Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cinderella 12 Giờ

Văn án: Ảnh đế mới – Phong Kính vừa đẹp trai, vóc dáng còn miễn chê, năng lực diễn xuất tốt, tính cách cũng tốt, ngoại trừ một quy tắc luôn luôn kiên trì: không bao giờ quay phim qua 12 giờ đêm. Truyền thông có ý đồ xấu xa nắm lấy điểm này để điên cuồng bôi đen anh, mặc kệ dư luận bên ngoài có hỗn loạn thế nào, ảnh đế Phong vẫn không thay đổi. Gần đây Giang Nhiễm cảm thấy chú chó nhà mình hơi kỳ lạ, bình thường cô ôm ấp hôn hít, chó nhà cô đều cực kỳ vui vẻ lại lanh lợi, thế mà dạo này, cô vừa ôm hôn một tí, chó nhà cô như thể hóa đá vậy… *** Chắc hẳn các bạn đều biết câu chuyện về cô bé Lọ lem Cinderella nhờ vào phép thuật của bà tiên mà trở thành nàng công chúa và cứ tới khoảnh khắc 12 giờ đêm khi phép màu tan biến lại trở về bộ dạng của cô hầu. Vậy thì, các bạn hãy tạm quên những tình tiết quen thuộc này đi, vì Cinderella trong bộ truyện của Bàn Lật Tử không phải là cô bé lọ lem nào hết mà là một ảnh đế siêu cấp đẹp trai – Phong Kính. Phong Kính, cùng lứa tuổi với thiên vương Mạc Trăn, nhưng khác với Mạc Trăn bắt đầu công việc diễn xuất và nổi tiếng từ khi mới mười sáu tuổi, Phong Kính lại nổi tiếng khá muộn. Sau nhiều năm mài đũng quần trên ghế giảng đường và các sân khấu kịch, Phong Kính mới bắt đầu gây ấn tượng qua một vai phụ trong phim điện ảnh. Sau đó, anh chàng đẹp trai đang hot này lại quyết định ra nước ngoài theo học thạc sĩ rồi mới quay về tiếp tục đóng phim và giành ngay một giải ảnh đế. Vậy nên, ảnh đế Phong Kính của chúng ta, bằng việc sở hữu nhan sắc của một ngôi sao thần tượng và diễn xuất của một nghệ sĩ thực lực, chỉ sau một đêm đã nhảy vọt lên hàng ngũ minh tinh hạng A. Không những thế, theo như giang hồ đồn thổi, gia thế của Phong Kính không phải dạng vừa mà chính là nhà họ Phong giàu có và quyền lực trong truyền thuyết. Con người này có điểm gì giống với Cinderella mà chúng ta từng biết chứ? Các cụ nhà ta đã có câu: “Lên voi xuống chó”, ờ thì Phong Kính được đẻ trên lưng voi sẵn rồi nên giờ chỉ còn cách xuống chó thôi. Nhục ở chỗ anh Phong xuống chó theo đúng nghĩa đen luôn. Nghĩa là thế nào ý hả? Nghĩa là một đêm kia khi tỉnh dây, anh Phong chợt phát hiện mình có thêm cái đuôi và kha khá lông chứ làm sao. Đúng là thế đấy! Không hiểu do đầu năm cúng sao giải hạn ẩu tả thế nào mà ảnh đế Phong Kính đột nhiên phát hiện ra, cứ trong khoảng thời gian từ 12 giờ đêm cho tới sáng hôm sau, anh ta sẽ biến thành chó. À mà không, biến thành chó đã tốt, đằng này còn là ảnh đế cùng chó hoán đổi linh hồn cho nhau :v Thế là ảnh đế trong thân xác chó cuống quít tìm cách thoát thân, trong khi đó chó trong thân xác ảnh đế lại điên cuồng cắn rèm, phá phách, gãi tai, cắn người, thiếu mỗi nước đi tiểu chỗ cột nhà. Và đây là lúc nam phụ dễ thương của chúng ta lên sàn *tung hoa* *tung hoa*!!! Nam phụ dễ thương không ai khác chính là chú chó cắn rèm, phá phách, đi tiểu đúng chỗ kể trên. Trái ngược với Phong Kính sinh ra đã có nhan sắc trời cho, có gia đình hậu thuẫn, hoa gặp hoa nở người gặp người yêu, Nhị Hoàng là một cậu bé giống chó núi Đài Loan, ngoại hình không được xinh đẹp giống chó tây nên chẳng được ai yêu thương, chiều chuộng. Trong một lần bị xe cán suýt chết, cậu may mắn được một người tốt cứu sống và đem về nuôi, người tốt bụng xinh đẹp đó chính là cô chủ của cậu – Giang Nhiễm. Nhị Hoàng tự thấy mình là một chú chó ngoan ngoãn, dễ thương, luôn vâng lời chủ, sở thích lành mạnh là thích đi dạo và ăn bánh quy, không có tật xấu. Chẳng hiểu “nằm không trúng đạn” thế nào mà một đêm khi tỉnh dậy, cậu đã không còn thấy cô chủ xinh đẹp dịu dàng đâu, cũng không thấy mình nằm trong cái ổ ấm áp thường ngày mà lại bị kẹt trong một thân xác đầu to chân dài, làm gì cũng vướng, thế nên cậu điên cuồng cắn rèm, phá cửa để đi tìm cô chủ mà không thành. Huhu, không biết tên con người xấu xa kia đã làm gì hư hỏng, hại cậu bị cô chủ cắt mất phần bánh quy rồi. Thực ra “tên con người xấu xa” kia cũng không làm gì quá đáng. Anh chỉ cố gắng dùng thân xác chó nhỏ lê lết đi tìm manh mối xem anh đang ở đâu và vì sao lại ở đây. Nhưng cứ mỗi lần anh tìm ra được chút manh mối thì lại bị cô chủ kia phá đám, đã thế anh còn phát hiện cô ta là fan của Mặc Trăn. Hừ, nếu không phải cô chủ đó xinh xắn, dịu dàng đúng gu của anh thì anh đã nổi giận rồi. Gì mà mắng mỏ dạy dỗ, cắt khẩu phần bánh quy, xong lại ôm ấp với chả vuốt ve, có biết anh cũng là đàn ông, cũng có phản ứng không hả? Mất bao mồ hôi công sức Phong Kính mới tìm ra được địa chỉ mà cô chủ Giang Nhiễm và chú chó Nhị Hoàng này đang sống, bước tiếp theo anh quyết định thuê hẳn căn hộ ở tầng trên, sống gần một người một chó kia, hy vọng có thể tìm được cách chấm dứt cảnh hoán đổi linh hồn dở khóc dở cười kia. Thế là, vào một ngày đẹp trời, Giang Nhiễm “tình cờ” gặp gỡ làm quen với anh chàng hàng xóm mới chuyển đến ở tầng trên. Mặc dù anh Phong này có hơi kỳ quái, lúc nào cũng đeo một chiếc khẩu trang che kín mặt nhưng cô vẫn có thiện cảm với anh, có lẽ là do Nhị Hoàng đặc biệt yêu thích anh ấy. Sau đó, tần suất hai người “tình cờ” gặp gỡ ngày càng nhiều, anh nhờ cô mua hàng mỹ phẩm giúp chị gái, cô tặng anh rau tươi, cà chua cô trồng, anh rủ cô cùng đi xem concert. Không biết từ lúc nào, anh Phong hàng xóm đã lặng lẽ tiến vào cuộc sống của cô, âm thầm đá bay anh chàng thầm thích cô và kín đáo dụ dỗ cô thích Phong Kính (=_=|||). Khỏi phải nói cũng biết, ngày Giang Nhiễm biết sự thật anh Phong hàng xóm chính là Phong Kính cô đã sốc như thế nào. Trời ơi là Phong Kính đó!!! Dù cô có đứng giữa đường hét lên “Tôi là bạn gái của Phong Kính” thì cũng chẳng ai tin đâu. Thế mà anh lại đang đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt, nói rằng anh thích cô, muốn hẹn hò với cô. Ai mà từ chối nổi chứ??? Tiếp sau đó đương nhiên là quá trình yêu đương ngọt ngào tra tấn độc giả và tra tấn cả… Phong Kính. Vì sao ý hả? Hí hí hí, bạn gái xinh đẹp của anh còn ngồi ở đó, nhưng anh thì vừa tới nửa đêm đã biến thành chó rồi, thử hỏi còn “làm ăn” được gì nữa chứ? Thảm nhất phải kể tới một lần, khi đồng hồ sắp điểm 12 giờ, ảnh đế Phong Kính áo xộc xệch, cầm quần chạy trối chết ra khỏi nhà bạn gái, để lại Giang Nhiễm ngơ ngác không hiểu có gì đó sai sai. Ảnh đế của chúng ta đương nhiên cũng chẳng dễ chịu gì. Vì sao anh lại đột nhiên hoán đổi với Nhị Hoàng chứ? Làm sao để chấm dứt việc hoán đổi này? Chẳng lẽ cả đời này anh chẳng thể có một đêm động phòng đúng nghĩa sao? Đương nhiên Bàn Lật Tử không bao giờ tàn nhẫn với nam chính như vậy đâu. Hãy đọc truyện để biết thêm quá trình đấu tranh của ảnh đế Cinderella nhé! * * * * * Đây không phải lần đầu tiên mình đọc truyện của Bàn Lật Tử, cốt truyện và cách xây dựng hai nhân vật chính cũng không phải quá xuất sắc nhưng không hiểu sao sự dễ thương của “Cinderella 12 giờ” khiến mình quắn quéo chết đi được. Hài hước, ngọt ngào, cảm động, lôi cuốn, mọi yếu tố đều có đủ và được “nêm nếm” rất vừa khiến quá trình đọc truyện trở nên rất dễ chịu, thoải mái. Một điểm đặc biệt không thể thiếu trong truyện của Bàn Lật Tử là dàn nhân vật cameo cực khủng. Từ thầy Hạnh Tâm, thiên vương Mặc Trăn, bác sĩ Quý,… đều góp mặt thoáng qua trong “Cinderella 12 giờ”. Ngoài ra, dàn nhân vật phụ cũng vô cùng cá tính và hấp dẫn, khiến mình tò mò không biết ai sẽ trở thành nam chính trong tác phẩm tiếp theo. Thế nên, nếu bạn đang tìm một bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào thì tuyệt đối đừng bỏ qua “Cinderella 12 giờ” nhé! Review by Mạc Y Phi: Nhắc đến cái tên Bản Lật Tử hẳn là không còn xa lạ gì với mọi người nữa rồi. Mình là người siêu thích đọc sủng ngọt nên sau khi biết đến Bản Lật Tử thì có tìm đọc các bộ khác của tác giả này nhưng lại không ưng ý cho lắm. Ngoại trừ truyện “Cuộc Chiến Bản Thảo” ra thì các bộ khác của Bản Lật Tử tuy vẫn gắn mác sủng ngọt nhưng lại hơi nhảm và đọc cứ chán chán. Tuy vậy bộ “Cinderella 12 Giờ” này lại khiến mình cảm thấy khá hay ho, ít ra nó logic và không nhảm như mấy bộ khác của Bản Lật Tử. Vẫn là một mô tuýp quên thuộc, đó là nam chính hoán đổi linh hồn với chó nhà nữ chính. Nhưng truyện này đặc biệt ở chỗ, nam chính chỉ hoán đổi với chó nhà nữ chính vào lúc 12 giờ đêm, đến 6 giờ sáng hôm sau sẽ đổi lại như cũ. Nam chính Phong Kính mới nhận được giải ảnh đế Kim Tùng, có thể nói là rất nổi tiếng, luôn bị đem ra so sánh với Mạc thiên vương Mạc Trăn. Vào một ngày đẹp trời nọ, nửa đêm nửa hôm đang mơ màng ngủ thì bị hoán đổi linh hồn với chó. Mới đầu Phong Kính khá bàng hoàng, còn ngỡ là mình nằm mơ, nhưng hôm sau tỉnh dậy xem video trợ lý quay cảnh mình biến thành chó thì anh chợt nhận ra có gì đó không ổn. Dần dần anh cũng phát hiện bản thân hoán đổi linh hồn với chó và chấp nhận nó. Cùng với tâm lý chấp nhận đó, anh bắt đầu nhờ cậy đến sự giúp đỡ của mấy người như thiên sư mà anh thường khịt mũi coi thường nhưng nghe xong còn mờ mịt hơn. Cuối cùng Phong Kính quyết định điều tra ra căn nhà có nuôi chú chó mà mình hoán đổi rồi chuyển luôn đến đó để dễ tìm hiểu mọi chuyện. Cũng nhờ hoán đổi linh hồn với chó, những tình huống dở khóc dở cười đã xảy ra nhưng cũng nhờ đó mà anh kiếm được người yêu. Ngay từ ban đầu, nữ chính Giang Nhiễm đã thật sự chiếm được thiện cảm của Phong Kính vì kiểu người lẫn khuôn mặt của cô là gu thẩm mỹ của anh. Vậy nên trên con đường tìm hiểu về những điều quái lạ xảy ra với mình, Phong Kính đã đem lòng yêu Giang Nhiễm. Và cũng nhờ Phong Kính hoán đổi linh hồn với chó nhà mình, nữ chính Giang Nhiễm từ fan của Mạc Trăn đã chuyển sang làm fan Phong Kính, cuối cùng thành người yêu luôn. Câu chuyện diễn biến khá hợp lý và nhanh chóng, không bị dài dòng hay lề mề. Bên cạnh cặp chính đáng yêu thì các nhân vật phụ cũng nhí nhảnh con cá cảnh không kém. Từ bố mẹ nam nữ chính cho đến cả mấy con chó khác trong truyện cũng thật sự khiến người đọc phải bật cười. Có lẽ mấy fan hâm mộ sẽ thích đọc những bộ truyện như thế này lắm, từ fan trở thành vợ là một con đường mà bất kì fan hâm mộ nào cũng muốn =))) Ngoài ra truyện còn khá mới lạ khi đa phần đều được kể dưới góc nhìn của Phong Kính và đào sâu vào khía cạnh cảm nhận của anh nữa, chắc hẳn khi các fan gặp antifan là chỉ muốn xông vào cấu xé thôi nhỉ? Và Phong Kính cũng thế, ngày ngày phải nghe đám antifan sỉ vả mình rồi so sánh với Mạc Trăn, anh chỉ muốn xắn tay áo lên đánh nhau với đám antifan đó, ngoài ra anh cũng chả ưa gì Mạc Trăn luôn, nhưng anh quá đen đủi, ghét của nào trời trao của ấy, anh càng không ưa Mạc Trăn thì những người thích Mặc Trăn lại cứ lắc lư xung quanh anh, từ chị gái đến cô vợ của mình. Tổng kết lại thì truyện hợp đọc giải trí, có nhiều phân đoạn khá hài hước, sủng ngọt thì khỏi chê rồi, cũng không bị quá sến, kết HE nhé. Truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass được. Về chất lượng edit cũng khỏi lo nhé, truyện cây nhà lá vườn mà chị em =)))   Mời các bạn đón đọc Cinderella 12 Giờ của tác giả Bản Lật Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chính Phi Của Độc Vương - Dạ Khinh Thành
Cô kiêu ngạo đến cực điểm, nàng là người ngu ngốc. Khi cô trở thành nàng thì tương lai đã định trước khiến cho trời long đất lở. Nàng (dùng từ này do cô đã xuyên về cổ đại) dùng thủ đoạn để dọn dẹp hết đám người ti tiện, giẫm đạp tỷ tỷ ruột, giết chết kẻ thù của mẫu thân. Nàng giả heo ăn thịt hổ, sẵn thế trở mình. Thái tử đương triều nguyện lấy giang sơn làm sính lễ, dâng tặng nàng cả thiên hạ, cả đời che chở nàng. Giang hồ Tuyệt diện La Sát đến chết vẫn muốn đi theo nàng. Thái tử nước láng giềng là huynh đệ của nàng. Cổ Tổ vương là nghĩa phụ của nàng. Con của Hộ Quốc Công đương triều là thuộc hạ của nàng. Vậy nên trong Huyền Minh đại lục này có ai mạnh hơn so với nàng? Nếu có người dám động tới nàng, thì ngày mai kẻ đó chắc chắn sẽ phải đi gặp Diêm vương. *** Lời của Editor : Đây là đứa con thứ hai của ta và cũng là đứa con thứ tư của Shelena. Hy vọng mang đến cho mọi người những giây phúc thư giãn trong và sau khi đọc truyện. Mọi sự đóng góp cứ cmt trực tiếp trong topic này. Bọn ta sẽ ghi nhận và sửa chữa lại cho hoàn chỉnh hết mức có thể. Do edit đến đâu đọc đến đấy nên các nàng đừng hỏi ta diễn biến hoặc các nhân vật như thế nào nhé! *** Ban đêm, dưới ánh nến, Tiêu Khuynh Thành yên lặng đứng trước cửa sổ, nửa đêm Tiểu Dực thức dậy, nhìn thấy nàng suy tư như vậy, liền đi tới phủ thêm áo khoác cho nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ lo lắng chuyện trong cung ư?” Tiêu Khuynh Thành vỗ tay hắn: “Trẻ con, không cần lo nhiều chuyện thế, đi ngủ đi.” Tiểu Dực nao nao, nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Tỷ tỷ, Tiêu Mạc Dực không phải là trẻ con, đệ là người lớn rồi, có thể bảo vệ tỷ tỷ, tỷ không thể dùng ánh mắt như vậy mà nhìn đệ được.” “Rồi rồi, người lớn của tỷ tỷ, đệ đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ đủ mới có tinh thần bảo vệ tỷ đúng không?” Tiêu Khuynh Thành chọc chọc trán hắn, trong mắt tràn đầy yêu thương. Tiểu Dực suy nghĩ sâu xa trong chốc lát, lúc này mới miễn cưỡng trở lại giường đi ngủ. Nhưng nó vừa đặt mông giường, bên đại viện đã truyền tin tức tới, nói Đại Công chúa đã chết. Nhưng đại thiếu tướng quân và thiếu tướng quân còn chưa biết tin, đành phải tìm đến chỗ Quang Vinh Quận chúa tôn quý này. Tiêu Khuynh Thành không ngạc nhiên lắm, bình tĩnh bước vào đại viện, Cẩm Nương nhìn nàng, trong hai mắt nồng đậm hận ý: “Tiêu Khuynh Thành, ngươi sẽ không được chết tử tế. Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho người, chắc chắn sẽ không để ngươi sống an bình!” Vừa dứt lời, Tiêu Khuynh Thành chưa đáp lại, bà ta đã đập đầu vào cột đá, đi theo Hạ Hầu Vân. Quả nhiên là một lão nô trung thành, dù có chết vẫn trung thành với Hạ Hầu Vân như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Chính Phi Của Độc Vương của tác giả Dạ Khinh Thành.
Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều - Qifu A
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện nghệ thuật (nơi có Đan Nhất và Lữ Vệ Quốc - hai nhân vật chính trong cuốn Khi Cà Chớn Gặp cà Chua). Té ra giữa họ lại có mối duyên nợ từ trong quá khứ, dinh dáng tới cả người đã chết và người đang sống. Ân oán tình thù giữa họ sẽ giải quyết ra sao?... Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới đường chân trời. Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng? Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và ông chồng sau này của bà ta “qua lại” với nhau mà thôi. Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của hai ông già. ***  Qifu A sinh tại Bắc Kinh, thuộc thế hệ 9X, hiện là sinh viên năm thứ 4, chuẩn bị làm việc tại công ty game online. Bắt đầu sáng tác từ cấp 3. Bắt đầu xuất bản tiểu thuyết đam mỹ tại Đài Loan từ khi học đại học. Trong 4 năm đại học, tổng cộng xuất bản 13 bộ sách, gồm 16 tiểu thuyết.  Tính tình phóng khoáng sôi nổi, yêu thích phim Âu Mỹ và phim truyền hình, thích truyện tranh hoạt hình Nhật Bản.  Các tác phẩm tiêu biểu: Khi cà chớn gặp cà chua (hệ liệt 3 cuốn), Anh không biết, Tình yêu thắm thiết của các ông chồng...  Đón đọc các tác phẩm của Qifu A:  - Khi cà chớn gặp cà chua  - Không gì đẹp bằng ráng lam chiều  - Khi tiểu tử yêu tiểu tử  - Em không biết ... *** Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi. Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi. Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của con trai ông. Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à? Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười, một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao. Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo “Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại đạp dương hoa quá Tạ Kiều - ND: Nguyễn Chí Viễn) lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều” mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi gì. Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “tiểu Kiều” thì quả là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi tên cúng cơm, đã thế “tiểu Kiểu” lại đồng âm với “Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư Trần sinh được cô con gái đẹp như hoa như ngọc, hóa ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét tám. ... Mời các bạn đón đọc Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều của tác giả Qifu A.
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất
Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”. Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn của Chung Nguyên ở kí túc xá chính là bốn câu: Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện. Không tranh tài máy tính với Lộ Nhân Giáp Không tranh tài che mắt thiên hạ với Lộ Nhân Ất Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì! (Lục Tử Kiện, Lộ Nhân Giáp, Lộ Nhân Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên) *** “Em không vào địa ngục thì ai vào” của tác giả Tửu Tiểu Thất, là một câu chuyện rất hài hước và đáng yêu về tình yêu nảy nở khi học đại học giữa “Đầu Gỗ” Mộc Nhĩ và Chung Nguyên. Mộc Nhĩ – đúng như biệt danh “Đầu Gỗ” – là một cô gái vô cùng lạc quan, sống đơn giản và không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Với mái đầu gần như trọc lốc của mình và biệt tài chơi bóng rổ, cô đã vô tình thu hút Chung Nguyên, bạn thân của người-mà-Mộc-Nhĩ-ái-mộ. Bắt đầu từ đây, chuỗi ngày gian khổ, vất vả về mặt tinh thần và thể xác của “Đầu Gỗ” bắt đầu. Không biết là vô tình hay cố ý, cứ mỗi lần Mộc Nhĩ chạm mặt Chung Nguyên là cô lại vướng vào vô số tai ương, và phải tính đủ trăm phương ngàn kế để đối phó với vị Diêm Vương tai quái có đầu óc biến thái này. Sau mỗi tình huống dở khóc dở cười, đôi bạn trẻ chầm chậm lún sâu vào cái hố của tình yêu, nhưng tiếc thay cô nàng “Đầu Gỗ” kia không có khả năng nhận ra tình cảm ngày một sâu nặng của Chung Nguyên Dù tác giả Tửu Tiểu Thất chọn một mô-típ khá cũ để khai thác, “Em không vào địa ngục thì ai vào” vẫn dễ dàng lôi cuốn người đọc và mang lại những tràng cười thả phanh bởi những tình huống rất thú vị giữa cặp đôi oan gia này. Tuyến nhân vật phụ, tam cô nương Nhất, Nhị, Tứ - bạn cùng phòng của Mộc Nhĩ, ba anh chàng cùng phòng với Chung Nguyên, phụ huynh của hai nhận vật chính góp phần tạo nên không khí sinh động suốt câu chuyện. *** Câu chuyện này kể về thời sinh viên của tôi. Trong khoảng thời gian đó, từ một con bé trong sáng và nông nổi, tôi đã trở thành cô gái trưởng thành và điềm tĩnh. Đến hôm nay, trong cuộc đời mình, tôi đã phạm hai sai lầm không thể sửa chữa. Sai lầm đầu tiên là điền nhầm vào tờ nguyện vọng chọn trường đại học, sai lầm thứ hai là đắc tội với Chung Nguyên. Nếu cần lấy câu thành ngữ để nói về sai lầm thứ nhất của tôi thì đó chính là: “Sống không bằng chết.” Nếu cần lấy một câu thành ngữ để nói về những việc mà Chung Nguyên đã gây ra cho tôi thì đó chính là: “Trúc rừng không ghi hết tội.” Song một người độc ác đến độ khiến người ta phải căm giận như anh lại là kẻ có khả năng dụ dỗ người khác và đưa họ vào tròng. Một hôm, tôi châm chọc Chung Nguyên: “Diêm Vương phái anh lên đây để hại người đúng không?” Chung Nguyên nói, vẻ mặt không hề biến sắc: “Để bớt làm hại vài người, anh sẽ chọn ra một người để hại cả cuộc đời.” Tôi: “Ý gì thế?” Anh cười toe toét, nhìn tôi nói: “Em không vào địa ngục thì ai sẽ vào chứ?” ... Mời các bạn đón đọc Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? của tác giả Tửu Tiểu Thất.