Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Nhĩ Căn

Sách Nói Nhất Niệm Vĩnh Hằng Nhất niệm thành biển cả, nhất niệm hóa nương dâu. Nhất niệm trảm nghìn Ma, nhất niệm giết vạn Tiên.   Chỉ có niệm của ta... là Vĩnh hằng. Người ta thường nói rằng không có bất cứ thứ gì có thể vĩnh hằng nhưng thật ra vẫn còn có một ngoại lệ chưa bao giờ được biết đến... Nhĩ Căn, với hai tác phẩm nổi bật là Cầu Ma và Tiên Nghịch, sẽ hứa hẹn đem đến một tác phẩm xuất sắc nữa cho chúng ta. *** Mạo Nhi Sơn là một ngọn núi ở bên trong Đông Lâm sơn mạch. Ở dưới núi có một thôn làng, dân phong ở đây thuần phác, thường cày ruộng mà sống, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài. Một buổi sáng sớm... Ở trước cổng chính của thôn trang, toàn bộ hương thân trong thôn đang đứng tiễn đưa một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi. Thiếu niên này trông gầy yếu nhưng trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn rất là nhu thuận. Y phục trên người hắn chỉ là một bộ thanh sam bình thường nhưng đã bị phai màu trở thành màu trắng, hai mắt toát lên vẻ lanh lợi, trong sáng. Hắn tên là Bạch Tiểu Thuần. “Các hương thân phụ lão, ta phải đi tu tiên rồi, nhưng ta không nỡ xa các ngươi”. Vẻ mặt thiếu niên tràn ngập vẻ không nỡ, bộ dáng của hắn vốn nhu thuận, lúc này thoạt nhìn lại càng trở nên chất phác. Các vị hương thân quay mặt nhìn nhau, cũng làm ra vẻ không nỡ rời xa hắn. “Tiểu Thuần, cha mẹ ngươi mất sớm. Ngươi là... một đứa trẻ ngoan!!! Chẳng lẽ ngươi không muốn trường sinh? Trở thành tiên nhân là có thể trường sinh, có thể sống rất lâu. Đi thôi! Chim ưng con lớn lên, sẽ có một ngày cũng phải bay đi.” Một lão giả tóc hoa râm ở trong đám người bước ra, lúc nói đến ba chữ “đứa trẻ ngoan” thì giọng nói có chút ngập ngừng. “Ở bên ngoài, gặp bất cứ chuyện gì ngươi đều phải kiên trì. Ra khỏi thôn rồi thì cũng đừng quay lại, bởi vì con đường của ngươi là ở phía trước!” Lão nhân hiền lành vỗ vỗ bả vai của thiếu niên. “Trường sinh...”. Thân hình của thiếu niên rung lên. Hắn mạnh mẽ đứng dậy, ánh mắt kiên định. Trong sự cổ vũ của lão giả này cùng với tất cả thôn dân có mặt, hắn nhẹ gật đầu mấy cái, liếc nhìn mọi người thật kỹ rồi quay người bước nhanh ra khỏi thôn. Thấy thân ảnh của thiếu niên đã đi xa, mọi người trong thôn lập tức trở nên kích động. Vẻ lưu luyến trong mắt bị nỗi vui sướng thay thế. Lão giả mặt mũi tràn đầy hiền lành lúc trước giờ cũng đang run rẩy, nước mắt chảy thành dòng. “Trời xanh có mắt, cái tên Bạch Thử Lang này, rốt cuộc cũng đi... Cuối cũng đã đi rồi! Là ai nói cho hắn biết đã nhìn thấy tiên nhân ở gần đây? Ngươi đã vì thôn mà lập được đại công đấy!" “Tên Bạch Thử Lang này rốt cuộc đã chịu đi rồi. Đáng thương cho mấy con gà nhà ta! Chỉ vì nó sợ gà gáy sáng mà không biết đã dùng cách gì xui khiến một đám hài tử đi bắt gà, đem gà trong cả thôn ra ăn sạch sẽ...” “Hôm nay, năm mới đến rồi!” Âm thanh hoan hô, phấn khởi vang khắp thôn nhỏ. Thậm chí có người còn lấy ra cả chiêng trống, đánh lên rất là cao hứng. Bên ngoài thôn, Bạch Tiểu Thuần còn chưa đi xa lắm. Hắn chợt nghe thấy âm thanh khua chiêng gõ trống từ trong thôn truyền ra, còn có cả tiếng hoan hô vang dậy. Hắn dừng lại, vẻ mặt có chút cổ quái, sau đó ho lên một tiếng, nương theo tiếng chiêng trống truyền tới, theo đường núi đi lên Mạo Nhi Sơn. Ngọn Mạo Nhi Sơn này mặc dù không cao nhưng lại có nhiều bụi cỏ dại. Giờ là sáng sớm mà không gian vẫn tối đen, bốn bề yên tĩnh. “Nghe Nhị Cẩu nói, mấy ngày hôm trước, lúc hắn bị một con lợn rừng đuổi theo tới chỗ này thì nhìn thấy trên bầu trời có tiên nhân bay qua…” Bạch Tiểu Thuần đi ở trên sơn đạo, trái tim đang nhảy lên thình thịch. Bỗng nhiên từ mé rừng truyền tới từng âm thanh rào rào giống như tiếng lợn rừng đang chạy. Âm thanh đến bất chợt khiến Bạch Tiểu Thuần vốn đã khẩn trương, lo lắng cảm thấy lạnh dọc cả sống lưng. “Ai? Ai ở đó!” Tay phải hắn vội lấy từ trong bọc hành lý ra bốn cây búa, sáu lưỡi rìu. Chưa hết lo lắng, hắn lại lấy từ trong ngực ra một cây nhang màu đen, cầm chặt trong tay. “Đừng đến đây, ngàn vạn lần đừng đến đây. Ta có búa, ta có rìu, nhang trong tay ta còn có thể triệu hoán thiên lôi, có thể dẫn tiên nhân hàng lâm. Ngươi dám đi ra, ta liền đánh chết ngươi!” Bạch Tiểu Thuần vừa run vừa hô to, kẹp chặt những thứ vũ khí kia, tranh thủ thời gian chạy theo đường núi. Dọc đường, những tiếng lách cách vang lên loạn hưởng, búa, đao bổ củi rơi xuống đầy đất. Chắc là hắn đã quá lo lắng, vì những tiếng rào rào rất nhanh biến mất, sau đó cũng không thấy có dã thú nào chạy đến. Sắc mặt của hắn tái nhợt. Hắn lau mồ hôi lạnh, trong đầu đã có ý buông tha không tiếp tục lên núi nữa. Nhưng rồi hắn nghĩ tới cây nhang mình đang cầm trong tay, cây nhang của cha mẹ trước khi qua đời lưu lại cho hắn. Nghe nói là do tổ tiên hắn khi xưa đã tình cờ cứu giúp một vị tiên nhân bị rơi xuống. Trước khi rời đi, vị tiên nhân đã để lại cây nhang này để báo đáp, còn nói sẽ nhận một người có huyết mạch Bạch gia làm đệ tử. Chỉ cần đốt nó lên là tiên nhân sẽ đến. Trước đây, cây nhang này đã từng được hắn đốt lên hơn mười lần rồi nhưng cuối cùng vẫn không thấy vị tiên nhân kia đến. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần bắt đầu hoài nghi vị tiên nhân kia có đến thật hay không. Hôm nay, hắn quyết định thử thêm một lần là bởi cây nhang này cũng không còn nhiều lắm, lại nghe người trong thôn nói cách đây vài ngày đã nhìn thấy có tiên nhân bay qua chỗ này. Hắn leo lên núi vì biết đâu, ở gần thêm một chút thì tiên nhân sẽ nhận ra cũng không chừng. Sau một lúc do dự, Bạch Tiểu Thuần lại cắn răng tiếp tục. Cũng may là ngọn núi này cũng không cao, chẳng bao lâu sau hắn đã lên đến đỉnh núi, há miệng thở phì phò. Đứng ở trên đó, hắn quay nhìn thôn trang hiện lên thấp thoáng dưới chân núi, thần sắc có chút cảm khái rồi cúi đầu nhìn đoạn hương đen chỉ còn bằng móng tay ở trong tay. “Ba năm rồi... Cha mẹ phù hộ cho ta, lần này nhất định phải thành công!” Bạch Tiểu Thuần hít thở sâu, cẩn thận đem hương đốt lên. Gió lớn nổi lên bốn phía, bầu trời kéo mây đen dầy đặc. Từng tia chớp lóe lên sáng lòa, sấm nổ ầm ầm bên tai Bạch Tiểu Thuần. Âm thanh vang dội làm cho thân hình của Bạch Tiểu Thuần run lên, hắn có cảm giác như lúc nào cũng có thể bị sét đánh chết. Trong một giây lát, hắn đã muốn phun nước miếng dập tắt cây nhang nhưng lại dằn lại vì không cam lòng. “Ba năm rồi, ta đã đốt cây nhang này mười hai lần. Đây là lần thứ mười ba, lần này nhất định phải làm được. Tiểu Thuần ta không sợ, chắc sẽ không bị đánh chết đâu...”. Bạch Tiểu Thuần nhớ tới kinh nghiệm ba năm qua, không tính lần này, mười hai lần trước hắn đốt cây nhang thì mỗi lần đều có sấm chớp nổi lên như thế này, mà tiên nhân thì không thấy đến. Hắn vốn sợ chết, mỗi lần sấm chớp nổi lên là đều phun nước miếng dập tắt. Nhắc tới cũng kỳ, cây nhang này nhìn như bất phàm, nhưng lúc hắn phun nước vào là nó tắt ngay. Trong lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang hãi hùng khiếp vía, chật vật chờ đợi trong tiếng sấm thì ở bầu trời cách đó không xa có một đạo trường hồng đang gào thét, bay đến rất nhanh. Trong đạo trường hồng này là một nam nhân trung tuổi. Nam tử này mặc y phục hoa lệ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt nhưng thần sắc lại như phong trần mỏi mệt. Thậm chí, nếu nhìn kỹ thì có thể thấy hắn đang thực sự rất mệt mỏi. “Ta rất muốn nhìn xem, rốt cuộc ngươi là cái dạng gì mà đốt một cây nhang suốt ba năm qua!” Vừa nghĩ đến những gì mình đã trải qua trong ba năm vừa rồi, nam tử này liền nổi giận. Ba năm trước, y phát giác có người đốt cây nhang mà mình đã cho đi lúc vẫn còn ở Ngưng Khí kỳ. Nhớ tới đoạn nhân tình ở chốn phàm trần năm đó y vội vàng bay tới. Lần đó, theo tính toán của y thì rất nhanh sẽ tìm tới nhưng y lại không ngờ rằng, vừa mới nhận thấy mùi hương, còn chưa đi được bao xa thì cái khí tức kia đã biến mất trong nháy mắt, cắt đứt mối liên hệ. Nếu chỉ là một lần thì cũng thôi, nhưng trong ba năm qua, khí tức kia xuất hiện tới hơn mười lần làm cho y tìm kiếm nhiều lần mà lần nào cũng bị gián đoạn. Cứ tới tới lui lui như vậy, giằng co suốt ba năm... Giờ phút này y đã thấy ngọn Mạo Nhi Sơn ở xa xa, thấy Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên đỉnh núi. Trong chớp mắt y đã bay tới đỉnh núi, sau đó vung tay, đem que hương không còn nhiều lắm kia dập tắt. Tiếng sấm liền im bặt. Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, hắn ngẩng đầu nhìn vị trung niên đang đứng bên cạnh mình. “Tiên nhân?” Bạch Tiểu Thuần e dè hỏi bằng giọng nói có vẻ không chắc chắn, lại lén lút với lấy một cây búa ở sau lưng. “Bổn tọa là Lý Thanh Hậu. Ngươi là hậu nhân của Bạch gia?” Ánh mắt của tu sĩ trung niên như điện, không để ý tới cây búa ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần, mà bắt đầu đánh giá một phen. Y thấy kẻ trước mắt này lông mày xanh, đôi mắt đẹp, lờ mờ tương tự với cố nhân năm đó, tư chất cũng không tệ, vẻ phiền muộn ở trong đáy lòng cũng bớt đi một ít. “Vãn bối đúng là hậu nhân của Bạch gia, tên là Bạch Tiểu Thuần.” Bạch Tiểu Thuần mở mắt nhìn rồi nhỏ giọng đáp. Tuy trong lòng hắn có chút sợ hãi, nhưng vẫn đứng thẳng. “Ta hỏi ngươi, châm một cây nhang thôi, vì sao lại châm những ba năm!” Tu sĩ trung niên này nhàn nhạt mở miệng, hỏi tới vấn đề mà trong suốt ba năm qua y rất muốn biết. Bạch Tiểu Thuần nghe thấy câu hỏi, đầu óc nhanh chóng chuyển động, sau đó làm ra bộ phiền muộn nhìn xuống thôn trang xa xa ở dưới chân núi. “Vãn bối là một người trọng tình trọng nghĩa, không nỡ bỏ những hương thân kia. Mỗi lần ta đốt hương, bọn hắn đều không nỡ để ta rời đi. Hôm nay bọn hắn bởi vì ta rời đi mà vẫn còn bi thương đây này.” Tu sĩ trung niên sững sờ. Cái nguyên do này lúc trước y không nghĩ tới, vẻ phiền muộn trong mắt đã mất đi thêm một ít nữa. Từ lời nói mà xem xét thì bản tính kẻ này cũng không tệ lắm. Nhưng khi y hướng ánh nhìn về phía dưới thôn, dùng thần thức đảo qua, nghe được tiếng khua chiêng gõ trống cùng với những câu hoan hô vì Bạch Thử Lang đã rời đi thì sắc mặt lại trở nên khó coi. Y cảm thấy đau đầu. Kẻ trước mắt này nhìn bề ngoài thì nhu thuận chất phác, cả người lẫn vật đều vô hại nhưng trong lòng lại chứa đầy những ý nghĩ xấu xa kỳ quái. “Nói thật!” tu sĩ trung niên vừa trừng mắt, vừa quát lên như tiếng sấm làm Bạch Tiểu Thuần giật mình, sợ hãi tới mức thân thể run lên. “Việc ấy cũng không trách được ta a. Cái cây nhang gì đó của ngươi, mỗi lần ta đốt lên đều kéo theo sấm sét, nhiều lần thiếu chút nữa là đánh chết ta rồi. Ta tránh thoát mười ba lần là đã rất không dễ dàng rồi.” Bạch Tiểu Thuần ra vẻ đáng thương nói. Tu sĩ trung niên nhìn Bạch Tiểu Thuần, im lặng một lúc. “Ngươi đã sợ như vậy, vì sao còn dám đi đốt nhang tới hơn mười lần?“ Tu sĩ trung niên chậm rãi nói. "Ta sợ chết! Không phải tu tiên là có thể trường sinh sao? Ta muốn trường sinh a!” Bạch Tiểu Thuần ủy khuất nói. Tu sĩ trung niên lại im lặng. Y cảm thấy chấp niệm của kẻ này cũng đáng khen, cứ ném tới môn phái ma luyện một phen xem sao, biết đâu tính tình lại có thể thay đổi ít nhiều. Vì vậy sau khi suy nghĩ một chút, y liền hất tay áo quấn quanh Bạch Tiểu Thuần rồi hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía chân trời. ”Đi cùng ta.” ”Đi đâu? Bay quá cao rồi...” Bạch Tiểu Thuần thấy mình đang bay trên trời, phía dưới là vực sâu vạn trượng thì sắc mặt nó tái nhợt, quăng búa ra, gắt gao ôm chặt lấy đùi của vị tiên nhân. Tu sĩ trung niên nhìn xuống chân của mình, bất đắc dĩ nói. “Linh Khê Tông.” ... Mời các bạn đón đọc Nhất Niệm Vĩnh Hằng của tác giả Nhĩ Căn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ma Thiên Ký Tiền Truyện
Tên eBook: Ma Thiên Ký tiền truyện (full prc, pdf, epub) Tác giả: Vong Ngữ Thể loại: Tiên hiệp, Văn học phương Đông Dịch giả: Kunimi Nguồn: www.bachngocsach.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com ​Giới thiệu: Vì sao Liễu Minh lại là người có ba linh mạch mạnh nhất trong lịch sử? Hắn chẳng phải chỉ có ba linh mạch và năng lực nhất tâm nhị dụng thôi sao? Ngươi muốn biết trước khi bước vào con đường tu tiên hắn đã trải qua những gì? Kiếp trước của hắn là ai? Có liên quan đến Hàn Lập chút nào không? Tất cả sẽ được giải đáp trong tác phẩm mới: Ma Thiên tiền truyện.
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Tuyết Ưng Lĩnh Chủ của tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị. Ma thú dưới biển sâu hít thở hình thành bão táp vĩnh viễn không ngừng. . . Bước chân của người khổng lồ dung nham hủy diệt từng toà từng toà thành trì. . . Ác ma dưới vực sâu muốn xâm nhập thế giới này. . . Mà thần linh giáng lâm, cất bước nhân gian truyền bá hào quang của hắn. . . Nhưng mà toàn bộ thế giới do 'Long Sơn đế quốc' của họ Hạ thống trị, đây là đế quốc của loài người, nơi các pháp sư với kiến thức uyên bác vùi đầu năm ngàn năm ở trong tháp pháp sư, các kỵ sĩ tuần thú bầu trời, mặt đất và đại dương. . . Ở tỉnh An Dương, có một lãnh địa quý tộc rất nhỏ không ai chú ý, tên là —— Tuyết Ưng lĩnh! Cố sự, liền bắt đầu từ nơi này!​ *** Tóm tắt tiểu thuyết Tuyết Ưng Lĩnh Chủ Tuyết Ưng Lĩnh Chủ là một tiểu thuyết tiên hiệp kể về hành trình của Đông Bá Tuyết Ưng, một thanh niên có thiên phú hơn người, từ một lãnh chúa nhỏ bé của Tuyết Ưng lĩnh, trở thành một trong những người mạnh nhất của thế giới. Đông Bá Tuyết Ưng sinh ra trong một gia đình quý tộc nhỏ ở Long Sơn đế quốc. Ngay từ khi còn nhỏ, cậu đã bộc lộ thiên phú tu luyện vô cùng xuất chúng. Cậu đã luyện thành ba chân ý nhị phẩm, một chân ý nhất phẩm siêu phàm, và được nhiều người coi là nhân tài hiếm có. Tuy nhiên, Đông Bá Tuyết Ưng cũng là người có tính cách kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Cậu luôn cho rằng mình là người tài giỏi nhất, và luôn muốn chứng tỏ bản thân với mọi người. Một ngày nọ, Đông Bá Tuyết Ưng đã gây ra một cuộc xung đột với Hồng Trần Thánh Chủ, một trong những người mạnh nhất của thế giới. Đông Bá Tuyết Ưng đã bị Thánh Chủ đánh bại, và bị đày xuống Giới Tâm đại lục, một thế giới khác. Tại Giới Tâm đại lục, Đông Bá Tuyết Ưng đã gặp gỡ và kết bạn với nhiều người, từ những người bạn đồng hành chí cốt, những kẻ thù đáng gờm, cho đến những vị đại cao nhân. Cậu đã trải qua nhiều khó khăn, thử thách, nhưng cũng không ít vinh quang và niềm vui. Cuối cùng, Đông Bá Tuyết Ưng đã trở thành một trong những người mạnh nhất của thế giới. Cậu đã bảo vệ Long Sơn đế quốc khỏi những kẻ thù xâm lược, và trở thành một vị lãnh chúa được mọi người kính trọng. Đánh giá tiểu thuyết Tuyết Ưng Lĩnh Chủ Tuyết Ưng Lĩnh Chủ là một tác phẩm có nhiều điểm nổi bật, thu hút được đông đảo độc giả. Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Cốt truyện của Tuyết Ưng Lĩnh Chủ được xây dựng rất logic, chặt chẽ, với nhiều tình tiết bất ngờ, hấp dẫn. Độc giả sẽ được theo dõi hành trình của Đông Bá Tuyết Ưng, từ một lãnh chúa nhỏ bé trở thành một trong những người mạnh nhất của thế giới. Nhân vật được xây dựng chân thực, sống động Các nhân vật trong Tuyết Ưng Lĩnh Chủ được xây dựng rất chân thực, sống động, với những tính cách, cá tính riêng biệt. Đông Bá Tuyết Ưng là một nhân vật chính rất đáng ngưỡng mộ, với ý chí nghị lực phi thường, luôn nỗ lực hết mình để đạt được mục tiêu của mình. Các nhân vật phụ cũng được xây dựng rất tốt, góp phần tạo nên thành công cho tác phẩm. Hệ thống tu hành được xây dựng hoành tráng, sáng tạo Tuyết Ưng Lĩnh Chủ có hệ thống tu hành rất hoành tráng, sáng tạo. Các cảnh giới tu luyện được miêu tả rất chi tiết, sinh động, giúp người đọc dễ dàng hình dung được. Phong cách viết hài hước, dí dỏm Tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị có phong cách viết hài hước, dí dỏm, giúp cho tác phẩm trở nên sinh động, hấp dẫn hơn. Kết luận Tuyết Ưng Lĩnh Chủ là một tiểu thuyết tiên hiệp rất đáng đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật chân thực, hệ thống tu hành hoành tráng, và phong cách viết hài hước, dí dỏm. Một số điểm nổi bật của Tuyết Ưng Lĩnh Chủ Cốt truyện mở rộng, bao quát nhiều thế giới khác nhau Khác với nhiều tiểu thuyết tiên hiệp khác chỉ xoay quanh một thế giới duy nhất, Tuyết Ưng Lĩnh Chủ có cốt truyện mở rộng, bao quát nhiều thế giới khác nhau, từ Long Sơn đế quốc, Giới Tâm đại lục, đến các thế giới khác trong hỗn độn. Điều này giúp cho thế giới của Tuyết Ưng Lĩnh Chủ trở nên rộng lớn và hấp dẫn hơn. Nhân vật chính có tính cách đặc biệt Đông Bá Tuyết Ưng là một nhân vật chính rất đặc biệt. Anh không phải là một người tu luyện từ nhỏ, mà là một người bình thường được chuyển sinh vào thế giới tiên hiệp với một cơ thể mới và võ công vẫn được giữ nguyên. Điều này khiến cho Đông Bá Tuyết Ưng phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách hơn. Tuy nhiên, cũng nhờ vậy mà Đông Bá Tuyết Ưng có thể phát triển bản thân và trở thành một người mạnh mẽ hơn. Mời các bạn đón đọc Tuyết Ưng Lĩnh Chủ của tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị.
Phệ Hồn Nghịch Thiên - Phan Hoàng Qua
Tên eBook: Phệ Hồn Nghịch Thiên Tác Giả: Phan Hoàng Qua Thể Loại: Convert, Tiên Hiệp, Huyển Ảo, Văn học phương Đông Nguồn: tangthuvien.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Phệ Hồn Nghịch Thiên là câu chuyện thuộc thể loại Huyễn Huyễn kể về một thiếu niên thiên tài bị phong ấn, nhờ cơ duyên cởi bỏ cấm chú, học được võ kỹ nghịch thiên, từng bước đưa gia tộc đi lên, đánh bại mọi kẻ thù muốn nô dịch nhân loại. Từ thiếu niên “phế vật” được một hồn nhân loại hiện đại lạc vào, dần dần khôi phục kỹ năng võ thuật phấn đấu từng bước để có thân bản lãnh cao cường… Nhiều đoạn pha lẫn văn phong hài hước khiến cho cốt truyện Phệ Hồn Nghịch Thiên trở nên hấp dẫn hơn... Mời các bạn đón đọc Phệ Hồn Nghịch Thiên của tác giả Phan Hoàng Qua.
Vu Sư Chi Lữ - Nhất Hành Bạch Lộ Thượng Thanh Thiên
Vu Sư Chi Lữ là sự kết hợp của vu thuật, khoa học, một chút ma pháp. Vu Sư muốn mạnh thì phải không ngừng tìm kiếm tri thức, nghiên cứu thí nghiệm hàng ngàn lần, hàng trăm năm, hàng vạn năm mới biến tri thức thành sức mạnh của mình và tất nhiên tri thức cũng có thể kế thừa nhưng không phải kế thừa là biết liền, mà cũng phải trải qua không ngừng thí nghiệm trăm lần nghìn lần để tri thức đó thành của chính mình: Ví dụ: như ba đời sư tổ sư phụ với với anh Main nhờ nghiên cứu mắt ruồi, ếch, rắn, sóng âm mà khi đó anh Main kế thừa và từ đó suy nghĩ đã chế ra được mặt nạ có tác dụng như kính nhìn đêm + sonar + máy quay chậm, Không như mấy thể loại tiên hiệp cứ ngồi xuống là mấy trăm năm qua đi. Trong truyện Vu Sư Chi Lữ anh Main đều phải học tập, sáng tạo khai phá tìm kiếm những tri thức. Mà việc đó lặp lại hàng trăm năm, như thế mới hình dung được sự khó khăn trong tu luyện. Đặc biệt là truyện này có mục tiêu rõ ràng. Sống lâu để làm gì !!!! Như các truyện khác đơn giản chỉ cầu sống lâu, còn trong truyện anh Main chỉ muốn sống lâu để có vô tận tri thức..... Vu Sư chia làm Vu sư học đồ, Chính thức Vu sư, Thánh Ngân Vu sư, Chân linh Vu sư. Vu sư học đồ: từ học đồ cũng hiểu. Chính thức Vu sư: Cấp một Vu sư đến Cấp ba Vu sư. Thánh Ngân Vu sư: Cấp bốn Vu sư đến Cấp sáu Vu sư. Chân linh Vu sư: Cấp 7 Vu sư đến Cấp 9 Vu sư , Còn có hay không cấp 10 thì cũng ko biết, nhưng có thể sẽ không có do cấp 9 hình như còn chưa có nữa. Vu sư còn chia thành các loại khác nhau như: Hàm nghĩa Vu sư, Ám Vu sư, Minh Vu sư, Săn ma Vu sư. Nói chung cũng hơi đa dạng, còn có các nhóm: Săn ma chiến tích, Lê minh trí tuệ, Điệp ảnh Vu sư.... Và truyện tuyệt đối không có chuyện đánh vượt cấp (nếu có thì chắc chỉ áp dụng với Thánh Ngân Vu sư trở lên), gặp thằng cao hơn thì chỉ có nước chạy. Muốn thăng cấp thì phải nghiên cứu để tìm chân lý, chứ không có chuyện ngồi tu luyện hít thở rồi lên cấp.  Vu Sư là một nền văn minh, thường xâm lược thế giới xung quanh để lấy tài nguyên, nô lệ, đồng thời qua đó thí nghiệm nhằm tăng cường tri thức của mình. Vậy nên không khí trong truyện khá đen tối, tàn khốc. Ngoài văn minh Vu Sư ra còn có các văn minh khác, khi gặp nhau thì sẽ có chiến tranh hàng ngàn năm, cho tới khi một bên bị tuyệt diệt hoặc một bên chấp nhận làm nô lệ. Chiến tranh sống động ý tưởng kì lạ tràn ngập trong từng câu . Mỗi câu tôi đọc đều dẫn dắt tâm trí tưởng tượng ra những bức ảnh sống động mà lối tiếp nhau. Phải nói thế mới là CHIẾN TRANH. Trong niệm quan niệm về thời gian hợp lý, mấy người tầng thứ sinh mệnh cao và tầng thứ sinh mệnh thấp có cách nhìn nhận sự việc khác nhau, cùng một vấn đề cũng sẽ có cái nhìn khác nhau, như thế mới thể hiện được những lão gia hỏa sống vạn năm cùng mấy tiểu tử sống trăm năm chênh lệch. Chứ không như mấy truyện khác, mà sẽ thể hiện rõ câu "rừng càng già thì càng cay". Điểm hay của truyện này còn có, mấy người bạn của Main thì sẽ ko có hưởng đến vầng sáng NVC, mà cũng chết như thường có khi còn chết thảm nữa. Và truyện còn thể hiện muốn có được thì phải trả ra một cái giá hợp lý thì sẽ lấy được, chứ ko có vụ không làm mà hưởng.  Truyện này sẽ không có YY, xuyên việt, phần mềm hack... Và khi bạn đọc truyện này dù bạn thích hay là ghét thì mình dám chắc nó sẽ có những đoạn tình cảm sẽ làm bạn đọc sẽ im đậm (còn buồn hay vùi đọc sẽ biết).Cũng sẽ có những lúc đau thương vì những cái chết không mong muốn nhưng dám chắc một đều bạn sẽ không bắt bẻ được vì tác giả tả rất logic cái chết đó. Mời các bạn đón đọc Vu Sư Chi Lữ của tác giả Nhất Hành Bạch Lộ Thượng Thanh Thiên.