm yếu là truyện còn nhiều lỗ hổng trong hệ thống sinh vật được đặt ra, như việc phân biệt trứng, ẩu tể của các ba ba Cantus, tại sao hai loài khác nhau hay nam nam cũng sinh sản được. Cả truyện ấn tượng nhất đoạn trở về tìm đường đoàn tụ với các ba ba của quần á trưởng thành Cantus, gặp được hồn ma của đầu Cantus đã chết. Cảnh Mạnh Cửu Chiêu nằm mơ thấy đầu Cantus đó đứng yên lặng trong hồ nước, cùng tác giả viết vì sao không nói tên của bản thân, đọc xong khóc như mưa, cảm thấy rất đau lòng. Tác giả viết mối quan hệ giữa ba ba Cantus và bản thân ấu tể rất khăng khít và khó chia lìa, vừa buồn cười vừa cảm động. Những đoạn này cứ đọc đi đọc lại, hay nhất trong những đoạn tả cảnh sinh hoạt thời nguyên thủy. Đoạn ghét nhất là khi Mạnh Cửu Chiêu bỏ rơi Alice, cảm thấy rất vô trách nhiệm, vì đoạn này mà hảo cảm với Mạnh Cửu Chiêu rớt xuống bằng 0. Đối với bản thân, không còn gì hèn nhát hơn việc tự ý bỏ đi không nói một lời và tự cho rằng mình làm đúng. Cảm thấy giống như Mạnh Cửu Chiêu lợi dụng xong Alice thì vứt bỏ, mà chính Mạnh Cửu Chiêu cũng thừa nhận đã tính vứt bỏ thật. Nếu ban đầu không tính thân thiết thì đừng đặt tên, cũng đừng liên lụy quá sâu, gây cho Alice tình cảm và ảo tưởng về một gia đình rồi không nói không rằng bỏ đi. Cho nên khúc sau Alice bấp chấp thân thể bị thương, máu nhiễm cả người cố hết sức đuổi theo, bản thân rất phẫn nộ. Và chi tiết Mạnh Cửu Chiêu thề thốt và mới bắt đầu công nhận Alice như một thành viên trong gia đình rất giả tạo và dối trá, chắc tác giả làm vậy tính gỡ gạc lại hành động lãnh huyết ban đầu. Cũng vì đoạn này mà bản thân cảm thấy Mạnh Cửu Chiêu chẳng xứng với Louis kiếp trước tí nào, kiếp này tính ra đỡ hơn. Cuối cùng thích nhất gia đình Cantus, từ gia gia Mãnh, đại bá Gulusa, ba ba Black, White, con Louis, các cháu Alce, Geogre, ai cũng siêu đáng yêu, tưởng tượng một đám thời ấu tể bông xù thật chịu hông nổi. tất nhiên trừ Mạnh Cửu Chiêu. À mà đoán trứng là của Mạnh Cửu Chiêu sinh, không phải Louis, mà không hiểu tại sao tác giả viết mập mờ việc ai công ai thụ nhỉ? ------------------------- Review (www.facebook.com/hoisungthu) Truyện ấm áp, manh hệ, song khiết, khúc cuối manh nha một cp phụ nữa cơ mà thôi ko tính, dù sao nếu là đôi thật thì ta nghĩ công sẽ ko khiết nên khỏi tính đi, với cũng chỉ là manh nha thui Chuyện kể về các ba ba bỉm sữa trên hành trình nuôi con và gây dựng nên một đại gia đình lớn mạnh! Tựu chung, bỏ qua vài điểm ko thích lắm và khá thắc mắc về khúc mắc giữa bạn thụ vs công ở đời trước (yên tâm dù ko kể rõ nhưng mình thấy ko phải vụ lôi bẩn hay gì đâu) thì truyện hay, đọc dễ thương, mắc cười hình dáng gà con với đôi cánh bé tin hin bay bay bán manh, cười chớt, ngoài ra còn khắc hoạ rõ nét về tình thân gia đình, bằng hữu, .... đọc khá là cảm động. Còn có 1 đoạn, thụ bị rớt xuống vực tưởng chết lại như được ai đó bảo vệ chỉ đường dẫn lối, nghoảnh đầu nhìn lại, thì ra là công nguyên bản, lẳng lặng bị chôn vùi dướp lớp đất lạnh lẽo cô tịch, dù đã kiệt quệ từ rất lâu rồi nhưng vẫn cố dành hết khí lực còn sót lại để cứu thụ, và cũng vì đợi chờ 1 ánh mắt nơi ng hắn thương, cuối cùng mới tan ra hoà với cát bụi... Khúc này chính thức thêm 1 vote cho công   Mời các bạn đón đọc Nguyên Thủy Tái Lai của tác giả Nguyệt Hạ Tang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thương Ly - Tuyết Linh Chi
Yêu thương của nàng…y luôn bỏ lỡ… Nganh ngạch của y…làm nàng chùn bước… Một câu chuyện phủ đầy bức màn duyên phận nặng nề.. Câu chuyện ấy có tên Thương Ly… Thương ly như nước chảy, dội vào lòng người những âm thanh trong vắt mà bi thương..về một cuộc đời hay nhiều cuộc đời…về một con người hay nhiều con người như thế…về một tình yêu hay không chỉ một tình yêu… Từ đầu đến cuối cuộc hành trình, Tuyết Linh Chi luôn để cho người đọc cảm nhận rõ ý nghĩa của hai chữ thương ly, luôn để cho dòng nước bi thương chảy xuống đọng sâu vào hồn người.. Chỉ đơn giản bằng hai chữ ấy, chỉ là kể một câu chuyện dài nhưng như đã trải qua rấy nhiều năm tháng, rất nhiều kiếp người, kiếp đời trong câu chuyện ấy.. Thủ đoạn, mưu mô, nhẫn nhịn, bức ép, ghen tuông, đau đớn, bi phẫn, buồn bực, đau thương…kể từ lúc Nguyệt lão đùa chơi, cuộc đời của họ, của Mỹ Ly, của Tĩnh Hiên, của Vĩnh Hách, của Tố Doanh, người con gái yêu thương Tĩnh Hiên, đã luôn bị những xúc cảm đỏ bủa vây, đã thành một vòng luẩn quẩn, thoát không được chỉ có thể để nó tơ hồng oan trái của Nguyệt lão cứ thế bủa vây, mặc kệ đau đớn, mặc kệ bi thương, cuộc sống vẫn cứ trải qua trên từng trang giấy…. Phải rồi… Còn gì đau đớn hơn với một Mỹ Ly, trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời đã yêu một người sâu sắc nhưng không được đáp lại, và rồi vì tình yêu bướng bỉnh đó mà phải trả giá ba năm. Ba năm chờ đợi, ba năm đau đớn, ba năm bất hạnh, ba năm chỉ biết mơ những giấc mơ mộng tưởng, ba năm đủ để biết một cách cách vui tươi yêu đời thành một người con gái trầm lặng, tự ti. Dũng cảm để yêu thương, dũng cảm để đối mặt, dũng cảm để kiên cường đã không còn nữa…trả giá cho một tình yêu, như vậy có phải quá bi thương rồi? Còn gì vô lý hơn một Tĩnh Hiên, bỏ lỡ mất tình yêu của người con gái vui tươi, ba năm sau gặp lại, lại yêu một người con gái bất hạnh, chỉ muốn một cuộc đời lặng lẽ, để rồi tìm mọi cách chiếm được nàng, tìm mọi cách ở bên nàng, bất chấp nhân lý, bất chấp trái tim người con gái đã bị sẹo bao lần vẫn chưa bao giờ lành hẳn, bất chấp có làm nàng đau lần nữa, bất chấp kéo nàng vào chốn thị phí… Còn gì oan ức hơn cho một Vĩnh Hách, một chàng trai hiền lành, tốt bụng, đã bỏ qua một lời đàm tiếu để yêu thương một cách cách từng hại chết người, nhưng rồi không thể vượt nổi cường quyền của một Khách vương gia được hoàng thượng ân sủng, chỉ có thể giữ lại trong tim hình bóng của người con gái nhỏ bé, cam chịu chàng yêu thương? Và còn một Tố Doanh, người con gái yêu thương Tĩnh Hiên hết lòng, nhẫn nhịn để yêu thương, ghen tuông trong thầm lặng..Nàng ta có bất hạnh như một nhân vật phụ làm nền cho tình yêu của đôi nam nữ chính, cũng có ích kỷ để xen chân làm kẻ thứ ba, cũng có ngang bướng để nhất định chung một chồng… Vậy rồi sao? Những cuộc đời bị Nguyệt lão trêu ngươi ấy, đến cuối cùng kẻ còn chẳng có, người mất thì nhiều, đến cuối cùng là một bầu ngưng đọng thương ly. Tương tư sầu thảm, gặp người làm chi để rồi lại chia ly? Bữa tiệc nào chẳng có lúc tàn như sao mọc rồi lăn, con người sống rồi chết.. Quá bi thương nên không muốn nhắc đến, chỉ là có những thứ đã để lại không thể xóa nhòa. Không thể quên được khi bánh xe số phận vẫn cứ quay, nghiến nát những đạo lý thường tình của cuộc sống.. Bất hạnh với Mỹ Ly như con sông chảy không bao giờ cạn, như ngọn thác cao không bao giờ vơi. Chùn bước trước khí bức người của Tĩnh Hiên, đồng ý gả vào Khánh vương phủ, trong đêm đầu động phòng hoa chúc, tấm vải trắng lại không bẩn bụi trần như thách thức nàng, như trêu ngươi nàng, như nói với nàng rằng, dù nàng có chạy đi đâu, đau đớn sẽ tìm ra nàng, bi thương sẽ ùa đến nàng, mãi mãi như vậy… Nàng đành cam chịu.. Cam chịu để chồng mình nghi ngờ mình là hỗn thê Cam chịu yên lặng khi chồng mình nghĩ đứa con đang mang là của Vĩnh Hách Cam chịu tháng ngày trôi đi nợ thêm chồng chất nợ, đau thêm chồng chất đau, Vĩnh Hách chết trên sa trường dường như là nàng đã đẩy y vào cõi chết đó, Tĩnh Hiên nói rằng sẽ vì Vĩnh Hách mà nuôi nấng đứa trẻ trong bụng nàng.. Bi thương thay người thiếu phụ không còn đủ kiên cường để giải thích, cứ để hiểu lầm nuôi lớn tháng năm. Nhưng nàng đau đớn cũng không sao, đứa trẻ vô tội ấy sao còn phải đau đớn cũng nàng? Không phải con chính thất, không được cha mình công nhận là con trai, một đứa trẻ ngây thơ đã hứng chịu quá nhiều buồn thương để trưởng thành, đến nỗi chỉ có mong một món quà nó không bao giờ mua được…a mã của nó…a mã của Doãn Khác.. Nàng không thể đứng nhìn, cũng không thể để con trai đau lòng thêm nữa, đánh đổi một tính mạng, đánh đổi một cuộc đời vì một ánh sáng duy nhất trong đời nàng có gì là không đáng…Nàng tình nguyện…cam chịu chết đi… Ly biệt nhân gian, có gì đáng sợ? Cái đáng sợ nhiều hơn..sống ở đời mà không được yêu thương… Một liều thuốc độc đưa người vào vĩnh hằng sâu thẳm.. Họa với dòng nước thương ly chảy ra đại dương xanh.. Để rồi như thế vẫn chưa đủ, để rồi hai người đã đi khỏi vòng luẩn quẩn ấy vẫn chưa xong, những con người bị số phận trêu ngươi lần lượt bước ra và chôn vùi mình vào đất.. Chỉ là đến cuối cùng vẫn còn vương lại những ưu tư. Vẫn còn nhớ rõ nụ cười của nàng khi Tố Doanh hỏi nàng có yêu Tĩnh Hiên? Nàng chỉ trả lời bằng một nụ cười thật nhẹ…. Có lẽ là yêu.. Có lẽ vẫn yêu.. Như việc đôi khi ta luôn tìm kiếm những thứ có thể thay thế thứ đã mất đi, nhưng tìm hoài, tìm hoài vẫn không thấy, bởi một lẽ khoảng trống ấy vẫn luôn được lấp đầy, chỉ là ta tạm thời quên đi mà thôi. Như những hòn sỏi đến cuối cùng mới được đào lên và được mang theo chiến trường cho đến khi đổ máu.. Như ba năm trước nàng đã mong khi ở trong cung cấm ấy: “Tĩnh Hiên đưa đi Mỹ Ly” Như nhiều năm sau y đã ước khi sót lại hơi thở cuối cùng nơi sa trận: “ Mỹ Ly đưa đi Tĩnh Hiên” Đến cuối cùng không còn biết ai đã đúng ai đã sai, không cần biết ai nên hay không nên nữa…ánh sáng đã mở ra nơi chân trời….có lẽ ở nơi nào đó, cuộc sống của họ mởi bắt đầu ươm mầm nảy nở, mặc kệ gió vẫn hát, đất trời vẫn ca những lời ngày xưa đã từng có ai cất thành lời… Gặp đúng người đúng thời điểm, là HẠNH PHÚC Gặp đúng người sai thời điểm, là BI THƯƠNG Gặp sai người đúng thời điểm, là BẤT LỰC Gặp sai người sai thời điểm, là THÊ LƯƠNG. Chỉ cầu cho họ có đủ dũng cảm để tìm nhau, gặp nhau và lại yêu thương nhau trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời nơi ấy…   Người viết: Danchan *** Lời tác giả: Thương Ly được cấu tứ vào năm 2008, từ một cảm xúc ngẫu nhiên của tôi. Cảm xúc đó là thế này… Bấy giờ tôi đang viết Mùa đông sang năm còn tuyết, một áng văn chương ngọt lịm đường, nam nữ chính âu yếm quyến luyến nhau vô cùng, tự dưng tôi cảm thấy ức chế, muốn đổi vị nhuốm chút bi tình, thế là… Thương Ly, trong hình dung nguyên sơ của tôi, là một câu chuyện khởi đầu lạnh lùng thê thảm, rồi dần dần trở nên ấm áp, để mọi người được nếm trải khổ tận cam lai, được chúng kiến một kết thúc viên mãn. Nhưng viết mãi, viết mãi, tôi chợt phát hiện ra rằng, nguyện vọng tốt đẹp của tôi không ích lợi gì cho diễn biến tình yêu của Mỹ Ly và Tĩnh Hiên cả, nên tôi đành để tùy hai người họ vậy. Để chuẩn bị cho lần xuất bản này tại Việt Nam, tôi đã tiến hành chỉnh sửa thật kỹ càng tỉ mỉ, hy vọng có thế nắn nót ra một kết thúc êm đềm hơn, để tình yêu của hai người gặp chuyển biến kỳ diệu, chẳng hạn trước khi Mỹ Ly tự vẫn, Tĩnh Hiên kịp quay về… Như thế, đọc đến cuối truyện, tâm hồn mọi người sẽ thư thái hơn đôi chút. Nhưng suy nghĩ rất lâu tôi mới nhận ra, kỳ thực tình yêu của Mỹ Ly và Tĩnh Hiên không ngang trái ở kết cục mà ngang trái ở quá trình. Cho dù Tĩnh Hiên kịp về ngăn nàng quyết tuyệt thì cũng có thể thay đổi được gì đây? Quá khứ sẽ lặp lại mà thôi! Tuy rất áy náy, nhưng sinh ly đầy tiếc nuối, tử biệt đầy tang thương mới là Thương Ly nguyên chất. Mong rằng bạn đọc Việt Nam sẽ mở lòng đồng cảm, đón nhận câu chuyện éo le, đón nhận đôi người chua xót này… TUYẾT LINH CHI Trường Xuân, 7-2012 *** Năm Khang Hy thứ ba mươi hai, cuộc chiến lần hai giữa Thanh triều và Chuẩn Cát Nhĩ bắt đầu. Đám người đưa tiễn vẫn cất tiếng hoan hô liên hồi chờ mong tin thắng trận, Tĩnh Hiên dắt ngựa chầm chậm đi trên con đường lát đá xanh, không hề nghe thấy tiếng hò la vang dội bên tai. Lần xuất chinh trước, y giận vẻ lãnh đạm của nàng, cưỡi trên lưng ngựa cao nhất chỉ để nàng dễ dàng nhìn thấy. Y đợi nàng nói lời chúc bình mình đắc thắng trở về, đợi nàng nói nhớ y, chờ y. Cơn tức giận khi đó, thì ra chỉ là nỗi bịn rịn không nỡ rời xa mà thôi. Giờ đây y bị vây giữa đám đông chen chúc, nàng đã không sao tìm thấy được rồi. Không sao đâu, Mỹ Ly, ta có thể đi tìm nàng mà. Y tủm tỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía Doãn Khác đang đứng bên thái hoàng thái hậu. Cậu liền rảo bước tiến lại chỗ y. Y vỗ vỗ vai Doãn Khác, ngạc nhiên phát hiện con trai của y và Mỹ Ly đã cao đến mức này rồi. Mấy năm nay, y cũng không xứng là một người cha. Doãn Khác mấp máy môi, ba năm nay, hai cha con ai cũng ôm nỗi đau riêng mình, sống trong cùng một phủ đệ nhưng rất hiếm khi gặp mặt. Trước cử chỉ thân mật của cha, cậu cảm thấy bất ngờ mà xa lạ. “Chúc a mã… chiến thắng trở về.” Dù gì cha cũng đi viễn chinh ngàn dặm, cậu chân thành chúc phúc cho cha. “Con đừng phụ lòng ngạch nương.” Nhắc đến ngạch nương, Doãn Khác cụp mắt, hàng mi dài cong vút chấp chới, sắc mặt trở nên lạnh lùng. Tĩnh Hiên nhìn con trai, đứa bé này đang hận y sao? Đúng vậy, đúng là nó nên hận y. Doãn Khác chín tuổi đã là một đứa bé hết sức tuấn tú, ngũ quan thanh tú ôn hòa, rất giống ngạch nương. Cũng bởi vì quá giống, bình thường Tĩnh Hiên không muốn nhìn lâu, giờ đến lúc chia tay. Y mới có đủ dũng khí quyến luyến ngắm nghía con. Đại quân hùng dũng đi dọc theo sườn núi bên ngoài thành Thừa Đức, Tĩnh Hiên giảm tốc độ, ngẩng nhìn về phía hầm mộ của Thừa Nghị. Tuy hắn tôn quý chẳng kém thân vương, lại gắn bó với hoàng thượng như huynh đệ, nhưng lúc còn sống công tội khó đong đếm, vẫn còn chút khúc mắc với hoàng gia, do vậy, dẫu cho phép Tĩnh Hiên đào núi làm lăng theo nghi thức thân vương, nhưng Khang Hy không cho lập bia xây mộ. Tĩnh Hiên gò ngựa dừng lại, chắp tay hướng về phía lăng Thừa Nghị nơi sườn núi. Y từng oán trách Thừa Nghị hành động quá cảm tính, không để ý tới toàn cục, không ngờ cuối cùng y cũng đi theo vết xe đổ cửa hắn, y mỉm cười cay đắng. Anh em bọn họ trước giờ rất hợp ý nhau, tính tình cũng y hệt. Chuẩn Cát Nhĩ chuẩn bị cho cuộc chiến lần này đã lâu. Lần thảm bại trước kích thích cừu hận sâu sắc nơi tướng sĩ, tinh thần chiến đâu dâng cao, khiến quân Đại Thanh cầm cự rất vất vả, chiến sự vô cùng hung hiểm, kéo dài từ mùa hè đến tận mùa đông. Hôm nay tuyết xuống mịt mờ, cánh phải của quân Mông Cổ đột nhiên tấn công. Thực là chuyện bất ngờ, Đại Thanh không lường được người Mông Cổ lại tấn công giữa lúc thời tiết khắc nghiệt thế này, cánh phải do Tĩnh Hiên làm thống soái bị tập kích, nhờ sự chỉ huy trầm ổn mà sắc bén của y, binh sĩ ráo riết ứng chiến, bảo đảm đủ thời gian để quân chủ lực đến cứu viện. Vào mùa đông, Chuẩn Cát Nhĩ không thể chống cự nổi Thanh triều cương thịnh, chỉ có tốc chiến tốc thắng mau ra mới chiếm được chút lợi thế, nếu chống cự lâu dài, cuối cùng cũng sẽ thành châu chấu đá xe, rơi vào thế bại. Đẩy lui đợt tập kích quấy nhiễu của Mông Cổ xong, chủ soái Tạp Trát Lý đánh chiêng thu binh. Dưới màn tuyết nặng nề, hắn phát hiện ra Tĩnh Hiên không tuân tướng lệnh, lại dẫn theo cánh quân riêng đuổi theo bại binh. Mời các bạn đón đọc Thương Ly của tác giả Tuyết Linh Chi.
Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta - Mặc Vũ Bích Ca
Kiếp trước: Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại Tía Tô lại ko nhận ra nàng. Tía Tô là con gái út của Ngọc Hoàng, vì lý do chính trị mà đem nàng gả cho Long Hạo làm vương hậu. Không nhận ra Tía Tô, ko hài lòng với cuộc hôn nhân chính trị, nên Long Hạo để mặc Tía Tô bị thiếp thất của mình khi dễ. Tới khi binh biến, Tía Tô vì cứu Long Hạo và nữ nhân của Long Hạo mà chết, lúc này Long Hạo mới phát hiện người mình yêu thì ra là Tía Tô, nhưng đã muộn. Thế giới hiện đại: Tiểu Thất trong một lần chạy trốn xuyên qua Tây Lương hoàng triều. Tây Lương hoàng triều: Đoạn đầu của truyện thật ra không phải là khúc mở đầu nên gây nhiều khó hiểu, nhưng đây cũng là khúc ta thích nhất trong truyện. Mọi người cứ hỏi anh có đem chị chém không? Tại sao lại chém ngang eo ác vậy? Thật ra chỉ cần Tiểu Thất lên tiếng cầu xin thì A Ly (ta thích tên này hơn) sẽ không bao giờ chém. Thật ra, cho dù Tiểu Thất không có cầu xin, thì A Ly cũng không nỡ chém. Mọi người đọc tiếp sẽ thấy, A Ly đem Tiểu Thất ra pháp trường chỉ vì nóng giận nhất thời, giam nàng vào ngục nhưng cũng cho người đem thuốc trị thương tốt nhất cho nàng (người này lại lén A Ly ko đem thuốc) nên mới làm Tiểu Thất suy yếu. Đọc truyện mà thấy thương cho hai người này. Tiểu Thất yêu A Ly nhưng nghĩ A Ly yêu Như Ý  sườn phi sau này của cung Tuyết Tùng đó). A Ly yêu Tiểu Thất nhưng không nhận ra, khi nhận ra thì ko biết diễn đạt. Hai người cứ hiểu lầm đối phương ko yêu mình. *** Quang Tú năm thứ ba. Hoàng cung, trong tàng thư các. Niên Lâm Lang đi trong bóng đêm. Nàng mới vừa hầu hạ Đoạn Hiểu Đồng uống chén thuốc, thuốc kia hết sức đắng, nàng ra ngoài lấy chút mứt hoa quả cho Hiểu Đồng để làm giảm đi vị đắng. Lúc đi vào hành lang, cách cửa còn một khoảng cách, nghe được bên trong thanh âm trách móc nho nhỏ ngượng ngùng truyền đến, "Vô Sương, ngươi làm quá mức rồi! Lâm Lang sắp tới, nếu nàng nhìn thấy ta và ngươi - - " Lâm Lang toàn thân chấn động, mứt từ trong tay rơi xuống, may mà võ công của nàng mặc dù không tốt lắm, khinh công lại thật tốt, tay chân nhanh nhẹn, hơi cong lưng, đã tiếp được chỗ mứt sắp rơi xuống đất. Long Vô Sương đến! Võ công của hắn trác tuyệt, hơi có tiếng vang sẽ bị phát hiện. Hiểu Đồng vừa rồi xấu hổ, nàng nghe được rõ ràng, Long Vô Sương hắn cùng với Hiểu Đồng làm cái gì ở bên trong? Nàng giật mình, trong nội tâm chua xót, nhất thời cũng không biết nên đi hay ở. Thanh âm nam tử truyền ra, trầm thấp lạnh lẽo không vui, "Thân thể ngươi không tốt, còn muốn đêm đại hàn tới đây chỉnh sửa những ghi chú này?" "Chính là thân thể không tốt, mới không thể từ đi chức thái sử lệnh này, sử quan mới nhậm chức nói, tư liệu lịch sử trên có liên quan mẫu hậu ngươi, sau Khánh gia năm mười tám cực kỳ vụn vặt, ghi chú thậm chí chỉ có danh xưng Niên Phi, nhưng lại không có nói đến Niên hậu. Ta trước kia ngược lại sơ sót, hôm nay chỉ muốn trước khi Lâm Lang đi, đem tu bổ toàn bộ những thứ này, ngươi biết, Lâm Lang chuyến này đi lâu dài, không biết khi nào thì mới trở lại Tây Lương, ta nghĩ bồi nàng một chút thời gian, xong chuyện, ta mới an tâm." "Hiểu Đồng, trẫm nói, không cần tu bổ toàn bộ, ngươi hiểu không?" "Không cần?" Nam nhân cười khẽ, "Nếu muốn nhớ, phụ hoàng ta sớm liền làm cho người ta ghi nhớ chuyện của mẫu hậu tại cung đình từng chút một. Trẫm cho rằng, phụ hoàng ta yêu mẫu hậu, cũng không muốn đời sau nhiều người tra cứu chuyện mẫu hậu ta. Mẫu hậu chỉ là của một mình hắn, nha đầu ngốc, làm sao ngươi cũng không hiểu!" Hiểu Đồng ngẩn ra, Long Vô Sương lại thản nhiên: "Hiểu Đồng, trẫm về sau cũng sẽ để cho sử quan không ghi nhớ chuyện của ngươi." ... Mời các bạn đón đọc Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta của tác giả Mặc Vũ Bích Ca.
Oản Thanh Ti - Ba Ba
Oản Thanh Ti kể về cô gái hiện đại tên Diệp Hải Hoa, bị bệnh chết, nhờ Tá Thi Hoàn Hồn mà xuyên về cổ đại sống lại trong thân xác thiên kim đại tiểu thư, từ đó gặp nhiều khó khăn, thử thách để tìm được tình yêu đích thực của mình... *** "Ha ha, không thể tưởng được Ngọc Điệp Nhi ta hái hoa vô số ( ý nói trêu ghẹo con gái a ), từ trước đến nay đều là ta đùa người, lần này ta lại bị cô nương trêu đùa hí lộng , cô nương thật đúng là người mà Ngọc Điệp Nhi ta bình sinh ít thấy, cảm thấy thật đặc biệt." Trong mắt mỹ nam nhân mặc cẩm bào kia hiện lên một tia dị sắc, tà mị cười, lấn trên người trước, ta chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, đã bị hắn ôm vào trong ngực, Ngọc Điệp Nhi hì hì cười, tại bên cạnh tai ta nói khẽ,"Nghe nói cô nương chính là giai nhân xinh đẹp , mị cốt tự nhiên, rất có phong thái, ta không thắng được sự hiếu kì trong lòng mà tới đây. Tối nay "tử chính, phương đạp nguyệt tới lấy, quân thanh lịch đạt",thật không phí công ta tới đây." Ta quả thật đoán không sai, người này thật là một tên hái hoa tặc! Ai, cái này phải nói sao đây, ngay cả một tên hái hoa tặc cũng phong lưu duyên dáng như vậy, bỗng nhiên nhớ tới một câu quảng cáo "Soái (đẹp trai) a soái (đẹp trai) a, soái (đẹp trai) cũng là một cái tội a" ! Ta cảm thấy yết hầu thật khô khốc, dưới bụng nóng lên, trong nội tâm chợt rùng mình, muốn giãy giụa ra khỏi ngực hắn, lại hoảng sợ phát hiện, toàn thân mềm nhũn, không có nửa phần khí lực,ta nhướn lông mày, lườm, kinh sợ nói: "Ngươi dùng thuốc mê?" "Là mê hương." Ngọc Điệp Nhi cười nói, ôm ta hướng nội thất , "Cô nương chẳng lẽ không ngửi thấy được trong không khí có mùi thơm ngát? Đây là độc môn bí chế 'Ban kiều lộ' của Ngọc Điệp Nhi ta " ngoại trừ khiến cho cô nương toàn thân vô lực, còn có chút tác dụng thôi tình ( đại khái là tác dụng giống xuân dược á )." Thì ra mùi thơm trong không khí vừa rồi có lai lịch như vậy, lúc trước ta bị choáng váng đầu, trách không được sau đó có thể giảm bớt được đau đầu của ta , đã là mê hương lại còn là mị hương, ta thấy hắn ôm ta tiến vào nội thất, vừa vội vừa tức, đây là hậu quả xấu của thành danh sao? Ta đáng lý nên dự liệu được chuyện này, đã dính với khách làng chơi, tự nhiên cũng tránh không được sẽ đưa tới thâu hương thiết ngọc hái hoa tặc. Ta không phải người có quan niệm bảo thủ, Ngọc Điệp Nhi này lại là phong lưu tuấn tú mỹ nam tử, nhưng vẫn rất không thích bị rơi vào thế bị động, có cảm giác như bị tính kế. "Công tử ngày thường là người phong lưu phóng khoáng, muốn dạng nữ tử nào mà không có, cần gì sử dụng những... thủ đoạn ám muội này ?" Ta cảm thấy dưới bụng dòng khí nóng chậm rãi lan tỏa khắp nơi, toàn thân đều nóng lên, trong nội tâm càng ngày càng kinh sợ, lại không biết biện pháp gì ngăn hắn lại, chỉ biết phải hết sức kéo dài thời gian. "Cô nương không biết sao thâu hương thiết ngọc cũng là một niềm vui thú, đương nhiên không thể so sánh cùng lũ hái hoa tặc bỏ đi kia." Ngọc Điệp Nhi đem ta phóng tới trên giường, cúi người hôn ta, ta thở gấp một tiếng, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, tựa như bột nhão, cái mũi linh mẫn cảm thấy trong không khí mùi thơm ngát càng phát ra nồng đậm, ta giãy nhưng không thễ thoát khỏi hắn, kỹ thuật hôn của tên hái hoa tặc này quả thật không phải là dùng để trưng cho đẹp, ta mơ mơ màng màng mà thở khẽ nói: "Ngươi... , không biết xấu hổ..." "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, không có gì xấu hổ hay không xấu hổ ở đây." Ngọc Điệp Nhi tà tà cười, hôn lên cổ của ta, "Huống chi cô nương đặc biệt như vậy, ta vừa thấy cô nương liền ái mộ." Ta chỉ cảm thấy khí tức nam nhân trên thân càng phát đậm đặc, thập phần dễ ngửi, trong nội tâm như dấy lên một đoàn hỏa, biết là không nên để mặc hắn trêu đùa hí lộng, nhưng thân thể lại phảng phất khát vọng hắn đụng chạm nhiều hơn nữa, ta biết rõ đây là tác dụng thôi tình của "Dính kiều lộ" nổi lên, lại khiến ham muốn của ta bừng bừng phấn chấn, ý chí bạc nhược yếu kém, chẳng lẽ đêm nay thật sự thất thân cho hắn? Ta cắn nát bờ môi, mùi huyết tanh tràn đầy khoang miệng, thần trí cũng khôi phục một tia thanh tỉnh. Trong thân thể hình như có một cổ nhiệt lượng sắp bộc phát, quanh thân đều buồn bực được khó chịu, tay chân lại không có một chút khí lực, ta giương giọng kêu cứu: "Tiểu Hồng..." Ngọc Điệp Nhi bỗng ngậm lấy môi của ta, tay cũng không biết hướng ta chỗ nào một điểm, ta miệng mở rộng, nhưng không phát ra được thanh âm, trong lòng biết hắn đã điểm á huyệt của ta, trong nội tâm oán thầm. Lại nghe đến hắn khẽ cười nói: "Cô nương , như thế nào lại học theo những oán phụ khuê phòng."Ban kiều lộ" tựa hồ dần dần có dấu hiệu cắn nuốt thần chí của ta, Ngọc Điệp Nhi cởi bỏ thắt lưng của ta, cởi áo ngoài của ta, mở ra vây bụng, lộ ra tiểu y dính sát vào da thịt, một đôi ngực sữa rắn chắc như muốn lộ ra trước mắt hắn, hết lần này tới lần khác ta lại không phát ra được thanh âm nào, gấp đến độ trên mặt ửng hồng, trán đầy mồ hôi, vừa tức lại [ọe gian : ở giữa], đột nhiên một đạo kiếm quang hiện lên, tựa sao trời rơi xuống , hướng đến đầu của Ngọc Điệp Nhi Ngọc Điệp Nhi cũng không biết dùng cái quỷ mị thân pháp gì, nghiêng người lăn một vòng, lại tránh được cái kia kiếm quang, lăng không nhảy lên, kiếm quang thật nhanh theo sau, hàn quang lập loè truy đuổi, vô số ánh sáng lóe lên, ta tập trung nhìn vào, một cái hắc y nhân bịt mặt đang cầm kiếm cùng Ngọc Điệp Nhi ở bên trong bắt đầu triền đấu , kiếm pháp cực nhanh,tuyệt tình , hung ác, Ngọc Điệp Nhi chỉ có thể tránh né liên tục. Ngọc Điệp Nhi quả thật như chính lời hắn nói, khinh công không tệ, thân hình hắn quỷ dị, bay vọt trong phòng, tuy là né tránh, lại vẫn tuyệt không chật vật. Chợt nghe một tiếng ["Sáng ngời đem làm"], hắc y nhân một kiếm chém vào bình phong gấm nội thất, Ngọc Điệp Nhi giống như sao băng bay ngược ra ngoài phòng, né tránh kiếm quang của hắc y nhân, hắc y nhân lạnh lùng cười, mũi kiếm run lên nghiêng một vòng nhỏ, kiếm quang bỗng nhiên đại thịnh, [quang vũ] tản ra như hải triều nhanh quay ngược trở lại, vòng xoáy cuồn cuộn, kiếm quang vô kiên bất tồi (mạnh mẽ không gì không phá nổi)(* Ta thấy để Hán Việt hay hơn nên giữ nguyên *^_^*), bàn tròn ở bên ngoài cũng bị bổ ra. Ngọc Điệp Nhi theo bàn tròn nhảy lùi lại, cười nói: "Vị huynh đài này giống như có thâm cừu đại hận với ta, xuất kiếm thật hung ác tuyệt tình ." Ngọc Điệp Nhi một bên né tránh kiếm quang của hắc y nhân, một bên quay đầu lại liếc ta một cái, cười tà nói: Khải Môn cô nương, ta nguyên muốn cùng cô nương triền miên trong chốc lát, hiện tại xem ra không được rồi. Cô nương, ngươi yên tâm, ta không nỡ bỏ ngươi, tái kiến!" Vừa dứt lời, quỷ mị thân hình đã bay ra ngoài cửa sổ, hắc y nhân truy đến phía trước cửa sổ thì Ngọc Điệp Nhi mất tung tích. Ta bị trước mắt một màn này làm kinh ngạc, Hắc y nhân thấy Ngọc Điệp Nhi chạy, cũng không đuổi theo, ngược lại đi đến giường của ta trước. Ta muốn hướng hắn nói lời cảm tạ, há to miệng, lại không phát ra được thanh âm nào, trên mặt của hắn che một cái khăn đen, ta nghênh tiếp ánh mắt của hắn, bỗng dưng cả kinh, cái này ánh mắt, khiếp sợ cùng hỗn loạn, ta nhận ra, hắn là người bịt mặt tối hôm qua hành thích Vũ công tử. Ta quần áo không chỉnh tề, toàn thân vô lực mà nằm ở trên giường, Hắc y nhân nhăn mày, kéo qua chăn,che trên người của ta, gặp ta không phát ra được thanh âm nào, thò tay cởi bỏ á huyệt của ta, nói: "Ngươi..." Vừa vặn ta cũng đồng thời mở miệng: "Ngươi..." Hai người đều sửng sốt một chút, đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Tiểu Hồng "Leng keng thùng thùng" mà chạy tới gõ cửa, ngữ khí lo lắng: "Cô nương, cô nương ngươi làm sao vậy, trong phòng có chuyện gì xảy ra?" Hắc y nhân quay đầu lại liếc nhìn ta, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, lại tựa như phảng phất có chỗ cố kỵ, không nói thêm gì nữa, quay người nhảy ra ngoài cửa sổ, trong nội tâm của ta cảm thấy buồn cười, người cổ đại đều ưa thích nhảy cửa sổ mà đi. "Phanh!" Cửa mạnh mẽ bị mở ra, Tiểu Hồng vọt đến, nhìn thấy bừa bộn đầy phòng, sợ tới mức thở nhẹ một tiếng, vội vàng bổ nhào vào trước giường, gấp giọng nói: "Cô nương, cô nương ngươi không sao chứ?" Bị nàng như vậy một trách móc, đầu óc ta lập tức thanh tỉnh một chút, cười khổ nói: "Sự tình hơi lớn, Tiểu Hồng, vừa rồi có hái hoa tặc tới , ta trúng mị hương, nhanh đi tìm Nguyệt Nương, xem xem nàng có biện pháp gì." Không cần nàng đi, Nguyệt Nương cùng Sở Thương đã tiến đến. Nam nhân kia như thế nào còn chưa đi? Chẳng lẽ là ở cùng chỗ với Nguyệt Nương ? Ta xuất mồ hôi trán, mị nhãn như tơ mà liếc nhìn Nguyệt Nương , hữu khí vô lực mà giễu cợt nói: "Nguyệt Nương, xem ra ... ,thủ vệ Ỷ Hồng lâu của ngươi ... , cũng không hề kiên cố nha..." Đầu óc một mảnh hôn mê,câu nói càng về sau âm thanh càng nhỏ như muỗi kêu, nghe như cùng rên rỉ giống nhau. Nguyệt Nương nhãn lực là dạng gì, chỉ cần liếc thấy ra ta sắc mặt đỏ đến không bình thường, ngắm nhìn bốn phía, ngửi được thanh đạm dư hương, trầm giọng đối với Sở Thương nói: "Cô nương là trúng'Ban kiều lộ' mị hương của Ngọc Điệp Nhi." Sở Thương trong mắt hừng hực lửa giận. Ngoài cửa lại truyền tới ầm ĩ tiếng người, có người ngó đầu ra hướng trong phòng ta nhìn: "Ai nha, đã xảy ra chuyện gì nha..." Ta lập tức nhớ tới đây là thanh lâu, nhất định là vừa rồi một phen kinh động, đã ảnh hưởng đến nhiều khách nhân cùng cô nương, Sở Thương giận tái mặt, đối với Nguyệt Nương nói: "Nguyệt Nương, đi ra ngoài trấn an khách nhân. Lại để cho Tiểu Hồng đi phòng tắm." Nguyệt Nương cũng không phản bác, lo lắng liếc nhìn ta, kéo Tiểu Hồng đi ra ngoài, một mặt cùng đám người tụ tập tại gian ngoài nhõng nhẽo cười: "Ai da, không có việc gì không có việc gì, vừa rồi chỉ có một mèo lớn chạy vào trong phòng cô nương, đánh nát mấy thứ đồ vật, đem cô nương dọa sợ..." Nguyệt Nương tại ngoài cửa nói. Trong phòng chỉ còn ta cùng với Sở Thương, đầu óc của ta càng ngày càng muốn hôn mê, càng ngày càng mơ hồ, thân thể càng ngày càng nóng, ta yết hầu khát khô muốn uống chút nước, muốn thò tay đi lấy, nhưng không cách nào động, nhịn không được nức nở nghẹn ngào lên tiếng: "Nóng quá..." Có người lật mở chăn mền che trên người ta, một cổ mát lạnh theo môi tự khai mở, trượt vào yết hầu, ta mở to mắt,Sở Thương nâng đầu của ta, cầm chén trà, đem nước trà lạnh đổ vào trong miệng của ta. Ta khôi phục một điểm thần trí, lúc này ta mới kịp phản ứng tình huống trước mắt, cảnh giác mà theo dõi hắn,Sở Thương nhàn nhạt liếc nhìn ta, nói: "Ngươi xem vừa rồi ta cái gì cũng không làm, trà này không giải được mị hương của Ngọc Điệp Nhi." "Ngươi..." Chẳng lẽ thật sự như những sách kia ghi, trúng mị hương phải tìm người giao hợp mới được sao? Ta mở to mắt nhìn Sở Thương, vừa tức vừa giận: "Ta không muốn thấy mặt ngươi !" "Ta muốn ngươi, ngươi ngăn cản được không?" Sở Thương cười như nghe được chuyện gì rất đáng cười , khóe môi gợi lên một tia mỉa mai, "Đợi thuốc mê hết tác dụng, thân thể người hồi phục, dù không cần ta muốn ngươi, ngươi đều sẽ tự động leo đến trên người của ta đến..." "Im miệng!" Ta vừa tức vừa giận, toàn thân như bị lửa đốt , thân thể bị sóng nhiệt đánh úp lại, trong lòng biết hắn không nói dối, cắn cắn môi, đáng thương mà lắc đầu, cầu xin mà nhìn qua hắn, rung giọng nói: "Cầu ngươi, không nên đụng..." "Cầu ta cái gì? Yêu ngươi? Hay là muốn ngươi?" Sở Thương cười rộ lên, ta bộ dáng đáng thương tựa hồ thỏa mãn hắn biến thái thú tính, hắn không cam lòng khi chỉ dùng ngôn ngữ nhục nhã ta, hắn cao lớn thân thể cúi xuống , ngăn chặn ta quần áo thất thân thân thể, đụng một cái đến thân thể của hắn, thân thể của ta nhịn không được một hồi run rẩy, cũng không biết là thống khổ vẫn là sung sướng, môi của hắn rơi xuống trên cổ của ta, nhẹ nhàng thè lưỡi ra liếm hôn, "Không nên đụng? Không nên đụng ở đâu... ? Ở đây... ? Vẫn là ở đây?" Môi của hắn như là một đoàn lửa chạy đến trước ngực của ta, "Oanh" đem toàn bộ thân thể của ta nhen nhóm lửa, ta khó nhịn mà cắn môi, chỉ cảm thấy cả người từng chút nhuyễn ra ,toàn thân như bị phỏng, có cái gì không tự chủ được mà chảy ra, khiến cho nơi ở phía trong chân của ta một mảnh trơn dính, [ta lập tức sợ được sáu hồn vô chủ], ra sức giãy dụa lần cuối: "Không muốn, cầu ngươi..." Sở Thương mắt điếc tai ngơ, tay của hắn vạch ra gấm tiểu y dán sát người ta, môi hôn xuống nhũ phong của, ngậm lấy đầu vú, từng đạo kỳ dị cảm giác theo nhũ phong lưu động lan tỏa ra toàn thân, cả thân thể ta tê dại thành một đoàn. Cảm giác được thân thể của ta biến hóa, hắn khẽ cười một tiếng, tay chậm rãi hướng dưới người của ta vuốt vòng quanh. Ta nhắm mắt lại, khóe mắt trượt ra một giọt nước mắt. Diệp Hải Hoa, ngươi tự xưng là thông minh, cho rằng có thể dựa vào ngươi thông minh mà tại thế giới hiểm ác này bảo toàn bản thân, lại tại nơi này thời không, tại những nam nhân trước mặt này, ngươi ngay nửa bước cũng khó đi. Nước mắt chảy xuống đến gò má, trong đầu của ta hiện lên ánh mắt ôn nhu như nai con của Minh Diễm, thực xin lỗi, Minh Diễm, thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi... Mời các bạn đón đọc Oản Thanh Ti của tác giả Ba Ba.