Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cửu Thiên

Thế nhân đều muốn thành tiên Thanh tâm quả dục thật phiền lắm thay Trần gian sương gió lắt lay Cơm gà cá thịt mỗi ngày đều no Thành tiên trăm việc chẳng lo Kiều thê mỹ thiếp bao giờ mới quên? Vạn năm một kiếp tu tiên Chẳng bằng phàm tục triền miên một đời Thần tiên trần thế xa rời Phàm nhân khoái hoạt rong chơi bốn mùa (Cua Đá phổ thơ) Sách mới của nhóm dịch Cửu Mệnh... mong các đạo hữu ủng hộ trong thời gian sắp tới! Đa tạ đa tạ! *** "Thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ..." Hoàng hôn buông xuống, xa xa truyền đến tiếng thở dài từ phía con đường mòn nhỏ hẹp lượn quanh dưới chân núi Hắc Phong cách Ngưu Đầu thôn hơn ba mươi dặm về hướng Tây. Theo hướng con đường nhỏ đi tới là một thiếu niên độ chừng mười một, mười hai tuổi. Da mặt hắn trắng nõn, quần áo trên người mặc dù rách rưới nhưng lại sạch sẽ. Đôi mắt tiểu tử đó to tròn kèm theo vẻ mặt uể oải tạo cho người mới nhìn có cảm giác thật thà, nhút nhát, nhưng lại không kém phần ngây thơ, chất phác. Chẳng qua là, hình ảnh một thằng nhóc nhỏ tuổi mà giờ này còn đang lang thang giữa rừng núi hoang vu không một bóng người, khá là quỷ dị. Buổi chiều tối tại nơi đây thường có mãnh thú qua lại, mà một đứa bé như này lại không nên xuất hiện mới đúng. Càng làm cho người khác kinh ngạc hơn là mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng hắn lại vừa đi vừa thở dài, vẻ mặt mang theo chút đau lòng. "Phương Quý ta đây, đường đường là dòng dõi của Tiên Nhân, ba tuổi biết leo cây, năm tuổi bắt cá, bảy tuổi đại chiến với toàn bộ trẻ nhỏ ở thôn không địch thủ, tám tuổi có thể cãi nhau cả ngày với góa phụ nhà họ Hoa. Bổn thiếu gia thiên tư kinh diễm, sinh ra đã bất phàm, tựa như anh hùng tịch mịch..." "Không phải chỉ là trộm của Vương lão thái một con gà thôi sao, đám kia làm sao dám xách đao đến tìm ta bắt đền..." ".....Thế thì làm sao?" ".....Chắc do thủ đoạn trộm gà của ta còn chưa đủ giỏi, thế mà lại bị tóm!...." .... Thằng nhóc họ Phương vừa đi vừa lắc đầu, nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân. Tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang dần vụt tắt, cả đất trời được che phủ bởi màn đêm u tối. Tại nơi hoang sơn dã lĩnh này, gió thu thổi qua khiến cho từng khóm cỏ hoang lay động hợp tấu cùng âm thanh xào xạc của khu rừng xung quanh tạo ra cảm giác rờn rợn ghê người. Phương Quý thầm sợ hãi, nói: "Truyền thuyết nói là ban đêm trên núi hay xuất hiện yêu ma quỷ quái ăn thịt người, không lẽ ta thật sự gặp phải thứ đó chứ?" "Không được, không thể tự hù dọa mình vậy được." Càng nghĩ càng sợ, hắn liền lắc lắc cái đầu nhỏ, thầm nghĩ: "Nhưng mà ta là dòng dõi tiên nhân, trời sinh đã giỏi, nếu như tiểu yêu tiểu quỷ có thật, chẳng lẽ lại dám đến trêu chọc ta? Mà thôi, bây giờ nên tìm chỗ ẩn núp trước đã! Dù sao ta cũng không đi sâu vào trong núi , tạm trú ở nơi này qua một đêm, sáng sớm ngày mai quay về nói với Tiên Nhân lão tổ tông cho ta thêm mười năm nữa, bọn họ còn ai dám bất kính với ta..." Vừa nghĩ vậy, lòng liền thấy thoải mái, hắn bèn quan sát trái phải đánh giá tình hình. Hiện tại, đang ở nơi rừng sâu núi thẳm, gió thu làm cho con người ta cảm thấy khó chịu vô cùng, điều Phương Quý nên làm bây giờ là tìm một nơi tránh gió. Vừa đi được vài bước, hắn liền thấy có một tòa mộ hoang đã bị phá hủy hơn một nửa nằm ở phía bên trái sườn núi. Trước ngôi mộ, có một tấm bia được dựng thẳng đứng, hai bên trái phải là các ụ đất nhấp nhô, vừa vặn có thể chắn được gió. Thấy vậy, hắn liền vui vẻ, ba chân bốn cẳng vọt lẹ tới một hõm đất kế bên ngôi mộ, đút hai tay vào trong áo, ngoan ngoãn nằm xuống. Phương Quý thoải mái nằm bắt chéo hai chân, nhìn bia đá kế bên, hình như là của một ông lão họ Lục, tên Hối, bèn nói: "Lục lão huynh, hôm nay gia môn ta có nạn, mượn chỗ của ông tá túc một đêm. Chờ ngày nào đó lão tổ tông Tiên Nhân tới đón ta trở về, lúc đó ta phát đạt, nhất định quay trở lại lập cho ông một cái bia mới thật đẹp. Buổi tối xin ông giúp ta quan sát kỹ bốn phía, tránh cho bọn dã thú đui mù bén mãng tới tha giày ta đi mất..." Vừa nói nhảm, tay hắn vừa sờ soạng vào đồng tiền nhỏ đang đeo trên ngực, lòng yên tâm được một chút. ........ Tên nhóc này thật gan dạ, thực sự dám nằm ngủ kế bên ngôi mộ, chưa được bao lâu thì đã mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp. Trong giấc mộng, hắn thấy Tiên Nhân lão gia đang từ trên trời bay xuống, bọn phú hào ở Ngưu Đầu thôn tranh nhau nịnh bợ hắn, dâng lên nào là thịt heo, đầu gà, màn thầu; tay trái hắn ôm ấp Hồng Bảo Nhi, tay phải ôm lấy góa phụ họ Hoa, miệng nhét đầy thức ăn dầu mỡ, cười lớn ha ha!... Gió xào xạc, thổi qua triền núi, làm lá cây phát ra âm thanh rào rào vang dội. Xa xa dường như truyền tới tiếng yêu ma đang gào thét, đất đai mơ hồ rung chuyển nhẹ. Chẳng biết từ lúc nào, từng âm thanh kỳ quái mơ hồ vang lên tựa như từng cơn gió thổi luồng qua khe đá, lại tựa như tiếng chồn hoang khóc lóc thảm thiết nơi mộ phần. Phương Quý đột nhiên tỉnh lại, lau nước miếng đang chảy dài trên mép, cảm giác bụng đói cồn cào. Sáng ngày hôm qua, hắn đã chén sạch sẽ con gà mà mình vừa trộm được. Đến sáng hôm nay ra cửa, vì giữ lại chút sĩ diện cuối cùng, hắn không thèm qua nhà tên đồ tể họ Lý ăn chực điểm tâm. Cho nên từ sáng đến giờ, trong bụng không có một hạt cơm, mà lại lang thang hơn ba mươi dặm đường núi, hắn sớm đã da bụng dính da lưng rồi. Trong lòng nảy lên suy nghĩ, Phương Quý quyết định đi ra ngoài tìm đồ ăn. Nhớ lại con đường đi qua ban nãy, hắn thấy có một con suối nhỏ ở hướng Nam, nói không chừng còn có thể bắt được mấy con cá mập ú để nướng ăn. Nghĩ là làm, hắn liền bò dậy, nương theo ánh trăng, bước thấp bước cao mò mẫm vào rừng sâu. Mời các bạn đón đọc Cửu Thiên của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Biên Thành Đao Thanh (Cổ Long)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Biên Thành Đao Thanh PDF của tác giả Cổ Long nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ảo Thuật Thần Tọa (Mực Thích Lặn Nước)
Nội dung truyện tiên hiệp "ảo thuật thần tọa" nói đến một chân lý: “Tri thức là sức mạnh. Thần chẳng qua là ảo thuật sư khá mạnh thôi.” Hạ Phong - chàng sinh viên đang chuẩn bị bảo vệ luận văn tốt nghiệp - mang theo những tri thức khoa học thời hiện đại xuyên không đến thế giới của ma pháp. Ngỡ như ở vùng đất châu Âu thời Trung cổ nhưng không khí khác lạ nơi đây làm người ta nghi hoặc. "Câu chuyện dần phát triển theo chiều hướng xấu, định luật Murphy lãnh khốc nhắc nhở Hạ Phong về cậu nhóc đột nhiên xuất hiện, mặc trang phục cây đay này. Hơn nữa, tuy Hạ Phong nghe hiểu được ngôn ngữ của cậu nhóc này, cũng có thể nói được nhưng hắn lại không phải là nhà ngôn ngữ học nên không thể đoán được đây là loại ngôn ngữ gì". Tìm mua: Ảo Thuật Thần Tọa TiKi Lazada Shopee Liệu Hạ Phong sẽ tồn tại nơi đây bằng cách nào, sẽ đối mặt những điều gì, hãy cùng đọc truyện để khám phá nhé.***Lucien nhìn qua cửa xe ngắm con đường dần dần mờ tối, nghe Victor, Lane và Lotter thoải mái tự tại trò chuyện về phong cảnh mùa này trong trang viên. “Lucien, sao cậu không nói chuyện? Lẽ nào không có hứng thú với rượu nho “Bern” do chính nhà Phyllis ủ ư?” Lane chú ý đến Lucien yên lặng ngồi bên cạnh cửa sổ xe ngựa, ngậm cười hỏi. Trang viên “Bern” của Phyllis bao gồm một mảnh ruộng nho rất tốt, nho thu hoạch trong đó phần lớn dùng để ủ rượu. Sau khi chọn lựa và cất vào hầm rất nhiều năm thì rượu nho trang viên “Bern” đã có tên tuổi không nhỏ ở Arthaud, được xem là rượu nho hạng hai, chỉ có nhận được lời mời đến vũ hội, yến hội của nhà Phyllis mới có cơ hội thưởng thức. Lucien tìm cớ che đậy: “Ngài Lane, thực ra tôi đang lo lắng về vũ hội lát nữa, tôi không biết nhảy điệu nào cả, rất mất mặt.” “Cần ta dạy cho cậu không? Mặc dù cậu không phải là nữ sĩ xinh đẹp.” Lane nói với Lucien một cách châm chọc: “Hoặc cậu xem ta như là nữ sĩ xinh đẹp cũng được.” Nhìn thấy bộ dạng quẫn bách không nói nên lời của Lucien, Victor cười nói với hắn: “Tình hình của trò tất cả bọn ta đều rõ, sẽ không có ai cố ý mời trò nhảy đâu. Dĩ nhiên nếu Lucien trò muốn học thì ta nghĩ các tiểu thư xinh đẹp đều sẽ rất vui lòng dạy cho trò.” Trong bầu không khí thoải mái tùy tiện này, tâm trạng Lucien dần bình tĩnh lại. Tất cả sự chuẩn bị đã làm xong, sau đó chính là việc thực hiện cụ thể, nên hiện giờ có lo lắng, căng thẳng hơn nữa cũng không có giúp gì được. Xe ngựa ra khỏi cổng thành, đi qua sông Belen rồi chạy về phía trang viên ở giữa rìa phía bắc rừng đen Mazel và con sông.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ảo Thuật Thần Tọa PDF của tác giả Mực Thích Lặn Nước nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hoán Nhật Tiễn - Tập 2 (Thời Vị Hàn)
Sách của tác giả: Thời Vị Hàn Hoán Nhật Tiễn - Tập 2 (Thời Vị Hàn) Hoán Nhật Tiễn - Tập 1 (Thời Vị Hàn) Phá Lãng Trùy (Thời Vị Hàn) Thiết Hồn Ảnh (Thời Vị Hàn) $('#testCarousel3').owlCarousel({ items: 3, loop: true, margin: 10, autoplay: true, video: true, merge: true, autoplayTimeout: 3000, autoplayHoverPause: true, responsive: { 0: { items: 2 }, 479: { items: 3 }, 768: { items: 4 }, 1200: { items: 5 }, } }).addClass("owl-carousel-init");