Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Em Gái Vai Ác

Văn án:   Khi đại BOSS hắc hoá có em gái là người xuyên thư. Thẩm Du vô tình xuyên qua một quyển ngôn tình máu chó, trùng tên với một nhân vật nữ phụ, oanh liệt làm em gái của vai ác đó.   Theo tình tiết của truyện, vai ác sau khi tranh đấu quyết liệt với nam chính, kết cục là thân bại danh liệt. Mà kẻ đẩy vai ác đi lên con đường hắc hoá kia chính là một nữ phụ "bạch liên hoa".   Phù... Thẩm Du vuốt mồ hôi lạnh, may thay cô xuất hiện tương đối đúng lúc, đại vai ác lúc này chưa cùng bạch liên hoa dây dưa quá sâu, cũng không hoàn toàn hắc hóa, vẫn còn có thể cứu vớt.   Vì thế, cô bắt đầu từng chút từng chút đi phá hư cảm tình của bọn họ.   Ai ngờ, cái tên anh trai tiện nghi này thật sự quá biến thái, đút trái cây, đập phá nhà trọ...   Huhu, đáng sợ!   - -   Đại vai ác: "Bảo bảo, nói cho anh nghe, em yêu thầm anh có phải hay không?"   Tiểu bạch thỏ: "Không có, không có, chúng ta là anh em nha!"   Đại vai ác: "Đừng lộn xộn, cưng chỉ là đứa nhỏ được mẹ nhặt từ bãi rác về."   Tiểu bạch thỏ:......   Một câu tóm tắt: Tôi xem anh như anh trai, liều mạng đến đây cứu vớt đời anh, còn anh chỉ muốn X tôi???   - --   *Nữ chủ đúng là được nhặt về, không có quan hệ huyết thống   Nam chủ bệnh xà tinh, tâm cơ boy chính hiệu.   Kiếp trước, Thẩm Du là một nữ diễn viên tuyến 18, từng bước khó khăn đi lên trong giới showbiz đầy khắc nghiệt. Cô khi ấy, luôn nỗ lực để có thể tìm được vị trí và hào quang cho cuộc đời mình. Nào ngờ, trong một lần ra ngoài quay ngoại cảnh, xe oto của cô gặp tai nạn, rơi xuống vực sâu… Tất cả đều chỉ còn là màn đêm thăm thẳm tăm tối, phủ màu chết chóc.   Tưởng chừng như Thẩm Du đã đánh mất hết tất cả, nhưng cô lại được xuyên vào nhân vật nữ phụ trùng tên trong một cuốn tiểu thuyết mình từng đọc trước kia. Nữ phụ này còn có anh trai tên là Thẩm Tiêu, một nam phụ vai ác đầy quyền lực và đáng sợ ở đây. Thế nhưng, nam phụ phản diện này vì một nữ phụ bạch liên hoa mà ngày đêm tranh đấu cùng nam chính, cuối cùng đi đến kết cục vô cùng bi thảm.   Biết trước được tương lai, Thẩm Du rất hoảng sợ. Bởi vì, cô là em gái của đại boss vai ác này, nếu anh ta có làm sao thì cô nhất định cũng không có những ngày tốt đẹp. Cô phải cứu vớt anh trai phản diện, đem anh quay về chính đạo, đồng thời tránh nam nữ chính càng xa càng tốt.   Kế hoạch thì rất dễ dàng để phác họa, nhưng thực tế lại nghiệt ngã đánh cho Thẩm Du một cái tát để tỉnh ngộ. Bởi vì, anh trai của cô không những là nam phụ phản diện siêu độc ác mà còn là một kẻ có tính cách biến thái, biến thái đến tột đỉnh. Thẩm Du đành bên ngoài mỉm cười mà sâu bên trong là một đại dương nước mắt…   Nhưng, Thẩm Du dù gì vẫn là một cô gái ở kiếp trước từng đi lên bằng hai bàn tay trắng, từng chịu rất nhiều khuất nhục, khổ sở để có được một chỗ đứng trong giới showbiz thị phi kia. Và cuộc sống này đã dạy cho Thẩm Du biết về sự kiên trì cùng nhẫn nại. Vì thế, cô quyết định sẽ từ từ từng chút một thay đổi vận mệnh anh trai Thẩm Tiêu, đảm bảo được mạng sống của anh và sự an toàn sau này cho cô.   Cứ thế, Thẩm Du biến thành một cô em gái nhỏ, có thể nũng nịu, dùng tiếng nói ngọt ngào, cử chỉ nhẹ nhàng của mình khiến anh trai Thẩm Tiêu vui lòng, lại có thể đôi khi tỏ ra chút bướng bỉnh, ngang ngược để anh chú ý và quan tâm đến. Vì cô nghĩ muốn thay đổi một người thì cần phải hiểu và biết về những suy nghĩ cùng hành động của người ấy.   Chỉ là, Thẩm Du tự cho mình đủ thông minh lại không biết, sóng não của người được mệnh danh đại vai ác nào phải là sóng não bình thường mà ai cũng có thể đọc hiểu được. Thẩm Tiêu, chính là điển hình của câu nói, “sinh ra có đầy đủ tố chất của một thiên tài nhưng cũng mang trong mình tố chất của một kẻ thần kinh.”   Thẩm Du, lần này em gái nhỏ tiêu đời rồi :v   ***   Thẩm Tiêu sinh ra ở gia tộc hào môn, tuổi thơ chịu rất nhiều bất hạnh. Anh đứng lên gánh vác công ty khi tuổi còn trẻ, một thân một mình chống lại với thế giới khắc nghiệt tàn nhẫn này. Những người bên cạnh anh, ai cũng mưu toan cho quyền lực và tiền bạc mà nhiều lần đẩy anh vào hiểm nguy bất trắc. Trái tim Thẩm Tiêu khi ấy dần lạnh lẽo, chỉ còn sự vô cảm và độc ác phủ đầy.   Từ trước đến nay, thế giới mà Thẩm Tiêu nhìn thấy chỉ có những mảng màu đen trắng rất tẻ nhạt và buồn chán. Thế nhưng, trong quãng thời gian này, cô em gái Thẩm Du đã dần nhuộm lên nó những gam màu rực rỡ và tươi sáng. Thẩm Tiêu đắm chìm trong sự ấm áp và ngọt ngào ấy, khiến bản thân anh cũng dần đánh mất lý trí của bản thân mình.   Ban đầu, Thẩm Tiêu không hề xem Thẩm Du như em gái, anh chỉ xem cô như là một con thú cưng nho nhỏ nuôi trong nhà. Mỗi sáng anh đi làm, dịu ngoan ở bên cạnh, mỗi tối anh đi về, có cô luôn ở đó. Nhưng chẳng biết từ khi nào, thú cưng của anh đột nhiên thay đổi, không còn như trước nữa.   Có lẽ là khi Thẩm Du dùng giọng nói rất nhỏ rất nhẹ của cô kể về những câu chuyện thú vị cô gặp được cho anh nghe. Khi ấy, cô cười rộ lên như có hàng ngàn vì sao lấp lánh, khi cô khóc lại như những bông tuyết đêm đông, lặng lẽ mềm mại rơi vào lòng anh. Thẩm Du sẽ nũng nịu muốn được anh yêu thương, vỗ về. Hóa ra, cô gái nhỏ thầm mến anh, mà anh, cũng đúng lúc cảm thấy không hề tệ chút nào.   Thế nên, Thẩm Tiêu nghĩ rằng mình nên bật đèn xanh cho cô gái nhỏ, để cô ấy có thể dũng cảm thích anh, theo đuổi anh. Biết đâu, một ngày nào đó, anh sẽ vì sự chân thành của cô mà động lòng thì sao.   Đáng tiếc, tất cả những gì Thẩm Tiêu tự cho là đúng mà làm kia, đều là những điều tào lao mà Thẩm Du chưa bao giờ ngờ đến :v   ***   Thẩm Tiêu từ nhan sắc đến quyền lực địa vị và tiền tài, cái gì anh cũng có, chỉ là không có liêm sỉ. Lại được khuyến mãi thêm tính cách bá đạo độc ác, chảnh chọe, biến thái không ai bằng.   Cho nên, cách Thẩm Tiêu nói chuyện cùng Thẩm Du, quả thật, nghe rất muốn đánh, “Em đừng tức giận, cùng lắm thì anh đáp ứng em, cùng em nói chuyện yêu đương, em cũng không cần phải tiếp tục yêu thầm anh nữa, thế nào?”   Thẩm Du nhịn, nhịn rồi lại nhịn anh trai nam phụ ác ma này. Nhưng nhịn đến nghẹn mà anh vẫn cứ cố chấp cho rằng cô bám anh, yêu anh điên cuồng thì không thể chấp nhận được nữa. Vì thế, Thẩm Du bùng nổ… nói ra những suy nghĩ trong lòng.    Thế nhưng, Thẩm Tiêu vốn dĩ đâu phải là người bình thường, anh luôn đặc biệt theo cách rất riêng của mình. Thẩm Du không yêu anh cũng không sao, anh có tình cảm với cô là được. Thẩm Du chỉ có thể ở bên cạnh anh, nhận hết tình yêu của anh là đủ rồi :v   Và những tháng ngày Thẩm Tiêu thay đổi trở thành một người đàn ông có chút ngốc nghếch hay ghen trong ván bài tình yêu chính thức được bắt đầu.   Trợ lý khen móc khóa anh trộm được của Thẩm Du đáng yêu, anh liền không ngại nói “Lời này ta thích nghe, nói nhiều chút.” Trợ lý muốn anh đi đón khách quý khi anh đang ở cùng Thẩm Du, anh chỉ cần thả ra nhãn hiệu xe sẽ thưởng cuối năm, anh ta liền giải quyết nhanh gọn không làm phiền nữa. Chú chó Husky trong nhà liếm liếm cô chủ nhỏ Thẩm Du, anh liền thẳng tay phóng cho nó mấy chiếc dép trong muôn vàn sự tức giận cùng cảnh cáo “Nữ nhân của ta mà mày cũng dám liếm hử, muốn chết liền nói thẳng?”...   Phải nói là, Thẩm Tiêu khi để trái tim mình ở bên ngoài thế giới này thì thôi chứ một khi anh đã trao nó cho ai rồi thì người đó rất khó để từ chối. Bởi vì, tất cả những gì mà Thẩm Tiêu làm, mọi người có thể không hiểu nhưng Thẩm Du thì lại rất rõ ràng. Anh đã đặt cô vào tận sâu trong trái tim mình rồi.   Có thể, cách thể hiện tình cảm của anh sẽ không giống người bình thường nhưng con người anh chính là như vậy. Để người anh yêu vào mắt, vào tim, cả thế giới này cũng chỉ nhìn thấy cô ấy mà thôi. Vậy nên, Thẩm Du đồng ý bước vào tình yêu của anh, dùng trái tim mình cảm nhận nhịp đập yêu thương ấy.   Giữa biển người tấp nập, gặp được em, yêu em, cùng em đổi thay vận mệnh kiếp này. Tháng ngày về sau, nguyện tình đôi ta, thắm thiết bền lâu, bình an vui vẻ.   ***   “Xuyên thành em gái vai ác” là bộ truyện thật sự nổi bật của tác giả Tuyết Mặc. Nội dung truyện có phần mới lạ, độc đáo và vô cùng thu hút bởi độ sủng, ngọt ngào, hài hước của nó. Văn phong tác giả lưu loát, nhịp điệu nhanh không gây nhàm chán chút nào.   Đặc biệt, nhân vật nam chính Thẩm Tiêu được tác giả xây dựng tốt. Từ bé đến lớn, thế giới của anh chỉ có hai màu đen trắng nhưng nhờ có Thẩm Du mà nó đã rực rỡ hơn rất nhiều. Khi anh nhận ra mình yêu cô, biết được những thiếu sót của bản thân, anh đã cố gắng thay đổi. Đáng tiếc, có thay đổi gì thì anh vẫn là một Thẩm Tiêu biến thái, hay ghen, đáng yêu không thể tả mà thôi.   Cho nên, nữ chính Thẩm Du mới có thể từng bước chấp nhận con người thật sự của anh. Vì anh mà dung hòa tất cả những khuyết điểm ấy, cùng anh xây dựng một gia đình hạnh phúc ấm áp.   Truyện vô cùng vô cùng sủng ngọt và siêu vui nhộn với những câu nói đậm chất tấu hài của cặp đôi nhân vật chính hay phụ. Thế nên, mn hãy nhảy hố để thư giãn sau những ngày làm việc mệt nhọc nhé.   À, bản mình đọc là bản convert nhưng mà mình thấy có bạn edit 2/3 truyện rồi nên mình dẫn link cho mn đọc và ủng hộ nha. _____   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trời vào cuối hạ, thời tiết có chút oi bức. Thẩm Du ngồi học cả một ngày, lúc ra khỏi trường đầu óc đã choáng váng. Sau lại còn leo lên xe bus lắc lư một đường, thiếu chút liền ngất đi. Lúc đến trạm vẫn là nhờ tài xế nhắc nhở hai lần mới bừng tỉnh, cũng do trạm này xuống rất ít người, nên bác tài đã sớm đem cô nhớ kĩ. Thẩm Du vội vàng nói lời cảm ơn rồi từ từ đi xuống, vừa rời khỏi điều hoà mát lạnh trong xe, không khí nóng bức đã tạp ngay vào mặt. Làn da vốn dĩ khô mát của Thẩm Du thoáng chốc rịn ra một tầng mồ hôi. May mắn vùng này là khu biệt thự, hai bên đường đều có bóng râm, cô trốn dưới tàng cây mà đi mới không đến nỗi đem mình một giây thiêu trụi. Vừa lúc ngang một bụi hoa, Thẩm Du dừng bước, từng cụm nhỏ li ti màu tím nhạt đón gió phấp phới, đẹp đến mức làm lòng người ngứa ngáy. Kỳ thực Thẩm Du ngấp nghé chúng nó đã lâu, lần này thừa dịp xung quanh vắng người, rốt cuộc quyết định hướng tới bụi hoa vươn ma trảo. Một trận gió thổi tới, mấy khóm hoa càng cuồng hoan nhảy nhót, Thẩm Du lén lút ngó nghiêng trái phải, xác định không có ai, bèn cẩn thận ngắt thêm một đoá... Không chờ cô chậm rãi thưởng thức, một thanh âm vang dội liền từ xa truyền đến "Uây! Em gái, không được hái hoa!" Thẩm Du bị dọa đến nhảy dựng, quay đầu lại xem một cái, nhân viên bảo vệ ở trạm gác đằng xa đang hướng bên này xua xua tay. Cô xấu hổ thè lưỡi, nhanh tay véo thêm một bông hoa, sau đó tốc tốc bỏ chạy. Đi khỏi đó một đoạn xa, Thẩm Du mới thả chậm tốc độ, đem hoa trong tay lên chóp mũi ngửi ngửi, chậm rì rì mà quay về nhà. Dưới ánh chiều tà, bóng người kéo dài vô tận. Cô vốn dĩ cũng gọi là Thẩm Du, nhưng tuyệt đối không phải là Thẩm Du hiện tại. Trước kia cô là một diễn viên có chút danh tiếng, hai mươi bảy tuổi, ban đầu học múa cổ điển, về sau bởi vì ngoại hình xuất sắc nên được tuyển vào đóng một bộ phim cổ trang. Vai diễn ấy tạo hình quá đẹp, nhân khí ngút trời, Thẩm Du sau đó nhận được thêm vài tác phẩm lớn, vì thế dần dần tạo nên danh tiếng, tiền đồ vô lượng. Thế nhưng chưa chờ được huy hoàng, đoàn làm phim của cô trên đường bất ngờ gặp tai nạn, lao ra khỏi rào chắn rơi xuống vách núi. Tuy Thẩm Du không cảm nhận được một khắc đau đớn cuối cùng, nhưng ngẫm lại với độ cao như vậy, kết cục khẳng định là bẹp thành thịt nát không lệch đi đâu. Lúc cô tỉnh lại thì linh hồn đã xuyên vào một cô gái khác, cũng tên Thẩm Du, hiện chỉ mới 20 tuổi, Học Viện Điện Ảnh năm thứ hai. Nhưng tất thảy cũng không phải vấn đề gì lớn, mà quan trọng nhất, nơi này cư nhiên lại là thế giới trong một quyển tiểu thuyết! Tuy chưa chết hẳn, nhưng Thẩm Du chẳng hiểu sao lại biến thành vai phụ trong một cuốn sách. Bất quá cũng có điều an ủi, dẫu sao cô vẫn còn sống được lành lặn. Thẩm Du sở dĩ biết được chuyện này là do trước khi xuyên qua, cô vừa vặn có xem bộ tiểu thuyết trên, lại còn là xem đến nghiền ngẫm. Lúc tiếp nhận được kịch bản phim cải biên, cô sắm vai nữ chính, bởi vì là lần đầu tiên diễn phim hiện đại, Thẩm Du sợ rằng mình đối với nhân vật lý giải không đủ thấu triệt, nên mới dặn dò trợ lý Hàn Hiểu Băng đi tìm mua nguyên tác về xem. Đầu sách tên "Khi nào anh yêu em", cũng chính là thế giới mà cô đã tiến vào, hết thảy nhân vật cùng tình tiết đều giống y như đúc. Thẩm Du đối với quyển tiểu thuyết này không có ý kiến, đối với việc mình xuyên thành nữ phụ yếu đuối nhát gan đến phát bực cũng không có ý kiến, điều duy nhất làm cô để tâm chính là, nhân vật này có một người anh trai quyền lực, tâm thần đại vai ác trong tác phẩm — Thẩm Tiêu! Chính xác là một tên đại BOSS cùng bạch liên hoa nữ phụ dây dưa không rõ, lại đối với nam chính Tư Đồ Dật tranh đấu đá không ngừng, cuối cùng rơi vào thảm kịch. Thẩm Du rất muốn vì mình thắp một nén nhang. Cô gái này kỳ thật không phải em gái ruột của Thẩm Tiêu, mà là Thẩm phu nhân năm đó từ bãi rác nhặt về. Nhà họ Thẩm tính tình trời sinh lạnh nhạt, sau khi bà Thẩm nhận nuôi cô cũng không mấy để tâm, chủ yếu là do Lý quản gia chăm sóc. Thẩm Du cũng sớm biết thân thế của mình, tuy rằng người nhà đối với cô rất khoan dung, tiền tiêu vặt cũng cấp đủ, nhưng vẫn không thoát khỏi cảnh sống trong mặc cảm. Luôn cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân, rõ ràng có tiền trong tay mà cứ sống kiểu bình dân, đến nỗi, đi học cũng chỉ toàn đi xe bus. Một đứa trẻ đáng thương như vậy, lại có tên anh trai ương ngạnh kiêu ngạo, cả ngày bị khi dễ cũng thôi, cớ gì cuối cùng còn bị liên luỵ rơi vào một cái kết cục thê thảm. Thật sự là quá bi thương. Thẩm Du vừa nghĩ chuyện, vừa lấy chân khều khều hòn đá nhỏ ven đường, khi về đến sân nhà mới trông thấy một chiếc Toyota màu đen, chất lượng thường thường, vừa nhìn đã biết không thuộc về Thẩm gia. Một người đàn ông trung niên đứng cạnh sườn xe, đầu trọc, mặt bóng dầu, bụng còn to hơn bụng bầu, thoạt nhìn vô cùng ngấy mỡ. Thẩm Du vòng qua gã, hướng phía sân trong mà đi, ông chú đầy mỡ kia vội vàng gọi giật lại "Cháu gái nhỏ, đây là nhà cháu sao?" Thẩm Du đề phòng mà nhìn nhìn "Có việc gì vậy?" Gã toét miệng cười, lộ ra một ngụm răng vàng khè "Kia xin hỏi, Thẩm Tiêu có ở nhà không?" Thẩm Du nhíu mày, lại đi thêm vài bước mới trả lời "Vậy chú có thể đi rồi, anh tôi đi công tác còn chưa có trở về!" Nói xong cũng không thèm để ý đến gã, một đường không quay đầu lại mà đi thẳng vào trong. Mời các bạn đón đọc Xuyên Thành Em Gái Vai Ác của tác giả Tuyết Mặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Danh Môn Độc Sủng - Hoa Đào Dẫn
Văn án “Kiếp trước, vì cái gọi là tình yêu, Phùng Vân Hi từ bỏ boss của mình, buông xuôi tiền đồ sáng lạn của bản thân. Kết quả là, ngay cả mạng nhỏ cũng không còn. Sau khi sống lại, cô chỉ muốn ngoan ngoãn ở bên cạnh kim chủ nhà cô mà thôi, không muốn yêu đương cuồng nhiệt gì nữa. Kết quả ư? Cô trở thành bảo bối của kim chủ nhà cô luôn rồi” *** Khi đọc văn án, chắc hẳn các bạn cũng đã tưởng tượng ra nội dung của câu chuyện này rồi phải không nào? Đây đơn giản là một câu chuyện rất quen thuộc, cô gái nhỏ trùng sinh, nhận ra sai lầm kiếp trước của mình, quyết tâm thay đổi và ở bên kim chủ thâm tình. Và sau đó là những tháng ngày sủng, sủng vô hạn. Phùng Vân Hi là một diễn viên đang nổi. Mặc dù chưa đạt được giải thưởng gì danh giá, nhưng nhờ có kim chủ Thẩm Tử Mặc đứng đằng sau nên hầu hết các bộ phim cô nhận đều thành công giành được vai nữ chính. Vậy mà, giữa lúc tiền đồ đang rực rỡ, cô lại phải lòng chàng diễn viên Tô Duệ, chấp nhận từ bỏ ánh hào quang để vun vén cho danh tiếng của hắn. Nhưng thật không may, Tô Duệ lại là một tên cặn bã, khi cô còn nổi tiếng thì ở bên cô, khi cô sa sút thì đi theo người mới. Phùng Vân Hi chết đi trong đau khổ. Kiếp này, sống lại khi chưa gặp phải Tô Duệ, Phùng Vân Hi cảm thấy mình may mắn biết chừng nào. Lần này, cô sẽ sống thật tốt, sẽ không ngu ngốc đi theo thứ gọi là “tình yêu đích thực” nữa, sẽ ngoan ngoãn ở bên kim chủ nhà cô, sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc quen biết nhau do không cẩn thận phát sinh tình một đêm, từ đó mà dây dưa không dứt. Thẩm Tử Mặc làm ông chủ đầu tư đứng đằng sau Phùng Vân Hi, chỉ cần cô thích, anh sẵn sàng dùng mọi mối quan hệ để giành được vai chính cho cô, đưa cô lên đỉnh cao của ánh hào quang. Quan hệ của cả hai cứ mập mờ như vậy cho đến khi Phùng Vân Hi trùng sinh trở lại. Sau khi sống lại, Phùng Vân Hi mới nhận ra mình cần Thẩm Tử Mặc, chỉ có Thẩm Tử Mặc mới là bến đỗ an toàn trong cuộc đời cô. Cô cần anh và cô không thể rời xa anh. Từ ý nghĩ ban đầu có phần thực dụng ấy, cô gái nhỏ dần dần tiến đến bên Thẩm Tử Mặc, để rồi tình yêu bắt đầu lúc nào không hay. Khi phát hiện ra mình yêu anh, cô lại không muốn dựa dẫm vào anh, muốn tự mình giải quyết những vấn đề của bản thân. Và rồi, cô bắt đầu trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập, để có thể cùng anh sánh bước mai sau. Còn Thẩm Tử Mặc thì sao, anh đã yêu Phùng Vân Hi ngay từ những ngày đầu gặp gỡ. Nhưng anh không hề muốn ép buộc cô, anh chỉ làm người đứng ở phía sau nâng đỡ cô, cho cô tất cả những gì cô muốn. Kiếp trước, khi cô muốn rời đi để đến bên Tô Duệ, anh đã chấp nhận buông tay, để rồi khi cô khốn khó nhất, chính anh lại đưa tay ra giúp đỡ cô. Kiếp này, chỉ cần cô nguyện ý, anh sẽ làm tất cả vì cô. Chỉ cần cô bước về phía anh một bước, anh sẽ không ngần ngại mà bước những bước còn lại đến cùng cô, che chở cho cô, nắm tay cô viết nên một câu chuyện tình yêu lãng mạn, hạnh phúc về sau. "Danh môn độc sủng" là một câu chuyện nhẹ nhàng vui vẻ, theo tôi thì khá khác lạ trong thể loại trùng sinh bây giờ. Bởi vì từ trước đến nay, tôi đã từng nghĩ rằng bất cứ truyện trùng sinh nào đều theo motif kiếp trước chết oan thì kiếp này sẽ phải là sống lại để trả thù, rồi sẽ có những màn đấu đá, tranh đua. Đó là lý do mà tôi rất ít khi đọc truyện trùng sinh và khá “dị ứng” với thể loại này. Nhưng “Danh môn độc sủng” đã cho tôi một cái nhìn rất khác. Không có những màn âm mưu trả thù lẫn nhau, không có những lần nhân danh công lý để trừng trị ai cả, xuyên suốt nội dung là những tình tiết vui vẻ, ngọt ngào yêu đương của hai nhân vật chính Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc Một điều đặc biệt hơn nữa là mặc dù đây là truyện nói về giới giải trí, nhưng góc nhìn lại không hề khắc nghiệt chút nào. Chỉ đơn giản là những câu chuyện nhỏ hài hước khi đóng phim, khi tham gia những gameshow truyền hình. Phùng Vân Hi là diễn viên nhưng không quá coi trọng hình tượng, thích ăn thịt xiên nướng vỉa hè, thường làm cho người đại diện phải đau đầu và các đạo diễn không biết phải làm sao. Cô luôn thoải mái để sống, để yêu, yêu thương người hâm mộ cũng như yêu thương chính mình. Nếu bạn đang muốn tìm một câu chuyện với những tình tiết sâu sắc, những cái nhìn về thực tế, đây không phải là một câu chuyện dành cho bạn. Nếu bạn đang muốn tìm một tình yêu cảm động, vượt muôn trùng khó khăn để đến bên nhau, đây cũng không phải là câu chuyện dành cho bạn. Bởi vì đây đơn giản là bộ truyện dành cho những ai đang muốn có một niềm vui nhỏ, một hạnh phúc to, những ai đang cần tiếng cười sau giây phút mệt mỏi. Một câu chuyện không quá xuất sắc hay chiều sâu nhưng rất thích hợp để giải trí trong những ngày giao mùa như thế này đấy ạ. Chúc mn đọc truyện vui vẻ ạ ❤ _________ Review by #Phong Tú Nữ *** Phùng Vân Hi v: Tôi từng nghĩ rằng, con đường vào tim của Thẩm Tử Mặc sẽ rất ghập ghềnh nhưng anh ấy đã dùng chính hành động của mình chứng minh cho tôi rằng, chỉ cần tôi nguyện ý, Thẩm Tử Mặc sẽ luôn ở đây; bởi vì, tôi đã ở trong trái tim của anh từ lâu. Dù có chông gai nào, anh cũng sẽ thay tôi giải quyết. Hãy xem tui là một quả anh đào: Đây là cách thức biểu lộ tình yêu sao? Đừng nói hai người sẽ kết hôn nhé? Giá đỗ: Đúng rồi, họ đã công bố trên Weibo rằng hai nhà đã gặp mặt để chọn ngày tổ chức đám cưới rồi. Sữa nóng: Mọi người ra đây mà xem nè, tui nghe nói là sau khi Thẩm tiên sinh cầu hôn đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, người ta còn nói, mỗi ngày Thẩm tiên sinh đều đang chờ cưới Vân Hi đấy. Hội viên fanclub của Phùng Vân Hi: Sắp kết hôn rồi ư? Chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Tui là fan cuồng của Phùng Vân Hi: Mọi người nghĩ hôn lễ này có được phát trực tiếp không? Tôi muốn xem truyền hình trực tiếp cơ. Mà thôi, dù không được xem trực tiếp cũng không sao, tôi chỉ cần thấy ảnh cưới của họ là đã thỏa mãn lắm rồi. Phùng Vân Hi không biết Thẩm Tử Mặc đã làm bao nhiêu chuyện vì cô. Anh không những khiến cho người nhà của anh đồng ý cho hai người kết hôn, mà họ còn vô cùng ủng hộ cô phát triển sự nghiệp diễn xuất. Cô chưa bao giờ dám mơ tới điều này, ngay tại khoảnh khắc ấy, cô gần như muốn lao vào lòng Thẩm Tử Mặc. Sau khi hai người rời khỏi nhà họ Thẩm, Phùng Vân Hi ôm chặt lấy Thẩm Tử Mặc, nói gì cũng không chịu buông ra. Nhưng mà, Thẩm Tử Mặc chỉ khẽ nói: "Để anh đưa em đi ăn." "Đi ăn?" Phùng Vân Hi nhíu mày không hiểu. Thẩm Tử Mặc mở cửa xe cho cô, thanh âm trầm ổn: "Chẳng lẽ vừa rồi em đã ăn no sao?" Phùng Vân Hi: Sao mà no được chứ QAQ Vừa nãy, Phùng Vân Hi chỉ có thể tiếp chuyện mọi người, toàn bộ đồ cô ăn đều do Tử Mặc gắp. "Chưa..." "Vậy chúng ta ăn gì đây?" "Hay là, chúng ta về nhà ăn khuya đi?" Phùng Vân Hi liên tiếp đặt câu hỏi, nhưng Thẩm Tử Mặc đều không trả lời cô. Cuối cùng, cô chỉ phải ngoan ngoãn lên xe. Thẩm Tử Mặc đưa Phùng Vân Hi đến một nhà hàng gần nhà họ Thẩm. Dù tiệm này không lớn nhưng thức ăn rất ngon. Ăn cơm xong, cô còn chưa kịp biểu đạt sự cảm động thì Hứa Chu gọi tới. "Vân Hi, Thẩm Tử Mặc đã gặp Tô Duệ. Vả lại, anh ta còn gặp gã trước em nữa đó." Hứa Chu nghĩ anh ta đã hiểu được bảy tám phần của chuyện này rồi. Chuyện Tô Duệ muốn gặp Vân Hi chắc chắn có liên quan tới Thẩm Tử Mặc. Phùng Vân Hi sửng sốt, ngước lên nhìn Thẩm Tử Mặc, nói em đã biết rồi cúp máy. Sau một hồi phân vân, cô quyết định sẽ không hỏi Thẩm Tử Mặc. Nếu anh đã không mong cô biết chuyện này thì cô cứ giả vờ như không biết đi. ... Mời các bạn đón đọc Danh Môn Độc Sủng của tác giả Hoa Đào Dẫn.
Đi Về Phía Không Anh - Trương Vũ Hàm
"Đi về phía không anh" là câu chuyện tình tay ba trắc trở với kết thúc buồn nhưng đậm tính chân thực. Thẩm Đông Tam là một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… Với môtíp là chuyện tình tay ba nhưng "Đi về phía không anh" cho ta một cái nhìn mới về “kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Đi về phía không anh tuy không có một “happy ending” với nhẫn và váy cưới … nhưng lại tràn đầy những cảm xúc chân thực, những khoảnh khắc mà mỗi chúng ta sẽ có lúc phải trải qua. Người đọc có thể dễ dàng nhận thấy thấm đẫm trong từng trang sách là niềm hạnh phúc vui vẻ nhưng cũng đầy khổ đau và nước mắt. Có những kỉ niệm thật ngọt ngào nhưng cũng có những kí ức đầy cay đắng. Song điều cuối cùng đọng lại trong cuốn sách đó là, tình yêu đã đem lại một cuộc sống thi vị với đầy đủ cảm xúc của đời người. Cuốn tiểu thuyết "Đi về phía không anh" đã đem lại cho chúng ta một thông điệp: Không phải mọi câu chuyện tình yêu đều kết thúc tốt đẹp, vấn đề là chúng ta nhìn nhận kết thúc đó theo chiều hướng nào. Một câu chuyện buồn nhưng đầy cảm xúc hiện lên trên từng trang sách, rất hấp dẫn và lôi cuốn người đọc. *** Tác phẩm xoay quanh Thẩm Đông Tam - một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… “Kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Cốt truyện của Trương Vũ Hàm đã không còn quá mới với những sự thật mà chúng ta vẫn chứng kiến nhan nhản ngoài đời, khi tình yêu giữa hai con người vốn đang êm đẹp thì một kẻ thứ ba xuất hiện, dần chiếm vị trí mà “lẽ ra họ không nên chiếm”. “Đi về phía không anh” giống như một sân khấu chính của nhân vật “kẻ thứ ba” ấy – nhưng được viết dưới một góc nhìn hoàn toàn đơn thuần của tình yêu, được phân tích nhiều chiều để hiểu hơn những nỗi niềm mà “kẻ thứ ba” thường vẫn phải chịu đựng. Vậy cuối cùng, là họ sai hay họ đúng, khi mà bản thân tình yêu sẽ chẳng bao giờ có chuyện sai đúng, vì tất cả chỉ là sự dẫn đường của cảm xúc mà thôi? Có lẽ, câu trả lời sẽ dành cho chính bạn khi bạn khám phá từng trang sách, vì với chuyện tình yêu này, mỗi người sẽ lại có những cách lựa chọn và phán xét khác nhau. Nhưng dù kết quả có là gì sau khi bạn đọc xong, thì chắc chắn, có một điều bạn sẽ không thể phủ nhận, đó là những cảm xúc tinh tế lắng đọng mà Vũ Hàm đã gửi vào từng tình tiết, từng cảm nhận của nhân vật. Câu chuyện là sự giao thoa vừa của tiếng reo ca hân hoan hạnh phúc, vừa của những nước mắt đớn đau tủi cực, là sự xen cài của những kỷ niệm ngọt ngào dịu êm và cả của những ký ức đắng cay như những vết sẹo dài ám ảnh. Là cây bút quen thuộc của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình, Trương Vũ Hàm đã đem lại cho độc giả một cuốn tiểu thuyết đáng đọc, đáng đọc không chỉ bởi cốt truyện hấp dẫn cùng những tình tiết gay cấn, bất ngờ, đáng đọc cũng không chỉ bởi nỗi u buồn phảng phất đượm trong từng câu chữ và dáng hình nhân vật, mà còn đáng đọc bởi những thông điệp ý nghĩa và cũng hết sức giản dị mà cô muốn gửi tới độc giả. “Đi về phía không anh” đã được phát hành tại Việt Nam với bản dịch của Cẩm Yến. Cuốn sách đã thu hút sự quan tâm, chia sẻ và bàn luận sôi nổi của nhiều độc giả trên các diễn đàn văn học. *** Trương Vũ Hàm là một tác giả trẻ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình. Những tác phẩm của cô đã được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn của Trung Quốc như Mengya, Fangcao… và giành được một số giải thưởng văn học giá trị. Các tác phẩm tiêu biểu của cô là: - Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em (2009) - Hôn nhân không thành công (2009) - Đằng sau bức màn hôn nhân (2012) Trương Vũ Hàm là cây bút trẻ của văn học Trung Quốc với những tác phẩm được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn như Mengya, Fangcao. Cô từng giành được nhiều giải thưởng văn học giá trị, được công chúng biết đến như một trong những cây bút có giá của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình như “Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em” (2009), “Đằng sau bức màn hôn nhân” (2012)… “Đi về phía không anh” cũng nằm trong thể loại tiểu thuyết đó, và cũng là một trong những tác phẩm đưa tên tuổi của Vũ Hàm tới gần hơn với bạn đọc. Mời các bạn đón đọc Đi Về Phía Không Anh của tác giả Trương Vũ Hàm.
Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta - Mộc Tử Miêu Miêu
"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh – con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô. Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng. Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí. Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn – việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến. Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh. Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học. Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn “đừng đợi anh”. Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng – một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu – một cơ hội, thì anh lại quay về…" *** Lần đầu viết ko phải là review mà là ném đá,do hôm qua facebook nhắc lại kỷ niệm nó hiện truyện này nên lôi ra đọc lại,và sau khi đọc muốn mua 1 rổ đá ném chết cả bầy trong truyện. Nam9: Phạm Như Sênh, Nữ 9: Tống Kinh Vãn. Câu chuyện mở đầu vẫn nữ 9 thuần khiết theo đuổi nam 9 soái ca đẹp troai, lạnh lùng gánh nặng gia đình, mình kết đoạn từ lúc 2 đứa quen nhau nhé, Kinh Vãn và Như Sênh đi quá giới hạn ,và kết hôn dưới sự minh chứng của bạn thân ngay khi cả 2 còn đang học đại học, nhưng vì bệnh tật của mẹ bỏ lại đơn ly hôn và lên đường du học với nữ phụ, vì cha nữ phụ hứa sẽ chữa bệnh cho mẹ nếu Như Sênh đi du học, Kinh Vãn bị shock xảy thai (nam9 ko biết)  5 năm sau Kinh Vãn muốn bắt đầu cuộc sống mới với Thang Tống nhưng Như Sênh trở về, thấy Kinh Vãn chửi dữ lắm, mình chờ 1 màn ngược nam quằn quại, nhưng không, trang 1 chửi trang 2 đã làm lành ???? Ném đá nam 9, lúc đăng ký kết hôn rõ ràng 2 tay trắng, vậy mà khi bỏ đi lại nghĩ vì lý tưởng, vì mẹ vì em, còn giờ thì ko có gì trong tay, làm vậy tốt cho Kinh Vãn ,sau này sẽ gặp người tốt v.v... Bộ phụ nữ từng ly hôn sẽ dễ tái hôn lắm à, xong bảo dằn vặt suốt 5 năm về làm viện trưởng lại không tìm nữ9 mà đứng xa nhìn, vì bận giữ chức muốn người ta công nhận nên về nước 1 năm vẫn ko tìm nữ9 được, mà cái thấy Kinh Vãn đi với đàn ông khác là rảnh liền, tặng hoa, rủ đi ăn, wth??????????  Ném đá nữ 9 Kinh Vãn, nói từa lưa quyết tâm, mà nam9 rủ đi ăn cái đi liền,n ghe bạn kể vì bả nên ổng cố thành tài đến nỗi chảy máu dạ dày cái nghĩ ổng hy sinh vì mình lặng thầm nhiều cái bay đi ôm ổng liền luôn, nam9 Như Sênh còn ngạc nhiên hỏi bả sao tha lẹ zậy? Ổng nghĩ phải dùng cả đời mới được bả tha thứ, tui cũng muốn hỏi vậy, còn đứa con đã mất ông nam9 cũng ko biết luôn ???? tội cho đứa nhỏ chỉ là người đi ngang quyển truyện. Xong ném đá bà tác giả tự nhiên cho Tô Nghệ, bạn thân nữ 9 người đã cùng Kinh Vãn vượt qua những nỗi đau, và mình ghét cái Tình bạn của Kinh Vãn khi Tô Nghệ kể mối tình đơn phương rõ như 1+1=2 mà vẫn ngây thơ không hiểu người đó là nam phụ Thang Bồng mà bả định quen ,xong bả lôi Thang Bồng kể lể như chuyện Tô Nghệ chết như lỗi của Thanh Bồng,xong nam phụ ở vậy cả đời Mời các bạn đón đọc Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta của tác giả Mộc Tử Miêu Miêu.
Có Ai Yêu Em Như Anh - Minh Moon
Trích đoạn: Buổi tối ấy, trên sân thượng của một nhà hàng lộng gió và thoảng mùi thơm hoa sữa gợi nhớ về ngôi nhà thời thơ ấu nơi phố cũ, anh đã gặp cô. Gió thổi rất mạnh, những sợi tơ hồng đung đưa, đám khách nhốn nháo… Tất cả đều động, duy chỉ có khuôn mặt ấy là tĩnh lặng như hồ nước mùa thu dưới ánh trăng. Buổi tối khác, giữa hơi rượu vấn vít, anh lại thấy cô, đang dìu một người đàn ông ngoại quốc đi tìm phòng trong một khách sạn năm sao. Anh nghĩ, hóa ra, cũng chỉ là hạng con gái đến thế mà thôi. Rồi anh lại thấy cô, trong khoảnh khắc cô nằm say ngủ trên giường, rèm mi như cánh bướm và mái tóc đen dài xõa tung trên chiếc gối trắng. Lần đầu tiên trong đời anh tự nhủ nếu như lấy vợ, mỗi sáng cùng nhau thức dậy trên chiếc giường này thật không tệ chút nào… Anh và cô, hai con người ở hai địa vị khác nhau nhưng nếu đã là tình yêu thì dù đối tượng của bạn là ai, mọi thứ sẽ rất đơn giản. “Có ai yêu em như anh!” là một câu chuyện tình yêu thi vị mang đến cho bạn đủ các cung bậc cảm xúc. Giống như một viên sô cô la, ban đầu là hương thơm quyến rũ khiến bạn ngất ngây, sau đó là vị đắng có thể khiến bạn chảy nước mắt nhưng trên hết vẫn là dư vị ngọt ngào bạn nhớ mãi không quên! *** “Mỗi lần vào blog Cung Trăng của Minh Moon, tôi luôn nấn ná để nhìn câu slogan“Nồng nàn, nồng nàn hơn nữa” của riêng cô ấy. “Có ai yêu em như anh!”là một câu chuyện tình với đúng phong vị nồng nàn như thế.” Nguyễn Thu Thủy – Tác giả “Gái già Xì-tin” “Mình rất thích Minh Moon lồng ghép bối cảnh công sở vào câu chuyện tình yêu thi vị này. Điều đó giúp tác phẩm thêm gần gũi, hấp dẫn và khiến cho bất kỳ cô gái văn phòng nào cũng sẽ tìm thấy mình ít nhiều trong đó.” Ngọc Vân – BTV Tạp chí GF “Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi đọc tiểu thuyết tình cảm nhưng quả thực những tình tiết của truyện đã hấp dẫn tôi. Nữ chính thật tuyệt! Nếu cô ấy có ở ngoài đời, tôi sẽ tìm mọi cách tiếp cận cô ấy! ^_^” Linh Sơn – Diễn viên đóng “Hotboy nổi loạn” *** À, xin nói trước đây là những dòng review Có ai yêu em như anh từ một kẻ luôn lãng- đãng- một- cách- lý- trí, kẻ từng chưa hề thích đọc hay thường đọc ngôn tình. Bài viết cũng hoàn toàn không spoil nhé, có thể đọc thoải con gà mái! (hơ hơ hơ…) Và thế nên, những dòng review của tôi có thể sẽ không mấy tương đồng với những ai ưa thích những chuyện tình cảm lãng mạn, thích những đưa đẩy ngẫu nhiên của tạo hóa, gặp được mối dây đồng cảm tương lân với những trái tim mơ mộng, tin rằng tình yêu là cứu cánh, tin rằng cuộc đời luôn có những câu chuyện đẹp như cổ tích, lấp lánh như ánh sao, luôn ở đó soi chiếu con đường chúng ta đi sau những cơn giông bão tơi bời… Đơn giản vì tôi không tin có những điều đó cho mấy! Ô, đã nói trước là tôi không phải là fan của các phim hay tiểu thuyết lãng mạn (gout của tôi thường là trinh thám, kinh dị, viễn tưởng, suy luận tư duy logic hại não các kiểu cơ…@@). Nhưng tôi vẫn tiếp tục thử nghiệm cuốn sách thứ 3 Có ai yêu em như anh (CAYENA) của Minh Moon- một người chị, một người đồng nghiệp đáng mến (và mắn…đẻ), với tâm trạng cứ thử xem, biết đâu đấy… Cũng chính vì CAYENA là một trong số ít những tiểu thuyết ngôn tình tôi từng đọc thế nên tôi chẳng có gì mà so sánh, tôi chỉ đơn giản trôi theo từng chương hồi liên tục và mạch lạc hệt như một bộ phim sống động trước mắt. Tiếp nối Nụ hôn bánh mì, CAYENA không giấu diếm dáng vẻ yểu điệu phong tình, chất lãng mạn bay bổng và ý vị đậm “mùi” ngôn tình. Thậm chí, tôi đã nghĩ, cứ thay mấy cái tên Thảo Nguyên, Thế Phong, Trường Giang thành mấy tên Tàu kiểu Tiểu San, Phương Mộc hay Hạo Thiên thì thành ra… lầm mất. Ngay cả những cái tên cũng là thành phố Đ, X, Y, Z… Cũng phải thôi vì khó mà không bị ảnh hưởng dòng ngôn tình Trung Quốc bây giờ mà nhiều người trẻ như Minh Moon thừa nhận đã lặn ngụp không ít trong đó. Sau thể nghệm kỳ ảo với Hạt Hòa Bình (mà tôi đã review hồi tháng 9 năm 2013), Minh Moon lại như “cá gặp nước” khi có thể thoải mái bơi lội trong bể lãng mạn sở trường của chị, như một chú cá vàng tung tăng, biến hóa và rất… đẹp đẽ. CAYENA, là một tiểu thuyết tình yêu dễ đọc, dễ cảm, dễ bị lôi cuốn vì nó gần gũi với người trẻ nhất là những cô gái văn phòng, ngày ngày đi làm vẫn túm tụm tám chuyện và mơ mộng về những bộ phim Hàn Quốc, ngồi giữa bốn bức tường vô vị nhưng không bỏ sót thông tin nào những anh chàng xứ Cao Ly hào hoa, phong độ và lịch lãm. Ai đó có thể thấy mình xốc xếch quáng quàng khi đi làm trễ sợ bị trừ lương, muối mặt với đồng nghiệp vì cài lệch cúc áo, dấm dúi ăn quà vặt, thích túm tụm nói sau lưng đồng nghiệp, lấy lòng các sếp, từng có một mối tình đầu thời sinh viên hoa mộng, từng yêu một đồng nghiệp rồi rời xa họ, từng sắp xếp cuộc sống sau những đổ vỡ, luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn âm thầm rơi lệ khi đêm về trong góc tối… Minh Moon đã nắm bắt trúng tâm lý của những cô gái thời nay, những cô nàng thừa thông minh để biết rằng tình yêu hoàn hảo không tì vết như ciné là điều không tưởng nhưng vẫn thiếu lý trí khi đứng trước tình huống đưa bản thân mình vào một mối quan hệ lãng mạn đầy… nguy hiểm chốn công sở. Họ đầy tinh quái để tiếp cận nhiều đối tượng nhưng cũng chưa trang bị những kỹ năng để phòng vệ cho trái tim chống lại hấp lực của những mối tình sét đánh. Ở tuổi đã ra trường đi làm vài năm – các cô gái này chưa hẳn hóa cáo mà đang trên đường trở thành những cô thỏ lắm chiêu trò. Chúng ta không dại gì đánh đu với ái tình khi đã bị gai nhọn cứa cho ứa máu nhưng cũng háo hức muốn thò tay vào bụi rậm hái và nếm những trái đắng đê mê đó thêm một lần nữa. Đó cũng là yếu huyệt để MM điểm vào. Mặc dù, CAYENA thắt nút và mở nút rất nhanh, đôi khi gượng ép và phi thực tế nhưng sự xử lý tinh tế nhạy cảm đánh vào tâm lý của những cô gái trẻ khiến họ không dứt được cuốn sách. Họ muốn biết cái tam giác, à không tứ giác, ngũ giác tình yêu này rồi sẽ đi về đâu, họ muốn thi vị hóa cuộc sống tẻ nhạt của mình bằng những tưởng tượng đầy nhục cảm, họ muốn thỏa mãn sự ghen tỵ ngấm ngầm dành cho cho nhân vật chính tốt số bằng cách xem cô ta rồi sẽ đau khổ như thế nào- dẫu buồn cười rằng, họ luôn ước một lần, chỉ cần liếc rèm mi cong vút là sẽ khiến hàng tá đàn ông xiêu đổ như cô ấy. (Tâm lý phụ nữ thiệt phức tạp @@). Và vì thế nó cũng khiến nhiều độc giả nam thích thú vì hiểu thêm về tâm lý phụ nữ và cách nên… cầm cưa thế nào cho nàng không thể không đổ! Haha :)) Tôi cũng thú vị với cách Minh Moon xây dựng nhân vật- dù chưa hẳn thích nó. Một Thảo Nguyên như cánh đồng xanh nõn bất tận cho kẻ khác đầy ham muốn khám phá, mẫu phụ nữ hư thì không hư, nhưng ngoan lại chẳng ngoan, thông minh sắc sảo nhưng luôn biết tỏ ra ngu ngơ kịp lúc- đúng kiểu đàn ông thích. Cô ta đoan trang thuần khiết nhưng phong tình vạn chủng và gợi cảm chết người, là biểu tưởng cho những khao khát nhục cảm đằng sau vẻ trong sáng thiên thần, là cái tĩnh không giữa bể đời biến động. Một Thế Phong đúng công thức danh gia vọng tộc: giàu có – giỏi giang và đẹp mã. Một Trường Giang si tình yếu đuối nhưng thủy chung. Những con người ấy dính líu với nhau hay đúng hơn là “được” đặt vào những hoàn cảnh mà tác giả mặc định sẵn. Dù ban đầu, thú thực nó cho tôi cảm giác lặp lại một cuốn Twilight mini phiên bản Việt, khi tôi ngơ ngác hỏi ơ thế là chàng ma cà rồng đẹp mã Edward yêu cô nàng Bella bình thường này à, ơ, sao đến chàng Jacob này cũng yêu cô nàng này rồi. Cũng như những anh chàng cô nàng này còn biết chuyện gì ngoài yêu không vậy? Giám đốc mà suốt ngày thấy làm những chuyện bản năng như trai mới lớn thế? Sự giỏi giang tháo vát của anh ta sao không thấy đâu? Sao cô em này cứ may mắn hết lần này đến lần khác? Độc giả chưa kịp thỏa mãn câu hỏi vì sao họ yêu nhau, chưa lý giải nổi họ yêu nhau vì cái gì thì đã bị cuốn vào cách họ yêu như thế nào. Những kẻ lý trí như tôi đôi khi phì cười vì những tình huống “trên trời rơi xuống” rồi thì cũng chấp nhận chép miệng, thôi thì cứ chấp nhận bị kéo theo tình tiết này sang tình tiết khác mà ngừng hỏi: “Tại sao” đi. Đây là tiêu thuyết tình yêu thì các nhân vật chỉ việc… yêu thôi chứ sao nữa? Mặc dù CAYENA không tạo cho tôi được cảm giác “chemistry” giữa các nhân vật với nhau, một điều cực kỳ khó tạo ra và chính ngay Twilight Saga 4 cuốn dày cộm còn… làm không đến nơi. Nhưng điều này lại được khéo léo khỏa lấp bằng ngôn ngữ linh hoạt, hóm hỉnh; văn phong vốn dĩ tự nhiên, nhẹ nhàng; tả cảnh tả tình tinh tế mà triết lý cũng vừa đủ; bay bổng nhưng cũng rất thực tế bởi vốn sống phong phú của tác giả. Chỉ là tôi hơi tiếc vì Minh Moon đã không tạo được một tình huống thật đắt để đẩy mọi cao trào lên cao, không đi đến tận cùng bùng nổ tính cách các nhân vật (như người đọc kỳ vọng) và cũng bỏ dở dang những nhân vật mà họ thấy thú vị (Trường Giang, ông Nội, Giang Minh). Ở tình huống “tai nạn” gần cuối (spoil chút xíu) có thể nói là cao trào nhất thì lại lẫn đi và được giải quyết quá đơn giản, cứ như tác giả thản nhiên đặt mọi người vào đó và họ chỉ việc diễn. Nói đúng hơn, nó không tạo được một cái lý cho những tình cảm này có cớ mà nảy sinh. Mọi tình huống gay cấn dồn dập Minh Moon đẩy người ta vào rất khéo nhưng lại thắt nút mở nút cũng quá nhanh khiến ta hụt hẫng mất đôi phần. Nhưng hãy yên tâm là nó có một cái kết rất thỏa mãn và chiều lòng độc giả. Chỉ là sau khi đọc xong, khi ai đó hỏi chuyện này nội dung là gì thì cứ “đần thối” ra, ơ a…. Bởi bị cuốn theo những tình tiết ngộn ngộn tầng tầng lớp lớp, người ta cũng dễ quên, dễ lướt qua những tiểu tiết, những câu thoại, ngoài những cảm giác quá thực như một bàn tay vuốt dọc sống lưng, một cái hôn ướt át hay một cảm giác khóc ướt đẫm tấm ngực trần của ai đó… Người đọc bây giờ là những cô nàng lọ -lem -không- kém -phần -ghê -gớm, họ hiểu quá rõ tình yêu hoàn hảo là thứ không thực nhưng vẫn cảm thấy muốn bước cùng các nhân vật chính bước qua hành trình cuộc đời với những cung bậc cảm xúc đã từng trải qua: cảm giác mất mát mối tình đầu, cảm giác vụn vỡ khi chứng kiến người yêu cũ có người yêu mới, cảm giác đau đớn khi phải chia cách người mình yêu, cảm giác gần nhau khoảnh khắc mà xa cách nghìn trùng, cảm giác tan chảy trọn vẹn trong nhau, cảm giác người ta có thể sống hết mình vì người kia. Và cũng chính vì thế, CAYENA là một tiểu thuyết đáng đọc nếu bạn đang muốn tìm lại và tan ra giữa những cảm xúc của chính mình trong một vài khoảnh khắc. Ừ, thì CAYENA là một ngôn tình đẹp, và không hề… sến (ít ra theo tôi nghĩ). Với những ai bay bổng, yêu những chuyện tình có cái kết có hậu thì đây là cuốn tiểu thuyết đẹp cả bìa lẫn ruột, đáp ứng mong mỏi được hưởng thụ mùi biệt ly – tái hợp và phong vị mơn man của ái tình tựa một thanh chocolate – đủ thơm tho, ngọt, đắng. Và ngay cả những người từng rạn vỡ vì tình yêu, không “ưa” những tiểu thuyết lãng mạn diễm tình vẫn có thể một ngày nào đó, lật dở từng chap ngắn, dễ đọc có sẵn caption ngắn gọn của CAYENA, thú vị vì những sự sắp đặt ngẫu nhiên hữu ý, rơm rớm vì những nỗi đau giống mình, khao khát nhục cảm với những cảnh nóng… vừa đủ tưởng tượng để khoái trá và… đỏ mặt. Rồi cuối cùng bất giác khẽ mỉm cười khi gặp lại những cảm xúc yêu đương ngỡ đã quên đi tự lâu lắm… Chỉ hơi hài hài là, người Việt Nam ít gọi bạn gái là thiên thần, người miền Nam ít xưng hô cậu – tớ và ở xứ ngàn thông kia cũng không chưa thấy có chỗ nào cho treo các lọ ước nguyện lên cây cả. Vậy thui à! ^^ *** Một khoảnh đời dài, tôi không còn tin vào những chuyện tình thủy chung son sắt, cho đến khi gần đây xem Doctor Who, khi chứng kiến cảnh Rose- Ten hy sinh cho nhau như thế nào, chứng kiến Rory gặp lại Amy (sau khi Amy lạc vào một trường thời gian khác và chờ đợi Rory suốt 40 năm đằng đẵng), anh đã nắm bàn tay nhăn nheo của cô và nói rằng: “Anh không quan tâm đến việc em đã già đi. Anh chỉ quan tâm rằng chúng ta đã không già đi cùng nhau.” Và bây giờ đọc Có ai yêu em như anh của Minh Moon. Tôi nhớ mãi một câu thoại trong phim The Mask Of Zorro thế này: “Ðiều sai lầm duy nhất là phủ nhận những gì trái tim mình thật sự cảm nhận.” Thế nhưng, trên cõi đời ô trọc này, chúng ta đã tự dựng nên quá nhiều rào cản lý trí, ngăn trở những gì ta thực sự cảm nhận và cố tình lờ đi tiếng lòng của chính mình cho đến lúc nó bục vỡ và băng di đi, nhờ những chất xúc tác như CAYENA. Gấp sách lại, bỗng, những người trẻ như tôi tự hỏi mình: Trên đời này, chúng ta có thể một lần dốc lòng yêu một người theo cách hoàn hảo đến tận cùng không? Có thể chấp nhận sống chết và hy sinh cho nhau nhiều đến như thế mà không cần lý do không? Hơn nữa, vì yêu một người, người ta luôn có thể đợi, có thể làm những điều không tưởng, dìu nhau cho đến khi con đường biến mất vẫn có thể nắm tay nhau và nói: “Có ai yêu em như anh”, phải vậy chăng? Và dù có trả lời được những câu hỏi trên hay chưa thì chúng ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn trên hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của đời mình bằng một niềm tin không khoa trương, không sặc mùi diễm tình mà hoàn toàn hiện hữu. À thì, nói như văn phong trong Có ai yêu em như anh của Minh Moon thì là thế này: Nếu ai đó muốn tìm một tác phẩm tình yêu Việt nhiều ý vị, không sến của một cây bút trẻ quyết tâm theo đuổi dòng văn học lãng mạn thì, thử nghiệm và chìm đắm vào bức ngôn tình được phóng bút điêu luyện suốt 500 trang của Có ai yêu em như anh, thật cũng không tệ chút nào! Saigon, 4/4/2014 (ngày đẹp nhờ) ^^ Yun   Mời các bạn đón đọc Có Ai Yêu Em Như Anh của tác giả Minh Moon.