Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Bảo Hộ Tinh Linh

Câu chuyện kể về Balsa - một nữ vệ sĩ chuyên dùng giáo, vô tình cứu được hoàng tử Chagum của vương quốc Tân Yogo khỏi dòng nước dữ. Không ngờ, cậu hoàng tử Chagum này chính là “người bảo hộ tinh linh”, gánh vác một số phận kỳ lạ. Rốt cuộc tinh linh mệnh danh “kẻ bảo hộ nước”, sống dưới đáy nước sâu, trăm năm đẻ trứng một lần là thứ như thế nào? Và bí mật ẩn giấu sau lễ tế Hạ Chí của vương quốc Tân Yogo là gì? Đuổi theo hoàng tử Chagum cùng Balsa là những cái bóng của cả con người và những thế lực siêu nhiên, của hiện tại và quá khứ, của truyền thuyết và sự thật... *** | Tại sao một cuốn fantasy hay thế này lại có thể không nổi hả các bạn mình ới ời? | Tớ chọn “Người bảo hộ tinh linh” vì bìa, trường hợp hiếm hoi luôn, tức là khi đọc cuốn sách này thì tớ mù mịt về tất cả mọi thứ chỉ trừ cái bìa ôi chao trông đẹp một cách bí ẩn thế đúng chuẩn gu mình. Nhưng nếu bìa hợp gu mười phần thì nội dung chắc hợp gu mười một phần bởi nó hay trên mức kỳ vọng của tớ. Vậy dấu hiệu để nhận biết một cuốn sách hay là gì, đó là mỗi lần tớ viết review dài hơn sớ, hãy chuẩn bị đón nhận tường chữ phía dưới nào các bạn ới ời. Và tin tớ đi, “Người bảo hộ tinh linh” xứng đáng nhận thêm nhiều yêu thương hơn nữa. Người bảo hộ tinh linh là câu chuyện kể về Balsa – một nữ vệ sĩ cực oách và cực giỏi chuyên dùng giáo làm vũ khí. Trong một lần đi “hóng gió dạo” trên đỉnh núi xa xăm, cô vô tình phát hiện ra vị hoàng tử trẻ Chagum gặp tai nạn mà xả thân lao xuống cứu. Nhưng ai ngờ rằng Chagum chính là “người bảo hộ tinh linh”, một đứa trẻ gánh vác số phận kì lạ mà sau này nó đã thay đổi cả cuộc đời của cậu lẫn của Balsa, khiến cả hai nghiễm nhiên bị săn đuổi bởi những cái bóng của con người và của những thế lực siêu nhiên. Vậy rốt cuộc sứ mệnh của đứa trẻ này là gì? Và tại sao tinh linh được mệnh danh “kẻ bảo hộ nước” trăm năm đẻ trứng một lần là thứ gì mà lại liên quan đến đứa trẻ ấy? Người bảo hộ tinh linh thuộc thể loại fantasy nhưng là fantasy thấm đượm hương vị ma thuật thần linh phương Đông. Nói “Người bảo hộ tinh linh” là làn gió đối với tớ cũng được, vì trước giờ quen đọc fantasy phương Tây thôi nên giờ chuyển sang “Người bảo hộ tinh linh” tự nhiên thấm nhuần yếu tố phương Đông ấy, thích mê. Tác giả Uehashi Nahoko quả thật sở hữu trí tưởng tượng vô cùng phong phú khi bà đã tạo dựng ra một vương quốc Tân Yogo với bản hùng ca ca ngợi vị vua dũng mãnh của họ đã có công đẩy lùi thủy yêu tàn ác bảo vệ dân làng. Tuy nhiên liệu có đúng không khi truyền thuyết do kẻ mạnh lưu lại, còn truyền thuyết của kẻ yếu, về cơ bản, thì luôn bị bóp méo? Điều tớ ưng ở cuốn sách này là cách Uehashi Nahoko khéo léo lèo lái người đọc song song giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thuyết và sự thật, giữa cái thiện và cái ác, đan xen cả yếu tố ma mị và kỳ ảo vô cùng của đất nước Nhật Bản. Các phân đoạn hành động được miêu tả sinh động và mượt mà, những cuộc truy đuổi thót tim và các cuộc giao chiến chẳng kém gì phim hành động chiếu rạp đã đủ để khắc dấu trong lòng tớ rằng ngôn từ của tác giả thực sự rất sống động và tạo được sức hấp dẫn, tất thảy đều chứng minh tác giả Uehashi Nahoko là một người kể chuyện có tài. Điểm sáng tiếp theo là tuyến nhân vật, trời ơi, ưng quá ưng, lâu lắm rồi mới đọc được câu chuyện mà nhân vật nào cũng thích hết từ chính đến phụ. Tác giả đã khai thác được sâu sắc suy nghĩ và cảm xúc nhân vật xuyên suốt cả câu chuyện. Đó là Balsa, một nữ vệ sĩ, một chiến binh quả cảm cận kề tuổi ba mươi mang theo lời hứa phải cứu cho đủ tám mạng người. Đó là Chagum, một đứa nhỏ, một hoàng tử trẻ bỗng nhiên bị tước đoạt hết ngôi vị, mất cả mẹ lẫn cha vì gánh vác trên mình sứ mệnh “người bảo hộ tinh linh”. Đó là Tanda, bậc thầy dược thảo, người luôn sát cánh và hỗ trợ Balsa với trọng trách bảo vệ mạng sống cho hoàng tử trẻ. Ngoài ra những nhân vật được gán với danh “kẻ xấu” sẽ có một khúc ngoặt không ngờ tới ở cuối truyện mà tớ đánh giá là cực hay. Chúng ta sẽ được chứng kiến quá trình trưởng thành trong suy nghĩ, nhận thức và hành động của các nhân vật suốt chặng đường gian nan mà nổi bật nhất phải kể đến Chagum, một vị hoàng tử trẻ được bao bọc và nuông chiều, từ bé đã được sống trong nhung lụa và có kẻ hầu người hạ, giờ đây phải tự xoay sở và đứng trên đôi chân của mình. Và điểm sáng đáng giá nhất là thông điệp của tác giả Uehashi Nahoko truyền tải qua “Người bảo hộ tinh linh”, về cách mà các nhân vật đã mạnh mẽ đứng lên và chiến đấu, tuy họ có lúc yếu mềm và có lúc tưởng chừng muốn gục ngã và khuất phục, song họ vẫn kiên cường đứng lên và nhất quyết không đầu hàng. Bởi “Ai cũng phải cố sống sao cho đúng với bản thân mình. Không có cách sống nào là không bao giờ phải hối hận cả”. Nhìn chung, “Người bảo hộ tinh linh là một cuốn sách hơn cả ổn” và tớ mong mọi người biết đến ẻm nhiều hơn. Bìa đẹp, dịch mượt và trơn tru như cỗ máy được tra dầu, nội dung hay và hấp dẫn thì tội gì lại không quất liền tay hả các bạn ới ời? Highly recommend cho bạn bè gần xa, đặc biệt là bạn nào khoái nghiền ngẫm thể loại fantasy, nhất là fantasy thấm đượm yếu tố phương Đông nhé. Bài cảm nhận review của độc giả Nguyen Tam Anh. *** UEHASHI NAHOKO Trước khi theo nghiệp viết văn, bà đã đạt học vị Tiến sĩ Văn học của Đại học Tư thục Rikkyo, chuyên ngành Nhân học Văn hóa. Bà đã từng nghiên cứu về thổ dân bân địa Châu Úc. Sau khi làm trợ giảng ở Đại học Dinh dưỡng Kagawa, hiện giờ bà là giáo sư trường Đại học Phụ nữ thuộc Học viện Kagawa. Các tác phẩm của bà cho tới nay có thể kể đến: Cây tinh linh, Hãy ngủ đi, hỡi các vị thần, trong khu rừng Mặt Trăng, series Người bảo hộ, v.v… Các tác phẩm của bà được dịch ra nhiều thứ tiếng, đặc biệt bản dịch tiếng Anh của Người bảo hộ tinh linh đã nhận được giải thưởng Batcheder năm 2009 cho “Tác phẩm truyện thiếu nhi nước ngoài hay nhất” từ Hiệp hội Thư viện Hoa Kỳ. Năm 2014 bà nhận được Giải thưởng Văn học Hans Christian Andersen, là giải thưởng văn học thiếu nhi lâu đời và danh giá nhất trên thế giới. FUTAKI MAKIKO Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Giáo dục tỉnh Aichi khoa Mỹ Thuật, bà làm việc tự do một thời gian, sau đó gia nhập Studio Ghibli và đóng góp vào một số bộ phim nổi tiếng như Totoro, hàng xóm của tôi (1988), Công chúa Mononoke (1997) và Vùng đất linh hồn (2001). Hayao Miyazaki, người sáng lập Ghibli, đã từng ca ngợi tài năng hội họa và sự đáng tin cậy của bà. *** Lúc Balsa chạy qua cầu Torikage, phái đoàn hoàng gia đã đến cầu Yamakage cách cô một cây cầu về phía thượng du. Và chính điều này đã làm thay đổi vận mệnh của cô. Torikage là tên một cây cầu treo thô sơ mà thường dân hay dùng, những tấm ván gỗ lót mặt cầu đa phần đều đã mục nát rơi rớt cả, từ những khe hở, có thể trông thấy dòng Aoyumi chảy qua bên dưới. Bình thường đây đã không phải là một cảnh tượng dễ chịu gì cho lắm, huống hồ bây giờ đương độ thu, mưa dầm không ngớt, nước sông dâng lên, dòng sông đục ngầu cuộn sóng, tung bọt trắng xóa, trông lại càng thêm đáng sợ. Balsa mặc bộ đồ lữ khách đã rách tươm, quảy hành lý trên đầu cây giáo ngắn vác vai, thong dong đi qua cây cầu treo tròng trành nhè nhẹ, không mảy may nhíu mày. Năm nay Balsa ba mươi tuổi, thân hình tuy không cao lớn song lại dẻo dai rắn rỏi. Mái tóc dài mà gọn ghẽ được cô buộc túm sau gáy, gương mặt không son phấn sạm đen vì rám nắng, đã loáng thoáng vài nếp nhăn. Những người lần đầu tiên gặp Balsa sẽ bị thu hút ngay bởi cặp mắt. Sâu trong đôi con ngươi đen thẫm là một tinh thần nhẫn nại khiến người ta kinh ngạc. Nhìn chiếc cằm cương nghị cùng cặp mắt của cô, ai cũng sẽ hiểu ngay đây không phải một cô gái dễ thao túng. Nếu là người tập võ, ắt sẽ nhận ra cô có võ công cao cường. Balsa thoăn thoắt băng qua cây cầu Torikage không ngừng tròng trành lắc lư, liếc mắt nhìn về phía thượng du. Trên sườn núi cao sừng sững, những chiếc lá phong đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Dưới gốc phong là một cỗ xe bò kéo đang chầm chậm lăn bánh, những khóa chốt bằng vàng lấp lánh ánh kim, xung quanh là khoảng hai mươi tên tùy tùng. Nhìn từ chỗ cô, tất cả đều nhỏ xíu. Mặt trời đã ngả về Tây, những gấm lụa phủ trên cỗ xe cùng với những mảnh kim loại lấp loáng trong ánh nắng chiều chói mắt, từ từ đi xa dần. Phía trước xe treo một lá cờ đỏ, thể hiện thân phận người ngồi bên trong. (Là phái đoàn của Nhị hoàng tử ư? Chắc đang rời hành cung trong núi để đến kinh thành.) Balsa dừng chân, ngắm nhìn đoàn người đó. Cách xa như thế này, không quỳ xuống hành lễ chắc cũng không bị hạch tội; huống hồ mặt trời đang lặn xuống phía Tây, ánh nắng chiếu xéo từ sau lưng lại, Balsa đứng ngược sáng nên từ xa trông lại còn chưa bằng một chấm nhỏ. Bên cây phong dưới bóng ngọn núi hùng vĩ, đoàn người đẹp như một bức tranh. Balsa không phải người sinh ra ở đất nước này. Vì một lý do in sâu trong lòng mà cô hầu như không có khái niệm tôn kính quốc vương hay hoàng đế. Chẳng qua, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ trước mặt đã khiến cô bị hớp hồn trong chốc lát mà thôi. Đúng lúc ấy, một việc ngoài sức tưởng tượng của mọi người đã xảy ra. Khi cỗ xe bò đang đi đến giữa cây cầu Yamakage kiên cố vững chắc, vốn xây dựng chuyên dành cho hoàng gia, thì con bò thình lình nổi điên. Nó vùng ra khỏi dây cương mà gã hầu đang cố ghì lại, cong lưng lên, vó trước vó sau liên tục đá ra, đồng thời chĩa sừng húc loạn. Lũ người hầu chẳng kịp ngăn con bò lại, chúng ngã sõng soài theo đà tròng trành dữ dội của cỗ xe, và rồi từ trong xe một bóng người nhỏ xíu bị hất văng lên không. Chiếc bóng nọ hoảng loạn khua tay quơ chân, tưởng chừng sắp rơi xuống suối… Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, Balsa vội ném hành lý xuống, cởi phăng áo ngoài, rút dây thừng trong ngực áo ra buộc ngay vào phần sắt bịt ở đầu cán giáo rồi phi cả cây giáo về phía bờ suối. Cây giáo dài bay thẳng một đường, cắm sâu vào mặt đất giữa khe đá. Liếc thấy ba bốn tên hầu cuống quýt nhảy xuống suối cứu hoàng tử, Balsa nắm chắc sợi thừng, đoạn cũng lao mình xuống dòng nước đục ngầu. Trong chớp mắt, cô cảm thấy như mình bị đập xuống nền đá dưới suối, hơi thở nghẹn lại, ý thức bắt đầu mơ hồ. Cô gắng sức ngoi lên mặt nước dữ dội và đục ngầu, nắm chặt sợi thừng, rồi trèo lên tảng đá gần đó nhất. Hất mái tóc ướt sũng dính dớp ra sau lưng, hai mắt cô tập trung quan sát, chợt trông thấy một vật nho nhỏ màu đỏ trôi đến. Từ vật màu đỏ ấy thấp thoáng thấy một bàn tay nhô lên, và rồi lại chìm nghỉm. (Hy vọng mới chỉ ngất đi thôi. Van ngươi đấy, chỉ ngất đi thôi nhé!) Balsa cầu khấn. Vừa nắm bắt được đại khái vị trí, cô bèn lao xuống dòng nước dữ lần nữa. Cô bơi ngược dòng, thầm ước lượng vị trí của hoàng tử rồi ra sức quạt nước tiến đến. Dòng nước lạnh băng như chia năm xẻ bảy thân thể cô, bên tai chỉ nghe tiếng nước ùng ục. Giữa dòng nước đục ngầu, khó khăn lắm mới thấy được chiếc áo đỏ của hoàng tử. Vạt áo hoàng tử sượt qua bàn tay đang gắng gượng vươn ra của Balsa. (Gay rồi!) Đúng lúc cô vừa tự trách mình thì một điều kỳ lạ xảy ra. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi bằng một cái chớp mắt, Balsa bỗng cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, dòng nước cuồn cuộn chảy xiết chợt dừng lại, tiếng nước chảy cũng biến mất, tất cả mọi thứ đều ngừng lại trong không gian xanh thẳm trong veo, thân hình hoàng tử lúc này lại hiện ra rõ mồn một. Tuy chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, song Balsa lại tiếp tục với tay về phía chiếc áo đỏ. Vào khoảnh khắc nắm được hoàng tử, cánh tay cô đã lại bị chấn động như sắp đứt ra. Cứ như thể khoảnh khắc kỳ diệu vừa rồi chỉ là mơ, dòng nước xiết đã lại cuốn phăng cơ thể hai người đi như hai chiếc lá. Dốc hết sức bình sinh, Balsa mới kéo được hoàng tử lại bên mình, ngoắc móc kim loại ở đầu dây thừng vào đai lưng cậu. Giữa dòng nước lạnh băng, chỉ dựa vào một đôi tay tê cứng mà làm được đến vậy cũng đã là kỳ tích rồi. Balsa lần theo sợi dây thừng mà bơi đến bên bờ đá nơi có cắm cây giáo, và tuy bản thân mình đã mệt rã rời song cô vẫn gắng gượng nắm lấy sợi dây, kéo vị hoàng tử đang kiệt sức nằm bất động lên. Hoàng tử được vớt lên, mặt tái ngắt, ước chừng mới mười một mười hai tuổi. Đáng mừng nhất là vừa nãy rơi xuống, dường như cậu chỉ ngất đi vì chấn động mà thôi, bụng không bị trướng nước. Balsa vội hà hơi thổi ngạt cho hoàng tử, chẳng bao lâu, cậu ho lên sặc sụa rồi thở lại được. (Ái chà, xem chừng đã cứu được tính mạng rồi.) Balsa thở phào nhẹ nhõm, có điều cô vẫn chưa biết rằng… đây mới chỉ là khởi đầu. Mời bạn đón đọc Người Bảo Hộ Tinh Linh của tác giả Uehashi Nahoko & Futaki Makiko.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về - Nhược Ngã Túy
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy. Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm. Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.” Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.” Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy. Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!” Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.” …. Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…” …. A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!” Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…” Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần. *** Duyệt Nhi có một giấc ngủ ngon nhất từ khi đến Thánh giới, lúc tỉnh dậy thì Tức Mặc Ly đã không còn ở Yểm Tịch sơn. Cô hổ nhỏ buồn thiu, rầu rĩ không vui ăn điểm tâm Ninh Tê làm. Đang nghĩ xem một lúc nữa đi đâu chơi thì được thì Ngu Ngư đã hốt ha hốt hoảng chạy tới bẩm báo: “Duyệt Nhi cô nương, Cấp Quỳnh Thánh quân ở chủ sơn nói muốn gặp cô, phụ thân bảo ta đến hỏi cô, nếu cô không muốn gặp, vậy người sẽ ngăn lại.” Duyệt Nhi nhớ lại mấy đoạn chơi xấu trong thoại bản, cười hắc hắc nói: “Nói với nàng ta, bổn quan bệnh rồi, không tiện gặp người khác.” Mọi người:…………. Ngu Ngư ho khan một tiếng, nhịn cười không được nói: “Vậy tại hạ trước đi bẩm báo với phụ thân.” Không ngờ Cấp Quỳnh còn mặt dày đến thế, nàng ta không dùng địa vị thân phận của Thánh quân tới gặp Duyệt Nhi, mà nói đơn giản là muốn gặp Duyệt Nhi. Theo như cách nói của Cửu Kiếm, nàng ta nhất định là đến châm ngòi ly gián. Cấp Quỳnh nhiều lần tới gặp không có kết quả, sau đó trực tiếp giao đấu với Ngu Cực, cũng bất chấp thể diện, bay tới Yểm Tịch sơn tìm Duyệt Nhi. Lúc tìm được Duyệt Nhi, nàng đang ở trong hồ ngồi trên ngọc liên, đôi chân thon dài trắng nõn ngâm trong nước đùa nghịch cùng mấy chú cá. ... Mời các bạn đón đọc Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về của tác giả Nhược Ngã Túy.
Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến - Thập Tứ Khuyết
Chuyện xưa viết về một vị muội muội lên núi tu chân gặp được các loại sự kiện ly kỳ, cuối cùng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi  ~ ——————————— Giang Dạ Bạch, nữ nhi của kẻ giàu nhất thiên hạ, từ nhỏ không có mục tiêu  gì, không có theo đuổi  gì. Bởi vì  mọi thứ chiếm được rất dễ dàng.  Sau lại đi vào Thục Sơn mới hiểu được mình nhỏ yếu, tính mệnh tùy thời đều có thể mất đi. Cố gắng sinh tồn, có điểm nét phác thảo tính cách dần dần trở nên cứng cỏi, dũng cảm, cho dù lại gian nan khốn cảnh, cô nương ấy cũng có thể cười đi đến cuối cùng!  Luôn cảm thấy cô nương này có chút ngốc nghếch.  Luôn lo lắng nàng bị người ta lừa, kỳ thật là nàng giả trư ăn thịt hổ!  Làm bộ như bị ức hiếp, kì thực ở trong bố cục từng bước đều lưu lại đường lui cho mình.  Chính là cảm tình luôn không thể khống chế, nàng vẫn là dần dần thích cái tên Cảnh Nguyên mà nàng cảm thấy thực dối trá kia, ở thời điểm cuối cùng tuyệt vọng,  trong lòng nàng thậm chí còn có chút vi hi vọng, hi vọng hắn cuối cùng có thể cứu nàng. ... Nam chính nhìn như vô tình, kì thực thâm tình, thật sự là che giấu quá sâu.  Không nghĩ tới  tất cả mọi việc đều là vì nữ chính, chỉ là vì một cái kết cục đã  định .  Hắn trả giá rất nhiều, một mình vượt qua bao nhiêu gian nan.  Lại nhìn đến người kia vẫn là không thể nhận mặt, không thể yêu nhau, thậm chí chỉ có thể dùng thần sắc thật lãnh đạm đối đãi nàng.  Đợi cho đến cuối cùng mới dám đem lòng tràn đầy vui mừng tiết lộ ra.  ... Nam phụ cũng cực kỳ thâm tình, nhưng tình cảm của hắn đến mức chấp mê mà nhập ma. *** Cảnh Nguyên với quyết tâm cùng nghị lực lớn nhất của một nam nhân, đã thản nhiên tiếp nhận chuyện thực sự Giang Dạ Bạch cũng đến Thục Sơn. Sau đó, xoay người đi tìm Quỳnh Hoa, bắt hắn cứu người. Lúc này hắn rốt cục đã tìm được chỗ an trí thiên thư. Đó là —— Giang Dạ Bạch. Vào lúc Quỳnh Hoa thi pháp cứu Giang Dạ Bạch, Cảnh Nguyên bất động thần sắc lợi dụng áo tàng hình của hắn, đem thiên thư lặng lẽ đưa vào cơ thể Giang Dạ Bạch. Làm được hết thảy người không biết quỷ không hay, Quỳnh Hoa đang thi pháp, cùng Nhất Cửu bên trong Giang Dạ Bạch cũng không phát hiện. Tiếp theo tất cả đều thuận lý thành chương .... Mời các bạn đón đọc Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến của tác giả Thập Tứ Khuyết.
Đại Việt Truyền Kỳ - Ôm Anh Từ Phía Sau
Nơi mà các ngươi vẫn sống gọi là Trái Đất, thuộc hệ Mặt Trời, nằm trong dải Ngân Hà, thế nhưng đó chỉ là một ngân hà bé nhỏ nằm trong Đại Thiên Hà - Thái Bình Thiên Hà. Vậy mới nói, đối với Thái Bình Thiên Hà bao la thì Trái Đất chỉ như một hạt cát nằm trong sa mạc, hằng hà vô số. Vậy cũng chưa hết, ngoài Thái Bình Thiên Hà còn tồn tại mười bảy Đại Thiên Hà khác. Đại Thiên Hà rộng lớn, và người đứng đầu mỗi Đại Thiên Hà được gọi là Đại Đế. Nhân vật chính của chúng ta tên Phạm Văn Long, hắn xuất thân từ nước Việt... *** Tại khu vực phía nam tầng thứ hai Thông Thiên Tháp, thân ảnh Phạm Văn Long vẫn kiên trì bước tới. Hiện tại tốc độ của hắn không còn giữ được như ban đầu nữa, càng tiến về phía trước càng chậm. Tuy nhiên, khoảng cách với Băng Hải Đảo xem chừng cũng không còn bao xa. - Cẩn thận! Một âm thanh như sấm nổ ngang trời, vang vọng khắp trong đại não làm Phạm Văn Long hết hồn, dừng ngay lại. - Sư phụ, có chuyện gì thế? Phạm Văn Long tức thì nhận ra tiếng của lão Kim, nghi hoặc hỏi lại. - Nhóc con, nhìn cho kỹ không gian phía trước đi. Nghe câu trả lời không đầu không đuôi của lão Kim, Phạm Văn Long vội vặn hỏi thêm vài câu. Thế nhưng, lão Kim giống như chưa từng lên tiếng, dù hắn có kêu gọi thế nào cũng im bặt. ... Mời các bạn đón đọc Đại Việt Truyền Kỳ của tác giả Ôm Anh Từ Phía Sau.
Thiên Hiệp Tình - Bình Đạm Nhất Thiên
Nếu nói " Đại Bi Tịnh Thế chú" là võ học tà ác nhất thiên hạ, cũng là lời nói dối rất thiện ý rồi. Nó có thể giúp cho tâm trí người tu luyện hướng thiện, và nó cũng làm cho người luôn truy cầu sự tà ác tạo nên một cuộc phong ba chốn võ lâm. Võ lâm tương truyền rằng năm đó một vị hiệp sĩ áo trắng vì nó phá bảy môn phái, giết lùi ma giáo. Mặc kệ tốt xấu ra sao, hiệp sĩ áo trắng có phải vì truy cầu vị trí võ học trí tôn hay không. Triều đình muốn phái Thiên Kiếp, người mạnh nhất thiên hạ, đến tiêu diệt hắn ta. Thế nhưng, tìm mãi không được, cho nên hoàng đế chỉ có thể vẫn phái ra một ông lão thần bí, cùng hắn quyết chiến trên đỉnh núi Ngũ Nhạc. Về sau, trước khi lâm chung lão hoàng đế đã giao phó cho con của hắn là Nguyên Khánh, phải tìm Thiên Kiếp để ổn định võ lâm, để Hoàng triều mãi mãi lưu truyền. Cùng lúc ấy, trong một ngôi chùa ở sơn thôn, một hòa thượng lười biếng đang ngồi trước mặt Phật tổ trong đại điện vừa ngáp vừa niệm A Di Đà Phật , thỉnh thoảng lại nhớ về các ni cô xinh đẹp vừa gặp hôm qua... *** Tự cho là phong lưu, gia tộc này không gì không làm được. Nhưng hôm nay gặp được Cảnh Thanh, bị cái khí chất kia hấp dẫn, trong lòng âm thầm hạ quyết định nếu không phải Cảnh Thanh thì sẽ không cưới. Một giây trôi qua, lão giả ở bên trong bước ra nói: "Bốn vị, lão hủ bất tài, trong nhà có chút việc nên chậm trễ." Bốn người ngồi dậy, cùng cung kính nói: "Diệp tướng quân khách khí rồi." Ấn Thiên trước tiên khách sáo nói: "Lần đầu Diệp tướng quân đến bảo địa, quả thật là tình thế bất đắc dĩ mới phải quấy rầy lão nhân gia người." Diệp Đỉnh Thiên bấm đốt ngón tay cười nói: "Bốn vị đại hiệp có chuyện gì tìm đến lão phu?" Ấn Thiên lại chắp tay nói: "Diệp tướng quân, lần này triều đình phái bốn người bọn ta đến truy tìm Thiên Kiếp." Diệp Đỉnh Thiên trong lòng bất giác dâng lên tức giận: "Thiên Kiếp thần bí, lão phu ta chưa bao giờ nhìn thấy bộ mặt thật của hắn." Bốn người cau mày suy tư. Lúc này trong lòng Diệp Đỉnh Thiên thầm nghĩ tại sao lại là Thiên Kiếp, chẳng lẽ trong thiên hạ không có nổi một người nâng được toàn bộ võ lâm sao? Đợi lão phu luyện thành Âm Dương Điển Tịch, việc đầu tiên làm là giết chết Thiên Kiếp! Diệp Đỉnh Tâm khôi phục lại tinh thần, hàm súc nói: "Bốn vị đại hiệp đường xa đến, để lão phu chiêu đãi mấy vị thật tốt." ... Mời các bạn đón đọc Thiên Hiệp Tình của tác giả Bình Đạm Nhất Thiên.