Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Những thử thách của Apollo Tập 1: Sấm Truyền Bí Ẩn - Rick Riordan

Làm sao để trừng phạt một vị thần bất tử? Bằng cách biến vị thần ấy thành kẻ phàm trần. Sau khi khiến cho cha mình - thần Zeus nổi giận, Apollo bị tống cổ khỏi đỉnh Olympus. Yếu ớt và mất phương hướng, thần giáng xuống thành phố New York trong bộ dạng một cậu thiếu niên tầm thường. Giờ đây, thiếu những quyền năng thần thánh, vị thần bốn ngàn năm tuổi phải học cách sống sót trong thế giới hiện đại cho tới khi tìm được cách nào đó lấy lòng Zeus trở lại. Nhưng Apollo có quá nhiều kẻ thù là các vị thần, lũ quái vật và cả những kẻ phàm trần. Tất cả đều ao ước được thấy cựu thần Olympus bị tiêu diệt mãi mãi. Apollo cần được giúp đỡ, và thần chỉ biết có duy nhất một nơi để tìm đến…một vùng đất của các á thần hiện đại có tên gọi Trại Con Lai. *** Bộ sách Những thử thách của Apollo gồm có: Sấm Truyền Bí Ẩn Lời Tiên Tri Hắc Ám Địa Cung Rực Lửa Lăng Mộ Bạo Chúa ,,, *** Rick Riordan là tác giả có sách bán chạy nhất do tờ New York Times bình chọn cho bộ truyện dành cho trẻ em: Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus và bộ Tiểu thuyết trinh thám dành cho người lớn Tres Navarre. Ông có 15 năm giảng dạy môn tiếng Anh và Lịch sử ở các trường trung học cơ sở công và tư ở San Francisco Bay Area ở California và Texas. Ông cũng từng nhận giải thưởng Giáo viên ưu tú đầu tiên của trường năm 2002 do Saint Mary’s Hall trao tặng. Rick Riordan hiện đang sống ở San Antonio, Texas cùng vợ và hai con trai. Ông dành toàn bộ thời gian cho sáng tác. *** Ta là Apollo. Ta đã từng là một vị thần. Sống trên đời, ta đã làm vô số chuyện. Ta gieo rắc bệnh dịch lên đám quân Hy Lạp trong cuộc chiến thành Troy. Ta chúc phúc cho anh chàng Babe Ruth ghi ba trái home run trong hiệp bốn của giải World Series năm 1926. Ta trút giận Britney Spears vào năm 2007 tại lễ trao giải thưởng Video Âm Nhạc của MTV. Nhưng suốt bằng ấy thời gian, ta chưa bao giờ ngã đâm đầu vào thùng rác. Ta còn chẳng nhớ rõ nó diễn ra thế nào. Đơn giản là ta thức dậy và thấy mình đang rơi tự do giữa trời. Các tòa nhà chọc trời thoắt ẩn thoắt hiện trong tầm mắt. Lửa tuôn trào từ người ta. Ta cố bay lên. Ta thử hóa thành đám mây hay dịch chuyển tức thời sang đầu bên kia thế giới và làm hàng trăm chuyện mà đáng lẽ phải dễ ợt với ta, song ta cứ mãi rơi không ngừng. Ta lao xuống con hẻm chật hẹp giữa hai tòa nhà, và RẦM! Còn gì não nề hơn âm thanh của một vị thần đập mặt vào cả núi rác? Giữa thanh thiên bạch nhật, ta nằm rên rỉ trên đống rác với toàn thân đau nhức. Xộc vào lỗ mũi ta là mùi thối của xúc xích hun khói ôi thiu lẫn mùi tã lót đã qua sử dụng. Ta có cảm giác xương sườn mình bị gãy mặc dù chuyện đó đáng lẽ là bất khả thi. Đầu ta ong ong hỗn loạn, nhưng một mảnh ký ức lờ mờ xuất hiện - giọng nói của cha ta, thần Zeus: "Lỗi tại ngươi, hình phạt cho ngươi." Ta đã nhận ra chuyện gì đã xảy đến với mình. Và ta bật khóc nức nở trong tuyệt vọng. Ngay cả vị thần thơ ca như ta còn khó diễn tả cảm xúc líc này của mình, thì làm sao ngươi - một kẻ phàm trần - có thể thấu hiểu chứ? Hãy thử tưởng tượng cảnh bị lột trần, rồi có vòi cứu hỏa phun nước thẳng vào cơ thể ngươi trước mặt đám đông cười chế giễu. Cứ tưởng tượng dòng nước lạnh như đá ngập trong miệng với phổi của ngươi, sức ép từ nó làm bầm dập da, và khiến các khớp xương ngươi rã rời. Rồi tưởng tượng cảm giác bất lực, hổ thẹn, hoàn toàn yếu đuối - bị công khai tước đoạt một cách tàn nhẫn mọi thứ tạo nên chính bản thân ngươi. Nỗi nhục nhã của ta còn ê chề hơn thế. "Lỗi của ngươi", giọng thần Zeus vang lên trong đầu ta. "Không!" Ta kêu khóc thảm thiết. "Không phải mà! Xin cha đấy!" Chẳng ai đáp lời. Hai bên cạnh ta, cầu thang thoát hiểm han rỉ chạy uốn lượn dọc theo bức tường gạch. Trên cao, bầu trời âm u và xám xịt. Ta cố nhớ lại chi tiết án phạt dành cho mình. Cha ta có nói hình phạt sẽ kéo dài bao lâu không nhỉ? Ta phải làm gì để lại được trở lại? Ký ức của ta quá mờ. Ta gần như không nhớ nổi diện mạo thần Zeus, chứ đừng nói đến lý do tại sao cha quyết định quẳng ta xuống trần gian. Ta nghĩ là đã có một cuộc chiến với bọn khổng lồ diễn ra. Các thần bị đánh úp, bị bẽ bàng, và gần như bị đánh bại. Có điều này ta biết chắc: hình phạt dành cho ta là bất công. Thần Zeus cần ai đấy để đổ tội, nên hiển nhiên cha chọn vị thần nổi tiếng nhất, xuất chúng nhất, đẹp trai nhất trong toàn bộ các thần: chính là ta. Ta nằm trong đống rác, nhìn chòng chọc cái mác đính ở nắp thùng: Để dọn rác, hãy goih 1-555-Stenchy. Zeus sẽ cân nhắc lại, ta tự nhủ. Cha chỉ đang doạ ta chút thôi. Trong chốc lát, cha sẽ đưa ta về Đỉnh Olympus và để ta thoát tội kèm một lời cảnh cáo. "Phải..." Giọng ta nghe trống rỗng lẫn vô vọng. "Phải, thế mới đúng." Ta cố cử động. Ta muốn đứng trên hai chân đường hoàng, ngạo nghễ khi thần Zeus tới xin lỗi. Xương sườn ta đau nhói. Bụng ta quặn thắt. Ta cào mép thùng rác và xoay xở lôi được mình tới bên hông thùng. Ta ngã nhào ra ngoài thùng rồi tiếp đất bằng vai, khiến một tiếng rắc vang lên khắp mặt đường. "Á!" ta kêu lên vì đau. "Đứng dậy. Đứng dậy nào." Đứng lên chẳng dễ dàng gì. Đầu ta quay mòng mòng. Ta suýt ngất vì gắng đứng dậy. Ta đang đứng tại một cái ngõ cụt. Cách đấy khoảng mười lăm mét, lối ra duy nhất dẫn đến một con đường bẩn thỉu với mặt tiền của văn phòng người hành nghề bảo lãnh và tiệm cầm đồ. Ta đoán mình đang ở đâu đó phía tây Manhattan, hoặc có lẽ là Crown Heights ở Brooklyn. Thần Zeus ắt hẳn giận ta tột độ. Ta xem xét cơ thể mới của mình. Hình như ta là một thiếu niên da trắng, đeo giày thể thao, quần bò xanh dương, cùng áo phông polo xanh lục. Thiếu gu hết sức. Ta cảm thấy như đang phát ốm, yếu ớt, và vô cùng, vô cùng giống con người. Ta đã, đang và sẽ chẳng thể nào hiểu nổi làm sao người trần mắt thịt các ngươi có thể chịu được. Các ngươi sống cả đời trong một khối thịt, không thể tận hưởng thú vui đơn giản như hóa thành chim ruồi hay tan biến thành những tia sáng rực rỡ. Và hiện tại, ôi các vị thần còn lại, ta là một trong số các ngươi - là một khối thịt khác. Ta lục túi quần, lòng thầm hy vọng mình vẫn giữ chìa khóa cỗ xe mặt trời. Nhưng làm gì có chuyện may mắn thế. Ta tìm thấy chiếc ví ni-lông rẻ tiền chứa một trăm đô-la Mỹ - chắc là tiền ăn trưa cho ngày đầu làm người - cùng với bằng lái xe của lứa tuổi vị thành niên tại New York có ảnh một cậu thiếu niên tóc xoăn ngố tàu, kẻ không thể là ta được, kèm cái tên Lester Papadopoulos. Thần Zeus đúng là giàu trí tưởng tượng độc ác! Ta ngó vào trong thùng rác, mong ngóng cung, bao đựng tên, đàn lia biết đâu đã rơi xuống trần gian cùng ta. Mà kể cả harmonica ta cũng chấp hết. Chẳng có gì cả. Ta hít một hơi thật sâu. Lạc quan lên nào, ta thầm nhủ. Ta dám chắc là mình phải còn đôi chút sức mạnh thần thánh gì đó chứ. Sự việc có thể còn thảm hơn. Một giọng nói cộc cằn vang lên, "Ê, Cade, coi thằng nhóc dở hơi kia kìa." Chắn lối ra con hẻm là hai thằng nhóc xấu xí: một tay béo lùn tóc bạch kim, tay kia tóc đỏ dáng cao dong dỏng. Cả hai mặc áo khoác có mũ trùm ngoại cỡ cùng quần thụng. Những hình xăm rắn rít phủ kín cổ chúng. Chỉ còn thiếu mỗi dòng "Xã hội đen đây!" được in bằng khổ chữ to ngang trán chúng thôi là hoàn hảo. Gã tóc đỏ tăm tia cái ví trong tay ta. "Này này, lịch sự chút đi, Mikey. Trông anh bạn đây cũng thân thiện đấy." Hắn cười nhăn nhở rồi rút con dao đi săn khỏi thắt lưng. "Thực ra, tao cá nó muốn tặng chúng ta hết tiền của mình." . Ta đổ lỗi cho bộ não mất phương hướng vì những gì xảy ra tiếp theo. Ta biết mình đã bị lấy đi sự bất tử, tuy nhiên ta vẫn cho rằng bản thân là thần Apollo oai phong lẫm liệt! Người ta không thể thay đổi cách nghĩ dễ dàng như, ờm, một kẻ biến thành báo tuyết. Hơn nữa, trong mấy lần thần Zeus trừng phạt ta bằng cách biến ta thành người thường (ờ, nó từng xảy ra hai lần rồi), ta vẫn giữ lại được sức mạnh khủng khiếp và chút ít quyền năng thánh thần của mình. Nên dĩ nhiên ta mặc định bấy giờ cũng thế. Ta sẽ không cho phép hai tên lưu manh phàm phu tục tử cướp ví của Lester Papadopoulos. Ta đứng thẳng người, hy vọng Cade lẫn Mikey sẽ bị đe dọa bởi phong thái quyền quý và dung nhan thoát tục của ta. (Tất nhiên những phẩm chất đó chẳng thể nào bị lấy khỏi ta, bất chấp ảnh bằng lái xe của ta trông thế nào chăng nữa.) Ta lờ phắt nước thải từ thùng rác đang chảy xuống cổ mình. "Ta là thần Apollo," ta hùng hồn thông báo. "Lũ phàm trần các ngươi có ba lựa chọn: dâng lễ vật cho ta, cúp đuôi chạy, hoặc bị hủy diệt." Ta muốn lời mình nói vang vọng khắp con hẻm, làm rung chuyển các tòa tháp ở New York, và khiến bầu trời đổ cơn mưa từ những tàn tích bốc khói. Không chuyện nào trong số đó diễn ra. Khi nói từ hủy diệt, giọng ta trở nên the thé chói tai. Gã tóc đỏ, Cade, còn cười gớm hơn. Ta nghĩ sẽ thú vị biết bao nếu ta có thể biến đống hình xăm rắn quanh cổ hắn thành thật rồi để chúng bóp cổ hắn tới chết. "Mày nghĩ sao, Mikey?" hắn hỏi đồng bọn. "Chúng ta có nên dâng lễ vật cho hắn không?" Mikey quắc mắt. Với mái tóc vàng lởm chởm, đôi mắt ti hí dữ tợn, cùng dáng người mập mạp, hắn gợi ta nhớ đến con lợn nái quái vật từng khủng bố ngôi làng Crommyon trong những năm tháng tươi đẹp xa xưa ấy. "Tao không có hứng thú với màn dâng lễ vật, Cade." Giọng nói nghe như thể hắn vừa nuốt cả đống điếu thuốc lá đang cháy. "Mấy phương án khác là gì?" ... Mời các bạn đón đọc Những thử thách của Apollo Tập 1: Sấm Truyền Bí Ẩn của tác giả Rick Riordan.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vũ Thần Không Gian - Phó Khiếu Trần
Diệp Hi Văn bản chỉ là địa cầu bên trên một người học sinh bình thường, lại ngoài ý muốn xuyên việt đã đến một cái tên là Chân Vũ Giới thế giới! Trong cái thế giới này, cường đại Võ Giả có thể phiên sơn đảo hải, hủy thiên diệt địa! Vốn là tư chất bình thường hắn, bởi vì đã nhận được một cái thần bí đặc thù không gian, kết quả là, hắn từ nay về sau. . . Ngưu bức rồi! Bất luận cái gì võ học cũng có thể tại thần bí trong không gian suy diễn, đừng người tu hành vài thập niên, hắn chỉ cần một năm! Chỉ cần có đầy đủ linh thạch, cái gì thiên tài ở trước mặt của hắn đều là Phù Vân! *** Một ngày này sáng sớm, Bá Hoàng Đảng cùng Vạn Chân Minh đệ tử chinh phạt bộ đội tựu đã đi tới Huyết Linh minh, trừ lần đó ra, còn có gần ngàn đến đây đang xem cuộc chiến hắn đệ tử của hắn. ! . Bát hoàng tử đứng tại trong hư không, một thân hoàng bào bá tuyệt hoàn vũ, lạnh lùng nhìn xem dưới đáy Huyết Linh minh người, tại hắn xem ra, những người này đều là loạn thần tặc tử, hắn muốn nhất thống thiên hạ, đều muốn diệt trừ. Tại hắn một bên Vạn Diệu Thành thần sắc càng là lạnh như băng, bao quát chúng sinh, tựa như trời sinh. ... Mời các bạn đón đọc Vũ Thần Không Gian của tác giả Phó Khiếu Trần.
Cửu Diễm Chí Tôn - Ái Cật Bạch Thái
Xuyên việt Dị Thế, mang theo Cửu Diễm Thiên Hỏa Tháp, Hàn Phong bắt đầu rồi cường giả hành trình! Tu luyện Cửu Diễm Dị Hỏa Quyết, đốt chân nguyên, phá thực tinh, tiêu lĩnh vực, diệt pháp tắc! Mà lại xem thiếu niên Hàn Phong, như thế nào Dị Thế các đại thiên tài chính giữa một bước lên trời, đạp phá Thương Khung, thành tựu chí tôn vị! *** Đột phá tới nửa bước Chí Tôn, vẫn chỉ là nửa bước Chí Tôn sơ kỳ liền cảnh giới cũng không có ổn định, có thể Hàn Phong các phương diện cùng chân chính Chí Tôn so sánh với, cũng đã chênh lệch không bao nhiêu Nửa bước Chí Tôn cùng Chí Tôn đó là bực nào chênh lệch thật lớn, Hàn Phong vốn cho là mình chống đỡ chết đạt đến vô hạn tiếp cận Chí Tôn cấp bậc, căn bản không nghĩ tới mình có thể sánh ngang Chí Tôn sơ kỳ "Chí Tôn sơ kỳ lực lượng, Thiên Đạo Ác Niệm ngay lúc đó vẻ mặt" Hàn Phong nghĩ tới đây, mỉm cười ... Mời các bạn đón đọc Cửu Diễm Chí Tôn của tác giả Ái Cật Bạch Thái.
Vô Địch Kiếm Vực
Kiếm Hoàng, nhất kiếm phá vạn pháp, là kiếm tu nhóm tối cao phong hào. Ở Nam Vực, Đao tôn,Võ thần,... vẫn như cũ tồn tại, mà Kiếm Hoàng lại là đã có mấy ngàn năm không có xuất hiện. Kiếm Tông tạp dịch đệ tử Dương Diệp ngẫu nhiên đến thần bí lốc xoáy, vì thế, hắn đi lên một cái không giống người thường kiếm đạo chi lộ.  Một người một kiếm một thế giới. Giết, liền muốn giết cái thây ngang khắp địa, Chiến, liền muốn chiến một cái đỉnh phong bất bại! Nhân vật chính được tác giả xây dựng tính cách rất từ từ mà hợp lý, như một cuốn phim về quá trình trưởng thành. Điểm hấp dẫn của bộ truyện là: Giết đến sảng khoái. Tất nhiên, đều có lý do hợp lý của câu chuyện.  Ngoài ra, nhân vật chính sát phạt quyết đoán, có suy tính, ít nói nhảm trước khi đánh nhau, nhân vật nữ thì đa dạng thú vị, nhiều BOSS nữ, map rộng lớn, tình tiết thú vị ít lặp lại, nhiều diễn biến bất ngờ, nói chung tác giả càng viết càng rất hay. Cứ theo dõi tầm hơn 1k chương về sau thì bạn sẽ cảm thấy đây là một trong những bộ truyện khiến người đọc hóng diễn biến tiếp theo nhất trong những truyện đang ra. Truyện này đặc biệt hot bên web zongheng, hiện đang nằm top BXH những truyện hay nhiều đề cử. *** Truyện hay phết ae ạ, có sắc có hương luyện tập lv, Tuy conver nhưng đọc khổng ảo, lướt nhanh vẫn hiểu như bình thường. Ngay ban đầu lời mở truyện của tác giả đọc đã phê rồi. Chúc ae đọc truyện vui vẻ!. Một người một kiếm một thế giới; Giết, liền muốn giết thây ngang khắp đồng; Chiến, liền muốn chiến đỉnh phong bất bại! Thiên dùng để làm gì? Dương Diệp: Tự nhiên dùng để nghịch Thiên. Diệp ca đừng làm rộn ^^. *** [Góc review truyện] Truyện: Vô Địch Kiếm Vực Tác giả: Thanh Phong Loan Thể loại: Tiên Hiệp Tình trạng: Đã full Số Chương: 2794 Reviewer: Sani “Cả thiên hạ kính ta, ta kính cả thiên hạ Cả thiên hạ muốn giết ta thì ta giết cả thiên hạ!" Đối với Thanh Phong Loan, Vô Địch Kiếm Vực là tác phẩm đầu tay và cũng là tác phẩm đỉnh cao nhất của ông. Với niềm say mê về kiếm, hiểu rõ nhân sinh, góc nhìn về tiên hiệp độc đáo ông đã vẽ ra một thế giới tiên hiệp huyền ảo, đủ loại cảm nghĩ nhân sinh, khiến ta phải ngẫm nghĩ về thế gian. Nói đến Vô Địch Kiếm Vực thì chúng ta nghĩ đến Kiếm đạo và Vực. Vậy Kiếm đạo là gì? Kiếm đạo chúng ta có thể hiểu lấy tâm làm kiếm, lấy kiếm chứng đạo nên mỗi người tu kiếm đạo sẽ chứng các loại kiếm đạo khác nhau bởi tâm khác nhau, kiếm sẽ khác nhau. Vực là gì? Vực là một không gian hình thành xung quanh do ta tạo ra, do ta điều khiển. Ở trong Vực ta, ta là “vô địch”. Quay lại chủ đề chính, "Vô Địch Kiếm Vực" là một câu chuyện kể về chàng thiếu niên Dương Thiên Diệp (Dương Diệp) vì bảo vệ mẹ và em gái trước gia tộc cường đạo, cậu đã tham gia vào Kiếm tông và bén duyên với kiếm đạo. Nhưng đời không như mơ, cậu tu luyện ở kiếm tông nhiều năm vẫn không thăng cấp được, từ đệ tử ngoại môn bị giáng xuống đệ tử tạp dịch, bị xem là phế vật. Đứng dưới đáy của tông môn, Dương Diệp nhận ra nhiều điều, tôi luyện tâm tính, chuyên tâm tu luyện vì mẹ và em gái, cậu không thể bỏ cuộc. Trời không phụ lòng người, cậu nhận ra trong cơ thể mình tồn tại cơ duyên cự đại, cái cơ duyên thay đổi cuộc đời cậu. Mặc dù có cơ duyên cự đại tuy nhiên con đường tu đạo của Dương Diệp không mấy suôn sẻ, nhưng con đường kiếm đạo vẫn là chính đạo. Thế cục thay đổi, biến cố xảy ra mẹ cậu bị hại chết nguyên nhân là do cậu vì cậu không đủ mạnh, không đủ khả năng bảo vệ người thân. Và cậu nhận ra ở thế giới tu tiên này "nắm đấm mới là quyết định, kẻ chính đạo mà không thể bảo vệ người thân thì cũng vô dụng". Lấy tâm nhập sát đạo, lấy kiếm đạo làm chủ ngộ ra sát lục kiếm đạo “lấy giết chóc để trị giết chóc”. “Ngươi muốn giết ta, ta sẽ giết ngươi Cha ngươi muốn giết ta, ta giết luôn cha ngươi Cả nhà ngươi muốn giết ta, ta giết luôn cả nhà ngươi Cả thiên hạ này muốn giết ta, ta giết luôn cả thiên hạ Giết đến khi nào các ngươi nghe tên ta đã run sợ thì mới thôi.” Một con người sát lục quấn thân nhưng cậu giết người cũng vì bảo vệ những người mình yêu quý, mấy kẻ cậu giết đều đáng chết. Một con người có thể vì người mình yêu mà sẵn sàng chống lại cả thiên hạ. "Cả thế giới này chống lại nàng, ta diệt cả giới này." "Vì nàng, ta có thể làm tất cả." Tuy truyện mang đậm máu tanh nhưng không thiếu góc nhìn để ta ngẫm nghĩ, khiến ta suy nghĩnếu là ta thì sao? Truyện có bố cục xoay chuyển liên tục sẽ không bị nhàm chán khi đọc, mỗi cục sẽ khác nhau, biến ảo khôn lường. Đây là một bộ truyện không kém Phàm nhân tu tiên (theo mình đánh giá), là một bộ truyện đáng để tu luyện. (Spoil nhiều quá mất hay, ahihi^^) Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! *** Phân chia cảnh giới: 1,Phàm nhân cảnh 2,Tiên thiên cảnh.  3,Vương giả cảnh 4,Linh giả cảnh 5,Tôn giả cảnh 6,Hoàng giả cảnh 7,Bán thánh 8,Thánh giả 9,Đế giả 10,Hư vô giả 11,Thần cảnh  12,Âm dương cảnh 13,Luân hồi cảnh 14,Chí cảnh 15,Chân cảnh 16,Minh giả cảnh 17,Đạo giả cảnh 18,Thiền cảnh 19,Thánh nhân  20,Tổ Cảnh 21,Đạo Chân Cảnh: Đạo Chân, Hư Chân, Giới Chân 22, Giới Chủ: từ 1-5 giới 23, Chủ Cảnh/Chủ Kỳ 24, Mệnh Cảnh . ♛ Danh sách vợ main: Tô Thanh Thi, Hiểu Vũ Tịch, Lục Uyển Nhi, Trang Vị Nhiên (Đế Nữ), Tần Tịch Nguyệt, An Bích Như, Tử Nhi, Bạch Chỉ Tiên, An Nam Tĩnh. *** Review truyện Vô địch kiếm vực của tác giả Thanh Phong Loan Tác giả: Thanh Phong Loan Thể loại: Tiên hiệp, kiếm hiệp Tình trạng: Chưa hoàn Văn án: Đây là một thế giới khát máu ngập tràn những cảnh chém giết. Chỉ có máu và những cuộc chiến vì sinh tồn… Muốn sống, phải cầm kiếm… Muốn sống, phải chém giết… Phơi thây khắp thiên hạ, chỉ có ta là duy ngã độc tôn… … Đừng bị văn án lừa tình nhé, thực ra nghe có vẻ khát máu thế thôi, chứ nội dung thì cũng không phải chỉ như vậy. Tại thế giới mà những tiên nhân đang sống, Kiếm Hoàng đã quá lâu chưa từng thấy xuất hiện. Trong mấy ngàn năm, đan tôn, võ thần không ngừng xuất hiện, nhưng kiếm đạo thì càng ngày càng tụt dốc. Các môn đạo kiếm tông không thấy khởi sắc, càng ngày càng ít những người thường muốn ngả mình vào kiếm đạo, danh tiếng của các kiếm tông ngày một giảm xuống, yếu ớt một đầu so với đan tông, võ tông. Giữa lúc ấy, tại Kiếm Tông, một đệ tử tạp dịch bỗng dưng lọt xuống một mật đạo thần bí hung hiểm, nơi nơi chỉ toàn lốc xoáy. Tại đây, hắn nhận được những truyền thừa tối cao về võ học, trở thành một trang anh tài hiếm có trong mấy ngàn năm nay mà võ học sinh ra. Vốn có tấm lòng yêu thích với kiếm đạo, Dương Diệp không ngừng cố gắng, hắn có sở nguyện chính là tạo ra một thời kỳ huy hoàng mới của kiếm đạo, khiến cho những kẻ từng khinh thường kiếm tông và tông môn bọn họ phải trả giá, cúi đầu xưng thần. Trong truyện, tình tiết được đầu tư rất nhiều, nội dung logic và lôi cuốn. Dương Diệp mang kiếm đi khắp nơi, nơi nào cũng sở ngộ phải nguy hiểm chém giết, hắn dường như từ một thiếu niên nhỏ bé thoắt cái đã trưởng thành, vì hy vọng sống sót, vì tham vọng vực dậy tông môn mà cố gắng, nhiều lần ngỡ như bước vào cõi chết cũng không từ nan. Dương Diệp trong những chương đầu có thể khiến mọi người không quá thích, lúc ấy sự cường đại và trưởng thành của hắn còn chưa bộc lộ rõ, chỉ là càng về sau, chứng kiến càng nhiều càng chết chóc đâm chém, Dương Diệp mới chính thức hiểu được con đường của mình. Truyện này càng đọc càng hấp dẫn, quy mô rộng, tác giả đầu tư logic và nhóm dịch ổn, ra đều chương, các bạn có thể theo dõi truyện tại đây nhé! *** Kiếm Tông, Huyền Không Sơn, Tạp Dịch Phong. Với tư cách là Đại tông phái Nam vực nổi danh, Kiếm Tông lưng tựa Thập Vạn Đại Sơn, phía Nam nhìn Đại Tần đế quốc, kiến trúc chiếm cứ liên miên hơn một nghìn dặm Huyền Không Sơn. Huyền Không Sơn có bảy đại chủ phong, ba mươi sáu tiểu phong, trong đó Tạp Dịch Phong chính là một chỗ trong số ngọn núi này. Tạp Dịch Phong, danh như ý nghĩa, là chỗ ở của Tạp Dịch Đệ Tử. Tạp Dịch Phong mặc dù là chỗ ở của Tạp Dịch Đệ Tử, nhưng mà quy mô của nó cũng đã có thể so sánh với một tòa tiểu thành mấy chục vạn người trong Đại Tần đế quốc. Trời tờ mờ sáng, giống như thường ngày, Dương Diệp liền tỉnh, hơi chút rửa mặt liền cầm lấy cái chổi phía sau cửa đi ra khỏi phòng. Nhìn trời một màn trắng bạc, Dương Diệp hít một hơi thật dài không khí trong lành, một lát sau, khuôn mặt non nớt của Dương Diệp đầy vẻ kiên định, thấp giọng nói: "Cố gắng kiên trì, không buông bỏ!" Nói xong, bước nhanh hướng Thanh Phong Cốc đi đến. "Các ngươi nhìn, tên kia không phải lúc trước là ngoại môn đệ tử sao?" "Nguyên lai là hắn a, nhưng ngươi chỉ biết hắn trước kia, hiện tại chẳng qua là một Tạp Dịch Đệ Tử, cùng một dạng như chúng ta." "Đáng tiếc, lớn lên là một cái tuấn tú tiểu tử a! Bây giờ nhìn niên kỷ của hắn cũng không quá đáng mới mười sáu mười bảy tuổi đi, cái tuổi này, nguyên bản tiền đồ vô lượng, nhưng đáng tiếc bây giờ là tới làm việc lặt vặt, đáng tiếc!" "Nghe nói hắn trước kia tại An Nam Thành bị ngoại môn trưởng lão thu làm ngoại môn đệ tử, nào biết được, hắn rõ ràng một năm cũng không có hấp thu được Huyền Khí, bị ngoại môn trưởng lão giận dữ cách chức làm Tạp Dịch Đệ Tử. Nghe nói hắn là người thứ nhất ở Kiếm Tông từ ngoại môn đệ tử bị phế thành Tạp Dịch Đệ Tử, còn có một danh xưng Kiếm Tông đệ nhất phế vật!" "Kiếm Tông đệ nhất phế vật, chậc chậc, danh tiếng này đủ vang dội a!" Nghe được người chung quanh bàn tán, Dương Diệp dừng chân một cái, tay phải nắm thật chặt cây chổi, một lát sau, hít sâu một hơi, liền không quản mấy người kia, rất nhanh hướng Thanh Phong Cốc đi đến. Thanh Phong Cốc ở phía sau Tạp Dịch Phong, do mấy toà núi nhỏ thế chân vạc kẹp trì, trung gian là hạ xuống đáy cốc, trong cốc cỏ thơm um tùm, cỏ xanh như tấm đệm, vô số cây đại thụ che trời, cao vút như muốn che khuất bầu trời. Đây là chỗ bình thường Tạp Dịch Đệ Tử hái thuốc, cũng là chỗ Dương Diệp bình thường tu luyện. Trên một tảng đá lớn, Dương Diệp đem cái chổi tùy ý ném ở một bên, sau đó ngồi xếp bằng ở trên cự thạch, từ trong lòng ngực lấy ra một phong thư cùng một cái tiểu tượng đất, đây là tối hôm qua hắn nhận được thư nhà, bởi vì ngày hôm qua bận rộn gần bảy tám giờ, hắn căn bản không có thời gian để xem. Nhìn tiểu tượng đất trong tay, khuôn mặt non nớt của Dương Diệp lộ ra một nụ cười hiền hòa. Tượng đất rất nhỏ, không thể nói rất tinh xảo, nhưng ngũ quan rõ ràng, đây là muội muội dựa theo dáng vẻ của hắn làm, mặc dù có chút không giống, lại thô ráp, nhưng đối với hắn mà nói, đây là vật trân quý nhất. Nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, Dương Diệp đem tượng đất thả về trong lòng, nhìn về phía phong thư trên tay, nhẹ nhàng thổi hết bụi bặm, sau đó cẩn thận lấy thư ra, đọc chăm chú. "Ca, kim tệ ngươi tháng trước gửi về chúng ta đã nhận được. Từ khi ngươi được Kiếm Tông thu làm ngoại môn đệ tử, những nhà trước kia coi thường chúng ta liền thường xuyên đến nhà chúng ta cầu thân. Hừ, Tiểu Dao biết, bọn họ biết ca có bản lãnh, cho nên mới đối tốt với ta cùng mẫu thân. Một đám tiểu nhân." Dương Diệp hít sâu một hơi, khóe miệng hơi cuộn lên, nổi lên vẻ tự giễu, "Ngoại môn đệ tử a..." Thật lâu, Dương Diệp đem không cam lòng cũng bất đắc dĩ ép xuống thật sâu, sau đó ánh mắt đã rơi vào trên thư. "Còn nữa, người của Liễu gia kia thật đáng ghét, bọn hắn rõ ràng hướng mẫu thân cầu hôn, để cho Tiểu Dao làm tiểu thiếp của đống thịt ba trăm cân kia, cái tên mập mạp ấy đi đường còn không đặng a, Tiểu Dao nhìn hắn liền cơm cũng đều ăn không vô, còn muốn để cho Tiểu Dao làm tiểu thiếp của hắn, khá tốt là mẫu thân không có đồng ý! Coi như là thật muốn gả, Tiểu Dao cũng phải gả, gả cho ca ca... Aaaaa..., thật là mắc cỡ, không cho ngươi cười ta, trong nội tâm cũng không cho cười!." "Liễu gia!" - trong mắt Dương Diệp hiện lên vẻ hàn quang, gia tộc này tại An Nam Thành có thế lực không nhỏ, trước kia Liễu gia gia chủ muốn nạp mẫu thân hắn làm thiếp, nhưng mà mẫu thân hắn thề sống chết không đồng ý, Liễu gia cũng không dám quậy đến chết người, Đại Tần đế quốc luật pháp sâm nghiêm, quậy đến chết người, Liễu gia cũng sẽ có phiền toái. Nhưng mà Liễu gia cũng không hề từ bỏ, tại An Nam Thành khắp nơi làm khó dễ cả nhà bọn họ, muốn bức bách mẫu thân hắn tự nguyện gia nhập Liễu gia, sinh hoạt mặc dù khổ, nhưng mẫu thân hắn vẫn như trước không có hướng Liễu gia thỏa hiệp. Loại tình huống này một mực tiếp tục cho đến khi hắn bị Kiếm Tông Ngoại môn trưởng lão thu làm Ngoại môn đệ tử, Liễu gia lúc này mới hơi chút kiêng kị, không dám quá phận bức bách. Nhưng hắn không nghĩ tới, hiện tại Liễu gia rõ ràng có ý đồ với muội muội của hắn! "Thực lực, thực lực a! Ta phải trở thành ngoại môn đệ tử." Dương Diệp hai đấm nắm chặt, hắn biết, nếu như tin tức hắn bị biến thành Tạp Dịch Đệ Tử truyền quay lại An Nam Thành, Liễu gia kia nhất định sẽ không kiêng nể gì cả, tình cảnh của mẫu thân hắn cùng muội muội nhất định là rất nguy hiểm. Nghĩ vậy, Dương Diệp đem thư thu vào, đi tới dưới tảng cự thạch, đem cành cây dưới tảng đá đào ra, dưới nhánh cây là bốn cái vòng ty bằng sắt đen sì. Đem bốn khối sắt đeo vào cánh tay cùng với cổ chân, Dương Diệp lập tức cảm nhận được một cảm giác nặng nề, cũng may, trải qua thời gian một năm, hắn hiện tại đã thành thói quen với sức nặng của khối sắt. Mang theo khối sắt, Dương Diệp đi tới trước một cây đại thụ, hai chân dùng sức đạp một cái, thân thể bay lên không, hai tay vững vàng bắt được nhánh cây, sau đó mượn nhờ cánh tay, cao thấp phập phồng. Đang lúc phập phồng, thân thể của hắn hiện ra một cái tư thế quái dị, loại tư thế này, làm cho hắn cả người cơ bắp đều cùng một chỗ bắt đầu vận động. Đây là "Luyện Thể quyết" lúc trước hắn trở thành ngoại môn đệ tử lúc lấy được, không phải là đồ tốt gì, chỉ cần là ngoại môn đệ tử đều có một quyển. Quyển công pháp này tác dụng chính là tăng cường thân thể, làm trong cơ thể lúc gân cốt đạt tới cấp độ nhất định, thì sẽ diễn sinh ra một tia Huyền Khí, đã có Huyền Khí, liền là một gã Huyền giả chân chính rồi. Năm đó hắn dùng quyển "Luyện Thể Quyết" này tu luyện nửa năm đều không có tu luyện ra một tia Huyền Khí, cũng chính vì vậy, hắn mới bị từ ngoại môn đệ tử cách chức làm Kiếm Tông tầng dưới chót nhất Tạp Dịch Đệ Tử. Ngoại môn đệ tử bị biến thành Tạp Dịch Đệ Tử, cái này ở Kiếm Tông trong lịch sử cũng là chuyện chưa từng có, cho nên hắn còn có một cái ngoại hiệu vô cùng vang dội: Đệ nhất phế vật trên lịch sử! Không chỉ có như thế, hắn còn trở thành nhân vật phản diện lúc Kiếm Tông ngoại môn trưởng lão dạy học. Một khi ngoại môn đệ tử nào lười biếng, hoặc là không chăm chú, đám ngoại môn trưởng lão sẽ tới một câu: Ngươi muốn làm Dương Diệp thứ hai sao? Dưới tình huống bình thường, người bình thường đều sẽ rời đi Kiếm Tông quay về thế tục. Nhưng mà Dương Diệp thì không, không chỉ không có quay về thế tục, hắn còn cam nguyện trở thành một Tạp Dịch Đệ Tử! Đây hết thảy, chỉ bởi vì hắn không muốn để cho nương thân cùng muội muội thất vọng! Hắn là hy vọng của mẫu thân cùng muội muội, bởi vì hắn trở thành Kiếm Tông ngoại môn đệ tử, muội muội cùng mẫu thân mới có cuộc sống tốt hơn; bởi vì hắn trở thành ngoại môn đệ tử, muội muội cùng mẫu thân mới có ngày ngày tốt lành! Nếu như hắn trở về, hết thảy đều sẽ chấm dứt! "Hô... Hô..." Sau một lát, trong Thanh Phong Cốc vang lên tiếng hít thở nặng nề. Mồ hôi giọt vào trong mắt, cảm giác đau chát làm cho Dương Diệp nhắm hai mắt lại, mặc cho mồ hôi trên trán như mưa hướng trên mặt hắn rơi xuống. Lúc này Dương Diệp cảm giác toàn thân đau nhức cùng mỏi mệt, đặc biệt là hai tay, càng là như là đổ chì, trầm trọng vô cùng. Người bình thường lúc này đều chọn nghỉ ngơi, nhưng hắn không có, cắn chặt hàm răng, hai tay gắt gao bắt lấy nhánh cây, không ngừng cao thấp lên xuống. Qua hồi lâu, Dương Diệp sắc mặt đỏ bừng, trên trán mồ hôi rơi như mưa, áo quần đều đã ướt đẫm, cảm giác đã đến cực hạn, làm cho hắn đầu váng mắt hoa. Cuối cùng, buông nhẹ hai tay, toàn bộ cơ thể nặng nề rơi xuống mặt đất. "Hô... Hô..." Mời các bạn đón đọc Vô Địch Kiếm Vực của tác giả Thanh Loan Phong Thượng.
Vô Tận Đan Điền​ - Hoành Tảo Thiên Nhai
Truyện Vô Tận Đan Điền của tác giả Hoành Tảo Thiên Nhai thuộc truyện kiếm hiệp pha lẫn các yếu tố huyền huyễn trong truyện một cách khá hài hòa. Nhiếp Vân - kẻ may mắn duy nhất vô tình học được bí kíp thất truyền mà trọng sinh lại ở một nơi bí ẩn. Con người gian manh như hắn không mấy chốc mà tạo nên thù oán liên miên. Nhưng rất nhiều số phận đã thay đổi kể từ sau đó. Thời thế thay đổi liên tục đến chóng mặt, liệu hắn có thay đổi con người mình để thích nghi theo nó! *** Yên tĩnh! Chứng kiến bộ dáng thiêu niên bình yên vô sự, tất cả mọi người đều choáng váng. Nguyên lai tưởng rằng trấn chiến này sớm đã được định đoạt, sự thật cũng đúng là như thế, chỉ có điều hoàn toàn ngược lại. Mà ngay cả Lạc Khuynh Thành cũng ngây ngốc tại chỗ, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không biết làm sao. Bề ngoài giống như đêm qua còn chưa có thực lực như vậy, như thế nào vẫn chưa tới một ngày... đã lợi hại như vậy rồi hả? Cái này cũng quá sức tưởng tượng ah nha! "Thực lực Chân Khí cảnh đỉnh phong nhẹ nhàng đánh bại cường giả Xuất Thể cảnh đỉnh phong, thiếu niên này quả không đơn giản ah!" ... Mời các bạn đón đọc Vô Tận Đan Điền​ của tác giả Hoành Tảo Thiên Nhai.