Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đông Lai Bác Nghị - Dương Tấn Tươi

Nếu không có tài dàn xếp của bao sự ngẫu nhiên thì đâu có quyển Đông-Lai bác nghị nầy ! Đầu tiên, một vị túc nho của chốn Thần kinh, lúc tản cư vào Sài-thành, ngẫu nhiên đến trú ngụ cạnh phòng khám bịnh của chúng tôi. Đó là việc hệ trọng : vì đối với chúng tôi, bực đại nhân ấy là một người thầy đáng kính, mặc dầu Cụ vẫn có nhã ý tự xem mình là bạn vong niên ; vì đối với quyển sách này, bực lão thành ấy mới thật là người cha tinh thần, mặc dù Cụ ấy vẫn một mực chối từ không nhìn nhận. Vả lại, vì muốn giữ vẹn cốt cách của nhà ẩn dật, Cụ yêu cầu chúng tôi đừng nêu danh Cụ vào trong sách ! Thật đáng phục thay đức tính khiêm tốn của bực nho phong, mà cũng khổ cho chúng tôi vì phải dài dòng nhắc lại tiểu sử của bổn dịch mà chỉ được phép dùng một chữ « Cụ » vỏn vẹn để kể cho tròn câu chuyện ! Thì cũng bởi vai tuồng quan trọng của vị túc nho ấy trong khi phiên dịch cho nên chúng tôi xin độc giả niệm tình tha thứ khi thấy chúng tôi lắm lời nói về thân thế của một người đương cầu xin đời đừng nhắc đến tên. Sanh trưởng trong một thế gia của chốn đế đô, cha làm Thượng thơ bộ Lễ, thì khi vào sân Trình, Cụ chiếm bằng cử nhân, việc ấy, theo chúng tôi, cũng chưa đáng kể. Đáng nể là khi rời cửa Khổng để theo tân học, chỉ trong mấy năm Cụ theo kịp các bạn đồng niên nơi lớp tú tài « Tây » ! Rồi sang Pháp để trau giồi học mới, rồi xông pha nơi bể hoạn, rồi cuối cùng nối được chức của cha, thì với sức học đó, với thông minh đó, âu cũng là một việc có thể đoán trước được. Ngày nay, đã chứng kiến bao cuộc bể dâu, Cụ chỉ còn giữ lại một ham muốn là tận hưởng chữ « nhàn » trong thời hưu trí. Muốn được thế, Cụ ẩn mình trong đám rừng người để thưởng thức một câu thơ đẹp với chén trà ngon hoặc cùng vài ba tri kỷ luận bàn về văn học. Cụ nhứt quyết chủ trương : « Lịch sử và địa dư đặt nước nhà vào giữa hai nguồn văn hóa, muốn trở nên một công dân đất Việt, chúng ta phải thâu thập cả đôi. Âu Tây giúp ta kỹ thuật, Á Đông cho ta nghệ thuật làm người ». Để chứng minh lời nói, Cụ nhắc lại một gay cấn vừa xảy ra trong trường quốc tế, rồi chỉ rõ giải pháp của người xưa khi gặp cảnh ngộ tương tợ để bắt buộc kẻ đối thoại phải nhìn nhận : « Thiếu Hán học là một sự thiệt thòi rất lớn ». Sẵn có quan niệm ấy nên Cụ nhận lời ngay khi chúng tôi ngỏ ý cầu học. Lối dạy của Cụ thật là đặc biệt. thường ngày Cụ dùng tiếng Việt để giảng bài, nhưng khi gặp áng văn quá bóng-bảy hay huyền-diệu thì Cụ dùng cả tiếng Pháp để diễn-tả tư-tưởng, mượn triết-học Đức để so-sánh, đem học-thuyết Hy-Lạp để chứng minh, cốt-yếu là giúp học trò hiểu cho thấu đáo, tận-tường. Khi gặp tư-tưởng thanh-cao hoặc áng văn bất-hủ, chúng tôi lật đật ghi rồi chép lại trong giờ nhàn rỗi để trình lên cho Cụ xem-xét. Cụ dò từng câu, đối-chiếu từng chữ để phê-bình. Nhờ Cụ tiến dẫn, chúng tôi mới « nuốt hận » chép thơ của Tư-mã Thiên, sụt sùi thảo tờ biểu xuất-sư của Gia-Cát, băn khoăn đứng trên lầu Nhạc-Dương với Trọng-Yêm, ngạo nghễ biên thơ từ-chức cùng Tạ-Phùng-Đắc. * Ngẫu-nhiên khéo sắp cho chúng tôi gặp được một bực thầy đáng kính, thì cũng nhờ ngẫu-nhiên chúng tôi lại gặp quyển sách đáng yêu. Kẻ vừa nhập đạo thường không tiếc lời ca-tụng tôn-giáo mới của mình. Chúng tôi nào có tránh được thường tình đó trong khi hầu chuyện với ông Trương-Quan, một nhân vật mà giới mại bản Huê-kiều và làng « thanh sắc » bổn xứ vẫn còn nhớ tiếng. Nghe chúng tôi ca tụng nhân tánh của nền văn-hóa Trung-Hoa, Trương-quân đột-ngột hỏi : « Như thế chắc bác-sĩ đã đọc quyển Đông-Lai bác nghị rồi ? » Chúng tôi phải thẹn thùng nhìn nhận : « Chẳng những chưa được đọc mà như phần đông người Việt-Nam, chúng tôi chưa từng nghe đến tên ! » Vì bác-sĩ khen ngợi văn học cổ Trung-Hoa, trí tôi vùng nhớ lại câu chuyện hai mươi năm về trước khi còn thơ ngây cặp sách vào trường để ăn mày chữ. Trong những giờ các bạn được nghỉ ngơi hoặc nô đùa chạy giỡn thì chúng tôi bị ông bác ngồi kèm bên cạnh ép buộc đọc một vài trang Đông-Lai bác nghị. Đó là lời phê-bình về hành vi và hạnh kiểm của các nhân vật đời Đông-Chu. Câu văn huyền diệu, lập luận chặt chẽ, tâm lý sâu sắc là ba đặc điểm của tác phẩm bất hủ đó. Nhưng đối với bộ óc non nớt của đứa trẻ lên mười thì làm sao thưởng thức nổi vẻ đẹp của câu văn hay và sự điêu-luyện của bài luận khéo ? Vậy mà, ông bác vẫn bắt buộc chúng tôi « ê » « a » đọc cho xong vì : « nơi trường, thầy dạy cháu làm văn ; nơi đây, bác dạy cháu làm người ». Lời của bác thật là chí lý ! Thời-đại Đông-Chu là khoảng đen tối nhứt của lịch-sử Trung-Hoa, vì lúc ấy, xã hội đương vươn mình thay đổi lốt, nên gây ra bao sự xáo trộn lớn lao. Bực thánh phải chung đụng với sát nhân, hiền triết phải ăn ở cùng gian tà, rồi tranh đấu chống chọi nhau nẩy sanh ra trăm ngàn việc, hay dở đều có. Tất cả hai mặt – tốt và xấu, thanh với tục – của con người đều phô bày. Nếu gặp một nhà phê-bình có cặp mắt tinh đời, có bộ óc sáng suốt, lại thông tâm lý, hiểu chánh trị, khảo sát thời kỳ ấy thì chắc chắn sẽ để lại cho đời một tác phẩm vô cùng hữu ích. Lữ Đông-Lai có đủ điều kiện ấy cho nên quyển Bác-nghị là một chiếc thuyền đã cắm sào ở ngoài dòng thời gian… Khi đọc quyển Đông-Lai, chúng ta có cảm giác đương nghe một tay thợ chuyên môn giải thích về các bộ phận trọng yếu của guồng « máy lòng » rồi chỉ cho chúng ta thấy các nguyên do thường làm cho động cơ ấy chạy. Cũng bởi « động cơ » và nguyên do ấy không thay đổi cho nên lời của Đông-Lai luận về một thời vẫn có thể giúp ích cho người trong muôn thuở. Vì lẽ đó, lúc trẻ, chúng tôi oán trách ông bác bao nhiêu, thì ngày nay, đã tránh được nhiều kinh nghiệm chua cay, chúng tôi lại cám ơn ông bác bấy nhiêu ! Đáp lời yêu cầu, ông Trương-Quan phải nhờ người về tận Thượng-hải mua giùm cho chúng tôi một bổn. Của báu cầm tay, chúng tôi đến nhờ Cụ dẫn giải giùm điều thắc mắc : « Tại sao một tác phẩm giá trị dường kia, mà từ xưa, trong xứ ta chưa từng nói đến ? » Cụ giảng : « Những sách Trung-Hoa được phiên dịch và truyền bá ở Việt-Nam phần nhiều vì ba cớ : Một là bởi có nhiều người bị bắt buộc phải đọc đến, cho nên bàn tới cũng nhiều, dịch ra không ít, đó là những sách có tên trong chương trình thi cử. Hai là các thứ sách quyến rủ người vì cốt chuyện, ấy là lịch sử tiểu thuyết tức là truyện. Còn về loại thứ ba là vận văn, vì đọc lên nghe êm tai, lại dễ nhớ, nên có nhiều người ưa thích. « Đông-Lai bác nghị không đứng vào ba hạng đó. Vì là văn phê bình nên đòi hỏi ở độc giả một trí phán đoán mà người đời ít hay dùng đến. Và là văn nghị luận nên khô khan mà bắt buộc người đọc phải suy xét mới thưởng thức. Không có vần, thiếu cốt chuyện hấp dẫn, lại không được ghi vào chương trình thi cử, như vậy ít người biết đến thì cũng là một chuyện không lạ. Nói thế không phải bảo sách ấy không có độc giả ! Ngoài số thí sinh hiếu kỳ nên tìm Đông-Lai đọc trước khi vào đình thí, phần đông, các người mê thích sách đó toàn là những kẻ đã đỗ đạt, ra làm quan, ưa dùng quyển Bác-nghị để kiểm điểm hành động trong lúc chăn dân hay khi xử thế. Rồi đến lúc chiều tà bóng xế, khi đã mỏi mệt thì trí muốn yên nghỉ hơn là dịch sách ? Vả lại đối với các bực tiền bối ấy, dịch hay viết sách là một sự ngoài tưởng tượng. Đối với họ, học là hành nghĩa là đem ra áp dụng, để làm tròn bổn phận của mình, chớ không dám học để truyền cho ai cả. » * Rồi theo lệ thường, Cụ giải thích, chúng tôi ghi chép. Cả thảy được tám mươi bốn bài. Mỗi bài là một sự ngạc nhiên. Trong văn chương Trung-Hoa, chúng ta thường bực mình vì gặp lời nhiều hơn ý. Với Lữ Đông-Lai, câu văn đẹp đẽ vẫn đi kèm với tư tưởng cao thâm. Lắm bài không đầy gang tấc mà chất chứa ý dài muôn vạn dặm. Càng suy xét, càng thấy sâu rộng. Về mặt tâm lý thực nghiệm và chánh trị thực hành, chưa chắc có quyển sách nào trong văn chương Âu-Mỹ sánh kịp Đông-Lai bác nghị. Ấy là chưa bàn đến lý luận, phần cốt yếu của sách. Mở đầu cho mỗi bài, tác giả nêu ra một tư tưởng căn-bản, nhiều khi không dính-líu với cốt chuyện đem ra phê-bình. Độc-giả còn tưởng nhà văn lạc đề, thì chỉ vài câu, đã móc dính đầu-đề với ý-niệm căn-bản. Rồi dùng câu chuyện đem phê-bình để chú-thích tư-tưởng chánh ghi trên đầu bài. Trước với sau, đầu với đuôi đều ăn khớp, các bộ-phận liên-lạc cùng nhau một cách tế-nhị làm cho độc-giả tưởng là đương nghe nhà toán-học khéo chứng-minh một định-lý của hình-học. * Rồi một hôm, mấy người bạn tình-cờ đến viếng giữa giờ giảng dạy của cụ, đó là ngẫu nhiên thứ ba. Cũng như chúng tôi, các bạn đều bị câu văn trong-sáng và lập-luận huyền-diệu của Đông Lai hấp-dẫn nên mới khuyên chúng tôi cho xuất-bản. Từ-chối là sự dĩ-nhiên, vì bổn-tâm của chúng tôi là chỉ học cho mình… Lý-luận của các bạn thật cũng chặt-chẽ : « Hiện nay, quốc-văn đương nghèo… học-sanh thiếu món ăn tinh-thần, v.v…. Trong lúc các tiểu-thuyết khiêu-dâm chường mặt trên báo và trong hàng sách thì ôm giữ cho mình một tác-phẩm có giá-trị là một việc… ích kỷ, một tội to đối với nền học-vấn ». Không phương chối-cãi, đành phải nghe theo. Từ đây mới gặp bao nỗi khó … * Trước hết, nếu cho in vỏn-vẹn tám mươi bài nghị-luận của Đông-Lai mà chẳng có những đoạn Xuân-Thu, Tả-Truyện thì làm sao độc-giả lãnh-hội được ? Vả lại, lắm khi, vì bắt-bẻ một câu hoặc một chữ của Tả-Truyện mà Đông-Lai viết thành bài « bác-nghị ». Vậy dịch Xuân-Thu và Tả-Truyện song-song theo « bác-nghị » là một sự tối-cần. Cũng là một điều quá khó. Các bạn chắc đều biết Xuân-Thu là một trong năm quyển kinh của Đức Khổng-tử. Đó là bộ sử nước Lỗ do Ngài sửa-định, chép từ đời Lỗ Ẩn-công cho đến Lỗ Ai-công gồm có 240 năm (từ 721 tới 481 trước tây lịch). Với quan-niệm hiện-tại về sử học khi chúng ta trịnh-trọng lật quyển Xuân-Thu thì sẽ vô-cùng ngạc-nhiên hay thất-vọng. Vì đó chỉ là một mớ sử liệu chép rời-rạc, dường như gặp chuyện thì ghi, không màng đến sự liên-lạc hay tương-quan. Lại có nhiều việc quan-trọng mà không chép. Khi chép thì quá vắn-tắt gần như đơn-sơ. Thí-dụ : bà Khương-thị vì thương con không đồng nên gây ra cuộc xung-đột giữa Trịnh Trang-công và em là Cung Thúc-Đoạn thì nào là quỷ-kế của anh, nào là tham-vọng của em, nào là lời bàn của bá-quan rồi đến trận đánh, với cuộc vây thành phá lũy, cho đến khi cùng đường Thúc-Đoạn chạy vào xứ Yển. Trịnh Trang-công giam mẹ, thật là bao nhiêu gây cấn mà trong Xuân-Thu chỉ có một câu : « Mùa hạ, tháng năm, Trịnh-bá thắng Đoạn tại Yển ». Có lúc còn vắn tắt hơn, như « Tề cứu Hình » hoặc « Địch đánh Vệ ». Vậy thì chân giá trị của bộ Xuân-Thu ở đâu mà vẫn được xem là quyển kinh để « định công luận, đoán án cho muôn đời » ? Tại sao chính Đức Phu-Tử cũng yêu cầu người đời « biết cho ta » hay « buộc tội cho ta » thì nên do bộ Xuân-Thu ? Như vậy, bực thánh và dư luận cổ kim đã lầm chăng ? Hoặc giả, vì quan niệm về sử học của xưa với nay quá khác nhau mới có điều chinh lịch đó ? Nếu thật thế thì tại sao một học giả của thời đại nầy, cụ Nguyễn-Văn-Tố, một người mà chưa ai dám ngờ vực về sức học uyên thâm, cũng chưa ai dám nghi đến sự thận trọng của ngòi bút, đã viết : « Muốn thưởng thức cái hay của bộ Xuân-Thu, phải nhận thấy hương nồng của triết lý, thơm ngát của luân lý, mùi vị của chánh trị ở trong kinh đó. » Làm sao những câu văn vắn-tắt sơ sài kia lại chứa được bao nhiêu mùi, hương và vị ? Chỉ vì Đức Phu-Tử khéo dùng một phương pháp kín đáo : quên TÊN và VIỆC. Sự quên hữu ý, sự cố tâm quên có nghĩa là chê bai, là khiển trách. Như trong thí dụ trên, không chép tên Trịnh Trang-công chỉ gọi Trịnh-bá là chê lỗi chẳng biết dạy em. Như Thúc-Tôn Kiểu-Như, đại phu nước Lỗ chuyên chế mạng lịnh qua rước vợ ở nước Tề thì Xuân-Thu chép : « Vợ Kiểu-Như tên Phụ-Hỉ ở Tề về. » Như vua của nước Châu, tên Thiệt, chức là công, thường gọi là Châu-công, vì sợ loạn nên bỏ xứ trốn qua Tào, sau cùng qua triều Lỗ, Xuân-Thu chỉ chép : « Thiệt đến ». Còn vua nước Kỷ, tước là bá, khi qua triều Lỗ lại dùng lễ của man di, Xuân-Thu chỉ biên : « Kỷ đến triều ». Chẳng những thiếu là chê, có khi thừa cũng là khiển trách, như thêm tên tộc của các vị vua có lỗi. Muốn chỉ trích vua Vệ dùng kế tiểu nhơn để chiếm nước Hình thì Xuân-Thu ghi : « Mùa xuân, tháng giêng, ngày bính ngọ, Vệ-hầu tên Hủy diệt Hình. » Khi muốn tỏ sự hư hèn của Tống Chiêu công thì chép : « Mùa đông, tháng mười một, người Tống giết vua tên là Chử-cữu. » Nhưng phần nhiều khi Xuân-Thu thêm tức là khen, nếu ghi cả chức tước. Muốn nêu tấm lòng trung của hai bề tôi nước Tống – công tử Ấn và Đãng Ý-Chư – Xuân-Thu chép : « Người Tống giết quan đại tư mã. Quan đại tư thành trốn qua Lỗ ». Như câu : « Mùa thu, tháng tám, ngày giáp ngọ, tên Vạn của Tống giết vua tên Tiệp và quan đại-phu Cừu Mục » là dụng-ý phạt Nam-Cung Trường-Vạn, một kẻ thí chúa, lại chê vua Tống vì tánh ham đùa-bỡn với bề tôi, phải mua lấy cái chết thảm-khốc, còn khen quan đại-phu tuy yếu-đuối mà dám cầm hốt đánh một tên võ phu, coi thường cái chết. Chỉ thêm bớt vài chữ, Đức Phu-tử đã tỏ sự khen chê, ban điều thưởng phạt. Mà khen với chê, thưởng và phạt, khi đã trưng nhiều lượt, sẽ tỏ bày một luân-lý và một đường chánh-trị. Cả hai là sản-phẩm của quan niệm về cuộc đời, về vũ-trụ tức là triết-lý. Phương-pháp kín đáo ấy chẳng những bày tỏ được mấy nguồn văn hoá mà còn gây một ảnh-hưởng, một hiệu lực phi thường : được một tiếng khen của Xuân-Thu là hưởng giọt mưa Xuân đầm-ấm, bị một câu trách là chịu ngọn nắng Thu gay gắt. Thật là kết quả mỹ-mãn, nhờ bởi tay thợ thánh khéo dùng một khí cụ thô sơ. Và cũng vì thế, sự phiên dịch Xuân-Thu chất chứa bao nhiêu nỗi khó : phải cân nhắc từng chữ, phải theo đúng nghĩa mà còn lo-sợ thừa lời. * Thiếu một chữ là chê bai, không chép một việc là trách phạt, thật là cực kỳ tinh khéo ! Nhưng chỉ khéo đối với những độc-giả thông lịch-sử Trung-Hoa thời Đông-Chu ; còn với những người khác, không thấy chép, tưởng không có chuyện, thì sự thưởng phạt sẽ vô hiệu quả. Vì vậy bộ Xuân-Thu cần có chú-giải. Chính là Tả-Truyện, một quyển sử đi song song với kinh Xuân-Thu do ngọn bút cứng rắn của Tả Khâu-Minh chép. Nơi đây, cần mở một dấu ngoặc để bàn về tên của nhà sử trứ-danh ấy. (Có nhiều học-giả – trong số ấy có thầy của chúng tôi – đọc là : Tả kỳ Minh. Vậy nên theo phần đông đọc Khâu hoặc Khưu hay theo các cụ mà đọc là Kỳ ? Sự chinh lịch nầy do tục cữ tên mà sanh ra. Số là khi có tên Khâu hay Ni (tức Khổng-Khâu, Trọng-Ni, tên của Đức Phu-Tử), hoặc Kha (tức Mạnh-Kha tên của thầy Mạnh) thì sách nho đều ghi ba chữ « nên đọc Mỗ » thành ra Khổng-Mỗ, Trọng-Mỗ và Mạnh-Mỗ. Lâu ngày – theo lời của ông Nhượng-Tống – bản in mòn đi, chữ Mỗ mất hết một nét sổ nên thành chữ Kỳ. Bọn hậu-sanh chúng tôi không phải thiếu lòng thành kính thánh hiền, nhưng thấy cần đọc cho đúng, mà chắc các đấng Phu tử, Mạnh tử, và các cụ cũng đã tha thứ khi chúng tôi đọc đến Ni và Kha. Vì vậy, từ đây nên đọc là Tả Khâu-Minh và đóng lại dấu ngoặc.) Có phải vì đứng gần cụ Khổng, một cây cổ-thọ của văn hóa Trung Hoa nên bị tàn che bóng lấp mà thân thế của Tả Khâu-Minh bị vùi mất trong biển thời gian chăng ? Chỉ còn nhớ là vị quan coi về sử của nước Lỗ noi theo ý chí của Phu tử chép lại những chuyện của kinh Xuân-Thu. Vi Khổng-tử cân nhắc ngòi bút để thưởng phạt như một vì thiên tử, nên được gọi là « Tố vương » – nhà vua không ngôi – và vì đó Tả Khâu-Minh được gọi là « Tố thần ». Nhiệm vụ của tử gia ấy là theo mỗi câu Xuân-Thu để kể chuyện. Và tất nhiên nhắc lại những đoạn không có chép trong kinh, để tỏ sự biếm nhẽ của Phu tử. Theo lối viết sử ngày xưa, mỗi bài đều có luân lý, ở đây là « lời bàn của người quân tử ». Chúng ta chớ lầm tưởng vì là quyển truyện cho nên kể lể dông dài như… bài tựa nầy. Trái lại, vừa đẽo gọt vừa cân nhắc nên câu văn trở nên gọn gàng và cứng rắn. Như tả Lỗ Trang-công đi cùng Tào Uế đánh Tề ở Trường câu : « Ngồi chung xe đến Trường-câu. Trang-công sắp ra lịnh đánh trống thúc quân. Tào Uế ngăn : « Chưa nên ! » Chờ quân Tề xong ba hồi trống. Tào Uế bảo : « Đến lúc ! » Thua to, quân Tề chạy. Trang công sắp ra lịnh đuổi theo, Tào Uế ngăn : « Chưa nên ! » Xuống, xem dấu xe của Tề, trở lên đứng trông lại. Bảo : « Đến lúc ! « mới có lịnh đuổi theo. Toàn thắng. » Như khi Khuất Hà đánh trận Bồ-tao, vì hoài nghi, hỏi Đấu Liêm : « – Sao không bói thử ? - Bói là để quyết điều nghi. Không nghi cần gì bói ! Rồi đem quân đánh thắng Viên, chiếm Bồ tao, minh hội xong, kéo về. » Câu văn có khi trở nên trục trặc, gút mắt vì bị bóp chặt hay thâu quá ngắn « Cho đánh trống. Tiến quân. Toàn thắng. Tiêu diệt hạ Nhược Ngao ». Trong nhiều đoạn, Tả-Truyện chỉ ghi lại vài cử chỉ mà cũng vẽ được một tâm lý phức tạp của nhân vật. Muốn tả lòng căm tức và chí gấp báo thù của vua Sở khi được tin Thân Vô-Uý bị Tống giết, Tả-Truyện chép : « Vua Sở hay, giũ áo đứng lên, đi chơn vào thất. Vào đến cung, giày đem tới. Ra cửa cung, gươm dưng tới. Đến chợ Bồ tiêu, xa giá đẩy tới. Mùa thu, tháng chín, Sở vây kinh thành Tống. » Dùng câu văn tuy vắn mà sâu để thuật lại những mẩu chuyện tuy đơn sơ mà đầy ý nghĩa có thể làm gương đáng theo hay nên tránh cho muôn đời, Tả-Truyện thành một áng văn tuyệt tác, chẳng những được văn nhân sùng bái mà còn được võ tướng kỉnh mộ. Chính những tay cung kiếm lại mắc phải « bịnh Tả-Truyện », là vì đi đến đâu, trong hổ trướng hay khi điều khiển ở trận tiền đều giữ cận bên mình quyển sử của Khâu-Minh. Nhìn nhận giá trị của văn Tả-Truyện là nhìn nhận sự khó dịch của bộ sử đó. Vì diễn tả một tư tưởng của người bằng tiếng của mình, việc đó còn có thể làm được. Còn chuyển dịch một câu văn hay từ tiếng nầy qua tiếng nọ thật là một chuyện quá khó. * Lẽ tất nhiên, muốn dịch hai quyển Xuân-Thu và Tả-Truyện, chúng tôi hoàn toàn nhờ nơi Cụ. Từng chữ, từng lời. Cụ kiên tâm giải thích rồi chịu khó kiểm duyệt. Khi nghe các bạn khuyên tôi xuất bản, thản nhiên, Cụ dạy : « Tùy nơi anh ! Nếu thấy có thể giúp ích được thì cứ tự tiện. Còn tôi chỉ là người của thế hệ trước. Đã qua rồi. Theo thế hệ đó, muốn đọc sách thánh hiền cần phải thông Hán học mới trọn hiểu tinh thần. Anh chớ quên : theo chúng tôi, Hán-văn là sự cần thiết, không thể không ; còn phiên dịch là sự bất đắc dĩ… Anh cũng nên nhớ giùm tánh tôi ưa thanh tịnh, ít ham đời nói đến tên… » Lời nhắc nhở ấy – đối với chúng tôi – là một mạng lịnh. Vì sự yêu cầu đó mới có lời phân trần lè nhè nầy. Chớ đâu phải vì chúng tôi. Nào có muốn phô trương thằng tôi khả ố nầy làm gì cho rườm tai độc giả ! Vì công lớn của cụ trong sự phiên dịch ; Vì sự giúp đỡ của các bạn : trước là ông Trương Quan cho sách, sau là các bạn Đỗ-Thiếu-Lăng giúp tài liệu, bạn Nguyễn-Duy-Cần cho xem vài bài Đông-Lai đã dịch từ lâu. Nhứt là anh Lê-Thọ-Xuân, cặn kẽ lúc chỉ bảo, tận tình khi sửa chữa, tỉ mỉ trong ấn loát. Một người « Anh » với nghĩa tốt đẹp của danh từ ; Vì sự lương thiện của trí óc trong khi trước tác ; Vì sự thành thật đối với mình, với đời, với nền văn học ; Chúng tôi trân trọng xin đọc giả nhận rõ điều nầy : Khi gặp những câu dịch gọn gàng, ăn khớp với nguyên văn, bạn nên nhớ đó là công, đó là tài của Cụ, thầy chúng tôi ; Khi thấy câu văn bất thành cú, khi gặp những lỗi lầm, chỗ dịch sai, bạn nên chắc chắn là vì sự dốt nát của DƯƠNG-TẤN-TƯƠI Mời các bạn đón đọc Đông Lai Bác Nghị của bác sĩ Dương Tấn Tươi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đam Mê Không Để Làm Cảnh, Đam Mê Là Để Ra Tiền
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Đam Mê Không Để Làm Cảnh, Đam Mê Là Để Ra Tiền của tác giả Emma Casey: Ngày còn trẻ, chúng ta mải miết nói về đam mê. Những năm tháng ấy ta sống cho những ước mơ, hoài bão và khát vọng.  Đôi lúc mải miết chạy theo trái tim mách bảo mà quên rằng chân ta phải neo chặt ở đất, cuộc đời vẫn cần nhiều thực tế. Thực dụng có thể xấu còn thực tế thì không?  Tiền bạc hay đam mê?  Một công việc an nhàn, ổn định hay những khát vọng đột phá, bước ra khỏi vùng an toàn?  Cuốn sách này cho bạn một câu trả lời khác biệt, chính là: Bạn không cần lựa chọn.  Người ta bảo: Hạnh phúc lớn nhất trên đời là “Làm điều mình yêu và yêu điều mình làm”. Bạn biết không?  Bạn đã loay hoay đủ rồi với công sở 8 tiếng, với đêm về mệt nhoài bởi công việc tẻ nhạt mỗi ngày.  Bạn đã chán chường đủ rồi chỉ vì lặp đi lặp lại những thất bại, nỗ lực bao nhiêu cũng chẳng được đền đáp dù dư thừa đam mê, dư thừa khát khao.  Cũng đến lúc bạn thay đổi cách người khác nghĩ về bạn và chứng mình cho họ thấy những điều họ cho là ngớ ngẩn, viển vông ấy sẽ biến thành tiền, thành thành công riêng của bạn.  “Đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền” – cuốn sách này dành cho bạn, cho những ngày trẻ nhiều chông chênh, cho những ai vẫn đang loay hoay tìm hướng đi cho đam mê của mình.  Tin tôi đi, gấp lại cuốn sách này, bạn sẽ có cho mình những bí kíp, những trải nghiệm quý giá để đi tiếp trên hành trình chinh phục giấc mơ của mình. Đừng bỏ cuộc! Sơ Lược Về Tác Giả Emma Casey từ nhỏ đã bộc lộ niềm yêu thích với biểu đồ và các con số. Thông qua cha mẹ, cô được tiếp xúc khá sớm với tài chính, nhờ đó định hướng được đam mê và nghề nghiệp của mình. Với hơn 11 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tài chính ngân hàng, bằng kiến thức có sẵn và kinh nghiệm thực tế, cô đã tham gia nhiều buổi chia sẻ về quản lý dòng tiền cá nhân, kế hoạch cuộc đời cũng như phương pháp thiết lập lộ trình theo đuổi đam mê dành cho mọi đối tượng.  Cuộc sống của Emma không tác bạch khỏi niềm đam mê tài chính và tình yêu mà cô dành cho gia đình nhỏ của mình. Với cô, gia đình luôn là điểm tựa vững chắc để cô hoàn thành niềm đam mê của mình trong công việc và cống hiến cho xã hội. Do đó, bằng chính sự trải nghiệm thực tế của mình, Emma mong muốn được chia sẻ những giá trị cơ bản nhất về tài chính và dòng tiền cá nhân.  Các cuốn sách đã phát hành: -    7 Bước Thiết Lập Kế Hoạch Cuộc đời -    Tiền và Sự thật về Kế hoạch Hưu trí -    Dòng tiền cá nhân -    Dọn dẹp Tối giản -    Đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền -    Đầu tư đúng lúc một đời sung túc *** Tóm tắt: Cuốn sách "Đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền" của tác giả Emma Casey đề cập đến mối quan hệ giữa đam mê và tiền bạc. Tác giả cho rằng, bạn không cần phải lựa chọn giữa hai thứ này, mà hoàn toàn có thể theo đuổi đam mê và kiếm tiền từ nó. Cuốn sách được chia thành 3 phần chính: Phần 1: Đam mê là gì? Phần 2: Làm thế nào để biến đam mê thành tiền? Phần 3: Những câu chuyện truyền cảm hứng Trong phần 1, tác giả chia sẻ về khái niệm đam mê và tầm quan trọng của đam mê trong cuộc sống. Tác giả cũng phân tích những lý do khiến nhiều người không thể theo đuổi đam mê của mình. Trong phần 2, tác giả đưa ra những hướng dẫn cụ thể để biến đam mê thành tiền. Tác giả đề cập đến các yếu tố cần thiết để thành công trong việc theo đuổi đam mê, bao gồm: Xác định đam mê thực sự của bạn Tìm hiểu thị trường và đối tượng mục tiêu Xây dựng kế hoạch kinh doanh Hành động và kiên trì Trong phần 3, tác giả chia sẻ những câu chuyện truyền cảm hứng về những người đã thành công trong việc theo đuổi đam mê của mình. Review: Cuốn sách "Đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền" là một cuốn sách hữu ích cho những ai đang tìm kiếm hướng đi cho đam mê của mình. Cuốn sách cung cấp cho bạn những kiến thức và kinh nghiệm thực tế để biến đam mê thành tiền. Đánh giá: Cuốn sách được đánh giá cao về nội dung và cách trình bày. Nội dung của cuốn sách được chia sẻ một cách rõ ràng, dễ hiểu và dễ áp dụng. Cách trình bày của cuốn sách cũng rất lôi cuốn, giúp người đọc dễ dàng theo dõi. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Cuốn sách rất hay và hữu ích. Nó đã giúp tôi định hướng được cho bản thân và có thêm động lực để theo đuổi đam mê của mình." Ý kiến 2: "Cuốn sách rất thực tế và phù hợp với những người trẻ tuổi. Nó giúp chúng ta hiểu được rằng, không có gì là không thể nếu chúng ta có đam mê và kiên trì." Ý kiến 3: "Cuốn sách có một số thông tin chưa được đầy đủ, nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc." Kết luận: Cuốn sách "Đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền" là một cuốn sách đáng đọc cho những ai đang tìm kiếm hướng đi cho đam mê của mình. *** LỜI KẾT Từ khi còn nhỏ, những mảnh ghép đầu tiên của niềm đam mê dần dần nên hình dạng bên trong một cô bé có tên Emma Casey, và chúng được ghép lại với nhau khi cô lớn lên và hiểu được mình muốn gì, mình khao khát được điều gì. Cô nhìn thấy được niềm khao khát ấy ở rất nhiều người và nhiều người khác thì không. Sau này cô mới biết rằng đó được gọi là niềm đam mê và chúng vẫn mạnh mẽ mãi trong cô cho đến bây giờ. Cô nhận ra chính điều đó mới là điều thúc đẩy cô luôn tiến về phía trước, về phía thành công của ngày hôm nay. Cô bé đó là tôi, người đang muốn chia sẻ với bạn sự diệu kỳ của niềm đam mê bên trong mỗi người! Kể từ khi phát hiện ra những mảnh ghép quan trọng đã nên hình dạng, tôi đã tin rằng mình sẽ làm được những điều lớn lao, những điều mà tôi hằng mong ước. Nhưng rõ ràng con đường đó không hề dễ dàng và không thiếu những lần tôi nghi ngờ vào chính mình. Những lần không đạt được số điểm cao, những lần đầu tư thất bại, những lần xây dựng kế hoạch không hợp lý,... Và điều tôi ám ảnh nhất, chính là lần mà cha tôi bị người bạn thân lừa hết tiền khiến gia đình tôi lâm vào khó khăn, và hình ảnh người cậu của tôi với gia đình không còn hạnh phúc trọn vẹn sau quá trình khởi nghiệp. Tôi mang theo những nghi ngờ về liệu niềm đam mê mà người ta vẫn luôn ca tụng sẽ giúp mỗi người trở thành tài năng lớn, hay làm cách nào để có được thành công nhưng vẫn giữ được hạnh phúc trọn vẹn hay không!? Trải qua thời gian rất dài đó, tôi thậm chí còn không tin điều may mắn đó sẽ đến với tôi! Trong suốt nhiều năm qua, tôi đã đạt được một chức vị cao trong công ty và có được một gia đình hạnh phúc, tôi chỉ còn một bước ngoặt nữa là tiến đến mơ ước của mình: khởi nghiệp. Thế nhưng tôi chần chờ, vì tôi sợ mình sẽ mất nhiều điều mình đang có, tôi sợ mình thành công nhưng không còn hạnh phúc nữa. Và điều gì đến cũng đã đến, đam mê khởi nghiệp khiến tôi quyết định hành động và lên kế hoạch thật chi tiết, thật an toàn để không phải ảnh hưởng đến cuộc sống riêng cũng như tình cảm gia đình. Trong đó, điều may mắn nhất vẫn là sự ủng hộ và đồng hạnh của gia đình nhỏ bé, khi cả nhà từ lâu đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi với mọi quyết định lớn trong đời mình. Để đáp lại sự tin tưởng đó, tôi đã luôn dùng những đồng tiền của mình, từ việc tiết kiệm và đầu tư, để khởi nghiệp và tiến hành từng bước một thật vững chắc. Đây là truyền thống gia đình tôi, khi mẹ và các chị tôi đều dùng tiền của chính mình để làm những điều mình mong muốn. Chúng tôi không trông chờ vào sự giúp đỡ mà phải tự lên kế hoạch và lộ trình thực hiện mục tiêu của mình. Đồng thời tôi còn sắp xếp cân đối giữa thời gian dành cho công việc và cho gia đình nhỏ của mình. Tôi vẫn nghĩ mọi việc sẽ khá khó khăn nhưng thực tế ngoài những rắc rối thường thấy khi vận hành công ty mới chưa vào quỹ đạo, thì mọi việc khác đều tốt đẹp cả. Tôi thấy mình đã thành công được một phần dù tôi vẫn chưa kiếm được nhiều tiền hơn người khác và công ty tôi vẫn đang trên hành trình thực hiện mục tiêu chiến lược, nhưng tôi cảm thấy khởi đầu của mình là đúng, đúng đắn từ việc dùng nguồn vốn, đúng đắn khi lên kế hoạch chi tiết ở từng giai đoạn và đúng đắn khi tạo nên cảm hứng lao động cho tập thể công ty. Tôi bắt đầu sự nghiệp từ một cô sinh viên ham mê học hỏi, đến một nhân viên quyết tâm đạt được những thành công và bây giờ là một người chủ mong muốn tạo ra nhiều giá trị cho cộng đồng và truyền cảm hứng đam mê đến nhiều người hơn. Tôi đã trải qua rất nhiều điều mà thế hệ các bạn trẻ đang phải đối mặt và tôi hiểu các bạn đang khát khao điều gì. Tôi ở đây là muốn giúp bạn, đầu tiên là xác định các mảnh ghép đam mê và các cách thức để bạn dùng niềm đam mê lớn lao ấy làm được những điều mà bạn hằng mong ước. Niềm đam mê là hữu hình nhưng nó lại được cụ thể hoá bằng những việc làm, những hành động thực tế. Thế nên, xuyên suốt cuốn sách này, tôi tập trung chia sẻ rất nhiều điều về việc chọn ngành học, chọn công việc, chọn công ty và cách bạn quản lý tiền bạc để thực hiện những dự định lớn hơn sau này. Đam mê và tiền bạc không thể tách rời nhau và xem giữa hai điều này chính là công việc mà bạn phải làm mỗi ngày. Đam mê thúc đẩy bạn làm kiếm tìm công việc mình yêu thích còn tiền bạc thì giúp bạn thực hiện được đam mê dễ dàng hơn. Đó là điều chắc chắn và bạn phải hiểu rõ điều đó ngay khi bạn chọn một ngành nghề, một công việc đầu tiên trong đời mình! Con đường hợp lý với mỗi chúng ta sẽ là: chọn đúng ngành nghề mình yêu thích ở một ngôi trường phù hợp và có những người bạn, người thầy tốt; làm đúng công việc chuyên môn ở môi trường với những người đồng nghiệp có cùng đam mê; tiết kiệm và đầu tư từ sớm để có đạt được an toàn tài chính suốt đời. Và khi muốn thực hiện một bước ngoặt mới hơn trong sự nghiệp, như thành lập một công ty của riêng mình chẳng hạn, bạn đã có được những điều kiện thuận lợi nhất, từ kinh nghiệm, vốn, đối tác tin cậy nhất. Thực hiện từng bước một cách đúng đắn, những thành công sẽ từ từ đến với bạn! Tại mỗi giai đoạn đó, hãy củng cố niềm đam mê của bạn. Niềm đam mê sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn và đưa bạn đi đến rất xa, hơn những gì mà bạn thầm cầu nguyện với vũ trụ! Emma hy vọng bạn đã hiểu về những bí mật của niềm đam mê và biết cách sống hòa hợp hơn với điều đó. Mỗi khi bạn cười, bạn chủ động làm việc có ý thức, bạn hạnh phúc với công việc của mình thì lúc đó mọi người sẽ biết được bạn đang sống trọn vẹn với niềm đam mê của mình. Bạn biết đấy, Emma làm trong lĩnh vực tài chính và đó là niềm đam mê của Emma, không có sự khát khao được học nhiều kiến thức tài chính mới thì có lẽ Emma bây giờ cũng chỉ là một người làm việc máy móc và ít có những nụ cười tươi trong công việc. Nhưng nếu chỉ nghĩ về đam mê mà bỏ qua vấn đề tiền bạc thì không ổn một chút nào, bởi vì tiền bạc có vai trò đặc biệt quan trọng đối với sự thành công trong nghề nghiệp và hạnh phúc trong đời của bất cứ ai. Mỗi sự thay đổi về số dư đồng tiền trong túi làm cuộc sống của tất cả chúng ta ảnh hưởng theo, theo hướng tích cực hoặc tiêu cực mà không phải ai cũng điều chỉnh được. Chính vì vậy ngay từ lúc tìm kiếm niềm đam mê, bạn cũng phải học cách làm chủ đồng tiền và sử dụng chúng đúng cách để đầu tư cho đam mê và hạnh phúc về sau. Hãy nhớ kỹ về điều này, vì không phải ai cũng may mắn sớm gọi tên được niềm đam mê, có thể bạn phải mất một thời gian để tìm kiếm điều đó và khi đã tìm thấy rồi bạn còn phải duy trì ngọn lực đam mê ấy nữa. Trong khi đó, bạn lại hoàn toàn có thể làm chủ những đồng tiền quý giá của mình bất kể bạn bao nhiêu tuổi và làm tiền bạc sinh thêm nhiều tiền bạc hơn. Tiền bạc và đam mê phải là cặp bài trùng để xây dựng một cuộc sống vững chắc và hạnh phúc. Chỉ khi có điều bạn mới tiến đến những tầm cao mới và có được nhiều sức mạnh hơn để giúp đỡ người khác cũng như cộng đồng của mình. Chính bản thân sự nghiệp của Emma cũng bắt đầu bằng đam mê và mong muốn giúp cho cuộc sống của mọi người được tốt hơn với việc cung cấp các kiến thức và công cụ hữu ích để sớm đạt được tự do tài chính. Rất nhiều người đã và đang làm thế như thế, bạn sẽ là người tiếp theo. Bất kể bạn đang ở độ tuổi 20 hay 50, bạn đang là sinh viên ở đô thị hay một lão nông trên vùng núi, bạn đang thất nghiệp hay đang trên đỉnh cao danh vọng thì bạn vẫn phải tiếp tục làm việc cho đến ngày không còn sức lực nữa. Sống và làm việc là đôi bạn thân mà bạn khó có thể tách rời chúng được. Không thể mong muốn công việc nhàn hạ nhưng vẫn có tài sản lớn, cũng không nên mong quây quần trong sự nghiệp kiếm tiền mà quên đi những hạnh phúc bên cạnh. Đừng làm đôi bạn thân này thành kẻ thù mà hãy ngày ngày bồi đắp thêm bền lâu. Sống vì công việc, làm việc vì đam mê là cách bạn giúp mình hạnh phúc và phát triển ngay trong đời sống này. Có bắt đầu thì sẽ không bao giờ là muộn, dù bạn đang ở đoạn đường nào của cuộc đời cũng đều có cơ hội nắm lấy đầu mối đam mê bằng lòng can đảm và quyết tâm theo đuổi đến cùng. Hãy bắt đầu bằng việc tìm kiếm đam mê của mình và làm việc với nó đến hết đời. Bạn không chỉ có tiền bạc dồi dào mà còn có hạnh phúc lớn lao. Hãy lựa chọn một công việc yêu thích để kiếm tiền, hoặc kiếm thật nhiều tiền để thực hiện đam mê, vì bạn phải dùng hơn một nửa cuộc đời hoặc thậm chí cả đời để làm việc đó! Hay nói cách khác, đam mê không để làm cảnh, đam mê là để ra tiền! Mời các bạn mượn đọc sách Đam Mê Không Để Làm Cảnh, Đam Mê Là Để Ra Tiền của tác giả Emma Casey.
Cảm Nhận Thế Nào, Đời Trao Thế Đó
Bạn là một tâm hồn có trải nghiệm cụ thể. Bất cứ gì bạn thể hiện trong đời bạn - niềm vui, tình cảm, mong muốn - phản hồi chính xác những gì suy nghĩ và cảm xúc bạn tạo ra. Vào một giai đoạn nào đó rồi bạn cũng sẽ hiểu rằng bạn chịu trách nhiệm hoàn toàn thực tại của mình. Khi nào bạn chưa ngộ ra điều đó, cuộc sống có thể là "địa ngục" trên trái đất. Sau khi bạn ngộ ra, cuộc sống trở thành một trò chơi mà: - Những giấc mơ của bạn đưa bạn về phía trước với vận tốc nhanh dần - Mọi thứ trở nên ngày càng vui thích Tất cả đều kỳ diệu, kể cả việc: - TIỀM THỨC CỦA BẠN CHỨA TẤT CẢ NHỮNG SUY NGHĨ VÀ CẢM XÚC MÀ BẠN CÓ Bởi vì vạn vật đều kết nối, nên TIỀM THỨC CỦA BẠN KẾT NỐI VỚI VẠN VẬT. Điều này chứng minh tại sao: - TIỀM THỨC CỦA BẠN TẠO RA TRẢI NGHIỆM SỐNG CỦA BẠN. - CẢM XÚC LẬP TRÌNH LẠI TIỀM THỨC CỦA BẠN - KHI BẠN THAY ĐỔI CẢM NHẬN, BẠN THAY ĐỔI SỐ PHẬN CỦA MÌNH Bạn chịu trách về trải nghiệm cuộc đời mình. Bạn đang tạo ra cuộc sống của bạn, từng lúc từng lúc. *** Đã bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao những thứ xui xẻo lại liên tục xảy ra đối với mình? Tại sao những người ế vẫn tiếp tục ế? Người giàu lại tiếp tục giàu? Liệu chúng ta có thể thay đổi được “số phận” đã an bài hay không? Câu trả lời sẽ có trong cuốn sách Cảm nhận thế nào đời trao thế đó của tác giả Andrew Matthews. Một cuộc sống đong đầy về tài chính, tình cảm và sức khỏe là điều mà bất cứ ai cũng mong muốn. Nhiều người vẫn quan niệm rằng, nếu mình cứ tiếp tục chăm chỉ, cố gắng làm việc thì một ngày nào đó may mắn sẽ mỉm cười với bạn. Tuy nhiên, trên thực tế, những chuyện xui rủi vẫn liên tục đeo bám lấy bản thân từ ngày này qua ngày khác. Thất nghiệp vẫn tiếp tục dài hạn và hóa đơn hàng tháng vẫn gửi đến đúng hạn. Liệu ông trời đã đối xử bất công với chúng ta quá chăng? Thật ra cuộc sống đều rất công bằng với tất cả mọi người. Cơ hội không phân biệt giới tính, sắc tộc hay tuổi tác mà chia đều cho mỗi chúng ta. Nếu đã nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn không đạt được kết quả như mong muốn thì nguyên nhân có thể là do bạn vẫn chưa hiểu hết luật chơi của cuộc đời. Những suy nghĩ,  nhìn nhận của bản thân sẽ quyết định trực tiếp đến tiền lương, giá trị sống và thành công trong tương lai của bạn. Quyển sách Cảm nhận thế nào đời trao thế đó của tác giả Andrew Matthews sẽ giúp bạn nhận thức rõ hơn sức ảnh hưởng của cảm nhận bản thân đến mọi thứ xung quanh mình. Để từ đó bạn có thể tự điều chỉnh cách mọi người đối xử với bạn, đến hạnh phúc hay thành công mà bản thân mong muốn có được. Tất cả đều có thể thay đổi khi ta thay đổi. Những gì kiểm soát cuộc sống của bạn Có thể bạn chưa biết nhưng bộ não của chúng ta hoạt động nhờ vào hai phần, đó là tiềm thức và ý thức. Trong đó, ý thức chỉ đóng vai trò 10%, còn 90% tư duy của bạn lại bị điều khiển bởi tiềm thức. Mỗi ngày, tim bạn vẫn đập, dạ dày tiếp tục tiêu hóa cả trong lúc ngủ đều nhờ vào “tảng băng chìm” tiềm thức.  Có thể nói, tiềm thức đóng vai trò như một chiếc máy ghi khổng lồ, được cài đặt sẵn ngay từ khi bạn mới sinh ra nhằm điều hòa mọi hoạt động như hơi thở, nhịp tim và hàng ngàn chức năng khác mà bạn tự tạo nên trong suốt quá trình sống như lái xe, đánh máy, nấu ăn… Đặc biệt, các thói quen này sẽ dễ dàng được tạo hơn khi bạn từ 6 tuổi trở xuống. Đó là lý do giải thích tại sao trẻ con từ 3-4 tuổi là “giai đoạn vàng” để học bơi, học ngoại ngữ… Vì ở độ tuổi này, chúng ta không bị vướng phải những rào cản về định kiến trong nhận thức. Tư duy của chúng ta lúc này sẽ  cởi mở hơn để đón nhận mọi thứ xung quanh, kể cả những điều tiêu cực. Chính vì vậy, nếu bạn cứ liên tục cho đứa bé lên 4 chơi những trò chơi đánh, đấm bạo lực và sống trong môi trường mà những người xung quanh hay văng tục, chửi thề thì bạn đã tạo ra một đứa con nhà lính. Bởi vì trẻ con sẽ không ý thức được như người lớn để lọc ra cái gì được trên phim ảnh, cái gì được trên đời thực. Đối với những người đã trưởng thành, cơ chế hoạt động của tiềm thức cũng quyết định rất nhiều đến chất lượng cuộc sống của bạn. Chúng ta liên tục gieo những suy nghĩ, niềm tin và bị cuốn hút bởi những thứ xảy ra tương tự với mình. Một số người đi đâu cũng thấy vui thích. Một số cầu thủ luôn có mặt ngay chỗ có được bóng. Hay một người bạn luôn thành công trong công việc nhưng lại gặp chuyện lận đận trong tình duyên. Tất cả những điều này đều chịu sự chia phối của tiềm thức. Vì vậy, bạn hoàn toàn có thể thay đổi mô hình của mình nhờ vào cách thay đổi những suy nghĩ của bản thân. Cảm nhận cái gì thì được cái ấy Chúng ta giống như những cục nam châm luôn thu hút con người và hoàn cảnh tương ứng với thế giới nội tâm của mình. Khi chúng ta vui, những điều tích cực sẽ luôn bao quanh lấy bạn. Và ngược lại, khi cảm thấy bất an và giận dữ, bạn sẽ luôn bị cuốn vào những việc  khiến bản thân cảm thấy tệ hơn. Thông thường, những suy nghĩ tiêu cực được ví như những bầy chuột và trở thành đại dịch kéo tâm trạng của bạn xuống bất cứ lúc nào. Ví dụ, trong ca làm bạn nhận được một cuộc điện thoại của một khách hàng thô lỗ. Đầu tiên, bạn sẽ suy nghĩ: “Mình ghét cay ghét đắng những người cộc cằn”. Tiếp theo đó, bạn sẽ bị cuốn theo suy nghĩ tiêu cực: “Làm công việc này mình luôn phải tiếp xúc với những người cộc cằn thô lỗ”. Sau đó, “Làm công việc này mình luôn bị bao quanh với những những người bị thô lỗ và bị trả lương thấp ”, và rồi “Làm công việc này mình luôn bị bao quanh bởi những người thô lỗ, lương thấp và bị coi thường ”. Vậy là tâm trí của bạn  liên tục bị kéo theo từ suy nghĩ này đến suy nghĩ khác. Một ngày của bạn vì một việc nhỏ sẽ bị biến thành chuỗi các thứ tiêu cực.  Chính vì vậy, để hướng suy nghĩ của mình trở nên  lạc quan hơn, bạn phải làm tốt ngay từ những bước đầu tiên. Khi những sự việc không theo như ý muốn xuất hiện, hãy tự hỏi bản thân: “Có điều gì tốt trong chuyện này không?”. Câu hỏi tự vấn này sẽ giúp bạn có thêm khoảng lặng để ý thức được những suy nghĩ tiếp theo của mình. Một suy nghĩ tiêu cực này sẽ hút lấy một suy nghĩ tiêu cực khác. Một suy nghĩ tích cực này sẽ hút lấy một suy nghĩ tích cực khác. Trước khi dịch bệnh bắt đầu, hãy tự hỏi bản thân “Có điều gì tốt trong chuyện này không?” Suy nghĩ và cảm xúc là hai thứ thường đi song hành với nhau. Suy nghĩ tạo ra cảm xúc và cảm xúc sẽ ảnh hưởng ngược trở lại những suy nghĩ của bạn. Để có được những thứ mình muốn, trước tiên bạn phải tạo ra được những cảm xúc như thể bạn đã đạt được nó rồi. Điều này cũng tương tự như việc bạn đang đi đền chùa và cầu nguyện điều mình mong muốn. Hầu hết chúng ta đều cầu nguyện theo những cách khác nhau, ví dụ: “Thượng Đế, con là một người đầy xui xẻo, cuộc đời con là một đống giẻ rách. Ngài có thể thay đổi nó không?”. Thực tế cho thấy, cách này chưa bao giờ là hiệu quả và luôn mang lại cho bản thân cảm giác bất lực và tuyệt vọng, đồng thời còn củng cố niềm tin trong bạn rằng: “Tôi là một người tồi”. Các nền văn hóa truyền thống trên thế giới đều công nhận sức mạnh của cảm xúc. Người Navajo hiểu rằng họ không cầu mưa mà đang cảm nhận mưa. Họ biết ơn vì cảm giác mưa đã đến. Những Phật tử Tây tạng hiểu được rằng, hình thức cao nhất của lời nguyện cầu là cầu xin cảm nhận lời nguyện cầu được đáp trả. Có những môn đồ Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo luôn tin vào những lời cầu nguyện. Điều này một phần chẳng liên quan đến tôn giáo họ theo, hay phụ thuộc vào nội dung của họ cầu mà bởi vì họ cảm nhận được! Tin và cảm nhận – đó là cách mà thế giới xung quanh đang vận hành. Có rất nhiều người quan niệm rằng, “Chừng nào sự việc trở nên tốt hơn, thì KHI ĐÓ chúng ta sẽ cảm thấy tốt đẹp hơn.” Đã bao giờ bạn tự hỏi chính mình, đến bao giờ chúng ta mới hết phải nỗ lực khi hàn gắn những mối quan hệ trong khi bản thân cảm thấy không vui với mối quan hệ đó? Đến bao giờ mới trở nên giàu có khi bản thân luôn thấy túng thiếu? Đó là khi bạn luôn giữ cho bản thân niềm hy vọng. Tia hy vọng dù có mong manh, nhỏ bé đến đâu thì cũng có tác dụng nâng đỡ bạn lướt qua những ngày tháng khó khăn. Mọi chuyện sẽ ổn chỉ khi bạn cảm thấy tốt hơn. Trải nghiệm suy cho cùng đều đi theo sau cảm giác. Bạn có thể đi từng bước nhỏ và từ từ  để chuyển hóa những cảm xúc của mình. Sẽ rất khó và dễ bỏ cuộc khi bạn mong muốn bản thân nhảy cóc từ thái cực đau khổ cùng cực sang hạnh phúc ngập tràn. Mỗi ngày chỉ cần bạn cảm thấy tốt hơn một chút, ngày hôm nay tiến bộ hơn hôm qua. Vậy là thành công! Luật vạn vật hấp dẫn Mọi thứ bắt đầu từ bên trong. Đức Phật đã đúc kết cách đây 2.600 năm: “Con không ở trong cuộc đời này, cuộc đời này ở trong con” Tâm trí của chúng ta có thể được ví như một tảng băng trôi. Sức mạnh của bản thân lại nằm ở phần chìm, đó là tiềm thức. Nó đóng vai trò là hoa tiêu lèo lái  và lập trình cuộc sống của bạn. Các nhà khoa học đã chứng minh được rằng, tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta đều được cấu tạo nên từ những electon với tần số chuyển động khác nhau. Khi bạn ăn quả táo hay nguyền rủa ông hàng xóm đều được gửi đi những phản ứng dây chuyền vào vũ trụ. Trái đất có 7 tỷ người và chắc chắn mỗi người sẽ có những suy nghĩ khác nhau. Vũ trụ sắp đặt và cân bằng lại mọi thứ. Điều này có ý nghĩa rằng mọi thứ xảy ra trên đời đều có những kết nối với nhau. Suy nghĩ không chỉ đơn thuần là vật chất mà còn đóng vai trò là vật chất. Chính vì vậy, đây chắc chắn là tin vui đối với tất cả chúng ta. Vì những thứ trên đời này đều do chính bản thân mình tạo ra, nên bạn có thể thay đổi được hoàn cảnh sống khi thay đổi những gì bạn cảm nhận. Đó chính là quy luật của định luật vạn vật hấp dẫn. Cảm xúc sẽ thay đổi khi chúng ta luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp xung quanh bản thân, thôi không trách cứ người khác, thôi không dằn vặt bản thân và thả trôi theo những muộn phiền. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, có rất nhiều người đã áp dụng và liên tục nghĩ đến những thứ mình mong muốn, nhưng không bao giờ thực hiện được. Nguyên nhân là do đâu? Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu. Luật vạn vật hấp dẫn bị phá vỡ, lý do phổ biến đầu tiên là vì bạn chưa chọn được cho bản thân một mục tiêu thú vị.Ví dụ, nhiều người luôn mơ sẽ trúng sổ xố 1 tỷ đô la. Ai cũng cho rằng điều này rất thú vị, nhưng thực ra thật nhàm chán. Nó chỉ đơn giản là một đống giấy và một điều chắc chắn rằng sở hữu một két sắt đầy tiền chẳng có gì thú vị. Điều hấp dẫn là khi bạn bắt đầu nghĩ tới mình sẽ làm việc gì với số tiền này: Có thể đầu tư vào kinh doanh, nghỉ hưu sớm hay đi du lịch vòng quanh khắp thế giới… Đây là thứ sẽ giúp bạn cảm nhận đượcđiều mình mong muốn tốt hơn. Những người thành công sẽ không bao giờ mơ đến tiền, họ nghĩ cách làm ra tiền và dùng tiền đó vào việc gì. Có nhiều người dành cả cuộc đời mình để ám ảnh với những giấc mơ của bản thân nhưng chẳng bao giờ thực hiện được. Đó là vì họ luôn bị hút vào những bực bội, lo lắng hay thất vọng. Vô tình  vì điều này mà họ luôn tập trung vào những thứ mình thiếu/không có. Một người trẻ mới ra trường, mất hết 12 tháng để rải đơn xin việc nhưng luôn bị từ chối. Cho đến khi được tuyển dụng thì anh ta liên tục nhận được ba lời mời công việc tiếp theo. Điều gì đã xảy ra? Suốt một năm qua, bạn trẻ này chỉ tập trung vào việc “Không ai cần đến tôi”. Đến khi nhận được công việc thì năng lượng bắt đầu chuyển từ thiếu/không có sang “Người ta cần tôi”. Khi cảm giác được mọi người sẽ cần đến mình, tức khắc họ sẽ thuê bạn. Chính vì vậy, luôn nghĩ đến mục tiêu của mình với những thứ tốt đẹp, bạn sẽ tạo nên những thứ tốt đẹp. Lý do thứ ba khiến định luật vạn vật hấp dẫn bị phá vỡ, là vì bạn không tin rằng mình có thể đạt được những mục tiêu đã đặt ra. Có không ít người đã đọc rất nhiều sách và tham gia các khóa học kỹ năng, sau đó tự đặt cho bản thân mục tiêu đại loại như: trở thành Forbes 30 Under 30 Asia, sở hữu biệt thự ngàn tỷ… và thỉnh thoảng nghĩ đến nó! Điều khiến bạn cảm thấy chán nản với mục tiêu của mình có thể bắt nguồn vì lý do bạn không tin rằng bản thân sẽ làm được. Niềm tin đóng vai trò vô cùng quan trọng quyết định bạn sẽ đạt được điều mình muốn hay không. Nếu bạn muốn mình trở nên khỏe mạnh, công việc thuận buồn xuôi gió hơn và luôn hạnh phúc trong các mối quan hệ thì bạn phải tin rằng mình hoàn toàn có thể. Điều này sẽ giúp bạn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc khi nghĩ đến nó. Như thế mọi việc sẽ diễn ra theo đúng như những gì bạn mong muốn. Ngược lại, nếu không tin mọi việc sẽ trở nên khả thi. Não bộ của bạn sẽ tìm kiếm những thông tin và chứng minh điều này sẽ trở thành hiện thực. Những thứ này sẽ khiến bạn luôn cảm thấy chán nản khi nghĩ về những mục tiêu. Chỉ khi nào không nghĩ nhiều đến nó nữa, bạn sẽ không hấp dẫn được nó. Rèn luyện tiềm thức của bản thân cũng giống như cách bạn tập thể dục. Những bó cơ sẽ trở nên săn chắc hơn khi bạn giữ thói quen luyện tập có chủ đích hàng ngày. Hãy bắt đầu từng bước nhỏ và liên tục nâng ngưỡng chấp nhận lên mỗi ngày. Nếu luôn cảm thấy stress với Deadline hay số lượng công việc thì hãy nghĩ tới giây phút được hoàn tất nhiệm vụ được giao, nở một nụ cười nhẹ và khẳng định với bản thân “Mình hoàn toàn có thể làm được.” Ban đầu có thể chưa quen và cảm thấy hơi khó chịu nhưng dần dần mọi thứ sẽ trở nên thoải mái hơn và trở thành thói quen ăn sâu vào tiềm thức. Khi đã đạt được những mục tiêu vừa sức, bạn hoàn toàn có thể thực hiện các mục tiêu lớn hơn. Tín hiệu sẽ có ở khắp mọi nơi, nhưng chỉ được cộng hưởng với những ti vi đã bật lên. Nếu tự giả định cho bản thân đã tìm thấy ý trung nhân hay công việc ưa thích, thì bạn sẽ luôn thu hút được những nhà tuyển dụng hay người bạn đời chuyển động cùng tần số với mình. Thế giới là một tấm gương soi của bạn Khi soi mình vào gương, bạn sẽ thấy hình ảnh của bản thân được phản chiếu trong tấm kiếng. Thế giới cũng vận hành theo cách tương tự như vậy. Những gì bạn cảm nhận bên trong sẽ là cách mọi người và sự vật xung quanh phản ánh lại với bạn. Nhiều người quan niệm rằng “Nếu không thích công việc hiện tại, hãy đổi việc. Nếu không yêu vợ này, hãy lấy vợ khác”. Quan trọng là nếu bạn không chịu thay đổi cách suy nghĩ của bản thân thì dù có chuyển từ đường này sang đường khác cũng không giúp ích được gì. Bạn sẽ liên tục thu hút những thứ tương tự đến với mình. Nếu bạn cảm thấy mình không xứng đáng được trả lương, bạn sẽ tìm thấy ông chủ không trả gì cho bạn. Nếu bạn luôn bỏ lơ cảm xúc của bản thân thì sẽ có lúc bạn sẽ tìm thấy nơi làm việc mà không ai quan tâm đến cảm xúc của mình. Vấn đề là những việc này xảy ra, không phải là ở HỌ mà ở chính MỐI QUAN HỆ CỦA BẠN VỚI BẢN THÂN của mình. Nếu bạn tin rằng cuộc sống chống lại bạn, thì sẽ như thế. Không có cách sống nào khác hơn là: tin rằng vũ trụ đang vận hành để làm cho bạn vui vẻ. Khó khăn và thử thách luôn là những phần không thể thiếu trong cuộc sống. Có thể hôm nay là một ngày tồi tệ đối với bạn, nhưng nếu cứ tiếp tục căng thẳng chắc chắn mọi thứ sẽ  trở nên khó chịu hơn. Nếu đang sốt ruột vì bị trễ giờ làm và bị cuốn vào đám kẹt xe thì càng cố gắng luồn lách để vượt qua đám đông rất có thể bạn chỉ chuốc thêm bực mình cho bản thân. Điều có thể làm lúc này là bạn nên bình tâm trở lại và tự nhủ: “Mình đâu làm được gì! Lẽ ra mình cứ ở yên như thế. Như vậy sẽ tốt hơn hết.” Mọi thứ chắc chắn sẽ thay đổi theo chiều hướng tích cực. Đúng lúc này, bạn có thể vô tình gặp crush của đời mình giữa dòng đường tấp nập, hoặc bạn sẽ có thêm nhiều thời gian để suy ngẫm về dự án mình đang theo đuổi. Một khi chúng ta thay đổi góc nhìn về “tình huống tệ hại” thì may mắn sẽ tự nhiên đến với bạn.  Mỗi chúng ta là một linh hồn mạnh mẽ, yêu thương và cao quý trong thân xác này. Khi chúng ta quên điều này, cuộc sống sẽ gặp trắc trở. Đó là cách cuộc sống đưa chúng ta trở lại đúng hướng. Kết luận Cuối cùng, ngẫm lại tất cả mọi thứ, tiền bạc hay danh vọng có giúp bạn có được hạnh phúc khi đạt được nó? Mẹ Teresa bảo, không cần nhất thiết phải như vậy. Bí quyết để đặt ra mục tiêu, là khi nó phải khiến bản thân bạn cảm thấy tốt đẹp, luôn phấn đấu để tiến gần hơn từng ngày và không cần quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra. Mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp khi bạn để mọi thứ như trước giờ nó vốn là.   Tác giả: Ngọc Ấn - Bookademy    Mời các bạn mượn đọc sách Cảm Nhận Thế Nào, Đời Trao Thế Đó của tác giả Andrew Matthews & Hoàng Dạ Thư (dịch).
Nghệ Thuật Kiêng Khem Tin Tức - Bí Kíp Sinh Tồn Thời Kỹ Thuật Số
Chúng ta đang sống trong thời đại ngập tràn tin tức. Nhờ những tiến bộ công nghệ, việc tiếp cận tin tức ngày nay chưa bao giờ dễ dàng đến thế. Thậm chí, con người hiện đại còn chẳng cần làm gì, tin tức sẽ tự tìm đến anh ta. Những tưởng trong một thế giới như vậy, khi mà mọi rào cản thông tin hầu như bị san bằng, khi mà mọi tin tức đều có thể truy cập chỉ bằng vài cú click chuột, thì con người sẽ trở nên khôn ngoan hơn và hạnh phúc hơn. Nhưng Rolf Dobelli lại không tin vào điều đó. Bằng những lập luận ngắn gọn nhưng sắc sảo, cùng một lối viết cuốn hút, ông vạch ra những tai hại của một nền truyền thông bị tha hóa, ở đó tôn chỉ truyền đạt thông tin và phát lộ sự thật đời sống đã bị xếp dưới những toan tính lợi nhuận tìm mọi cách lôi kéo sự chú ý, thậm chí là chi phối suy nghĩ của người đọc, bất chấp hậu quả. Không dừng lại ở việc chỉ mặt gọi tên mặt tối của truyền thông, Rolf Dobelli còn đề ra những giải pháp cho cả người đọc, để miễn nhiễm trước thông tin độc hại, lẫn cho truyền thông, để trở lại với những giá trị cốt lõi của mình. Cuốn sách này có thể coi là một kim chỉ nam cho con người trong một thời đại đổi thay nhanh hơn bao giờ hết. *** Nghệ thuật kiêng khem tin tức: Bí kíp sinh tồn thời kỹ thuật số Nghệ thuật kiêng khem tin tức đặt ra những thách thức cho ngành truyền thông, khiến người đọc phải nhìn nhận lại những tác động tiêu cực của tin tức mà họ phải chịu đựng... Đây là tác phẩm được phát triển từ một trong những bài viết được tìm đọc nhiều nhất năm của Rolf Dobelli trên tờ The Guardian. Cuốn sách đặt ra thách thức đối với con người trong thời đại công nghệ số. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình trung lưu vào thập niên 1970, tin tức trở thành một phần không thể thiếu vào những khung giờ cố định trong ngày của Rolf Dobelli. Ông từng là người “tiêu thụ tin tức” vô độ và chắc chắn con người ngày nay cũng đang mắc kẹt vào bẫy truyền thông với radio, tivi, báo giấy và sự bùng nổ của Internet. Độ phủ sóng dày đặc của tin tức khiến bao người nhầm tưởng nó là thứ thiết yếu cho cuộc sống. Nhưng sự thật có phải như thế? Đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi như “Tin tức là gì?”, “Điều gì xảy ra trong não bộ khi đọc tin tức?”, “Tại sao chúng ta biết rất nhiều nhưng lại hiểu rất ít?”, Rolf Dobelli đã phát hiện và chỉ ra những mặt tối của ngành truyền thông bị tha hóa, khiến tin tức từ một phương tiện vô hại trở thành thứ vũ khí hủy diệt. Phải mất rất lâu người ta mới nhận ra rằng, không có một tin tức nào quan trọng đến mức không có nó con người sẽ không thể sống nổi. Vậy nhưng ta phải trả cái giá rất đắt cho việc tiêu thụ tin tức. Đó là cơ thể căng thẳng, mệt mỏi, quỹ thời gian bị phung phí, khả năng tập trung ngày càng kém, tư duy bị thao túng, óc sáng tạo bị phá hủy... Sống trong thế giới công nghệ số, con người cần tỉnh táo trước những cạm bẫy ảo. Có thể người đọc sẽ không thể ngay lập tức từ bỏ thói quen cập nhật tin tức, nhưng những lập luận sắc bén của Rolf Dobelli buộc người đọc nhìn nhận lại tầm ảnh hưởng tiêu cực của tin tức để tập trung cho những điều quan trọng khác như sức khỏe...  Rolf Dobelli đã đề xuất những biện pháp “miễn nhiễm” trước những thông tin độc hại, vạch ra lộ trình và thành công trong việc kiêng khem tin tức. Là một doanh nhân, tác giả và là người thành lập một cộng đồng gồm những nhà tư tưởng, nhà khoa học và nghệ sĩ lỗi lạc, chính ông là một ví dụ cho việc từ bỏ vòng xoáy điên cuồng của tin tức để suy nghĩ và hành động tỉnh táo, sống thanh thản và có ý nghĩa hơn. Nghệ thuật kiêng khem tin tức phần nào lên án ngành truyền thông, những phóng viên đã xếp tôn chỉ báo chí và phát lộ thông tin dưới những toan tính lợi nhuận, đồng thời vạch ra những giải pháp cho ngành truyền thông để trở về với những giá trị cốt lõi.  Mời các bạn mượn đọc sách Nghệ Thuật Kiêng Khem Tin Tức - Bí Kíp Sinh Tồn Thời Kỹ Thuật Số của tác giả Rolf Dobelli.
Tôi Trồng Cỏ Bốn Lá - 9 Thói Quen Kiến Tạo Vận May
Có những người sống vui vẻ lạc quan, luôn gặp may mắn và mọi công việc đều thuận lợi theo ý muốn của họ. Nhưng cũng có những người không được như vậy. Những điều tốt xấu xảy ra có mối liên hệ sâu sắc với thứ mà ta gọi là “Vận khí”. Nghĩa là, những ai nắm giữ được nhiều “Vận khí” thì sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, may mắn và đạt được mọi điều họ mong muốn. Còn với những người không nắm giữ được “Vận khí” thì cuộc sống của họ có thể sẽ gặp nhiều bất hạnh, thần may mắn không mỉm cười và mọi mong muốn cũng sẽ khó thực hiện được. Vậy, chúng ta cần làm gì để bản thân nắm giữ được nhiều “Vận khí”? Để đạt được điều đó thì hằng ngày chúng ta phải nỗ lực như thế nào? Trong cuốn sách “Tôi trồng cỏ bốn lá – 9 thói quen kiến tạo may mắn”, sẽ giải đáp những câu hỏi trên thật cặn kẽ và rõ ràng, đồng thời đưa ra những ví dụ thực tế giúp các bạn dễ hiểu hơn. Và sau khi đọc cuốn này, bạn hãy áp dụng những bí quyết ấy vào cuộc sống hằng ngày để chúng trở thành những thói quen đồng hành cùng bạn. Nếu những điều này, ngay lập tức, chưa thể trở thành thói quen của bạn thì cũng không sao. Bạn hãy áp dụng từng chút, từng chút một. Dần dần chúng sẽ trở thành “Kim chỉ nam cho cuộc sống” của bạn. Nếu áp dụng được những điều có trong cuốn sách này thì những người đang phiền muộn, lo âu về cuộc sống, “bị vận may bỏ rơi”, “vận mệnh không tốt” sẽ có được gợi ý để giải quyết các vấn đề. Và đồng thời, nếu để ý, bạn sẽ thực sự cảm nhận được vận mệnh của mình đang từng ngày, từng ngày chuyển biến tích cực. Mục lục: Định mệnh không thể thay đổi, nhưng vận mệnh thì có thể thay đổi Tại sao có người lại có thể thay đổi vận mệnh của mình? Những quy luật vô hình tạo nên vận khí Thực hiện 9 thói quen trong cuộc sống để vận khí được tích tụ Tích trữ vận khí có thể làm thay đổi dòng chảy của cuộc sống Chương 1: Sống có tham vọng Chương 2: Có niềm tin “mình có thể làm được” Chương 3: Hành động tích cực Chương 4: Luôn sống lạc quan trước mọi hoàn cảnh Chương 5: Trân trọng bản thân Chương 6: Tạo ra tinh thần vui vẻ Chương 7: Trân trọng con người Chương 8: Khiến người khác cảm thấy hạnh phúc Chương 9: Tận tâm với người khác *** [Review] Tôi trồng cỏ bốn lá Theo như lời Thầy dậy và con cũng đc nhìn thấy thì đại đa số những người thành công phần lớn đến từ may mắn do họ có thể tạo ra được. Nhưng từ trước đến nay con vẫn cứ tin rằng may mắn là do số phận đã định sẵn, có muốn may mắn cũng không được. Nhưng kể từ khi đọc cuốn sách “Tôi trồng cỏ bốn lá” của tác giả Akira Uenishi làm con vui sướng vô cùng, con cảm thấy như mình đã gặp được và tạo ra được may mắn. Điều con tâm đắc nhất trong cuốn sách đó là may mắn có thể tạo ra được thông qua 9 thói quen mà tác giả nêu ra trong cuốn sách, con cũng đã hiểu rõ tại sao một số người luôn luôn gặp may mắn trong khi có những người lúc nào cũng gặp vận rủi, đó là do lối sống của người ấy quyết định. “Lối sống luôn tích cực sẽ gặp may mắn và ngược lại.” Theo tác giả thì một người có được may mắn hay không phụ thuộc vào lượng “vận khí” mà người đó nắm giữ, là người luôn sống vui vẻ, lạc quan thì lượng vận khí càng nhiều. Chính vì thế muốn có nhiều may mắn đến với bản thân thì mỗi chúng ta cần tích trữ lượng vận khí càng nhiều càng tốt. Vào giữa thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 tại Mỹ đã nghiên cứu những người thành công nhất thì kết quả cho rằng trên một nửa những người thành công nhất như: Andrew Carnaegie, Henry Ford, Thomas Edison… đều biết quy luật vô hình tích lũy nhiều vận khí tạo ra nhiều may mắn để đạt được những thành công to lớn. Quy luật đó là: “vận mệnh, cuộc sống của con người được quyết định bởi  ‘bản chất trong tâm’, nói cách khác nó chính là những suy nghĩ thường ngày của chúng ta”. Chính vì thế suy nghĩ như thế nào ảnh hưởng rất lớn đến may mắn của người đó, nếu suy nghĩ tốt thì sẽ luôn may mắn, còn suy nghĩ tiêu cực sẽ không được may mắn. Vậy thì, để cải thiện  ‘bản chất trong tâm’ tích lũy vận khí thì tác giả đã nghiên cứu rất nhiều người thành công, có được may mắn trong cuộc sống và tác giả đã đưa ra 9 thói quen để cuộc sống luôn tích lũy vận khí gặp được nhiều may mắn đó là: Sống có khát vọng (suy nghĩ cầu tiến) Có niềm tin rằng “mình sẽ làm được” (suy nghĩ khả năng) Luôn có hành động tích cực (suy nghĩ hành động) Suy nghĩ lạc quan trong mọi vấn đề (suy nghĩ lạc quan) Tôn trọng bản thân (suy nghĩ yêu thương bản thân) Luôn toát ra vẻ thư thái, dễ chịu (suy nghĩ thoải mái) Tôn trọng mọi người (suy nghĩ tôn trọng) Mang đến niềm vui cho mọi người (suy nghĩ vui vẻ) Đối đãi tận tình với mọi người (suy nghĩ đóng góp) Trong số 9 thói quen trên để tích lũy vận khí tạo may mắn cho bản thân thì con ấn tượng thói quen sau và sẽ kiên trì thực hiện để có thể tự tạo may mắn cho chính bản thân con đó là: Thay đổi thói quen sống tốt có thể tạo vận khí. Đại đa số con và mọi người đều có thói quen chưa được tốt: “sống chưa có mục đích, chưa có tham vọng; sống chưa có kỷ luật”. Vậy nên cũng có thể nói nếu cứ sống như thế này thì con sẽ không thể thay đổi được số phận của bản thân. Chính vì thế muốn thay đổi và tạo dựng may mắn cho chính bản thân con cần phải xác định được mục đích sống của mình và áp dụng kỷ luật bản thân mới có thể tạo ra điều may mắn. Khi đứng trước một khó khăn nào đó thì hầu như tất cả đều bỏ cuộc, ngay cả chính bản thân con ngày trước cũng thế, mà con không biết rằng khi mình càng kiên cường, kiên trì quyết tâm bao nhiêu thì càng tích trữ vận khí, càng may mắn bấy nhiêu “Niềm tin là yếu tố rất quan trọng trong việc tạo dựng may mắn”. Để làm được điều đó thì mình cần tin tưởng rằng mình có khả năng làm được những việc mình đã đặt ra hoặc đã nghĩ tới, ví dụ như đọc được cuốn sách hay tạo được động lực cho bản thân. Đấy cũng chính là giải pháp mà con vẫn thường hay áp dụng mỗi khi gặp vấn đề gì khó khăn, con đều đọc sách để thay đổi trạng thái tinh thần cho thật tốt. “Càng nỗ lực thì sẽ càng may mắn”. Có lẽ đây là điều con tâm đắc nhất. Ví dụ điển hình cho việc này chính ngay từ bản thân con thi đại học 3 năm mới đỗ được. Ai cũng bảo con làm sao thi đỗ được đại học nhưng càng thế con càng quyết tâm phải thi đỗ bằng được, vậy là sau 3 năm nỗ lực cuối cùng con cũng đạt được mục tiêu là đỗ đại học. “Những người sống lạc quan vui vẻ thì luôn gặp nhiều may mắn trong cuộc sống”. Chính vì điều này mà con đã thay đổi nhận thức rất nhiều rằng muốn có được may mắn thì nhất định phải cười thật nhiều, phải trao đi yêu thương thật nhiều. Điều này có lợi cho chính bản thân rất nhiều mà mọi người không biết để mà áp dụng. “Càng kém may mắn, càng tích lũy được vận khí thì lần sau nhất định sẽ gặp may mắn”. Trước đây khi gặp bất kỳ việc kém may mắn gì xảy ra với bản thân con thường oán trách bản thân, trời đất, hoàn cảnh, những thứ xung quanh… nhưng khi đã biết được điều này con đã có được cách nhìn mới đó là càng kém may mắn thì càng nên vui vẻ đón nhận, nỗ lực thêm nữa để đón nhận điều may mắn lớn hơn còn đang đợi ở phía trước. “Càng trân trọng bản thân thì càng may mắn”. Con thường không để ý đến bản thân, thường hay hành hạ bản thân mình không thương tiếc, không nhìn lại chính mình mỗi ngày, không quan tâm đến sức khỏe cơ thể và tinh thần của bản thân. Có lẽ chính vì lẽ này mà có thể con vẫn hay gặp chuyện không may mắn, những chuyện không đâu… Từ giờ, con sẽ để ý đến bản thân nhiều hơn, sẽ nghỉ ngơi nhiều hơn, ngồi thiền, tận hưởng những giây phút bên người thân và đặc biệt là tận hưởng giây phút ở hiện tại. Điều cuối cùng mà con tâm đắc đó là “con phải trân trọng mọi người, phải làm cho mọi người xung quanh mình thấy vui vẻ, hạnh phúc thì con sẽ càng thêm may mắn”. Từ trước đến nay con sống thường không hay để ý đến người khác, không quan tâm đến người khác vui buồn ra sao. Đây đúng là sai lầm mà con cần phải sửa đổi nếu muốn mình được may mắn trong cuộc sống. Thông qua cuốn sách “ Tôi trồng cỏ bốn lá” của tác giả Akira Uenishi mà con đã được đọc thì con thấy con vô cùng may mắn khi biết cách tự tạo ra may mắn cho chính bản thân mình chứ không còn tin vào số phận rằng số phận đã an bài, mình có thay đổi cũng không hề có ích gì để từ đó con hiểu được rằng: “con thể thể thay đổi được số mệnh của mình, làm chủ được số phận của mình thông qua thực hiện 9 thói quen vô cùng đơn giản mà tác giả đã nêu trong cuốn sách.” Con kính chúc Thầy sức khỏe và luôn bình an! Chúc cả nhà hạnh phúc và an vui! Ban – Chủ nhiệm Câu lạc bộ Yêu Sách Thái Hà Mời các bạn mượn đọc sách Tôi Trồng Cỏ Bốn Lá - 9 Thói Quen Kiến Tạo Vận May của tác giả Akira Uenishi & Nguyễn Hồng Liên (dịch).