Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Yêu Ơi Đi Nào

Lệ Tình Nhân, Tận Cùng Năm Tháng Văn án: Bốn đời bốn kiếp, chân tình bất diệt, tận cùng năm tháng, tái tục tiền duyên. Lúc họ mới quen nhau, cô đã nửa đời cô quạnh. Anh dịu dàng thương yêu,  giam chặt trái tim cô. Nhưng dục vọng khiến anh mãi mãi không cách nào thỏa mãn. Anh dốc hết lòng mình truy đuổi với danh và lợi, tình yêu giành cho cô cũng dần dần vùi chôn trong dục vọng kia. Phân tranh quyền lực gây ra cuộc chiến hủy thiên diệt địa, giết chóc, lưu vong, tàn phá tất cả hóa thành hư ảo — Kể cả cô. Khi đó anh nào còn biết tình thâm của cô. Lệ tình nhân khiến dung nhan cô héo tàn trong nháy mắt . Khi anh đứng bên cạnh người con gái anh yêu nhất đã sớm là cảnh còn người mất. Vuột mất kiếp này, anh chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi luân hồi mới, truy tìm bóng dáng quen thuộc ở kiếp sau. Cô nói: Thời gian héo tàn, có lẽ em sẽ quên mất anh. Nhưng mà, xin anh nhất định phải tìm được em, em sẽ chờ anh đến tận cùng năm tháng. Cho dù trời đất điên đảo, biển hóa nương dâu, chỉ cần em còn sống, chỉ cần anh còn yêu. Anh nói: Anh không buồn khổ, anh nhất định sẽ tìm được em. Anh sẽ gieo trồng đầy cây táo, nhặt thật nhiều  vỏ ốc. Lặng lẽ chờ đợi mỗi một lần luân hồi cùng tình em. Em mang sinh mệnh hiến tế cho tình yêu, anh mang chính mình dâng hiến hết cho em. Tất cả lời hứa hẹn trong thế gian này anh có thể vứt bỏ, duy chỉ có mình em, dù bất cứ yêu cầu gì, chỉ cần em nói, anh nào dám quên. Em vì anh đổ lệ tình nhân, anh vẫn trân trọng tận đáy lòng…. Chú thích: Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc tại sao mình lại không dùng từ ma cà rồng – vampire mà lại dùng từ “cương thi”. Xin thưa với các bạn, bởi vì thuyết “cương thi” của Trung Quốc khác hẳn với thuyết “Vampire” của phương tây. Cương thi được bắt nguồn từ thuật dẫn thây ma ở Sơn Tây, sau này dc phái Mao Sơn phát triển thuật dẫn xác này. Nguyên nhân và mục đích: đưa những xác người ở chiến trường hoặc xa quê về quên quán của mình để chôn cất. Chủng loại: là anh em với ma cà rồng và zombie, chúng là nững xác chết không dc siêu thoát, đi tấn công hút máu người sống để tìm thế thân Đặc điểm nhận dạng:  Thường là người đàn ông mặc áo quan đời nhà Thanh (hoặc 1 loại đồ liệm xác khác), đặc điểm dễ nhận ra nhất là chúng hay di chuyển bằng cách là nhảy từng bứớc và thường giơ 2 tay ra trước. Tính chất: cương thi có những tính chất cơ bản từ zombie và vampire. Rụng hết râu tóc trong 2 năm đầu (2 loại kia mất những 10 năm) Móng tay dài ra bất thường, có màu sắc tối , là một nơi chứa thi độc và là vũ khí ghê gớm của cương thi Cứng hơn đá: thường hưởng quyền năng siêu nhiên từ ma cà rồng, có sức mạnh phi thường và là thân đồng da sắt, đạn bắt cũng không thủng nổi. Hút máu: cương có đặc tính giống vampire là hút máu ng` còn sống và động vật , chỉ đó điều nó có thể sống đời đời mà ko cần hút máu, còn vam thì 1 ngày thôi là xìu). Phân loại: Cương thi thường: ko có gì đặc biệt, chỉ biết tìm thế thân cho mình .” Gần mực thì đen, gần người thì hút” . Loại này chỉ có 1 số quyền năng cơ bản. Cương Thi Tinh và Đại Cương Thi: Cương thi phát triểu theo sơ đồ: Cương thi thường >>>>>> Đại Cương Thi>>>>>> Cương Thi Tinh Một số trường hợp thì xác chết sẽ biết thành đại cương thi ngay lập tức. VD: Đổng Thiệu Khang đã uống độc của Nhậm Lão Thái Gia (một cương thi tinh) để giết chết Trang Thiên (sư đệ của mình)[Diệt ma thiên sư].Nhậm lão thái gia trong 7 ngày đầu chôn tại huyệt Đại Hung bị sét đánh đã thành Đại Cương Thi   Đại cương thi: quyền năng mạnh hơn cương thi bình thường , có thể đi đứng như ng` sống và có thể bay lượn tự do và đi xuyển qua các bức tường, di chuyển nhanh đến 1 địa điểm gần đó để lẩn trốn thầy pháp.Loại kì nguy hiểm và ghê gớm vì đến bây giờ đã không thể kiểm soát bằng bùa chú bình thường, cũng may là nó vẫn còn sợ 1 số vật dụng trừ tà như tỏi, trứng gà, nếp. Xét về quyền lực nó cũng đã hơn vampire 1 bậc vì chém đầu nó cũng lắp lại như thường. Cương thi tinh: là chúa của cương thi, lúc này nó là một con quỷ hút máu kinh khủng nhất, không còn sợ bùa chú, gương bát quái, dây đỏ, trứng gà, mặc dù không sợ nếp nhưng chúng giẫm lên nếp là đứng yên, cũng may là nó vẫn còn sợ kiếm đào mộc.Loại này không sợ ban ngày, chúng có thể lội cả trong nước, nhảy một bước là qua 1 quả núi (vào lúc trăng sáng nhất). Lúc này nó đã có thể nhớ lại toàn bộ kí ức, có cả sở thik riêng.Đây là con ma có quyền năng mạnh nhất, hoàn toàn đủ khả năng chiến thắng ma cà rồng vì nó không sợ ánh mặt trời nữa. E hèm, nói thế chỉ là một số khái niệm. Khi đọc các bạn sẽ hiểu tại sao mình lại dùng từ “Cương Thi” chứ không dùng từ “Vampire”. À, theo phim HongKong Khu Tà Diệt Ma thì… Vampire phương tây bắt nguồn từ Cương Thi Trung Quốc đấy nhé hihi *** Review: NGƯỜI YÊU ƠI, ĐI NÀO!- Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Huyền huyễn, Dị giới Tình trạng: Full Đánh giá: 7/10 Mình vừa mới đọc “Người yêu ơi, đi nào” xong thì chạy lên đây viết review ngay. Truyện tóm gọn lại thì gây cho mình một cảm giác, đó chính là “tiếc nuối”. Phải nói là cực kì tiếc cho “Người yêu ơi, đi nào” luôn. Xét về nội dung và bối cảnh của truyện thì mình cho 10/10 điểm. Thực sự ban đầu mình nhảy hố vì đọc văn án có nội dung cực kì hay. Và khi đọc rồi mình cũng cực kì tâm đắc bởi nó. Truyện kể về chuyện tình giữa một người một thi (cương thi). Nàng là Xảo Nhi, chỉ là một hầu gái mồ côi, từ nhỏ vì thiếu đi một phách mà chậm chạp, ngớ ngẩn hơn người thường. Nàng bị bắt lên núi để cho con cương thi mắt xanh hút máu. Tuy nhiên nó lại chỉ hấp thụ ánh trăng để tu luyện chứ không hề hút máu nàng. Nàng bỏ trốn, muốn xuống núi thì lại bị nó liên tục bắt lại. Trong tâm trí nó, Xảo Nhi là món đồ chơi của riêng nó, ban ngày ôm vào quan tài ngủ, ban đêm thì nó sẽ cõng nàng đi hái táo hoặc đi tắm trăng. “Cho dù anh có chạy nhanh đến như thế nào, cũng không thể thoát khỏi tầm mắt em. Bởi vì, anh cõng em.” Mình cực kì, cực kì thích nam chính. Trong truyện vẫn thường gọi nó là Cương thi mắt xanh, về sau thì có tên là Hống. Hống cực kì chiều chuộng Xảo Nhi. Theo cách nói của Hống, Hống sẽ phải hầu ngủ đến bao giờ Xảo Nhi già rồi mất đi, nó lại canh giữ bên mộ nàng. Hống từ một con cương thi đơn thuần, chất phác, muốn học thành người. Nó vẫn giữ được nét ngây ngô và trong sáng như lúc đầu. Nó cũng biết tính kế, nó cũng bắt đầu có những âm mưu, nhưng nó luôn lấy Xảo Nhi làm đầu. Đôi chút, Hống được mô tả giống một vật nuôi của mấy vị tiên. Mình hơi không hài lòng, nhưng xét lại trong tam giới, cương thi là vật trời đất không dung, nó chịu xíu ủy khuất cũng là điều phải. Nói đến Xảo Nhi. Mình khá thất vọng bởi nhân vật này. Chủ yếu ban đầu là tác giả mô tả nàng khá khờ. Nhưng mình lại thấy nàng rất thông minh và tài giỏi, có phần hơi lố. Vì vậy nếu bạn nhảy hố thì cứ xác định nàng thông minh, nhưng biết giữ mình thì sẽ không thất vọng đâu. Xét đến hệ thống nhân vật phụ. Ai cũng là người tốt, ai cũng đáng yêu hết. Nên đừng lo đến những tình tiết cẩu huyết nhé. Cả Quan Âm Bồ Tát còn lầy chảy nước ra cơ mà. Truyện cực kì cảm động, cách khai thác nhân vật cũng rất khác. 10 người đọc truyện thì 9 người khen truyện mới lạ rồi. Mọi người tự đọc sẽ biết ngày mà. Một điểm nữa ở truyện là cái kết làm mình khá nhức nhối. Bi quan thì gọi đó là SE, lạc quan thì vẫn coi là HE còn mình xem đó là OE. *** #Review NGƯỜI YÊU ƠI, ĐI NÀO! Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, nam chính là cương thi, hài hước, 3S, OE Độ dài: 70 chương Tình trạng: Hoàn edit --------- Tớ rất ít rất ít khi đọc huyền huyễn vì thấy nó quá ư là vi diệu, quá mức thần tiên nhưng "Người yêu ơi, đi nào!" làm tớ phá giới bất chấp vì cái mác "cương thi" của nam chính. Anh ấy là cương thi đúng kiểu "đồ cổ" vừa ngủ trong quan tài ở hang núi vừa có răng nanh dài cả tấc hay gầm gừ và chỉ hiểu "diễn văn" của người chết. Nghe thôi đã thấy hứng thú bừng bừng lên, tớ đã đọc ngay để biết làm sao một cương thi máu lạnh như vậy có thể bị cảm hóa và yêu con người - nữ chính Xảo Nhi. Một phần dũng khí nhảy hố này là vì tớ tin tác giả Nhất Độ Quân Hoa, tác giả có rất nhiều truyện hay, HE thì hài sủng đến tận trời còn SE thì thảm cực điểm ㅠ.ㅠ (và tớ trao niềm tin đúng chỗ) Cương thi - nghe thôi đã thấy đáng sợ. Chúng ta xem phim hay truyền thuyết vẫn thấy chúng được miêu tả là loài hút máu người và động vật, nhảy tưng tưng nhìn sởn cả gai ốc. Nhưng Hống - cương thi đại ca trong tác phẩm này không hẳn là như vậy, việc hằng ngày nó* làm là sáng chui vào quan tài ngủ, đến khi có người bắt nữ chính Xảo Nhi hiến tế cho nó thì nó bắt đầu coi cô ấy là đồ chơi ôm mà ngủ, tối thì ra ngoài hấp thụ linh khí, hấp thụ ánh trăng. Một con cương thi dám ngang nhiên ban ngày ban mặt đi chiếm động của cương thi khác rồi chui vào ngủ như của mình; giữ khư khư Xảo Nhi bên cạnh như đồ chơi thú vị để ôm ngủ; hằng đêm đi trộm táo về nuôi "đồ chơi" dọa chủ vườn táo phát hoảng. Nó có chút ngây ngô, chút vô sỉ và tớ đánh giá nó là một con cương thi "ngây thơ vô số tội" làm người đọc nghẹn lời. Xảo Nhi là một cô gái khá ngốc, cô không phải là dạng ngu ngốc chỉ là dây thần kinh phản ứng hoạt động rất chậm, chậm đến nỗi cương thi dọa cô mà đến khi nó bỏ đi rồi cô mới cảm thấy sợ. Cô bị bán làm nha hoàn từ bé, lại ngốc nghếch không ai quan tâm thăm nom nên khi bị bọn đạo sĩ bắt đi hiến tế cho cương thi cũng không ai phát hiện. Tuy hơi ngốc nhưng cô cũng biết việc bị một con đại cương thi ôm ngủ là đáng sợ đến nhường nào nên cô luôn tìm cách bỏ trốn, nhưng luôn không thành công. Dần dần Xảo Nhi quen với việc ở cùng một con cương thi, cô dần hiểu thói quen của nó, nó chỉ nhe răng dọa cô khi cô không nghe lời muốn bỏ trốn, nếu cô nghe lời nó sẽ để mặc cô tự do muốn làm gì thì làm. Cương thi với đôi mắt xanh biếc vì nuôi "đồ chơi" mà hòa mình vào cuộc sống con người, nó đi kiếm tiền nuôi Xảo Nhi, biết con người cần ở nhà nên xây nhà chứ không xây mộ - nhưng đào hố xây giường như quan tài cũng chả khác trong mộ là bao; khi thân thể sống lại, nó học tiếng nói của con người để trò chuyện cùng Xảo Nhi, còn đi bắt về một đám tiểu yêu và cương thi cấp thấp để hầu hạ nàng. Tình yêu của Hống và Xảo Nhi đến thật tự nhiên, từ sự sợ hãi và xa lạ, họ yêu nhau từ lúc nào không ai biết nhưng cử chỉ tình cảm quan tâm xuyên suốt cả câu chuyện này. "Em nhìn đi Xảo Nhi, thật ra thì tất cả điểm tựa của Hống cũng chỉ có tình yêu của em. Nhưng nếu như tình yêu này cũng không còn thì anh chỉ có hai bàn tay trắng." Sau khi Hống giết Hạn Bạt rồi thăng cấp thành chiến thần thượng cổ, thủy tổ cương thi, nhiều chuyện đã xảy ra làm nên những nút thắt của truyện. Hống bị đọa vào Ma giới, còn Xảo Nhi vì mất tiên cơ tu luyện lại già đi từng ngày, từng việc từng việc như đánh mạnh vào tình cảm của họ, không phải thay lòng chỉ là cái chết và luân hồi cản trở họ bên nhau. Nhưng bạn hãy yên tâm đây là truyện HE, dù hai người hy sinh cho nhau quá nhiều nhưng đều có sự đền đáp rất thỏa đáng sau này. "Anh sẽ đợi em mỗi đạo luân hồi" Dàn nhân vật phụ hoành tráng của "Người yêu ơi, đi nào!" làm truyện bi thương không quá nổi một phút. Một vị Ứng Long lịch kiếp số nhọ khi thu Hống làm Thi sát để mình luôn trở thành trò cười. Một bầy cương thi cấp thấp và tiểu yêu tôm cua ngốc nghếch dở người cực kì ấu trĩ. Một vị Bồ Tát thích nhất ôm cây tiền rung lắc kịch liệt và còn nhiều nhiều nữa các thánh thần thiên giới dễ thương và khó đỡ làm người đọc phải đánh giá lại thần tiên có thoát tục như mọi người vẫn nghĩ không?? ---- Trích đoạn từ truyện Hiển nhiên cương thi mắt xanh không đồng ý việc Xảo Nhi muốn đi làm kiếm tiền. Một cương thi tốt tại sao lại không thể nuôi nổi đồ chơi của mình chứ? Cho nên nó suy nghĩ hồi lâu, nói với Xảo Nhi -- Tôi đi! ---- Một hồi lâu nó cúi người đặt Xảo Nhi trong quan tài, khí thế hăng hái nói cho cô biết "Hôm nay anh học được trò chơi mới đấy." Xảo Nhi cũng hăng hái khí thế viết chữ lên ngực nó "Hả, trò gì vậy?" Một hồi lâu, trong nhà nhỏ vang lên tiếng quát tháo ầm ĩ. Rất nhiều cương thi phát hiện ra Lão Đại của bọn chúng bị đuổi khỏi mộ. Quần áo không ngay ngắn, quỳ gối ở cửa nhà, dưới đầu gối là tấm bảng giặt đồ của Xảo Nhi, trên đầu đội một chén nước, gương mặt đầy vẻ ngây thơ hoang mang... Cương thi mắt đỏ cảm thấy đám lính lác tôm cua của mình có lẽ nên gọi mình là Lão Tam, bởi vì, Lão Nhị đang quỳ ở đây... ---- "Việc này rất dễ làm. Phụ nữ rất hay ghen. Chỉ cần cậu tìm một người nằm chung giường, sau đó...." Tối hôm đó cương thi mắt xanh và một bộ xương khô bàn bạc rất lâu. Kết quả là sau nửa đêm Xảo Nhi về nhà chỉ hơi bất ngờ khi thấy cương thi mắt đỏ và cương thi mắt xanh đều nằm trong quan tài. Dù sao hai con cương thi này cũng không thể vụng trộm, huống chi đều là cương thi nam cơ mà. Cô cũng không hiểu rõ đang xảy ra chuyện gì cả. Cương thi mắt xanh thấy cô về nên càng ôm chặt lấy cương thi mắt đỏ bên cạnh "Sau này anh sẽ ngủ chung với nó, nó mới là đồng loại của anh. (=_="" hai con cương thi "nam") ---- Công tử, cậu là một người đàn ông mang theo trẻ con thật sự là không tiện. Chi bằng cậu giao nó cho chị đi? Chị thề sẽ xem nó như là con ruột đích thân chị sinh ra…” Cuối cùng cương thi mắt xanh nổi giận: “Cũng đã nói đây không phải là nhặt được, là vất vả lắm mới tìm được đó. Không đưa, chết cũng không đưa.” ________________________ " " là trích dẫn từ truyện Review by #Hạ_Tịch Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Người Yêu Ơi Đi Nào của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngộ Không Truyền - Kim Hà Tại
Chắc các bạn chưa quên Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký chứ nhỉ? Truyện này viết về các nhân vật trong Tây Du Ký một cách khá hài hước, các bạn đọc thử xem nhé. Ào ào lá rụng phiêu hướng đại địa, tuyết trắng gieo mầm ngủ say, một đóa hoa nở lại nhanh chóng héo rũ, ở trong bóng mờ của dòng sáng lưu chuyển, tinh đồ không ngừng biến ảo, trong biển mọc lên núi cao, cỏ cây mấy trăm đời tươi héo, luôn có một phiến đón gió đứng thẳng, rất giống chúng nó tổ tiên. Có thể nào đã quên Tây Du? Trư Bát Giới cùng Tôn Ngộ Không tuy rằng đều thần thông quảng đại, nhưng ở vận mệnh trước mặt chung quy là yếu đuối vô lực tiểu nhân vật. Đỉnh thiên lập địa Mỹ Hầu Vương trên thực tế vẫn đang là cái kia tràn ngập hoảng sợ tiểu hầu tử, mà quyết tâm cùng vận mệnh đấu tranh Thiên Bồng nếu không có khẩn cấp cũng chung quy không chịu lấy khuôn mặt heo gặp A Nguyệt. Thần tiên còn như thế, huống chi chúng ta từ nhỏ nhỏ bé tiểu nhân vật đâu? Theo tuổi tăng trưởng, thiếu niên khi tố hoài "Nguyện thừa gió mạnh phá vạn lý lãng" lý tưởng hào hùng sớm đã tan thành mây khói, chỉ còn lại có một cái cái xác không hồn tên đang kéo hơi tàn. Bản thân làm sao không là một cái bởi vì biết bản thân thân phận mà ở giữa khuya đối nguyệt khóc rống trư a! Nhưng bọn hắn cuối cùng chiến thắng vận mệnh, mà ta đâu? *** Năm trăm năm sau. Tôn Ngộ Không cưỡi Cân Đẩu Vân phóng lên Thiên Đình. Cảnh vật nơi đây có cảm giác rất quen thuộc, nhưng Tôn Ngộ Không nghĩ chắc là ảo giác thôi, hắn không có ấn tượng rằng mình đã từng đến Thiên Cung. Nhưng hình như hắn biết rất rõ đường đi, cứ đi theo cảm giác, hắn vòng qua hành lang, đi qua cầu, lên cầu thang, đi thẳng một đường vào sâu trong Thiên Cung. Giữa biển mây trắng, một nữ tử áo tím bồng bềnh bay tới. “Tiểu cô nương! À không, nữ Bồ Tát, xin hỏi muốn đến Linh Tiêu Bảo Điện thì phải đi thế nào?” “Huynh?... Tôn Ngộ Không?” Nữ tử ấy cười nói, nàng có đôi mắt rất đẹp. “Nữ Bồ Tát biết lão Tôn?” ... Mời các bạn đón đọc Ngộ Không Truyền của tác giả Kim Hà Tại.
Cậu Bé Cưỡi Rồng - Christopher Paolini
Eragon là một tiểu thuyết giả tưởng được xuất bản lần đầu vào năm 2003. Đây là phần đầu của bộ truyện Di sản kế thừa, thuộc thế giới huyền thoại hư cấu mang tên Alagaësia của nhà văn người Mỹ Christopher Paolini. Câu chuyện kể về cậu bé Eragon nhặt được một quả trứng kì lạ. Quả trứng ấy nở ra một con rồng cái và được Eragon đặt tên là Saphira. Eragon phải mang trọng trách của một kị sĩ rồng để cứu vương quốc Alagaësia khỏi bàn tay bạo chúa Galbatorix, người cai trị Alagaësia cũng như tìm lại nguồn gốc của chính mình. Eragon là sách bìa cứng bán chạy thứ ba của năm, là sách bìa mềm bán chạy thứ hai của năm 2005, và đã lọt vào danh sách những sách bán chạy trong 121 tuần không liên tiếp do New York Times bình chọn. Eldest (Đại ca), là quyển sách thứ hai của bộ truyện Di sản kế thừa đã xuất bản vào ngày 23 tháng 8 năm 2005. Brisingr (Hỏa kiếm) là quyển thứ ba được ra mắt ngày 23 tháng 9 năm 2008 Eragon cũng đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên, ra mắt vào ngày 15 tháng 12 năm 2006. Trái với tiểu thuyết, bộ phim được đánh giá không cao vì không thể hiện hết được nội dung của truyện cũng như diễn xuất của diễn viên. Trọn bộ Cậu Bé Cưỡi Rồng gồm có: Eragon 1 - Cậu Bé Cưỡi Rồng Eragon 2 (Eldest) - Đại Ca Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm  Eragon 4 (Inheritance) - Di Sản Thừa Kế *** Sinh năm 1983, nhà văn trẻ người Mỹ Christopher Paolini thực sự là một "hiện tượng văn học" khi ở tuổi 15 đã viết nên tập đầu của bộ tiểu thuyết "Di sản kế thừa" với tên gọi "Eragon" (bản dịch tiếng Việt do NXB Trẻ ấn hành đặt thêm là "Eragon - cậu bé cưỡi rồng"), để rồi chỉ ít thời gian sau khi được ra mắt bạn đọc, đã tạo nên một cơn sốt trên thị trường sách, được xếp vào loại sách best-seller của nước Mỹ... Từ đó đến nay, các tập tiếp theo của "Di sản kế thừa" vẫn tiếp tục được xuất bản và liên tiếp tạo nên hiệu ứng khiến ngay cả nữ văn sĩ J.K.Rowling, tác giả bộ sách trứ danh "Harry Potter" cũng phải kiềng nể! Nhân dịp xuân con rồng, xin được cùng ôn lại đôi chút hành trình sáng tạo đầy bất ngờ và thú vị của "cậu bé cưỡi rồng" Christopher Paolini. Khác với hầu hết bạn bè cùng trang lứa, thuở nhỏ, Christopher Paolini không theo học tại trường mà ở nhà nhận sự dạy dỗ trực tiếp của cha mẹ. Paolini cho biết, không chỉ mình cậu mà cả cô em gái kém cậu hai tuổi cũng được cha mẹ áp dụng cách học này vì họ tin rằng, chỉ như vậy con cái họ mới có thể thụ hưởng được một sự giáo dục tốt nhất. Năm Paolini 15 tuổi, cậu được cha mẹ đưa đi tham dự kỳ thi quốc gia và nhận được bằng tốt nghiệp phổ thông. Nhận thấy còn quá sớm để lựa chọn cho con một trường đại học, cha mẹ Paolini đã để con trai tiếp tục ở nhà, lấy lý do gia đình ở một nơi hẻo lánh. Khu thương mại, trường học hay rạp chiếu phim cách nhà ít nhất cũng 30km. "Tôi không hề hối tiếc khi không được hưởng thụ một nền giáo dục truyền thống hay đi học đại học. Tôi đang được trả tiền để làm công việc mà mình yêu thích"  - Paolini tâm sự. Từ nhỏ, Paolini đã yêu thích văn học giả tưởng. Cậu đọc ngấu nghiến các cuốn sách của J.R.R.Tolkien, C.S.Lewis, Mervyn Peake, Philip Pullman và Octavia Butler... Sau này, ở tuổi 14, 15, cậu thường được mẹ đọc cho nghe các tiểu thuyết của Jane Austen. Sau khi hoàn thành bậc học phổ thông, trong thời gian rảnh rỗi, Christopher Paolini bắt đầu nghĩ ra việc viết truyện như một cách giải trí. Thoạt đầu, kết quả không được như ý. Đọc lại những trang đã viết, tác giả trẻ nhận thấy nó "không phải là cuốn sách mà tôi định viết". Paolini bắt đầu quay sang viết lại cuốn truyện lần thứ hai. Một số tập phim "The Lord of The Rings" và "Harry Potter" mà Paolini được xem thời gian này đã mở ra một hướng mới trong sáng tác đầu tay của cậu. "Khi bắt đầu viết "Eragon", tôi đã nghĩ ngay tới việc đưa một số yếu tố thần thoại truyền thống châu Âu vào câu chuyện của mình. Từ đó, tôi tiếp tục phát triển những tứ mới trong từng cuốn truyện" -  Paolini cho biết. Không trông chờ "mắt xanh" của các nhà xuất bản, ngay sau khi đọc bản thảo "Eragon", cha mẹ Paolini đã quyết định bỏ tiền túi in sách cho con. Thậm chí, họ còn chu cấp một khoản tiền để Paolini rong ruổi khắp các nẻo đường nước Mỹ nhằm quảng bá và tiêu thụ sách. Đã có nhiều tình tiết bi - hài xảy ra. Chuyện kể rằng, một lần, tại hội chợ ngoài trời ở Livingston, để thuyết phục một người nông dân xứ Montana mua sách của mình, Paolini đã thách anh này cùng mình… vật tay. Paolini thắng và kết quả là một cuốn sách nữa của cậu đã được bán. Với nhiều cách thức đa dạng, trong một thời gian không dài, tác giả trẻ cùng cha mẹ đã bán được 10.000 cuốn "Eragon". Trong khi các bạn bè cùng tuổi đang suy tính nên chọn học tại trường đại học nào thì Paolini - với dáng vóc mảnh khảnh, vận chiếc áo sơ mi đỏ, quần chẽn bó ống màu đen bỏ trong ủng da, đầu đội mũ nồi đen… đã tổ chức tới 130 buổi giới thiệu tác phẩm đầu tay của mình tại các hiệu sách, thư viện, trường học…   Mời các bạn đón đọc Cậu Bé Cưỡi Rồng của tác giả Christopher Paolini.
Kiếm Phá Thương Khung - Cuồng Kiếm
Thanh Phong là người địa cầu nhưng bị bệnh mà hôn mê. Sau khi tỉnh lại, Thanh Phong lại phát hiện ra bản thân đang ở trong một căn phòng lạ hoắc. Tại Thiên Không Đại lục rộng lớ này, cường giả lớp lớp tung hoành đầy sát khí. Muốn tồn tại ở nơi này, tất cả đều dựa vào thực lực. *** Trở lại phòng trời đã tối, hai người kia lại không có ở trong phòng. Hoa Phong nghĩ chắc bọn họ đã ra ngoài tu luyện, do ban ngày bị đám người Dương kỳ chèn ép, thời gian để bọn họ tu luyện chỉ còn lại ban đêm. Hôm nay tu luyện quá mệt mỏi hắn liền thả một giấc, khi tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi trú thân của mình trong vài ngày ngắn ngủi, do tốc độ tu luyện quá nhanh, số thời gian ở ngoài nhiều hơn trong nhà, sự luyến tiếc trong lòng không tồn tại, chỉ có vài phần cảm khái. ... Mời các bạn đón đọc Kiếm Phá Thương Khung của tác giả Cuồng Kiếm.
Phỏng Vấn Ma Cà Rồng - Anne Rice
Câu chuyện bắt đầu tại miền Nam New Orleans, Louisiana, nước Mỹ, năm 1791 với người đàn ông lương thiện Louis, chủ của một đồn điền chàm lớn. Khi người em trai thân yêu của Louis tự kết liễu cuộc đời mình, mọi nghi vấn về hung thủ giết người đổ dồn về phía anh. Louis tưởng chừng sắp bước theo đoạn đường của em trai khi đột ngột, ma cà rồng Lestat tấn công ngay trước cửa nhà, nhưng tất cả chỉ mới chỉ bắt đầu… Lestat thường hút máu những nô lệ ở đồn điền của Louis trong khi Louis, không thể chấp nhận việc vô đạo đức là giết người để tồn tại, nên anh chỉ hút máu của động vật. Khi những nô lệ biết được sự thật, họ đã nổi dậy chống lại ông chủ ma cà rồng của mình. Louis buộc phải tự tay đốt bỏ đồn điền và cùng Lestat giết sạch hết những người nô lệ để ngăn những lời đồn về sự tồn tại của ma cà rồng trong vùng. Dần dần, Louis chịu khuất phục dưới sự ảnh hưởng của Lestat. Anh để cho bản năng của ma cà rồng trong người trỗi dậy và bắt đầu làm quen với việc hút máu người. Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm bản năng mình, Louis luôn khao khát rời khỏi Lestat. Lestat dường như đọc được ý nghĩ đó của Louis. Một đêm, Louis hút máu một cô bé đau khổ đang ngồi bên xác mẹ mình, biến cô trở thành ma cà rồng. Hắn đặt tên cho cô bé là Claudia và gọi cô bé là “con gái” của hai người. Dù kinh hoàng trước cách Lestat biến một đứa trẻ thành ma cà rồng, nhưng chính sự xuất hiện của Claudia đã níu chân Louis ở lại. Anh chăm sóc Claudia với tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng của một người cha. Claudia học cách giết người và hút máu một cách nhanh chóng, nhưng khi nhận ra mình không thể lớn lên một cách bình thường, cô đã căm thù Lestat. Mặc dù thân thể Claudia chỉ là một cô bé 6 tuổi, nhưng tâm hồn cô bé vẫn trưởng thành theo năm tháng. Cô dần trở thành một phụ nữ thông minh và quyết đoán. Sau 60 năm chung sống cùng hai người “cha”, Claudia ngấm ngầm sắp đặt âm mưu giết Lestat và cùng Louis trốn thoát khỏi bàn tay của gã ma cà rồng độc ác ấy. Nhưng trong khi Louis và Claudia đang chuẩn bị cho chuyến bay đến châu Âu để tìm kiếm “Thế giới cổ” của ma cà rồng, Lestat bỗng xuất hiện. Hắn ta đã sống sót và bình phục sau vụ tấn công của Claudia và đang khát khao trả đũa hơn bao giờ hết. Một lần nữa, Louis và Claudia lại phải chiến đấu cùng tên khát máu Lestat. Phát hành lần đầu năm 1976, Phỏng vấn Ma cà rồng đã bán được hơn tám triệu bản trên toàn thế giới. Không lãng mạn và giàu chất thơ như nhiều tiểu thuyết khác về ma cà rồng, cuốn sách phơi bày những sự thực tàn nhẫn về sinh vật khát máu huyền bí nhất trong lịch sử loài người. Tuy nhiên, ẩn sau câu chuyện được gắn mác kinh dị của tác giả Anne Rice là thông điệp nhân văn sâu sắc về tình thương, mặt trái của những bản ngã xấu xa trong mỗi cá thể, về khát khao lương thiện của con người… 200 năm cuộc đời của ma cà rồng Louis từng được chuyển thể thành bộ phim cùng tên với sự tham gia của các ngôi sao lừng danh như Brad Pritt, Tom Cruise và Kirsten Dunst. Chicago Tribune đánh giá tác phẩm là một  “Tuyệt tác… Một câu chuyện ly kỳ đặc sắc, khó lòng cưỡng nổi". *** “Ta hiểu...” ma cà rồng trầm ngâm nói, rồi chậm rãi băng qua phòng đi về phía cửa sổ. Hắn đứng đó một hồi lâu, chắn đi ánh sáng mờ trên đường Divisadero và ánh đèn xe lướt qua. Lúc này chàng trai có thể thấy rõ hơn đồ đạc trong phòng, một bàn gỗ sồi tròn, vài cái ghế, một bồn rửa mặt gắn trên tường cùng tấm gương. Anh đặt cặp tài liệu lên bàn và chờ đợi. “Nhưng anh mang theo bao nhiêu cuộn băng đấy?” ma cà rồng hỏi, giờ đã quay lại để chàng trai có thể nhìn nghiêng người hắn. “Có đủ cho câu chuyện cả một đời?” “Tất nhiên, nếu đó là một câu chuyện hay. Thỉnh thoảng, nếu may mắn, tôi phỏng vấn ba bốn người một đêm. Nhưng đó phải là câu chuyện hay. Như thế mới công bằng, phải không?” “Hết sức công bằng,” ma cà rồng trả lời. “Nếu vậy ta sẽ kể anh nghe chuyện đời ta. Ta rất muốn làm thế.” “Hay lắm,” chàng trai nói. Anh nhanh tay lấy từ trong cặp ra một cái máy ghi âm nhỏ, kiểm tra cuộn băng cassette và pin. “Tôi rất nóng lòng muốn biết tại sao anh lại tin vào chuyện này, tại sao anh...” “Không,” ma cà rồng cắt ngang. “Chúng ta không bắt đầu như thế. Thiết bị của anh đã sẵn sàng chưa?” “Rồi,” chàng trai trả lời. “Ngồi xuống đi. Ta sẽ bật đèn trần.” “Nhưng tôi tưởng ma cà rồng không thích ánh sáng,” chàng trai nói. “Nếu anh nghĩ bóng tối sẽ làm tăng thêm không khí...” Nhưng rồi anh ngừng lại. Ma cà rồng đang nhìn anh, lưng quay về phía cửa sổ. Giờ chàng trai không thể nhìn thấy gì trên mặt hắn nữa, và có vẻ gì đó ở dáng người im phăng phắc kia khiến anh bị phân tâm. Anh đã định nói tiếp nhưng cuối cùng lại im lặng. Rồi chàng trai thở phào nhẹ nhõm khi ma cà rồng tiến tới bàn và với tay giật công tắc đèn. Ánh đèn vàng chói lòa lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng. Và chàng trai, trân trối nhìn ma cà rồng, không ngăn nổi tiếng hổn hển. Những ngón tay anh run rẩy lùi lại để nắm lấy cạnh bàn. “Chúa ơi!” anh thì thào và cứ thế nhìn chằm chằm ma cà rồng, không nói nên lời. Ma cà rồng trắng bệch và nhẵn thín, như được khắc từ xương trắng, còn mặt hắn vô hồn như một bức tượng, ngoại trừ cặp mắt xanh lục sáng rực đang nhìn xuống chàng trai một cách chăm chú như hai ngọn lửa trong một cái đầu lâu. Nhưng rồi ma cà rồng nở nụ cười u sầu, và da mặt trắng bợt, nhẵn thín của hắn chuyển động với sự linh hoạt vô cùng nhưng lại với đường nét tối giản của một hình hoạt họa. “Anh thấy chứ?” hắn nhẹ nhàng hỏi. Chàng trai rùng mình, đưa cánh tay lên như muốn che chắn cho mình khỏi ánh sáng quá mạnh. Mắt anh chầm chậm nhìn xuống chiếc áo choàng đen với những đường may tinh tế mà anh mới chỉ thoáng thấy trong quán bar, những nếp gấp đổ dài trên áo, chiếc cà vạt lụa đen thắt nơ ở cổ họng, và ánh sáng yếu ớt từ cái cổ áo màu trắng, trắng như da thịt tên ma cà rồng. Anh nhìn chằm chằm mái tóc đen bóng, những gợn tóc được chải gọn về phía sau tai, những lọn xoăn vừa chạm đến mép cổ áo. “Nào, anh vẫn muốn tiếp tục cuộc phỏng vấn chứ?” ma cà rồng hỏi. ... Mời các bạn đón đọc Phỏng Vấn Ma Cà Rồng của tác giả Anne Rice.