Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Chú Chim, Con Ếch Và Khu Vườn Màu Xanh

TỪ BỎ Ư? TRONG TỪ ĐIỂN CỦA TÔI KHÔNG CÓ HAI TỪ ĐẤY! Đã bao giờ bạn rơi vào tận cùng của chán nản, muốn buông bỏ tất cả? Đã bao giờ bạn cảm thấy dù nỗ lực thế nào cũng bị hiện thực đánh gục? Đã bao giờ bạn từ bỏ đam mê chỉ vì không đủ niềm tin, không đủ sức lực? Nếu đã từng ít nhất một lần rơi vào tình trạng ấy, chắc chắn bạn không nên bỏ lỡ câu chuyện này - câu chuyện về Jack - một cậu bé luôn có mơ ước thay đổi thị trấn nơi mình đang sống. Dù cho hoàn cảnh có khó khăn, khắc nghiệt đến mấy, Jack cũng chưa bao giờ có ý định từ bỏ thị trấn. Bởi ở đó có gia đình gắn bó, có quê hương ấm áp tình người, có những điều thân thuộc nhưng rất đỗi quan trọng.  “Chuyện chú chim, con ếch và khu vườn màu xanh” sẽ là một "La Dolce Vita" dành cho bạn: Ai trong chúng ta cũng đều muốn sống một cách có ý nghĩa nhất, tận hưởng những điều tốt đẹp nhất mà tạo hóa đã ban tặng. *** NHỮNG CÂY CẦU Sống ở Thị Trấn Đồng giống như sống trên mặt trăng. Toàn bộ khu vực là đất đá nguyên sơ, trơ trụi gập ghềnh do những mương rãnh chống xói mòn cắt ngang qua mọi hướng. Xa tới tận đường chân trời, cảnh vật trông như một chiếc túi giấy nâu nhàu nát. Không có cả cây bụi lẫn trảng cỏ, không có mảng xanh nào len qua mặt đất để gắn nhà cửa của chúng tôi vào mảnh đất này, để những ngôi nhà trông như thuộc về nơi đây. Vậy vì sao cô Post lại mất công dạy chúng tôi về cây cối trong khi chúng tôi chẳng có cây cối gì? Những người thợ đã sử dụng hết cây khi bắt đầu khai thác mỏ đồng ở đây từ một trăm năm trước. Họ chặt cây để làm nhiên liệu cho các lò luyện kim lộ thiên, họ dùng những lò này để nung trước khi nấu chảy quặng. Khói từ những ống khói tạo ra mưa axit, và chính mưa axit đã giết sạch mọi vật. Giờ họ không còn làm như vậy nữa nhưng tự nhiên vẫn chưa trở lại. Dẫu vậy, cô Post nói rằng tất cả chúng tôi nên biết cây hoàng dương - loài cây tiêu biểu của bang Tennesse trông ra sao, và biết phân biệt cây hoàng dương với các loài thông, sồi, dẻ vàng hay phong. Cô bảo rằng không có cây cối là điều bất thường, mặc dù đối với chúng tôi việc đó thật bình thường. Trên tấm màn chiếu, cô cho chúng tôi xem hết slide này đến slide khác hình ảnh cây cối, từ các thân cây màu nâu to bự với ngọn xanh đầy lá, cho tới các cành nhánh dài mảnh khảnh với các lá kim trông như bàn chải. Với những gì chúng tôi biết về cây cối thì cô có trưng ra phi thuyền không gian chúng tôi cũng tin. Bên ngoài cửa sổ phòng học, tất cả những gì chúng tôi thấy là Những Ngọn Đồi Đỏ, như cách người dân địa phương vẫn gọi, đó là vùng đất chỉ có ích cho việc khai thác mỏ đồng và lái những chiếc xe đạp thể thao địa hình BMX. Nói vậy chứ tôi cũng chẳng có một chiếc xe loại ấy. Chiếc xe đạp đầu tiên của tôi là loại rẻ tiền, nó đã thoát khỏi tay tôi, lao xuống con đường đất rồi nảy trên các mương chống xói mòn, ném mình vào không khí như một chú chim cất cánh bay. Tôi có chiếc xe đạp này từ hồi lên mười, vì thế lúc chiếc xe rời bỏ tôi, nó đã trở nên quá nhỏ. Tôi liên tục nói bóng gió với mẹ rằng tôi cần một món quà Giáng sinh thật chất, một chiếc xe đạp đua BMX mới như chiếc xe trưng ở cửa hàng Công ty. Nhưng mẹ nói chiếc xe ấy quá đắt và nguy hiểm, thật chẳng có lý gì hết. Dẫu sao, nếu có xe đạp, tôi đã không phải cuốc bộ với Piran vào cái ngày tháng tám đó, ngày mà chúng tôi đụng độ Eli cùng đám bạn của hắn, và có thể tôi đã không làm gãy cánh tay mình. Piran được đặt tên theo vị thánh bảo trợ ngành khai thác thiếc, bạn hẳn nghĩ rằng cậu bạn thân nhất của tôi là một thiên thần. Nhưng cậu ấy khiến chúng tôi gặp rắc rối còn nhiều hơn cả quỷ sứ. Việc tôi băng qua cây cầu cạn đó là lỗi của cậu ấy, nếu cậu ấy không thách thì tôi đã không làm. ※ Đó là một ngày mùa hè nóng nực, không khí nặng nề và mọi vật đều nhuốm ánh vàng son. Eli Munroe cùng băng nhóm của hắn - một đám con trai cấp ba đang tụ tập hút thuốc ở đầu cầu cạn khi chúng tôi đi ngang qua trên đường tới Ao Thải Cũ Số Hai. “Nhìn các em bé dễ thương này.” Chúng cười. “Cá là các bé quá nhát không dám băng qua cầu đâu.” “Thôi đi.” Tôi lừ mắt và tiếp tục đi, nhưng Piran chộp lấy cánh tay tôi. “Coi nào Jack, băng qua cầu đi.” Cậu ấy nói. Khuôn mặt Piran bị biến dạng qua cạnh chiếc kính dày cộp cậu ấy đang đeo khi nhìn tôi từ một phía. “Không đời nào!” “Năm tới bọn mình sẽ lên cấp ba, đến lúc ấy một đứa trong đám này sẽ là học sinh năm cuối. Cậu muốn chúng gọi bọn mình là thỏ đế à? Tốt nhất là. giờ hãy chứng tỏ cho chúng thấy.” Piran thì thầm. “Tớ thách cậu đấy. Tớ đi trước nhé.” Piran không chờ tôi trả lời. Cậu ấy hất cằm rồi bước lên một thanh tà vẹt. Eli cùng băng của hắn rú lên reo hò. Tôi lo bệnh hen suyễn của Piran sẽ tái phát như thường lệ mỗi khi sợ hãi hay căng thẳng, nhưng cậu ấy vô cùng bình tĩnh giữ thăng bằng đi từ thanh đòn này sang thanh đòn khác. Cậu ấy băng qua cầu, nhảy xuống đất, rồi quay lại nhìn tôi cười nhăn nhở. Đến lượt tôi. Ánh nắng phản chiếu lên lớp kính chắn gió chiếc xe Jeep cũ của Eli làm tôi phải che mắt. Đây không phải cây cầu cạn cao nhất Hạt Polk nhưng cũng khá cao. Dưới trụ cầu, làn nước màu hổ phách đã gần khô cạn kể từ đợt mưa trước, chỉ thấy một lớp bùn vàng dày bám quanh những thanh đòn được tráng nhựa đường của cây cầu. Chạy từ đầu cầu tới cuối cầu cũng chỉ như chạy từ trụ thứ nhất đến trụ thứ hai, nhưng tôi chưa từng chạy trên các thanh đòn nằm quá gần nhau chỉ dành cho đi bộ thế này, nhất là khi nó lại nằm quá cao so với mặt đất. Bên dưới lòng chảo, mặc dù không có cây cối nhưng các ngọn đồi xung quanh cũng đủ để che phủ mọi thứ. Tôi lắng nghe mong có tiếng tàu vọng tới, nhưng thật yên lặng. Sự im lặng của Thị Trấn Đồng nghĩa là không có tiếng côn trùng hay chim chóc, thậm chí không có cả gió, điều đó làm tôi đổ mồ hôi nhiều hơn. Không còn cách nào tránh khỏi việc này. Nếu không băng qua cầu, không những tôi sẽ phải nghe đám Eli nhắc đi nhắc lại chuyện này, mà Piran cũng sẽ không bao giờ nói chuyện với tôi nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, xoa xoa chiếc chân thỏ may mắn trong túi áo rồi bước lên. Tôi mới chỉ vượt qua nửa cây cầu thì đoàn tàu xình xịch xuất hiện. “Chạy đi… CHẠY!” Tất cả hét lên. Nhưng tôi chẳng thế sang kịp đến bờ bên kia, mà mặt đất lại cách quá xa để nhảy xuống. Các thanh tà vẹt nhô ra như những móc treo phía ngoài đường tàu làm tôi nảy ra một ý tưởng. Tôi quỳ xuống, bò ra tới rìa, những mảnh vụn gỗ đá đâm vào tay và đầu gối tôi. Tôi nghiến răng vì đau đớn. Đoàn tàu vừa tới gần, tôi kịp thời dùng tay ôm chặt một móc treo rồi lẳng hai chân qua một bên. Tôi đá chân liên tục mong tìm kiếm một điểm tựa. Nhưng tất cả những gì chân tôi đụng phải chỉ là không khí. Dạ dày tôi lộn tùng phèo, đầu tôi quay mòng mòng. Tôi ấn má vào lớp nhựa đường nóng dính trên thanh đòn khi tôi giữ chặt nó, tôi ngửi thấy mùi như lốp xe cháy sát bên cạnh. “Tránh xa địa phận Công ty ra, Jack nhé.” Tôi nhớ tới lời bố dặn. “Nguy hiểm lắm.” Nhưng Công ty sở hữu gần như mọi thứ quanh đây, không có nhiều việc có thể làm ở Thị Trấn Đồng mà không dính đến nguy hiểm theo cách này hay cách khác. Tôi nên làm gì, ngồi trong nhà cả mùa hè à? Tôi đã đủ lớn để tự lo cho bản thân. Nhưng ngay lúc này, tôi ước mình đã nghe lời bố. Đoàn tàu rú ầm ĩ lao về phía tôi, tiếng còi lớn tới nỗi đầu tôi ù đi. Từ góc nhìn của tôi, đoàn tàu như một con quái vật khổng lồ bằng sắt với tấm vỉ nướng phía trước đầy những răng kim loại, nó đang lao tới để nhai tôi ngấu nghiến. Tôi không còn cảm nhận được các ngón tay của mình chứ đừng nói tới phần còn lại của cơ thể. Sau này khi kể lại tôi vẫn khẳng định rằng chuyển động rung lắc đã khiến tôi buông lơi, nhưng nói thật với trời đất tôi đã buông tay. Tôi rơi hàng chục mét xuống lớp bùn bên dưới. Được rồi, chắc chỉ khoảng vài mét thôi, nhưng tôi nhớ rõ những tiếng “bõm!”, “tõm!” của lớp bùn, chính nó đã cứu sống tôi, ngay trước tiếng “rắc!” Đau đớn ùa tới cánh tay tôi. Eli cùng băng của hắn biến khỏi đó không thể nhanh hơn. Chúng trèo lên nhau thành một đống trong chiếc xe Jeep cũ mèm của Eli, rồi lao đi để lại đám mây bụi. Nhưng một đứa trong đám đã chậm chân và bị bỏ lại phía sau. “Will McCaffrey!” Piran hét lên. “Người trong mương kia là con trai của ông Ray Hicks đấy, mà bố anh làm việc ở mỏ. Tôi có cần cho anh hay chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh không mau đi tìm người giúp không hả?” Tôi không biết vào khoảnh khắc đó mình ghét hay quý Piran nữa, nhưng tôi không có nhiều thời giờ nghĩ về việc ấy. Tôi ngất đi. Khi tôi tình lại, Piran đang ngồi cạnh tôi vừa hít ống xịt vừa khóc lóc xin lỗi vì đã đẩy tôi vào tình huống khó khăn đó. Tôi thì khóc vì quá đau. Cậu ấy dùng chân làm gối để đầu tôi tựa vào. Tư thế thật vụng về, nhưng chúng tôi là một mớ hỗn độn bù lu bù loa nên tôi cũng chẳng bận tâm. Khi nước mắt đã khô và hơi thở bình tĩnh lại, Piran kể chuyện cười cho tôi nghe để giúp tôi không nghĩ tới cơn đau đang hành hạ. Dĩ nhiên tôi đã nghe tất cả những chuyện cười này trước đây. “Cậu không có chuyện gì mới à?” Tôi hổn hển. “Quỷ tha ma bắt, tớ không biết nữa. Tớ xin lỗi Jack ơi.” Piran lại khóc. “Bố sẽ giết tớ khi biết chuyện này, nhất là khi biết bọn mình đang tới chỗ ao thải cũ…” Chúng tôi không được phép tới đó. Đấy là nơi Công ty đổ bỏ nước họ dùng để tách những phần khoáng cuối cùng trong quặng. Khi họ đóng một ao thải lại, họ sẽ không bơm nước vào nữa. Vì thế, mặc dù tên là Ao Thải Cũ Số Hai nhưng nơi ấy không giống ao chút nào. Khắp nơi khô ráo, không có gì ngoài bụi silicat cứng màu trắng, vào những ngày gió, lớp bụi này thổi khắp Thị Trấn Đồng. Ao thải trông như một sa mạc với làn nước màu đồng rịn qua bờ ao, phủ lên đá một lớp nước bùn sắt màu mù tạt. Khu vực ao thải rộng hàng mẫu trông còn cằn cỗi hơn cả phần còn lại của Thị Trấn Đồng, tôi đoán đấy là lý do chúng tôi nghĩ nơi này rất ngầu. Ở đó trông như hành tinh khác vậy, vì thế chúng tôi thường giả vờ mình đang trên đường di cư giữa các vì sao ngoài không gian như trong phim Star Trek và hạ gục nhau bằng những khẩu súng bắn laze vô hình. “Cậu không cần cho bố biết.” Tôi nghẹn lời. “Chứ không thì vì sao bọn mình lại đi xa đến tận đây? Dù bố tớ không phải là một thợ mỏ nhưng ông ấy không ngốc đâu.” “Khỉ gì chứ, chú ấy chắc chắn là người thông minh nhất ở đây.” Tôi gắng sức nói. Mặt trời nung chúng tôi như cái lò. Tôi khát quá, lưỡi tôi phồng lên như quả bóng chày. “Bố cậu không cần phải xuống lòng đất làm việc.” Bố của Piran quản lý bưu điện của thị trấn, dường như việc này khiến cậu ấy ngượng. “Nhưng dưới lòng đất mới là nơi kiếm được nhiều tiền.” Cậu ấy nói. “Nếu không vì bệnh hen suyễn, tớ sẽ trở thành thợ mỏ.” Hẳn là tôi đang bị ảo giác. “Gì cơ? Vì sao?” “Cậu đùa à?” Piran đáp. ”Ở dưới ấy chẳng bao giờ có mưa hay tuyết, quanh năm lúc nào cũng một nhiệt độ. Cả thị trấn đối đãi với cậu như hoàng tộc, rồi cậu còn được giảm giá ở cửa hàng của Công ty nữa. Một ngày nào đó tớ muốn trở thành thợ mỏ giống như cậu.” Giống tôi ư? Tôi ráng nuốt xuống nhưng cổ họng khô khốc. Tôi ước mình cũng yêu công việc thợ mỏ như Piran hay bố tôi, yêu những chiếc mũ cứng, sức mạnh của công việc, tình cảm gắn bó đặc biệt giữa các thợ mỏ. Nhưng rồi tôi sẽ lại nghĩ về những người tôi quen biết đã chết hoặc bị thương bởi những vụ nổ hay sập hầm. Tôi nghĩ về bố tôi ngày nào đi làm về cũng phải kỳ cọ người thật kỹ mà chẳng bao giờ sạch hẳn. Những việc ấy dường như không hề làm bố tôi sợ. Bố của bố, ông nội Hicks của tôi đã mất trước khi tôi ra đời, bố coi cái chết của ông như một tấm huy hiệu danh dự. “Chúng ta là thợ mỏ, Jack ạ.” Bố đã nói. “Khai mỏ nằm trong máu chúng ta.” Tôi chắc chắn một điều là khai mỏ không nằm trong máu của tôi. Bố vẫn trông chờ tôi nối gót bố và sớm thôi tôi sẽ phải bảo bố rằng tôi không muốn. Nghĩ đến chuyện đó khiến tôi đau dạ dày. Bố đã tới làm việc ở mỏ từ hồi mười bảy tuổi, và em trai bố, chú Amon, làm ở đó từ lúc mười lăm, chỉ hơn tôi bây giờ hai tuổi. “Cậu có thể nói vài lời tốt về tớ khi cậu vào đó làm.” Piran nói. Tôi rên rỉ. Một phần để cậu ấy ngậm miệng, nhưng chủ yếu là bởi tôi đau quá, mà việc suy nghĩ còn khiến tôi đau đớn hơn. Lâu vô tận mới có người tới giúp, nhưng cuối cùng họ cũng đến. Các nhân viên y tế mang tôi đi trên một chiếc cáng trông như ván trượt màu cam cực hiện đại. Tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cái mương ấy khi họ cứ thở hổn hển như thể chưa từng leo lên một ngọn đồi nào suốt cuộc đời. Cũng có thể coi là may mắn khi họ suýt làm rơi tôi và tôi lại ngất đi. Việc ấy giúp tôi khỏi thấy đau đớn suốt nửa hành trình leo lên dốc đá lở. ※ Tôi vẫn còn bị bó bột khi chúng tôi quay lại trường học vào tháng 9. Mỗi lần kể lại chuyện này Piran càng khiến câu chuyện trầm trọng hơn, cho tới khi tôi trở nên cực kỳ nổi tiếng. Cả lớp ký lên cánh tay bó bột của tôi, bao gồm cả đội bóng chày Thợ Mỏ mà tôi tham gia. Buster, cậu em họ tôi nói: “Em sẽ giết anh nếu anh làm gãy tay trong mùa bóng chày đấy.” Cứ như gãy tay trong kỳ nghỉ hè thì tốt hơn ấy nhỉ? Tôi đoán đấy là cách nói khác thường của Buster rằng cậu ta quan tâm đến tôi. Hoặc là không quan tâm. Tôi chọc cây bút chì xuống dưới lớp bó bột, cố gãi một chỗ ngứa vừa khéo… ngoài tầm với. Tôi chẳng thế chờ đến lúc bỏ thứ trời đánh này đi. “Jack Hicks, em có chú ý đến bài giảng không đấy?” Cô Post nạt. “Có điều gì đặc biệt về cái cây này?” Cô hỏi khi chỉ thước vào màn chiếu có hình một thân cây ngọn rậm rạp. “Cái cây có màu xanh ạ?” Tôi nói và mọi người đều cười. Nhưng tôi nghĩ đó là câu trả lời hay đấy chứ. Trong một thế giới với đất nâu, bùn vàng và cánh tay bó bột bẩn thỉu của tôi, bất cứ thứ gì màu xanh cũng đều đặc biệt. Thực tế nếu làm được tôi đã biến cả Thị Trấn Đồng thành màu xanh rồi. Mời các bạn đón đọc Chuyện Chú Chim, Con Ếch Và Khu Vườn Màu Xanh của tác giả Elizabeth O. Dulemba & Nguyễn Trang (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Đường Đi Đến Thành Công Bằng Sự Tử Tế
Đây là một cuốn sách "2 trong 1", bạn đọc sẽ được tìm hiểu cùng một lúc, triết lý kinh doanh của một nhà kinh doanh tài ba hàng đầu Nhật Bản hiện đại - Inamori Kazuo, và tư tưởng làm người mẫu mực của một võ sĩ samurai chân chính bậc nhất nước Nhật thời Minh Trị Duy Tân - Saigo Takamori. Tình đồng hương, lòng ngưỡng mộ của Inamori dành cho người samurai chân chính Saigo được bộc lộ rõ trong sách nhưng nó không phải là những lời tán dương sáo rỗng mà là những lý giải đầy tâm tư của chính tác giả với những kinh nghiệm của bản thân. Và quan trọng hơn cả, hai nội dung trong sách đều xuất phát từ những ưu tư của những công dân yêu nước tột cùng. Saigo Takamori trăn trở trước những thay đổi của xã hội Nhật đương thời khi đương đầu với văn minh Âu - Mỹ, Inamori Kazuo trăn trở trước những nhiễu nhương của xã hội Nhật Bản hiện đại trên đường chạy gìn giữ vị trí cường quốc kinh tế. Vậy mà lạ thay, hai xã hội Nhật Bản ở cả hai thời đại khác nhau xa hàng trăm năm đấy đều là hai xã hội, hai thời kỳ mà người Việt Nam ta đang ngưỡng mộ, đang khao khát vươn đến. Đọc Con Đường Đi Đến Thành Công Bằng Sự Tử Tế, bạn sẽ nhận ra chúng ta yêu nước bằng cách ngưỡng mộ hình mẫu, khao khát vươn lên không thôi chưa đủ, mà phải ngay lập tức, từ bây giờ, mỗi người chúng ta phải thay đổi, dám dấn thân trên con đường đầy chông gai của cuộc đời bởi "hưng suy của một quốc gia đồng nhất với trạng thái tâm hồn của quốc dân" (Inamori Kazuo). Có như vậy, chúng ta mới có thể góp phần xây dựng Việt Nam tốt đẹp hơn. *** Xã hội những năm gần đây, những vụ án tồi tệ liên tục xảy ra: đánh tráo thực phẩm, che giấu sản phẩm lỗi, kết toán ảo... đến chuyện lập quỹ đen, các sự thật đáng buồn liên tiếp bị lộ tẩy về những người được gọi là công bộc của dân; rồi ở gia đình thì đầy các vụ án bi thảm... Và trước những chuyện như vậy hẳn sẽ nghe đâu đó tiếng thở dài “rồi đất nước này sẽ về đâu?”. “Rồi đất nước này sẽ về đâu?”, bạn có biết đó là lời thở dài của một con người, mà theo nhiều thước đo hiện đại là mẫu người thành công - Inamori Kazuo, người sáng lập Công ty Kyocera, Công ty KDDI, nguyên chủ tịch Japan Airlines. Người đàn ông 75 tuổi này phải nói lên những lời đau buồn ấy trong lời nói đầu của tập sách Con đường đi đến thành công bằng sự tử tế, như lý giải lý do ông tha thiết muốn viết cuốn sách này. Tác giả chỉ ra nguyên nhân “chính tâm hồn đang ngày càng lụn bại đã làm người Nhật xấu xí đi. Và nó cũng là nguyên nhân chính tạo nên sự hỗn loạn trong xã hội Nhật ngày nay”. (Lời giới thiệu của Tuổi Trẻ) Thông qua cuốn sách Con đường đi đến thành công bằng sự tử tế, tác giả Inamori Kazuo - Nhà sáng lập Hãng điện tử khổng lồ Kyocera, Hãng điện thoại KDDI, nguyên Chủ tịch Hãng Japan Airlines - mong muốn độc giả có thể tìm thấy con đường phải đi sau khi được tiếp xúc với những lời vàng ngọc của võ sĩ “samurai chân chính cuối cùng” Saigo Takamori. Inamori Kazuo tốt nghiệp ngành Kỹ sư Hóa học Ứng dụng Trường Đại học Kagoshima. Năm 1959, ông thành lập Công ty Kyoto Ceramic (Công ty Kyocera ngày nay) và đảm nhiệm chức Chủ tịch HĐQT, từ năm 1997 thì giữ chức Chủ tịch danh dự. Năm 1984, ông thành lập Công ty Daini Denden (Công ty KDDI ngày nay) và giữ chức Chủ tịch HĐQT, từ năm 2001 thì trở thành Cố vấn danh dự. Cũng trong năm 1984, ông thành lập quỹ Inamori, sáng lập giải thưởng Kyoto (vốn được xem là phiên bản Nhật của Giải thưởng Nobel) để biểu dương những người có thành tích cống hiến cho sự phát triển, tiến bộ xã hội của nhân loại. Ông còn là Hiệu trưởng Trường Seiwajyuku – nơi hội tụ các doanh nhân trẻ. Inamori Kazuo có nhiều đầu sách được dịch và xuất bản tại Việt Nam. Hầu hết sách của ông trình bày những kinh nghiệm sống, kinh nghiệm kinh doanh và chia sẻ về những suy nghĩ làm người chân chính.   Mời các bạn đón đọc Con Đường Đi Đến Thành Công Bằng Sự Tử Tế của tác giả Inamori Kazuo.
Sinh Ra Để Giành Chiến Thắng
Zig đã luôn dạy rằng, bạn sinh ra để chiến thắng,nhưng để trở thành người chiến thắng bạn phải có kế hoạch để chiến thắng và chuẩn bị để giành chiến thắng. Bạn sẽ học được rằng, khi bạn hy vọng mọi thứ có thể thay đổi, và một kế hoạch để thực hiện thay đổi đó, bạn có thể hành động. Cách tiếp cận cuộc sống cân bằng, toàn diện của Zig Ziglar đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người, giúp họ biết tận hưởng sức khỏe tốt, tình yêu và lòng biết ơn đối với gia đình và bạn bè, tài chính cá nhân, tự do và an tâm về tinh thần. Hướng dẫn của ông về cách sống một cuộc sống không còn chỗ để hối tiếc hay lo lắng, và là điểm khởi đầu cho một cuộc sống vui tươi, thú vị, sôi động. Khi bạn đã chuẩn bị cho mình trở thành một người phù hợp, bạn có thể làm những gì bạn cần làm để mong đợi thành công. Khi bạn thực sự hiểu rằng bạn sinh ra để giành chiến thắng, bạn có thể thay đổi thế giới! *** Tôi gặp Larry Carpenter lần đầu tiên vào năm 1981 khi cậu tham dự hội thảo “Sinh ra để giành chiến thắng” của tôi ở Dallas, Texas. Sau hội thảo đó, Larry chuyển hẳn đến Dallas để theo học tại Đại học Dallas Baptist, nơi tôi làm việc ở Hội đồng Quản trị. Mỗi Chủ nhật, Larry thường ngồi ở hàng đầu lớp học ngày Chủ nhật của tôi cùng ba, bốn người bạn đại học của cậu. Lúc đó tôi không hề biết rằng Larry sẽ trở thành một nhân vật quen thuộc và người bạn thân thiết của tôi tới mức nào trong nhiều năm tới. Từ năm 1981 đến 2007, Larry đã tham dự hội thảo “Sinh ra để giành chiến thắng” của tôi ít nhất một lần mỗi năm (nhiều lần với vợ, Lisa, và ba con trai của họ, cùng với hơn một trăm nhân viên và bạn bè của anh ấy). Tại hội thảo "Sinh ra để giành chiến thắng" cuối cùng vào năm 2007, tôi đã tặng cho Larry chiếc máy bơm có tay nắm bằng crôm, thứ mà tôi đã sử dụng trong các bài diễn thuyết của mình suốt hơn ba mươi năm. Chiếc máy bơm này chứa đựng câu chuyện về sự kiên trì và cống hiến nỗ lực làm việc cùng những mục tiêu cụ thể, điều mà chính Larry đã thể hiện trong suốt ba mươi năm chúng tôi làm bạn với nhau. Khi tôi cân nhắc xem nên nhờ ai viết lời tựa cho cuốn sách này, chỉ có một cái tên duy nhất hiện lên trong đầu: người học trò và người bạn của tôi, Larry Carpenter. Tôi gặp Zig Ziglar lần đầu tiên vào năm 1981. Một người bạn thân của tôi - Bobby Spain đã tặng cho tôi cuốn sách See You at the Top (tạm dịch: Hẹn bạn trên đỉnh thành công) của Zig. Bobby đã chứng kiến tôi vật lộn và nỗ lực thoát khỏi cuộc sống của một công nhân như thế nào, gợi ý biết đâu tôi sẽ tìm ra giải pháp ở hội thảo về triết lý Sinh ra để giành chiến thắng của Zig diễn ra tại Dallas, Texas. Vì vậy, tôi đã đăng ký! Tôi biết mình cần sự giúp đỡ, nhưng đâu ngờ rằng toàn bộ quan điểm sống của mình sẽ thay đổi hoàn toàn chỉ sau bốn ngày. Zig đã nghiên cứu và học hỏi từ nhiều người vĩ đại như: Earl Nightingale, Dale Carnegie và nhiều người khác. Zig thường nói với tôi rằng nghiên cứu của ông luôn được xem xét kỹ lưỡng về mặt sinh lý, tâm lý và thần học trước khi ông cảm thấy thoải mái chia sẻ những nguyên tắc thành công của riêng mình với người khác. Lời khẳng định này đã cho tôi, và cũng sẽ cho bạn, thêm an tâm và niềm tin – một niềm tin mà ông ấy chưa bao giờ phá vỡ trong ba mươi năm quen biết của chúng tôi. Zig Ziglar là chuyên gia giao tiếp giỏi nhất tôi từng đọc, nghe tới hay gặp mặt, và giờ đây ông còn là bạn kiêm cố vấn của tôi. Trong vài giờ lần gặp đầu tiên, ông ấy đã bắt đầu thách thức tôi. Zig nói với tôi rằng tôi “sinh ra để vươn đến sự toàn thiện, được phú cho khả năng thành công và được ban tặng những hạt mầm của sự vĩ đại.” Ngay từ đầu, tôi đã đồng tình với ông. Những khoảnh khắc nhận được sự chú ý đặc biệt ở buổi hội thảo Sinh ra để giành chiến thắng đầu tiên đó giống như là một định mệnh thiêng liêng, và những thông điệp của ông trên CD đã thay đổi cuộc đời tôi. Sau này tôi mới biết ông thường nói chuyện với hai mươi đến ba mươi ngàn khán giả tại các sự kiện lớn, nhưng lúc đó, dường như tôi chỉ nhìn thấy có... mình tôi mà thôi! Zig nói với tôi bạn không thể làm được ba điều: bạn không thể đẩy một sợi dây, bạn không thể nhét kem đánh răng lại trong ống, và bạn không thể cưa mùn cưa. Điều đầu tiên tôi phải học là sẵn sàng buông bỏ quá khứ. Zig dạy tôi rằng chìa khóa thành công tập trung vào việc theo đuổi các mục tiêu hành động và tôi hoàn toàn tin vào triết lý đặt mục tiêu của Zig. Quá trình bảy bước của ông ấy được thiết kế với độ chính xác đáng kinh ngạc dành cho bạn, người đọc may mắn của cuốn sách này. Cuốn sách Performance Planner (tạm dịch: Kế hoạch Hành động) của Zig là cuốn sách gối đầu giường của tôi trong suốt ba năm, và nhờ nghe theo lời khuyên cũng như thực hiện những nguyên tắc của ông, tôi đã hoàn thành hơn hai trăm mục tiêu lớn và kiếm cho mình một khối tài sản đáng kể. Tôi cam đoan với bạn rằng triết lý Sinh ra để giành chiến thắng của Zig thực sự có hiệu quả và đặc biệt đánh giá cao cách tiếp cận cuộc sống toàn diện tôi học được từ Sinh ra để giành chiến thắng. Ngoài sự sung túc về tài chính, tôi còn có một sức khỏe tốt, một gia đình đầm ấm và sự an vui tinh thần của cuộc sống không còn nuối tiếc. Tôi thực sự cảm nhận được niềm vui sâu sắc được đồng hành cùng Lisa, người vợ xinh đẹp và thông minh đã gắn bó với tôi suốt 20 năm, cùng ba đứa con trai xinh đẹp, tràn đầy năng lượng sẽ kế thừa di sản gia đình tôi. Tôi đọc cuốn sách này khi nó còn đang được viết dở, và tôi đã sống và hít thở triết lý của Zig: “Bạn sẽ có mọi thứ bạn muốn trên đời, nếu bạn sẵn lòng giúp đỡ người khác đạt được điều họ muốn.” Quá trình này thực sự hiệu quả! Triết lý này là đúng! Huyền thoại và di sản của Zig Ziglar sẽ tiếp tục. Khi bạn chọn cuốn sách này, chỉ với bốn mươi trang đầu tiên, ma thuật, cảm hứng và giấc mơ được sống một cuộc sống tuyệt vời sẽ đột nhiên hiện lên thông qua chính con người bạn. Chúc bạn may mắn, và hãy chuẩn bị tinh thần cho một trải nghiệm đọc “7.500 mã lực” – một trải nghiệm hoàn toàn xứng đáng với cảm giác sợ hãi của chuyến đi. ― LARRY R. CARPENTER - Chủ tịch và CEO, Tập đoàn Khách sạn Carpenter, *** ZIGLAR THUẦN TÚY VÀ GIẢN ĐƠN Triết lý Sinh ra để giành chiến thắng “cực kỳ đơn giản” lại “cực kỳ sâu sắc”. Bạn phải lập kế hoạch và chuẩn bị để giành chiến thắng, nghe thì thật đơn giản, nhưng đơn giản không đồng nghĩa với dễ dàng, và khi tìm hiểu kỹ hơn bạn sẽ thấy nó sâu sắc tới mức nào. Trong sự nghiệp của mình ở Ziglar (và tôi hay bảo mọi người tôi đã ở trong ngành 46 năm vì năm nay tôi 46 tuổi), tôi đã làm việc với rất nhiều cá nhân và tổ chức đang tìm kiếm những thành công lớn hơn. Một trong những vai trò trước đây của tôi trong công ty là quảng bá các buổi hội thảo chuyên đề về “thành công”. Chúng tôi đã nghĩ ra rất nhiều tiêu đề hội thảo và tít báo thú vị. Mấu chốt của tiêu đề là phải nói chính xác điều mà đối tượng thực sự muốn để họ bắt tay hành động ngay. Tiêu đề báo yêu thích nhất của tôi, mặc dù chúng tôi chưa từng dùng nó là: “Thành công dễ dàng trong 5 phút – BẢO ĐẢM thành công! Nếu không hoàn trả gấp đôi.” Đúng vậy, câu nói này đã tóm gọn được điều mà mọi cá nhân và công ty đang tìm kiếm! Tin buồn là chẳng có “viên thuốc thần kỳ” nào giúp bạn thành công một cách “dễ dàng và nhanh chóng” cả. Tuy nhiên, có nhiều chiến lược thành công có thể giúp bạn đạt được mức độ thành công cao hơn một cách nhanh chóng và dễ dàng hơn bạn tưởng – và đó chính là điều cuốn sách này muốn làm, cho bạn một bản đồ đi đến thành công chỉ bằng ngôn từ giản đơn và trong sáng nhất. Đừng hiểu sai ý của tôi, chiến thắng không thể tự nhiên mà có, nhưng việc tập trung vào các bước và quá trình đã được thử nghiệm dẫn tới chiến thắng sẽ giúp hành trình của bạn nhanh hơn và vui hơn “cả tấn”. HAI TỪ VÀ MỘT CỤM Để giữ cho mọi thứ đơn giản (vì tôi vốn thích như vậy), tôi muốn chia sẻ với bạn hai từ và một cụm mà tôi thường dùng làm ý chính khi giải thích cách để đạt thành công lâu bền cho mọi người. Hai từ: căn tính và hi vọng Trong nhiều năm, tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao cha mình lại thành công trong việc thúc đẩy mọi người thay đổi, hành động và thử điều mới đến vậy. Lớn lên, tôi đã cho rằng đó là nhờ tính cách hài hước, thông minh và truyền được cảm hứng của ông. Những điều cha nói đều có lý, và không ai có thể thuyết phục người khác giỏi như ông ấy! Nhưng những điều này chỉ giải thích được tại sao mọi người thích ông, chứ không phải tại sao họ hành động. Tôi biết nhiều phần là do niềm tin, nhưng nhiều người chỉ cần nghe ông nói một lần đã có động lực để hành động. Đương nhiên nền tảng của lòng tin đã được xây dựng nhưng phải có cái gì đó cao hơn lòng tin mới khiến họ hành động. Đào sâu hơn một chút và đặt câu hỏi “tại sao” (Tại sao con người lại hành động?), tôi đã phát hiện ra đầu mối. Mỗi lần cha tôi nói chuyện, trong hầu hết mọi cuốn sách, băng, CD, video và DVD của mình, ông đều kể chuyện về chính ông. Một cách ngắn gọn, câu chuyện của cha tôi như sau: sinh ra trong giữa thời kỳ Khủng hoảng, là con thứ 9 trong gia đình 12 anh em. Ông nội tôi mất khi cha mới 5 tuổi. Cha tôi đã làm việc từ lúc 6 tuổi, học hành làng nhàng ở trường và kết hôn vào năm 20 tuổi. Ông bắt đầu sự nghiệp buôn bán của mình và thất bại ê chề trong vài năm. Một quản lý ở công ty nói với ông rằng ông có thể rất thành công nếu ông tin vào bản thân và làm việc đều đặn theo đúng lịch trình. Cha tôi vốn đã là một người trung thực và chăm chỉ, nhưng nhờ câu nói này mà ông đã thay đổi thái độ và sự nghiệp bán hàng của ông bắt đầu khởi sắc. Rất tiếc là mặc dù đạt được thành công chớp nhoáng trong 20 năm tiếp đó, ông vẫn chạy theo định nghĩa chung về thành công và tìm kiếm giải pháp “làm giàu nhanh”. Vì vậy, ông phải làm lại từ đầu tới hơn 10 lần trong suốt 20 năm đó. “Ổn định” không nằm trong từ điển của ông! Sau đó, năm 45 tuổi, cuộc đời của cha tôi hoàn toàn thay đổi khi ông tìm ra ra sứ mệnh tồn tại của mình nhờ lòng thành kính với Chúa Giê-su. Những chuyện còn lại chỉ là quá khứ. Khi cha tôi kể câu chuyện của mình, một điều rất thú vị xảy ra. Bạn sẽ bắt đầu thấy mọi người gật gù. Nếu bạn đọc được suy nghĩ của họ, chắc hẳn bạn sẽ thấy: “Ồ, không thể ngờ Zig đã gặp nhiều khó khăn đến vậy trong cuộc đời mình. Cha ông mất khi ông mới 5 tuổi. Mẹ chỉ học đến lớp 5. Ở trường ông cũng không phải là một học sinh giỏi. Khi bắt đầu đi bán hàng thì ông lại thất bại. Ông ấy đã làm ra tiền và mất tiền nhiều lần vì những quyết định sai lầm của mình. Ồ, nếu Zig có thể thành công, thì mình cũng vậy”. Đột nhiên, họ đồng nhất bản thân với ông và hi vọng được khởi phát. Cảm hứng có một sức mạnh to lớn, và có lẽ cha tôi là người truyền cảm hứng nhất trên thế giới, nhưng cảm hứng thường không kéo dài lâu. Hi vọng lại khác. Khi bạn có hi vọng rằng mọi chuyện có thể thay đổi và có kế hoạch để tạo ra thay đổi, bạn sẽ bắt đầu hành động. Câu chuyện của cha tôi đã giúp mọi người bật sáng công tắc hi vọng vì họ có thể đồng nhất chính mình với ông – “Nếu ông ấy có thể, thì tôi cũng có thể”. Sau đó, khi cha tôi bất ngờ gợi ý mọi người nên hành động, họ sẽ làm theo – không phải vì họ thích ông, hay vì ông đã truyền cảm hứng cho họ và khiến họ cười, mà bởi vì “nếu ông ấy có thể, thì tôi cũng có thể.” Lần sau, nếu bạn nản lòng và gặp vướng mắc trong bất kỳ tình huống nào, hãy nhớ điều cha tôi nói: “Bạn không thể kiểm soát những chuyện xảy đến với mình, nhưng bạn có thể kiểm soát cách mà mình phản ứng với những điều xảy ra đó”. Nếu ông ấy có thể, BẠN cũng có thể. MỘT CỤM TỪ: Ý CHÍ, KỸ NĂNG VÀ BỒI ĐẮP* * Cụm gốc: Will, Skill, and Refill hợp vần với nhau. Là người suy nghĩ đơn giản, tôi rất yêu thích cụm từ này: Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp. Mỗi ngày đều có người hỏi tôi: “Anh có bí quyết gì để không ngừng nâng cao thành công của bản thân và công ty?” Như cha tôi từng nói: “Công ty của bạn sẽ tốt lên nếu xây dựng được một đội ngũ nhân viên giỏi hơn”, vì vậy triết lý Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp là nền tảng cho việc rèn luyện bản thân và đào tạo trong công ty. Triết lý này như sau: Ý chí – tức là “muốn làm”. Đó là trái tim, khát vọng, thái độ và đam mê của con người. Kỹ năng – tức là “cách làm”. Đó là kỹ năng, quá trình và kiến thức chuyên môn của con người. Bồi đắp - điều này củng cố cho Ý chí và Kỹ năng. Không có cái gì trên đời phát triển và thành công chỉ sau một lần. Ý chí và Kỹ năng cần được củng cố và phát triển hằng ngày. Tước đi ý chí của một người, trường hợp tốt nhất bạn sẽ còn lại một kẻ tốn cơm tốn chỗ, hoặc tệ nhất là một kẻ hao mòn công ty và gia đình của anh ta. Không có Kỹ năng, dù có làm gì bạn cũng sẽ chỉ tạo ra một vòng xoáy thất bại vô tận. Không có sự Bồi đắp thì không thể duy trì mức độ Ý chí và Kỹ năng đủ để tạo ra sự khác biệt mà bạn cần để vươn tới thành công như mong đợi. CỨ KHÁC BIỆT ĐI Tôi rất thích một câu nói của Dave Ramsey về việc mắc nợ. Ông ấy nói rằng người “bình thường” mới khánh kiệt, vì vậy hãy làm một người khác biệt. Tôi đồng ý 100%! Như cha tôi từng nói: “Tôi gặp vấn đề khi có tiền, và tôi gặp vấn đề cả khi không có tiền, và tôi phát hiện ra rằng đằng nào cũng gặp vấn đề, tốt hơn hết là nên gặp vấn đề lúc có tiền”. Sự thật là: người “bình thường” không thành công theo đúng nghĩa của từ này. Người “bình thường” không có Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp. Tôi đang khuyến khích bạn hãy KHÁC BIỆT. Lựa chọn thành công bắt đầu từ việc lựa chọn làm những việc người thành công làm. Người thành công sẽ rèn luyện Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp mỗi ngày. Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp rất đơn giản – hãy nhớ, tôi là một người giản đơn, và nó phải vậy! Khái niệm này được dựa trên một câu nói yêu thích của cha tôi:“Bạn là chính bạn bởi vì những điều bạn đã tiếp nhận. Bạn có thể thay đổi bản thân bằng cách thay đổi những điều bạn tiếp nhận.” Và đây là cách để làm được điều đó. Hằng ngày, dù chỉ là 5 hay 10 phút, hãy trau dồi trí tuệ với những tư liệu sẽ giúp bạn nâng cao Ý chí, hoặc Kỹ năng của mình hoặc cả hai. Bạn có thể đọc và nghe những tư liệu hay. Cuốn sách này là một khởi đầu tốt, và khi bạn đang đọc câu này tức là bạn đang luyện tập Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp. Ví dụ yêu thích của cha tôi về Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp là trường “Đại học Ô tô”. Mỗi khi bạn lái xe, hãy bật một đĩa CD có tác động mạnh mẽ để giúp bạn phát triển. Bạn là chính bạn bởi vì những điều bạn đã tiếp nhận. Bạn có thể thay đổi bản thân bằng cách thay đổi những điều bạn tiếp nhận. Cá nhân tôi đã tải về iPod của mình hàng trăm tài liệu nói về cuộc sống (đương nhiên tôi vẫn yêu thích những tư liệu của cha nhất) và nghe chúng mỗi lần đi tập thể dục. Cái gọi là “nguyên trạng” không hề tồn tại. Bạn không thể đứng nguyên một chỗ trong cuộc đời, công việc hay các mối quan hệ của mình. Tất cả chúng ta chỉ có thể tiến lên hoặc thụt lùi. Thành công cũng vậy. Bạn chỉ có thể tiến gần hơn đến thành công, hoặc lùi xa so với nó. Đây là lý do tại sao việc thực hành Ý chí, Kỹ năng và Bồi đắp mỗi ngày lại quan trọng đến vậy. “Sự khích lệ sẽ tạo động lực cho hi vọng.” – Zig Ziglar Khi bạn lập kế hoạch, chuẩn bị và mong đợi chiến thắng trong cuộc đời bạn vì bạn được sinh ra để chiến thắng, đừng bao giờ quên rằng hi vọng là chất xúc tác cho sự khởi đầu của bạn, và sự khích lệ sẽ duy trì hi vọng. Một liều thuốc Ý chí, Kỹ năng, Bồi đắp mỗi ngày sẽ cho bạn sự khích lệ. Hãy nhớ, bạn Sinh ra để giành Chiến thắng! Hãy Chuẩn bị! Hãy Mong chờ thành công! Hãy Thay đổi thế giới! – Tom Ziglar Mời các bạn đón đọc Sinh Ra Để Giành Chiến Thắng của tác giả Zig Ziglar & Tom Ziglar.
20 Giờ Đầu Tiên Cách Học Nhanh Bất Cứ Thứ Gì
Có rất nhiều việc muốn làm… nhưng lại có quá ít thời gian”. Đó là chuyện thường thấy của cuộc sống hiện đại. Hãy dành một chút thời gian để xem có bao nhiêu việc bạn muốn học cách làm. Danh sách của bạn có những việc gì? Điều gì ngăn cản bạn bắt đầu? Thường là do: Thời gian và kỹ năng. Có một sự thật không lấy gì làm dễ chịu, đó là: Những trải nghiệm đáng giá nhất trong đời thường lại đòi hỏi phải có kỹ năng ở một cấp độ nào đó. Cần phải có thời gian và cần phải nỗ lực mới có được kỹ năng - mà thời gian thì chúng ta không có, còn nỗ lực lại là thứ chúng ta ngại gom góp. “Một ngày nào đó tôi sẽ học, khi tôi có thời gian”. Thành thật mà nói, ngồi xem tivi và lướt web bao giờ cũng dễ dàng hơn… Thế nên đó chính là điều mà hầu hết chúng ta vẫn làm, và để cho khao khát của chúng ta vẫn mãi chỉ là những giấc mơ. Vẫn còn một sự thật không lấy gì làm dễ chịu, đó là: Có rất nhiều việc chẳng có gì thú vị cho tới khi chúng ta giỏi việc đó. Kỹ năng nào cũng có cái mà tôi vẫn gọi là rào cản thất vọng - thời điểm bạn cực kỳ không thạo (kỹ năng đó) và đau đớn nhận ra sự thật đó. Tại sao phải bắt đầu một việc mà bạn biết là bạn sẽ chẳng giỏi việc đó chứ? Chẳng phải sẽ rất tuyệt khi có thể thành thạo những kỹ năng mới mà không cần phải tức giận nhiều sao? Để nhanh chóng vượt qua rào cản thất vọng, để có thể chuyển tới phần thú vị, đáng giá? Để tốn ít thời gian cho việc bối rối và lúng túng, để có thêm thời gian thú vị? Liệu có thể học được những kỹ năng mới theo cách tốn ít thời gian và công sức hơn không? Từ kinh nghiệm của riêng tôi, xin trả lời là: Có, có thể. Cuốn sách này là cuộc tìm kiếm của cá nhân tôi nhằm kiểm tra tính nghệ thuật và khoa học của việc học kỹ năng nhanh chóng - làm cách nào để học bất cứ kỹ năng nào nhanh nhất có thể. Mục đích của cuốn sách này là giúp bạn học được những kỹ năng mới trong khoảng thời gian kỷ lục. Theo kinh nghiệm của tôi, mất khoảng 20 giờ thực hành để phá vỡ rào cản thất vọng: để đi từ mức hoàn toàn không biết gì về việc bạn đang cố gắng làm tới mức có thể làm việc đó tốt một cách đáng ngạc nhiên. Cuốn sách này là cách tiếp cận mang tính hệ thống đối với vấn đề học kỹ năng mới nhanh nhất có thể. Phương pháp mang tính phổ quát. Vấn đề không phải là bạn muốn học ngoại ngữ, viết tiểu thuyết, vẽ chân dung, khởi nghiệp hay lái máy bay. Nếu bạn đầu tư ít nhất 20 tiếng để học những điều cơ bản của một kỹ năng, bạn sẽ ngạc nhiên với mức độ thành thạo mà bạn có thể đạt được. Bất kể kỹ năng bạn muốn học là gì, cuốn sách này cũng sẽ giúp bạn đạt được kỹ năng đó với ít thời gian và năng lượng lãng phí hơn. Chỉ cần một chút nỗ lực tập trung, có chiến lược, bạn sẽ thấy mình nhanh chóng tiến bộ mà không thất vọng. Trong cuốn sách này, chúng ta sẽ bắt đầu bằng những nguyên tắc học kỹ năng nhanh: làm cách nào để học những kỹ năng mới nhanh nhất có thể. Những ý tưởng và bài tập thực hành này không hề phức tạp, nên sẽ không mất quá nhiều thời gian để học. Sau đó, tôi sẽ giải thích cách sử dụng những nguyên tắc này trong thực tế bằng cách chỉ cho các bạn biết tôi đã học 6 kỹ năng mới dưới đây trong vòng chưa tới 20 tiếng mỗi kỹ năng, không quá 90 phút thực hành mỗi ngày, như thế nào. Phát triển bài tập yoga cá nhân Viết chương trình máy tính dựa trên web Học lại cách gõ 10 ngón Khám phá boardgame cổ nhất và phức tạp nhất trong lịch sử Chơi được một nhạc cụ Lướt ván Tôi hi vọng cuốn sách này có thể khuyến khích bạn phủi bụi danh sách những việc “muốn làm” của bạn, kiểm tra lại danh sách đó và cam kết học được điều mới mẻ nào đó. *** 1 Chân dung tác giả – người nghiện học Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com Sáng nào thức dậy, tôi cũng quyết tâm phải thay đổi thế giới và vui vẻ. Đôi khi điều này khiến cho việc lập kế hoạch theo ngày của tôi trở nên khó khăn. −E. B. WHITE, tác giả cuốn Mạng nhện của Charlotte ▪ ▪ ▪ Xin chào các bạn, tên tôi là Josh Kaufman, và tôi là một người nghiện học. Các giá sách ở nhà và ở văn phòng của tôi đều đầy ắp sách, dụng cụ và những thiết bị chưa từng được sử dụng, đủ các thể loại. Hầu hết những thứ đó đều dần dần bị bụi phủ. Tôi có một danh sách dài ngoằng những thứ “cần học”. Giỏ hàng trên trang Amazon.com hiện tại của tôi có 241 món hàng – tất cả đều là những cuốn sách tôi muốn đọc. Tôi không thể bước vào một hiệu sách mà không quay ra với ba hoặc bốn cuốn sách mới, để thêm vào “bộ sưu tập” 852 cuốn mà tôi đang có. Mỗi ngày, tôi lại nghĩ ra một ý tưởng cho một dự án khác hay một trải nghiệm mới, và tôi lại thêm vào danh sách vẫn không ngừng dài thêm của mình có tên là “một ngày nào đó/có thể”. Chỉ nhìn vào những việc mà tôi muốn học cách làm cũng đủ khiến tôi thấy choáng ngợp, vì vậy tôi không mấy khi nhìn vào danh sách đó. Tôi muốn học cách phát triển công ty xuất bản của mình. Tôi muốn học cách quay và biên tập video. Tôi muốn sản xuất được một chương trình phát thanh. Tôi muốn học cách tổ chức những buổi thảo luận và giảng dạy tốt hơn. Tôi có những ý tưởng cho sản phẩm mới, nhưng tôi không biết làm thế nào để phát triển nó. Tôi có các ý tưởng về chương trình máy tính mới, nhưng tôi không biết làm thế nào để tạo ra chúng. Tôi có nhiều ý tưởng viết lách trong đầu hơn là thời gian và năng lượng để viết ra. Tôi muốn học cách vẽ. Tôi muốn học cách chèo thuyền kayak. Tôi muốn học cách câu cá bằng ruồi nhân tạo. Tôi muốn học leo núi. Tôi muốn có thể chơi được ghi ta, đàn ukulele, piano và violin điện. Có những trò chơi tôi đã thích trong nhiều năm như trò cờ vây, nhưng tôi vẫn chưa học được cách chơi. Có những trò chơi tôi đã biết cách chơi như cờ tướng, nhưng tôi không thực sự giỏi, vì vậy những trò đó không thú vị lắm, và tôi không chơi chúng thường xuyên. Tôi thích ý tưởng chơi gôn, nhưng trận nào tôi chơi cũng đều hóa thành trò cười cho mọi người. (Tôi thường nói rằng tôi chơi gôn ma-ra-tông vì khi đánh được 18 lỗ, tôi đã chạy được cả một vòng ma-ra-tông.) Có vẻ như mỗi ngày tôi lại thêm một số kỹ năng mới vào danh sách những việc tôi muốn mình có thể làm được – danh sách dài vô tận. Khi có quá nhiều thứ cần học, tôi sẽ có ít thời gian hơn. Về bản chất, tôi là người thích tự mình làm việc của mình. Nếu có việc gì cần làm, tôi muốn tự mình làm hơn là nhờ người khác giúp đỡ. Ngay cả khi người khác có thể làm việc đó nhanh hơn hoặc tốt hơn tôi, tôi cũng không nỡ tước mất cái “thú” học để trải nghiệm của bản thân. Để làm cho mọi việc phức tạp hơn, Kelsey, vợ tôi, còn mở một công ty riêng, cung cấp các khóa đào tạo liên tục cho những giảng viên dạy yoga. Công ty mang lại lợi ích cho cả hai chúng tôi, vì thế luôn có rất nhiều việc cần phải làm. Để cuộc sống trở nên thú vị hơn, chúng tôi đã chào đón thành viên mới của gia đình, con gái Lela. Lela mới được chín tháng tuổi khi tôi viết cuốn sách này. Trước khi có Lela, tôi và Kelsey đã thống nhất, nếu có con, chúng tôi muốn đặt việc tự mình nuôi con lên hàng đầu. Một trong những lý do chính khiến tôi từ bỏ công việc quản lý trước đây của mình tại một tập đoàn thuộc danh sách Fortune 500 là để có thể làm việc linh hoạt ở nhà, tự đặt lịch trình cho mình, và dành càng nhiều thời gian càng tốt bên gia đình. Tôi và Kelsey cùng chia sẻ trách nhiệm làm cha mẹ. Vì cả hai chúng tôi đều làm việc tại nhà nên Kelsey làm việc buổi sáng khi tôi chăm sóc Lela. Buổi chiều, Kelsey trông con, còn tôi làm việc tới lúc ăn tối. Như vậy tôi có khoảng 25 tiếng để làm việc mỗi tuần, chưa kể khoảng thời gian tôi có thể tranh thủ được khi Lela chợp mắt. Sau khi Lela chào đời, tôi có cảm giác tôi không có đủ thời gian để làm việc, nói gì tới chuyện học thêm kỹ năng mới. Với một người nghiện học như tôi, đó là cả một vấn đề bức xúc. Tôi không muốn từ bỏ việc học và hoàn thiện bản thân, kể cả khi có những trọng trách mới. Tôi không có nhiều thời gian rảnh, nhưng tôi sẵn sàng đầu tư những gì tôi có theo cách thông minh nhất có thể.14 Đó chính là lý do khiến tôi quan tâm tới việc học kỹ năng nhanh: Phương pháp học kỹ năng mới một cách nhanh chóng. Tôi muốn tiếp tục học thêm các kỹ năng, nhưng tôi không muốn quá trình đó kéo dài mãi. Tôi muốn nắm bắt được các điểm mấu chốt một cách nhanh chóng để có thể tiến bộ vượt bậc mà không phải cảm thấy thất vọng thường xuyên . Tôi tin là bạn có thể hiểu được. Bạn có bao nhiêu thời gian “rảnh” mỗi ngày sau khi hoàn thành công việc và nghĩa vụ với gia đình? Bạn có cảm thấy bạn cần 36 đến 48 tiếng một ngày để cuối ngày mới có thời gian ngồi xuống học một thứ gì đó mới mẻ? Có một câu nói thế này: “Hãy làm việc theo cách thông minh hơn, đừng làm việc chăm chỉ hơn”. Điều này có nghĩa là quá trình học kỹ năng thực ra không phải là số giờ bạn dành cho nó… mà là điều bạn thu lượm được từ quãng thời gian đó. Ông vớ vẩn quá, Malcolm Gladwell Năm 2008, Malcolm Gladwell viết cuốn sách Những kẻ xuất chúng. Trong cuốn sách đó, tác giả đã cố gắng giải thích lý do khiến một số người thành công hơn những người khác. Một trong những ý tưởng mà Gladwell nhắc đi nhắc lại là “nguyên tắc 10.000 giờ”. Dựa trên nghiên cứu của tiến sỹ K. Anders Ericsson của Đại học bang Florida, để đạt được biểu hiện xuất chúng cần 10.000 giờ (bình quân) để luyện tập. 10.000 giờ tương đương với 8 giờ luyện tập mỗi ngày trong khoảng ba năm rưỡi liên tục, không ngừng nghỉ, không có cuối tuần và cũng không có nghỉ lễ. So với tiêu chuẩn 260 ngày làm việc một năm không gián đoạn thì khoảng thời gian đó tương đương với một công việc toàn thời gian trong gần 5 năm. Đó là trong trường hợp bạn dành 100% thời gian và tận dụng 100% năng lượng cùng nỗ lực của mình. Trên thực tế, cấp độ tập trung chú ý này thực sự là một thử thách. Ngay cả những người thuộc đẳng cấp thế giới trong nhiều lĩnh vực cạnh tranh gay gắt (ví dụ như trong âm nhạc và thể thao chuyên nghiệp) cũng chỉ có thể tập trung năng lượng trong khoảng ba tiếng rưỡi để luyện tập mỗi ngày. Điều đó có nghĩa là có thể mất cả thập kỷ hoặc nhiều thời gian hơn nữa để phát triển một kỹ năng tới mức thành thạo. Nghiên cứu của tiến sỹ Ericsson chỉ ra rằng, về bản chất, nếu bạn muốn thành thạo một kỹ năng mới, bạn sẽ phải trải qua một quá trình dài. Để trở thành người giỏi nhất thế giới về bất cứ việc gì cũng đòi hỏi nhiều năm luyện tập không ngừng nghỉ. Nếu bạn không chịu bỏ thời gian và công sức, bạn sẽ chỉ luôn theo sau và bị lu mờ bởi những người đó. Những kẻ xuất chúng lọt vào danh sách những cuốn sách bán chạy nhất và nằm trong danh sách này suốt ba tháng. Chỉ qua một đêm, “nguyên tắc 10.000 giờ” đã có mặt ở khắp mọi nơi. Không những phải dành thời gian để luyện tập… giờ bạn còn phải bỏ ra 10.000 giờ nữa? Hầu hết chúng ta đều tự cho mình là người may mắn nếu có thể dành ra vài tiếng mỗi tuần. Vậy thì tại sao phải quan tâm tới việc bỏ ra quá nhiều thời gian như vậy để giỏi một việc gì đó? Ôi Chúa ơi, hãy nhìn vào công việc của tôi và thất vọng đi! Trước khi từ bỏ hết hi vọng, hãy xét tới điều này. Có một phần trong nghiên cứu của tiến sỹ Ericsson rất dễ bị xem thường: Đó là nghiên cứu về biểu hiện ở mức độ chuyên gia. Nếu bạn mong muốn trở thành một Tiger Woods tiếp theo, có lẽ bạn cần phải dành ra ít nhất 10.000 tiếng luyện tập bài bản và có hệ thống tất cả các khía cạnh của gôn. Hầu hết các gôn thủ chuyên nghiệp đều bắt đầu chơi từ khi còn nhỏ và đã luyện tập không ngừng nghỉ trong ít nhất 17 năm. Để có thể mang đẳng cấp thế giới cần phải có thời gian. Ngược lại, chuyện gì sẽ xảy ra nếu thắng giải PGA không phải là mục tiêu của bạn? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn chỉ muốn chơi gôn đủ tốt để có thể chơi thoải mái, không làm bản thân mất mặt, có một khoảng thời gian vui vẻ và có cơ hội chiến thắng trong giải đấu các câu lạc bộ địa phương? Đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Muốn đạt đẳng cấp thế giới phải cần tới 10.000 giờ nỗ lực tập trung, nhưng phát triển khả năng để thể hiện đủ tốt vì mục đích riêng của bản thân thì không đòi hỏi phải đầu tư nhiều như thế. Nói vậy không có nghĩa là làm giảm giá trị của việc “luyện tập bài bản” mà tiến sỹ Ericsson đã đề cập: Luyện tập có mục đích và có hệ thống nhằm cải thiện kỹ năng. Luyện tập bài bản là cốt lõi của việc học hỏi kỹ năng. Vấn đề là cần luyện tập bài bản đến mức nào để đạt được mục tiêu của bạn. Thường thì điều đó không cần nhiều như bạn tưởng. Chất lượng, không phải số lượng Tiếp nhận khái niệm vừa đủ là chìa khóa để học kỹ năng nhanh. Trong cuốn sách này, chúng ta sẽ thảo luận về việc phát triển khả năng, chứ không phải sự thành thạo đạt đẳng cấp thế giới. Chúng ta sẽ xử lý khúc cua của đường cong học hành và nắn thẳng nó càng nhanh càng tốt. Hãy để 10.000 giờ cho những người chuyên nghiệp. Chúng ta sẽ bắt đầu với 20 giờ nỗ lực chuyên tâm, tập trung, thông minh. Chúng ta đang nhắm tới những kết quả mà bản thân mong muốn chỉ với một phần nỗ lực. Có thể bạn sẽ không bao giờ giành được huy chương vàng, nhưng bạn sẽ đạt được những phần thưởng bạn quan tâm trong thời gian ngắn hơn. Nếu cuối cùng bạn quyết định phải thành thạo kỹ năng đó, bạn sẽ có cơ hội tốt hơn để thành công nếu bạn bắt đầu với 20 tiếng học kỹ năng nhanh. Bằng cách biết bản thân đang hướng tới điều gì, học những nguyên tắc cơ bản, luyện tập theo cách thông minh và phát triển một quy trình luyện tập, bạn sẽ tiến bộ nhanh hơn và đều đặn hơn. Bạn sẽ đạt được trình độ chuyên gia trong thời gian kỷ lục. Thế nào là học kỹ năng nhanh? Học kỹ năng nhanh là một quá trình – một cách chia nhỏ kỹ năng mà bạn đang cố làm chủ thành những phần nhỏ nhất có thể, xác định phần nào là quan trọng nhất, sau đó chú tâm luyện tập phần đó trước tiên. Chỉ đơn giản vậy thôi. Học kỹ năng nhanh có bốn bước chính: Chia nhỏ kỹ năng thành những phần kỹ năng nhỏ nhất có thể; Học những phần kỹ năng nhỏ nhất để có thể luyện tập theo cách thông minh và tự điều chỉnh trong suốt quá trình luyện tập; Loại bỏ những rào cản về mặt sinh lý, tinh thần và tình cảm xuất hiện trong quá trình luyện tập; Luyện tập những phần kỹ năng quan trọng nhất trong vòng 20 tiếng là ít nhất. Mời các bạn đón đọc 20 Giờ Đầu Tiên của tác giả Josh Kaufman. FULL: AZW3 EPUB MOBI PDF
Bí Mật Của Một Trí Nhớ Siêu Phàm
Cuốn sách Kinh điển về Tư duy, Kỹ năng mà bất cứ ai cũng nên đọc. Phần lớn chúng ta cho đến cuối đời đều chỉ sử dụng được khoảng 10% khả năng ghi nhớ của mình… Và để nhớ mọi thứ thật lâu, lời khuyên của tôi là: Mỗi người hãy nhận thức lại cuộc sống để thấy cuộc sống của chúng ta thật đáng quý. Nhiệt tình với mọi điều trong cuộc sống, mọi thứ với chúng ta sẽ thật dễ nhớ. Ngày nay, chúng ta thường quá phụ thuộc vào máy móc công nghệ để ghi nhớ những gì mình muốn; thậm chí chúng ta còn có những quan niệm hết sức sai lầm về trí nhớ của mình. Ví dụ, bạn thành thật thú nhận rằng trí nhớ của mình rất tồi tệ. Và bạn thường biện hộ rằng bạn chỉ là “người trần mắt thịt” nên việc “quên quên nhớ nhớ” là điều hết sức bình thường. Và bạn không hề nghĩ rằng: “Trí nhớ cũng có thể cải thiện được”. Bạn thường thú nhận: Mình chỉ có thể nhớ được 10% tên của những người mà mình đã gặp. Thực tế là, bạn thường rất ấn tượng với diện mạo của người khác, nhưng lại không bao giờ liên hệ nó với một cái tên. Bạn thường thú nhận: Mình chỉ có thể nhớ được 1% số điện thoại của người thân, bạn bè, đồng nghiệp. Thực tế là: bạn không thật sự chủ động ghi nhớ những con số. Bạn cho rằng bộ nhớ bị lão hóa theo thời gian. Thực tế là: Trí nhớ chỉ thật sự giảm sút khi bạn không sử dụng nó thường xuyên. Nếu có sự tập luyện, trí nhớ sẽ liên tục được cải thiện. Với cuốn sách Bí mật của một trí nhớ siêu phàm, tác giả Eran Katz giúp bạn khẳng định: Trí nhớ của bạn tốt hơn bạn tưởng rất nhiều! Điều nghịch lý là bạn thường không tin vào trí nhớ của mình, cho rằng mình sinh ra đã có một trí nhớ không hoàn hảo, rồi bị động chung sống với nó suốt đời. Do đó, điều bạn cần làm ngay là thay đổi quan niệm sai lầm này. Eran Katz đưa ra những phương pháp ghi nhớ và một hệ thống các bài luyện tập tăng cường trí nhớ đặc biệt, để giúp bạn ghi nhớ tất cả những gì bạn muốn. Trong đó, một cách thức thông dụng mà ông thường xuyên áp dụng cho bản thân là phương pháp liên tưởng. Ông nói rằng: “Từ hàng nghìn năm trước người La Mã cổ đại đã phát hiện ra rằng, muốn có trí nhớ tốt thì phải biết liên tưởng, càng có những liên tưởng đặc biệt, chúng ta càng dễ nhớ mọi việc”. *** Một buổi tối nọ, khi chúng tôi đang đi dạo trên phố dành cho người đi bộ ở Jerusalem thì Gali, cô con gái mới bốn tuổi của tôi đã khiến tôi vô cùng ngạc nhiên khi hỏi: “Bố ơi, cho con xin 25 xu được không ạ?” “Để làm gì vậy, con gái?” tôi hỏi lại. “Để con cho Boris”, con bé trả lời. Tôi không biết người nào tên Boris và chắc chắn không nhìn thấy người nào mà con bé quen biết, nên tôi hỏi nó: “Ai là Boris vậy con?” “À, là người chơi nhạc đó bố”, con bé nói nhỏ. Ngay lập tức tôi hiểu ra, chắc là con bé nói tới người đang chơi đàn măng-đô-lin kia, kiếm sống dựa vào sự tốt bụng và nhân hậu của khách qua đường. Dù vậy, tôi vẫn ngạc nhiên về việc con bé biết tên ông ta. Gali cầm tiền và lại gần người chơi đàn lúc này đang tập trung vào công việc của mình. Gali đứng trước mặt người đàn ông, nhưng không thể khiến cho ông ta chú ý, con bé đã nói nhỏ: “Boris, cho ông này.” Người chơi đàn ngước lên và nhìn chằm chằm con gái tôi một cách sửng sốt: “Làm thế nào mà cháu biết tên ta?”, người đàn ông nhấn giọng. Con gái tôi nhìn ông ta một lát và nói: “Ông đã nói với cháu lần trước mà!” “Nhưng làm cách nào mà cháu nhớ được thế?”, ông ta hỏi với tia nhìn ấm áp ánh lên trong mắt. Con gái tôi không trả lời câu hỏi này. Thực tế dường như câu hỏi này chẳng có nghĩa lý gì với nó, cứ như nó đang tự hỏi mình: “Có vấn đề gì vậy?...Ông đã nói tên cho cháu và cháu nhớ thôi. Có điều gì đáng ngạc nhiên ở đây sao?” Tôi đứng sang một bên ngạc nhiên quan sát tình huống này. Tôi hết sức bất ngờ khi người đàn ông kia, với tôi chỉ là một thành phần không thể thiếu của cảnh vật đô thị ở đất nước tôi, thành phần mà bạn thường không chú ý, thì ngược lại, với Gali, ông ta chính là Boris! Người đàn ông với một cái tên, giống như tôi và con bé - một người đàn ông thú vị có thể khiến con bé hài lòng qua âm nhạc của ông ta. Nhưng những gì xảy ra tiếp theo còn đáng kinh ngạc hơn. Boris xếp lại đồ rồi cầm đàn măng-đô-lin bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên. Cùng lúc đó, Gali bỏ tiền vào cái ống đã han gỉ, ngay lập tức Boris ngừng chơi. Ông ta quỳ xuống cái ống, nhặt đồng tiền ra và đưa lại cho Gali. “Cháu là bạn ta. Với cháu, ta sẽ biểu diễn miễn phí…”, người đàn ông nói với nụ cười rạng rỡ. Boris lại tiếp tục chơi đàn. Còn tôi theo dõi mọi chuyện đang diễn ra một cách thích thú. Đã nhiều năm rồi, tôi dồn hết tâm trí vào việc phát triển và thực hiện các cách ghi nhớ, nhận thức được sức mạnh và tầm quan trọng của một trí nhớ tốt, cho nên những gì xảy ra ngày hôm đó là một bước ngoặt thật sự; một cô bé đi trên đường, tiến lại gần người chơi đàn trên hè phố và gọi tên ông ta. Người chơi đàn nghèo sống dựa vào những đồng tiền xu được bỏ vào ống đựng tiền của ông ta lại sẵn sàng trả lại tiền với tâm trạng vô cùng hạnh phúc. Vì sao vậy? Bởi vì có người trong số hang nghìn người đi qua ông ta hàng ngày đã nhớ tên ông ta. Đó chính là Gali. Con bé đã nhớ tên và còn gọi “Boris”. Còn Boris, cảm thấy xúc động và bất ngờ khi có người nhớ tên mình, đã cảm ơn con bé một cách tự nhiên – ông thưởng cho con bé một bản nhạc miễn phí. Ông cảm ơn con bé vì đã nhớ tên ông – một điều bình thường nhất. Một trí nhớ tốt là tài sản quan trọng nhất. Nó là công cụ hữu hiệu mà chúng ta có được, nên ta cần phải đầu tư, rèn luyện và nuôi dưỡng nó thích đáng. Điều này không giống như trước đây. Ở thời Hy Lạp và La Mã cổ đại, người ta chú trọng đến việc phát triển các kỹ năng của trí nhớ. Plato, Aristotle và cá nhà sư phạm khác luôn bị ám ảnh về việc tìm hiểu trí nhớ của con người, tìm ra quy luật liên tưởng hay các phương pháp tăng cường trí nhớ nhằm cải thiện khả năng ghi nhớ của con người. Sau đó, những phương pháp này đã được các nhà tâm lý học nổi tiếng như Hubert và Ebinghouse phát triển. Tôi đã biết đến đề tài này từ 24 năm trước. Tôi đã đọc sách của Harry Loraine, một bậc thầy về các bài luyện tập trí nhớ, và sau đó đọc thêm rất nhiều cuốn sách khác. Qua nhiều năm, tôi chuyển chủ đề này sang một sở thích đặc biệt hơn. Tôi học cách thực hiện các bài tập tăng cường trí nhớ đặc biệt, tôi chọn lọc các phương pháp mới, và nhận thấy hiệu quả đáng ngạc nhiên của chúng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Trong cuốn sách này, tôi muốn giới thiệu với các bạn những gì mà tôi cho là các ý tưởng, phương pháp và bí quyết thành công nhất để phát triển một trí nhớ tuyệt vời. Cuốn sách này không chỉ hướng dẫn bạn mà còn chứng minh cho bạn thấy rằng các phương pháp này có hiệu quả. Do đó, bạn sẽ thấy các bài luyện tập vui xuyên suốt các chương được sắp xếp theo thứ tự thời gian và cấp độ tăng dần từ dễ đến khó. Bạn sẽ nhận thấy sự thay đổi khả năng ghi nhớ của mình ngay sau vài chương đầu tiên của cuốn sách. Đọc xong cuốn sách này, có thể bạn sẽ thực hiện những bài tập tăng cường trí nhớ đặc biệt đễ trong phần đời còn lại bạn sẽ có được sự hiểu biết, kinh nghiệm và bằng chứng về việc bạn có thể tin tưởng vào trí nhớ của bản than và khả năng ghi nhớ tất cả những gì bạn muốn. Thân mến! – Eran Katz Mời các bạn đón đọc Bí Mật Của Một Trí Nhớ Siêu Phàm của tác giả Eran Katz.