Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tế Luyện Sơn Hà - Thực Đường Bao Tử

Ta có một cái Tiểu Lam Đăng, đạp khắp gầm trời Cửu U... Vài lời của người dịch: Truyện kể về một thiếu niên tư chất bình thường, xuất thân thê thảm nhưng vận khí thì tốt đến mức "trong c*t chó cũng mò thấy vàng". (^3^)/ Văn phong khá tinh tế, miêu tả chi tiết nhiều sự vật sự việc dù rất nhỏ, lối kể khá hóm hỉnh, nhiều khi hài đến mức bật cười. Nhân vật chính - Tần Vũ qua lời kể tác giả hiện lên như một chàng trai thông minh kiểu khôn vặt, lươn lẹo, nói dối không chớp mắt, suy nghĩ lại rất hài. Nhưng đằng sau đó, ẩn chứa sự kiên trì, cứng cỏi, quyết đoán đến nhường nào... *** Mặt trời dần lặn xuống ở đằng tây làm cho cái oi bức ban ngày cũng dịu lại. Những tia nắng cuối ngày phủ lên vườn thuốc, mùi vị thơm ngát của những cây linh thực tản ra khắp nơi, mỗi loại một kiểu, đa dạng vô cùng. Tần Vũ cắm cúi buộc lại dây sắt của hàng rào chắn cho thật chắc, sau khi chắc chắn nó không thể nào tuột ra được, hắn mới đứng thẳng lên rồi ho khan một chặp, hai gò má trắng nhợt cũng dần ửng đỏ lên. Nắng chiều chiếu xuyên qua những sợi tóc phất phơ lên gương mặt thiếu niên của hắn, nửa khuôn mặt còn lại khuất trong bóng râm. Thân hình của hắn gầy gò, mặt mày không quá tuấn tú, trên mặt hắn lúc này rịn ra mấy giọt mồ hôi, dường như đang rất khó chịu trong người. Chuyện này nói ra cũng có nguồn cơn. Hơn nửa năm trước, một con lợn rừng xông vào vườn thuốc phá phách, vì người quản lý dược viên vì mềm lòng nên giúp hắn tránh được vận mệnh bị đánh tới chết. Những tổn thương sau trận đánh thừa sống thiếu chết ấy không được chữa trị kịp thời, dù có tên tiểu thử Thổ Đậu chăm sóc nhưng hắn vẫn bị nhiễm phong hàn, để lại di chứng đến giờ là những trận ho khan không ngớt. Bình thường sắc mặt của hắn luôn trắng bệch, thường bị người gọi là quỷ mắc bệnh lao. Những lúc như thế, Tần Vũ đều chỉ cười cười rồi tránh đi chỗ khác, sắc mặt tỏ rõ rằng mình không quan tâm. Hắn vốn là trẻ mồ côi, có thể nhịn thì sẽ nhịn, không bao giờ chủ động chuốc lấy phiền phức làm gì. Hiện tại, sau khi sửa sang xong mọi thứ, Tần Vũ cúi nhìn xuống tảng đá màu xanh dưới chân. Đá xanh là đồ vật nổi danh nhất ở phái Đông Nhạc, cứng rắn vô cùng, phẩm chất tuyệt hảo, được không ít môn phái tu hành ưa thích, muốn mua về để tu kiến lại sơn môn nhà mình. Nó được coi là sản phẩm trụ cột của phái Đông Nhạc, đã kiếm về cho môn phái không ít linh thạch. Tất nhiên, loại vật phẩm để tu luyện như linh thạch này không bao giờ tới được tay đám đệ tử ngoại môn như Tần Vũ, phần lớn sẽ rơi vào túi chưởng môn và các trưởng lão, một số nhỏ được phân phát cho các đệ tử chân truyền. Hắn ở phái Đông Nhạc đã bảy năm, dù có lấy ra toàn bộ của để dành chắc cũng không mua nổi một phiến đá xanh lót đường như thế này. Hắn vội vàng đè xuống cảm giác chua chát vừa dâng lên trong lòng. Hắn biết rõ tư chất của mình là bình thường nên cũng có một chút tính toán. Đã đến giờ! Tần Vũ thu lại cái xẻng, lau chùi một cách cẩn thận. Bởi vì đường đi trong vườn thuốc được lát đá xanh, phấn hoa, cánh hoa bị gió cuốn rơi ra thường lọt vào giữa các khe đá, rất khó làm sạch. Vì thế, cái xẻng này có một đầu nhọn nhỏ như hạt gạo, có gia trì thêm một chút tinh thiết của pháp khí nên độ sắc bén tăng gấp mấy lần bình thường. Thổ Đậu thường trêu đùa rằng đây coi như là thứ đáng giá duy nhất trên người Tần Vũ, cũng được coi là một kiện pháp khí hạng chín, thế nhưng vật này là tài sản của phái Đông Nhạc, hắn chỉ có thể sử dụng chứ không thể làm chủ. “Miệng của tên tiểu tử này thật thối!” Tần Vũ chửi nhỏ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. Đột nhiên, từ xa truyền tới một trận tiếng cười, cho dù đã cố tỏ ra vẻ tiêu sái nhưng vẫn không che giấu được mùi vị càn rỡ. Tần Vũ giật mình, nhanh chóng đứng sang một bên, cúi đầu chắp tay chào. “Tam sư huynh có tư chất nghịch thiên, chỉ trong hai mươi bảy ngày đã công phá bảy tầng luyện khí, bước vào Trúc Cơ. Đây là kỷ lục chưa từng có kể từ khi Đông Nhạc ta lập phái tới nay.” “Đâu chỉ có ở phái Đông Nhạc, nhìn khắp mười vạn dặm quanh khu vực phía Nam quốc gia này, cũng chẳng có ai có thể sánh kịp với sư huynh Ngụy Úy của chúng ta.” “Ngụy Úy sư huynh, tiểu muội có vài vấn đề khó hiểu trong lúc tu hành, không biết tối nay sư huynh có rảnh không?” “Trương sư muội, sư huynh Ngụy Úy là nhân vật bậc nào chứ, thời gian tu hành mỗi ngày đều đã sớm được sắp xếp rồi, muội muốn cùng sư huynh trao đổi thì phải hẹn trước ít nhất ba ngày.” Đám người thi nhau nói, người cười hớn hở nhất trong đám là vị Tam sư huynh kia, hai bên phải trái có tới mấy nữ tử trẻ tuổi cười e lệ như hoa lan, trong lúc bước đi còn vô tình vô ý đụng chạm vào thân thể hắn, ánh mắt đầy sự sùng bái khiến cho người ở giữa có cảm giác như trên mây. Ánh mắt Tần Vũ hơi hoảng hốt. Tam sư huynh Ngụy Úy, không rõ quê quán, theo lời hắn từng khoe khoang thì tổ tiên của hắn từng là giáo úy trong hoàng gia, tu vi đạt tới Kim Đan. Từ khi được phán định hắn có thiên phú tu hành, người trong tộc đã sửa lại tên cho hắn để mong một ngày hắn trọng chấn lại uy danh gia tộc, đạt tới được sự nghiệp như của tổ tiên ngày trước. Lúc trước, nghe những lời ấy, ai cũng cười cợt. Tên của Tam sư huynh này đúng là nghe rất khí thế, thế nhưng bản thân con người hắn lại bẩn tính không chịu nổi, lời nói hống hách, lòng dạ hẹp hòi, luôn tính toán hơn thua, căn bản chẳng có chút uy thế nào của giáo úy hoàng gia với lực lượng nghiêng trời lệch đất cả. Nhưng bắt đầu từ hai tháng trước, Tam sư huynh liền trình diễn một hồi thần kịch tựa như rễ cỏ bật ngược, trong hai mươi bảy ngày phá bảy cấp Luyện Khí, xông thẳng lên Trúc Cơ. Từ đó hắn càng thêm đột phá dũng mãnh, nghe nói hôm trước đã đạt tới Trúc Cơ tầng thứ ba. Tốc độ tu hành nghịch thiên như thế, đừng nói là ở phái Đông Nhạc, dù tính trong các đại phái tiên đạo hùng cứ một phương, hắn vẫn là kẻ sổ một. Ngày Tam sư huynh Trúc Cơ thành công, nước mắt Chưởng môn tuôn đầy mặt, cả đêm ở trước bài vị các vị tổ sư, đến hôm sau liền khai đàn thu Tam sư huynh làm đệ tử. Đến khi đó, coi như Tam sư huynh đã “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”, trở thành đệ tử chân truyền của chưởng môn, thật sự là uy phong hiển hách. Ngày hôm ấy, gần nghìn đệ tử ngoại môn của phái Đông Nhạc đều đỏ mắt ngưỡng mộ. Đến hiện tại, Tam sư huynh trở thành người được kỳ vọng sẽ chấn hưng môn phái trong tương lai, danh tiếng át hết đám đệ tử chân truyền khác trong phái, phong quang vô hạn. “Chư vị sư đệ, sư muội quá khen rồi. Vi huynh mới bước vào con đường tu hành, không thể kiêu ngạo được, các đệ muội cũng đừng đùa ta nữa.” Vẻ mặt của Ngụy Úy đầy vẻ rụt rè khiến cho đám người kia lại nhao nhao thêm một chặp, nào là “Sư huynh khiêm tốn”, hoặc là “Chúng ta toàn nói sự thật”, “Sư huynh tâm như bàn thạch, sao có thể bị chúng ta tác động chứ.” Một nhóm đi lướt qua, ánh mắt Tam sư huynh dừng lên trên người Tần Vũ một thoáng, nhưng sau đó nhanh chóng thu về, vẻ mặt hờ hững. Hai bên đã không còn cùng một cấp độ, đã định ngày sau sẽ không gặp lại nữa, dù lúc trước quen nhau thì sao chứ? Tiếng cười nói xa dần, mơ hồ còn có cả tiếng con gái dỗi hờn, dường như là Tam sư huynh vừa trêu chọc mấy vị muội muội trẻ tuổi nên bị ăn mấy cú đánh yêu từ các nàng. Tần Vũ bình tĩnh đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn đám người đang xa dần. Hắn chậm rãi cất bước, ánh nắng chiều chiếu lên bóng lưng đơn bạc như một thân trúc cô đơn của hắn. Hoàn thành công việc, hắn không quay về chỗ ở ngay mà đi qua vài con đường, đi dọc xuống núi một quãng, sau đó đi vào một thung lũng vắng vẻ. Nơi này cây cối um tùm, gần như không có dấu chân con người. Tần Vũ thở dốc một hồi, hai mắt híp lại, nhanh chóng tìm được chỗ đánh dấu trên mặt đất, ở đó bùn đất hơi lõm xuống. Ngồi xổm xuống, nhìn kỹ dấu chân in lại thiếu mất một móng trước, hắn nhếch miệng cười. Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Trong cốc này có lợn rừng đi lại, chính là tên tiểu tử nửa năm trước xông vào vườn thuốc, hại hắn suýt bị đánh chết kia. Tần Vũ để ý rất lâu, mãi mấy ngày trước mới phát hiện được tung tích của nó. Không tiến vào trong, Tần Vũ đi cà nhắc về phía một gốc cây lớn, thấy bẫy mình đặt vẫn còn nguyên thì lại theo đường cũ quay về. Linh lực xung quanh môn phái khá nồng đậm nên đám lợn rừng cũng trở nên lanh lợi hơn rất nhiều, cực kỳ mẫn cảm với mùi con người, hắn không muốn bị thất bại trong gang tấc. Hắn ra tay đối phó với con lợn rừng kia, một phần vì muốn báo thù, nhưng cũng còn có nguyên nhân khác. Lúc trước Tần Vũ từng nghe người khác nói rằng con lợn rừng này bị thiếu mất một góc ở đầu móng trái, mấy năm nay liên tục ăn trộm cây thuốc trong vườn nên toàn bộ da thịt trên người nó đều chứa đầy linh lực. Thứ hắn nhắm tới chính là phần Linh lực này, nếu có thể bắt được con lợn đó, ăn thịt nó, xem chừng có thể trị được bệnh cũ. Một mạch quay về chỗ ở, theo thường lệ, hắn lại gặp vài nhóm người, phải nghe vài câu trêu chọc. Tần Vũ cúi đầu cười chua chát. Đến khi về tới tiểu viện của mình rồi, sắc mặt hắn mới khôi phục lại như thường. Hắn rửa mặt qua loa rồi chậm rãi ăn cơm, nhai nuốt từng li từng tí một. Hắn biết rất rõ tình trạng của cơ thể mình, đến giờ vẫn chẳng chuyển biến tốt lên chút nào, những cơn ho khan và cơn đau mỗi lúc một nhiều thêm, mấy ngày gần đây thậm chí trong đờm còn có lẫn cả máu. Trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, hắn cố nén không suy nghĩ lung tung nữa, ra sức ăn nhiều thêm một chút. Ăn xong, hắn thu thập bát đũa, lẳng lặng nghỉ ngơi, chờ cho tâm tình trong lòng lắng xuống mới bắt đầu tu luyện. Thực ra, đệ tử ngoại môn cũng có thể tu luyện, đã được gia nhập môn phái tu tiên thì điều kiện tiên quyết là phải có tư chất tu hành, chẳng qua bọn hắn kém hơn người ta một chút mà thôi. Đệ tử ngoại môn phái Đông Nhạc lúc vào sẽ được nhận một bí kíp tu hành chỉ có ba trang. Dù Tần Vũ còn lơ mơ với con đường tu luyện cũng thừa biết đây là thứ hàng khiếm khuyết, cấp độ còn thấp tới dọa người, căn bản còn không được tính là công pháp tu luyện gì cả. Nhưng ngoài nó ra thì Tần Vũ hắn còn có lựa chọn khác sao? Thế nên hắn không bao giờ phàn nàn, bảy năm qua, ngày nào cũng nghiêm túc tu luyện, chưa từng dừng lại một ngày nào. Hiện tại, hắn đã miễn cưỡng tiến vào Luyện Khí tầng hai. Hắn vận khởi công pháp, có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo như hơi thở lưu chuyển trong cơ thể mình, khiến cho cơ thể thoải mái hơn một chút. Một lúc lâu sau, Tần Vũ mở mắt, sâu trong đáy mắt hắn xẹt qua một tia ảo não. Hắn có thể thấy sau mỗi lần tu hành, ngực sẽ đỡ đau hơn một chút, nhưng pháp lực của Luyện Khí tầng hai vẫn quá yếu, căn bản không thể nào trừ tận gốc tai họa ngầm trong cơ thể hắn được. Hơn nữa, mỗi lần pháp lực lưu chuyển qua lồng ngực đều bị hao tổn một ít, tuy rằng không nhiều lắm nhưng vẫn là vượt quá tốc độ bổ sung của hắn. cho tới bây giờ, cảnh giới tầng hai cũng đang lung lay, sắp bị đánh xuống tầng một. Nếu chỉ dựa vào pháp lực của Luyện Khí tầng một, e là bệnh sẽ lập tức bộc phát. Vì vậy, mỗi ngày hắn chỉ dám tu hành một canh giờ. Đứng dậy, giãn gân giãn cốt một hồi, hắn đẩy cửa ra ngoài, bắt đầu chậm rãi chạy trên con đường nhỏ vắng vẻ. Loại vận động này đối với thân thể Tần Vũ hiện tại là một khiêu chiến không nhỏ, nhưng vì có thể giúp huyết khí lưu thông nên hắn vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tới cùng. Hộc! Hộc! Tiếng thở dốc ồ ồ như tiếng kéo của ống bễ cũ, trên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên dần dần ửng đỏ. Sau nửa canh giờ, Tần Vũ dừng chân, thân hình lung lay, tai bắt đầu ù đi. Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, đợi nhịp tim quay về bình thường, hắn mới xoay người theo đường cũ trở về. Chạy nửa canh giờ, thời gian quay về còn tốn hơn, thường về đến chỗ ở thì trời đã tối mịt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Tần Vũ lê thân thể mệt mỏi, đến lúc sắp đi hết đường nhỏ thì trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ kinh nghi. Khi còn nhỏ, hắn phát hiện ra ngũ giác của mình hơn hẳn người thường, tầm mắt, thính giác càng phát triển. Lúc này trong tiếng gió đêm còn có một âm thanh khác, cẩn thận lắng nghe có thể đoán được nó phát ra từ sau con dốc. Qua con dốc không xa chính là sơn cốc mà con lợn rừng kia thường qua lại, chẳng lẽ bẫy mà hắn bố trí đã được phát động? Trong lòng vui vẻ, thân thể mệt mỏi đến gần như kiệt sức của Tần Vũ không biết lấy ở đâu ra thêm lực lượng, quay người xông lên sườn núi. Linh lực ở phái Đông Nhạc khá nồng đậm, cỏ dại sinh trưởng từ năm này qua năm khác nên phẩm chất cũng biến đổi theo. Ví dụ như dây leo này, bình thường là thức ăn cho gia súc của nông phu hương dã, nhưng mọc ở nơi núi cao này lại cứng cỏi như da trâu vậy. Tần Vũ xông qua vô số dây leo rậm rạp, hai chân mỏi nhừ, nhưng tinh thần hắn đang rất phấn khởi nên cũng chẳng để tâm. Một lèo xông lên sườn núi, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, quả nhiên là có tiếng truyền ra từ trong cốc, ánh mắt hắn càng thêm sáng rực. Nhưng đến khi hắn tới gần, một tiếng hét thảm thiết đột nhiên truyền tới, bước chân Tần Vũ lập tức khựng lại. Ngụy Úy! Âm thanh này là của hắn, tuyệt đối không sai! Sao hắn lại ở đây? Tần Vũ biết, sợ là ngay từ đầu hắn đã bị nhầm rồi. Mùi máu tươi xộc vào mũi khiến hắn toát mồ hôi lạnh, lặng lẽ quay người định rời đi. Đột nhiên trong lòng co rút, hắn lập tức nằm sấp xuống mặt đất không do dự. Xoẹt…! Một trận gió sắc bén xé rách áo ngoài vốn đã cũ nát của hắn, ép đầu hắn dán chặt xuống đất. Áo ngoài của Tần Vũ đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng. Nếu vừa rồi bị đánh trúng, chỉ sợ hắn đã đầu một nơi, thân một nẻo. “Vị sư đệ này, nếu như đã tới thì sao phải sốt ruột rời đi làm gì?” Đại đồ đệ của Chưởng môn sắc mặt trắng nhợt nhưng vẫn treo nụ cười trên môi, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn không có vẻ hung lệ như vừa rồi khi ra đòn sát thủ. Ngụy Úy ngã trên mặt đất, một vết thương kéo dài từ ngực xuống tới bụng, máu tươi của hắn rơi đầy trên đất, đang thở dốc một cách khó khăn như cá bị ném lên bờ, chẳng còn chút vẻ cuồng ngạo nào của ban ngày nữa. Thấy rõ diện mạo người tới, đôi mắt hắn đột nhiên sáng rực, hét lớn: “Tần Vũ sư đệ, mau giúp ta, Hàn Đống bị điên rồi, hắn muốn giết ta!” ... Mời các bạn đón đọc Tế Luyện Sơn Hà của tác giả Thực Đường Bao Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tước Tích Tập 2- Quách Kính Minh
AudioBook Tước Tích   Tước tích – giới hạn của Quách Kính Minh là một câu chuyện vô cùng cảm động, là bản anh hùng ca của những con người ngập tràn chính nghĩa, là cuộc đấu tranh dai dẳng giữa thiện và ác. Truyện mang một sắc thái rất riêng, một ý vị riêng và thật đáng yêu, đáng nhớ.  Tựa như những câu chuyện thần thoại Bắc Âu cổ đại, Tước Tích là  câu chuyện về các vị Vương tước và Sứ đồ vừa thần thánh vừa anh hùng lại giàu tình nghĩa, về những con quái vật khổng lồ với phép thuật hùng hồn, hết lòng bảo vệ, chở che chủ nhân mình trong những thời khắc nguy hiểm, về thế giới hồn thuật mênh mông bao la chỉ có trong tưởng tượng của con người… Chắc chắn một điều. không phải ngẫu nhiên mà Tước Tích lại thu hút hàng triệu người, không phân biệt dân tộc, lứa tuổi.  Bạn sẽ cảm động trước tình cảm của Vương tước với Sứ đồ. Bởi dù không mãnh liệt như tình yêu, không keo sơn gắn bó như ruột thịt, nhưng nó lại sâu sắc hơn, nồng đậm hơn đến mức nước đường chẳng thể phai nhòa. Ngân Trần trải qua bốn năm cô độc phiêu bạt khắp mọi nơi để tìm kiếm tung tích của vị Vương tước Gilgamesh mà anh kính trọng. Dẫu nguy hiểm, dù gian khó, anh vẫn một lòng nguyện hy sinh vì ngài, chỉ cần cứu được ngài hay ở bên ngài dù trong hoàn cảnh như thế nào, anh cũng nguyện cam. Hay như tình cảm Vương tước-Sứ đồ như Ngân Trần với Kỳ Linh. Dù chỉ trải qua một thời gian được Ngân Trần dạy bảo, không phải cha con, nhưng Kỳ Linh cũng nguyện cam lòng vì anh mà hy sinh tính mạng mình.  Bạn sẽ cảm động trước hành động của những người giàu lòng chính nghĩa. Để vén lên bức màn bí mật khổng lồ của vương quốc Aslan, anh em Qủy Sơn Liên Tuyền và Qủy Sơn Phùng Hồn đã bất chấp gian khó, bỏ mặc gian khổ để thực hiện sứ mệnh của mình. Trước lúc chết Phùng Hồn đã khẩn cầu trả lời, xin vị Vương tước hãy giúp anh thu phục các hồn thú bạo động do hậu quả mà anh gây ra, dù hậu quả đó phát sinh từ hành động bảo vệ chính mình và em gái. Cũng như Qủy Sơn Phùng Hồn, Liên Tuyền quyết tâm thực hiện di nguyện của anh mình, dũng cảm bước theo anh truy tìm sự thật, đem lại ánh sáng chân lý cho những người từng bị hàm oan. Đem lại một thế giới trong sáng và hòa bình cho vương quốc họ, cho những người dân mà họ hết lòng bảo vệ, che chở.  Không quá mức thần thánh và bất diệt, các nhân vật trong Tước Tích có những tình cảm rất đời thường, cũng yêu cũng hận, cũng trải qua đau thương mất mát và sinh ly tử biệt. Nhưng họ cũng tựa như các vị thần trong những câu chuyện thần thoại cổ xưa, vẫn in đậm trong tâm trí bao người dù đã trải qua hàng thế kỉ. Như Odin, người đứng đầu các vị thần Bắc Âu, là biểu tượng của chiến tranh và nghệ thuật, tiên tri và phép thuật. Như Thỏ, người đem lại bão tố và sấm chớp, là một trong những vị thần mạnh nhất với cây búa thần và hai bửu bối khác là găng tay và thắt lưng. Như Baldur, một nam thần mang vẻ đẹp tuyệt vời, tượng trưng cho mặt trời và ánh sáng. Và Hel, người cai trị địa ngục, khoác trên mình vẻ bề ngoài của sự lạnh lẽo và chết chóc. Các nhân vật Ngân Trần, Kỳ Linh, Gilgamesh, U Minh, Đặc Lôi Á… mỗi người một tài năng, một tính cách, một số phận, đại diện cho thiện và ác, cho ánh sáng và bóng tối. Nhưng dù là trong những câu chuyện thần thoại hay giả tưởng, mọi người đều muốn khẳng định một chân lý vĩnh hằng, trường tồn mãi với thời gian, đó là: Đại nghĩa tất thắng hung tàn, chính nhân sẽ thay cường bạo. Cũng chính vì lẽ đó mà chúng ta luôn dũng cảm vượt qua khi gặp thử thách khó khăn, luôn tiến về phía trước với tất cả tình yêu và hy vọng.  Chắc chắn một điều, không phải ngẫu nhiên mà Tước Tích lại thu hút hàng triệu người, không phân biệt dân tộc, lứa tuổi. Mời các bạn đón đọc Tước Tích Tập 2 của tác giả Quách Kính Minh.
Tình Muộn Đế Cung Cửu Trùng Thiên - Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Nói ra thì dễ, thế nhưng trong thiên hạ này có mấy người thực sự đắm chìm trong thơ từ, lấy niềm vui từ gió trăng hoa tuyết? Lại có mấy người có thể đặt danh vọng và quyền lực sang một bên, cam tâm cả cuộc đời nghe theo sai khiến của người khác, để cho người phụ nữ mình yêu thương cũng chẳng thể sống thoải mái được? *** "Tay nâng thương bạc, quân địch ngã xuống dưới chân ngựa chiến… Đao kiếm giao tranh, vết thương lại trào máu tươi… Như một chiếc thuyền bị cuốn vào biển lớn, chìm nổi lênh đênh hoặc là vượt qua sóng lớn, hoặc là chìm xuống đáy sâu. Thế nào cũng chỉ là một nạn kiếp mà thôi. Ta đã đau đớn và mỏi mệt đến mức mất hết tri giác, trái tim thảng thốt vì tiếng chém giết, thét gào, cả người tỏa sáng giống như đang đứng trong ánh nắng rực rỡ của mùa xuân. Đột nhiên ta có cảm giác bản thân như trở về Giang Nam. … Giang Nam cỏ mọc xanh mướt, ánh trăng thanh tịnh tựa nước. Ta mơ màng nằm trong lòng của người thiếu niên xa lạ, ngửi mùi hương dịu dàng tựa hoa mai của chàng, hoàn toàn khác biệt với Lăng sư huynh và Vĩnh sư đệ… Ánh mắt của chàng chứa một ma lực đáng sợ, chàng khẽ nói “Nàng là Doanh Doanh, nàng là của ta, nàng chính là… thê tử… của Thuần Vu Vọng ta.” Mời các bạn đón đọc  Tình Muộn Đế Cung Cửu Trùng Thiên của tác giả  Tịch Nguyệt Giảo Giảo.
Bóng Tối Giam Cầm - C. J. Roberts
Caleb là một người đàn ông sống với mục tiêu duy nhất là báo thù. Bị một tên cướp khát quyền lực bắt cóc từ khi còn là một cậu bé và bị bán làm nô lệ, hắn không hề nghĩ đến gì khác ngoài trả thù. Trong suốt mười hai năm ròng, hắn đã thâm nhập vào thế giới của những nô lệ mua vui, tìm kiếm kẻ phải chịu trách nhiệm lớn nhất. Cuối cùng, kẻ gây ra cho hắn những đau khổ cũng lộ diện với một danh tính mới, nhưng bản chất thì vẫn như cũ. Nếu Caleb muốn tiếp cận đủ gần để ra tay, hắn sẽ phải trở thành điều mà hắn căm ghét nhất, phải bắt cóc một cô gái xinh đẹp và huấn luyện cô trở thành thứ mà hắn đã từng làm, một nô lệ. Olivia Ruiz, 18 tuổi, vừa tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Bị bịt mắt và bị trói chặt, chỉ có giọng đàn ông điềm tĩnh chào đón cô. Tên hắn là Caleb, song cô lại bị buộc phải gọi hắn là Chủ Nhân. Olivia trẻ trung, xinh đẹp, ngây thơ và vô cùng ngang bướng. Niềm khao khát đen tối đối với khoái lạc của cô không thể bị che giấu hay chối từ, song, cô vẫn cố làm thế. Dù e sợ người đàn ông mạnh mẽ, tàn nhẫn và kiêu ngạo, kẻ đã bắt giữ cô làm tù nhân, điều giữ cho Olivia tỉnh táo trong bóng tối lại chính là sức hấp dẫn không mong muốn lôi kéo cô về phía hắn. Mời các bạn đón đọc tập đầu tiên trong series The Dark Duet, Bóng Tối Giam Cầm của tác giả C. J. Roberts
Warcraft Toàn Tập 4 - Chris Metzen
Bộ sách Warcraft Toàn tập được phát hành bởi Pocket Star vào ngày 24 tháng 10 năm 2006. Đây là tập hợp những câu chuyện diễn ra tại vũ trụ Warcraft được viết bởi các tác giả Richard Knaak, Christie Golden, Jeff Grubb và Chris Metzen.   Trong làn sương mờ ảo từ thời quá khứ xa xưa, thế giới Azeroth chứa đầy những sinh vật lạ lùng với rất nhiều chủng loài phong phú. Những tiên thần bí và người lùn cứng cáp sánh bước cùng với những nhóm con người trong một mối quan hệ yên bình hòa hợp – cho tới khi một đạo quân ma quỷ mang tên Quân Đoàn Hủy Diệt xuất hiện tàn phá sự bình yên vốn có của toàn thế giới. Orc, rồng, yêu tinh và troll đua nhau dành dật các vương quốc hỗn loạn và bị chia cắt – khởi đầu cho một âm mưu hiểm ác cực kỳ to lớn sẽ quyết định số phận của toàn thế giới WARCRAFT  Gồm có:  - Day of the Dragon - Lord of the Clans - The Last Guardian - Of Blood and Honor Of Blood and Honor Hiệp sĩ Tirion Fordring vẫn luôn tin rằng Orc chỉ toàn là lũ hèn hạ và thối nát, nhưng rồi sau một chuỗi những sự kiện diễn ra, một hành động đầy tôn kính và lòng trắc ẩn đã thách thức quan điểm của ông về Orc và khiến ông phải suy xét tới cùng rằng ai là con người… còn ai mới thực sự là quái vật. Mời các bạn đón đọc Warcraft Toàn Tập 4: Of Blood and Hornor của tác giả Chris Metzen.