Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghiện Ngọt (Ngọt Ẩn) - Hứa Sâm Nhiên

Điều hạnh phúc nhất trên thế giới này là gì? Nếu hỏi Nhan Tiêu câu này, cô sẽ không ngần ngại mà trả lời: "Thần tượng của tôi, người tôi thích, cũng thích tôi." Nhan Tiêu là một cô nàng fangirl trong lứa tuổi thanh xuân vườn trường tiêu chuẩn - điên cuồng mà yêu thích một người dù chưa từng gặp nhau ngoài đời thật. Nhưng cô không hâm mộ ca sĩ hay diễn viên nổi tiếng, người cô thích rất đặc biệt. Thậm chí, cô còn chưa được nhìn mặt anh bao giờ, bởi vì anh chỉ đến với thính giả qua giọng nói trên radio mỗi đêm.  Anh là Zain. Chương trình radio của anh chỉ mở vào lúc 11h tối, ngày nào cũng vậy, ngắn ngủi chừng bảy phút, luôn kết thúc bằng một câu "ngủ ngon" ấm áp.  Mọi người đều không hiểu, tại sao Nhan Tiêu có thể kiên trì thích một người chỉ vì giọng nói xa lạ trên radio, thích những ba năm ròng, chưa từng bỏ lỡ chương trình của anh dù chỉ một ngày. Nhưng cô chỉ đơn giản là trúng bùa mê thôi. Thích một người, không cần có quá nhiều lí do.  Mỗi khi cần xoa dịu lòng mình, chỉ cần nghe một câu "ngủ ngon" của anh bên tai, là cô đã thấy bình yên trở lại. Anh là thiên thần trong giấc mơ của cô mỗi đêm, là mối tình thầm kín trong trái tim thiếu nữ thời xuân xanh. Cô thích anh, yêu thích không thể kiềm chế cũng không muốn lí giải, dù cho họ có thể chẳng bao giờ đi lướt qua nhau trong dòng đời này.  Mỗi lần nghe thanh âm của anh chậm rãi chạm vào tai, thời gian dường như dừng lại, an tĩnh mà ấm áp. Giọng nói ấy, những câu chuyện ấy, trên thế giới này không còn thứ gì có thể hoàn mỹ hơn nữa, gần như thế, mà lại xa xôi không thể nào với tới. Nên người ta chẳng vẫn nói, thứ đẹp nhất là thứ không thuộc về mình hay sao.  Nhan Tiêu vĩnh viễn nghĩ rằng mình và Zain không bao giờ có cơ hội biết mặt nhau, cho tới khi cô gặp Hoắc Trạch Tích.  Quá trình tiếp theo, không cần phải nói nhiều nữa, người như Hoắc Trạch Tích, một khi đáp lại lời tỏ tình thì đã chấp nhận sau này chỉ có duy nhất mình cô. Còn Nhan Tiêu, còn gì hạnh phúc hơn khi thần tượng của mình giờ đây đã ở bên cạnh, vai kề vai, má kề má, cùng nhau yêu đương, nghe giọng nói từ tính của anh chúc ngủ ngon mỗi ngày mà không còn phải đợi đến 11 giờ đêm.  Tình yêu của hai người đôi khi chỉ cần những hành động nhỏ bé đơn giản như vậy.  Như đã tóm tắt ở phần thể loại phía trên, câu chuyện này hết sức ngọt ngào, ngọt từ tình cảm giữa nam nữ chính cho đến... tên chương truyện. Đang đêm nằm đọc sách mà nào là xoài phô mai đông lạnh, bí đao sốt cam, bánh mật nướng, thạch gừng hoa đào... làm người đọc cứ phải nuốt nước miếng cồn cào.  Tình yêu của hai người, kể ra thì dài nhưng chỉ xoay quanh hai chữ sủng ngọt. Quá trình tuy hơi dài dòng nhưng kết thúc vẫn mĩ mãn.  Đối với một người khô khan như mình thì sẽ thích những câu chuyện gay cấn hơn, mãnh liệt cảm xúc hơn một chút. Câu chuyện này không phải quá tệ, nhưng tình tiết cứ bình thản chậm rãi, không có quá nhiều biến động, cũng không để lại nhiều ấn tượng. Tất nhiên đây chỉ là ý kiến chủ quan của cá nhân mình, các bạn nếu yêu thích tác giả hay thấy nội dung phù hợp với gu bản thân thì hãy cứ đọc và ủng hộ truyện nhé.  *** Gần đây trên mạng có một đề tài cực hot: #cách tán đổ con gái nhanh nhất# Weibo của nam thần kênh radio phát: @zain: Bạn gái nói “vừa nghe anh mở miệng nói chuyện là em muốn ngủ” là có ý gì? Ba năm sau, Nhan Tiêu nghe nhiều thành nghiện. Mỗi đêm cô đều đeo Headphone, nghe giọng nói quen thuộc trên radio chúc “ngủ ngon”. Sau này nghe được câu “ngủ ngon” đáp lại ngay bên tai, như chỉ có mình cô nghe thấy… Hóa ra trên thế giới này thật sự có một người như vậy, là thuốc gây nghiện nhưng cũng chỉ có nó mới chữa khỏi bệnh của bạn. ----- ???? "Mỗi ngày mở mắt ra nhìn thấy anh cùng ánh mặt trời, đó là mong ước của em trong tương lai" Nhan Tiêu 20 tuổi, bị mẹ bắt ép đi gặp mặt người vốn là bạn hàng xóm thuở còn mặc tã sau đó thì đã chuyển nhà đi từ rất lâu, mà hiển nhiên, cả hai đều đã chẳng còn mấy ấn tượng về nhau. Cô được mẹ quăng cho tấm ảnh một cậu nhóc còn đang đeo bỉm, ném vào bệnh viện chữa răng (dù răng không sao ????), với thông tin duy nhất là tìm Hoắc bác sĩ. Vậy là Nhan Tiêu ngơ ngơ ngác ngác đi vào, tưởng chừng cũng sẽ gặp mặt cho có lệ rồi lại ngơ ngơ ngác ngác đi ra. Nhưng không phải. Bởi vì bác sĩ Hoắc lớn lên quả thật rất đẹp trai, không chỉ đẹp trai mà còn vô cùng phong độ, lịch thiệp. Có điều, vấn đề chính không nằm ở đó. Vấn đề là bác sĩ Hoắc có một giọng nói trầm ấm rất hay, mà trùng hợp thay, đây lại là giọng nói mà Nhan Tiêu đã ngày đêm thương nhớ, 3 năm nay, hàng tối 11h đều nghe anh nói một câu chúc ngủ ngon mới an tâm yên giấc được. Hoắc Trạch Tích, nghề nghiệp chính là bác sĩ, nghề phụ là phát thanh viên, hàng đêm trên một kênh blog riêng, sẽ đọc một câu chuyện nhỏ. Kết thúc chương trình, anh thường nói một câu "Ngủ ngon". Trên weibo có vô số fan hâm mộ. Một trong số đó là nữ chính Nhan Tiêu của chúng ta. Nhận ra anh, Nhan Tiêu chưa từng có kinh nghiệm về tình yêu, lần đầu nếm mùi tương tư quyết định theo đuổi anh. Như húc phải tường. Bởi vì bác sĩ Hoắc ngoài mặt thân thiện, lịch thiệp, dễ gần, chu đáo bao nhiêu, thì con đường bước vào trái tim anh lại gian nan, khó khăn bấy nhiêu. Hai lần tỏ tỉnh thất bại, tưởng như đã là kết thúc. Nhưng sự cố xảy chân ngã tầng khiến Nhan Tiêu vừa phải nằm viện hơn 2 tháng vừa mang tiếng tự tử vì thất tình. Trong họa có phúc. Tin đồn lan đến tận tai bác sĩ Hoắc. Vậy là sự cố đó đã đồng thời mang đến cho Nhan Tiêu thêm một cơ hội gần hơn với Hoắc Trạch Tích. Để bác sĩ Hoắc tâm tư lãnh đạm nhận ra hóa ra anh cũng rất để tâm đến cô gái nhỏ. Và lần thứ 3 tỏ tình, như ông cha ta vẫn có câu nói "quá tam ba bận", Nhan Tiêu đã thành công, ôm được bác sĩ Hoắc của cô về nhà ???? ???? Kì thật dù tên truyện là "Nghiện ngọt", nhưng cũng không quá ngọt ngào. Nhan Tiêu cũng ăn đủ đắng cay mới có được trái tim của người đàn ông cô yêu. Thậm chí có anh rồi, cô cũng suốt ngày lo được lo mất, xoắn xuýt không yên. Anh là mối tình đầu của cô, mà cô, lại không phải mối tình đầu của anh. Hoắc Trạch Tích từng yêu đương vài lần, mà sâu đậm nhất, là khi anh đi du học, quen biết và yêu đương sâu đậm với bạn gái, nhưng chia tay cũng vì người muốn ở lại, người về nước. Trải qua vài lần yêu đương, cũng không phải là do nhớ mãi không quên, chỉ là trái tim anh cũng chai lì dần, với tình yêu tự cảm thấy càng dần lãnh đạm. Chưa kể Nhan Tiêu còn quá trẻ. Hai lần đầu cô tỏ tình, khi đó cả hai mới quen nhau chưa được 1 tháng, anh còn cho rằng cô trẻ con bồng bột, không nghiêm túc, nên mới cự tuyệt. Về sau biết cô đã yêu thầm anh nhiều năm, anh mới dần mở lòng đón nhận cô. Hoắc Trạch Tích hơn Nhan Tiêu 5 tuổi. Cũng trải nghiệm nhiều hơn và trưởng thành hơn cô về nhiều mặt. Vốn hình mẫu bạn gái của anh là người đồng hành cùng anh, là người bạn đường có thể thấu hiểu và chín chắn như anh. Nhưng cuối cùng anh lại chọn Nhan Tiêu. Có lẽ, cũng không có lý do. Chỉ là, thích thì thích thôi. "Trong nháy mắt cảm thấy, cô vẫn là mẫu người mà anh cảm thấy khi trước, là cô bé, là tiểu công chúa, nhưng vậy thì có sao? Cô cần người bảo vệ, anh bảo vệ cô. Cô sợ bị vứt bỏ, anh tuyệt đối cho cô cảm giác an toàn. Cô không hiểu thế giới này có bao nhiêu lạnh lùng và thực tế, anh sẽ ngăn cản tất cả lại. Luôn có một người làm mình cam tâm vứt bỏ hết những nguyên tắc. "Không biết..." Giọng nói của anh vào ban đêm yên tĩnh như nước chảy, "Anh không biết bỏ rơi em." ???? Cá nhân mình nghĩ, hình mẫu nam nữ chính như trong truyện có lẽ là không được yêu thích lắm. Hoắc Trạch Tích không sạch tâm không sạch thân trước khi đến với Nhan Tiêu là thật. Cho dù yêu, anh cũng không phải mẫu bạn trai sủng bạn gái tận trời. Anh vẫn giữ nguyên tắc của mình. Chỉ là sẽ cố gắng thỏa hiệp vì cô hơn. Nhưng mình thấy, đó mới là thực tế cuộc sống. Tìm kiếm người bạn trai coi mình là trung tâm của vũ trụ, chẳng bằng tìm người đàn ông chịu vì mình mà nhân nhượng, xóa bỏ những giới hạn và thỏa hiệp với nguyên tắc hành xử của anh ấy, còn thực tế hơn. Về Nhan Tiêu, cũng như nhận định của Hoắc Trạch Tích khi mới quen biết, cô là dạng tiểu công chúa, tiểu thư quen được nuông chiều, ngây thơ đơn thuần, chưa hiểu việc đời. Mau nước mắt. Thiếu kinh nghiệm sống. Hoang mang trong tình yêu. Vậy nhưng, một phần lý do mà mình theo cuốn truyện này, cũng không thấy ác cảm với nữ chính, vì nói ra cũng hơi kì cục, nhưng mình như thấy lại bản thân thời trẻ trong một Nhan Tiêu 20 tuổi lần đầu sa chân vào tình yêu. Luôn bối rỗi, mâu thuẫn, không biết làm thế nào. Đặt người ta là trung tâm vũ trụ của mình. Buồn vui giận hờn đều chỉ xoay quanh người ấy. Lúc đau khổ cũng chẳng biết làm gì ngoài tự làm đau mình... Một lứa tuổi 20 yêu đương tràn đầy cảm xúc và nước mắt. Nhưng dù khóc nhiều, dù bỏ ra nhiều cảm xúc, cũng đừng ấm ức. Bởi vì "hãy khóc đi khi còn có thể". Đến lúc bạn 30 tuổi, trái tim trở nên chai lì, lý trí cầm trịch, ngoảnh đầu nhìn lại, bạn sẽ thấy những cảm xúc đó có biết bao nhiêu đáng giá. ???? Nói chung, mình thấy phần đầu truyện tác giả viết ổn. Dễ thương, đáng yêu và cũng có chiều sâu cảm xúc. Nhưng phần cuối cá nhân mình đánh giá hơi đuối. Như cách tác giả xử lý khúc mắc giữa Nhan Tiêu và Hoắc Trạch Tích về bạn gái cũ của nam chính cảm thấy quá qua loa. Chúng ta hiểu Hoắc Trạch Tích không phải là người thích quay đầu nhìn vào quá khứ, không phải kiểu lưu luyến người hay chuyện đã qua, nhưng ít ra, tác giả cũng nên để cậu ấy thể hiện rõ hơn điều đó cho Nhan Tiêu và cho độc giả thấy thì sẽ tốt hơn. Dù vậy, bỏ qua những thiếu sót trên, mình cho rằng đây vẫn là một câu chuyện đọc được. Có ấm áp, có nước mắt, có ngọt ngào, có dễ thương. Dù chẳng xuất sắc nhưng có lẽ từ lâu chúng ta cũng học được cách biết thỏa mãn với những chất lượng truyện thường thường bậc trung như thế này. Vậy nên, vẫn là đề cử nha! Mời các bạn đón đọc Nghiện Ngọt (Ngọt Ẩn) của tác giả Hứa Sâm Nhiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Ôn Nhu
Nhà họ Hoắc có hai người con gái: Hoắc Tư Noãn và Hoắc Yên.    Hoắc Tư Noãn là chị cả, lại xinh đẹp hơn người, tài năng nổi bật. Cô là viên ngọc quý được cha mẹ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Từ nhỏ cô đã ngoan ngoãn, thông minh, am hiểu lòng người, rất biết cách xã giao, đối nhân xử thế. Vì vậy cô luôn được cha mẹ thương yêu, hao tâm tổn sức bồi dưỡng để có thể trở thành một tiểu thư khuê các đúng mực, gia nhập vào tầng lớp thượng lưu.    Trái ngược với Hoắc Tư Noãn, Hoắc Yên là một cô bé từ nhỏ sinh ra đầu óc và phản ứng có chút chậm chạp hơn người. Cha mẹ dồn hết tình yêu thương cho chị gái, đối với Hoắc Yên thì hơi lạnh nhạt. Thế nhưng, cô vẫn là cô gái hiền lành nhu thuận, thiện lương thẳng thắn. Cô không hiểu chuyện khéo léo như Hoắc Tư Noãn, cũng không có gì là nổi bật hơn người, cô so với chị gái mình có thể nói là một trời một vực.    Lại nói, nhà họ Hoắc và nhà họ Phó có mối quan hệ thân thiết từ lâu. Chị em nhà họ Hoắc từ nhỏ đã chơi chung với con trai nhà họ Phó - Phó Thời Hàn. Hai nhà có hôn ước với nhau, mà người được chọn để làm vợ Phó Thời Hàn đương nhiên là Hoắc Tư Noãn được cha mẹ hết mực bồi dưỡng.    Phó Thời Hàn là con trai một trong nhà. Ông anh từng đi lính, cha anh là thủ trưởng trong quân đội. Vì vậy từ nhỏ anh đã được dạy dỗ phải luôn cư xử nghiêm chỉnh. Khi còn bé, anh gặp Hoắc Tư Noãn, hai người đều cư xử trưởng thành, khách sáo với nhau, nói chuyện nhạt nhẽo vô vị. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Nhưng khi gặp Hoắc Yên, cô bé này nhỏ hơn anh và chị gái của mình một tuổi thì cô luôn hồn nhiên đáng yêu, ngọt ngào khả ái vô cùng. Điều đó khiến anh không kìm được mà trêu chọc cô, thường nghịch bím tóc của cô, cả hai ở gần nhau sẽ không có phút giây nào yên bình. Và chỉ khi ở cạnh Hoắc Yên, Phó Thời Hàn mới thoải mái, mới là chính mình.   Nhà họ Hoắc không tính là giàu có, chỉ có thể nói là thuộc hạng trung lưu. Hoắc Tư Noãn được cha mẹ chiều chuộng đến vô lý, tiền tiêu vặt của cô ta mỗi tháng cũng đủ để vắt kiệt tài chính trong nhà. Mục đích là để Hoắc Tư Noãn có thể chơi với các cậu ấm cô chiêu nhà giàu, gia nhập thượng lưu, xứng đáng gả cho Phó Thời Hàn. Hôn sự này, đối với cô ta mà nói, chính là một bước lên mây.   Nhưng từ đầu đến cuối, trong lòng Phó Thời Hàn chỉ có mình Hoắc Yên.    Từ nhỏ mẹ Hoắc Yên đã dặn cô phải để không gian riêng tư cho Phó Thời Hàn và Hoắc Tư Noãn. Nên khi hai người kia ở cùng nhau thì Hoắc Yên sẽ không làm phiền. Nhưng Phó Thời Hàn chỉ cảm thấy vui vẻ khi ở cùng Hoắc Yên mà thôi.    Qua những năm tháng thanh xuân ấy, cô gái nhỏ đã bước vào lòng anh lúc nào chẳng hay. Tuy cả hai có xa cách một năm do Phó Thời Hàn vào đại học, nhưng sau đó thì Hoắc Yên cũng đỗ cùng trường với anh.    Về chuyện hôn ước, Phó Thời Hàn đối với Hoắc Tư Noãn không mặn cũng không nhạt. Hôn ước là do người lớn lập ra, anh cũng đã nhiều lần nói với mẹ hủy bỏ nhưng chưa thành. Đến khi lên đại học, chuyện hôn ước được Hoắc Tư Noãn lan truyền, vì vậy trong mắt tất cả sinh viên thì Hoắc Tư Noãn và Phó Thời Hàn là một đôi.    Ngay cả Hoắc Yên cũng nghĩ như thế. Hoắc Yên vốn EQ thấp, không nhìn ra tình cảm của Phó Thời Hàn. Cô đơn thuần nghĩ anh đối tốt với cô như vậy, là vì thích chị cô. Anh quan tâm cô nhiều đến thế, là do anh là anh rể tương lai của cô. Đến khi Phó Thời Hàn khẳng định với Hoắc Yên là anh không có tình cảm với Hoắc Tư Noãn, thì Hoắc Yên vẫn không nhận ra tình cảm của anh   Hoắc Yên từ nhỏ đã không nổi bật, không được chú ý, rất dễ bị bỏ qua. Thế nhưng, Phó Thời Hàn chỉ liếc mắt một cái, lại có thể nhìn thấy cô giữa đám đông. Cô rất nhạy cảm, lại rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn nghe lời. Mọi người đều hài lòng vì điều đó nhưng chỉ có Phó Thời Hàn là đau lòng vì cô. Tình cảm của anh thể hiện rất đơn giản, chỉ là quan tâm cô từng chút từng chút một, giúp đỡ mỗi khi cô cần, từ từ để cô nhận ra tình cảm của anh, từ từ khiến cô cũng động lòng với mình.    Nhưng mà thật khổ cho Phó Thời Hàn, ban đầu Hoắc Yên coi anh là anh rể. Sau khi anh khẳng định không muốn làm anh rể của cô thì Hoắc Yên nâng cấp cho anh thành anh trai luôn   Thật ra thì Hoắc Yên cũng có tình cảm với Phó Thời Hàn, nhưng tình cảm ấy nhẹ nhàng và EQ thấp nên cô chẳng thể nhận ra. Vậy con đường truy vợ gian nan này Phó Thời Hàn phải đi như thế nào đây? Mọi người hãy cùng đọc truyện để biết câu trả lời nha.    Khi đọc “Tiểu ôn nhu”, thì nhân vật gây nhiều thị phi nhất truyện là Hoắc Tư Noãn, mặc dù đáng trách nhưng cũng có phần đáng thương. Cô là con trong gia đình bình thường, nhưng một phần là do cha mẹ hết sức bợ đỡ, một phần là do mê đắm những xa hoa phù phiếm không thuộc về mình.    Thế nên, dù cô đã cố gắng tô vẽ bản thân thật hào nhoáng, tạo một lớp vỏ bọc thật hoàn hảo thì đến cuối cùng lại đánh mất giá trị thật sự của mình. Cô vẫn không thể có được người mình yêu, tâm nguyện cả đời cũng không thể đạt được, lại bị bạn bè người quen ghét bỏ. Nhưng cô vẫn phải tiếp tục sống như thế, bởi vì con đường này là do cô chọn, dù thế nào cũng phải tiếp tục bước đi.    Vì vậy, mọi người hãy lấy Hoắc Tư Noãn làm gương nhé, đừng vì yêu một người mà đánh mất bản thân mình. Đánh mất tình yêu thì có thể tìm lại, nhưng đánh mất bản thân thì rất khó để quay về.    ______   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Một câu chuyện tình yêu mà nam chính có hôn ước với chị nữ chính nhưng trái tim lại ở chỗ nữ chính. Trong khi nữ chính không có gì nổi bật lại còn tư duy chậm chạp mà nam chính như ánh mặt trời tỏa sáng và thần tượng trong lòng các nữ sinh. Tất cả các sinh viên trong trường đều nói rằng, Phó Thời Hành là hotboy của trường đại học S có tính tình cao ngạo lạnh lùng, ổn trọng tự tin, nói chuyện với nữ sinh chưa bao giờ vượt quá ba câu. Chỉ có Hoắc Yến biết, năm đó Phó Thời Hàn ôm cô thế nào, dưới cây ngô đồng trước cửa nhà cô, không kiềm ngấu nghiến môi cô. Hoắc Yến thở không ra hơi, nhỏ giọng cầu xin vài tiếng, trái tim Phó Thời Hàn muốn nổ tung. Nữ chính thiên tiên bất túc (*) ngây thơ đáng yêu vs Đại ma vương cao ngạo tự phụ phúc hắc có lòng chiếm hữu mạnh. (*) Thiên tiên bất túc: Ý chỉ đứa bé sinh ra không khỏe mạnh nhưng lại không được chăm sóc cẩn thận. 【Thật ra Đại ma vương lạnh lùng vô tình cũng có chút dịu dàng mà mọi người không biết 】 Năm tuổi Hoắc Yên mới mở miệng nói chuyện, cho dù trưởng thành, vẫn có chút ngây thơ vụng về, đi đường rất chậm. Ngày nào đó, cô phát hiện có một chiếc Rolls-Royce đi theo đằng sau, đi còn chậm hơn cô. "Anh đang làm gì vậy?" Phó Thời Hàn cầm tay lái, đôi mắt đào hoa sáng rực rỡ, nhìn thẳng phía trước. Bình tĩnh phun hai chữ: "Tản bộ." Bắt đầu từ lúc đó, Hoắc Yên cảm thấy, đầu óc người đàn ông này, có bệnh. Thế là cô cố gắng hết sức chiều theo anh, dựa vào anh, không dám kích thích anh. Ngày nào đó sau khi cãi nhau, Phó Thời Hàn nói: "Đừng tức giận." Hoắc Yên quệt miệng:"Không tức giận, sao em phải tức giận với đồ ngốc chứ Mời các bạn đón đọc Tiểu Ôn Nhu của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh
Văn án 1: Trần Thuật: Cô ấy là Tiểu Tiên Nữ suốt đời của tôi. Lời đồn trong trường: Hotboy học giỏi Trần Thuật vốn ngông nghênh ương bướng trong trường mà lại ngoan ngoãn làm bài tập giúp bạn gái. Đám buôn dưa lê ngưỡng mộ: Bạn gái của cậu ta chắc là hoa khôi An Nguyệt. Có người xuất hiện đính chính tin đồn: “Không phải hoa khôi! Là em gái của hoa khôi! Giờ thể dục hôm qua, mình quay về lớp lấy đồ, đúng lúc tận mắt nhìn thấy Trần Thuật đang hôn em gái của hoa khôi, hí hí, thật là nồng nhiệt say đắm!” Văn án 2: Trần Thuật ấn chiếc mũ lưỡi trai xuống, giọng nói khàn khàn: An Tĩnh, cười một cái nào. An Tĩnh rụt rè nói: Em còn phải đi làm bài tập. Trần Thuật ngừng một lát, chiều chuộng nói: Anh làm giúp em, mạng sống cũng giao cho em. An Tĩnh với An Nguyệt là hai chị em sinh đôi. Ai cũng nói lần đầu gặp họ, cảm giác hai người rất là giống nhau. Nhưng Trần Thuật vào năm lớp mười một ấy, nhìn thấy An Tĩnh, lại có suy nghĩ rằng, “Chẳng hề giống nhau chút nào”. Bởi vì An Nguyệt, đâu có khiến ánh mắt Trần Thuật phải lưu luyến lâu như khi nhìn An Tĩnh. Trần Thuật và An Tĩnh gặp nhau vào khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Khi ấy, họ đều là những cô cậu học trò nhiệt huyết bừng bừng, cuộc sống trải qua rất phong phú vui vẻ. An Tĩnh tính tình dịu ngoan, lại có chút nhút nhát; Trần Thuật lạnh lùng ngỗ nghịch, là nam thần trong mắt các bạn nữ. Thoạt nhìn bọn họ, giống như một bông hoa mảnh mai và một khối băng dày vậy. Ấy thế mà khi ở bên nhau, họ lại hòa hợp lạ kì. Trần Thuật ngồi vị trí sau bàn của An Tĩnh. Trong giờ học, có thể nhìn thấy bóng lưng nhỏ gầy của cô. Cậu từng ngắm nhìn cô từ đằng sau rất lâu như thế, còn trước cả khi biết rằng mình sẽ vô cùng thích người này. Thậm chí, người cao ngạo như Trần Thuật, chỉ bởi vì ngắm đường nét phía sau của An Tĩnh mà cũng có thể đỏ mặt.  Trần Thuật đối với cái gì cũng thờ ơ, kể cả các bạn nữ kiếm cớ nói chuyện, cậu cũng có thể không vui mà bỏ qua, chẳng thèm cho ai một chút mặt mũi. Nhiều người hay lấy cớ bài khó để được Trần Thuật giảng bài, nhưng Trần Thuật lại nói, hỏi cái gì chứ, “Tôi có phải là giáo viên đâu.” Ấy thế mà cậu con trai “khó ở” này lại tự nhiên giúp đỡ An Tĩnnh khi cô gặp rắc rối trên bảng, lưu loát đọc lời giải cho cô chép vào. Cũng chính cậu con trai này đã làm một việc mà trước nay, ngay cả người nhà An Tĩnh cũng chưa từng làm với cô. Trần Thuật nói, An Tĩnh, cậu vẽ đẹp lắm. An Tĩnh khi sinh ra đã luôn bị so sánh với người chị sinh đôi An Nguyệt của mình. Nếu như nói An Nguyệt là mặt trời rực rỡ, năng động, bản lĩnh; thì An Tĩnh lại là mặt trăng dịu dàng, thậm chí có phần nhút nhát. An Tĩnh học không giỏi như An Nguyệt, nên cô luôn bị áp lực rất lớn.  Cả nhà đều cho rằng mấy bức vẽ của An Tĩnh là vô bổ, sẽ làm cô xao nhãng học hành; lại không biết đó chính là điều cô rất thích làm. Suy cho cùng, An Tĩnh cũng chỉ muốn cố gắng của mình được công nhận. Và rồi Trần Thuật, cậu con trai cao gầy đó đã đứng ngắm nhìn tấm bảng cô vẽ, nói với cô rằng: “Cậu vẽ đẹp lắm.” Chắc hẳn trong thời học sinh, ai cũng đã từng có những ngày như thế. Gặp một người bạn, sau đó chú ý tới người ta. Cảm giác này ươm mầm một cách rất âm thầm, rồi lặng lẽ lớn lên và nở rộ những đóa hoa ngọt ngào.  Trong những tháng năm thanh xuân đẹp đẽ ấy, hẳn đã từng có người như An Tĩnh, e dè nhút nhát, ngập ngừng theo đuổi sở thích của bản thân; hẳn đã từng có người như Trần Thuật, cá biệt bất cần, lại cũng có lúc trộm ngắm cô bạn bàn trên, từng chút từng chút cố gắng kéo gần khoảng cách giữa mình và người ấy. Trần Thuật tuy bề ngoài khó gần, dễ nổi nóng, lại kiêu ngạo, nhưng thực ra lại là một người rất tinh tế. Cứ nhìn cách cậu từng chút, từng chút tiến nhập vào thế giới của An Tĩnh thì biết. Thời cấp ba, hẳn rất nhiều người từng thầm thích một người nào đó, nhưng phần lớn đều không có cơ hội nói ra; hoặc không dám nói ra. Trần Thuật lại khác. Cậu can đảm quan tâm An Tĩnh, can đảm chấp nhận tình cảm đẹp đẽ đầu đời đó. “Đôi lông mày của Trần Thuật khẽ nhíu lại, sao cô ấy không về nhà? Một mình ở đây làm gì. Đồng phục cũng chưa thay, vẫn còn đeo ba lô. Cậu nhìn đồng hồ, cau mày, đã bảy giờ rồi, vẫn chưa ăn gì sao? Trong lòng Trần Thuật có chút bực bội, lại có chút lo lắng, không biết từ khi nào, cô gái trước mắt đã khiến trái tim cậu rung động.” Trần Thuật luôn để ý từng chi tiết nho nhỏ có liên quan đến An Tĩnh. Ví dụ như chuyện cô rất ngại tiếp xúc với người khác, khi hoảng hốt sẽ rụt vai lại, thậm chí còn có thể ngồi ngủ ở sân thể dục, cả người co lại thành một khối nho nhỏ đáng yêu… Thậm chí khi đứng giữa thành phố đông người như thế, giữa biển người hối hả qua lại, Trần Thuật cũng có thể bắt được chính xác hình bóng An Tĩnh. Khi ấy cô bị rớt hạng trên lớp, trong khi An Nguyệt giỏi giang lại đứng hạng thứ hai, vì thế An Tĩnh vừa buồn vừa sợ, không dám về nhà. Trần Thuật đi qua rất nhiều người, cuối cùng dừng ở chỗ cô.  Cậu không hỏi gì cả, chỉ đưa cho cô trà sữa, mì Oden, bánh ngọt… từng cái từng cái một, cho đến khi lấp đầy cái bụng rỗng của An Tĩnh mới thôi. Rồi cậu dẫn cô đi chơi game, hướng dẫn cô những thứ mà trước nay cô chưa từng biết. Buổi tối hôm đó của An Tĩnh tưởng sẽ buồn thảm lắm, nhưng nhờ có Trần Thuật, mà trở nên ngập tràn niềm vui. Trần Thuật nói, “Mình không cần lời cảm ơn của cậu đâu.” “Cho mình số điện thoại của cậu.” Sau đó, Trần Thuật ghi chú số của An Tĩnh ba chữ này: Tiểu Tiên Nữ. Tình yêu của Trần Thuật và An Tĩnh chính là tình yêu học trò điển hình. E ấp, ngại ngùng, sau đó dần trở nên đậm sâu đến mức không thể tách ra. Mối quan hệ của họ tiến triển một cách rất tự nhiên, mỗi người dùng phương thức riêng của mình để tiến vào thế giới của đối phương.  An Tĩnh sẽ vì sợ phụ huynh phát hiện mà chỉ dám “lén lút yêu đương” với Trần Thuật; Trần Thuật sẽ vì ghen tị với mấy tên con trai xung quanh An Tĩnh mà muốn công khai mối quan hệ của cả hai. Trần Thuật sẽ vì An Tĩnh mà hung hăng đe dọa mấy người có ý đồ với An Tĩnh, thậm chí còn động chân động tay; An Tĩnh sẽ vì Trần Thuật mà đứng chờ thật lâu thật lâu trước cổng trường, bởi vì muốn được đi cùng cậu… “Em là Tiểu Tiên Nữ của anh” là một câu truyện tràn ngập ánh sáng của thanh xuân và hạnh phúc. Nếu như bạn đã đi qua thời cấp ba, có thể bạn sẽ cảm thấy rất hoài niệm; nếu như bạn còn đang đi học, thì hẳn sẽ muốn trân trọng hơn những năm tháng đang ngồi trên ghế nhà trường.  Đó là một thế giới vô cùng sinh động, ngẩng mặt lên có thể thấy bầu trời biếc xanh xinh đẹp, liếc mắt nhìn có thể thấy người mà mình thầm thương trộm nhớ; tùy tiện nói mấy câu cũng có thể khiến cả không gian rộn ràng hẳn lên. Ở quãng thời gian đó, ai ai cũng lấy tâm tư đơn thuần mà đối xử với nhau.  “Em là Tiểu Tiên Nữ của anh” khiến mình cảm thấy yêu mến không chỉ vì Trần Thuật bá đạo, An Tĩnh nhút nhát dịu dàng; mà còn vì An Nguyệt tình cảm nghĩa khí, Tống Tư sôi nổi ồn ào, Kỷ Nguyên lạnh lùng lại tốt bụng… tất cả bọn họ tạo nên một bức tranh tuổi trẻ thật sự đẹp lắm, khiến cho mình không thể không ngưỡng mộ. Trần Thuật nói: ““Không sao đâu, không sợ trẻ tuổi, chúng ta cùng nhau trưởng thành là được”. Trần Thuật nói: “An Tĩnh, sau này phải chú ý ăn uống, chú ý nghỉ ngơi”. Trần Thuật nói: “An Tĩnh, đợi lát nữa đi rồi, hãy nhớ đừng quay đầu lại, nhất định không được quay đầu lại, anh sẽ đứng phía sau em dõi theo em”. Trần Thuật nói: “Còn nữa, hãy nhớ, anh không chỉ thích em, anh rất yêu em” “Nếu như quay đầu lại. Anh sợ em sẽ không nỡ. Anh sợ anh… cũng sẽ không nỡ. Bây giờ chúng ta đều còn quá trẻ, không có khả năng chống lại bố mẹ. Vì thế hãy trưởng thành thật tốt.” Có lẽ bất kì mối tình học trò nào cũng thế, rào cản lớn nhất chính là phụ huynh. Bởi thế, nó mới dễ tan dễ đi như vậy. Nói cắt đứt là cắt đứt. Tuổi trẻ chúng ta có tất cả, tự do, thời gian, bạn bè, sức sống thanh xuân, nhưng lại chẳng mấy ai có đủ khả năng vượt qua lời nói của bố mẹ. Trần Thuật và An Tĩnh có một quãng thời gian rất đẹp, nhưng cuối cùng vẫn phải nói tạm biệt. Thế nhưng, tạm biệt không phải là vĩnh biệt. Trần Thuật và An Tĩnh cùng nhau vượt qua thời gian, vượt qua tất thảy, cho đến khi trưởng thành, không còn là những cô cậu học sinh cấp ba đầy mơ mộng. Thời gian như nước chảy, họ trưởng thành, cũng đem mối tình ấy khắc sâu vào trong tim. Trần Thuật nói: “Tốt nghiệp xong, chúng mình kết hôn nhé.” Và có thể, cũng giống như Trần Thuật và An Tĩnh trong câu chuyện này, bạn sẽ tìm thấy tình yêu tuyệt đẹp mà bản thân đã từng ước ao trong suốt những năm tháng tuổi trẻ ấy. “Khoảnh khắc này sẽ được ghi nhớ mãi mãi. Em ngắm mặt trời mọc, anh ngắm em, cùng nhau thề nguyền dưới cảnh sắc tráng lệ. Từ đồng phục trường tới chiếc váy cưới. Người ở bên cạnh, từ đầu tới cuối đều là em. Chúng ta cùng nhau trưởng thành, rồi lại cùng nhau già nua.” __________ " : trích từ truyện Review by #Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thành phố A, sáng sớm, sương mù dày đặc giăng kín bầu trời. Những đám mây ẩm ướt bám dính lại với nhau trên nền trời u ám, khiến người ta cảm thấy không một chút sức sống. Oi bức, ẩm thấp là những từ ngữ biểu trưng của thành phố này. An Tĩnh thức dậy từ rất sớm, trong căn phòng tối om, cô quay người, nhìn về phía rèm cửa hơi hé mở ở cách đó không xa, ngáp một cái uể oải. Trong phòng tĩnh lặng, bởi vậy rất dễ nghe thấy tiếng bước chân như có như không từ bên ngoài vọng vào. Cô thầm nghĩ chắc chị gái đã dậy rồi. Chị ấy lúc nào cũng dậy sớm hơn mình. An Tĩnh nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa, như thể ở đó có cái gì vậy. Tiếng bước chân ngoài cửa hướng xuống cầu thang, âm thanh bên dưới dần trở nên rõ rệt. Tiếng nói chuyện giữa mẹ và chị, tiếng "tinh" của lò vi sóng, tiếng lật giở từng trang báo của bố đều lọt vào tai cô. Vì trong nhà có người chơi piano, nên giữa các phòng được cách âm rất tốt. Thực ra, bình thường rất khó có thể nghe được những âm thanh này. Nhưng không biết vì lý do gì, có lẽ bởi đó là những việc xảy ra hàng ngày nên dễ dàng lọt vào tai một cách rất tự nhiên. Rèm cửa chưa được kéo kín rung lên khe khẽ. Cô nghĩ, lại không đóng chặt cửa sổ như mẹ dặn rồi. Đôi mắt đen lấy của An Tĩnh cuối cùng đã có tiêu điểm, cô chớp mắt, chống người dậy, lật chăn bước xuống giường. Trong bộ váy ngủ rộng thùng thình, cô vừa vuốt tóc, vừa tiến về phía cửa sổ. Chú mèo Hello Kitty màu hồng phấn phía dưới xương quai xanh nhỏ nhắn xinh xắn tươi cười vẫy tay chào mọi người. Bàn tay trắng nhợt nhỏ nhắn kéo rèm cửa ra. Ánh sáng đột ngột xộc vào khiến cô nhắm chặt mắt vì chưa kịp thích ứng, đôi lông mày nhíu lại. Cô xòe tay, đưa tay lên mắt cho đỡ chói. Thời tiết âm u, ẩm thấp. An Tĩnh khẽ nhoẽn miệng, đúng kiểu thời tiết mà cô thích. Tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, dừng lại phía ngoài cửa phòng cô, một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên. Cốc cốc, " Tĩnh Tĩnh, dậy đi con." Người đứng bên ngoài đợi một lúc không thấy tiếng đáp lại, chuẩn bị mở cửa bước vào. "Mẹ, con dậy rồi, thay quần áo xong con sẽ ra." Giọng nói nhỏ nhẹ ấm áp vang lên. Bà Lục Mỹ Hoa ngoài cửa nghe thấy tiếng con gái mới dừng tay, cau mày nói, "Hôm nay là ngày đầu tiên tới trường, đừng ngủ nướng nữa, chị con dậy từ lâu lắm rồi đấy." Dứt lời bà vẫn đứng chờ thêm một lúc lâu, bên trong tĩnh lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng thay quần áo. "Nhanh lên, cả nhà đang chờ con xuống ăn sáng đấy." Bà An cau mày nói thêm câu nữa. "Con biết rồi." Nghe tiếng con gái trả lời, cuối cùng bà cũng hài lòng đi xuống. Trong phòng, cô gái vừa thoáng ngừng lại để trả lời mẹ lại tiếp tục mặc quần áo như chưa có chuyện gì xảy ra. Mười phút sau, An Tĩnh đã vệ sinh cá nhân và thay xong quần áo, khoác ba lô đi xuống dưới nhà. Trong phòng ăn. An Hướng Dật vừa ăn sáng vừa xem Thời báo Kinh tế - Tài chính trên bàn. Ông đã ngoài bốn mươi, vận trên mình một bộ vest vừa vặn, dáng vẻ lịch sự nho nhả. Bản thân ông khá chăm chỉ chơi thể thao nên người ngoài khó lòng đoán biết được tuổi thật. Bà Lục Mỹ Hoa mãi miết dặn dò con gái lớn An Nguyệt đang ăn sáng, An Nguyệt tinh nghịch vẫy tay với cô. An Tĩnh nhẹ nhà bước xuống cầu thang. Nghe thấy tiếng động, An Hướng Dật ngẩng đầu lên: "Tĩnh Tĩnh xuống rồi, mau lại đây ăn sáng đi, lát nữa bố đưa các con đi học." An Tĩnh "dạ" một tiếng, kéo ghế, chào mẹ và chị gái. "Bố ơi, công ty không bận ạ?" Cô chọn chiếc bánh sandwich nhỏ, mở ra, phết chút bơ đậu phộng. Mời các bạn đón đọc Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh của tác giả Ma Ma.
Sự Quyến Rũ Nam Tính
Văn án: [1] Đàn bà 30, như lang như hổ Sau khi Chu Lăng biết Hướng Nghị, đối với những lời này xúc động sâu sắc. [2] Nghe đồn trên phố có anh thợ sửa xe cặp kè với một phú bà, Người đẹp da trắng, chân dài eo nhỏ, ngực 36D. Nhưng quan trọng nhất là gia đình giàu có, ra tay hào phóng. Có người hỏi cuộc đời người kia thể nghiệm như thế nào? Hướng Nghị đáp: Trầm mê sắc đẹp, từ từ gầy yếu.   Cause I'm your lady And you are my man Whenever you reach for me I'll do all that I can We're heading for something Somewhere I've never been Sometimes I am frightened But I'm ready to learn Of the power of love (Bởi vì em là người phụ nữ của lòng anh Còn anh là người đàn ông trong tim em Mỗi khi anh đến với em Em sẽ làm tất cả những gì có thể. Chúng mình đang hướng tới một nơi Nơi mà em chưa từng biết Đôi khi em vẫn còn lo sợ Nhưng em đã sẵn sàng để bước tiếp Nhờ sức mạnh của tình yêu)* Đa phần mọi người thường vẫn có quan niệm rằng: một người đàn ông nghèo yêu một phụ nữ giàu là hèn mọn, nhưng mình nghĩ, thật ra, một người đàn ông không có đủ dũng khí đối mặt với tình cảm của anh ta, theo đuổi người phụ nữ anh ta muốn, đó mới là một người đàn ông hèn mọn chân chính. Có lẽ nếu đứng ở vị trí của một người ngoài cuộc không biết gì, dùng ánh mắt của người trần tục để nhìn nhận, thì quan hệ giữa Hướng Nghị, một người lính xuất ngũ nay là thợ sửa xe thuộc tầng lớp đáy của xã hội, cùng với Chu Lăng, phú bà chủ tịch Hội đồng quản trị một trong những Tập đoàn kinh doanh lớn mạnh hàng đầu, ở tầng lớp thượng lưu cao cấp nhất, là điều thật khó lý giải, hoặc giả có thể lý giải, thì sẽ là theo chiều hướng méo mó xấu xí nhất. Dù sao bây giờ, đâu còn mấy ai tin vào tình yêu nữa, phải không? Nhưng bất kể là tôi, hay bạn, chúng ta chưa từng được trải nghiệm, thì tình yêu đích thật vẫn tồn tại, hiếm hoi, nhưng vẫn tồn tại. Giống như vào đầu thế kỉ 19, có vị vua Edward VIII đã lựa chọn ở bên người phụ nữ Mỹ bình thường từng hai đời chồng mà sẵn sàng từ bỏ ngai vàng, từ bỏ cả nước Anh. Vì tình yêu, một người có thể trả giá đến mức độ nào, làm những gì, hẳn sẽ luôn là câu hỏi mà không một nhà khoa học hay triết gia có thể dùng lý luận thông thường để giải thích được. Vì thế, một người sống trên đời giống như Chu Lăng, đã kinh qua hết những bể dâu, nếm trải lòng người ấm lạnh, từng nghèo khổ bần cùng, mà nay đang hưởng thụ đời vinh hoa phú quý, thì đến bây giờ, khi gặp được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu thương mình, trong mắt trong tim chỉ có mình, tình yêu ấy đã thật sự chạm đến phần sâu nhất của trái tim cô, khiến cô chấp nhận đánh đổi vì nó. *** Nhưng trước khi dẫn đến kết cục này, thì phải kể đến duyên nợ thuở ban đầu gặp gỡ giữa Chu Lăng và Hướng Nghị, phần mà xin được nhường cho chàng ca sĩ đáng yêu trẻ trâu Tiền Gia Tô-người có lời vẫn luôn muốn nói: Còn không phải là nhờ lão tử đây làm ông tơ bà nguyệt, xe duyên cho hai người họ đến với nhau hay sao!!! Khi đó, Chu Lăng đang còn là một goá phụ hấp dẫn, một người phụ nữ ở độ tuổi 30 rực rỡ phong tình nhất. Tiền Gia Tô được con gái cũ chồng trước của Chu Lăng thuê đến để quyến rũ cô, trong chuỗi âm mưu hòng cướp lại gia sản bố để lại, nhưng dĩ nhiên chiêu trò hèn hạ này nhanh chóng bị Chu Lăng phát hiện bởi cậu chàng này quá mức ngây thơ, nào có lấy nửa phần kinh nghiệm. Muốn gậy ông đập lưng ông, cô quyết định tiếp xúc với Tiền Gia Tô để moi thêm thông tin từ cô con gái riêng này, mà vì thế, lại kéo theo việc gặp gỡ Hướng Nghị, người anh họ trầm mặc ít nói, cơ bắp cuồn cuộn, nam tính đầy mình của cậu. Buổi đầu, họ tựa như hai đường thẳng song song, khi thế giới của anh chỉ có cửa hàng-căn nhà nhỏ với những công việc đơn điệu hàng ngày như sửa xe, chăm sóc bà nội, nấu ăn, tập thể dục...còn thế giới của cô thì hoa lệ ầm ỹ với những cuộc vui thâu đêm, tiệc tùng, shopping và du lịch bất tận. Anh chạy một chiếc xe điện bình thường, cô thay xe ô tô đắt tiền như thay áo. Anh mặc những bộ quần áo quê mùa, còn cô luôn khoác trên mình những bộ cánh thời thượng nhất...Thế nhưng, bất kể những khác biệt đó, họ đã nhanh chóng bị hấp dẫn bởi nhau bằng một lực hút đơn thuần sơ khai nhất từ thời cổ xưa vẫn tồn tại giữa giống đực và giống cái, giữa một người đàn ông và một người đàn bà: họ thèm muốn cơ thể nhau. Đó là thứ đã đưa họ đến với nhau, nhưng không phải là tất cả của mối quan hệ giữa anh và cô. Vì Hướng Nghị, người đàn ông kiên định luôn biết mình muốn gì và sẽ làm gì biết mình đã yêu người phụ nữ yêu nghiệt này rồi. Có lẽ là ngay từ lúc ban đầu gặp cô, anh đã nhìn thấy bên ngoài lớp quần áo đắt tiền, những chiếc xe thể thao sành điệu, cuộc sống xa hoa màu mè, hay bên dưới vẻ ngoài cao ngạo thành thục vẫn dùng để phòng bị với thế giới của Chu Lăng là một trái tim lương thiện, một tâm hồn bị tổn thương chờ được an ủi. Mất bố mẹ từ năm 8 tuổi, Chu Lăng phải chịu cảnh sống ăn nhờ ở đậu, lớn lên trong sự ghẻ lạnh, ngược đãi tàn bạo của bà ngoại, cậu mợ rồi em họ. Vất vả chật vật vượt qua mấy năm học nhờ sự giúp đỡ của thầy cô, đến lúc đậu Đại học thì bị mợ xé thư thông báo, ép gả cô cho một người đàn ông què cụt. Cô bỏ trốn đến thành phố và gặp được Thời Tuấn, được hắn giúp đỡ tìm việc và nhập học, lúc suýt bị lừa đem bán lại nhờ hắn cứu một mạng đưa về, từ cảm kích đến dùng tất cả sự mến mộ trong sáng của mối tình đầu mà yêu hắn; nhưng đúng lúc đang mặn nồng nhất thì hắn lại cấu kết cùng mợ, dâng cô cho người bố nuôi vừa li dị đang cần tìm một người vợ trẻ trung để sinh con kế thừa gia nghiệp. Hai năm sau, chưa kịp có con, người đàn ông lớn tuổi đó mất vì bệnh, để lại tất cả cổ phần công ty cho cô, nhưng kèm theo đó là một điều kiện tiên quyết: nếu cô tái hôn, sẽ phải từ bỏ toàn bộ gia sản. Thế là, Chu Lăng cứ sống những ngày tháng hưởng thụ vô vị không mục đích đó, cho đến khi cô gặp được Hướng Nghị. "Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn? Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh? Nắm lấy tay người, che đi nửa đời điên loạn Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh"** Thời Tuấn đã từng tự hỏi, rốt cuộc điều gì khiến Chu Lăng say đắm một thợ sửa xe tầm thường như thế? Điều gì khiến người phụ nữ vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt khi gặp hắn lại toả sáng rạng ngời hạnh phúc nhường kia khi ở bên người đó, thứ hạnh phúc mà dường như không tiền bạc châu báu nào trên đời có thể mua được? Hắn đâu biết. Có thể anh nghèo, không có tiền đưa cô đi nhà hàng đắt tiền, sắm cho cô những bộ váy áo hàng hiệu, trang sức kim cương... Chỉ là, đó đâu phải là những thứ mà Chu Lăng cần, dù sao cô cũng chẳng thiếu; Nhưng người đàn ông ấy lại có thể vì cô vào bếp nấu những bữa cơm mang đậm hương vị gia đình, dùng đôi tay đầy sức mạnh của mình ủ ấm cho bàn chân giá lạnh của cô, quở trách mỗi khi cô mặc đồ phong phanh, đội mưa mang thuốc cảm cho cô giữa đêm hôm khuya khoắt, kề cận chăm sóc cho cô mỗi khi cô bị bệnh, mang cho cô sự ấm áp chân thật đến từ cơ thể nam tính đó mỗi đêm mùa đông lạnh... Thiên hạ vẫn cho rằng phụ nữ ham hư vinh, điều này dĩ nhiên luôn đúng, nhưng thật ra, so với những thứ màu mè bên ngoài ấy, thì những chăm sóc vụn vặt hàng ngày mới chính là những thứ khiến cho phụ nữ cảm động và khắc sâu tận đáy lòng. Nhất là với Chu Lăng, người từ nhỏ đã cô độc, chịu ngược đãi, bị lừa lọc, luôn thiếu vắng tình yêu thương, thì một tấm chân tình như vậy, đã thật sự lay động được trái tim cô rồi. (Hướng Nghị có điều muốn nói: Thành thật một chút đi, không phải em lựa chọn ở bên anh vì trầm mê cơ thể của anh đây sao? ????) Ngoài ra, nói thêm chút về nam chính Hướng Nghị, đừng chê anh nghèo, thật ra, đây cũng là một người đàn ông rất bản lĩnh đấy nhé. Năm xưa, anh là một người lính xuất sắc thuộc hàng nhất nhì, nếu có điều kiện ở lại phấn đấu chắc chắn sẽ phát triển thêm, nhưng do bà nội bị ung thư nên anh mới giải ngũ, về quê mở một cửa hàng sửa xe nhỏ gần nhà để có thêm nhiều thời gian chăm sóc bà. Đúng là một người vô cũng hiếu thuận, trọng tình cảm, có trách nhiệm, dám gánh vác. Sau này, khi đã xác định xây dựng cuộc sống với Chu Lăng, anh cũng xông pha gây dựng sự nghiệp của mình, để có thể thực hiện lời hứa "Anh nuôi em", không để Chu Lăng phải chịu quá nhiều thiệt thòi. *** Chốt lại, "Sự quyến rũ nam tính" mặc dù có plot mang màu sắc khá hiện thực, nhưng thật ra nó là một câu chuyện thuần ngọt ngào, những chi tiết u ám chỉ được phác hoạ sơ qua, quá trình hai người đến với nhau không phải đấu tranh quá nhiều, không hề có khó khăn bất trắc gì lớn, mang một cảm giác rất "thuận lý thành chương". Dù không phải là một cuốn truyện quá mức đặc sắc, cảm động nhưng nó nhẹ nhàng, ấm áp, đầy đủ hương vị, có tình yêu, cũng có tình cảm gia đình. Đặc biệt, xin được nhấn mạnh phần này một nghìn lần!!! Đó là khi nhắc đến những điểm hấp dẫn của "Sự quyến rũ nam tính", quả thật không thể không kể đến những cảnh sắc siêu cấp nóng bỏng của nó. Trong cái thời buổi mà H không phải kiểu tắt đèn đóng cửa bảo nhau, thì cũng chỉ là canh xương nước lèo uống tạm, H ở đây có thể xếp vào dạng vô cùng kích thích với những màn dạo đầu được mô tả rất chi tiết, và đặc biệt là diễn ra tràn ngập từ đầu đến cuối truyện. Nói chung, sau bao ngày tháng ăn chay, reviewer thuộc #team_mê_thịt có thể nói là được thoả mãn no nê một phen rồi *tung bông* *bật Mode (chế độ) cực kì hưng phấn!!!*. Vậy nên, những bạn đọc yêu sắc ơi, còn chần chừ gì nữa mà không nhảy, à, không lao ngay xuống hố; và cả những độc giả dù không đam mê xôi thịt nhưng nếu yêu thích sủng ngọt thì cũng có thể cân nhắc thử đọc câu chuyện này ạ~ *, Lyrics bài hát The power of love Link: https://youtu.be/Y8HOfcYWZoo **, Trích dẫn truyện "Lâu chủ vô tình", Nhất Độ Quân Hoa. *** “Cho tôimộtly nước” Hai giờ sáng, Lose Demon chấm dứt kinh doanh, ca sĩ Tiền Gia Tô hát hò cả đêm, cổ họngđãsắp bốc cháy. Phục vụ Tiểu Thái có quan hệ tốt với cậu đem tớimộtly nước: “Hôm nay biểu diễn cũngkhôngtệ lắm, tôi thấy bầukhôngkhí rất tốt.” Tiền Gia Tô phóng khoáng hất tóc máiđãướt mồ hôi lên,“Cũng tạm được.” Trong giọngnóicũngkhôngche giấu đượcmộtít kiêu ngạo. “Đừngnóithế, vừa rồi cậu thổ lộ cũng rất có hiệu quả mà.” Nhưng Tiền Gia Tô lại khác thườngkhôngnóigì, gõ bàn thúc giục cậu ta:“Nhanh lên, chết khát mất!” Tiểu Thái lén lút liếc mắt bốn phía, những người khác đều dọn dẹp vệ sinh,khôngai chú ý đến nơi này. Cậu ta nhấc ly nước lên, len lén đặtmộttờ giấy ở phía dưới, đẩy đến trước mặt Tiền Gia Tô, nháy nháy mắt vài cái. Tiền Gia Tô chẳng hiểu gì, đem ly nước uốngmộthơi cạn sạch, thở phàonhẹnhõmmộtcái, lúc này mới mở tờ giấynhỏđó ra. trênđó chỉ có mấy chữ đơn giản: ‘Chờ cậu tại Khách sạn quốc tế Houghton phòng 2333’. Cậu sửng sốt:“Ở đâu ra?” “Người đẹp mà cậu mời rượu lúc nãy đưa.” Tiểu Thái che miệngnóinhỏgiọng, e sợ dường nhưsẽcó ai nghe được, vẻ mặt mờ ám “Tôi hiểu mà”. Người phụ nữ kia...... Đây là muốn ngủ với cậu sao? Hình như hơi nhanh nhỉ? Hơn nữa khách sạn quốc tế Houghton, ôi chao, là khách sạn 5 sao đấy! Tiền Gia Tô nắm bắt xúc cảm trơn bóng của tờ giấynhỏ, liếm liếm môi. Chả trách người liên lạc với cậunóingười phụ nữ này có tiền muốn làm gì cũng được, chậc. nóithậtra, mới đầu cậu còn tưởng rằng đối tượng làmộtlàmộtbà già,khôngnghĩ tới thực tế làmộtngười có vóc dáng vô cùng đẹp. Nếu sớm biết thế, cậu nhất địnhsẽgật đầu mạnh hơn Tiền Gia Tô nhét tờ giấy vào túi quần bò, huýt sáo, đường làm quan rộng mở, ra ngoài rồi ngồi lên xe. Khách sạn Houghton cách quán barkhôngxa, chỉ hai quảng trường. Tiền Gia Tô cưỡi con xe máy điệnnhỏmàu vàng, hai mươi phútđãđến nơi. Khách sạn là tòa nhà cao nhất khu này, khí thế rộng lớn, ngọn đèn flash rực rỡ cùng kiến trúc cực kỳhiệnđại kết hợp với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, tản ra khắp nơi khiến cho những người dân nghèo bị bức bách mất bình tĩnh. Tiền Gia Tôđãquen sống ở khu dân cư bénhỏ, lần đầu tiên đến chỗ này ngay cả viên gạch đều lóe lên nhân dân tệ làm tăng vẻ huy hoàng của khách sạn, lập tức cảm thấy dù theo sát trào lưu thời thượng là kiểu tóc xoăn nhuộm vàng của Hàn cũng chẳng cứu vớt cậu được, cả ngườikhôngche giấu đều toát ra hơi thở nghèo nàn, thối nát. Lại cúi đầu nhìn nhìn tờ giấy tản ra mùi hương nước hoa dễ chịu – phòng 2333, con số của gian phòng đókhôngphảiđangcười nhạo cậu sao?   Mời các bạn đón đọc Sự Quyến Rũ Nam Tính của tác giả Nhất Tự Mi.
Anh Trai Tốt Quá Làm Sao Bây Giờ?
Văn án:   Trong bộ truyện《Cưỡng chế yêu》, nữ phụ Hoắc Vũ làm công chúa giả danh mười tám năm.   Mà tất cả những gì cô có vốn đều là của nữ chính.   Một lần ngoài ý muốn, thân thế thật sự của Hoắc Vũ bị bại lộ.   Cô và nữ chính ai về chỗ nấy, nhưng cô vẫn bị nữ chính xem là đinh trong mắt, gai trong thịt. Cuối cùng rơi vào kết thúc thê thảm.   Sau khi ngôi sao nhỏ tuyến mười tám Hoắc Vũ xuyên thành nữ phụ cùng tên liền run cầm cập.   Sức chiến đấu của nữ chính quá mạnh, chọc không nổi, chọc không nổi.   Vì để tránh kết cục trong sách, cô ôm chặt đùi của ‘anh trai ruột’, mong anh che chở.   Chiếc đùi vàng này cực kì thô khỏe, vai nam phụ ‘anh trai ruột’ lại càng cường đại đến mức không gì không làm được.   Nhưng mà…   Tại sao cứ ôm mãi ôm mãi lại không buông lỏng được nữa rồi?   Hoắc Vũ chớp mắt, “Nếu anh thật sự là anh trai của em thì tốt rồi.”    Hoắc Dữ Sâm nhàn nhạt từ chối, “Không, anh chỉ muốn làm người đàn ông của em.”   …   Anh trai đối với ta quá tốt, phải làm sao đây?   Còn có thể làm sao nữa, đương nhiên là bên nhau rồi. ______   “Em chưa từng mong ước rằng trong đời mình. Định mệnh sẽ đưa ta đến bên nhau…” (*)   Em cũng chưa từng nghĩ rằng, giữa biển người mênh mông ở thế giới xa lạ này, em sẽ tìm thấy anh…   ***   Kiếp trước, Hoắc Vũ chỉ là một tiểu minh tinh tuyến mười tám không hề có danh tiếng. Cuộc sống của cô lúc ấy, rất vất vả và mệt mỏi dường như chưa từng có chút ấm áp nào. Từng ngày trôi qua là những chuỗi dài nỗ lực cố gắng không ngừng vì công việc, vì vươn lên tại giới showbiz mà như đã quên mất đi những yêu thương, chở che khao khát trong lòng.    Thế nhưng, vận mệnh trêu đùa một cách tàn nhẫn, trong một lần thực hiện cảnh quay nguy hiểm, dây thép bảo vệ an toàn cho Hoắc Vũ bị đứt. Cô cứ thế, rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Giây phút ấy, chỉ còn lại tiếng gió và giọt nước mắt nhanh chóng biến mất trong không trung...   Hoắc Vũ tựa như bông tuyết vừa rơi xuống trần gian rồi tan biến vội vã không để lại dấu vết gì.   Có lẽ, bởi vì số phận và cái chết của cô quá bi thương nên ông trời đã cho cô cơ hội được sống lần nữa trong một thế giới khác. Thế giới đó chính là quyển sách có tên “Cưỡng chế yêu” mà cô đọc được mấy hôm trước.   Hoắc Vũ giờ đây đã xuyên đến vai nữ phụ trùng tên với mình. Nhân vật này theo như nguyên tác chính là một tiểu công chúa giả danh đang sống tại Hoắc gia.   18 năm trước, vì bị ôm nhầm mà nữ phụ Hoắc Vũ cùng nữ chính Khương Dư Khanh bị đánh tráo với nhau. Sau này, thân phận thật sự của họ bị đưa ra ngoài ánh sáng.    Khương Dư Khanh vì chán ghét Hoắc Vũ đã thay mình sống cuộc sống giàu sang phú quý từ bé mà luôn muốn dồn cô đến con đường chết.   Cô ta lợi dụng sự yêu thương muốn bù đắp của ba, sự lạnh nhạt vô tình của anh trai, sự tàn nhẫn độc ác của bạn bè mà cứ thế từng bước thiết kế Hoắc Vũ vào kết cục thê thảm.   21 tuổi năm ấy, nữ phụ Hoắc Vũ rời bỏ thế gian này, cứ thế biến mất.   Bây giờ, Hoắc Vũ lại trở thành nữ phụ trùng tên ấy. Cô đã biết được tất cả mọi chuyện và bi kịch cho cuộc đời sau này của mình. Cho nên, cô nhất định phải thay đổi vận mệnh, tìm cho mình một chiếc đùi vàng để ôm. Mà người đó chỉ có thể là anh trai Hoắc Dữ Sâm.    ***   Hoắc Dữ Sâm trong nguyên tác chính là một vai phụ có sức ảnh hưởng không nhỏ. Anh dường như còn ưu tú và tài giỏi hơn nam chính rất nhiều lần.    Xuất thân trong gia tộc hào môn hiển hách, lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn, từ bé cho đến khi trưởng thành, Hoắc Dữ Sâm luôn là người mà bất kì ai khi nhìn đến cũng không dám chạm vào.    Hoắc Dữ Sâm lại còn sở hữu vẻ đẹp tuấn tú khó ai bì kịp và sự thông minh, tài năng trong mọi lĩnh vực đáng ngưỡng mộ. 25 tuổi, anh trở thành người đàn ông nạm kim cương ở thành phố này.   Cho nên, nói anh là chiếc đùi vàng đáng giá bạc tỷ để ôm lấy quả không sai.    Thế nhưng, Hoắc Dữ Sâm lại có một trái tim lạnh nhạt. Lạnh nhạt đến mức khiến người khác sợ hãi không thôi. Anh - là người vô tình.   Vì vậy, khi Hoắc Dữ Sâm trở về nước tiếp nhận công ty và quay về nhà thăm gia đình, Hoắc Vũ đã tìm mọi cách để đến gần bên anh, hết sức lấy lòng anh. Bởi vì cô biết, ở thế giới xa lạ này, chỉ có anh mới có đủ năng lực giúp cô tránh khỏi kết quả bi thảm kia.    Ban đầu, Hoắc Dữ Sâm vẫn giữ thái độ lạnh nhạt xa cách như từ trước đến nay với Hoắc Vũ. Anh, không hề dao động chút nào.   Thế nên, Hoắc Vũ lại nỗ lực thêm gấp nhiều lần. Cô ân cần hỏi thăm quan tâm anh, rồi rụt rè muốn đến gần anh hơn một chút. Cuối cùng, lại sợ hãi anh tức giận mà làm nhiều điều ngốc nghếch…    Một chút, một chút ấy, Hoắc Vũ không biết rằng, Hoắc Dữ Sâm đã luôn để ý đến.   Anh cảm thấy cô giống như con mèo nhỏ, rõ ràng là muốn được anh yêu thương vuốt ve bộ lông mềm mại của mình mà quẩn quanh chân anh, rõ ràng là thích thú mới lạ với mọi thứ anh có nhưng lại sợ sệt không dám đến lấy, rõ ràng là hết sức lấy lòng anh nhưng lại meo meo vờ như chỉ vô tình mà thôi…   Em gái nhỏ của anh, từ bao giờ lại ngây ngô và dễ thương đến thế nhỉ?    Thế nhưng, trái tim của Hoắc Dữ Sâm chính thức có một góc nho nhỏ dành cho Hoắc Vũ có lẽ là khi cô bị bệnh rất nặng vào đầu mùa hè này. Đêm ấy, cô sốt rất cao cả người đều mơ mơ màng màng không tỉnh táo. Vậy mà, trong giấc mơ của cô vẫn luôn gọi tên anh cầu chở che, từng tiếng anh trai anh trai, lặp đi lặp lại.   Lúc ấy, giống như có những cánh hoa xinh đẹp bị gió thổi tung, xoay vòng rực rỡ và rơi vào lòng anh. Chưa bao giờ, trái tim anh xao động đến thế.    Hóa ra, em gái nhỏ luôn cần được yêu thương sủng ái đến nhường nào. Hóa ra, em gái nhỏ chỉ có mình anh để dựa dẫm chở che mà thôi. Hóa ra, thế gian rộng lớn tẻ nhạt này, cuối cùng lại có một người vì anh mà trong giấc mơ cũng rơi đầy nước mắt để níu kéo.   Cũng từ đêm hôm đó, Hoắc Dữ Sâm đã cho Hoắc Vũ cơ hội bước vào thế giới của mình.    Thế là, Hoắc Vũ sẽ mỗi đêm ôm một đống bài tập qua nhờ anh giải giúp. Hoắc Vũ mỗi sáng sẽ chào anh bằng nụ cười rực rỡ. Hoắc Vũ mỗi tối sẽ luôn đợi anh trở về, hỏi xem anh đã ăn gì chưa…    Biệt thự thật lớn, lại luôn có ngọn đèn nhỏ, bất kể như thế nào đều tỏa màu vàng ấm áp, nhắc nhở anh đây là gia đình mình.   Cứ thế, góc nhỏ trong trái tim Hoắc Dữ Sâm dành cho Hoắc Vũ càng ngày càng lớn. Anh bây giờ mỗi khi nhìn đến cô đều cảm thấy, đây là điều tốt đẹp nhất trên thế gian này mà mẹ để lại cho anh. Bởi vì, ở đâu có cô, ở đó đều rực rỡ sắc màu.    Cho nên, Hoắc Dữ Sâm muốn đem mọi thứ quý giá nhất đều dành tặng cho Hoắc Vũ.   Thế nhưng, những tháng ngày ấm áp hạnh phúc chưa được bao lâu thì việc Hoắc Vũ chỉ là tiểu công chúa giả danh bị nuôi nhầm cuối cùng cũng bị đưa ra ngoài ánh sáng.   Hoắc Dữ Sâm sẽ giải quyết như thế nào với người em gái này. Khi mà, anh còn nhớ rõ, vào buổi tối tuyết rơi đầy trời ngoài kia, Hoắc Vũ đã nói với anh rằng: "Anh trai, nếu em là cô bé bán diêm, vào thời điểm khi em thắp sáng hết ba que diêm, nhất định sẽ nhìn thấy anh."   Nhất định sẽ nhìn thấy anh, nhìn thấy anh…   Hoắc Vũ là vậy, luôn mềm mại như thế, dịu dàng như thế, ấm áp như thế. Cô ấy là người duy nhất quan tâm đến anh, đối xử thật lòng với anh, nghiêm túc mà chân thành nói cho anh biết rằng, sẽ tặng anh món quà là thực hiện giấc mơ bay trên bầu trời đã từng dang dở của anh từ rất lâu trước kia.   Giờ đây, cô ấy chỉ có mình anh chở che giữa cuộc đời đầy sóng gió và bão tố này thôi.    Cho nên, ai cũng không được tổn thương cô ấy, hủy hoại sự nghiệp của cô ấy. Nếu không, anh sẽ dùng mọi thứ mình có hủy diệt tất cả.   Bởi, vào giây phút khi biết sự thật về thân thế của Hoắc Vũ, Hoắc Dữ Sâm đã cho phép trái tim lạnh nhạt cố chấp của mình rung động rồi.   Mà rung động này, chính là cả một đời.   ***   Hiện tại bộ truyện "Anh trai tốt quá làm sao bây giờ?" đang là bộ truyện hot nổi bật nhất nhận được khá nhiều tương tác bình luận với ý kiến trái chiều khác nhau ở diễn đàn truyện convert. Không biết với các bạn khác như thế nào nhưng riêng mình thì mình phải nói là khá thích bộ truyện này.   Nội dung truyện đơn giản kể về hành trình dung hòa tại thế giới mới đầy xa lạ của Hoắc Vũ và kế hoạch thành công ôm chiếc đùi vàng Hoắc Dữ Sâm.    Có thể nói, tác giả đã tài tình và khéo léo khi miêu tả nội tâm của từng nhân vật. Một Hoắc Vũ muốn tìm con đường sống nên phải ích kỷ che dấu sự thật vì bản thân mình; một Hoắc Dữ Sâm lạnh lùng vô tình có thể từng chút từng chút thay đổi, trở thành người ấm áp hơn, lại có lúc bản chất thật sự bộc lộ, tuyệt tình và tàn nhẫn không ai bằng cho dù đó là người ruột thịt; một Khương Dư Khanh bị cuộc sống mài mòn mà ngày càng toan tính, độc ác đến sáng sợ…   Thế nhưng, qua câu chuyện này, mình lại nhận ra được rất nhiều. Đó là, khi bạn dùng sự chân thành thiện lương của mình dành cho người khác, thì đến ngay cả trái tim sắt đá nhất cũng sẽ mềm lại.    Có lẽ vì vậy, nên khi Hoắc Dữ Sâm biết được sự thật, lại có thể dùng tất cả của mình để bảo vệ Hoắc Vũ, không cho ai hủy hoại cô.    Bởi vì, cho dù cô không phải là em gái ruột của anh thì trong khoảng thời gian đã qua, cô là người duy nhất khiến anh cười, khiến anh ấm áp và khiến anh nhìn thấy kì thực thế giới này vốn dĩ vẫn luôn xinh đẹp như vậy.   Chuyện tình cảm của Hoắc Vũ và Hoắc Dữ Sâm rất nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng không kém phần sâu đậm. Từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc đều là sự ngọt ngào sủng ái vô cùng tận. Đọc truyện mà trái tim cũng mềm mại theo những lời nói, hành động của nhân vật chính.   Thế nên, một bộ truyện với đầy đủ các tag hot như xuyên thư, nữ phụ, ôm đùi, sủng sạch ngọt như này và nội dung siêu hấp dẫn nữa thì mn ngại gì mà không nhảy ạ. Biết đâu, sau khi đọc xong lại phải dùng lý lẽ của con tim và lý trí của mình mà lên tranh luận một phen cho các bạn khác biết về bộ truyện này nè.    Vì thế, chúc mn có những phút giây thư giãn khi đến với RVNT ạ. Mình cũng mong ai đó sẽ đào bộ này cho các bạn không đọc được convert nhảy hố nhé. Đảm bảo, đề tài và nội dung của bộ truyện sẽ hot lắm ạ :) _______   Văn án được dịch bởi #Baileys thuộc #LustAveland " ": trích từ truyện được edit bởi rv-er. (*): Trích bản dịch lời bài hát Meet hem among them do Lee Sun Hee thể hiện   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hoắc Vũ lại một lần nữa quên mất lời kịch. Khi cô đối mặt với nam thứ anh tuấn lần thứ ba, rốt cuộc đạo diễn không thể nhịn nổi nữa, ném tấm bảng trong tay xuống, rống lớn một tiếng: "Nghỉ ngơi năm phút đồng hồ, lát nữa quay cảnh của nữ chính trước!" Thời gian đã đi vào mùa đông, dưới tiết trời tháng 12 lạnh giá, trên người Hoắc Vũ chỉ mặc một bộ trang phục diễn mỏng manh. Sau khi đạo diễn hô nghỉ ngơi, bị gió lạnh thốc vào, Hoắc Vũ theo bản năng mà rụt cổ lại, hai tay ôm lấy cơ thể mình. Cô rũ mắt, không dám nhìn sắc mặt đen như Bao Công của đạo diễn lúc này. Nam thứ đi vài bước đến bên người cô, tốt bụng đưa cho cô một chiếc áo khoác dày, ngữ khí ân cần hỏi:" Vì nghỉ ngơi không tốt à?" Tuy rằng Hoắc Vũ chỉ là một tiểu minh tinh tuyến mười tám, lần này đảm nhận cũng chỉ là vai nữ số 3, nhưng ngày trước cô đối với công việc mình phụ trách hết sức tận lực, bản lĩnh nhớ lời kịch bản cũng vô cùng thâm hậu. Tình huống giống như ngày hôm nay, quên lời thoại liên tiếp ba lần, trước kia chưa từng phát sinh. Hoắc Vũ nhận lấy áo khoác từ tay nam thứ, nhẹ giọng nói một câu cảm ơn. Lúc nghe được lời nói của anh ta, cô chớp chớp mắt, khẽ gật đầu một cái. Hoắc Vũ cũng biết trạng thái hôm nay của mình không tốt, nhưng lí do không phải như nam thứ nói. Mà lí do chân thật, chính cô cũng ngượng ngùng không dám nói ra. Tối hôm qua sau khi xem xong lời thoại của kịch bản, vì uống cà phê nhiều nên Hoắc Vũ không có chút buồn ngủ nào. Cô liền tùy tiện tìm một quyển tiểu thuyết trên mạng, chuẩn bị để giết thời gian. Nói đến cũng khéo, cô tùy tiện tìm, lại tìm được cuốn tiểu thuyết ngôn tình có tên >, nữ phụ trong đó trùng tên với cô. Cô vốn tính toán xem qua nửa giờ, đợi cho đến khi buồn ngủ thì lập tức đi ngủ luôn. Nhưng vừa xem, cô liền nhập tâm vào trong truyện, đến nỗi quên cả thời gian, trực tiếp xem cả một đêm. Trong sách, nữ phụ vốn là con nhà nghèo, nhưng mười tám năm trước, y tá trong bệnh viện vì nhầm lẫn mà đem cô cùng đứa con của gia đình giàu có hoán đổi với nhau. Bởi vậy, cuộc sống mà nữ phụ có được vốn dĩ không thuộc về cô ấy. Nhưng chân tướng luôn sẽ có một ngày lộ ra ngoài ánh sáng. Mười tám năm sau, trong một lần ngoài ý muốn, sự thật nữ phụ không phải con gái ruột của Hoắc gia bị truyền khắp cả nước. Cuộc sống của cô ấy vì thế mà xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nghĩ đến kết cục của nữ phụ trong sách, Hoắc Vũ khe khẽ thở dài. Nữ phụ tuy rằng kiêu căng nhưng kỳ thực, tâm không xấu. Hơn nữa, sự tình lúc trước hoàn toàn không phải lỗi sai của cô. Xét đến cùng, nữ phụ cùng nữ chính đều không sai. Hai đứa bé bị đổi, là do bệnh viện làm việc thất trách. Nhưng nữ chính lại đem toàn bộ lỗi lầm đổ lên đầu nữ phụ, cho rằng chính nữ phụ đã cướp đoạt đi mười tám năm hạnh phúc của cô ta. Cũng bởi vậy mà tiến hành trả thù nữ phụ. Xem xong kết cục cuối cùng của nữ phụ, Hoắc Vũ liền ném tiểu thuyết sang một bên. Mặc dù Hoắc Vũ biết rõ cuộc đời nữ phụ không phải là của cô, nhưng vì hai người trùng tên, cho nên đọc xong tiểu thuyết, lòng cô liền nặng trĩu, làm gì cũng không động đậy nổi. Thức cả đêm, lại thêm buổi sáng hôm nay, tâm tình của cô đều đã bị tiểu thuyết ảnh hưởng, có chút xuống thấp. Chính vì vậy mà thời điểm quay phim sáng nay, cô mới có thể phạm phải sai lầm liên tục. "Hôm nay quay xong, cô nên nghỉ ngơi sớm một chút. Tôi thấy sắc mặt cô thực sự không tốt". Kỳ thực, Hoắc Vũ cùng nam thứ không có giao tình gì, hai người chỉ vì cùng đóng chung kịch bản cổ trang lần này mà quen biết. Nhân khí của đối phương so với cô nhiều hơn không chỉ một chút. Nhưng lúc này, Hoắc Vũ không có tâm trạng cùng hắn trao đổi, chỉ nhẹ nhàng mà gật gật đầu. Sau năm phút đồng hồ nghỉ ngơi, nữ chính lên quay trước, Hoắc Vũ đứng ở một bên an tĩnh đợi. Lần này, phải đến hơn bốn giờ nữa mới tới cảnh quay của cô. Cảnh quay lần này là nữ số ba nhảy xuống vực tự tử vì tình, cho nên cần dùng đến dây thép. Hoắc Vũ tuy rằng vẫn luôn ở tuyến mười tám, nhưng mấy năm nay cô cũng từng đóng qua nhiều cảnh phải dùng dây thép. Mời các bạn đón đọc Anh Trai Tốt Quá Làm Sao Bây Giờ? của tác giả Thập Lục Nguyệt Tây Qua.